phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,825
Reaction score
294
Points
83
Bàn tròn hệ liệt
1. Ngày thằng Chiến thất tình, anh em quả thực rất buồn cho nó. Tội nghiệp thằng bạn chân chất nhất hội bàn tròn, bị cô gái mà nó yêu thích suốt mấy năm trời “cắm sừng” không thương tiếc. Vừa nhận được tin thì các anh em vội vã chạy đến. Tới nơi đã thấy thằng Chiến đang ngồi gục đầu ở công viên đối diện nhà cô gái vừa dẫm nát tim nó.

Luân khùng an ủi:

- Thôi, mày, bỏ đi. Anh em làm vài chai quên sầu!

- Ừ, cái cũ không đi sao cái mới nó tới! - Khang mập với câu nói bất hủ.

- Thằng đó là thằng nào, có to con hơn tao không? - Thằng Xung hùng hổ xắn tay áo lên.

Dũng xoắn giả vờ khóc rống, quệt mắt nói:

- Yêu là chết trong lòng một ít, nhưng lại mất trong nhà nhiều thứ. Hu hu hu!

- Oan nghiệt, oan nghiệt. Gái mà cắm sừng thì đầu mình trọc lóc! - Tuấn rách tặc lưỡi.

Tôi trầm ngâm một hồi mới vỗ vai thằng bạn mình:

- Tao biết điều này rất là khó khăn, Chiến à. Có một thứ gọi là thời gian, và thời gian là một phép màu sẽ giúp chữa lành mọi vết thương, có thể hàn gắn mọi thứ, gương vỡ lại lành!

Các anh em đều ồ lên cho là phải.

Nói đoạn bèn cúi xuống nhặt cục đá, chốt hạ một câu:

- Nhưng cửa sổ nhà con quỷ cái đó thì không!

- Víu… XOẢNG!

Ném đá bỏ chạy, cửa kính vỡ tan, phá xóm phá làng.

Tuy có trẻ trâu, nhưng tình cảm anh em thế này, còn gì sánh được?

oOo

2. Hôm nay là ngày cai nhậu thứ ba, khó hơn chúng tôi tưởng tượng rất nhiều.

Khang mập quen tay, giơ ly trà sữa lên: - Dzô!

Hai thằng tôi cũng quen tay, một hơi đưa lên uống cạn.

Dũng xoắn quay vào trong gào to: - Chị gái, lên một vòng nữa!

Chị chủ quán dở cười dở mếu:

- Mỗi thằng năm ly rồi đó, tụi bây có bị khùng không?

Ngày cai nhậu thứ sáu, tôi thậm chí còn không dám ăn khô bò vì sợ cơn thèm bia trỗi dậy. Đành lấy bánh quy ra nhai, nhạt thếch.

Dũng xoắn báo cáo ở nhà, vừa đi làm về là nó quất một hơi ba gói mì tôm với hi vọng vì quá no mà sẽ không nhậu nổi nữa. Và bây giờ thì đang ói tràn lan trong nhà vì bội thực.

Khang mập lên giường đắp chăn ngủ từ sớm, an phận thủ thường.

Ngày cai nhậu thứ bảy, thằng nào thằng nấy lờ đờ như chết trôi. Chịu hết xiết, Dũng xoắn quát:

- Mẹ nó, chiều nay ra quán cây keo. Tao bao hết!

- Ok ok!

Hóa ra cai nhậu đến ngày hôm nay chẳng phải vì anh em chí thú làm ăn, mà chỉ là âm thầm đợi chờ một tiếng “bao thì đi”.

Ngẫm lại xưa nay, các bậc anh hùng toàn đợi một lí do đại nhân đại nghĩa để làm toàn những chuyện ngu ngốc. Quả là đúng ha!

oOo

3. Sau tiệc độc thân bét tè lè nhè của thằng Xung, tôi đưa Dũng xoắn về nhà, khó khăn lắm mới lôi được thằng này ra khỏi taxi. Gọi cửa một hồi mấy bận thì vợ nó ra mở cửa.

Dũng xoắn nhướn mắt lên rồi lại gục đầu xuống, lè nhè nói:

- Đổi đào khác đi, con này già quá!

Tôi vứt ngay thằng bạn mình xuống đất, bỏ chạy một mạch.

oOo

Mỹ nhân hệ liệt



1. Trót dại lỡ tay làm gãy một thỏi son Shu Uemura, tôi trong cơn bối rối bèn chơi một nước cờ cao tay là tiên hạ thủ vi cường, chủ động thú nhận với Tiểu Mai:

- Con Leo đó, nó chạy giỡn qua lại làm gãy bà cây son rồi!

Nàng hết nhìn cây son vỡ nát rồi lại nhìn con Leo đang đần mặt ra ngơ ngác, rồi mới lừ mắt quay sang nhìn tôi.

- Không có vết trày nào trên đây mà giống móng của Leo hết!

- Nó đè cả người nó lên thì sao, cần gì dùng móng chân? - Tôi chống chế.

- Nếu vậy sao trên người nó không có vệt son nào?

- …!

Tiểu Mai chẳng nói chẳng rằng, đi tới mở cửa tủ lạnh, lôi hết khô bò ra.

- Ê ê em làm cái gì thế? - Tôi hoảng hồn.

- Làm gãy thì nhận là làm gãy, không biết xấu hổ còn đi đổ thừa! - Nàng gắt lên.

Ít phút sau, toàn bộ khô bò tôi cất công tích góp bị nàng băm nát ngay trước mặt. Rồi như chưa đã, lại còn hốt sạch mà cho vào máy xay sinh tố vặn vẹo rào rào.

Ngọc đá cùng tan, tất cả kho báu giờ chỉ còn là bụi vụn.

Đến chiều, tôi hùng hổ cầm cây đi lại gần tính vùng lên quật khởi mà bửa cho một gậy. Nhưng cuối cùng lại chỉ thốt ra được mấy tiếng lí nhí:

- Em tránh chân lên cho anh lau nhà…!

Tiểu Mai đủng đỉnh thu chân lại ngồi hẳn trên ghế, vừa ăn hạt dẻ vừa xem ti vi. Thản nhiên bảo:

- Sắp mưa rồi, coi hốt đồ vô trước đi!

- …!

oOo

2. Dạo này, tôi cảm thấy nàng cứ đáng sợ thế nào ấy.

Bằng chứng là hôm qua, lúc nàng đang rửa mặt thì tôi mon men lại gần nói:

- Mặt em dính cái gì kìa, đưa đây anh chùi cho!

Trong tay tôi là mấy vệt son vẫn còn ươn ướt. Bẹo má nàng một hồi từ trắng thành hồng, từ sạch thành dính son đầy một bên, tôi mới phủi tay làm bộ:

- Đấy, sạch rồi!

- Vậy à, cảm ơn anh nha! - Rồi nàng quay trở nhìn vô gương. - Ah… cái đồ…!

Đợi khi nàng phát giác ra thì tôi đã bỏ chạy vào phòng khóa trái cửa lại, khoái trá cười lớn.

- Mở ra!

- Còn lâu, em tưởng anh ngu sao mà mở?

- Hỏi lần cuối, có mở cửa không?

- Không là không, ờ hờ hờ!

Ngủ một chập đến chiều tối, đói bụng rồi tôi mới mò ra khỏi phòng, lò dò xuống bếp.

- Oáp… nấu cơm chưa em?

Như đã chờ sẵn, nàng cầm cây chổi lông phóng tới, vụt tới tấp vào chân tôi. Bị mấy roi chan chát, tôi phóng hẳn lên thành ghế salon.

- Xuống đây! - Nàng dứ dứ cây tre, đập lên mặt bàn.

Tôi run rẩy nói cứng:

- Không xuống đấy, làm gì nhau?

- Được, để coi ông mỏi chân hay là bà đây mỏi tay! - Nàng quát, trong mắt như có lửa.

Rồi quất chổi vun vút, mười nhát tôi nhảy lò cò né được năm, sáu nhát. Còn lại lãnh đủ, đau thấy mấy ông trời.

Chọc có tí xíu mà cầm roi đánh tôi như đánh chó, nàng như vầy chẳng phải là hung dữ lắm sao?

Nên dạo này, tôi thấy nàng cứ đáng sợ thế nào ấy.

oOo

3. Bé Trân phì cười, nhìn tôi nói:

- Hồi đó dạy học, anh gặp ba em rồi mà sao giờ run dữ vậy?

Tôi lúng búng trả lời:

- Tí nhớ đỡ lời cho anh…!

- Ừa, biết rồi mà, nói hoài! - Em ấy tủm tỉm, mở cửa bước vô nhà.

Thoáng rùng mình nhớ lại trong cơn say bí tỉ đêm qua, tôi có khoác vai ba của Trân, khệnh khạng bảo:

- “Để con nói chú nghe, chú chả biết cái quần què gì cả…”

oOo

4. Gần như bị cả lớp không đồng tình và phản ứng bạo liệt, hôm đó khi mọi người đều ra về cả rồi thì tôi thấy Khả Vy vẫn còn ở lại lớp mà gục mặt xuống bàn, vai run lên từng chập.

Khang mập, Ái Khanh, nhỏ Phương, Dũng xoắn và Tuấn rách đều túm lấy tôi mà ném trở ngược lại vào lớp, một mực không cho về. Khăng khăng nói:

- Trách nhiệm của mày đó!

Tôi hoang mang nghĩ trách nhiệm cái gì chứ, đã từ lâu rồi có còn là gì của nhau đâu mà bây giờ đem ra hai tiếng trách nhiệm.

Ít phút sau, cũng không hiểu tôi đã nghĩ gì, hay là không thể nghĩ được gì.

Mà lâu lắm rồi tôi mới lại nắm lấy tay Khả Vy, siết thật chặt, nghe từng tiếng khóc thổn thức như mưa, nước mắt thánh thót tuôn rơi như nhạc.

Lặng thinh chẳng nói một lời.

oOo

5. Ở vào lúc tôi đau khổ đến chết đi sống lại, nhờ vào hai câu này của Uyển Nhi mà mới có thể gắng gượng đứng lên, miễn cưỡng sinh tồn.

- Cứ tưởng là mất liên lạc rồi ha, cái đồ hậu đậu này!

Theo đó là một nụ cười rạng rỡ của nắng, ánh nhìn xanh biếc của đại dương.

- Ngày mai, tui sẽ dẫn cô ấy tới!

- Ai?

- Ừ, người đã khiến ông ra nông nỗi này!

- Làm sao mà…

- Nhưng… lại không phải là người mà ông muốn gặp đâu, chuẩn bị tinh thần trước đi…!

Theo sau là ngày mai, ngày của nàng mà không phải là nàng. Xuất hiện trước mắt mà chẳng bằng cách xa vạn dặm, vì nàng chẳng nhận ra tôi.

Tôi cũng chẳng thể tin được đó là nàng. Đơn giản vì đó không phải là nàng.

Uyển Nhi, bằng một cách nào đó đã giết tôi thêm lần nữa.

Nhưng lại cũng rất cảm ơn em vì cũng bằng một cách đó đã giúp anh khởi tử hoàn sinh, một hơi trở lại.

Khi cực thịnh cũng là lúc khởi suy, câu tôi hay nói lại ứng vào bản thân. Âu cũng là cái liễn.

Và sau cực suy, sẽ là khởi thịnh.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,825
Reaction score
294
Points
83
[LeoAslan] Viết vui thôi, cho có cảm giác, gạch đá bật auto-né hết :smile:



- - - - - -



Kẻ thù truyền kiếp của mọi trẻ em trên thế giới này chính là “con nhà người ta”, một đối thủ bí hiểm không bao giờ dám đối mặt với chúng ta. Hoặc họa may tụi nó chỉ xẹt qua xẹt lại trên mặt báo hay tivi một cách kênh kiệu rồi mất hút.



Nếu đọc đến đây mà bạn vẫn đồng ý với tôi thì hãy tiếp tục đọc. Còn không thì bạn chính là “con nhà người ta”, và tôi dù không biết bạn là ai nhưng nếu cứ tiếp tục nâng cao hình ảnh bản thân để dìm hàng tôi xuống, tôi sẽ tìm ra và truy sát bạn.



Chứ còn sao nữa? Này nhé, để kể cho nghe. Lấy đơn cử là tôi này, tôi của ngày hôm qua xa xôi!



Tối, đang xem “Những cuộc phiêu lưu của Sinbad” thì ba tôi bất ngờ chuyển kênh thời sự. Tình huống này không làm khó được một thần đồng như tôi, vì đã quá quen nên tôi có thể sè sẹ tụt xuống ghế, guồng chân đã chuẩn bị chạy lên lầu để mở cái tivi khác.



- “Ngày hôm nay, tỉnh đoàn đã đến huyện X tỉnh Y để thăm và tặng quà cho các học sinh nghèo vượt khó. Với thành tích học sinh giỏi 5 năm liền…”



Mới nghe thế thôi ba tôi đã lắc đầu:



- Mày xem con nhà người ta kìa, nhà nghèo mà học giỏi lại còn phụ giúp ba má. Còn con nhà này chả được cái tích sự gì…!



Khi ba tôi kết thúc bài than thở bằng một ánh mắt nhìn thằng con như thể ông đang tự hỏi sao mình có thể sinh ra đứa nghịch tử như vậy, thì tôi đã thôi luôn ý định chạy lên lầu.



Tôi tọng cơm vào miệng trong cay đắng, tủi thân tự hỏi tại sao tôi cũng học giỏi 7 năm liền mà ba tôi không buồn nhắc đến.



Đó, mỗi lần “con nhà người ta” xuất hiện thì nó sẽ là một thành công của đấng tạo hóa.



Còn tôi, “con nhà này” đích thị là thất bại của mẹ thiên nhiên.



Hôm sau, tôi ngồi trước sân nhà nói với ông anh:



- Đó, xem… ba nhà người ta kìa, làm về là chở con đi ăn nhà hàng, mua cả đống truyện với đồ chơi. Còn ba nhà này, chỉ toàn đi nhậu chứ chả được cái…



Tôi chưa kịp chốt câu “tích sự gì” cho tròn vẹn thì ông anh tôi đã chạy vụt đi méc với ba.



Ăn đòn tét đít dĩ nhiên là tôi khóc, nhưng ấm ức nhất là ba tôi lại đe:



- Tao nói mày thì được, còn mày mà nói lại tao thì đừng bảo sao…!



Cái điệu bộ vung vẩy cây roi trong tay của ông làm tôi thừa biết là nếu lần sau tôi còn bạo gan nhắc đến cụm “ba nhà người ta” nữa thì hứa hẹn sẽ có một trận đòn cực kì long trọng đang chờ đón tôi.



Lạ lùng chưa?



Người lớn tự đặt ra các tiêu chuẩn để trẻ con làm theo, nhưng chính họ cũng ngang nhiên phá bỏ chúng một cách hoàn toàn bình thản ngay trước mắt con trẻ.



Vậy thì quyền trẻ em ở đâu trong khi các nhà bảo vệ trẻ em cứ bô bô cái miệng ngoài kia? Họ đặt ra cho trẻ em những quyền mà họ biết họ dư sức làm được, và mô tả chúng bằng một cách chung chung nhất như “trẻ em có quyền được hạnh phúc, được đi học, được hưởng mọi điều tốt đẹp nhất trong cuộc sống.”



Ôi trời đất ơi, đã gọi là quyền trẻ em tại sao lại không cho chúng tôi có ý kiến cơ chứ? Quyền của chúng tôi cơ mà? Chúng tôi chưa đặt ra quyền thì người lớn đã đặt chúng tôi vào vô số những nghĩa vụ như phải dậy sớm, phải học bài, phải đi về đúng giờ, và cả phải chấp nhận thường xuyên đối mặt với “con nhà người ta”.



Tôi chắc chắn không riêng gì tôi, mà bất cứ trẻ em nào khi đặt quyền cho chính bản thân đều sẽ có những điều sau, và chắn chắn là nhiều hơn thế nữa.



Một, quyền được nghỉ học bất cứ ngày nào trong năm mà không cần giả bệnh.



Hai, có quyền không đưa sổ liên lạc cho ba má, kể cả quyền được nhờ ông bà ngoại đi họp phụ huynh, có khi nhờ cả bác xe ôm đầu xóm.



Ba, có quyền không ngủ trưa, một giấc ngủ vô tích sự với trẻ em.



Đặc biệt quyền thứ tư, là quyền được so sánh “ba nhà người ta” với “ba nhà này”.



Còn hàng đống quyền “vân vân” khác mà chắc chắn chỉ cần được nghỉ học một ngày, bọn tôi sẽ có thể liệt kê vanh vách cho mà xem.



Nhưng ngày ấy, tôi không còn cách nào khác hơn là chấp nhận sự thật mình phải đối mặt với “con nhà người ta “ hằng ngày. Cái đứa ất ơ đó nó quá mạnh đi, nó không cùng quan hệ huyết thống nhưng ba má tôi vẫn thương và nhìn nó qua cái ti vi bằng ánh mắt trìu mến. Còn tôi, tôi những lúc đó như sọ dừa bị quăng lăn lông lốc.



Và bây giờ, tôi viết những dòng này để kêu gọi các trẻ em hãy vùng lên, hãy mạnh dạn đối mặt với “con nhà người ta”. Có câu ngạn ngữ “Cười với kẻ thù sẽ khiến hắn bối rối”, nên hãy cười với “con nhà người ta”, có thể tụi nó không biết gì nhưng chắc chắn ba má mấy đứa sẽ phải bối rối cho mà xem.



Cũng đừng quên dũng cảm so sánh “ba nhà này” với “ba nhà người ta”. Dũng cảm là một đức tính tốt, không có sai.



Được rồi, giờ thì làm đi, nghỉ học và bật ti vi xem phim. Ngại gì mà không hoành tráng?
 
Last edited by a moderator:

Bình luận facebook

Top Bottom