Full Tịch Mịch

Thảo luận trong 'Truyện ngôn tình' bắt đầu bởi Tinna My, 15/4/16.

  1. Tinna My

    Tinna My Lười nhất BQT Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    1,361
    Đã được thích:
    477
    Điểm thành tích:
    83
    Dịch giả: Nghiêm Thanh Ngọc
    Giới thiệu:
    Con đường của đế vương là con đường tịch mịch nhất thế gian. Và tình yêu của bậc đế vương cũng vô cùng tịch mịch…

    Trong lịch sử phong kiến Trung Hoa, Khang Hy hoàng đế là một trong những vị hoàng đế phong lưu bậc nhất. Hậu cung của Khang Hy có hơn hai nghìn mỹ nữ, tuyển chọn từ khắp mọi nơi trong thiên hạ. Họ đã cùng sinh cho ông ba mươi bảy người con cả nam lẫn nữ. Vì thế, hậu nhân sau này đã gán cho Khang Hy mỹ danh: Hoàng đế đa tình.

    Thế nhưng, chữ tình của bậc quân vương cũng khác rất nhiều với chữ tình của phàm nhân. Đã là vua một cõi phải gạt đi chuyện nhi nữ thường tình để hướng tới mối lo chung của đất nước. Cũng bởi vậy, với tam cung lục viện, phi thần, thê thiếp nhiều không kể siết, nhưng để chạm đến chữ tình của bậc đế vương cũng khó khăn lắm thay. Hoàng đế Khang Hy trong cuốn tiểu thuyết “Tịch mịch” của tác gỉa Phỉ Ngã Tư Tồn lại là một vị vua không những đa tình, mà còn rất chung tình…
     
  2. Tinna My

    Tinna My Lười nhất BQT Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    1,361
    Đã được thích:
    477
    Điểm thành tích:
    83

    Chương 1: Xuân còn vì ai

    Ngày Mười sáu tháng Giêng năm Kỷ Mùi, sắc trời u ám, tối tăm, mây đen giăng đầy. Đến đúng giờ Mùi, những bông tuyết bắt đầu rơi, đáp xuống mái ngói lưu ly làm vang lên những tiếng lộp độp. Chỉ trong chốc lác, những mái nhà xa xa đã được phủ một tầng tuyết trắng mỏng manh. Nền gạch xanh trong khu vườn gần đó lộ một màu xanh đốm bạc. Gió thổi bay những bông tuyết, tạt vào mặt hơi đau rát.

    Ngọc Trợ vội vàng xoay người, thả rèm xuống. Chậu than củi thi thoảng phát ra tiếng lách cách. Nàng đi đến, lấy cái kẹp gắp than củi lửa, khi chạm vào đống tro than củi đó nặng trình trịch, bèn cười, nói: “Chắn chắn là đứa nào lại vùi xuống đây mà, cả ngày chỉ biết ăn!” Còn chưa nói xong nàng đã nghe ngoài cửa có người hỏi: “Ngọc cô cô lại đang mắng ai đấy?”


    Một người mặc áo dài màu xanh vén rèm lên, bước vào. Vừa vào phòng liền cởi mũ, vừa phủi những bông tuyết trên tua rua vừa cười, nói: “Mới giữa tháng Giêng, lão nhân gia người đã dạy bảo các tỷ tỷ rồi!”

    Ngọc Trợ thấy tiểu thái giám Phùng Vị ở Tứ Chấp Khố, liền hỏi: “Thằng nhóc con nhà ngươi, sao giờ này lại rãnh rỗi mà đi dạo sang đây?”

    Phùng Vị vừa quay đầu liền nhìn thấy củ khoai môn được vùi trong chậu than, bèn cầm lấy cái kẹp gắp than rồi cười hì hì, hỏi: “Không biết đây là của vị tỷ tỷ nào, tiểu nhân mạn phép dùng trước vậy!” Nói xong, hắn liền đưa tay bóc vỏ. Củ khoai môn đó vừa được khều ra từ đống than củi, nóng tới mức hắn liên tục vùng vẩy kêu la “ai, ôi” Lúc này, Vân Sơ đang ngồi trên giường gấp y phục mới cười một tiếng. “Đáng đời!”

    Phùng Vị cầm củ khoai nóng bỏng tay kia cắn một miếng, nóng tới mức đầu lưỡi của hắn chỉ đảo một lần rồi nuốt vội vào nuốt vàng, sau đó hắn nói với Ngọc Trợ: “Ngọc cô cô, Vân Sơ tỷ tỷ càng ngày càng sắc sảo. Mai này leo lên được cành cao cũng cho chúng ta chút thể diện.”

    Vân Sơ liền mắng hắn: “Hừ! Người xấu không nói ra được lời nào tử tế! Ta đâu có cái số tốt ấy!”

    Phùng Vị thổi phù phù lên tay: “Tỷ tỷ đừng nói nữa! Chuyện trong cung ấy à, không thể nói chính xác được. Cứ nhìn việc của Đoan chủ nhân xem, dáng dấp đâu có đẹp bằng Văn Sơ tỷ tỷ, ai biết được rằng người ấy lại có ngày hôm nay?”

    Ngọc Trợ giơ ngón tay gí vào trán hắn: “Lại quên lời dạy phải không? Không được so sánh lung tung giữa chủ nhân và lũ nô tài chúng ta. Không có quy cũ gì cả, để lát nữa ta đi nói với sư phụ ngươi.”

    Phùng Vị lè lưỡi, vừa gặm củ khoai vừa nói: “Suýt nữa quên mất việc chính, sư phụ bảo nô tài tới xem chiếc áo gấm màu xanh đen, hoa văn tròn chữ phúc, có lớp lông lót trong đã chuẩn bị xong chưa? Bây giờ tuyết rơi rồi, không lâu nữa sẽ dùng đến.”

    Ngọc Trợ hất cằm vào phía trong: “Lâm Lang đang ủi ở buồng trong kia kìa.”

    Phùng Vị liền vén rèm buồng trong, nghiêng đầu nhìn vào. Lâm Lang đang cúi đầu, tay cầm bàn là, khom lưng là y phục. Vừa ngẩng đầu nhìn thấy hắn, nàng liền hỏi: “Xem cái tay đen thui của ngươi ấy, lát nữa lại làm bẩn y phục.”

    Họa Châu quay đầu nhìn thấy, bực mình nói: “Chỉ có ngươi tinh mắt mà lại tham ăn, thứ vùi ở trong chậu than mà cũng không thoát.”

    Phùng Vị nuốt qua quýt hai, ba miếng mới vỗ vỗ tay, nói: “Đừng vội so đo với nô tài chuyện này, y phục của chủ nhân cần gấp hơn.”

    Đúng lúc đó, Văn Sơ đi vào. “Đừng lấy chủ nhân ra dọa chúng ta! Cả cái phòng này, đang treo, đang là đều là y phục của chủ nhân đấy thôi.”

    Phùng Vị thấy Văn Sơ không đáp lời, không dám giả bộ kênh kiệu nữa, đành kéo người khác. “Lâm Lang, bộ trang phục mới của cô nương cũng khá đấy!”

    Vân Sơ nói: “Không có trên dưới gì cả! “Lâm Lang” là cái tên mà ngươi cũng gọi được sao? Đến một tiếng “tỷ tỷ” cũng không nói được ư?”

    Hắn cười hì hù. “Lâm cô nương với tiểu nhân sinh cùng năm, giữa bọn tiểu nhân không phân biệt lớn nhỏ.”

    Lâm Lang không muốn huyên thuyên với hắn, chỉ hỏi: “Ngươi muốn lấy chiếc áo gấn màu xanh đen có lông lót?”

    Phùng Vị nói: “Hóa ra cô nương nghe thấy ta nói ở bên ngoài rồi?”

    Lâm Lang đáp: “Đâu phải ta nghe thấy, nhưng mà bên ngoài tuyết rơi rồi, nhất định là cần áo lông. Hoàng thượng lâu nay vẫn chọn màu sắc trang trọng nên ta đoán là chiếc màu xanh đen đó.”

    Phùng Vị bật cười: “Lời này của cô nương giống hệt sư phụ. Lâm Lang à, có lẽ cô nương sẽ nhanh chóng thành người hầu hạ ngự tiến.”

    Lâm Lang cũng chẳng ngẩng lên, chỉ thổi thổi than củi trong bàn là. “Đừng nói lung tung, ta chỉ nói bừa mà thôi!”

    Vân Sơ lấy một tấm lụa xanh đến, bọc chiếc áo lông màu xanh đen lại rồi đưa cho Phùng Vị. Xua hắn đi khỏi cửa xong nàng mới than phiền: “từ sáng đến tối chỉ nói vớ va vớ vẩn!” Nàng cũng lấy bàn là đến là một bộ y phục rồi thở dài, nói tiếp: “Hôm nay, đã là ngày Mười sáu tháng Giêng rồi, lại qua một năm. Một năm rồi lại một năm, có khó khăn thì cũng nháy mắt là qua.”

    Lâm Lang cúi đầu đã lâu, cổ cứng đờ, nàng giơ tay xoa xoa. Nghe Vân Sơ nói như vậy, nàng không khỏi khẽ mỉm cười: “Cố nhịn thêm vài năm nữa là có thể xuất cung rồi.”

    Vân Sơ cười. “Tiểu cô nương lại mong có tình yêu đây! Tỷ biết muội sớm tối mong ngóng được xuất cung rồi gả cho một chàng rể tốt.”

    Lâm Lang đi lấy thêm một than bò vào bàn là, thấy Họa Châu đã đi ra gian ngoài rồi mới nói: “Muội biết tỷ cũng sớm tối mong ngóng có một ngày được nở mày nở mặt.”

    Vân Sơ đanh mặt: “Đừng có nói bậy!”

    Lâm Lang cười: “Giờ lấy được tiền của tỷ tỷ ra rồi… Rồi rồi, coi như muội không tốt, được chưa?” Nàng mềm giọng làm nũng. Vân Sơ cũng không nghiêm nghị được nữa, cuối cùng cười một cái cho qua.

    Cuối giờ Thân, tuyết rơi nhiều, từng bông rồi từng bông. Ngược lại gió đã ngừng thổi. Bốn phía đều là một mảng trắng xóa mờ mịt. Đến cung điện nguy nga, lộng lẫy cũng được phủ một màu trắng bạc, trông có vẽ vô cùng tĩnh lặng. Vì trời âm u, tuyết rơi, nên vào canh giờ này trời cũng đã gần như tối đen. Ngọc Trợ đi vào, gọi: “Họa Châu, tuyết rơi nhiều, con bọc chiếc áo ngắn lông chồn đem mang đi đi. E là tới lúc đó bọn họ luống cuống tay chân, không kịp phái người đến lấy.”

    Họa Châu lắc lắc đầu rồi nói: “ Trời tối, tuyết lại rơi lớn như thế mà vẫn đi đưa áo, cô cô chọn cho nô tỳ một việc tốt thế.”

    Văn Sơ liền nói với Họa Châu: “Xem muội lời tới mức đó rồi, đến cô cô cũng chẳng sai nổi muội nữa. Thôi đi, để tỷ đi một chuyến vậy!”

    Lâm Lang tiếp lời: “Hay để muội đi đi, dù gì muội ở trong phòng cả ngày trời, ngửi khói than đến đau cả đầu, hơn nữa hôm nay là Mười sáu, coi như là đi xua bệnh tật[1] đi.

    [1] Ngày xưa gọi ngày Mười sáu tháng Giêng là ngày xua bệnh tật, giải trừ tai họa.

    Lâm Lang đáp “vâng” rồi ôm lấy bộ y phục, châm đèn đi về phía Tứ Chấp Khố. Vừa đi qua Tứ Chấp Khố liền thấy xa xa có một cặp đèn bão đang lắc lư tới gần, theo sau là một chiếc kiệu đi từ đường nhỏ đến đây. Nàng vội vàng nép vào cạnh tường, yên lặng. Tiếng giày lộp cộp, giẫm lên đáp tuyết gây ra tiếng vang nho nhỏ. Thái giám khiêng kiệu bước từng bước rất đều. Lâm Lang cúi đầu thở nhẹ. Từng cặp đèn lồng chiếu lên đáp tuyết dưới đất, bất chợt nàng nghe thấy một giọng nói uyển chuyển gọi tên mình: “Lâm Lang!” Rồi lại ra lệnh cho thái giám: “Dừng một lát!”

    Người Lâm Lang gặp là Vinh Tần, nàng vội vàng thỉnh an: “Nô tỳ thỉnh an Vinh phu nhân!”

    Vinh Tần gật gật đầu. Lâm Lang lại hành lễ tạ ơn xong mới đứng lên. Vinh Tần mặc chiếc áo khoác lông màu đỏ thẫm, dưới ánh đèn nó càng thêm rực rỡ. Nàng ở trong kiệu, hơi nghiêng người nói chuyện với Lâm Lang, để lộ chiếc áo gấm bên trong có hoa văn trăm con dơi màu xanh ngọc, cổ tay áo có ba, bốn tất lông chồn trắng, mềm mại khẽ phất phơ trên chiếc lò sưởi cầm tay tráng men. Nàng hỏi: “Văn Sơ vẫn khỏe chứ?”

    “Bẩm Vinh phu nhân, Vân Sơ cô nương rất khỏe ạ. Chỉ là hay nhớ tới người, lại e ngại quy củ nên không dám đến thỉnh an chủ nhân thường xuyên.” Lâm Lang đáp.

    Vinh Tần nhẹ nhàng gật đầu, nói: “Mấy ngày nữa ta sẽ sai người đến thăm nó.” Vinh Tần đang trên đường đến Từ Ninh cung thỉnh an Thái hoàng thái hậu, nàng sợ đến muộn cho nên chỉ nói đôi ba câu rồi ra hiệu cho thái giám khởi kiệu. Lâm Lang đứng tránh sang một bên theo phép tắc, đợi kiệu đi xa rồi mới xoay người.

    Nàng đi theo con đường nhỏ bên ngoài tây noãn các, thái giám Trường Khánh đang trực ở Tứ Chấp Khố thấy nàng thì mặt mày hớn hở. “Là Ngọc cô cô sai cô nương đến ư?”

    Lâm Lang đáp: “Ngọc cô cô thấy tuyết rơi nhiều, sợ các sư phụ ở đây sốt ruột nên bảo nô tỳ đem áo tới.”

    Trường Khánh nhận lấy bao y phục rồi nói: “Trời lạnh thế này nên giữ cô nương lại uống trà, sưởi ấm tay, nhưng mà thấy trời đã tối, ta cũng không giữ người nữa. Lúc về cho ta chuyển lời cảm tạ đến Ngọc cô cô, đúng là đã phiền cô cô phải lo nghĩ như vậy, còn đặc biệt sai cô nương đưa tới.”

    Lâm Lang mỉm cười, khẽ nói: “Công công khách sáo quá rồi. Ngọc cô cô thường nói những chuyện tốt đẹp về các sư phụ, bảo các sư phụ hay giúp đỡ chúng nô tỳ, hơn nữa đây cũng là việc của chúng nô tỳ.”

    Trường khánh thấy nàng nói như thế, trong lòng vui mừng đáp: “Được rồi, được rồi! E là lát nữa cổng cung đóng mất, cô nương mau đi về đi!”

    Lâm Lang cầm chiếc đèn bão lên, quay người đi về. Trời đã tối đen, khắp nơi trong cung đều đang lên đèn, phía xa xa chỉ thấy ánh đèn lập lòe. Bông tuyết đã nhỏ hơn nhưng vẫn rơi dày như trước, như sợi bông bay bay rồi đáp xuống trong yên lặng. Binh sĩ canh gác bên trong Long Phúc môn đang đổi ca, từ xa chỉ nghe thấy tiếng động khi bội đao va vào những chiếc đinh bạc trên đai lưng, lách ca lách cách phá tan sự yên lặng. Nàng bước thấp bước cao đi tới, lớp tuyết bên dưới thấm qua đế giày, vừa lạnh buốt vừa ẩm ướt.

    Về tới phòng, nàng lập tức đứng bên chậu than củi, một lúc lâu sau mới thấy ấm dần lên. Ngọc Trợ nói: “Đang định đi tìm con, chỉ sợ đóng cửa cung rồi.”

    Lâm Lang đáp lời: “Bên ngoài trời lạnh thật đấy, lạnh tới mức đầu như đông cứng lại.”

    Vân Sơ đưa lò sưởi cầm tay của mình cho nàng: “Đã để phần bánh bột cho muội rồi.”

    Lâm Lang bèn nói: “Trên đường trùng hợp đã gặp được Vinh chủ nhân, người nói mấy ngày nữa sẽ phái người đến thăm tỷ tỷ.”

    Vân Sơ nghe xong quả nhiên vui vẻ hẳn, hỏi: “Trông sắc mặt tỷ tỷ thế nào?”

    Lâm Lang trả lời: “Tất nhiên là tốt rồi, hơn nữa còn mặc y phục hoàng thượng mới ban thưởng, càng toát lên sự cao quý.”

    Vân Sơ hỏi: “Hoàng thượng mới thưởng y phục cho tỷ tỷ sao? Tỷ ấy nói cho muội biết à?”

    Lâm Lang khẽ mỉm cười, nói: “Sao chủ nhân có thể nói chuyện này với muội được, là muội tự đoán thôi.”

    Vân Sơ ngạc nhiên: “Sao muội lại đoán được?”

    Lâm Lang buông lò sưởi cầm tay xuống, cầm lấy bánh bột trong đĩa rồi nói: “Lụa Vân Cẩm mà phủ dệt Giang Ninh mới dâng lên năm ngoái, ngoài chỗ Thái hoàng thái hậu và Thái hậu thì không ban thưởng cho các chủ nhân các cung. Hôm nay nhìn thấy Vinh chủ nhân mặc trên người, tất nhiên là do Hoàng thượng mới ban thưởng rồi.”

    Vân Sơ bật cười: “Lâm Lang, sau này gọi muội là nữ Gia Cát mới đúng.”

    Lâm Lang cười khẽ: “Muội chỉ đoán linh tinh như mà thôi, làm gì tới mức như tỷ nói!”

    Trận tuyết rơi mãi, kéo dài đến nữa đêm, qua nữa đêm thì ngừng hẳn. Một vầng trăng nghiêng nghiêng treo thấp bên bờ tường phía tây. Ánh trăng chiếu vào lớp tuyết, tỏa ra thứ ánh sáng lành lạnh, phản chiếu lên lớp giấy dán cửa sẽ khiến nó trở nên trong suốt. Lâm Lang đang mơ màng ngủ, mắt lim dim xoay người, lại tưởng rằng trời đã sáng, sợ muộn giờ nên ngồi bật dậy, lắng tay nghe. Xa xa vọng đến tiếng gõ canh bốn, nàng lại nằm xuống. Vân Sơ cũng đã tỉnh nhưng lại chầm chậm kéo góc gối lau khóe mắt. Lâm Lang liền hỏi: “Lại mơ thấy ngạch nương của tỷ à?”

    Vân Sơ không lên tiếng, một lúc lâu sau mới nhẹ nhàng “ừ” một tiếng. Lâm Lang khẽ thở dài, nói: “Đừng nghĩ nữa, bây giờ có Vinh chủ nhân đến, tỷ tỷ là người có tài như thế, tương lai nhất định sẽ không thiếu vinh hoa phú quý. Cho dù không ở trong cung thì chắc chắn khi xuất cung thì cũng sẽ gả vào một nhà tốt.”

    Vân Sơ đáp: “Muội không biết chứ. Nếu không nhờ có tỷ tỷ thì ngạch nương tỷ đã khổ đến mức nào.”

    Lâm Lang khẽ vổ về Vân Sơ qua lớp chăn: “Ngủ đi, một lát nữa là phải dậy rồi.”

    Mỗi ngày, cứ đúng giờ Thìn là y phục sẽ được mang đến phóng Giặt đồ. Ngọc Trợ phân công người làm, Lâm Lang, Vân Sơ thuộc nhóm có mười người, chuyên về là ủi. Từ trước đến nay Lâm Lang luôn làm việc cẩn thận, tỉ mỉ, cho nên không cần Ngọc Trợ dặn dò, đầu tiên nàng đem chiếc áo choàng đen có thêu hoa văn rồng thành hình tròn trải lên tấm ván, rẫy nước lên, vừa quay người lại lấy bàn là thì không thể không hỏi: “Ai lại cầm bàn là của muội rồi?”

    Họa Châu đang treo y phục liền thò đầu ra đáp: “Muội muội tốt, tỷ dùng nhanh thôi, cho tỷ mượn dùng trước một lát.”

    Lâm Lang còn chưa đáp lời, Vân Sơ đã ngẩng lên, nói: “Họa Châu, cuối cùng rồi sẽ có ngày muội lười đến mức sinh chuyện cho mà xem.”

    Họa Châu đứng sau bộ y phục màu sắc rực rỡ thè lưỡi với nàng, còn Lâm Lang cầm lấy chiếc bàn là, ép than vào, cúi xuống nhìn kĩ chiếc áo. “Thật là qua loa, đến đường viền sức chỉ cũng chẳng nói một tiếng, lát nữa giao lên lại có người chết đói.”

    Ngọc Trợ đi đến nhìn cẩn thận, Lâm Lang đã đi lấy hộp đựng đồ may vá đến, chọn chỉ màu vàng ra so. Ngọc Trợ nói: “Chỗ này cần chỉ màu đen[2] mới được…” còn chưa nói hết câu thì tự nàng đã lỡ lời, liền cười cười. “Thật là già rồi nên hồ đồ, buộc miệng quên cả điều cấm kỵ.”

    [2] Nhắc đến chữ “Huyền”- tên húy của Hoàng đế Khang Hy.

    Họa Châu xẵng giọng: “Cô cô suốt ngày bảo mình già, thật ra cô cô trông thế này cũng xấp xỉ tuổi chúng nô tỳ mà thôi.”

    Lâm Lang cười, nói: “Họa Châu lười vẫn hoàn lười, nhưng xưa nay mồm miệng lại chẳng bao giờ lười.”

    Vân Sơ tiếp lời: “Nếu cô nương thương muội ấy thì chỉ khổ những người ăn nói vụng về như chúng ta.”

    Họa Châu kiễng chân vắt y phục lên giá, miệng đáp: “Các tỷ ăn nói vụng về á? Các tỷ được chọn ra từ những người ăn nói vụng về ấy!”
     
  3. Tinna My

    Tinna My Lười nhất BQT Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    1,361
    Đã được thích:
    477
    Điểm thành tích:
    83

    Chương 2: Đế vương thiên tử

    Bỗng nghe có người nói ở bên ngoài: “Trong phòng sôi nổi quá nhỉ!”

    Ngọc Trợ cuống quýt đi ra nghêng đón, cười rạng rỡ thỉnh an: “Triệu tổng quản, hôm nay cơn gió nào đưa ngày đến đây thế?”

    Người đến chính là tổng quản thái giám Triệu Hữu Trung với giọng vịt đực và khuôn mặt tươi cười. “Ta mang tin tức tốt tới cho Vân Sơ cô nương. Vân Sơ, từ ngày hôm nay cô nương dừng việc ở đây, đến chỗ Đoan chủ nhân làm việc.”


    Ngọc Trợ cười, nói: “Chuyện này ngài cứ phái người đến nói một tiếng, bảo Vân Sơ qua đó là được, còn phiền ngài tự mình đi một chuyến.” Rồi nàng lại nói lời chúc mừng với Văn Sơ.

    Lúc này, Họa Châu mới lấy lại tinh thần, nói liên mồm: “Vân Sơ, tỷ tỷ thật là tốt số!”

    Lâm Lang nắm tay Vân Sơ, khẽ siết chặt, nói nhỏ: “Còn không mau tạ ơn Triệu tổng quản?”

    Văn Sơ vui vẻ ra mặt, thỉnh an Triệu Hữu Trung. Triệu Hữu Trung nói: “Hầu hạ nương nương thì tiền đồ rộng mở, Văn Sơ cô nương thông minh, lanh lợi, ắt có phúc.”

    Vân Sơ bàn giao công việc xong xuôi thì trở lại phòng gói ghém đồ đạc. Lâm Lang thu dọn y phục và chăn gối thay nàng, hai mắt Văn Sơ đỏ hoe: “Lâm Lang, muội phải đi thăm tỷ đấy!”

    Lâm Lang cười nhẹ nhàng: “Vân Sơ, tỷ được đi đến nơi tốt hơn rồi. Nếu muội có thời gian rãnh muội sẽ đi thăm tỷ.”

    Vân Sơ có rất nhiều điều muốn nói nhưng cuối cùng chỉ thở dài một hơi rồi nói: “Lâm Lang, trước nay tỷ luôn kiêu ngạo, nhưng phải nói rằng gặp được muội là may mắn nhất đời này của tỷ.”

    Lâm Lang cười, nói: “Tỷ mới là người có phúc, muội còn trông tương lại được nhờ đây. Trước mặt của chủ nhân không giống như giữa tỷ muội chúng ta. Tuy Đoan chủ nhân ôn tồn, còn có quan hệ tốt với Vinh chủ nhân nhưng dù gì cũng là chủ nhân nương nương, việc gì tỷ cũng phải cẩn thận.”

    Vân Sơ gật đầu, cầm tay Lâm Lang mà không nói nên lời.

    Vân Sơ theo Triệu Hữu Trung đến Hàm Phúc cung nơi Đoan Tần ở. Hàm Phúc cung nằm ở Tây Lục Sở. Vân Sơ vào cung chưa lâu, chưa từng đi tới nơi này. Nàng cùng Triệu Hữu Trung đi men theo hai con đường với hai bên là tường cao một lúc lâu, lại rẽ vào một đường khác, cuối cùng rẽ tiếp mới thấy cung điện trước mắt. Trên tấm biển được treo để ba chữ “Hàm Phúc cung”. Triệu Hữu Trung dẫn nàng đi theo cửa hông. Trong vườn có một cung nữ đang cầm một cái đĩa có cá nhỏ trộn cơm cho mèo ăn, khi nhìn thấy họ thì đặt đĩa xuống rồi thỉnh an Triệu Hữu Trung, ánh mắt nhìn Vân Sơ đánh giá. Triệu Hữu Trung cười, hỏi: “Đây là Vân Sơ mới tới, nếu bây giờ chủ nhân có rảnh thì ta đưa nàng ta vào dập đầu.”

    Cung nữ kia nói: “Triệu tổng quản chờ chút, nô tỳ đi bảo cho Thê Hà tỷ tỷ.” Nàng đi vào một lát rồi ra ngay, xoay người vén rèm. “Triệu tổng quản, chủ nhân cho gọi vào.”

    Vân Sơ đi vào theo Triệu Hữu Trung, cũng không kịp nhìn kĩ cách bày trí trong chính điện. Cung nữ kia dẫn nàng và Triệu Hữu Trung đi vào phòng phía đông, nhanh chóng, vén chiếc mành lên. Vân Sơ cảm thấy một hơi ấm mang theo một mùi hương tinh tế phải vào mặt, bước vào thì thấy một người đang ngồi trên trảng kỷ lớn bên cửa sổ, trên người mặc chiếc áo gấm dài thêu hoa sen xanh, chữ bách, trên đầu cài đầy phỉ thúy, vàng ngọc trên chiếc trâm phượng buông xuống trên mái tóc. Vân Sơ vội vàng quỳ xuống dập đầu, Triệu Hữu Trung thỉnh an: “Thỉnh an Đoan Tần, đây chính là Vân Sơ.”

    Vân Sơ nghe nàng ta nói: “Đứng dậy cả đi!” Hai người đều tạ ơn rồi mới đứng lên. Vị Đoan Tần đó nhìn Vân Sơ thật kĩ rồi nói: “Quả nhiên là bộ dạng đứng đắn, sau này ngươi theo Thê Hà, có vấn đề gì cứ hỏi nàng ta.”

    Lúc này Vân Sơ mới để ý đến nữ tử mặc chiếc áo màu lam nhạc đứng bên Đoan Tần, mặt mày hiền lành, đoán nàng ta chắc chắn là Thê Hà, nàng cung kính đáp một tiếng “vâng”.

    Thê Hà dẫn Vân Sơ ra ngoài, sắp xếp chỗ ở cho nàng rồi nói một lượt tất cả quy định cùng kiêng kỵ cho Vân Sơ. Vân Sơ vốn nhanh nhẹn lại cẩn thận, Đoan Tần có quan hệ tốt với Vinh Tần nên tất nhiên đối với nàng không bạc, cứ như vậy nàng cũng dần ổn định.

    Ngày mùng Hai tháng Hai được gọi là ngày “Rồng ngẩng đầu”. Thời tiết hôm nay nắng ráo, ánh mặt trời chiếu lên mái ngói vàng kim và tường cung đó tạo nên một vùng phản quang lấp lánh chói mắt. Ngày này trong cung theo tập tục cũ kỵ may vá, thêu thùa, có người ham vui, thích náo nhiệt thì học theo bách tính trong dân gian rải tro để “gọi rồng”. Hiện chưa đươc một năm sau ngày Hiếu Chiêu Hoàng hậu qua đời nên trong cung không tổ chức yến tiệc. Vân Sơ nghe nói Đoan Tần nhận lời mời của Vinh Tần và Thông Quý nhân đi dạo ở ngự hoa viên. Đoan Tần nói: “Ở trong phòng cũng chán, ra ngoài đi dạo một lát vậy.” Vì nàng chỉ đi dạo nên vịn vào tay Thê Hà, quay đầu nhìn thấy Vân Sơ liền nói: “Ngươi cũng theo cùng đi!”

    Trong lòng Vân Sơ chỉ cầu có thế, nàng vội vàng đáp “vâng” rồi cầm lấy chiếc áo choàng màu xanh ngọc đốm vàng của Đoan Tần, lại cầm lấy chiếc đệm ngồi làm từ lông vũ mềm mại. Thế Hà cười, nói: “Vân Sơ làm việc thật cẩn thận!”

    Vân Sơ vừa cười vừa đáp: “Chẳng qua là muội học tỷ tỷ thôi!”

    Trong ngự hoa viên, cây cối, hòn giả sơn như còn mang theo sự vắng lặng của mùa đông, nhưng lại còn có ánh mặt trời nên người ta còn cảm thấy xuân ấm áp. Vì ánh nắng ấm áp nên ba vị chủ nhân bèn ngồi xuống hàn huyên. Đang nói chuyện thì nhìn thấy mấy người vây quanh một chiếc kiệu đi qua dãy giả sơn phía xa xa. Thông Quý nhân – Nạp Lạc thị mau miệng nói: “Đó không phải là kiệu của Đông Quý phi sao?”

    Đoan Tần bèn khẽ mỉm cười: “Không nhìn rõ, có lẽ là đúng.”

    Vị trí cao nhất trong hậu cung còn khuyết, trong hậu cung đều coi quý phi Đông Giai thị là người đứng đầu. Nàng là con gái của trọng thần đương triều Đông Quốc Duy, là cháu ruột của Hiếu Khang Chương Hoàng hậu. Trong lòng mọi người đều hiểu rõ rằng vị trí còn trống kia sớm muộn gì cũng vào tay Đông Quý phi.

    Thông Quý nhân thở dài một tiếng. “Hoàng hậu mất gần một năm rồi, chỉ không biết trong lòng Hoàng thượng có dự tính gì?”

    Vinh Tần bèn nói: “Lúc này chúng ta không nên nhắc đến những chuyện này, không lại sinh rắc rối.”

    Đoan Tần nói: “Chẳng lẽ người ta nghĩ được mà chúng muội không được nói.”

    Vinh Tần cười, đáp: “Con người muội muội thẳng thắn, chẳng giống chúng ta vòng vo.” Nàng lại giơ tay cầm tay Đoan Tần nói “ô” lên một tiếng. “Đôi vòng tay màu xanh ngọc này của muội đẹp quá, bây giờ hiếm gặp phỉ thúy trong vắt như thế này.”

    Đoan Tần không giấu được sự vui vẻ: “Là hôm trước Thái hậu mới ban thưởng cho muội.”

    Vinh Tần luôn miệng nói: “Thảo nào!” Lại duỗi tay mình ra. “So ra thì màu sắc chiếc vòng tay của ta quá đậm rồi.”

    Thông Quý nhân xen vào: “Lần trước Nội vụ phủ trình danh sách lên, những thứ khác thì nhiều nhưng vòng phỉ thúy tốt như thế này chẳng có là bao.” Đã nhắc đến châu báo, ngọc ngà thì ắt sẽ buôn chuyện một lúc lâu.

    Đầu xuân ngày ngắn, chẳng mấy chốc mặt trời đã ngã về tây. Đoan Tần cười, nói: “Ngồi cả nữa ngày rồi, trời hơi lạnh, muội chỉ sợ về lại đau thắt lưng cho nên muội xin về trước.”

    Thông Quý nhân bèn nói: “Vậy muội cũng đi đi, nếu các tỷ tỷ có thời gian vậy hôm khác chúng ta lại ra ngoài đi dạo.”

    Vinh Tần cũng nói: “Đợi thời tiết ấm lên thì ngày càng đi dạo càng nhiều.”

    Đoan Tần đã đi được hai bước mới chợt nhớ ra, rồi quay lại nói với Vân Sơ. “Đúng là ta sơ suất, đã lâu ngươi không gặp Vinh chủ nhân, đi nói chuyện với tỷ ấy vài câu đi! Ta và Thê Hà về trước.”

    Vân Sơ vội đáp: “Nô tỳ không dám!”

    Vinh Tần cũng nói: “Chẳng qua chỉ là mấy ngày không gặp, hơn nữa nó ở chỗ muội muội thì cũng giống như ở chỗ ta, chẵng lẽ còn có lời gì cần nói riêng?”

    Đoan tần nói: “Muội không có muội muội, vì vậy trong lòng muội coi Vân Sơ như muội muội ruột vậy. Tỷ muội lâu ngày không gặp thì nói với nhau đôi ba câu cũng là bình thường. Tỷ tỷ nói như vậy thấy muội có khoảng cách với tỷ đấy.”

    Những lời này khiến Vinh Tần cười, nói: “Vậy nếu ta từ chối, thì cũng không phải rồi!”

    Đoan Tần xoay người cười một cái rồi vịn vào Thê Hà đi về.

    Vân Sơ bèn đỡ khuỷu tay Vinh Tần, hai người đi về phía trước, theo con đường đá xanh. Cung nữ thân cận của Vinh Tần biết hai tỷ muội họ có lời muốn nói nên đi theo xa xa, đã đắc tội với không ít người. Vinh Tần liền nói khẽ với Vân Sơ: “Tuy Đoan chủ nhân đang được sủng ái nhưng tính tình không tốt, miệng lưỡi lại xấu xa, đã đắc tội với không ít người. Muội phải tính lâu dài cho chính mình. Muội vào cung mấy năm nay có người nào, có việc gì chưa từng trải qua? Hiện giờ nàng ta trẻ trung, Hoàng thượng ham cái mới nên có đôi chút nhớ thương, nhưng một khi không còn mới mẻ thì sớm muộn gì cũng bị thất sủng.”

    Vân Sơ im lặng lắng nghe, một lát sau mới nói: “Lúc Lâm Lang tiễn muội cũng nói với muội rồi.”

    Vinh Tần gật đầu. “Lâm Lang là người chu đáo. Bản thân muội cũng phải cẩn thận từng chút một. Giờ thì mau về đi, nếu nán lại lâu hơn e là có người lại sinh nghi.”

    Vân Sơ đáp một tiếng “vâng” rồi mới cất bước.

    Trời vào tháng Ba thì ngày càng ấm lên. Hôm nay lúc Đoan Tần đang ngủ trưa, mọi người bèn tản ra, Vân Sơ về phòng mình, đang ngồi trên tràng kỷ vẽ mẫu thêu thì có tiểu cung nữ vào bảo: “Vân tỷ tỷ, người của phòng Giặt đồ đưa y phục tới, đang đợi ở trong này, hỏi tỷ có ở trong này không.”

    Vân Sơ không kịp đặt chiếc bút lông xuống đã vội chạy ra, từ xa đã thấy Lâm Lang. Nàng vui vẻ đến đón rồi hỏi: “Sao muội lại đến đây?”

    Lâm Lang đáp: “Muội nói với Ngọc cô cô một tiếng là mang y phục tới cho Đoan chủ nhân rồi tiện thăm tỷ luôn.” Nắm lấy tay Vân Sơ rồi nhìn từ trên xuống dưới, thấy nàng mặc áo gấm màu xanh lục nhạt, mặt trắng mịn, hồng hào nên nói: “Trông tỷ rất tốt, có thể thấy cuộc sống của tỷ bây giờ rất đúng ý tỷ.”

    Vân Sơ cười dáp: “Bây giờ tỷ chỉ lo việc chải đầu cho Đoan chủ nhân, những chuyện khác không cần lo nên đang béo lên đây!”

    Vân Sơ dẫn Lâm Lang vào phòng mình ngồi, hai người nói chuyện hơn nữa canh giờ, Lâm Lang sợ trễ việc nên chuẩn bị về. Vân Sơ vội mở chiếc rương đầu tràng kỷ rồi lấy một vật nho nhỏ đưa cho nàng. “Đây là đồ Đoan chủ nhân thưởng cho ta, là cao sâm Triều Tiên cống, bôi vào sẽ không bị nứt nẻ, cũng không bị lạnh cóng.”

    Lâm Lang nói: “Chủ nhân thường cho tỷ, tỷ giữ lại mà dùng.”

    Vân Sơ đáp: “Tỷ vẫn còn, huống hồ muội cầm lấy mà dùng, so với tỷ dùng còn khiến tỷ vui hơn.”

    Lâm Lang nghe nàng ta nói như vậy đành nhận lấy. Nàng đi ra từ Hàm Phúc cung, đi theo lối nhỏ men theo con đường ngự hoa viên rồi rẽ vào con đường hẹp, đúng lúc gặp Phùng Vị đang ôm một bao y phục. Hắn thấy nàng thì mặt mày hớn hở. “Đúng là khéo, là y phục Hoàng thượng thay ra đấy, cô nương tiện thể mang về luôn đi.”

    Lâm Lang đáp: “Ta đâu dám nhận, lại chẳng có người ở đây, sau này nếu mất thứ gì thì bảo ta giải thích thế nào đây?”

    Phùng Vị nói: “Trong này là bộ y phục bắn cung bằng lụa Gia Ninh màu xám.”

    Lâm Lang trả lời: “Ngươi chỉ nói bừa, trong cung chẳng săn bắn, sao có y phục săn bắn được?”

    Phùng Vị mở bao ra, hớn hở nói: “Cô nương xem, không phải y phục bắn cung thì là gì? Hôm nay Hoàng thượng có hứng nên truyền mấy đại nhân, định giải thưởng rồi thi bắn cung ở ngự hoa viên, thật sự rất ngoạn mục!”

    Lâm Lang hỏi: “Tận mắt ngươi trông thấy sao?”

    Phùng Vị không khỏi ngạc nhiên. “Ta đâu có cái vận may được hầu hạ ngự tiến. Là nghe sư phụ ta kể lại đấy!”
     
  4. Tinna My

    Tinna My Lười nhất BQT Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    1,361
    Đã được thích:
    477
    Điểm thành tích:
    83

    Chương 3: Bản thân cô quạnh

    Phùng Vị khua hai tay, miêu tả: “Hoàng thượng thì không cần nhắc đến, bách phát bách trúng. Hiếm thấy là thị vệ Nạp Lan đại nhân lại giành được phần thưởng, một mũi tên trúng hai đích.”

    Còn chưa dứt lời thì phía sau truyền đến một tiếng “phạch”, Lâm Lang ngẩng lên nhìn, hóa ra là một chú chim sẻ lông xám đang bay qua đỉnh hòn giả sơn. Ánh mắt nàng nhìn theo chú chim, ngẩng lên nhìn bầu trời. Lúc này, mặt trời đã ngã về tây, bầu trời xanh thăm thẳm, không có lấy một áng mây, xa xa trông như một chiếc hồ sâu tĩnh lặng, như có thể nhấn chìm người ta ở trong đó.


    Không lâu sau, nàng cúi đầu, nói: “Xem ra cũng không còn sớm, ta không thể nghe ngươi nói chuyện phiếm được nữa.”

    Phùng Vị nhét luôn bao y phục vào tay nàng. “Vậy bộ y phục này đưa cô nương cầm luôn.” Không đợi nàng trả lời, hắn liền chạy vụt đi.

    Lâm Lang đành ôm bao y phục về phòng Giặt đồ. Đi theo cửa hông của Chung Túy cung, thấy bốn người đang vây quanh một vị phu nhân. Qua y phục và trang sức thì giống hệt mệnh phụ triều đình vào cung thỉnh an. Nàng vội tránh sang một bên, không ngờ một trong bốn người kia kinh ngạc thốt lên: “Đây chẳng phải là Lâm Lang cô nương sao?”

    Lâm Lang ngẩng lên, vị phu nhân kia cũng quay mặt sang, nhìn thấy nàng thì vẻ mặt cũng vừa kinh ngạc vừa vui mừng. “Đúng là Lâm cô nương rồi!”

    Lâm Lang đã quỳ xuống, gọi một tiếng: “Tứ thái thái!”

    Người đầu tiên trong bốn người gọi tên nàng chính là đại a hoàn hầu hạ Tứ thái thái, thấy Tứ thái thái ra hiệu liền vội vàng giơ hai tay đỡ Lâm Lang. Tứ thái thái nói: “Cô nương đừng đa lễ, chúng ta là người một nhà, hơn nữa đây là ở trong cung.” Người cầm tay Lâm Lang, vui vẻ nói: “Đã mấy năm không gặp, cô nương càng ngày càng trưởng thành rồi. Hôm trước, Lão thái thái còn nhớ tới, bảo không biết đến lúc nào mới lại được gặp nương.”

    Lâm Lang nghe Tứ thái thái nói vậy, mắt đỏ hoe, đáp: “Hôm nay gặp được thái thái là phúc lớn của Lâm Lang.” Còn chưa nói hết thì giọng nói đã mang theo chút nứt nở, nàng cố gắng kìm nén rồi gượng cười, nói: “Thái thái trở về xin nói Lâm Lang thỉnh an Lão thái thái.” Trong nơi cung cấm này nào dám nói thêm câu gì nữa, nàng lại quỳ xuống khấu đầu một cái. Tứ thái thái cũng không biết không tiện nói nhiều, chỉ nói: “Đứa bé ngoan, tự bảo trọng!”

    Lâm Lang đứng cạnh bức tường cung, ánh mắt tiễn Tứ thái thái dần đi xa. Cung điện nhấp nhô, phía chân trời ánh lên từng tia ráng chiều, như gợn sóng trên mặt nước, khẽ dập dờn. Giữa không trung như được trải tơ lụa màu sắc sặc sỡ, ánh lên ngói lưu ly. Bốn phía lại dần chuyển sang màu đen, giống giọt mực lan dần trong bình nước, chầm chậm tan ra.

    Tứ thái thái ra khỏi cống cung, trời đã tối, quay về phủ đã đến lến phải thắp đèn. Đám đầy tớ chạy tới dắt ngựa, lại cầm thêm cái ghế ra. A hoàn xuống xe trước, ba, bốn, người ra đón từ cửa phụ. “Tứ thái thái đã về!” Tứ thái thái bước xuống xe, đi đến nhà giam chính trước. Đại thái thái, nhị thái thái đang ngồi chơi bài với Lão thái thái ở bên trong. Thấy Tứ thái thái bước vào, Lão thái thái vội bỏ quân bài xuống, hỏi: “Đã gặp được chủ nhân chưa?”

    Tứ thái thái thỉnh an xong mới mỉm cười, đáp: “Bẩm Lão thái thái đã gặp được Huệ chủ nhân rồi. Sắc mặt chủ nhân rất tốt, còn cùng con nói chuyện một lúc lâu, rồi lại thưởng vật này vật kia dặn con mang về!”

    A hoàn nhận lấy từ Tứ thái thái rồi dâng lên một pho tượng Bồ Tát bằng vàng ròng, gậy trầm hương, đồng hồ phương tây bằng vàng, lụa là gấm vóc, v.v… Lão thái thái nhìn chúng, cười rồi gật đầu liên tục: “Còn không mau đỡ thái thái các ngươi ngồi xuống nghỉ ngơi đi?”

    Tứ thái thái tạ ơn, ngồi xuống rồi nói: “Hôm nay con còn bất ngờ gặp được một người.”

    Đại thái thái cười. “Bất ngờ gì, mau mau nói xem, lẽ nào muội gặp thánh giá hay sao?”

    Tứ thái thái cười, đáp: “Trước mặt Lão thái thái, mà Tứ thái thái còn nói đùa vậy, trên đời này làm gì có cái lý nào mà mệnh phụ gặp thánh giá chứ? Là muội gặp Lâm cô nương.”

    Lão thái thái nghe xong, quả nhiên vội vàng hỏi: “Đúng là gặp được Lâm Lang? Nó có khỏe không? Chắc chắn đã cao lên nhiều rồi.”

    Tứ thái thái bèn đáp: “Lão thái thái yên tâm, Lâm cô nương rất khỏe, cũng cao lên rồi, vẻ ngoài cũng ngày càng trưởng thành, còn nhờ con gữi lời thỉnh an người.”

    Lão thái thái thở dài một tiếng. “Đứa nhỏ này, không uổng công ta thương yêu nó, chỉ tiết nó không may mắn… Lát nữa Đông Lan trở về, đừng nhắc đến Lâm Lang trước mặt nó.”

    Tứ thái thái đáp: “Con hiểu. Huệ chủ nhân quan tâm đến sức khỏe của người, hỏi nhân sân ban cho lần trước đã dùng hết chưa, con trả lời là vẫn chưa hết. Huệ chủ nhân còn bảo mấy ngày nữa sẽ phái Đại a ca đến thăm Lão thái thái.”

    Lão thái thái vội nói: “Việc này tuyệt đối không thể được. Đại a ca là dòng dõi quý tộc thiên hoàng, kim chi ngọc diệp. Huệ chủ nhân nói như khác nào làm giảm thọ của bà già này.”

    Đại thái thái, Nhị thái thái bỗng thấy vui vẻ, đều nói: “Tuy hiện giờ Huệ chủ nhân chỉ là nương nương nhưng vẫn một lòng hiếu thảo với Lão thái thái, đúng là không gì sánh đươc, đúng là không uổng công ngày xưa Lão thái thái yêu thương người.”

    Lão thái thái đáp: “Trong số mấy người con gái của ta coi như nó có phúc, lại chẳng ai chịu thua kém ai, khó trách Đại a ca cũng tranh đấu cho nó.”

    Đang lúc chuyện trò, a hoàn đến bẩm: “Đại gia đã trở về ạ.”

    Lão thái thái vừa nghe thấy vậy thì hớn hở ra mặt, chỉ nói: “Mau mau kêu nó vào đây!”

    A hoàn vén rèm, một vị công tử mặt triều phục nhanh nhẹn bước vào. Tứ thái thái cười nói: “Đông Lang mặc bộ triều phục này đúng là rất có khí thái anh hùng.”

    Dung Nhược chào một tiếng: “Lão thái thái!” Hắn thỉnh an bà nội rồi lại thỉnh an mấy người thím, bác gái.

    Lão thái thái kéo tay hắn, bảo hắn ngồi ở cái sạp nhỏ cạnh mình, hỏi: “Hôm nay Hoàng thượng kêu con đi, công việc có ổn không?”

    Dung Nhược đáp: “Lão thái thái yên tâm. Hôm nay con còn được ban thưởng.” Rồi hắn đem một khẩu súng ngắn dâng lên bằng hai tay cho Lão thái thái xem. Đây là phần thưởng của Hoàng thượng.”

    Lão thái thái cầm lấy, ước lượng trong tay, cười nói: “Đây là thứ đồ gì, nặng quá!”

    Hắn trả lời: “Đây là súng của phương tây, hôm nay so tài bắn tên trong hoa viên, Hoàng thượng vui vẻ liền thưởng cho con cái này.”

    Tứ thái thái cười, nói: “Lúc con còn chưa ra khỏi cổng cung đã nghe nói rồi. Nghe nói hôm nay Đông Lang đoạt được giải cao nhất, một mũi tên trúng hai đích làm mấy vị bối tử, bối lạc và các thị vệ đều buồn bã vì đấu không lại, Hoàng thượng rất vui.”

    Lão thái thái cũng cười, gật đầu, nói: “Đi gặp mẫu thân con đi, nói cho người vui.”

    Dung Nhược liền đáp một tiếng “vâng” rồi đứng dậy, đi ra nhà phía sau gặp Nạp Lan phu nhân.

    Nạp Lan phu nhân nghe hắn kể chuyện, cũng vui mừng, nói: “Phụ thân con suốt ngày huyên thuyên, ông ấy chỉ tiết là rèn sắt không thành thép mà thôi. Thật ra Hoàng thượng đối với con rất tốt, con đừng phụ lòng thánh thượng.”

    Dung Nhược đáp “vâng”, Dường như Nạp Lan phu nhân còn nhớ ra một chuyện, bà nói: “Bà mối cầm thiệp tuổi đến, lát nữa con cũng xem qua một chút đi. Vợ con đã mất gần hai năm, việc này cũng nên nghĩ đến rồi.” Thấy hắn cúi đầu không nói, bà liền nói tiếp: “Mẫu thân biết trong lòng con vẫn rất đau khổ, nhưng con cũng đã tận tâm với nghĩa phu thê rồi.”

    Dung Nhược trả lời: “Việc này xin mẫu thân quyết định cũng được.”

    Một lúc lâu sau Nạp Lan phu nhân mới nói: “Vợ kế tuy không thể so với vợ cả nhưng cũng là việc trọng đại cả đời, trong lòng con có ý gì thì cũng đừng ngại nói ra.”

    Hăn đáp: “Mẫu thân nói như vậy khiến con chẳng biết giấu mặt vào đâu. Lễ phép của người hán là “lệnh của phụ mẫu, lời của bà mối”, người Mãn chúng ta cưới hỏi qua mai mối cũng phải theo ý của phụ mẫu mới đúng phép tắc.”

    “Con đã nói như vậy, mẫu thân sẽ đi bẩm Lão thái thái, rồi lại cùng phụ thân con bàn bạc vậy.” Nạp Lan phu nhân gật đầu.

    Theo thường lệ, Dung Nhược cùng mẫu thân hầu hạ Lão thái thái ăn cơm xong lại đi thỉnh an phụ thân Minh Châu xong rồi mới về phòng mình. A hoàn cầm đèn đi về phía trước, hắn đi đường quanh co qua đình qua viện, bất giác đi đến trước cổng vòm. Xa xa trông thấy trên hàng cây thấp thoáng ở góc hành lang, dưới ánh sáng mờ mờ của ánh trăng, tựa như có một bông hoa trắng muốt, hắn không khỏi kinh ngạc mà dừng bước, buộc miệng hỏi: “Hoa lê nở rồi sao?”

    A hoàn đáp: “Đại gia nói đùa rồi, tiết trời này đến ngọc lan còn chưa nữa, huống hồ là hoa lê.”

    Dung Nhược im lặng, một lúc lâu sau lại nhấc chân bước đi về phía hành lang kia. A hoàn vội vàng đi theo. Đêm đen như mục, vầng sáng vàng ấm áp từ chiếc đèn lồng chiếu xuống nền gạch xanh. Từng viên gạch to ba thước vuông vắn, ghép lại không kẽ hở, bóng loáng như gương. Mỗi viên gạch, mỗi chiếc cột, mỗi cây, mỗi hoa đều có bóng dáng tà áo xưa của nàng lướt qua. Gió đêm lạnh thấu xương, thổi vào cánh cửa sổ khiến nó khẽ lay động.

    Hắn ngẩng lên, chỉ thấy những ngôi sao lung linh trên trời đêm mịt mờ. Phía đông một ngôi, phía tây thì có cả một chùm sao giống như ông trời tiện tay vẫy ra một nắm đinh bạc. Duỗi tay miết lên cột trụ sơn màu đỏ thắm của hành lang, nhớ tới năm đó cùng nàng chơi đố từ. Lúc chưa kịp nghĩ ra từ thì nàng xoa xoa lên cột trụ đến thất thần, hoặc nhìn cây chuối, hoặc vuốt hoa lê. Chỉ trong chốc lát nàng sẽ xoay người lại, cười khẽ lộ lúm đồng tiền, phảng phất sự vui sướng.

    Hắn không khỏi ngâm nga trong lòng: “Gió đã vi vu, mưa cũng vi vu, nhìn đèn cháy hết lại một đêm.” Lúc này trời trong sao sáng, trong lòng lại có một trận gió mưa lạnh lẽo, hết thảy nỗi niềm u sầu không thể nói ra. “Tinh cũng chán chường, say cũng chán chường, trong mộng cũng chưa từng tới Tạ Kiều[1]!”…

    [1] Tạ Kiều ám chỉ nơi có người mình yêu thương. Trích Thái Tang Tử của Nạp Lan Tinh Đức.

    Lâm Lang nhìn một góc tường trên nền trời đen tím biếc. Nhìn lên bức tường đỏ tứ hợp, như một cái giếng thật sâu, mà nàng đang đứng ở dưới đấy. Nàng chỉ đứng lặng im, cứ như sẽ mãi mãi chẳng còn được nhìn thấy bầu trời nữa. Gió đêm mang theo hơi lạnh của mùa xuân, thổi lên mặt cũng chẳng có cảm giác. Từ sau khi xa cách, đến trong mơ nàng cũng chưa từng thấy hắn… Trong mơ cũng chưa từng tới Tạ Kiều…

    Họa Châu đi ra, thấy nàng liền kêu “ai ôi” một tiếng. “Muội không muốn sống nữa sao, thời tiết thế này lại đứng ở nơi đầu gió hứng gió?”

    Lúc này Lâm Lang mới cảm thấy trước ngực lạnh buốt, tay chân lạnh cóng từ lâu, nàng đáp: “Muội thây trên trời đầy sao sáng nên đứng lại ngắm.”

    Họa Châu nói: “Sao thì có gì đẹp mà ngắm? Đứng đây thêm chút nữa xem muội có đông lại hay không?”

    Lâm Lang cũng cảm thấy muội đang đông lại rồi, liền theo Họa Châu đi về phòng, ngồi trước chậu than một lúc mới thấy ấm dần lên. Họa Châu đã đi ngủ trước, xưa nay nàng ấy vẫn vô ưu vô lo, không lâu sau Lâm Lang liền nghe thấy tiếng thở đều đều của nàng, chắc là đã ngủ say rồi. Than củi trong chậu đang cháy, từng ngọn lửa hồng dần biến thành tro tàn. Dầu trong đèn cũng không còn nhiều, ánh sáng leo lét, yếu ớt. Lâm Lang gỡ cây trâm trên tóc xuống, gạt bấc đèn, nghe gió thổi lạnh căm ngoài cửa sổ, ngày càng mạnh. Nàng ngủ không sâu, giữa lúc nữa mơ nữa tỉnh, tiếng gió như ở ngay bên tai, khiến nàng thổn thức cả đêm.
     
  5. Tinna My

    Tinna My Lười nhất BQT Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    1,361
    Đã được thích:
    477
    Điểm thành tích:
    83

    Chương 4: Bầu trời âm thanh

    Gió đêm mang lại hơi lạnh mùa xuân rét căm căm, lạnh đến thấu xương. Ngày hôm sau, Lâm Lang thức dậy liền cảm thấy uể oải, khó thở. Nàng cố gắng làm việc hơn nữa canh giờ. Họa Châu liền hỏi: “Không phải muội bị nhiễm lạnh rồi đấy chứ? Nửa đêm qua thấy muội trở mình suốt trên giường.”

    Lâm Lang đáp: “Muội đâu có yếu ớt đến vậy, lát nữa uống bát canh gừng sẽ khỏe ngay thôi.” Không ngờ sau đó một lúc thì nàng bị sốt.


    Ngọc Trợ thấy mặt nàng đỏ bừng liền đi đến nắm tay nàng, thở dài một tiếng than thở: “Ta thấy sắc mặt con không tốt, sao người lại nóng thế này? Mau đi nằm nghỉ một lát đi!”

    Lâm Lang vẫn gắng gượng. “Không cần đâu ạ!”

    Họa Châu đi đến đẩy nàng đi, đỡ nàng lên giường rồi nói: “Muội cứ đi nằm nghỉ một lát, cũng chẳng còn mấy việc đâu.”

    Lâm Lang cảm thấy mình vô cùng mệt mỏi, chẳng bao lâu đã chìm vào giấc ngủ mê man. Người nàng phát sốt, loáng thoáng nghe thấy như có tiếng mưa rơi, thế rồi cũng dần tỉnh lại. Lúc này mới nghe có tiếng nói chuyện to nhỏ ở gian ngoài. Tiếng nói rất nhỏ, nàng nằm trên giường im lặng, mãi lâu sau mới nghe được câu chăng. Hình như Ngọc Trợ đang nói chuyện với ai đó. Cả người nàng toát mồ hôi, bây giờ mới thấy nhẹ nhàng, khoan khoái hơn một chút. Lúc mở to mắt ra để nhìn mới biết hóa ra đã gần đến giờ Dậu rồi.

    Nàng ngồi dậy mặt áo khoác, lại chải chải đầu, chỉ là không biết ai đang ở bên ngoài nên chần chừ một lúc mới vén rèm lên. Một vị ma ma đang ngồi trên chiếc giường ở gian ngoài, tuổi tầm trên bốn mươi. Bà ta mặc áo dài gấm xanh có thêu ấn hình hoa mai và có linh chi, trên đầu ngoài có chiếc mũ dẹt vuông vắn viền vàng nạm ngọc thì chỉ có một bông hoa, tay cầm một miếng đồng gảy gảy than trong lò sưởi cầm tay. Trên tay trái có hai giáp bảo vệ dài ba tất đồi mồi hình chữ thọ tròn khảm ngọc, nó đụng vào chiếc lò phát ra âm thanh. Y phục, trang sức của bà ta sang trọng không kém các vị chủ nhân. Ngọc Trợ thấy Lâm Lang vén rèm đi ra, vội vội vẫn tay gọi nàng: “Đây là Anh ma ma hầu hạ bên cạnh Thái hậu.”

    Lâm Lang vội vàng thỉnh an. Anh ma ma lại cực kỳ khách sáo, duỗi tay vừa đỡ vừa dìu nàng. Khi nàng ngẩng mặt lên thì vị Anh ma ma kia chợt ngẩn người, rồi nắm tay nàng, nhìn một hồi, hỏi: “Tên là gì? Vào cung bao lâu rồi?”

    Lâm Lang trả lời từng câu một xong, Ngọc Trợ mới hỏi: “Khỏe hơn chút nào chưa? Sao đã dậy rồi?”

    Lâm Lang đáp: “Đã khiến cô cô bận lòng, chỉ là nhiễm gió lạnh thôi, lúc này con đã đỡ nhiều rồi.”

    Ngọc Trợ liền bảo nàng: “Đi ăn cơm đi, mấy đứa Họa Châu đã đi hết rồi.”

    Đợi nàng đi khuất, Ngọc Trợ mới nói với Anh ma ma: “Ma ma chọn đứa nhỏ này sao?”

    Anh ma ma cười một tiếng, đáp: “Đứa nhỏ này có dáng người thanh tú, tuy không hoàn hảo nhưng cũng hiếm thấy. Chỉ là đáng tiếc… ta với ngươi cũng chẳng phải người ngoài, nếu nói một câu không câu nệ là như thế này: ta thấy đứa trẻ đó có ba phần dáng vẻ, phong cách giống với Đoan Kinh Hoàng hậu của lão chủ nhân.”

    Ngọc Trợ nghe xong câu này, quả nhiên một lúc lâu không nói được lời nào, cuối cùng mới nói: “Trong mấy đứa nhỏ ở đây, tính ra thì nó là người dịu dàng, chu đáo nhất, thêu thùa, may vá cũng thành thạo, làm việc gì cũng suy nghĩ chín chắn, chỉ đáng tiếc… đúng là không có phúc.”

    Anh ma ma nói: “Thái hậu muốn chọn một người phụ hợp để hầu hạ bên cạnh cũng chẳng phải mới ngày một ngày hai. Chỉ là, tuy hậu cung lớn người đông nhưng không biết con người, tính tình như thế nào, chúng ta cứ tìm vậy.” Đột nhiên nhớ ra một chuyện, bà ta liền hỏi: “Vừa rồi ngươi nhắc đến tên Họa Châu, đó là ai? Cái tên rất thú vị.”

    Ngọc Trợ đáp: “Tên của đứa nhỏ này kể ra cũng có nguồn gốc riêng. Nghe nói là lúc mang thai nó, mẫu thân nó mơ thấy một vị tiên mang đến một cuộn tranh, lúc mở ra xem thì thấy trên bức tranh chỉ vẽ một viên chân trâu Đông Bắc rất lớn. Từ đó mới đặt tên nó là Họa Châu.”

    Anh ma ma “ai da” một tiếng. “Đứa nhỏ này có lẽ cũng có chút lai lịch, ngươi gọi đến để ta nhìn xem.”

    Chỉ chốc lát sau Họa Châu đến, Ngọc Trợ bảo nàng thỉnh an Anh ma ma. Anh ma ma thấy nàng có khuôn mặt trắng bóc, tròn trịa, sáng sủa như mặt trăng, mặt mày thanh tú liền hỏi: “Bao nhiêu tuổi rồi?”

    Họa Châu đáp: “Năm nay mười sáu ạ!” Nàng vừa nói vừa cười, để lộ hàm răng trắng như ngọc, ngây thơ khiến người ta rung động. Trong lòng Anh ma ma đã có ba phần yêu thích, lại hỏi: “Là người nhà nào? Họ gì?”

    Họa Châu trả lời: “Phủ Sát thị ạ!”

    Anh ma ma cảm thán: “Ôi trời, vòng vo cả nữa ngày, hóa ra lại là người một nhà.”

    Ngọc Trợ liền cười, hỏi: “Khó trách đứa nhỏ này lại hợp với ma ma như vậy. Người ta bảo nhà Phủ Sát sinh ra nhiều mỹ nhân, quả nhiên không sai. Lúc ma ma còn trẻ cũng là một mỹ nhân, chỉ là một người không bằng ai mà thôi!”

    Họa Châu đã sớm không nhịn được cười, Anh ma ma lại hỏi thêm nàng rất nhiều. Nàng vốn là người thích đông vui, náo nhiệt, hỏi một câu liền đáp đơn ba câu khiến Anh ma ma vô cùng vui vẻ. Bà nói: “Cẩn thận, chín chắn đương nhiên là tốt, nhưng nếu trong cung ai cũng là người thận trọng, chín chắn cả, quanh năm suốt tháng như vậy khiến người ta sinh buồn. Đứa nhỏ này thích cười thích nói, có lẽ Thái hậu cũng sẽ thích.”

    Ngọc Trợ vội nhắc Họa Châu: “Anh ma ma cất nhắc con như vậy, còn không mau dập đầu tạ ơn ma ma?

    Họa Châu vội vàng dập đầu. Anh ma ma nhanh chóng giơ tay đỡ nàng. “Mọi chuyện còn phải bẩm lên Thái hậu, xin lão nhân gia người định đoạt nữa, ngươi vội dập đầu làm gì! Đợi tin chính xác vào ngày mai rồi tạ ơn ta cũng chưa muộn.”

    Ngọc Trợ đứng một bên cười, nói: “Ma ma là người đắc lực nhất của Thái hậu, ma ma đã vừa mắt đứa nhỏ này, chắc chắn nó cũng sẽ hợp ý Thái hậu.”

    Quả nhiên Anh ma ma vô cùng vui vẻ. “Chẳng qua là theo chủ nhân từ lâu nên biết được một chút về tính tình của người. Chúng ta phận làm nô tài, sao có thể thay Thái hậu quyết định được.” Rồi đứng dậy, nói: “Đã muộn rồi, ta phải về hầu hạ Thái hậu.”

    Ngọc Trợ vội đứng dậy tiễn, lại bảo Họa Châu: “Trời tối rồi, châm đèn đi tiễn ma ma.”

    Họa Châu vâng lời châm đèn đến, Anh ma ma vịn vào nàng rồi đi. Lâm Lang ăn cơm xong quay về phòng, thấy Ngọc Trợ đang ngồi trong phòng kiểm tra y phục, bèn tiến tới giúp một tay. Ngọc Trợ không khỏi thở dài lặng lẽ. “Con còn đang bệnh, đi nghỉ trước đi!”

    Lâm Lang nói: “Con nằm cả nữa ngày rồi, giờ làm việc một lúc cũng tốt ạ!”

    Ngọc Trợ lại nói: “Mỗi người đều có duyên số của mình, cưỡng cầu vô ích.”

    Lâm Lang cười khẽ, hỏi: “Sao cô cô lại nói như thế?”

    Ngọc Trợ nhìn nàng. Nàng đang bệnh, gương mặt còn có chút tiều tụy, mái tóc đen nhánh làm nền cho khuôn mặt trắng nõn, đôi mắt dịu dàng làm người ta rung động. Ngọc Trợ khẽ gật dầu một cái, rồi nói: “Con ấy à, người thì xinh đẹp, chỉ tiết là đẹp không đúng kiểu.”

    Lâm Lang tiếp lời: “Hôm nay cô cô sao thế? Cô cô nói mấy lời nô tỳ không hiểu gì hết.”

    Ngọc Trợ đáp: “Thêm than vào rồi đi ngủ đi, trời lạnh quá! Ôi chao, lập xuân thì tốt rồi!”

    Nàng nghe lời cô cô, đáp “vâng” một tiếng rồi đi tới thêm than, nhưng sau đó lại cầm kim thêu, nương theo ánh đèn thêu một lúc. Đợi Họa Châu trở về rồi cùng nhau đi ngủ. Nàng bị nhiễm gió lạnh mà không chịu nghỉ ngơi, dưỡng bệnh, mà buổi tối còn ngồi thêu thùa, môt việc mất nhiều sức nhất. Đến canh tư nữa đêm về sáng thì phát sốt. Họa Châu đợi đến lúc hừng sáng thấy nàng sốt đến mức mặt đỏ bừng thì vội đi bảo cho Ngọc Trợ. Ngọc Trợ nhanh chóng đi bảo tổng quản, mời thấy thuốc tới khám bệnh.

    Lần này nàng bị bệnh rất nặng, triền miên đến nữa tháng, ngày nào cũng uống thuốc nhưng chẳng đỡ được là bao. Sốt cũng không hạ, lúc nào cũng mê man. Nàng đang mơ màng ngủ, tựa như trở về lúc nàng bị bệnh khi mười lăm tuổi, mở mắt thấy cửa số mới được dán giấy màu xanh biếc. A hoàn đứng bên cửa sổ dùng cái siêu bạc đun thuốc cho nàng, từng đợt từng đợt hương thuốc tràn ngập căn phòng. Ngoài cửa sổ, gió đang thổi những bông hoa lay động. Ánh trăng mềm mại như mặt nước, hắt bóng cành hoa nghiêng nghiêng lên cách cửa sổ, vô cùng đẹp đẽ. Nàng nghe thấy tiếng bước chân trên lối rẽ hành lang kia ngày càng gần, vừa quen thuộc vừa thân thiết. A hoàn cười dịu dàng, bẫm: “Đại gia đến thăm cô nương.” Đến khi nàng ngồi dậy thì hắn đã vươn một bàn tay vừa nóng vừa lạnh đặt lên trán nàng.

    Nàng hoảng hốt đến bừng tỉnh, trên cửa số dán một lớp giấy vải màu trắng tuyết cực dày, không để một luồng gió mang vào. Siêu thuốc đang đặt trên lò, tiếng nước sôi sùng sục vang lên liên hồi. Nàng toát mồ hôi khắp người. Tiểu cung nữ đi vào, vội vàng nhấc siêu thuốc xuống, nói với nàng bằng giọng vui vẻ: “Lâm Lang tỷ tỷ, tỷ tỉnh rồi. Họa Châu tỷ tỷ sắp sang hầu hạ Thái hậu, mọi người đều đang chúc mừng tỷ ấy.”

    Đầu óc Lâm Lang vẫn còn mơ hồ, thấy tiểu cung nữ đổ thuốc ra một bát to, đầy ăm ắp rồi bưng tới. Nàng cầm lên, chỉ thấy bát thuốc đen kịt, uống vào đắng đến lục phủ ngũ tạng. Sau lưng lại dính mồ hôi, trán, tóc tai cũng ẩm ướt, tóc mai dính bết, chỉ có trái tim trống rỗng một khoảng.

    Đến mùa xuân, Lâm Lang mới dần khỏe lại. Mấy ngày gần đây, trong cung điện lại đang bận rộng chuẩn bị cho công việc đi săn. Ngọc Trợ thấy Lâm Lang ngày càng khỏe lại, đã có thế làm việc như trước thì rất vui mừng, nói: “Hoàng thượng muốn đi săn ở Bảo Định, phòng Giặt đồ chúng ta cũng phải sữa soạn đi theo hầu hạ. Con khỏe lại làm ta yên tâm rồi.” Vì Lâm Lang làm việc cẩn thận, chu đáo nên Ngọc Trợ liền đến bẩm tổng quản, ghi tên nàng vào danh sách cung nữ hộ tống.

    Từ sau khi vào cung, Lâm Lang chưa từng bước ra ngoài cung nữa bước nên lần này rời khỏi kinh thành, nàng vừa vui lại vừa buồn. Vui là khi thỉnh thoảng nhìn qua rèm xe, thấy phố xá, thành quách vẫn y như xưa. Buồn là vì thiên tử đi săn, chín thành đều giới nghiêm. Phố phường do nha môn đề đốc chín thành, cùng với tiền phong doanh, Kiêu Kỵ doanh, Hộ Quân doanh, do ngự tiền đại thần phụ trách thống lĩnh dẹp đường. Tất cả những nơi ngự giá đi qua, bên đường đều được giăng bạc màu vàng, do binh sĩ ba cánh quẩn bảo vệ. Đừng nói là người dân rảnh rỗi, chỉ sợ đến một con chuột cũng bị đuổi xa mười dặm. Trên con dường đất vàng, xa xa chỉ thấy nghi thức loan giá dài dằng dặc, xung quanh được bảo vệ bởi Hố Thương doanh, hàng ngũ dài hơn mười dặm. Thật ra nàng mới vào cung chưa lâu, chỉ biết kỷ luật quân đội nghiêm ngặt, giờ thấy thiên binh vạn mã, chỉ nghe thấy tiếng bước chân đều đặn, tiếng bánh xa lăn lộc cộc, đến một tiếng ho cũng không có.

    Đến buổi tối thì hạ trại, liều trại cũng nối tiếp nhau san sát mấy dặm. Ngọn đuốc thông to cháy hừng hực, sáng như ban ngày. Mấy ngày liền, ánh trăng bị ngọn đuốc này làm cho lu mờ, ảm đạm. Trên bình nguyên mênh mông, trăng treo trên cao, trời đêm yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng củi chảy lách tách liên hồi. Lúc các binh sĩ trực ở các lều trại đi tuần qua lại, áo giáp sắt cọ xác vào nhau tạo thành tiếng “dinh dang”. Cái bóng đen của họ phản chiếu trên lều bạc, trông y như người khổng lồ.

    Lâm Lang nương theo ánh đèn sữa xong chiếc áo màu xanh lam thêu rồng thành hai bên sường thì chợt nghe xa xa có tiếng đàn sáo, có người đang thổi thiết hoàng. Ở nơi hoang vu này, dưới ánh trăng yên bình, âm thanh vô cùng rõ ràng, khiến người ta rung động. Nó cứ ngân nga vang vọng, quanh quẩn lên xuống không ngừng.

    Ngọc Trợ ngạc nhiên “ồ” một tiếng, hỏi: “Ai đang thổi thế?”

    Lâm Lang lắng tai nghe kĩ, chỉ thấy tiếng thiết hoàng kia xao động, dường như có âm thanh kim loại chen vào. Người thổi dường như có thể khuất phục trăm ngàn binh sĩ dũng mãnh. Nàng buột miệng: “Nhất định là một vị đại tướng quân dẫn binh đánh trận đang thổi.”

    Ngọc Trợ hỏi: “Sao con biết?”

    Nàng khẽ cười, đáp: “Chẳng qua là con đoán bừa thôi.”

    Đến đoạn cuối, âm thanh của chiếc thiết hoàng lại càng mãnh liệt, lanh lãnh rồi dừng lại, dư âm vẫn còn vang vọng, giống như ánh trăng kia, chiếu thẳng vào lòng người. Ngọc Trợ cảm thán: “Thổi hay quá, khiến người nghe còn tưởng chưa hết. Lâm Lang, không phải con biết thổi tiêu sao, thổi một khúc nghe xem!”

    Nàng đáp: “Con không thổi được đâu, chỉ biết sơ sơ thôi, đâu đủ khả năng thổi cho người khác nghe.”

    Ngọc Trợ cười: “Cũng đâu phải trong cung, chỉ có mấy người chúng ta nghe, con đừng giấu được không? Ta biết con là người không rời nổi chiếc tiêu, vậy nên hôm nay con không thể không thổi một khúc.”

    Lần này, phòng Giặt đồ có khoảng hơn hai mươi người đi hộ tống, đều là người trẻ tuổi, chỗ dựng trại quy củ không nghiêm ngặt, đã muốn gây chuyện từ lâu. Nghe được câu này của Ngọc Trợ, trong lòng họ vô cùng chờ mong, mồm năm miệng mười vây quanh Lâm Lang khiến nàng không chịu đựng nổi sự huyên náo, ầm ĩ này, đành rút cây tiêu ra, nói: “Được rồi, mọi người đã muốn nghe thì em xin thổi một khúc. Nhưng mà nói trước nhé, nếu như nghe xong, ba tháng sau vẫn nuốt không trôi một miếng thịt nào thì muội cũng mặc kệ đó.”