Full Con đường theo đuổi nam thần

Thảo luận trong 'Truyện ngôn tình' bắt đầu bởi ♥Hồng♛Anh♥, 27/11/18.

  1. ♥Hồng♛Anh♥

    ♥Hồng♛Anh♥ Jolly Jolly Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    365
    Đã được thích:
    74
    Điểm thành tích:
    28

    Giới thiệu truyện:

    # Nhân vật:
    Nữ chính là nữ thần kinh quốc dân, nam chính là nam thần lạnh lùng.
    Nữ mặt dày VS nam giả vờ lạnh lùng
    Nhân vật chính: Lục Chi Ưu, Thẩm Trường An
    Nhân vật phụ: Hứa Kiều, Thẩm Lạc Dương, Mục Lạc, Hạ Căng, Khương Thang

    # Giới thiệu truyện:
    Một câu chuyện kể về nữ thần quốc dân có số lượng fan weibo lên tới 50 triệu người.
    Lục CHi Ưu cô chỉ muốn theo đuổi nam thần trong giới y học - Thẩm Trường An. Sau bao nhiêu chiêu trò của mình, cô cũng thành công ôm mỹ nam về nhà.

    Đoạn kịch nhỏ:

    Trước khi xác định quan hệ:

    Lục Chi Ưu: Bác sĩ Thẩm, em đói, em muốn ăn cơm anh nấu.

    Lục Chi Ưu: Bác Sĩ Thẩm, chúng ta cùng nhau chơi game đi.

    Lục Chi Ưu: Bác sĩ Thẩm, em mệt rồi, muốn đi ngủ.

    Sau khi xác định quan hệ:

    Thẩm Trường An: Ăn cơm thôi.

    Lục Chi Ưu: Em không muốn ăn cơm, em muốn ăn anh.

    Thẩm Trường An: Chúng ta cùng chơi game nào.

    Lục Chi Ưu: Em không muốn chơi game, em muốn chơi anh.

    Thẩm Trường An: Mau đi ngủ đi.

    Lục Chi Ưu: Em chưa muốn ngủ, em muốn ngủ với anh.
     
    Chỉnh sửa cuối: 27/11/18
  2. ♥Hồng♛Anh♥

    ♥Hồng♛Anh♥ Jolly Jolly Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    365
    Đã được thích:
    74
    Điểm thành tích:
    28

    Chương 1: Trên đời lại có người đẹp trai như thế

    [​IMG]
    Cô gái mặc váy dài trắng, gió nhẹ gợn lên, thổi qua làn váy bồng bềnh cùng với mái tóc đen dài của cô.
    “Chi Ưu, cô yên tâm đi, nhân viên đạo cụ đã kiểm tra rồi, cảnh này tuyệt đối an toàn, cô không cần phải sợ.” Đạo diễn mập mạp mặc áo khoác đen, đứng ở dưới vách núi, cầm cái loa nói về phía Lục Chi Ưu ở trên núi.
    Đây là cảnh thứ 30 của “Thanh sam nghê thường”, chính là cảnh nữ chính bị đuổi giết, rồi lăn xuống vách núi.
    Lục Chi Ưu cúi đầu nhìn xuống vách núi, tuy rằng đây không phải là vách núi thật, nhưng mà ít ra nó cũng cao gần bằng hai tầng lầu.
    Đây là bộ phim cổ trang đầu tiên của cô, cũng là lần đầu tiên cô phải treo mình trên cáp treo để diễn, trong lòng không tránh khỏi chút lo lắng.
    Lỡ như cáp treo đột nhiên đứt thì sao đây? Nếu như cô bị hủy dung thì sao? Cô chính là nữ thần quốc dân có hơn 50 triệu fan weibo – Lục Chi Ưu, thôi được rồi, thật ra cô là nữ thần kinh quốc dân.
    Trong đầu cô bỗng hiện ra rất nhiều khả năng.
    Nhưng nhìn thấy vẻ mặt chân thành của đạo diễn ở phía dưới, cô chỉ có thể gật gật đầu.
    “Được rồi, tất cả chuẩn bị”
    “Action”
    Đạo diễn vừa dứt lời, cả trường quay đều yên tĩnh, mọi người đều tập trung lên những người đang đứng trên sườn núi.
    Lục Chi Ưu hít thở thật sâu, chuẩn bị tinh thần thật tốt.
    “Lac Nghê Thường, người trốn không thoát đâu, ngoan ngoãn mà chịu trói đi”
    Nam tử mặc hoa phục lạnh lùng nhìn nàng.
    “Khoanh tay chịu trói à, ngươi đừng mơ, ta thà chết cũng không cùng ngươi trở về.”
    Lục Chi Ưu cười lãnh đạm.
    Nàng nhìn vách núi sâu không thấy đáy, lại nhìn Lương Hoa cách mình không xa.
    “Ngươi cảm thấy hiện tại còn chỗ trốn sao?” Lương Hoa cười, hắn chậm rãi bước về phía nàng.
    Lục Chi Ưu im lặng nhìn hắn, nhưng chỉ cần Lương Hoa bước lên một bước, nàng liền lùi về sau một bước.
    Thấy sự lãnh đạm trong mắt của cô, Lương Hoa kinh hãi.
    “Ngươi không sợ chết sao?”
    “So với chết, ta càng sợ mình trở thành vướng víu cho Nhan Khanh” Nàng nhàn nhạt cười, ánh mắt đầy thâm tình.
    “Cho nên ngươi không cần lấy ta để uy hiếp Nhan Khanh, ta sẽ không cho ngươi có cơ hội”
    Lương Hoa sửng sốt, hắn vốn thấy Lạc Nghê Thường chỉ là một nữ nhân bình thường, nhưng bây giờ nàng lại vì Nhan Khanh mà hy sinh tính mạng, có chết cũng không sợ.
    Lục Chi Ưu lui về phía sau, nàng nhìn đội quân phía sau của Lương Hoa, giống như chỉ cần nhìn thêm một giây, chỉ một giây nữa thôi nàng sẽ thấy được bóng dáng quen thuộc ấy, nhưng nàng đã lui đến vách núi, vẫn không nhìn thấy bóng dáng của Nhan Khanh.
    Nàng chầm chậm giang tay, ngã người về phía sau, Lương Hoa không ngờ nàng sẽ thật sự nhảy xuống, không biết tại sao, hắn lại cuống quít muốn bắt được nàng, nhưng tốc độ rơi xuống của nàng quá nhanh, hắn thậm chí còn không chạm đến được làn váy của nàng.
    Lục Chi Ưu nhắm mắt, giang hai tay ra, cáp treo liền rơi xuống, nhưng cô đột nhiên lại nghe thấy âm thanh “lạch cạch”, giống như cái gì bị đứt.
    Cô vội vàng mở mắt ra, cô cảm thấy thân thể của mình như bị mất khống chế, quăng về phía trước, đập vào vách núi giả, cô cuống quít dùng tay che lấy mặt mình.
    Thân thể đau nhức vô cùng khiến cho cô còn có chút ý thức, nhân viên vốn đang ngồi dưới vách núi trong nháy mắt toàn bộ hoảng hốt, phim trường rối loạn, ai đó lớn tiếng hô, “Không xong rồi, cáp treo bị đứt”
    “Ai kiểm tra đạo cụ?”
    “Mau cứu người!”
    “Lấy đệm đến, nhanh lên!!”
    “…”
    Âm thanh huyên náo ầm ĩ sau đó Lục Chi Ưu đều không nghe được, vào lúc chìm vào bóng tối, trong đầu Lục Chi Ưu chỉ có một câu nói, chính là” “Đạo diễn béo! Cả nhà ông chớ! Tôi rủa cả nhà ông! Dám bảo là không nguy hiểm hả?”
    Lúc Lục Chi Ưu vừa tỉnh lại, đập vào mắt cô chính là trần nhà màu trắng của bệnh viện, không khí tràn ngập mùi thuốc sát trùng.
    Cô cử động một chút, nhưng vừa động, chân liền thấy đau đớn,cô nhịn không được mà khẽ hừ một tiếng.
    Khương Thang ngồi trên ghế sofa cách đó không xa, vội vàng chạy đến.
    “Chị Lục, cuối cùng chị cũng tỉnh, tí nữa là em bị chị hù chết rồi.” Khương Thang nắm tay Lục Chi Ưu, lo lắng nói, dáng vẻ như muốn khóc.
    Lục Chi Ưu chịu không được trợn mắt nhìn cậu, sau đó bỉ ổi mà nói: “Tôi còn chưa chết mà, sao lại khóc như thế, ai không biết còn tưởng rằng tôi đã chết rồi ấy chứ.”
    “…” ⊙﹏⊙
    Khương Thang đang buồn, nhưng bị Lục Chi Ưu nói thế làm cho dở khóc dở cười.
    “Khương Thang, cậu làm ơn đừng làm khuôn mặt dở khóc dở cười được không, xấu chết được”
    Khương Thang là trợ lý của Lục Chi Ưu, chuyên ngành đại học chính là quản lí nghệ sĩ, sau khi tốt nghiệp đến nộp đơn làm trợ lý ở công ty giải trí GD, được trúng tuyển, cho nên công ty phân cậu đến làm trợ lý cho Lục Chi Ưu.
    Tên thật của cậu vốn là Khương Đường, nhưng Lục Chi Ưu thích gọi là Khương Thang (canh gừng), vì thế về sau mọi người đều gọi cậu là Khương Thang.
    Khương Thang ra vẻ đau khổ trong lòng, cậu như thế là vì ai hả?
    “Khương Thang, tôi không bị hủy dung đúng không?” Lục Chi Ưu đưa tay sờ sờ mặt mình, lại sờ được băng vải quấn trên đầu.
    “Không có, chỉ có trán bị xây xước”
    “Vậy có để lại sẹo không?”
    Khương Thang -_-, “Chị Lục à, chị yên tâm đi, sẽ không để lại sẹo đâu”
    Cứ cho là hủy dung đi, kĩ thuật bây giờ phát triển thế, cho dù cô có bị hủy hết mặt, công ty cũng có thể làm cho cô trở lại như cũ, nói chi là để lại sẹo như vầy?
    Nghe Khương Thang nói thế, Lục Chi Ưu mới yên tâm, nhưng cô dùng gương mặt này để kiếm cơm, nếu có bị hủy dung, vậy thì cô sống bằng gì bây giờ?
    Nhưng lát sau, cô lại thấy có gì đó không đúng, chợt hỏi: “Vậy sao chân trái của tôi lại không cử động được?”
    “Là vì lúc chị ngã từ trên xuống va vào vách đá, lúc rơi xuống lại quá nhanh làm tổn thương chân trái, có dấu hiệu nứt xương, cho nên bác sĩ phải bó thạch cao lại cho chị” Khương Thang giải thích.
    “Vậy…chân tôi có bị gãy không?”
    Khương Thang “…”→_ →
    Nếu mà gãy, thì cậu còn bình tĩnh như vậy chắc.
    Lục Chi Ưu vừa thấy vẻ mặt của Khương Thang như thế thì biết mình không sao hết.
    “Khương Thang, tôi nằm thấy không thoải mái, đỡ tôi ngồi dậy nào!”
    Khương Thang vội vàng giúp cô nâng cao cái giường, cầm cái gối nhét dưới lưng cô để cho cô thoải mái hơn.
    Vừa mới ngồi dậy, cửa phòng bệnh liền bị mở ra.
    Lục Chi Ưu bèn nhìn về phía ấy.
    Nhưng chỉ trong vài giây, Lục Chi Ưu lập tức cảm thấy mình như bị trúng tên, trái tim bắt đầu nhảy loạn nhịp.
    Người ấy mặc một cái áo sơ mi trắng đơn giản, áo blouse khoác bên ngoài, quần tây đen ôm lấy đôi chân dài miên man, dưới chân là một đôi giày da.
    Anh đi về phía cô, cô nhìn thấy gò má sạch sẽ và mái tóc đen gọn gàng của anh.
    Khí chất lãnh đạm, sạch sẽ, toàn thân phát ra hơi thở lạnh lùng.
    Bàn tay trắng trẻo, mấy ngón tay thon dài cầm lấy bệnh án.
    Lục Chi Ưu đã ở trong cái thế giới giải trí lộn xộn này nhiều năm rồi, từ tiểu thịt tươi 18 đến nam thần 25 26, rồi đại thúc thành thục 30 tuổi, trai đẹp nào mà cô chưa nhìn thấy chứ.
    Huống chi bên cạnh cô còn có 2 tuyệt thế mỹ nam như Hà Cẩn Duyên cùng với Cố Kỳ Hành.
    Nhưng chưa có ai làm cho cô có cảm giác tim đập chân run như thế này.
    Cô ngước lên nhìn anh, anh cao tầm 1m88.
    “Cô tỉnh rồi, có cảm thấy chỗ nào không khỏe không?” Anh đứng trước giường bệnh hỏi cô.
    Anh vừa dứt lời, Lục Chi Ưu liền cảm thấy mình trúng độc càng thêm nặng, bởi vì giọng của anh thật là mê người mà.
    Cô không phải là nghiện âm thanh, nhưng lại rất thích giọng nói của anh, sạch sẽ giống như chủ nhân của âm thanh ấy vậy.
    Cô kinh ngạc nhìn anh lắc đầu.
    “Không có là tốt rồi, nếu như thấy không khỏe liền nói với tôi, tôi họ Thẩm, là bác sĩ điều trị cho cô, cô có thể gọi tôi là bác sĩ Thẩm.”
    “Xương bắp chân nứt một vết nhỏ, bây giờ nên nghỉ ngơi nhiều hơn, không được đi lại nhiều, nên kiêng ăn vài món, uống nhiều canh xương vào, thì cô sẽ hồi phục nhanh thôi.”
    Anh dặn dò cô mọi điều, giọng nói vẫn cứ nhàn nhạt, không làm cho người khác cảm thấy xa cách mà lại cảm thấy như tri kỉ, vô cùng thoải mái.
    “Vâng” Lục Chi Ưu ngoan ngoãn đáp lời.
    Khương Thang nhìn cô, hiếm khi chị Lục lại nghe lời như vậy.
    “Được rồi, vậy tôi không làm phiền cô nữa, nghỉ ngơi cho tốt.” Nói xong anh liền chuẩn bị rời khỏi.
    Lục Chi Ưu cảm thấy anh sắp đi, liền kêu lên: “Bác sĩ Thẩm, không biết tại sao đầu tôi lại đau quá!”
    Nói xong, cô lập tức che đầu, giống như vô cùng đau đớn.
    Bác sĩ Thẩm để bệnh án xuống, bước đến bên cô.
    “Cô bỏ tay xuống đi, để tôi xem một chút”
    Cô nghe lời anh bỏ tay xuống, anh cúi người, dựa sát vào người cô, Lục Chi Ưu liền ngửi thấy trên người anh không phải là mùi sát trùng của bệnh viện mà là mùi bạc hà nhàn nhạt. Bàn tay lạnh lẽo của anh đặt lên trán cô, Lục Chi Ưu liền nín thở.
    Bởi vì anh dựa quá sát, cho nên cô nhìn thấy rõ cái bảng tên ở trước ngực anh.
    Họ tên: Thẩm Trường An
    Chức vị: Bác sĩ chủ nhiệm.
     
  3. ♥Hồng♛Anh♥

    ♥Hồng♛Anh♥ Jolly Jolly Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    365
    Đã được thích:
    74
    Điểm thành tích:
    28

    Chương 2: hai trúc mã tới tiêu khiển

    Thẩm Trường An sờ trán cô, sau đó nhẹ nhàng vén băng vải ra, thấy không có gì đáng ngại thì đứng thẳng lên.

    “Không sao hết, lát nữa tôi bảo y tá đến thay băng cho cô là được.”

    “Cám ơn anh, bác sĩ Thẩm”

    “Ừ”

    Thẩm Trường An lại cầm bệnh án lên, rồi trực tiếp bước ra ngoài.

    Lục Chi Ưu đặt tay lên cằm, nhìn theo bóng lưng của anh mà cười háo sắc.

    Đẹp trai quá đi. Làm sao bây giờ? Thiệt là muốn theo đuổi anh ấy quá đi mất.

    Khương Thang nhìn Lục Chi Ưu bất động nãy giờ, liền bước đến, quơ quơ tay trước mặt cô, nhưng Lục Chi Ưu vẫn không thèm phản ứng, cứ nhìn chăm chăm ngoài cửa.

    Khương Thang không còn gì để nói, cô lại lên cơn bệnh rồi. Biết bệnh gì không?

    Bệnh mê trai!!

    “Chị à, chị lại phát bệnh rồi hả?” Cậu nhịn không nổi mà đưa tay đẩy Lục Chi Ưu.

    Lục Chi Ưu hoàn hồn lại, nhìn cậu đầy khinh khỉnh.

    “Cậu bệnh đấy. Cả nhà cậu đều bệnh.”

    Khương Thang: “…”

    “Tôi muốn ăn táo”

    Cô duỗi tay đẩy Khương Thang.

    Khương Thang đành phải đi gọt táo cho cô, vừa có tinh thần là bắt đầu sai khiến người ta.

    Lục Chi Ưu vừa gặm táo không chút hình tượng, vừa đọc tạp chí trên tay. Không lâu sau thì có một cô y tá đến thay băng cho cô.

    Lục Chi Ưu vội vàng ném trái táo bị gặm một nửa lên bàn, rồi ngồi ngay ngắn trên giường, cô là nữ thần quốc dân, dù cho ngã bệnh cũng phải đẹp mới được.

    Sau khi y tá thay băng rồi rời khỏi, Lục Chi Ưu mới tiếp tục cầm trái táo lên gặm tiếp.

    Khương Thang đang ngồi nghịch di động, đột nhiên thấy bài đăng mới nhất khiến cho sắc mặt cậu biến đổi, cậu lén lút nhìn Lục Chi Ưu trên giường bệnh một cái.

    Bài đăng này mà để cho chị Lục nhà cậu thấy, đoán chắc là sẽ tức điên lên mất.

    Lục Chi Ưu ăn táo xong, tiện tay quăng lõi táo vào thùng rác gần đó, cất tạp chí đi.

    “Khương Thang, đưa điện thoại cho tôi, tôi chán quá.” Cô nói với Khương Thang ngồi trên sofa.

    Khương Thang lộ vẻ mặt khó xử, “À, chị Lục, chị không nên chơi điện thoại, nên nghỉ ngơi đi”

    Lục Chi Ưu nghi ngờ nhìn cậu.

    “Cậu có phải định gạt tôi chuyện gì không?”

    “Làm gì có…Ha ha…em đâu dám”

    “Đưa cho tôi!!”

    Lục Chi Ưu xòe tay về phía cậu.

    Khương Thang không còn cách nào khác, đành phải đưa di động cho cô.

    Lục Chi Ưu cầm di động, mở ngay weibo.

    Bài post hôm nay chính là:

    #nữ thần quốc dân Lục Chi Ưu đứt cáp treo khi quay phim, hư hư thực thực vì tuyên truyền#

    Người đọc 3587.9 vạn, thảo luận 5.3 vạn, fan 180 vạn.

    Lục Chi Ưu trượt xuống dưới xem bình luận.

    Xx: Lại là Lục Chi Ưu, lại tuyên truyền, tại sao mấy bài post đều có tên cô ta, đúng là cao thủ tuyên truyền mà!

    Xxx: là phụ nữ, cũng không sợ ngã đến nỗi hủy dung, sau đó lại phải đi chỉnh sửa hả?

    Xxx: người ta có tiền, muốn chỉnh thế nào thì kệ người ta.

    Xx: Đúng là không biết xấu hổ, độ hot kiểu gì cũng muốn, lần này đừng có nghĩ muốn dựa hơi Hà nam thần nha, thật là tội nghiệp cho nam thần của tôi.

    Xxxx: Muốn dựa vào bộ phim này mà tạo scandal với Hà Cẩn Duyên à, cũng không nhìn lại mình là loại người nào!

    Xxx: Tự cho mình là nữ thần quốc dân là có thể sánh đôi với nam thần quốc dân à? Đúng là tự tin quá.



    “Cái thể loại người gì thế? sao lại không có tố chất gì hết, tuyên truyền cái gì? Có giỏi thì mấy người cũng lấy an toàn của mình ra mà tuyên truyền cho tôi xem xem! Bộ tôi điên chắc!” Lục Chi Ưu dáng vẻ không còn gì để nói, ném điện thoại xuống giường.

    “Chỉnh dung à? Tôi cười vào, chị đây trời sinh chính là gương mặt nữ thần, quyến rũ trời sinh đấy có biết không? Tôi cần chỉnh mặt à, thiệt là tức cười mà.

    “Còn nữa, bảo tôi dựa hơi Hà Cẩn Duyên à, đừng có đùa, fan weibo của tôi hơn 50 triệu, Hà Cẩn Duyên còn thua tôi 3 triệu fan đấy! Ai hot hơn ai còn chưa biết!

    Nghe cô nói, bàn tay rót nước của Khương Thang bỗng cứng đờ, đúng rồi, cô nhiều hơn Hà Cẩn Duyên mấy triệu fan, nhưng trong đó có bao nhiêu là anti fan thì khỏi nói cũng biết.

    Mấy lời nói kiểu này cậu chả ngu mà đi nói trước mặt cô, nếu không thì tháng sau cậu chuẩn bị cạp đất mà ăn.

    Bộ phim “Thanh Sam Nghê Thường” lần này đều mời những nhân vật nổi tiếng trong giới, nam chính là Hà Cẩn Duyên, bảo đảm rating kì này sẽ cao.

    Vị trí của Lục Chi Ưu trong giới cũng không thể khinh thường, dù gì cô cũng là tiểu hoa đán tuyến đầu, hình tượng công chúng rất tốt, mặc dù không gây chú ý, nhưng cũng không đắc tội với ai.

    Mọi người đều thấy khí chất Lục Chi Ưu sạch sẽ, dáng vẻ ngọt ngào, nhưng nếu là người quen biết cô, sẽ không nghĩ như vậy.

    Thật ra cô chính là một nữ thần kinh mặt dày.

    Người thích Lục Chi Ưu rất nhiều, nhưng người ghét cô cũng không ít, nói ra chính là, Lục Chi Ưu có thể chất tự thu thị phi.

    Khương Thang đưa cho cô một ly nước ấm.

    “Chị Lục à, bớt giận đi, dân mạng bây giờ đều thế đấy! Ăn no rửng mỡ, không có việc gì làm, dù sao thì có nhiều minh tinh mà.

    Lục Chi Ưu nén giận, uống một ngụm nước.

    “Họ ghen tị tôi mà!!”

    “Đúng đúng, họ ghen tỵ với chị đấy”

    “Rõ ràng là tự mình tìm anti mà” Âm thanh trêu chọc phát ra từ cửa phòng bệnh.

    Lục Chi Ưu và Khương Thang cùng quay đầu lại.
    Một người mặt áo sơ mi trắng, áo khoác đen bên ngoài, quần jeans đen, giày thể thao màu trắng.

    Đầu đội mũ lưỡi trai đen, mang đôi kính râm màu đen, còn đeo thêm khẩu trang màu trắng, cả gương mặt đều bị che kín.

    Lục Chi Ưu trợn mắt nhìn anh, “Cậu đến đây làm gì, không quay phim à? Paparazzi mà chụp được, lại bảo tôi bám hơi cậu”

    Hà Cẩn Duyên cười cười, thuận tiện đóng cửa phòng.

    “Anh Cẩn Duyên ngồi đi” Khương Thang vội vàng dọn dẹp ghế sofa.

    Lục Chi Ưu cạn lời trước thái độ nịnh nọt của Khương Thang.

    Cậu ta hình như quên mất mình là trợ lí của ai rồi, không biết có nên cắt tiền thưởng tháng này của cậu ta hay không nữa? ←_ ←

    Hà Cẩn Duyên bước đến bên ghế sofa.

    Anh cởi nón, mắt kính và khẩu trang xuống, lộ ra gương mặt đẹp trai không góc chết.

    “Tôi đến xem coi cậu còn sống không.” Câu nói chả tốt lành gì phát ra từ đôi môi mỏng ấy.

    “Hà Cẩn Duyên, cậu có tin toàn bộ những tấm ảnh xấu của cậu sẽ được post lên mạng hay không, để cho cậu cũng nổi tiếng thêm một tí?”

    Hà Cẩn Duyên buông tay xuống, cười với cô, “Hình như có người không nhớ, hình xấu của cậu có mà đầy ở trong điện thoại tôi đấy”

    Lục Chi Ưu “…”

    Coi như cậu giỏi, để xem sớm muộn gì cũng có người nắm cậu trong tay.

    “Tôi nói nè, tôi chỉ mới không đến trường quay có một ngày thôi, mà cậu đã lo lắng rồi”

    “Cậu nghĩ tôi muốn chắc”

    Hà Cẩn Duyên nhìn cô bất đắc dĩ, cầm điện thoại lên lướt weibo.

    “Này, nữ thần kinh quốc dân, bài viết về cậu có hơn bốn trăm ngàn bình luận nè” Hà Cẩn Duyên nói với cái giọng thiếu đòn.

    “Thần kinh, đừng nói với ai là tôi quen cậu, đồ thần kinh!”

    “Ha ha…Tôi còn không muốn người khác biết tôi quen cậu đâu, thể chất hút scandal cũng lây đấy”

    “…”

    Đồ khốn!!!

    “Chưa bước vào đã nghe hai người cãi nhau, còn tiếc mâu thuẫn chưa đủ hả?” Một âm thanh lạnh lùng xen vào.

    “Cố Kỳ Hành, cậu nhìn đi, Hà Cẩn Duyên lại ăn hiếp tôi” Lục Chi Ưu tủi thân tố cáo với anh.

    Trên gương mặt lạnh lùng của anh nở nụ cười thản nhiên.

    “Cậu ta bắt nạt cậu, chứ không phải hai người bắt nạt lẫn nhau từ trước đến giờ à?”

    “…”←_ ←

    Thuyền tình bạn quá bé, nói lật là lật.

    “Mà cậu không sao chứ?” Cố Kỳ Hành quan tâm.

    “Không sao hết”

    “Cố Kỳ Hành, cậu ta chính là con gián, đánh hoài không chết, cậu nghĩ cậu ta sẽ xảy ra chuyện gì?” Hà Cẩn Duyên nhàn nhã ngồi chéo chân trên sofa, vừa gặm trái táo Khương Thang đưa vừa nói.

    Lục Chi Ưu liếc anh, rồi cầm cái gối ném qua.

    Hà Cẩn Duyên thuận tay bắt được hung khí của cô.

    “Vừa lúc đang thiếu một cái gối, cám ơn nhé.” Anh tiện tay đặt dưới mông.

    “A!!!” Lục Chi Ưu tức điên cầm lấy cái chăn, nhưng lại không cẩn thận đụng vào cái chân đang bó thạch cao của mình, cô nhe răng trợn mắt vì đau.

    Cố Kỳ Hành ngồi xuống bên cạnh Hà Cẩn Duyên.

    “Sao hôm nay hai người rảnh thế?” Lục Chi Ưu hỏi.

    Hà Cẩn Duyên gác đôi chân dài lên ghế sofa đối diện, tay gối lên đầu.

    “Không phải là vì cậu à? Tôi đặc biệt xin phép tổ quay phim nghỉ một ngày để sang đây thăm cậu đấy.”

    “Vậy tôi phải cám ơn cậu rồi”

    “Rõ ràng là lười, vậy mà cũng tìm cho mình một lí do chính đáng thế” Cố Kỳ Hành nhịn không được liếc anh một cái.

    Đầu Lục Chi Ưu nổi ba vạch đen, hai người này không phải đến thăm cô đâu, chả qua là muốn đến đây tìm trò tiêu khiển thôi.

    “Này, bây giờ hai người đứng dậy đi, bước về trước 5 bước, mở của phòng, rồi biến đi được rồi đó”

    Hà Cẩn Duyên “ Bây giờ tôi mà ra ngoài sẽ bị paparazzi chộp ngay”

    Cố Kỳ Hành “Rồi tôi cũng bị paparazzi tóm luôn”

    Hà Cẩn Duyên “Như thế cậu sẽ tiếp tục lên hot search đó nha”

    Cố Kỳ Hành “Hot search chính là, nam thần quốc dân Hà Cẩn Duyên chạm trán với đạo diễn Cố Kỳ Hành tại bệnh viện, nghi án nữ thần bắt cá hai tay….”

    “Stop…stop…đủ rồi đó”

    Hai người bình thường cũng có ăn ý thế này đâu, coi như giỏi, tôi nhịn hai người đấy.

    Đối với hành động của Hà Cẩn Duyên với Cố Kỳ Hành, Khương Thang từ lúc làm trợ lý cho chị Lục nhà cậu đến nay đã xem thường cái cảnh này từ lâu rồi.

    Một người là nữ vương tin đồn, nữ thần quốc dân, một người là nam thần quốc dân, còn một người chính là đạo diễn một tay che trời, ba người này ai cũng là những nhân vật nổi tiếng nhất nhì, nhưng bây giờ ở trong phòng bệnh cứ như một đám trẻ con, cãi lộn ầm ĩ.

    Người ngoài đều không biết, nam thần quốc dân Hà Cẩn Duyên, nữ thần quốc dân Lục Chi Ưu và đạo diễn nổi tiếng Cố Kỳ Hành chính là 3 người bạn nối khố của nhau.

    Ba người bọn họ náo loạn từ nhà trẻ đến bây giờ.

    “Đúng rồi, chuyện này cậu không báo với chú dì hả?” Cố Kỳ Hành hỏi.

    “Không nói”

    “Vậy cậu không định báo cho bọn họ biết à?”

    “Không cần đâu, bây giờ bọn họ đang du lịch ở Hawaii, khó có dịp được ra ngoài du lịch, tôi không muốn bọn họ lo lắng vì chút chuyện nhỏ này.”

    “Hơn nữa, nếu tôi nói, ba mẹ tôi nhất định sẽ trả lời rằng, sao, không chết là tốt rôi, chờ ba mẹ đi về sẽ thăm con sau”

    Lục Chi Ưu bắt đầu nhại lại giọng nói cùng nét mặt của ba mẹ mình giống nhau như đúc.
     
  4. ♥Hồng♛Anh♥

    ♥Hồng♛Anh♥ Jolly Jolly Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    365
    Đã được thích:
    74
    Điểm thành tích:
    28

    Chương 3: Hình như bác sĩ Thẩm tức giận rồi

    “Ha ha ha… Lục Chi Ưu, cậu chắc là do dì nhặt được đấy.” Hà Cẩn Duyên cười không chút khách khí.

    Không cần anh nói, nhiều lúc cô cũng nghĩ mình không phải con ruột của ba mẹ ấy chứ o (╯□╰)o

    Mấy người Hà Cẩn Duyên ở đây chơi hết buổi trưa, sau đó đều ra về.

    “Này, hai người ra ngoài nhớ hóa trang cho kĩ vào, đừng để bị chụp ảnh, nếu có bị chụp thì cũng đừng nói từ phòng tôi ra nhá”

    “Vậy muốn bọn tôi nói như thế nào?” Hà Cẩn Duyên lườm cô.

    “Ha ha, trên web không phải liên tục đồn rằng hai người gì gì ấy sao, vừa khéo chứng thực một tí!”

    Khóe miệng Cố Kỳ Hành kéo ra, gương mặt lạnh lùng đen hơn một nửa.

    “Nếu không nể tình cậu đang bị thương, tôi chắc chắn sẽ lôi cậu xuống đánh đòn đấy.” Anh nhìn cô mà nói.

    Lục Chi Ưu dáng vẻ không thể tin được: “Tôi yêu cậu như thế, cậu nỡ lòng nào đánh tôi?”

    Gương mặt lạnh lùng của Cố Kỳ Hành hơi xấu hổ: “Được, được, coi như cậu giỏi”

    Hai người hóa trang kĩ càng mới rời khỏi.

    Sau khi bọn họ đi, phòng bệnh bỗng nhiên yên tĩnh hơn rất nhiều, vì Khương Thang mới ra ngoài mua đồ ăn cho cô, cho nên bây giờ chỉ có mình cô ở trong phòng.

    Đoạn kịch nhỏ:

    Hôm ấy, sau khi Hà Cẩn Duyên cùng với Cố Kỳ Hành ra khỏi bệnh viện, liền bị phóng viên đứng canh bắt ngay tại trận.

    Phóng viên xx: Đạo diễn Cố, xin hỏi tại sao anh lại xuất hiện cùng lúc với Cố nam thần tại bệnh viện?

    Phóng viên xxx: Hà nam thần, lúc trước có tin hai người là người yêu, bây giờ lại cùng nhau xuất hiện tại đây, xin hỏi hai người có muốn nói gì không?

    Hà Cẩn Duyên: …

    Phóng viên xx: không lẽ chuyện tình của hai người đã được xác định? Đạo diễn Cố có thể nói rõ một chút cho chúng tôi được không?

    Cố Kỳ Hành: ….

    Chỉ muốn nói một câu: Lục Chi Ưu, mợ nó, cô đúng là quạ đen chuyển thế mà.

    Hot search ngày hôm đó chính là:

    Cố Kỳ Hành và Hà Cẩn Duyên 6857.8 vạn bình luận

    Lục Chi Ưu tuyên truyền phim mới 4177.2 vạn bình luận

    *

    Lục Chi Ưu bây giờ không có tâm trạng nghịch di động, cũng không muốn xem TV.

    Vì bây giờ mà mở di động hay TV, không cần nói cũng biết, tin tức, đề tài đều là # Lục Chi Ưu tuyên truyền phim# nhìn đến là phiền, không bằng đừng xem thì hơn.

    Dù sao như vậy cũng tốt, nằm trên giường bệnh có thể nghỉ ngơi một chút, vừa lúc mấy hoạt động sắp đến để cho Khương Thang thay cô từ chối, ha ha ha, cô quả nhiên là thiên tài.

    Nằm một lúc, cô lại lê cái chân bị bó bột ngồi dậy, không được rồi, chán quá, thằng nhóc Khương Thang có đi mua cơm thôi mà đến giờ vẫn chưa về.

    Chớp chớp đôi mắt to, cô đột nhiên nhớ đến Thẩm Trường An, chi bằng…

    Cho nên cô ấn cái chuông ở đầu giường.

    Không lâu sau, cửa phòng bệnh liền được mở ra.

    Lục Chi Ưu vội vàng lấy tay che chân, dáng vẻ vô cùng đáng thương.

    “Bác sĩ Thẩm, chân tôi…”

    Lục Chi Ưu ngẩng đầu lên, mọi lời nói đều biến mất, vì người bước vào không phải Thẩm Trường An mà là cô y tá từng thay băng cho cô.

    “Chị Lục, có việc gì không ạ?” Nữ y tá mỉm cười hỏi.

    “Sao…Sao bác sĩ Thẩm không đến?”

    “Bây giờ đang là giờ ăn tối, bác sĩ Thẩm đã đến căn tin rồi, giờ là ca trực của tôi”

    “À, tôi muốn hỏi, táo trong phòng đã hết rồi, cô có thể mang thêm đến được không?” @ ( ̄- ̄) @

    Y tá, "..." -_-||

    “Được, chị chờ một lát, lát nữa tôi sẽ giúp chị mang đến.”

    Cô y tá ra ngoài chưa đến vài phút đã quay lại, cầm một giỏ táo mới trên tay.

    Lục Chi Ưu chỉ còn cách vừa gặm táo vừa chờ Khương Thang quay về.

    Khương Thang chưa quay về, đã thấy đám người bên đoàn làm phim cùng với đạo diễn béo đến đây.

    “Ôi chao, Chi Ưu của tôi, chân còn đau không?” Đạo diễn béo khoa trương bổ nhào đến giường bệnh.

    Lục Chi Ưu ghét bỏ nhìn ông ta.

    “Tôi còn nhớ có người nào nói, đạo cụ rất an toàn”

    “Ha ha, phim trường mà, khó tránh khỏi sẽ có…một chút ngoài ý muốn. ” Đạo diễn Lý cười ngượng ngùng đáp lại.

    Chi Ưu thể hiện thái độ không muốn nói chuyện với ông.

    Đạo diễn Lý nhìn Lục Chi Ưu, rồi lại nháy mắt với đám nhân viên đứng phía sau, bọn họ vội vàng mang mấy túi to đi đến.

    “Chi Ưu nè, để chuộc lỗi, cô xem tôi mang đến cái gì nè?”

    Đạo diễn Lý cầm túi to ào ào đổ toàn bộ lên giường.

    Giường đơn màu trắng bây giờ ngập sắc xanh.

    Kitkat Nestlé, sô cô la matcha, bánh xốp.

    Glico, bánh bông lan trà xanh Collon, Pocky trà xanh, bánh quy vị trà xanh, sô cô la Meiji vị trà xanh.

    Hai mắt Lục Chi Ưu lập tức bừng sáng nhìn đống đồ ăn vặt vị trà xanh trên giường.

    Lục Chi Ưu chính là fan cuồng của trà xanh, trước khi trở thành diễn viên, giấc mơ của cô chính là mở một tiệm bánh ngọt.

    Nhưng cô là người dễ bị dụ vì mấy cái này chắc?

    Cô khó khăn quay đi chỗ khác.

    Đạo diễn Lý nhìn cô, sau lại ra hiệu cho một nhân viên.

    Nhân viên kia liền mang đến một túi nữa.

    Đạo diễn Lý cầm lấy, lại đổ ào ào xuống giường.

    Bột trà xanh AGF, bánh quy trà xanh LANGULY, bánh quy trà xanh Meiji, cookie trà xanh, trà sữa trà xanh.

    Cô hút một hơi trà sữa.
    Miệng thơm ngát mùi trà xanh.

    “Ngon không?”

    “Ngon, lấy được lòng trẫm rồi đấy!” →_ →

    Mọi người:…

    Lại lên cơn rồi.

    Cô lại xé tiếp gói bánh quy trà xanh Meiji

    “Vậy…”

    “Phim trường xảy ra việc ngoài ý muốn là chuyện bình thường, tôi cũng thông cảm, nhưng cái cảnh chưa hoàn thành xong ấy, khoảng nửa tháng nữa…” Lục Chi Ưu cố ra vẻ khó xử mà nhìn cái chân đang bó bột của mình.

    “Không sao, không sao. Đoàn phim sẽ chờ cô, chúng tôi có thể quay trước những cảnh của những diễn viên khác, không vội”

    “Được rồi, chỉ có đạo diễn Lý hiểu tôi”

    Đạo diễn Lý nói thêm vài câu với cô rồi mới rời khỏi.

    Chờ đến lúc Khương Thang mua cơm về, Lục Chi Ưu đã no rồi.

    “Trời ạ, chị Lục sao chị lại biến phòng bệnh ra thế này?” Khương Thang nhìn cô ghét bỏ.

    Khắp nơi trong phòng bệnh đều là hộp to, túi nhỏ đồ ăn vặt.

    Lục Chi Ưu liếc cậu.

    Cậu lập tức đổi sắc mặt ngay.

    “Không sao hết, còn có em mà, em sẽ dọn dẹp đống này trong vòng một phút” Cậu nhìn cô cười lấy lòng.

    “Ngoan đấy”

    -_-

    Khương Thang nghe lời mang cơm để lên bàn, sau đó bắt đầu dọn dẹp.

    “Chị Lục, có phải đạo diễn Lý đến đây không?”

    “Ừ”

    “Hèn gì. Có nhiều đồ ăn vặt như thế, đúng rồi, chị ăn ít thôi, đi ăn cơm đi”

    “Tôi không muốn ăn cơm, hơn nữa tôi đã no rồi.” Lục Chi Ưu cự tuyệt

    “Nếu chị không ăn, em sẽ ăn hết đống này”

    “Ăn, ăn mà”

    *

    Lục Chi Ưu buồn chán ngồi nghịch di động trên giường, cô nằm viện gần được nửa tháng rồi, nửa tháng này, cô không ăn thì ngủ, không ngủ thì cũng ăn, rồi lại nhấn chuông phá Thẩm Trường An.

    Buổi tối, Lục Chi Ưu nhìn điện thoại, mới 8 giờ thôi, cho nên cô liền ấn chuông trên đầu giường.

    Cô đã ấn chuông rất nhiều lần, không có chuyện gì cũng ấn chuông, cô cũng chỉ cần Thẩm Trường An đến đây thôi.

    Thẩm Trường An mới quay về phòng làm việc, định nghỉ ngơi một lát, nhưng chưa được mấy phút, liền nghe chuông từ phòng bệnh 0812 của Lục Chi Ưu vang lên.

    Đôi mắt lãnh đạm lóe lên, nhưng cuối cùng cũng đứng dậy.

    Vừa lúc gặp Mục Lạc đang bưng cà phê vào phòng.

    “0812 lại ấn chuông hả?”

    “Ừ”

    “Sức quyến rũ của bác sĩ Thẩm lớn thiệt nha, 0812 là phòng của nữ thần quốc dân Lục Chi Ưu đấy, sao tôi cứ có cảm giác là cô ấy có tình ý với cậu nhỉ?” Mục Lạc uống một hớp cà phê rồi phát biểu.

    Thẩm Trường An liếc anh ta, đôi môi mỏng phát ra 2 từ: “Cút đi”

    Nói rồi Thẩm Trường An cũng chả thèm để ý đến anh ta, rời đi ngay.

    “Thẩm Trường An, nếu để mấy em gái y tá hâm mộ cậu biết được nam thần lạnh lùng cũng biết nói tục, cậu đoán coi các cô ấy nghĩ thế nào?”

    “Ầm”

    Tiếc là anh không nhận được câu trả lời mà chỉ có tiếng đóng cửa đáp lại.

    Mục Lạc nhún nhún vai, đúng là, không có thú vị gì hết, cái mặt lạnh như nước đá như thế, chỉ có mỗi mình anh có ý tốt làm bạn với cậu ta thôi, vậy mà cũng không biết ơn gì hết. Q_Q

    *

    Thẩm Trường An vừa suy nghĩ vừa đi đến phòng bệnh của Lục Chi Ưu.

    Từ lúc cô nằm viện đến giờ, anh đều bị cô hành hạ, một ngày 24 tiếng, chỉ hận không thể ấn chuông liên tục.

    Khi thì chân đau, khi lại đau đầu, lúc bụng lại đau, đúng là đa dạng hết sức.

    Mấy y tá đi ngang qua chào anh, đều bị khí lạnh xung quanh đóng băng luôn rồi.

    “Bác sĩ Thẩm sao thế? Sao tôi thấy một luồng khí lạnh bao quanh anh ấy vậy?” Một cô ý tá hỏi.

    “Chắc là cô Lục lại ấn chuông nữa rồi, có thể làm cho bác sĩ Thẩm ra nông nỗi này, trừ cô Lục ra thì chả còn ai nữa đâu.”

    “Đúng vậy, nhưng cô Lục này cũng thật là can đảm, chỉ có cô mới dám trêu bác sĩ Thẩm thôi”

    “…”

    Thẩm Trường An đứng trước cửa phòng bệnh, để anh xem lần này cô lại bày trò quỷ gì nữa.

    Anh hít một hơi sâu, rồi bước vào.

    Vừa vào đã thấy Lục Chi Ưu ngồi trên giường, mở to đôi mắt bồ câu nhìn anh.

    “Cô Lục, có chuyện gì sao?” Giọng nói anh có chút lạnh nhạt.

    “Bác sĩ Thẩm, tôi thấy ngực hơi đau, làm sao bây giờ…”

    Sắc mặt Thẩm Trường An trầm xuống.

    Mấy tiếng trước, cô bảo chân đau.

    Thẩm Trường An nhíu mày.

    Anh đứng bên giường, từ trên cao nhìn xuống.

    “Vậy hả?” Anh hỏi.

    Lục Chi Ưu không nói gì, cô còn đang bận ngắm anh.

    “Đau như thế nào?” Đôi mắt anh lạnh đi, tiếp tục hỏi.
     
  5. ♥Hồng♛Anh♥

    ♥Hồng♛Anh♥ Jolly Jolly Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    365
    Đã được thích:
    74
    Điểm thành tích:
    28

    Chương 4: Không may bị kẹt thang máy

    “Đau như thế nào?” Đôi mắt anh lạnh đi, tiếp tục hỏi.

    “Tim bỗng nhói lên” Lục Chi Ưu vừa lấy tay che ngực vừa nói.

    Thẩm Trường An biết được Lục Chi Ưu đang trêu mình, gương mặt càng thêm lạnh lẽo, mấy ngày nay cô đều như thế.

    “Tim bỗng nhiên nhói lên, kì lạ thật” Anh mặt lạnh nói.

    Lục Chi Ưu không phát hiện ra Thẩm Trường An đang khó chịu.

    “Bác sĩ Thẩm biết tại sao tôi lại đau tim không?”

    Thẩm Trường An “Tôi không biết”

    “Là vì tim tôi quá bé, mà anh trong lòng tôi lại quá lớn, cho nên đau” Lục Chi Ưu cười tủm tỉm nhìn anh.

    Nghe Lục Chi Ưu nói, khóe miệng anh run rẩy, nhưng gương mặt lại càng lạnh, anh lui về sau vài bước.

    “Cô Lục, cô cảm thấy trêu chọc người khác vui lắm hả?” Thẩm Trường An lạnh lùng nhìn cô.

    “Hả?” Lục Chi Ưu không phản ứng kịp.

    “Cô hết đau chân rồi tới đau đầu, đau tim, cô không thấy phiền hả? Cô rảnh rỗi có thời gian, nhưng không phải ai cũng có thời gian chơi với cô, có hiểu không hả?

    Lục Chi Ưu sửng sốt hoàn toàn, mấy ngày nay mặc cho cô có nói cái gì, anh đều lạnh nhạt trả lời: Ừ”, “Ồ”, “Được”

    Chưa bao giờ anh nói nhiều với cô như thế này.

    “Bác sĩ Thẩm, anh có sao không?” Cô nhìn anh.

    “Anh đếm kỹ lại xem, vừa rồi anh nói với tôi một hơi 48 từ đấy!”

    Thẩm Trường An, “…”

    Cô lại ở đó mà đếm anh nói bao nhiêu từ! Thẩm Trường An cảm thấy mình sắp tức đến nổ phổi rồi, anh không nói gì thêm, liền bước ra khỏi phòng.

    “Này, bác sĩ Thẩm, anh đừng đi, anh giận rồi hả? Bác sĩ Thẩm~”

    “Ầm” tiếng cửa phòng bệnh lại vang lên.

    Lục Chi Ưu nằm xuống giường.

    Thẩm Trường An hình như giận rồi, hơn nữa là giận muốn điên rồi, nhưng sao cô lại thấy, Thẩm Trường An giận lên lại càng đẹp trai thế này! o (╯□╰)o

    *

    Từ sau sự kiện kia, mấy ngày nay Thẩm Trường An không thèm quan tâm đến Lục Chi Ưu, mỗi ngày đến đây khám bệnh rồi rời đi, mỗi khi Lục Chi Ưu nhấn chuông, anh đều gọi y tá sang đấy.

    Buổi chiều, khi y tá đưa cô đi đến bãi cỏ của bệnh viện phơi nắng, lại gặp một cô gái đeo đôi kính râm bự chảng, bịt khẩu trang kín mít, không thấy gương mặt đâu cả.

    Cô gái này nhìn quen lắm nha.

    “Em gái y tá à, bạn của tôi đến thăm, tôi muốn nói chuyện riêng với cô ấy, có được không vậy?” Cô nói với y tá đứng phía sau.

    Y tá nhìn cô gái đang đi về phía này, dù có chút nghi ngờ nhưng người ta đã nói vậy rồi, cô chỉ có thể tránh đi mà thôi.

    Sau khi cô y tá rời đi, Lục Chi Ưu liền chào hỏi với cô gái kia.

    “Hey, Kiều Mạch~”

    Hứa Kiều chính là bạn khuê mật lâu năm của cô.

    Cô gái này chính là chủ tiệm bánh ngọt, là bà chủ tiệm bánh nổi tiếng trên mạng, bởi vì dáng người eo nhỏ chân dài, lại còn biết làm đủ các loại bánh, cho nên được dân mạng tặng cho một cái tên Tây Thi bánh ngọt, fan của cô hầu như là khách hàng trung thành của tiệm bánh.

    Vì thế tiệm bánh của cô nổi tiếng vô cùng, không chỉ bán tại cửa hàng, mà còn kinh doanh trên Taobao, tuy nhiên nhóm fan của Hưá Kiều chỉ vì muốn gặp cô một lần, còn không tiếc đi máy bay đến cửa hàng của cô mua bánh.

    Ấn tượng đầu tiên của Lục Chi Ưu với Hứa Kiều khi xưa cũng chỉ là một đóa sen trắng* xinh đẹp mà thôi.

    *Bạch liên hoa/ hoa sen trắng: là mấy cô trong sáng, thánh thiện như thánh nữ á.

    Ban đầu Lục Chi Ưu một lòng một dạ muốn quyến rũ đóa sen trắng Hứa Kiều này.

    Rất lâu sau, khi cuối cùng cô cũng đã quyến rũ được sen trắng thì mới phát hiện, người mình quyến rũ đâu phải sen trắng, rõ ràng là sen trắng giả nhá, nói cô ấy là sen trắng thì thật là sỉ nhục mấy đóa sen trắng chính tông.

    Cái cô nàng này mà tàn bạo lên thì đàn ông chỉ xách dép chạy, lúc mắng người cứ như sao độc mồm chuyển thế, mắng người bằng miệng không đủ, còn dùng đến cả bạo lực.

    Nhưng mà bọn cô, một người mặt dày, một người lưu manh, đúng là tuyệt phối.

    Hứa Kiều cao khoảng 1m70, hôm nay cô mặt một cái croptop đen, ôm sát người, khoác áo khoác jeans xanh đậm bên ngoài, váy dài lưng cao màu trắng, dưới chân mang một đôi sneaker mới tinh.

    Mái tóc đen dài xõa sau lưng, không cần chạm vào cũng biết nhất định là mềm mại như tơ.

    Sen trắng đều thích để tóc dài đen thẳng ╭(╯ε╰)╮(sen trắng giả cũng vậy.)

    Hứa Kiều bước đến bên cạnh, chĩa tay vào đầu cô: “Đừng có mà trêu tớ”

    Lục Chi Ưu cười: “Không phải do gặp cậu tớ liền thấy vui hay sao~, lẽ nào cậu không vui khi gặp tớ hả?”

    Hứa Kiều lườm cô.

    Lục Chi Ưu: “Này, tớ là bệnh nhân đấy, cậu dám dùng ánh mắt đó nhìn tớ hả, có muốn đi khám mắt không?” ←_ ←

    “Biến ngay, cậu mà bệnh gì chứ, một cọng lông cũng có mất đâu.”

    “Cậu không thấy chân tớ hả? Bó bột rồi nè” 〒_〒

    Lục Chi Ưu dùng ánh mắt cún con nhìn cô.

    “Bớt đi nhá, lúc đầu thì có nghiêm trọng, nhưng giờ đã khỏi rồi, còn làm bộ với tớ hả?”

    “Hừ ╭ (╯ε╰)╮, bản nữ thần chọn không trả lời”

    Hứa Kiều tiện tay ném túi xách đang cầm lên đùi của Lục Chi Ưu.

    “Kiều Mạch à, hình như tớ lại chọc giận bác sĩ Thẩm rồi, mấy ngày nay anh ấy không thèm để ý tớ nữa” Lục Chi Ưu bắt đầu tố khổ với Hứa Kiều.

    “Cậu lại làm cái gì nữa hả?”

    Vì thế Lục Chi Ưu liền đem sự việc hôm đó ra nói với Hứa Kiều.

    Hứa Kiều cũng hết nói nổi với cô luôn.

    “Anh ta bơ cậu là đúng, nếu là tớ, tớ cũng không thèm để ý đến cậu”

    “Này, tớ là nữ thần quốc dân đấy nhé!”

    “Ha ha, chứ không phải là nữ thần kinh quốc dân hả, sao lại dát vàng lên đầy mặt mình thế kia?” Hứa Kiều không một chút ngại ngùng cười nhạo cô.

    “Cậu gato với tớ!” ←_ ←

    “Gato cậu lùn hơn tớ hả?”
    (tác giả muốn nói: Lục Chi Ưu cao 1m66, Hứa Kiều cao 1m70)

    “Có dám nói chuyện mà không lấy chiều cao ra không?” Lục Chi Ưu lườm cô.

    “Vậy, cậu gato cậu cup B còn tớ cup D hả?” ←_ ←

    “Hứa Kiều, cậu là đồ đen tối!” 〒_〒

    “Thế cũng không cần cậu tẩy trắng đâu.” ╭(╯ε╰)╮)

    Lục Chi Ưu chỉ hận không thể phun vào mặt cô gái này, hồi đó mình đúng là mù mà, sao lại thấy một cô gái tóc đen dài thì khẳng định rằng đó là con gái nhà lành, có thể là lưu manh đó, nhờ vào có cái mặt nạ nên mới không lộ ra bản chất thật đấy.

    “Này, tớ nói chứ, cậu nằm viện lâu thế rồi, khi nào mới chịu xuất viện, cậu đừng có mà tính ở lại đây luôn nhé?”

    “Gì…ở lại luôn cái gì, chân tớ còn chưa khỏi hẳn mà!”

    Hứa Kiều, “Tớ thấy cậu muốn ở đây để theo đuổi bác sĩ Thẩm nhà cậu thì có” π_π

    “Ha ha…” (" _ ")

    “Tớ nói không sai chứ gì, còn nữa, sau khi xuất viện rồi thì nhớ rước Bánh Trứng của cậu đi nha, mỗi ngày đều giành ăn với Trà Sữa của tớ, cục cưng của tớ dạo này ốm đói lắm rồi!”

    Bởi vì Lục Chi Ưu nằm viện, cho nên Bánh Trứng không có ai chăm sóc, chỉ đành nhờ Hứa Kiều trông nom dùm.

    Bánh Trứng là cún con của Lục Chi Ưu nuôi, là một giống Poodle thuần chủng, Trà Sữa nhà Hứa Kiều chính là giống mèo Ragdoll, còn là nữ thần meo meo nổi tiếng trên mạng, từ hình tượng ngoan ngoãn đến ngốc nghếch đều có cả, mà Bánh Trứng của cô thì giống y như chủ, đã ngu ngốc còn lười biếng. -_-||

    “Trà Sữa cũng đang giảm béo mà, hơn nữa có Bánh Trứng nhà tớ chơi cùng nó, nó phải vui chứ.” Lục Chi Ưu nhếch miệng nói.

    “Ha ha, sao cậu không nói luôn là cùng ăn, cùng ngủ, rồi cùng đánh nhau luôn?”

    “Thấy chưa, thấy chưa, cậu không nhìn thấy Bánh Trứng nhà tớ rất có ích sao, cậu còn không mau thay mặt Trà Sữa mà cám ơn tớ?” Lục Chi Ưu cười tủm tỉm, mặt dày nói với Hứa Kiều.

    Hứa Kiều thật không muốn nói nhiều với loại người này, lấy tay gõ một phát lên đầu cô.

    “Lục Chi Ưu, cậu là đồ mặt dày không biết xấu hổ!”

    “Cám ơn, quá khen quá khen”

    Hứa Kiều đưa Lục Chi Ưu trở về phòng, rồi cùng cô ầm ĩ một hồi, sau đó nhận một cuộc điện thoại rồi mới rời khỏi.

    Ban đêm

    “Ọt, ọt”

    Cô lấy tay vuốt vuốt bụng: “Có dám chịu một chút hay không? Ngủ một giấc, tỉnh dậy là có cơm ăn!”

    Vì thế cô ngửa mặt lên trời, trùm chăn lên đầu mà ngủ.

    Nhưng yên lặng được mấy giây, cô lại bật dậy.

    “Không được, không nhịn được rồi!”

    Cô vén chăn lên, định đi xuống căn tin xem thử.

    Hơn nửa tháng tĩnh dưỡng, chân cô đã hồi phục rất tốt, hơn nữa cô bị thương chân trái, chân phải vẫn còn đi được.

    Cô cẩn thận mang dép cho chân phải rồi cầm cây gậy bên cạnh.

    Cô mở cửa phòng bệnh, một tay chống gậy, một tay bám tường mà đi.

    Bây giờ đã hơn 12 giờ khuya, hành lang bệnh viện trống trải, không một bóng người.

    Trên hành lang, ánh đèn lờ mờ, chợt tối chợt sáng, lâu lâu lại có 1 trận gió thổi qua.

    Trong lòng Lục Chi Ưu có chút sợ hãi, nghe nói bệnh viện vào ban đêm là kinh khủng nhất.

    Có rất nhiều bộ phim ma đều lấy bối cảnh ở bệnh viện, âm khí ở đây là nặng nhất.

    Mặc dù cô không tin vào chuyện ma quỷ, nhưng dù sao cũng là con gái, kiểu gì cũng cảm thấy sợ hãi.

    Cô bỗng thấy hối hận, sớm biết vậy thì ráng nhịn ở phòng ngủ một giấc cho xong.

    Cô đi dọc theo bức tường, bước từng bước đến thang máy.

    Cuối cùng cô cũng bước vào thang máy.

    Cô ấn nút tầng 1, rồi nhắm mắt dựa vào thang máy.

    Đèn trong thang máy đột nhiên lóe lên, sau đó liền tắt ngúm.

    Trong thang máy tối om, hình như thang máy cũng không hoạt động nữa, kẹt rồi.

    Lục Chi Ưu hoảng hồn.

    “Mợ nó, có…có ai không?” Lục Chi Ưu căng thẳng bước đến đập cửa thang máy.

    Nhưng bên ngoài im ắng không chút tiếng động.

    Giác quan trong bóng tối đột nhiên nhạy hơn rất nhiều, đặc biệt là thính giác, nhạy gấp đôi bình thường.

    Cô vội vàng lấy điện thoại ra, sờ sờ túi áo mới biết, lúc ra khỏi phòng không mang theo điện thoại.

    “Có ai ở đó không? Có ai không?”

    Cô bắt đầu cảm thấy khó thở, không gian trong thang máy quá nhỏ làm cho cô không thở được, vô lực ngồi bệt dưới sàn, cái trán trắng nõn toàn là mồ hôi lạnh, tay sít sao nắm chặt, lòng bàn tay cũng toàn là mồ hôi.

    Lục Chi Ưu mắc chứng sợ không gian kín.

    Tay vô lực đập cửa thang máy, nhưng đập lâu rồi mà vẫn không thấy có ai đến.

    Ý thức của cô dần dần tan rã, cô mệt mỏi ôm đầu gối, cảm giác đầu ngày càng nặng, hô hấp khó khăn.

    “Bên trong có người không? Ai ở bên trong vậy?”

    Bên ngoài đột nhiên có tiếng đập cửa thang máy dồn dập.

    Ngay lúc Lục Chi Ưu sắp sửa mê man, chợt nghe thấy tiếng động, âm thanh này tựa như hy vong trong đêm tối.

    “Có…Lục Chi Ưu “

    “Tôi là Thẩm Trường An, cô Lục, cô đừng sợ.”

    “Thẩm…Trường…An”

    “Ừ, tôi đây”

    “Thẩm Trường An”

    “Đừng sợ, có tôi ở đây.”