♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,072
Reaction score
5,482
Points
14,914
Chương 5: Vòng lặp một chiều
Sau này Tiểu Ái ngày một lớn dần trong bụng Tô Tô, cô cũng cảm thấy được sự kỳ diệu của tình mẫu tử. Tuy đối với Diệp Dục không đến mức yêu con yêu cả cha nhưng Tô Tô cũng dần không còn hận Diệp Dục nữa. Nói thế nào thì anh cũng tặng cho cô một thiên sứ Tiểu Ái, nếu hận nữa thì không hợp tình hợp lý cho lắm.

Về chuyện xâm hại hay không thì Tô Tô gặp quá nhiều trong thời mạt thế rồi, đêm đó cũng không hẳn là anh xâm hại cô, nói là anh tình tôi nguyện mới đúng!

Có điều nhắc đến tình mẫu tử Tô Tô chợt nhớ đến một chuyện: bố mẹ cô bây giờ vẫn còn sống. Có người nói, tình mẫu tử như vòng lặp một chiều, câu nói này không sai chút nào. Người phụ nữ nào cũng yêu con của mình nhất, quay về lâu thế rồi mà đến giờ Tô Tô mới nhớ ra bố mẹ cô vẫn còn sống.

Năm đó tình hình rối ren, là thời đại người người bất an tập hợp thành từng nhóm giúp đỡ nhau sống sót, tìm chỗ trú chân gần nhất, nào có sức lực mà vượt nghìn dặm để đi tìm người thân. Sau này vì mất đi Tiểu Ái mà Tô Tô rơi vào trạng thái phát điên, cố chấp đi tìm Tiểu Ái nên cô không tập trung tìm bố mẹ mình ở thời mạt thế.

Cho tới tận lúc bốn căn cứ lớn may mắn sống sót được thành lập, trong quá trình truy tìm kẻ thù Tô Tô mới nghe ngóng được tin bố mẹ cô đã mất vào thời kỳ đầu mạt thế. Bởi vì muốn tìm cô mà họ đã mặc kệ tất cả đâm đầu đi về phương Nam, ngay cả cơ hội vàng để di chuyển về phương Bắc cũng bỏ lỡ.

Thế mới nói tình mẫu tử là là sự lặp lại một chiều, người bố mẹ yêu nhất là cô, còn người cô yêu nhất lại là Tiểu Ái.

Tô Tô bất chợt quay người đi, không chờ Diệp Dục trả lời. Dù sao cô cũng không định nghe anh nói tiếp. Cô đi ngày càng nhanh, cuối cùng chạy như bay tìm một siêu thị nhỏ hỏi ông chủ ở đó có điện thoại công cộng không. Cô run rẩy bấm dãy số điện thoại quen thuộc trong trí nhớ, đi đi lại lại một cách sốt ruột chờ đầu dây bên kia nhận điện.

“Alo???”

Đầu dây bên kia vang lên giọng nữ quen thuộc trong trí nhớ, Tô Tô đưa tay bịt miệng mình lại sợ tiếng khóc truyền vào điện thoại. Giọng nữ ở đầu bên kia lại “alo” thêm vài lần, đang lúc chuẩn bị dập máy thì Tô Tô hô lên:

“Mẹ!”

“Tô Tô??? Sao thế? Sao con lại dùng số lạ gọi về? Di động của con đâu?”

“Di động, di động…”

Tô Tô suýt chút nữa quên mất điện thoại của cô trước mạt thế đâu? Đang lúc cúi đầu lật túi áo khoác thì bên cạnh có một bàn tay đưa ra, trên bàn tay đó là một chiếc điện thoại nhỏ nhắn xinh xinh màu trắng. Chiếc điện thoại này thật quen mắt, hình như chính là chiếc điện thoại của cô trước mạt thế.

Cô nhận lấy chiếc điện thoại, ngước nhìn Diệp Dục. Sao tên này lại đi theo cô nhỉ? Không chỉ đi theo cô mà trong tay anh còn cầm một chiếc túi xách nữ, túi xách nhìn cũng rất quen, còn không phải là túi của Tô Tô sao???

“Ây dà, cái con bé này từ bé đến lớn cứ quên trước quên sau, có phải làm mất điện thoại rồi không? Gọi điện thoại về để hỏi nhà còn tiền mua điện thoại mới không chứ gì?”

Ở đầu dây bên kia mẹ Tô không cần Tô Tô mở miệng liền tự động bắt đầu quở trách, càm ràm một hồi nghe thấy tiếng khóc của cô mẹ Tô cũng mềm lòng, liền tiếp tục nói:

“Thôi được rồi được rồi, con đừng khóc nữa. Chỉ là mất điện thoại thôi mà, vài bữa nữa mẹ bảo bố chuyển tiền cho con đi mua. Mua cái điện thoại di động Quả Quýt ý, lần này chúng ta mua cái tốt một tí, Quả Quýt nhé!”

“Mẹ, không phải. Con.... con cần tiền, rất nhiều rất nhiều tiền, bố mẹ mau đến Tương Thành đi, nhanh lên! Con cần rất rất rất nhiều tiền.”

Trong tiếng càm ràm quen thuộc của mẹ Tô, Tô Tô vẫn khóc rấm rứt không dừng, nói năng cũng lộn xộn không rõ ràng. Tuy trong lòng cô cố gắng nhắc nhở bản thân không được khóc, không được khóc, sẽ ảnh hưởng không tốt đến Tiểu Ái nhưng trong lòng xót xa không chịu nổi. Đối với Tiểu Ái cô không làm tròn trách nhiệm người mẹ, đối với cha mẹ cô cũng không làm tròn bổn phận của một người con. Tô Tô cảm thấy bản thân mình kiếp trước đúng là đáng bị giày vò đau khổ đến chết.

Cũng may là được quay lại lần nữa, Tô Tô tự hứa với mình 1001 lần, được quay về lần này cô sẽ sửa chữa tất cả những sai lầm kiếp trước. Những người cô yêu thương đều sẽ sống thật tốt, người nào cũng phải sống thật tốt.

Mẹ Tô ở đầu dây bên kia bị tiếng khóc rấm rứt của Tô Tô dọa sợ, chưa để Tô Tô giải thích vì sao cần nhiều tiền thì mẹ Tô đã to tiếng hỏi:

“Con sao thế? Có chuyện gì rồi? Cần tiền làm gì? Mau nói với mẹ đi.”

“Mẹ đừng hỏi nữa, mẹ với bố mau lên, mẹ với bố mau đến Tương Thành đi! Không được chậm trễ phút nào! Đem theo tiền nữa!”

Tô Tô cũng to tiếng nói với mẹ rồi dập điện thoại bụp một cái, cô cũng không muốn giải thích nhiều với mẹ về mạt thế. Nói sự thật rồi cha mẹ sẽ đưa thẳng cô vào viện tâm thần mất, thà rằng cứ để bố mẹ thấp thỏm lo lắng mà lập tức đến Tương Thành còn hơn.

Cô muốn cha mẹ mình đến Tương Thành chứ không phải cô quay về chỗ họ là bởi vì Tương Thành khá sầm uất, ngoại thành còn có mấy công xưởng của quân đội, điều kiện y tế cũng tương đối hiện đại, xung quanh quang đãng, lại ở đồng bằng. Sau khi mạt thế tỷ lệ người sống sót ở Tương Thành còn nhiều hơn những thành phố nhỏ như Giới Thị, Đức Thị nhiều... Cuối cùng ngoài Tương Thành ra các căn cứ ở những thành phố nhỏ đều bị thất thủ, những người may mắn sống sót thì hoặc là tìm đến Kinh Thành ở phương Bắc hoặc là xuôi về Tương Thành ở phương Nam.

Nếu thu xếp ổn thỏa thì ở lại Tương Thành tầm năm sáu bảy tám năm không thành vấn đề, nhưng mạt thế không biết trước được điều gì, ở lại Tương Thành hai năm, hai năm đủ để cô sinh Tiểu Ái ra rồi tính tiếp.

Vì thế Tô Tô muốn ở lại Tương Thành và sắp xếp một môi trường an toàn tuyệt đối.

Để nói rõ về mạt thế thì không phải chỉ một hai câu là kể hết được, những người chưa từng trải qua rất khó có thể hình dung đó là quang cảnh thế nào, Tô Tô còn phải chăm sóc tốt Tiểu Ái trong bụng ở mạt thế nữa nên những khó khăn trong đó lại càng khó giải thích hơn. Vì thế cô lựa chọn không giải thích, cứ lừa được cha mẹ đến Tương Thành đã rồi bắt ép họ ở lại, sau này cha mẹ sẽ hiểu thôi.

Sau khi dập máy, Tô Tô quay người thì đâm sầm vào Diệp Dục đang đứng phía sau. Anh đang cúi đầu khuôn mặt đầy lo lắng nhìn cô, đường nét khuôn mặt anh mang nét kiên nghị mà mạnh mẽ, đường nét này khiến cho Tiểu Ái mập mạp cắt tóc ngắn y hệt một đứa con trai. Bình thường ở bên cạnh Tô Tô, Tiểu Ái nhìn trông y hệt thế này, vô cùng tinh nghịch.

Như nhớ lại chuyện gì đó, Tô Tô lại rơi nước mắt dù đang cười với Diệp Dục. Anh trợn tròn mắt như nhìn thấy quỷ, anh đưa tay xoa ngực, cẩn thận hỏi:

“Này, cô gọi cha mẹ đến đây có phải muốn đưa ra phán quyết cuối cùng với tôi không đấy?”
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,072
Reaction score
5,482
Points
14,914
Chương 6: Mạng sống thật đáng quý
Thông thường trong phim đều diễn ra như thế này: Khi cô gái nhà lành bị một tên con nhà giàu, con quan hoặc một người có thế lực nào đấy xâm hại làm mất sự trong sạch, cả nhà cô gái nhà lành ấy sẽ đến làm ầm lên. Chắc chắn mẹ cô ấy sẽ một khóc, hai nháo, ba thắt cổ, cuối cùng không làm cho ra lẽ thì thật là có lỗi với nước mắt người xem.

Tuy Diệp Dục ở lâu trong doanh trại nhưng thi thoảng cũng có xem qua cái loại phim tình cảm dài tập này.

Tô Tô liếc mắt nhìn Diệp Dục, vô cùng châm chọc hỏi: “Anh sợ à?”

“Việc này à?” Diệp Dục có vẻ hơi bối rối, gượng gạo cúi đầu xuống, “Thật ra tôi không sợ mọi người gây sự. Mọi người làm ầm lên cũng không được gì; để duy trì danh tiếng, quân đội sẽ dập tắt chuyện này. Tôi thật sự nghĩ, thay vì làm loạn với các cô, tôi có thể bồi thường cho cô.”

“Cách gì? Cho tôi tiền???” Tiếng Tô Tô có phần the thé, trong mắt hiện lên sát ý, “Anh cho tôi là gái gọi?”

****

“Không, không phải, tuyệt đối không phải…” Diệp Dục lắp bắp, hai tay vội vàng xua, túi xách của Tô Tô đung đưa trên cánh tay cường tráng như đá, “Tôi biết cô không phải là người như thế. Tối qua tôi thấy cô bị bạn học bỏ thuốc…”

“Anh thấy tôi bị bỏ thuốc, anh còn…” Tô Tô thấp giọng, “còn chạy lên tầng, còn không cự tuyệt, còn phối hợp đè lên tôi?!”

“Tôi…”

Diệp Dục muốn nói gì đấy, môi giật giật, cuối cùng chỉ thốt lên được một từ rồi cũng không nói gì nữa. Anh ta ủ rũ cúi đầu, nhìn chằm chằm ngực Tô Tô một cái, sau đó nhanh chóng dời ánh mắt đi, giơ tay lên tự cho mình một cái tát thật mạnh rồi bỗng thẳng cổ, đỏ mặt lớn tiếng nói:

“Em gái, em tên là Tô Tô nhỉ, tôi tên là Diệp Dục, hai ta trao đổi số điện thoại nhé?”

“Đầu óc anh có vấn đề?”

“Không phải, ý của tôi chính là, cô xem, dù sao bây giờ cô và bạn trai cũng chia tay rồi, cô lại không muốn tiền. Nếu không, tôi là người thô kệch, không biết nói chuyện, tôi, cô cảm thấy…”

“Ai nói tôi không lấy tiền? Tôi muốn tiền. Đem tất cả tiền của anh đưa cho tôi!”

Cắt ngang lời nói ấp a ấp úng của Diệp Dục, Tô Tô chìa bàn tay trắng trẻo, cổ tay mảnh khảnh đeo chiếc đồng hồ chỉ bộ đội đặc công mới được trang bị của Diệp Dục. Cái đồng hồ này không tệ, về sau cô sẽ cần dùng nên cứ lấy thôi. Tô Tô ngoắc ngoắc ngón tay, vẻ mặt lạnh lùng nhìn Diệp Dục:

“Tiền và súng đưa cả cho tôi!”

“Súng thì không được!” Diệp Dục nghiêng người che giấu súng ngang hông.

“Tô Tô, mạng sống thật đáng quý, súng không thể tùy tiện nghịch được đâu.”

Anh ta cho rằng Tô Tô không chịu nổi đả kích muốn tự sát. Hoặc là Tô Tô chuẩn bị cầm súng đi giết bạn trai, hoặc là Bạch Lạc Lạc nào đó bỏ thuốc cô?? Thế nên đưa tiền thì được, đưa súng chắc chắn không. Anh ta không thể gây tổn thương cho Tô Tô lại còn hại Tô Tô phải vào tù.

Trong lúc vô tình, Diệp Dục cảm thấy mình có ý thức trách nhiệm với Tô Tô. Anh lục lọi trên người một lúc, móc ra một cái thẻ ngân hàng, đặt lên bàn tay bé nhỏ của Tô Tô, thành thật nói:

“Tôi lúc trước cũng không ngờ sẽ xảy ra chuyện như thế này, tiền lương tiêu kha khá mất rồi. Trong thẻ này còn bốn năm vạn, mật mã là xxxxxxx, trước mắt cô cứ dùng. Không đủ thì mỗi tháng tôi lại cho thêm, tôi còn có thể xin tiền giải ngũ sớm, đại khái cũng tầm mười đến hai mươi vạn. cô cho tôi về làm cái báo cáo để xin cấp số tiền đó đã rồi tất cả đều cho cô”

“Mất bao lâu?”

Có kịp tranh thủ trước khi mạt thế không? Đôi lông mày thanh tú của Tô Tô cau lại, cô nhìn chiếc thẻ trong tay, nghĩ xem trong thẻ của mình còn bao nhiêu tiền sinh hoạt, trước tiên thuê nhà ở, tích trữ chục nghìn cân gạo rồi tính.

“Tôi sẽ cố thật nhanh!”

Diệp Dục bắt đầu khó chịu, thái độ của Tô Tô có chiều hướng lành làm gáo vỡ làm muôi, hình như ngoài tiền ra thì không cần gì cả. Anh khiến cô chịu cú sốc quá lớn? Từ đó về sau Tô Tô sẽ đi ngược lại con đường trong sáng? Cuối cùng anh vẫn hại một cô gái trong sạch mà, Diệp Dục buồn rầu suy nghĩ một chút, anh cao giọng, nhìn Tô Tô hỏi:

“Tô Tô, cái màng kia đối với một cô gái mà nói rất quan trọng nhỉ, cô đừng khổ sở quá, nếu không tôi đưa cô đi vá trước nhé?!”

Ngẩng đầu lên nhìn Diệp Dục hồi lâu, Tô Tô mới phản ứng được “màng” mà Diệp Dục nói là cái gì? Cô hít sâu một hơi, nể mặt Tiểu Ái cô sẽ không liệt tên Diệp Dục vào danh sách phải giết của cô. Cô chỉ lạnh lùng hơn, trỏ ngón tay về phía Diệp Dục, viết trên không trung:

“Số điện thoại của tôi là xxxxxxxxxx, nhớ kỹ, chuẩn bị tiền xong thì gọi số điện thoại này, càng nhanh càng tốt! Đàng hoàng một chút, xong trước cuối tháng 12 có lẽ tôi có thể chỉ cho anh một con đường sáng!”

Sau khi hùng hổ uy hiếp, Tô Tô cầm lấy túi xách vẫn đang ở trên cánh tay của Diệp Dục, nghiêng người đi qua bên cạnh mấy bước, giơ tay lên ngăn lại một chiếc xe taxi đi ngang qua, nhảy lên và đọc một địa chỉ. Xe chở người phóng vụt đi.

Chỉ còn Diệp Dục đứng dưới ánh mặt trời, người mặc đồ rằn ri, lưng thẳng tắp, biểu tình trên mặt phảng phất như muốn cười, rồi lại như không dám cười. Anh ta không tưởng tượng nổi rằng một cô gái nhỏ nhắn đến độ anh một tay có thể bóp chết lại có thể nói ra lời nói hung ác như vậy.

Chỉ cho anh con đường sáng? Anh gây ra một tội lỗi như vậy, quả thực là cần một con đường sáng làm cho tâm hồn được an bình.

Tô Tô ngồi xe đi thẳng về Tương Đại. Xuống xe, dựa theo trí nhớ mơ hồ, cô tìm được chỗ ở của mình. Nếu như nhớ không lầm, hiện giờ Tô Tô phải có một cái máy tính. Trước mạt thế internet rất phát triển, là một thời đại tin tức hoá, trên mạng cái gì cũng có, muốn thuê loại phòng ở như thế nào cũng sẽ được như ý.

Ký túc xá của cô nằm ở toà ký túc xá nữ số 1. Trước khi tiến vào ký túc xá, Tô Tô đi lòng vòng ở xung quanh toà số 1 theo thói quen. Cái này gọi là khảo sát địa hình trước, sau đó mới bước vào toà nhà. Vừa leo cầu thang Tô Tô vừa lắc đầu - chỗ tập trung nhiều người như thế này, đến ngày tận thế đầu tiên, người sống sót làm sao mà chạy thoát được?

Toà nhà của ký túc xá nữ được bao quanh bởi hàng tường rào rất cao để phòng ngừa bạn trai những người đang yêu trèo tường vào, cũng là để ngăn cản những bạn gái phát xuân trèo tường đi ra ngoài. Đó cũng chính là lí do ký túc xá nữ chỉ có hai cửa trước sau. Cửa trước độ rộng chỉ tầm tầm, bình thường các bạn nữ ra vào hàng ngày thì tạm ổn, nhưng cả nhóm người ồ ạt tiến lên cùng lúc thì chắc chắn bị phá hỏng.

Phía sau được làm với mục đích là cửa thoát hiểm khẩn cấp khi xảy ra hỏa hoạn. Đến khi có tai nạn cháy nổ hay bạn học thất tình muốn nhảy xuống tự sát thì mới phát huy tác dụng, nhưng khổ nỗi cửa này cũng chỉ to cỡ xe cứu hoả, lại không có tình huống khẩn cấp nên cái cửa này khoá chặt quanh năm.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,072
Reaction score
5,482
Points
14,914
Chương 7: Thuê phòng
Tô Tô dự định sau khi thuê phòng xong xuôi sẽ đi cạy khoá cửa thoát hiểm. Trải qua 12 năm mạt thế, tuy lòng của cô nguội lạnh đến mức giết người không chớp mắt nhưng cũng chưa đến mức mất hết nhân tính. Có thể là do sự tồn tại của Tiểu Ái. Cũng có thể là trong quá trình tìm kiếm Tiểu Ái, cô gặp được không ít người giúp đỡ nên cuối cùng lương tri của Tô Tô vẫn còn.

Ngày tận thế sẽ đến. Đây là một việc chắc chắn sẽ xảy ra, Tô Tô không ngăn được, cũng không có năng lực cứu từng người từng người một. Nhưng chỉ cần tiện tay có thể cung cấp một đường thoát cho những người may mắn còn sống sót thì cô làm cũng không mất miếng thịt nào.

Phòng ký túc xá của cô ở tầng 5, phòng 502. Mỗi phòng có bốn giường tầng: tầng trên để ngủ, tầng dưới là cái bàn sinh viên để máy tính và sách vở. Bốn phòng dùng chung một ban công và một nhà vệ sinh tập thể. Trước mạt thế thì hoàn cảnh như vậy không coi là tệ. Mọi người vô cùng vui vẻ, ai cũng như chị em ruột, cùng nhau vượt qua gian khó trưởng thành, tận hưởng thanh xuân liều lĩnh.

Nhưng chẳng nói trước được điều gì khi mạt thế đến. Ai cũng có sự ích kỷ, Tô Tô cũng không ngoại lệ. Đây cũng chỉ là chuyện thường tình, không cần phải oán trách. Số người do trời định, chỉ cần cố gắng tìm đường sống là được. Sợ nhất chính là gặp phải cái loại bạn bè phản bội lẫn nhau. Cảnh tượng kẻ sau lưng đẩy người ra cản đao hộ mình, Tô Tô đã trải qua cho nên khá hiểu lòng người. Người tốt cũng có nhưng sống được bao lâu. Người xấu cũng không ít nhưng thường thường “người xấu” lại cứu Tô Tô một mạng ngay thời khắc quan trọng.

Cửa phòng cô mở nhưng trong không có ai, Tô Tô đi vào nhìn xung quanh. Sạch sẽ, ngăn nắp và còn có mùi thơm thoang thoảng đâu đây. Cô đi đến trước cái bàn học của mình, tìm cái ghế mà đã lâu lắm rồi chưa từng nhìn thấy rồi bật máy tính lên, mở web của thành phố rồi lướt xem tin tức cho thuê phòng.

Chỗ an toàn nhất của Tương Thành thật ra không phải khu vực nội thành. Mặc dù nội thành không lo về vật chất nhưng đồng thời dân cư nơi này cũng khá đông đúc. Vậy nên sau mạt thế, nội thành và trường học đều là những khu gặp tai họa nặng. Nói qua cũng phải nói lại, ngoại thành thì tương đối ít người nhưng đồ dùng vật dụng thì khá là thiếu thốn, muốn tìm đồ gì cũng phải vào nội thành, nhưng nghĩ kỹ một chút, nếu tích đồ trước thì nơi đó chính là thiên đường khi mạt thế đến.

Có điều ngoại thành cũng không phải là chỗ an toàn cả đời bởi vì nó liền sát với phần rìa phía ngoài của Tương Thành. Người may mắn còn sống sót sẽ chạy từ nội thành ra, sau đó chờ quân đội đến. Kế tiếp họ sẽ tập hợp tổ chức tiến vào nội thành thanh lý zombie, tìm kiếm của cải. Cuối cùng sau khi dọn dẹp triệt để zombie, những người may mắn còn sống sót tạo dựng lên căn cứ. Khi đó khu vực ngoại thành sẽ tương đối gần kề khu vực dây thép gai, nếu như đàn zombie ồ ạt kéo đến thì đó sẽ là nơi bị công phá đầu tiên.

Dù sao Tô Tô cũng không định ở lại ngoại thành Tương Thành cả đời. Kế hoạch của cô đầu tiên là kiếm một chỗ ở ngoại thành, đến lúc đó đỡ phải cùng những người may mắn sống sót rơi vào cảnh màn trời chiếu đất. Chờ cô sinh Tiểu Ái an toàn xong sẽ rời khỏi nơi này, khi đó mạt thế cũng được vài năm rồi. Mấy năm còn không đủ cho cô sắp xếp ổn thoả cho cha mẹ và Tiểu Ái sao?

Về vấn đề nhà ở, Tô Tô lựa chọn thuê ở khu biệt thự Quả Táo. Đó là một chỗ biệt thự mới xây dựng, nghe nói là để dành cho những người có tiền. Không gian xanh vô cùng lớn, khoảng cách từ biệt thự này đến biệt thự khác cũng khá xa và mỗi căn biệt thự đều có tầng hầm ở dưới, có thể dùng để trữ đồ. Cái chính là biệt thự ở đây tuy đã hoàn thành nhưng lại không có mấy người ở, có chủ nhà còn đem đi cho thuê, có điều tiền thuê cũng rất đắt nên vẫn để không đó!

Cảm ơn thời đại công nghệ thông tin, Tô Tô nhanh chóng nộp tiền đặt cọc qua mạng. Qua ngày hôm nay, thanh toán nốt tiền là có thể lấy chìa khoá từ người môi giới. Thời gian thuê của cô không lâu, chỉ hai tháng, trả tiền một lần. Cô còn lãng phí không biết bao nhiêu nước bọt nói láo với người môi giới là bố mẹ muốn đến du lịch, cũng chỉ ở lại hai tháng. Người môi giới cũng muốn làm xong vụ giao dịch nên cũng đồng ý không nghi ngờ gì.

Tiền đặt cọc là tiền từ trong thẻ của Diệp Dục. Tiền thuê 5,000 tệ một tháng, cộng thêm thuế phí và tiền thế chấp làm bay ngay 15,000 tệ. Thẻ của Diệp Dục có tất cả 45,000 tệ, giờ chỉ còn 30,000 tệ. Tô Tô quyết định mang toàn bộ chỗ tiền này đi mua gạo!

Cô nghĩ rồi, mình là dị năng giả hệ thủy sau biến dị sang hệ băng. Trước khi biến dị, cô đã nắm được dị năng hệ thủy, người nhà muốn uống nước, giặt đồ hay nấu cơm xào rau đều không gặp khó khăn về nguồn nước. Thực vật sau mạt thế biến dị là vì hấp thu nguồn nước ô nhiễm. Nếu dùng dị năng của cô cung cấp nước sạch thì rau trồng có thể ăn được!

Biệt thự cô thuê trước sau đều có không gian xanh rất lớn, ước chừng trên trăm bình (1). Cô chỉ cần dựng một cái lều ngăn nước bị ô nhiễm ngấm xuống, sau đó làm một hệ thống cấp nước đơn giản là được. Có điều có ngăn trở như thế nào thì thực vật ít nhiều cũng sẽ biến dị, chỉ cần không quá nhiều thì con người vẫn có thể ăn được.

(1) Bình: đơn vị đo diện tích của Nhật Bản, một “bình” bằng 3,3579 m2.

Thịt bây giờ sẽ không mua trước, ăn bao nhiêu mua bấy nhiêu, có thể dự trữ một ít đủ cho một tháng. Thứ nhất là do thịt để lâu dễ bị biến chất. Thứ hai là Tô Tô muốn ăn thịt của thú biến dị khi mạt thế đến. Thịt thông thường đều ẩn chứa năng lượng nhưng thịt thú biến dị còn chứa năng lượng nhiều hơn.

Vấn đề về nhiên liệu cũng rất dễ giải quyết. Thời kì đầu mạt thế, khí đốt sẽ không bị gián đoạn ngay. Cô mua trước vài cái máy phát điện mini chạy bằng sức nước cho gia đình. Đợi khi cha cô tới và quen với mạt thế thì Tô Tô sẽ nhờ ông làm cho một hệ thống phát điện nhỏ. Bình thường cha Tô thích nhất là mày mò mấy thứ này, một hệ thống phát điện với ông không phải điều gì khó.

Sinh hoạt hàng ngày như đun nước, nấu cơm, chiếu sáng gì gì đó cũng không tốn bao nhiêu điện nên một hệ thống phát điện nhỏ hoàn toàn có thể đáp ứng. Tô Tô lại nghĩ cách kiếm thêm chút tiền, mua ít bình ga lỏng tích trữ dưới hầm. Đến khi mạt thế, thời gian ban đầu tuyệt đối không phải lo về năng lượng để dùng.

Tiền trong thẻ của Tô Tô không nhiều lắm, cha mẹ Tô một tháng cũng chỉ cho cô 1,000 tệ. Nhưng cô và Tạ Thanh Diễn bên nhau từ khi cấp 3, gia cảnh nhà Tạ Thanh Diễn lại giàu có hơn nhà Tô Tô nên ngày thường Tô Tô chính là ăn của Tạ Thanh Diễn, dùng của Tạ Thanh Diễn. Nói cô ăn bám Tạ Thanh Diễn cũng không sai. Vậy nên Tô Tô cũng để dành được ít tiền, tầm 10,000 tệ. Số tiền này đi chợ mua chút hạt giống, làm ít nhà kính bằng ni lông để trồng trọt.

Nghĩ đến đây Tô Tô liền quyết định làm luôn. Cô đứng dậy, tắt máy tính, bắt đầu thu thập quần áo, điện thoại và thẻ ngân hàng. Nhưng rồi lại nghe thấy bên ngoài cửa truyền đến một loạt tiếng bước chân, sau đó cửa liền bị mở ra.

“Tô Tô, cô còn mặt mũi quay lại?!” Người còn chưa vào đến cửa, tiếng the thé cay nghiệt của Bạch Lạc Lạc vang lên, “Đầu óc cô có vấn đề rồi à? Đánh anh Diễn bị thương đến phải nằm viện! Thật không biết xấu hổ, chính mình ra ngoài ngủ cùng người đàn ông khác còn đổ oan cho anh Diễn!”

Tiếng của cô ta thật sự rất to, hơn nữa còn cố ý gào lên. Hiện tại là lúc mọi người học xong trở về ký túc xá, Bạch Lạc Lạc cố tình nói to để tất cả mọi người biết Tô Tô này hôm qua đã làm cái gì!

Không sai, Tô Tô có vẻ ngoài ngây thơ trong sáng, nhưng không giống sự si tình dành cho Tạ Thanh Diễn mà cô luôn thể hiện, cô là con đàn bà lang thang ai cũng có thể lấy làm chồng. Đêm qua cô không về ký túc là vì lên giường với người đàn ông khác.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,072
Reaction score
5,482
Points
14,914
Chương 8: Địa ngục không lối
Đang cúi người thu dọn ba lô bên cạnh ghế, Tô Tô ngước mắt lên, thờ ơ nhìn Bạch Lạc Lạc. Bạch Lạc Lạc của hiện tại thực sự khác một trời một vực với Bạch Lạc Lạc của mấy năm sau. Cho dù là Bạch Lạc Lạc hiện tại cũng đã trang điểm, ăn mặc vừa điệu đà vừa thời thượng nhưng suy cho cùng vẫn chỉ là một cô sinh viên chưa từng trải, từ khóe mắt đến chân mày đều hiện rõ hai chữ “ngây thơ!”

Bạch Lạc Lạc sau này thì khác. Dù dị năng hệ thủy của cô ta đã thức tỉnh nhưng người phụ nữ này trời sinh ăn bơ làm biếng, ra ngoài đánh yêu quái thì chê mệt, ngồi trong nhà thì không biết lựa với người ta, vì vậy dần dần đi đường tắt để sinh tồn. Phụ nữ, một người phụ nữ có chút nhan sắc thì có thể dựa vào đường tắt nào để sinh tồn chứ? Ngoại trừ việc bán thân thể mình còn có thể có con đường nào nữa?

Nhưng đây cũng không phải chỗ đáng sợ của Bạch Lạc Lạc. Đáng sợ là cuối cùng cô ta còn tham gia buôn người, bé gái đầu tiên cô ta bán được chính là Tiểu Ái của Tô Tô!

Khi đó, bọn họ đang trên đường đi về phương Bắc, lúc đến một căn cứ sống sót nhỏ tên là Xuân Thành. Bởi vì Tô Tô phóng quá nhiều nước, dị năng đã sinh ra biến dị, trở thành dị năng giả hệ băng. Trong nháy mắt, cô trở thành sức chiến đấu chính của cả tập thể. Cô thường xuyên bị yêu cầu đi làm nhiệm vụ, lúc đi làm nhiệm vụ lại không thể dẫn theo Tiểu Ái.

Khi đó, Tô Tô vẫn rất tin tưởng Tạ Thanh Diễn, mặc dù Tạ Thanh Diễn đã tỏ rõ thái độ ghét bỏ cô, nhưng Tạ Thanh Diễn của lúc ấy đã nói thế nào? Hắn nói không thể làm người yêu nhưng có thể trở thành người mà Tô Tô tin tưởng nhất, đáng buồn là Tô Tô lại tin.

Nên nói là cô đã đoán sai sự đáng sợ của lòng người, hay có lẽ kỹ năng diễn xuất của Tạ Thanh Diễn quá tốt. Dù sao thì trước khi Tiểu Ái xảy ra chuyện, hình tượng mà hắn để lại trong Tô Tô vẫn luôn là một Tạ Thanh Diễn dịu dàng thắm thiết của trước khi mạt thế, mặc dù khi đó hắn đã càng ngày càng xa cách cô.

Chính vì một câu nói đó, mỗi lần đi làm nhiệm vụ Tô Tô đều giao Tiểu Ái cho Tạ Thanh Diễn chăm sóc. Thực ra bây giờ nghĩ lại, sự việc sớm đã có dấu hiệu, mặc dù nhìn Tiểu Ái còn nhỏ, nhưng đứa bé hai tuổi đã hiểu được hết, chỉ là nói chuyện chưa sõi. Mỗi lần Tô Tô giao Tiểu Ái cho Tạ Thanh Diễn, Tiểu Ái đều khóc hết hơi, đôi tay bé nhỏ non nớt luôn tóm chặt quần áo của cô không chịu buông, đôi mắt tròn xoe vẫn luôn nhìn cô một cách tội nghiệp, miệng cũng luôn la lên:

“Mẹ ơi, Ái Ái ngoan, Ái Ái ngoan, muốn mẹ, muốn mẹ…”

Dáng vẻ cực kỳ đáng thương, nhìn Tô Tô như thể hận không thể moi tim mình ra cho cô xem, nhưng lần nào cô cũng mạnh mẽ dứt áo khỏi bàn tay bé bỏng của Tiểu Ái; không phải cô nhẫn tâm mà là thế giới bên ngoài còn khó khăn hơn ở căn cứ gấp trăm lần. Lần nào Tô Tô ra ngoài cũng phải mạo hiểm cả tính mạng, Tiểu Ái đi theo cô thì hệ số nguy hiểm cũng tăng gấp nhiều lần.

Đương nhiên, đó đều là những điều mà Tô Tô tự nghĩ mà thôi. Rất lâu về sau cô mới hiểu, sự thanh tẩy của mạt thế có thể phóng to vô hạn phần âm hiểm nhất, xấu xí nhất trong nội tâm mỗi con người, vĩnh viễn không thể dùng ấn tượng trước khi mạt thế để phán đoán tính cách của con người sau mạt thế.

Ai cũng sẽ thay đổi, con của mình chỉ có thể giữ bên cạnh mình.

Tâm tư quay về với hiện tại, Tô Tô không muốn nhớ lại lúc trước khi mạt thế Tạ Thanh Diễn đã đối xử với cô tốt như thế nào, sau khi mạt thế Tạ Thanh Diễn lại dần dần ghét bỏ cô ra sao, chuyện đó chỉ khiến cô buồn nôn. Cô đứng nhìn Bạch Lạc Lạc như thế, đôi mắt vằn lên.

“Cô nhìn cái gì mà nhìn? Tôi không nói sai chứ? Bản thân cô chạy ra ngoài ngủ với trai lạ một đêm, còn hùa với tên trai lạ đó đánh A Diễn!”

Thấy người đứng ở cửa càng ngày càng đông, chỉ trỏ vào Tô Tô, đồng thời bắt đầu nhỏ giọng soi mói bình phẩm, trong lòng Bạch Lạc Lạc vô cùng đắc ý, cô ta nhanh mồm nhanh miệng tiếp tục hủy hoại thanh danh của Tô Tô.

“Mọi người nói xem, bình thường A Diễn đối xử với cô ta tốt thế nào, bao cô ta một ngày ba bữa. Bình thường còn xách nước, chép bài hộ, làm trâu làm ngựa cho cô ta, cô ta làm như vậy có xứng với A Diễn sao?

Đám nữ sinh ở ngoài cửa chỉ chỉ trỏ trỏ vào Tô Tô, giống như Tô Tô thực sự đã làm ra chuyện trời đất bất dung vậy, trong khi chẳng biết chút sự thật nào cũng bắt đầu bình phẩm và phán xét đạo đức Tô Tô.

Một nữ sinh trắng trẻo hơi béo, giọng to nhất, không lỡ mất cơ hội gật đầu tán thành: “Đúng thế, điểm tốt của Tạ Thanh Diễn tất cả chúng tôi đều nhìn thấy. Tô Tô, cô làm như vậy thực sự rất quá đáng. Vừa rồi, tôi và Lạc Lạc đã đến bệnh viện thăm Tạ Thanh Diễn rồi. Thủ đoạn của cô và tên ngủ cùng cô thực khiến người ta căm phẫn.”

“Chuyện này nên báo cảnh sát, để cô ta sống phần đời còn lại trong tù.”

“Đúng thế, nếu là tôi, tôi thực sự sẽ không còn mặt mũi nào quay về nữa.”

Thực ra cũng không phải tất cả đám nữ sinh ăn không ngồi rồi kia đều thực sự cho rằng Tô Tô mất hết tính người, đại đa số đều cảm thấy náo nhiệt thì nói chen vào một hai câu để thể hiện mình cao thượng thế nào, chỉ có một vài nữ sinh cảm thấy vô cùng tức giận bởi vì Tô Tô đã làm tổn thương nam thần trong lòng họ.

Người giống như Tạ Thanh Diễn, mặt mũi trắng trẻo thư sinh, vóc người cân đối rắn chắc, gia cảnh cũng có chút điều kiện, vung tay hào phóng rộng rãi không keo kiệt, thành tích học tập trong trường rất cao, quan trọng là hắn còn si tình. Một người đầy ưu điểm như vậy, sau này ra ngoài xã hội chính là bạch mã hoàng tử lý tưởng nhất trong lòng chị em phụ nữ.

Mà bạch mã hoàng tử đó lại chỉ coi trọng một mình Tô Tô. Nếu như là trước đây, Tô Tô chung tình với Tạ Thanh Diễn khiến các nữ sinh hâm mộ, ghen tị thì bây giờ, Tô Tô lại làm tổn thương Tạ Thanh Diễn khiến người ta căm ghét.

Tô Tô không tranh cãi với Bạch Lạc Lạc, cũng không tranh cãi với mọi người, căn bản cãi nhau hoàn toàn vô nghĩa. Bây giờ, Tạ Thanh Diễn đối xử với cô rất tốt, cực kỳ say đắm, cho dù Tô Tô đã bị Diệp Dục xâm hại, Tạ Thanh Diễn cũng bằng lòng tiếp tục yêu thương cô. Điều này càng cộng thêm điểm cho hắn trong mắt của đám nữ sinh trước mặt này.

Ai cũng biết tình tiết của vở kịch sau này sẽ phát triển thế nào, Tạ Thanh Diễn vẫn giống như một cái ô bảo hộ luôn che mưa che gió cho Tô Tô yếu đuối, sau đó tổn thương mà Diệp Dục đem đến cuối cùng cũng sẽ qua đi. Mặc dù trong lòng Tô Tô và Tạ Thanh Diễn đều có một vết sẹo vĩnh viễn không có cách nào xóa đi, nhưng bọn họ vẫn sẽ thuận lợi tốt nghiệp, sau đó kết hôn, sinh một đứa con đáng yêu, bla bla…

Tạ Thanh Diễn càng như vậy, càng thể hiện sự xấu xa dơ bẩn của Tô Tô, Tô Tô càng khiến người khác căm ghét.

Thời đại hòa bình, đây chỉ là câu chuyện tình yêu của một đôi nam nữ bình thường cùng vài chuyện vụn vặt xảy ra xung quanh họ.

Thu dọn bộ quần áo cuối cùng xong, Tô Tô ngoắc ngoắc ngón tay về phía Bạch Lạc Lạc đang đứng ở cửa. Bạch Lạc Lạc nhếch mép khinh thường hừ lạnh một tiếng, không hề để tâm động tác tay đầy khiêu khích của Tô Tô. Cô ta khoanh hai tay trước ngực, sải bước đi đến trước mặt Tô Tô, giơ tay lên định cho Tô Tô một cái tát trước để thị uy.

Tô Tô lại nhanh chóng cầm chuột máy tính ở trên mặt bàn lên, tay còn lại kéo bả vai Bạch Lạc Lạc, vòng dây chuột máy tính qua cổ Bạch Lạc Lạc. Tô Tô ra sức kéo, dây chuột siết lấy cổ Bạch Lạc Lạc.

“Đồ chết tiệt, thiên đường có lối cô không đi, địa ngục không đường cô lại nhất định phải đâm đầu vào?!”

Dùng một dây chuột cũng siết chặt được cổ Bạch Lạc Lạc dễ dàng, Tô Tô cảm thấy dù giờ mình quá yếu nhưng Bạch Lạc Lạc vẫn yếu hơn cô. Chỉ cần cô mạnh tay một chút, Bạch Lạc Lạc sẽ gãy cổ ngay.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,072
Reaction score
5,482
Points
14,914
Chương 9: Lý an tâm và lý tiểu vũ
Đám nữ sinh đứng vây xem ở cửa dường như không thể ngờ Tô Tô – một người vẫn luôn dịu dàng lại có hành động như vậy, nhao nhao lên chấn động sửng sốt trong nháy mắt, sau đó thét lên kinh hoàng.

Chỉ thấy Bạch Lạc Lạc ở trong phòng từng chút từng chút một bị dây chuột máy tính siết cho thở hổn hển. Hai tay cô ta khua khoắng loạn xạ trong không trung, hai chân mềm nhũn khuỵu xuống đất. Mà lúc này Tô Tô đã đi vòng ra sau lưng Bạch Lạc Lạc, hai bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo giống như sắt tóm lấy hai đầu dây chuột máy tính, thản nhiên siết mạnh.

“Tô Tô, cậu mau buông tay ra, Bạch Lạc Lạc sắp chết rồi, sắp chết rồi đó!!!”

Không biết ai ở trong đám nữ sinh đứng ở đó thét lên, Tô Tô ngước mắt lên. Đám nữ sinh lúc trước đứng trên quan điểm đạo đức cao thượng phê phán cô đều khiếp sợ bỏ chạy hết, chỉ còn một nữ sinh đeo kính, mặc váy yếm, khá bạo dạn, đứng ở bên ngoài cửa.

“Tô Tô, cậu giết Bạch Lạc Lạc rồi thì bản thân cậu cũng sẽ phải ngồi tù, cần gì phải làm như vậy chứ? Hai người có thù không đội trời chung gì hay sao? Có người đi gọi bảo vệ rồi, Tô Tô cậu mau buông tay ra.”

Nữ sinh đeo kính mặc váy yếm nôn nóng đến mức đứng giậm chân ở ngoài cửa. Xem cách ra tay độc ác của Tô Tô, cô chắc chắn rằng nếu Tô Tô muốn, hôm nay Bạch Lạc Lạc sẽ chết trong ký túc xá bọn họ.

Lúc này, Bạch Lạc Lạc đang khuỵu xuống đất đã sùi bọt mép, hai mắt trợn ngược lên, lưỡi thò ra ngoài một nửa, kem BB bôi trên mặt cũng không thể che đi sắc mặt đỏ tím của cô ta. Bộ dạng như vậy đâu còn giống với phong thái và diện mạo của hot girl trường học thường ngày, có khác gì với ma treo cổ đâu.

Tô Tô vẫn đang suy nghĩ, có nên mạnh tay chút nữa không, giết Bạch Lạc Lạc sớm hơn dự kiến, bởi vì Bạch Lạc Lạc thực sự khiến người khác chán ghét.

“Tô Tô, bảo vệ đến rồi! Cậu mau buông tay đi!” Nữ sinh đeo kính mặc váy yếm chạy ra ban công, nhìn xuống dưới tầng rồi lại chạy trở lại, “Đến thật rồi, đến thật rồi đấy, mau buông tay ra, mình không lừa cậu đâu.”

Hình như có tiếng bước chân đang chạy lên tầng thật. Tô Tô hơi sửng sốt. Dị năng của cô đã bắt đầu thức tỉnh rồi? Bằng không thì thính giác sao lại có thể tốt như vậy? Vậy thì bây giờ quả thật không phải là lúc giết Bạch Lạc Lạc?

Hơi chần chừ một lát, Tô Tô cũng thả lỏng tay ra, trong nháy mắt Bạch Lạc Lạc mềm nhũn ngã nằm bò ra mặt đất. Tô Tô dùng một tay nhấc ba lô trên ghế lên, chạy như bay ra khỏi phòng ngủ. Nữ sinh đeo kính mặc váy yếm vẫn luôn đứng ở cửa phòng ngủ liền nghiêng người nhường đường, cũng không chạy đuổi theo Tô Tô. Có điều sau khi Tô Tô ra khỏi cửa, cô ấy vội vàng đi vào phòng ngủ, kiểm tra tình trạng của Bạch Lạc Lạc.

Vừa kiểm tra, Lý Tiểu Vũ đã hốt hoảng: hơi thở của Bạch Lạc Lạc yếu ớt đến mức gần như không cảm nhận được.

Suốt cả quãng đường đeo ba lô chạy ra khỏi kí túc xá, Tô Tô đều suy nghĩ về nữ sinh đeo kính mặc váy yếm kia. Tô Tô chạy xuống theo một lối cầu thang khác của kí túc xá, cho đến khi chạy ra ngoài cổng trường, cô mới nhớ ra cô gái có chút can đảm kia chính là Lý Tiểu Vũ - bạn cùng phòng của cô.

Thực ra, Bạch Lạc Lạc cũng là bạn cùng phòng của Tô Tô. Chỉ có điều người ta là con gái nhà giàu, sau khi đỗ vào đại học Tương Thành, bố mẹ cô ta mua ngay cho cô ta một căn hộ ở gần trường. Bình thường Bạch Lạc Lạc không ở trong kí túc xá. Hôm nay, có lẽ do muốn cười nhạo Tô Tô nên sau khi tan học, cô ta cố ý quay về kí túc xá, chẳng ngờ suýt phải bỏ mạng ở đó.

Còn nữ sinh Lý Tiểu Vũ này, Tô Tô đã sớm quên cô ấy tốt hay xấu rồi, bởi vì từ sau mạt thế, Tô Tô không còn nhìn thấy Lý Tiểu Vũ. Vẫn còn một bạn cùng phòng nữa, tên là gì nhỉ? À, An Tâm, đúng rồi! Lý An Tâm! Lý An Tâm và Lý Tiểu Vũ là chị em họ, hai người ở cùng nhau, cùng đỗ vào một trường đại học, rồi lại cùng trọ trong một phòng ký túc xá.

Sau khi mạt thế, Lý Tiểu Vũ đã biến mất không còn tung tích, còn Lý An Tâm theo nhóm Đại học Tương Thành khi đó.

Tô Tô cũng không căm ghét gì Lý An Tâm, nhưng cũng không thích cô ta. Trong quãng thời gian Tiểu Ái mất tích, Lý An Tâm thật sự không biết về sự điên cuồng của Tô Tô, nhưng biết rồi cô ta cũng khoanh đứng nhìn, vì vậy Tô Tô không giết cô ta, kệ cô ta, cũng không quan tâm.

Mỗi tòa ký túc xá có hai cầu thang, giữa hai tòa ký túc xá là một hành lang rất dài. Trước khi bảo vệ xông lên, Tô Tô đã ra khỏi tòa kí túc xá số 1. Sau khi chạy ra khỏi cổng kí túc xá, Tô Tô rất thong thả điềm tĩnh, cô còn cố ý đi vòng một vòng lớn đến cửa thoát hiểm phía sau.

Dọc theo đường đi, kẻ qua người lại, song không ai chú ý đến Tô Tô, bọn họ đều vội vã đi đến tòa ký túc xá số 1 để hóng hớt, chỉ biết trên tầng 5 có hai nữ sinh đánh nhau, hình như còn xảy ra án mạng, nhưng hoàn toàn không ngờ được Tô Tô chính là một trong hai nhân vật chính của chuyện đó.

Điều này một phần cũng vì sự bình tĩnh trên mặt Tô Tô.

Ở chỗ cửa thoát hiểm rất vắng vẻ, ngoài xe cộ qua lại không có một bóng người đi đường. Tô Tô cắn môi đứng bên ngoài cánh cửa sắt đã bị gỉ, suy nghĩ trầm tư một lát. Cô nhắm mắt lại, cảm thấy đầu ngón tay đã hơi âm ẩm nhưng chưa đủ để tụ thành nước. Vì thế, cô từ bỏ ý nghĩ thử dùng dị năng, xoay người tìm một viên đá lớn trên bãi cỏ rồi đập mạnh vào khóa trên cửa sắt.

Cô thực sự đã mạnh lên. Một cô gái bình thường cầm đá nào đập khóa sắt cũng không thể khiến khóa vỡ, nhưng Tô Tô chỉ gõ hai ba cái là cái khóa lớn đã đứt. Cô đắc ý hừ mũi, vứt đá đi, gạt xích sắt ra nhét vào bụi cỏ.

“Được rồi, các bạn học sinh, chuyện cần làm tôi đều đã làm rồi. Mặc dù các bạn đối xử với tôi chẳng ra gì, nhưng tôi vẫn giữ tinh thần Lôi Phong lấy đức báo oán, vẫn đáng được biểu dương chứ!”

Tô Tô độc thoại, vỗ tay phủi bụi, xoay người đi đến ven đường, vẫy một chiếc taxi, đi thẳng đến khu biệt thự Quả Táo.

Chuyện đến mức này không phải do Tô Tô hành động thiếu suy nghĩ, mà cô đã nghĩ kỹ rồi: dù Bạch Lạc Lạc bị ngạt thở, nhìn kinh khủng nhưng chỉ cần bỏ tiền chữa trị kịp thời thì vẫn cứu được. Cùng lắm khi cô ta đang ở bệnh viện thì mạt thế đến, lúc đó Tô Tô lại đi lấy đầu Bạch Lạc Lạc.

Tô Tô để Bạch Lạc Lạc sống vì một điều băn khoăn: tội giết người và tội đánh người bị thương hoàn toàn khác nhau, ảnh hưởng lên xã hội cũng khác. Đánh Bạch Lạc Lạc bị thương cùng lắm bị giáo viên học sinh lưu ý, bị cảnh sát gọi lấy lời khai; giết Bạch Lạc Lạc, Tô Tô phải bỏ trốn, trở thành tội phạm truy nã toàn quốc. Còn 45 ngày là mạt thế, cô còn cần thuê nhà chuẩn bị đồ không?

Taxi chạy một mạch đến khu biệt thự Quả Táo, cảnh vật bên ngoài cửa xe từ chỗ đông người đến ít người. Đến cửa cổng khu biệt thự Quả Táo, khi xe dừng lại, xung quanh không có ai ngoại trừ người môi giới đứng đợi ở ngoài cổng lớn.
 

Bình luận facebook

Top Bottom