Full DEAR DOCTOR

Thảo luận trong 'Truyện ngôn tình' bắt đầu bởi ♚Hoàng Ngọc♔, 17/10/16.

  1. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,025
    Đã được thích:
    149,157
    Điểm thành tích:
    14,914
    Nhật kí
    Trí nhớ tôi không tốt. Vậy nên thường phải viết nhật ký.
    Đó là một thói quen nửa tốt nửa xấu. Tốt ở điểm, kể cả những chuyện lông gà vỏ tỏi, chỉ cần có thời gian, sau này lật ra đọc lại, tự đùa tự vui lúc nào cũng được. Xấu ở chỗ, từ một ngày nào đó, nó nghiễm nhiên trở thành cuốn sách gối đầu giường của Bác sĩ...
     
    Chỉnh sửa cuối: 17/10/16
  2. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,025
    Đã được thích:
    149,157
    Điểm thành tích:
    14,914

    #1 ĐIỆN THOẠI

    Ngày 28 tháng 2 năm 2009
    Vùi trong một bàn đầy sách vở tài liệu, tôi đang đau đầu tính toán tỉ lệ tăng lợi nhuận quyền mua cổ phiếu bỗng bàn rung bần bật. Phải lục tung đống giấy tờ tôi mới cứu được chiếc điện thoại nhỏ bé ra ngoài, là mẹ gọi đến.
    “Có kết quả kiểm tra của ba mày rồi. Phải cắt hai phần ba dạ dày đấy.”
    Tôi dừng bút: “Giáo sư dạy luật kế toán của bọn con bị ung thư mà chỉ bỏ một phần hai, thầy Lâm loét dạ dày kiểu gì mà cắt những hai phần ba?” Tuy não tôi đã bị đống số má mài phẳng nhưng vẫn đủ nhạy cảm với những con số mới xuất hiện này.
    “Thứ hai làm phẫu thuật. Mai mày về nhà trước, cần mang gì tý mẹ nhắn tin cho. Sáng thứ hai cơ quan ba có xe lên đây thì đi cùng luôn nhé.”
    Rồi trong tiếng “vâng” đầy ngập ngừng của tôi, mẹ cúp máy rất nhanh.

    Khi ấy, tôi như bao sinh viên năm cuối đang làm luận văn tốt nghiệp, khoác áo lông, mắt căm phẫn, mặt thẫn thờ.
    Thầy Lâm là ba tôi, giảng viên chính trị cấp cao, sở trường ngày đêm tăng ca, có tiền sử hai mươi lăm năm bệnh dạ dày, sang năm mới còn thêm bệnh chán ăn nên bị mẹ áp giải đến thành phố X kiểm tra dạ dày. Trong mấy lần liên lạc ngắt quãng trước đây, kết quả tôi được báo là loét dạ dày, còn thủng nữa.
    Con người luôn có trực giác bản năng với tin xấu, ví dụ như bây giờ, “hai phần ba” thoắt biến thành cây kim gợi ra rất nhiều hành vi kỳ lạ của ba mẹ trong trí nhớ tôi.

    Ngày 2 tháng 3 năm 2009
    Khi xe dừng trước cửa bệnh viện ung bướu, tôi thấy đầu mình như bọc trong túi ni lông, khó chịu và ngột ngạt. Bảy năm trước, sau khi thi lên cấp ba, tôi từng được đưa đến đây – khi bà ngoại bị ung thư mũi họng giai đoạn cuối.
    Chú ra đón tôi, khoác vai an ủi: “Tám giờ vào phòng giải phẫu. Mẹ cháu… muốn nói dối nhưng chú không đồng ý. Cháu cần được biết chuyện này. Khó chịu thì cứ khóc đi, nhưng lát nữa đừng để mẹ nhìn thấy nhé.”
    Tôi cúi đầu, quệt nhanh giọt nước mắt vừa rơi.
    Hàng cuối cùng, khu vực chờ.
    Tôi hắng giọng, đặt ba lô xuống: “Đồng chí, công tác giữ bí mật tốt lắm. Giấu tôi bao lâu rồi?” Tôi ngồi xuống, lấy bánh mì gối trong túi ra.
    “Mày làm gì đấy?” Rõ ràng bà rất ngạc nhiên trước sự bình tĩnh của tôi.
    “Con chưa ăn sáng xong.” Thần kinh và tâm lí phải tôi luyện bao nhiêu lâu trong sóng gió cuộc đời mới được kiên cường và bình tĩnh như thế đấy, “Mẹ ăn không?”
    Mẹ ngồi cạnh chăm chú quan sát biểu cảm của tôi: “Mày biết rồi à?”
    “Nếu xe dừng trước cửa bộ công an thì may ra lừa thêm được lúc nữa.”
    Mẹ thở dài, mắt đỏ hoe.
    Tôi đưa tay vuốt lưng bà: “Thầy Lâm nói thế nào ấy nhỉ? Đúng là tố chất tâm lý của đồng chí kém quá, mới thế thôi đã sợ rồi.”
    Mẹ quay đi: “Mày không biết chứ bụng ba mày bị mổ một đường dài như vậy, hẳn phải đau lắm.”
    Tôi xoè ra thanh sô cô la: “Mẹ sinh con cũng là sinh mổ cơ mà, bụng chẳng rạch một đường, giờ có sao đâu.”
    Chưa ăn xong hai lát bánh đã nghe thấy tiếng gọi: “Khoa ngoại dạ dày giường 39, Lâm XX.” Tôi vội vàng chạy ra ngoài.

    Xếp hàng trước cửa phòng phẫu thuật, một bác sĩ mặc đồ giải phẫu cầm khay inox: “Đây là bộ phận bị cắt bỏ.”
    Mẹ chạy theo nhìn vào trong khay, “a” một tiếng rồi nhắm mắt quay đi.
    Tôi bước đến cẩn thận quan sát thứ trắng trắng hồng hồng to bằng bàn tay vừa cắt từ trong bụng thầy Lâm ra. Không hiểu sao thấy xót xa mà thân quen lạ, tôi đến gần, cúi xuống ngửi, không nồng nặc mùi máu tươi như trong tưởng tượng, chỉ có vị nhàn nhạt của dung dịch tiêu độc.
    “Khối u nằm ở vị trí tương đối cao nên phải di chuyển vị trí cắt bỏ lên trên, dạ dày còn lại khoảng 20%.”
    Tôi gật gật đầu. Bác sĩ quay vào phòng.
    Đó là lần đầu tiên tôi gặp Bác sĩ. Tha lỗi cho trí nhớ mơ hồ của tôi: Căn bản hôm ấy anh bịt kín mít.

    Hơn mười hai giờ, thầy Lâm được đẩy về phòng bệnh, đang định nâng lên giường thì anh hộ lý chặn lại: “Để đàn ông làm, hai chị không nâng được đâu.” Tôi với mẹ ngơ ngác nhìn nhau, ở đây chỉ có phụ nữ, chú bác có việc về hết cả rồi, lấy đâu ra đàn ông?
    Anh ta nhìn chúng tôi, bất đắc dĩ nói: “Tôi giúp một tay, hai người tìm ai đấy nữa đi, thử con trai của bệnh nhân phòng bên xem.” Tôi chẳng biết làm gì với anh hộ lý vừa cẩn thận vừa phiền toái này đành ra ngoài tìm cứu viện.
    Đúng lúc ấy Bác sĩ vừa ra khỏi phòng giải phẫu, khẩu trang còn chưa cởi, định tắm rửa rồi ăn cơm thì đụng phải tôi đang ra ngoài, anh nhìn số phòng bệnh: “Giường 39, có chuyện gì thế?”
    “Bác sĩ, phiền anh chút việc này được không?”
    Theo lời Bác sĩ, nghiệt duyên của chúng tôi, bắt đầu từ giây phút đó.

    __________

    Bác sĩ: Em nghĩ cái gì mà nhào xuống ngửi thế? Anh còn tưởng em định thò tay chọc nữa chứ.

    (thực ra em cũng định vậy…)
     
  3. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,025
    Đã được thích:
    149,157
    Điểm thành tích:
    14,914

    #2 TRỰC ĐÊM

    Ngày 3 tháng 3 năm 2009
    Bốn mươi tám tiếng sau khi phẫu thuật tôi “canh gác” cạnh thầy Lâm, mắt cũng không dám chớp. Ngoài cau mày, thầy chẳng ho he gì, tôi chỉ có thể đoán tình trạng của ông qua hàng mi run run cho đến tận khi ông nhéo tay tôi, rên rỉ: “Đau.”
    Chắc thuốc tê đã hết tác dụng, tôi bình tĩnh lại, hôn lên trán ông: “Ba phải ngoan nhé, sẽ hết đau nhanh thôi.”

    Thầy Lâm nhà chúng tôi rất may mắn.
    Trước kia, khi còn ở trụ sở quân khu, dù ba mẹ bận rộn nhưng sinh hoạt hàng ngày có lính cần vụ lo nên thầy tôi có một tuổi thơ nhàn hạ.
    Rời nhà đi học, cũng được coi là hot boy làm mưa làm gió, việc giặt giũ ga giường, vỏ chăn cuối tuần đã có các bạn nữ “hành động hiền lương mang lòng hổ sói” tranh nhau giúp đỡ. Cho đến giờ khi nhắc tới lịch sử hào hùng ấy, thầy vẫn còn rất đỗi tự hào.
    Rồi tốt nghiệp, làm việc trong đơn vị, thầy được phân vào ký túc xá một phòng hai mươi mét vuông (cho một người đã lập gia đình hoặc hai người còn độc thân). Trong ký túc xá kiểu ấy, không bao giờ vắng bóng những bà chị rảnh rỗi, tuy lắm chuyện nhưng rất biết cách chăm sóc cuộc sống của các thanh niên trẻ. Bạn cùng phòng ông là người địa phương, thỉnh thoảng được mẹ đến thăm, cụ nhà tính tình hiền lành, thấy thầy Lâm gầy như que củi nên rủ lòng thương xót, tiện đường vỗ béo luôn thể.
    Về sau, yêu mẹ tôi – vừa hay lại là một người bạn gái ưa sạch (thuộc loại một tuần ít nhất phải giặt rèm một lần), thế là ngay cả quần áo vỏ chăn các thứ ông cũng chẳng cần động tay vào – bà ngại thầy tôi giặt bẩn.
    Đến lúc kết hôn, mua nhà, chọn cùng một khu với ông bà ngoại, được một thời gian thì bà ngoại về hưu, thấy vợ chồng son làm ăn vất vả nên nhận lo bữa trưa, bữa tối, ba mẹ tôi chỉ cần chuẩn bị ăn sáng là xong.
    Và rồi khi có tôi, dưới sự đào tạo “tự túc là hạnh phúc” và tôn sùng thầy Lâm một cách mù quáng của mẹ, tôi nhận nhiệm vụ làm bữa sáng, chọn quần áo, thậm chí là rót nước bưng trà cho ba đại nhân. Từ đó, thầy Lâm quẳng đi gánh lo cuối cùng, cứ thế vui vẻ sống hơn hai mươi năm qua.
    Dài dòng như vậy chỉ để chứng minh một luận điểm: Thầy Lâm đã bị nhà tôi chiều hư, mà chúng tôi cũng đã chiều mãi thành quen mất rồi…
    Lần này phẫu thuật, từ chuyện lớn là đi lại, đến chuyện nhỏ là mặc quần áo, súc miệng, đánh răng, hai mẹ con tôi lo từ A đến Z.

    Lần đầu tiên chính thức gặp Bác sĩ là buổi tối thứ ba sau khi phẫu thuật, khi tôi đang dỗ thầy Lâm ngủ. Lúc đó tôi nửa ngồi trên giường, lấy khuỷu tay phải làm điểm tựa, nâng cổ và bả vai để đầu thầy tựa vào cánh tay, tay trái khe khẽ vỗ lưng ba đại nhân ru ngủ. Không khác gì Phù Dung tỷ tỷ phiên bản đặt biệt [1].
    Trước đó thầy Lâm được bỏ ống dẫn oxy, trên người chỉ còn bốn ống (ống dạ dày, ống tiếp thức ăn, ống dẫn tiểu và ống dẫn lưu), có thể xoay người được, nhưng vết mổ đau và bụng trướng hành hạ ông ngủ không nổi mà thức cũng chẳng xong. Trong trạng thái nửa tỉnh nửa mơ ấy, khi tôi vừa thò tay đỡ cổ để mát xa, thầy đã lăn trọn vào lòng tôi một cách vô cùng chuẩn xác rồi há miệng ngáy o o… Tôi vừa xấu hổ, vừa yên tâm, chấp nhận số phận.
    Khi đang vặn vẹo với tư thế không-được-tao-nhã-cho-lắm ấy, cửa mở ra. Trong vòng ba ngày sau khi phẫu thuật, cứ hai tiếng lại có người đến kiểm tra phòng bệnh một lần, Bác sĩ trực đêm tay cầm đèn pin bước vào. Rõ ràng, khi đèn pin chiếu đến tư thế của tôi, anh sững sờ một lúc. Tôi thấy cần phải giải thích gì đó nên thì thào: “Vết mổ đau, ông ấy không ngủ được.”
    Bác sĩ mỉm cười: “Cô có cần giúp đỡ không?”
    “Không cần, cảm ơn.”
    Anh gật đầu rồi đi.
    Khi ấy ánh sáng mờ mờ ảo ảo, lại dành hết sự chú ý cho thầy Lâm, ấn tượng đầu tiên về Bác sĩ trong tôi không có gì hơn ngoài một bóng lưng cao gầy.

    __________

    Bác sĩ: Mới sai bảo người ta xong, quay đi quay lại đã quên rồi!

    [1] Phù Dung tỷ tỷ: rất nổi tiếng trên Internet, đặc biệt là khi xuất hiện trở lại năm 2011 sau khi giảm cân, có nghi án “đụng dao kéo”, còn được biết đến về những điệu nhảy khó tả và kiểu pose ảnh chữ S của mình.
     
    Chỉnh sửa cuối: 1/11/16
  4. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,025
    Đã được thích:
    149,157
    Điểm thành tích:
    14,914

    #3 ĐÔI MẮT

    Ngày thứ tư sau khi phẫu thuật, thầy Lâm đã hoàn toàn tỉnh táo. Sáng hôm ấy, tất cả các bác sĩ đều đến phòng kiểm tra.
    Chủ nhiệm A: “Tình trạng hôm nay thế nào rồi?”
    Tôi: “Ngoài bụng trướng hơi đau thì ổn ạ.”
    Chủ nhiệm kiểm tra vùng bụng và vết mổ: “Trướng bụng là chuyện bình thường, gần như hôm nay sẽ thoát hết khí, sau đó có thể bắt đầu uống thuốc.” Rồi cười cười với chúng tôi, “Hồi phục nhanh lắm, hai mẹ con vất vả rồi.”
    Nghe vậy, một bác sĩ đang cúi đầu ghi chép bên cạnh bỗng ngẩng lên nở nụ cười.
    Tôi không biết phải miêu tả đôi mắt ấy như thế nào. Trong và rất đỗi dịu dàng, nó làm tôi chợt nhớ đến một câu thơ từng đọc từ thuở xa lắc xa lơ nào đó, “She walks in beauty, like the night/ Of cloudless climes and starry skies“. Dường như ẩn sâu trong đó là cả một thế giới mênh mông và tĩnh lặng khiến người ta chỉ tiếc không thể mãi mãi đắm chìm.
    Tôi hoảng hốt mất 0.1s, liếc qua bảng tên trước ngực anh: Cố Nguỵ, nghề nghiệp: Bác sĩ. Là bác sĩ phụ trách của thầy Lâm.
    Từ trước đến nay, tôi không bao giờ tin cái gọi là “tiếng sét ái tình”, cũng tự thấy bản thân có sức chống cự tương đối mạnh trước trai đẹp. Nhưng lần này tôi không thể không cảm thán, thực sự là một đôi mắt khiến người ta muốn phạm tội…

    Ngày 5 tháng 3 năm 2009
    Ngày thứ năm sau phẫu thuật, ăn sáng xong, mẹ đổi ca để tôi có thời gian nghỉ ngơi. Tôi cầm táo và dao gọt hoa quả ra hành lang, tựa vào lan can từ từ gọt.
    Thay vì ăn, tôi lại thích gọt vỏ, thích nhìn lưỡi dao lượn đều và lớp vỏ mong manh tách từng vòng từng vòng thành một đường tròn hoàn mỹ. Đó là một phương pháp điều chỉnh cảm xúc rất tốt.
    Tôi gọt được một nửa thì “phúc đến lòng sáng” ngẩng đầu, thấy bác sĩ Cố đang đi về phía này, chỉ cách tôi chừng năm mét, vẫn là bờ vai mảnh khảnh, bước đi không tiếng động như mèo ấy…
    Tôi nâng cổ tay, định hoàn thành công việc bằng tốc độ nhanh nhất có thể nhưng quýnh lên một cái, vỏ táo đứt đôi… Có trời mới biết lúc ấy mặt tôi đần ra như thế nào. Anh dừng lại, mắt do dự đảo một vòng giữa tôi và vỏ táo đang yên nghỉ dưới đất, môi hơi mím lại rồi lễ phép mỉm cười: “Gọt táo đấy à.” Bác sĩ, anh lịch sự quá…
    Đôi mắt chết người vừa xuất hiện, đầu tôi nóng lên, hiến dâng quả táo trong tay: “Anh ăn táo không?” >_<…
    Anh bật cười: “Không, cảm ơn. Tôi đang đi kiểm tra phòng bệnh.”
    Đến tận khi bóng áo blouse trắng biến mất sau cánh cửa phòng bên tôi mới nhận ra quả táo trên tay mình vẫn chưa gọt xong…

    Chín rưỡi sáng, cửa phòng bệnh mở ra, một người mặc đồ giải phẫu xanh, mũ nón khẩu trang bịt kín từ đầu đến chân đi tới. Tôi chống trán nghĩ thầm, với cự ly xa như thế mà tôi có thể dễ dàng nhận ra một người đàn ông mới gặp chưa đầy hai ngày chỉ bằng hình dáng, bước đi và thậm chí là giác quan thứ sáu, điều đó nói lên cái gì? Như Edward đã nói, since I’m going to hell…
    Bác sĩ Cố thấy thầy Lâm đang ngủ nên bước đến cạnh tôi, đưa cặp tài liệu, nhỏ giọng: “Nước truyền cho ba cô hôm nay thay, cô xem thử đi.”
    Phương án trị liệu, tên và dược hiệu được ghi chú rất rõ ràng, tôi nghiên cứu một lúc, ký tên rồi ngẩng đầu. Bác sĩ đang cúi xuống xem tôi ký, cả khuôn mặt chỉ lộ mỗi đôi mắt – đôi mắt khiến tôi bất giác đắm chìm, cảm giác ấy như cả não bộ đã ngừng hoạt động, lơ lửng trôi trong một khối bong bóng khổng lồ…
    Anh chớp chớp mắt, tôi nhanh chóng hoàn hồn, không dám nhìn tiếp: “Cảm ơn anh.”
    “Không có gì.” Anh cất tài liệu rồi đi, được chừng hai bước thì quay lại dặn dò, “Lúc ông ấy ngủ, cô có thể nghỉ ngơi một lúc đấy.”
    Sau khi bác sĩ Cố ra ngoài, tôi buồn bã nhìn thầy Lâm đang ngủ ngon lành cành đào, liệu người ta có thấy con vồ vập quá không ba?

    Ngày 6 tháng 3 năm 2009
    Ngày thứ sáu sau phẫu thuật, thầy Lâm đã có thể uống nước, ăn cơm, vượt qua những ngày đau đớn nhất, bây giờ tinh thần ông có vẻ tốt hơn nhiều.
    Lúc bác sĩ Cố đến kiểm tra, tôi đang ngồi cuối giường mát xa cho thầy Lâm theo đường kinh mạch của dạ dày…
    Bác sĩ Cố: “Bác thấy thức ăn hỗ trợ hôm nay thế nào? Dạ dày còn khó chịu không?”
    Thầy Lâm: “Vẫn trướng.”
    “Dấu hiệu này rất bình thường, chỉ cần không buồn nôn là ngày mai bác có thể tăng lượng thức ăn, nhưng đừng quá liên tục hoặc quá nhiều một lần, cứ chia nhỏ nhiều bữa một ngày là được.”
    Anh ấy cách mình chưa đến ba mươi cm. Tôi rất mâu thuẫn giữa hi vọng muốn anh đi luôn hay ở lại thêm lát nữa, dần dà, đến cổ tôi cũng bắt đầu nóng lên. Bác sĩ vẫn giữ nguyên nụ cười dịu dàng, mắt nhìn thầy Lâm: “Hàng ngày bác rất ít khi làm việc nhà phải không?”
    Hai mẹ con tôi vô thức thật thà “vâng” một tiếng.
    Khuôn mặt già nua của thầy tôi hơi đỏ: “Làm chứ, có làm chứ.”
    Mẹ: “À thỉnh thoảng có xào rau.”
    Bác sĩ cười càng rạng rỡ, khoe hàm răng trắng sáng: “Có phải bác gái cắt rửa xong xuôi, bác chỉ cần đứng xào không?”
    Khi ấy tôi rất ngưỡng mộ Bác sĩ, chỉ cần một lần nằm trên bàn phẫu thuật và năm phút thăm bệnh mỗi ngày, anh có thể đoán được cả những chi tiết như vậy. Hậu quả của việc miệng nhanh hơn não đó là: “Giờ y học đã phát triển đến mức dạy cả trinh thám hình sự cơ à…”
    Nói xong tôi 囧, bác sĩ bật cười, mẹ cũng cười. Tôi xấu hổ quay lại nhìn anh một cái, đường viền hàm dưới góc cạnh, làn da siêu đẹp.
    Bác sĩ chào tạm biệt rồi đi mất. Một lát sau…
    Mẹ: “Mày cười ngây ngô cái gì đấy con?”
    Tôi: “Dạ? À… Ôi chao, ngay cả bác sĩ còn thấy mẹ con mình chiều thầy Lâm quá rồi, ha ha ha.”

    __________

    Bác sĩ: Khi ấy anh nghĩ bác trai được chiều quá. Về sau, có một hôm, nhận liên tục bốn ca mổ, mệt rũ người, ngồi trong phòng vừa xếp tài liệu vừa ao ước, giá mà mình cũng được chiều như vậy.
     
  5. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,025
    Đã được thích:
    149,157
    Điểm thành tích:
    14,914

    #4 TÁO

    Ngày 8 tháng 3 năm 2009

    Phẫu thuật xong ba ngày xuống giường, năm ngày loạng choạng cất bước, thầy Lâm hồi phục tương đối nhanh. Trong thời gian đó, bác sĩ Cố cũng dần quen thuộc với gia đình tôi, gặp chúng tôi ở hành lang còn trêu thầy Lâm: “Bác đi đâu cũng có hai điều dưỡng viên cao cấp đi cùng nhỉ.”

    Ngày thứ tám sau khi phẫu thuật, thầy Lâm đã đi khá vững, không cần tôi đỡ cũng có thể đi thẳng băng được rồi. Lúc qua phòng làm việc của các bác sĩ, ông kéo tay tôi lại: “Ô nhìn kìa.”
    Tim tôi “thịch” một tiếng, ‘không phải bị thầy Lâm phát hiện rồi chứ’, tôi chột dạ nhìn vào bên trong, thấy trên ghế có một chàng trai mặc áo blouse trắng.
    “Thấy thằng nhóc kia không? Đẹp trai phết.”
    Oẹ, ốm một cái là sở thích thay đổi 360o, lại còn dẫn con gái đứng cửa nhòm giai, chẳng có lẽ mấy bữa nay bị các bà các bác trung niên đồng hoá mãnh liệt quá… Nhìn lướt qua: da trắng, mặt chữ điền, đeo kính. Tôi bình luận đúng trọng tâm: “Phình phường.” Rồi dìu ông chuẩn bị đi.
    Thầy Lâm lập tức nghiêm nghị: “Đẹp trai như sao Hàn ấy.”
    Ôi chao, đến Lương Triều Vĩ với Lưu Thanh Vân còn không phân biệt nổi thì đồng chí có tư cách gì để bình luận.
    Không nói nhiều quay lưng đi luôn: “Ba quá khen ấy, bình thường thôi”. Tôi bỗng thấy, nếu bị bắt gặp đang bò trước cửa phòng làm việc người ta để soi giai đẹp thì không biết phải tìm lỗ nào mà chui nữa, nên vội vàng vừa lôi vừa ôm đứa-trẻ-già này về: “Đi, đi nào, kinh quá cơ.”
    Thầy Lâm vẫn rất kiên trì: “Đẹp trai thật mà.”
    Tôi ôm ông kéo đi dạo, khẳng định: “Không đẹp trai bằng bác sĩ Cố.”
    Đến cầu thang máy, chúng tôi vòng lại.
    Thầy Lâm bắt đầu phản công: “Bác sĩ Cố nhìn cũng sáng sủa, nhưng cậu kia nhìn góc cạnh hơn.”
    Tôi: “Có phải đống gỗ đâu mà đòi góc cạnh.”
    “Còn trẻ hơn nữa.”
    “Bác sĩ Cố là nghiên cứu sinh, học nhiều hơn cậu ta ba năm. Thời đại này trình độ kỹ thuật tốt mới đáng tin cậy.”
    “Nói chung là cậu kia được lắm.”
    “Bác sĩ Cố tốt hơn!”
    Tôi vừa khẳng định như đinh đóng cột thì có cô y tá đi qua, còn nhìn tôi một cái kỳ lạ, tôi chột dạ, quay lại — bác sĩ Cố đang đứng cách chúng tôi hơn một mét, cười tủm tỉm, hiếm lắm mới thấy anh không mặc áo blouse, thay vào đó là áo đen, bên trong là áo lông cừu màu xám phối với quần bò và giày thể thao, đeo túi chéo Mizuno, nhìn trẻ trung chẳng kém sinh viên đại học.
    Vào giây phút đó, tôi rất rất muốn cắn lưỡi tự tử…
    Bác sĩ Cố bình tĩnh: “Hôm nay vận động tốt vậy. Vết mổ của bác thế nào rồi?”
    Thầy Lâm: “Tối qua ngủ ngon nên nay tinh thần không tệ. Vết mổ còn hơi hơi đau.”
    Bác sĩ Cố: “Vâng, lát nữa cháu kiểm tra lại vết mổ, nếu khôi phục tốt là có thể rút ống dẫn lưu được rồi.” Nói xong gật đầu cười cười rồi vào văn phòng.
    Trong toàn bộ cuộc đối thoại, tôi mơ màng đứng cạnh, cố gắng giữ bình tĩnh.
    Thầy Lâm: “Ừ, cậu bác sĩ này cũng được đấy.”
    Tôi oán thầm, người vừa bảo anh ấy già là ai vậy? Chẳng qua tại áo blouse làm tăng tuổi, tạo nên hình tượng bác sĩ chững chạc thận trọng thôi.

    Ngày 9 tháng 3 năm 2009

    Tôi xách phích nước ra khỏi phòng lấy nước sôi, lúc đi qua văn phòng Bác sĩ, cửa mở toang, không hiểu ma xui quỷ khiến kiểu gì mà tôi ngó vào, thấy bác sĩ Cố đang quay lưng về phía cửa gõ đơn thuốc.
    Không biết có phải tại bác sĩ Cố gầy quá hay không mà nhìn lưng hơi còng, nhưng điểm này chẳng ảnh hướng chút nào đến vẻ cao ráo thư sinh của anh cả (có quá nhiều mâu thuẫn >_<. . . ). Tay anh vừa dài vừa sạch sẽ, tóc mới cắt lộ chiếc cổ gầy nhã nhặn.
    Tôi cứ thế vừa đứng gặm táo, vừa thưởng thức cái đẹp… Chắc tại táo đỏ Fuji giòn quá, tiếng cắn lại hơi to nên anh quay lại, tôi đóng băng tại trận.
    Tuy vậy, tôi có một ưu điểm, đó là dù trong lòng mưa rền gió cuốn thế nào cũng không bao giờ ảnh hướng đến vẻ mặt “bình yên”. Cùng lắm thì coi mình như một trong vô vàn người tấp nập qua lại trên hành lang thôi, chắc anh ấy không nghĩ gì nhiều đâu. Tôi vừa tự an ủi mình phải bình tĩnh, vừa nhấc chân định đi như chưa có gì xảy ra.
    Bỗng bác sĩ mỉm cười. Và tôi đã bỏ lỡ thời cơ làm người qua đường A, ngẩn ngơ chôn chân ở đó. Rồi đôi môi xinh đẹp kia thốt lên hai tiếng: “Táo à.”
    Tôi chạy luôn. Chẳng lẽ nhìn mình gặm táo ngu lắm? Hay tại anh nhớ đến quả táo gọt dở dang lần trước?…
    Sau khi về phòng bệnh, tôi xoắn xuýt nửa ngày vẫn không có lời giải đáp đành gạt ra khỏi đầu. Lòng thề từ nay chỉ ăn táo ngoài ban công, không bao giờ xuất hiện ở những nơi mà loại quả vi diệu này có thể làm bộc lộ trạng thái 囧 bất thường của tôi nữa…

    __________

    Bác sĩ: Lúc em đi lấy nước anh đã nhìn thấy rồi, khi ấy còn nghĩ, đây là bệnh viện mà sao em hồn nhiên như dạo công viên thế? Còn nữa, một ngày em ăn bao nhiêu quả táo vậy?
    (Em thề là em rất ít khi ăn táo, nhưng mỗi lần ăn là lại bị anh bắt gặp >_<. . . )