Full Ngân thỏ kỳ duyên

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,935
Reaction score
5,503
Points
14,914
Ảnh bìa
Tác giả
Tiếu Vũ
Thể loại
XK, CĐ, HH
Tình trạng
Hoàn thành
Số chương
81
Nguồn
Tangthuvien, duongnga199615.wordpress.com
Lượt đọc
722
Truyện Ngân thỏ kỳ duyêntruyện xuyên không rất hay do tác giả Tiếu Vũ sáng tác. Truyện nói về nữ chính xuyên không vào đường súc vật biến thành con thỏ. Bình thường thỏ thích ăn củ cà rốt, nhưng nàng thỏ nàng lại chỉ thích ăn mỗi thịt thôi cho nên đã làm cho bọn động vật sợ hãi khủng khiếp ý mà. Nói chung chuyện là thần tiên, biến hoá, tưởng tượng cũng khá.

Giới thiệu 1:

Cha mẹ sinh con, trời sinh tính, ai cũng khác nhau;

Thỏ cùng sinh ra một tổ nhưng lại có một con thích ăn thịt rất lạ là tiểu bạch thỏ.

Nàng và hắn gặp nhau, đúng là do vận mệnh an bài, vừa gặp đã yêu, một kiếp chung tình.

Nàng và hắn gặp nhau, đúng là do luân hồi trêu ngươi, từ hận thành yêu, làm sao chịu nổi.

Ngươi thích loại con gái thế nào?

Có thể có người con gái nào làm cho ngươi thích, cho ngươi trân trọng cả đời, cho người vì nàng không cần gì cả?

Trên là Côn Lôn thánh vực, có Dao trì trong tiên cảnh

Kiếp trước, kiếp này, vận mệnh luân hồi, trăm núi ngàn sông cũng chỉ vì tìm đến một người.

--------------

Giới thiệu 2:

Có loại con gái nào có thể làm ngươi thích, để ngươi trân trọng cả đời, để ngươi vì nàng không cần bất cứ cái gì không?

Cha mẹ sinh con trời sinh tính, ai cũng khác nhau; thỏ sinh cùng một tổ, lại lòi ra một con thích ăn thịt kỳ lạ là tiểu bạch thỏ.

Trước đó có một con thỏ nhỏ tên là Tuyết Cầu, thịt đúng là động lực mạnh mẽ trong nàng. Có một hôm, nàng gặp một Phụ Hý Vương Tử Vân Cảnh ngoài lạnh trong nóng, có thịt ngon hầu hạ lại còn muốn cùng nàng yêu trọn đời. Tuyết Cầu đương nhiên không thể phụ lòng của vận mệnh an bài, đặc biệt là có thịt ngon an bài trước mặt.

Nào ai biết vui vẻ chưa lâu bỗng không biết chui đâu ra một yêu nghiệt mắt hoa đào. Tuyết Cầu không sợ trời, không sợ đất chỉ sợ tên yêu nghiệt mắt đào hoa này.

Tất cả hình như đều được thần bí chỉ dẫn, hướng về một nơi không thể biết trước. Tám phương lục địa, kiếp trước, kiếp này, âm mưu, tình yêu, Tuyết Cầu đụng phải chuyện xưa bắt đầu, lại không thể ngờ kết cục lại là…

----------

Giới thiệu 3:

Một con thỏ thích ăn thịt sao?

A di đà phật! Thế gian sao lạ lùng vậy?

Phỏng vấn các động vật: Ai đáng sợ nhất nào?

Đáp: Chính nó (Cố sức chỉ một con thỏ)

Một hồi chim bay tán loạn…(Grao grào, để thịt lại cho ta!!!)

Lại hỏi: Động lực nào khiến các vị giảm béo?

Đáp: Là nó (Liếc liếc con thỏ béo ú kia)

Tiếp tục ngươi trốn ta truy…(Con nào thịt béo ra đây coi!!!!)

Hỏi: Sao các vị không phản kháng?

Đáp:…Ngẩng đầu nhìn mây bay… (Dám sao? Phận tôi tớ…)

Cách đó chừng mười mét….(Thịt thịt ôi…Thịt ai lớp u)

Nhân vật chính: Tuyết Cầu (Cầu Tuyết). Phối hợp diễn: Vân Cảnh, Huyền Mặc, Khô Vinh, Kim Tinh bé cưng, Vân nhị. Cái khác: thịt, kết quả 1 và 1
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,935
Reaction score
5,503
Points
14,914
Chương 1: Xuyên qua biến thái
Nước róc rách chảy, khói nhẹ lượn lờ, sương mù mờ ảo, chim hót vượn kêu.

Cảnh có thể so với thơ họa này chính là cảnh rừng tiên bên ngoài Cửu Trọng Thiên.

Cảnh đẹp như thế thấm vào tận trong người, lại bị tiếng ăn rột roẹt vang lên quấy nhiễu khung cảnh yên tĩnh hiền hòa. Lần theo tiếng động, thấy một sinh vật toàn thân trắng muốt cuộn tròn, đang ôm cắn một tiên quả rơi bất ngờ từ trên cây xuống.

Sinh vật này có hai cái tai rất dài, đang cố dùng hai chân nhỏ ngắn cũn phía trước đùa giỡn quả tiên đỏ rực ướt át trước mắt, khiến nó lăn tròn không ngừng.

Hàm răng dày gặm cắn thịt quả trắng nõn liên tục, tiếng rột rột, thánh thót vang lên, cái miệng đáng yêu dính đầy hương ngọt.

Chỉ là, quả tiên vừa tươi vừa ngon đẹp ấy, vẫn không sánh kịp con vật có đôi mắt to, đỏ tà mị xinh đẹp, đầy thần kỳ mang theo nỗi buồn bực và oán hận, quả thật là hiếm thấy vô cùng.

Khụ khụ, không nói nhiều nữa. Để Vũ đây được chính thức giới thiệu một chút, nữ chính trong chương này, cũng chính là đang nói tới con thỏ đáng giận có tai cụp kia.

Các vị chắc rất tò mò, con thỏ này từ trước tới giờ chỉ là một con vật, sao lại là nữ chính được chứ?

Thực ra có nguyên nhân của nó, hãy để cho Vũ đây được làm chủ kể lại câu chuyện về nữ chính của chúng ta nha, hãy nghe kỹ về nàng ấy nhé.

***

Thảm án nặng nhất thế kỷ này: một cái bánh bao dẫn tới huyết án.

Nhân vật bi thảm nhất thế kỷ này: tôi, Cầu Tuyết, năm nay hai mươi bốn tuổi, là ngươi bị hại duy nhất trong vụ thảm án này.

Vũ khí mạnh nhất thế kỷ này: một chiếc bánh bao nhân thịt thơm ngon giá một nhân dân tệ.

Kẻ đồng lõa đáng sợ nhất thế kỷ này: Ấm nước không còn giọt nào.

Lúc mùi ngon gặp ấm rỗng, là thiên lôi động tới địa hỏa, gián điệp chợt gặp được tổ chức, ngon lành gặp phải tuyệt thực. Tóm lại là, uy lực có thể sánh ngang với tàu Titanic đụng phải băng trôi ngàn năm, máy bay không người lái đụng Lầu Năm Góc. Cứ thế tạo thành một thảm án lớn cực kỳ bi thảm, án oan lớn của thế kỷ này.

Cái chết ly kỳ nhất thế kỷ này: chẳng bệnh cũng không gặp họa là tôi, Cầu Tuyết, đang ở xã hội người ăn thịt người, đấu đá tranh giành quyền lực, vì tham ngủ nên mới bị lâm vào cảnh muộn màng cùng quẫn.

Kết quả, tôi lấy tốc độ ánh sáng, lao nhanh ra khỏi cửa. Trong tình trạng mơ màng, ma xui quỷ khiến đi ngang qua một tiệm bánh bao mới mở.

Nhắc tới tiệm bánh bao này, thật quỷ dị đến đau cả đầu, chấn động tinh thần.

Xưa nay chưa bao giờ bị cái gì hấp dẫn, chỉ vì thịt mà tôi điên cuồng, phá lệ rút tiền lẻ trong người ra, mua một chiếc bánh bao trắng nõn, mềm xốp nhân thịt heo.

Nhìn bánh nhân thịt nóng hôi hổi, thơm ngon trên tay, tôi phá lệ cắn một miếng có thịt ngon.

Chỉ là mùi ngon này cùng lúc gặp phải cơn đói, Nguyệt lão lại tìm được một đồng mua luôn chiếc bánh thơm ngon này của tôi.

Lúc miếng bánh thịt vừa trôi xuống cái họng mảnh khảnh của tôi, đã thành công chặn ngang, khiến cho tôi không thể nuốt xuống mà cũng không nhổ ra được, vì thế, tôi bị nghẹn…

Tôi tâm hoảng ý loạn mở ba lô ra, lấy ấm nước mang theo, định giúp mình giảm bớt cơn nghẹn lại.

Ai ngờ, tôi đâu biết được là ngay lúc có miếng bánh ngon, trên đời này ấm cũng chẳng có nước, chỉ có mỗi ấm không.

Tôi đưa mắt nhìn ấm rỗng, khóc không nổi. Cuối cùng, đem theo hối hận vô hạn, tôi, đã bị một cái bánh bao giết chết…

Bánh ngon và đói bụng cùng đắc ý cười to, đáng thương thay cho Cầu Tuyết nước mắt tuôn trào. Từ đây, bánh ngon và đói bụng cùng trải qua cuộc sống hạnh phúc của một Vương tử và Công chúa.

…. Rồi từ đó tôi đi tới địa phủ để điền lên bản tóm tắt quá trình tử vong, lại bị phán quan đẹp trai viết thành bốn từ châm ngôn “lải nhải vô nghĩa”.

Tóm lại là, liên quan tới một bánh bao nhân thịt dẫn đến thảm án.

Cơ quan cực kỳ thất trách nhất thế kỷ này: là Địa phủ.

Sau đó tôi bị Hắc Bạch Vô Thường mang tới Địa phủ Diêm La. Còn chưa kịp ai oán với nỗi khổ sở, bất hạnh của mình thế nào thì đã bị phán quan đẹp trai vô tình báo cho biết, do mình tự dưng chết đột ngột, nên trên sổ sinh tử cũng chưa kịp an bày chọn cho tôi người thích hợp để đầu thai được.

Tôi cứng ngắc tưởng rằng, bản thân mình sẽ uổng mạng được gia nhập đội ngũ quỷ, trong lúc khóc lóc kêu la sẽ bị mang tới thành Uổng Tử nhốt ở đó năm trăm năm chứ.

Ôi, năm trăm năm! Sau năm trăm năm nữa, con người cũng đã có thể triển khai chơi bóng rổ trên vũ trụ rồi, sao tôi có thể sống uổng mất năm trăm năm của tôi chứ! Trong lòng tôi kêu gào thảm thiết, nhưng trên mặt lại bình tĩnh vô cùng.

Ai ngờ, Diêm Vương thân yêu lại mặt mày như nở, miệng vàng lời ngọc bảo “Tên nữ quỷ do dự kia, tuy tuổi thọ chưa hết, nhưng lại bị một cái bánh bao giết hại, vậy đó là mệnh trời. Đợi khi nào chọn được người thích hợp, ít ngày nữa sẽ cho đi đầu thai”

Ha…lợi quá…suýt nữa thì… Giờ phút này tôi như được gặp thánh mẫu Maria hiện thế vậy, nhìn đầu trâu mặt ngựa mà thấy đáng yêu ngây thơ như thiên sứ vậy đó.

Bên tai như vang lên tiếng của trời, ôm cột nhà ba ngày, mà vẫn vang lên bên tai không dứt. Ánh mắt sáng lấp lánh, miệng vàng mở lời thật ấm áp biết bao.

Diêm Vương đúng là quỷ thần mới của tôi, ánh sáng của ngài ấy chiếu muôn đời…

Vì thế, tôi trở thành một con quỷ uổng mạng đầu tiên biến thành nhân viên trong lịch sử địa phủ.

Tôi ở Địa phủ trong trạng thái du hồn, chẳng có việc gì làm thì phiêu lãng một tháng, rồi nhanh chóng gia nhập tổ chức đại gia đình này.

Đối mặt với tổ chức chẳng phải lo cơm áo gạo tiền, tôi dứt khoát hướng về bí thư tổ chức – đại nhân phán quan xin đệ trình thư nhập phủ lên, có ý muốn được nhậm chức đáng kể tại Địa phủ, trong lòng tính toán, nếu thế, tôi cũng được coi là một nửa tiểu thần rồi.

Cái gọi là làm việc hiệu suất, hiệu suất chính là hôm sau tôi chưa kịp đệ trình tư tưởng lên thì đã bị lão đại tổ chức gọi về.

Sau một tháng gặp lại Diêm Vương thân yêu của tôi, mặt mày nở rộ, miệng mở lời vàng ngọc, “Tên nữ quỷ do dự kia, tuy không phải tội ác tày trời, nhưng lại bị bánh bao giết hại, đó là mệnh trời. Chúng ta chẳng dám giữ lại, đợi chọn được người thích hợp sẽ sớm cho đi đầu thai ngay”

Một câu nói đã phá vỡ ảo tưởng của tôi, ngay lúc tôi thất vọng xoay người rời đi, Diêm Vương lại mở miệng vàng lời ngọc, “Tên nữ quỷ do dự kia, đừng có tìm cách báo thù nữa, dù ngươi có làm kẻ đứng đầu vạn ngàn năm sau đi nữa, cũng chẳng thay đổi được gì cả, nhớ lấy thiên mệnh không thể trái, ngươi chính là người được trên trời chọn rồi”

Như sấm sét nổ oành bên tai, tôi bị nổ banh xác… Tình cảnh tôi bị bánh bao giết hại nhưng lại được vị thần tiên có địa vị cực cao trên trời nhìn, chẳng lẽ tôi nhất định không được trả thù cho bản thân, quên mất kiếp trước lại làm người lần nữa ư?

Cắn chặt khăn tay, nén nước mắt, tôi chạy về phía xa. Ôi, thịt heo của tôi ơi, mày có còn nguyên vẹn ở lại cùng với bánh bao trong bụng tôi không. Tôi quyết định bỏ qua, hãy tha thứ cho tôi không cách nào đem mày ăn một miếng, để kiếp sau, kiếp sau gặp lại thôi…

Từ lúc đơn nhập phủ của tôi bị bác bỏ, tôi ngược lại lại được các đồng chí trong Địa phủ đồng tình và thân thiết, cổ phiếu nhân gian cứ ngày nào cũng đều thay đổi mới, mà bạn ở địa phủ của tôi lại càng ngày càng nhiều.

Ai ngờ, còn chưa ổn định thì sóng sau lại tới.

Địa phủ nghênh đón một tin dữ trọng đại mười năm một lần – vòng tròn giờ cao điểm tử vong sắp tới.

Từ đó, Hắc Bạch Vô Thường câu hồn tới phải rút gân tay chân, phán quan đẹp trai thì làm gãy tám chiếc bút lông, còn Mạnh Bà thì suốt đêm ngao ngán nấu canh vành mắt đen sì.

Tôi lấy danh nghĩa tổ chức, hay tới bên cạnh cầu Nại Hà, định hăng hái lên tuyến đầu an ủi Mạnh Bà đang sứt đầu mẻ trán múc canh, lại đoán nhầm tình trạng hỗn loạn ở hiện trường.

Vì thế, bảng xếp hạng của thế kỷ này lại nảy sinh cái mới.

Một thảm án lớn nặng nhất Địa phủ của thế kỷ này: chuyện muôn người xô đẩy ra đường dẫm đạp lên nhau.

Quỷ hồn bi thảm nhất Địa phủ thế kỷ này: tôi, Cầu Tuyết, con quỷ mới chết hơn một tháng. Theo số liệu thống kê, là kẻ bị hại duy nhất trong thảm án trên.

Đầu thai cực kỳ ly kỳ ở Địa phủ của thế kỷ này: do tình hình cầu Nại Hà đông chưa từng có từ trước tới nay, tôi bù tương lai cuối cùng cũng chạy tới cầu cuối bên kia của Mạnh Bà, bất ngờ bị ngã. Trong lúc bị ngã chen chúc, tôi thành công bay xuống cầu Nại Hà, thể nghiệm khoái cảm rơi từ trên trời cao xuống.

Kết quả do sức hút vĩ đại của trái đất, tôi rớt thẳng xuống sáu đường luân hồi.

May mắn là tôi bù lại không được hưởng qua mùi vị canh Mạnh Bà thì đã đi đầu thai mất rồi. Chẳng may, sau đó tôi mới biết được, phương hướng tôi rơi xuống là đường luân hồi của súc sinh.

Vì thế, tôi sau khi đấu thắng Phật Tôn Ngộ Không, vinh quang trở thành đề tài bàn luận sôi nổi trong các quán trà ở Địa Phủ.

Chỉ là nghe nhiều quá nên thuộc thành thơ: tôi không khống chế được, chỉ là tôi không khống chế được thong dong. Tôi vung tay áo lên, đi mang không oán thán một lời.

***

Đợi lúc mở mắt ra, tôi đã tìm được tổ chức, lại phát hiện tôi đi tới một tinh cầu quái vật. Cúi đầu nhìn lướt qua da thịt mình, không xấu lắm. Chỉ là một đứa trẻ sơ sinh, vì sao không cho tôi mặc quần áo nhỉ?

Lúc ngẩng đầu, tôi không kìm lòng được giật mình, đập vào mi mắt là một tập đoàn vật thể màu trắng chẳng rõ số lượng, màu da.

Thân thể tôi không ngừng di động, vị trí biến hóa khác hẳn, tôi rốt cục thấy rõ mình như một quái thú vật thể không rõ, chỉ có mắt màu lam, tai cụp. Còn đại đa số vật thể, chỉ có một loại thỏ cưng mới sinh nhỏ như chuột. Tôi đây là ai vậy?

Khổ sở cúi đầu, tôi thấy được bản thân mình cũng có màu da giống hệt chuột, bất giác kêu lên: ta biến thành một con thỏ hàng thật giá thật rồi.

Một ngày trôi qua, cuối cùng cơn đói khát đã chiến thắng trí nhớ con người. Có đồ ăn ở trước mặt, tôi vục đầu xuống, phản bội tổ chức, đi tìm loạn sữa tươi trong đám lông thỏ kia.

Thời gian cực nhanh, khiến tôi nghĩ sơ lược tới chuyện cũ này mà kinh.

Năm đầu tiên trở thành con thỏ: tôi cố gắng muốn trở thành một con thỏ, nhưng chẳng có kết quả. Chỉ vì tôi không thể chịu nổi mùi cỏ, đi toilet mà không có giấy vệ sinh…

Kết luận là: tôi không phải là con thỏ bình thường.

Năm thứ hai trở thành thỏ: tôi hy vọng với chỉ số thông minh tương đương với đứa trẻ con người có thể moi được tin tình báo trong thỏ mẹ có lợi cho tôi, lại chẳng có kết quả. Tin tức duy nhất có ích là được, đừng tới gần rừng cây bên cạnh chỗ chúng ta sinh hoạt.

Kết luận: vĩnh viễn đừng bao giờ hỏi thăm tin tức từ thỏ.

Năm thứ ba thành thỏ: Tôi trở thành con thỏ đầu tiên tự dưng rời nhà ra đi.

Kết luận: đừng có ảo tưởng thỏ sẽ đi đăng tin hoặc nhờ cảnh sát giúp tìm đứa nhỏ phản nghịch bỏ nhà ra đi nhá.

Năm thứ tư thành thỏ: thỏ ôm cây đợi con người xuất hiện, không có kết quả. Từ đó tôi biết rõ một chuyện, nơi đây hoang tàn vắng vẻ.

Kết luận: thỏ ôm cây đợi tuy bị động nhưng chủ động tấn công cũng chưa chắc đạt được kết quả mong muốn.

Năm thứ năm thành thỏ: tôi bắt đầu vì sinh tồn mà phấn đấu. Không những làm một con thỏ bất thường, mà tôi tiếp nhận đồ ăn gì đó cũng có hạn, lại có được thiên địch ngang với con thỏ bình thường.

Ngửa mặt lên trời than một tiếng: không công bằng!

Thở dài xong, tôi lập tức nhanh chân bỏ chạy. Khụ khụ, vừa mới rồi mình đã chảy nước miếng với con chim trĩ rồi, bất cẩn làm bại lộ hành tung, bị một con sói đói đuổi theo, khiến tôi chạy thẳng tới một hốc cây trốn cho an toàn.

Đều nói thương thì có khiên chắn, mà khó phòng bắn tiễn. Tôi còn có thỏ khôn ba hang, nhưng cứ phải đối phó với từng bữa đã trở thành kẻ địch của nhóm.

Cuối cùng, vào một buổi sáng ngày nào đó, theo lệ thường tuần tra xong không thể tìm được gì ăn, số mệnh đã an bài gặp được một quả trái cây bị lực tác động mạnh rơi xuống trúng đầu tôi, từ đó tôi trở thành người khổng khổng lồ đứng bằng vai của thỏ. Vì thế, đang định ăn hết cái quả mà khiến tôi suýt nữa bị nện trúng mà trở lại Địa phủ kia, tôi lặng lẽ ra một quyết định.

Sau ba giây tôi dạt dào đắc ý với tài trí thông minh của mình; ba phút sau, tôi vì không nghe theo lời khuyên của thỏ mẹ mà chẳng biết phải làm gì; ba giờ sau, tôi mới thể nghiệm được cái gọi là từ thiên đường ngã xuống địa ngục, lại từ địa ngục trở về thiên đường.
 

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
258,125
Reaction score
645
Points
278
Chương 2
Sau khi ăn quả thơm ngọt ngào xong, Cầu Tuyết đứng trên bãi cỏ xanh lau miệng, lau đi lai lại nước từ trái cây trên lông trắng mềm mại, nhảy hai chân lên, hướng tới cấm địa mà thỏ mẹ nói, nhảy xuống cánh rừng sinh hoạt bên cạnh.

Thuần thục nhảy vào được rừng cây rậm rạp che chắn, đập vào mí mắt là thảo nguyên mêng mông vô bờ ngập tràn ánh nắng.

Cầu Tuyết đang híp mắt muốn hưởng thụ ánh nắng ấm áp của buổi chiều, chiếc mũi mẫn cảm cùng năm năm qua cho tới giờ lần đầu tiên ngửi được mùi vị kẻ thù ngày nhớ đêm mong của nàng.

Mùi bánh bao nhân thịt thơm ngon! Không ngờ mày thế mà bại lộ thân mình dưới ban ngày ban mặt thế này, khiến Tiểu Tuyết Tuyết tôi đây tâm địa trở nên ác độc hẳn.

Lần theo mùi thơm của bánh bao nhân thịt, nàng không để ý đến mình đã nhảy tới gần cánh rừng. Lúc Tuyết Cầu lấy tốc độ sét đánh nhảy xuống ngọn nguồn có mùi bánh bao nhân thịt bốc ra, lại bất ngờ đụng phải một bức tường. Dưới tác dụng quán tính – mà thỏ ngốc vĩ đại phát hiện ra, nàng bị lật ngược lại, lăn tròn xục vào vũng bùn.

Trước mắt Cầu Tuyết vẫn còn sao bay đầy trời, trên đầu lại vang lên giọng nam tao nhã dễ nghe như một tảng đá lớn rơi bịch xuống, “Tất Phương, ngươi đi nhân gian một chuyến, cũng biết trận này được gọi là gì rồi chứ?”

“Tất Phương ngu dốt, không phải là tự chui đầu vào lưới đó chứ?” Cái kẻ tên Tất Phương kia hơi suy nghĩ, do dự nói ra đáp án của mình.

Nam tử trước mắt không lên tiếng, mà xoay người tóm được hai tai thỏ của Cầu Tuyết, nhấc nàng lên khỏi mặt đất, “Cái này gọi là ôm cây đợi thỏ”

Cầu Tuyết dần tỉnh táo lại, đột nhiên bị người ta tóm được tai, bản tính trời sinh, cặp mắt đỏ hồng của thỏ không ngừng chớp chớp, hoàn toàn không rõ chuyện gì đang xảy ra nữa.

Mãi cho tới khi khuôn mặt tuấn mỹ như thiên thần dán sát vào mắt nàng, nàng mới thấy choáng váng, chỉ lo lắng si ngốc nhìn người đó.

Nam tử tuấn tú kia có làn da trắng nõn nà như con gái, hơn nữa làn môi mỏng hồng, mày hơi nhíu lại u ám như có thể hấp thu linh hồn vậy, khiến người ta như trầm luân vào đôi mắt bạc, quần áo trắng như tuyết, tóc đen như tơ lụa, quả đúng là xuất trần tuyệt thế.

Ôi, đói bụng quá đi…. Cầu Tuyết nhìn mỹ nam tử trước mặt không kìm được nuốt ước miếng, rất muốn ăn… Thật muốn ăn bánh bao nhân thịt quá ha!

“Mắt đỏ hiện thế, chính là đại hung hiện thế, phải giết” Nam tử có mắt màu bạc híp lại, hơi thở nguy hiểm lóe lên.

“Ta không ác không ác! Đừng giết ta mà!!!!” Cầu Tuyết hiện giờ hối hận vô cùng, vì sao nàng là thỏ, có miệng mà chẳng nói nổi, có khổ không tố được chứ.

“Ha ha, thú vị, xem ra ta đã coi thường ngươi rồi, quả là yêu vật” Khóe miệng nam tử nhếch lên, cười lạnh, sát khí trong mắt bắt đầu khởi động.

“Yêu vật ư? Oan uổng quá mà! Ta chỉ là một con thỏ thích ăn thịt thôi mà!” Cầu Tuyết dù có ngu chăng nữa cũng có thể nhìn ra, giờ phút này sát khí trong mắt nam tử bắt đầu khởi động lạnh lùng, mà bất hạnh là tai bị tóm, không thể động được, chỉ đành cố sức mở to đôi mắt xinh đẹp kiêu ngạo của nàng, nói cho oai là phóng điện ra để đả động nam tử tha mạng cho nàng một lần.

Nam tử tao nhã giơ nhẹ tay trái lên, lòng bàn tay đỡ một luồng sáng chói mắt, mắt thấy đã định cụp lên đỉnh đầu Tuyết Cầu ngay rồi.

Mạng ta toi rồi! Cầu Tuyết giờ phút này trong lòng lóe lên ý nghĩ, nếu chết thì nhất định phải học Tôn Đại thánh, đem mọi chuyện đổ hết trách nhiệm lên Diêm Vương điện khiến cho long trời lở đất mới được.

“Ồ?” Ngay lúc Tuyết Cầu chuẩn bị anh dũng hy sinh, bên tai chợt nghe thanh âm dễ nghe của nam tử như tiếng trời vang lên, “Tất Phương, đây là mùi Kim Phong Ngọc Lộ rồi” Nói xong, nam tử nhấc Tuyết Cầu tới trước mặt Tất Phương.

Lúc này, Cầu Tuyết mới nhìn rõ, hóa ra, Tất Phương lại là một con chim to hơn chim trĩ, tuyệt….

Con chim trĩ này sao mà nhiều thịt non mềm đến thế, hướng tới Tuyết Cầu ngửi ngửi, lại phát ra âm thanh khen ngợi chậc chậc, mở miệng thì nói tiếng người, “Điện Hạ, đúng thật là Kim Phong Ngọc Lộ rồi, chắc không phải bị yêu vật này ăn rồi chứ?”

Nam tử đưa tay vạch miệng Cầu Tuyết lên, phát hiện trên tay dính chất lỏng màu đỏ, kìm không được cau mày.

“Không ngờ cuối cùng lại tới chậm một bước” Nam tử ngước mắt nhìn chỗ sâu trong rừng cây, hơi chút đáng tiếc thở dài, ‘Kim Phong Ngọc Lộ vạn năm nở hoa, vạn năm kết quả, vạn năm mới chín, một khi chín sẽ rơi xuống đất, mất hết thần lực. Ai ngờ lại bị một yêu vật thế này chiếm tiện nghi!” Nam tử phóng ánh mắt sắc bén nhìn Cầu Tuyết trong tay, tiện bỏ qua ý định giết Cầu Tuyết, “Thôi, cũng là mệnh trời, ngươi đã ăn Kim Phong Ngọc Lộ rồi, thì không còn là yêu vật nữa, tự giải quyết cho tốt đi” Nói xong, nam tử khẽ buông tay, Cầu Tuyết theo một góc vuông vận động rơi xuống đất.

Chậc, hóa ra cái quả kia đập trúng đầu nàng quả thật là thần quả giống như nhân sâm vậy, may là chưa rơi xuống đất, nếu không chẳng có công hiệu thần quả gì nữa.

“Điện Hạ, Kim Phong Ngọc Lộ đã mất, vậy lễ vật kia…” Tất Phương lo âu hỏi nam tử, cuối cùng cũng không quên vứt ánh mắt oán niệm lên đầu Cầu Tuyết.

“Vì thế, chỉ đành đi một chuyến tới Linh sơn tìm Ngũ Sắc Đan quả vậy, chỉ mong không phải đi một chuyến tay không nữa” Nam tử đáp nhàn nhạt, mắt nhìn đã định cất bước rời đi.

Lúc này Cầu Tuyết ở một bên đã sớm quên mất chuyện mình suýt mất mạng, nàng khó khăn lắm mới đụng tới một người có thể có đồ ăn sao lại làm lỡ mất thời cơ cực tốt này cơ chứ.

Không suy nghĩ nhiều, nàng túm lấy vạt áo tơ lụa của nam tử, mở miệng ra cắn, nên lúc nam tử định cất bước rời đi mới phát hiện bên chân còn một bé con lông trắng muốt.

“Làm gì thế?’ Nam tử cao ngạo bễ nghễ nhìn Cầu tuyết, khuôn mặt tuấn mỹ như thiên thần chẳng có chút biểu hiện gì.

“Đi theo ngài có thịt ăn!” Cầu Tuyết không bỏ miệng ra trừng mắt nhìn, trả lời cây ngay không sợ chết đứng, dù chỉ là yên lặng trả lời trong lòng.

“Hả, con thỏ thích ăn thịt? Vậy ngươi muốn ăn cái gì?” Nam tử khẽ cười, ánh sáng lóe lên trong mắt.

“Ta muốn ăn con chim trĩ bên cạnh ngài kia kìa! Tuyệt..” Cầu Tuyết nghe thấy nam tử hỏi nàng, thì chẳng chút do dự nói ra ý nghĩ chân thực nhất trong lòng mình, giờ phút này bánh bao nhân thịt đã sớm bị nàng vứt sạch, mùi gà nướng thơm nức mới đúng là mục tiêu hiện thời của nàng.

Lời này vừa nói ra, nam tử đã không nén được bật cười, khiến người bên cạnh là Tất Phương bối rối nghe Cầu Tuyết nói chẳng hiểu gì, bởi hắn chưa từng thấy điện hạ cười khoan khoái thế bao giờ.

“Được, dù sao chỗ ta rất lớn, có nuôi thêm một cọn thỏ thích ăn thịt cũng là một chuyện thú vị. Nếu ngươi có bản lĩnh đem Tất Phương, khụ, con chim trĩ này ăn, thì cứ thử xem sao, ta đồng ý đó”

Nam tử nín cười liếc mắt nhìn Tất Phương, đè nén cảm xúc vui thích trong lòng lại, tóm lấy tai Cầu Tuyết, đặt nàng lên vai mình.

Cầu Tuyết lay hai chân nhỏ ngắn cũn trước của mình, rồi miễn cưỡng nằm sấp ổn định trên vai nam tử. Dù sao nàng cũng tìm được tổ chức rồi, có tính đánh nàng trách nàng rồi tóm tai nàng cũng không sao, chỉ cần có thịt ăn, nàng đây sẽ không rời đi.

“Đúng rồi, gọi ngươi là gì mới được đây?” Nam tử gõ nhẹ trán, cười tao nhã như đóa sen tuyết tỏa hết hương thơm, nở rộ nhất, lộ ra lúm đồng tiền sớm nở tối tàn khó gặp nhất kia.

“Cầu Tuyết Cầu Tuyết” Cầu Tuyết ghé sát trên vai nam tử nghe thấy nam tử thì thào tự hỏi, mới rồi thưởng thức hết tất cả sắc đẹp đã hoàn hồn trở lại, lập tức nói ra tên mình như dâng vật quý vậy.

“Được, vậy gọi ngươi là Tuyết Cầu nhé”

Tuyết Cầu…. “Không đúng, ta gọi là Cầu Tuyết… A!” Cầu Tuyết định kháng nghị, lại không ngờ, ngay sau đó lòng bàn chân nam tử xuất hiện đám mây, trong giây lát đã bay vút tới tận trời cao, không dừng lại mà cứ bay vút ra xa, tốc độ cực nhanh khiến Cầu Tuyết suýt nữa thì rời từ trên vai nam tử xuống.

Còn con chim trĩ kia, thế mà cũng giang rộng cánh bay, tốc độ cũng chẳng thua kém gì nam tử đẹp mắt kia.

“Tuyết Cầu, nhớ kỹ, ta gọi là Vân Cảnh, sau này là chủ nhân của ngươi. Chuyện còn lại, đợi lấy được Ngũ SẮc Đan quả rồi sẽ nói với ngươi sau” Nam tử tên Vân Cảnh kia dù nhìn có vẻ lạnh lùng khó tiếp xúc cũng đã thay tên Tuyết Cầu Cầu Tuyết suýt nữa rơi từ vạn trượng trời cao xuống, đúng lúc nhảy nhẹ nhàng, nâng nàng lên đặt trên tay.

“Trời ạ, chủ nhân Vân Cảnh, tôi suýt đi gặp Jesu rồi đó.” Lòng Cầu Tuyết còn sợ hãi liếc mắt nhìn cảnh tượng dưới chân, bất giác mồ hồi lạnh đầm đìa.

“Lộn xộn nữa thì ném ngươi xuống đó” Vân Cảnh nhàn nhạt mở miệng, cất lời, Cầu Tuyết cũng không dám có bất kỳ động tĩnh nào nữa.

“Jesu là ai?” Không ngờ một lúc sau, Vân Cảnh lại như vô tình hỏi một câu. Cầu Tuyết nghe xong, cười nghiêng ngả trong lòng bàn tay Vân Cảnh, nhưng vừa nghĩ tới lời uy hiếp vừa rồi của hắn, thì cố nhịn cười đáp, ‘Jesu là vị thần đã chỉ thị cho tôi ăn cái gì mà Kim Phong Ngọc Lộ đó đó” Cầu Tuyết nghĩ rằng dù gì Vân Cảnh cũng không biết Jesu là ai, nên nàng nói vậy cũng không sai.

Vân Cảnh nhàn nhạt ồ lên một tiếng, rồi không nói gì nữa. Chẳng bao lâu, Linh Sơn đã xuất hiện trong tầm mắt ba người.

Linh Sơn ở phương Tây không thuộc về danh sơn, vừa không cao vút trong mây, cũng không có thần thú dừng chân, cây tiên khắp núi. Nhưng ở giữa ngọn núi lớn, chỉ có Linh sơn cỏ cây mọc đầy đều nhuốm màu đỏ tươi như máu. Đan mộc đỏ tầm thường mọc ra lá có sáu màu, cuối hè hàng năm sẽ thấy ra hoa màu vàng, mỗi cây trăm năm mới kết được mười quả đỏ hồng, mùi hương thơm ngọt ngào.

Chỉ là, Vân Cảnh muốn tìm cũng không phải loại đan mộc thường, mà lại sinh sống ở Bạch Ngọc Cao Ngũ Sắc Đan mộc khác. Bởi vì chỉ có Bạch Ngọc Cao mới khiến cho cây Đan Mộc từ lá tới cây đều hiện ra năm dải ánh sáng như cầu vồng, năm năm một lần mới nở một lần hoa ngũ sắc, đẹp rực rỡ. được gọi là một trong những cảnh đẹp nhất phương Tây. Còn Ngũ Sắc Đan Mộc ngàn năm mới kết ra một quả năm màu, mùi vị và công hiệu của nó có thể nói là tuyệt nhất. Chỉ là so với quả Kim Phong Ngọc Lộ lúc trước kia bị Tuyết Cầu ăn bậy bạ vào vẫn còn kém chút.

Thần quả như thế, kẻ trộm cũng không ít. Nên hễ ở đâu có quả Ngũ Sắc Đan mộc sinh sống thì ở đó tất có kẻ tới canh để ngừa những kẻ có lòng dạ khó lường tới ăn cắp thần quả.

Cho dù Vân Cảnh có thân phận cao quý đến đâu, nếu như không được lĩnh chủ phương Tây Phụ Hý vương thượng đồng ý, Cử phụ cũng không dễ giao Ngũ Sắc Đan quả cho hắn.

Vân Cảnh thầm nghĩ, xem ra là ra tay khó tránh khỏi, chỉ mong không xảy ra tình huống bất ngờ nào.

Cử phụ: là loài vật có thân giống khỉ nhưng lông thì vằn vện như báo, cái đuôi có thể sử dụng để nhặt mọi thứ ném. (Tác giả giải thích)
 

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
258,125
Reaction score
645
Points
278
Chương 3
Tám phương đại lục

Vân Cảnh thầm nghĩ, xem ra ra tay là khó tránh khỏi, chỉ mong không xảy ra tình huống bất ngờ nào.

Phân công với Tất Phương lần tìm Linh Sơn, Vân Cảnh lúc này mới tìm được bốn cây Ngũ Sắc Thần mộc to chừng năm người ôm. Mà bốn phía Đan Mộc quả nhiên không ngoài dự đoán, có năm ba tốp Cử phụ ngồi canh, thấy Vân Cảnh tiếp cận, lập tức uốn cong đuôi báo lên, cuộn hòn đá dưới đất, nhe răng nhếch miệng gào thét, cảnh cáo Vân Cảnh chớ tới gần.

“Chỉ là sinh vật hạ đẳng, còn dám kêu gào như thế. Điện Hạ, ngài không cần ra tay, cứ để Tất Phương giải quyết chúng cho” Tất Phương đứng bên không nhịn được, phụt từ trong miệng ra một ngọn lửa, lập tức đốt trọn một cái đuôi của một trong đám Cử Phụ đó.

Cử Phụ còn lại, chẳng những không chạy tán loạn mà ngược lại vạn người một lòng, đồng loạt nhấc đuôi cuộn đá ném ào ào về phía Tất Phương. Tuy động tác Tất Phương linh hoạt, hầu như đều tránh thoát được tất cả các hòn đá, song vẫn bị nện trúng hai hòn, bi thương liên tục.

Tuyết Cầu vừa mới được biết tới khắp núi đồi đầy cây đỏ tươi, lại thấy mấy con kia giống như khỉ, dùng đuôi công kích họ, cuối cùng nàng thấy con chim trĩ ăn ngon trong mắt có thể phụt ra lửa, thì cả kinh sợ hãi quên sạch.

“Đây là đâu?” Tuyết Cầu run rẩy co rúm người lại, run rẩy chui vào trong quần áo Vân Cảnh, chỉ ló cái đầu ra ngoài, lúc này mới thấy an tâm hỏi.

“Đợi lấy được Đan quả, ta sẽ nói với ngươi, đừng sợ, sẽ xong nhanh thôi” Vân Cảnh chẳng để ý chút nào bé con có một dúm lông mượt trong lồng ngực mình, tay xoẹt nhẹ, tạo ra một ánh sáng đỏ đẹp mắt đánh từ trên không xuống, nhóm Cử Phụ vốn đang đắc ý hả hê, trong giây lát bị luồng sáng đỏ tạc tới chân núi, tạm thời không nhúc nhích được.

“Oa oa, vẫn là điện hạ lợi hại nhất!” Tất Phương bay vòng quanh Vân Cảnh hai vòng, không quên vỗ mông ngựa khen.

“Tất Phương, lấy hai quả Ngũ Sắc Đan tới” Vân Cảnh thâm trầm trong mắt chẳng chút dao động, màu môi mỏng khêu gợi hé mở, nhàn nhạt sai khiến.

Chẳng bao lâu, Tất Phương đã ngậm được hai quả Ngũ Sắc Đan bay trở lại bên cạnh Vân Cảnh. Vân Cảnh thấy thế, tự gỡ túi Càn Khôn tơ vàng bên hông xuống, bỏ Ngũ Sắc Đan quả vào.

Lại cúi đầu nhìn, thấy bé con nhát như chuột, tai dài trong lòng hắn đang ngủ, bên mép còn rớt một dòng nước trong suốt.

Vân Cảnh bật cười, lại treo túi Càn Khôn bên hông lần nữa, rồi cưỡi mây bay lên không. Đang định cùng Tất Phương về núi Côn Lôn, khóe mắt bỗng thoáng thấy màu đỏ chút, giờ phút này, vật màu đỏ kia đang lén lút tới gần cây Ngũ Sắc Đan, định thừa dịp Cử Phụ trông coi bị Vân Cảnh đánh rớt xuống chân núi, muốn làm ngư ông đắc lợi trộm lấy một quả ăn.

Vân Cảnh ngưng thần nhìn, bất giác run sợ, đúng là giao long! Giao long là dị chủng Long Tộc, là một trong loại vật táo bạo tàn nhẫn nhất, vạn năm trước do giết chóc quá nhiều mà bị Long Thần xua đuổi ra tám phương đại lục, ai ngờ sẽ có lúc giao long đơn lẻ lại xuất hiện ở lãnh địa phương Tây này.

Nhìn hình thể này, là loại mới trưởng thành chưa lâu, vết thương đầy người, trên trán còn một vết sẹo mới, lại khôi phục nguyên hình, rõ ràng là đã trải qua một trận ác chiến mới trốn tới tận đây, định lấy quả Ngũ Sắc Đan để giúp trị thương.

Chỉ là… mày Vân Cảnh nhíu chặt, pháp quyết trong tay phất nhẹ, chỉ cần giao long kia hơi có dị động, thà rằng hủy cả tòa Linh sơn, cũng không muốn gây ra sai sót gì!

Sát khí vừa phát ra, giao long bị thương kia lập tức phát hiện. Hắn cảnh giác ngẩng đầu nhìn, thấy Vân Cảnh đứng giữa một đám mây sáng rực, bỗng kinh hãi mãi. Bản thân vừa tránh được một kiếp, chứ không phải là ông trời muốn hắn chết, giờ lại khiến hắn gặp được ở chỗ này một Phụ Hý có pháp lực thâm hậu như thế.

Giao Long Huyền Bội trong miệng phát ra tiếng rít, cảnh cáo Vân Cảnh chớ hành động thiếu suy nghĩ. Nhưng trong lòng lại nghĩ, trận chiến này chỉ sợ khó mà tránh khỏi.

Được, đành liều mạng vậy, có lẽ còn có thể sống sót. Hắn hận, nếu bình thường đối phó với một Phụ Hý mà nói tuyệt không nề hà gì, chỉ là đúng hôm nay với hắn lại cũng là một kiếp nạn lớn.

Vân Cảnh thấy giao long bị thương đem pháp lực còn sót lại bao quanh người, thì biết hắn nhất định là muốn tấn công đến cùng.

Chẳng chút do dự, Vân Cảnh liền quyết định vận dụng thiên lôi lập tức giải quyết hắn. Vừa muốn niệm quyết, trong lòng bỗng có động, “Ta muốn ăn thịt…” Nghe thấy câu này của Tuyết Cầu nói trong lúc ngủ mơ, Vân Cảnh chẳng biết lúc này nên khóc hay cười nữa. Tâm niệm vừa động hắn liền thu tay lại, liếc xéo giao long bị thương kia một cái, lạnh lùng trách mắng, “Tha cho ngươi một mạng nhỏ, mau chóng rời khỏi lãnh địa phương Tây, nếu còn để ta thấy, thì ngươi đừng sống nữa”

Huyền Bội vốn định dùng toàn lực ép buộc, ai ngờ cái kẻ Phụ Hý kia lại tha cho mình một lần, lập tức ngậm một quả Ngũ Sắc Đan, mang theo thân mình đầy thương tích tức tốc bay ra khỏi Linh Sơn.

“Điện hạ, nếu Bệ hạ biết ngài thả cho giao long chạy, Bệ hạ nhất định sẽ trách phạt ngài” Tất Phương nhìn trong mắt, sốt ruột thay cho chủ nhân, lại chỉ biết mình không đánh lại giao long có pháp lực siêu quần, đành bay lòng vòng, vỗ cánh lo lắng xuông.

“Hết cách rồi, về Côn Lôn đi, coi như chưa từng thấy qua hắn” Vân Cảnh nói xong, bay lên không trước. Tất Phương kêu a a hai tiếng cũng bay theo.

Côn Lôn phương Tây là tộc Phụ Hý ở, mà vua Phụ Hý thì ở tại hành cung lớn chính giữa, số con cháu dòng tộc thì phân tán khắp nơi, ở vây quanh hành cung.

Phương Tây cầm tinh là mây, sở dĩ tộc Phụ Hý đều lấy mây làm họ, con của vua Phụ Hý Đương kim tổng tộng có bốn người con trai hai con gái, người thừa kế được chọn từ trong sáu người này ra, con thứ của Vương thượng Vân Cảnh được bố trí ở tại cung Nguyệt Miện trong hành cung khác.

Giờ phút này, Tuyết Cầu ngủ một giấc ngon say đã tỉnh lại lười biếng vươn người trong lòng ấm áp của Vân Cảnh, thích ý ngáp một cái, khẽ mở mắt lên. Chỉ là lúc nàng mở to mắt lướt một lượt cảnh trí xung quanh, miệng há to ra suýt trật cả khớp hàm.

“Này này này, đây là đâu?” Không phải nàng chuyện bé xé ra to mà quang cảnh xung quanh thật khiến cho con thỏ như nàng khó tin nổi. Trước mắt chỉ có thể so sánh với vườn hoa của Hoàng gia thì đúng hơn, cách đó không xa có mấy tòa cung điện lấp lánh rực rỡ, khói tiên lượn lờ, sương trắng mờ ảo, nhìn như tiên cảnh, không, phải là tiên cảnh mới đúng.

Trong vườn hoa có đủ nhiều loài hoa kỳ dị, cây thần mộc tiên đứng sừng sững, mùi hương thơm ngọt ngào ngấm vào tận trong người. Mà để nàng kích động nhất là, đưa mắt nhìn tất cả đều là trân thú tiên cầm khiến nàng thèm rỏ dãi, lại thấy tôm cua cá bơi lội trong hồ nước trong suốt.

“Cung Nguyệt Miện, vào nơi này, trừ phi ta mang theo, nếu không cấm không được phép bước ra nơi này nửa bước” Vân Cảnh đem Tuyết Cầu từ trong cổ áo xuống nói, rồi tiện tay quăng nàng ra, ném xuống đất.

Có ăn, có uống, lại còn có cả mĩ nam làm bạn, chuyện tốt như thế, có đuổi nàng cũng không đi. Tuyết Cầu nghĩ vậy, lại liếc mắt nhìn Tất Phương đứng yên phía sau một cái, biết Tất Phương này có năng lực phun lửa, nàng lại nẩy sinh ý tưởng mới với con chim trĩ biết phun lửa này. Nàng lập tức chạy tới bên chân Tất Phương cọ cọ, lấy lòng hắn, “Chim trĩ đại ca, ta muốn ăn con gà rừng ở bên kia, huynh chịu khó nướng cho ta ăn đi”

“Vô dụng thôi, trừ Long Tộc ta ra, họ không nghe thấy ngươi đang nói gì đâu” Vân Cảnh thấy Tuyết Cầu đi lấy lòng Tất Phương thì trong lòng chẳng hiểu sao lại nổi lên cơn ghen nhàn nhạt.

Tuyết Cầu lại nhảy tới bên chân Vân Cảnh, khó khăn ngẩng đầu, vẫn không nhìn thẳng hắn được, Bất đắc dĩ cố sức nhảy lên, cắn nhẹ lên cánh tay trắng nõn của vân Cảnh, lắc lư hai chân sau, hỏi, “Vân Cảnh, ngài nghe hiểu tôi nói gì sao, vậy ngài là rồng à?”

Răng thỏ dù không sắc nhọn nhưng cũng không phải không đau. Tuy vậy Vân Cảnh vẫn bình tĩnh để mặc Tuyết Cầu cắn tay mình, lạnh nhạt đáp, “Dĩ nhiên, ngươi đã từng nghe qua câu cha mẹ sinh con trời sinh tính chưa?”

“Biết chút chút…” Tuyết Cầu nghĩ, ở đây không phải là dị giới đó chứ? Chẳng lẽ giống như có loài quái thú không tầm thường thế này.

“Khó được, một con thỏ mà cũng biết điều này, cũng cầm tinh không dễ đâu” Thanh âm Vân Cảnh dễ nghe trong suốt, như hòn đá nhỏ đánh vào trong nội tâm khiến sóng lòng phát ra lăn tăn, tao nhã mang theo chút bối rối, “Nơi này là tám phương đại lục, Long thần thượng cổ tổng cộng sinh ra chín con, mỗi đứa con đều khác nhau. Long thần liền phân tám phương đại lục thành chín phần, chín đứa con ai cũng có chức, dần sinh sôi nảy nở, tạo thành chín tộc. Mà ta là một trong thành viên Phụ Hý quản một lãnh địa phương Tây. Còn tám phương có một lãnh địa trung gian không cố định, chín tộc đều có cơ hội trở thành Vương thống soái tám phương, tám trăm năm thay đổi một lần, lần này là tới phiên bộ tộc Ngưng mâu” Vân Cảnh mày khẽ nhíu, hóa ra miệng Tuyết Cầu bất giác tăng thêm lực, khiến hắn bị đau, chỉ búng một ngón tay ra một luồng sáng nho nhỏ như sữa, đem Tuyết Cầu bắn ra khỏi cánh tay mình.

“Vân Cảnh, tôi muốn ăn thịt!” Tuyết Cầu trúng đạn không đi, à không giờ nàng miệng đầy nước miếng vui vẻ nhảy tới bên chân Vân Cảnh đòi ăn.

“Thắng Ngộ” Vân Cảnh nhàn nhạt gọi.

Vốn con gà rừng nhỏ đỏ Thắng Ngộ bị Tuyết Cầu nhìn trúng kia nghe thấy Vân Cảnh gọi mình, lập tức lóe ánh sáng đỏ, hóa thành một tiểu nha đầu có bím tóc như sừng dê, quỳ một chân xuống, cung kính cất giọng đáp lời, đợi chỉ thị tiếp theo của Vân Cảnh.

“Sau này ngươi phụ trách chiếu cố ăn uống hàng ngày của Tuyết CẦu, nàng muốn ăn gì thì cho nàng ăn cái đó” Vân Cảnh nói xong, mặc Thắng Ngộ há hốc mồm trợn mắt lại, phất quyết trở về tẩm cung của mình.

Thắng Ngộ nhìn con thỏ như sói rình mồi nhảy nhảy tới trước mặt mình, không hiểu sao run lẩy bẩy, vừa nghe thấy con thỏ này nói gì nhỉ? Đúng rồi, là muốn ăn nàng ta, nàng ta…. Lớn lên trông giống gà rừng lắm sao?

“Thắng Ngộ, ngươi nghe hiểu tôi nói gì sao? Tôi muốn ăn thịt thơm, thịt tiên cá đó” Tuyết Cầu biết con gà rừng nhỏ này trước mắt đã biến thành bảo mẫu của nàng, dĩ nhiên không khách sáo, thậm chí còn quên sạch chuyện lúc nãy muốn ăn người ta luôn.

“Điện Hạ nhân từ, đã giúp Thắng Ngộ có thiên nhãn, Thắng Ngộ có thể nghe hiểu một chút ạ” Thắng Ngộ ở cạnh Vân Cảnh ít nhất cũng được mấy trăm năm, mỗi lời nói cử chỉ của Vân Cảnh dĩ nhiên là nắm rõ như lòng bàn tay, nàng ta chưa bao giờ thấy chủ nhân đối xử với ai tốt quá, cứ vĩnh viễn có bộ dạng cách xa người khác ngàn dặm. Nhưng hôm nay, lại sai riêng nàng ta tới chăm sóc cho con thỏ này, thật rõ ràng, con thỏ này đã khiến chủ nhân thích, nàng ta đây cần phải tận tâm tận lực chăm sóc hết mình cho nàng ấy, chỉ cần tiểu tổ tông này đừng có há mồm muốn ăn nàng ta là được.

“Thắng Ngộ, vì sao ngươi có thể biến thành người được thế?” Tuyết Cầu để mặc Thắng Ngộ ôm mình tới phòng bếp cung Nguyệt Miện, dọc đường đi thấy bím tóc sừng dê trên đầu Thắng Ngộ rất đáng yêu, hơi hâm mộ nói ra nghi vấn của mình.

“Tại tám phương đại lục này, toàn bộ thần thú tiên cầm đều có thể ngàn năm trưởng thành hóa thành hình người. Thắng Ngộ nghe điện hạ nói, ngươi đã ăn qua Kim Phong Ngọc Lộ thì đã thành tiên thú, vì thế cũng có thể biến hóa giống như chúng ta”

“Vậy sao chim trĩ đại ca vẫn có bộ dáng chim trĩ vậy? Huynh ấy không phải tiên thú à?” Tuyết Cầu đập đập hai tai, vui mừng biết bản thân mình đã thoát khỏi vận mệnh thỏ bình thường, trong lòng cũng tính toán, nàng hiện giờ mới được năm tuổi, một ngàn năm, vậy còn những chín trăm chín mươi lăm năm nữa. Nói cách khác, nàng còn phải ăn chín trăm chín mươi lăm năm thịt nữa thì mới biến thành người được.

“Tất Phương còn mười năm nữa thì có thể biến được rồi” Thắng Ngộ nói lời này, gò má hơi đỏ hồng. Chỉ tiếc Tuyết Cầu vẫn không nhìn nàng ta, nên bỏ lỡ tình ý con gái của Thắng Ngộ với con chim trĩ kia.
 

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
258,125
Reaction score
645
Points
278
Chương 4
Đại náo Nguyệt Miện

Từ khi Tuyết Cầu vào cung Nguyệt Miện của Vân Cảnh, trong cung thú lớn thú nhỏ đều bắt đầu bàn tán về con thỏ mắt đỏ chẳng coi ai ra gì kia.

Xét thấy Tuyết Cầu tham ăn thành tính, chỉ thích ăn thịt mới đáng sợ làm sao, các tiên thú đạt thành hiệp nghị, hễ thấy bóng Thắng Ngộ thì nhất định con bốn chân phải chạy thật nhanh, con hai chân thì vỗ cánh mà bay, con không chân thì chìm xuống tận đáy hồ giả chết.

Vì thế, cung Nguyệt Miện vốn thanh lãnh bất giác náo nhiệt hẳn lên. Mà mỗi khi tiên thú nào tránh được một kiếp thì thông cảm lẫn nhau tụ lại một chỗ, tạo thành quần thể kiên cố, năm ngày ba bữa mở một hội nhỏ.

Dưới đây là hội thảo với nội dung dị thường được thuật lại trọng điểm và kết quả thảo luận.

Đề tài thảo luận thế này: sao lại đem một sinh vật Tuyết Cầu đáng sợ xua sang cung Nguyệt Miện chứ?

Nội dung: theo tư liệu lịch sử ghi lại, chủ nhân Vân Cảnh đúng là có trình độ bao dung với sinh vật giờ lại được tôn lên mới, chẳng những có thịt cá hầu hạ, mà còn có sinh vật dám có hành vi khác thường cắn cánh tay của hắn nhưng chẳng coi ai ra gì, cứ tùy ý tàn sát bừa bãi.

Kết luận: Địa vị Tuyết Cầu trong cung Nguyệt Miện có tiên thú liên can có thể nói là Vương giả tôn sư.

Đề tài thảo luận thứ hai: làm thế nào để khỏi bị sa vào trong khay cơm đáng sợ của sinh vật Tuyết Cầu?

Nội dung: sinh vật này khẩu vị không lớn, nhưng một ngày không được ăn ba bữa thì không vui, mà chủ nhân Vân Cảnh miệng vàng lời ngọc, sinh vật này muốn ăn gì thì ăn cái đó, cộng thêm Thắng Ngộ đồng lõa phản bội tổ chức hung hãn, sở dĩ bọn họ chỉ có thể được ăn.

Kết luận: Có thể trốn được thì trốn, có thể gầy được thì gầy!

Vì thế, trong ngoài đều truyền nhau, trong cung Nguyệt Miện có một bạo vật còn hung bạo khủng bố gấp trăm ngàn lần, nhóm tiên thú trong vòng một đêm như bị điên gầy hẳn đi, thà rằng đói còn hơn là bị ăn thảm.

Trong khoảng thời gian ngắn, đồn đại ồn ào, kẻ chưa từng thấy qua hình dáng Tuyết Cầu thế nào, thì đoán hung vật này có thể là do Vân Cảnh điện hạ thu phục bên ngoài về nên mới dung túng như thế.

Mà Thắng Ngộ kẻ đồng lõa lúc này thì lại đau đầu vô cùng, nàng ta chăm sóc cho tiểu tổ tông Tuyết Cầu được một thời gian rồi, đại khái cũng thăm dò được thói quen ăn uống nghỉ ngơi hàng ngày của nàng ấy.

Tuyết Cầu mỗi ngày ước chừng ngủ say tới tận lúc mặt trời nhô cao mới miễn cưỡng tỉnh dậy, sau khi tỉnh dây thì đã la hét muốn ăn này nọ, hơn nữa nếu mùi vị không phù hợp yêu cầu của nàng thì nàng sẽ không ăn miếng nào. Đợi lấp đầy bụng rồi, nàng ấy sẽ không sợ chết đi tìm chủ nhân Vân Cảnh đang bận tối mày tối mặt xử lý nhiều sự vụ.

Để cho Thắng Ngộ khổ không nói được là, chủ nhân của nàng ta dù có bận tới cỡ nào đi chăng nữa cũng không đuổi tiểu tổ tông Tuyết Cầu đi, mà chỉ sau khi xong việc mới bắn ánh nhìn lạnh lùng về phía nàng ta. Vì thế, nàng ta phải cố gắng mỗi ngày thừa nhận sự kích thích chịu đựng để vượt qua.

Mà đáng giận nữa là, tiên thú cung Nguyệt Miện đã đạt thành nhất trí đều giảm béo, làm hại Thắng Ngộ đành phải lén lút mỗi đêm tới chỗ cung khác đi bắt tiên thú béo mập tới đút cho Tuyết Cầu kén ăn dị thường kia.

Vì thế, lại nghe đồn rằng, Côn Lôn không rõ lẫn vào một mãnh thú, chuyên xoi mói tiên thú nhiều thịt xuống tay. Nhóm tiên thú vùng Côn Lôn ai ai cũng cảm thấy bất an, nhanh chóng thảo luận sôi nổi giảm béo.

Thấm thoát thoi đưa, nhoáng một cái Tuyết Cầu đã sinh hoạt ở trong cung Nguyệt Miện được một thời gian dài. Mà nam tử tao nhã xinh đẹp động lòng người kia đến chỗ nàng, trong lúc bất giác ánh mắt mềm mại hẳn, tâm tư chợt động.

Ngày hôm đó, cũng giống như mỗi ngày, Tuyết Cầu sau khi ăn một bữa no nê hoàn mỹ, lập tức nhảy nhót bốn chân chạy tới thư phòng của Vân Cảnh trong cung điện. Chỉ là nàng chẳng hiểu sao, mỗi ngày không gặp được Vân Cảnh thì tối lại chẳng ngủ được cứ lăn qua lăn lại hoài.

Thắng Ngộ cười khổ đi sau Tuyết Cầu, hi vọng hôm nay chủ nhân đừng có dùng ánh mắt giết người kia lườm nàng ta nữa.

Mà cùng lúc đó, Vân Cảnh một mình ngồi trong thư phòng, tay ngọc cầm bút, mãi mà chẳng viết nổi chữ nào. Vô ý thức nhìn ra ngoài cửa sổ, cuối cùng bực mình đặt bút xuống, rời khỏi ghế gỗ, chậm rãi thong thả đi tới bên cửa sổ.

Mà ở phía sau, sao vẫn chưa tới. Vân Cảnh hơi phiền não mím môi, chỉ là trong mắt thâm thúy nhìn không rõ tia cảm xúc, người khác không đoán được tâm tư hắn, cũng chỉ có hắn hiểu được đến tột cùng là chuyện gì xảy ra.

Cái con thỏ nhỏ chết tiệt kia hôm nay lại tới muộn rồi, xem ra hắn dung túng nàng quá, nàng chẳng qua là sủng vật do hắn tự tiện mang về mà thôi, cũng đúng, chính là sủng vật… Ánh mắt âm u, từ sủng vật khiến hắn dâng lên một luồng không vui.

“Vân Cảnh Vân Cảnh” Đang trầm tư, khiến cho hắn phập phồng mãi mà Tuyết Cầu thì lại hồn nhiên không phát hiện ra Vân Cảnh cơm áo cha mẹ của nàng bên cạnh, hưng phấn nhảy tới bên gọi tên Vân Cảnh. May ở đây chỉ có Vân Cảnh nghe hiểu được nàng nói gì, không phải Tất Phương và Thắng Ngộ họ chắc chắn nghe thấy nàng kêu thẳng tên hắn mà thấy hoảng sợ vạn phần.

Vân Cảnh thấy Tuyết Cầu đến, lúc này mới hơi nhìn, tay quen thuộc tới tự nhiên thò ra, còn Tuyết Cầu thuần thục tiến lên cắn, thuận lợi đong đưa trên tay Vân Cảnh.

“Thắng Ngộ, ngươi lui xuống trước đi”

“Vâng!” Thắng Ngộ được đặc xá, dĩ nhiên có thể cách càng xa càng tốt, vung hai chân chạy ra khỏi cung điện, vừa chạy vừa tự hỏi cơm chiều nên chuẩn bị thế nào mới tốt đây, hoàn toàn đảm nhiệm đúng chức vụ bảo mẫu cho Tuyết Cầu.

“Hôm nay lại có chuyện gì thế?” Vân Cảnh trở lại thư án, cầm bút lần nữa, khóe miệng khẽ mỉm cười nhàn nhạt tiết lộ tâm tình giờ này của hắn rất thoải mái.

Mà Tuyết Cầu từ trước tới nay trong mắt chỉ có thịt dĩ nhiên chẳng chú ý nhiều vậy, nàng thấy Vân Cảnh ngồi xuống, thì thả lỏng miệng ra, làm ổ trong lòng hắn, hai chân ngắn đằng trước túm lấy áo Vân Cảnh, nói cầu khẩn, “Vân Cảnh, tôi buồn quá, hãy mang tôi đi ra ngoài tản bộ đi. Người ta muốn đi dạo” Lúc này Tuyết Cầu trong đầu hiện lên một bức tranh, mỹ nam Vân Cảnh mặc quần áo trắng như tuyết, trong tay cầm một dây thừng, mà đầu dây thừng thì buộc một con thỏ xù lông màu trắng. Cảnh quỷ dị như thế, như thế… thật khó ưa!

“Ngày mai là ngày sinh của Phụ Hý Vương hậu, ngươi đi theo ta tới chúc mừng đi” Vân Cảnh cưng chiều xoa đầu mềm mại của Tuyết Cầu, Tuyết Cầu thoải mái nhắm mắt lại, có vẻ hưởng thụ.

“Được! thức ăn trên yến tiệc tôi có thể ăn được không? Có lợn sữa quay nướng không? Suỵt….” Tuyết Cầu hưng phấn xoay tròn vặn vẹo không yên, ý nghĩ đã bay tới thọ yến ngày mai mất rồi.

“Đừng có cao hứng quá thế, ta có mấy yêu cầu, nếu ngươi không làm được thì ta không mang ngươi theo nữa” Vân Cảnh nhìn bé con cuộn tròn không an phận trong lòng, tâm tư không kinh hãi lại lần nữa nổi lên gợn sóng lăn tăn.

“Chỉ cần tôi có thịt để ăn, cái gì tôi cũng đồng ý hết” Tuyết Cầu ngửa đầu nghĩ một lát, nghĩ không ra cái gì để lùi bước cả.

“Dĩ nhiên, yêu cầu của ta là, ngày mai nhìn thấy ai cũng không được nói chuyện, trên thọ yến Vương hậu mời tới đều là khách mời Long Tộc nổi danh hiển hách, trong đó có đủ những ánh mắt pháp lực cao cường. Ngươi cũng là mắt đỏ, lại còn ăn nhầm Kim Phong Ngọc Lộ, khó bảo toàn kẻ có bụng dạ khó lường xem ngươi như món thuốc bổ mà chộp ăn ngươi, ngươi hiều được lợi hại trong đó chứ?” Lời Vân Cảnh nói tuy hơi phóng đại nhưng cũng chẳng phải nói xuông.

“Hiểu rồi, bởi vì bây giờ tôi trong mắt các ngài đã không còn là một con thỏ bình thường nữa, mà là thuốc thập toàn đại bổ. Sở dĩ ngày mai, vì thịt yêu thương của tôi, tôi muốn biến thân thành một con thỏ bình thường, cố sức không để ai ghé mắt nhìn” Tuyết Cầu nghiêm túc đáp lại lời Vân Cảnh. Nàng mặc dù tham ăn, nhưng cũng không ngốc, ở đây ngập tràn tiên thần thú vật, chỉ riêng thiếu con người của tám phương đại lục mà so với nhân gian thì được gọi là thiên giới. Nàng dĩ nhiên hiểu được muốn sống sót ở đây được, thì ngoài dựa vào khối băng trước mặt này ra, thật ra nàng cũng muốn nhìn nam tử mắt bạc bên ngoài xem thế nào, chỉ là nàng giả vờ câm điếc để bình an vượt qua chín trăm chín mươi lăm năm mới biến hình được.

“Hiểu thì tốt rồi” Vân Cảnh nói xong vùi đầu vào hồ sơ vụ án, để mặc Tuyết Cầu đại náo trong thư phòng hắn như đại náo thiên cung vậy.

Hôm sau, Vân Cảnh thay một bộ áo gấm nho nhã màu trắng, trên áo thêu nhiều đóa sen tím, bình thản cao quý vô cùng. Tóc đen rối tung được buộc bằng dây lụa vàng, chân đi giày thêu chỉ đen, tóc rủ xuống khiến hắn càng thêm tao nhã mềm mại nhuần nhuyễn.

Đôi mắt màu bạc lạnh lùng như nước lại xen lẫn tia sáng lấp lánh bên trong, làn môi mỏng cũng không còn lạnh lùng thành đường chỉ nữa, khiến cho cả người hắn trở nên nhu hòa hơn trước rất nhiều, chỉ là hắn không cảm giác được thay đổi nho nhỏ đó.

Chu Yếm hầu hạ chu toàn cho chủ nhân rửa mặt thay quần áo xong đã thấy kinh ngạc với sự thay đổi khác hẳn mấy ngày trước, thông minh như bà ta cũng sẽ không cố sức mà đi nhắc nhở chủ nhân mình, chỉ là thay đổi này có liên quan tới tiểu tổ tông trong miệng Thắng Ngộ kia nói.

Chu Yếm là người mà Phụ Hý Vương phái tới chăm sóc cho hắn từ lúc Vân Cảnh sinh ra, sở dĩ có thể nói là bà nhìn Vân Cảnh lớn lên. Chủ nhân của bà từ nhỏ tính tình lạnh nhạt, ít cười ít nói, cho dù là bà cũng khó mà đoán được tâm tư của hắn. Chỉ là lúc này, Chu Yếm thấy bóng Vân Cảnh rời đi, hiểu rõ cười khẽ.

“Điện Hạ!” Thắng Ngộ tìm mọi cách không trốn tránh đang ngồi ở trong sân, giày dẫm phải gốc cỏ nhỏ run rẩy, trong lòng thầm lặng tính toán thời gian, xem mặt trời mới bắt đầu ló lên phía đông, thì đã biết tiểu tổ tông mấy canh giờ nữa mới tỉnh. Nhưng vào lúc này nàng ta bỗng dưng nhìn thấy chủ nhân nhà mình đang đi về phía Thưởng Tuyết Các mà nàng ta và Tuyết Cầu ở, lập tức cả kinh nhảy dựng từ mặt đất lên, tay chân luống cuống làm lễ.

“Hôm nay không cần ngươi hầu hạ, lui ra đi” Vân Cảnh khoát tay để Thắng Ngộ đi. Thắng Ngộ như được đại xá, vui mừng cảm tạ không ngớt, trốn thẳng ra khỏi Thưởng Tuyết Các.

Vân Cảnh đi nhẹ chân, đẩy cửa phòng ra vào bên trong. Hắn biết Tuyết Cầu chắc chắn là một loại thỏ, sở dĩ không giống như đối đãi với một con thỏ mà như đối đãi với nàng, là cố ý cho nàng một ngôi nhà có ích để nàng ở, về tình về lý đã không hợp quy củ rồi, mà giờ hắn lại muốn cùng nàng tham dự ngày sinh của mẫu hậu, điều này không thể nghi ngờ là đẩy nàng tới đầu sóng ngọn gió. Vân Cảnh không biết hắn làm vậy là tạo cho nàng kết quả tốt hay xấu nữa, chỉ là nếu sống làm mắt đỏ, chắc chắn có chỗ hơn người, vậy thì để hắn nhìn một cái là được! Tuyết Cầu, ngươi ngoài ăn ra còn có thể gây ra hành động kinh người nào khác đây.

Trong phòng thoang thoảng mùi hoa quế, mà dúm bé con màu trắng tinh kia đang nằm với nàng mà nói quả thật là quái vật mềm trên giường, hơi thở nhè nhẹ, thỉnh thoảng chóp chép miệng, lại nói mê ra hai ba câu.

Thực ra là Vua rồng thần thú, họ vốn không cần vật chất gì cả, kể cả là quần áo và chăn giường. Nhưng trong lúc bất giác thế tục gì đó lại có tầm ảnh hưởng lớn tới tám phương đại lục, dù là thân phận tôn quý, lúc tới tuổi trưởng thành tự dưng sẽ biến hình thành người.

Thỉnh thoảng, Vân Cảnh cảm thấy tất cả những điều này thực tức cười, rõ ràng tám phương đại lục là giáng phúc nhân gian khác hẳn nhân loại nhỏ bé yếu ớt sống không tới trăm năm, đồng thời họ lại bị sinh lão bệnh tử tra tấn, sinh mạng ngắn ngủi, lại học cách họ sống, kể cả cử chỉ lời nói.

Không nỡ đánh thức Tuyết Cầu đang say sưa ngủ, Vân Cảnh khó có được động tác tay trở nên nhẹ nhàng hơn, nâng nhẹ nàng lên, cẩn thận ôm vào lòng, một tay bưng hộp gấm có hai quả Ngũ Sắc Đan ra khỏi phòng.

Vừa rời khỏi Thưởng Tuyết Các, Vân Cảnh đã bay lên không hướng tới Dao trì thọ yến ở chính giữa Côn Lôn tới. Nghĩ nếu tới chậm, nhất định sẽ bị đại ca Vân Tranh châm chọc khiêu khích một trận. Nghĩ tới đây, mắt Vân Cảnh chợt tối sầm lại, ý lạnh lóe lên, mây dưới chân lại càng nhanh chóng đưa hắn bay nhanh về phía trước.
 

Bình luận facebook

Top Bottom