Full Cát Tặc

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,405
Reaction score
313
Points
83
Ảnh bìa
Tác giả
doithayxx
Tình trạng
Hoàn thành
Số chương
13
Nguồn
https://www.facebook.com/khieuvugiuabaygo/
Lượt đọc
130
TOÀN BỘ NỘI DUNG CÂU TRUYỆN DƯỚI ĐÂY ĐỀU DO MÌNH HƯ CẤU VÀ TƯỞNG TƯỢNG, NẾU CÓ BẤT CỨ SỰ KIỆN HAY NHÂN VẬT NÀO GIỐNG HOẶC TƯƠNG TỰ NGOÀI ĐỜI THÌ HOÀN TOÀN LÀ SỰ TRÙNG LẶP NGẪU NHIÊN.
NỘI DUNG CÂU TRUYỆN CHỈ MANG TÍNH GIẢI TRÍ, KHÔNG NHẰM MỤC ĐÍCH ĐẢ KÍCH HAY BÔI NHỌ BẤT CỨ CÁ NHÂN HAY TỔ CHỨC NÀO.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,405
Reaction score
313
Points
83
Chương 1
Như đã thống nhất với anh em. Sau khi kết thúc review về bầy gõ. Giờ mình sẽ review về cát tặc. Chuyện này sẽ động chạm đến đời tư của 1 số đồng chí to to nên rất mong được mod Vtalinh
bảo kê và cảnh báo trong trường hợp thông tin đi quá giới hạn. Tên nhân vật hầu hết đã được thay đổi, cũng mong anh em đọc giải trí tránh tìm kiếm thông tin cá nhân như vụ "khiêu vũ giữa bầy gõ".


PHẦN 1:
Chuyện mình kết cho anh em bắt đầu từ thời mình mới vào công ty khoảng năm 2011. Sau khoảng thời gian cỡ chừng 6 tháng minh tranh ám đấu thì mình cũng leo lên được vị trí xách cặp cho giám đốc. Tương đối được ưu ái.
Ở công ty mình, phải có thâm niên và sự tin tưởng một chút mới được tiếp khách hàng. Vì thường những công ty liên quan đến dịch vụ như tư vấn luật, du lịch, đào tạo ... thì tập khách hàng rất quan trọng. Do không cần bỏ vốn nên đồng chí nhân viên nào làm vài năm cũng láo nháo tìm cách bắn khách hàng ra ngoài để làm riêng. Làm 1 vụ ở ngoài bằng ăn lương cả năm trong công ty. Thằng nào chả ham. Thế nên những công ty như này muốn tồn tại được phải làm tốt được 2 công việc tiên quyết: Quản lý khách hàng và quản lý nhân viên.

Dài dòng một chút để khoe với anh em là một thằng mởi ra trường như mình, vào làm ở công ty (tương đối có tiếng trong lĩnh vực luật pháp) được 6 tháng mà đã có thể ngồi tiếp và tư vấn cho khách hàng là cả một kỳ tích.

Sáng hôm đó, có một cặp đôi hoàn cảnh đến công ty mình từ sớm, nhờ tư vấn luật.
Nam thì tầm ngoài 40, dáng gầy gầy thư sinh, khuôn mặt trải nhiều sương gió nhưng đặc biệt đồng chí ấy có đôi mắt láo liên rất khó nắm bắt. Đồng chí ấy tự giới thiệu tên là Thắng, người Hà Nội.
Nữ thì khoảng gần 50, da ngăm đen, đậm người và ăn mặc hơi kệch cỡm. Đồng chí này tên là Hương, người Thanh Hoá.

Hồ sơ 2 đồng chí Đưa cho mình gồm một bản kết luận điều tra, một cáo trạng, và một bản án sơ thẩm. Ở đây giải thích ngoài lề cho anh em nào ko học luật hiểu một chút.
Một vụ án hình sự ở Việt Nam được giải quyết qua 3 giai đoạn bởi 3 cơ quan.
1. Là giai đoạn điều tra. Do Cơ quan điều tra thực hiện. (người bị khởi tố được gọi là "bị can")
Khi phát hiện có dấu hiệu hình sự (do đơn tố cáo của người dân, hoặc do công an điều tra được) thì Cơ quan điều tra sẽ ra quyết định khởi tố vụ án và tiến hành điều tra. Kết thúc giai đoạn điều tra, thì cơ quan điều tra phải ra cái gọi là "Kết luận điều tra" và chuyển toàn bộ hồ sơ sang Viện kiểm sát. (Kết luận điều tra sẽ chỉ đửa ra kết luận là khởi tố bị can về tội gì. Ví dụ Khởi tố anh A về tôi Cướp tài sản theo Điều 133 BLHS)

2. Là giai đoạn truy tố. Do Viện kiểm sát nhân dân thực hiện. (đồng chí "bị can" khi sang giai đoạn này sẽ được gọi là "Bị cáo")
Sau khi nhận được hồ sơ vụ án và kết luận điều tra, các kiểm sát viên sẽ nghiên cứu hồ sơ và đưa ra cái gọi là : "Cáo trạng". Cáo trạng này nhằm "truy tố" các bị cáo sau đó chuyển hồ sơ sang toà án. (Cáo trạng sẽ dừng lại ở việc truy tố bị cáo về tội gì và khung hình phạt là bao nhiêu. Ví dụ. Khởi tố anh A về tội cướp tài sản ở khoản 1 Điều 133 với khung hình phạt từ 3- 10 năm tù giam)

3. LÀ giai đoạn xét xử. Do Toà án nhân dân thực hiện. (Ở Việt Nam, giai đoạn này sẽ gồm 2 cấp xét xử.Là cấp sơ thẩm và cấp phúc thẩm.

Sau khi nhận được hồ sơ vụ án và "cáo trạng". Thẩm phán sẽ xem xét và đưa vụ án ra xét xử. Tại phiên toà, HĐXX sẽ ra bản án định chính xác tội danh và hình phạt cho bị cáo.

Đại loại là như thế, nói nhiều sợ anh em hoa mắt, chóng mặt mà lăn đùng ra thì mình không gánh được hậu quả. Mình kể sơ sơ để anh em dễ theo dõi câu chuyện của mình với chả may sau này có dính phốt thì còn biết đường.

Hôm đó, 2 đồng chí kia mang cho mình hồ sơ vụ án, xong muốn thuê bên mình tham gia vào vụ việc. Mình đọc sơ qua thấy tình tiết vụ án tương đối phức tạp hơn nữa 2 đồng chía kia thì cứ tỏ vẻ bí ẩn, giả thần giả quỷ nên mình phải điều sếp mình về làm việc gấp.
Trong thời gian đợi sếp mình về, mình tóm tắt nội dung vụ án cho anh em nghe, Nó như thế này:

Vụ án xảy ra ở xã X, huyện Y tỉnh Thanh Hoá. Xã X thì có sông Chu chảy qua. Ở 2 bờ sông Chu đoạn chảy qua xã X thì có mỏ cát trữ lượng rất lớn nhưng chưa cấp phép cho ai khai thác.
Chưa cấp phép cho ai cũng có nghĩa là ai cũng có thể khai thác, miễn là đóng đủ tiền cho giang hồ bảo kê, cũng như tiền cho chính quyền bảo kê.
Chính quyền thì mình không biết, nhưng giang hồ ở đây đứng đầu là đồng chí Dụng. Đồng chí Dụng này là trùm bảo kê hầu hết các mỏ cát tại Thanh Hoá.
Sau khi được đồng chí Dụng bật đèn xanh thì các thuyền khai thác cát nô nức kéo về. Anh em "thuyền nhân" hay còn gọi là "cát tặc" rất chăm chỉ làm việc. Vì cứ 1 thuyền cát hút được lên thì anh em bán được 500k, nộp cho anh Dụng 200k tiền bảo kê là anh em con 300k. Một ngày nếu chăm chỉ (thực ra cũng chả phải làm gì, chỉ neo thuyền cắm máy hút xuống là xong) cũng hút được 2-3 thuyền. Tha hồ mà ăn chơi nhảy múa. Thế bảo sao anh em "thuyền nhân" không nhiệt tình chăm chỉ.

Anh em "cát tặc" chăm chỉ đến độ hút sạt cmn cả bờ đê của người dân, hút luôn cả ngô khoai sắn của bà con nông dân. Hơn nữa tiếng máy hút cát của 400-500 thuyền hút cát ngày đếm làm cả xả X ngày nào cũng sống trong không khi náo nhiệt điên cuồng của bar của sàn.
Có lẽ lên sàn lắc nhiều, người nông dân cũng mệt, nên họ mới hô hào nhau đuổi con mẹ nó bọn DJ đi, DJ ở đây tức là các đồng chí "cát tặc" ấy ạ.


Đầu tiên, như bao nhiêu công dân ưu tú và gương mẫu khác, bà con nghĩ đến anh chính quyền. Rất nhiều đơn thư tố cáo rồi kêu cứu gửi đến anh chính quyền.
Anh chính quyền lúc đầu rất hung hăng. Ảnh ấy cử ngay một đoàn thanh tra liên ngành, trong đó có cả mấy đồng chí công an huyện (Rùi cui, súng lục rắt lủng lẳng quanh người và giữa 2 chân) phi thuyền ra đuổi anh em "cát tặc".
Tuy nhiên thì thuyền của đoàn thanh tra vừa ra đến giữa sông thì bị thuyền anh em "cát tặc" cho thuyền quây vào giữa. Xong anh em cát tặc nhẹ nhàng nhảy lên thuyền đón tiếp các anh thanh tra.
Trong đám thanh tra có một anh công an cứng. Thấy tình hình có vẻ nóng liền rút cmn súng ra bắn chỉ thiên rồi quát: Đm, bọn mày làm cái lol...

Chữ lol chưa kịp nói ra khỏi mồm thì ảnh thấy cái bàn tay với cái khẩu súng đang lăn lông lốc dưới thuyền.
Té ra là có một đồng chí "cát tặc" có vẻ ac cảm với ai nói tục chửi bậy nên rút mã tấu ra thi triển một chiêu "phá tiễn thức" trong "độc cô cửu kiếm" chuyên dùng để khắc chế các ám khí phi tiêu, bao gồm cả súng ..

Sau khi chứng kiến Lệnh Hồ Xung xuất thế. Đoàn thanh tra cun cút về thành dưỡng sức. Vụ đó nghe đâu anh công an cứng kia sau khi được gọt 1 tay cho giống Dương Quá thì cũng không luyên được Ám nhiên tiêu hồn chưởng.
Thay vào đó anh được chuyển khoản cho 1 tỷ cùng với một lời dặn dò thân thiết: "Đis cmm, mày ngậm tiền rồi im mồm hay muốn cả nhà xuống sông thăm hà bá". Có lẽ Quá Nhi còn thương Cô Cô nên cả 2 quyết định rửa tay gác kiếm, quy ẩn giang hồ với tâm niệm "Bố mày thừa sức cân cả team bọn mày nhá, nhưng bố mày tha nhá".


Sau vụ đấy thì các anh chính quyền cũng nằm im luôn, nghe đâu ku Dụng đứng sau vụ này. Mà hình như sau ku Dụng còn có đồng chí tay to, bá cmn đạo ở Thanh Hoá. Thế nên chẳng có ma nào dám dây vào.


Khi chính quyền đã im lặng thì người nông dân phải làm gì, trông cây gì, nuôi con gì.


Do hỏi mãi, kêu mãi không có ai trả lời. Nên người nông dân đành phải giải quyết vụ việc theo cách của riêng mình.

Đầu tiên, ngừời nông dân hô cả làng ra đê, chở cả xe công nông gạch đá ra bờ đê nữa. Sau đó, anh em nông dân hò nhau từ trên đê loạn tiễn xuống các thuyền hút cát dưới sông.
:

Anh em thuyền nhân thấy vậy cũng đớn. Mày không chịu bố thì bố phải chịu mày. Tâm niệm câu Một điều nhịn là chín điều lành nên anh em thuyền nhân bảo nhau cho thuyền chạy xa bờ.


Người nông dân đuổi được thuyền nhân ra xa thì hò reo vang dội, tưởng như cả làng vừa ăn được con lô xiên.
:

Thế nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang, thuyền thì chạy xa bờ nhưng vòi hút cát vẫn bám bờ không ngừng hút một ngày nào.
Người nông dân tức lắm, có một số đồng chí cời quần cởi áo, ôm gạch bơi ra giữa sông để ném các thuyền hút cát. Cảm tử đúng như Yết Kiêu ngày nào vậy. Thế nhưng mỗi lần bơi ra cầm được có một cục đá, bơi ra đến nơi thì mệt cmn mất rồi. Ném thế beep nào được nữa.

Bế tắc, người nông dân quyết định họp hội nghị diên hồng. Các bô lão trên 70 và các cháu nhi đồng đều quyết tâm phải đánh đến cùng. Dù có bán nhà ra đê thì cũng phải đánh. Đánh đến khi nào trúng thì thôi. (Ý là đánh bọn cát tặc chứ không phải đánh đề đâu).
Sau khi họp bàn thống nhất thì team nông dân quyết định thuê hẳn một chiếc thuyền lớn tầm cỡ Chiến hạm Đinh Tiên Hoàng gì đó.
Rồi công nông trong xã được huy động hết công xuất chở gạch đá chất lên thuyền.
Vạn sự đủ cả, chỉ thiếu gió đông. Anh em trong làng phải người đi do thám, biết được hôm đó boss của team "cát tặc" lên tỉnh có việc, không ở nhà điều quân được.
Nắm được thông tin tình báo, team nông dân tức tốc hô hào cả làng kéo ra đê. Từ Những ông lão 70 đến những cháu thiếu niên nhi đồng đều nô nức lên thuyền với tinh thần quyết tử cho tổ quốc quyết sinh. Hào khí ngất trời.
Do có lợi thế về tính bất ngờ, lại áp dụng kế nghi binh "Giấu trời qua biển" nên chiến hạm Đinh Tiên Hoàng nhanh chóng áp sát được đội thuyền của team "cát tặc". Được chuẩn bị và tập dượt từ trước, anh em nông dân thi nhau ném gạch đá sang đội thuyền của team cát tặc.
Bị bất ngờ, các thuyền hút cát vội vàng bỏ chạy về phía thượng nguồn. Bỏ lại gần chục thuyền hút cát bị mắc kẹt lại. Vậy là thắng rồi, ăn cả lô lẫn đề rồi, Người nông dân hò reo vang dội, quyết định cột các thuyền hút cát mang về làm chiến lợi phẩm. Bán đi chắc cả làng được một bữa thịt chó mắm tôm tuý luý.

Thế nhưng, niềm vui lớn chẳng tày gang. Đang trong men say chiến thắng, nên team nông dân quá chủ quan khinh thường địch.Không biết được hôm đó Boss của team cát tặc sau khi nghe tin toàn quân thất trận đã đập vỡ cmn cái nokia 8800 huyền thoại rồi ra lệnh báo thù: "Đcm, bọn mày đập chết con mệ bọn nó cho tao, tội vạ đâu tao chịu trách nhiệm"
Được lời như cởi tấm lòng, team cát tặc dưới sự dẫn dắt của thủ lĩnh Cường (con rể của Mr Dụng" đã bố trí lại đội hình, quyết định phản công.
Khi đó team nông dân còn đang loay hoay buộc các thuyền hút cát để kéo về. Thì team cát tặc đã ào ào từ thượng lưu lao xuống với khí thế không gì cản nổi.
Team nông dân vẫn áp dụng phương án tấn công cũ là dùng gạch đá ném sang. Nhưng team cát tặc đã có sự chuẩn bị trước nên khiêng hết xô chậu ra làm lá chắn. Gạch đá không còn mang tính sát thương cao nữa.
Và một khi các thuyền cát đã áp sát thì sự việc đã an bài. Team cát tặc với mã tấu, tuýp sắt... trang bị tận răng nhảy sang thuyền của team nông dân.

Team nông dân phần đông là người già và trẻ nhỏ, lại không có kinh nghiệm xáp lá cà nên nhanh chóng đại loạn. Đội cát tặc với Mr Cường dẫn đầu hung hãn như sói vào bầy cừu, thẳng tay chém giết. Ai chống là chém, đéo chống cũng chém. Thằng nào không muốn bị chém thì nhảy xuống sông.

Chẳng mấy chốc máu đã nhuộm đỏ một khúc sông Chu.
Cuối cùng người nào nhảy xuống sông thì nhảy, người nào còn trên thuyền thì bị bắt làm tù binh. Team cát tặc định rong chiến hạm Đinh Tiên Hoàng về doanh trại thì team chính quyền kéo đến.
Tất nhiên chính quyền lúc này cử quân tinh nhuệ là đội "cảnh sát đường sông" keó cano xuống. Đội này vốn hổ báo kỵ chứ không làng nhàng như đội thanh tra liên ngành lần trước. Thế nên team cát tặc nghe tiếng gió đã sếp giáp quy hàng.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,405
Reaction score
313
Points
83
Chương 2
Team nông dân phần đông là người già và trẻ nhỏ, lại không có kinh nghiệm xáp lá cà nên nhanh chóng đại loạn. Đội cát tặc với Mr Cường dẫn đầu hung hãn như sói vào bầy cừu, thẳng tay chém giết. Ai chống là chém, đéo chống cũng chém. Thằng nào không muốn bị chém thì nhảy xuống sông.
Chẳng mấy chốc máu đã nhuộm đỏ một khúc sông Chu.
Cuối cùng người nào nhảy xuống sông thì nhảy, người nào còn trên thuyền thì bị bắt làm tù binh. Team cát tặc định rong chiến hạm Đinh Tiên Hoàng về doanh trại thì team chính quyền kéo đến.
Tất nhiên chính quyền lúc này cử quân tinh nhuệ là đội "cảnh sát đường sông" keó cano xuống. Đội này vốn hổ báo kỵ chứ không làng nhàng như đội thanh tra liên ngành lần trước. Thế nên team cát tặc nghe tiếng gió đã sếp giáp quy hàng.



Sau khi trận chiến kết thúc, các phe phái về kiểm tra lại lực lượng và đều mạnh miệng tuyên bố thắng trận.
Team cát tắc: tuyên bố thắng trận là vì giết được 6 người, làm bị thương hơn 20 người, đại phá và làm tiêu tan ý chí chiến đấu của toàn bộ quân địch.
Team nông dân: Tuyên bố thắng trận là vì mặc dù bị tổn thất và thương vong một cơ số chiến sĩ nhưng cuối cùng cũng đã bắt được team chính quyền trung lập tham chiến và bắt được toàn bộ đầu sỏ team đối địch. Còn ai bị thương thì đưa đi bệnh viên chữa trị, ai chết thì lo ma chay, rồi cả làng lại cùng nhau đẻ tiếp, chả mấy chốc là quân số lại đầy.
Team chính quyền: Tuyên bố thắng trận là vì dẹp tan được một vụ ẩu đả lớn trên sông, bắt sống được toàn bộ bọn đầu sỏ, mang lại yên bình cho vùng quê nghèo.

Nghe ra thì có vẻ team chính quyền chiến thắng vang dội nhất rồi. Team này hẳn là có boss nhát chết như Lưu Huyền Đức mà lại lắm mưu như Gia Cát Lượng. Các anh nhàn nhã toạ sơn quan hổ đấu, đợi đến khi 2 team đều thương vong tổn thất rồi mới ra tay quẳng một mẻ lưới bắt trọn. Thật đúng là thần cơ diệu toán, không tốn công sức mà được xem một trận xích bích trên sông Chu, xong sau còn lập được công lớn, ối đồng chí sẽ được lên lon, sẽ được danh tiếng là vì nhân dân phục vụ.

Team nhân dân lúc đầu cũng hồ hởi lắm, bởi các anh bên chính quyền ngay sau đó đã ra quyết định khởi tố và bắt giam đầu sỏ team cát tặc với tội danh “Giết người". Quả này hi sinh một vài người mà dẹp yên nạn cát tặc, cho một lũ bọn nhà giàu mất dạy lĩnh án tử hình, nợ máu được trả bằng máu, thật đúng là thời đại pháp quyền, xã hội chủ nghĩa mà.

Ấy thế mà mọi việc lại thay đổi đến chóng mặt. Khi cơ quan điều tra hoàn tất hồ sơ ra kết luận và chuyển sang VKS thì các anh bên viện kiểm sát lại quyết định trả lại hồ sơ yêu cầu thay đổi tội danh với lý do: 2 team oánh nhau trên đó, không xác định được ai giết ai mà thằng nào cũng chối nên không thể truy tố được thằng nào tội danh giết người cả. Đề nghị chuyển tôi danh sang: Cố ý gây thương tích

Anh em nông dân nhà ta không hiểu luật, ù ù cạc cạc nghe các chính quyền lập luận thì thấy cũng có lý. Thôi cũng đành, mà chuyển sang tội cố ý gây thương tích xong cho bọn này tù chung thân, cả đời xám hối trong tù có khi còn chuẩn hơn là tử hình bùm một phát rồi ra đi trong thanh thản. Hơn thế bọn nó còn sống thì mấy gia đình có người chết cũng được bồi thường vài trặm triệu. u cũng là hợp tình.

Tưởng thế là xong, nhanh nhanh định tội để anh em nông dân còn nhận tiền an tâm sản xuất. Thế nhưng hôm mở phiên toà, trước đông đảo quần chúng nông dân, vị đại diện viện kiểm sát lại ra một cái cáo trạng lạ hoắc, trong đó có nội dung là: do việc hỗn chiến trên sông là do lõi của người nông dân chủ động đem thuyền ra ném gạch đá trước. “Nhưng người làm nghề khai thác cát tự do và lương thiện" bị cướp thuyền hút cát nên mới quay lại đòi thuyền. Không ngờ do lời qua tiếng lại mà không kìm chế được dẫn đến xô xát. Trong lúc xô xát thì không xác định được ai đánh ai nên viện kiểm sát đề nghị truy tố “những người làm nghề khai thác cát tự do và lương thiện" về tội “Gây rối trật tự công cộng"
Team nông dân nhìn nhau ngơ ngác và không hiểu gì vì tường “gây rối trật tự công cộng" là phải diễn ra ở chỗ phố xá đông người chứ ở giữa sông cũng được gọi là “gây rối trật tự công cộng” à.
Tranh thủ lúc người nông dân còn đang hoang mang ngơ ngác, thẩm phán tuyên án luôn là: Cáo trạng của VKS truy tố là hợp lý. HĐXX tuyên các bị cáo mỗi người 5 tháng tù giam về tội “gây rối trật tự công cộng". Do thời gian tạm giam để điều tra cũng vừa xinh 5 tháng nên các đồng chí được thả luôn tại phiên toà.

Đến lúc này thì team nông dân mới phát giác là bị lừa. Lập tức người nào cần khóc thì khóc, người nào cần đập bàn thì đập bàn, người nào cần chửi thì chửi. Phiên toà biến thành một cái chợ vỡ, thậm chí có thể dẫn đến huyết chiến lần 2. Rất may mắn là các vị bên Viện kiểm sát và hội đồng xét xử đã tiên liệu trước điều này nên ngay sau khi tuyên án xong, các vị lập tức rút êm mà ko ai phát hiện.
Vậy nên team nông dân phải chuyển hướng sang 9 thằng bị cáo đang nhơn nhơn tự đắc chuẩn bị được thả kia. Có điều lúc này các đồng chí ấy lại được team chính quyền bảo kê. Đội hổ báo kỵ được thả ra để áp giải 9 bị cáo ra khỏi phiên toà và ngăn người nông dân lại.

Thoáng một cái cả cái hội trường xét xử, à không phải là cả cái toà án tỉnh thanh hoá rộng lớn chỉ còn độc mỗi mấy chú nông dân đứng bơ vơ nhìn nhau. Người nào khóc thì cũng đã cạn nước mắt, người nào chửi thì cũng đã khô họng. Tất cả chỉ còn lại sự đau thương, phẫn uất và bất lực đến cùng cực.

Lúc đó thì 2 nhân vật chinh của chúng ta - Thắng và Hương xuất hiện. 2 đồng chí đứng ra an ủi động viên anh em nông dân, đưa cho người này chai nước , người kia cái bánh mỳ và hứa sẽ đứng ra thay trời hành đạo, đòi lại công bằng cho bà con.
Bà con mừng nhơ chết đuối vớ được cây chuối, sao mà đời còn xót lại những người nghĩa hiệp đến vậy. Giữa đường thấy việc bất bình chẳng tha. Ơn giời, ơn đảng, ơn chính phủ quá.

Vậy thế nên mới có buổi sáng hôm đấy, khi 2 đồng chí Hương và Thắng xuất hiện tại văn phòng công ty mình. Có điều lạ là mình có dò hỏi thế nào thì 2 đồng chí ấy cũng không nói lai lịch của mình. Chỉ úp mở là anh chị chỉ đại diện cho người dân đứng ra đòi lại sự công bằng thôi.

Lúc sau sếp mình về, ngồi nói chuyện thì 2 vị này cũng vẫn giữ nguyên quan điểm đó. Rồi ra chốt lại một câu:
- Các em cứ lo giải quyết theo đúng trình tự thủ tục pháp lý, còn về mặt quan hệ thì cứ để anh chị lo.
Sếp mình thấy vậy dù có hơi nghi ngờ nhưng do doanh số công ty tháng đó đang hơi kém nên cũng gật đầu ký hợp đồng luôn.
Xong thì cũng phải tính phương án tiến hành luôn, vì bản án sơ thẩm tính đến lúc đó đã ra được 7 ngày. Chỉ còn 8 ngày nữa để kháng cáo theo quy định thôi.
Vậy là thống nhất sáng hôm sau cả bọn phải chạy về Thanh Hoá để giải quyết công việc luôn.
4h sáng hôm sau mình đã có mặt ở nhà sếp để sếp chở mình về Thanh Hoá (mình không biết lái xe nên mang tiếng là thư ký mà sếp toàn phải lái xe chở mình thôi). Trên đường đi thì phải đón 2 vị kia ở Giải Phóng, nhưng đến nơi thì lại có thêm một người thứ 3 nữa. Được giới thiệu là con gái của đồng chí Hương.
Buồn cười là đồng chí Hương thì xấu vãi cả đái mà đẻ được đứa con gái lại xinh vãi cả lol.
Đồng chí Hương thì mặt tròn phèn phẹt như mặt lợn, da ngăm ngăm đen, mũi to, mồm móm.
Còn đồng chí con gái (sau mới biết tên là Hoa ạ) thì mặt trái xoan thanh tú, da trắng, tóc dài mũi cao. A có cái miệng là giống mẹ. Nhưng cái miệng móm của bà Hương đặt lên khuôn mặt xinh đẹp của em Hoa thì lại thành miệng chúm chím dễ thương. Đáng yêu vô cùng.
Cái em đáng yêu ấy sinh năm 91, lúc đó đang học năm cuối đại học luật. nghỉ hè nên về quê chơi với lại theo các anh luật sư học nghề luôn. (Lộ trước cho anh em là sau này mình mới phát hiện em ấy thân thế vai car lol luôn)
Vậy là 5 anh em trên chiếc 1 chiếc camry nhằm hướng Thanh Hoá thẳng tiến.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,405
Reaction score
313
Points
83
Chương 3
Xe 4 chỗ mà đồng chí Hương kêu say xe nên đòi ghế trên. Còn mình với đồng chí Thắng và em Hoa thì ngồi ở ghế dưới. Em Hoa nhất quyết không chịu ngồi cạnh đồng chí Thắng, thậm chí còn nhìn đồng chí Thắng với anh mắt thù hận nên mình đành ngồi giữa. Đồng chí Thắng ngồi bên phải, em Hoa ngồi bên trái.
Trên xe, 2 đồng chí Thắng và Hương thay nhau tường thuật lại vụ việc cho thầy trò mình nắm rõ hơn. Hoá ra, sau khi trường huyết chiến kết thúc, đồng chí Dụng đã cho người nhà đi mua nhân chứng. Trong team nông dân đi đuổi cát tặc cũng có 2 đồng chí bị mua chuộc.
Một là đồng chí lái thuyền: Đồng chí này bị team cát tặc chém cụt mẹ nó một bên tai. Lúc đầu say máu lắm, quyết kiện đến cùng. Thế nhưng sau khi người nhà đồng chí Dựng đến đưa cho đâu 300 triệu thì lập tức quay ngoắt 180 độ bảo là người của team nông dân trong lúc hỗn chiến chém đồng chí ấy. Xong còn khai là team nông dân cũng chuẩn bị mã tấu, tuýp sắt trên thuyền để ra chém team cát tặc.
Hai là bố mẹ một đồng chí chém chết vứt xác xuống sông Chu. Bố mẹ đồng chí này lúc đầu bê cả quan tài lên UBND xã để đòi công bằng. Ấy vậy mà đùng một cái quay sang tố cáo thủ lĩnh team nông dân là dụ dỗ con họ lên thuyền rồi ép buộc con họ phái chém nhau. Vợ chồng đồng chí này có 2 người con, ku con út thì bị chém chết. Xong sau khi 2 đồng chí phản cung tố cáo người phe mình thì mấy tuần sau thằng con trai cả say rượu đâm xuống mương chết đuối luôn. CẢ làng bảo do 2 đồng chí ấy phản bội nên bị thằng con trai út nó ám.
Nhân nói đến tâm linh, sau khi gặng hỏi một hồi thì 2 đồng chí Hương Thắng lấy lí do là khi biết vụ án trên, có đến nhà mấy người bị chém chết thắp hương. Xong sau về cả tháng liền toàn mơ thấy mấy người bị chết đến kêu oan nhờ báo thù hộ. Thế nên 2 đồng chí ấy mới quyết tâm đi tìm công lý như vậy.
Nghe 2 đồng chí ấy nói thế, mình đang bán tín bán nghi thì nghe thấy tiếng cười nhạt ở bên cạnh. Quay sang thì thấy cái miệng chúm chím của em Hoa hơi nhếch, tạo hình một khuôn mặt khinh bỉ và coi thường. Mình cũng thấy lạ, người đẹp dù làm mặt khinh bỉ cũng thấy đẹp nữa.
Suốt quãng đường đi, Hoa không nói gì, chỉ quay qua cửa xe nhìn cảnh vật bên đường, mắt buồn man mác. Ở Hoa toát ra vẻ lạnh lùng và lãnh đạm. Từ lúc lên xe ẻm cũng không nói với mình câu nào. Kiểu nhìn mình bằng nửa con mắt vậy. Đù mình cũng đẹp trai chứ đâu đến nỗi nào đâu.
Xe chạy khoảng 3 tiếng thì về đến thành phố Thanh Hoá. Khi chuẩn bị vào thành phố thì cả 2 đồng chí Hương và Thắng lấy lí do sợ bị người quen bắt gặp nên đều nằm rạp người xuống. Vào trong thành phố thì 2 đồng chí dẫn đi vòng vèo đến một khu biệt thự nói là vô đó ăn sáng.
Mà 2 đồng chí ấy bắt gửi xe ở một nơi, xong đi bộ vòng vèo thêm một đoạn nữa để vào cửa sau của một căn biệt thự.
Lúc đó đồng chí Hương mới giới thiệu, đây là nhà của một cốp to của Thanh Hoá. Đồng chí này là người đứng sau hỗ trợ toàn bộ cả về kinh phí lẫn quan hệ để đưa team cát tặc ra ánh sáng.
Căn biệt thự khá to và bề thế, kiến trúc xây dựng và cách bố trí cây cối làm mình nghĩ chủ nhân của nó óc thẩm mỹ và biết hưởng thụ cuộc sống. Vào nhà, đồng chí Hương dẫn mình đến phòng khách. Ở đó đã có người ngồi đợi sẵn. Các cửa phòng đều đóng, đèn phòng không bật nên dù lúc đó bên ngoài trời đã sáng trưng mà trong phòng vẫn tranh tối tranh sáng, Vậy mà người ngồi đợi bọn mình lại đeo kính đen che lấp nửa khuôn mặt.
Đồng chí Hương giới thiệu thầy trò mình với đồng chí đeo kính, nhưng lại không nói cho thầy trò mình tên của đồng chí kia. (cứ tạm gọi là đồng chí đeo kính vậy).
Kỳ lạ hơn là khi nghe đồng chí Hương giới thiệu thì mặt đồng chí đeo kính vẫn đơ đơ ra chỉ hơi gật đầu. Sau đó đồng chí ấy mới nói một tràng. Đại loại là vụ việc này làm chỉ có thắng chứ không được phép thua. Cần tiền có tiền, cần quan hệ có quan hệ. Không được để những người dân vô tội phải chịu khổ.
Mình nghe trong giọng nói của đồng chí ấy thì cái vị thương xót người dân không dấu được vị căm thù với team cát tặc. Đặc biệt khi nhắc đến đồng chí Dụng, giọng đồng chí đeo kính chứa đầy chua chát, cay đắng và hận thù.
Sau khi thuyết trình một hồi, nghe chừng có vẻ khát nước, đồng chí đeo kính với tay bấm cai chuông treo trên tường, lúc sau có một người chạy lên mang theo một cốc nước. Đồng chí đeo kính cũng dẵn làm đồ ăn sáng cho bọn mình. Từ đầu đến cuối đồng chí đeo kính vẫn ngồi yên một chỗ, ngoài trừ với tay bấm chuông thì mình chả thấy đồng chí ấy động đậy gì cả. Ngay đến mặt cũng cứng đờ ra. Đến lúc đồng chí ấy định uống nước, mình thấy đồng chí Hương chạy ra đỡ, rồi tháo cái mắt kính ra. Lúc đó mới thấy đồng chí ấy bị bỏng nửa mặt, một cái mắt cũng bị hỏng luôn. Mình cũng không dám nhìn lâu luôn. Quay sang thì thấy Hoa mặt vẫn lạnh tanh nhìn chằm chằm vào con mắt bị hỏng của đồng chí đeo kính.
Uống nươc xong, đồng chí đeo kính phất tay đuổi bọn minh ra ngoài. Sếp mình có vẻ khó chịu, dù sao trước giờ sếp mình đi đâu cũng được trọng vọng, nay bị hắt hủi coi thường như vậy sao chịu được.
Nhưng vừa ra ngoài thì đồng chí Hương vội phân bua: Anh ấy từ khi bị tai nạn nên tính tình cũng thay đổi. Chứ trước đây anh ấy vui tính và cởi mở lắm. Người từng xưng hùng xưng bá một cõi mà giờ thành ra như vậy đó. Nói đoạn đồng chí Hương chép miệng ngán ngẩm. Đồng chí Thắng cũng chỉ nhếch mép cười trừ chứ không nói năng gì.
Lúc đó cả đội sang phòng khác ăn sáng, xong lại vòng lối cửa sau, lấy xe phi về huyện Y.
Xe chạy thêm hơn 1 tiếng nữa thì về đến huyện Y. Lúc đó là khoảng 10h trưa, trời tháng 5 oi bức và nắng chói chang. Xe ngoằn ngoèo rẽ vào một con đường nhỏ. Nhà cửa 2 bên đường tiêu điều và hoang vắng. Hầu hết đều là nhà mái ngói đổ nát, hoạ hoằn lắm mới có 1 căn nhà mái bằng. Xe chạy sâu vào bên trong làng rồi dừng lại trước một căn nhà có vẻ khang trang nhất. Nhưng cũng chỉ là nhà mái bằng 2 tầng.
Hai đồng chí Hương và Thắng đã điện thoại hẹn trước nên hướng dẫn cho sếp mình đánh xe vào một cái chuồng đầy cứt trâu. Sau đó cả đội vào tiến vào nhà. Em Hoa vẫn im lặng không nói gì. Ẻm mặc một chiếc váy ngắn màu trắng, trông tinh khôi và đài các đối lập với vẻ tiêu điều của làng quê.
Tiếp bọn mình là một đồng chí ngoài 40 tuổi, mặt vuông chữ điền, da ngăm ngăm đen và rắn rỏi. Nghe đồng chí Hương giới thiệu mới biết đồng chí đó tên Hà, thủ lĩnh team nông dân. Chính đồng chí Hà là người thuê thuyền và hô hào bà con ra sông đuổi team cát tặc. Trong lúc sếp mình nghe đồng chí Hà kể lại vụ việc mình nhìn ngó quanh, thấy ở nhà trong có một cô bé mắt to tròn khuôn mặt đáng yêu vô cùng đang ngó ra. Thấy mình nhìn, cô bé lại chạy vụt vào trong nhà. Đôi mắt to tròn của cô bé cứ làm mình ngẩn ngơ mãi.
Lúc đó mình lại nghe thấy tiếng cười nhạt, quay qua thì thấy em Hoa đang nhin mình cười cái kiểu cười khinh bỉ và coi thường ấy làm mình nóng bừng mặt vừa bực tức và xấu hổ.
Đúng lúc đó thì có tiếng ồn ào ở ngoài ngõ, rồi sau một nhóm hơn chục người kéo đến, già có, trẻ có, gái có, trai có. Chả mấy chốc mà gian nhà bé xíu của đồng chí Hà đã chật ních toàn người là người.
Nghe các đồng chí ấy cãi nhau ỏm tỏi mới biết đó đều nằm trong team nông dân hôm trước huyết chiến trên sông Chu. Đồng chí nào cũng tranh nhau nói, mà giọng thì nặng trịch khó nghe. Mình chỉ loáng tháng có đồng chí chửi cha thằng Dụng thằng Cường. Có đồng chí thì tụt quần khoe bị vết chém ở chân. Có đồng chí lại xoè tay hát bài bàn tay năm ngón mất hai còn ba. Thật như cái chợ vỡ. Mình với sếp phải tách từng người ra để lấy lời khai với ghi âm.
Lúc lấy lời khai mới biết team cát tặc phũ phàng như nào. Có đồng chí team nông dân bị chém ngã xuống sông, vẫn cố bám lấy mạn thuyền thì bị Mr Cường con rể Mr Dụng câm mã tấu chém đứt con mẹ nó tay rồi đi luôn. Lại có đồng chí bô lão 70 tuổi bị team cát tặc bắt phải nhảy xuống sông nếu không muốn ăn chém. Lúc xảy ra vụ án đang là tháng giêng, trời rét cắt da cắt thịt. Đồng chí bô lão nhảy xuống thì 2 ngày sau mới vớt được xác. Rồi có gia đình bà lão chồng là liệt sĩ, có độc một anh con trai, anh này có vợ và 2 đứa con độ 6-7 tuổi. Vụ đó tham gia rồi bị team cát tặc chém chết vứt xác xuống sông, mấy hôm sau mới vớt được. Mình cũng lấy lời khai của một nhóc sinh năm 96, bị mù một mắt, do thằng cát tặc nó phí mái chèo thuyền vào. Rồi còn nhiều nhiều những trường hợp khác nữa ….
Team nông dân thay nhau kể tội team cát tặc.
Mình ngồi lấy lời khai mà nước mắt ròng ròng, cảm thấy bất lực vai car lol.
Cứ lấy lời khai như vậy đến tận 6h tối mới xong.
Team nông dân lấy lý do trời tối cứ năng nặc giữ mọi người ở lại ăn cơm. Bọn mình có chối cũng không được vì trong lúc lấy lời khai thì các đồng chí ấy đã nấu nướng xong hết rồi.
Vào mâm thì các đồng chí ấy lôi rượu ra mời uống ,mình thi không uống được nên và vội vài bát rồi đứng lên ra ngoài đi dạo. Trời mùa hè nên lúc đó đã hơn 6h nhưng trời mới chỉ chập choạng tối. Mình lững thứng đi ra ngoài bờ sông. Đang đi thì chợt thấy cô bé đáng yêu lúc nãy chạy tới. Lúc này mới thấy cô bé ấy chỉ khoảng 9-10 tuổi. Chạy đến nơi cô bé bảo: Chú đi đâu đấy, trời tối chú đừng ra ngoài đê. Không bị bọn cát tặc nó bắt đấy.
Mình cười: Cháu yên tâm, chú ra ngoài này đi dạo thôi, không ai dám bắt đâu.
Cô bé cười: Thế để cháu dẫn chú đi nhé.
Nói đoạn cô bé chạy trước dẫn đường. Lúc này mình ngoái lại mới thấy ở phía xa xa, Hoa cũng đang đi về phía này.
Mình cũng kệ, bước vội theo cô bé.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,405
Reaction score
313
Points
83
Chương 4
Đường đê dài hun hút và vắng vé, cố bé chạy được một đoạn lại đứng lại chờ mình: Chú đi nhanh lên, cháu dẫn chú ra chỗ cát tặc giết người.
Mình cười hỏi: Cháu cũng biết cát tặc à.
Cô bé đi chậm lại đáp: Chúng nó giết anh cháu.
Đoạn cô bé quay người lại nhìn mình, đôi mắt to tròn, long lanh, buồn bã và ám ảnh.
Minh tiến lại xoa đầu cô bé hỏi: Cháu tên gì.
- Dạ cháu tên Huyền, còn chú tên T.A cháu biết rồi.
Nói chuyện với Huyền một lúc, mình quay lại thì thấy Hoa vẫn lững thững đi bộ cách một đoạn xa. Gió từ sông thổi vào làm bay bay mái tóc dài và chiếc váy trắng của Hoa, lẫn vào trong bóng chiều chạng vạng. Một chiếc xe máy từ xa chạy đến, đèn pha hắt bóng Hoa đổ dài vẹo vọ trên đường đê dài như vô tận.
Chiếc xe máy vút qua, làm hoa lại chìm vào bóng chiều mờ mịt. Chạy đến chỗ mình và Huyền đứng, xe bật đèn sáng trưng làm mình phải lấy tay che mắt. Xe chạy lướt qua mình và Huyền được một đoạn thì dừng lại. Lúc đó mình mới để ý, xe kẹp 3. Hai đồng chí ngồi sau đang quay lại nhìn mình và nhìn Huyền. Rồi bỗng xe quay đầu chạy ngược lại. Lúc đó mình chỉ nghĩ các đồng chí này là thanh niên thôn, quay lại tán tỉnh trêu trọc em Hoa nên mình cũng không để ý. Nhưng xe chạy đến chỗ mình và Huyền thì dừng lại. Rồi 2 đồng chí ngồi sau nhảy xuống chặn đầu hướng về phía nhà anh Hà. Lúc đó mình biết có biến nhưng cũng đành bó tay không biết xử lý sao.
Mình Đang tính khua môi múa mép hỏi han câu giờ tí thì ăn ngay một phát vả vào mặt.Chưa kịp định thần thì lại ăn tiếp cái đạp vào ngực. Giờ ngồi nghĩ lại mình vẫn thấy lúc đó mình phế vờ lờ, chả kịp phản ứng gì cả. Cũng không biết Huyền có bị bọn nó làm gì không, nhưng mình nhớ là chả thấy Huyền kêu khóc gì cả. Mà mình cũng không rảnh để quan tâm đến người khác, chỉ đơn giản là nằm im ôm đầu cho bọn nó đánh thôi.
Đang xây xẩm mặt mày thì mình nghe thấy bộp một cái rất to, xong sau nghe mấy đồng chí đánh mình xì xồ chửi bới gì đó (giọng thanh hoá mình nghe không rõ) đại loại là ịt mẹ ịt cha gì đó. Sau đó thì nghe thấy tiếng thét rất to: “Đánh người, bà con ơi đánh người"
Mình quay ra nhìn thì thấy một đồng chí đánh mình đang ôm đầu. Em Hoa lúc đó đang chân trần chạy đến. Vừa chạy vừa gào lên như cháy nhà vậy.
Chạy còn cách một đoạn thì em ấy dừng lại, nhưng miệng vẫn gào lên lanh lảnh. Nhưng đường đê vắng, chả thấy ai chạy ra cả. Thấy vậy đồng chí vừa ôm đầu chửi thể một tiếng xong chạy lại chỗ em Hoa. Nhưng em Hoa thấy thế lại quay người chạy, miệng vẫn không ngừng gào lên.
Trông tiểu thư đài các thế, lại còn mặc váy mà em ấy chạy cứ thoăn thoắt ấy. Đồng chí kia chạy theo một đoạn xa mới bắt kịp. Do 2 đồng chí kia đang mải nhìn theo, quên đánh mình nên mình cũng được ngồi yên mà chứng kiến.
Khi đồng chí kia vừa bắt kịp em Hoa, chưa kịp làm gì thì em ấy bất ngờ quay người , vung chân đạp ngược lại. Không kịp tránh né, đồng chí kia ăn nguyên một cái gót chân vào ngực ngã ngửa ra luôn. Mình với 2 đồng chí còn lại còn đang trố mắt ngạc nhiên thì em Hoa đã chạy ngược lại, cứ nhằm mặt đồng chí kia mà sút.
Lúc này 2 đồng chí kia mới vội vàng chạy lại. em Hoa thấy thế lại quay đầu chạy tiếp. Mình cũng lợi dụng lúc đó chạy lại đẩy cái xe máy xuống bờ sồng rồi cũng cắm đầu chạy xuống triền đê ngược lại. Vừa chạy vừa ngó lại phía em Hoa thì thấy 2 đồng chí kia cũng chỉ chạy lại đỡ đồng đội rồi đi ngược lại về phía mình.
Mình men theo triền đê chạy ngược lại, 3 đồng chí ấy nhìn thấy mình nhưng cũng mặc kệ không đuổi theo nữa mà chạy về phía cái xe máy bị mình phi xuống bờ sông.
Mình cắm đầu chạy miết về nhà anh Hà. Chạy về đến đầu ngõ thì thấy Huyền đãn dẫn team nông dân hùng hổ kéo ra. Mình không để cho các đồng chí ấy kịp hỏi han nói luôn: Cháu vừa phi xe của bọn nó xuống bờ sông rồi. Các chú chạy nhanh ra còn kịp.
Nghe thế mấy thanh niên chạy vội đi luôn, còn mấy ông gìa thì ở lại đỡ mình vào trong nhà.
Vào nhà thì mình thấy … em Hoa đang ngồi xem ti vi. Mặt lạnh tanh và bình thản như chẳng có gì xảy ra.
 

Bình luận facebook

Top Bottom