OnGoing Kết Hôn Chớp Nhoáng - Tổng Tài Ly Hôn Đi

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Ảnh bìa
Tác giả
Nam Đường
Thể loại
HĐ, sủng, ngọt, Showbiz, HE
Tình trạng
Đang viết
Lượt đọc
95,625
Truyện Kết Hôn Chớp Nhoáng - Tổng Tài Ly Hôn Đi từ Vietwriter.com ( Cập nhật hằng ngày )
Không cẩn thận lên nhầm giường, ngủ nhầm người. Vậy mà người kế thừa của tập đoàn hoàng đế, vung tay là có thể hô phong hoán vũ lại đuổi theo cô đòi chịu trách nhiệm.
Kỳ kết 1 hợp đồng hôn nhân nửa năm, đến kỳ hạn rồi lại áp tường, áp giường, áp cả thang máy. Kẻ nào đó ban ngày đã bại hoại, ban đêm bại hoại còn khồng bằng.
Cuối cùng cô không nhịn được nữa nữa liền nói ra "tổng tài đại nhân, ly hôn đi".
Hắn hất mày nói: "Xem ra anh chưa nói rõ, kỳ hạn của hợp đồng hôn nhân này là - một đời người".
 
Last edited:

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 1: Đưa Tận Cửa
Tấm rèm cửa dày dặn để lại một khe hở hẹp cho ánh sáng ban mai len lỏi vào.
Nhạc Yên Nhi mơ màng mở mắt ra, cảm thấy đầu đau như búa bổ, thân thể mỏi nhừ nhức nhối
như mới bị nghiền áp qua. Đập vào mắt cô đầu tiên là ánh nắng chiếu lên tấm thảm xa hoa, và
bức tường màu vàng tối.
Gì vậy… Đây là đâu… Chẳng lẽ cô còn đang trong mơ sao…
Nhạc Yên Nhi xoa đầu muốn ngồi dậy, lại cảm nhận được có một cánh tay ôm chặt lấy eo cô.
Cánh tay?
Nhạc Yên Nhi kinh ngạc một lát, thế mới cảm giác được còn có một thân thể ấm áp nằm ngay
bên cạnh.
Tay cô run rẩy, nhẹ nhàng xốc chăn lên, quả nhiên nhìn thấy thân thể mình xanh tím, trần như
nhộng.
Ký ức đêm qua tràn vào đầu cô…
Váy áo lụa là, yến tiệc linh đình…
Cô say ngà ngà ngồi trong một góc, chợt có người bảo cô vào phòng nghỉ ngơi một lát.
Cô muốn từ chối, nhưng toàn thân tê mỏi, mặc cho người kia đỡ cô đến cửa phòng khách sạn.
Sau đó người kia lấy cớ có việc rồi chạy đi mất.
Cô lọ mọ trong bóng tối, leo lên giường, lại phát hiện có người trên giường!
Bàn tay nóng rực ôm lấy eo cô. Trời đất quay cuồng trong chớp mắt, cô đã bị đặt dưới thân một
người đàn ông.
Thân thể hai người dán sát vào nhau, nhiệt độ nóng rực truyền đến cách lớp vải mỏng manh,
dường như người kia đang quan sát cô bằng ánh sáng của ngọn đèn mờ tối chiếu vào từ cửa
sổ.
Nhạc Yên Nhi nghe thấy một giọng nói trầm thấp từ tính hỏi:
- Đưa tận cửa?
Thanh âm tà mị, như anh túc trong đêm.
Do say rượu nên phản ứng của Nhạc Yên Nhi trở nên chậm chạp, còn chưa kịp hiểu câu nói này
có ý gì thì đã cảm nhận được đôi môi nóng bỏng in lên cái miệng anh đào nhỏ của mình.
Bàn tay không kiên nhẫn kéo váy cô. Tiếng kêu la giãy giụa của cô không thể phát ra dưới thế
công của hắn.
Hơi rượu dâng lên, ý thức của cô dần dần mơ hồ.
Sau đó thì vẫn nửa tỉnh nửa mơ, vô thức rên rỉ, mãi cho đến khi bị đâm vào, cô sợ hãi kêu lên,
túm lấy vai hắn.
- Đau quá!
Người kia chợt khựng lại:
- Còn trinh à?
Cô đau đến mức nói không nên lời.
Hắn lại vươn tay, nhẹ nhàng gạt sợi tóc dính trên mặt cô ra, nói nhỏ:
- Bé con, lấy lòng tôi đi.
Sau đó, hắn xỏ xuyên qua cô một cách triệt để.
Khuôn mặt Nhạc Yên Nhi đỏ như lấy máu, ngăn cản mình nhớ lại.
Cô cẩn thận quay đầu lại, nhìn thấy nửa bên mặt hoàn mỹ không tì vết, ngũ quan sâu sắc,
đường nét ngạo mạn, đôi mắt nhắm chặt, hàng mi dày, làn da mịn đến mức ngay cả phụ nữ
cũng phải mặc cảm. Cho dù nhìn gần như vậy mà gần như không thấy được lỗ chân lông.
Thật là cao cấp phết.
Ở trong Showbiz bao năm nay, từng gặp không ít trai đẹp, nhưng Nhạc Yên Nhi vẫn không nhịn
được nuốt nước miếng.
Đúng là đẹp hơn rất nhiều ngôi sao.
Sau đó,cô khựng lại
Nhưng cô có biết hắn đâu
Sao tự dưng lại xảy ra quan hệ với kẻ này như thế chứ?
Sắc mặt Nhạc Yên Nhi tái nhợt. Cô cảm thấy có lẽ mình đã bị người khác hại!
Cô cần phải tranh thủ rời đi trước khi người này tỉnh lại. Nếu không lỡ như có người phát hiện
mình là ngôi sao, nhất định sẽ bị tiết lộ cho báo chí!
Không kịp suy nghĩ, Nhạc Yên Nhi dời cánh tay của người đàn ông đặt trên eo cô ra, cẩn thận
bước xuống giường. Đau đớn khiến chân cô mềm nhũn, vội đỡ lấy mép giường mới không bị
ngã quỵ xuống.
Cô mặc bộ váy quây ngực đêm qua vào, tiện tay vuốt tóc tai lại, nhìn người đàn ông nằm trên
giường với vẻ mặt phức tạp, đi thẳng ra cửa không thèm quay đầu lại.
Cửa phòng tổng thống bị mở ra một khe nhỏ, sau đó một cái đầu nhỏ thò ra, nhìn trái nhìn
phải, sau khi xác nhận bên ngoài không có người, bóng dáng nhỏ xinh đó mới cẩn thận vịn
tường đi ra, tư thế đi đường cực kỳ mất tự nhiên.
Nhưng Nhạc Yên Nhi không thấy được, cô vừa đóng cửa lại thì người đàn ông nằm trên giường
lập tức mở mắt ra, ánh mắt sắc bén như chim ưng.
Vệ sỹ núp trong bóng tối liếc nhau, không biết có nên đuổi theo hay không, sau đó lại nhìn về
phía một ông lão.
Ông lão trầm tư một lúc, bước lên gõ cửa phòng tổng thống.
- Vào đi. – Giọng nói lạnh lẽo như băng.
Ông lão vào phòng, cúi chào cung kính:
- Thiếu gia.
Người đàn ông mở đôi mắt phượng sâu thẳm, không buồn nhìn lão, lười biếng cầm quần áo
bắt đầu mặc lên người.
May mà lão già đã đi theo hắn hai mươi mấy năm, biết rõ tính cách hờ hững của thiếu gia nhà
mình nên không để ý, thản nhiên hỏi:
- Cô gái kia… Có cần ngăn lại không?
Người đàn ông hơi khựng lại, nâng chăn lên, lộ ra dấu vết đỏ tươi trên ga giường.
Ánh mắt hắn hơi dao động, nhớ tới hương vị ngọt ngào khiến hắn thích không dừng lại được
đêm qua.
Gần như là trong chớp mắt chạm vào cô, thân thể vắng lặng nhiều năm của hắn lập tức có phản
ứng.
Vuốt ve thân thể cô, không ngờ lại không có cảm giác ghê tởm như lúc chạm tới những người
phụ nữ khác.
Cô gái này thật thú vị.
Mặc quần áo xong, hắn ngồi trên sofa, đôi chân thon dài duỗi ra một cách tao nhã, cứ như
vương giả bễ nghễ thiên hạ, vẻ mặt hờ hững, đôi mắt đen hơi khép, không nói một lời lại phát
ra khí thế mạnh mẽ.
Cho dù nhìn hắn từ nhỏ đến lớn, nhưng trong lòng ông lão vẫn không nhịn được sợ hãi.
- Nói.
Một chữ quả thực như khối băng.
Ông lão cảm nhận được trán mình đã bắt đầu đổ mồ hôi lạnh:
- Hết thảy đều là sai lầm của tôi, xin thiếu gia hãy trách phạt.
Người đàn ông nhắm mắt lại, dường như là không nghe thấy, biểu cảm cũng rất lười biếng,
giống như đang chợp mắt vậy.
Nhưng ông lão biết, đây là biểu hiện khi thiếu gia thật sự nổi giận. Nếu hắn còn nguyện ý hỏi
thì còn đường cứu vãn, nhưng nếu hắn không nói năng gì mà chỉ để cho ngươi tự thuật thì
xong đời rồi. Càng không để ý, càng không quan tâm, mới càng nguy hiểm đáng sợ.
Tuy rằng bề ngoài rất bình tĩnh, thật ra trong lòng ông lão rất lo sợ bất an. Lão nói:
- Tôi không nên bỏ thuốc thiếu gia, cũng không nên giấu thiếu gia về mục đích về nước lần này
là cầu hôn Cố gia. Xin thiếu gia trách phạt.
Ông lão nói, kỳ thật trong lòng thở phào nhẹ nhõm. May mà thiếu gia có cảm giác với phụ nữ.
Tuy rằng phương pháp của phu nhân hơi ác, nhưng rốt cuộc đã giải quyết được nỗi lo nhiều
năm qua của cả gia tộc.
Thiếu gia chán ghét tiếp xúc với phụ nữ, đây là bí mật không thể tuyên bố của gia tộc. Cho dù là phu nhân đụng vào thì thiếu gia cũng sẽ tránh đi ngay lập tức, chứ đừng nói đến những người phụ nữ khác.
Thời niên thiếu thì còn có thể cho rằng hắn còn chưa trưởng thành, nhưng giờ thiếu gia đã 26
tuổi rồi, vậy mà còn chưa từng có bạn gái, bên cạnh cũng toàn là bọn đàn ông cấp dưới, trong
gia tộc đã bắt đầu nghi ngờ xu hướng tình dục của thiếu gia rồi.
Trong ban giám đốc thì càng là hoạt động ngấm ngầm sục sôi, không biết có bao nhiêu người
muốn bắt được chứng cứ để kéo thiếu gia xuống ghế ngay lập tức.
Phu nhân muốn làm thông gia với Cố gia, lại lo rằng thiếu gia là gay thật, không có cách nào
khác, đành phải dùng hạ sách này.
May mà, tuy rằng phương pháp này không được sáng rọi cho lắm, nhưng kết quả lại khá tốt.
- Cô gái kia là ai?
Ông lão nghĩ tới điều gì đó, biểu cảm hơi xấu hổ, nói:
- Thưa thiếu gia, cô gái kia không phải là người mà tôi sắp đặt cho ngài.
Người đàn ông bỗng mở mắt ra, con ngươi đen sâu lắng nhìn ông lão một cách chăm chú.
- Đêm qua… Lúc cô gái kia tới đây, vệ sỹ tưởng đó là người tôi sắp xếp nên không ngăn cản.
Nhưng sau này lại có người đến đây, thế mới biết là nhầm người. Nhưng khi đó… Không tiện
đổi người cho lắm…
Ông lão không nói rõ, nhưng ý đã rất rõ ràng.
Lúc đó đã bắt đầu “làm” rồi, sao có thể đổi người nửa chừng được.
Dù sao quan trọng là kết quả, chỉ cần chứng minh thiếu gia có “hứng thú” với phụ nữ là được
còn là ai thì không quan trọng. Cô ta được hầu hạ thiếu gia nhà mình đã là phúc khí của cô ta
rồi, cùng lắm thì về sau cho nhiều tiền một chút.
Ánh mắt người đàn ông sa sầm lại.
Nếu không phải là bé con kia thì hắn sẽ lên giường với người mà lão Nghiêm sắp đặt sao?
Lần này không cần phụ nữ chạm vào, chỉ là nghĩ thôi đã khiến hắn cảm thấy ghê tởm rồi.
Nhưng tại sao lúc chạm vào cô ấy thì không cảm thấy chán ghét? Thậm chí, chỉ cần nghĩ đến
xúc cảm tuyệt vời với cô ấy thì đã cảm thấy khô nóng rồi.
  • Điều tra rõ tất cả thông tin của cô gái kia.
  • Vâng. – Ông lão đáp lại, cung kính đi ra ngoài.
Trong đôi mắt xưa nay luôn lạnh lùng vô tình của người đàn ông xuất hiện sắc thái kỳ dị.
========================
 
Last edited:

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 2: Phóng Viên Đã Đến
Lúc này, Nhạc Yên Nhi đã bước vào trong thang máy. Bốn vách tường kim loại phản chiếu rõ
ràng như gương, Nhạc Yên Nhi thế mới phát hiện trên vai và trên cổ mình đều là những dấu
hôn xanh tím. Cô mặc váy quây ngực nên càng không thể che giấu chúng đi.
Sắc mặt Nhạc Yên Nhi thay đổi ngay lập tức. Nếu bị người khác nhìn thấy cô trong bộ dạng này,
nhất định sẽ bị đưa lên trang nhất!
Nhưng tuyệt đối sẽ không có lời tốt đẹp nào hết.
Tất cả mọi người đều biết danh dự của ngôi sao nữ quan trọng đến mức nào. Có không biết
bao nhiêu ngôi sao lớn đã bị thị trường đào thải vì cuộc sống cá nhân không lành mạnh, chứ
đừng nói đến một ngôi sao nhỏ hạng C như cô.
Thang máy đã đi xuống tầng ba.
Nhạc Yên Nhi khẽ cắn môi, xé rách làn váy dài chấm đất rồi khoác lên vai như áo choàng. Váy
phối hợp với áo choàng cùng màu nhìn qua cũng không chênh lệch lắm.
Ting…
Thang máy xuống tầng một.
Nhạc Yên Nhi cúi đầu, dùng tóc che khuất mặt để người khác không nhận ra. Cô vội bước ra
ngoài nên không phát hiện phóng viên đã tụ tập tốp năm tốp ba ngoài cửa khách sạn. Thấy cô
đi ra, có người hỏi nhỏ người bên cạnh:
  • Đó có phải là Nhạc Yên Nhi không vậy?
  • Không phải đâu! Mặc dù chỉ là ngôi sao nhỏ nhưng cũng không thể mặc bộ đồ rách như vậy
chứ!
- Nhạc Yên Nhi! – Một giọng nói mềm mại vang lên từ sau lưng cô, trong đại sảnh yên tĩnh lại
có vẻ càng vang dội hơn.
Nhạc Yên Nhi quay lại liền nhìn thấy khuôn mặt đẹp như hoa đào đang nở nụ cười trào phúng.
Là Bạch Nhược Mai!
  • Đúng là Nhạc Yên Nhi kìa!
  • Không ngờ còn có Bạch Nhược Mai!
Các phóng viên lập tức tỉnh táo lại, tất cả đều nâng máy ảnh lẫn micro lên, tiếng bấm máy vang
lên liên tục.
Nhạc Yên Nhi cố nhịn đau nhức trên thân thể, nhướn mày hỏi:
- Có việc gì?
Bạch Nhược Mai vuốt mái tóc xoăn của mình, cười đầy vẻ khiêu khích:
- Đêm qua đạo diễn Lý vừa tỏ vẻ quan tâm cô, sáng sớm hôm nay cô đã xuất hiện ở khách sạn
rồi. Chẳng lẽ đêm qua đã xảy ra chuyện gì sao?
Xảy ra chuyện gì, Bạch Nhược Mai đương nhiên biết rõ. Đám phóng viên ngoài cửa đều do cô ta
gọi tới. Biết rõ còn cố hỏi, chẳng qua cô ta muốn khiến Nhạc Yên Nhi mất mặt mà thôi.
Nhạc Yên Nhi cười lạnh:
- Cô cũng xuất hiện ở khách sạn lúc sáng sớm mà, chẳng lẽ cô cũng xảy ra chuyện gì với đạo
diễn nào đó sao?
Bạch Nhược Mai mỉm cười:
- Đêm qua Đông Lục uống hơi quá, nên tôi phải chăm sóc anh ấy cả đêm. Tôi không giống cô,
tôi đã sớm đính hôn với Đông Lục rồi. Nếu tôi nhớ không nhầm thì hình như như cô vẫn tuyên
bố với mọi người rằng mình còn đang độc thân đúng không?
Nghe thấy cái tên Lâm Đông Lục, trong mắt Nhạc Yên Nhi chợt lóe lên một chút buồn bã. Cô
lập tức cắn môi, nhắc nhở mình đừng trúng bẫy của cô ta.
Người kia đã không còn liên quan gì tới cô nữa rồi.
- Liên quan gì đến cô! – Thấy cô ta không có thiện ý, Nhạc Yên Nhi ném ra một câu rồi quay
người chuẩn bị rời đi.
Bạch Nhược Mai đương nhiên sẽ không cam lòng thả cô đi. Cô ta chợt vươn tay kéo lấy áo
choàng trên vai cô.
- Ây da xin lỗi nha Nhạc Yên Nhi! Lỡ tay! – Bạch Nhược Mai giả vờ che miệng, thực ra đang
mừng muốn chết.
Dưới ánh sáng ban ngày, những dấu vết trên vai và trên cổ cô bị lộ hết ra, chỉ cần là người
trưởng thành thì đều hiểu chúng có nghĩa gì.
Đám phóng viên sục sôi!
  • Nhạc tiểu thư, xin hỏi đêm qua cô thật sự ở chung với đạo diễn Lý sao?
  • Nhạc tiểu thư, xin hỏi cô có biết đạo diễn Lý đã có gia đình không?
  • Xin hỏi trước giờ cô vẫn tuyên bố độc thân có phải là đang nói dối mọi người không?
Đèn flash lóe sáng liên tục, Nhạc Yên Nhi bị bắt lùi ra sau một bước. Không nghe rõ đám phóng
viên đang nói gì, cô chỉ cảm thấy hai tai ù đi, cảm giác khó chịu từ tối qua đến giờ đồng thời ùa
lên khiến cô chỉ muốn nôn ngay lập tức.
Trong đầu cô chỉ còn nghĩ…
Mình xong đời rồi!
Trong nháy mắt, Nhạc Yên Nhi thậm chí quên mất che đậy thân thể, chỉ còn biết kinh ngạc
đứng ở sảnh lớn khách sạn, bị đám phóng viên chụp lại tất cả.
Bỗng nhiên, một thân thể ấm áp xuất hiện sau lưng cô, chiếc áo vest còn vương mùi nước hoa
được khoác lên vai Nhạc Yên Nhi.
- Không có đạo diễn Lý nào hết. Đêm qua cô ấy vẫn ở chung với tôi. – Giọng nói lạnh lẽo vang
lên bên tai cô.
Nhạc Yên Nhi không kịp phản ứng, theo phản xạ quay đầu lại cô nhìn thấy một khuôn mặt có
chút quen thuộc.
Là người đàn ông đã ôm cô sáng nay!
- Anh buông tôi ra! – Nhạc Yên Nhi run rẩy giãy giụa.
Đã cùng đường rồi tại sao hắn ta còn đến thêm chuyện!
Người đàn ông này lại không chịu buông cô ra, cánh tay như sắt ghìm chặt eo nhỏ của cô kéo
cô vào trong lòng.
Vừa đi vừa ném ra một câu:
- Nghiêm lão xử lý đi.
Nghiêm lão gật đầu cung kính, sau đó lấy ra một tấm danh thiếp nền đen thiếp vàng đưa cho
đám phóng viên đang làm ầm ĩ.
- Tôi là người phát ngôn lâm thời của Dạ gia. Có việc gì cứ hỏi thẳng tôi là được.
Đám phóng viên nghe thấy cái tên Dạ gia thì đều giật mình, chậm rãi buông xuống máy ảnh và
bút ký, nhìn nhau không dám tin.
Dạ gia! Gia tộc tài phiệt có được quyền thế ngập trời, truyền thừa tước vị quý tộc nước Anh,
nắm giữ mạch máu kinh tế của cả nước, nhúng tay vào hầu hết các ngành nghề, nhất là ở nơi
đang phát triển kinh tế này, Dạ gia chính là vua của thành phố A!
Bọn họ không chụp ảnh nữa vì có chụp cũng vô dụng.
Dạ gia khống chế truyền thông nghiêm khắc đến mức khó có thể tin tưởng. Ngoại trừ các động
thái bình thường của công ty thì những tin tức khác nếu không được Dạ gia xét duyệt thì tuyệt
đối không thể đăng lên. Nhất là tin tức đề cập tới người thừa kế đương nhiệm của Dạ gia, người
bên ngoài chỉ biết tên của hắn là Dạ Đình Sâm mà thôi, thậm chí chưa bao giờ thấy công khai
một tấm ảnh chụp chính diện nào cả.
Từng có một tòa soạn báo đăng một tấm ảnh chụp mặt nghiêng của Dạ Đình Sâm, cùng tháng
đó Dạ gia đã mua lại cả tòa soạn báo.
Nếu bọn họ không muốn chết thì tuyệt đối không thể đăng bất kỳ một tấm ảnh nào đã chụp
hôm nay!
Bạch Nhược Mai cũng sợ ngây người.
Cô ta nắm chặt ví xách tay, sắc mặt khó coi đến mức đáng sợ.
Tại sao lại như thế? Vốn tưởng rằng lần này chắc chắn có thể khiến Nhạc Yên Nhi mất mặt,
thậm chí có thể đuổi cô ta ra khỏi Showbiz, nhưng tại sao tự nhiên lại bị phá đám?
Cô đương nhiên là từng nghe thấy danh tiếng của Dạ gia. Ngay cả một nhân viên chủ quản cơ
sở của Dạ gia mà cô còn phải nịnh bợ, chứ nói chi đến người thừa kế đương nhiệm, chỉ bằng
thân phận của cô thì hoàn toàn không có tư cách để gặp mặt họ.
Nhạc Yên Nhi sao có thể dính dáng đến người đàn ông có thân phận như thế được!
Đám phóng viên đã bị Nghiêm lão đuổi giờ đang thu dọn đồ đạc chuẩn bị rút lui. Bạch Nhược
Mai không cam lòng lấy di động ra gọi một cú điện thoại.
Vừa nối máy, Bạch Nhược Mai đã hạ giọng, hỏi một cách hùng hổ:
- Không phải mày bảo mọi chuyện đã xong rồi sao?! Dạ gia là chuyện gì đấy hả?!
Bên kia dường như hơi ngơ ngác:
- Chị… Chị Mai, làm xong rồi mà. Chờ Nhạc Yên Nhi say rượu rồi đưa đến phòng 3008 ấy, Dạ gia
nào ở đây?
Bạch Nhược Mai sắp nổi điên:
- 3008 nào?! Là 308!
Tối qua cô bảo Tiểu Ngọc bỏ thuốc vào trong rượu của Nhạc Yên Nhi, chờ cô ta uống say rồi
đưa Nhạc Yên Nhi vào trong phòng của đạo diễn Lý. Không ngờ cái thằng đần Tiểu Ngọc kia lại
đưa nhầm phòng!
Tiểu Ngọc lắp bắp kinh hãi, còn muốn giải thích gì đó, nhưng Bạch Nhược Mai đã không còn
lòng dạ nào mà nghe nữa.
Con đĩ Nhạc Yên Nhi kia lại bám được vào Dạ gia!
- Nhược Mai, chúng ta đi thôi.
Một giọng nam ôn hòa truyền tới từ sau lưng, Bạch Nhược Mai run lên, cứ như mèo giẫm phải
đuôi vậy, biểu cảm dữ tợn trên mặt trong nháy mắt biến thành dịu dàng động lòng người. Cô
quay đầu cười nói:
- Đông Lục.
Lâm Đông Lục bước lên ôm lấy cô:
- Tìm được cục sạc rồi, nó rớt dưới giường. Chúng ta đi thôi.
Bạch Nhược Mai mỉm cười gật đầu, mềm mại như không xương dựa vào trong lòng Lâm Đông
Lục, cùng anh đi ra khách sạn. Mi mắt hạ xuống, che đi tia sáng ác độc trong đó.
Không sao. Lần sau cô sẽ không thất bại nữa.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 3: Chịu Trách Nhiệm Với Cô
Dạ Đình Sâm ôm eo Nhạc Yên Nhi đi vào góc vắng người, cho đến khi không nhìn thấy ai nữa.
Đến lúc này Nhạc Yên Nhi mới thả lỏng thân thể, chân mềm nhũn ngã xuống.
Hắn nhanh tay ôm cô vào lòng.
Khuôn mặt đẹp đến mức khó tin đang phóng đại trước mắt, nhưng Nhạc Yên Nhi không thể
quên được hoàn cảnh hiện tại của cô cũng có phần của hắn.
- Cút đi! Đừng chạm vào tôi!
Đây là câu nói cuối cùng của cô trước khi hôn mê.
Chưa bao giờ có ai dám bảo hắn cút đâu.
Dạ Đình Sâm khẽ cười, bế người trong lòng lên.
- Không chạm vào em ư? Không được đâu. – Đôi mỏng thầm thì bên vành tai tinh xắn của cô.
Lúc tỉnh lại, Nhạc Yên Nhi phát hiện mình đã trở lại phòng khách sạn. Tuy trang trí giống hệt
nhau nhưng chắc chắn đây là một căn phòng mới. Có lẽ do đêm qua căn phòng cũ kia bị phá
hoại quá rồi.
Cô nhớ đến chuyện đêm qua, lập tức đề phòng kiểm tra người mình, phát hiện bộ lễ phục rách
rưới đã bị thay thế bằng một bộ váy dài màu gạo trắng rất vừa vặn.
- Yên tâm, là người giúp việc thay đồ cho cô.
Giọng nói quen thuộc truyền đến, Nhạc Yên Nhi ngẩng đầu lên, thế mới phát hiện còn có người
khác trong phòng.
Ở trên sofa cách đó không xa, người đàn ông ngả lưng ra sau, lười nhác ngồi, hai tay gối sau
đầu. Tư thế dù hoàn toàn thả lỏng nhưng trong mắt vẫn có khí thế vương giả đặc thù của người
ở trên địa vị cao.
Đôi mắt như ngọc đen trong sóng nước lúc này nhìn cô chằm chằm.
Bị một đôi mắt như vậy theo dõi nhưng Nhạc Yên Nhi lại không dám nhìn thẳng vào hắn. Cô
bối rối rời tầm mắt, nhìn về phía ông già đứng sau lưng người đó.
Nghiêm lão hơn năm mươi tuổi, đứng thẳng lưng, là quản gia nhiều đời được huấn luyện của
những quý tộc nước Anh. Thấy cô nhìn sang, ông hơi gật đầu:
- Nhạc tiểu thư.
Tiếng gọi này khiến Nhạc Yên Nhi run sợ trong lòng. Cô thậm chí còn không biết hắn là ai,
nhưng có vẻ hắn ta đã điều tra cô rõ ràng rồi.
Bàn tay đặt trong chăn run nhè nhẹ, Nhạc Yên Nhi nắm chặt tay, bắt mình tỉnh táo lại.
  • Rốt cuộc thì anh là ai? Anh muốn làm gì?
  • Đây là thái độ của cô với ân nhân cứu mạng sao? – Dạ Đình Sâm bình thản hỏi.
Nhạc Yên Nhi lập tức quên đi sợ hãi, cả giận mắng:
- Anh có nhầm không vậy? Đêm qua là anh cưỡng bức tôi! Hôm nay lại đứng ra mặc cho đám
paparazzi chụp hình, còn bắt cóc tôi đến đây. Anh mà là ân nhân cứu mạng gì chứ? Tôi có thể
kiện anh đấy biết không?
Đôi lông mày sắc bén của Dạ Đình Sâm hơi nhướng lên:
- Cứu lấy công việc của cô mà còn không xem như ân nhân cứu mạng ư?
Nhạc Yên Nhi sửng sốt:
  • Anh nói gì cơ?
  • Ảnh chụp hôm nay sẽ không có bất cứ một tấm nào bị đăng lên, cũng sẽ không có bất cứ tin
tức xấu nào về cô. Như thế có xem như đã cứu cô không?
Đôi mắt Nhạc Yên Nhi mở to, không dám tin nhìn hắn.
Nhưng trong tiềm thức, cô cảm thấy người đàn ông này thật sự có bản lĩnh đó. Nhìn khí thế của
hắn là đủ biết, hắn không thể chỉ là một người bình thường được.
- Anh nói thật ư?
Dạ Đình Sâm khép hờ đôi mắt phượng lạnh lùng, hiển nhiên là khinh thường trả lời câu hỏi này.
Nhưng Nhạc Yên Nhi nghĩ đến lần đầu bị mất đêm qua, lại tức không biết nói sao:
- Thế thì đã sao? Đó là điều anh phải làm! Đêm qua anh cưỡng bức tôi! Bây giờ chỉ là lập công
chuộc tội mà thôi, sao có thể xem như cứu tôi được!
Nghiêm lão nhìn lén thiếu gia nhà mình, thấy hắn lại khép hờ mắt, bộ dáng lãnh đạm, biết hắn
không muốn trả lời vấn đề này cho nên chỉ phải do mình lên tiếng.
- Là thế này, Nhạc tiểu thư, theo những gì mà chúng tôi điều tra được thì đêm qua cô vốn sẽ bị
đưa đến phòng của đạo diễn Lý. Nhưng do người kia nhầm lẫn nên mới bị đưa vào phòng của
thiếu gia.
Nhạc Yên Nhi ngơ ngác như bị điểm huyệt, một lúc lâu sau mới ngây ngốc hỏi lại:
- Đạo diễn Lý?
Cô quá quen thuộc với người này. Từ ba tháng trước gặp mặt, gã ta vẫn liên tục quấy gây cô.
Nếu cô thật sự bị đưa vào phòng của đạo diễn Lý chỉ sợ sẽ dữ nhiều lành ít thật.
Nhạc Yên Nhi rời mắt nhìn sang khuôn mặt tuấn tú của Dạ Đình Sâm, trong lòng không hiểu
sao lại nghĩ, so với người kia thì có lẽ hắn ta còn tốt hơn? Ít nhất đẹp mắt hơn đạo diễn Lý đầu
hói bụng phệ.
- Đúng vậy. Mà thiếu gia chúng tôi… Đêm qua ngài ấy bị bỏ thuốc, cho nên, khụ… Theo bản
năng sinh lý đã làm ra một số chuyện không thể khống chế được. Thiếu gia rất xin lỗi. Nhưng
thiếu gia đã quyết định chịu trách nhiệm với cô. Cô hãy lấy giấy tờ, sau đó có thể đến cục dân
chính đăng ký luôn.
- Gì? Đăng ký?! Ông đang nói đùa sao?! – Nhạc Yên Nhi nhìn hai người bọn họ, thấy bọn họ
hoàn toàn không có ý như nói đùa.
  • Thưa Nhạc tiểu thư, chúng tôi là nghiêm túc. – Nghiêm lão cung kính trả lời.
  • Các người điên rồi sao?! Tôi hoàn toàn không biết anh ta! Sao có thể kết hôn với anh ta được!
Nhạc Yên Nhi cảm thấy mình sắp không chịu nổi nữa rồi. Xảy ra quan hệ với người xa lạ đã đủ
khiến cô đau khổ, nhưng người kia còn muốn chịu trách nhiệm! Điên rồi ư?! Chỉ vì một đêm mà
cô phải bị trói buộc với một người xa lạ hay sao?!
- Tên tôi là Dạ Đình Sâm, là chủ tịch tập đoàn LN. – Giọng nói lạnh lùng chợt vang lên.
Nhạc Yên Nhi chớp mắt. Hắn đang tự giới thiệu sao?
Chẳng lẽ ý của hắn là hắn tự giới thiệu xong cô sẽ quen biết hắn, sau đó là có thể kết hôn?
- Anh đừng làm thế được không? Mọi người đều là người trưởng thành rồi, chẳng qua là một
đêm mà thôi. Chúng ta đều quên đi không phải tốt hơn sao?
Nhạc Yên Nhi nói, cô đã hoàn toàn quên vừa rồi là ai còn đang kêu gào đòi kiện hắn.
Vẻ mặt người đàn ông vẫn thờ ơ không biểu cảm.
Hoàn toàn không thông cảm được cho nhau!
Nhạc Yên Nhi nổi giận nhảy xuống giường, liếc nhìn ví xách tay của mình, lúc cầm lên chuẩn bị
rời đi lại cảm thấy toàn thân không còn sức lực, chân mềm nhũn khuỵu xuống đất.
Dạ Đình Sâm vừa rồi còn có vẻ không để ý lại bất chợt xông tới, vươn tay giữ lấy vai cô, ôm cô
vào lòng trước khi cô ngã xuống.
- Anh buông tôi ra! – Nhạc Yên Nhi tức đến mức run rẩy hết cả người.
Dạ Đình Sâm như lơ đãng nhìn xuống, thấy được đôi mắt to ướt át như nai con của cô đang
trừng hắn, đôi má cũng ửng hồng vì giận dữ, có vẻ rất hoạt bát, ánh mắt hắn không khỏi sâu
thêm.
Hắn phát hiện, hắn thật sự rất thích đôi mắt này.
- Gọi bữa sáng. – Dạ Đình Sâm đang nhìn chằm chằm vào cô, nhưng lại nói với Nghiêm lão.
Nghiêm lão lập tức gật đầu cung kính:
- Vâng.
Rồi rời phòng gọi bữa sáng.
Dạ Đình Sâm không để ý đến cô giãy giụa, bế cô đặt lên giường, còn mình thì lại ngồi về sofa,
chẳng qua ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào cô.
  • Bác sĩ vừa kiểm tra rồi. Cô hơi tụt huyết áp, lát nữa ăn chút gì đi đã.
  • Tôi không ăn! Tôi chỉ muốn rời khỏi nơi này! – Nhạc Yên Nhi nghiến răng nghiến lợi.
Dạ Đình Sâm mỉm cười hơi mang theo ý trêu chọc:
  • Nếu cô không muốn tôi chịu trách nhiệm, vậy không bằng chúng ta bàn một giao dịch đi.
  • Giao dịch gì? – Đôi mắt to sáng ngời của Nhạc Yên Nhi nhìn hắn đầy cảnh giác.
Dạ Đình Sâm chợt cảm thấy, cô rất giống một con thỏ, thực ra vừa mềm mại vừa đáng yêu
nhưng cứ muốn lộ ra mấy cái răng nanh không hề đáng sợ.
- Gia tộc của tôi muốn tôi cưới một người phụ nữ mà tôi không thích. Tôi không muốn thế. Chỉ
cần cô kết hôn giả với tôi nửa năm, khi xử lý xong chuyện này tôi sẽ trả lại tự do cho cô, còn có
thể cho cô một khoản tiền lớn.
Nhạc Yên Nhi nhăn mày:
- Tại sao lại là tôi?
Dạ Đình Sâm chợt mỉm cười. Nhạc Yên Nhi vẫn biết lúc không cười bộ dáng của hắn vừa lạnh
lùng vừa cấm dục rất đẹp, nhưng không ngờ lúc hắn nở nụ cười lại như tuyết đầu mùa tan chảy,
thậm chí cô cũng nhìn mà ngây người.
- Bởi vì cô không muốn gả cho tôi. Sau khi mọi chuyện kết thúc, cô sẽ không bám lấy tôi.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 4: Giao Dịch
Nhạc Yên Nhi muốn đáp trả nhưng lại không có cơ sở gì mà nói.
Cũng đúng. Một người đàn ông vừa đẹp trai lại vừa giàu có như vậy chắc chắn là hoàng tử
trong mơ của rất
nhiều cô gái…
Nếu không phải lòng cô đã có Lâm Đông Lục có lẽ cô cũng sẽ rung động.
Nhớ đến Lâm Đông Lục trong lòng cô lại đau đớn Không muốn suy nghĩ nhiều hơn nữa, Nhạc
Yên Nhi lắc đầu:
- Không được. Giao dịch này quá vớ vẩn!
Cô vừa dứt lời, đã có tiếng gõ cửa vang lên. Bên ngoài có người thưa:
  • Thiếu gia, bữa sáng đã chuẩn bị xong.
  • Vào đi. – Dạ Đình Sâm đứng dậy: - Đừng vội từ chối. Cô hãy suy nghĩ thật kỹ.
Rồi không chờ Nhạc Yên Nhi đáp lời hắn đã rời khỏi phòng.
Người phục vụ đẩy xe cơm đi đến, chờ đến gần Nhạc Yên Nhi mới phát hiện trên xe cơm ba
tầng bày đầy các
loại đồ ăn sáng khác nhau. Không chỉ có kiểu Hoa kiểu Tây, thậm chí còn có cả kiểu Nhật.
- Không biết cô thích đồ ăn dạng nào nên Nghiêm lão dặn dò chúng tôi chuẩn bị mỗi thứ một
ít. – Người phục
vụ cung kính thưa: - Xin hỏi cô muốn dùng loại nào?
Nhạc Yên Nhi có chút không thoải mái, thuận miệng đáp:
  • Cứ lấy kiểu Tây đi.
  • Vâng.
Người phục vụ đáp xong liền lấy một chiếc mâm vuông từ tầng dưới cùng ra để trước mặt Nhạc
Yên Nhi, sau
đó lại đặt sandwich, trứng ốp lết, salad, sữa bò lên mâm theo thứ tự.
Nhìn thức ăn Nhạc Yên Nhi mới thấy đúng là hơi đói bụng.
Cô tự thuyết phục mình, chỉ có ăn no thì mới có sức mà rời đi. Sau đó liền dùng bữa.
Sandwich vừa vào miệng, Nhạc Yên Nhi lập tức mở to mắt. 23 năm qua, cô chưa bao giờ nếm
qua miếng
sandwich nào ngon đến vậy! Xem ra cái tên Dạ Đình Sâm kia thật sự là rất biết cách hưởng thụ
cuộc sống nhỉ!
Chờ đến khi cô ăn xong thức ăn trên bàn rồi, người phục vụ lại hỏi:
- Xin hỏi cô còn cần gì nữa không?
Nhạc Yên Nhi xua tay liên tục:
- Không cần không cần.
Sau đó cô sờ bụng, sắp no nứt bụng rồi.
Người phục vụ cung kính thu dọn bàn, cúi người chào cô rồi đẩy xe cơm rời đi.
Lúc này, tiếng chuông di động chợt vang lên.
Nhạc Yên Nhi nghe thấy tiếng điện thoại của mình liền vội vàng lấy máy trong ví ra. Nhìn thấy
ba chữ “Bạch
Nhược Mai” nhảy nhót trên màn hình, sắc mặt cô lập tức trở nên lạnh lẽo. Cảm giác vui vẻ vì vừa
ăn uống no
đủ lại thoáng chốc rơi xuống đáy cốc.
- A lô. Bạch Nhược Mai, cô còn muốn gì nữa?
Bên kia là giọng nói dịu dàng đến mức ghê tởm của Bạch Nhược Mai:
- Nhạc Yên Nhi, tôi quên không nói với cô, gần nhất có một cuộc đấu giá từ thiện mời tôi và
Đông Lục tham
dự, tôi đã mang một chiếc vòng cổ kim cương ra bán đấu giá.
Nhạc Yên Nhi hơi cau mày. Bán đấu giá? Liên quan gì tới mình?
- Chiếc vòng cổ đó đúng là đẹp thật đấy, nghe nói tên nó là “Biển Sao”…
Nhạc Yên Nhi bỗng chốc nắm chặt di động, gằn từng tiếng một:
  • Bạch Nhược Mai! Cô dám!
  • A, đồ của tôi, tôi có gì mà không dám chứ?
  • Có phải là đồ của cô không, chính cô biết rõ!
Nhạc Yên Nhi chưa bao giờ thấy người nào vô liêm sỉ đến thế. Rõ ràng đó là di vật mà mẹ để lại
cho cô vậy mà
Bạch Nhược Mai cũng dám nói đó là đồ của cô ta.
- Rơi vào trong tay tôi thì chính là đồ của tôi. – Có vẻ như Bạch Nhược Mai rất hài lòng với phản
ứng tức đến
khó thở của Nhạc Yên Nhi, cười khanh khách nói: - Có người ấy, ngay cả đồ của mình mà cũng
không giữ
được, rơi vào tay người khác thì cũng đừng trách ai. Lúc đó người khác muốn làm thế nào thì đó
là quyền của
người ta.
Đồ của mình mà cũng không giữ được… Bạch Nhược Mai không chỉ nói vòng cổ, còn nói Lâm
Đông Lục.
Ánh mắt Nhạc Yên Nhi lạnh lẽo.
Lâm Đông Lục thì thôi, nhưng vòng cổ, cô nhất định phải lấy lại.
- Tôi sẽ lấy lại vòng cổ. Còn cô, Bạch Nhược Mai, tôi sẽ khiến cô phải trả giá đắt!
Dứt lời, cô lập tức cúp điện thoại.
Lúc lâu sau Dạ Đình Sâm mới trở về.
Nhạc Yên Nhi cuộn mình nằm trên giường, ôm một chiếc gối trong lòng. Cô cúi đầu, mái tóc dài
đen mượt
buông xuống, không nhìn rõ cảm xúc.
Nghe thấy tiếng mở cửa Nhạc Yên Nhi liền ngẩng đầu. Dạ Đình Sâm nhìn thấy sắc mặt cô tái
nhợt, chỉ có đôi
mắt to là sáng ngời, dường như đã hạ quyết tâm.
Không hiểu sao, nhìn thấy sắc mặt không còn màu máu của cô trong lòng hắn lại có chút đau
đớn.
Bỏ qua thứ cảm xúc khó hiểu này, Dạ Đình Sâm nhướng mày trêu chọc:
- Đang chờ tôi à?
Lúc vừa vào, vệ sỹ báo cô đã không đòi bỏ đi nữa.
- Anh… - Nhạc Yên Nhi hít một hơi thật sâu, như để lấy đủ dũng khí rồi hỏi: - Anh vừa nói đến
giao dịch… Là
nghiêm túc sao?
Hắn đi đến, ngồi xuống bên cạnh cô.
Cô gái nhỏ nhắn run lên, dường như đang sợ hãi. Thấy hắn chỉ ngồi xuống mà không làm gì
khác cô mới bình
tĩnh lại.
- Đương nhiên là nghiêm túc. – Dạ Đình Sâm nhìn chằm chằm khuôn mặt cô gái, không bỏ qua
bất cứ một chút
cảm xúc nào của cô.
- Tôi có thể đồng ý. – Nhạc Yên Nhi ấp úng, vừa dứt lời đã thấy Dạ Đình Sâm hơi nhếch môi, lại
là một đường
cong mê người, cô vội vàng bổ sung: - Nhưng tôi có điều kiện.
Dạ Đình Sâm không nói gì. Nhưng từ ánh mắt chăm chú của hắn, Nhạc Yên Nhi biết hắn đang
lắng nghe một
cách nghiêm túc:
Nhạc Yên Nhi cắn môi, chần chừ nói:
- Tôi… Tôi không cần tiền của anh. Nhưng tôi muốn anh tham gia đấu giá một chiếc vòng cổ
giúp tôi. Đắt
lắm… Có lẽ cần mấy triệu…
Nhạc Yên Nhi nói đến đây, ngay cả chính cô còn không biết nói thêm gì nữa. Vừa rồi còn bảo là
không cần tiền
của người ta, chớp mắt đã muốn hắn mua một chiếc vòng cổ mấy triệu… Không phải là tự vả
miệng mình sao?
Nhìn vẻ buồn bực trên khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo kia, trong mắt Dạ Đình Sâm xuất hiện ý
cười sâu xa.
Đã rất lâu rồi hắn chưa từng gặp ai có thể khiến hắn vui vẻ như thế.
Nhạc Yên Nhi cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của hắn, lo lắng hắn hiểu nhầm ý đồ của
mình, bàn tay nhỏ
áp lên ngực hắn, cuống quýt nói:
- Tôi thật sự không phải vì tiền của anh đâu. Chiếc vòng cổ đó rất quan trọng với tôi, tôi nhất
định phải lấy lại
nó.
Bàn tay nhỏ như không xương đặt trước ngực, cảm xúc mềm mại này đêm qua hắn vừa mới
nếm trải…
Trong khoảnh khắc, ánh mắt Dạ Đình Sâm dần nhuộm sắc thái khác thường.
- Tôi đồng ý. – Giọng nói trầm thấp êm tai như tiếng đàn cello trầm lắng.
Nhạc Yên Nhi thở phào nhẹ nhõm, thế mới phát hiện dường như bàn tay cô có thể cảm nhận
được nhịp tim
mạnh mẽ của hắn xuyên qua lớp vải áo sơ mi, cô bối rối thả tay xuống.
- Tôi cam đoan, nửa năm sau tuyệt đối sẽ không dây dưa với anh nữa đâu.
Những lời này khiến sắc mặt Dạ Đình Sâm hơi tối lại.
Tại sao cô vừa nói phải rời xa hắn đã khiến hắn ngay lập tức cảm thấy không được vui?
Đương nhiên, Nhạc Yên Nhi không thể đoán được Dạ Đình Sâm đang nghĩ gì. Trong mắt cô, Dạ
Đình Sâm vẫn
luôn thâm trầm mà hờ hững như vậy. Những thay đổi rất nhỏ của cảm xúc đều bị che giấu sau
đôi mắt lạnh lùng
kia.
Thấy Dạ Đình Sâm không nói lời nào, cô chớp đôi mắt to, hỏi:
- Anh sao thế?
Cô sắc bén nhận ra, tuy biểu cảm của Dạ Đình Sâm không thay đổi nhưng bất chợt lại có khí thế
“người lạ cấm
gần” như lúc trước.
- Có mang theo giấy tờ không?
Nhạc Yên Nhi lắc đầu:
- Mang theo chứng minh nhân dân, nhưng hộ khẩu để ở nhà.
Dạ Đình Sâm đứng dậy:
- Đi thôi, tôi đưa cô về giấy tờ.
Nhạc Yên Nhi hơi giật mình:
  • Hôm nay đi đăng ký luôn sao?
  • Không thì thế nào? – Dạ Đình Sâm nhìn cô, cười như không cười.
Nhạc Yên Nhi lại nghĩ, bọn họ kết hôn giả nên có cần bày tiệc cưới đâu, cũng không cần thông
báo cho người
Kết hôn chớp nhoáng - Tổng tài ly hôn đi - Chương 4: Giao Dịch Phần trước Phần sau
Phần trước
Phần sau
Về đầu trang
Tiểu thuyết Truyện tranh Chiêu mộ tác giả Đăng tác phẩm Tải App
Đọc bằng điện
thoại
Mục lục
Thiết lập
thân và bạn bè, hình như đúng là không có gì phải chuẩn bị cả.
Cô cắn nhẹ môi, đáp:
- Vâng.
 

Bình luận facebook

Top Bottom