OnGoing Yêu Trong Đợi Chờ

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,825
Reaction score
294
Points
83
Chương 10
Những ngày tiếp theo, tôi càng cố gắng tìm hiểu theo phương diện tiếp cận đối tác, lại càng phát hiện ra rằng chồng mình là một nhân tài kinh doanh kiệt xuất trên thương trường, còn là một người đàn ông vô cùng ưu tú, tuy anh vẫn còn trẻ tuổi, lại mới tiếp quản công ty thay cha hơn ba năm nhưng trong vòng ba năm này, xét về tổng thể quy mô lẫn lợi nhuận lẫn tập đoàn đều phát triển đến mức đáng kinh ngạc.

Tôi gấp hồ sơ lại, thầm đánh giá trong lòng: Nếu cứ duy trì sự điều hành tốt như hiện tại, chắc chắn quyền thừa kế chính thức của tập đoàn Diên Kính sẽ là của anh. Đàn ông xuất sắc như vậy, được đứng đầu cả một tập đoàn lớn như vậy là hoàn toàn xứng đáng.

Vừa nghĩ đến đó thì điện thoại của tôi đột nhiên đổ chuông, màn hình hiển thị tên người gọi đến là Dương.

Tôi bấm nút kết nối, nhẹ nhàng nói: "Em đây"

"An An, tài liệu anh đưa em đã xem xong chưa?"
"Em vừa mới xem xong"
"Có ý kiến gì hay không?"
"Em mới nghĩ ra được một chút"
"Được. Anh vừa nhận được cuộc gọi từ bên tập đoàn Diên Kính, họ hẹn sáng ngày mai tới bàn chuyện hợp đồng. Bây giờ em hoàn thành báo cáo tóm tắt về các phương án ngày mai cho anh nhé"
"Tại sao gấp vậy anh?"
"Anh cũng không rõ nữa, có lẽ do bên công ty người ta lịch trình kín rồi, chỉ trống buổi sáng mai thôi".

Dương cười cười, bổ sung thêm: "Cố lên cô gái, anh sẽ gọi sẵn một suất BBQ cho em"

Tôi méo miệng cười khổ: "Hai suất mới đủ no"

"Được, anh sẽ gọi cho em hai suất".

Sau khi cúp máy, tôi nhìn đồng hồ cũng đã gần ba giờ chiều. Bây giờ mới bắt đầu làm báo cáo, có lẽ phải làm hết đêm nay may ra mới xong, mà buổi tối tôi còn phải về nấu cơm cho Quân nữa. Haizzz.

Tôi cầm điện thoại, mấy ngón tay bấm tìm tên trong danh bạ, tìm đi tìm lại một hồi, sau cùng mới phát hiện ra...mình vẫn chưa lưu số của anh.

Ngu người!!! Tôi chán nản vứt điện thoại xuống bàn, trong lòng một nửa sợ khiến anh nổi giận, một nửa lại không nỡ bỏ báo cáo để đi về. Rút cục, sau khi đắn đo suy nghĩ một hồi, tôi lựa chọn ở lại công ty để tiếp tục làm việc.

Dù gì thì Quân cũng có Vân Mộc Kiều rồi, không có tôi nấu ăn một bữa cũng không sao.

Quyết định xong, tôi vùi đầu vào làm báo cáo quên hẳn không gian thời gian, đến cả hai suất BBQ Dương mua về cũng không có nổi lúc nào rảnh rỗi để ăn. Khi tôi làm xong, đồng hồ cũng đã chỉ hơn mười giờ đêm rồi.

Tôi thở phào một tiếng, đứng dậy xách túi BBQ rồi tắt máy đi về, lúc vừa ra khỏi cửa liền thấy Dương đang đứng ở hành lang chờ mình, giờ này mọi người ở công ty đã về hết, cả một khoảng không gian rộng rãi chỉ còn đơn độc mỗi mình anh. Thấy tôi, anh tắt điện thoại bỏ vào túi quần, sau đó nở một nụ cười ôn hòa, tiến lại:

"Xong rồi hả?"
"Vâng"
"Vất vả cho em rồi". Nói rồi, anh chợt nhìn thấy túi đồ ăn trên tay tôi, cho nên hỏi thêm: "Em vẫn chưa ăn BBQ à?"

"Chưa ạ, bận quá. Anh cũng xong việc rồi ạ? Tại sao còn chưa về"
"Anh vừa mới xong, thấy phòng em còn sáng đèn, đoán em chưa về nên chờ em rồi cùng về. Đằng nào giờ này cũng hết xe bus rồi"
"Ngại quá, em tự đi taxi về được mà"
"Tiện đường mà, anh đưa em về"

Thấy Dương kiên quyết như vậy, tôi cũng đành miễn cưỡng gật đầu để anh đưa về nhà. Trên đường đi, chúng tôi cũng có bàn bạc sơ qua về hợp đồng sáng mai, anh còn nói: ngày mai nhất định tôi cũng phải tham gia cùng.

Thật ra, tôi rất ngại gặp chồng mình, đặc biệt là phải đụng mặt nhau ở hoàn cảnh như vậy lại càng khiến tôi khó xử hơn. Tuy nhiên việc thương thảo lần này do tôi phụ trách từ đầu đến cuối, cho nên có muốn từ chối thế nào cũng không được.

Khi chúng tôi về đến gần biệt thự, tôi vì không muốn để Quân nhìn thấy cho nên đành phải để Dương dừng xe ở cách đó một quãng.

"Anh, đến nhà em rồi"
"Em mới chuyển đến khu này à?"
"Vâng, mới tìm được phòng trọ ở đây, ngõ đi vào nhỏ lắm nên anh dừng ở đây thôi"
"Có cần anh đưa em vào không?"
"Không cần đâu ạ, anh về đi. Sáng mai gặp lại"
"Ừ, đi cẩn thận nhé. Sáng mai đến sớm một chút"

Tôi gật gật đầu, vẫy vẫy tay chào Dương rồi đi bộ về biệt thự. Khi tôi về đến nơi, Quân không ở trong phòng làm việc của mình mà ngồi trên sofa đọc báo. Tôi rón rén đi vào, sau đó len lén quan sát sắc mặt anh. Không biết có phải tối nay do tôi không về nấu cơm làm anh bực tức hay không mà thấy gương mặt tuấn tú kia trở nên xám xịt.

Chẳng hiểu sao, từ lần đầu gặp anh, tôi đã có cảm giác rất sợ người đàn ông này, mặc dù số lần chúng tôi nói chuyện với nhau không nhiều, và anh cũng chẳng làm gì tôi. Tôi run đến mức hai lòng bàn tay đổ rất nhiều mồ hôi, một lúc lâu sau đó mới cẩn thận tiến lại, ngập ngừng lên tiếng:

"Xin lỗi...tôi về muộn..."

Nói rồi, tôi chờ đợi một lát mà không thấy anh trả lời, cũng không thấy động tĩnh gì, chỉ có vẻ mặt là càng lúc càng trở nên khó coi. Rút cục, sau vài phút căng thẳng nín thở mà không được hồi đáp, tôi đành phải bổ sung thêm:

"Anh...ăn tối chưa?"

Lần này, Quân bực dọc vứt tờ báo lên trên bàn trà, lạnh lùng mở miệng:

"Cô còn hỏi tôi ăn tối chưa?"

Tôi ngẩn mặt ra, trong lòng tự trả lời cho câu hỏi của chính mình: Gần mười rưỡi rồi, bây giờ gọi là ăn đêm mới đúng nhỉ?

Nghĩ xong, tôi đành miễn cưỡng trả lời: "Tôi xin lỗi, ở công ty xảy ra chút chuyện...lại không có số điện thoại của anh, cho nên...."

"Cho nên?". Anh cau mày hỏi lại.

"Xin lỗi...Tôi sai rồi, từ giờ trở đi sẽ không như vậy nữa".

Nhìn ánh mắt như muốn băm tôi thành thịt viên kia, tôi sợ đến mức sống lưng lạnh toát, hai chân cũng trở nên mềm nhũn. Ai bảo tôi là được người ta mua về chứ, bây giờ làm người ta không hài lòng, sau này biết sống thế nào đây.

Quân chăm chú quan sát tôi từ đầu đến chân một lượt, sau cùng tầm mắt dừng ở túi đựng hai suất BBQ trong tay tôi. Một lúc lâu sau đó, anh mới chịu mở miệng nói tiếp:

"Tôi cho cô mười lăm phút".

"Dạ?". Tôi tròn xoe mắt nhìn anh, ngây người hỏi lại.

"Nấu bữa tối".

Nói xong, anh không thèm nghe tôi trả lời mà lạnh lùng xoay người đi lên lầu. Cho đến tận khi bóng anh đã khuất sau cầu thang rồi, đầu óc ngu muội của tôi mới chịu hoạt động trở lại. Mười lăm phút, mười lăm phút...mẹ ơi, mười lăm phút làm sao nấu xong được bữa tối? Cái người này, thật là giết người không dao mà.

Tôi khóc dở mếu dở, vội vội vàng vàng chạy đến tủ lạnh, lôi ra trong đó đống thực phẩm đã sơ chế, nhanh chóng nấu ăn. Đúng mười lăm phút sau, khi tôi vừa bày xong đồ ăn lên bàn thì cũng vừa vặn nghe tiếng bước chân của "ông chồng độc ác" nào đấy đi xuống.

Quân liếc nhìn thức ăn trên bàn, trong ánh mắt vụt qua mấy tia hài lòng, khóe miệng không kìm được khẽ cong lên. Anh đưa tay che miệng giả vờ hắng giọng một cái, sau đó nhanh chóng khôi phục lại vẻ mặt lạnh lùng thường ngày, ngồi xuống bàn ăn.

Anh cầm đũa lên, khi vừa định gắp một món thì hình như chợt nhớ ra tôi vẫn đang còn đứng bên cạnh, cho nên anh lại ngẩng đầu lên, lãnh đạm nói:

"Ngồi xuống ăn cùng đi"
"Không ạ, tôi có đồ ăn rồi"

Anh không trả lời, chỉ cau mày khó hiểu nhìn tôi. Tôi thấy biểu tình của anh như vậy liền miễn cưỡng nặn ra một nụ cười méo xệch, cầm túi BBQ lên:

"Tôi có BBQ rồi ạ"
"Đem vứt đi"
"Dạ?"
"Không thích ngửi mùi đó"
"Nhưng ngon mà"
"Đây là nhà tôi, tôi nói vứt là vứt"

OK, nhà anh, anh không thích mùi BBQ nên anh nói vứt là vứt.

Tôi mặc dù vừa bực vừa tiếc nhưng rút cục vẫn không dám trái lời anh cho nên đành đem túi BBQ Dương mua cho vào thùng rác, buộc túi bóng kín mít lại, tránh để đồ độc ác nào đấy ngửi thấy mùi lại phát điên.

Sau khi vứt xong, cái dạ dày vô duyên của tôi đột nhiên lại kêu réo ầm ỹ, hại tôi xấu hổ đến mức chỉ muốn độn thổ luôn xuống đất. Không biết những âm thanh òng ọc ấy có lọt vào tai Quân hay không, tuy nhiên để tránh tự làm mất mặt mình thêm, rút cục tôi đành phải ngồi xuống bàn ăn, ăn cùng với anh.

Chẳng biết da mặt của anh được làm từ đá hay làm từ cái gì mà vẻ mặt của anh từ đầu đến cuối đều duy trì đúng một biểu cảm, đó chính là chẳng có biểu cảm gì, cứ hờ hững lạnh nhạt như không, hại tôi muốn mở miệng mấy lần mà cũng không thể mở miệng nổi.

Thật ra, tôi định nói sơ qua với anh chuyện ngày mai sẽ đến công ty anh để bàn về chuyện hợp đồng, tiện thể dò la xem liệu anh có muốn đụng mặt tôi ở công ty hay không...thế nhưng suốt từ đầu đến cuối nhìn cái vẻ mặt lạnh như băng kia, tôi có muốn nói cũng không đủ can đảm để nói, thành ra cho đến tận khi Quân ăn xong rồi, tôi vẫn ngồi ngây ngốc đắn đo ở bàn ăn, mấy lời định nói rút cục cũng không sao nói được!!!
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,825
Reaction score
294
Points
83
Chương 11
Ngày hôm sau, mặc dù tôi đã tỉnh dậy từ rất sớm, nhưng có người còn dậy sớm hơn tôi.
Khi tôi vừa xuống đến phòng khách thì đã thấy anh ngồi lặng lẽ ở sofa đọc báo từ bao giờ, trên bàn trà trước mặt còn có một ly trà Ô Long vẫn đang bốc khói nghi ngút. Cái người này thật là....mới sáng sớm đã uống trà, không sợ hỏng dạ dày sao?
Thật ra, từ khi kết hôn đến nay, một ngày có hai mươi tư tiếng thì thời gian chúng tôi chạm mặt nhau lại chỉ chưa đầy nửa tiếng, bởi vì hầu như sáng nào tôi tỉnh dậy thì anh cũng đã đi làm rồi, thành ra bữa sáng của anh thế nào, ăn uống ra sao, tôi cũng không hề biết. Không ngờ hôm nay dậy sớm hơn thường ngày một bữa mới thấy rằng: hóa ra bữa sáng của người ta là thế này đây!!!
Bất giác, khi ấy trong đầu tôi không khỏi nổi lên một tia so sánh: con người sao anh kỳ lạ quá, mười rưỡi đêm còn có thể bắt tôi nấu cơm, nhưng mỗi buổi sáng lại chỉ chọn uống một ly trà thanh đạm. Mãi đến sau này, tôi mới biết rằng, con người của anh cũng giống hệt như ly trà ô long trên bàn kia, trong ấm, ngoài lạnh, nhưng bất cứ hành động cử chỉ nào cũng đều vô cùng tinh tế.
Tôi đứng ngây ngốc ở cầu thang ngắm anh một hồi, không hiểu sao càng nhìn càng thấy trong lòng cồn cào khó chịu. Một lát sau đó, tôi cố gắng chầm chậm đi lại phía anh, nhẹ nhàng nói:
"Chào buổi sáng"
Quân vẫn chuyên tâm đọc tờ báo trên tay, không buồn ngẩng đầu lên nhìn tôi, chỉ có cổ họng khẽ "Ừ" một tiếng.
Nhìn thái độ chăm chú của anh như vậy, tôi còn tưởng anh đọc mấy tờ báo có người mẫu hay ca sĩ nổi tiếng gì đó, kiểu ưỡn ẹo như Vân Mộc Kiều chẳng hạn, nhưng không ngờ khi tôi len lén liếc xem anh đọc gì, hóa ra mới biết đó chỉ là một tờ báo kinh doanh.
Tổng giám đốc, mỗi buổi sáng chăm chỉ đọc báo, uống một ly trà...Nghe có vẻ thanh đạm nhỉ? Chỉ tiếc, nếu như chuyện tình dục của anh không bê bối như vậy, có lẽ anh đã trở thành một soái ca hoàn mỹ trong lòng tôi rồi.
Tôi có chút nuối tiếc trong lòng, khẽ thở dài một hơi, nói tiếp: "Tôi đi làm trước đây".
Nói rồi, tôi nhanh chóng đi đến cửa chính, vừa định mở cửa rời đi thì anh lại lên tiếng:
"Điện thoại"
Bước chân tôi lập tức dừng lại, tôi tròn xoe mắt ngoái đầu lại hỏi anh: "Điện thoại gì ạ?"
"09xx.xxx.xxx".
Anh nhanh chóng đọc một dãy số, tuy là mười số điện thoại bình thường nhưng hình như là sim đặc biệt thì phải, toàn những số rất dễ nhớ, anh chỉ cần đọc một lần là tôi đã nhớ rồi.
Tôi ngẩn tò te ở cửa một hồi, sau cùng mới hiểu ra là: có lẽ do hôm qua tôi nói không biết số điện thoại của anh, cho nên hôm nay anh mới tốt bụng đọc số của mình cho tôi như vậy.
Không hiểu sao, trong lòng tôi khi ấy lại bỗng dưng tôi lại xuất hiện một vài tia vui vẻ khe khẽ, tôi cố gắng mỉm cười thật tự nhiên, trả lời:
"Vâng, tôi nhớ rồi".
***
Sau khi đến công ty, tôi tranh thủ kiểm tra lại tất cả giấy tờ, hồ sơ một lượt, khi đã cảm thấy tất cả đã ổn mới đem tất cả sang phòng của Dương.
Phê duyệt xong, 8 giờ sáng, chúng tôi đến tổng công ty Diên Kính. Tiếp đón chúng tôi là giám đốc bộ phận kinh doanh của công ty.
Sau màn chào hỏi xã giao, chúng tôi lên phòng họp lớn trên tầng thứ 36 để tiện cho việc bàn bạc ký kết hợp đồng. Khi đã an vị trên phòng họp rồi, tôi mới dám ôm ngực thở phào một tiếng. Thật ra, từ lúc đến đây tâm trạng tôi vô cùng căng thẳng, cũng vô cùng phức tạp, thỉnh thoảng còn len lén liếc xem có nhìn thấy Quân hay không, bởi vì từ đầu đến cuối tôi chỉ sợ bị anh bắt gặp. Thân phận của chúng tôi thế nào, quan hệ ra sao, không cần phải nói nữa...bây giờ đột nhiên tôi đến đây ký kết hợp đồng như vậy, anh nhìn thấy tôi mà không nổi điên mới lạ.
Tôi khẽ cảm thán trong lòng, đang sung sướng tưởng mình đã tạm qua được một kiếp nạn rồi thì vị giám đốc kinh doanh kia lại bỗng dưng nói:
"Xin chờ một chút, tổng giám đốc của chúng tôi đang bận một chút chuyện, sẽ tới ngay"
Mẹ ơi!!!
Trong đầu tôi lập tức nổ ầm một tiếng, cảm giác như vài giây trước mình vừa ở trên thiên đường, vài giây sau lại rơi bụp một phát xuống mặt đất, đầu váng mắt hoa, sao bay đầy trời.
Khi tôi còn đang khóc dở mếu dở thì cửa phòng họp đột nhiên bị mở ra, tiếp theo đó là nhân vật mà ai cũng biết là ai đấy đi vào. Tất cả mọi người trong phòng đều đồng loạt đứng dậy, lịch sự cung kính chào anh:
"Chào tổng giám đốc"
Tôi đắn đo mất ba giây, sau đó phải miễn cưỡng xoay người lại nhưng mặt lại cúi gằm xuống đất, lí nhí nói: "Chào anh"
Mặc dù không trực tiếp ngẩng đầu lên nhưng tôi cảm nhận được ánh mắt Quân quét qua xung quanh một lượt, sau đó khựng lại ở vị trí của tôi vài giây. Chỉ vài giây ngắn ngủi mà tôi cảm giác như dài bằng cả thế kỷ, lòng bàn tay run đến mức đổ rất nhiều mồ hôi, ruột ran cồn cào không sao tả được.
Cũng may, đúng lúc đó Dương mỉm cười tiến lại, lịch sự bắt tay anh:
"Chào anh, tôi là đại diện của công ty thiết bị điện tử Kim Dương"
"Xin chào, rất xin lỗi vì đã đến muộn"
"Không sao, chúng tôi cũng vừa mới đến".
"Mời ngồi"


Bình thường, tôi được Dương đưa đi xã giao ở nhiều nơi nên những lần gặp gỡ đối tác thế này, tôi cũng tạm được coi có chút mồm mép, năng động. Thế nhưng hôm nay, đôi tác của công ty lại là chồng mình, hại tôi đến ngẩng mặt lên nhìn thẳng vào mắt anh còn không dám, nói gì đến chuyện xã giao gì chứ.
Tôi cứ nhìn chằm chằm vào đống tài liệu ở trên bàn nhưng tâm trạng bay đi tít tận đâu, chẳng thể nghe ra mấy người họ bàn bạc những cái gì, cho đến khi Dương chạm vào tay tôi ra hiệu, tôi mới giật mình ngẩng đầu lên.
"An An, đến lượt em".
Nghe thấy Dương nói vậy, tôi vô thức đưa mắt nhìn đến vị trí của chồng mình, thấy anh ngồi ở chính giữa đầu bàn họp, vẫn cái áo sơ mi tối màu lúc sáng, vẫn con người uống trà đọc báo ở nhà lúc sáng, thế nhưng tại sao bây giờ tôi lại có cảm giác như vị tổng giám đốc kia vô cùng có uy, cũng cực kỳ nghiêm túc đứng đắn. Sao chẳng giống một người đàn ông có thể dẫn nhân tình về nhà hoạt động mại dâm trước mặt vợ gì cả. Trái lại...tôi còn thấy anh quyến rũ đến say lòng người. Cái dáng vẻ trầm tư an tĩnh kia mới đích xác là giết người không dao.
Đúng lúc đó, anh cũng đưa mắt nhìn về phía tôi, giữa một phòng họp rộng lớn, trước mặt bao nhiêu người, chỉ vài giây mắt giao mắt mà cũng khiến hai má tôi đỏ ửng, bối rối đến nỗi chân tay quýnh quáng, làm rơi cả tài liệu xuống đất.
"Xin lỗi, xin lỗi". Tôi cúi xuống nhặt tài liệu, rối rít xin lỗi.
Dương thấy như vậy cũng cúi xuống nhặt giúp tôi: "Để anh"
Khi hai chúng tôi cúi xuống, anh hạ giọng nói nhỏ: "An An, đừng sợ, không sao cả"
Nghe xong câu động viên này, chút lý trí của tôi cuối cùng cũng quay trở lại với thể xác, tôi cố gắng hít sâu một nơi, đè nén tâm tình bình tĩnh lại, trả lời:
"Em biết rồi"
Sau khi chúng tôi ngẩng đầu lên, sắc mặt quyến rũ của ai kia ban nãy đã trở nên xám xịt. Tôi hắng giọng mấy cái, sau đó đứng lên, tự tin trình bày:
"Xin chào các vị. Tôi là phó phòng Kinh doanh của công ty Kim Dương, phụ trách và giám sát chất lượng của thiết bị điện tử của công ty. Thiết bị điện tử là của công ty chúng tôi các loại thiết bị có chứa linh kiện bán dẫn và các mạch điện tử, thông thường các thiết bị này không phải thực hiện bất kỳ hoạt động cơ khí nào. Các hoạt động như truyền và lưu trữ thông tin đo lường và điều khiển, thử nghiệm, thẩm định và báo động đều có thể được thực hiện chính xác bằng thiết bị điện tử của chúng tôi. Với ưu điểm là có tốc độ truyền cực nhanh và chính xác tuyệt đối, kích cỡ các linh kiện rất nhỏ....
...
Khi tôi trình bày lưu loát xong các mặt lợi thế của thiết bị công ty mình, hầu hết mọi người trong phòng đều gật đầu hài lòng, ngay cả vẻ mặt của vị giám đốc kinh doanh kia cũng biểu hiện rõ ràng hai chữ Đồng Ý rồi...vậy mà cái tên tổng giám đốc kia mặt mày vẫn lạnh như băng.
"Rất tốt, tôi đánh giá rất cao thiết bị điện tử của công ty Kim Dương, người Việt Nam nên dùng hàng Việt Nam, có phải không tổng giám đốc?". Giám đốc kinh doanh quay sang hỏi Quân.
Tôi nín thở chờ đợi anh nhả lời vàng ngọc một hồi, chỉ thấy anh trầm tư im lặng, mãi nửa phút sau đó Quân mới điềm đạm mở miệng:
"Cô cho rằng thiết bị điện tử của công ty cô, độ chính xác đạt đến bao nhiêu %?"
Câu hỏi đúng chuẩn phẩm chất của thương nhân có trình độ, không quan tâm đến giá tiền, chỉ quan tâm đến chất lượng. Không hổ danh là người tốt nghiệp loại ưu MBA ở Harvard.
"99%"
"Vậy 1% còn lại?"
"1% còn lại thuộc về bảo hiểm thiết bị điện tử. Khi quý công ty nhập thiết bị của Kim Dương sẽ được bảo hiểm hoàn toàn trong vòng 2 năm đưa vào sử dụng".
"Trước đây công ty tôi chỉ nhập thiết bị từ nước ngoài, liệu công ty cô có đảm bảo được chất lượng sản phẩm của mình không thua kém với thiết bị nhập khẩu không?"
"Như giám đốc kinh doanh đã nói: Người Việt Nam nên dùng hàng Việt Nam"
Tôi tưởng trả lời như vậy, anh đã hài lòng rồi. Không ngờ Quân lại hỏi tiếp:
"Electronic Data processing?"
"C. 1960"
"Penium?"
"Core i3, i5, i7, i9". Tôi toát mồ hôi hột
"Tính năng vượt trội chỗ nào?"
"Bộ vi xử lý i-series nhanh hơn và cao cấp hơn bằng cách giảm tốc độ đồng hồ và vô hiệu hóa một số tính năng, chẳng hạn như luồng siêu luồng , ảo hóa và bộ nhớ cache L3"
Mặc dù vẻ mặt của tôi lúc ấy vẫn tỏ ra bình tĩnh nhưng kỳ thực trong lòng đã run lắm rồi, trước đây khi đi ký kết hợp đồng với đối tác tôi vô cùng tự tin, bởi vì hầu như họ không hiểu biết nhiều và sâu rộng về lĩnh vực điện tử bằng những người trong ngành như chúng tôi. Không ngờ hôm nay gặp đúng cớm rồi.
Chẳng trách, trước khi đến đây, Dương đã nói với tôi: Tổng giám đốc công ty Diên Kính là một người cực kỳ có trình độ, cho nên phải cẩn thận.
Bây giờ thì tôi hiểu rồi. Chồng của tôi không những cực kỳ có trình độ mà còn vô cùng giỏi giang, vô cùng hiểu biết. Đúng như tôi đã nghĩ lúc trước, đàn ông xuất sắc như vậy, được thừa kế tập đoàn là hoàn toàn xứng đáng.
Sau khi tôi trả lời xong, mặc dù vẻ mặt của anh vẫn không biểu hiện ra thái độ gì nhưng tôi thấy rõ ràng trong mắt anh thoáng vụt qua mấy tia hài lòng khe khẽ. Quân đặt cây bút đang cầm trong tay xuống bàn, bình thản nói:
"Giám đốc Dương, thật có mắt nhìn người".
Tôi không thể đoán nổi là anh đang khen tôi hay đang mỉa mai tôi, cũng không thể hiểu nổi người đàn ông này rút cục là đang nghĩ cái gì, vô cùng rối rắm phức tạp.
Dương thấy anh nói như vậy thì lịch sự mỉm cười, trả lời: "Cô ấy là nhân viên xuất sắc nhất của bên tôi"
"Như vậy đi, hợp đồng nhập linh kiện điện tử lần này, tôi đồng ý ký"
Nói rồi, anh ngừng lại một lát, nhân lúc chúng tôi còn đang sung sướng lên tận mây xanh thì lại tiếp tục bổ sung thêm: "Với một điều kiện".
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,825
Reaction score
294
Points
83
Chương 12
Tôi vốn biết mọi chuyện thường không hề dễ dàng, đặc biệt là đối với việc ký kết một hợp đồng lớn cùng một công ty lớn như vậy lại càng gian nan hơn nữa. Tuy nhiên, chẳng hiểu sao khi anh đưa ra điều kiện, bất giác tôi lại cảm thấy cực kỳ chột dạ.
Với kinh nghiệm nhiều năm của mình, Dương chỉ lịch sự mỉm cười, nhẹ nhàng nói:
"Tổng giám đốc cứ nói"
"Lần này lượng thiết bị nhập rất lớn, thêm vào đó trước đây chúng tôi chỉ dùng thiết bị nhập ngoại, bởi vậy sẽ phát sinh các vấn đề khi bắt đầu đưa vào sử dụng và vận hành. Cho nên tôi cần một trợ lý"
"Ý của anh là cố vấn thiết bị?"
"Có thể tạm gọi như vậy"
Dương suy nghĩ một lát rồi trả lời: "Được". Sau đó quay sang phía trưởng phòng Kỹ thuật ngồi bên cạnh tôi: "Đây là trưởng phòng Kỹ thuật của công ty tôi, anh ấy là người đã có kinh nghiệm nhiều năm, có thể đảm nhiệm được vị trí đó, ý của anh thế nào?"
Quân nhìn theo phía tay của Dương vài giây, sau đó lại dời ánh mắt đến vị trí của tôi, thản nhiên nói:
"Cô ấy thích hợp hơn"
Ôi mẹ ơi. Đầu tôi tưởng như vừa bị ai giáng cho một cái búa tạ 1000kg, xung quanh nổ đầy đom đóm, đầu váng mắt hoa, chân tay bủn rủn. Cái gì mà thích hợp hơn, cái gì mà cố vấn thiết bị, đây là lấy việc công trả thù tư mới đúng, huhuhu.
Dương có vẻ không bất ngờ trước điều kiện như vậy của anh, cho nên chỉ bình tĩnh trả lời:
"Xin lỗi, tôi nghĩ nếu xét về kinh nghiệm vận hành thiết bị thì trưởng phòng kỹ thuật vẫn phù hợp hơn với vị trí này hơn"
"Cái tôi cần chính là năng lực".
Có dùng ngón chân để nghĩ thì cũng có thể hiểu được rõ ràng hàm ý của anh là: người anh muốn chính là tôi.
Tôi khóc dở mếu dở, vẫn biết là khi quyết định đến đây là đã chấp nhận phải chọc tức anh rồi, thế nhưng hậu quả nặng nề như thế này thì tôi không thể tưởng tượng nổi. Ở nhà một ngày chỉ chạm mặt chưa đầy ba mươi phút mà tôi đã căng thẳng đến mức tổn thọ mất ba năm, bây giờ anh bắt tôi đến công ty làm trợ lý, có khi tôi cũng chỉ qua được ba mươi cái xuân xanh là cùng. Huhu.
Đúng lúc tôi tưởng Dương đã chấp nhận đồng ý đem tôi giao cho địch rồi thì anh lại đột nhiên nói:
"Xin lỗi, anh có thể lựa chọn người khác được không? Bất cứ ai cũng được"
Nghe thấy vậy, tôi vô thức ngẩng đầu nhìn lên, đầu tiên là nhìn về phía Dương, sau đó lại nhìn về phía Quân, thấy hai người đang chằm chằm nhìn nhau, không ai buồn chớp mắt.
Cái này là hoàn cảnh quái gì vậy???.
"Bất cứ ai cũng không cần".
Mặc dù khi anh nói ra câu này, ngữ điệu tương đối lịch sự nhẹ nhàng nhưng thái độ lại cực kỳ dứt khoát. Tôi vốn biết rằng ý của anh không phải là cần tôi theo nghĩa yêu đương hay gì gì đó, chỉ là cần theo kiểu thương mại mà thôi, thế nhưng không hiểu sao khi nghe từ chính miệng anh những lời như vậy, bất giác lại khiến tôi cảm thấy hạnh phúc ngập tràn trong tim.
Dương im lặng suy nghĩ một lát, sau đó rất lâu mới chậm rãi trả lời: "Thành thật xin lỗi, điều kiện này của anh, tôi không đáp ứng được".
Khỏi phải nói, khi nghe câu này tôi lại càng cảm thấy đầu óc mình như bị đập thêm cái búa tạ 2000kg, tâm trạng quay như chong chóng.
Giám đốc kinh doanh bên công ty Diên Kính thấy cục diện đang từ vui vẻ chuyển sang căng thẳng như vậy, đành miễn cưỡng cười cười lên tiếng:
"Bây giờ đã quá mười hai giờ trưa rồi, có phải chúng ta nên nghỉ ngơi một chút rồi đến ngày mai bàn bạc tiếp không tổng giám đốc?". Nói rồi, ông ta lại quay sang nhìn Dương: "Giám đốc Dương thấy thế nào?"
Lúc này, hai người đàn ông cực phẩm kia mới thu lại ánh mắt sắc bén của mình, đồng thời gật gật đầu:
"Được".


***
Sau khi chúng tôi ra về, mọi người trong đoàn đều thắc mắc chuyện tại sao Dương nhất quyết từ bỏ một hợp đồng với lợi nhuận lớn như vậy chỉ vì một người như tôi. Có thể nói, tôi tuy được cùng anh lăn lộn trong ngành này cũng đã vài năm nhưng so về kinh nghiệm lẫn trình độ thì tôi vẫn còn thua xa mấy nhân viên cốt cán trong công ty. Bởi vậy, nếu để tôi đến làm cố vấn cho Diên Kính hai năm thì về cơ bản cũng không có tổn hại gì nhiều, trái lại công ty còn được thu về một khoản tiền không nhỏ. Giữa lợi và hại như vậy, tôi tin Dương là người biết cái gì nên làm và cái gì không nên làm. Cho nên lần này anh lựa chọn như vậy, mọi người thắc mắc cũng là điều dễ hiểu mà thôi.
Chiều hôm ấy, tôi có một số tài liệu cần trình ký cho nên đành phải lên phòng làm việc của Dương. Từ sau chuyện buổi sáng, chúng tôi vẫn chưa nói chuyện với nhau, trong lòng của tôi cũng vô cùng rối rắm phức tạp. Tôi ngập ngừng gõ cửa mấy tiếng, nửa phút sau đó bên trong mới truyền ra giọng nói quen thuộc:
"Mời vào".
Tôi nhẹ nhàng đặt tài liệu xuống bàn, nói: "Có chút tài liệu, anh xem rồi ký cho em nhé".
Nghe giọng tôi, Dương mới dừng gõ máy tính, ngẩng đầu lên: "An An"
"Vâng"
"Uống ly trà đã"
Tôi nói "vâng" một tiếng nữa rồi chậm rãi đi đến sofa, pha một tách trà. Không hiểu sao khi ngửi thấy mùi trà, bất giác tôi lại nhớ đến loại trà Ô Long cao cấp mà Quân vẫn thường uống, thật sự̣ loại trà đó rất thơm, hương vị cũng vô cùng đặc biệt, đến cả nước trà cũng trong veo.
Khi tôi pha xong thì Dương cũng đứng dậy, điềm đạm đi đến phía tôi, ngồi xuống đối diện. Anh uống một ngụm trà, bình thản hỏi:
"Em không muốn hỏi anh gì sao?"
Quả thực, tôi rất muốn hỏi, cũng có rất nhiều thắc mắc giữ trong lòng, có điều, trực giác của phụ nữ luôn luôn tốt, cho nên tôi cảm thấy không hỏi vẫn là tốt hơn.
Tôi cười cười, xoay xoay ly trà trong tay, trả lời: "Em tin lựa chọn của anh"
Dương im lặng một lúc rất lâu, phải đến sáu bảy phút sau mới nói tiếp: "Anh ở giữa bao nhiêu người, cái gì cũng không cần...chẳng lẽ em còn không hiểu?"
Tôi biết, anh vốn có tình cảm đặc biệt với mình, trước đây tôi cũng chỉ đơn thuần nghĩ rằng do mình là đàn em học sau mấy khóa nên mới được anh ưu ái như vậy, không ngờ sau buổi ký hợp đồng sáng nay, tôi mới nhận ra rằng sự thật không phải thế.
Tôi đành lựa chọn giả ngu, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười: "Xin lỗi, em không hiểu".
Dương đặt ly trà xuống bàn, nhìn thẳng vào mắt tôi, kiên định nói: "Anh có thể không có thứ gì, chỉ không thể không có em"
Tôi tiếp tục giả ngu: "Em là nhân viên xuất sắc của anh mà".
"Đúng một nửa". Dương ngừng lại một lát, sau đó nói thêm: "Em là người phụ nữ duy nhất anh muốn theo đuổi"
Tôi bất lực, khẽ thở dài trong lòng. Giá như chúng tôi gặp nhau sớm hơn, giá như anh nói những lời này sớm hơn...có lẽ mọi chuyện đã khác. Biết đâu khi đó tôi sẽ buông bỏ tất cả để nắm tay anh, cứ thế bước đi thôi... nhưng bây giờ thì có lẽ đã muộn....tôi đã là vợ của người ta rồi.
"Em..."
"Đừng nói gì cả, em đồng ý cũng được, từ chối cũng được, anh chỉ muốn nói để em biết vậy thôi".
Bất giác, trái tim tôi lại cảm thấy vô cùng khổ sở. Anh là mẫu người đàn ông tôi muốn gửi gắm cả một đời, lại là một người tốt như vậy... tôi muốn từ chối cũng không đành, mà nhận lời cũng không được.
Tôi hơi khó nhọc, trả lời: "Xin lỗi, muộn rồi, em về phòng đây".
Nói rồi, tôi không đợi anh trả lời mà đứng dậy mở cửa rời đi. Khi đã về đến phòng của mình rồi mà trái tim tôi vẫn đập kịch liệt trong lồng ngực. Tôi thật sự rất muốn nói cho Dương biết mình đã kết hôn, đã làm vợ người ta rồi, để cho anh không phải chờ đợi hay hy vọng gì ở mình nữa, thế nhưng không hiểu sao trước mặt anh, tôi lại không có cách nào mở miệng cho được.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,825
Reaction score
294
Points
83
Chương 13
Tối hôm ấy, tôi nấu nướng với tâm trạng treo ngược cành cây, thành ra món thì mặn, món thì nhạt, có món còn bị cháy khét lẹt. Khi Quân trở về, thấy tôi vẫn còn loay hoay trong bếp với đống nồi niêu xoong chảo đen xì thì mặt mày không khỏi trở nên xám xịt.
Anh đứng khoanh tay, tựa vào cửa bếp, lạnh lùng lên tiếng:
"Cô muốn gì?"
"Nấu canh cá ạ". Tôi vừa cật lực lau chùi chiếc chảo chống dính, vừa thản nhiên trả lời.
Quân thấy tôi trả lời hờ hững phớt lờ như vậy thì không khỏi nổi điên, ngữ điệu có hơi khó chịu, nói lớn:
"Tôi hỏi cô muốn gì?"
Lúc này, tôi mới giật bắn mình, tâm trạng lơ lửng ban nãy rút cục cũng chịu hạ cánh an toàn, quay về với cơ thể. Tôi run run nói:
"Xin lỗi...tại vì...hôm qua....à không. Tôi..."
Tôi không biết giải thích như thế nào để anh hiểu là mình không cố tình đến công ty anh mà không báo trước, cho nên cứ đứng bần thần ngắc ngứ mãi mà không nói được một câu hoàn chỉnh.
Quân vẫn thản nhiên dựa vào cửa, ánh mắt cứ chăm chú nhìn tôi, biểu tình chờ đợi tôi nói tiếp.
Tôi yên lặng suy nghĩ một lúc, sau đó mới lí nhí mở miệng:
"Thật xin lỗi. Tôi không cố ý... Thật đấy"
"Cô đã điều tra ra được gì về tôi?"
"Không có gì ạ. Hợp đồng lần này anh Dương vô tình chỉ định tôi tham gia, không phải là tôi cố ý...Xin lỗi anh"
"Vô tình?"
"Vâng ạ"
"Anh ta không biết cô đã kết hôn?"
"Vâng, không biết ạ"
Nghe tôi nói vậy, anh im lặng không nói thêm gì, chỉ có ánh mắt sắc bén cứ chằm chằm nhìn biểu hiện trên gương mặt tôi. Vài phút sau, anh mới chầm chậm lên tiếng:
"Hai người có quan hệ gì?"
Nếu như không có chuyện chiều nay, nhất định tôi sẽ nói: Không có quan hệ gì, chỉ đơn thuần là cấp trên, cấp dưới.
Thế nhưng hôm nay Dương lại nói muốn theo đuổi tôi mất rồi, bây giờ tôi biết phải trả lời thế nào đây?
"Tôi..."
Tôi cứ lặp lại mấy lần từ "Tôi" cho đến khi Quân không thể kiên nhẫn thêm được nữa. Anh lãnh đạm đi lại, chống một tay lên tường, ép tôi lọt thỏm vào giữa lòng anh và bức tường trong bếp, sau đó lạnh lùng nói:
"Cô nghe cho rõ đây, cô đã được gả vào nhà này, là phụ nữ đã kết hôn. Nếu cô dám tơ tưởng đến người đàn ông khác..."
Không hiểu sao khi nghe đến đó, đột nhiên những uất ức trong lòng tôi kể từ đêm tân hôn nghe những tiếng rên rỉ hoan lạc của anh và Vân Mộc Kiều, rồi chuyến trăng mật của ba người, còn cả hai cái tát ở Kyoto mà cô nhân tình tốt đẹp của anh đã tặng cho tôi....làm máu trong người tôi lập tức sôi lên.
Tôi nghiến răng nghiến lợi nói: "Anh đừng quá đáng. Tôi và Dương không có gì cả. Tôi không như anh, đêm tân hôn còn đem nhân tình về trụy lạc"
"Cô ghen?"
"Tôi việc gì phải ghen?"
Tôi vừa nói xong câu này, đột nhiên anh nâng cằm tôi lên, hung hăng đặt lên môi tôi một nụ hôn.
Cái này là búa tạ 10000kg mới đúng. Đầu tôi nổ ầm một tiếng, trái tim nhảy vọt lên tận cổ họng, tâm trạng quay như chong chóng. Vì tư thế đứng như thế này, lại thêm bàn tay mạnh mẽ của anh cứ giữ cứng lấy cằm tôi, hại tôi muốn bỏ chạy hay quay đầu tránh đi bờ môi của anh cũng không thể tránh được.
Ở Kyoto, tôi đã ngửi thấy mùi hương này trong giấc mơ một lần. Đến hôm nay lúc anh hôn tôi, tôi mới cảm nhận được rằng: hóa ra mùi hương này mới đúng là mùi hương chân thực, thơm ngát, dễ chịu hơn trong giấc mơ cả trăm lần. Bờ môi anh rất ấm, tuy cách hôn mang theo sự bá đạo cuồng nhiệt, nhưng dư vị môi lưỡi lại rất thanh ngọt, quyến luyến, còn có chút si mê.
Đây là lần đầu tiên sau hai mươi sáu năm trên đời, tôi hôn một người. Trước đây khi xem phim đến những cảnh hôn nhau thế này, tôi cảm thấy rất ngượng. Thế nhưng không hiểu sao khi chính mình được một người đàn ông cực phẩm như vậy hôn, tôi lại cảm thấy vô cùng thỏa mãn, cũng vô cùng hạnh phúc.
Hóa ra, hôn môi lại ngọt như vậy. Ngọt đến mức ngất ngây!!!
Lúc đầu, tôi cắn chặt răng kiên quyết từ chối nụ hôn của anh, sau cùng lại vô thức đáp trả anh lúc nào không biết. Dần dần, đầu óc chân tay không nghe tôi điều khiển nữa, cả người tôi mềm nhũn vô lực, cứ mặc kệ anh dày vò cánh môi mình đến đau nhói.
Đây là tổng giám đốc quyền uy ban sáng đó sao? Là người lúc nào cũng lạnh lùng hờ hững với tôi đó sao? Là người đàn ông ưu tú luôn ngồi trầm tư an tĩnh đó sao? Mới chỉ sáng nay thôi, tôi còn nghĩ là anh hấp dẫn đến mức có thể giết người không dao...Vậy mà bây giờ con người xuất sắc ấy lại hôn tôi!!!
Tôi như bị rút hết sức lực, lưng tựa vào tường, hai cánh tay vòng lấy cổ anh, bờ môi hơi hé ra, để đầu lưỡi anh mặc sức khua khoắng.
Giây phút ấy, tôi đã quên mất Vân Mộc Kiều, quên mất đêm tân hôn, quên mất hai cái tát ở Kyoto...Tôi điên rồi!!!
Đúng lúc lý trí của tôi tan rã không còn lại lấy một mẩu thì bờ môi dưới của tôi đột nhiên đau nhói. Mất đến mười giây để định thần lại, tôi mới phát hiện ra Quân vừa cắn môi mình.
Anh buông môi tôi ra, ngẩng đầu lên, đưa tay lau lau khóe miệng, lạnh nhạt nói:
"Cô còn nói không ghen?"
Tôi xấu hổ đến mức chỉ muốn độn thổ xuống đất mà chết quách cho xong. Vài giây trước vừa mạnh mồm nói "việc gì phải ghen", vài giây sau đã nhiệt tình hôn đáp trả người ta, chỉ thiếu điều muốn cùng anh trầm luân mà thôi. Vậy mà nói là không ghen.
Anh nhếch môi mỉm cười một cái, điệu bộ vừa là khinh bỉ, vừa không giống như khinh bỉ, lạnh lùng quay đi.
Trước khi ra khỏi phòng bếp, anh còn buông cho tôi một câu không đầu không cuối:
"Cô nên biết một điều: Tôi có đủ khả năng để mua cả công ty Kim Dương"


Sau khi anh đi rồi, tôi vẫn đứng ngây ngốc một chỗ, bờ môi vẫn đau nhức nhối. Tại sao anh có thể mang nhân tình về tận nhà, còn tôi chỉ là một mối quan hệ bình thường với người khác giới cũng không được? Tại sao lại hôn tôi? Tại sao lại đe dọa tôi? Ý của anh là gì?
Tôi thần người suy nghĩ rất lâu, sau đó mới hiểu ra rằng: Quân tuy không yêu thương gì mình nhưng dù gì tôi cũng là được gia đình anh mua về, lại kết hôn hợp pháp với anh, thêm vào đó đàn ông là giống loài có bản tính sở hữu cực kỳ cao...cho nên anh mới ép tôi bằng được về Diên Kính, khiến tôi phải tránh xa Dương. Dù cho có phải mua cả công ty tôi về hay ép Dương phá sản, anh cũng đều có đủ bản lĩnh để có thể làm được.
Tôi thở dài một hơi, chán nản ngồi bệt xuống nền gạch. Tôi thật sự rất muốn ở lại cùng Dương, rất muốn cùng anh vui vẻ làm việc giống như những ngày tháng trước kia... nhưng có lẽ bây giờ đã không thể nữa.
Một phần, bởi vì từ sau chuyện sáng nay làm cho tôi cảm thấy rất khó xử với Dương. Một phần vì Quân kiên quyết ép tôi phải từ bỏ công ty...Thế nên, có lẽ để tốt cho tất cả, tôi sẽ phải lựa chọn đến công ty Diên Kính làm việc.
Tôi bất lực giơ tay đỡ trán, thôi thì đến đâu, hay đến đó vậy!!!
***
Sáng hôm sau, vẫn tám giờ sáng, chúng tôi đã có mặt tại phòng họp của công ty Diên Kính.
Lần này Quân không những đến muộn vài phút như hôm qua mà chúng tôi còn phải chờ đợi đúng một tiếng đồng hồ thì anh mới xuất hiện. Khi tôi đã uống hết ba ly trà Ô Long, vừa rót sang ly thứ tư thì cửa phòng đột ngột bị đẩy ra, tiếp theo đó là bóng dáng cao lớn của anh lãnh đạm bước vào.
"Chào tổng giám đốc"
"Chào tổng giám đốc".
Mọi người đồng thời đứng dậy, lịch sự chào anh. Quân chỉ gật đầu một cái rồi đi thẳng đến vị trí ở trung tâm phòng họp của mình, ngồi xuống.
Tôi bất lực cảm thán trong lòng: Mới chỉ đêm qua, anh là đồ cầm thú cưỡng hôn tôi, đến sáng hôm nay, lại trở về nguyên trạng là một tổng giám đốc vô cùng uy quyền rồi. Đúng là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong được.
"Giám đốc Dương, anh đã có quyết định của mình rồi chứ? Hợp đồng lần này, bây giờ thành bại thế nào, đều nằm trong tay anh cả". Giám đốc kinh doanh tựa lưng vào ghế bọc da cao cấp, điềm đạm nói.
"Cảm ơn, tôi đã có quyết định rồi".
"Vậy ý của anh thế nào?"
Nói xong câu này, hình như còn nhớ ra điều gì, cho nên giám đốc kinh doanh của Diên Kính còn bổ sung thêm:
"À, khoan hãy hỏi ý giám đốc Dương thế nào. Chúng ta hỏi ý của cô An trước đã, có phải không?". Dứt lời, ông ta quay sang tôi, hỏi: "Cô An, ý của cô thế nào? Có muốn đến công ty chúng tôi làm trợ lý trong vòng hai năm không?"
Dương vừa mở miệng nói: "Cô ấy..." thì tôi đã vội vàng ngắt lời: "Tôi đồng ý"
Nghe xong câu này, tất cả mọi người đều đồng loạt quay sang nhìn tôi, ngay cả Dương cũng kinh ngạc quay sang nhìn tôi bằng ánh mắt cực kỳ khó hiểu.
Tôi cố gắng bỏ qua biểu tình của anh, bình thản nói: "Tôi đến làm trợ lý cho Diên Kính hai năm, trong hai năm nay vẫn là người của Kim Dương, vừa có thể ký được hợp đồng thuận lợi, vừa có cơ hội được học hỏi kinh nghiệm. Không phải quá tốt sao?".
Tôi ngừng lại một lát, sau đó nói tiếp: "Trước khi đến đây, công ty chúng tôi đã bàn bạc kỹ lưỡng rồi. Giám đốc Dương của chúng tôi hoàn toàn đồng ý với điều kiện của công ty Diên Kính".
Nói xong, tôi không dám quay sang nhìn Dương, mặc dù có thể cảm nhận được biểu tình của anh bây giờ có lẽ ngạc nhiên đến mức tột độ. Rõ ràng mới cách đây hai tiếng, Dương vẫn nói sẽ từ bỏ hợp đồng này...vậy mà bây giờ tôi lại lật ngược tình thế nhanh còn hơn lật sách, không ngạc nhiên mới lạ.
Quân ngồi yên lặng nãy giờ nghe chúng tôi nói chuyện, đột nhiên lên tiếng:
"Được. Quyết định vậy đi".
Đúng lúc này, đột nhiên tôi thấy bàn tay của mình trở nên đau nhói. Khi nhìn xuống mới thấy Dương đang nắm lấy cổ tay tôi, tuy có lẽ anh không hề cố ý làm tôi đau nhưng bàn tay không tự chủ được, dùng lực rất mạnh.
Anh hạ giọng nói khẽ: "An An, em làm gì vậy?"
"Em chỉ làm trợ lý cho người ta hai năm thôi. Em vẫn là nhân viên của công ty mà"
"Em không được như vậy"
Lúc ấy thật sự tôi không hề nghĩ gì, chỉ lặng lẽ đưa bàn tay còn lại của mình, khẽ nắm lấy tay anh, mặc dù chỉ là một cái nắm tay đơn thuần để động viên bạn bè thôi, không ngờ hành động đó lại lọt vào mắt Quân.
"Dương, hãy nghe em, có được không?"
Vừa dứt câu, giọng nói lạnh lẽo như vừa vọng từ mười tám tầng địa ngục của nhân vật quan trọng nào đó truyền đến:
"Mang bút lại đây"
Tôi vô thức ngẩng đầu lên nhìn, phát hiện ra mặt mày ai kia trở nên khó coi vô cùng, điều quan trọng nhất là chiếc bút của anh vẫn đang trên tay mà. Đột nhiên bảo thư ký mang bút tới làm gì?
Thư ký của anh có vẻ cũng nhìn thấy bút trên tay anh như vậy, tuy nhiên lại không có gan nói, cho nên đành lấy bút của mình, run run đưa đến cho anh.
Tôi thấy vậy cũng lẳng lặng cầm hợp đồng mình đã soạn sẵn lên, chậm rãi đi về phía anh, đặt xuống trước mặt:
"Tổng giám đốc, đây là hợp đồng của chúng tôi, chắc anh đã xem qua".
Quân nhận lấy hợp đồng, đưa lên ngang tầm mắt. Anh chậm rãi đọc một lát, sau đó chấp bút, ký xuống.
Đàn ông cực phẩm đúng là đàn ông cực phẩm, đến từng điệu bộ nhíu mày cũng vô cùng quyến rũ, ngay cả những nét bút dần hiện ra dưới những ngón tay thon dài đẹp đẽ của anh cũng cực kỳ mạnh mẽ dứt khoát. Không hiểu sao lúc đó, bất giác tôi lại len lén nhìn đến bờ môi anh.
Môi anh rất đẹp, bờ môi mỏng tượng trưng cho sự bạc tình....thế nhưng, nụ hôn hôm qua của anh lại rất ấm, rất êm dịu. Tôi không tin, người có bờ môi ấm nóng như vậy lại bạc tình...
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,825
Reaction score
294
Points
83
Chương 14
Sau khi ký kết hợp đồng, chúng tôi ra về. Lúc vừa về đến công ty thì Dương đã nhanh chóng kéo tay tôi lại vào phòng làm việc của anh.
"An An, em làm sao vậy?"
Tôi cười cười, đưa bàn tay còn lại của mình gỡ tay anh ra, nói: "Hợp đồng lần này tốt như vậy, ký thành công rồi, anh phải vui mới đúng chứ. Tại sao lại hỏi em như vậy?"
"Em biết rõ ràng anh không muốn thế". Ánh mắt anh có hơi chua xót nhìn tôi, nói tiếp: "Có phải vì chuyện hôm qua không?"
"Không phải. Em chỉ muốn ký hợp đồng thôi, thật đấy".
"Em không nên làm thế"
Tôi chậm rãi đi đến sofa, ngồi xuống, tự rót cho mình một ly trà, cũng rót cho anh một ly, bình thản nói:
"Em muốn nói cho anh biết một chuyện"
"Không phải anh đã nói rồi sao? Em từ chối cũng được, bằng lòng cũng được. Đừng nói gì cả".
"Em đã kết hôn rồi".
Bàn tay cầm ly trà lên uống của Dương lập tức khựng lại, anh mở to mắt khó tin nhìn tôi, tuy khóe miệng không nói ra câu gì nhưng biểu tình trên mặt lại tỏ ra vô cùng kinh ngạc.
Một lúc lâu sau đó, anh mới run run đặt ly trà xuống bàn, lên tiếng:
"Em không cần dùng đến cách này để từ chối anh"
Tôi lẳng lặng rút từ trong túi xách ra một chiếc nhẫn. Chính là chiếc nhẫn hôm kết hôn Quân đã đeo cho tôi, mặc dù từ đó tới nay hai chúng tôi không ai đeo nó thêm một lần nào nữa, tuy nhiên dẫu có ra sao thì tôi cũng vẫn không thể phủ định một sự thật rất hiển nhiên rằng: Tôi đã là người có gia đình rồi
"Thời gian em nghỉ trước đây...là để tổ chức lễ kết hôn".
Dương yên lặng trân trân nhìn chiếc nhẫn kim cương lấp lánh trên tay tôi, trong ánh mắt dấy lên vô vàn những tia chua xót. Qua rất lâu sau đó, anh mới khó nhọc mở miệng:
"An An, anh không tin".
Tôi cố gắng mỉm cười thật tự nhiên, trả lời: "Em không có lừa anh. Anh là người đàn ông tốt, nhất định sẽ gặp được một người phụ nữ tốt".
Nói rồi, tôi lẳng lặng đứng dậy rời đi, khi tay tôi vừa chạm đến tay nắm cửa thì Dương bỗng nhiên nói:
"Dù em đã có gia đình hay là chưa kết hôn, anh vẫn sẽ chờ em".
Tôi nắm chặt chiếc nhẫn cưới trong tay, viên kim cương đắt tiền trên đó đâm vào lòng bàn tay đến mức đau nhói. Thật lòng mà nói, kể từ khi kết hôn tôi đã hoàn toàn từ bỏ hy vọng được yêu thương một người, được nghe những lời ngọt ngào chân thành như vậy từ một người... Tôi bây giờ chỉ xem Dương như một người anh trai mà thôi, không hơn. Có lẽ quyết định tới Diên Kính làm việc hai năm sẽ thật sự tốt cho cả tôi, cả anh, cả công ty Kim Dương. Anh là đàn ông tốt, sau này nhất định sẽ gặp được một người phụ nữ tốt...
***
Tối hôm đó, như những lần ký hợp đồng thành công thường lệ, chúng tôi có tổ chức một buổi tiệc cùng công ty Diên Kính.
Bảy giờ tối, đoàn chúng tôi đến nhà hàng đã đặt trước ở trung tâm thành phố C. Từ lúc tôi rời khỏi phòng làm việc của Dương đến giờ, chúng tôi vẫn chưa nói với nhau câu nào, thành ra cả quãng đường đến nhà hàng cũng không ai mở miệng ra với ai, cảm giác vô cùng gượng gạo.
Buổi tiệc dự kiến sẽ bắt đầu vào lúc bảy giờ ba mươi, nhưng đến tận bảy giờ hai mươi lăm phút vẫn chưa thấy Quân xuất hiện. Tôi cứ vô thức nhìn đồng hồ đeo tay liên tục, thỉnh thoảng còn len lén ngoái đầu nhìn về phía cánh cửa xem có thấy anh không, tuy không dám trực tiếp hỏi bên công ty Diên Kính xem anh có tham gia không nhưng kỳ thực trong lòng lại cực kỳ sốt ruột, chẳng hiểu sao khi không thấy anh đến, tôi lại cảm thấy có chút mất mát trong lòng.
Cái này là vừa thích vừa ghét phải không nhỉ? Rõ ràng là muốn nhìn thấy người ta, nhưng mỗi lần nhìn thấy lại một lần cảm thấy khó chịu đến mức không muốn gặp nữa. Tôi không biết diễn tả cảm giác của mình là gì, cũng không hiểu nổi sự phức tạp trong lòng, chỉ biết rằng bản thân cứ không ngừng trông ngóng vị tổng giám đốc tuy lạnh lùng hờ hững nhưng lại vô cùng quyền uy kia mà thôi.
Bảy giờ ba mươi lăm phút, tiệc chính thức bắt đầu. Anh vẫn chưa đến.
Tôi mông lung nhìn ra cửa chính, thở dài một tiếng, tự nhủ trong lòng: Người như anh có lẽ không thích tham gia những buổi tiệc tùng nhàm chán kiểu này, cho nên có lẽ không đến đâu...
Vừa nghĩ đến đó thì Giám đốc kinh doanh bên Diên Kính nói:
"Giám đốc Dương, cạn ly vì hợp đồng thành công của chúng ta ngày hôm nay"
"Chúng tôi phải cảm ơn công ty Diên Kính mới đúng, cảm ơn vì đã chiếu cố công ty tôi"
"Cạn ly"
"Cạn ly"
Vì phép lịch sự, cộng thêm việc chúng tôi nếu so với Diên Kính thì chỉ là một công ty quá thấp bé nhẹ cân cho nên từ đầu đến cuối không ai dám nhắc đến Quân. Theo nguyên tắc bình thường thì việc ký hợp đồng với một công ty tầm trung thế này chỉ cần Giám đốc kinh doanh đảm nhiệm là đủ, tuy nhiên lần này tổng giám đốc một tập đoàn lớn như anh lại đích thân tham gia, hơn nữa còn tự mình đặt bút ký tên. Có thể coi đó là vinh dự quá lớn cho công ty chúng tôi rồi, đâu dám đòi hỏi Quân phải đến tận đây để dùng cơm cùng chúng tôi.
"Cô An, mời cô một ly"
Tôi mỉm cười nhìn giám đốc kinh doanh, nhẹ nhàng nâng ly rượu lên: "Không dám. Ly này tôi kính giám đốc mới đúng".
Ông ta quay sang nhìn Dương, nói: "Tổng giám đốc công ty tôi nói đúng, giám đốc Dương thật có mắt nhìn người".
"Nhân tài bên công ty Diên Kính nhiều như vậy, giám đốc quá khen rồi"
"Cạn ly".
Tôi vừa uống xong ly rượu thì bên ngoài phòng ăn xuất hiện những tiếng bước chân không nhanh không chậm. Giám đốc kinh doanh nghe thấy vậy đành nói: "Xin lỗi, chờ một chút". Sau đó mấy người bên công ty Diên Kính đồng loạt đứng dậy, đi đến phía cửa.
Họ vừa mở cửa ra, những người bên ngoài lập tức lọt vào tầm mắt tôi. Quân đứng phía bên ngoài, một tay vẫn nghe điện thoại, tay còn lại đang tranh thủ cầm bút ký vào giấy tờ gì đó trên tay cô thư ký. Đi bên cạnh anh còn có hai người nữa, tất cả đều trông có vẻ cực kỳ bận rộn, tôi chỉ nhìn thoáng qua cũng có thể dễ dàng nhận ra được: điệu bộ vẫn áo sơ mi lúc sáng, vẫn đồng hồ Rolex lúc sáng...có lẽ là anh tranh thủ đến đây.
Anh bận như vậy sao? Tại sao hôm nào bảy giờ tối cũng đã có mặt ở nhà rồi?


Mãi sau này tôi mới biết rằng: Hóa ra để có thể về đến nhà lúc bảy giờ tối như vậy, có một người đêm nào cũng phải thức làm việc đến gần sáng mới được nghỉ ngơi...
"Chào tổng giám đốc, anh mới đến ạ".
Quân vẫn chuyên tâm nghe điện thoại, bàn tay vẫy vẫy, ra hiệu không cần tiếp đón anh. Công ty chúng tôi thấy vậy cũng đồng loạt ngừng dùng bữa, lịch sự đứng dậy.
Ba mươi giây sau, nhân vật quan trọng nào đó rút cục cũng cúp điện thoại, chậm rãi bước vào trong phòng, thư ký và trợ lý của anh cũng vào theo.
"Xin lỗi, tôi đến hơi muộn".
Dương thấy vậy cũng cảm thấy có phần hơi ngại, đành lên tiếng:
"Tôi nghe giám đốc Nguyên nói anh đang đi công tác ở thành phố A, có lẽ không về kịp cho nên mới không đợi anh dùng bữa, bất lịch sự rồi"
"Không sao, tôi cũng vừa xuống máy bay, thấy thời gian vẫn còn sớm nên đến đây".
"Thật ngại quá, anh nể mặt công ty chúng tôi như vậy, xin phép kính anh một ly".
Không hiểu sao, từ lúc nhìn thấy anh đến, trái tim tôi đột nhiên vui vẻ lạ thường, tâm trạng cực kỳ phấn chấn. Có điều, khi thấy nét mặt anh có vẻ trông mệt mỏi như vậy, tôi lại cảm thấy có chút xót xa.
Mười giờ sáng nay ký hợp đồng xong, anh đi đến thành phố A, bây giờ lại có mặt ở thành phố C rồi, chỉ trong vòng bảy tám tiếng mà bay mấy ngàn km như vậy, không mệt mới lạ.
Tôi thầm cảm thán trong lòng, sau đó lại cảm thấy mình hình như điên rồi. Vân Mộc Kiều mới không xuất hiện có mấy ngày mà tôi đã quan tâm đến anh như vậy rồi, sau này ở chung nhà cả một đời, phải làm sao đây???
Suốt cả buổi tiệc hôm ấy, vì phép lịch sự nên tôi cũng uống khá nhiều, khoảng gần mười ly gì đó, bình thường tôi cũng chỉ uống được chừng ấy thôi, không thể uống hơn. Dương ngồi phía bên cạnh, tuy không nói gì nhưng thỉnh thoảng anh vẫn lặng lẽ gắp thức ăn vào bát tôi.
Giám đốc kinh doanh thấy vậy, liền nói: "Giám đốc Dương còn trẻ tuổi như vậy, chắc vẫn chưa lập gia đình chứ?"
"Cảm ơn, vẫn chưa có cô gái nào chịu đồng ý lấy tôi"
"Không phải chứ?". Ông ta cười cười: "Nếu tôi có con gái, nhất định sẽ gả nó cho anh"
"Giám đốc quá khen rồi. Tôi cái gì cũng không tốt, đến theo đuổi một người cũng không nên trò trống gì. Nếu gả con gái cho tôi, không phải quá thiệt rồi sao?"
"Cô gái nào mà không có mắt nhìn người như vậy?". Nói rồi ông ta quay sang tôi, hỏi tiếp: "Cô An thấy tôi nói có đúng không?"
Khi ấy tôi chẳng nghĩ nhiều, chỉ cảm thấy mình thật sự không xứng đáng để một người tốt như Dương theo đuổi nên mới trả lời: "Giám đốc nói đúng. Cô gái đó ̣quả thực không có mắt nhìn ngườil"
Tôi nói xong câu này bỗng có cảm giác da đầu ngưa ngứa, bất giác lại vô thức ngẩng đầu lên nhìn về phía Quân, chỉ thấy anh vẫn hờ hững cầm ly rượu, ánh mắt sắc bén như dao nhìn về phía tôi, tôi không thể đọc được trong mắt anh chất chứa điều gì, lại càng không đoán được nội tâm anh đang suy nghĩ thế nào. Vẻ mặt kia vẫn cứ lạnh lẽo như băng như vậy, khiến tôi không rét cũng run.
Dương cầm ly rượu trên tay, nâng lên: "Tổng giám đốc, mời anh một ly, mong rằng sau khi nhân viên của tôi đến làm việc tại tập đoàn Diên Kính sẽ không làm anh thất vọng"
Quân cũng lịch sự mỉm cười, trả lời: "Nhân viên xuất sắc như vậy, tất nhiên tôi hài lòng".
"Mong rằng như vậy"
Hai người chạm ly nhưng ánh mắt lại chằm chằm nhìn nhau, có trông thế nào cũng không giống cạn ly xã giao thông thường mà giống kẻ thù mới đúng.
Sau khi tiệc tàn, chúng tôi chào nhau thêm một lần nữa rồi mới ra về. Lúc ra đến sảnh, tôi vì hơi chếnh choáng bởi men rượu mà bước giày cao gót trật bậc thềm, cả người chao đảo suýt ngã.
Đúng lúc ấy, Dương ngay lập tức đưa tay đỡ lấy tôi, bàn tay vô tình để trên eo: "An An, có sao không?"
Tôi đưa tay đỡ trán, cố gắng đứng thẳng dậy, cố cười cười, nói: "Em không sao, giày cao quá, bước hụt"
"Anh đưa em về"
Tôi vừa xua tay định từ chối thì đằng sau bỗng truyền đến một giọng nói: "Tiện đường, để tôi đưa cô ấy về".
Hai chúng tôi đồng thời quay đầu lại, thấy Quân đã đứng đằng sau từ bao giờ, anh đút hai tay vào túi quần, dù hôm nay đã uống rất nhiều rượu nét mặt của anh vẫn hờ hững như không.
"Không dám phiền đến tổng giám đốc, tôi đưa cô ấy về được rồi"
"Cô ấy gần nhà tôi, tiện đường hơn"
"Gần nhà anh?"
Tôi cười như mếu, bất lực nói: "Cũng hơi hơi gần"
"Vậy về thôi". Quân lạnh nhạt nói, sau đó lãnh đạm bước đi qua tôi. Tôi cũng không dám chần chừ lâu, đành quay sang nói với Dương: "Xin lỗi, anh ấy đi cùng đường, em đi cùng anh ấy cũng được. Hẹn gặp lại anh sau". Sau đó nhanh chóng theo Quân ra xe.
Suốt cả quãng đường đi về, chúng tôi cũng không ai nói với nhau câu gì, cả khoang xe chỉ duy trì một không khí im lặng. Thỉnh thoảng tôi có len lén liếc anh qua gương chiếu hậu mấy lần, chỉ thấy hai đầu mày anh nhíu chặt, nét mặt cũng trở nên vô cùng khó coi.
Tôi chết chắc rồi.
Tôi vừa ngồi trên xe vừa cầu trời khấn phật cho đoạn đường về nhà dài lên, dài đến tận thành phố A cũng được, tuy nhiên Quân lái xe với tốc độ 70km/h nên từ nhà hàng về đến biệt thự cũng chỉ mất có mười lăm phút mà thôi.
Khi vừa về đến biệt thự, tôi vừa xuống liền định bỏ chạy lên phòng mình khóa trái cửa lại, không ngờ khi còn chưa kịp vào đến cửa chính thì đã bị anh tóm rồi.
Anh dùng lực nắm cổ tay tôi đến mức đau nhói, sau đó không nói không rằng câu nào, mạnh mẽ lôi tôi lên lầu.
Tôi đau quá nên hét lên: "Bỏ ra, anh làm cái gì vậy?"
"Cho cô xem thế nào là có mắt nhìn người"
 

Bình luận facebook

Top Bottom