♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,072
Reaction score
5,482
Points
14,914
Ảnh bìa
Tác giả
Bao Bao Tử
Thể loại
Mạt thế, trọng sinh, HĐ, HE
Tình trạng
Hoàn thành
Số chương
709
Lượt đọc
796
Truyện Sinh Con Thời Mạt Thế từ Vietwriter ( Cập Nhật Hằng Ngày )
Tô Tô đã thất lạc đứa con gái Tiểu Ái trong 10 năm, cũng vì thế cô đã tìm kiếm khắp nơi tưởng chừng như vô vọng
Mạt thế năm thứ 12, Tô Tô cuối cùng đã tìm được tung tích của Tiểu Ái - đứa con gái đã mất tích cách đây 10 năm của cô. Đổi lại biết bao cố gắng và mong chờ, Tô Tô lại phát hiện, con gái cô đã chết từ lâu. Sau khi giết chết kẻ thù cuối cùng, Tô Tô tự sát.

Chẳng ngờ, thời gian quay ngược lại, Tô Tô trở về quá khứ, vào đúng ngày cô có Tiểu Ái.

Trải qua 12 năm mạt thế, Tô Tô nào còn là cô gái ngây thơ trong sáng của năm ấy. Cô đã nhìn thấu hết những xấu xa của người đàn ông mình từng hết lòng tin tưởng – Tạ Thanh Diễn .

Không thể để cho kết cục đau lòng kia lặp lại, Tô Tô quyết tâm sửa sai, bảo vệ con gái, bảo vệ cha mẹ, chuẩn bị trước cho mạt thế, sống một cuộc sống hạnh phúc với những người thân yêu của mình.

Những thay đổi đó của cô đã khiến cho Diệp Dục – cha của Tiểu Ái – người đàn ông đi ngang qua đời cô ở kiếp trước, có cơ hội xuất hiện bên cạnh cuộc sống của cô nhiều hơn ở kiếp này.

Điều gì đang chờ đón cô ở phía trước?
 
Last edited by a moderator:

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,072
Reaction score
5,482
Points
14,914
Chương 1: Kẻ thù cuối cùng
Trong màn mưa trắng xóa, lại một đám zombie bắt đầu tụ tập để chuẩn bị thêm đợt tấn công mãnh liệt vào căn cứ may mắn còn sót lại của loài người. Người bên trong căn cứ hoang mang, xác chết của zombie lẫn con người chất thành từng đống từng đống ngoài tưởng thành. Tiếng gào thét, tiếng khóc, tiếng hét sợ hãi hòa vào âm thanh “ôi ôi” của lũ zombie thay nhau vang lên cả trong lẫn ngoài.

Cùng lúc đó, trong một căn phòng ngủ của tòa biệt thự tại Động Trụy Lạc nổi tiếng căn cứ Bạch Hổ, một người đàn ông khoảng 50 tuổi đang trần truồng nằm cuộn mình trong góc phòng. Trên người gã ta cuốn mấy tầng dây trói, bên trên còn dính chút máu, có cả những vết thương mới bị dao cứa vào. Gã khép hờ mắt như thể việc mở mắt cũng quá khó khăn, cố gắng giãy giụa cổ để xem khung cảnh xung quanh.

Bên giường, một cô gái thân hình nở nang đang thong thả chỉnh lại quần áo trên người. Sau lưng cô ta, chiếc giường bừa bộn vẫn còn vương mùi tình ái, không khỏi khiến người ta nghi ngờ chuyện mới xảy ra trên chiếc giường này.

“Đến rồi?”

Nghe thấy tiếng bước chân ngoài cửa, cô gái cất tiếng hỏi. Cô ta đã mặc xong quần áo tử tế, ngồi ngay ngắn trước bàn trang điểm, cẩn thận tô vẽ gương mặt. Cánh cửa chạm trổ hé ra một khe hở, lộ ra gương mặt tái nhợt của một cô gái, đây chính là Tô Tô.

Tô Tô rất gầy, cũng không cao lắm, nhìn giống như một cô thiếu nữ chưa dậy thì hết, đang bước trên con đường ngây thơ dại khờ. Nhưng đây chỉ là vẻ bề ngoài, người quen đều biết Tô Tô có biệt danh là “Cô ba Liều mạng” ở thời mạt thế. Nội tâm cô không hề đáng yêu như ngoại hình của mình.

Tô Tô bước vào phòng, đôi mắt đen sâu như mực quét một lượt người đàn ông trong góc rồi thu lại. Cô rút một thẻ tích điểm trong túi áo khoác gió đen của mình đưa cho cô gái đang ngồi tô son đỏ trước bàn trang điểm.

“Đây là thẻ tích điểm tôi đã hứa cho cô, cầm lấy đi.”

Cô gái từ tốn tô son xong quay đầu nhìn Tô Tô, mỉm cười xinh đẹp. Cô ta giơ đôi tay móng sơn màu đỏ rực như máu người, ngón tay kẹp chiếc thẻ điểm của Tô Tô đưa tới bên miệng, ánh mắt quyến rũ mê hoặc.

“Cảm ơn, sau này cô muốn bắt ai cứ đến tìm tôi, tôi rất sẵn lòng làm ăn với cô.”

“Không có sau này nữa, đây là lần cuối rồi.”

Tô Tô mặt lạnh tanh nhìn gã đàn ông nằm trong góc, có lẽ gã cũng biết mình không còn sống được bao lâu nữa nên càng run rẩy hơn. Gã càng run rẩy máu lại càng chảy ra nhiều, xung quanh ướt sũng thành một vũng máu nhỏ.

Cô gái đứng cạnh Tô Tô vẽ mắt màu khói, sau khi nghe lời Tô Tô nói liền sững sờ nhìn cô gái thấp hơn mình một cái đầu. Trong lòng nhất thời trào dâng chút buồn bã chưa từng có, cô đưa tay vỗ vỗ bờ vai gầy guộc của Tô Tô:

“Chúng ta hợp tác đã lâu vậy rồi, những việc cô muốn làm tôi cũng ít nhiều hiểu được. Tôi chỉ có thể nói nếu đây đã là lần cuối cùng, vậy thì nếu kết quả có không được như ý cô thì cô cũng nên... nghĩ thoáng một chút.”

Tô Tô không nói gì, toàn thân cô lạnh tới mức khiến người khác nhìn mà thấy tuyệt vọng. Tóc sau lưng cô dần dần ngưng tụ thành băng tuyết, cô nhìn chằm chằm gã đàn ông. Cô gái đứng bên cạnh nhìn Tô Tô hồi lâu mà không thấy trả lời bèn thở dài lắc đầu ra khỏi phòng ngủ, đến cửa chợt quay đầu lại dặn dò:

“À, đúng rồi. Sau khi xong việc nhớ dọn xác đi nhé, tiện thể dọn sạch cả chỗ này nữa. Đừng có lần nào cũng làm chỗ này của tôi be bét máu ra đấy.”

Tô Tô gật đầu coi như trả lời. Chờ cô gái kia khép cửa xong cô liền sải bước trên đôi bốt cao gót đến bên cạnh người đàn ông, giơ chân đạp một phát vào đầu gã, sau bôi luôn vệt máu dính trên gót giày vào phần thịt sạch sẽ trên người gã. Gã đàn ông đau đớn hét lên, miễn cưỡng mở to đôi mắt ngập tràn nỗi đau và sợ hãi của mình ra.

Tô Tô chớp thời cơ gã mở mắt bèn túm tóc gã, lấy một tấm ảnh cũ trong túi áo ra lớn tiếng hỏi: “Đứa bé gái ở trong ảnh đang ở đâu?”

“Bé gái... gì?”

Gã đàn ông ho khan một cách khó khăn, còn khạc ra máu. Tô Tô sợ máu của gã ta làm bẩn tấm ảnh bèn nhanh chóng thu tay về rồi lại giơ lại gần. Bàn tay túm tóc gã đàn ông kéo mạnh hơn một chút.

“Tao hỏi mày lần nữa: đứa bé gái trong ảnh lúc này 2 tuổi, giờ đang ở đâu? Nó... nó bây giờ cũng đã 12 tuổi rồi.”

“Tôi... tôi đã từng mua nhiều phụ nữ, cũng từng làm nhục không ít đứa nhỏ... Nhiều quá không nhớ được đứa bé kia, 12 tuổi à? Những đứa bé 12 tuổi ở chỗ tôi có nhiều lắm.”

“Không nhớ à? Thế để tao làm cho mày nhớ lại: 10 năm trước ở Xuân Thành, mày đã mua đứa bé 2 tuổi này từ tay Bạch Tuyết Lê, bây giờ nó đang ở đâu???”

Tô Tô đứng dậy, lại tiếp tục đạp vào đầu gã từng phát một, dường như cô muốn bộc phát tất cả những nhớ mong trong 10 năm qua. 10 năm mạt thế, trong thời buổi loạn lạc này cuối cùng cô cũng tìm được mắt xích cuối cùng của vụ buôn bán Tiểu Ái năm đó. Tất cả những nỗi đau và nhung nhớ đều chờ câu trả lời sắp tới để giải thoát, Tô Tô không thể kiên nhẫn chờ đợi thêm chút nào nữa.

“Tôi nhớ rồi, tôi nhớ rồi... Cô đừng đánh nữa đừng đánh nữa!” Người đàn ông nằm trên đất kêu khóc thảm thiết, gã ôm cái đầu đầy máu khổ sở van nài: “Tôi nhớ ra rồi, năm đó đúng là Bạch Tuyết Lê có bán cho tôi một bé gái, có phải tên là Tiểu Ái đúng không? Nó chết rồi, năm đó nhiều zombie quá, nó lại vừa quấy vừa khóc cứ lèo nhèo đòi mẹ, sau đó... sau đó...”

Gã ta không dám tiếp tục, kết quả cũng không cần gã phải nói. Zombie vây quanh vây quanh, nếu không có người nào đánh lạc hướng đám zombie thì tất cả mọi người chỉ có nước chết.

Tô Tô dừng chân, đứng nguyên tư thế như hóa đá. Cô từ từ hạ chân xuống, trong đầu không ngừng tua lại lời nói của gã: Tiểu Ái, Tiểu Ái của cô muốn tìm mẹ, muốn tìm mẹ sao? Zombie nhiều quá, xung quanh lại toàn người Tiểu Ái không quen, con bé muốn tìm mẹ không phải chuyện đương nhiên sao?

Nhưng gã đàn ông trước mặt này dám vứt Tiểu Ái đi để đánh lạc hướng đám zombie?! Thôi thế cũng tốt, còn tốt hơn là rơi vào cái Động Trụy Lạc này nhiều!

“Mẹ... mẹ đến đây! Tiểu Ái, mẹ đã nói nhất định sẽ tìm được con mà Tiểu Ái...”

Từng giọt từng giọt nước mắt nối tiếp rơi như chuỗi hạt châu, đập xuống vũng máu dưới đất theo lời thì thào của Tô Tô, máu bắn tóe lên theo hồi. Tô Tô đột nhiên mỉm cười, gục đầu tan nát cõi lòng, bên chân vừa hạ xuống lại nhấc lên mạnh mẽ đá bay đầu của gã đàn ông, gằn giọng:

“Tiểu Ái của tao chết rồi, tại sao mày vẫn còn sống?!!”

Mạt thế năm thứ 12, Tô Tô cũng tìm Tiểu Ái 10 năm, vì muốn giữ lại mạng sống này để tìm Tiểu Ái mà cô không biết bao nhiêu lần thoát hiểm từ chỗ chết, cũng không biết đã giết bao nhiêu người. Ý chí kiên cường của cô khiến người khác sợ hãi, phải sống đã từng là điều quan trọng hơn tất thảy với Tô Tô.

Nhưng bây giờ, Tô Tô cúi đầu nhìn bức ảnh được cất giữ cẩn thận trong tay, trong bức ảnh là một bé gái hai tuổi nụ cười ngọt ngào đáng yêu. Đôi mắt Tô Tô nhòa lệ, đôi môi nhợt nhạt của cô hiện lên vụn băng màu bạc, cô nhỏ giọng nói:

“Không thể sống tiếp nữa rồi, Mai Tử, không giúp cô dọn phòng được nữa rồi, còn phiền cô giúp tôi dọn cả xác tôi nữa.”

Mạt thế năm thứ 12, “Cô ba Liều mạng” giết thế nào cũng không chết - Tô Tô sống liều mạng như Tiểu Cường - sau khi giết chết kẻ thù cuối cùng đã tự sát trong biệt thự của gái làng chơi Mai Tử tại căn cứ Bạch Hổ.
 
Last edited by a moderator:

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,072
Reaction score
5,482
Points
14,914
Chương 2: Quay ngược thời gian
Trong lúc mê man, Tô Tô bị tiếng quát tháo của đàn ông làm giật mình tỉnh giấc. Giọng nói này cảm giác vừa quen tai lại vừa xa lạ, hình như là của Tạ Thanh Diễn nhiều năm không gặp. Tô Tô cảm thấy chán ghét trong lòng.

Sau đó thân dưới cảm thấy đau đớn như bị xé rách, khiến Tô Tô nhíu mày mở mắt; cảm giác đầu tiên sau khi mở mắt là lưng của cô đau như muốn gãy đôi vậy, lâu lắm rồi không bị đau như thế này. Điều này khiến Tô Tô cảm thấy nghi ngờ, rốt cục thì cô bị thương nặng thế nào chứ?

Đập vào mắt là trần nhà trang trí đơn giản không kiểu cách, rèm cửa màu vàng nhẹ nhàng lay động bên cửa kính được ánh sáng chiếu vào. Phảng phất bên mũi có mùi máu tanh lẫn với mùi rượu và mùi nam nữ sau khi làm chuyện đó, còn cả hương thơm thanh khiết của cây cối bên ngoài cửa sổ, tất cả chầm chậm truyền đến não bộ của Tô Tô. Tiếng gào thét giận dữ kèm theo cả tiếng đấm đá khiến Tô Tô trợn tròn hai mắt, sao cô lại cảm thấy cảnh này quen quen???

“Tô Tô, Tô Tô, em tỉnh lại rồi à?”

Nhìn thấy người trên giường ngồi dậy, Tạ Thanh Diễn ngừng lại động tác đấm đá người đàn ông trước mặt, vội vàng lao đến bên cạnh giường. Tô Tô theo phản xạ lùi về sau, tiện tay túm chiếc chăn mỏng bị trượt xuống trước ngực, tóc tai rối bù xõa xuống bờ vai trần càng tôn lên vẻ gầy yếu. Cô không dám tin vào mắt mình, nhìn Tạ Thanh Diễn sát vào mình, nhíu mày chán ghét hỏi:

“Sao anh còn chưa chết?”

Giây tiếp theo, Tô Tô ngẩn ra. Cô nhìn khuôn mặt này: đây không phải là Tạ Thanh Diễn trong trí nhớ của cô. Chính xác mà nói đây là Tạ Thanh Diễn của rất lâu rất lâu về trước. Tạ Thanh Diễn khi ấy vẫn là một chàng trai anh tuấn đẹp trai, lúc nào cũng mặc một chiếc sơ mi trắng sạch sẽ cùng với chiếc quần jean màu xanh lam, luôn đem lại cho người khác cảm giác nhẹ nhàng mà xa cách.

Tạ Thanh Diễn lúc này thực lòng yêu Tô Tô, một lòng một dạ với cô. Chỉ tiếc đó là trước khi mạt thế, là khi Tô Tô không bị người đàn ông nào đó phá thân, là trước khi Tô Tô chưa mang thai và không kiên quyết sinh Tiểu Ái.

Sau khi Tô Tô bị phá thân, Tạ Thanh Diễn đã khắc phục trở ngại tâm lý, hứa sẽ yêu cô đến khi đầu bạc răng long. Lúc ấy Tạ Thanh Diễn nói thế nào nhỉ, lời thề son sắt đến thế, lời hứa hẹn khiến người ta tin tưởng đến thế:

“Anh không quan tâm, Tô Tô, Tô Tô em đừng thế nữa. Anh yêu em, anh sẽ không quan tâm. Tất cả chuyện ngày hôm nay chúng ta hãy coi như một cơn ác mộng, đừng nói tới cái chết nữa, được không?”

Tất nhiên, Tạ Thanh Diễn đẹp trai ngời ngời trước mắt đang nói ra những lời nói y hệt năm đó, nhưng có vẻ như hắn đã phớt lờ câu hỏi của Tô Tô. Tô Tô hỏi hắn sao chưa chết, bởi vì trong trí nhớ của cô từ sau khi điều tra ra Tạ Thanh Diễn đưa Tiểu Ái cho Bạch Lạc Lạc, khiến cho Tiểu Ái bị qua tay vài người rồi cuối cùng mất tích trong cuộc đời của Tô Tô, Tô Tô đã tự tay kết liễu sinh mệnh của hắn

Đó là chuyện của hai năm sau mạt thế, ai cũng sống rất khó khăn, kể cả Tạ Thanh Diễn. Tạ Thanh Diễn nhẹ nhàng mà xa cách đó sớm đã bị biến thành người đàn ông trong ngoài bất nhất. Nói yêu Tô Tô sao? Tô Tô sẽ lại tin sao??

Như một phản xạ có điều kiện, Tô Tô đạp vào bụng của Tạ Thanh Diễn đang lao đến muốn ôm cô, cô quấn chăn vào người, đảo mắt nhìn xung quanh một lượt rồi cầm súng ở tủ đầu giường, đứng lên chĩa thẳng vào giữa trán Tạ Thanh Diễn. Cho dù đây là mơ hay là Tạ Thanh Diễn sống lại đi nữa, hắn ta cũng phải chết. Tên đàn ông này, Tô Tô cứ nhìn thấy là chắc chắn sẽ giết.

Tạ Thanh Diễn bị Tô Tô đạp ngã xuống đất còn chưa kịp đứng lên thì người đàn ông mặc chiếc quần đùi quân đội màu xanh vừa bị hắn đánh đã nhanh nhẹn lao đến bên cạnh Tô Tô, cướp lại khẩu súng trong tay cô bỏ vào bao súng ở đầu giường, sau đó treo bao súng vào đằng sau quần, miễn cưỡng cười khổ trước vẻ kinh ngạc của Tô Tô.

“Cái này… là tôi có lỗi với cô nhưng giết người là phạm pháp đó.”

Cô gái này thật kỳ quặc, rõ ràng là anh say rượu rồi xâm hại cô, bạn trai cô lao vào phòng cho anh một trận, thế mà sau khi cô tỉnh lại không tìm anh tính sổ mà lại cầm súng của anh chĩa vào bạn trai của mình?

Tiết tấu này khiến Diệp Dục không theo kịp, nhưng sai là sai. Diệp Dục có thể để cho bạn trai của cô gái đó đánh, giết, giết người thì anh phải ngồi tù. Nhưng cô gái này thì không được, anh đã có lỗi với cô một lần, không thể để cô giết người trước mặt mình rồi lại phải sống nửa đời còn lại trong tù được.

Tô Tô còn đang ngạc nhiên, suy nghĩ đầu tiên trong đầu cô là sao bây giờ cô lại trở nên yếu đi rồi? Vừa đạp Tạ Thanh Diễn một cái mà chân cũng tê, giờ súng trong tay cũng bị người ta cướp mất, sức mạnh và động tác của cô thế mà lại như 10 năm trước... Không, đây là quay về lúc trước khi mạt thế xảy ra rồi.

Sau đó cô nhìn khuôn mặt của Diệp Dục, ý nghĩ cướp lại súng lập tức bị xóa bỏ, thậm chí đến cả suy nghĩ giết Tạ Thanh Diễn cũng bị bỏ qua. Nước mắt Tô Tô lại bắt đầu thấm đẫm đôi mắt, đôi môi run rẩy lẩm bẩm nói: “Giống quá, giống Tiểu Ái quá.”

Trong lúc Diệp Dục và Tạ Thanh Diễn còn chưa hiểu ngọn ngành, đang muốn nghe kĩ xem cô nói gì thì Tô Tô đột nhiên quay người ôm chăn rời giường. Chiếc chăn bị kéo đi để lộ ra vệt máu đỏ chói mắt trên ga trải giường.

Cô lao về phía đống quần áo lộn xộn, bới loạn lên. Cô muốn tìm đồng hồ hoặc lịch hay bất cứ thiết bị máy móc thông tin nào, cuối cùng thì tìm được một cái đồng hồ. Đó không phải là đồng hồ của cô nhưng đủ để cô nhìn được giờ giấc và cả ngày tháng năm. Kiểu dáng này là một chiếc đồng hồ đeo tay điển hình của quân đội, màu đen và chống nước, cầm lên tay rất nặng, bên trên còn có nhiều chốt chứng tỏ nó có rất nhiều chức năng. Vừa nhìn đã biết là đồ của bộ đội đặc công, không chỉ xem được giờ mà còn có thể dùng như la bàn.

Nhưng đây không phải vấn đề chính, cái đáng chú ý là thời gian ghi trên đó: ngày 15 tháng 11 năm 2017, cách mạt thế 45 ngày nữa.

Thời gian quay trở về 12 năm trước???

Mặt Tô Tô tái nhợt, cô quay đầu nhìn về Tạ Thanh Diễn đang ngã ngồi dưới đất, lại quay sang nhìn Diệp Dục đang đứng ở phía sau mà nước mắt cứ ào ào tuôn. Không đợi Tạ Thanh Diễn ôm bụng nhịn đau đi về phía cô, cũng không đợi Diệp Dục áy náy tiến lại gần, Tô Tô đã ôm sạch quần áo của mình chạy về phía nhà vệ sinh như một cơn gió, rồi nhoài người lên bồn rửa mặt khóc thật to.

Nếu đây là một giấc mơ, thì xin đừng bắt cô tỉnh lại. Bởi vì bắt đầu từ ngày hôm nay, Tiểu Ái của cô sẽ quay về bụng cô, phát triển, ra đời, lớn dần thành đứa trẻ tinh nghịch chạy nhảy khắp mọi nơi.
 
Last edited by a moderator:

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,072
Reaction score
5,482
Points
14,914
Chương 3: Ca hát tiếp tục giấc mơ
Bên ngoài nhà vệ sinh, Tạ Thanh Diễn ngồi một cách khó khăn dưới đất, đôi mắt ngập tràn thù hận nhìn chằm chằm Diệp Dục đang đứng bên kia, căm ghét nói: “Anh sẽ bị báo ứng, chúng tôi chắc chắn sẽ kiện anh.”

“Các cô cậu không thắng kiện được đâu.”

Diệp Dục rất chân thành nói, nghe tiếng khóc bên tai anh đưa tay xoa lồng ngực trần. Tuy vừa rồi bị Tạ Thanh Diễn lao vào đấm đá một trận nhưng sức thư sinh trói gà không chặt chẳng ăn nhằm gì với anh. Diệp Dục đưa tay xoa ngực là bởi anh nghe thấy tiếng khóc trong nhà vệ sinh, trong lòng cảm thấy hơi khó chịu.

Anh quyết định nói chuyện tử tế với tên thư sinh yếu đuối này, cuộc nói chuyện tử tế hiếm có. Vì thế anh nuốt nước miếng, nhìn thẳng vào đôi mắt thù hận của Tạ Thanh Diễn: “Tôi nói các cô cậu không thắng kiện được không phải muốn chối bỏ trách nhiệm, mà tôi là một quân nhân, có thể quân đội sẽ cho tôi một vài đặc quyền. Nhưng đây đúng là lỗi của tôi, tôi sẽ đổi cách khác để đền bù cho hai người.”

Đúng là tối qua anh đã uống say, trong quán bar cũng không phải có mỗi nhóm của anh. Xung quanh hỗn loạn khiến đầu anh cũng mơ màng, anh nhìn thấy Tô Tô bị người ta bỏ thuốc mê, lảo đảo chạy lên trên tầng của quán bar. Diệp Dục cũng đã say, chạy đuổi theo. Tô Tô nhào vào ôm anh trước, sau đó... còn phải nói sao. Bản năng đàn ông trỗi dậy, dù Diệp Dục chưa từng có kinh nghiệm trong lĩnh vực này nhưng tác dụng của men rượu đã khiến anh không có nhiều thời gian suy nghĩ, cứ thế ôm Tô Tô vào phòng.

Chốt lại Diệp Dục chỉ có thể nói một câu: Xúc động là ma quỷ!

“Không cần, dù có phải kiện đến tận chân trời góc bể chúng tôi cũng nhất định không tha cho anh!”

Tạ Thanh Diễn cười lạnh, thái độ vô cùng cứng rắn. Hắn yêu Tô Tô, hắn tin là bản thân sẽ không vì lần đầu của Tô Tô không dành cho hắn mà bớt yêu cô. Tô Tô khóc thương tâm đến thế, thân là bạn trai của cô hắn nhất định phải đòi lại công bằng cho cô. Tạ Thanh Diễn không quan tâm đối phương là quân nhân, có đặc quyền gì, hắn nhất định sẽ không từ bỏ việc kiện lên tòa án tối cao.

Lúc này tiếng khóc trong nhà vệ sinh cũng bắt đầu yếu dần, bởi vì Tô Tô chợt nghĩ đến một vấn đề, cô ở trong này khóc lóc thảm thiết, tâm tình không tốt cũng sẽ ảnh hưởng đến tính cách của Tiểu Ái trong bụng. Năm đó khi sinh Tiểu Ái, đêm nào cô cũng khóc nên chỉ cần rời xa vòng tay của Tô Tô là Tiểu Ái khóc không dỗ nổi, chắc chắn luôn thiếu cảm giác an toàn. Điều này tất nhiên có liên quan đến tâm trạng của Tô Tô trong thời gian mang thai Tiểu Ái.

Tô Tô bỗng thả lỏng, không sao, lúc này Tiểu Ái mới chỉ là một hợp tử của trứng và tinh trùng, còn chưa làm tổ đâu.

Màn khóc lóc này chắc không ảnh hưởng quá nhiều đến Tiểu Ái.

Nghĩ thông suốt rồi, Tô Tô nhanh chóng điều chỉnh lại tâm tình. Mạt thế 12 năm, có chuyện quái gì mà cô chưa gặp chứ? Không chừng đây chính là trùng sinh? Hay là xuyên không? Ồ… dù đây có là một giấc mơ không có thật đi nữa thì cô cũng sẽ hát bài ca tiếp tục giấc mơ; Tô Tô quyết định sẽ mãi mãi không bao giờ tỉnh dậy, cô buông tay túm cái chăn trên người xuống để mặc quần áo và ra ngoài thích nghi với giấc mơ sống lại lần nữa.

Cơ thể mảnh mai của cô gái trong gương đầy những vết xanh tím như tối qua vừa bị người ta đánh cho một trận, trông rất khó coi. Tô Tô nhìn mình trong gương, khuôn mặt mang nét ngây ngô, vài sợi tóc bết vào. Cô đưa ngón tay gài lại những sợi tóc bên mặt, để lộ những dấu hôn trên cổ, trên vai vẫn còn một vết cắn tím bầm. Hai “quả nho” trước ngực bị cắn đến sưng đỏ, giữa hai chân là một khu ẩm ướt nhớp nháp, theo động tác đứng lên của cô còn có một ít chất lỏng không rõ chảy xuống bên chân. Rốt cuộc thì Diệp Dục kia đã giày vò cô bao lâu? Thảo nào lưng cô đau như sắp gãy đến nơi.

Cố gắng tắm táp xong, Tô Tô cầm áo ngực màu trắng lên thì nhíu mày, gắng gượng mặc xong quần áo sau đó ngắm mình trong gương. Cô của 12 năm trước ngây thơ đến đáng sợ, váy liền màu trắng, bên ngoài khoác áo khoác jean màu xanh, tóc dài ẩm ướt rối tung buông xõa trước ngực.

Cô luôn đem lại ấn tượng cho người khác là một tiểu bạch thỏ ngây thơ đáng yêu. Đó là chuyện trước mạt thế. Trước mạt thế, Tô Tô đúng là bông hoa tơ hồng mỏng manh (1), một bông tơ hồng bên Tạ Thanh Diễn. Tạ Thanh Diễn phát hiện ra cô có thai đúng lúc bắt đầu mạt thế. Bụng cô to lên cũng là lúc hắn bắt đầu ghét bỏ cô. Khi ấy, Tô Tô biết mình có Tiểu Ái nên mới cố gắng kiên cường trưởng thành hơn.

(1) Hoa tơ hồng: còn gọi là hoa thỏ ty tử, ý chỉ sự thuần khiết và mềm yếu, dựa dẫm.

Tô Tô nhẹ nhàng vuốt ve vùng bụng, cười dịu dàng với gương mặt nhợt nhạt của mình trong gương. Cô được làm lại một lần nữa, bất kể là mơ hay không cô cũng sẽ cố gắng chăm sóc tốt bản thân và Tiểu Ái. Dựa vào 12 năm sống trong thời mạt thế trước kia, dù ở phương diện nào cô cũng có lợi thế hơn đám người ngây ngô dốt nát kia.

“Yên tâm, Tiểu Ái, lần này mẹ nhất định sẽ không rời xa con đâu. Mẹ sẽ không giao con cho bất kỳ người nào nữa!”

Tô Tô thề thốt, hàng mi xinh đẹp nhuốm một luồng sát khí nhàn nhạt. Cô nghiêng đầu nghe tiếng gào thét của Tạ Thanh Diễn ngoài cửa, cười lạnh trong lòng. Cô hít sâu một hơi, xoay tay nắm cửa mở cửa bước ra.

Bên ngoài nhà vệ sinh, Tạ Thanh Diễn đang xoa bụng ngồi trên chiếc sofa ngoài phòng khách, Diệp Dục đã mặc xong bộ đồ rằn ri. Lúc Tô Tô từ nhà vệ sinh đi ra, Diệp Dục cảm nhận được ánh mắt của cô nhìn chằm chằm vào khẩu súng đeo bên hông của anh vài giây, anh liền nghiêng người giấu đi.

Giấu gì mà giấu? Cái thứ đồ chơi này trước mạt thế khó kiếm thôi chứ sau mạt thế thì cũng chẳng phải đồ gì quý hiếm, nhưng thời đầu mạt thế có thể có súng thì giết người, cướp của, tìm chút đồ cũng tiện hơn!

Tô Tô khinh bỉ nhìn Diệp Dục, trong khoảnh khắc đó bất chợt lại thấy anh với Tiểu Ái quá giống nhau, giống như Tiểu Ái phiên bản người lớn vậy. Nhớ đến điều này viền mắt Tô Tô lại bắt đầu đỏ lên, cả quá trình này vừa hay lọt vào mắt Diệp Dục, anh lại tưởng vì tổn thương mà mình gây ra cho Tô Tô nên cô mới khóc. Khuôn mặt anh thoáng chút hoảng hốt, đôi giày bộ đội màu đen tiến lên phía trước hai bước thể hiện tư thế dũng cảm sẵn sàng thừa nhận sai lầm.

“Xin lỗi, chuyện tối qua là lỗi của tôi. Cô muốn tôi bồi thường thế nào tôi cũng chấp nhận.”

“Không cần!!!” Không đợi Tô Tô trả lời, Tạ Thanh Diễn ngồi trên ghế sofa khom lưng đứng lên lao về phía Diệp Dục gầm lên, “Chúng tôi không cần tiền, không cần gì cả, chỉ muốn tên lính khốn nạn như anh phải ngồi tù!”

“Cút!”

Từ này là Tô Tô nói với Tạ Thanh Diễn, ngón tay cô hơi động đậy. Nhưng đầu ngón tay chỉ có cảm giác trơn nhẵn, chứ không hề có băng bắn ra, nếu không giờ này Tạ Thanh Diễn đã thành người chết rồi. Nhưng Tô Tô cũng không cố gắng nữa, cô chán ghét Tạ Thanh Diễn. Ánh mắt cô nhìn Tạ Thanh Diễn như nhìn một người chết, người này sớm muộn gì cô cũng giết nhưng đó không phải là trước mạt thế.

Trước mạt thế giết người là phạm pháp, như bây giờ còn cách tận thế 45 ngày, Tô Tô còn có nhiều việc phải làm nên cũng không muốn lãng phí 45 này trong tù. Cho Tạ Thanh Diễn sống thêm 45 ngày cũng không có gì to tát. Sự kiên nhẫn của Tô Tô đã được rèn luyện vô cùng tốt vì muốn tìm Tiểu Ái trong thời mạt thế.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,072
Reaction score
5,482
Points
14,914
Chương 4: Đuổi theo để bồi thường
Tạ Thanh Diễn bàng hoàng nhìn Tô Tô, lại theo bản năng cho rằng câu “Cút đi” kia nói với Diệp Dục, cũng như cái đạp của Tô Tô thật ra là dành cho Diệp Dục?

“Tô Tô, tên đó khỏi cút, chúng ta đi, anh sẽ đòi lại công bằng cho em.”

Tạ Thanh Diễn đưa tay, nhịn đau bước về phía Tô Tô. Tô Tô cũng bước nhanh đến rồi đạp thẳng vào đũng quần Tạ Thanh Diễn, hung ác nói trong tiếng rên rỉ của hắn:

“Tạ Thanh Diễn, đừng để tôi gặp lại anh. Lần tiếp theo gặp lại chắc chắn anh sẽ phải chết!”

Diệp Dục quần áo mũ nón chỉnh tề đứng bên cạnh nhìn một cước sát phạt của Tô Tô mà thít mông lại. Chuyện này thật kỳ quái, chẳng nhẽ cô Tô Tô này bị sốc quá nên thần kinh thất thường rồi? Thành ra nhầm bạn trai của cô ấy thành kẻ thù đã xâm hại cô?

Vậy kẻ thù thật sự như anh thì sao giờ?

“Tô Tô, em bị điên rồi à?!” Tạ Thanh Diễn ôm đũng quần lăn lộn trên mặt đất, “Em hận anh sao? Anh biết rồi, em hận anh, nhưng đêm qua chính anh cũng không biết Bạch Lạc Lạc bỏ thuốc em.”

Tô Tô nhớ ra, hôm nay cô và Diệp Dục lên giường với nhau là vì đồ uống Bạch Lạc Lạc đưa cô. Theo lời của Bạch Lạc Lạc thì cô ta chỉ muốn cho Tô Tô một bài học, ai ngờ Tô Tô chạy về phía tầng trên của quán bar, lại gặp được đám binh lính tụ tập bạn bè đến chơi bời. Nếu cô không chạy lên tầng mà tìm Tạ Thanh Diễn giúp thì người lên giường với cô không phải Diệp Dục mà là Tạ Thanh Diễn rồi.

Nhìn xem, quay đi quay lại lại thành lỗi của Tô Tô rồi!

Cô cười gằn, nhìn Tạ Thanh Diễn đầu đầy mồ hôi trên mặt đất, “Anh nói cũng không sai. Tôi hận anh, Tạ Thanh Diễn. Nhân lúc còn chút thời gian, trong những ngày anh còn sống này thì hãy thẳng thắn làm thỏa mãn Bạch Lạc Lạc đi! Đừng để cô ta rỗi hơi đi tranh giành bồ bịch, bỏ thuốc kích dục khắp nơi!”

Bạch Lạc Lạc, Bạch Tuyết Lê, hai con chết tiệt này, còn có những kẻ giúp đỡ hai kẻ này mua bán Tiểu Ái nữa… 45 ngày sau, Tô Tô muốn cho những kẻ này một thứ còn kinh khủng hơn cả chết!

Năm đó Bạch Lạc Lạc ghen ghét với một Tô Tô có dị năng hệ băng, trở thành cao thủ số một trong nhóm Tương Đại (2) nên nhân lúc Tô Tô làm nhiệm vụ, cô ta xúi Tạ Thanh Diễn bế Tiểu Ái ra, hai kẻ lòng lang dạ sói mặc kệ đứa bé khóc gào gọi “cô chú ơi” đến thở không ra hơi mà vẫn bán cho Bạch Tuyết Lê, Bạch Tuyết Lê lại chuyển bán Tiểu Ái cho Thẹo.

(2) Tương Đại: viết tắt của đại học ở Tương Thành.

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, Tô Tô phát hiện ra Tiểu Ái bị mất tích nhưng lúc đi tìm kiếm khắp nơi thì những người biết chuyện đều không hẹn mà cùng che giấu cô, thậm chí ngay cả khi Tô Tô tìm ra sự thật chúng còn giúp Bạch Lạc Lạc và Tạ Thanh Diễn cùng dồn cô vào chỗ chết. Một đám người giẻ rách, lòng dạ bẩn hơn cả nước cống, thật sự không cần phải sống trên thế giới này.

Tô Tô dọn dẹp đám này cũng tính là cống hiến cho mạt thế, coi như tinh lọc thế giới!

Một chân cô đạp lên ngón tay Tạ Thanh Diễn, giữa tiếng kêu gào thảm thiết của hắn, Tô Tô rảo bước đủng đỉnh ra khỏi phòng. Giờ không giết kẻ khốn nạn được thì cô đi tìm chuyện khác để làm, chẳng hạn như mạt thế đã rất gần rồi, cô tích trữ chút của cải gì đó thôi!

Nơi này là quán bar tên “Vương Phi”, phía trên là khách sạn, xung quanh có hàng trăm siêu thị, đủ các loại mặt hàng trên thị trường. Đây chính là trung tâm thương mại lớn nhất Tương Thành.

Còn những người như Tô Tô, Tạ Thanh Diễn hay Bạch Lạc Lạc giờ đều chỉ là sinh viên năm nhất của một trường đại học phổ thông ở Tương Thành. Hôm qua học kỳ sắp kết thúc nên mọi người tụ tập vui chơi một chút trước khi đến kỳ thi cuối cùng.

Nhờ có dị năng mà Tô Tô 19 tuổi của hiện tại với cô 12 năm sau không có thay đổi nhiều, điều duy nhất khác biệt là Tô Tô của 12 năm sau chỉ cần đứng từ xa không cần lên tiếng cũng có thể khiến người ta thấy tuyệt vọng.

Mạt thế đã tới, có ai lại không tuyệt vọng???

Cô siết chặt áo khoác da bò trên người, cơn gió lạnh thổi qua khiến cô đột nhiên run rẩy rồi lại bật cười – cô là dị năng giả hệ thủy, sau lại biến dị sang hệ băng, dù bây giờ dị năng hệ thủy của cô chưa thức tỉnh thì bản thân cô cũng là người không sợ lạnh nhất trên đời, run cái gì mà run?!

Ra khỏi cửa chính khách sạn, đi qua góc phố, Tô Tô vừa nhớ lại quá khứ, vừa nghĩ đến tương lai sắp tới, trong lòng lại tràn ngập mong chờ mạt thế. Mạt thế đến, Tiểu Ái cũng đến, một thế giới kẻ mạnh thống trị, chỉ cần mạnh mẽ thì ai cũng có thể sống được theo ý mình.

Cô thật mong 45 ngày này trôi qua trong chớp mắt. Tô Tô đột nhiên quay đầu, trong căn hẻm nhỏ lạnh lẽo, đôi mắt đen long lanh mở to nhìn chằm chằm người đàn ông đi theo sau. Cô nhíu mày:

“Sao anh đi theo tôi?”

Người đàn ông tiến lại gần, gương mặt hiện ra dần từ trong bóng tối, còn vẻ ngại ngùng và nghiêm túc. Anh do dự dừng lại trước mặt Tô Tô một mét, lại không biết phải nói thế nào đành giơ hai tay lên tỏ vẻ đầu hàng, trấn an cô:

“Cô đừng sợ, tôi không làm gì cô đâu.”

“Tôi không sợ.”

Tô Tô ăn ngay nói thật, mà nhìn gương mặt cực kì giống Tiểu Ái của Diệp Dục khiến lòng cô đau nhói. Cô cố gắng lau nước mắt, nghẹn ngào:

“Tôi hỏi lại, anh đi theo tôi làm gì?”

“Tôi… tôi không định làm gì… tôi…” thấy Tô Tô sắp khóc, Diệp Dục tội lỗi đầy mình gục đầu suy sụp. Để tỏ thành ý, anh chủ động lùi xuống một bước, vò đầu bứt tai nghĩ lý do biện bạch, “Tôi… tôi thấy cô đi một mình nên đuổi theo hỏi cô xem tôi… tôi nên làm thế nào… thì cô mới thấy vui vẻ hơn?”

Anh tưởng rằng mọi nỗi bi thương và tuyệt vọng khắc cốt ghi tâm của Tô Tô bắt nguồn từ việc anh xâm hại cô, thế nên Tô Tô càng tỏ ra khó chịu Diệp Dục càng cắn rứt lương tâm. Trên thực tế, chuyện tối hôm qua khó có thể nói rõ, mà tối qua Tô Tô cũng rất chủ động.

“Tránh xa tôi một chút, đừng chạm vào tôi thì tôi sẽ dễ chịu hơn.”

Cô coi người đàn ông này chẳng khác gì một kẻ xa lạ. Kiếp trước Diệp Dục cũng theo đuổi muốn bồi thường cho Tô Tô, có điều Tô Tô hận Diệp Dục khi đó không kém gì hận Tạ Thanh Diễn bây giờ, cứ thấy Diệp Dục là xông vào đánh chửi. Hình như sau này anh cũng từng xuất hiện thêm mấy lần.

Nhưng khi đó, Tô Tô khó chịu vì lần đầu tiên của mình không dành cho Tạ Thanh Diễn nên giao hết việc giao tiếp với Diệp Dục cho Tạ Thanh Diễn. Không biết hai người họ thỏa thuận thế nào mà khi mạt thế tới, Diệp Dục không xuất hiện nữa, Tạ Thanh Diễn cũng không còn nhắc đến người tên Diệp Dục này.
 

Bình luận facebook

Top Bottom