OnGoing Nhật ký trở thành Boss thời mạt thế

♚Tiểu❀Tích♥

♕Mộc mộcღhướng diểu♚❀Tim cậnღkề tim❀
Tác giả VW
Bài viết
1,115
Reaction score
162
Points
223
Ảnh bìa
Tác giả
Họa Thủy Ương Ương
Thể loại
HĐ, mạt thế, nữ cường, huyền ảo, hài, HE
Tình trạng
Đang viết
Số chương
Đang ra
Lượt đọc
226
Vì muốn có được nhiều thức ăn cho hai đứa trẻ hơn nên Lý CườngTrương Niệm Trương Niệm quyết định đi vận chuyển lương thực cho quân đội. Trên đường đi không có bất kỳ chuyện gì xảy ra, dường như mọi mối nguy đều được quân đội giải quyết. Thế nhưng, khi chuyển lương thực từ trong kho ra thì mọi người lại chạm trán với một con chó hết sức quái đản - chó zombie.

Con chó zombie có sức lực khủng khiếp đã tấn công mọi người, Trương Niệm cũng nằm trong số đó. Trương Niệm bị thương nặng và trong thời khắc sinh tử, anh bỗng thức tỉnh dị năng và bảo toàn được tính mạng.

Trong lúc hai người lớn đi vắng, Lý Tiểu Tửu và cậu em họ Lý Long rất nghe lời và vô cùng cảnh giác với xung quanh, thế nhưng không ai ngờ lại có hai kẻ rình mò bọn họ đã lâu nay bỗng nhân cơ hội mà tập kích. Lý Long bị bọn chúng đánh bị thương, trong lúc tức giận thì Lý Tiểu Tửu bỗng bạo phát dị năng và thiêu đốt một trong số chúng.

Ngay sau đó, hai anh em bỏ đi khỏi căn cứ người sống để tìm Lý Cường và Trương Niệm. Từ đây, rất nhiều chuyện kỳ quái đã xảy đến với hai anh em Lý Tiểu Tửu. Hai đứa trẻ yếu ớt sẽ làm thế nào để sống sót được trong thế giới bên ngoài đầy hiểm nguy? Liệu bọn họ có tìm được Lý Cường và Trương Niệm?
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,932
Reaction score
5,502
Points
14,914
Chương 1: Cuộc hành trình bắt đầu
“Đinh đinh đinh đinh.”

“Các hành khách, chuyến tàu đặc biệt số 63 đi tới thành phố A đã bắt đầu vào ga. Mời hành khách đi chuyến tàu đặc biệt sổ 63 tới thành phố A mang theo hành lý đến phòng chờ số 3 để soát vé. Trong lúc soát vé, mọi người vui lòng không chen lấn xô đẩy, chú ý an toàn. Sau khi vào ga, mời các vị lên xe ở trạm số 2...”

Bên trong một nhà ga đường sắt nào đó ở tỉnh A vang lên tiếng tàu hỏa tiền vào ga, trong nhà ga có rất nhiều người đang tập trung. Những người bán hàng rong không ngừng la hét, đám người cầm theo hành lý thì chen chúc, những tên móc túi đang quan sát xung quanh để tìm mục tiêu chuẩn bị ra tay. Trong mắt người lần đầu tiên ngồi tàu hỏa thì tất cả những điều này lại rất mới lạ.

Lúc nhà ga vang lên những tiếng nhắc nhở đó, người đi tàu hỏa đều chạy về một hướng, mà nhân vật chính của chúng ta, Lý Tiểu Tửu, cũng là một trong những thành viên chen lấn để lên trên tàu hỏa. Đây là lần đầu tiên cậu đi theo người thân của mình ngồi tàu hỏa, mà cuộc sống của họ cũng bắt đầu từ nơi này... “Anh mau nhìn kìa, nhiều người thật đấy. Oa! Chiếc xe dài quá, từ trước đến nay em chưa từng nhìn thấy đâu...” Một cậu bé vừa khẩn trương lại vừa kích động đang mắt trợn tròn đứng ở trước tàu hỏa, trong miệng không ngừng kinh ngạc kêu lên.

Trong ba người đứng bên cạnh cậu có một cậu bé thoạt nhìn khoảng bảy tám tuổi. Đó là nhân vật chính của chúng ta, Lý Tiểu Tửu.

Trên người cậu mặc chiếc áo vải đã cũ, gương mặt nhỏ nhắn tròn trịa, hai mắt thật to, cái mũi nhỏ cao, trên mặt vẫn có vẻ mũm mĩm của một đứa trẻ, nếu quên đi gương mặt đang tái nhợt thì thoạt nhìn cậu cũng là một cậu bé xinh xắn.

Lý Tiểu Tửu bị say xe, gương mặt nhỏ nhắn của cậu không còn hồng hào như lúc bình thường, cho dù mới lần đầu tiên ngồi tàu hỏa nhưng cậu lại không hề thấy tò mò, bởi vì giờ phút này trong dạ dày của cậu đang quặn lên làm cậu thấy khó chịu và buồn nôn.

Bên tai cậu không ngừng vang lên giọng nói đầy kích động của em họ mình, thỉnh thoảng cậu mới trả lời vài tiếng cho có lệ. Lý Long - em họ của cậu cũng mặc áo vải nhung thoạt nhìn nhỏ hơn cậu, chỉ khoảng năm, sáu tuổi. Mặc dù lớn lên ở nông thôn, những gương mặt cậu bé rất mịn màng, đôi mắt to trong veo như nước, thoạt nhìn cũng vô cùng đáng yêu.

Nhưng ở trong ga tàu hỏa đông đúc này thì còn ai quan tâm xem cậu có đáng yêu hay không? Tất cả chỉ mong có thể mau chóng lên tàu chiếm được một chỗ ngồi tốt. Khi nghe thấy tiếng trẻ con kêu lên kinh ngạc, có người mang về mặt ghét bỏ rời đi, trong miệng còn thốt ra những lời không tốt như “đúng là đồ nhà quê tầm nhìn hạn hẹp”. Người đàn ông đứng ở bên cạnh Lý Long nghe được thì giận dữ tính đòi lại công bằng nhưng bị kéo lại.

“Chị dâu, người này thật là quá đáng...” Rõ ràng người đàn ông này rất tức giận, cháu mình mới lần đầu tiên ngồi tàu hỏa nên hưng phấn như vậy là chuyện đương nhiên, nhưng những người này thật không có đạo đức, bọn họ có cần phải nói thể với trẻ con không?

Lý Tiểu Tửu kéo Lý Long lại, tức giận trừng mắt nhìn về phía người vừa nói kháy kia.

Sắc mặt mẹ cậu cũng trầm xuống nhưng không nói gì, sắp phải lên tàu rồi, cô là một người phụ nữ tay trói gà không chặt lại dẫn theo hai đứa trẻ, ở dưới tình huống người ta không quá trớn thì mình gây sự là hành vi rất không sáng suốt.

“Nhịn một chút đi, miệng mọc trên thân của người ta, chúng ta có thể làm gì được? Cũng không thể nào bịt miệng của người ta lại chứ?” Không biết cô nghĩ tới điều gì lại nhìn về phía người đàn ông đang giận tới mức mặt đỏ tía tai, tiếp tục nói: “Đừng làm chậm trễ hành trình, anh cả và chị dâu còn đang ở trong bệnh viện thành phố cho chúng ta đấy!” Lý Cường đành phải nhẫn nhịn. Anh cũng nghĩ tới mục đích chuyến đi này của mình. Bố mẹ của Tiểu Long còn đang chờ bọn họ tới thăm, cho dù anh không cam lòng nhưng cũng biết mình không thể gây sự được. Anh cầm túi xách đi lên tàu hỏa. Lý Tiểu Hoa đẩy Lý Tiểu Tửu một cái, mấy người cũng nối đuôi nhau lên tàu.

Từ sáng sớm, cả nhà bọn họ đã ngồi xe đi cả chặng đường dài gần hai tiếng mới đến được nhà ga. Lý Tiểu Tửu là người khổ nhất vì bị say xe, từ lúc xuống xe đến giờ cậu hơi mệt nên chẳng có hứng thú với cái gì cả. Ngược lại, Lý Long ngồi bên cạnh vẫn nói không ngừng nhưng cậu cũng không ghét bỏ. “Anh, đây là lần đầu tiên em ngồi tàu hỏa đấy. Anh đã đi bao giờ chưa?” Lý Long hưng phấn sờ vào chỗ ngồi, cảm thấy tò mò không chịu nổi, tròng mắt cậu bé xoay tròn. Cũng không biết cậu bé nhìn thấy cái gì mà đột nhiên “A” một tiếng.

“Anh, anh mau nhìn kìa, người kia thật là kỳ lạ!”

Khi tàu hỏa chuẩn bị đóng cửa lại thì một cô gái kỳ lạ nhảy lên, lúc đầu Lý Long cũng không mấy để ý, mãi đến khi nhìn thấy cô gái này bước đi khập khiễng mới khiến cậu bé cảm thấy kỳ quái, lôi kéo Lý Tiểu Tửu ra hiệu cho cậu nhìn.

Lý Tiểu Tửu ngẩng đầu lên và nhìn theo ánh mắt của Lý Long nhưng không nhìn thấy rõ được khuôn mặt của cô gái kia. Cô ta cứ run lên rất kỳ lạ, khi đi cũng bước thấp bước cao giống như một bên chân bị ngắn hơn một đoạn vậy.

Cậu không nhịn được lại nhìn xuống, cô gái kia mặc quần soóc bó sát người, cho dù bây giờ vừa mới vào thu, nhưng năm nay lạnh sớm, khi đi Lý Tiểu Hoa còn mặc quần áo dày cho bọn họ. Mắt trẻ con rất tinh. Mặc dù cô gái kia dùng túi xách trong tay để che đùi nhưng Lý Tiểu Tửu vẫn thấy được một chân của cô ta bị bầm tím biến thành màu đen giống như trúng độc vậy, cậu cảm thấy vết đó trong quen quen nhưng nghĩ mãi vẫn không nhớ ra được.

“Xịch xịch!”

Tàu hỏa đã từ từ chuyển động, bên ngoài tàu hỏa chợt náo loạn, đột nhiên có một người đụng vào cửa sổ xe gần chỗ Lý Tiểu Tửu, cậu còn chưa thấy rõ thì người kia đã ngã xuống.

“Mẹ, mẹ nhìn bên ngoài kìa!”

Cậu đứng dậy ghé sát vào cửa sổ trên tàu, khi nhìn thấy cảnh náo loạn bên ngoài thì kinh ngạc kêu lên.

“Tàu hỏa càng chạy càng nhanh thôi. Sao thế?” Chờ tới lúc Lý Tiểu Hoa kịp phản ứng đi xem thì chỉ có thể nhìn thấy được hình ảnh một đám người hoảng loạn.

“Anh, sao vậy? Anh có muốn ăn bánh không, ngon lắm đấy.” Chẳng biết trong tay Lý Long đã có thêm một cái bánh từ lúc nào. Đó là bánh trứng do Lý Tiểu Hoa làm từ sáng sớm, mang theo để làm thức ăn đi đường. Lý Tiểu Tửu lắc đầu: “Anh không muốn ăn, em ăn đi!” Cậu vẫn cảm thấy buồn nôn, dù nhìn thấy loại bánh mà bình thường mình thích ăn nhưng cậu không thấy thèm ăn.

Lý Tiểu Hoa thấy gương mặt con trai vẫn tái nhợt lại thấy đau lòng. Trước đây, cho dù bình thường con trai cô không hay ngồi xe nhưng không thấy thằng bé say xe lần nào, vì sao lần này lại nghiêm trọng như vậy? Ngay cả đồ ăn cũng không nuốt trôi được nữa? Lý Tiểu Hoa cảm thấy kỳ lạ. Mấy ngày hôm trước, con trai cô bị ngạt khói, ngất ở trong bếp, sau đó liên tục sốt hết mấy ngày, đi bệnh viện kiểm tra thì bác sĩ bảo cơ thể vẫn bình thường, không xảy ra vấn đề gì, nhưng Lý Tiểu Hoa luôn cảm thấy con trai mình không khỏe như trước nữa.

Mấy ngày trước Lý Tiểu Hoa không ở nhà, Lý Tiểu Tửu đi vào phòng bếp nấu mì cho Lý Long ăn, nhưng cậu lại nhặt phải khúc củi bị sương ngấm nên hơi ướt, cậu không chú ý cứ ném vào trong bếp, nó không cháy mà khiến cho phòng bếp mù mịt khói, cũng không biết thế nào mà Lý Tiểu Tửu ngửi nhiều khói này lại bị sặc tới ngất đi.

Lúc đó, cậu gần như đã khiến một đám người sợ hãi. Khi Lý Tiểu Hoa về nhà còn tưởng rằng nhà mình bị cháy.

Nhớ tới những vết nám khói trên gương mặt của con trai khi đó, Lý Tiểu Hoa bất đắc dĩ thở dài, cô lấy một chai nước từ trong túi ra, mở nắp đưa tới cho cậu. “Con trai, uống nước rồi sẽ bớt khó chịu thôi.”

Lý Tiểu Tửu cảm thấy trong miệng hơi đắng, cậu cầm chai nước uống mấy hớp mới cảm thấy trong dạ dày không còn nóng rát nữa, đã thoải mái hơn rất nhiều.

Lý Tiểu Hoa vỗ nhẹ vào Lý Cường ngồi phía trước, cô lấy bánh trứng trong túi ra đưa cho anh. “Cường tử, cậu còn chưa ăn gì hết! Chị có mang theo bánh, cậu ăn đi cho đỡ đói.” Lý Cường nhận lấy, anh cũng không khách khí nói cám ơn chị dâu rồi ăn ngấu nghiến. Lý Tiểu Tửu nhìn xung quanh, bên tai nghe thấy đủ mọi tiếng nói chuyện ồn ào, rõ ràng trong đầu choáng váng nhưng cậu lại không thể ngủ được. Trong xe dần dần trở nên yên tĩnh, phần lớn mọi người đều nhắm mắt nghỉ ngơi, chỉ có rất ít người vẫn đang thì thầm nói chuyện với nhau, thỉnh thoảng lại cười ra tiếng. Bọn họ không biết là thế giới bên ngoài đã dần dần bước vào một tình cảnh mà người ta không thể nào tưởng tượng được. Đã sắp tới buổi trưa, sương mù bên ngoài vẫn chưa tan. Hơn một tuần lễ nay, mỗi sáng sớm đều có sương mù che phủ, trời vốn không quá lạnh, nhưng từ lúc có sương mù thì nhiệt độ giảm xuống rất nhiều.

Trời tối dần, vào lúc đêm khuya, phần lớn mọi người đều đã chìm vào trong giấc ngủ, không một ai phát hiện ra toàn bộ thành phố, đất nước, thậm chí là toàn thế giới vào giờ phút này đang có rất nhiều người hôn mê bất tỉnh, đợi đến sau khi trời sáng, tai ương ngập đầu chính thức hạ xuống nhân gian.

Ban đêm, Lý Tiểu Tửu buồn tiểu nên tỉnh giấc, cậu nhẹ nhàng đẩy đầu Lý Long đang dựa trên người mình ra, thấy mọi người xung quanh đều đang ngủ, cậu rón rén đi ra khỏi chỗ của mình. Cậu cầm tay của Lý Tiểu Hoa lắc khẽ rồi thì thầm nói: “Mẹ, con muốn đi tiểu, mẹ nhanh dậy đi, con sắp không nhịn nổi rồi.”

Lý Tiểu Hoa mơ màng mở mắt ra, bởi vì ngồi lâu nên cô thấy cả người tê rần.

“Con trai, sao vậy? Có phải đói rồi không? Trong túi mẹ còn có bánh, con tự mình lấy đi.” Lý Tiểu Tửu buồn tiểu tới mức mặt đỏ bừng, cậu bất đắc dĩ khi thấy Lý Tiểu Hoa nói xong rồi lại nhắm mắt ngủ. Ngày hôm nay cậu uống một chai nước nên đã sớm buồn đi tiểu, chỉ có điều đầu óc choáng váng lại ngồi ở bên trong nên vẫn nhịn tới bây giờ. “Con muốn đi tiểu, mẹ nhanh dậy đi mà.” Bàn tay nhỏ bé của cậu cố che “tiểu huynh đệ” của mình, hai chân còn không ngừng xoay qua xoay lại, rõ ràng đã sắp không nhịn được nữa rồi. Lúc này, Lý Tiểu Hoa mới tỉnh táo lại, cố đấm đấm cái eo đau nhức, ngáp một cái rồi nắm tay cậu đi về phía phòng vệ sinh ở cuối toa tàu. Nửa đêm có rất nhiều người đi vệ sinh, Lý Tiểu Tửu xoa hai bàn tay nhỏ bé của mình, nhìn cánh cửa đang đóng chặt, cậu thiếu chút nữa thì suy sụp.

“Chú bên trong ơi, chú đã xong chưa? Chủ đi nhanh lên đi.”

Lý Tiểu Hoa đứng bên ngoài cùng con trai chờ, cô đang không ngừng ngáp lại nghe câu nói vậy thì dưới chân thoáng lảo đảo, thiếu chút nữa thì ngã.

“Con trai, con nói khẽ một chút, con nói chuyện không lễ phép như vậy, chủ trong nhà vệ sinh sẽ khó chịu đấy.”

Trời ạ, có ai đi nhà vệ sinh còn giục người ta đi nhanh giống cậu chứ?

Người đang ngồi trong nhà vệ sinh thiếu chút nữa cũng bị sặc nước miếng, anh ta dở khóc dở cười giải quyết vấn đề của mình, chỉ sợ cậu bé bên ngoài không nhịn được mà tiểu ra quần mất.

Người thanh niên khoảng hai mươi lăm tuổi thắt dây lưng rồi mở cửa ra, khi cúi đầu chỉ thấy một khuôn mặt nhỏ nhắn đang nhăn nhó, bộ dạng giống như hổ đói rình mồi nhìn chằm chằm vào mình, ánh mắt ai oán lại tủi thân làm anh còn tưởng mình đã làm ra chuyện gì khiến trời giận người trách chứ? “Chú mau tránh ra, cháu chịu không nổi rồi.”

Người thanh niên lúng túng gãi đầu, anh ra cửa đứng ở bên cạnh bồn rửa tay châm điếu thuốc. Lý Tiểu Tửu đóng cửa, kéo quần xuống, trong nháy mắt toàn thân cậu thả lỏng, giống như rơi vào thiên đường.

“Này! Ai đóng cửa nhà vệ sinh nữ vậy, nhanh mở cửa đi, bên trong có người không vậy hả?”

Lý Tiểu Hoa đứng ở cửa nhìn mấy cô gái kéo nhau đi vào nhà vệ sinh nữ một lát rồi đi ra, trong miệng không ngừng oán trách.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,932
Reaction score
5,502
Points
14,914
Chương 2: Luận về tầm quan trọng của vinh quang vương giả
Cô tò mò nhìn về phía nhà vệ sinh nữ lại phát hiện cánh cửa đóng chặt, chắc hẳn có người khác đã khóa trái từ bên trong. Ban ngày, khi cô đi tới nhà vệ sinh thì cửa vẫn còn mở. Thật không biết là ai nhàm chán tới mức đùa dại như vậy. Hay là có người làm chuyện gì mờ ám ở bên trong thì sao?

Không hiểu sao trong đầu Lý Tiểu Hoa lại nổi lên suy nghĩ xấu xa.

Lý Tiểu Tửu ra khỏi nhà vệ sinh lại thấy đỡ say xe hơn nhiều.

“Này! Anh bạn nhỏ, khả năng nhịn tiểu cũng không tệ nhỉ?” Người thanh niên đang đứng ngậm điếu thuốc bên cạnh cười hì hì và nói đùa với cậu một câu. Mặt của Lý Tiểu Tửu đỏ lựng lên, cậu làm ra bộ dạng nghiêm túc nhìn người thanh niên, phất bàn tay nhỏ của mình xem thường nói. “Cái này có là gì? Khi cháu bảy tuổi cháu còn có thể nhịn được suốt một tiết học đấy. Đây chỉ là chuyện nhỏ thôi.” Người thanh niên cười hì hì, anh ném tàn thuốc vào trong thùng rác bên cạnh. Cậu bé này thật sự tưởng mình khen ngợi cậu ta sao? “Tiểu Tửu, con đã xong chưa? Xong rồi thì mau ra đây đi.”

Lý Tiểu Tửu còn muốn nói thêm gì đó thì nghe thấy tiếng mẹ gọi, cậu khó chịu nhăn mũi khi thấy mùi thuốc lá thoảng tới.

“Chú, mẹ cháu gọi rồi, cháu đi trước đây.” Người thanh niên đi tới vỗ nhẹ vào vai của cậu nói: “Đi thôi! Chúng ta cùng đi ra ngoài.” Lý Tiểu Tửu cảm thấy khó chịu, dịch người ra, cậu không cảm thấy người thanh niên này có ác ý gì với mình, bản thân cũng không ghét anh, nhưng bị người xa lạ động vào vẫn khiến cậu theo bản năng không muốn thân thiết, lại không tiện từ chối.

Mấy cô gái đã đi tìm người phục vụ trên tàu hỏa. Khi Lý Tiểu Tửu ra ngoài thì nhìn thấy có mấy người đang đứng ở cửa nhà vệ sinh rồi.

Cậu nghi ngờ ngẩng đầu: “Mẹ, có chuyện gì ở đây vậy?” Lý Tiểu Hoa nhíu mày liếc mắt nhìn người thanh niên phía sau cậu: “Ai biết được, mà còn quan tâm làm gì, đi thôi, chúng ta quay về ngủ.” Lý Tiểu Tửu trở lại chỗ ngồi nhưng dù thế nào cũng ngủ không được, Lý Tiểu Hoa sợ cậu đói nên lấy cho cậu một cái bánh, còn mình thì đã nhắm mắt ngủ mất. “Anh bạn nhỏ, có thứ gì ăn mà thơm vậy?” Lý Tiểu Tửu đang ăn, miệng phồng lên vì thức ăn lại bị người ở phía sau đột nhiên vỗ một cái, cậu liền bị nghẹn thiếu chút nữa đã phun thức ăn ra ngoài. Cậu tức giận quay đầu lại rồi kinh ngạc kêu lên: “Chú trong nhà vệ sinh?”

Sắc mặt người thanh niên tối sầm lại, trên trán hiện ra mấy vạch đen. Cái gì mà chủ trong nhà vệ sinh chứ? “Chú cũng ngồi đây à? Chú, sao chúngồi ở phía sau mà cháu lại không thấy nhỉ?”. Cậu nhìn thấy mẹ mình rồi, làm sao còn để ý tới tôi được? Người thanh niên trợn mắt khinh thường.

“Chú là Trương Niệm, anh bạn nhỏ cháu tên là gì vậy?” “Mẹ cháu không cho cháu nói tên với người lạ đâu.” Trong đêm tối, con mắt tròn xoe của Lý Tiểu Tửu sáng ngời, cậu không ngờ muộn như vậy còn có người nói chuyện với mình, còn là người mình đã từng gặp mặt nên tự nhiên thấy vui vẻ.

Trương Niệm không nhịn được, khóe miệng chợt cong lên: “Vậy mẹ cháu đã bảo cháu không nên nói chuyện với người lạ chưa?” “Đương nhiên là có ạ!” Lý Tiểu Tửu ngửa đầu, rất chắc nịch nói. Trương Niệm cười hì hì: “Vậy cháu bằng lòng nói chuyện với chú không phải chứng tỏ chủ là người tốt sao?” Lý Tiểu Tửu liếc mắt nhìn anh, lắc ngón tay nói: “Không đúng, chú à, cháu nói với chú là chuyện cần phải làm, giáo viên của cháu nói, khi người xấu lừa trẻ con đi bán đều sẽ nói mình là người tốt...” Ánh mắt của cậu đầy nghi ngờ nhìn thẳng vào Trương Niệm. Trương Niệm nghẹn lời, trong nháy mắt không trả lời được, trẻ con trở nên thông minh như vậy từ lúc nào chứ? Lẽ nào tin tức trẻ con bị lừa gạt mang đi bán đều là giả sao? Ngay cả những từ ngữ cao thâm như vậy cũng có thể sử dụng được. Thời buổi này thật đáng sợ, bảo một kẻ học kém mười năm như một như anh còn sống thế nào được ở trong xã hội này đây?

Trong túi chợt rung lên làm Trưởng Niệm giật mình, trong nháy mắt anh bừng tỉnh khỏi suy nghĩ miên man.

Đó là tin nhắn của một người bạn gửi tới: [Niệm tử, mày ngủ chưa? Mau dậy mở đen() đi, năm người đang thiếu một.] () Mở đen là một từ mới được phổ biến trong các trò chơi đối chiến khác nhau như 3C, Chân Tam, DotA, LoL, vinh quang của vương giả... ở đây là chỉ một đám người nói chuyện hoặc trao đổi tin tức, cùng chơi đồng đội ở trong một trò chơi.

Trương Niệm lập tức nhắn tin trả lời, anh ngẩng đầu thấy Lý Tiểu Tửu kinh ngạc, nhìn chằm chằm vào cái điện thoại di động trong tay mình thì có chút đắc ý lắc lắc chiếc điện thoại iPhone trong tay nói: “Thế nào? Đây là iPhone 6 mà chủ vừa mua đây, đẹp không?”

“Đẹp, còn đẹp hơn cái của mẹ cháu nhiều.” Cậu bé luôn vô cùng hứng thú đối với những chuyện mới vật lạ, trước đây Lý Thiên Hà ở thành phố gửi về loại điện thoại ấn phím cơ nhỏ mà cậu đã rất tò mò rồi, các trò chơi bên trong đều bị câu chơi hết lần này tới lần khác mới dần dần không quan tâm tới nữa.

“Chú, cái này của chú có trò chơi rắn tham ăn không? Ở trường học của cháu có bạn có máy chơi game, trò chơi trong đó chơi cực thích.”

Trương Niệm xem thường cười ra tiếng: “Bây giờ ai còn chơi loại trò chơi ấu trĩ như vậy chứ?” Anh ngẩng cao đầu, trong lỗ mũi phun ra một hơi: “Cháu qua đây ngồi với chú, chú sẽ cho cháu thấy cái gì gọi là thao tác cao cấp.” Lý Tiểu Tửu hơi do dự, nhưng nhìn thấy anh vạch tới vạch lui trên chiếc điện thoại di động mà hình ảnh lại chuyển động theo thì không nhịn được nữa. Hai bên Trương Niệm không có ai ngồi, anh vỗ nhẹ vào chỗ ngồi trống bên cạnh mình, ra hiệu cho cậu ngồi vào bên trong, sau đó truy cập vào một trò chơi tên là Vinh quang vương giả. Hình ảnh trong đó rất sinh động, nhìn những nhân vật kia theo thao tác tay của Trương Niệm nhảy lên và chém giết, Lý Tiểu Tửu cảm thấy trò chơi này đã đổi mới thế giới quan của cậu, trong lòng cậu có chút kích động nhưng không biểu hiện ra ngoài. Mà vào giờ phút này, Trương Niệm gửi một tín hiệu đi. Lý Tiểu Tửu nhìn xuống. Đây là muốn chiến đấu đoàn đội à? Đột nhiên cậu có loại cảm giác nhiệt huyết sôi trào.

Theo tín hiệu này được gửi đi, trò chơi cũng tiến vào cao trào, mấy người trốn ở trong bụi cỏ mai phục, chuẩn bị chém giết khiến kẻ địch không chừa một mảnh giáp.

Trên màn ảnh lại xuất hiện một hàng chữ nhỏ. [Phát động tiến công!]

Những lời này vừa xuất hiện, trong nháy mắt tay của Trương Niệm chuyển động nhanh hơn, Lý Tiểu Tửu ở bên cạnh nhìn thấy cũng phải tặc lưỡi lấy làm kỳ lạ.

Khi tất cả mọi người chuẩn bị tinh thần bắt đầu đại sát bốn phương, đúng vào thời điểm quan trọng này thì điện thoại di động của Trương Niệm lại rung lên, chỉ nghe anh ta mắng một câu “mẹ kiếp” rồi không chút do dự cúp điện thoại.

Khóe miệng Lý Tiểu Tửu bất đắc dĩ khẽ giật vài cái, vừa rồi nếu cậu không nhìn lầm thì chữ vừa hiện lên trên màn hình chắc là hai chữ em yêu!

Chờ tới khi trò chơi khôi phục lại hình ảnh thì quân địch đã đánh đến cửa rồi, Trương Niệm đỏ mắt, trên màn ảnh xuất hiện mấy tin: Anh trai bánh mì khí phách: [Trương Niệm, bố mày, không giải thích thì chúng ta đoạn tuyệt quan hệ anh em.] Chuyên gia bẫy người ba mươi năm: [Mẹ kiếp! Vàng của tôi sắp rơi rồi, cậu đúng là kẻ ngốc!] Tao là bố Lam của mày:[Tố cáo tố cáo!] Tổng công kiêu ngạo duy nhất của thế giới (Đối diện có giỏi thì đừng có chạy blah blah..] Tay của Trương Niệm run lên: “...” Đó là chuyện ngoài ý muốn mà! “Ha ha ha, các chú thua rồi.” Lý Tiểu Tửu nhìn tin nhắn do mấy người gửi tới, Trương Niệm còn chưa kịp giải thích đã bị thua khiến cậu cười tới chảy cả nước mắt.

Trương Niệm thấy cậu cười thành như vậy thì đỏ mặt: “Có gì đáng cười, thắng bại là chuyện thường của nhà binh, cháu thì biết cái gì?”

“Cháu không biết cái gì, vậy chủ có biết không?” Lý Tiểu Tửu hừ hừ hai tiếng: “Vừa rồi có người gọi điện thoại cho chú mà chú còn cúp máy.” Trương Niệm vừa nghe thì cơn tức lại phừng phừng bốc lên, thằng nào không có mắt nhìn lại gọi tới quấy rầy vào giờ phút quan trọng khi mình đánh thứ hạng chứ? Đây chẳng phải là muốn lấy mạng của mình à? Anh tức giận mở nhật ký cuộc gọi ra, chuẩn bị rất nhiều lời tính mắng người, nhưng khi nhìn thấy cuộc điện thoại chưa nhận có hai chữ em yêu thì mặt mũi trắng bệch, tay run rẩy gọi lại. “Alo! Bảo bối à, muộn như vậy em tìm anh có chuyện gì sao? Không phải nhớ anh đến nỗi không ngủ được chứ? Anh còn đang ở trên tàu hỏa mà?”

“A, vừa rồi điện thoại di động đổ chuông mà anh còn tưởng là chuông báo nên theo bản năng tắt đi thôi, khi nhận ra không phải anh đã lập tức gọi điện thoại lại cho em sao?” “Cái gì? Mẹ vợ nhập viện hả?”

“Đừng sợ, chiều mai anh sẽ đến nơi, đến lúc đó anh sẽ cùng em đi thăm mẹ em, được chưa! Ngoan, nhanh ngủ đi, ngủ ngon.” Lý Tiểu Tửu chà xát da gà nổi trên tay: “Eo-. Chú buồn nôn chết đi được ấy, cháu còn ngồi ở bên cạnh đây này!” Vẻ mặt cậu đây ghét bỏ. Trương Niệm trừng mắt, thưởng cho cậu một cái đánh vào sau gáy: “Cháu thì biết cái gì, có bạn gái là phải dụ dỗ như vậy thì cô ấy mới có thể bằng lòng làm vợ cháu, cháu không học thì chắc chắn sau này còn ế dài.”

Lý Tiểu Tửu nhíu mày: “Thật vậy ạ?”

Trương Niệm không hề nghĩ ngợi: “Đương nhiên, nghe lời chú thì thì đảm bảo sau này cháu đón được vợ về nhà.”

Lý Tiểu Tửu bĩu môi: “Vậy nếu như bạn chú gọi chú đi chơi game, nhưng lúc này bạn gái chú ngã bệnh lại muốn chú chăm sóc thì chú chọn bên nào?” “Khẳng định là chọn Hàn Tín rồi, chú nói cho cháu biết, chú chơi Hàn Tín giỏi vô cùng.”

“Hả? Hàn Tín là ai, một người bạn gái khác của chủ sao?” Lý Tiểu Tửu há hốc miệng, liếc mắt nhìn anh từ trên xuống dưới còn chậc chậc vài tiếng.

Trương Niệm nghẹn một hơi trong cổ họng, xuống không được lên chẳng xong, nếu như lúc này anh đang uống nước thì chắc chắn sẽ phun ra ngoài mất thôi. Anh nghẹn ngào, khóe miệng run rẩy đang định giải thích thì phía sau lại truyền ra vài tiếng thét chói tai, cắt ngang lời anh.

“Sao đấy? Sao đây?”

“Ầm ĩ chết đi được, còn để cho người ta ngủ hay không hả?” Người trong tàu đang ngủ say đột nhiên bị tiếng thét chói tai như thể đánh thức, mỗi người đều không ngừng oán trách, còn có trẻ con oa oa khóc. Trong nháy mắt, trong toa tàu ầm ĩ hết cả lên.

“À, có quái vật, cứu mạng!” Sau khi tiếng hát này vang lên, cửa toa sau liền bị đẩy ra!

“A a a!”

Lý Tiểu Hoa mở mắt ra, đứng phắt dậy. Mấy cô gái từ trong nhà vệ sinh đi ra, trong miệng vẫn không ngừng hét chói tai.

“Tiểu Tửu, con trai, con ở đâu?” Lý Tiểu Hoa bể Lý Long đang không ngừng dụi mắt lại không thấy bóng dáng con trai đầu thì trong lòng hoảng hốt.

“Mẹ, con ở phía sau.” Lý Tiểu Tửu thấy Lý Tiểu Hoa sốt ruột, vội vàng nhảy xuống khỏi chỗ ngồi chạy tới. “Chạy mau!” Lý Tiểu Hoa kéo tay cậu, cô còn chưa kịp nổi giận thì lại nghe phía sau có người bắt đầu thét lên chói tai, cô tò mò nhìn về phía sau, vừa nhìn lại khiến cô khiếp sợ đến mức suýt nữa thì hồn phi phách tán!

Một cô gái ôm lấy nhân viên phục vụ, cái miệng há to cắn vào cổ của người nhân viên, sau đó xé ra một mảng thịt, máu chảy đầm đìa. Cái quái gì thế này?

Nhân viên phục vụ đau lớn kêu lên thành tiếng, vung tay ra sức giãy giụa.

“Cứu... cứu tôi với...”
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,932
Reaction score
5,502
Points
14,914
Chương 3: Quái vật đáng sợ xuất hiện
“Trời ơi! Quái vật.” Rất nhiều tiếng la hét hoảng sợ vang lên, những con mắt trợn tròn, một đám người không ngừng chạy về phía toa tàu trước.

“Không!!! Cứu tôi với.” Cô gái đang ở gần nhân viên phục vụ vừa vặn bị cô ta (nhân viên phục vụ) giơ tay nắm lấy, cô gái sợ hãi kêu lên, không ngờ âm thanh lại kinh động tới quái vật làm nó chậm rãi ngẩng đầu lên, trong miệng vẫn ngậm một miếng thịt đỏ tươi, sau đó cô gái hoảng sợ trợn tròn hai mắt nhìn quái vật thả cô nhân viên phục vụ đã tắt thở rồi lao về phía mình. Cô gái há to miệng nhưng âm thanh nhanh chóng bị tiếng quái vật gào thét át đi. Xung quanh lại vang lên những tiếng thét chói tai, hai cô gái vốn đi cùng cô ta không biết đã chạy tới chỗ nào rồi.

Chỉ thấy quái vật giơ tay ra, móng tay dài nhọn và đen sì nhanh chóng đâm vào ngực của cô gái, kéo ra một miếng da lớn rồi lại thò tay vào trong lỗ máu trên ngực cô gái và móc ra một trái tim đẫm máu. Trong ánh mắt run rẩy của mọi người, nó cầm trái tim còn dính cả huyết quản và gân thịt trong tay nhét vào miệng, nếu không phải tận mắt nhìn thấy thì bọn họ tuyệt đối không tưởng tượng nổi cảnh tượng này. Ai nấy đều run rẩy. Điều này... điều này thật sự quá kinh khủng! Đây căn bản không thể nói là quái vật nữa mà là ma ăn người rồi.

Hai người đàn ông vạm vỡ lớn mật hơn không nhịn được chạy tới, giơ chân đá văng quái vật kia ra, quái vật bị cắt ngang bữa ăn lại phát ra tiếng kêu “khò khè” phẫn nộ, nó giơ móng vuốt sắc bén lao về phía hai người đàn ông.

“Mẹ nó! Đây là thứ quý gì vậy? Mau báo cảnh sát đi, nhanh!” Một người đàn ông vạm vỡ bị quái vật cắn chặt cánh tay, sắc mặt anh ta tái nhợt nhìn thấy người bên cạnh không hề hấn mà lại còn kêu thảm hơn mình thì phẫn nộ hét lên một câu.

Người kia run rẩy thò tay vào trong túi lấy điện thoại di động ra, gọi 110. Trong điện thoại lại truyền đến: “Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi tạm thời không thể cung cấp phục vụ, xin gọi lại sau.”

Tất cả mọi người sửng sốt, rõ ràng bọn họ không ngờ sẽ xuất hiện tình huống này, trong lòng mơ hồ cảm thấy bất an. “Chúng ta đang ở trên tàu hỏa, báo cảnh sát thì có tác dụng gì!”

Có người không nhịn được kêu lên.

“Cường tử, giúp chị bế Tiểu Tửu và Tiểu Long, chị đi ấn chuông báo động!” Lý Tiểu Hoa đổ đầy mồ hôi, nhét hai đứa trẻ đang khiếp sợ đến mức ngây người vào trong lòng Lý Cường rồi chạy đến chỗ có nút đỏ cứu hộ khẩn cấp, ẩn mạnh xuống vài cái. Nghe thấy tiếng chuông báo động vang lên, nhân viên quản lý trên tàu hỏa đều giật mình tỉnh lại. Bọn họ mở ra hình ảnh giám sát ở toa tàu số 8 nơi chuông báo động phát ra, trong toa tàu khá tối nên bọn họ không nhìn thấy rõ vì vậy mới bật đèn lên, lúc này cảnh tượng bên trong lại làm bọn họ khiếp sợ tới ngây người.

Lúc này, trong toa tàu đâu còn vẻ ngăn nắp sạch sẽ, yên tĩnh vốn có nữa, hai thi thể nằm trên mặt đất, phía trên đầy máu, không nhìn thấy rõ gương mặt. “Ôi! Ôi ôi!”

Đèn trong toa tàu đột nhiên sáng lên khiến quái vật càng thêm hưng phấn, hai người đàn ông dùng túi trong tay hoặc là chân liên tục đánh mạnh vào trên người nó, tiếng xương cốt trên người liên tục kêu răng rắc nhưng hình như hoàn toàn không ảnh hưởng đến nó.

Mọi người nghe được lại thấy da đầu tê dại!

Mà lúc này, bọn họ mới thật sự thấy rõ được mặt mũi của nó. Trên người bị thối rữa cả mảng lớn, trong ánh mắt chỉ thấy trong trắng, đồng tử mắt giống như một điểm nhỏ, trên mặt, trên người đều có thịt thối rữa, từng giọt máu màu đen sền sệt nhỏ xuống tí tách.

Mà bên miệng của cô ta còn dính vụn thịt đỏ. Màu đỏ này khiến cho mọi người ở đây cảm thấy buồn nôn. Lý Tiểu Tửu chỉ ngẩng đầu nhìn qua liền hít sâu một hơi, quái vật kia không phải là cô gái kỳ lạ mà ban ngày Lý Long bảo mình nhìn sao?

“Mẹ, cô ấy...” Cậu trợn tròn mắt nhìn, giờ thì cậu đã hiểu rõ tại sao mình cảm thấy chân của cô gái biến thành màu đen lại quen thuộc như vậy. Đó không phải là vết thương trên mặt bác gái khi bị bác cả phát điên rồi cắn sao?

Mấy ngày hôm trước, chỉ một đêm mà trong thôn lại có rất nhiều người bị ngất đi, bác cả của cậu cũng là một trong số đó, nhưng khi bọn họ tỉnh lại thì giống như không nhận ra ai cả, cứ thấy người lại cắn. Cậu còn nhớ rõ, trên mặt bác gái bị bác cả cắn rách cả miếng thịt lớn, không bao lâu thì mặt bác gái lại vừa sưng vừa đen, vô cùng khủng khiếp. Sau đó, bác cả và những người nổi cơn điên trong thôn bị cảnh sát dẫn đi, nói là đưa vào bệnh viện lớn của thành phố A, mẹ lo lắng cho nên mới dẫn theo cậu và em họ đi thăm bọn họ.

Mặc dù bác cả tương tự với quái vật này, nhưng da trên người bác cả lại không bị thối rữa, cũng không chảy ra chất lỏng màu đen buồn nôn?

“Ô Ô!”

Lúc này, trong xe lại truyền đến tiếng động vật gào lên, nhưng âm thanh đó lại không phải phát từ trong miệng quái vật đang đánh nhau với những người đàn ông vạm vỡ.

dưới ánh mắt hoảng sợ của mọi người, người nhân viên phục vụ trước đó vốn đã tắt thở ngã trên mặt đất tự nhiên vặn vẹo người đứng lên, vì thiếu nửa bên cổ nên đầu của cô ta căn bản không thể thắng được mà nghiêng sang một bên, xương cổ uốn thành một độ công không thể tưởng tượng được, sắc mặt cô ta vốn tái nhợt mà lúc này tự nhiên cũng biến thành màu đen, đồng thời bị thối rữa và rơi ra với tốc độ mắt thường có thể thấy được, vành mắt còn lồi ra, trông rất khủng khiếp! Đồng tử trong mắt cũng lập tức thu lại thành một điểm nhỏ. Mà đốt ngón tay của cô ta cũng giống như quái vật kia, trở nên dài và nhọn hoắt!

“Sao... sao có thể như vậy được?” Người trong tàu đều khiếp sợ, tất cả như ong vỡ tổ chen lấn về phía toa tàu trước mặt. Đôi mắt trên cái đầu cứng đờ của nhân viên phục vụ này nhìn qua đám người giống như xác định mục tiêu rồi há to cái miệng đầy chất lỏng chạy về phía đám người.

Nhân viên quản lý từ toa tàu phía trước đã chạy tới mở cánh cửa toa ra, ông ta còn chưa nói được gì đã bị đám người xông tới đẩy sang một bên. Đám người phía sau đã trở nên hỗn loạn, nhân viên phục vụ biến thành quái vật nhào vào đám người và cắn khiến không ít người bị thương, khát vọng được sống sót trỗi dậy đã thúc giục bọn họ không ngừng đi tới.

Lý Tiểu Hoa ôm lấy Lý Tiểu Tửu, theo phía sau Lý Cường chen về phía trước, nhưng cô là phụ nữ còn bể theo một đứa trẻ thì làm sao có thể chen qua được những người đang liều mạng kia? Chỉ chốc lát, Lý Tiểu Hoa đã bị đẩy lại phía sau, Lý Tiểu Tửu ngả đầu trên vai của cô nhìn quái vật càng lúc càng tới gần bọn họ, thiếu chút nữa thì cậu không nhịn được mà khóc lớn.

“Mẹ! Mẹ để con xuống đi, nếu không sẽ bị nó đuổi kịp mất.”

Nước mắt Lý Tiểu Hoa chợt tràn ra, nghe tiếng con trai nghẹn ngào nói vậy, cô chỉ hận mình vô dụng. Cô ôm chặt lấy Lý Tiểu Tửu, gần như lấy hết sức lực chạy về phía trước. Chạy và chạy! Chỉ có chạy mới có thể giữ được mạng sống! Chỉ có chạy thì con trai cô mới có thể an toàn! Đây là suy nghĩ trong lòng Lý Tiểu Hoa lúc này, là một người mẹ khi gặp phải tình cảnh như vậy, cũng chỉ có con trai mới có thể làm động lực giúp cô chống đỡ.

Cô rất sợ hãi! Lẽ nào zombies trong phim ảnh lại thật sự tồn tại sao?

“Ô Ô!”

“A... Mẹ, phía sau.” Lý Tiểu Tửu hét lên, chỉ thấy áo phía sau lưng Lý Tiểu Hoa bị xé rách một lỗ, lộ ra phần da thịt bên trong, quái vật phía sau dữ tợn trực tiếp lao vọt về phía hai người.

Khi nhìn thấy móng vuốt của quái vật sắp tóm được mình, Lý Tiểu Hoa hoảng sợ trợn tròn hai mắt, hét lên chói tai, âm thanh vang vọng khắp toa tàu. Vào giây phút nguy cấp này, một cái điện thoại di động hoàn toàn không do dự mà nện từ trên cao xuống mặt của quái vật, chất nhầy nhụa văng ra, quái vật dừng lại vài giây, trong lúc Lý Tiểu Hoa vừa thở phào nhẹ nhõm thì phía trước lại có một đôi tay vươn đến, ôm lấy Lý Tiểu Tửu trong lòng cô.

Lý Tiểu Tửu khóc gọi một tiếng chú. Người đó chính là Trương Niệm! Trương Niệm trấn an vỗ nhẹ vào đầu cậu, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm, có trời mới biết vừa rồi khi anh nghe được tiếng khóc, quay đầu lại nhìn thấy cảnh tượng đứa nhỏ này thiếu chút nữa bị bắt được, trái tim anh cũng muốn dâng lên tới cổ rồi, không kịp suy nghĩ anh đã ném đồ trong tay mình về phía quái vật. Trương Niệm quay đầu nhìn gương mặt của Lý Tiểu Hoa đầy vệt nước mắt: “Chị gái, em ôm đứa trẻ giúp chị, chị có thể đuổi kịp không?” Lý Tiểu Hoa lau nước mắt, nhìn gương mặt có phần quen thuộc, cảm kích gật đầu: “Có thể. Có thể theo kịp.” Trương Niệm là một thanh niên hơn hai mươi tuổi bế Lý Tiểu Tửu cũng không tốn sức, Lý Tiểu Hoa thả lỏng, chạy theo ở phía sau anh lao về phía toa trước mặt.

Bọn họ chẳng còn hơi đâu mà nhìn cảnh tượng phía sau nữa. Người trong toà số 7 cũng bị giật mình tỉnh giấc bởi đám người xông tới, chỉ nghe được cái gì mà “chạy mau”, “người chết”, bọn họ còn cho là phía sau xảy ra vụ giết người nên cũng cầm theo túi chạy đi, ban đầu đã nhiều người, cũng bởi vậy mà càng thêm chen chúc.

Rất nhiều người không biết chuyện gì đang xảy ra, còn chưa kịp phản ứng lại thì đã bị đẩy ngã nhào xuống đất, không kịp sợ hãi kêu lên đã bị cắn đứt cổ. Mắt thấy người phía sau biến thành quái vật càng lúc càng nhiều, các hành khách gào thét, tiếng khóc, tiếng chửi rủa và tiếng gào của quái vật không ngừng vang vọng trong không gian chật hẹp này. “Chị dâu! Chúng ta nên...” Chị dâu? Chị đâu rồi? Lý Cường quay đầu lại mới phát hiện phía sau đã không thấy bóng dáng của Lý Tiểu Hoa và cháu trai nữa, anh cuống cuồng trợn trừng hai mắt, trong lòng sợ hãi: “Tiểu Long, cháu có thấy mợ và anh họ cháu không?”

Lý Long vẫn còn mơ màng, khi cậu tỉnh lại thì đã bị ốm chạy đi, trong đầu hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra.

Cậu ngẩng đầu nhìn về phía sau. Trong toa tàu tối tăm có rất nhiều người làm cậu cảm thấy hoa cả mắt: “Chú út, cháu không thấy mợ và anh đâu cả, bọn họ đi đâu rồi?”

Trong lòng Lý Cường càng hoảng hơn, cũng không biết nên giải thích với cậu thể nào, anh xoay người chen ngược lại.

“Chị dâu! Tiểu Tửu! Hai người đang ở đâu?” Anh đột nhiên chen ngược lại làm các hành khách khác tức giận, thậm chí có vài người lớn tiếng mắng chửi.

Nhưng lúc này Lý Cường làm sao có thể để ý tới bọn họ được, anh sốt ruột tới đỏ mắt rồi. “Cường tử, bọn chị ở đây, em đừng quay lại, cứ ôm Tiểu Long chạy nhanh đi.” Cách đó không xa truyền đến lời nói của Lý Tiểu Hoa, dù trong nháy mắt bị những âm thanh khác át đi, nhưng Lý Cường vẫn nghe được.

“A a...”

“Cứu mạng!” Từng tiếng la hét tuyệt vọng truyền đến, nhìn thấy quái vật phía sau không ngừng lao tới, sắc mặt Lý Cường trắng bệch, anh quay đầu lại chen về phía toa tàu trước mặt.

May là cửa toa tàu phía trước không khóa, sau khi cửa được mở ra thì các hành khách đều vọt tới, có người ngã sấp xuống, nhưng lúc này chẳng ai còn chú ý tới, mặc cho người kia nằm trên mặt đất đau đớn kêu rên, những người khác trực tiếp đạp lên.

Nhân viên quản lý khiếp sợ tới mức choáng váng, lúc này mới kịp phản ứng, mặt ông ta trắng bệch lao theo, trong miệng không ngừng kêu lên: “Không nên hoảng loạn, chú ý an toàn”. Nhưng ông ta có gào khản cả tiếng thì cũng không ai nghe lời của ông ta, những nhân viên duy trì trật tự không hiểu được tình huống chạy lên lại bị đẩy ngã nhào xuống đất, kẻ chết người bị thương vô cùng nghiêm trọng.

Tình hình hoàn toàn mất khống chết

Tàu hỏa vẫn chậm rãi lao đi, phía ngoài bình yên nhưng bên trong đã hỗn loạn, xảy ra biến cố trời long đất lở. Mấy người Lý Tiểu Hoa an toàn tiến vào toa tàu. Những người trước mặt vẫn không biết đã xảy ra chuyện gì, mỗi người đều tò mò nhón chân nhìn về phía sau.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,932
Reaction score
5,502
Points
14,914
Chương 4: Ích kỷ
“Nhanh! Nhanh đóng cửa lại đi!” AN

Nhân viên quản lý lảo đảo vọt vào, ông ta không để ý tới đám người phía sau đã đóng chặt cửa toa tàu. Đám người phía sau đều khiếp sợ. “A a a... Ông làm gì vậy? Nhanh mở cửa ra cho tôi vào trong!”

“Cứu mạng! Cứu mạng!” Người bên ngoài không ngừng đập cửa, tiếng kêu khóc của bọn họ dần dần bị thay thế bởi những tiếng kêu thảm thiết, mọi người chỉ thấy từng gương mặt tuyệt vọng ở trong toa tàu số 7. Bọn họ trợn tròn hai mắt, không thể tưởng tượng nổi, nhìn nhân viên quản lý kêu lên: “Ông đúng là súc sinh, ông làm gì vậy? Bọn họ còn chưa vào mà.” “Bọn họ đều là mạng người đấy.” Có người bắt đầu không đành lòng nức nở kêu lên. Từng tiếng chỉ trích khiến sắc mặt nhân viên quản lý đỏ lên, ông ta lạnh lùng nhìn mấy người vừa nói, hừ một tiếng xem thường nói: “Tất cả im miệng cho tôi! Bọn họ đều bị cào rồi, đều có vết thương, chờ lát nữa sẽ giống như những quái vật kia, các người muốn chết thì đi cứu đi?”

Im lặng!

Nghe thấy lời nói giễu cợt này, những tiếng phẫn nộ không còn nữa, bọn họ ngơ ngác nhìn nhau, đúng vậy, những người đó đều bị cào, nếu như cho bọn họ vào, bọn họ biến thành quái vật, vậy mình còn có đường sống sao? Con người đều ích kỷ, tính mạng người khác sao có thể so sánh được với mình? Nhưng trái tim cũng đều là thịt mọc ra, bảo bọn họ trơ mắt nhìn đồng loại chết trước mắt mình lại thờ ơ không để ý, làm sao bọn họ có thể làm được? Mọi người đều thấy xấu hổ, trong giây lát không một ai nói thêm gì nữa.

Sau khi đám quái vật xông lên giải quyết đám người trong toa tàu số 7, chúng không còn mục tiêu nữa cho nên lại lao về phía cửa của toa tàu số 6.

Trên cánh cửa kính kia bắt đầu có từng gương mặt thối rữa buồn nôn ép sát vào. Da thịt của quái vật bị cửa kính chà xát, hiện rõ xương thịt màu đỏ phía trong, người trong toa tàu nhìn thấy cũng cảm giác dạ dày cuộn lên, có vài người không nhịn được đã nôn khan.

“Ầm ầm ầm!”

Tiếng phá cửa rất mạnh vang lên khiến trong lòng bọn họ càng hoảng hốt hơn, lẽ nào mấy con quái vật này còn muốn xông vào sao? Thân thể nhân viên quản lý đã mềm nhũn tựa vào cánh cửa, cánh cửa phía sau đập ầm ầm lên lưng làm ông ta hoảng hốt bò dậy, quay đầu lại đối diện với từng gương mặt quái vật đẫm máu và dữ tợn, ông ta sợ tới mức da đầu tê dại, thiếu chút nữa ngã lăn trên mặt đất. Nhìn thấy cánh cửa bị lõm vào, đám người chen chúc trong toa tàu lại bắt đầu thét lên, bỏ chạy về phía toa tàu số 5.

“Ầm”

Lại một tiếng động cực lớn vang lên, cánh cửa toa tàu đã bị phá, mấy quái vật kia xé ra một lỗ thủng, từng con chen chúc qua lỗ thủng tiến vào trong.

Không thể nghi ngờ gì, cảnh tượng này có cảm giác không khác gì thấy yamamura Sadako(*) bò từ trong ti vi ra vậy.

(*) yamamura Sadako: ma nữ tóc dài trong bộ phim The Ring được chuyển thể từ tiểu thuyết kinh dị của Nhật Bản. “Ô! Ô ...”

Tiếng quái vật hưng phấn gào thét vang vọng toàn bộ toa tàu giống như đang cười nhạo bọn họ không biết tự lượng sức mình, thoáng cái trái tim mọi người lại như vọt lên tới cổ. Không có gì ngạc nhiên, đám người chạy ở phía sau đều không một ai may mắn thoát được, tất cả đều bị đám quái vật lao tới xé thành mấy đoạn, thậm chí còn chưa kịp thét lên thảm thiết! Trời đã gần sáng. Lúc này, không chỉ bọn họ mà toàn thế giới đều đối mặt với sự khủng hoảng này. Sáng sớm, trên đường phố, trong công viên cũng không nhìn thấy có thanh niên chạy thể dục, không nhìn thấy được các bác gái lắc hông nhảy múa nữa. Từng tiếng thét giống như tiếng sấm vang vọng bên tai. “Gào...” Theo sau tiếng gào thét này, dường như có cảm ứng, những tiếng dã thú kêu gào đã bao phủ toàn thế giới.

Những người hôn mê vào đêm hôm trước, lúc tỉnh lại, phần lớn bọn họ đều biến thành quái vật mặt xanh nanh vàng.

Không ai biết chuyện gì đã xảy ra! Không giống với những người hôn mê lúc đầu khi tỉnh lại chẳng qua chỉ phát điện, da của bọn họ đầy tử khí nặng nề, mắt trắng đục, hàm răng trở nên sắc bén giống như răng cá mập, thậm chí ngay cả móng tay của bọn họ cũng biến thành màu đen và vô cùng sắc bén.

Chỉ trong một đêm ngắn ngủi, bọn họ từ một người có tư tưởng, có nhịp tim và sức sống tràn trề lại biến thành một con quái vật chỉ khát vọng máu thịt, bên trong biến đổi giống như zombies vậy.

Khi mở mắt ra, chuyện đầu tiên bọn họ làm là cắn người thân thiết nhất vốn nằm ở bên gối, gặm, cắn, cào, biến người đó thành thức ăn lấp đầy bụng mình hoặc là đồng loại của mình. “A, cứu mạng, quái vật!” “Cứu mạng!” Toàn thế giới đều lâm vào tình cảnh hỗn loạn.

Trong chuyến tàu hỏa đi tới thành phố A cũng xảy ra thảm kịch tương tự.

Sau khi chen vào trong toa tàu phía trước, bọn họ đã thông minh ra, không ở đó chờ quái vật tới phá cửa mà lấy quần áo che kín cửa kính, để cho những quái vật kia không thể nhìn thấy bọn họ, cho dù không biết có hiệu quả hay không, nhưng tất cả hy vọng đều phải thử, chỉ có như vậy bọn họ mới có cơ hội sống sót.

Rất rõ ràng, ý nghĩ này là đúng, tầm mắt của quái vật bị che mất, sau đó bọn chúng không có động tĩnh gì nữa, lê thân thể rời đi. Cảm nhận được quái vật không còn phá cửa nữa, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, đồng thời cũng cảm thấy vô cùng mệt mỏi, còn những người thoáng cái mất đi bạn đồng hành và người thân lại khóc lóc, oán hận vì sao mình lại lên chuyến tàu hỏa đáng chết này. Bọn họ cũng không biết phải làm sao, ánh mắt luống cuống nhìn về phía nhân viên quản lý duy nhất còn may mắn sống sót.

Chẳng ai nghĩ tới trên tàu hỏa lại xuất hiện những quái vật ăn thịt người, nhân viên quản lý cũng vậy, trong tình huống này ông ta cũng không biết nên làm thế nào, những quái vật kia có sức lực rất lớn, vừa nhìn thấy người đã cắn, từ trước đến nay ông ta chưa từng thấy loài vật này, ông ta chỉ có thể phát tín hiệu cầu cứu, hy vọng phía trên có thể mau chóng phái người tới cứu viện.

“Mẹ, chúng ta nên làm gì bây giờ? Đáng sợ quá!” Lý Tiểu Tửu cố nói thật khẽ, cậu rất sợ mình lớn tiếng sẽ quấy nhiễu đến đám quái vật bên ngoài, đi qua sống chết một lần, cho dù cậu không hiểu cũng thấy khiếp sợ.

Hai tay Lý Tiểu Hoa run run xoa lên gương mặt nhỏ nhắn của con trai, trong lòng cũng rất khó chịu! Nhưng cô vẫn an ủi: “Không có chuyện gì đâu con! Chúng ta nhất định sẽ không sao đâu, Tiểu Tửu của mẹ còn chưa gặp bố mà. Mẹ nhất định sẽ dẫn con đến gặp bố, chúng ta còn phải dẫn Tiểu Long đi gặp bố mẹ nó, con ngoan, chúng ta không phải sợ!” Lý Tiểu Hoa ôm chặt hai đứa trẻ vào lòng, mặt vùi vào cổ của chúng, nước mắt cô thấm vào cái áo dày rồi biến mất. Hai đứa trẻ cảm nhận được giọt nước mắt nóng hổi của cô thì hơi luống cuống, không biết nên nói gì. “Chị dâu! Chị yên tâm, em nhất định sẽ cố gắng bảo vệ mọi người, nếu như những quái vật kia dám làm hại mọi người thì xem em có biết chúng không?” Mắt Lý Cường đã đỏ ửng lên, trong lòng anh rất khó chịu, may là mình đi theo, nếu không bọn họ là phụ nữ với trẻ nhỏ sẽ có hậu quả thể nào, anh cũng không dám nghĩ tới nữa.

“Đúng vậy, trời sắp sáng rồi, không chừng chờ lát nữa phía trên sẽ có người tới cứu chúng ta, chúng ta chỉ cần kiên trì thêm một lúc nữa thì tất cả đều sẽ qua đi.” Trương Niệm ở bên cạnh vừa an ủi bọn họ, cũng là để cho mình yên tâm.

Anh kéo hai cậu bé đang khóc nhè qua, lau nước mắt cho bọn chúng, trên gương mặt đã có phần nghiêm túc. “Nam tử hán đại trượng phu chỉ đổ máu không rơi lệ, vào những lúc như thế này, có khóc cũng không thể giải quyết được vấn đề. Hai cháu nhìn những người kia đi, bọn họ mất đi bạn bè, mất đi người thân, bọn họ khóc thì người thân của bọn họ có thể sống lại được sao? Không thể! Cho nên, chúng ta không thể khóc, vào những lúc này, việc chúng ta nên làm là phải nghĩ cách để cố gắng sống sót, hiểu không?”

Hai cậu bé giật mình nhìn anh, bọn chúng không hiểu lắm nhưng cũng biết quan trọng nhất là cố gắng sống sót mới có khả năng bảo vệ người mà mình muốn bảo vệ. Lý Tiểu Tửu sụt sịt mũi một cái, lau nước mắt, bàn tay nắm chặt rồi trịnh trọng ngẩng đầu nói với Lý Tiểu Hoa: “Mẹ, con không sợ, con nhất định sẽ bảo vệ mẹ.” Lý Long kéo tay cậu lại, trên gương mặt bánh bao cũng lộ ra vẻ nghiêm túc không hợp với độ tuổi của cậu bé, nói: “Anh, anh bảo vệ mợ, Tiểu Long sẽ bảo vệ anh!” Không hiểu sao, giọng nói kiên định mà trịnh trọng lại làm cho trong lòng mọi người thấy ấm áp. Có những khi, lời nói của trẻ con mới thật sự là lời nói chân thành và thật lòng nhất.

Trong lòng Lý Tiểu Tửu chấn động, vành mắt đỏ lên, nhưng cậu lại không nói được lời gì hay ho.

“Tiểu Long, anh là anh của em, phải bảo vệ cũng là anh bảo vệ em mới đúng.” Lý Long bối rối: “Nhưng nếu vậy thì anh bảo vệ mới thế nào được?” Lý Tiểu Tửu nghẹn lời, trừng mắt với người em họ đặc biệt không nể mặt mình, hung dữ nói: “Sau này anh sẽ đi học võ công, hây ha!” Tiếng đánh võ vang lên, cậu đứng tại chỗ khoa tay múa chân ra hai chiều: “Chờ anh trở nên lợi hại thì chẳng phải sẽ bảo vệ mọi người dễ dàng sao?”

Lý Long vừa nghe vậy, mắt cũng sáng rực lên.

“Anh, anh đi đâu học, em cũng muốn đi.”

Nghe hai đứa trẻ ngây thơ nói chuyện với nhau, mấy người vẫn luôn thấy căng thẳng mới từ từ thả lỏng, cũng không còn thấy sợ đám quái vật đang như hổ đói nhìn chằm chằm vào mình nữa.

Trong lúc mấy người đang ở đây nói chuyện lại nhìn thấy có rất nhiều người chen về toa tàu trước, bọn họ cũng không nghĩ nhiều liền đi theo.

Bọn họ vượt qua mấy toa tàu, vất vả lắm mới tới đây được, nếu phía trước có chỗ an toàn hơn thì tại sao lại không đi?

Người trong toa tàu số 5 càng lúc càng ít, phía sau không có quái vật đuổi theo khiến bước chân của bọn họ cũng thả lỏng, tuy có chút sốt ruột nhưng bọn họ không còn giẫm đạp lên nhau để xông về phía trước nữa.

Hai người đàn ông bế hai đứa trẻ đi ở phía trước, Lý Tiểu Hoa theo sát phía sau, nhưng khi bọn họ đi tới bên cạnh nhà vệ sinh của toa phía trước thì lại thấy trước mặt xảy ra bạo loạn.

Hóa ra có người bị quái vật cào xước đã trà trộn vào lúc nào mà không ai phát hiện ra, không bao lâu thì người đó gục xuống co quắp trên mặt đất, có người không hiểu nguyên nhân còn muốn đi tới kéo lên thì đột nhiên người trên mặt đất lại trợn trừng mắt, mở miệng ngoạm lấy cánh tay của anh ta.

“A...”

Trước mặt lại truyền đến tiếng kêu thảm thiết, sau đó giống như vòi nước được mở van, càng lúc càng nhiều tiếng kêu sợ hãi vang lên. Mấy người Lý Tiểu Hoa vốn đi ở phía sau thấy thế thì theo bản năng kéo cửa nhà vệ sinh bên cạnh ra rồi chạy vào trong. Lúc này, lùi lại có lẽ đã không phải là con đường sống. Bọn họ chỉ có thể trốn ở chỗ này, không cho quái vật phát hiện thì may ra mới có đường sống. Rõ ràng những người khác cũng nhìn thấy được, không ai chú ý đây là nhà vệ sinh nam hay nữ, tất cả đều xông vào. Phòng vệ sinh trên tàu hỏa rất nhỏ hẹp, mọi người chen vào chung một chỗ khó chịu thế nào thì có thể hình dung ra được. Tàu hỏa đã chạy suốt một ngày, trong này rất nặng mùi lại thêm một đám người chen vào một chỗ, mùi mồ hôi, mùi hôi nách trộn lẫn với nhau, quả thật làm cho người ta muốn nôn mửa! Nhưng bọn họ không thể để ý được nhiều như vậy, so với những thứ này thì sinh mạng quan trọng hơn rất nhiều. Đám người Lý Tiểu Hoa lại khác, bọn họ vốn đi vào trước tiên, lại bị đẩy đi chen tới phía sau cùng, khổ nhất cũng chính là bọn họ!
 

Bình luận facebook

Top Bottom