phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,615
Reaction score
315
Points
83
Ảnh bìa
Tác giả
Ngư Ca
Thể loại
Ngôn Tình,Quân Nhân,HĐ,HE
Tình trạng
Đang viết
Lượt đọc
2,603
Kiều Tâm Duy cùng bạn trai mình đã có một mối tình thanh xuân dài những bảy năm - một quãng thời gian khiến cho người ta không khỏi trầm trồ ngưỡng mộ. Hai người đối với nhau vô cùng sâu đậm, tưởng như sẽ đi cùng nhau đến những chặng cuối của đời người, nhưng dường như, tất cả chỉ là ảo mộng của Kiều Tâm Duy mà thôi. Sau cùng, mối tình tưởng như bền chặt vĩnh viễn này đã đi xuống hố sâu vì sự phản bội của người bạn mà cô luôn coi trọng cùng với người yêu, để lại một mình cô với trái tim vỡ nát vì mất đi cả bạn trai lẫn người bạn thân thiết.

Cuối cùng, chỉ vì muốn chứng minh cho những người xung quanh thấy rằng cuộc sống của cô vẫn rất tốt, muốn chứng minh rằng cô không vì hai con người kia mà suy sụp, Kiều Tâm Duy quyết định nghe theo lời người thân, hết lần này tới lần khác đi xem mắt, trái tim vẫn như cũ vì tổn thương mà chết lặng.


Cho đến khi cô gặp Giang Hạo - người đàn ông với thân phận vô cùng cao quý đó là Thủ trưởng quân đội và cũng là một nam nhân cao ngạo không chấp nhận bất cứ nữ nhân nào ở bên cạnh từ sau sự ra đi của người yêu cũ từ năm năm trước mặc cho gia đình liên tục thúc giục, hai người nhanh chóng tiến tới một cuộc hôn nhân không tình cảm sau vài lần gặp gỡ và vô tình chú ý tới nhau khi nhận ra đối phương có thể mang lại lợi ích mình cần.
 
Last edited:

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,615
Reaction score
315
Points
83
Chương 1: Thiệp cưới của người yêu cũ và bạn thân
Giữa trưa, ánh nắng ấm áp nhưng có phần chói gắt, chậu phong lan xanh rì nằm trên bậu cửa sổ, cơn gió | thoảng ngang làm những chiếc lá đong đưa xào xạc. Tia nắng soi lên phiến lá tạo thành những vệt màu xanh biếc lấp lánh.

Kiều Tâm Duy ngắm nghía chậu hoa phong lan không khỏi nhớ đến người tặng nó cho cô, đó là chàng trai đã dắt tay cô đi qua ba năm học Phổ thông và bốn năm Đại học. Nhẽ ra sau khi tốt nghiệp, cô và người ấy sẽ bước vào lễ đường, thế nhưng kết quả lại là sự chia ly không lâu của cả hai.

Phòng Kế hoạch ở Tập đoàn Viễn Đại im lìm, đồng nghiệp của cô có người thì ra ngoài chưa vào, có người lại nằm nhoài lên bàn nghỉ ngơi. Ai mà ngờ được chính tại căn phòng này, vào một tuần trước, đã diễn ra màn kịch đôi uyên ương đau khổ vì tình quỳ xuống ăn vạ cực kỳ hấp dẫn chứ?

Còn bây giờ, không gian tĩnh lặng như thể chẳng hề có chuyện gì xảy ra.

Đồng nghiệp Vân Thanh gõ nhẹ lên bàn làm việc của Kiều Tâm Duy, hai tiếng “cốc cốc” vang lên kéo suy nghĩ của cô trở về.

Vân Thanh đẩy phong bì được chuyển phát đến, thì thầm: “Đừng mơ màng nữa, hàng chuyển phát nhanh của cậu đấy, mình vừa ký nhận giúp ở phòng trực rồi”

Kiều Tâm Duy cảm kích nhận hàng, cứ nghĩ hẳn đây là những tài liệu quan trọng mà khách hàng gửi đến: “Cảm ơn nha, mình cũng đang chờ hàng chuyển tới”

Kiểu Tâm Duy dùng dao rọc giấy cắt miệng túi được bọc dày dặn, cô từ tốn rút tài liệu bên trong ra, không phải, đúng hơn là một tấm thiệp mời, hơn nữa còn là một tấm thiệp mời màu đỏ chót được in chữ song hỷ.

Cố nín thở, dường như quên luôn cả nhịp tim đang đập trong lồng ngực mình. Cô run run mở thiệp mời ra, hai dòng chữ đập vào mắt: Chú rể Kỷ Tiểu Hải và cô dâu Tôn Dung Tuyên.

Chú rể Kỷ Tiểu Hải và cô dâu Tôn Dung Tuyên, ha ha, một người là bạn trai bảy năm, một người từng là bạn thân nhất của cô.

Vân Thanh cũng nhìn thấy tấm thiệp đỏ chói mắt ấy, cô chửi: “Cái đôi cẩu nam nữ này không biết xấu hổ hay sao mà còn dám gửi thiệp mời thế này!”

Trong căn phòng lặng tăm, chất giọng to lớn của Vân Thanh trở nên ồn ã hơn gấp nhiều lần, thậm chí còn làm các đồng nghiệp đang ngủ trưa bừng tỉnh giấc.

Vết thương chưa kịp lành trong lòng Kiểu Tâm Duy bị tình huống đột ngột này khoét thành một lỗ sâu hoắm, cơn đau kìm nén lâu nay chợt tuồn ra như lũ quét, ngay khi cô chưa kịp thu dọn sự tàn tạ còn chưa kịp cũ, bọn họ lại gửi thiệp mời đến đây.

Trong một tuần, cô còn chẳng đủ cả thời gian để làm dịu đi vết thương lòng.

Tốc độ này thật nhanh không kể xiết.

Vân Thanh bực bội giật lấy thiệp mời xé toang, rồi chẳng ngần ngại vật thẳng vào thùng rác: “Tâm Duy, cái đôi chết tiệt đó cố ý đấy, đừng quan tâm tới bọn nó”

“Mình... không sao đâu...” Cô run rẩy tự an ủi, thế mà nước mắt cứ lại lăn dài trên má. Cô vội vàng đứng bật dậy chạy vào toilet, không muốn để lộ vết thương của bản thân trước mặt mọi người. Hơn thế nữa, cô càng không muốn lại đối diện với những ánh mắt đồng tình và thương hại của đồng nghiệp.

Cô và Kỷ Tiểu Hải đã ở bên nhau từ thời Phổ thông cho đến Đại học, sau đó thậm chí còn làm việc ở cùng một công ty. Cô cho rằng mình sẽ không bao giờ rời xa người đàn ông đó.Nhưng khi cô đang vui sướng chuẩn bị cho đám cưới, chờ đến giây phút trở thành cô dâu của Tiểu Hải, thực tế phũ phàng nhưng chẳng thể bao biện hiển hiện ngay trước mắt. Đến bây giờ, cô cũng không ngờ rằng thừa lúc cô tăng ca, người bạn trai cô tin tưởng bảy năm trời và bạn thân đã ngủ với nhau. Cô thật sự không ngờ tình cảnh éo le như vậy lại xuất hiện ngay trong cuộc đời mình, cô đã tin tưởng Kỷ Tiểu Hải nhiều thế mà.

“Tâm Duy, anh có lỗi với em, tất cả đều là lỗi của anh. Dung Tuyển có thai rồi, anh phải có trách nhiệm với cô ấy” Lời sám hối của Kỳ Tiểu Hải vẫn văng vẳng ngay bên tai. Một tuần trước, ngay tại phòng làm việc này, Kỷ Tiểu Hải và Tôn Dung Tuyên cùng quỳ xuống để cầu xin cô tha thứ. Đối diện với lãnh đạo Công ty và đồng nghiệp, họ than thở khóc lóc quỳ xuống trước mặt cô.

Mở vòi nước, cô vội hứng nước táp vào mặt ba lần. Dòng nước mát rượi rửa sạch nước mắt cô, nhưng không thể cuốn phăng đi nỗi đau khổ đang trào dâng trong lồng ngực.

Bảy năm tốt đẹp nhất của tuổi thanh xuân, cuối cùng chỉ đổi lại bằng một câu xin lỗi.

Sau hôm đó, Kỷ Tiểu Hải và Tôn Dung Tuyên nghỉ việc ở công ty. Còn mình cô ở lại với những câu hỏi và niềm thương hại, vì sếp tin tưởng cô, vì dự án vừa nhận còn chưa hoàn thành.

Cô tự an ủi mình rằng thời còn trẻ ai chẳng từng yêu phải những thằng rác rưởi?!

Lúc này cô mới nhận ra một chân lí, là con gái, phải biết yêu bản thân nhiều hơn một chút.

Vặn chặt vòi nước, cô ngẩng đầu lên, một người đàn ông uy nghiêm xa lạ chợt xuất hiện trong tầm mắt. Anh đứng sau lưng nhìn chằm chằm làm cô giật bắn mình, quay đầu lại, lắp bắp hỏi: “Tiên sinh, có chuyện gì không?”

Người đàn ông cao hơn hình ảnh phản chiếu trong gương, hẳn là tầm hơn một mét tám. Ánh mắt anh sắc bén như hai thanh kiếm nhọn, khí chất nghiêm nghị bẩm sinh làm cho người khác ngột ngạt. Lúc này đây, gương mặt cứng nhắc của anh lộ ra vẻ tò mò. Kiều Tâm Duy không dám thách thức khí chất uy quyền của anh, hơn nữa có thật sự không quen người này. Cô đã làm ở đây gần nửa năm, đây là lần đầu tiên cô gặp phải một vị thần mặt đen có thể đọ nổi với sự nghiêm túc của sếp cô, Nguyễn Tấn.

“Có việc gì à?” Cô hỏi thêm lần nữa. Chẳng qua là một cô gái chạy vào toilet khóc lóc thôi mà, không đến nỗi phải tò mò như vậy chứ.

Người đàn ông thu lại ánh mắt, sau đó đến chỗ vòi nước bên cạnh để rửa tay, không nói thêm lời nào nữa.

Kiều Duy Tâm thắc mắc nhìn người đàn ông, bỏ qua thái độ không hiền hòa đó, riêng hình tượng của anh hoàn toàn có thể trở thành siêu cấp thịt tươi nơi công sở, sợ là tìm khắp cái Tập đoàn Viễn Đại này cũng không thể mò ra được một người có thể đẹp trai bằng anh. Nếu đường nét của anh thật sự không đụng qua dao kéo thì nó có thể được xưng tụng là tạo vật thần thánh của Chúa Trời. Từ góc nhìn của cô có thể thấy vầng trán đầy đặn, sống mũi cao, ánh mắt sâu thẳm của anh, ngay cả tỉ lệ cằm và môi cũng hoàn toàn phù hợp với hai chữ hoàn mỹ.

Thấy anh không nói gì, Kiều Tâm Duy hỏi: “Tiền sinh, anh mới tới à?” Cô còn tốt bụng nhắc nhở: “Anh đi nhầm rồi, đây là nhà vệ sinh nữ, nhưng mà ngày đầu tiên đi làm nên vào nhầm phòng cũng không sao, sau này quen là được”

Người đàn ông hờ hững rút một tờ giấy ra, vừa lau tay vừa nói: “Tiểu thư, là cô đi nhầm, đây là nhà vệ sinh nam”

“A... Nhà vệ sinh nam” Ruột gan Kiều Tâm Duy cứ như có ngàn vạn con ngựa lao qua vùn vụt, cô vẫn chưa quên cảnh vừa rồi mình chạy như điên đến bồn rửa mặt, vừa tát nước vừa khóc nức nở, cứ ngỡ trong nhà vệ sinh chẳng có ai cả. Cô đờ đẫn nhìn vào gương, hình ảnh phản chiếu sự nhếch nhác cùng cực, mái tóc và quần áo ướt nhẹp, lớp makeup biến mất, mascara và chì kẻ mắt chảy một vệt đen sì. Càng chết hơn là, bộ dạng của cô còn nổi bật hơn cả người đàn ông đứng bên cạnh, giống như bức tranh “Mỹ nam và dã thú”

Những từ như xấu hổ hay khó xử đều không đủ để hình dung nổi sự ngại ngùng của Kiều Tâm Duy vào lúc này. Cô đi làm ở công ty lâu thế mà ngay cả toilet cũng đi nhầm cho được.

Đau xót trong lòng còn chưa kịp vơi, mà tình cảnh ngượng ngập trước mắt lại càng làm cô thêm xấu hổ. Cô tranh thủ rút thêm vài tờ giấy lau tay, sau đó ôm mặt chạy thật nhanh ra ngoài.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,615
Reaction score
315
Points
83
Chương 2: Cuộc xem mắt không thuận lợi
Ba tháng sau.

Sáng nắng đẹp cuối tuần, tiếng đập cửa đánh thức Kiểu Tâm Duy đang vùi mình trong ổ chăn. Hạng Linh, mẹ của Kiều Tâm Duy đang thúc giục ngoài cửa phòng: “Tâm Duy, mau dậy ngay, cổ của con gọi điện đến giục rồi, mẹ con mình phải tranh thủ thời gian đến đó. Cuộc hẹn đầu tiên không thể đến muộn được, mau rời giường, có nghe không?”

Kiều Tâm Duy cau mày, mở mắt nhìn ánh mặt trời chói chang ngoài cửa sổ, cô mất kiên nhẫn thốt lên: “Vâng ạ?

Đang đánh răng, điện thoại bỗng đổ chuông: “A lô, mới sáng sớm mà đã có chuyện gì vậy?”

“Tâm Duy, hôm nay lại đi xem mắt đấy à?” Vân Thanh cười hì hì ở đầu bên kia điện thoại.

“Nói nhảm vừa thôi, vào chuyện chính đi, đang đánh răng”

“Không có gì đâu, mình chỉ định nói với cậu là nếu lần xem mắt này vẫn không thành công thì để mình giới thiệu cho một anh, bạn nối khố của chồng mình, quân nhân chính thống, cao phú soái đàng hoàng, chắc chắn là một thôn làng* của cậu”

Kiểu Tâm Duy nhổ nước súc miệng ra, hỏi một cách hài hước: “Cao phủ soái mà cũng cần đi xem mắt á? Nhẽ ra phải sớm ôm vài thằng cu rồi chứ, lại còn là quân nhân, nghe hơi xa vời rồi đấy. Chắc anh ta là một thôn làng của người khác rồi, không phải của mình đâu.”

“Anh ấy mới chuyển công tác về đây được ba tháng, cũng đang kiếm mối đi xem mắt. Nhà thúc giục mãi nhưng anh ta không đồng ý, bình thường công việc khá bận rộn, đến giờ vẫn chưa tìm được đối tượng. Mình tình cờ nghe chồng nói chuyện điện thoại nên mới biết, nhớ đến cậu đầu tiên, mình tốt với cậu quá mà đúng không?”

“Tốt, tốt cực kì. Ngay cả chuyện xem mắt của mình cũng được cậu chuẩn bị trước cho một anh dự bị” Ngoài cửa vang lên tiếng giục của mẹ, cô đành kết thúc cuộc trò chuyện: “Vân Thanh, không thèm nghe câu nói nữa, mẹ đang gọi rồi”

“Ừ, chúc cậu xem mắt thành công, ha ha.”

Cúp điện thoại, lòng Kiều Tâm Duy chẳng để tâm thêm chút nào. Đối với cô, cụm từ cao phu soái đã biến thành một trò đùa từ ba tháng trước, cô không dám ôm bất cứ kỳ vọng nào đối với người đàn ông sắp gặp mặt, bởi theo kinh nghiệm, hy vọng càng cao thì thất vọng càng lớn.

Vừa đến trước cửa, Hạng Linh vội quay lại lấy cái túi vải màu đỏ thêu chỉ vàng nằm trên bàn ăn: “Tâm Duy, Tâm Duy, sao con bất cẩn thế, ngay cả cái này cũng quên. Con phải bọc nó trong người đấy, đây là bùa nhân duyên, mẹ đã cố ý xin sư thầy cho con đấy, chắc chắn đợt xem mắt này sẽ thành công”

“Mẹ, cái này chỉ là mê tín thối, mẹ cũng tin á?”

“Biết là mê tín, nhưng mãi mà con không tìm được ý trung nhân, mẹ sốt ruột lắm, hết cách mới đi xin cái này đó”

“Con chỉ mới hai mươi ba tuổi thôi, còn nhiều cơ hội, mẹ gấp như thể làm gì?!” Ngoài miệng thì nói vậy nhưng cô vẫn bỏ cái túi nhỏ vào túi xách của mình: “Con sẽ mang theo, không đi chắc sẽ muộn mất.”

“Ừ ừ ừ, cuộc hẹn đầu tiên không thể đến muộn, đi mau thôi con”

Hai mẹ con vội vàng ra cửa.

Trong nhà hàng, người đàn ông ngồi đối diện cô chính là đối tượng xem mắt hôm nay của cô, là người mà cổ của cô giới thiệu.

Kiều Tâm Duy sững sờ nhìn tóc của anh ta, rõ ràng đây là “Địa Trung Hải” mà. Anh ta tưởng để mấy lọn tóc dài ở hai bên vắt qua giữa đầu thì người khác sẽ không biết đầu anh ta trọc lóc à? Vì phép lịch sự, ánh mắt cô chỉ dừng trên đầu đối phương trong vòng mười giấy mà thôi.

“Chị Vương, đây là chị dâu tôi, đây là con gái của chị dâu tôi, tên là Kiều Tâm Duy, năm nay vừa hai mươi ba tuổi, mới tốt nghiệp Đại học, hiện đang làm việc ở Viễn Đại, giỏi giang vô cùng. Chị xem đi, con bé trầm tĩnh hiền lành, nhìn làn da con bé kia, vừa láng vừa mịn” Người cô không bao giờ thừa nhận mình là cháu gái của bà như đang cố gắng giới thiệu và chào hàng một sản phẩm vừa ra mắt.

“Chị dâu, đây là chị Vương và con của chị ấy, Quách Hạo” Cô của cô mỉm cười, giọng điệu lấy lòng, bà ấy còn nhấn mạnh: “Quách Hạo là Phó Cục trưởng Bộ Giao thông của thành phố chúng ta, sự nghiệp phát triển, trưởng thành chững chạc”
Hạng Linh khách sáo nói: “Ha ha, nhìn bề ngoài của ngài Quách đây... mạo muội hỏi một câu, ngài Quách năm nay bao nhiêu tuổi?”

“Ba mươi chín tuổi”

“Ba mươi chín...?” Hạng Linh uyển chuyển nói: “Tuổi này, lớn hơn Tâm Duy nhà tôi hơi nhiều thì phải?”

“Trời ơi chị dâu à, đấy là do chị quá thiển cận đấy, đàn ông bốn mốt vẫn như một đóa hoa, lớn tuổi chút mới biết quan tâm đến phụ nữ. Hơn nữa Quách Hạo lo cho sự nghiệp nên mới trễ nải chuyện hôn nhân, nếu không thì làm sao đến lượt Tâm Duy của chúng ta chứ?”

Kiều Tâm Duy nghĩ thầm: Hóa ra là mình nhặt được món hời lớn, chú hói đầu này, ngài lớn hơn tôi đến mười sáu tuổi mà không cảm thấy ngại khi đến gặp tôi à? Chắc chắn ngài không sống cùng hành tinh với tôi rồi.

Quách Hạo không nói gì, mẹ anh ta đã mở miệng trước, bà cảm thấy rất tự hào về con mình: “Đúng vậy, con trai tôi từ nhỏ đã hiểu chuyện, dùng năng lực của mình mua nhà mua xe, không dựa vào một đồng của cha mẹ nó, bấy giờ chỉ còn thiếu một người vợ mà thôi. Nhưng mà, nhà tôi không thích mấy cô gái tầm tầm, dù sao thì cưới vợ cũng là chuyện lớn của cả đời người, cho nên phải lựa chọn thật cẩn thận. Cô Kiều trẻ tuổi giỏi giang là chuyện tốt, nhưng thân là con gái, bản thân giỏi giang cũng không bằng gả cho một tấm chồng tốt. Nếu sau này kết hôn, cô có đồng ý từ chức để ở nhà dốc sức chăm sóc con trai tôi không?”

Kiều Tâm Duy im lặng, hôm nay đúng là xui tận mạng mới gặp phải cặp mẹ con cực phẩm tự cho mình là tốt nhất này. Dưới bàn, Hạng Linh vỗ tay con gái. Cô cố kìm nén mới không nói thẳng ra, nhưng giọng điệu vẫn chẳng tốt hơn mấy: “Không có ý gì đâu dì Vương, bỏ qua chuyện cháu vừa đi làm không lâu nên chưa có kinh tế vững chắc lắm, nhưng dù cho cả đời này cháu có tầm tầm đi chăng nữa thì cũng sẽ không bỏ sự nghiệp của mình vì gia đình riêng đâu ạ”

Giọng điệu của cô khiến mặt của dì Vương đen thui, sau đó, cuộc nói chuyện trở nên rất ngượng ngập.

Chỉ mười phút sau, bỏ lại một câu không hợp lý, dì Vương kéo Quách Hạo đi, Phó Cục trưởng Bộ Giao thông ba mươi chín tuổi từ đầu đến đuối không nói một câu nào, mẹ nói gì anh ta đồng ý ngay cái đấy, hết ừ, đúng, rồi đến dạ, từ thứ tư không hề xuất hiện trong cuộc đối thoại.

Cô của cô bắt đầu phàn nàn: “Tâm Duy à, sao cháu kén cá chọn canh thế: Quách Hạo có nhà có xe có địa vị, cháu gả cho cậu ta thì không phải lo gì cả, điều kiện như thế mà cháu còn kén chọn là sao? Đừng tưởng bây giờ cháu còn trẻ, thanh xuân của phụ nữ chỉ có vài năm thôi, đợi đến lúc cháu hai nhăm, khi đó là người khác chọn cháu thôi.”

Kiều Tâm Duy giận đến nỗi không biết xả đi đâu, cô nói: “Cô ơi, cô không thấy dì Vương nói gì anh ta đều nghe nấy à? Đàn ông ba mươi chín tuổi mà không có chính kiến gì cả, dù cháu có sốt ruột muốn gả thì cũng chẳng thể gả cho một thằng chẳng khác nào cái núm vú cao su được. Đầu óc anh ta có vấn đề, hơn nữa cháu cũng không

Vội.”

Cô của cô vội cướp lời, giọng cũng to hơn: “Cháu mới có vấn đề đấy, người như Quách Hạo gọi là hiểu chuyện. Cô biết cháu chế cậu ấy không đẹp trai, tìm chồng thì nhìn mặt làm gì, bạn trai cũ của cháu đẹp trai đấy, rồi kết quả thì sao nào?”

“Cô...” Kiểu Tâm Duy tức đến run người. Dưới bàn, mẹ liên tục ấn vào mu bàn tay cô: “Được rồi cô, cô đừng nói nữa.”

“Cứ kén chọn giống cháu, đối tượng xem mắt chỉ càng ngày càng kém đi thôi. May mắn lắm mới kiếm được một người đàn ông có điều kiện như Quách Hạo, thế mà còn không trân trọng. Tôi chẳng muốn tìm người cho cô nữa.”

“Cảm ơn, không nhọc cổ hao tâm tổn trí”

“Cô... Kiểu Tâm Duy, chẳng lẽ cố định nhắm đến nhà họ Cảnh à? Mẹ của cô gả cho anh trai tôi còn chưa tính, có cũng đừng hòng gả cho Cảnh Thượng”

(*) “Một thôn làng” được trích trong câu “Sơn trùng thủy phục nghi vô lộ, Liễu ám hoa minh hựu nhất thôn” (tạm dịch: Núi cùng nước tận ngờ hết lối, Bóng liễu hoa tươi một thôn làng).

Hai câu này lấy từ bài thơ Đường «Ma Ha Trì tống Lý thị ngư chi phong tường” của Võ Nguyên Hành. Thi nhân yêu nước Lục Du nổi tiếng thời Nam Tống kiên quyết chủ trương kháng Kim, bị tước mất chức quan. Lục Du trở về cố hương Sơn m (nay là Thiệu Hưng tỉnh Chiết Giang), chỉ ngồi đọc sách qua ngày.

Một ngày, Lục Du đi chơi xa, vượt qua con đường có non có nước, đi được hơn một canh giờ, nhà cửa ngày càng thưa thớt. Khi ông leo lên một sườn dốc phóng mắt nhìn, chỉ thấy trước mặt núi non trùng điệp, sông ngòi chằng chịt, tựa như không còn đường đi nữa. Nhưng Lục Du ham chơi nên không muốn quay đầu. Ông men theo sườn núi đi về phía trước, được mấy chục bước, rẽ qua góc núi, thì đột nhiên phát hiện ở trong một thung lũng gần đó có một thôn trang nhỏ. Nơi ấy hoa đỏ liễu xanh, cảnh sắc xinh tươi, hệt như cõi bồng lai trong truyền thuyết.

Trở về nhà, Lục Du có ấn tượng sâu sắc với chuyến tản bộ xa này, mới sáng tác bài thơ luật thất ngôn «Du Sơn Tây thôn”, trong đó có hai câu: “Sơn trùng thủy phục nghi vô lộ, Liễu ám hoa minh hựu nhất thôn” (tạm dịch: Núi cùng nước tận ngờ hết lối, Bóng liễu hoa tươi một thôn làng). Ý tứ là: giữa cảnh núi non trùng điệp, sông ngòi chằng chịt, tưởng như không còn đường đi nữa, thì bỗng nhiên ở ngay trước mắt, phát hiện thấy trong bóng râm rặng liễu xanh mát và khóm hoa tươi đẹp rực rỡ sắc màu còn có một thôn làng.

Quay lại ngữ cảnh truyện, “một thôn làng” trong câu nói của Vân Thanh có nghĩa là đường thoát cho Kiều Tâm Duy. Vì Kiều Tâm Duy xem mắt quá nhiều mà vẫn chưa tìm được người vừa ý cho nên chàng trai Vân Thanh giới thiệu sẽ là đường thoát cho tình cảnh éo le của chị Kiều Tâm Duy nhà ta.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,615
Reaction score
315
Points
83
Chương 3: Bóng liễu hoa tươi một thôn làng
Kiều Tâm Duy giận đến nỗi run cả môi lên, cô của cô càng nói càng chói tai. Cô kìm nén không được nữa phải đứng dậy đáp lại: “Cô yên tâm, dù cả đời này cháu không gả được ra ngoài, cháu cũng không có ý đồ

với anh cháu đâu. Cảnh Thượng là anh cháu, cả đời này cũng sẽ như vậy. Mẹ, con muốn đi dạo phố, mẹ và cổ về trước đi”

Sắc mặt của Hạng Linh rất xấu, một mặt là em gái của chồng, một mặt là con gái ruột, dù bà muốn bênh con gái mình nhưng cũng không thể thốt thành lời.

Kiểu Tâm Duy đi lang thang trên đường không mục đích, người đi đường và dòng xe vội vã lướt qua cô.

Một cặp đôi mặc đồng phục học sinh, sóng vai nhau đi từ phía đối diện đến. Thoáng chốc, dường như cô lại nhìn thấy mình của bảy năm trước. Bảy năm trước, cố và Kỷ Tiểu Hải cũng giống như vậy, hai người dắt tay nhau đi dạo vào buổi chiều cuối tuần, mua một ly kem cũng chia nhau ăn, mặc kệ ánh mắt của người khác.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chẳng thể lường hết mọi sự trên đời, Kỷ Tiểu Hải bấy giờ đã không còn là Kỷ Tiểu Hải của ngày xưa nữa.

Đúng vậy nhỉ, cô của cô nói rất đúng, đàn ông đẹp trai cũng chẳng để làm gì, dù lòng anh ta không dối trá thì những người phụ nữ khác cũng sẽ tìm cách dính vào. Sự cám dỗ của xã hội này quá lớn, ai có thể tự tin chắc chắn rằng mình sẽ chỉ dành cho một người trong cả cuộc đời cơ chứ.

“Kiều Tâm Duy, chẳng lẽ cố định nhắm đến nhà họ Cảnh à? Mẹ cố gả cho anh trai tôi còn chưa tính, cô đừng hòng gả cho Cảnh Thượng” Những lời nói ấy cứ văng vẳng bên tai, không ngờ, lời đồn đại vô căn cứ trong miệng người thân đã đến độ khó nghe như vậy.

Khi cô mười ba tuổi thì cha đột ngột qua đời vì tai nạn giao thông. Chuyện đau lòng lúc đó không đáng nhắc lại, nhưng điều bất ngờ là nửa năm sau mẹ cô tái giá. Thân là con, cô cũng từng hận mẹ, nhưng khi trở thành một người phụ nữ, cô có thể thông cảm cho bà.

Cả hai bên đều là gia đình đơn thân, cha dượng là một nhân viên công chức giản dị, bây giờ đã về hưu. Mười năm qua, ông đã giúp hai mẹ con cô có một cuộc sống ổn định, riêng cô còn có thêm một người anh trai, tên Cảnh Thượng.

Sự phản bội của Kỷ Tiểu Hải và Tôn Dung Tuyên khiến cô nản lòng thoái chí, lại thêm mối quan hệ khó nói với người anh trai Cảnh Thượng, khiến cô rơi vào hoàn cảnh chỉ mới hăm ba tuổi đã phải liên tục đi xem mắt. Cô chỉ nghĩ đến việc tìm một người phù hợp để gả đi sớm, yêu cầu chỉ vỏn vẹn có hai từ “phù hợp” mà thôi, ai mà ngờ lại khó đến như vậy.

Cô biết, họ hàng của cha dượng gây áp lực rất lớn cho mẹ, cổ của cô đã nói thẳng như vậy rồi, sao cô lại không hiểu được.

Người nhà họ Cảnh vĩnh viễn sẽ không trở thành người nhà của cô, dù cho cô vẫn ở nhà họ.

Cô không thể thay đổi được vận mệnh, chỉ có thể cố gắng thích nghi với thực tế. Vậy nên, cô liên tục đi xem mắt hết lần này đến lần khác, có hi vọng sẽ sớm gặp được “một thôn làng” của mình.

“A lô, Vân Thanh à... Ừ, cậu nói đúng rồi, vẫn không thành công”

Vân Thanh cười hả hê. Cái này hoàn toàn không phải là cười trên nỗi đau của người khác, mà là khao khát làm bà mai từ tận đáy lòng: “Thế thì đi ăn cơm trưa với cao phú soái đi, phòng ăn ở quán Pháp Mira, 11 giờ, không gặp không về”

“Vội thế? Phải để mình thở đã chứ?”

“Rèn sắt khi còn nóng, chồng mình vừa hẹn anh ta rồi, chúng mình đang trên đường đi, cậu đến mau mau nhé”

“Hả? A lô, a lô?” Kiều Tâm Duy ngạc nhiên nhìn điện thoại một lúc, đầu dây bên kia đã ngắt kết nối. Choáng! Không hiểu sao cô nàng Văn Thanh này lại sốt ruột chào hàng cho bạn nối khố của chồng như vậy chứ, có khi nào lại là một cực phẩm không đây.

Tại phòng ăn cao cấp của nhà hàng Pháp Mira, Kiều Tâm Duy vừa đến cửa lớn đã thấy Vân Thanh vẫy vẫy tay chào mình: “Tâm Duy, bên này”

Kiều Tâm Duy nhìn về phía phát ra tiếng nói, người đàn ông là bạn nối khố của chồng Vân Thanh đang ngồi đối diện với cô nàng lọt vào mắt cô đầu tiên.

Cả người anh toát ra khí chất chính trực của người quân nhân, đường nét gương mặt rất tuấn tú, vai rộng, mặc một bộ sơ mi trắng và quần tây đen điển hình. Quan trọng hơn chính là kiểu tóc vừa gọn gàng vừa thoáng mát của anh, mái tóc đen thẳng tăng thêm phần nam tính.
Kiều Tâm Duy nghĩ thầm: Trông cũng khá ổn, có thể nói là niềm vui bất ngờ. Thế nhưng, người như vậy mà cũng đi xem mắt, chắc không phải có điều gì khó nói đấy chứ?

Sự ngột ngạt của buổi xem mắt vừa rồi vẫn chưa hoàn toàn biến mất, thế nên cô không thể dấy lên nỗi bất cứ sự mong đợi nào.

Vân Thanh đứng dậy, kéo bạn thân đến giới thiệu: “Cậu ấy là bạn thân kiêm đồng nghiệp của em, tên Kiểu Tâm Duy. Tâm Duy, đây là Giang Hạo, anh ấy là lãnh đạo cấp cao đấy”

“Khụ khụ” Giang Hạo khẽ ho hai cái để cắt ngang câu nói của Văn Thanh. Anh lễ phép đứng lên: “Chào cổ Kiều, rất hân hạnh được gặp cố”

Giọng điệu của anh ta giống như đang đi xem mắt, có thể xem là một tên lão luyện. Tuy nhiên, anh ta rất cao, dù cô có mang giày cao gót nhưng vẫn phải rướn cổ nhìn, cộng thêm một điểm. Người hồi nãy là Quách Hạo, bây giờ là Giang Hạo, miễn cưỡng có thể tính là cùng tên, nhưng so sánh cấp bậc của hai người, hảo cảm của cô lại tăng cao hơn.

Giang Hạo rất lễ phép, nhưng gương mặt không hề cười: “Trần Kính Nghiệp, sao cậu không nói trước cho tôi biết là có thêm một người bạn ở đây?”

Anh rất không vui, đồng thời cũng không muốn che giấu thái độ không vui của mình. Về nhà vừa tròn ba tháng đã bị ba mẹ ép đến nỗi dường như mỗi ngày đều phải hẹn gặp một cô gái. Hôm nay khó khăn lắm mới có dịp gặp bạn lâu năm để thư giãn một chút, không ngờ lại là một cuộc xem mắt.

Mặc dù rất bất mãn, nhưng nền tảng giáo dục và tố chất không cho phép anh tiếp tục bộc lộ sự bất mãn đó. Anh chuyển đổi ý của lời nói bằng một cầu khác: “Tay không gặp mặt người đẹp không phải là phong cách của tôi, cậu nên nói sớm để tôi biết mà chuẩn bị tốt hơn”

Kiều Tâm Duy là một người nhạy cảm, người đàn ông này rất khéo trong việc đưa đẩy, cô nghĩ vậy.

Vân Thanh nói: “Đừng có đứng nói nữa, ngồi xuống đi. Tâm Duy, cậu uống gì?”

“Cà phê như các cậu là được.”

Vân Thanh quay sang ra hiệu nhân viên phục vụ: “Lấy cho tôi một ly giống vậy, kèm với phần thức ăn dành cho một người”

Kiều Tâm Duy ngồi xuống vị trí đối diện với Giang Hạo, cổ thoáng nhìn anh ta. Người đàn ông này rất ưu tú, từ cách ăn mặc đến nói chuyện đều cho thấy anh ta không giống người thường. Khi nói chuyện, anh ta toát ra vẻ tự tin đầy quyến rũ.

Người đàn ông giống như vậy có đủ tiêu chuẩn để lựa chọn phụ nữ.

Giang Hạo nói một cách từ tốn, anh nói về những chuyện xảy ra khi mình ở nước ngoài, về những tin đồn thú vị trong quân đội, đồng thời nói về sự thay đổi của thành phố này trong những năm gần đây. Ánh mắt của anh hay những chủ đề anh gợi lên đều không hề đả động đến Kiểu Tâm Duy. Vân Thanh chuyển chủ đề về phía Kiều Tâm Duy vài lần, nhưng đều bị anh khéo léo chuyển sang chuyện khác.

Rất hiển nhiên, Giang Hạo không hài lòng về việc hẹn hò với cô, thậm chí còn khinh thường đến nỗi không liếc mắt nhìn cô dù chỉ một lần. Điều này khiến cho một người giàu lòng tự trọng như Kiều Tâm Duy cảm thấy không thoải mái.

“A!” Trần Kính Nghiệp chợt nhíu mày thốt lên một tiếng rất nhỏ, người sáng suốt vừa nhìn đã biết là Vân Thanh đã đá chồng mình dưới bàn.

Bầu không khí trở nên lúng túng vô cùng.

Giang Hạo miễn cưỡng bắt đầu một chủ đề liên quan đến cô, nhưng đối tượng được hỏi vẫn không phải cô mà là Vân Thanh: “Kiều tiểu thư hình như là nhà thiết kế?”

“Đúng vậy, Tâm Duy làm cùng công ty với em, khả năng thích nghi và năng lực làm việc của cậu ấy rất xuất sắc, cậu ấy còn thường xuyên giúp đỡ em, được sếp đánh giá rất cao. Hơn nữa, cậu ấy rất xinh đẹp, mấy thanh niên độc thân ở văn phòng bọn em đều nườm nượp theo đuổi đấy” Vân Thanh thẩm đá chồng mình đang ngồi ở đối diện: “Ông xã, đúng vậy phải không?”

Trần Kính Nghiệp lúng túng “Ừ” một tiếng. Câu ậm ừ của anh ta vừa chất chứa sự nghi ngờ vừa bộc lộ vẻ khó hiểu, nhưng vì ánh mắt uy hiếp của vợ khiến anh ta nhanh chóng gật đầu nói: “Ừ, đúng vậy”

Kiều Tâm Duy cảm thấy xấu hổ, sao Trần Kinh Nghiệp có thể biết chuyện ở phòng làm việc của chúng ta chứ chị hai.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,615
Reaction score
315
Points
83
Chương 4: Mình Còn Phải Chạy Sô
Gương mặt Giang Hạo vẫn không thay đổi, anh lại chuyển chủ đề thêm lần nữa: “Kính Nghiệp, xem ra cuộc sống tân hôn của cậu rất thú vị”

Trần Kính Nghiệp ngại ngùng cười cười, đối diện với ánh mắt tràn ngập chờ mong của Văn Thanh, anh ta lúng túng nói vài chữ: “Phục vụ sao vậy nhỉ, mãi mà cà phê của Tâm Duy vẫn chưa bưng lên?”

Vân Thanh trùng chồng mình, thôi thì cô đành hỏi tiếp vậy: “Giang Hạo, bình thường anh thích làm gì?”

“Bắn súng, đua ngựa, cắm trại dã ngoại, tập boxing, đôi khi sẽ đi tắm biển”

“...” Hoàn toàn không có điểm chung gì cả. Vân Thanh vẫn tiếp tục kiên trì hỏi: “Ha ha, bình thường anh có thích xem phim không? Gần đây có một rạp chiếu phim, chúng ta ăn cơm xong thì đi xem phim được không? Sau khi làm việc xong Tâm Duy rất thích đi xem phim, thú vui nho nhỏ của cậu ấy đấy”

Giang Hạo hơi cau mày, lạnh nhạt nói: “Không thú vị lắm. Từ trước đến giờ tôi không tốn thời gian vào những việc vô nghĩa như thế?

Bầu không khí lại trở nên lạnh đến mức đóng băng.

Kiều Tâm Duy như đang ngồi trên bàn chồng. Sau khi đi xem mắt nhiều lần, cô tưởng mình đã đạt đến cảnh giới bách độc bất xâm, nhưng lần đầu tiên cố gặp phải một người đàn ông ngạo mạn như vậy. Cứ ngỡ rằng mình đã chết lặng trước những cơn biển động, hay nói khác hơn, cô có thể bình tĩnh đối diện với mọi tình huống. Nhưng rốt cuộc cô vẫn là một người nóng tính, hơn nữa lòng tự trọng của cô còn cao ngút ngàn. Người đàn ông ngồi đối diện ăn mặc thẳng thớm, cách nói chuyện và hành động rất tử tế, mọi khía cạnh đều rất phù hợp, ngoại trừ việc mắt của ta lại nằm trên đỉnh đầu.

Cô vừa bị cô của mình chọc tức muốn chết, vì mẹ nên phải nhịn, bây giờ gặp một gã đàn ông ngạo mạn thế này, cô thật sự không thể nhịn nổi nữa.

Ngay lúc đó, nhân viên phục vụ bưng cà phê lên, đồng thời đưa thực đơn cho họ.

Kiều Tâm Duy đẩy ra bảo: “Không cần đầu, đưa cho mọi người đi” Vừa nói, cô vừa rút tờ tiền từ ví ra đập lên bàn: “Cà phê coi như tôi mời, chuyện ăn cơm tối không tham dự, tôi không có tiền cũng không có thời gian. Đi trước nhé, mọi người từ từ dùng bữa”

“Tâm Duy, đừng đi mà” Vân Thanh xấu hổ, vội kéo cô lại.

“Ngại quá Vân Thanh, mình còn phải chạy số”



“Chạy số?”.

Kiều Tâm Duy cười cười, cô lạnh lùng nhìn Giang Hạo, cố gắng nói rõ từng từ một: “Đúng vậy, cuộc xem mắt như thế này thật vô nghĩa, nếu đã vô nghĩa thì đừng lãng phí thời gian của mọi người, mình còn phải đi xem mắt tiếp đây. Vân Thanh, mai gặp ở công ty nhé?

Cô ngẩng cao đầu bỏ đi, giày cao gót dẫm lên trên nền gạch bóng vang lên tiếng “cạch cạch”. Ba người còn lại đưa mắt nhìn nhau, mắt Giang Hạo hơi sáng lên. Bấy giờ, anh mới ngẩng đầu nhìn vào bóng lưng của Kiều Tâm Duy một lúc, lòng hiếu kỳ vẫn luôn ngủ yên trong lòng anh bỗng sục sôi vì câu “chạy số” của Kiều Tâm Duy.

A, cô gái khóc đến nỗi trôi hết lớp trang điểm trong nhà vệ sinh nam cũng không phải là loại thiếu não, khá thú vị đấy.

Trên con phố nhộn nhịp, người đi đường vội vã, nếu không phải chân bị đau vì mang giày quá cao thì Kiều Tâm Duy khó mà trông thấy Kỷ Tiểu Hải đang đứng trước của bệnh viện.

Kỷ Tiểu Hải trông có vẻ không ổn lắm, một kẻ ưa sạch sẽ như anh ta chắc chắn sẽ không cho phép mặt mình lún phún rầu và cổ áo sơ mi trắng bị ố vàng.

Cuộc sống của anh ta không ổn thì cô càng cảm thấy vui vẻ.

Hẳn là vì ánh nắng quá chói chang, hẳn là vì những cơn gió hôm nay mát rượi, cô thoáng khẽ run. Cô không hề nghĩ rằng bản thân sẽ bình tĩnh như vậy khi đối diện với người đàn ông này, thậm chí cô còn không thấy lòng mình dậy một chút gợn sóng nào.

“Tâm Duy, đã lâu không gặp, em... em khỏe...”

Kỷ Tiểu Hải như không hề chuẩn bị trước, nhưng ánh mắt anh ta vẫn ngập tràn sự mong đợi, Kiều Tâm Duy rất hiểu người đàn ông này.

“Tâm Duy... gần đây em khỏe không?” Kỷ Tiểu Hải cười cười, dời chân dúi lên trên những mẩu thuốc lá đang nằm ngổn ngang dưới đất. Rõ là anh ta rất bất ngờ trước lần gặp mặt này, cho nên trở tay không kịp.

Kiều Tâm Duy cười ngao ngán, một người bị bạn thân cướp đi vị hôn phu và nhanh chóng nhận được thiệp cưới của bọn họ, một người vừa phải bận rộn vì công việc vừa phải cố gắng đối phó với những buổi xã giao để xem mắt, một người vừa đi xem mắt hai tên đàn ông cực phẩm trong cùng một ngày, liệu có khỏe không?!

Nhưng mà, cố chắc chắn sẽ không bộc lộ sự mệt mỏi của mình trước mặt Kỷ Tiểu Hải.

Cô đứng thẳng lưng, vì xem mắt nên cô ăn mặc trang điểm rất cẩn thận, cô rất tin tưởng vào vẻ bề ngoài của mình bây giờ: “Rất khỏe, sếp xem trọng tôi, đồng nghiệp rất thân thiện, tôi vừa mới quen vài người bạn mới, à đúng rồi, người hẹn tôi đang chờ ở gần đây, tôi định đi tới đó”

Kỷ Tiểu Hải mím môi, đây là động tác anh ta thường làm mỗi khi đau khổ. Anh ta đang suy nghĩ xem mình sẽ nói gì. Một vài câu đã đến đầu mối nhưng vẫn không dám thốt thành lời, anh ta lạnh nhạt nói: “Thật à, vậy là tốt rồi, anh... anh cũng có việc, em đi đi, đừng để người ta chờ”

“Được” Kiều Tâm Duy nở nụ cười rất tươi, cô không biết nụ cười của mình trông giả dối đến mức nào.

Kỷ Tiểu Hải vò tóc, trông có vẻ cay đắng và buồn bực, nhưng anh ta không nói gì, chỉ im lặng đi qua của bệnh viện.

Bóng lưng của anh ta toát lên vẻ cô đơn.

Giây phút đó, Kiều Tâm Duy nhận ra rằng cô đã đánh giá thấp khả năng tự chữa lành vết thương của mình. Những nỗi đau đớn và chua chát trong giây phút Kỷ Tiểu Hải quay lưng dâng lên cuồn cuộn, như nước sông chảy ngược ra biển lớn.

Trong suốt bảy năm, Kỷ Tiểu Hải đã mang đi biết bao tuổi trẻ và ước mơ của cô, mỗi câu nói hay hành động của anh ta đã sớm khắc sâu vào xương tủy. Cô không khóc bởi vì không muốn sụt sùi với những hồi ức xưa cũ, cô không bị thương vì không muốn nhớ lại bao nỗi buồn đau, cô không đau bởi vì không thể nói ra thành lời.

****

Bộ phận thiết kế ở Tập đoàn Viễn Đại.

Sáng hôm nay, vừa bước vào cửa chính văn phòng, Vân Thanh đã nhìn thấy Kiều Tâm Duy đang ngồi ở bàn làm việc, cô nàng cười hì hì đi đến: “Tấm Duy, có tin tốt cho cậu này”

“Cậu đi trên đường dẫm phải cứt chó hay là cà thẻ vào cửa muộn một giây?”

“Đừng mà, mình biết hôm qua hơi lỗ mãng, chưa chuẩn bị gì cả đã mời cậu đến. Đúng là Giang Hạo rất kiêu ngạo, nhưng mà...” Gương mặt xinh xắn của Vân Thanh bỗng lộ ra vẻ rạng ngời: “Anh ấy để ý cậu đó, còn xin số của cậu nữa”

Kiều Tâm Duy trợn mắt nhìn Vân Thanh: “Chuyện hôm qua mình cũng không đúng, cư xử thiếu lịch sự, nhưng giờ mới sáng sớm thôi, cậu đừng trên mình như vậy.”

“Mình không đùa, là thật đó.”

“Hờ hờ, bỏ đi, mình hầu hạ không được người để mắt của mình trên đỉnh đầu đâu? Dù có phải đùa hay không có cũng phải né hết.

“Đừng vậy mà, chẳng lẽ cậu không thấy điều kiện của anh ta rất tốt à? Mình còn nghe ông xã nói là anh ta vừa nhậm chức rất cao trong quân đội, là người rất có quyền thế đó. Dù có ngạo mạn thật, nhưng anh ta có vốn liếng để ngạo mạn, so với Kỷ Tiểu Hải, anh ta mạnh hơn không chỉ gấp trăm lần đầu”

Nghe thấy ba chữ “Kỷ Tiểu Hải”, lòng của Kiều Tâm Duy bắt đầu dấy lên chua xót. Từ trước đến giờ, cô chưa từng so sánh đối tượng xem mắt với Kỷ Tiểu Hải, cũng không muốn so sánh chồng tương lai của mình với Kỷ Tiểu Hải. Nhưng mà, mối quan hệ gắn bó thắm thiết lâu dài giữa cô và Kỷ Tiểu Hải đã khiến tiềm thức vô tình lấy anh ta ra làm tiêu chuẩn.

Cô tưởng mình đã che giấu suy nghĩ nhỏ nhoi này rất kỹ, thế mà lại không biết chẳng qua đấy là đang tự lừa mình dối người mà thôi.

Không thể phủ nhận một điều, trong mỗi lần đi xem mắt, khi nghe đối phương giới thiệu về bản thân thì cô sẽ vô tình nhớ đến Kỷ Tiểu Hải.

Ngoài ra, còn một điều không thể phủ nhận nữa, đó chính là ngoại hình và địa vị của Giang Hạo đều cao hơn Kỷ Tiểu Hải mấy bậc.

Nhưng tình yêu không thể so sánh hay đối chiếu được, kẻ nào so sánh thì kẻ đó thua cuộc.

Vân Thanh biết mình lỡ mồm, ba chữ đó là điểm chết của Kiều Tâm Duy mà. Cô kinh hoàng “A” lên một tiếng rất nhỏ, sau đó nhanh chóng ngậm miệng lại.

Kiều Tâm Duy miễn cưỡng cười nói: “Được rồi, nếu anh ta gọi tới, nể mặt cậu, mình sẽ lịch sự nói chuyện với anh ta vài câu. Nhưng nói thật nhé, thể loại quân nhân cấp cao này không phù hợp với mình”
 

Bình luận facebook

Top Bottom