♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,072
Reaction score
5,482
Points
14,914
Chương 10: Cô sốt rồi
“Hi!”

Người môi giới là một nam thanh niên cắt tóc ngắn, anh ta cúi xuống vẫy tay với Tô Tô đang ngồi trong xe. Đợi đến khi Tô Tô trả tiền taxi xong đi ra ngoài, người môi giới liền bắt đầu nhiệt tình giới thiệu cho Tô Tô:

“Đây là khu biệt thư Quả Táo, sống trong đây toàn là những người có tiền. Cô Tô, cô chọn thuê nhà ở đây là đúng rồi đấy. Dù là chỗ ở cho bố mẹ du lịch hay nơi sống lâu dài của cô cũng là lựa chọn tuyệt vời. Môi trường ở đây thanh nhã, phong cảnh tươi đẹp, bla bla…”

Xem ra người môi giới vẫn hy vọng thời gian thuê phòng của Tô Tô dài một chút. Tô Tô không trả lời. Cô rút tiền từ máy ATM bên cạnh cổng lớn của khu biệt thự, đưa nốt khoản tiền còn lại cho người môi giới. Hai người ký luôn hợp đồng tại chỗ. Cũng không cần người môi giới hướng dẫn, Tô Tô cầm chìa khóa và thẻ vào cổng, tự mình đi vào trong khu biệt thự.

Nơi này là chỗ ở của người có tiền, giá thuê 5000 tệ một tháng cũng coi như rẻ. An ninh ở cổng lớn cũng được làm rất tốt, là một chiếc cửa thép màu cam đóng kín. Nếu như chủ nhà muốn lái xe vào cổng, cửa thép sẽ mở từ trái qua phải. Nếu như là những người đi bộ vào giống như Tô Tô thì quẹt thẻ vào cổng, một cánh cửa nhỏ chỉ vừa một người đi vào trên cổng thép sẽ mở ra.

Chí ít ở buổi đầu của thời loạn lạc, có thể có một chiếc cổng lớn, có hệ thống an ninh như vậy thì bên trong sẽ không quá hỗn loạn.

Vì không quen đường lối trong khu biệt thự, Tô Tô đi rất lâu, ước chừng đi gần hai ba tiếng, cô mới tìm thấy căn biệt thự mà cô thuê. Tô Tô đứng bên ngoài xem xét một vòng tình hình xung quanh. Cảnh vật bên ngoài giống hệt với bức ảnh người môi giới đã đăng trên mạng. Bên trong được trang trí cũng rất đẹp, rộng rãi sáng sủa, gọn gàng sạch sẽ, chỉ thiếu hơi người.

Cô đi xem một vòng tầng trên và tầng dưới, cảm thấy có thể từ sau khi mua nhà, chủ căn biệt thự chưa hề đến ở. Mấy khung giường trên tầng nhìn có vẻ rất đắt tiền nhưng chưa hề có chăn ga gối đệm. Trong phòng bếp cũng vậy, đầy đủ nồi to nồi nhỏ, nhưng không có một hạt gạo nào. Tủ lạnh ba ngăn mới toanh mở ra còn toàn mùi nhựa mới.

Tô Tô nhíu mày, sờ cái bụng đói meo từ đời nào. Cô cúi đầu nhìn bụng dưới phẳng lì của mình, “Xin lỗi nhé, bé yêu, để con đói bụng rồi. Mẹ vui mừng quá, quên cả ăn cơm.”

Bệnh dịch hoành hành, tai họa bộc phát, zombie xuất hiện. Trong thế giới khiến con người ta tuyệt vọng đó cũng có một số người sinh ra biến dị. Ở mạt thế, họ được gọi là dị năng giả.

Dị năng giả chia thành năm hệ Kim - Mộc - Thủy - Hỏa - Thổ, dị năng của năm hệ này được định nghĩa là biến dị nguyên tố cơ bản. Vài dị năng giả lại có sự biến dị lần thứ hai trên các nguyên tố cơ bản này. Nhưng cho dù biến dị thế nào đi chăng nữa thì cuối cùng những dị năng giả này cũng chỉ chia thành ba loại giống như trong game: công kích bằng pháp thuật, công kích bằng vật lý và chuyên môn trị liệu.

Ba loại dị năng này đều có điểm mạnh riêng. Thể chất của dị năng giả hệ thủy và hệ hỏa cực kỳ mạnh mẽ, mấy hệ còn lại tuy không mạnh như vậy nhưng vẫn “trâu bò” hơn người bình thường rất nhiều. Giống như Tô Tô – một dị năng giả hệ thủy, mấy ngày không ăn gì cũng không sao, đói mấy ngày vẫn có thể nhảy nhót tưng bừng.

Nhưng cô rốt cuộc vẫn quên mất, bản thân mình hiện vẫn là một người bình thường. Có lẽ dị năng đang trên đà thức tỉnh, nhưng vẫn còn kém những gì thể chất mười hai năm sau đạt được rất xa. Đi một vòng quanh bếp mà không tìm thấy bất cứ thứ gì để ăn, Tô Tô thấy hai đầu gối mềm nhũn, suýt nữa thì quỵ ngã ra đất.

Bên ngoài căn bếp rộng lớn với nền gạch màu vàng nhạt phức tạp kiểu Âu xa hoa, ánh mặt trời khẽ lay động qua cửa sổ, bóng dáng màu xanh đung đưa theo gió như đang vẫy tay với Tô Tô.

Cô nghiêng đầu nhìn thì thấy một cây bưởi bên ngoài cửa sổ. Giờ đang tháng 11, bưởi đã kết quả rất to, từng quả bưởi màu vàng lấp ló giữa cành lá màu xanh, rõ ràng là dụ Tô Tô đến hái.

Tô Tô cũng không khách sáo, xắn ống tay áo, vén váy lên, miệng ngậm một con dao gọt hoa quả, ì ạch trèo lên cây. Nếu là ở kiếp trước, trước lúc mạt thế, Tô Tô tuyệt đối sẽ không dám làm hành động này, nhưng bây giờ cô trèo cây rất thành thạo. Sau khi trèo lên cây, hái được quả bưởi, Tô Tô bổ bưởi tại chỗ, cũng không quan tâm có chua hay không, cứ thế ăn luôn, ăn xong lại hái một quả nữa!

Cô cứ ngồi trên thân cây như vậy mà ăn liền bốn năm quả bưởi. Bưởi bổ xong vẫn có phần thịt quả to tròn như quả bóng da trẻ con hay chơi. Ăn no căng bụng rồi Tô Tô mới trượt từ trên cây xuống, chạy về phòng khách, nằm trên ghế sofa da dày dặn mềm mại êm ái, ngủ một giấc.

Tỉnh giấc thì trời đã tối, Tô Tô đứng thẳng dậy khỏi ghế sô pha, áp tay lên trán. Tốt quá, cô sốt rồi!

Sốt chính là một dấu hiệu của việc dị năng bắt đầu thức tỉnh, đương nhiên cũng là dấu hiệu của những người sắp biến thành zombie và bắt đầu trở thành zombie. Vào khoảng thời gian tháng 11 này, không ít người có triệu chứng sốt như Tô Tô. Triệu chứng sốt này sẽ cách quãng, sốt vài ngày rồi lại hết vài ngày. Một người sốt sẽ thành nhiều người sốt, tăng tiến trở thành vụ cảm sốt toàn xã hội, sau đó hoàn toàn biến thành một bệnh dịch không lối về.

Tô Tô cảm thấy hơi lạnh, cô lấy một cái áo lông vũ ngắn gọn nhẹ màu trắng bạc và một cái quần bò từ trong ba lô ra để thay. Sau đó, Tô Tô liếc nhìn điện thoại, điện thoại bị cô điều chỉnh về chế độ im lặng. Trong lúc cô ngủ, bố mẹ gọi điện thoại đến cho cô mấy lần, Tô Tô gọi lại nhưng không ai bắt máy, cô lại gọi điện thoại bàn ở nhà nhưng cũng không ai nghe, có thể là bố mẹ cô đang trên đường đến Tương Thành rồi.

Bắt đầu lên đường rồi thì tốt, Tô Tô gật đầu, cầm thẻ ngân hàng, chìa khóa biệt thự và thẻ gác cổng, đi ra ngoài bắt đầu chuẩn bị đồ dùng. Do vừa rồi ăn quá nhiều bưởi mà giờ bụng Tô Tô no căng, đi bộ hai ba tiếng đối với cô mà nói hoàn toàn không phải là vấn đề.

Chậm rãi đi ra khỏi khu biệt thự Quả Táo, Tô Tô đặt xe qua ứng dụng, tranh thủ trước 8 giờ tối đến chợ nông sản gần đó. Tối đến, đa số những cửa hàng bán rau và bán thịt đều đã dọn hàng, chỉ còn vài cửa hàng tạp hóa và đồ khô là còn mở cửa nhưng cũng đang chuẩn bị thu dọn để đóng cửa.

“Ông chủ, bán cho tôi 30,000 tệ tiền gạo!”

Tô Tô đi vào một cửa hàng bán gạo, mở miệng mua luôn 30,000 tệ tiền gạo. Ông chủ cửa hàng gạo là một ông chú béo mập hơn 40 tuổi, miệng ngậm một điếu thuốc, trên tay còn đeo một cái nhẫn vàng rất to. Ông ta giương mắt liếc nhìn Tô Tô rồi cười một tiếng đầy khinh bỉ.

“Nghe tôi nói này cô bé, cháu có biết 30,000 tệ tiền gạo nhiều thế nào không?”

Nói xong, ông chủ tiệm gạo dùng một tay xách một cái bao tải to màu trắng lên, đặt bên chân Tô Tô, hai ngón tay kẹp điếu thuốc, chỉ vào bao tải trên mặt đất nói: “Đây là 25kg gạo, 6 tệ 1kg, cháu muốn mua 30,000 tệ tiền gạo? Chắc chắn chứ?”

Tô Tô lúng túng cúi đầu. Trước mạt thế, cô giống như một bông hoa nhỏ trong nhà kính, không phải làm việc nhà. Sau mạt thế, giá của đồ dùng vật dụng tăng cao khác hẳn giá hiện tại. Cô cho rằng 30,000 tệ tiền gạo chỉ đủ cho bố mẹ, Tiểu Ái và cô ăn trong một tháng, không ngờ ở thời đại này chỉ có 6 tệ một cân gạo.

2,000 tệ tiền gạo đã đủ cho một nhà bốn người ăn trong một năm rồi!
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,072
Reaction score
5,482
Points
14,914
Chương 11: Đồ trẻ em
“Thế cho tôi 4,000 tệ đi! Sau đó chuyển đến số 520 biệt thự Quả Táo cho tôi.”

“Ồ, thiên kim tiểu thư! Chả trách không biết giá cả thị trường, lần đầu ra ngoài đi chợ đúng không?”

Ông chủ hàng gạo vẫn cười rất chuyên nghiệp, nhìn Tô Tô một lượt từ trên xuống dưới. Dáng vẻ Tô Tô vừa nhìn đã thấy thật yểu điệu, không phải loại học sinh khổ sở mắm muối dưa hành, ông đoán chỉ có chuẩn thôi! Những người ở trong khu biệt thự Quả Táo toàn người giàu, cô gái này muốn chuyển hàng đến biệt thự Quả Táo không phải thiên kim tiểu thư thì là gì?

Tô Tô ngơ ngác gật đầu, không thừa nhận cũng không phủ nhận, chỉ đếm tiền đưa cho ông chủ hàng gạo rồi sang cửa hàng tiếp theo.

Ở cửa hàng tiếp theo, Tô Tô không tính mua gạo nữa. cô chỉ có vài vạn tệ, cũng không biết Diệp Dục có sắp xếp được chuyện tiền nong không nữa. Không chừng Diệp Dục sớm quất ngựa truy phong rồi cũng nên. Thôi tạm thời cứ mua 4,000 tệ tiền gạo trước đi, sau mạt thế cô còn có thể đi tìm đồ. Đến lúc đó thì lấy gạo cũng không cần tiền!

Cửa hàng tiếp theo là tiệm đồ khô, Tô Tô mua một đống nấm tuyết, táo đỏ sấy khô, ý dĩ, tàu hũ ky, mộc nhĩ, cẩu kỷ, hạt óc chó, cá khô thịt khô…, những thứ này đều có thể dùng để hầm canh. Từ hôm nay trở đi, mỗi ngày cô sẽ hầm một bát canh để ăn. Phụ nữ có thai phải đảm bảo đầy đủ chất dinh dưỡng thì Tiểu Ái mới có thể khỏe mạnh được!

Mua xong đồ khô, tiền trong túi Tô Tô chỉ còn dư lại 2 vạn. Cô lại lên xe đến siêu thị, lúc này cũng đã 9 giờ tối. Siêu thị ở Tương Thành đều là hình thức kinh doanh mở cửa 24/24. Lúc Tô Tô đến siêu thị vẫn tấp nập người qua lại, cô đi dạo một vòng siêu thị mua chút thịt. Cô không mua nhiều lắm chỉ đủ ăn trong vài ngày là được, thịt đông lạnh thì vài bữa nữa mua sau cũng không vội. Sau đó Tô Tô lại lượn lờ ở khu bán đồ điện gia dụng, vừa hay ưng ý một cái nồi hầm cháo trẻ em.

Nồi hầm cháo màu xanh nhỏ nhỏ xinh xinh, nhưng nếu ninh cháo hay ninh xương cho Tiểu Ái thì vừa đẹp, giá cả cũng không đắt chưa đến 100 tệ. Tô Tô thấy ưng ý liền mua luôn.

Mua xong cái nồi hầm cháo trẻ em, Tô Tô như người điên, chỉ chăm chăm vào hàng bán đồ trẻ con, mua một lèo 1,000 tệ bỉm dán cỡ N đến bỉm quần cỡ S, quần áo sơ sinh mua chục bộ, bình uống nước và bình uống sữa mua liền năm cái để dự phòng, còn cả núm vú cao su các hình thù, máy hâm sữa, chậu tắm của Tiểu Ái, đồ chơi, yếm ăn dặm vân vân mây mây…. Tất tật cũng bay cả 10,000 tệ.

Cô khiến cho nhân viên quầy bán hàng mẹ và bé vui đến ngoác mồm, liên tục nói “gói lại” “gói lại”, “chắc chắn phải gói lại”!

Sau khi đi siêu thị mấy tiếng đồng hồ Tô Tô chỉ còn dư lại 1 vạn tệ, cô nhíu mày suy nghĩ, hay là giữ lại mai qua cửa hàng vật liệu xây dựng xem, thế nên cô gọi xe về biệt thự. Đi theo sau xe cô là nhân viên đưa hàng của siêu thị, đồ cô mua vừa này có thể chất đầy một chiếc xe chở hàng loại nhỏ, không đánh xe chở hàng không được.

Mở cửa biệt thự, đợi nhân viên chuyển hết hàng cô mua được vào phòng khách rồi Tô Tô vặn eo nhìn đống đồ dưới đất, sau đó chạy ra sân sau vặt hai quả bưởi ăn no bụng mới mãn nguyện trèo lên sô pha ngủ.

Sáng sớm ngày hôm sau, Tô Tô tỉnh dậy trong tình trạng người toàn mồ hôi. Cô ngồi dậy, cởi áo khoác dài trên người ra rồi đưa tay lau trán. Toàn là nước, nước theo tay Tô Tô từng giọt chảy xuống sàn.

Cô hơi giật mình, bật dậy chạy vào bếp tìm một cốc nước sạch. Nắm tay thành nắm đấm hơi bóp, có vài giọt nước nhỏ vào trong cốc dù ít nhưng từng giọt đều đặn không dừng.

Hứng được nửa cốc Tô Tô bèn cầm cốc nước giơ ra phía ánh nắng cẩn thận ngắm nghía. Tốt quá rồi, chất lượng nước tinh khiết, uống thử một ngụm cũng thấy ngọt ngọt. Dị năng hệ thủy của cô cũng đã bắt đầu thức tỉnh rồi, nếu không có gì thay đổi thì có lẽ sẽ thức tỉnh sớm hơn kiếp trước.

Kiếp trước Tô Tô vì mối quan hệ khó nói với Diệp Dục kia nên đã khóc ròng rã hơn một tháng trời, thời gian đó cô thường bị sốt nhưng lại chỉ nghĩ là do cơ thể mình quá yếu. Thậm chí cô còn không nhớ mình có thời gian thức dậy trong tình trạng người đầy nước.

Dù sao thì khi biết mình đã thức tỉnh dị năng hệ thủy cũng là sau khi mạt thế xảy ra được mấy tháng. Hồi ấy lượng nước cô phóng ra cũng không nhiều như bây giờ mà chỉ một dòng nước nhỏ xíu ngắt quãng mà thôi.

Cô nghĩ mình nên có kế hoạch luyện tập dị năng mỗi ngày, có công mài sắt có ngày nên kim câu này nói cấm có sai. Dị năng cũng không hoàn toàn là thiên bẩm trời phú, luyện tập càng nhiều thì càng thuận tay, sau đó uy lực mới được cải thiện.

Sau khi đưa ra quyết định, Tô Tô mò bộ quần áo sạch trong ba lô để thay. Sau khi tắm nước nóng sảng khoái thì chủ cửa hàng gạo và đồ khô cũng chuyển hàng đến. Đợi sắp xếp ổn thỏa xong Tô Tô mới nấu cơm, xào chút thịt hôm nay mua được ở siêu thị, đánh chén sạch bách trong một nốt nhạc. Giờ cô là một người ăn cho hai người nên phải ăn nhiều một chút, không may Tiểu Ái bị đói thì phải làm sao?

Ăn quá no, muốn cho tiêu cơm nên Tô Tô đi bộ hai tiếng đồng hồ ra khỏi khu biệt thự Quả Táo. Hôm nay cô định đi đến cửa hàng bán vật liệu xây dựng xem đồ, lúc về thì ghé qua hàng bán đồ nông sản mua thêm chút rau ăn thời gian tới và cả xương về ninh canh nữa.

Lúc vừa ra khỏi cửa khu biệt thự Tô Tô ngẩng đầu nhìn, cô giật mình ngạc nhiên. Một chiếc xe Jeep quân dụng màu đen dưới ánh nắng, đứng bên cạnh chiếc xe Jeep là Diệp Dục mặc một bộ đồ rằn ri. Diệp Dục đút hai tay vào túi quần, ngậm một điếu thuốc Furong, dáng vẻ cao ngạo của một người lính điển hình.

Sao anh ta lại ở đây?

Nhìn thấy Tô Tô đi ra, Diệp Dục đứng nghiêm người kiểu quân đội, nhìn Tô Tô cười xấu hổ: “Tôi còn đang tìm cách đi vào, may quá cô lại đi ra.”

“Sao anh lại biết tôi ở đây? Anh đến làm gì?” Tô Tô mừng thầm trong lòng: “Đến đưa tiền à?”

“Không phải.” Nghe Tô Tô nói thế, nụ nười trên mặt Diệp Dục nhạt dần, đổi thành dáng vẻ nghiêm túc chín chắn, anh nói: “Em gái này, bạn học của cô tên là Bạch gì đó, tí thì mất nửa cái mạng đó! Giờ còn đang nằm trong bệnh viện.”

“Nên?”

“Nên tôi đến để dìm chuyện này xuống.” Diệp Dục xấu hổ cười, sau đó lo lắng nhìn Tô Tô, “Nhà cô Bạch gì đó muốn báo cảnh sát, cục trưởng chỗ các cô vừa hay là người nhà của bạn của tôi. Cậu ta kể với tôi chuyện này. Còn về địa chỉ của cô thì vì điều tra nên mới biết cô mới thuê phòng ở đây từ hôm qua, công ty môi giới có thông tin đăng ký của cô.”

“Có phải tôi nên cảm ơn anh không?”

“Không cần, đừng ngại!” Diệp Dục ưỡn ngực, xua hai tay tựa như thật sự muốn nói Tô Tô đừng khách sáo vì chuyện này, “Cô cũng ghê thật đó, không ngờ lại ra tay nặng đến thế!”
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,072
Reaction score
5,482
Points
14,914
Chương 12: “khoái mã” mới
Tô Tô khinh bỉ nhìn Diệp Dục, cô cạn lời với tên Diệp Dục này. Cô cứ thấy anh ta dở hơi, cứ nghĩ là đã giúp được cô nên chạy đến trước mặt cô lĩnh thưởng?

Chỉ cần Tô Tô không nói gì là Diệp Dục liền thấy ngại ngùng, anh vứt điếu thuốc trên tay, rồi đưa tay vuốt kiểu tóc đầu đinh của mình. Anh định mở miệng nói gì đó thì Tô Tô quay người trèo lên chiếc Jeep quân dụng đằng sau lưng anh nói:

“Xe này được đấy, cho tôi à?”

“Cô lấy cái xe này làm gì? Tôi tặng cô chiếc khác nhé, loại nào hợp với con gái hơn ấy.”

Diệp Dục không phải ki bo tiếc gì chiếc xe, mà đây là chiếc xe chống đạn chống nước chuyên dụng của đội anh, giá cả cũng khá cao. Một cô gái bình thường như vậy chắc chắn không biết cái hay của chiếc xe. Hơn nữa chiếc xe này tặng Tô Tô rồi, cô đổ xăng cho nó cũng là cả một vấn đề, nó rất tốn xăng. Nếu cô thực sự muốn một chiếc xe Diệp Dục sẽ cố tìm cho cô một chiếc phù hợp với cô.

Tô Tô bĩu môi lắc đầu: “Không cần, hoặc là cho tôi chiếc này hoặc là không gì cả. Mấy cái loại xe ghẻ không khác gì hổ giấy kia tôi còn sợ để chật nhà.”

Đây không phải do Tô Tô được voi đòi tiên, chỉ là nếu có thể có được chiếc xe như thế này, vào mạt thế đâm zombie, tìm đồ các thứ cũng tiện hơn nhiều. Nhưng nghĩ lại thì Diệp Dục không cho cô cũng là chuyện bình thường, chiếc xe này nhìn đã thấy không phải của anh, nói không chừng là của đội đặc công bọn họ. Loại tài sản thuộc quyền sở hữu quốc gia thế này mỗi lần dùng đều phải báo cáo chứ đừng nói đến chuyện đem đi tặng.

Nói mới nhớ, Tô Tô giấu nhẹm đi chiếc đồng hồ đặc công đang đeo trên tay trái đi. Hôm qua cô mới phát hiện ra chiếc đồng hồ này có thể chiếu sáng và có chức năng nhìn ban đêm. Đồ tốt thế này mong là Diệp Dục đừng nhớ ra, đừng lấy về!

Diệp Dục bên này đang xoắn não, không nhìn thấy động tác của Tô Tô. Hôm qua lúc Tô Tô ra khỏi phòng vệ sinh, anh đã phát hiện ra đồng hồ của mình đeo trên tay của Tô Tô. Chẳng cần nói, cổ tay mảnh dẻ đeo một chiếc đồng hồ thô như thế cũng rất thú vị. Nếu cô thích đeo thì để cô đeo, cũng chỉ là một cái đồng hồ thôi mà. Quay về báo với đội bị mất là xong.

Thấy Tô Tô không nhắc đến chuyện xe mới, Diệp Dục đằng hắng ho một tiếng, suy nghĩ một chút rồi nói: “Cái xe này nếu cô thích, tôi có thể cho cô mượn vài bữa cũng được. Nhưng phải trả lại, cô có bằng lái xe không?”

“Có!” Tô Tô vui mừng mỉm cười, “Cảm ơn, có thể mượn hai tháng được không? 44 ngày thôi cũng được!”

“Mượn lâu thế à...” Diệp Dục do dự, đang suy nghĩ xem nên nói thế nào với đơn vị. Anh chợt thấy nụ cười rạng rỡ của Tô Tô bèn gật đầu ngay tắp lự, “Được, tôi sẽ cố gắng cho cô mượn hai tháng.”

Done! Chiếc xe này là của cô!! Tô Tô đưa tay vuốt ve chiếc xe mới, xe quân dụng binh chủng có khác, chất liệu này sờ vào cũng thích. 12 năm mạt thế cô cũng chưa bao giờ được lái chiếc xe tốt như thế này!

Tô Tô lượn quanh chiếc Jeep chuyên dụng sờ một vòng, khuôn mặt ánh lên nét thích thú hệt như bé gái có đồ chơi mới. Khi nhìn sang Diệp Dục bên cạnh, cô cũng thấy bớt đề phòng. Còn anh làm chuyện có lỗi với người khác, cả đêm qua cứ trằn trọc. Hàng nghìn hàng vạn suy nghĩ cứ luẩn quẩn trong bộ óc đơn giản, giờ nhìn thấy Tô Tô anh cũng dễ chịu hơn rồi.

Thấy Tô Tô đã mở cửa ghế lái, tự động ngồi lên. Diệp Dục vội vàng chạy lên ngồi ghế lái phụ đang định dạy Tô Tô cách lái xe, Tô Tô đã cắm khóa mở máy đạp chân ga. Chiếc xe Jeep lao vèo một cái như tên bắn.

Diệp Dục huýt sáo, quay sang nhìn Tô Tô: “Woa, nhanh quá! Kỹ thuật khá lắm.”

“Ừ hứ.”

Tô Tô nhún vai, lái chiếc xe của cô phóng điên cuồng trên đường. Nhân cơ hội luyện tập ghi nhớ những trạm xăng ở gần, sau này sẽ là đối tượng cướp bóc của cô!

“Em gái, anh bảo em cái này.”

“Nói!”

“Chúng ta quay về trường học được không? Diệp Dục ngồi ghế lái phụ không quen với tốc độ lái xe như điên của Tô Tô, anh thấy Tô Tô tâm trạng có vẻ tốt nên bắt đầu cố gắng khuyên giải, “Phía trường học tôi đã hỏi thăm một lượt rồi, các thầy cô sẽ không hỏi cô chuyện gì đâu. Cô nên quay về trường học cho tốt, tốt nghiệp xong còn báo đáp xã hội...”

“Két!” Tô Tô đạp phanh, dừng “khoái mã” của mình ở ven đường, quay sang nhìn Diệp Dục ở ghế phụ, bất giác cười lạnh mỉa mai, “Báo đáp xã hội?! Về đi học? Không đi.”

Cô thật sự muốn nhìn cái tên đàn ông giống Tiểu Ái như hai giọt nước này sau mạt thế thì còn có thể nói ra câu “báo đáp xã hội” được nữa không. Sau khi mạt thế diễn ra, con người hoặc là thành thần hoặc là thành quỷ, còn nói đến chuyện báo đáp xã hội?! Có mà mơ đi!

Diệp Dục nhìn Tô Tô, há miệng mà lại chẳng nói gì, liền cúi đầu âu sầu rồi nặng nề thở dài đánh thượt. Một trang nam tử lưng dài vai rộng như anh hai ngày hôm nay thở dài không biết bao nhiêu lần, thở dài đến nỗi đồng đội nghe mà chỉ muốn đạp cho vài cái. Không ai hiểu nỗi khổ tâm của anh, mỗi lần anh nhìn Tô Tô từng bước xa dần hình mẫu chuẩn mực của những bông hoa tổ quốc, Diệp Dục lại thấy mình là một tên khốn nạn đã ngắt hoa bẻ nhụy!

“Đến rồi, anh xuống xe đi!”

Thấy Diệp Dục không nói gì, Tô Tô chỉ biển xe bus trên đường, Diệp Dục vẫn không động đậy Tô Tô liền giơ chân đạp một cái vào eo Diệp Dục. Anh nhanh nhẹn mở cửa ghế lái phụ, quay người nhảy xuống xe.

Tô Tô đạp chân ga phóng đi như một làn khói, tựa như sợ bị Diệp Dục đuổi theo. Diệp Dục nhìn mà buồn cười, đã nói cho cô mượn xe rồi còn chạy nhanh thế làm gì không biết?! Còn chả thèm chào anh một câu...

Vì trấn được con xe Jeep ngon nghẻ nên tâm trạng của Tô Tô cũng tốt lên. Cô lái xe mới của mình lao như tên bay đến cửa hàng bán vật liệu xây dựng. Trong cửa hàng Tô Tô mua một ít tấm nhựa mỏng để làm vách tường, và cả cột để đỡ tấm nhựa nữa. Vèo cái mà cũng hết một vạn.

Kỹ thuật làm nhà kính trồng rau Tô Tô chưa từng thử. 12 năm mạt thế, toàn bộ tinh thần của cô dùng để giết người và tìm Tiểu Ái. Bình thường nếu thiếu đồ dùng thì cô sẽ nhận nhiệm vụ đổi điểm tích lũy, dùng điểm tích lũy mua đồ. Bắt cô làm nhà kính thì đúng là không phải sở trường.

Nhưng không phải sở trường thì có thể học được, trên đường về nhà Tô Tô mua thêm ít rau sau đó cầm điện thoại ngồi sô pha lên mạng tra cách làm nhà kính. Xem liền một mạch đến chiều, tới tận khi Tô Tô đói bụng mới đứng lên, cất điện thoại vào bếp nấu cơm.

Chờ chút, hình như cô quên chuyện gì đó rồi. Tô Tô cầm đĩa thức ăn mới nấu lên, ngồi trong phòng bếp vừa ăn vừa lấy điện thoại di động từ túi áo khoác lông vũ ra. Cả ngày hôm nay điện thoại của cô không thấy kêu, cha mẹ vẫn chưa điện thoại cho cô, mà cô cũng không nhận được tin nhắn nào của cha mẹ.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,072
Reaction score
5,482
Points
14,914
Chương 13: Nhà của mình
Chuyện gì đang xảy ra ở đây? Khoảng cách từ Giới Thành đến Tương Thành cũng không xa, đi máy bay một giờ là đến, đi ô tô đường dài cũng chỉ mất năm giờ vậy mà hai ngày một đêm trôi qua, cha mẹ cô chẳng những không đến còn không báo tin lần nào cho cô.

Chẳng lẽ điện thoại di động hết tiền?

Tô Tô gọi vào điện thoại bàn, chuông vang lên bình thường, cũng không có nhắc nhở cô phải trả phí, gọi lại vào điện thoại di động của cha mẹ cô, vẫn là thông báo thuê bao đã tắt máy.

Tô Tô nhíu mày cắn đũa suy nghĩ. Ở một thời đại hoà bình như bây giờ, xảy ra chuyện ghê gớm gì có thể khiến cha mẹ bỏ rơi con gái khóc lóc sướt mướt ngay cả điện thoại di động cũng không liên lạc được???

Cô cảm thấy mình phải quay về Giới Thành xem thế nào. Đường quay lại đó cũng không xa, đi đường cao tốc Tương Thành, tự lái xe nhanh một chút thì bốn giờ là đến nơi.

Kiếp trước vì tìm cô mà cha mẹ chết trên đường đi về phía Nam, kiếp này đổi lại Tô Tô đi tìm bọn họ. Cô cảm thấy rất tốt, không phiền toái chút nào còn vui vẻ chịu đựng.

Nói đi liền bắt đầu chuẩn bị. Tô Tô lấy vài bộ quần áo sạch, thay một bộ đồ yoga rộng rãi thoải mái, khoác ngoài một cái áo lông vũ, bện tóc đuôi sam, bỏ ít cơm và đồ ăn nóng vào hộp giữ nhiệt, lên chiếc xe Jeep quân dụng, vội vã đi về Giới Thành.

Trên đường, Tô Tô còn phát hiện ra chỗ tốt của chiếc xe này. Chiếc xe này mang biển số quân đội, không mất phí đường cao tốc, đổ xăng thêm dầu tại trạm xăng dầu không phải trả tiền!

Vì vậy cả chặng đường vô cùng thuận lợi khiến cho Tô Tô chặc lưỡi. Thời tiết tháng 11, đất nước không có ngày lễ lớn, cũng không có ngày nghỉ dài, người đi ra đường du lịch cũng ít, trên đường cao tốc rất thông thoáng. Chỉ là xe sắp chạy đến Giới Thành, ở chỗ cách khoảng nửa giờ đi xe, có một trạm xăng dầu, bên trong đỗ mấy chiếc xe.

Tô Tô đỗ xe tại trạm xăng. Lúc vừa vào đường cao tốc thật ra cô đã đổ đầy xăng, lúc này lại dừng là vì muốn đổ đầy thêm hai bình xăng trong cốp sau. Xăng là đồ tốt, xe cô mang biển số quân đội, nếu có thể đổ xăng miễn phí, cô có thêm chút xăng để phòng ngừa bất trắc thì có gì không tốt?

“Đường đi Đức Thành còn chưa thông à?”

Tài xế của chiếc xe phía trước mở cửa sổ, nhoài đầu ra hỏi nhân viên công tác của trạm xăng dầu. Nhân viên công tác kia vừa đổ xăng vừa gật đầu tán gẫu bình thường:

“Chưa thông, chưa thông đâu. Ba ngày nay chưa có xe nào từ Đức Thành qua đây. Anh đừng có chạy vào đó.”

“Khỉ thật, nhà nước làm gì mà lề mề thế?”

Thấy đổ đầy xăng, tài xế ném mấy tờ tiền cho nhân viên công tác của trạm xăng rồi hùng hùng hổ hổ lái đi.

Trạm xăng dầu này nằm đúng ở nút giao của Đức Thành và Giới thành, một số xe muốn đi phía Bắc thì chọn đi từ Đức Thành sẽ nhanh hơn, còn đi phía Nam lại khá tắc. Rõ ràng Đức Thành là hướng đi không tệ.

Tô Tô lái xe lên, hạ kính, nghiêng đầu nhìn nhân viên trạm xăng, cất tiếng:

“Đức Thành làm sao vậy? Sao lại tắc thế?”

“Ai mà biết được, hình như cầu vượt bên kia bị sụt lún rồi.”

“Sập cầu, xe trong Đức Thành đều không ra được? Không thấy tin này trên báo nhỉ?”

“Ôi dào, sự tình kiểu này không phải ngày nào cũng có sao, công trình quốc gia bị sụt lún, cô nghĩ ai sẽ cho đưa tin???”

Nhân viên trạm xăng nhìn Tô Tô như kẻ ngốc, rõ ràng lại là một người bị vẻ ngoài của Tô Tô lừa gạt, cho rằng Tô Tô chỉ là cô bé ngây ngô được bảo bọc. Tô Tô nhướn mày, nhếch mép mặc kệ, cởi dây an toàn xuống xe, lấy hai bình xăng sau cốp xe ra. Khi nhìn nhân viên cây xăng đổ xăng vào bình, đầu cô láng máng nhớ đến một tin tức có vẻ giống tai nạn này ở kiếp trước, hình như có được nhắc đến trước mạt thế. Cho dù có thể đã đưa tin, nhưng kiếp trước Tô Tô cũng không quan tâm tình hình chính trị đương thời, Đức Thành có sụt lún hay không cô không biết.

Đổ xăng xong xuôi, Tô Tô lên xe tiếp tục đi về phía trước. Trong bóng đêm, khi đi ngang qua cửa nút giao cao tốc đi Đức Thành, cô còn cố ý nhìn lướt qua bên kia đường, trời đất tối đen, cành cây hai bên đường cao tốc rậm rạp giống như xúc tu của quái vật, gió thổi qua kêu “vù vù vù vù”.

Cô lái thẳng về nhà, dựa theo biển số nhà trong trí nhớ để về nhà của mình, lấy chìa khoá dưới nệm ở cửa rồi mở cửa. Mùi hương quen thuộc xộc lên, Tô Tô thấy lòng thổn thức.

Trong 12 năm mạt thế, Tô Tô cũng từng trở về nhà. Dù tập trung tìm Tiểu Ái, trên đường cô cũng không quên tiện đường hỏi thăm tin tức cha mẹ mình. Cái nhà ở Giới Thành này bị chôn vùi trong bầy zombie nhưng Tô Tô cũng ra vào mấy lần, mỗi lần đến cảm xúc mỗi khác. Đôi khi vì muốn nhìn nhà mình một chút, đôi khi lại vì muốn nhớ lại cha mẹ, cũng có khi chỉ để ngửi hương gỗ của đồ dùng cũ trong nhà.

Tại thời điểm mất đi Tiểu Ái và cha mẹ, Tô Tô lênh đênh trôi dạt sống như lục bình không rễ, đi đến chỗ nào lòng cũng trống rỗng. Có đôi khi vô cùng mệt mỏi, cô muốn trở về nghỉ một lúc, tìm chút ký ức đã trải qua để gắng gượng tiếp tục tiến lên. Cũng chỉ có như vậy, trở về nơi đây, cô mới có thể sạc đầy cho cái bình ắc quy trống không Tô Tô này.

Tô Tô đến gần cửa chính, ngắm nhìn bốn phía. Nhà không lớn, hai phòng ngủ hai phòng khách cũng hơn 70 thước vuông. Mẹ cô nội trợ tại gia, cha là tài xế xe buýt Giới Thành, tiền kiếm không được nhiều lắm nhưng đủ một nhà ba người tiêu.

Cô bước từng bước một dạo quanh căn nhà, ngón tay quét qua từng món đồ quen thuộc. Mặt trên sạch sẽ chứng tỏ vết tích sinh hoạt của cha mẹ trong nhà hai ngày trước. Cô khom lưng nhặt dôi dép bị rơi ở cửa của cha, đặt ngay ngắn lên giá, sau đó ngồi lên chiếc sô pha hai người và rấm rứt khóc.

Là cô không tốt, là lỗi của cô, cô không nên gọi cha mẹ đi Tương Thành mà phải là cô trở về Giới Thành, tự mình đưa cha mẹ đến Tương Thành. Mạt thế còn chưa tới cha mẹ đã mất tích, thời buổi loạn lạc đến, cô phải đi đâu tìm cha mẹ???

Khóc lóc một hồi, Tô Tô đột nhiên ngẩng đầu lên nghĩ đến Đức Thành!

Hiện tại toàn bộ đoạn đường từ Giới Thành đến Tương Thành, chỗ loạn nhất chính là đoạn Đức Thành. Không phải nói ba ngày trước xe tiến vào đó cũng không thấy ra? Cô phải đi Đức Thành tìm người. Đây là một cái xã hội có trật tự, có loạn cũng không giống loạn của mạt thế, tìm hai con người đang sống sờ sờ mà thôi, có thể khó khăn đến mức nào chứ???
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,072
Reaction score
5,482
Points
14,914
Chương 14: Thẻ riêng
Quyết định xong, Tô Tô đứng lên di chuyển giường của cha mẹ. Cô nhớ rõ nhà bọn họ có hai tấm thẻ ngân hàng, thẻ lương và quỹ đen của cha.

Nhà họ Tô chỉ có mỗi cha Tô là người kiếm tiền nên thẻ lương của cha Tô giao hết cho mẹ Tô giữ. Tuy nhiên, từ nhỏ Tô Tô đã biết cha Tô còn lén lút cất giấu một tấm thẻ riêng, bên trong toàn là tiền mà mẹ Tô không biết, ví dụ như tiền thưởng các thứ, tiền thừa kế của cha… tất cả đều ở trong tấm thẻ này.

Thường ngày cha Tô cũng chỉ len lén dùng tiền trong thẻ này mua ít rượu, thuốc lá, cơ bản không tiêu mấy. Khi Tô Tô còn nhỏ, cha cô cũng không giấu mà luôn nói rằng: Đây là tiền hồi môn sau này của con, giấu đi đừng để mẹ phát hiện đấy!

Tô Tô không mất nhiều sức đẩy chiếc giường lớn của cha mẹ sang một bên, cho tay vào trong khe móc ra một cái tất đầy bụi rồi rút từ trong đó ra tấm thẻ riêng mà cha Tô trăm cay nghìn đắng cất giấu. Cô nở nụ cười, xoa xoa bụng mình:

“Ái Ái con yêu, nhìn xem trình độ giấu đồ của ông ngoại con có cao không? Chúng ta cầm chỗ tiền này đi tìm ông bà ngoại con rồi đưa họ đến Tương Thành thôi! Lên đường!”

Nói lên đường nhưng thật ra Tô Tô cũng không đi ngay mà ở nhà quét sạch đồ một lượt theo thói quen, có gạo, rau, trứng gà ăn được là mang đi hết. Cả nồi niêu xoong chảo, nồi cơm điện rồi quần áo bốn mùa và đồ dùng hàng ngày của cha mẹ, vàng bạc trang sức ngọc ngà của mẹ Tô cũng gói ghém đem đi. Chăn đệm, ga trải giường trong nhà cũng lấy một ít. Cô nhét đầy ghế sau và cốp của chiếc xe Jeep quân dụng. Cuối cùng lúc đi cô còn tiện tay cầm theo bức ảnh gia đình đặt trên cái giá ở cửa ra vào.

Cô tìm một cây ATM trong Giới Thành để tự kiểm tra số dư tài khoản, rút vài vạn rồi xem thấy trong thẻ vẫn còn 23 vạn. Sau đó cô đến hàng KFC gần nhất ăn một bữa no nê thỏa thuê, còn gói mười hộp đồ ăn rồi lên xe đi về phía Đức Thành.

Nếu đi đường cao tốc, thời gian di chuyển từ Giới Thành đến Đức Thành chỉ mất một tiếng. Tô Tô nghĩ đến lời nói của nhân viên trạm xăng dầu trên cao tốc – những chiếc xe ba ngày trước vào Đức Thành chưa một chiếc nào ra - cô liền không chọn lựa đi cao tốc mà rẽ vào quốc lộ. Đi đường quốc lộ sẽ phải đi chậm một chút, lòng vòng lắt léo chắc phải mất ba giờ.

Dọc đường đi cũng coi như thuận lợi, có điều càng gần Đức Thành, cảnh sát giao thông trên quốc lộ càng nhiều, cuối cùng còn có cả trạm kiểm soát.

Một hàng xe xếp dài trước trạm kiểm soát, có một số xe được đi vào, một số xe thì không. Xe muốn vào Đức Thành không ít nhưng xe từ Đức Thành đi ra lại càng nhiều. Chủ xe lái rất chậm, Tô Tô quay cửa kính của xe xuống, nghe thấy phía trước có chủ một chiếc xe cãi cọ với cảnh sát giao thông.

“Tôi thật sự có việc gấp vào Đức Thành, làm lỡ việc của tôi, các người bồi thường nổi không???”

Chủ xe đang cãi cọ với cảnh sát giao thông lái một chiếc BMW, nhìn điệu bộ chắc chắn là muốn vào Đức Thành bàn chuyện làm ăn, nhưng cảnh sát giao thông nhất định không cho vào dù anh có mời thuốc đút tiền thế nào chẳng nữa. Cuối cùng người chủ xe này nổi giận, nới cà vạt, vừa chỉ tay vào mặt anh cảnh sát vừa mắng chửi.

Anh cảnh sát giao thông cũng không phải kiểu nhẫn nhịn, anh gạt tay chủ xe xuống, đối đầu luôn. Phía sau chủ xe vang lên những tiếng khen hay, ầm ĩ cả lên.

“Đánh, đánh, người anh em cố lên!”

“Để cho chúng tôi đi qua, vợ tôi ở Đức Thành sinh con rồi, tôi muốn đi qua.”

Có vài xe giống như con BMW này, không thể vào được, nhưng một số xe lại có thể. Tô Tô ngồi ở ghế lái quan sát thật cẩn thận. Các xe vào được đều là dòng xe Audi, dòng xe mà chính quyền Trung Quốc sử dụng. Có thể nói là những xe đi vào được đều là người của chính phủ.

Một cây sập cầu là chuyện liên quan đến hình tượng quốc gia, đương nhiên chính phủ phải coi trọng, các cấp lãnh đạo đến điều tra thăm hỏi là chuyện đương nhiên.

Lúc này đã ba bốn giờ sáng, chấm nhỏ lên cao trên bầu trời mang ánh sáng lành lạnh, chiếu rọi cả nhân gian, cả một vùng quốc lộ hướng về Đức Thành đang ùn tắc. Cảnh sát giao thông đứng gác cả đêm, Tô Tô cũng mơ mơ tỉnh tỉnh cả đêm. Cuối cùng cũng đến xe của cô rồi, cảnh sát giao thông trông coi trạm kiểm soát nhìn lướt qua biển số xe của cô, cúi chào, lập tức cho đi!

Qua cửa trạm kiếm soát thứ nhất được 10 phút lại gặp trạm tiếp theo. Con đường bình thường chỉ mất ba mươi phút đi qua, lần này Tô Tô đi mất hai giờ. Cô còn phát hiện ra không chỉ có cảnh sát giao thông, quân đội cũng đóng ở đây rồi.

Điều này có phần khiến người ta cảm thấy bàng hoàng, nó không chỉ chứng minh sập cầu ở Đức Thành không phải chuyện đơn giản, mà còn nghiêm trọng đến độ phải điều động quân đội.

Xe của Tô Tô bị một người quân nhân mặc đồ rằn ri cản lại. Lần này biển số xe quân sự của cô không có tác dụng. Vị quân nhân kia ghìm súng đi lên phía trước, đứng ở trước cửa sổ xe của cô, đứng nghiêm, cúi chào theo chuẩn quân đội, sau đó gõ một cái vào cửa sổ xe cô, ra hiệu cho cô hạ kính xuống.

Cô hạ cửa sổ xe xuống, vị quân nhân á khẩu không biết nói thế nào nên đành ra hiệu cho Tô Tô tấp vào ven đường, bản thân trở lại trong trạm kiểm soát.

Hẳn đối phương không nghĩ người lái chiếc xe quân dụng của họ lại là một cô bé, còn là một cô bé chỉ tầm mười mấy tuổi, mà quan trọng là cô gái kia nhìn mong manh yếu đuối, thuần khiết vô tội hơn cả con thỏ nhỏ, vừa nhìn là biết không phải nữ quân nhân. Xe này không phải đồ trộm cắp thì cô bé này cũng là thân thích của một sĩ quan nào đó, mà sĩ quan kia quân hàm tuyệt đối không thấp.

Tô Tô ngồi ở trong xe, mắt nhìn chằm chằm đối phương đi vào phòng chỉ huy gọi điện thoại. Ngón tay trắng nõn, thon gầy của cô cầm tay lái, đầu ngón tay nhẹ nhàng gõ lên da bọc tay lái màu đen, đầu tính toán cục diện trước mắt, cứ phi vào hay lên đường trở về?

Phi vào thì chắc chắn không được, cô không muốn bị súng của những binh sĩ kia bắn thành cái sàng, tốt hơn không theo cách này.

Còn nếu quay lại thì cô phải giấu xe ở đâu đó rồi đi bộ vào Đức Thành. Cách này khá là phiền toái lại tương đối mệt người. Tuy là sau mạt thế, cô cũng không phải là chưa từng lặn lội đường xa nhưng với thể chất hiện tại, tìm được cha mẹ, lại mang bọn họ đi ra ngoài quả thực không dễ dàng.

Đang suy tính ở trong lòng, quân nhân gọi điện thoại trong phòng chỉ huy đi ra, vẻ mặt đầy ý cười, chạy chậm đến trước xe Tô Tô, cúi chào, rất là lễ phép nói:

“Mời cô vào.”

“Hả?!”

Tô Tô nhướn mày, hơi ngỡ ngàng nhìn nụ cười trên mặt quân nhân ngoài cửa sổ, vừa chuyển bánh đi vào trạm kiểm soát, vừa suy nghĩ ở trong lòng. Vừa rồi quân nhân kia gọi điện thoại cho ai? Có vẻ như còn gọi mấy cuộc liền...
 

Bình luận facebook

Top Bottom