Full Trở Về Năm 1981

Thảo luận trong 'Truyện ngôn tình' bắt đầu bởi ♚Hoàng Ngọc♔, 8/2/17.

  1. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,046
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914
    Từ hiện tại năm 2010 Chung Tuệ Tuệ nhận được nhiệm vụ bí mật quay trở về năm 1981 để thay đổi số phận của Kim Minh Viễn – tên tội phạm giết người hàng loạt nhưng có quá khứ vô cùng đáng thương – tránh cho nhân gian một trận tanh máu và cũng để cứu rỗi cuộc đời một con người.
     
  2. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,046
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 1

    Trở về năm 1981



    Đây là nhiệm vụ mới của tôi.



    Sự việc bắt đầu từ một tuần trước.







    Hôm đó tôi và mấy thực tập sinh cùng phòng lủi qua phòng kế bên tán gẫu với nhau, vừa khéo gặp lúc viện Kiểm sát đưa hồ sơ tới. Mà lần này người đưa hồ sơ không phải ai khác, chính là ông anh họ Lưu Hạo Duy của tôi.



    Gần đây cả thành phố đang xôn xao vì vụ án 23/5, do đó tôi cũng không kìm được lòng tò mò mà hỏi mượn anh tập hồ sơ xem qua một chút. Vừa mới lật trang đầu tiên, thực tập sinh Tiểu Hoàng bên cạnh tôi đã thốt lên bằng giọng hết sức kinh ngạc: "Không ngờ lại là một anh chàng điển trai!"



    Khi tôi cúi xuống nhìn, trong lòng cũng cảm thấy có chút kinh ngạc. Thường ngày nhìn thấy đám phần tử bất hảo có bộ dạng xấu xa hung ác đã nhiều, nay đột nhiên thấy một khuôn mặt trắng trẻo điển trai như thế, trong thời gian ngắn thật đúng là không thích ứng nổi.



    Người đàn ông trên bức ảnh trông còn trẻ hơn tuổi thực, khuôn mặt trắng trẻo sạch sẽ, hết sức dễ nhìn, hơn nữa còn có vẻ phong độ của thành phần trí thức. Càng hiếm có hơn là đôi mắt anh ta rất có thần, tràn đầy chính khí, dù có nhìn thế nào cũng không thể liên tưởng tới gã hung thủ trong vụ án giết người ngày Hai mươi ba tháng Năm.



    Tiểu Hoàng hiển nhiên cũng có suy nghĩ giống tôi, không kìm được thấp giọng làu bàu: "Anh Lưu này, chắc không phải cảnh sát không bắt được ai, cho nên mới tìm bừa một người cho có đấy chứ? Người này vừa nhìn là biết thuộc thành phần tinh hoa của xã hội, sao có thể là tội phạm giết người được."



    Những đồng sự khác trong phòng cũng nhao nhao ghé tới góp vui, phần lớn phụ nữ đều đồng ý với suy nghĩ của chúng tôi. Nhưng cũng có người lớn tiếng phản đối: "Phụ nữ các cô đều thích xem mặt mà bắt hình dong như thế cả, chưa nghe thấy câu mặt người dạ thú bao giờ sao, đây chính là ví dụ xác đáng nhất đấy..."



    Lời còn chưa kịp nói xong, anh chàng đó đã bị các chị em phụ nữ trong phòng đuổi biến ra ngoài.







    Ngày hôm sau, viện Kiểm sát đã sắp xếp công việc xong. Bởi vì đây là một vụ án hết sức nghiêm trọng, lại gây ảnh hưởng cực lớn, do đó viện trưởng đã đích thân đứng ra làm chủ tọa phiên tòa, mấy nhân viên nhiều kinh nghiệm thì được giao nhiệm vụ làm thẩm phán. Vì hai năm nay tôi làm việc khá tốt, nên cũng được viện trưởng để mắt, trở thành một trong các thẩm phán.



    Buổi tối, tôi thắp đèn, tỉ mỉ nghiên cứu tập hồ sơ một lượt, sau khi xem xong hông kìm được phải xuýt xoa cảm thán.



    Không có ai mới sinh ra đã là tội phạm, người đàn ông tên gọi Kim Minh Viễn này cũng tương tự. Sau khi xem hết tập hồ sơ, tôi không những không cảm thấy căm ghét anh ta chút nào, ngược lại còn có phần thông cảm.



    Anh ta có một cuộc đời trớ trêu, lận đận hơn người bình thường gấp trăm lần, baha mẹ cùng mất, sau đó được cậu mợ nhận nuôi. Mợ anh ta tình tình cay nghiệt, nên ngay từ nhỏ, anh ta đã phải chịu rất nhiều sự ngược đãi, đến năm bảy tuổi lại bị mợ bán ột gia đình không có con trai trên thị trấn. Nhưng hai năm sau, gia đình đó bất ngờ sinh được một đứa con trai, thế là năm chín tuổi, anh ta bị đưa vào cô nhi viện.



    Kim Minh Viễn sống trong cô nhi viện đến năm mười tám tuổi, hồ sơ không miêu tả về cuộc sống của anh ta trong chín năm này, nhưng chắc hẳn là chẳng dễ chịu gì cho lắm, nếu không trong suốt mười năm sau đó tại sao anh ta chẳng về thăm lại lấy một lần.



    Năm 2000, Kim Minh Viễn tốt nghiệp đại học, rồiđến Quảng Châu lập nghiệp. Đến năm 2002 thì bắt đầu có thành tựu, thành lập được một công ty mậu dịch quốc tế, đồng thời tìm được bạn gái, cũng chính là người bị hại đầu tiên trong loạt án giết người sau này - Tăng Tiểu Quyên.



    Trong hồ sơ có hình của Tăng Tiểu Quyên, khuôn mặt tuy không đến mức quá dẹp, nhưng lại đầy vẻ quyến rũ, tác phong cũng khá bạo dạn. nghe nói ban đầu chính cô ta đã chủ động theo đuổi Kim Minh Viễn. Không lâu sau khi hai người xác định mối quan hệ yêu đương, Kim Minh Viễn đã mua nhà ở Quảng Châu để chuẩn bị cho việc kết hôn, nào ngờ đến đầu năm sauTăng Tiểu Quyên lại đề nghị chia tay, còn cuỗm luôn cả căn nhà cùng với toàn bộ thông tin về khách hàng của công ty.



    Có lẽ do sự đổ vỡ của mối tình đầu, về sau Kim Minh Viễn không tìm thêm người bạn gái nào nữa, mà một lòng một dạ tập trung vào sự nghiệp. Mấy năm sau đó, công ty của anh ta phát triển nhanh chóng, đến năm 2007 đã có được vị thế khá vững chắc trong giới làm ăn.



    Tháng Tám năm 2007, Tăng Tiểu Quyên lại một lầnnữa xuất hiện, cô ta tìm đến Kim Minh Viễn và yêu cầu nốì lại quan hệ. Không ngờ Kim Minh Viễn đã đồng ý. Tháng Mười cùng năm, hai người quay lại quê cũ ở miền Bắc để chuẩn bị kết hôn. Sau đó vì công ty có việc, Tăng Tiểu Quyên đi lên miền Bắc trước, kết quả là một đi không trở lại, từ đó bặt vô âm tín, đến ngày Hai mươi ba tháng Năm thi thể của cô ta mới được phát hiện tại thành phố S, tỉnh H. Đây chính là ngòi nổ của vụ án giết người 23/5 đặc biệt nghiêm trọng.







    Tháng Tám năm nay, khi xem lại các vụ án cũ, Đội phó đội trinh sát thành phố Chu Khai Minh đã phát hiện ra hai vụ án giết người khác, lần lượt là vụ án ở cửa tiệm Trần Gia ngày 17 tháng 10 năm 2008 và vụ còn lại ở đập Vạn Niên vào ngày 17 tháng 10 năm 2009. Chu Khai Minh bất ngờ phát hiện thủ đoạn giết người trong hai vụ này giống hệt với vụ 23/5. Sau quá trình điều tra kỹ lưỡng, cuối cùng ba vụ án này đã được gộp vào làm một để cùng xử lý.



    Bị hại trong vụ án ở cửa tiệm Trần gia là một phụ nữ họ Liêu, ba mươi hai tuổi, mất tích vào buổi tối ngày 16 tháng 10 năm 2008, đến buổi chiều ngày Mười bảy thì thi thể của nạn nhân được phát hiện, nguyên nhân tử vong được xác định là do ngộ độc xyanua. Theo phản ánh của hàng xóm, lúc còn sống người phụ nữ này thường xuyên ngược đãi mẹ chồng và hai cô con gái, còn có tin đồn rằng, trước đó cô con gái nhỏ bị bệnh chết của bà ta cũng là bị ngược đãi đến chết. Khi đó cảnh sát đã dồn trọng tâm điều tra vào người chồng họ Thẩm của bà ta, nhưng sau khi điều tra kỹ lưỡng, ông ta đã được chứng minh là trong sạch. Rồi tiếp đó, cảnh sát lại lần lượt thẩm vấn mấy chục người bị tình nghi, nhưng rốt cuộc vẫn không có kết quả.



    Còn người bị hại trong vụ án ở đập Vạn Niên là một người đàn ông trung niên họ Lý, bốn mươi bảy tuổi, còn sống từng làm việc trong một cô nhi viện. Trong quá trình điều tra vụ án, cảnh sát phát hiện, khi còn làm việc, kẻ này đã từng ép mười một bé gái ở cô nhi viện phải bán dâm, dẫn đến cái chết của ba bé trong số đó. Cảnh sát đã đưa các bé gái đó và người nhà của bọn họ vào danh sách đối tượng bị tình nghi, nhưng sau gần nửa năm điều tra vẫn chẳng có chút manh mối nào.



    Bởi vì hai vụ án này xảy ra ở hai khu vực khác nhau, cho nên cảnh sát chưa từng nghĩ rằng chúng cóliên quan, cho đến sau vụ 23/5, Chu Khai Minh mới phát hiện ra một chút manh mối và ba vụ án được gộp lại để điều tra.







    ếu tôi không phải là thẩm phán mà là một người đàn bà bình thường, nói không chừng sẽ còn lớn tiếng khen hay cho sự "hành hiệp trượng nghĩa" của Kim Minh Viễn. Nhưng với tư cách là một người chấp pháp, tôi chỉ có thể lắc đầu thở dài. Anh ta rõ ràng là có cách tốt hơn để giải quyết những chuyện này, nhưng lại lựa chọn biện pháp không thỏa đáng nhất.



    Không chỉ riêng tôi, lần này ngay đến ông anh họ Lưu Hạo Duy xưa nay luôn ghét ác như thù của tôi cũng phải thay đổi thái độ thường ngày, không khỏi thở than nuối tiếc. Cuối cùng tôi cũng chỉ đành đau đớn đưa ra lời tổng kết: "Em cảm thấy có lẽ tuổi thơ bất hạnh đã khiến tâm lý của anh ta sản sinh một nỗi ám ảnh. Nếu anh ta là con trai em, nhất định em đã có thể dạy dỗ anh ta trở thành một người vừa lương thiện vừa chính trực..."



    Tôi không ngờ báo ứng lại đến với mình nhanh như thế, ngay tối hôm đó, lão Chương đã tìm đến chỗ tôi.







    Trước khi kể về lão Chương, tôi cảm thấy cũng cần phải giới thiệu sơ qua về bản thân một chút.



    Tên tôi là Chung Tuệ Tuệ, năm nay... Chuyện tuổi tác chúng ta tạm không nhắc đến vậy. Trước mắt tôi vẫn độc thân, sống một mình, mỗi dịp tuần đều về nhà thăm cha mẹ. Nhà chúng tôi có nghề Đông y gia truyền, cho nên khi vào đại học tôi đã chẳng do dự gì mà chọn ngay ngành Đông y. Nhưng thời buổi này Đông y chính là ngành học rẻ mạt nhất đã thế tôi lại là con gái, chỉ có mỗi bằng đại học... Và thế là sau khi tốt nghiệp,tôi đã ngay lập tức xung vào đội quân thất nghiệp.



    Về sau, tôi đã phải mất thêm cả một năm trời để chuẩn bị cho việc thi tư pháp, rồi thi công chức, cuối cùng khó khăn lắm mới chen chân được vào đội ngũ công chức nhà nước.



    Nếu không có gì bất ngờ, cuộc đời này của tôi hẳn sẽ trôi qua trong lặng lẽ, ấy thế mà lại có một số chuyện không ngờ tới đã xảy ra. Và chắc các bạn cũng đoán được rồi, ngọn nguồn của mọi bất ngờ chính là sự xuất hiện đột ngột của lão Chương.



    Nhìn bề ngoài, lão Chương căn bản chẳng khác gì mấy ông cụ, bà cụ hay múa Thái cực ở công viên mỗi ngày. Nếu nhất định phải tìm ra sự khác biệt gì đó, vậy thì là lão ta trông có vẻ bỉ ổi hơn người khác một chút.



    Một buổi sáng tháng Tám năm ngoái, tôi đang vừa ngáp ngắn, ngáp dài vừa chạy vội tới cơ quan, thì chợt bị lão ta chặn lại ngay cửa thang máy, nói gì đó mà trên người tôi có tiên khí.



    Khi đó trực giác đầu tiên của tôi mách bảo mình gặp phi một kẻ lừa đảo, nhưng vừa mới định lên tiếng đuổi lão ta đi, đôi mắt tôi chợt hoa lên, sau đó, tôi đã tới một thế giới khác.



    Rồi sau đó nữa, tôi trở thành một trong những nhân viên tạp vụ dưới quyền lão Chương, thỉnh thoảng giúp lão xử lý một vài chuyện mà "bọn lão" không tiện ra mặt. Đương nhiên, khi làm những việc này tôi cũng được nhận thù lao, nếu không, bạn cho rằng dựa vào mấy đồng lương còm cõi mỗi tháng của tôi mà có thể ở trong một căn hộ chung cư tiện nghi như bây giờ hay sao chứ?







    Buổi tối hôm đó, lão Chương lại tìm đến, mặt mày ủ rũ uể oải, trông còn có phần bỉ ổi hơn thường ngày, vừa gặp đã chụp ngay lấy chiếc bánh mì trên bàn của tôi, rồi chỉ trong vài ba miếng đã ăn hết quá nửa chiếc bánh. Vừa nhìn thấy bộ dạng này của lão, tôi biết ngay là lại có việc để làm rồi, trong lòng còn thầm cảm thấy vui vẻ.



    Lão Chương xưa nay luôn rộng rãi, ngoài tiền bạc ra, thỉnh thoảng còn cho bọn tôi một ít phúc lợi, chẳng hạn như quay về triều đại phong kiến nào đó để nghỉ dưỡng vài ngày... Đương nhiên, việc này tôi chưa được trải nghiệm bao giờ, chỉ là trước đây có nghe một người chị em ở thành phố B kể lại có điều hình như cũng chẳng vui vẻ lắm, nếu không thì về sau chị ta hẳn đã xin đi thêm lần nữa rồi.



    Sau khi đã ăn uống no nê, lão Chương rốt cuộc cũng nhớ ra mục đích đến đây lần này, liền vừa lau miệng vừa nói: "Chắc cô đã biết chuyện về Kim Minh Viễn rồi chứ?"



    Tôi không khỏi ngây ra. Trước đây lão Chương chỉ giao cho tôi mấy công việc nhẹ nhàng kiểu như đi dọn dẹp "chiến trường", đa phần đều liên quan tới mấy con yêu quái tép riu. Nói chung, lão chưa hề nhắc tới chuyện của nhà tiên với tôi bao giờ, càng đừng nói là chuyện của người trần mắt thịt.



    "Tay Kim Minh Viễn đó là yêu quái sao?" Phản ứng đầu tiên của tôi chính là như vậy



    Lão Chương thở dài, đôi lông mày nhíu chặt: "Nếu là yêu quái thì đã tốt nhưng vấn đề là..." Lão đưa ngón tay chỉ lên trời dáng vẻ úp úp mở mở.



    Tôi giật mình hiểu ra: "Là người trên đó sao?"



    Lão Chương khẽ gật đầu, tỏ vẻ rất hài lòng về sự lanh lợi của tôi, sau khi suy nghĩ một chút lại giậm chân nói: "Cô nói xem, có cái lý nào lại như vậy không chứ, rõ ràng là cấp trên làm hỏng chuyện, cuối cùng lại bắt đám cấp dưới chúng ta đi giải quyết."



    Tôi bực mình nói: “Thôi đi cụ ơi, cháu còn chưa oán trách gì đây này, người làm việc rốt cuộc là cụ hay là bọn cháu chứ?"



    Lão già đó nhe răng toét miệng cười, dáng vẻ như muốn lấy lòng tôi: “Cô yên tâm, đãi ngộ lần này chắc chắn là tốt, tôi sẽ xin với cấp trên để cô được nhận những sự an bài ổn thỏa nhất, tuyệt đối sẽ không bạc đãi cô đâu.”



    Có câu nói này của lão ta là tôi yên tâm rồi. Lão già này tuy trước giờ nói năng chẳng đâu vào với đâu, nhưng con người thực ra cùng không tệ, ít ra cũng rất rộng rãi với tôi. Lão ta đã nói là đãi ngộ tốt, vậy thì chắc chắn là không kém, cho nên tôi cũng không định làm khó lão ta nữa.



    Sau đó, lão ta liền kể cho tôi nghe chi tiết về nhiệm vụ lần này. Tới lúc này tôi mới được biết thì ra cái tay tội phạm giết người điển trai Kim Minh Viễn kia lại là đứa con út được "boss trùm" cưng chiều nhất, tên là



    Trước đây, khi buôn dưa lê với người chị em ở thành phố B kia, tôi đã từng được nghe kể về anh ta một lần, mà dáng vẻ chị ta khi kể còn hết sức thần bí. Nội dung thì đại khái là gã này đẹp trai thế nào, phong lưu ra sao, lúc thì là có vị tiên tử này đã từng mây mưa, ân ái với hắn ta, lúc lại là có vị tiên tử kia ngoài hắn ta ra thì nhất quyết không chịu lấy ai khác. Nói trắng ra, hắn ta chính là một tên "dân chơi thứ thiệt phiên bản Thiên Đình," suốt ngày chơi bời trác táng, mà trước giờ tôi vốn chẳng có chút ấn tượng tốt nào về loại người này cả.



    Có điều, vị công tử này không chịu ở trên trời làm thần tiên cho sướng, chạy xuống nhân gian làm gì, đãthế lại còn giết người... Thế này chắc là đã phạm vào luật Trời rồi đấy nhỉ?



    Lão Chương thấy tôi tỏ ra nghi hoặc, liền chậm rãi giải thích: "Đây là quy củ của Thiên giới, cứ cách vài trăm năm là các vị đại thiếu gia đó lại phải xuống trần gian một lần, coi như để trải nghiệm nỗi khổ đau của nhân gian. Cô biết đấy, về mặt nữ sắc vị tiểu thiếu gia này... hề hề... có chút chút... không được chung thủy cho lắm, kết quả là con gái nhà người ta tức giận, lén chạy đi thay đổi vận mệnh của cậu ta, lại còn nguyền rủa, dẫn cậu ta vào ma đạo. Chuyện này nhỡ mà thành sự thật, hề hề... chỉ e là không dễ giải quyết cho lắm. Cho nên, cấp trên bắt tôi đi tìm một người quay về quá khứ, chỉ dẫn cho cậu ta đi theo chính đạo."



    Tôi rốt cuộc đã hiểu chuyện gì đang xảy ra, liền dở khóc dở cười chỉ vào mặt mình nói: "Cụ thấy cháu trông gibảo mẫu lắm sao?"



    Lão Chương nói: "Không phải cô đã nói rồi đấy sao, nếu cậu ta là con trai cô, cô nhất định sẽ có thể giáo dục cậu ta trở thành một người vừa lương thiện, vừa chính trực..."



    Tôi thật muốn tát ình một cái.







    Các bạn nghĩ nhiệm vụ này dễ lắm sao? Tạm chưa nói việc dạy dỗ một đứa bé vất vả chừng nào, tráchnhiệm nặng nề ra sao, chỉ riêng việc phải quay về đầu những năm tám mươi của thế kỷ trước, đó đã không phải là một sự gian khổ mà người bình thường có thể chịu được rồi.



    Thời đó ở nông thôn hình như còn chưa có điện, nhà vệ sinh thì chắc đều là hầm cầu, ngay đến việc mua cái kẹp tóc cũng cần có tem phiếu, mọi người còn chẳng có cơm mà ăn... Nếu tôi nhớ không nhầm, gã Kim Minh Viễn đó sinh ra ở vùng nông thôn miền Bắc, một cô gái miền Nam như tôi làm sao có thể chịu nổi cuộc sống mỗi ngày phải ăn bánh bao không nhân chứ? Mà nói không chừng còn chẳng có bánh bao mà ăn ấy chứ[1].



    Tôi đương nhiên là không chịu rồi... Tuy biết lão Chương đã tìm đến tôi như vậy, muốn từ chối cũng chẳng từ chối được, nhưng tốt xấu gì cũng phải ra vẻ một chút, như vậy sẽ có thể tranh thủ vòi được nhiều lợi ích hơn về cho bản thân.



    "Bất kể thế nào, tiền nhất định phải nhiều." Tôi bắt đầu vạch từng ngón tay ra tính toán cho lão già đó nghe: "Cụ cũng nhìn rồi đấy, cháu là thân con gái chân yếu tay mềm, mấy công việc như bưng bê khuân vác chắc chắn là không làm nổi. Chắc cụ không định bắt cháu quay về làm ruộng để nuôi sống cái gã kia đấy chứ, như thế nóikhông chừng cả hai người bọn cháu đều chết đói mất. Còn nữa, cháu nghe nói chỗ các cụ còn có cái loại pháp bảo gì đó có thể cất giấu đồ vật bên trong..."



    Lão Chương nghe tới đây liền lập tức ngắt lời tôi: "Cái con nhóc này chỉ ăn nói linh tinh thôi, làm gì có cái thứ pháp bảo nào như vậy chứ." Nói xong còn ngoảnh mặt qua hướng khác, dáng vẻ như đang chột dạ.



    Tôi khẽ hừ một tiếng, giọng coi thường: "Thôi đi cụ ơi, bây giờ bên ngoài có ai mà không biết bản lĩnh của các cụ chứ? Không phải là còn có loại không gian di động có thể trồng cây bên trong nữa sao, còn cả loại nước thần tiên gì mà uống vào có thể làm đẹp và kéo đài tuổi thọ ấy. Cụ hãy lấy hết ra đây xem nào, cháu cũng không cần cả đâu, nhưng ít nhất cũng phải cho cháu được mở rộng tầm mắt một chút chứ!"



    Lão Chương tức tối nói: "Cô đùng có mà nằm mơ nữa đi, nếu thật sự có những pháp bảo như thế, đám yêu quái kia còn cần phải tu luyện nữa hay sao? Cái gì mà không gian di động có thể trồng cây, cô không biết như thế là trái với quy luật tự nhiên à?"



    Ngay đến thần tiên cũng xuất hiện rồi,i quy luật tự nhiên ra đây làm gì nữa chứ?



    Thấy tôi tỏ ra kiên quyết, lão Chương rốt cuộc đành nhượng bộ, hậm hực làu bàu: "Bảo bối có thể cất giấu đồ vật thì cả Thiên Đình cũng chỉ có vài cái thôi, vị tiểu thiếu gia đó hình như cũng có một cái. Dù sao thì cô cũng làm việc cho cậu ta, đợi tôi về xin với cấp trên, rồi sẽ mang cái thứ đó đến cho cô tạm thời sử dụng."



    Sau đó lão ta lại nói ra một loạt những phép tắc quy củ gì đó, mãi đến lúc tôi đã phải ngáp ngắn, ngáp dài, lão mới chịu rời đi.



    Một lúc sau, lão ta lại đi vào với một món đồ vuông vức được gói lại bằng giấy báo, vừa mở tờ báo ra vừa cất tiếng than phiền: “Cả một khu nhà to bự thế này, vậy mà ngay đến viên gạch cũng không tìm được, cái này phải dỡ từ bồn hoa bên ngoài kia mới có được đấy."



    Thứ được bọc trong tờ giấy báo là một viên gạch vàng rất lớn, kích thước và những đường nét hoa văn trên đó đều có vẻ quen mắt vô cùng. Việc lão già này có thể biến gạch thành vàng thì tôi đã biết từ lâu, vì vậy bèn bật cười trêu chọc: "Trong cái nhà này thứ nào mà chẳng được, cụ cứ nhất quyết đòi ra ngoài tìm làm gì? Cụ nhìn cái bàn hay cái tủ quần áo này xem, có gì mà không được chứ?" Đương nhiên, mấu chốt là mấy thứ đó đều to hơn viên gạch này rất nhiều.



    Lão Chương không thèm để ý đến tôi, vứt viên gạch vàng lên bàn, nói một câu: "Sáng mai tôi sẽ đưa đồ đến." Sau đó thì biến mất chẳng còn còn chút tăm tích nào.





    Sáng sớm ngày hôm sau, tôi nhìn thấy thứ đồ mà lão Chương đưa đến ở ngay trên gối của mình. Đó là một chiếc nhẫn ngọc xanh biếc, vừa nhìn đã biết là đồđắt tiền. Tôi thứ đeo nó vào ngón tay cái, nhưng quả thực là vướng víu vô cùng, đành mở ngăn kéo ra tìm một sợi dây mảnh màu đỏ, rồi xỏ qua chiếc nhẫn và đeo lên cổ như dây chuyền.



    Thứ đồ này thực sự rất dễ dùng, chỉ cần tập trung tinh thần một chút là có thể cảm nhận được một không gian rộng lớn bên trong, cũng không thể nói rõ là nó rộng đến chừng nào, dù sao thì bên trong đó rất trống trải, chẳng có thứ gì hết. Tôi nhìn chằm chằm vào cái chăn trên giường, cái chăn lập tức biến mất, rồi sau đó là giường, bàn, ghế... úi, phải làm sao mới có thể bỏ chúng ra lại được nhỉ?!



    Tôi vội gọi điện thoại cho lão Chương, hỏi han tỉ mỉvề cách sử dụng chiếc nhẫn, sau dó dùng một tờ báo cũ gói viên gạch vàng kia lại, rồi lục lọi trong tủ suốt một hồi lâu, tìm một chiếc ba lô du lịch cũ nát nhất, nhét viên gạch vàng vào trong, và chạy thẳng đến cửa hàng vàng bạc đá quý. Loáng cái, viên gạch vàng đã được đổi thành tiền mặt.



    Lão Chương nói sẽ đưa tôi về năm 1981, khi Kim Minh Viên mới ba tuổi. Tình hình thời đó thế nào tôi quả thực khó mà biết rõ, nhưng các bậc tiền bối, cha anh đã nói rồi, có đề phòng trước sẽ tránh được tai vạ, chỉ cần tôi chuẩn bị kỹ càng mọi thứ, đến lúc đó gặp phải chuyện gì cũng không sợ.



    Vừa khéo gặp dịp Quốc khánh được nghỉ bảy ngày, tôi nói với mọi người trong nhà là mình ra ngoài du lịch, nhưng thực tế là cả ngày đều lượn lờ khắp nơi để đi mua hàng.



    Những thứ như gạo, bột mì, dầu thực vật tôi đều mua trực tiếp từ xưởng chế bin, mỗi lần một xe.



    Những thứ như quần, áo, mũ, tất, giày, dép của trẻ con cùng cần phải chuẩn bị đủ, từ ba tuổi đến mười tám tuổi, mỗi mùa vài bộ, lại còn cả đồ dùng của tôi nữa... Lớn thì như chăn, ga, gối, đệm, nhỏ thì như xà phòng, khăn mặt, dầu gội đầu, còn cả kẹp tóc và bấm móng tay, rồi thì giấy tờ giả, giấy giới thiệu giả... Về sau, tôi liền đi tìm một cậu chuyên khắc dấu giả, bảo cậu ta khắc ình mười mấy con dấu, nói là dùng cho việc quay phim, cũng không biết cậu ta có tin không nữa.



    Những thứ hàng hóa này thực ra đều là chuyện nhỏ, chỉ cần có tiền là có thể mua được, phiền phức nhất là tìm mua tiền cũ.



    Dù sao thì tôi cũng không thể mang loại tiền được in vào năm 2010 để quay về thời điểm đó mua đồ được, ít nhất cũng phải dùng loại tiền sản xuất năm 1980. Vì chuyện này tôi đã phải nhờ cậy đến anh họ mình, rồi một người bạn ở cục Cảnh sát của anh đã giúp tôi tìm được một người buôn tiền cũ. Tôi mua luôn hơn hai ngàn đồng loại tiền được sản xuất vào năm tám mươi, toàn bộ đều là những đồng Đại đoàn kết[2].



    Mất ba ngày tôi mới tạm coi như chuẩn bị xong xuôi mọi thứ, sau đó kiểm tra kỹ càng lại một lượt, rồi thỉnh thoảng đi mua thêm ít đồ bổ sung vào.



    Ngày cuối cùng trước khi đợt nghỉ lễ Quốc khánh kết thúc, tôi đã bị lão Chương đưa về năm 1981.
     
  3. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,046
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 2

    Tôi xách chiếc va li kềnh càng trong tay, đi lại một cách khó khăn trên con đường núi gập ghềnh.



    Bốn bề đều là những ngọn núi lớn, mọc đủ loại cây cối xanh biếc, trong không khí tràn đầy mùi hương của cây cỏ. Làn sương mờ buổi sớm còn chưa tan hết, nhưng ánh dương đã len lỏi qua những tán cây ở nơi đây, lác đác chiếu xuống con đường nhỏ. Bầu trời dường như rất cao, thuần một màu xanh biếc, mang lại cho người ta cảm giác sảng khoái vô cùng.



    Đây chính là Trung Quốc hồi đầu những năm tám mươi sao?







    Đi dọc theo con đường núi chưa bao xa, tôi đã tới dưới chân núi. Hai bên đường toàn là nhũng cây dương lớn, không biết đã trồng được bao nhiêu năm rồi, cây nào cũng đều um tùm cành lá.



    Ngẩng đầu nhìn lên, con đường núi chạy dọc theo một dòng sông nhỏ, đến chỗ cách đây không xa thì rẽ hẳn sang một bên, nhưng chỗ rẽ ấy lại có một cây hòe lớn, che gần hết tầm nhìn.



    Ở gần đó có một dãy nhà lụp xụp cũ nát, lớp bùn trát trên tường sớm đã bong tróc quá nửa, nhưng vẫn loáng thoáng nhận ra được mấy hàng chữ lớn viết bằng vôi: "Tư tưởng Mao Trạch Đông muôn năm," "Con người mạnh dạn đến đâu, đất cho sản lượng cao đến đó." Đây chắc đều là những tàn tích lưu lại từ thời kỳ Đại nhảy vọt và Cách mạng Văn hóa.



    Đang nhìn chằm chằm vào mấy hàng biểu ngữ trên tường, tôi đột nhiên phát giác phía không xa có một người đang đi về hướng này, liền vội vã ngoảnh đầu nhìn lại. Quả nhiên nhìn thấy có một bác gái đang đi tới, bác mặc một chiếc áo kép màu xanh lam, và chiếc quần vải đồng màu, chân đi đôi dép cao su màu vàng sậm, trong tay cầm theo một tẩu thuốc, cứ đi vài bước lại hít một hơi.



    Một lát sau, khi bác gái đó đi đến gần, tôi đã có thể nhìn rõ khuôn mặt bác, làn da màu đồng cổ, hai gò má đỏ lựng, nhưng trong mắt lại tràn đầy nét hiền hòa mà người ở thời đại chúng ta không có.



    "Bác ơi, cho cháu hỏi đây có phải là Hạ Nam Oa không ạ?" Tôi vội vàng bước lên phía trước, cố nặn ra một nụ cười.



    Bác gái chớp chớp mắt nhìn tôi chăm chú, trên khuôn mặt nửa đen nửa đỏ hiện ra một nụ cười hiền từ: "Nơi này là Trần Gia Trang, Hạ Nam Oa ở phía nam, cách chỗ này tới mấy chục dặm[3] đường cơ. Chắc cháu đã đi nhầm hướng rồi, đường tới Hạ Nam Oa không qua chỗ này đâu."



    Lão Chương chết tiệt!



    Mấy chục dặm đường núi, thế này còn không phải là muốn giết tôi sao?



    Bác gái dường như cũng nhìn ra tôi không cách nàođi liền một hơi mấy chục dặm đường, liền nhiệt tình nói: "Cháu vừa từ thành phố đến phải không, nhìn xem này, còn xinh hơn mấy cô gái trên báo nữa. Nếu cháu không ngại thì cứ vào thôn, ăn tạm bữa cơm trước rồi có gì tính sau. Đường đến Hạ Nam Oa còn xa lắm, nếu đibộ chỉ e đến khi trời tối cũng chưa tới được Ngày mai Xa Lão Bả Thức sẽ quay lại, ông ấy là người duy nhấtcó xe ngựa trong thôn này, nhờ ông ấy chở cháu đến đó là tốt nhất."



    Điều này thì tôi đang mong còn chẳng được, nên cũng không từ chối, mà cười hí hửng đồng ý ngay: "Dạ, vậy đành làm phiền bác rồi."



    "Khách sáo cái gì chứ, ai ra ngoài mà chẳng có lúc khó khăn, tất nhiên là phải giúp nhau rồi." Bác gái vừa nói vừa đưa tay tới xách va li giúp tôi, miệng khẽ lẩm bẩm: "Đúng là người thành phố có khác, đến cái rương đựng hành lý cũng làm đẹp thế này."



    Tôi chỉ biết gượng cười, đây đã là chiếc va li đơn giản nhất mà tôi có thể tìm được, dù sao thì cũng không thể học theo người ta, bỏ hết đồ đạc vào miếng vải rồi gói lại thành tay nải được.



    Bác gái quả thực rất khỏe, tay trái xách va li, tay phải cầm tẩu thuốc, vậy mà vẫn có thể bước đi như bay, khiến tôi phải ra sức đuổi theo phía sau mới kịp. May mà trước lúc tới đây tôi đã thay một đôi giày da đế mềm, nếu không lúc này chắc đã không chịu nổi.



    Men theo dòng sông nhỏ, sau khi qua một cây cầu đá liền nhìn thấy rất nhiều ngôi nhà tranh lụp xụp tụm năm tụm ba rải rác trong vùng đất trũng này. Tại đây, mỗi nhà đều có sân riêng, được bao quanh bằng hàng rào dựng từ những cây cọc gỗ, sân vườn nhà nào cũng có vẻ sạch sẽ vô cùng, ngay sát vách nhà thường đặt các loại nông cụ, có điều phần lớn những thứ đó tôi đều chẳng biết tên.



    Liên tục có những con mèo, con chó thò đầu ra ngoài hàng rào nhìn về phía chúng tôi, thỉnh thoảng lại "gâu gâu" vài tiếng. Suốt dọc đường chúng tôi gặp không ít người trong thôn, ai nấy đều có vẻ đen đúa, ăn mặc giản dị, không thủng quần cũng vá áo, nhưng lạ một điều là khuôn mặt họ đều tràn ngập nụ cười, trong đôi mắt ánh lên vẻ hiền hòa mà kiên định.



    Trên đường bác gái không ngừng cất tiếng chào mọi người trong thôn, tất nhiên cũng có người hỏi về tôi, bác gái liền ngẩng đầu lớn tiếng trả lời: "Cô bé này là người thành phố muốn đến Hạ Nam Oa. Tôi thấy cô ấy chỉ có một mình, đi lại không tiện, nên mời về nhà ăn bữa cơm."



    "Đến từ thành phố cơ à..."



    “Còn phải nói, nhìn quần áo của cô ấy đi, lần trước cô hai nhà họ Ngô từ trên huyện về ăn mặc cũng không được đẹp như vậy."



    “... Mặt trắng thế kia, tay mịn thế kia, vừa nhìn là biết chưa làm việc nặng bao giờ.”



    "Chắc là người có học rồi."







    Bác gái dẫn tôi đi chừng nửa dặm đường, rốt cuộc đã đến nhà bác ấy. Cũng giống như bao căn nhà khác ở vùng nông thôi, cái sên trước nhà rất bằng phẳng, nhà chỉ có hai gian, bức tường bên ngoài được trát bằng bùn, cửa sổ làm rất nhỏ, nên nhìn từ bên ngoài vào chỉ thấy một mảng đen thui, không thể thấy rõ thứ gì.



    "Vào đây ngồi, vào đây ngồi nào!" Bác gái vén rèm cửa lên, dẫn tôi vào nhà, rồi đi thẳng đến chỗ chiếc giường lò[4], ngồi xuống, sau đó vỗ nhẹ mấy cái vào chỗ trống bên cạnh, lớn tiếng nói: "Ngồi đây đi cháu! lang="VI">Trong nhà thực ra cũng không tối như lúc nhìn vào từ bên ngoài, trên tường dán báo cũ, nhìn cũng sạch sẽ gọn gàng, trên giường lò được trải chiếu, lại đặt thêm một chiếc bàn nhỏ vuông vức. Bác gái cởi giày ra, co chân lại, ngồi xếp bằng trên giường.



    Tôi từ nhỏ đã lớn lên ở miền Nam, đối với những thứ này đều cảm thấy rất mới lạ, thấy bác gái tính tình sảng khoái, tôi cũng không làm bộ làm tịch, liền lập tức bỏ giày ra, học theo bác ngồi xếp bằng trên giường.



    "Úi chà chà..." Bác gái nhìn chằm chằm vào chân tôi, tấm tắc nói: "Đúng là con gái thành phố có khác, nhìn đôi tất này này, cứ gọi là trắng nõn, người nông thôn như bác đây còn chưa từng được thấy bao giờ ấy chứ."



    Bác gái đi một đôi tất vải, đen thui, nhìn có vè như tự tay làm. Nghe bác nói như vậy, tôi vội vàng mở va li, rồi lấy từ trong đó ra một đôi tất mới: "Bác đã thích như vậy, đôi tất này cháu xin tặng bác."



    "Vậy sao được!" Bác gái kiên quyết từ chối, vẻ mặt nghiêm túc bảo: "Bác mời cháu về nhà ăn không phải là vì tham đồ của cháu. Đôi tất này vừa nhìn đã biết là đồ đắt tiền, chắc phải mất tới mấy hào mới mua được, người nông thôn bọn bác không cần phải lãng phí như vậy." Sau đó không cho tôi phân bua gì đã nhét trả lại đôi tất cho tôi.



    "Cháu nghỉ ngơi một lát đi, bác vào bếp nướng lại bánh một chút cho nóng." Bác gái làm việc gì cũng có vẻ vội vàng hăm hở, vừa nói xong liền nhảy ngay xuống giường, xỏ giày vào và rời đi luôn.



    Trong nhà chỉ còn lại mình tôi, khiến tôi nhất thời khó có thể thích ứng nổi.







    Tôi ngồi ngắm nhìn khung cảnh xung quanh được một lát, bác gái đã lại vào nhà, mỗi tay cầm một chiếc bát lớn, gọi tôi tới ăn cùng.



    Trong chiếc bát trên tay phải bác gái có một chồng bánh vàng ươm, không biết làm bằng gì, mùi rất thơm, chiếc bát còn lại thì đựng canh, bên trong có rau cải và trứng gà, lớp trên cùng còn láng váng mấy giọt mỡ.



    Thời buổi này mọi người đều không nỡ ăn trứng gà, cứ tích cóp lại rồi mang đi bán lấy tiền tiêu, bác gái này vừa mới gặp lần đầu đã mời tôi uống canh trứng như vậy, quả đúng là một người vừa chân thành vừa hiếu khách.



    Lúc này tôi cũng đang đói, liền nói cảm ơn bác gái một tiếng, sau đó cầm một chiếc bánh lên nhúng vào canh trứng mà ăn. Mới một chiếc bánh đã khiến tôi no căng bụng, bác gái còn sợ tôi khách sáo, không ngừng giục tôi ăn thêm, sau đó thấy tôi thật sự đã no quá rồi, liền lắc đầu nói: "Người có học cũng lạ thật đấy, ăn cơm mà ăn ít như mèo, may mà không phải ra đồng làm việc, nếu không chắc vừa xuống ruộng là bụng đã đói ngay rồi."



    Tôi chỉ biết cười gượng







    Sau khi đã ăn uống no nê, tôi và bác gái liền ngồi tán gẫu với nhau, bác gái dĩ nhiên cũng hỏi tôi tới Hạ Nam Oa làm gì.



    Lý do cho chuyện này thì tôi đã nghĩ sẵn từ lâu, vì vậy bèn lập tức trá lời: "Thực ra cháu tới đó là để tìm người."



    S tôi kế hết những gì mà mình đã chuẩn bị sẵn cho bác gái nghe. Nghe xong, bác gái liền cau mày, suy nghĩ một hồi lâu mới nói: "Kim Vân Sơ mà cháu nói có phải là cái cậu trắng trẻo đeo kính, về sau đến ở rể ở nhà họ Triệu không?"



    Tôi không sao ngờ được ở Trần Gia Trang này cũng có người biết cha của Kim Minh Viễn, liền vội vã gật đầu: "Chính là anh ấy đấy ạ. Cháu cũng vừa mới biết tin từ đầu năm nay thôi, nghe được chuyện này, bà ngoại liền giục cháu lập tức đi tìm người. Nhưng lúc cháu chuẩn bị đi thì bà lại bị bệnh, nằm liệt giường hơn hai tháng trời, cuối cùng vẫn không qua khỏi. Trước lúc đi xa, bà dặn dò cháu mãi, nói là nhất định phải đón anh họ và con trai của anh ấy về, cho bọn họ nhận tổ quy tông."



    Theo lời của lão Chương, lúc này cha của Kim Minh Viễn đã qua đời, trong nhà chỉ còn lại cậu bé mồ côi ba tuổi Kim Minh Viễn, mà không, lúc này chắc anh ta vẫn tên là Triệu Minh Viễn, về sau thì được cậu của anh ta nhận nuôi. Tôi thầm nghĩ lúc này nông thôn vẫn còn nghèo, nhà nào chẳng có tới mấy đứa con. Cậu của Kim Minh Viễn chắc cũng không muốn nuôi thêm một đứa nhóc còn nhỏ như vậy, chỉ cần chịu bỏ ra ít tiền, lo gì ông ta không nhả người.



    "Vậy thì đúng rồi!" Bác gái thở vắn than dài, tỏ ra thông cảm với tôi: "Nhưng giá cháu đến sớm hơn một chút thì tốt, thầy Kim đó đã qua đời từ hai tháng trước rồi."



    "Cái gì cơ ạ?" Tôi lập tức nhảy ngay từ trên chiếc giường lò xuống, giả bộ vô cùng sợ hãi và bàng hoà



    Bác gái chậm rãi kể lại: "Nhà bác có một cô con gái lấy chồng ở Hạ Nam Oa, nên bác cũng từng gặp thầy Kim đó một lần. Năm 77, cậu ta kết hôn với cô con gái thứ ba của nhà họ Triệu ở Hạ Nam Oa, chưa đầy một năm thì sinh được một đứa con trai. Tiếc là người tốt thường chẳng sống lâu, hai người đó đều đoản mệnh, cả hai lần lượt qua đời, để lại đứa con mới ba tuổi. Nhà họ Triệu chỉ có mỗi mình cô ba đó, nên thôn bọn họ mới kêu anh họ của cô ba nhận nuôi đứa bé. Nhưng vợ của cái gã đó rõ là tuồng đanh đóa chua ngoa, sống chết không chịu nhận, về sau còn gây rối lên tận xã, cứ vứt đứa bé ngoài sân ủy ban rồi la lối om sòm. Cuối cùng, Bí thư Lưu phải đứng ra, kêu thôn bọn họ chia nhà cửa, đất đai của nhà họ Triệu cho cô ả, tới lúc đó cô ả mới chịu thôi." Có lẽ vì nghĩ đến số phận bi thảm của đứa bé kia, đôi mắt bác gái bắt đầu ửng đỏ lên như sắp khóc.



    "Vậy phải làm sao đây?" Tôi nghiến răng nghiến lợi nói: "Mặc kệ thế nào cháu cũng phải đón đứa bé về, bọn họ muốn nhà cửa đất đai thì cho bọn họ, cháu không cần, chỉ cần trả đứa bé lại cho cháu là được."



    "Ả đàn ba chua ngoa đó lòng dạ xấu lắm!" Bác gái nói: "Nếu cô ả biết cháu là cô của đứa bé, còn mất công từ thành phố tới đây để đón nó về, nhất định ả sẽ giấu thằng bé đi rồi lừa tiền của cháu. Hay là cháu đợi ông lão nhà bác về, rồi chúng ta bàn bạc với nhau một chút cùng nghĩ cách đón đứa bé về đây."



    Bác gái đã bằng lòng giúp đỡ như vậy, tôi tất nhiên là cảm kích vô cùng. Nói gì đi nữa thì ở nơi này tôi cũng là người ngoài, cho dù có thật sự cầm tiền đi gặp ngườiđàn bà đanh đá kia, cũng chưa chắc đã thuận lợi đón được đứa bé về, nói không chừng còn rút dây động rừng nữa ấy chứ.



    Nói chuyện với bác gái được một lúc bên ngoài chợt có khách tới, đều là người dân trong thôn đến đây để xem chuyện lạ. Bọn họ nói nói, cười cười, ngồi kả chiếc giường lò, thậm chí có hai thím còn mang theo một ít đồ ăn tới, đều là hoa quả nhà trồng, tuy không phải là thứ đồ gì đắt đỏ, nhưng trong thời buổi mà chỉ riêng ăn no mặc ấm đã là một vấn đề như hiện giờ, hành động này quả thực là vô cùng đáng quý.



    Trước khi tới đây, tôi đã làm khá nhiều giấy tờ giả, để tiện cho công việc sau này, địa chỉ trên chứng minh thư tôi viết là Bắc Kinh, cho nên mọi người vừa hỏi tôi là người ở đâu, tôi liền trả lời ngay rằng mình từ Bắc Kinh tới. Nghe vậy, mọi người trong nhà liền nháo nhào cả lên, hỏi tôi đủ thứ chuyện từ trên trời xuống dưới biển. May mà hồi học đại học tôi cũng từng ở Bắc Kinh vài năm, trả lời mấy câu hỏi này đều không có vấn đề gì, khiến mọi người đều hết sức ngưỡng mộ.



    Buổi trưa tôi nghỉ ngơi trong nhà bác gái một chút, đến chiều thì theo bác gái ra ngoài đi dạo xung quanh. Đến khi trời gần tối, bác trai rốt cuộc đã về.



    Mọi người trong Trần Gia Trang đa phần đều mang họ Trần, nếu không thì cũng có chút dây mơ rễ má gì đó. Trong dòng họ, bác trai đứng hàng thứ ba, nên mọi người đều gọi là chú Ba Trần. Sau khi biết chuyện này tôi liền nói chuyện với bác gái về cách xưng hô một chút, rồi cũng học theo mọi người mà gọi hai bác là chú Ba, thím Ba. Chú Ba Trần có lẽ vừa từ chợ về, trên chiếc xe bò có đặt mấy chiếc sọt rỗng, không ngừng lắc lư qua lại theo tiếng lăn lộc cộc của bánh xe bò.



    Thím Ba sinh được ba cô con gái, cả ba đều đã lấy chồng, trong nhà chỉ còn lại hai chú thím, nên không khỏi có đôi phần hiu quạnh. Thấy trong nhà có khách đến, chú Ba Trần cũng hết sức nhiệt tình. Sau đó, thím Ba liền kể lại chuyện của tôi, nghe xong chú Ba không hề do dự chút nào, lập tức vỗ ngực đảm bảo: "Cháu yên tâm, chuyện này cứ để chú thímgày mai chú sẽ tới Hạ Nam Oa một chuyến, giúp cháu mang đứa bé về đây."



    Thấy chú Ba Trần Nhiệt tình như vậy, trong lòng tôi hết sức ấm áp, sau khi suy nghĩ một chút, liền lục trong va li ra chai rượu tặng cho chú. Ban đầu chú Ba còn định từ chối, nhưng vừa ngửi thấy mùi rượu, cánh tay liền lập tức đơ ra, miệng chóp chép: "Rượu này thơm quá!"



    Thím Ba không kìm được nhỏ giọng làu bàu: "Tôi còn đang nghĩ sao cái rương này lại nặng đến thế này, hóa ra là đựng lắm đồ như vậy..."



    Tôi: "..."
     
  4. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,046
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 3

    Sáng sớm ngày thứ hai, hai vợ chồng chú Ba Trần cùng đưa tôi đi Hạ Nam Oa



    Chú Ba Trần vốn không muốn đưa tôi theo, nói là đường xá gập ghềnh, sợ tôi không chịu nổi. Về sau thấy tôi kiên quyết, chú đành đồng ý, nhưng lại nháy mắt ra hiệu với thím Ba. Một lát sau, thím Ba bèn kéo tôi qua một bên, thấp giọng bảo: “Cháu đi thì cũng được thôi, nhưng bộ quần áo này của cháu quả thật là bắt mắt quá, đến lúc đó vừa vào thôn, mọi người ắt sẽ đổ xô đến xem ngay, phải thay đi mới được!”



    Tôi làm gì còn bộ quần áo nào “giản dị” hơn nữa, cuối cùng đành phải mượn một chiếc áo cũ của thím Ba khoác ra ngoài, sau đó lại thay một đôi giày vải, rồi mới cùng chú thím lên xe bò.



    Đường đi quả đúng như lời chú Ba nói, xóc lên xóc xuống làm mông tôi như muốn nứt ra thành bốn mảnh, may mà ngồi trên xe bò còn thông gió, nên tôi không bị say xe.



    Khi về trưa, chúng tôi cũng đã tới được Hạ Nam Oa, vừa mới vào thôn đã có người đi tới chào hai vợ chồng chú Ba rồi.



    “Chú Ba Trần lại đến thăm con gái đấy à?”



    “Cô em này là họ hàng của chú thím sao, trông trắng trẻo quá!”



    Còn có người cứ nhìn chằm chằm vào mặt tôi, như là đang ngắm động vật quý hiếm vậy. Tôi vội cúi đầu xuống, vớ lấy một nắm tro trên ván xe, ngoảnh đầu đi bôi lên mặt. Thím Ba ở bên cạnh thấy thế không kìm được bật cười.



    Ha Nam Oa này hình như khá giả có hơn Trần Gia Trang một chút, người dân trong thôn không gầy gò và đen nhẻm như người ở Trần Gia Trang. Có điều, chắc là vì ấn tượng xấu từ trước với cậu mợ của Kim Minh Viễn, nên tôi cứ luôn cảm thấy bọn họ không được chất phác như người dân ở Trần Gia Trang.



    Xe bò đi một mạch tới tận sân nhà con gái của chú Ba Trần, thím Ba gọi to một tiếng, trong nhà lập tức có một cô gái chừng hơn hai mươi tuổi chạy ra. Nhìn thấy hai cô chú, cô gái đó lập tức cười tươi hớn hở nói: “Cha, mẹ, cha mẹ tới chơi ạ!”



    Chú Ba Trần gọi tôi cùng vào nhà, những người tới xem chuyện náo nhiệt bên ngoài cũng muốn chạy vào theo, nhưng bị con gái của chú Ba đóng cửa, chặn ở bên ngoài.



    Vừa vào nhà, thím Ba liền kể ngay chuyện của tôi cho con gái nghe. Con gái thím Ba vừa nghe nói chuyện này có liên quan tới cô ả đanh đá của nhà họ Triệu, lập tức đồng ý giúp đỡ ngay: “Cô ả ngoa ngoắt đó vừa tham lam vừa lười nhác, thường ngày chẳng chịu làm việc gì, chỉ thích lợi dụng người khác, đối xử với nhóc Ngưu cũng tệ lắm. Trong thôn bọn chị có ai mà không mắng cô ả đâu. Em Chung đã đến để đón người như vậy, chị đây tất nhiên phải giúp chứ, nhóc Ngưu đi theo em có cái ăn cái mặc, chị cũng coi như đã tích đức rồi.”



    Bà chị này cứ một câu nhóc Ngưu, hai câu nhóc Ngưu, khiến tôi ngây người ra suốt một hồi lâu mới hiểu, chắc tên hồi nhỏ của Kim Minh Viễn chính là nhóc Ngưu.



    Cả nhà chú Ba Trần cùng chung sức bàn bạc một hồi, một lát con gái chú Ba liền khẽ gật đầu nói với tôi: “Giờ chị đi chuyển lời ngay đây, vừa khéo sáng nay anh cả của nhà họ Triệu đã đi lên huyện rồi, cô ả đanh đá đó chắc chắn là đang tìm cơ hội để tống cổ nhóc Ngưu đi. Chị đoán chắc chỉ cần dăm ba đồng là có thể đón nhóc Ngưu về thôi.”



    Tôi sợ bà chị này chỉ vì chút tiền mà lại cãi nhau với cô ả đanh đá kia, liền vội vàng nói: “Tiền là chuyện nhỏ thôi, quan trọng là phải đưa được người về. Thằng bé ở đó thêm ngày nào, coi như là phải chịu tội thêm ngày đó, trong lòng em quả thực rất khó chịu.”



    Con gái chú Ba cười nói với tôi: “Em cứ yên tâm, chị hiểu mà.” Nói xong, liền xỏ giày vào đi ra ngoài.



    Chẳng bao lâu sau, con gái chú Ba đã tươi cười quay về, vừa vào nhà liền gật đầu với tôi, thấp giọng nói: “Em cứ đợi đó, đảm bảo một lát nữa người sẽ tới ngay.”



    Quả nhiên, chưa hết một tuần trà, tôi đã nghe ngoài sân có người lớn tiếng gọi: “Cô em Hải Đường có nhà không vậy?”



    “Năm đồng?” Khi nghe thấy cái giá này tôi không kìm được nghiến răng ken két, ả đàn bà khốn khiếp này, chỉ năm đồng mà đã bán cháu mình đi rồi, khỏi cần nói cũng biết thường ngày ả đối xử với thằng bé tệ bạc ra sao. May mà hôm nay người tới là tôi, lỡ như thật sự là kẻ buôn người trời đánh nào đó, cuộc đời của thằng bé coi như hỏng luôn rồi.



    Tôi cố đè nén sự phẫn nộ trong lòng, không dám thò đầu ra ngoài xem, sợ bị ả đàn bà đanh đá đó phát hiện ra điều gì khác thường, chỉ lẳng lặng gật đầu với thím Ba.



    Thím Ba hiểu ý, liền xoay người đi ra ngoài sân, nhưng cũng không vội trả lời, mà chậm rãi nói: “Thế này đi, cô hãy đưa đứa bé đến đây trước đã, nếu ưng ý thì tất nhiên là dễ nói chuyện, còn nếu không ưng, chúng tôi cũng không để cô phải thiệt, sẽ trả cô một đồng, coi như là tiền công đi lại.”



    Người đàn bà đó lập tức đồng ý ngay, rồi vội vã chạy ra bên ngoài. Chẳng bao lâu sau, cô ta đã bế theo một đứa bé gầy nhom đi tới. Thím Ba đón lấy đứa bé, không kìm được nhỏ giọng làu bàu: “Sao lại gầy như vậy chứ?



    Người đàn bà đó chỉ cười gượng gạo, không nói gì.







    Sau đó liền có mấy tiếng bước chân vang lên, ánh sáng ngoài cửa bị chặn mất. Tôi ngẩng đầu nhìn lên, thấy thím Ba đã ôm theo một đứa bé vào nhà, nhỏ giọng nói: “Đây chính là nhóc Ngưu đấy.”



    Trời đang lạnh thế này, đến tôi còn phải mặc áo khoác bông, vậy mà thằng bé lại chỉ mặc một chiếc áo đơn cũ nát, hơn nữa còn rộng hơn một cỡ, dưới chân không đi giày, đôi chân bẩn thỉu lộ ra bên ngoài đã tím tái vì lạnh. Lại nhìn cái dáng người gầy gò nhỏ bé kia, nào có giống với một đứa bé ba tuổi, khuôn mặt xanh xao vàng vọt, gầy trơ xương, cũng vì thế nên đôi mắt thằng bé trông càng to hơn, trong mắt tràn ngập vẻ sợ hãi, chân tay co rúm lại nấp trong lòng thím Ba, không dám nhìn ai khác.



    Thằng bé này, quả thực là quá đáng thương!



    “Thế này...” Thật sự không thể nói rõ là tại sao, lòng tôi bỗng cảm thấy chua xót, rồi nước mắt bắt đầu tuôn rơi, cổ họng khó có thể phát ra thành tiếng, chỉ biết vội vàng đón lấy thằng bé và ôm thật chặt.



    “Hai cô cháu cứ nói chuyện đi, tôi ra ngoài này một chút.” Thím Ba nói.



    Tôi đột nhiên nhớ ra chuyện tiền, vội vàng móc từ trong ví ra một tờ tiền giấy năm đồng đưa cho thím Ba, rồi lại nói: “Thím Ba, cháu thật không biết nên cảm ơn thím thế nào mới phải. Đúng rồi, có thể phiền chị Hải Đường đun cho cháu chút nước nóng không ạ, cháu muốn tắm cho thằng bé.”



    Thím Ba khẽ “ừ” một tiếng, rồi xoay người bước ra cửa.







    Đợi đến khi trong phòng chỉ còn lại hai người bọn tôi, tôi mới ngồi xuống ngắm nghía kỹ thằng bé.



    “Minh Viễn, Tiểu Minh Viễn.” Tôi dịu dàng gọi tên của nó. Thằng bé cuối cùng đã chịu ngẩng đầu lên nhìn tôi, nhưng cái miệng vẫn mím lại thật chặt, dáng vẻ như đang hết sức sợ hãi.



    “Tiểu Minh Viễn, cô là cô của cháu, cô đến đây để đưa cháu về. Cho nên, cháu không cần phải sợ, cô sẽ chăm sóc cháu thật tốt, sau này sẽ không còn ai bắt nạt cháu nữa...”



    Bất kể tôi nói thế nào, thằng bé vẫn không chịu mở miệng. Trong lòng tôi biết rõ, là do tâm lý của nó đã bị ám ảnh, trong thời gian ngắn chắc chắn không thể trở lại bình thường. Tuy có chút buồn bã, nhưng tôi cũng không sốt ruột, mà lẳng lặng xoay người tìm một bộ quần áo, giày, tất hoàn chỉnh từ trong chiếc nhẫn, mang ra cho nó thay.



    Khi tắm, thằng bé rất ngoan ngoãn, đôi mắt cứ mở tròn xoe, thỉnh thoảng lại lén liếc nhìn tôi. Tôi chỉ coi như không nhìn thấy, vẫn vui vẻ xoa xà phòng cho nó.







    Bởi vì chị Hải Đường nói cậu của Minh Viễn không biết lúc nào sẽ về, sợ sẽ lại xảy ra chuyện gì đó, nên chúng tôi chẳng kịp ăn cơm trưa, vội vã đi ngay. May mà buổi sáng trước lúc đi, thím Ba có mang theo mấy cái bánh bên người, lúc này liền đưa mỗi người hai cái ăn tạm lót dạ. Trong chiếc nhẫn không gian của tôi thực ra cũng có một ít đồ ăn vặt, như bánh ngọt, bánh quy, thịt bò khô, ngay đến sữa bò cũng có, nhưng vì sợ thím Ba hoài nghi nên không dám lấy ra.







    Tờ mờ tối, chúng tôi mới về đến Trần Gia Trang.



    Bởi vì ở đây còn chưa kéo điện, người dân trong thôn lại không dám lãng phí, chưa tối hẳn thì chưa thắp đèn dầu, cho nên đường đi tối mịt. Hai vợ chồng chú Ba đều đã sớm quen với điều này, còn tôi thì lo Tiểu Minh Viễn sợ, nên không ngừng nói chuyện với nó.



    Chuyện hôm nay tuy rằng suôn sẻ, thuận lợi, nhưng dù sao cũng phải thấp thỏm lo âu suốt cả một ngày, nên bây giờ tôi cũng hơi mệt. Tuy nhiên, thấy cảnh tượng náo nhiệt ngoài sân, tâm trạng tôi bất giác trở nên thoải mái hơn nhiều. Cúi đầu nhìn Tiểu Minh Viễn, chỉ thấy chú nhóc tuy vẫn mím chặt môi không chịu nói gì, nhưng đôi mắt luôn nhìn chằm chằm vào lũ gà đang không ngừng chạy qua chạy lại trong sân...



    Thừa dịp chú Ba, thím Ba đều bận rộn, tôi lén lấy ra một chiếc bánh ngọt nhỏ từ trong nhẫn không gian, rồi bóc vỏ đưa cho Tiểu Minh Viễn, nhỏ giọng nói: “Ăn tạm cái này đi, nhé!”



    Tiểu Minh Viễn né tránh một chút, rồi đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn tôi, trong ánh mắt tràn ngập một tâm trạng khó có thể miêu tả bằng lời. Nó hấp háy đôi mắt một chút, rồi lại cụp mí mắt xuống, hai hàng lông mi dài như đang run rẩy không ngừng.



    Tôi đang chuẩn bị lên tiếng dỗ dành, nó đột nhiên đón lấy chiếc bánh ngọt, rồi xoay người đi vào trong nhà. Tôi đứng dậy đuổi theo được vài bước, đột nhiên nhớ ra điều gì đó, liền dừng chân lại.







    Buổi tối lại ăn bánh canh với bánh bao không nhân, nóng hổi thì đúng là nóng hổi, nhưng hai ngày nay không được ăn thịt, một người vốn quen cuộc sống thời hiện đại như tôi đã bắt đầu không chịu nổi rồi.



    Lúc ăn cơm, chú Ba hỏi tôi sau này có dự định gì, tôi suy nghĩ một chút, cảm thấy bây giờ mang Tiểu Minh Viễn vào thành phố thật không phải là một quyết định sáng suốt. Tuy trong túi tôi có không ít giấy tờ giả, nhưng nghe nói thời buổi này hộ khẩu ở thành phố bị quản lý rất nghiêm, muốn đăng ký hộ khẩu ắt không phải là chuyện dễ. Chẳng bằng ở lại Trần Gia Trang này, giải quyết xong chuyện hộ khẩu đã rồi có gì tính tiếp.



    Sau khi ngẫm nghĩ một lát, tôi bèn chậm rãi trả lời: “Không giấu gì chú Ba, thực ra hôm qua vừa đến Trần Gia Trang cháu đã thích ngay nơi này rồi, non xanh nước biếc, phong cảnh cũng đẹp. Tiểu Minh Viễn bây giờ còn nhỏ, nếu cháu đột nhiên đưa nó vào thành phố chỉ sợ nó khó mà thích ứng ngay được. Do đó, cháu định ở lại Trần Gia Trang một thời gian, đợi Tiểu Minh Viễn lớn thêm một chút đã rồi tính.” Nói xong, tôi liền nhắc đến chuyện đăng ký hộ khẩu, hy vọng chú Ba có thể đưa ra ý kiến giúp.



    “Thôn bọn thím đúng là rất tốt mà!'” Thím Ba vừa nghe tôi khen Trần Gia Trang, lập tức vui vẻ cất tiếng phụ họa theo.



    Chú Ba lại suy nghĩ chu đáo hơn nhiều, sau khi cúi đầu uống một ngụm canh lớn, liền trầm giọng nghiêm túc nói: “Cháu phải suy nghĩ cho kỹ đấy, dù sao cháu cũng là người thành phố, nếu thật sự đăng ký hộ khẩu ở thôn bọn chú, sau này muốn chuyển lại vào thành phố thì không dễ đâu. Cháu là người có văn hóa, thật sự chịu ở lại vùng nông thôn này sao?”



    Tôi cười đáp: “Nghe chú nói kìa, sống ở đâu mà chẳng giống nhau chứ. Trong thành phố cũng không có gì tốt cả đâu, nói không chừng mấy chục năm nữa người thành phố lại đổ xô hết về nông thôn ấy chứ.”



    Thấy tôi nói năng chân thành như vậy, chú Ba rốt cuộc đã yên tâm, khuôn mặt trở nên tươi cười vui vẻ, cùng tôi tán gẫu suốt một hồi lâu. Sau đó chú còn hứa sáng mai sẽ dẫn tôi đi tìm trưởng thôn, giải quyết dứt điểm chuyện đăng ký hộ khẩu.



    Tôi lại hỏi chú xem nhận nuôi Tiểu Minh Viễn thì có cần làm thủ tục gì không, định ngày mai sẽ lên thị trấn làm luôn một thể, ngoài ra cũng cần mua một số đồ dùng hàng ngày. Còn cả việc nơi ở cũng cần phải giải quyết. Chỉ độ hai, ba ngày thì còn có thể ở tạm nhà chú Ba, nhưng nếu đã quyết định ở lại Trần Gia Trang rồi, tất nhiên phải tính toán dài lâu, dù sao cũng không thể ở mãi nhà người khác được.



    Chú Ba nói cách nhà bọn họ ba hộ có một căn nhà nhỏ, là nơi ở của các thanh niên tri thức trong phong trào “Về nông thôn” trước đây. Nhà đó trước có sân, sau có ao, diện tích cũng không nhỏ, nhưng đã mấy năm nay không có người ở rồi, chắc là cần phải dọn dẹp lại một chút. Còn về thủ tục nhận nuôi trẻ con, chú Ba nói, ở nông thôn này thích nuôi thì cứ mang về nuôi, những thủ tục đó chưa từng nghe nói tới bao giờ cả.



    Nhưng tôi vẫn không yên tâm, nếu phía bên đó không có ý kiến gì thì còn dễ nói, nhưng lỡ như cậu của Minh Viễn tìm đến đây gây chuyện thì thực là phiền phức rồi, vì dù sao tôi cũng không phải là cô của Minh Viễn. Suy nghĩ một chút, tôi vẫn quyết định ngày mai phải lên huyện một chuyến, mà hơn nữa, không phải là còn cần “mua đồ” hay sao?



    Buổi tối tôi và Tiêu Minh Viễn ngủ cùng một phòng, thằng bé vẫn chưa hoàn toàn thích ứng được, lú ăn cơm gần như chẳng nói năng gì. Tôi cũng không ép nó, rửa mặt cho nó xong liền giúp nó cởi quần áo, rồi thay vào bộ quần áo ngủ.



    Thằng bé vẫn có chút rụt rè, nhưng hiển nhiên là rất hứng thú với bộ quần áo ngủ vừa đẹp vừa mới này, lúc thì ngó bên trái, lúc lại nhìn bên phải, trong mắt tràn ngập nét vui mừng.



    Tôi giúp nó xắn tay áo và ống quần lên, sau đó lại hôn đánh chụt một cái lên má nó, thấp giọng nói: “Tiểu Minh Viễn thật đáng yêu!”



    Khuôn mặt thằng bé lập tức đỏ bừng, cái miệng hơi mấp máy, dường như vừa mừng rỡ mà lại vừa ngượng ngùng.

    “Đi ngủ thôi!” Tôi thổi tắt đèn, rồi xoay người ôm nó vào lòng, đắp chăn cẩn thận, từ từ nhắm mắt lại chìm vào giấc ngủ.
     
  5. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,046
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 4

    Buổi sáng tôi đã bị tiếng chim hót bên ngoài đánh thức.



    Vừa mở mắt ra, tôi liền nhìn thấy ngay đôi mắt to, tròn xoe của chú nhóc trong lòng mình, nó đang lặng lẽ nhìn tôi, dáng vẻ vô cùng ngoan ngoãn. Sau một ngày ở cùng nhau, Tiểu Minh Viễn dường như đã thân thiết với tôi hơn một chút, trong mắt không còn vẻ đề phòng. Trẻ con rất nhạy cảm, chúng có thể cảm giác được ai thật lòng tốt với mình.



    “Chào buổi sáng!” Tôi mỉm cười cất tiếng chào chú nhóc, lại khẽ vỗ lên bầu má bé bỏng của nó một cái. Trông chú nhóc rất đáng yêu, khuôn mặt thanh tú, đường nét rõ ràng, bây giờ đã có thể loáng thoáng nhìn ra dáng vẻ của một anh chàng điển trai trong tương lai, chỉ là hơi gầy gò một chút. Nhưng không sao cả, đợi sau khi sắp xếp tất cả xong xuôi, mỗi ngày đều được ăn cá ăn thịt, thằng bé không béo lên mới là lạ.



    Khuôn mặt Tiểu Minh Viễn đỏ bừng, vội vàng loạng quạng bò dậy khỏi giường. Tôi sợ nó bị cảm lạnh, liền vớ lấy bộ quần áo ở đầu giường định mặc vào giúp nó, nhưng nó không chịu, mãi mấy giây sau mới lí nhí nói: “Cháu tự biết mặc.”



    Đây là lần đầu tiên nó mở miệng nói chuyện, khiến tôi rất vui mừng, tất nhiên là cũng chiều theo ý nó, cười híp mắt lại đưa quần áo cho nó, còn cố ý nói: “Thật hay giả đấy, cháu còn nhỏ như vậy mà đã biết tự mặc quần áo rồi sao? Đừng có nói khoác đấy nhé!”



    Tiểu Minh Viễn có chút sốt ruột, vội giành ngay lấy chiếc áo và trùm lên người. Có lẽ vì chưa mặc áo len trùm đầu bao giờ, chỉ nhớ hôm qua đã được tôi mặc cho thế nào, nên chú nhóc cứ thế trùm chiếc áo len lên đầu, nhưng lại không tìm được cổ áo đâu, sau khi kêu lên mấy tiếng liền ngã ngửa ra giường, khiến tôi không kìm được cười vang ha hả.



    Cười xong tôi lại giúp nó mặc áo, còn dạy nó từng chút một, như khóa phải kéo thế nào, dây giày phải buộc ra sao nào. Tiểu Minh Viễn mở to đôi mắt tròn xoe, nghe với vẻ rất nghiêm túc.







    Buổi sáng sau khi ăn uống qua loa, tôi liền nhờ chú Ba Trần dẫn tới nhà trưởng thôn để đăng ký hộ khẩu ình và Tiểu Minh Viễn. Dù sao cũng có chuyện cần nhờ vả người ta, nên tôi đã mua một gói đường đen và một chiếc bánh ngọt mang theo.



    Lúc ra khỏi cửa, Tiểu Minh Viễn cứ một mực bám lấy áo tôi không chịu buông tay, đôi mắt long lanh sáng rực, bộ dạng như thể sắp bật khóc. Tôi suy nghĩ một chút liền hiểu ra, có thể thằng bé lo tôi đi rồi sẽ không về nữa, cuối cùng tôi quyết định dắt nó theo.



    Sau khi biết ý của chúng tôi, Trưởng thôn Trần không do dự gì đã đồng ý ngay, nhưng những thứ mà tôi mang theo thế nào cũng không chịu nhận, còn lớn tiếng nói: “Sau này đều là người cùng thôn rồi, còn khách sáo như vậy làm gì chứ? Chỉ là đăng ký hộ khẩu thôi mà, mang theo những thứ này để mọi người trong thôn nhìn thấy, họ lại chẳng chỉ trích tôi hay sao?”



    Tôi không kìm được đỏ bừng cả mặt, trong lòng thầm nghĩ người thời đại này đúng là thuần phác! Nếu đổi lại là thế kỷ hai mươi mốt của chúng t mang theo thứ đồ trị giá mấy trăm đồng tới người ta còn chê ít ấy chứ.



    Có điều tôi cũng nhất quyết không chịu nhận lại mấy thứ ấy, mà nói thêm: “Chú đừng hiểu lầm mà, cháu cũng chỉ là có chút lòng thành để cảm ơn chú thôi. Sau này còn có nhiều chuyện cần nhờ đến chú, nếu ngay đến chút đồ này mà chú cũng không chịu nhận, cháu làm sao dám đến tìm chú nữa.”



    Chú Ba ở bên cạnh cũng lên tiếng nói giúp: “Bác cứ nhận lấy đi, cũng đâu phải là thứ gì đáng tiền, không đến nỗi bị người ta chỉ trích đâu. Nếu bác không nhận, trong lòng cháu Chung đây cũng cảm thấy áy náy. Hơn nữa, vẫn còn việc cần nhờ đến bác đây này.” Nói xong, chú lại nhắc đến chuyện căn nhà cũ kia.



    Trưởng thôn Trần hơi do dự một chút, nói: “Đó dù sao cũng là tài sản chung của thôn, lần trước nhà họ Ngưu muốn xin về cho con trai lấy vợ mà tôi không chịu, nếu bây giờ chia cho cháu Chung đây, e sẽ bị người khác nói ra nói vào.”



    “Bà vợ nhà họ Ngưu đó rõ là tuồng không biết xấu hổ, bản thân vốn không thiếu nhà, vậy mà vẫn cứ muốn được chia thêm. Còn cháu Chung đây...”



    Chú Ba định lớn tiếng nói tiếp, nhưng tôi đã vội vàng ngắt lời: “Trưởng thôn Trần nói cũng đúng lắm, không lý nào mà cháu vừa đến đây đã được nhận ngay nhà của thôn. Hay là thế này đi, chú hãy thương lượng với mọi người trong thôn một chút, rồi đưa ra cái giá đại khái, coi như bán cho cháu căn nhà đó. Chú xem như vậy có được không?”



    “Vậy sao được chứ, cháu là một cô gái, đã thế lại còn phải nuôi trẻ con...” Trưởng thôn Trần có chút khó xử, có thể nhìn ra, ông cũng rất thông cảm với hoàn cảnh phải nuôi trẻ con của tôi.



    “Dù thế nào thì cũng không thể để chú phải khó xử được.” Hơn nữa, sau này tôi còn phải ở lại Trần Gia Trang, nếu thật sự khiến người dân trong thôn bất mãn, những ngày tháng về sau tôi phải sống thế nào đây chứ?



    Trưởng thôn Trần suy nghĩ một lát, cuối cùng mới nghiến răng nói: “Chuyện này tôi quyết định là được rồi, căn nhà đó bỏ không đã mấy năm nay, nếu không sửa sang lại một chút thì cũng không ở được. Thế này đi, cháu bỏ ra đồng, rồi tôi gọi thêm mấy người trong thôn, bảo bọn họ dành ra vài ngày sửa sang lại căn nhà giúp cháu, còn về tiền mua nhà thì thôi bỏ qua đi.”







    Việc hộ khẩu và nhà cửa đã được giải quyết xong xuôi, tôi tạm thời không phải lo gì nữa, trên đường về cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng, không ngừng trêu đùa Tiểu Minh Viễn cho nó nói chuyện. Chú Ba thì chỉ cầm cây tẩu thuốc mỉm cười nhìn bọn tôi, thỉnh thoảng lại nhả ra một hơi khói, lấy đó làm niềm vui.



    Sau khi trở về, tôi lại nói chuyện này với thím Ba, vừa nghe nói phải bỏ ra những ba mươi đồng, thím Ba liền không kìm được than vãn: “Thím biết trong tay cháu chắc vẫn còn tiền, nhưng ngày tháng sau này còn dài, cháu lại là người có học, không làm công việc đồng áng được, coi như là không có nguồn thu, đến lúc đó miệng ăn núi lở, dù có nhiều tiền hơn nữa thì cũng đủ sống ấy năm đây? Sau này vẫn nên tiết kiệm một chút!”



    Tôi vội vàng gật đầu vâng dạ, trịnh trọng cám ơn thím đã nhắc nhở, sau đó liền nhắc tới chuyện sửa chữa căn nhà kia.



    Nhân lúc hãy còn sớm, tôi muốn lên thị trấn một chuyến. Bởi vì lần này tôi chuẩn bị mang một số thứ từ trong nhẫn không gian ra, cho nên dù thế nào cũng không thể mang Tiểu Minh Viễn đi được. Sau khi dùng hết lý lẽ giải thích một hồi, thằng bé mới chịu buông tay ra, nhưng đôi mắt đã đỏ lựng, khuôn mặt tràn đầy vẻ quyến luyến.



    Rời khỏi Trần Gia Trang, đi thêm hơn hai dặm thì có đường cái, tôi phải đợi mất hơn nửa giờ thì mới có một chiếc xe khách cũ nát đi qua. Sau đó là một cuộc hành trình gian nan đi lên thị trấn.



    Thị trấn bây giờ căn bản không so được với thời hiện đại, đường thì nhỏ, nhà cửa thì thấp, mà người cũng không nhiều. Tôi hỏi đường mất mấy lần, cuối cùng đã tới được cục Công an. Sau khi nghe nói mục đích của tôi khi đến đây, anh cảnh sát trực ban không kìm được, cười nói: “Vừa nhìn tôi đã biết ngay cô em là người thành phố, chứ người nông thôn mà nhận nuôi trẻ con thì còn chẳng biết đi đăng ký hộ khẩu, đừng nói gì đến việc làm thủ tục nhận nuôi.”



    Tôi cũng cười phụ họa theo: “Dù có thế nào cũng cần làm theo chính sách, nếu không tôi cảm thấy không được vững dạ. Đồng chí giúp tôi xem cần những tài liệu gì, để tôi còn biết mà chuẩn bị.”



    Anh cảnh sát đó vui vẻ nói: “Đâu có phiền phức như vậy, chỗ chúng tôi chỉ cần đăng ký một chút là xong. Đúng rồi, cô em có thư giới thiệu không nhỉ?”



    Trong lòng tôi thầm căng thẳng, vội lấy thư giới thiệu ra đưa cho anh ta. Cái thư giới thiệu này tôi làm từ trước khi đến đây, ở chỗ người làm giấy tờ giả, bên trên có đóng một cái dấu đỏ tươi của cục Cảnh sát thành phố Bắc Kinh, nhưng không biết con dấu của năm 2010 liệu có giống với con dấu của năm 1981 hay không.



    Anh cảnh sát này tuy nói nhiều, nhưng tính cách lại không xấu, làm việc cũng nhanh gọn, một lát sau đã làm xong thủ tục cho tôi. “Cộp...” Một con dấu đỏ tươi được đóng xuống, vậy là tôi đã chính thức trở thành người giám hộ của Tiểu Minh Viễn rồi.



    Nhưng khi tôi chuẩn bị nói tạm biệt để rời đi, anh cảnh sát đó lại nhất quyết kéo tôi lại nói chuyện, lúc thì hỏi về Thiên An Môn, lúc lại hỏi đến nghi thức kéo cờ. Tôi thấy anh ta vừa giúp mình một chuyện lớn, nên cũng không tiện từ chối, đành miễn cưỡng ứng phó qua loa. Nào ngờ anh ta càng nói càng hăng, nhìn điệu bộ này, chỉ sợ là còn muốn kéo tôi lại thắp đèn nói chuyện thâu đêm mất.



    “Làm gì đấy? Tiểu Trâu.” Có người đột nhiên kêu lên bên ngoài cửa. Giọng nói rất vang, khí thế dõng dạc, thoáng nghe đã biết ngay là người có địa vị.



    Tôi ngoảnh đầu lại nhìn, chỉ thấy một anh chàng trẻ tuổi cao lớn mặc đồ cảnh sát đang đứng ngay giữa cửa, che đi mất phần lớn ánh sáng.



    “Đội trưởng Lưu đến rồi. Cô em này là từ thủ đô đến đây, kiến thức rộng lắm.” Anh cảnh sát cất tiếng chào anh chàng trẻ tuổi kia, anh chàng đó lạnh lùng liếc mắt nhìn tôi, rồi đi thẳng tới.



    Anh cảnh sát vốn nói nhiều, chỉ đôi ba câu đã kể lại xong xuôi chuyện của tôi. Anh chàng trẻ tuổi kia nghe xong, sắc mặt dường như còn mang theo nét hoài nghi, đôi mắt hổ trừng lên nhìn tôi từ trên xuống dưới một lượt, sau đó đột nhiên nói: “Cô đưa thư giới thiệu đây tôi xemchút nào!”



    Trái tim tôi lập tức nảy lên đến tận cổ họng. Chắc anh chàng sẽ không coi tôi là phần tử phản cách mạng đấy chứ?



    Tôi nở một nụ cười gượng gạo, sau lưng ướt đẫm mồ hôi, trở nên lạnh ngắt. Nhưng tôi lại không dám từ chối, đành chậm rãi đưa tay móc thư giới thiệu ra, trong lòng thầm cầu mong kỹ thuật của tay làm giấy tờ giả kia có thể vượt qua được cửa ải này, nếu không tôi sẽ gặp xui xẻo to mất.



    Khi tôi vừa mới đưa thư giới thiệu cho anh ta, chợt có một ông lão chạy vào, sốt ruột kêu lớn: “Mau qua đây giúp một chút nào, lão Lý vừa ngã từ trên ghế xuống, hình như bị gãy chân rồi.”



    Hai người kia vừa nghe vậy, lập tức quên cả việc kiểm tra giấy tờ của tôi, co cẳng chạy ra ngoài. Tôi đứng ngây ra đó một lúc, cuối cùng cũng tỉnh táo trở lại, vội cất hết giấy tờ đi, trong lòng vẫn còn thầm sợ hãi.



    Khi tôi đang chuẩn bị rời đi, chợt thấy mấy người bọn họ đang khiêng một người đàn ông trung niên đi vào. Nhìn thấy tư thế khiêng người của họ, tôi thiếu chút nữa đã té xỉu, định bước tới chỉ dẫn một chút, nhưng đột nhiên nhớ ra chuyện giấy tờ của mình, thế là lại chùn chân.



    Đang lúc do dự, chú cảnh sát trung niên bị thương kia đột nhiên kêu lên một tiếng đau đớn, khiến tôi sợ đến giật nảy mình, chẳng còn tâm trạng đâu mà để ý chuyện giấy tờ giả nữa, vội vàng chạy đến ngăn họ lại: “Dừng lại, dừng lại, mau buông người xuống đi! Mấy người còn làm bừa như vậy, vết thương của chú ấy sẽ càng lúc càng nặng hơn đấy.”



    Đội trưởng Lưu đột nhiên ngoảnh đầu lại, đôi mắt hổ trợn trừng, trầm giọng hỏi: “Cô muốn làm gì?”



    “Tôi còn có thể làm gì nữa chứ? Tôi là bác sĩ!” Tôi bực tức quát lớn: “Mau buông người xuống cho tôi! Anh, giúp tôi đi kiếm một tấm ván gỗ về đây, còn cả anh nữa, đi tìm ít vải đi, không có thì dây thừng cũng được...”



    Ông lão và anh cảnh sát kia vừa nghe thấy lời của tôi, không do dự chút nào đã chạy ngay ra ngoài chỉ có Đội trưởng Lưu là vẫn đứng im ở đó không động đậy. Lúc này tôi cũng chẳng còn tâm trạng mà để ý đến anh ta, chỉ biết cúi đầu tỉ mỉ quan sát tình trạng của người bị thương.



    “Gãy xương, có điều không nghiêm trọng lắm.” Không bị chảy máu, cũng không có vết thương ngoài da, sau khi chỉnh lại xương, đầu tiên cần dùng nẹp cố định lại, rồi đưa đến bệnh viện xử lý sơ qua một chút là xong.



    Vừa nói, tay tôi vừa thao tác, chú cảnh sát trung niên kia kêu “a” một tiếng, tôi mau chóng dùng nẹp gỗ cố định chân của chú lại, sau đó dùng vải quấn chặt mấy lớp. Không đến mười phút, mọi việc đã được xử lý xong xuôi.



    “Vậy… là xong rồi sao?” Anh cảnh sát kia tỏ ra nghi hoặc, cứ như là thấy người ta ngã còn chưa đủ đau.



    Tôi tiện tay cầm miếng vải bên cạnh lên lau tay, cất tiếng dặn dò: “Đưa đến bệnh viện rồi hãy cho chú ấy uống thuốc giảm đau, nếu cần thì cũng nên bó thạch cao nữa. Bị thương đến gân cốt thì phải nghỉ ngơi một trăm ngày, sau khi tháo thạch cao cũng không nên vận động ngay. Đợi lát nữa tôi viết cho đơn thuốc, nghỉ ngơi điều dưỡng một thời gian là không có vấn đề gì đâu.”



    Ông lão bên cạnh vừa nghe thấy thế liền vội vã đi lấy giấy bút, tôi không cần nghĩ ngợi gì lập tức viết ngay ra mấy đơn thuốc, rồi dặn dò bọn họ nên dùng vào lúc nào. Chú cảnh sát trung niên kia vội vàng cảm ơn, nét mặt tỏ ra vô cùng cảm kích.



    Theo yêu cầu của tôi, ông lão kia tìm lấy một cái cáng, rồi cùng anh cảnh sát vừa nãy khiêng người bị thương đi. Anh chàng Đội trưởng Lưu đó thì ở lại, nhìn tôi bằng vẻ mặt phức tạp vô cùng, hỏi: “Cô học y sao? Lại còn là người Bắc Kinh nữa, tại sao không ở thành phố, đến chỗ bọn tôi đăng ký hộ khẩu làm gì?”



    Thấy anh ta không nhắc đến chuyện kiểm tra giấy tờ nữa, tôi cũng cảm thấy yên tâm hơn, liền cười nói: “Một mình tôi dẫn theo thằng bé đến thành phố quả thực là không tiện. Nếu ra ngoài làm việc, trong nhà sẽ không có ai trông nó, còn nếu không làm gì, miệng ăn núi lở, lại càng không phải là cách. Ở nông thôn chi tiêu cũng ít, thời gian làm việc lại không cố định, cho dù trong nhà có chuyện gì thì cũng có thể nhờ hàng xóm xung quanh giúp đỡ. Dù sao tôi cũng chẳng có hoài bão gì to lớn, cứ tạđây vài năm, đợi thằng bé lớn hơn một chút rồi sẽ trở lại thành phố.”



    Đội trưởng Lưu lẳng lặng gật đầu, cũng chẳng biết là có tin hay không. Thấy anh ta một lúc lâu sau vẫn không nói gì, tôi liền thầm cảm thấy thấp thỏm bất an, nhưng lại chợt nghe anh ta hỏi: “Cô học y ở đâu vậy?”



    “Nhà tôi…” Tôi vừa định nói là nhà mình có nghề y gia truyền, nhưng lại chợt nhớ đến cha của Kim Minh Viễn, không biết trước đây khi tới Hạ Nam Oa ông ta có nhắc gì đến chuyện gia đình không, nhỡ mà có gì sai khác, vậy là coi như lộ tẩy rồi, vì thế tôi liền nói chữa lại: “Tôi học Đông y ở đại học.”



    “Cô còn là sinh viên đại học nữa sao?” Đội trưởng Lưu nheo mắt nhìn tôi, dường như không tin tưởng cho lắm.



    Tôi không trả lời anh ta, mà trừng mắt lên giận dữ.



    “Thế bệnh thấp khớp lâu năm cô có chữa được không?” Anh ta dường như cũng đã nhận ra là tôi không vui, giọng nói liền thấp hơn một chút, mang theo vẻ rụt rè cẩn thận như muốn lấy lòng.



    “Chữa thì tất nhiên là chữa được.” Tôi ngẩng cao đầu, nói: “Có điều bây giờ tôi phải về rồi, chút nữa còn có chuyện cần làm, để trễ thì không kịp giờ xe chạy mất.” Nói xong, tôi lườm anh ta một cái, rồi đi ra ngoài.