Full Những thai nhi vô tội.

Thảo luận trong 'Truyện ma' bắt đầu bởi Thỏ Ngọc, 25/8/17.

  1. Thỏ Ngọc

    Thỏ Ngọc ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    9,743
    Đã được thích:
    9,411
    Điểm thành tích:
    113

    Phần 1: Báo ân

    Sau các series Gặp ma nói câu gì ngầu nhất, Bốc mộ ly kỳ truyện, Ở tranh đất người chết được bạn đọc gần xa yêu thích tìm đọc, để tiếp nối series Trải nghiệm tâm linh của tác giả Tống Mặt Than (Tống Minh Ngọc) sẽ là truyện Những thai nhi vô tội, mời các bạn cùng đọc và trải nghiệm.

    [​IMG]
    Hôm nay là Đại lễ Phật Đản, nhân đây xin được lạm bàn cùng mọi người về những đứa trẻ bị bỏ rơi ngay từ trong bụng mẹ, những thai nhi vô tội.

    Tản văn này tớ đã ấp ủ từ cách đây nửa năm, góp nhặt từ những câu chuyện nửa thực nửa ma mị. Đừng vội đánh giá thật giả trong những chuyện này, vì mọi người trong chúng ta đều sẽ đến lúc phải làm ba mẹ, một số đã hoặc sẽ vô tình rơi vào những trường hợp này. Sự thật chỉ có người trong cuộc mới rõ, cũng đừng để bản thân trở thành nhân vật trong câu chuyện này, vì bấy giờ muốn hối cũng đã muộn rồi.

    Đối với cha mẹ thì con cái vẫn có trách nhiệm báo hiếu, dù có được sinh ra hay không, đó là bản năng và cũng là ý nghĩa của tình thân.
     
  2. Thỏ Ngọc

    Thỏ Ngọc ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    9,743
    Đã được thích:
    9,411
    Điểm thành tích:
    113

    Báo ân (1)

    Cô Vân là em họ con nhà bà trẻ bổ tôi. cô vân đẹp nhưng cũng đa tình lắm, thời trẻ cô từng khiến cho bao nhiêu giai làng mê mấn. Tới năm 21 tuổi, cô kết hôn với một anh bí thư xã, hai người môn đăng hộ đối, đôi bên họ hàng ai nấy đều vui mừng.

    Chuyện là đã ba năm rồi cô vân không có con. Bên nội mong, bên ngoại ngóng, giục hai vỢ chồng đi chạy chữa khắp nơi, nhưng không có vẫn hoàn không có. Bác sĩ nói cô chú đều khòe mạnh, chỉ là tử cung cô có tật, siêu âm đầu dò thì thấy đó là một khối u lành tính. Nhưng sau mổi lần cắt đi, độ vài tháng là từ vết thương lại mọc lên một khối u mới, cùng kích thước và không có dấu hiệu phát triển.

    Cả nhà biết tin, ai nấy đều lo lắng, bà trẻ tôi tín Phật, sợ khối u ấy là nghiệp tích tụ mà thành, nên mới sang nhà thông gia đón cô vân về, đưa đi chùa cúng bái. Ai mách bà đi chùa nào, bà liền dẫn cô sang chùa ấy, có bao nhiêu thầy cúng trong vùng, bà đèu cho cô đi xem hết. Mất đâu hơn một tháng ở nhà mẹ đẻ, cô vân mới gặp đúng thầy đúng thuốc.

    Hôm đó nhà bà trẻ giỏ cụ, bổ tôi cũng sang ăn cỗ, vì thế mới được chứng kiến cảnh áp vong người sống. Giữa lúc già trẻ lớn bé quỳ lạy khấn vái, thì con trai lớn của bác tôi, người tôi gọi là anh, đột nhiên ngã ra chiếu khóc. Đây không phải lần đầu cụ vè, vì thế trong nhà không ai hoảng sỢ, bà trẻ tôi mới đỡ anh dậy, gọi mẹ ơi mấy câu, anh mới ngừng khóc. Mặt anh đò gay, hai mắt nhắm nghiền, miệng méo xệch. Cụ tôi hồi còn tại thế bị trúng gió nên méo miệng, nói cũng ngọng nghịu, vì thế mà người nhà mới tin là cụ lên thật.

    Bà trẻ tôi hòi han cụ một lúc, lại khóc mà rằng: "Mẹ ơi, con khổ lắm, cái Vân cháu mẹ nó mãi chẳng chửa được, mẹ sống khôn thác thiêng thì bảo ban, che chở, vuốt ve cho cháu mẹ, đế nó có chắt có chít cho người ta đỡ chê cười."

    Cụ lúc đấy vừa bỏ miếng trầu vào miệng, nghe bà nói thì nhố toẹt ra, cụ chì vào mặt cô vân, mắng: "Cái con này điêu toa, con mày nhốn từng kia mà mày bảo là không có."

    Cả nhà tôi tái mặt, cô vân sỢ tới không thốt lên lời, cô nhìn quanh, hay là cụ nhầm mấy đứa trẻ trong nhà là con cô, cơ mà ở đây toàn người lớn, trẻ con nó sỢ có dám bén mảng vào đâu. Cụ thấy cô ngơ ngác, mới chỉ vào người cô, gắt: "Con mày nó ngồi trong lòng mày ấy, mày còn nhìn đi đâu nữa."

    Ai nấy lạnh sống lưng, cô vân ngồi xếp bằng, tay nắm vạt áo, cụ là người âm, cái cụ nhìn thấy thì không phải ai cũng thấy được. Bà trẻ biết ngay là có vong theo con gái mình, mới khóc àm lên, kêu giời kêu Phật một lúc, xong lại lạy cụ mà nói: "Mẹ là người giời, mẹ có mắt thánh, mẹ chì cho cháu mẹ biết lỏi lầm, đế cháu mẹ nó sáng mắt ra, mẹ ơi."

    "Mày hòi nó xem, có phải 5 năm trước nó từng có thai phòng?" Cụ tôi nói với bà trẻ.

    Cô Vân bấy giờ mới ỏ người ra, mặt tái nhợt, nước mắt ứa hai hàng, cô ôm mặt khóc, được một lát mới thưa: "Con trót dại, lỡ có thai nhưng người ta không nhận, con phải cắn răng phá đứa ấy đi, nào con biết đâu việc lại đến cơ sự này."

    Thì ra là cô vân ngày trước từng có con với một người đàn ông, nhưng người ấy lại lấy vỢ rồi, hai người cự nhau một trận rồi người ấy bỏ cô mà đi. Ban đầu cô đã tính giữ đứa con lại, nhưng người ta mối cô cho anh bí thư xã, thành thừ cô không dám liều. Ngày ấy cô cũng day dứt lắm, mất nừa năm khóc thương cho số phận mình run rủi, rồi lại thương cho đưa con vừa mới thành hình trong bụng. Quà báo thường đến bất ngờ, chuyện này không thế trách ai được.

    Vụ việc chỉ có người trong nhà biết, giờ vong nhi theo cô, muốn dứt cũng khó, chưa kẽ’ nó lại là con của cô nữa. Nhưng đấy chưa phải đã hết, ngay đếm hôm đó, cô ngủ mơ, trong mơ cô thấy một đứa trẻ, còi cọc, rất đáng thương. Nó đứng nhìn cô từ xa, không trông thấy mặt mũi thế nào. Xong đứa trẻ tự nhiên quỳ xuồng, gọi cô ba tiếng mẹ ơi, cô hoảng hồn, có phải là đứa con cô bò 5 năm trước đấy không?

    "Xin mẹ đừng trách con, tội con lắm, con thương mẹ bị người ta phụ tình, đâu có lòng nào oán hận mẹ, hôm nay con tới chào mẹ, đế đi đầu thai."

    Cô Vân trong mơ không nói được câu gì, chỉ thấy nước mắt chày vòng quanh má. Đứa trẻ lại tiếp: "Ba năm qua mẹ gặp hạn, còn hai tháng nữa mới hết, là hạn thọ sinh án tử, nếu đậu thai sẽ không giữ được mạng. Cảm cái công mẹ cưu mang con bốn tháng, con xin báo hiếu mẹ ba năm, giờ con tạ mẹ con đi."

    Dứt lời, đứa trẻ đứng dậy, nó rất nhanh liền đi mất. cô vân khóc tới tỉnh cả ngủ, dậy thấy gối đã đấm nước mắt. sáng hôm sau cồ kế với bà trẻ chuyện trong mơ, hai người liền đi chùa làm cái lẻ cầu siêu cho đứa nhỏ. Bấy giờ cô Vân mới thấy nhẹ lòng, ba tháng sau hai họ nhận được tin mừng, là cô vân báo có thai, mới được hai tuần tuổi.
     
  3. 2L

    2L Thành viên BQT

    Bài viết:
    480
    Đã được thích:
    288
    Điểm thành tích:
    63

    Báo ân (2)

    Vẫn là bên nhà nội tôi, có một bác tên là Dung, hơn bổ tôi 5 tuổi, bác từng làm hộ sinh trong bệnh viện huyện. Quê nội tôi dưới Khoái Châu, hồi còn trẻ nhà rất nghèo, bác và bác trai phải xoay xở đủ nghề mới trang trải được cuộc sống. Bác Dung làm hộ sinh lương không cao, đợt ấy bệnh viện thiếu nhân sự trực ca đêm ờ nhà xác, bác liền nhận làm.

    Trực ca đêm lương gấp đôi ca ngày, nhưng người khác kiêng kị lắm, vì cứ ngoài một giờ sáng là trong nhà xác lại có tiếng trẻ con khóc dấm dứt vọng ra. Bác Dung sỢ thì có sỢ, nhưng vì miếng cơm manh áo, bác vẫn liều theo. Người ta cứ đồn là có vong nhi trong nhà xác, ai mà hỢp vía, nó sẽ theo về bắt cả nhà.

    Bác vốn là hộ sinh nên biết nhiều chuyện trong viện mà người ngoài không biết. Nhà xác bệnh viện huyện có một kho đông lạnh riêng biệt, nói thằng ra đó là một cái tủ đá, bên trong chứa những sản phẩm của nạo hút thai, cứ mổi tháng một lần bệnh viện mới đem đi chôn lấp, vì thế có tháng nhiều tới đầy cả một tủ, thai từ ba đến năm tháng đều đế trong đó, còn thai nhò hơn thì có thế tiêu hủy ngay. Giá nạo thai ờ đây tương đối rẻ, chủ yếu là người ta muốn sinh con trai, nên cứ thai con gái thì đem bò.

    Bác Dung trực đêm không dám ngủ, vì lúc nào sau lưng cũng cảm thấy lành lạnh, nhắm mắt một cái liền nghe thấy tiêng trẻ con khóc bên cạnh. Nghĩ cũng tợn, chúng nó thấy người là tìm cách trêu đùa, chọc phá, có đêm còn đập thùm thụp vào tủ đá đòi ra. Bác không nhìn thấy nhưng vẫn cảm giác được có ai đó đang theo dõi mình, trong người lúc nào cũng rờn rợn.

    Tới một đêm, lúc đang trực ờ ngoài đại sảnh, bỏng thấy có người chạy vào, hốt hoàng kêu cứu, một phụ nữ sắp sinh đang lên cơn đau đẻ. Bác Dung là hộ sinh nên cũng theo ca cấp cứu vào đỡ đẻ, người được đưa tới là một phụ nữ trẻ, tâm 30 tuổi, đau đớn dữ dội, có dấu hiệu vỡ nước ối, băng huyết nguy hiếm đến tính mạng.

    Người phụ nữ đẻ khó, ngất lên ngất xuống dăm lằn, đứa bé lại chưa xoay đằu, hai chân ra trước, không mau lên thì dẻ bị ngạt nước ối mà chết mất. Bác Dung phải dùng tiếu phẫu và kẹp đế lấy đứa trẻ ra, không may mẹ của nó lại chết trước khi con chào đời. Đứa bé được cứu chữa kịp thời nên sống, nhưng người nhà lại không đến nhận, phải lưu viện một tuần đế chờ liên lạc.

    Trong một tuần đó, bác Dung ngày nào cũng tới chăm sóc cho đứa trẻ.

    Từ lúc đỡ đẻ cho nó, bác đã cảm thấy mình nảy sinh một tình cảm giống như ruột thịt, vì thế mà bác quan tâm chăm sóc cho đứa trẻ nhưcon.

    Sau đó cũng có người tới, nói là cha đứa trẻ, bệnh viện làm thủ tục giao nhận, cam kết xác minh đầy đủ rồi mới cho lấy đứa bé đi.

    Đêm hôm đó trong ca trực, bác Dung không nghe thấy tiếng trẻ con khóc vọng ra từ nhà xác nữa. Mấy đêm sau cũng thế, cảm giác rờn rỢn cũng tiêu tan. vì thế bác mới đánh bạo chợp mắt một chút.

    Trong lúc mơ ngủ, bác thấy ngoài cừa phòng trực có người bước vào, là nữ, trẻ tuổi, mặc một bộ quằn áo trắng toát. Người ấy nói với bác thế này: " Tôi cảm ơn chị đã cứu con tôi thoát chết do sinh khó, lại chăm sóc con tôi những ngày vừa qua. Từ giờ tôi sẽ giúp chị trông nom mấy vong nhi, không đế nó quấy phá chị nữa."

    Người phụ nữ còn cúi chào bác Dung một cái rồi mới từ từ bước khỏi phòng trực, đi đến cừa nhà xác thì biến mất. Bác Dung tỉnh dậy liền hiếu mấy ngày qua mình không bị quấy nhiễu là nhờ có người phụ nữ kia giúp đỡ. Cũng từ đó về sau bác không còn nghe thấy tiếng trẻ con khóc từ trong nhà xác nữa.
     
  4. 2L

    2L Thành viên BQT

    Bài viết:
    480
    Đã được thích:
    288
    Điểm thành tích:
    63

    Báo ân (3)

    Trong làng tôi có một chị tên là Liên. Chị Liên lấy chồng đã 5 năm, được một đứa con gái, nhưng hòi thì chị bảo đây là con thứ, con cả của chị chết mà chưa kịp chào đời. Kỳ lạ là trong nhà chị vẩn có một góc bàn thờ để hương hòa cho nó, khi nhắc đến đứa con ấy, chị thường gọi nó là Chị Bé.

    Hồi chị Liên mới lấy chồng, hai anh chị tu chí làm ăn, chưa nghĩ đến việc có con, vì thế mà chuyện chăn gối rất hạn chế. ĐƯỢc độ nừa năm sau, có một lằn chị Liên đang chạy xe máy ngoài đường, lúc tới gàn con ngõ thì bất thình lình có một đứa trẻ con từ đâu vọt ra, chạy ngang qua trước mặt chị.

    Chị Liên hãi quá mới dừng xe lại, nhưng đã không thấy đứa trẻ kia đâu. Đúng lúc ấy có một chiếc xe tải mất phanh đâm ra từ trong ngõ, cách chị chưa đến hai bước chân. Xe tải húc đố tường mới dừng được, người trong xe chết tại chổ.

    Chị Liên cho là mình may mắn, bẵng đi một thời gian, chồng chị trong một chuyến đi lấy hàng, anh bị cửa xe kẹp gãy chân. Lúc nói chuyện với chị, anh kế là mình thực ra suýt chết. Lúc đấy anh chạy xe đêm, qua đoạn dốc Đèo Bụt ở cấm Phả, Quảng Ninh, xe tự nhiên chết máy, anh mở cừa xe chuẩn bị nhảy xuống xem thế nào, thì từ phía sau có ánh đèn pha lóe lên. Đường hẹp nên hai xe ken nhau sát rạt, anh còn đang chới với, tường cả người cà cánh cừa đều bị xe kia quệt trúng.

    Không ngờ cánh cừa đột nhiên đóng lại, anh bị đấy vào trong xe, chân chưa kịp co lại nên bị cửa xe kẹp vào. Anh còn đủ tinh táo đẽ ngoái nhìn ra cửa, chợt thấy có một dấu bàn tay bé như tay trẻ con áp lên tấm kính, sau đó một lúc mới biến mất.

    Chị Liên đem hai chuyện đấy kế với mẹ chồng, bà bảo chị như vậy là có quý nhân phù trỢ, xem hôm nào rảnh thì đem ít lể tạ lên chùa. Làng tôi có một chùa rất thiêng, gọi là chùa Bà cả, bạch thầy trong chùa còn biết xem tướng. Gặp và trò chuyện với chị một lát, bạch thầy liền nói: "Sắc mặt con không tót, nếu thấy trong người khó chịu thì nên đi khám, bệnh đến như núi đố, biết mà phòng trước vẫn hơn."

    Quả nhiên khi đi viện khám, chị được bác sĩ thông báo là có thai chết lưu trong bụng. Thai được hơn ba tháng, chị Liên hoàn toàn không biết mình có thai từ bao giờ, cũng không có dấu hiệu ốm nghén, giờ làm gì cũng đã muộn. May mắn là thai chết lưu phát hiện kịp thời, không gây ảnh hường gì tới sức khỏe cùa chị, mẹ chồng chị nghe được, bà nghĩ ra ngay là đứa trẻ này đã hai Lân cứu cha mẹ nó.

    Cả tới người không mê tín như chị Liên cũng cảm thấy đứa con ấy vẫn hiện hữu bên cạnh, nhưng nó không quấy phá gì chị. có người mách với chị rằng, đứa con ấy còn theo anh chị là vì nó đã thành hình, nhận biết được cha mẹ nó là ai, anh chị có thương nó thì vè làm cho nó một cái giổ, đế nó khôi bị bơ vơ. Chị Liên lên chùa, hòi bạch thầy xem có nên hương hòa cho một đứa con chưa ra đời không, bạch thầy nói rằng:

    "Đứa trẻ ấy đã có duyên với vỢ chồng con, nhưng vô phúc không được gọi hai tiếng cha mẹ. Nguyên nhân là do đâu? Đứa trẻ ấy không có tội, những người làm cha làm mẹ, một khi đã tạo ra sinh linh, nhưng lại không chăm sóc cho nó, dù vô tình hay hữu ý thì cũng đã tạo nghiệp cho bản thân. Nếu con cảm thấy mình có lỏi với đứa trẻ này, vậy hãy thành tâm hương hòa cho nó, còn như chỉ vì lời người ngoài đàm tiếu, hương hỏa qua loa, vậy thì tốt hơn hết là đừng làm."

    Chị Liên ngẫm lòi bạch thày, sau đó nói với chồng và mẹ chồng, mọi người không ai phàn đối việc chị lập bàn thờ cho đứa nhỏ. Chị còn đặt tên cho nó, mỗi lằn cúng giỗ lại gọi nó là Chị Bé, tự tâm chị coi đó như cách để thân mật với đứa nhò hơn, và cũng là đế cho nó một danh phận khi bước vào nhà này.
     
  5. 2L

    2L Thành viên BQT

    Bài viết:
    480
    Đã được thích:
    288
    Điểm thành tích:
    63

    Phần 2: Báo oán

    [​IMG]

    Đầu tháng trước bên ngoại tồi có đám tang, là một đì con em ruột bà ngoại tôi. Dì tôi là út bên ấy, tính tuổi thì dì kém mẹ tôi ba tuổi, nhưng dì đằ có hai đừi chồng và mới được một đứa con gái. Nghe mẹ tôi ké dì út với chồng trước chưa kịp có con thì chú ấy đã bị tai nạn chết. Có dạo dì hay qua nhà gặp mẹ tôi, chỉ thấy hai người to nhỏ trong buồng, sau đó mẹ đưa dì đi, hôm về sớm hôm về muộn, nhưng dường như là không được việc.
    Cho tới mãi sau đám tang dì, mẹ tôi mới bảo, dì út nghiệp nặng quá, không phải chỉ dì mà cả chồng trước của dì cùng chết vì quả báo. Chuyện này phải bắt đầu từ lúc dì lấy chồng cách đây mười một năm. Khi mang thai đứa con thứ nhất, dì đi siêu âm thì biết là con gái, chú một mực bắt di phá đi. Vì chú là độc đinh, đẻ thế nào thì đẻ, phải chắc chắn ra được con trai thì mới giữ. Sau bận ấy dì út chửa thêm hai lần, nhưng cứ sang đến tháng thứ ba là lại phá đi, vì lần nào cũng là con gái. Dì qua gặp mẹ tôi là để nhờ mẹ đưa đi tìm thầy tìm thuốc, tới lần thứ tư dì chửa, chú liền gặp tai nạn, vì đau buồn mà dì sảy thai.
    Chính dì từng khóc với mẹ tôi mà rằng: "Anh Sang nhà em trưức đó đã có điềm báo rồi chị ạ, đợt ấy anh ở công trường hay nghe thấy tiếng trẻ con khóc. Anh có kể cho em hai lần, nhưng em không nghĩ ra, mà không chỉ ban đêm, ban ngày cũng nghe thấy, anh đi xem thì lại không có ai. Tới hôm vừa rồi, giữa trưa mà anh đi ra hố vôi, xong ngã chết ở đấy, chị bảo làm sao mà lại như thế được."
    Chú Sang chồng dì bị tai nạn ở công trường, chú được người ta tìm thấy dưới hố vôi, da dẻ bị vôi nóng lột tượt hết ra, trơ cả sọ đầu. Chết rất thảm. Bẵng đi bốn năm, dì út đi bước nữa, chuyện cũ không còn ai nhắc đến, hai người mặn nồng được hơn một năm thì dì có tin mừng.
    Mẹ nhớ dì từng kể, lúc ấy dì đang mang thai tháng thứ năm, trong một lần ngủ mơ, dì thấy có đứa trẻ chui ra từ trong bụng mình, nó đỏ hỏn như cục máu, không biết dủ ngày đủ tháng chưa, nhưng nó còn sống. Xong tự nhiên đứa trẻ nắm lấy cổ dì mà bóp, dì sợ quá mới giật mình tỉnh dậy. Dạo ấy dì động thai, nhưng kịp thời đi viện nên cứu được. Rồi dì sinh, hạnh phúc chưa bao lâu thì dì đổ bệnh, gần như là ngay sau khi đẻ xong, dì được chẩn đoán là mắc ung thư vòm họng. Dì phải vào viện điều trị, bấy giờ trông dì đã suy sụp lắm rồi. Hàng đêm dì hay bị tiếng trẻ con gọi làm cho tỉnh giẩc. Cứ nhầm mắt là lại thấy ba cái đầu thập thò ngoài cửa sổ, mở mắt ra thì không thấy đâu nữa.
    Bệnh tình vì thế phát triển ngày một nguy kịch, ba ngày trước khi dì mất, mẹ tôi có đưa con dì vào thăm. Lúc ấy khối u đã lớn như một cục bướu, chắn ngang thực quản, dì bị cấm khẩu, ăn uống và hô hấp đều phải qua đường ống. Trông thấy con, dì út ứa nước mắt, mẹ tôi dỗ cho nó gọi dì, đứa bé gọi một tiếng: “MẸ!” Không hiểu sao dì lại trợn mắt, giống như là vô cùng sự hãi, miệng dì ộc ra đầy máu, khối u bị kích dộng mà vỡ ra. Dì hôn mê cho tới lúc mất.
    Vừa qua năm mươi ngày của dì, nhà ngoại tôi đi xem thì mấy thầy cùng bảo là: Dì tôi không có con, đứa bé gái mà dì đẻ ra thực chất là do ba vong nhi hóa thành, muốn hại chết dì để báo oán. Cái tiếng trẻ con hành hạ dì suốt thời gian qua, tôi đoán là tiếng gọi mẹ, cũng chính là giọng mà đứa bé kia thốt ra, vì thế dì mới sợ hãi như vậy. Âu cũng là cái nghiệp do bản thân tự chuốc lấy, không thể oán trách được ai nữa.