♥Hồng♛Anh♥

Jolly Jolly
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
1,181
Reaction score
290
Points
83
Ảnh bìa
Tác giả
Diệp Lạc Vô Tâm
Thể loại
Ngôn tình,Hiện đại,Sắc,Sủng
Tình trạng
Hoàn thành
Số chương
43
Lượt đọc
461
Trích truyện:
Truyện: Ngủ cùng sói ( Đồng Lang Cộng Chẩm)- Diệp Lạc Vô Tâm
Truyện đã được đăng full tại: https://vietwriter.com/threads/ngu-cung-soi-dong-lang-cong-cham.2135/
Hàn Trạc Thần: "Thích, người ta cần dùng một thời gian rất lâu. Nhưng yêu, chỉ cần trong nháy mắt." Ghi chú: Những lời dưới đây do người biên tập viết (không phải trích lời tác giả), dựa theo nội dung câu truyện. Hàn Trạc Thần Những thứ tôi cần không nhiều… Giấc mộng tuổi trẻ cũng không thể nào lấy lại… Đen là đen, trắng là trắng, chẳng thể nào trộn lẫn… Sau bao sóng gió, sau bao thăng trầm… tôi chỉ còn một giấc mộng duy nhất… là em… Nhưng là, Mong rằng những lúc tôi trở về, em háo hức chạy ra đón tôi là vì đợi tôi về, mà không phải muốn nghe tin tôi chết. Mong rằng những lúc tôi mệt mỏi, em pha cho tôi cốc cà phê ấm áp, mà không phải tìm cách độc chết tôi. Mong rằng… — — Hàn Thiên Vu Năm em lên 7, anh phá nát gia đình em Năm em lên 9, anh trả lại cho em một mái nhà Năm em 15, anh nói em là của anh, mãi mãi phải ở bên anh Năm em 18, anh nói không bao giờ muốn nhìn thấy em nữa … Có những lúc em tự hỏi mình, tình yêu và thù hận bên nào nặng hơn Trong những cơn mơ, em thấy máu của người thân… Khi tỉnh lại, em thấy anh bên mình Có những thứ chẳng thể lựa chọn, mất đi rồi mới thấy quý báu đến chừng nào Có những thứ chẳng thể buông tay, cho dù trái tim của cả hai bên có ứa máu Vậy thôi, cứ như người ta nói, đời người có tí mấy đâu, yêu, và cứ yêu hết mình – Một câu chuyện không quá bi thương, cũng không quá ướt át. Nhẹ nhàng, đằm thắm như con người của Hàn Thiên Vu. Đừng bị những câu chữ trên lừa tình. Tôi thề đây là một câu truyện rất nhẹ nhàng. Thế nhưng, cũng có một ít xót ca, một ít sâu lắng
 
Last edited:

♥Hồng♛Anh♥

Jolly Jolly
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
1,181
Reaction score
290
Points
83
Chương 1: Lời dẫn
Người ta thường nói: “Phụ nữ như cây dương cầm, nếu được nghệ sĩ tài ba diễn tấu sẽ tạo nên một bản nhạc hay, nếu vào tay nghệ sĩ tầm thường, chí ít cũng còn là một bản nhạc, nhưng nếu gặp phải người không biết chơi đàn, e rằng không còn là nhạc nữa...”

Còn tôi, tôi không biết người chơi đàn như thế nào...

Có người nói với tôi: “Em không cần phải chơi đàn, chỉ cần ngồi cạnh cây đàn cũng đã giống như những bản nhạc của Mozart làm say đắm lòng người rồi...”

Mozart ư!

Đó là nhà soạn nhạc tôi sùng bái nhất, không phải vì những bản nhạc của ông làm say đắm lòng người mà vì ông có thể tấu lên những bản nhạc cao quý và thuần khiết của tâm linh ngay cả trong hoàn cảnh khốn khó. Cả đời ông nhận được rất ít niềm an ủi, động viên nhưng vẫn hết lòng đem âm nhạc tưới mát cho những trái tim khô cạn.

Chơi xong một bản nhạc, tôi không còn hứng tiếp tục nữa, từ từ đứng dậy cúi chào, mỉm cười với chủ tiệc là Mạnh Huân.

Mạnh Huân rất lịch sự nâng tay tôi, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên mu bàn tay tôi rồi nói: “Cảm ơn bản nhạc của em! Thật tuyệt vời! Tiếng đàn và cả em nữa... đều rất tuyệt!”

“Cảm ơn!” Tôi cũng lịch sự mỉm cười đáp lại.

“Em có thể cho anh một cơ hội không?” Anh ta nắm chặt tay tôi. Bàn tay to rộng, ấm áp nhưng tiếc rằng nó không thể sưởi ấm trái tim lạnh giá của tôi.

Tôi mỉm cười rút tay lại, lịch sự cáo lỗi: “Xin lỗi anh, nhờ anh nói với Lucia, tôi có việc phải về trước.”

“Anh sẽ như cây dương cầm, đem đến cho em niềm vui và sự mãn nguyện...”

“Dương cầm chưa bao giờ đem lại cho tôi niềm vui.”

Có lẽ anh ta chưa bao giờ nghĩ rằng tôi đang phải dùng tiếng đàn để lãng quên niềm vui từng có, học cách chịu đựng đau khổ.

Đây là lần thứ n tôi từ chối Mạnh Huân. Tôi đang định rời khỏi đó thì một bồi bàn tiến đến, lén nhìn Mạnh Huân ngồi bên cạnh tôi với vẻ e ngại, hai tay dâng lên một tấm séc, ấp úng nói: “Có một vị khách nói sau khi bữa tiệc kết thúc, ông ấy muốn mời cô ăn tối...”

Tôi lạnh lùng lướt nhìn tấm séc, ánh mắt lập tức bị thu hút vào đó, không phải vì trên đó có những con số không chẳng thể đếm xuể mà vì chữ ký cứng cáp mà bay bổng - Hàn Trạc Thần.

Tôi kinh hoàng nhìn ngó xung quanh, vội tìm một hình bóng trong ký ức. Chỉ sau vài giây, tôi nhìn thấy hắn ngồi trên chiếc sofa, vẫn trang nhã như xưa.

Đã hai năm không gặp nhưng hắn không hề thay đổi, vẫn mang vẻ đẹp trai, hào hoa của chàng trai hơn hai mươi, vẻ tự tin và ngang ngược của đàn ông ba mươi, vẻ trầm lặng, khôn ngoan của đàn ông bốn mươi. Nếu không quen biết hắn thì tuyệt đối không thể đoán được tuổi của hắn, thậm chí ngay cả tôi, người từng ở bên hắn đến tám năm mà còn rất mơ hồ về tuổi tác của hắn...

Ngoài mấy vệ sĩ rất cool luôn kè kè bên cạnh hắn còn có mấy gã đàn ông trông rất bóng bẩy ngồi cùng nhau, thì thầm to nhỏ, có vẻ như đang cá cược.

Họ cứ đau đáu nhìn tôi vẻ tò mò, chờ đợi sự đáp trả. Duy chỉ có Hàn Trạc Thần lim dim mắt nhìn cốc rượu vang trong tay, chẳng có vẻ gì là đoái hoài đến tôi hết!

Tôi hít một hơi thật sâu để lấp đầy khoảng trống trong lồng ngực.

Tôi cầm lấy tấm séc, viết tên khách sạn và số phòng của tôi lên đó rồi mở ví, rút ra tờ tiền mệnh giá thấp nhất là mười đô la Hồng Kông, cười với bồi bàn: “Phiền anh nói với ông ấy rằng ông ấy đã hấp dẫn được tôi... hy vọng ông ấy có thể đến khách sạn qua đêm cùng tôi... Cảm ơn!” Những lời nói của tôi quá trắng trợn, không chỉ làm cho anh chàng bồi bàn ngẩn người mà ngay cả Mạnh Huân luôn ung dung đối mặt với mọi tình huống cũng phải kinh ngạc, mặt mũi tối sầm.

“Thiên Thiên, không thể nói đùa như vậy được, nhất là đối với anh ta.”

Không để vào tai những lời Mạnh Huân nói, tôi chăm chăm chờ đợi phản ứng của Hàn Trạc Thần, căng thẳng như muốn quên cả hít thở.

Người bồi bàn bước đến bên cạnh hắn, có chút lo sợ dâng tấm séc cầm trong tay lên, nói vài lời.

Hàn Trạc Thần không có chút biểu cảm nào, chỉ khi cầm lấy tờ mười đô và tấm séc, khóe miệng hắn hơi nhếch lên vẻ mỉa mai.

Mạnh Huân để ý phản ứng của hắn, càng lo lắng, vội với tay giữ tôi đang định đi về khách sạn: “Thiên Thiên, em gây ra đại họa rồi, anh ta là Hàn Trạc Thần đấy! Em có biết không?”

“Tôi biết, thế thì sao nào?”

Không ai biết rõ hắn hơn tôi!

“Anh ta không phải người tầm thường đâu”, Mạnh Huân nói nhỏ. “Trước đây khi anh ta còn trong giới xã hội đen, muốn mạng ai thì không ai dám ngăn cản, chứ đừng nói là phụ nữ! Chỉ cần là người phụ nữ mà anh ta nhắm, bất kể là minh tinh hay người mẫu... chưa ai dám nói “không”!”

“...”

Tôi cảm thấy ngột ngạt, chưa có người phụ nữ nào dám nói “không” ư? Từ trước đến nay tôi chưa bao giờ biết hắn là người đàn ông như vậy, vẻ vang quá nhỉ!

“Những năm gần đây anh ta chuyển sang kinh doanh hợp pháp, song cũng không ai dám động vào, thậm chí ông trùm xã hội đen có thế lực nhất gặp anh ta còn phải xưng một tiếng “anh Thần”! Em dám đắc tội với anh ta, thật chẳng biết trời cao đất dày là gì... Với tính cách của anh ta, nếu biết em chỉ bỡn cợt thì anh ta sẽ giày vò em cho đến chết...”

Mạnh Huân thấy tôi không nói gì, ngỡ rằng tôi đã bị những lời nói của anh ta làm cho hoảng sợ, vội an ủi tôi: “Không sao, để anh giúp em giải thích với anh ta. Em chỉ cần thành khẩn xin lỗi, chắc anh ta sẽ cho qua chuyện này.”

Nói xong, không để tôi kịp phản ứng, Mạnh Huân đã vội kéo tay tôi, rảo bước đến chỗ Hàn Trạc Thần, khách sáo chào hỏi, cứ tự nghĩ là đang giúp tôi giải thích: “Hàn tiên sinh, thật xin lỗi! Cô bạn của tôi vốn thích đùa, cô ấy không cố ý đâu, xin ngài đừng để bụng!”

Hàn Trạc Thần lạnh lùng lướt nhìn Mạnh Huân rồi nhìn xuống bàn tay chúng tôi đang nắm lấy nhau, tiếp đó ngước nhìn tôi, ánh mắt sắc nhọn, buốt tận sống lưng: “Trò đùa này chẳng thú vị chút nào.”

Tôi cũng chẳng thấy thú vị chút nào, nhanh chóng rút tay ra khỏi tay Mạnh Huân.

Thường thì khi gặp lại tình nhân cũ, hai người không có duyên sẽ giả như không quen biết hoặc cả hai chỉ lặng lẽ nhìn nhau với ánh mắt bi thương, muốn nói mà không nói nên lời, sau đó vờ như không quan tâm mà né tránh.

Nhưng chúng tôi là kiểu phi điển hình.

“Hai năm không gặp nhưng trông anh vẫn trẻ như vậy!” Tôi nhìn Hàn Trạc Thần, nở nụ cười ngọt ngào, mở rộng vòng tay ôm lấy cổ hắn.

Khi ôm lấy hắn, tôi cảm nhận được những bắp thịt rắn chắc, trong lòng bỗng dấy lên cảm xúc. Tôi nhè nhẹ hôn lên hai má hắn, thì thầm vào tai hắn mà đến người ngồi cạnh cũng có thể nghe thấy: “Em rất nhớ anh... “bố già” ạ!”
 

♥Hồng♛Anh♥

Jolly Jolly
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
1,181
Reaction score
290
Points
83
Chương 2
Trước đây, cũng như bao đứa trẻ khác, tôi có một mái ấm hạnh phúc. Cho dù gia cảnh khó khăn, thường phải di chuyển chỗ ở, nhưng tôi có bố mẹ yêu thương, anh trai bảo vệ.

Tất cả thay đổi vào cái ngày Hàn Trạc Thần xuất hiện.

“Con yêu, mau xuống đi, kẻo ngã đấy!” Bố luôn yêu tôi nhất. Ông thường đỡ tôi từ cửa sổ đặt xuống đất bằng cánh tay chắc nịch, hôn lên má tôi, những sợi râu cứng của ông chạm vào mặt khiến tôi hơi đau.

“Chú đẹp trai kìa!” Tôi chỉ ra ngoài cửa sổ rồi nhìn xuống dưới. Tôi chưa bao giờ nhìn thấy ai đẹp trai như thế. Người đó mặc chiếc áo choàng đen, không cài khuy, gió thổi cuốn vạt áo lên để lộ chiếc áo sơ mi màu đen, quần âu cũng màu đen. Màu đen đề lại hình bóng mờ ảo giữa nắng trưa.

Người đó nhìn theo ánh nắng, những sợi tóc đen mượt bay bay, đôi mắt sâu thẳm, sống mũi thẳng, khóe miệng như hé cười...

Dung mạo tuyệt vời, không chút tì vết như trong truyện cổ tích hiện ngay trước mắt tôi. Tôi hiếu kỳ mở to mắt, hình bóng mờ ảo bỗng tỏa sắc vàng!

Năm đó, mọi ký ức đều mơ hồ, duy chỉ có khuôn mặt tuyệt đẹp khắc sâu trong tâm trí tôi, khiến tôi phải trèo lên cửa sổ tầng hai ngó nhìn khuôn mặt ấy.

“Á!” Bố tôi kêu thất thanh, rồi đưa tôi vào phòng mẹ đang dọn đồ. “Mau đem con đi ngay, chúng tìm đến rồi đấy!”

“Là Hàn Trạc Thần ư?!” Mặt mẹ tôi trắng bệch, bà đờ người ra một lúc rồi vội lao đến nắm lấy tay bố tôi: “Anh thì sao? Chúng ta cùng trốn.”

“Anh sẽ ngăn chúng lại.” Bố hốt hoảng đẩy mẹ và tôi ra ngoài ban công toàn những đồ linh tinh, một chiếc va li phủ đầy bụi đập vào người tôi nhưng bố không hề hỏi tôi có đau không mà hét lên thúc giục mẹ, rất đáng sợ: “Còn không đi đi kẻo không kịp đâu. Mau nhảy xuống đi!”

Bố vội vàng mở cửa sổ, nhìn thấy bên dưới có người, do dự một chút, giọng lạc đi: “Đứng đây, đừng có ra ngoài.”

“Em không...”

Mẹ chưa nói hết câu thì bố đã đóng cửa ngoài ban công “rầm” một tiếng.

Tôi nhìn qua lớp kính mờ đục thấy bố vừa chạy đến cửa thì bị một người đàn ông vận bộ vest màu đen xô đẩy, đạp ngã xuống chiếc sofa, tiếp đó hơn mười người đàn ông cũng vận y phục màu đen đứng xếp hai bên, không hề nhúc nhích.

Bố ôm bụng lồm ngồm bò dậy, bò đến bên chân người đàn ông vào cuối cùng tên là Hàn Trạc Thần.

“Anh Thần, tôi biết mình sai rồi! Anh muốn giết thì giết mình tôi thôi, xin anh tha cho vợ con tôi.”

Hàn Trạc Thần ngồi xuống sofa, châm điếu thuốc, nghiêng người, hơi tựa vào tay vịn sofa, từ từ hút thuốc. Trong làn khói thuốc, trông hắn không chút khuyết điểm, điệu bộ rất ung dung, tự đắc.

“Lâu lắm rồi không gặp!” Hắn hơi nheo đuôi mắt, khóe miệng hơi nhếch lên như đang cười, nụ cười hiền hậu như ông vua trong truyện cổ tích. Nhưng từ người hắn lại toát ra một khí chất rất đáng sợ khiến người khác không dám nhìn thẳng.

Tôi định hỏi hắn là ai thì mẹ bỗng bịt miệng tôi lại, chặt đến mức tôi gần như không thở nổi.

Tôi quay lại nhìn mẹ, thấy môi mẹ đã tứa máu, mẹ cắn môi im lặng, giọt máu đỏ trôi vào kẽ răng trắng, tôi muốn hét lên, nhưng miệng đã bị bịt kín.

“Anh Thần! Tôi đâu muốn bán đứng đại ca nhưng chúng bắt vợ con tôi để đe dọa nên tôi không còn cách nào...”

“Ông nhớ tôi từng nói gì với ông không? Tôi đã nói là làm.” Giọng nói của Hàn Trạc Thần trầm ấm, đều đều, trên khuôn mặt là nụ cười hiền hòa.

“Tôi sai rồi!” Bố tôi ra sức lạy lục, dập đầu đến chảy cả máu nhưng vẫn không dám dừng lại. “Tôi sai rồi! Tôi sai rồi!”

“Tôi đã nói sẽ giết hết cả gia đình ông rồi...”

“Đừng, không liên can gì đến họ...”

Hàn Trạc Thần dùng ngón tay dập tắt điếu thuốc lá, vứt xuống sàn, đứng dậy, chỉnh sửa áo choàng ngay ngắn, cử chỉ thoải mái như mọi việc đã đến hồi kết, thong dong cất bước ra ngoài cửa.

Một người vận đồ đen đến gần Hàn Trạc Thần, hắn cúi đầu nên tôi nhìn không rõ mặt, chỉ thấy hắn cúi người hỏi: “Anh Thần, còn một đứa con trai mười tuổi và đứa con gái bảy tuổi, có phải cũng...”

“Không nghe thấy tao nói gì sao?”

“Vâng!”

Những việc xảy ra tiếp theo tôi không dám nghĩ đến nữa, máu của bố, nước mắt của mẹ, cả tiếng kêu gào thảm thiết, tiếng van xin, với gọi xé nát trái tim tôi.

Thân thể gầy ốm của tôi bị vứt từ tầng hai xuống thảm cỏ.

Đôi chân đau buốt khiến tôi tỉnh lại, cố mở mắt. Cảnh cuối cùng trong ký ức là anh trai tôi xông đến bất chấp dòng xe cộ trên đường như thoi đưa. Thân hình gầy gò của anh bị chiếc xe lao nhanh đâm phải, tung lên rồi rơi bịch xuống nền xi măng xám xịt. Máu đỏ loang lổ, anh tôi chết không nhắm mắt.

Máu trên trán tôi chảy ròng ròng khiến tầm nhìn bị mờ đi, tôi không phải chứng kiến những cảnh đáng sợ đó thêm nữa.

Trong cơn mơ hồ, tôi cảm nhận được tiếng bước chân đến gần, cái chết đang đến gần.

“Thôi!” vẫn là giọng nói trầm ấm ấy.

“Vâng.”

Sau đó... cuộc đời đã bị chia cắt từ giây phút ấy, cuộc sống mới cũng bắt đầu từ đấy.

Cảnh sát không hỏi tôi đã xảy ra chuyện gì, cũng không tra hỏi hình dáng của hắn, nhanh chóng quy vụ giết người này vào phần giết người cướp của. Còn về tung tích của hung thủ, họ chỉ ghi ba chữ: “Đang lẩn trốn.”

Từ đó không còn ai đả động đến vụ án nữa.

Tôi là người duy nhất sống sót. Sau khi vết thương khỏi hẳn, tôi liền bị đưa vào viện phúc lợi xã hội. Nhưng do tôi quá lầm lì nên lại bị chuyển đến một cô nhi viện hẻo lánh.

Hai năm ở trong cô nhi viện, tôi không nói một lời nào, đói thì lấy chút đồ ăn trên bàn, buồn ngủ thì lên giường nằm ngủ một lúc, thời gian còn lại tôi đều ôm gối ngồi ở góc phòng, thờ ơ nhìn tấm kính cửa sổ phủ đầy bụi. Ai cũng tưởng tôi bị ngớ ngẩn, họ nhốt tôi trong căn phòng chật hẹp để tôi không chạy lung tung. Không ai quan tâm tôi sống hay chết, thậm chí chẳng thèm ngó vào xem tôi ra sao. Chỉ có một người hay đưa cơm đến, anh nói với tôi: Anh là Tiểu Cảnh.

Tôi chưa bao giờ nhìn kỹ anh cho mãi tới một đêm mưa gió.

Đêm đó, tôi kinh hãi co người lại, dựa sát vào tường.

Chiếc khóa trên cửa bị gió giật mạnh, tôi không dám nhúc nhích, không dám nói gì, cắn vào mu bàn tay, đến thở cũng không dám nữa.

Cánh cửa mở ra, Tiểu Cảnh, người ướt sũng, bước vào.

Anh ngồi xuống cạnh tôi, nhìn tôi run cầm cập liền hỏi: “Em sợ à?”

Tôi né tránh, tấm thân ngày càng gầy gò, ốm yếu, đôi mắt mở to đầy sợ hãi nhìn anh. Ngoài cửa lóe lên một tia chớp, qua tia chớp ấy tôi thấy rõ hơn khuôn mặt và hình dáng của anh.

Anh chừng hơn mười tuổi, sắc mặt vàng vọt, gầy gò, nhưng đôi mắt to sáng, lông mi dài hơi cong, mũi và môi đều rất đẹp, nếu mập thêm chút nữa chắc cũng khá đẹp trai.

Ánh chớp vụt tắt thì một tiếng sấm xé trời vang lên, tôi giật mình bịt chặt hai tai.

Anh dang cánh tay, ôm tôi vào lòng dịu dàng nói: “Em đừng sợ, anh sẽ bảo vệ em.”

Người anh thật ấm áp, giống người anh đã mất của tôi vậy...

Tôi ôm lấy lưng anh, cố cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh, túm chặt lấy áo anh.

Đêm đó, anh không rời xa tôi, miệng không ngớt nói với tôi: “Đừng sợ, có anh đây.”

Tôi vẫn sợ nhưng không còn cô độc nữa.

Từ đêm đó trở đi, anh thường đến thăm tôi, chăm sóc tôi. Anh kể cho tôi nghe những chuyện xảy ra bên ngoài, khi kể đến những tình tiết buồn cười anh cứ cười mãi không thôi. Còn tôi thì vẫn ngẩn ngơ nhìn tấm kính cửa sổ đã được anh lau rất sạch.

Ngoài cửa sổ, trời cao mây nhạt...

Cuộc sống vẫn cứ lặng lẽ trôi đi, ngày ngắn, đêm dài, không khí ngột ngạt làm tôi thấy khó thở, ánh mặt trời luôn để lại bóng đen bên cạnh tôi. Thời gian đầu, ngày nào tôi cũng nhớ mùi hương trên người mẹ, cảm giác nhói đau trên khuôn mặt khi chòm râu cứng của bố chạm vào...

Trong những giấc mộng đẹp và cả những cơn ác mộng, tôi nhận ra nhớ nhung cũng không cứu vãn được quá khứ. Tôi đã trở thành trẻ mồ côi, gia đình bị một kẻ tàn bạo hủy hoại. Tôi cố nhớ lại khuôn mặt ấy để nó hằn sâu trong ký ức, ngay cả những hành động, cử chỉ hay ánh mắt của hắn.

Hàn Trạc Thần, chắc chắn sẽ có ngày tôi đi tìm hắn.

Nhưng tôi không thể ngờ tôi lại tìm thấy hắn nhanh đến vậy...

Trong một buổi hoàng hôn mùa hè, ánh nắng rọi vào căn phòng làm hiện rõ những hạt bụi bay bay.

Tôi nhìn ra ngoài cửa, Tiểu Cảnh đang chải mái tóc rối của tôi.

Một chiếc xe màu đen dừng ở sân của cô nhi viện, một người dáng cao cao bước xuống. Áo sơ mi và quần đều màu đen thật chẳng hợp với mùa hè chút nào.

Tôi vội vàng bò đến bên cạnh cửa sổ chăm chú nhìn, chính là khuôn mặt cả đời tôi không thể quên.

Hàn Trạc Thần có bị thiêu thành tro bụi thì tôi vẫn nhận ra hắn.

Trong thời khắc đó, tôi như thoát khỏi cảnh giam cầm bấy lâu, như điên như dại lao ra ngoài.

Trên đầu là ánh nắng chói chang, dưới chân là cát bay mù mịt.

Tôi đứng trước mặt hắn, thấy ớn lạnh.

Hắn rất cao nên tôi phải ngước nhìn.

Khuôn mặt hắn không hề thay đổi nhưng ánh mắt u ám, thâm hiểm hơn hai năm trước rất nhiều.

“Cháu quen ta à?” Hắn tỏ vẻ ngạc nhiên, cúi xuống, nâng cằm tôi lên, nhìn thật kỹ. Tôi tưởng hắn đã nhận ra tôi nhưng hắn nhìn tôi như nhìn một người xa lạ.

“Cô bé rất xinh dù hơi gầy.” Một kẻ vận áo đen đứng sau hắn nói. Người này tôi vẫn còn nhớ, khuôn mặt thon dài, mắt tối tăm như mắt cá chết, hắn chính là kẻ bắn chết mẹ tôi, vứt tôi từ tầng hai xuống đất...

Lòng căm thủ bấy lâu bỗng dâng trào, tôi vội cúi đầu, dồn hết sức cắn vào ngón tay thon dài của hắn, hắn giật ra, tôi vẫn ra sức cắn. Mãi đến khi hắn dùng bàn tay kia bóp mạnh hai má tôi, đau đến mức không thể khép hàm răng lại, tôi mới chịu nhả ra.

Hắn nhìn bàn tay tứa máu rồi nhìn tôi, khuôn mặt vẫn lạnh lùng, không có chút biểu cảm gì. Tôi còn chưa kịp nghĩ nên trả thù thế nào thì một dáng người gầy gò xông đến.

Chính là Tiểu Cảnh! Tiểu Cảnh đá vào mắt cá chân hắn. Hắn vừa né người, Tiểu Cảnh liền húc đầu vào bụng hắn. Hành động của anh nhanh nhẹn không giống với một đứa trẻ mới chỉ hơn mười tuồi.

Tiếc rằng khi Tiểu Cảnh đang định kéo tôi rời khỏi đó, một tên vận đồ đen đứng sau hắn xông lên, khóa chặt hai cánh tay của Tiểu Cảnh ra sau lưng khiến anh không cử động được.

“Thằng bé này phản ứng thật nhanh nhạy.” Kẻ mặc áo đen sờ lên vai và chân của Tiểu Cảnh, khuôn mặt lộ vẻ hài lòng. “Anh Thần, thằng bé này khá đấy.”

“Ừ! Khá lắm!” Hàn Trạc Thần cúi đầu chỉnh sửa y phục, đi về phía xe của hắn. “Cậu đi nói chuyện với viện trưởng chọn thằng bé này.”

Lời nói của hắn khiến tôi nhớ lại hai năm trước, khi anh trai nhìn thấy tôi rơi từ tầng hai xuống, đứng ở bên kia đường dang tay xông về phía tôi nhưng anh không cứu được chính mình.

Lúc đó tôi mở miệng thật to định gọi anh nhưng không phát ra được tiếng nào. Anh tôi... cuối cùng đã không nghe được tôi gọi: “Anh ơi!”

“Đừng...” Tôi giật mình kéo tay kẻ vận áo đen, hét lên. “Đừng!”

Tôi không còn ai nữa, Tiểu Cảnh là người duy nhất trên thế gian này tôi có thể trông cậy, tôi không thể mất anh. Tiểu Cảnh giãy giụa rồi ôm chặt tôi vào lòng. Những giọt nước mắt đầu tiên của tôi sau hai năm rơi xuống, tôi nói với anh một câu: “Anh mau trốn đi...”

“Thanh!” Lại là giọng nói trầm ấm văng vẳng sau lưng tôi. “Đem cả cô bé này đi nữa.”

“Vâng!”

Bọn chúng đem tôi và Tiểu Cảnh đến một nơi hoang vu, hẻo lánh.

Căn biệt thự giống như tòa lâu đài vô cùng rộng rãi, bước vào cửa là thấy một căn phòng rộng thênh thang. Căn phòng to tới mức nghe rõ từng bước chân, sàn nhà lát đá Đại Lý sáng bóng như gương, đi trên sàn như đi trên lớp băng mỏng.

Bỗng tôi nhìn thấy bóng người trên mặt sàn. Chiếc váy trắng rộng thùng thình, mái tóc đen dài đến eo rối bù, khuôn mặt gầy guộc, xanh xao như quỷ Dạ Xoa. Tôi khiếp sợ, lùi lại mấy bước, nhận thấy cái bóng cũng mở to mắt kinh hoàng nhìn tôi.

Lúc này tôi mới nhận ra cái bóng ấy chính là tôi.

Thật khó tin. Tôi đưa tay sờ khuôn mặt mình, khuôn mặt vốn bầu bĩnh, hồng hào sao giờ lại như thế này?

Chẳng trách Hàn Trạc Thần không nhận ra tôi, ngay cả tôi còn không nhận ra chính mình...

Tiểu Cảnh nắm lấy tay tôi, nói nhỏ: “Em đừng sợ, anh sẽ bảo vệ em.”

Tôi nhìn đôi mắt ngây ngô của anh, không muốn nói gì.

Nếu biết được người đàn ông ngồi trên sofa kia đáng sợ đến mức nào, anh sẽ không còn chắc chắn như vậy nữa.

Người đàn ông tên Thanh bước đến cạnh Hàn Trạc Thần, cúi người nói: “Đây là tư liệu về Cảnh. Không tìm thấy tư liệu về cô bé đó. Viện trưởng nói khi cô bé được chuyển từ viện phúc lợi xã hội đến cũng không có tư liệu gì, không hiểu sao lại như vậy.”

“Không sao, điều đó không quan trọng.” Hàn Trạc Thần nhận lấy một chồng tài liệu từ tên Thanh, lật lật mấy trang, ngẩng đầu nhìn Tiểu Cảnh đứng cạnh tôi: “Cậu bé, lại đây.”

Tiểu Cảnh nắm chặt tay tôi hơn, không hề nhúc nhích.

Hắn thấy Tiểu Cảnh không chịu bước tới, không hề tức giận, ngẩng đầu nhìn Thanh rồi chỉ vào tôi. Tôi hiểu ngay ý của hắn nhưng một người trói gà không chặt như tôi không còn cách nào khác. Tôi chỉ có thể nhìn tên Thanh đẩy Tiểu Cảnh ra, lôi tôi đến trước mặt Hàn Trạc Thần.

Hai năm trôi qua, kẻ tôi luôn muốn tìm giờ đang ở ngay trước mặt tôi. Trên tay hắn vẫn còn vết răng, vết máu đã đông lại, thì ra vết cắn chẳng hề hấn gì đối với hắn.

Sau này, tôi phải làm thế nào?

Tôi đang cố nghĩ.

Hắn đưa tay ra, xoa đầu tôi, nâng cằm tôi lên hỏi: “Cháu tên gì?”

Tôi lắc đầu thật mạnh, mở to mắt, cố nhìn kỹ khuôn mặt ma quỷ đó. Trong ánh sáng mờ ảo, mắt hắn đen tuyền, vẫn là khuôn mặt đẹp trai đó.

“Thôi được, từ bây giờ ta sẽ gọi cháu là Hàn Thiên Vu, con gái của ta.”

Con gái ư? Kẻ đã sát hại cả nhà tôi lại nhận tôi làm con gái, thật buồn cười!

“Thả em ấy ra!” Tiểu Cảnh đang bị tên Thanh giữ chặt tay hét lên.

Hàn Trạc Thần gượng cười, nhìn cậu bé hỏi: “Cậu thích cô bé này à?”

Tiểu Cảnh ngẩn người, khuôn mặt vàng vọt bỗng ửng hồng.

“Ngày mai ta sẽ sắp xếp cho cậu đi huấn luyện. Ta cho cậu tám năm. Khi trở về, nếu cậu khiến ta hài lòng, ta sẽ tặng cậu thứ cậu muốn, còn không làm được... thì đừng trách ta.”

Tiểu Cảnh nhìn tôi, trên khuôn mặt gầy guộc hiện lên vẻ u sầu mà đứa trẻ mười lăm tuổi không nên có.

Hàn Trạc Thần bế tôi lên, đặt tôi ngồi trên đùi hắn, những ngón tay thon dài của hắn đặt lên cổ tôi rồi vuốt ve làn da tôi. Tôi giật mình không dám cử động, tin rằng với tính cách tàn bạo của hắn, bất cứ lúc nào hắn cũng có thể bóp chết tôi.

“Tôi nghe ông.” Cuối cùng Tiểu Cảnh cũng mở miệng.

“Được!” Hắn hài lòng gật đầu, bế tôi đi về phía cầu thang. “Thiên Thiên, ngày mai ta đưa con đi học.”

Tôi còn nhớ lúc nhỏ, khi kể chuyện cổ tích, bố tôi từng nói ma quỷ trông dữ dằn không thực sự đáng sợ, đáng sợ nhất là ma quỷ có khuôn mặt như thiên thần...

Lúc đó tôi không hiểu nhưng giờ tôi đã hiểu rồi! Nếu Tiểu Cảnh nói “không” thì sinh mệnh của tôi có lẽ đã bị đôi bàn tay đẹp nhất mà từ trước tới giờ tôi được nhìn thấy bóp chết.

Từ đó trở đi, tôi không còn gặp Tiểu Cảnh nữa. Nhưng tôi biết anh sẽ quay lại, chắc chắn một ngày anh sẽ quay lại đón tôi.
 

♥Hồng♛Anh♥

Jolly Jolly
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
1,181
Reaction score
290
Points
83
Chương 3
Đêm khuya, tôi ngồi bên chiếc giường kê ở góc tường, ngơ ngẩn nhìn những vì sao ngoài cửa sổ.

Trái tim thơ dại của tôi dâng lên sự thù hận khắc cốt ghi tâm. Trong ký ức của tôi vẫn còn tàn dư của nỗi khiếp sợ từng trải qua. Bao suy nghĩ phức tạp, rối ren cứ luẩn quẩn trong trí óc tôi. Tôi bỗng thấy hoang mang, bối rối...

Tiếng bước chân ngoài càng lúc càng gần, tôi đoán được là ai nên càng lo sợ. Cửa mở ra, dưới ánh trăng, Hàn Trạc Thần tiến đến chỗ tôi. Tôi không dám nhúc nhích, cắn ngón tay, toàn thân run lên nhìn từng cử chỉ, hành động của hắn.

Hắn dừng lại, đứng cạnh tôi, cúi đầu nhìn vào mắt tôi. Hình như hắn nhận ra tôi đang khiếp sợ, liền nở nụ cười hiền từ.

“Con rất sợ ta?”

Tôi gật đầu, cảm thấy bất an, cúi xuống né tránh ánh mắt hắn.

“Chỉ cần con nghe lời ta, ta sẽ không khiến con bị tổn thương.”

Tim tôi loạn nhịp.

“Sau này đừng ngồi dưới đất, ngồi dưới đất lạnh, sẽ bị ốm...” Nói xong, hắn cúi người kéo tôi đứng dậy, bế tôi lên giường, đắp chăn cho tôi. “Ngủ sớm đi nhé!”

Chăn vừa nhẹ vừa ấm, chất bông mềm mại chạm vào mặt, vẫn còn hương thơm xà bông, hoàn toàn khác xa chăn bông ẩm mốc của cô nhi viện.

Hắn vừa đi ra ngoài, tôi lại đến ngồi ở góc tường, khi đó tôi mới phát hiện mặt sàn quả rất lạnh. Cơn lạnh như ngấm vào tận xương, buốt đến mức khiến toàn thân tôi run rẩy.

Bỗng cánh cửa bật mở, Hàn Trạc Thần nghiêng người tựa vào cửa, nhìn tôi, mặt không lộ chút cảm xúc. Tôi giật mình, luống cuống trèo lên giường, ôm chăn lén nhìn hắn, phát hiện hắn cũng đang nhìn tôi. Dưới ánh trăng mờ tôi thoáng thấy hắn mỉm cười, cũng có thể là do ánh sáng mờ ảo nên tôi mới thấy trong đôi mắt hắn ẩn chứa tình cảm vô cùng ấm áp. Hắn nói: “Thay đổi môi trường mới nên có lẽ không quen, khó ngủ, sau một thời gian sẽ thích nghi thôi.”

Hắn đi rồi, tôi vẫn ngồi trên giường, nhìn chằm chằm ra cửa nhưng hắn không quay lại nữa. Tôi cũng không biết mình đã đợi bao lâu, dần dần chìm vào giấc ngủ.

Trong giấc mơ, tôi lại nhìn thấy bố, tôi túm chặt lấy tay áo ông gọi: “Bố ơi! Đừng bỏ con.” Bố ôm lấy tôi. Tôi có thể nghe rõ nhịp đập đều đều của trái tim ông.

“Con nhớ bố, nhớ mẹ!” Giấc mộng này chân thật hơn tất cả những giấc mơ trước đây. Tôi ôm lấy bố, tựa vào vai ông khóc to: “Con biết, trời sáng bố sẽ đi mất... con sợ... sợ lắm...”

“Trên thế gian này không có gì đáng sợ cả, chỉ là con chưa dám đối mặt với nó mà thôi!” Bố vỗ vỗ lưng tôi cho đến khi tôi không còn thấy sợ hãi.

Đúng vậy, tôi không được sợ hãi. Ông trời sắp đặt cho tôi ở cạnh kẻ thù không phải để tôi sợ hắn mà để tôi đòi lại thứ hắn đã nợ gia đình tôi...

Mười một tuổi, tôi ngây thơ nghĩ rằng tôi có thể lợi dụng lúc Hàn Trạc Thần không để ý mà dùng dao đâm mạnh vào lưng hắn giống như trong những bộ phim vẫn chiếu trên ti vi. Máu đỏ sẽ thấm đẫm áo sơ mi của hắn, rồi hắn sẽ quay lại, chỉ tay vào tôi, trợn mắt với vẻ khó tin, ngã gục trước mặt tôi, chết không nhắm mắt.

Vào một ngày trời nắng, nhân lúc cô Vương không để ý, tôi lẻn vào bếp tìm một con dao thì bỗng nghe thấy bên ngoài có tiếng ồn ào.

Tôi nhoài người qua cửa sổ ngước nhìn ra. Một gã đầu trọc đang khệnh khạng đi vào. Gã còn đem theo hai mươi, ba mươi người đàn ông cao to. Họ chửi rủa ầm ĩ, giẫm cả lên bãi cỏ rồi đi vào sân.

Hàn Trạc Thần ngồi bên chiếc bàn tròn cạnh bể bơi, không có phản ứng gì, vẫn uống rượu vang, mắt không hề chớp. Gã đầu trọc đến ngồi đối diện với Hàn Trạc Thần.

“Anh Thần, đã lâu không gặp!”

“Cứ gọi tôi là Hàn tiên sinh.” Hàn Trạc Thần thản nhiên cười nói. “Anh cũng biết tôi không còn trong giới giang hồ lâu rồi nên không quen người khác gọi như vậy.”

“Đừng có làm bộ.” Gã đầu trọc trợn mắt, đôi mắt rất to của gã như muốn rơi ra ngoài. “Báo là anh em của tao, tốt nhất mày hãy giao ra đây đi.”

“Dạo này trí nhớ của tôi không được tốt, không nhớ Báo là ai.”

Gã đầu trọc vớ lấy chai rượu bên cạnh Hàn Trạc Thần, đập vào mép bàn, kề phần sắc nhọn vào yết hầu Hàn Trạc Thần dọa: “Đừng có làm bộ với tao, mày nghĩ mày vẫn là đại ca của sáu năm về trước ư? Tao đã nể mặt mày nên mới gọi mày là anh Thần, đừng tưởng tao sợ mày.”

Hàn Trạc Thần thoáng nhìn đầu sắc nhọn của vỏ chai rượu, nét mặt dửng dưng, tựa lưng vào ghế. “Anh không cần giữ thể diện cho tôi.”

“Tao biết mày đã nuốt chửng hàng của thằng Báo lại còn báo cảnh sát bắt nó!” Gã đầu trọc nói chậm lại, giơ nửa đầu chai rượu vỡ trước ngực Hàn Trạc Thần, giọng gay gắt: “Tao nói cho mày biết, chỉ cần mày thả hàng ra đây thì tao sẽ coi như chưa có chuyện gì xảy ra, nếu không...”

Gã đầu trọc còn chưa nói hết câu, Hàn Trạc Thần đã nắm lấy cánh tay gã, gạt chân, kéo cánh tay cầm đầu nhọn của chai rượu khiến nó đâm đúng ngực gã.

Mọi việc xảy ra quá đột ngột. Khi đám người đi theo gã đầu trọc vừa kịp phản ứng, đưa tay sờ lên áo thì Hàn Trạc Thần đã kéo gã đầu trọc kêu gào đau đớn làm bia cho mình và chỉ chỉ sau lưng chúng. Nhìn thấy sau lưng có vô số người cầm súng nhắm vào mình, chúng không dám cử động, đứng chôn chân.

Hàn Trạc Thần giơ chân đạp tên đầu trọc ngã sõng soài, lấy giấy ăn lau vết máu trên tay, nói với tay vệ sĩ bên cạnh: “Báo với cảnh sát... có kẻ cầm vũ khí, xông vào nhà dân, âm mưu... giết người.”

Nói xong, hắn rút điện thoại, bấm số, vừa cười vừa nói: “Phong, đến khi nào chú mới làm việc cho gọn gàng đây? Những việc vớ vẩn đừng để dây dưa đến anh...”

“...”

“Không sao, đã giải quyết xong rồi, chuyện nhỏ...”

“...”

“Hàng trắng không hay ho gì đâu, tốt nhất chú nên tránh xa... Thôi được rồi, anh còn không hiểu chú sao...”

“...”

“Gái đẹp ư? Chú định tặng mấy em để an ủi anh, chẳng bằng sai mấy tên đệ tử nhanh nhẹn đến bảo vệ anh, thời buổi này sống được thêm mấy năm nữa là tốt hơn cả.. .”

Trời trong xanh, mây trắng, nước trong, cỏ xanh, máu... đỏ.

Nhìn gã đầu trọc vai u thịt bắp ôm vết thương rên rỉ trên thảm cỏ, người co giật, tôi nhìn lại cánh tay nhỏ bé, gầy guộc của mình, từ bỏ ý nghĩ đâm hắn từ sau lưng.

Mười ba tuổi, lúc ngồi xem ti vi, tôi nghĩ ra cách bỏ thuốc độc vào đồ ăn của hắn. Đương nhiên, tôi không còn cách nào khác là lựa chọn loại thuốc kịch độc chết người như trong phim kali xyanua để không bị hắn phát hiện. Với vốn kiến thức y học có hạn, tôi chỉ có thể giả vờ mấy đêm không ngủ để lừa lấy một lọ thuốc an thần.

Một đêm, tôi nơm nớp lo sợ bưng tách cà phê đã pha thuốc đi vào phòng đọc sách của hắn. Hắn nhắm nghiền mắt, chau mày, tựa lưng vào ghế. Điếu thuốc sắp cháy đến ngón tay rồi mà hắn không hề phát hiện ra.

Tôi đặt tách cà phê xuống, hết sức cẩn thận rút điếu thuốc trên tay hắn ra, làn khói nhạt bay, tàn thuốc rơi xuống sàn, tan thành tro bụi. Hắn mở mắt, lặng lẽ nhìn tôi, mắt hằn lên những tia máu đỏ. Tôi giật bắn người, bất giác lùi một bước. Sau này tôi mới biết, chiều hôm đó tên Thanh đã chết, nghe nói do đỡ đạn cho Hàn Trạc Thần...

“Cháu làm chú thức giấc ạ?”

“Không. Tìm ta có việc gì không?”

“Cháu thấy chú mệt nên pha cà phê cho chú để chú tỉnh táo hơn.”

Đôi lông mày hắn chau lại rồi dãn ra. Hắn cầm tách cà phê, uống một ngụm, lại chau mày, ngửi ngửi rồi không uống nữa.

“Sao không... uống?” Hai chân tôi bắt đầu run lên rồi toàn thân run rẩy.

Hắn đặt tách cà phê xuống, gạt mái tóc ướt đẫm mồ hôi của tôi, rồi để tôi ngồi lên đùi hắn. Cánh tay chắc nịch, khỏe khoắn ôm lấy tôi.

“Muộn thế rồi vẫn chưa ngủ à? Sợ gặp ác mộng phải không?”

“Vâng!”

“Uống thuốc chưa?”

Tôi gật gật.

Cằm hắn chạm mặt tôi, làn da nhẵn nhụi không có những sợi râu cảm giác âm ấm, thật dễ chịu. Toàn thân tôi như được hắn ủ ấm, không còn run rẩy nữa.

“Ta ngủ cùng con...”

“Vâng!” Tôi lại nhìn tách cà phê, cố gắng bình tĩnh nói: “Chú không uống cà phê à?”

Hắn mỉm cười, nói một câu khiến máu tôi như ngừng chảy: “Ta biết con rất ngoan nhưng ta không bao giờ cần thuốc an thần.”

Tôi kinh hoàng mở to mắt, ánh mắt hắn vẫn ôn hòa, trầm lắng. Qua ánh mắt ấy, tôi biết mình không có cách nào để phát hiện ra bản tính ác độc như ma quỷ của hắn. Tôi nhận thấy hắn càng ngày càng khó hiểu...

Hắn ôm tôi về phòng, đặt tôi lên chiếc giường mềm mại, điều chỉnh đèn bàn rồi đắp chăn bằng lụa tơ tằm cho tôi, tôi chỉ thò một tay ra ngoài.

Hắn ngồi xuống cạnh giường, cầm bàn tay tôi đặt vào bàn tay hắn đề so sánh, nhìn đi nhìn lại bàn tay bé nhỏ của tôi rồi nhẹ nhàng ôm gọn tay tôi. Bàn tay hắn thật ấm áp như bàn tay mẹ tôi vậy.

“Con đã lớn nhiều rồi...”

Tôi biết hắn không thích tôi lớn lên bởi hắn thích bàn tay múp míp của tôi nắm lấy ngón tay hắn, thích tôi ngồi trên đùi hắn, đung đưa đôi chân vừa thô vừa ngắn rồi nhìn hắn cười, thích tôi để chân trần ngồi trên sofa đợi hắn về, nói với hắn: “Chúc ngủ ngon!” rồi mới đi ngủ. Hắn thích nhất là ném thân hình bé nhỏ của tôi xuống bể bơi rộng lớn, để tôi sợ hãi tóm chặt lấy cánh tay hắn kêu “Cứu!”, rồi hắn lôi tôi lên, quấn trong chiếc khăn tắm, và lúc đó tôi nhìn hắn, bộ dạng rất đáng thương, mắt ngân ngấn nước.

Những lúc như thế, hắn sẽ nói tôi như thiên thần, một thiên thần vô cùng trong trắng, thánh thiện. Tôi chưa bao giờ trả lời hắn, chỉ chớp chớp đôi mắt to, mỉm cười với hắn. Thực ra tôi muốn nói với hắn rằng, chúng ta đều là những ác quỷ đột lốt thiên thần!!!

Lần thất bại đó khiến tôi hiều rõ một điều, vị giác của hắn vô cùng tinh tế, nếu muốn hạ độc nhất định phải tìm được loại không màu sắc, không mùi vị, thế nên tôi từ bỏ ý nghĩ hạ độc hắn.

Thấm thoắt hai năm nữa lại trôi qua, tôi mười lăm tuổi.

Hôm sinh nhật hắn, tôi và cô Vương đầu bếp bận bịu cả buổi chiều. Mặt mũi tay chân đều dính kem, tôi tự tay cho ra lò chiếc bánh ga tô trông không được đẹp mắt cho lắm.

Khi viết lời chúc, tôi rất khó xử bởi không biết nên gọi hắn như thế nào.

Trong một dịp sinh nhật, lúc thổi nến cầu nguyện, tôi nói: “Con hy vọng con và bố sẽ mãi mãi không xa nhau!”

Hắn hơi chau mày, nghiêm nghị nói với tôi: “Không được gọi ta là bố, cũng không được nói với bất kỳ ai ta là bố của con, rõ chưa?”

Tôi hoang mang gật đầu.

Hắn lại nói: “Sau này khi cùng ta đi ra ngoài, đi đằng sau ta, không được kéo tay áo ta nữa, rõ chưa?”

Tôi cắn môi, gật đầu.

Hình như hắn thấy tôi rất tội nghiệp nên để tôi ngồi lên đùi hắn, nắm lấy bả vai tôi nói: “Thiên Thiên, con không làm gì sai cả, chỉ tại ta đắc tội với quá nhiều người, ta không muốn họ trả thù con, con hiểu không?”

Tôi rùng mình, khuôn mặt nhỏ nhắn quen áp vào lồng ngực hắn, giọng lí nhí: “Rõ rồi, chú vì muốn tốt cho con.”

Hắn nhè nhẹ vuốt mái tóc tôi, thủ thỉ: “Từ bố cứ cất giữ trong tim, tiếng gọi từ trái tim cũng có thể nghe thấy. Con là con gái của ta, mãi mãi là như vậy, chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau...”

Từ đó trở đi, tôi không gọi hắn là bố nữa, cũng không có cách gọi khác. Nhưng chỉ cần tôi mở miệng, bất kể là nói chuyện cùng ai, hắn cũng nhìn sang tôi, chú ý quan sát tôi, ánh mắt của hắn thật hút hồn...

Tôi lắc đầu thật mạnh như muốn rũ bỏ ánh mắt mê hồn ấy ra khỏi trí nhớ, cẩn thận viết lên chiếc bánh: “Chúc chú sinh nhật vui vẻ!”...

Đợi cả tiếng đồng hồ mà hắn vẫn chưa về, tôi mở rượu vang trên bàn rót vào chiếc ly đế cao. Ánh tà dương từ ngoài hắt qua tấm kính cửa sổ, chiếu rọi vào ly vang đỏ sóng sánh.

Lại một tiếng nữa trôi qua, căn phòng vẫn chìm trong đêm tối, tôi nhẫn nại đợi hắn. Chờ đợi từ lâu đã trở thành một thói quen của tôi. Sự nôn nóng không yên đã bị mài mòn sau nhiều năm chờ đợi. Tôi thấy mình ngày càng biết kiên nhẫn, ngay cả cơ hội giết hắn cũng có thể rất nhẫn nại chờ đợi...

Sao giăng đầy trời, cuối cùng tôi cũng nghe thấy tiếng xe phía ngoài vọng vào. Tôi nhanh chóng châm nến, chạy đến cạnh cây dương cầm đặt ở góc sảnh.

Nhờ ánh sáng của những vì sao và những ngọn nến, tôi nhìn thấy cái bóng dong dỏng bước vào phòng. Hắn định lên tầng nhưng khi nhìn thấy chiếc bánh sinh nhật, hắn lại đứng trầm ngâm hồi lâu.

Nhìn thấy hắn ngó nghiêng khắp nơi tìm kiếm, tôi nhịn cười châm ngọn nến trên cây dương cầm, đặt tay lên phím đàn.

Phím đàn nhảy nhót dưới những ngón tay tôi, âm thanh du dương, êm dịu, trầm bổng bay lượn quanh ánh nến mờ ảo. Tôi chầm chậm đưa ánh mắt về phía người ngồi trên chiếc sofa gần chỗ tay vịn. Hắn xoay xoay ly rượu trong tay, rượu vang đỏ óng ánh... Ánh mắt chúng tôi giao nhau, cùng mỉm cười.

Đối với một đứa trẻ bảy tuồi thì khuôn mặt của hắn tuyệt đẹp, còn đối với một thiếu nữ mười lăm tuổi thì đôi mắt hắn ẩn chứa một trí tuệ uyên thâm, cặp lông mày thường chau lại như trầm tư suy nghĩ. Ngũ quan tuyệt đẹp, khuôn mặt không có điểm gì đáng chê trách. Thật hấp dẫn! Ngay cả khi hắn lim dim đôi mắt ẩn chứa nụ cười ác độc, từ con người hắn cũng toát lên sức cuốn hút đầy mê hoặc...

Nhưng điều thú vị nhất chính là lúc hắn ngồi hút thuốc trên sofa, từ từ nhả khói, đáy mắt để lộ sự cô đơn. Những lúc như vậy tôi có thể cảm nhận được sự trống trải trong lòng hắn rồi bất giác đến ngồi bên cạnh hắn, cùng hắn hít thở bầu không khí quyện mùi khói thuốc. Hắn không nói một lời nào với tôi, tôi cũng không hề hỏi hắn đã xảy ra chuyện gì, chúng tôi chỉ ngồi cạnh nhau, khát khao nhận được niềm an ủi tận sâu nơi trái tim của cả hai.

Đàn xong bản nhạc, tôi đậy nắp cây đàn rồi bước đến bên hắn nói: “Chúc mừng sinh nhật!”

“Ừ!”

Hắn nhìn đồng hồ rồi nhìn vệ sĩ ngoài cửa, tôi biết hắn lại phải đi. Tôi nhấc chiếc áo khoác hắn vắt trên sofa, giúp hắn khoác vào, cài khuy áo cho hắn và nói điều trái với lòng mình: “Bảo trọng.”

“Thiên Thiên...” Giọng hắn hơi khàn. Hắn nhìn tôi từ đầu đến chân. Từ nhỏ tới lớn, hắn chỉ nhìn mặt và tay tôi, ánh mắt tràn đầy tình thương. Đêm nay, không biết có phải do tôi ảo tưởng hay không, ánh mắt hắn dừng ở eo và ngực tôi một lúc, đó không phải là cách người cha nhìn con gái.

“Con bao nhiêu tuổi rồi?” Hắn bỗng hỏi tôi.

“Mười lăm.”

“Mười lăm...” Hắn nhắc lại câu của tôi, ngữ điệu sâu xa, khó hiểu. “Mới mười lăm.”

Tôi gật đầu, cúi mặt, không dám nhìn thẳng vào ánh mắt rực lửa của hắn.

Sau khi hắn rời đi, tôi cuộn tròn người trong tấm mền bông trải trên sofa. Nhớ lại ánh mắt hắn trước khi rời đi, toàn thân tôi ớn lạnh, cảm giác hoảng loạn, khó hiểu. Tới tận đêm khuya, tôi đã rất mệt và buồn ngủ nhưng giấc ngủ cứ chập chờn. Trong lúc mơ màng, tôi cảm giác có người vuốt ve mặt mình. Tôi mở mắt thì thấy hắn đang ngồi cạnh sofa nhìn tôi, trong đôi mắt sâu thẳm của hắn chứa đựng thêm nhiều cảm xúc tôi không thể hiểu nổi, giống ánh mặt trời thiêu đốt biền cả, lúc nóng, lúc lạnh.

“Chú về rồi.” Tôi nhìn đồng hồ, đã một giờ sáng, trong lòng hơi nuối tiếc vì qua sinh nhật hắn rồi.

“Ừ!”

“Vậy con về phòng đây.” Nhìn ánh mắt kỳ dị của hắn, tôi càng cảm thấy bất an, vội vàng rời sofa, cố gắng rảo bước về phòng.

“Thiên Thiên!”

Tôi chợt dừng bước, trấn tĩnh nói: “Có việc gì ạ?”

Hắn bước tới bên tôi, đưa tay quấn chặt tấm mền bông trên người tôi thêm chút nữa, khóe miệng hơi nhếch lên, hình như hắn mỉm cười.

“Có phải con muốn sống cả đời với ta không?”

“Vâng...” Tôi trả lời và thầm nghĩ: Cho đến khi ông chết trước mặt tôi.

Thấy hắn không nói gì, tôi dò hỏi: “Thế con đi ngủ nhé!”

Hắn gật đầu.

Tôi không dám dừng bước mà chạy thẳng về phòng, đóng cửa lại, tựa vào cửa, trái tim loạn nhịp. Tôi cố nhớ lại toàn bộ những việc đã làm trong ngày hôm nay, có phải tôi làm gì sai không? Tại sao tôi lại có cảm giác hắn bỗng trở nên bí hiểm như vậy?

Tôi nghĩ cả đêm mà vẫn không sao hiểu nổi.

Buổi sáng thức dậy, tôi kéo rèm cửa sổ. Hàn Trạc Thần ngồi bên chiếc bàn sắt phủ một lớp sơn trắng được chạm trổ một cách nghệ thuật cạnh bể bơi, ăn sáng. Ánh nắng dịu dàng chiếu lên mái tóc đen của hắn, mang theo màu vàng óng làm toát lên vẻ cao quý khác thường.

Tại sao thế giới thuộc về hắn luôn là trời cao biển rộng? Còn tôi, ở trong thế giới ấy, không hề có một khoảng tự do của riêng mình. Có chăng cũng chỉ ở trong giấc mộng, khi được quay về căn nhà ấm cúng, ăn món mẹ nấu, tìm kiếm chút hương vị còn sót lại. Khi tỉnh giấc, tôi luôn nói với lòng mình, nếu trên thế gian này không có Hàn Trạc Thần, tôi sẽ không mất đi người thân, không phải chứng kiến sự nghiệp của hắn ngày càng phát đạt còn mình rơi vào bể khổ, hoài phí tuổi xuân; nếu hắn không có trên thế gian này, tôi có thể giống như những bạn gái khác, mặc những chiếc váy tuyệt đẹp, say mê đọc tiểu thuyết tình yêu rồi hòa mình vào câu chuyện, mơ về chàng bạch mã hoàng tử trong tim, mỗi khi tan học lại mong được về nhà.

Cuộc đời tôi đã bị hắn hủy hoại rồi!

Tôi cũng không biết mình đã đứng cạnh cửa sổ bao lâu, đến lúc bừng tỉnh, nhìn đồng hồ mới biết chỉ còn ba mươi phút nữa là đến giờ lên lớp. Tôi vội vàng đánh răng rửa mặt, mặc đồng phục rồi xuống nhà.

“Chào buổi sáng! Con đi học ạ!”

Hàn Trạc Thần đang nói chuyện với ai đó, tôi lại vội đi học nên chỉ chào hỏi qua loa rồi bước tới chiếc xe hằng ngày vẫn chở tôi đi học.

“Thiên Thiên...” Hắn chỉ một suất ăn sáng đặt trên chiếc bàn tròn. “Ăn sáng xong hẵng đi.”

Tôi cũng thấy hơi đói nhưng khi nhìn bánh ga tô và sữa tươi đặt trên bàn thì chẳng muốn ăn uống gì nữa. Có lẽ hắn nghĩ cô bé nào cũng thích những thứ đó nên ngày nào cũng sai người chuẩn bị cho tôi. Thực ra tôi rất ghét thứ trắng muốt ấy, ngấy đến tận cổ rồi.

Hắn kéo chiếc ghế, thái độ có vẻ không cho phép tôi do dự nên tôi chỉ có thể ngoan ngoãn ngồi xuống, giả vờ rất hài lòng mà ăn ngấu nghiến chiếc bánh, kết quả là miệng tôi dính đầy kem trắng.”Ông chủ...” Người đứng cạnh hắn cất tiếng gọi nên may mắn, hắn rời mắt khỏi tôi.

“Ông chủ...” Người đứng cạnh hắn cất tiếng gọi nên may mắn, hắn rời mắt khỏi tôi.

Nếu tôi nhớ không nhầm thì người đó là trợ lý của hắn, phụ trách việc phân phối trong kinh doanh, không biết anh ta làm sai việc gì, nghe giọng nói cũng biết anh ta đang nơm nớp lo sợ.

Hàn Trạc Thần thấy khó chịu, xua xua tay nói: “Cứ làm như tôi bảo là được rồi, việc nhỏ như vậy sau này đừng làm phiền tôi.”

“Nhưng ông Vu từ trước tới nay vẫn là khách quen của chúng ta, hợp tác rất vui vẻ. Tôi đoán lần này hàng của ông ta có thuốc giảm đau vi phạm lệnh cấm chỉ là do nhất thời sơ suất...”

“Cho hắn một bài học để lần sau không sơ suất nữa.”

Câu nói đơn giản đó khiến tôi nhớ lại lời hắn nói lúc tôi bảy tuổi: “Không nghe thấy tao nói gì sao?”

... Câu nói ấy đã hủy hoại cả cuộc đời tôi.

Hắn ung dung nói một câu nhưng lại là cái giá đau thương mà người khác phải trả.

Thù hận khiến tay tôi run lên. Tôi nắm chặt chiếc dĩa trong tay, hết sức kiềm chế bản thân mới không cắm thẳng chiếc dĩa vào khuôn mặt lạnh lùng của hắn.

Hắn nhìn tôi, đưa tay quệt vết kem trên miệng tôi, khẽ hỏi: “Sao vậy?”

Tôi né tránh tay hắn, gượng cười: “Cứ nhất định phải như vậy sao?!”

Hắn quay đầu gọi trợ lý đang định rời khỏi, mút sạch kem trên ngón tay rồi nói: “Đốt hết số hàng đó đi là được, cũng không cần phải làm căng thẳng quá... Nhớ kỹ, trước khi phóng hỏa phải thu dọn cho sạch.”

“Vâng.” Người đó thở phào một cái, gật đầu cúi người rút lui, dường như còn lo sợ Hàn Trạc Thần đổi ý nên vội vàng rời khỏi.

“Phóng hỏa không được coi là nghiêm trọng ư?” Đối với hắn cái gì mới là nghiêm trọng chứ! Tôi cắn răng, nắm chặt chiếc dĩa trong tay. ‘Tại sao không giết sạch cả nhà họ đi?”
 

♥Hồng♛Anh♥

Jolly Jolly
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
1,181
Reaction score
290
Points
83
Chương 4
Khi sắp tới trường học, tài xế chợt phanh gấp trước một trạm gác có rất nhiều cảnh sát giao thông.

Trong đám cảnh sát bỗng có một cảnh sát có nhiều sao trên vai áo nhất bước ra. Ông ta chừng năm mươi tuổi, dáng người không cao, da ngăm ngăm, đôi môi dày trông có vẻ rất nhân hậu. Ông bước đến bên cửa xe, hơi ái ngại gõ cửa.

Hàn Trạc Thần xua xua tay với người lái xe đang định mở cửa, hắn tự mở cửa và xuống xe.

“Cảnh sát Vu, hôm nay rảnh rỗi mà tìm tôi cơ à! Không phải đang nghi ngờ tôi tàng trữ ma túy đấy chứ?”

Cảnh sát Vu thở dài, càng thêm áy náy: “Không định làm phiền anh, là vì có một hung thủ trốn mất, chúng tôi kiểm tra chiếu lệ thôi!”

Hàn Trạc Thần mở cửa xe để cảnh sát Vu xem. “Chỉ có con gái tôi.”

“Con gái anh ư?! Lớn thế này sao?”

Hai người nói chuyện với nhau cứ như người nhà vậy. Tôi hơi ngạc nhiên, không hiểu sao hôm nay trước mặt cảnh sát, hắn lại nói tôi là con gái hắn.

“Cảnh sát Vu, nếu không có chuyện gì khác, tôi đưa con gái tôi đi học trước đây, nó bị muộn rồi.”

Tôi nhìn đồng hồ, đã muộn giờ lên lớp, hôm nay chắc chắn không qua được “kiếp nạn” bị giáo viên phê bình rồi.

“Đợi chút!” Cảnh sát Vu nói. “Nếu đã có con gái rồi thì “quy chính” đi, đừng làm những thứ...”

“Cảnh sát Vu...” Hàn Trạc Thần cắt ngang lời ông ta. “Quan tòa định tội cũng cần có chứng cứ, ông đừng nói linh tinh.”

“Anh làm gì, anh tự biết.”

“Người khác có thể đánh giá tôi là tốt hay xấu, còn ông có tư cách gì?” Hàn Trạc Thần kéo cửa định lên xe nhưng khựng lại, quay đầu nói với cảnh sát Vu, giọng điệu không có vẻ gì là tức giận: “Tôi từng muốn làm một người tốt, nhưng ông không cho tôi cơ hội...”

Từ lúc lên xe, tâm trạng Hàn Trạc Thần thật nặng nề. ở bên cạnh hắn bao năm qua, đương nhiên cũng có những lúc tôi thấy hắn tức giận. Nhưng cho dù có đánh người ta sắp chết, khuôn mặt hắn vẫn lạnh tanh. Người cảnh sát này lại có thể làm cho thái độ của hắn thay đổi đến vậy, nhất định phải là người có mối quan hệ đặc biệt với hắn. Lẽ nào người đó nắm đằng chuôi?

Suốt quãng đường hắn chỉ im lặng. Đến trước cổng trường, lúc tôi định xuống xe, hắn bỗng vươn tay kéo bàn tay tôi đang đặt lên đầu gối, nắm thật chặt, giống kiểu chiếm hữu thô bạo nhưng cũng rất giống kiểu yêu mến, dịu dàng.

“Thiên Thiên, trong mắt con, ta là người như thế nào?”

Giết người, phóng hỏa, một tên giặc không có gì là không dám làm. Tôi chỉ cầu cho ông chết không toàn thây, bị đầy xuống mười tám tầng địa ngục. Trong thâm tâm tôi nghĩ như vậy nhưng miệng lại nói: “Chú cảm thấy mình làm đúng là được, sao phải để ý người khác nghĩ gì.”

Hình như hắn không hài lòng với câu trả lời của tôi, khuôn mặt càng lạnh lùng, u ám. Thấy vậy, tôi liền nói chữa: “Trong mắt người khác, bất kể chú là người thế nào nhưng trong mắt con, chú là người bố tốt, nhân hậu, hiền từ.”

Trông hắn vẫn không lấy gì làm vui vẻ, lông mày chau lại.

Tôi tiếp tục: “Dù sao trong mắt con, chú vẫn là người đàn ông tốt nhất trên thế gian này, không có người đàn ông nào hoàn hảo hơn chú...”

Trong lòng tôi không thể chấp nhận những lời tán tụng giả dối đáng ghét như vậy.

Nhưng hắn đã cười...

Tôi không nói gì. Tôi nghĩ, kẻ ngốc cũng có thể nghe ra đó là những lời nịnh hót giả dối, vậy mà hắn lại coi là thật, còn có vẻ như không dám tin mà hỏi lại lần nữa: “Con thực sự nghĩ như vậy sao?”

Tôi tỏ vẻ thành thật, gật gật đầu. Tôi dám chắc một bạn trai mươi mấy tuổi trong lớp tôi cũng không có đầu óc đơn giản như hắn.

Cả tiết học tôi bị phạt đứng ở góc lớp, chân tê cứng. Tôi chỉ có thể rủa thầm kẻ chủ mưu Hàn Trạc Thần chết không nhắm mắt mới chịu được đến hết tiết. Lúc về chỗ ngồi, bàn chân tôi tê đến mức không còn cảm giác.

“Thiên Thiên, cậu thật đáng thương!” Người bạn củng bàn cũng chính là người bạn tốt nhất của tôi, mỗi lần đọc tiểu thuyết là nước mắt đầm đìa, đặt cuốn tiểu thuyết xuống, nhìn tôi với ánh mắt vô cùng thương hại. Cô ấy là một tiểu mỹ nhân điển hình, ăn nói khéo léo, đa sầu đa cảm, ngây thơ, trong sáng, đọc tiểu thuyết tình yêu mà cảm động đến nỗi nước mắt nhạt nhòa, khiến tôi lo ngại rằng cô ấy rất dễ bị người khác ăn tươi nuốt sống.

“Rõ ràng cô giáo nhằm vào cậu rồi, người khác đến muộn đâu có bị phạt đứng.” Bộ dạng cô ấy trông còn đáng thương hơn tôi bội phần, lại bất bình thay tôi nữa chứ. Tôi đưa cho cô ấy một tờ giấy ăn để cô ấy lau sạch nước mắt.

“Nữ sinh như tớ mà được cô giáo quý mến thì chắc chắn đầu óc cô giáo có vấn đề.”

“Úi! Cậu không tự biện hộ cho mình à?”

Nói xong, cô ấy gạt nước mắt rồi tiếp tục đọc truyện.

Trong thời đại mà tỷ lệ lên lớp quyết định tất cả nghĩa vụ của giáo dục thì có giáo viên nào nhân từ, độ lượng quan tâm một học sinh không có chí tiến thủ như tôi. Thực ra, trước đây tôi học khá tốt nhưng sau khi nghĩ kỹ, nếu một ngày tôi thực sự giết được Hàn Trạc Thần, may mắn thì được vệ sĩ của hắn cho chết toàn thây, không may thì tù mọt gông, như thế học hành làm gì chứ?

Cho đến khi nhận thức rõ vấn đề, tôi dứt khoát cam chịu lạc hậu, lên lớp nhìn lên bảng đen mà hoa mắt, nghĩ ngợi lung tung, tối về lại cùng Hàn Trạc Thần ngồi trên sofa giết thời gian. Vì thế mà đi thi, tôi ngồi cắn bút hai tiếng vẫn không giải được một câu nhỏ của đề vật lý, thành tích học tập be bét.

Khi giáo viên nói cần gặp phụ huynh, tôi thành thật nói rằng tôi không cha, không mẹ, không người thân. Cô giáo lật xem hồ sơ của tôi, khi nhìn thấy mục người giám hộ để trống thì không nói được gì nữa. Từ đó trở đi, lúc nào thấy tôi chướng tai gai mắt thì cô phạt đứng vẫn là nhẹ, có lúc còn phạt tôi chép bài đến mức tay bị chuột rút, phạt ngồi trong phòng làm việc học thuộc bài đến mức đầu óc như muốn nổ tung, thậm chí còn phê bình trước lớp khiến tôi ngượng tới mức chỉ muốn đào một cái hố rồi chui xuống...

Cuối cùng, tôi đưa ra kết luận, Hàn Trạc Thần đối với tôi vẫn được coi là nhân hậu, hiền từ!

Cả buổi sáng, tôi và cô bạn cùng bàn đọc một cuốn tiểu thuyết tình yêu vô vị, mãi cũng đến giờ nghỉ buổi trưa.

Tôi hỏi cô ấy có muốn ăn cơm cùng nhau không nhưng cô ấy vẫn chìm đắm vào cuốn truyện, không dứt ra được, gạt nước mắt nói: “Đợi một lúc, tớ đọc nốt đoạn này...”

Tôi nhìn lên trời, mắt hoa lên.

Khi ăn trưa, tôi tò mò nhìn đôi mắt sưng húp của cô ấy, hỏi: “Có cảm động đến vậy thật không?”

“Người đàn ông ấy tốt quá, vì người mình yêu có thể vứt bỏ tất cả, vậy mà người phụ nữ không chút lương tâm ấy chẳng chịu hiểu...”

“Nhưng đó là người đàn ông xấu... Vì muốn người phụ nữ ấy ở bên mình mà hắn giết người không ghê tay... Kiểu đàn ông như thế có chết trăm vạn lần cũng đáng, cậu còn khóc cho hắn nỗi gì.” Tôi thực sự không thể đồng tình với kiểu quan niệm tình yêu lệch lạc như vậy.

Cô bạn cùng bàn lườm tôi một cái, nói: “Hàn Thiên Vu, cậu có hiểu thế nào gọi là sự lôi cuốn của đàn ông không hả?”

Tôi không hiểu. Người đàn ông chẳng có chút hấp dẫn gì bên cạnh tôi khiến tôi sống dở, chết dở.

Thấy tôi mù mờ, cô ấy vui vẻ nói ra cao kiến của mình: “Đàn ông phải dám yêu, dám hận, dám làm, dám chịu, thế mới gọi là cool!”

“Tớ tưởng từ “cool” là để miêu tả vẻ bề ngoài.”

Lại bị lườm nguýt, tôi không phát biểu ý kiến của mình nữa, rửa tai lắng nghe những lời giáo huấn.

“Kể cả người đàn ông có lỗi với cả thế giới nhưng nếu anh ấy toàn tâm toàn ý bảo vệ người con gái mình yêu thì vẫn là người đàn ông tốt.”

“Quả là cao kiến.” Tôi hỏi: “Nếu có một người đàn ông rất yêu cậu nhưng anh ta giết người, đốt nhà, không điều ác nào là không dám làm, cậu vẫn đồng ý?”

“Giết người, đốt nhà thì đã làm sao? Giết người, đốt nhà mà là người xấu á?”

Tôi uống một ngụm nước, đối với vấn đề này tôi vẫn giữ vững quan điểm của mình nhưng không nói nữa.

Cô ấy ngồi thẳng người, nói vẻ quả quyết: “Tớ thấy Hàn Trạc Thần chính là người đàn ông đáng để yêu nhất, nếu anh ấy yêu tớ...”

Tôi phun nước đầy lên mặt cô ấy, không chừa lại giọt nào trong miệng.

“Hàn Thiên Vu!!!”

“Tớ xin lỗi! Tớ xin lỗi!” Tôi vội lấy giấy ăn lau nước trên mặt cô ấy. Việc này thực ra không thể trách tôi được, may mà lời nói của cô ấy không khiến tôi chết ngất. “Cậu nói ai cơ? Hàn Trạc Thần?”

“Đúng vậy! Có gì đáng kinh ngạc đâu.”

“Cậu biết ông ấy?” Tôi chỉ biết khi hắn đưa tôi đi shopping, luôn có những người vô vị nói với hắn những chuyện tôi chẳng hiểu gì cả. Nhưng từ trước tới nay tôi không hề biết hắn lại nổi tiếng đến thế.

“Cậu đừng nói với tớ rằng cậu không biết anh ấy.”

“Tớ...” Tôi lắc đầu, trả lời không chút do dự. "... không biết.”

Lần này ánh mắt cô ấy nhìn tôi có vẻ coi khinh: “Cậu thì biết cái gì chứ!”

Vì tôi quá biết về hắn nên không dám nói với người khác rằng tôi quen hắn, sợ người ta liệt tôi vào cùng loại người với hắn.

“Anh ấy siêu đẹp trai.”

Đẹp trai?! Nghĩ lại khuôn mặt ấy, tôi cũng phải công nhận như vậy.

Cô ấy quệt nước miếng tiếp tục nói: “Nghe nói trước đây khi anh ấy còn trong giới xã hội đen, ai nghe thấy tên anh ấy cũng phải phát run, kẻ nào dám đắc tội với anh ấy thì đêm đến không dám ngủ...”

Nghĩ đến cảnh bố tôi lúc nhìn thấy hắn, tôi đồng ý với quan điểm này.

“Bây giờ anh ấy đã rút khỏi giới giang hồ... vẫn không ai dám động vào anh ấy.”

“Cô bạn yêu quý ơi, có phải cậu đọc tiểu thuyết kiếm hiệp nhiều quá không?”

“Đâu có, tớ mới chỉ đọc hơn ba trăm cuốn... nhưng tớ nghĩ nếu anh ấy sống ở thời cổ đại, nhất định sẽ là một đại hiệp hành hiệp trượng nghĩa.”

“Có mà là một ma đầu độc ác tột đỉnh”, tôi đoan chắc.

“Cậu cút đi! Không thể hiểu nồi cậu!”

Tôi cúi đầu, tự kiểm điểm. Khi nghĩ đến cái tên Hàn Trạc Thần, tôi chẳng còn chút hứng thú ăn uống nào nữa, khuấy bát cháo đến lúc nó nguội ngắt...

Đang học tiết buổi chiều thì bụng dưới tôi bỗng đau dữ dội, tôi mới chợt nhớ hôm nay là ngày Mười lăm, cái ngày luôn hành hạ tôi mỗi khi đến kỳ.

Tôi toát mồ hôi hột, chịu đau cho tới lúc tan học, bữa tối cũng không ăn nổi. Tôi nằm co quắp trên giường, quấn người trong chăn.

Những lúc đau đớn là khi tôi yếu đuối nhất, chỉ biết nghiến răng nghiến lợi chịu đựng cảm giác sống không bằng chết. Tôi thèm khát bàn tay mẹ, chỉ muốn được mẹ ôm ấp và nhắc nhở: “Lần sau nhất định không được ăn đồ lạnh đấy!”

“Mẹ ơi! Con rất nhớ... bố mẹ và cả anh trai nữa! Con nhớ mọi người lắm...” Nước mắt chảy ròng trên khuôn mặt buốt lạnh. Tôi vùi mặt vào chăn khóc, tự nhủ mình phải kiên cường!!!

Không biết là bao lâu sau, tôi nghe thấy tiếng mở cửa ở tầng dưới rồi tiếng Hàn Trạc Thần hỏi: “Thiên Thiên về chưa?”

Tôi cắn răng định vùng dậy chạy đến chào hỏi hắn nhưng người mềm nhũn, chẳng còn chút sức lực nào để bước đi nữa. Tôi nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng càng lúc càng gần rồi dừng bước bên cạnh giường. Đôi bàn tay lớn nhẹ nhàng mở tấm chăn tôi đang vùi kín đầu, gạt những sợi tóc bết trên mặt tôi.

Động tác của hắn nhẹ nhàng vì sợ tôi thức giấc. Tôi ngỡ hắn sẽ rời khỏi phòng nhưng hắn lại ngồi xuống bên giường, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt tôi...

“Thiên Thiên, làm sao thế?” Hắn lau nước mắt cho tôi, lo lắng hỏi. “Có việc gì à?”

“Không có gì ạ! Chỉ là... chỉ là...” Tôi mím môi mím lợi, ngại ngùng không dám nói.

“Có phải con bị ốm không? Sao không nói với ai thế?”

Hắn có vẻ hoang mang, chỉnh cho đèn sáng hơn, rồi bế tôi ra khỏi chiếc chăn ấm, áp trán lên trán tôi...

Lúc còn nhỏ, mỗi khi tôi bị sốt, hắn đều làm như vậy để kiểm tra nhiệt độ cho tôi. Trước đây tôi không cảm thấy có vấn đề gì, nhưng lúc này... Trán hắn nóng như lửa, đôi môi hắn thật gần, gần tới mức chỉ cần mở miệng là tôi có thể chạm phải.

Tôi không dám nói gì, đến hít thở cũng không dám, lòng bàn tay lạnh buốt, rịn mồ hôi. Đợi đến lúc hắn buông ra, tôi cố há miệng thật to để hít thở, nạp đủ oxy cho bộ não tê dại của mình.

“Để ta gọi bác sĩ.”

“Không cần đâu.” Tôi túm chặt lấy vạt áo hắn. “Con không sao.”

“Sắc mặt con không tốt, rốt cuộc là khó chịu ở đâu?”

“Con... đau bụng.” Nhìn vẻ mặt khó hiểu nhưng quyết không chịu để yên của hắn, tôi ngượng đỏ mặt, đành nói thật: “Con gái hằng tháng thường bị như vậy, đau một ngày là khỏi.”

“Ò!” Hắn khẽ nói vẻ tươi cười. “Đau lắm à?”

“Đỡ hơn rồi, con muốn uống nước.” Thực ra lúc đó tôi cũng không quá khát nhưng ánh mắt hớn hở, chờ đợi của hắn làm tôi phát sốt.

“Được, đợi chút, ta lấy cho con đây.”

Tôi nghe thấy tiếng bước chân vội vã, tiếng đồ kim loại va đập vào nhau.

Trên trán tôi vẫn lưu lại chút hơi ấm của hắn, trên áo tôi còn phảng phất mùi rượu phả ra từ người hắn...

Nếu được lựa chọn, tôi thà chịu cảnh hằng ngày bị hắn đối xử lạnh lùng, vừa đánh vừa chửi còn hơn là cách hắn đối tốt với tôi như thế này, tốt đến mức toàn thân tôi run rẩy.

Khi trở lại phòng, hắn bưng một cốc nước hoa quả ấm và một vỉ thuốc giảm đau. Tôi uống thuốc, hơi ấm khiến vùng bụng dưới bớt căng và đau. Người ta nói con gái trong những ngày này hay đa sầu đa cảm, quả là vậy. Người có trái tim sắt đá như tôi cũng phải cảm động đến nỗi nhỏ vài giọt nước mắt.

“Tại sao lại đối tốt với con như vậy?”

Hắn nằm lên giường, ôm lấy vai tôi, để đầu tôi áp vào lồng ngực hắn, nghe thấy nhịp đập của trái tim hắn.

“Vì con cho ta cảm giác an toàn... Con là người duy nhất ta có thể tin tưởng.” Hắn vuốt ve khuôn mặt tôi, ánh mắt hiền hòa như dòng nước nhưng có thể khiến người ta chết đuối. “Ta thích sự thuần khiết và lương thiện của con. Ta muốn cố hết sức để bảo vệ con, hy vọng con không bị nhiễm những nhơ bẩn của xã hội này, mãi mãi giữ được vẻ thánh thiện.”

“Vâng!” Nhịp tim của hắn nghe thật êm ái nhưng tôi muốn nó ngừng đập.

“Thiên Thiên, thực sự ta không quan tâm người khác coi ta là người như thế nào, bất kể họ nói gì, làm gì ta đều không tin. Ta chỉ tin mình con vì ta được nhìn thấy con lớn lên, con là người con gái hiểu ta nhất, cũng là người duy nhất không lừa dối, phản bội ta.”

Tôi nhận thấy hắn dùng từ có chút kỳ quặc nhưng lại không hiểu kỳ quặc ở chỗ nào.

“Nếu con phản bội chú thì sao?” Tôi hỏi.

Hắn đặt tay lên bụng tôi, mỉm cười rồi hôn lên má tôi nói: “Không thể như thế. Bất kể con cần gì ta cũng có thể cho con, chỉ cần con nói ra.”

“Thật thế không? Nếu con cần mạng của chú thì sao?”

Hắn cười như thể vừa được nghe truyện cười vậy.

“Con bé này, nếu con cần thì ta cho con vậy...”

Đương nhiên tôi không ngu ngốc đến mức tin những lời hắn nói là thật. Nhưng vùng bụng dưới của tôi được bàn tay ấm áp của hắn ủ ấm nên đã đỡ đau, nước mắt tôi chảy ròng, thấm ướt áo hắn.
 

Bình luận facebook

Top Bottom