• Mạng yếu quá, đăng truyện hoài không được

Yêu Nhầm Chị Hai Được Nhầm Em Gái

Chương 403 + Chương 404
Vietwriter

Vietwriter

Vietwriter.com ❤❤❤
Bài viết
929,067
Reaction score
15,304
Points
278
Sáng hôm nay, tâm trạng của tôi tốt lên trông thấy. Bảy phần vì Tiểu Mai đã khỏi bệnh và bình phục rất nhanh, ba phần vì tiết trời đang độ giữa thu càng làm lòng người thêm phần khoan khoái. Tôi cẩn thận bưng khay cháo cá bớp lên phòng Tiểu Mai, nhẹ nhàng đẩy cửa ra:
- Dậy nào em ơi, dậy ăn cháo ngon lắm nè!
Tiểu Mai đã ngủ dậy tự lúc nào, nàng tựa người vào thành giường, đưa mắt nhìn qua ô cửa sổ kế bên. Một khoảng trời quang đãng màu xanh lộng gió khoan thai, thổi dìu dịu làm tấm màn cửa màu xanh nhạt khẽ tung lên từng hồi. Những tia nắng sớm mai đậu vào khung cửa, lướt trên đôi bàn tay người con gái đan xiết vào nhau, rồi nhảy nhót trên gương mặt nàng.
- Chà, ngắm cảnh làm thơ hở nàng? - Tôi nháy mắt trêu.
Nhưng Tiểu Mai không trả lời, nghe tôi gọi chỉ bèn quay sang nhìn:
- …!
Rồi nàng nở một nụ cười hàm tiếu, một giọt nước mắt lăn trên gò má trái, thản nhiên chảy thành dòng. Ánh nắng khi đó càng làm dòng nước mắt thêm phần lung linh, tô điểm cho nét rạng ngời của nụ cười tươi, cạnh đó đôi làn tóc mai hững hờ bay theo gió.
- Sao… sao lại khóc rồi? - Tôi hoảng hốt.
Tiểu Mai vẫn chẳng nói một lời nào, chỉ cười nhìn tôi, tựa như không hề biết mình đang khóc. Rồi ngay sau đó, ánh nắng bất thần làm… thân ảnh nàng lấp lánh đến hư ảo. Làn tóc, ánh mắt, bờ môi đang hé nụ cười bỗng chốc dần vỡ nát theo chiều gió như một tấm gương bị đánh tan tành. Từng mảnh hình ảnh là Tiểu Mai đang vụn vỡ rồi nát tan, đổ ào bay theo cơn gió cuốn ra ngoài cửa sổ.
Tôi nghẹn thở buông khay cháo rơi xuống đất đánh xoảng một tiếng, vỡ tan tành.

Rồi bật người thảng thốt, tôi choàng tỉnh dậy, cả thân người ướt đẫm mồ hôi. Tôi thở hổn hển nhận ra mình vẫn còn đang ở trong phòng, kế bên là chiếc đồng hồ báo thức đang reng lên inh ỏi, vừa điểm sáu giờ mười lăm phút sáng.
Hóa ra vừa rồi, tất cả là một cơn ác mộng.
Tôi vội vàng phóng ra khỏi giường, tung cửa ba chân bốn cẳng chạy sang phòng Tiểu Mai, quên cả gõ cửa mà xộc thẳng vào tìm nàng. Nhưng không, trong phòng chẳng có ai cả. Trước mắt tôi lúc này là khung cảnh hệt như cơn ác mộng vừa rồi, cũng ô cửa sổ đó đang được nắng sớm chiếu vào, cũng tấm màn màu xanh nhạt đang tung bay phất phơ.
Một cảm giác hoảng hốt chạy dọc thân thể như điện, tôi hít thở thật sâu rồi lại phóng xuống dưới lầu. Sự hoang mang vô cớ mà người đời thường gọi là linh tính này khiến tôi điên đảo thần hồn, một bước đi ba bước chạy.
Nhà trên không có ai, cửa trước mở toang hoác. Tôi chùn chân, tay vịn cầu thang như sợ mình ngã khuỵu rồi mím môi đi tiếp xuống dưới nhà. Càng bước, càng nghe có tiếng người nói chuyện với nhau. Niềm hi vọng và sau đó là vỡ òa vì vui sướng lan tỏa tâm can, tôi mở to mắt thở phào nhẹ nhõm khi thấy trước mắt mình là mẹ đang cùng Tiểu Mai loay hoay dưới bếp. Hai người họ đang soạn đồ đạc rau củ quả từ giỏ xách ra, vẻ như mới đi chợ về.
Mẹ nhìn thấy tôi đầu tiên, bà ngạc nhiên hỏi:
- Mày bị gì đấy Nam?
- Con… đâu có bị gì đâu! - Tôi chưng hửng, dợm người bước tới.
Tiểu Mai nghe thấy nên quay sang nhìn, rồi nàng cũng đỏ mặt im lặng.
Đến đây thì tôi lờ mờ nhận ra mình đang có vấn đề thật.
Mẹ tôi khẳng định ngay vấn đề của tôi, bà hỏi tiếp:
- Không bị gì sao cởi trần chạy xuống đây? Mày không tắm rửa thay đồ đi học à?
Đến đây tôi mới cảm thấy người mình hơi trông trống, lành lạnh khác thường. Rồi vỡ lẽ ra rằng trong cơn hoảng loạn vì ác mộng ban nãy mà cuống cuồng chạy khắp nhà, quên cả xỏ áo thun vô chứ đừng nói là tắm rửa thay đồng phục tới trường.
- Ô… ! - Nhưng não tôi như máy tính bị treo, chỉ gật gù hưởng ứng rồi lại đứng trố mắt nhìn Tiểu Mai lom lom.
Tới lượt Tiểu Mai ngạc nhiên, nàng thắc mắc:
- Nhìn… gì đấy?
Tôi lắp bắp, mấp máy môi thốt ra những câu từ vô nghĩa:
- Nhìn… cửa sổ, không bị nát… vẫn còn nguyên. Nằm mơ… ư hư hư!
Bỗng dưng sáng sớm thấy thằng con mình nửa cười nửa mếu lại rên ư ử như chó dại, mẹ tôi bực mình xẵng giọng quát:
- Mày có tắm rửa thay đồ xuống ăn sáng rồi đi học không? Hay để tao phét cho mấy roi?
Tôi đần mặt ra, vẫy tay chào Tiểu Mai như động tác bái bai của mấy đứa nhỏ rồi lùi mình quay bước lên nhà trên, sau lưng là tiếng mẹ ra rả nói với theo:
- Con với cái, sáng ra không chào má nó được một tiếng đã lo tới bạn gái rồi. Bé Mai khỏe rồi, mai đi học lại với mày. Hết lo chưa?
Giọng mẹ thì to, nhưng niềm vui trong tôi còn to hơn gấp bội. Tạm gác lại cơn ác mộng vô nghĩa khi nãy thì trở lại với thực tại đáng mừng rằng, Tiểu Mai đã khỏe hẳn và nàng chỉ còn ở nhà tôi nốt hôm nay là mai sẽ về nhà nàng, chuẩn bị đi học trở lại sau gần mười ngày dưỡng bệnh.
Đứng dưới làn nước mát lạnh của vòi sen, tôi nhắm mắt lại với hi vọng dòng nước buổi sáng sẽ gột rửa đi cơn ác mộng lúc nãy. Nhưng không, nó vẫn còn đó, vẫn khiến tôi sởn gai óc mỗi khi nghĩ đến.
- “Tào lao thiệt, mơ kiểu quái gì thế không biết. Tiểu Mai đã khỏe lại rồi mà!” - Tôi bực mình nghĩ thầm, lắc đầu qua lại thật mạnh cho tỉnh táo.
Tắm rửa thay đồ xong xuôi, tôi xuống dưới nhà ăn sáng và gần như ngã bổ ngửa ra khi thấy trên bàn là tô cháo cá bớp nóng hôi hổi.
- Cái gì vậy? - Tôi trố mắt thảng thốt.
- Cháo… cháo cá, mẹ cũng hay nấu cho anh ăn mà! - Tiểu Mai ngạc nhiên, nàng ngồi xuống cạnh tôi.
- Không… không, ý anh là…!
- Là sao nè?
Tôi ngắc ngứ không biết phải nói sao, chẳng lẽ kể với nàng là lúc nãy trong mơ tôi cũng thấy cháo cá bớp. Mà nói vậy khác nào thừa nhận ác mộng kia giống như một lời tiên tri sẽ thành sự thật chẳng sớm thì muộn. Nhưng nhìn Tiểu Mai sắc mặt hồng hào, mỉm cười nhìn mình thì tôi cảm thấy mình đã thần hồn nát thần tính rồi, cứ lo về những điều không có thực như là giấc mơ trong khi hiện tại rõ rành rành rằng nàng đã khỏe mạnh và đang ngồi trước mặt tôi, bằng xương bằng thịt chứ chẳng phải là mấy mảnh hình ảnh thủy tinh vỡ nát nào.
Nên tôi đành đáp bừa cho qua chuyện:
- Ý là… đang thèm cá thu cá mập, tự nhiên mẹ nấu cháo cá bớp!
- Ơ… hôm qua rõ ràng anh nói thèm cháo cá bớp chứ ai! - Tiểu Mai nhướn đôi hàng mi ra chiều khó hiểu.
- Ủa vậy hả? Chà… lo học quá nên quên hết trơn!
- Hi hi, anh mà lo học, chuyện lạ nhen!
Tiểu Mai khúc khích cười rồi tiếp lời:
- Anh ăn nhanh đi còn tới trường, còn mười phút thôi đó!
- Ừa, mà mai em đi học lại được chưa? Hay nghỉ thêm vài bữa nữa?
- Dạ được, em nghỉ đủ rồi, sợ bỏ nhiều bài quan trọng mất!
- Em giỏi mà sợ gì!
- Sợ chứ sao không, với lại em cũng sợ…!
- Sợ gì?
Đáp lại câu hỏi của tôi, Tiểu Mai chỉ tay vào tô cháo rồi trả lời:
- Em sợ anh chép bài dùm em mỏi tay, sợ anh ngồi đây lo mà trễ giờ vô lớp!
- Mỏi gì, anh chép cả đời cũng được. Còn trễ gì, thằng Khang nó cho qua hết, bạn thân mà!
- Ừa, Khang cho qua nhưng thầy Trà giám thị thì không đâu ha. Lo ăn đi, anh!
Thế là tôi cũng cố ăn qua quýt cho hết tô cháo chứ thật tình mà nói bây giờ, tôi chẳng thấy cháo cá bớp còn ngon lành gì nữa, căn bản là nuốt không có vô. Sau ác mộng khi nãy, đồ rằng tôi sẽ còn ngán món này dài dài.
- Ủa, mẹ đâu ồi? - Tôi hỏi, dắt xe ra khỏi nhà.
- Hình như mẹ qua nhà bác Viêm lấy đợt thuốc cuối cùng thì phải, nãy mẹ có nói. Em muốn để em tự đi mà mẹ không cho! - Tiểu Mai mở cổng.
- Ngon ha, mẹ anh mà em cũng gọi là “mẹ” luôn! - Tôi hấp háy mắt trêu.
- Anh không muốn à?
- Muốn… lúc nào cũng muốn hết!
- Được rồi, anh đi học đi, giờ em còn nấu bữa trưa!
Thấy Tiểu Mai cũng định bước ra cổng theo, tôi vội đưa tay ngăn lại:
- Anh đi bây giờ nè, em vô nhà đi!
- Sao thế? - Nàng thắc mắc.
- Không có sao trăng gì hết, sáng rồi. Anh đi nha!
Rồi tôi phóng xe chạy mất, không dám nói với Tiểu Mai rằng tôi đang sợ nàng bước ra dưới ánh mặt trời. Tôi sợ nắng chiếu lên người nàng, rồi nàng sẽ tan biến như lúc nãy tôi vừa thấy.
Tôi sợ cơn ác mộng đó trở thành sự thật, dẫu biết chỉ là chuyện bất khả thi. Chứ sao, con người chứ có phải gì đâu mà tự nhiên vỡ tan nát như trong phim viễn tưởng kinh dị được.
Mơ với chả mộng, chết tiệt thiệt mà!
oOo
Khi tôi vừa đến trường là vừa kịp nghe tiếng trống báo hiệu mười lăm phút sinh hoạt đầu giờ vang lên, vội vàng ba chân bốn cẳng đạp xe thẳng vô luôn bãi gửi chứ chẳng thèm dắt bộ nữa. Chả sao, giờ này cũng không còn ai đi lại dưới sân nữa trừ một vài học sinh đang ôm thau nước đi nhúng giẻ lau bảng. May phước cho tôi là hôm nay lại chẳng có thầy cô giám thị hay học sinh cờ đỏ nào đang đi tuần, chứ bình thường mà bị bắt gặp là chỉ có nước giam xe thu bằng.
Lúc đi lên lầu một, tôi thoáng thấy Dạ Minh Châu đang lục tục chạy trên hành lang, vẻ như cô nàng học trò này của tôi cũng bị trễ học. Trông thấy thế tôi bèn bước chậm lại, chứ chạy nhanh có khi lại đụng nhau rồi chào hỏi xã giao thì mệt lắm, bọn 12A2 mồm miệng như tép nhảy kế bên lại có dịp đồn đãi thị phi.
Bóng Minh Châu vừa khuất, tôi lại thấy bóng dáng Ái Khanh, cô nàng học sinh vừa chuyển lớp này đang đứng ngoài cửa nghe điện thoại, cặp sách còn để trên tường lan can. Khi đi ngang qua để vô lớp thì tôi giật cả mình vì loáng thoáng nghe được tân thủ quỹ 12A1 đang bắn tiếng Anh như bắn rap.
- Xí xa xí xộ úm si la bùm… sùy sùy! (đoạn này tôi không viết nổi vì năm đó trình tiếng Anh mình chẳng hơn con bò là mấy, đành phải mô tả đại khái dáng hình thanh âm)
Phải nói là tôi rất ngạc nhiên vì hiện tại cả lớp chỉ mỗi tôi và Tiểu Mai là đang có điện thoại di động, lại còn nói tiếng Anh liến thoắng như thế này thì trước giờ tôi chỉ biết mỗi Tiểu Mai là có thể. Tuy ngữ âm không hay bằng nhưng về luận mức độ thành thục, khả dĩ nói Ái Khanh hoàn toàn sánh ngang với Tiểu Mai.
Đang thầm nghĩ có khi nào sau này lại đại chiến giành chức cán sự Anh văn xảy ra giữa Tiểu Mai và Ái Khanh không thì chất giọng hào sảng của Khang Mập đập vào mặt tôi như sấm động nam bang:
- Thằng kia, giờ này mày còn đứng đó? Đi trễ, phạt mười ngàn!
- Mày phạt luôn thủ quỹ kia đi rồi mới phạt được tao! - Tôi hất hàm đáp rồi đi thẳng luôn về chỗ ngồi.
Thật tình tôi đã đoan chắc Khang mập sẽ tính luôn tổng cộng là hai chục ngàn sung công cả phần tôi và Ái Khanh, dù rằng nó phải nói chơi chứ trong nội quy chả có chuyện phạt tiền đi trễ gì sất. Nhưng chắc chắn nó sẽ nói thế, như cái cách nó lạm chức đã từng đối xử với hầu hết bạn học.
Ấy thế mà thằng mập chỉ gãi đầu rồi cười xòa cho qua:
- Ô thế à… thôi tao bỏ qua cho mày lần này. Lên truy bài đầu giờ coi, bữa nay có tiết Toán!
Làm cho tôi ngạc nhiên không để đâu cho hết, bèn gõ lên đầu Luân khùng đang chúi mũi vẽ bài tập Địa Lý:
- Ê mầy!
- Gì đấy, bố mày đang làm gấp! - Luân khùng nhăn nhó buông cây viết chì xuống, ngước mắt lên nhìn tôi.
- Mày thấy hai đứa kia sao? - Tôi nhét cặp sách vô hộc bàn rồi ngồi xuống, quay lưng lại nói.
- Hai đứa nào? - Thằng này chưng hửng.
- Thằng Khang với nhỏ Khanh đó!
- Thì sao? Có chuyện gì?
- Tao nghĩ giữa hai đứa nó có một điều gì đó…!
- Gì đó là có gì?
Thấy thằng Luân cũng tò mò dữ lắm, tôi bèn hạ giọng thì thào:
- Có gian tình!
Khiến nó nhảy dựng lên:
- Phải không ông nội, đồn bậy chết người nghen!
Điệu bộ không tin của thằng này làm tôi tức quá thể, bèn sầm mặt nạt:
- Im lặng, để tao phân tích cho nghe. Lúc nãy tao đi trễ, là thằng mập nó đòi phạt tiền liền thấy không!
- Ừ, lúc nào nó chả thế, ai nó cũng xử vậy mà!
- Nhưng may mà bố mày cơ trí thông minh, nãy đi vô tao thấy nhỏ Ái Khanh còn ôm cặp táp tức là chưa vô lớp. Mà tao thì vô trước, tức là tao vô còn sớm hơn. Thế sao thằng mập lúc đòi phạt tao, tao đốp lại nó ngon phạt nhỏ kia luôn đi thì nó bỏ qua?
- Ối chà… động trời ta, vậy tức là thằng Khang với nhỏ Khanh…
Hai thằng cùng đồng thanh hạ giọng, mắt láo liên như trộm gà:
- Có gian tình!
Ở đời phàm các thứ đồ nhiều chuyện đều không có kết cục tốt, thế nên tôi chân thành khuyên bạn đọc hãy việc mình mình lo, việc của người ta chỉ cần không ảnh hưởng tới mình thì đừng can dự vào, cũng đừng bàn tán xôn xao. Kẻo phước bất trùng lai mà họa vô đơn chí, như kết cục thê thảm của tôi với thằng Luân vào ngày hôm sau vậy.
oOo
Nhưng đó là chuyện của ngày mai, còn buổi học hôm nay thì đại thể cũng chẳng có gì đặc sắc. Tiết Toán trôi qua trong yên bình mà không một ai bị điểm kém, tiết Địa chỉ có mỗi Dũng xoắn quên làm bài tập bản đồ phải vô sổ đầu bài ngồi trong nức nở. Đến cuối giờ, một vài bạn học trong lớp có hỏi cô Tuyết chủ nhiệm khi nào Tiểu Mai đi học lại được. Cô chưa kịp trả lời thì Tuấn rách đã vọt miệng:
- Cái đó cần gì hỏi, cứ để thằng Nam tự khai, Nam hơ! - Nó mặt dày nói leo đã đành còn đá banh trách nhiệm sang tôi, quay xuống to giọng.
- “Hơ cái đầu mày, thằng mất nết!” - Tôi nóng máu rủa thầm trong bụng nhưng ngoài mặt cũng làm như ta đây vui vẻ lắm, cười tươi nói:
- Dạ cô, ngày mai là bạn Trúc Mai đi học lại được rồi!
- Thấy chưa, tao đã nói mà! - Tuấn rách khoái chí búng tay cái chóc.
Vẻ như đã là cuối giờ rồi nên cô Tuyết cũng chẳng muốn bắt lỗi nói leo của thằng cán sự Hóa trẻ trâu, chỉ gật đầu nói với tôi:
- Ừ cô cũng vừa nghe ban giám hiệu báo lúc sáng, mà sao lại là phụ huynh của em gọi vậy Nam?
Tôi gãi đầu gãi tai trước bao ánh mắt dõi theo, bao cái tai đang dỏng lên nghe ngóng, thực thà đáp:
- Dạ… tại vì bạn Trúc Mai sống xa gia đình, mà nhà tụi em quen nhau nên… vậy đó cô!
Khi điều không may có xu hướng xảy ra thì nó sẽ xảy ra, thằng Tuấn rách lại ngứa mồm:
- Chứ không phải do hai đứa bây quen nhau hả?
Cả lớp tâm thế như tiễn đã giương cung, chỉ chờ câu chốt hạ của Tuấn rách là được đà phá ra cười như vỡ chợ, cũng vừa lúc tiếng trống trường vang lên báo hiệu tan học. Cô Tuyết cũng tủm tỉm cười, gật đầu chào cả lớp rồi xách cặp ra về để lại tôi lẻ loi chịu trận suốt mấy phút còn lại.
Thằng Tuấn rách biết tội nên cô Tuyết vừa ra khỏi lớp nó cũng lợi dụng địa thế ngồi gần cửa ra vào mà cuống cuồng ôm cặp chạy thục mạng. Chắc nó sợ bộ dáng của tôi đang nghiến răng trèo trẹo, nhìn nó tóe lửa xung thiên.
Nhưng thằng này thì tôi chấp cho nó chạy cũng chẳng thoát lưới trời, tí nữa về nhà chỉ việc méc Tiểu Mai ngày mai lên truy bài tiếng Anh của nó đến hết học kỳ là xong.
À còn nữa, về sau nó chỉ cần nhờ tôi tập đối luyện võ công tôi thề không dần nó lên bờ xuống ruộng thì không làm thằng Nam nữa mà.
Hết chương 403
oOo
Chương 404
Buổi chiều hôm nay nhà tôi ăn sớm, sau khi cơm nước xong xuôi thì tôi lên phòng giúp Tiểu Mai thu xếp quần áo để nàng còn trở về nhà. Nói là giúp cho có tiếng thế thôi chứ tôi chỉ làm chân sai vặt, chạy lăng xăng đầu này đầu nọ lấy đồ thế nọ thế kia. Còn chủ yếu vẫn là mẹ tối với Tiểu Mai làm. Cũng phải, đồ đạc quần áo con gái thì tôi sao có cửa đụng vô được.
- Con nhớ đem hộp thuốc về, bác sĩ Viêm chia ra sẵn liều lượng rồi. Về tới nhà thì uống lần nữa, từ mai cứ ngày uống ba lần, uống hết ba ngày là xong! - Mẹ tôi ân cần dặn nàng.
- Dạ nhớ, con cảm ơn mẹ… a, dạ, con… ! - Tiểu Mai nhỡ miệng nên bất thần đâm ra ngượng ngập, cắn môi thốt lên nho nhỏ không thành tiếng. - Con… cảm ơn bác nhiều!
Hai mẹ con tôi đứng hình có đến cả lúc, gian phòng im phăng phắc chẳng ai biết nói gì lại càng khiến Tiểu Mai xấu hổ hơn nữa. Đôi gò má nàng ửng hồng lên hết cỡ, rồi từ từ chuyển sang màu gấc chín.
Mẹ tôi lên tiếng trước, bà cười ôn tồn:
- Như là hồi đó có đẻ thêm một đứa con gái vậy!
Rồi mẹ tôi nắm đôi bàn tay của Tiểu Mai lúc này bối rối đan xiết vào nhau, bà vuốt tóc nàng rồi chạm nhẹ vào má, dịu dàng nói:
- Bác mà có con gái như con cũng coi như là phước báu ba đời!
Và đôi vai Tiểu Mai rưng rưng, rồi nước mắt như chực trào ra. Tôi đứng ở cửa phòng trông thấy, cũng đoán nàng chắc là đang nhớ mẹ, nhớ gia đình ở cách xa nghìn dặm.
Sợ rằng mình đàn ông con trai đứng đây mà òa ra khóc thì không được hợp cho lắm nên tôi rón rén lùi ra hành lang, lò dò miết cũng tới ban công sân thượng. Ngửa mặt nhìn lên ráng chiều vàng vọt, tôi bất giác cảm khái, nhớ đến câu hỏi của mẹ lúc ban trưa:
- “Sao con bé bệnh nằm cả tuần mà mẹ không thấy người nhà, họ hàng gì đến thăm thế con?”
Thở dài một hơi, tôi nhắm mắt lại, không dám nói với mẹ rằng Tiểu Mai muốn giấu đi bệnh trạng của mình. Mà lí do là theo lời bé Trân nói, và tôi cũng cảm nhận được rằng là, nàng muốn ở bên cạnh tôi đến chừng khi còn có thể. Bởi nếu chuyện nàng bị bệnh đợt này vỡ lỡ ra thì e rằng gia đình bên Nhật sẽ ép nàng trở về mất.
Mà cả hai chúng tôi đều không muốn thế, vậy nên tôi lẫn Tiểu Mai đều không hẹn mà cùng tâm ý tương thông, hiểu rằng chuyện này càng ít người biết càng tốt. Đặc biệt là với gia đình anh Triết, chỉ cần cô Ba biết chuyện là xem như xong. Bé Trân đã khẳng định với tôi điều đó ngay từ cái hôm Tiểu Mai ngã bệnh.
Tôi của khi đó, ở vào cái tuổi mười tám non dại đã có một quyết định ích kỉ đến tự tư là giấu biệt đi bệnh trạng Tiểu Mai lần này.
Mà rốt lại về sau, đến quay đầu hối hận cũng chỉ là tiếc nuối muộn màng.
oOo
Taxi chạy dọc đường biển Nguyễn Tất Thành, rẽ trái vào Tuyên Quang rồi lại rẽ phải một lúc nữa là đến nơi. Bác tài cũng sốt sắng phụ dỡ vali hành lý đặt xuống trước cổng rồi mới lái đi. Tôi lục tục tra chìa khóa vào cánh cổng màu đen quen thuộc, quay lại nói giọng bông đùa:
- Lỡ mở ra không được thì sao em ha?
- Thì em lại về nhà anh đến khi nào khóa mở được thì thôi! - Tiểu Mai lỏn lẻn cười đáp lại.
- Ngon, dám luôn!
- Dám sao không, mẹ… mẹ anh cho chứ bộ!
Tôi tháo ổ khóa đánh cách một tiếng, mở cổng kéo vali bước vào sân:
- Chà, mà nãy lúc anh ra ngoài, em với mẹ anh nói gì trong đó vậy?
- Hứ, chuyện bí mật, anh không được biết! - Nàng nguýt dài rồi cũng theo tôi đi vào.
Mở thêm cửa trong, tôi bật cười khoái chí:
- Em không nói anh cũng biết, mẹ bảo em về làm dâu nhà anh chứ còn gì nữa!
- Sai rồi, mẹ anh nói khác! - Tiểu Mai hứ một tiếng, đẩy vai tôi đi vô trong nhà.
- Mẹ nói sao, kể anh nghe thử!
- Ưm… mẹ nói sau này phải qua nhà anh ăn cơm thường xuyên hơn nè, mẹ thích trong nhà có con gái!
- Vậy thôi á? Thấy ở trỏng lâu lắm mà?
- Rồi em cũng hứa sẽ làm vậy, em còn phải cảm ơn cả nhà anh nữa. Bữa giờ bệnh, làm phiền mọi người nhiều quá rồi!
Tôi nhíu mày nghi hoặc, tính hỏi nàng thêm rằng chứ không phải mẹ nói năm sau cả nhà tôi bay qua Nhật hỏi cưới Tiểu Mai hả ta, thì nàng đã khẽ hít một hơi dài rồi cao giọng:
- Anh Nam, mang vali lên phòng em đi. Rồi xuống dưới quét nhà giúp em!
- Hử? - Tôi giật bắn người, chẳng ngờ Tiểu Mai vừa về nhà đã trở mặt thành bà chủ.
- Ối chu cha, bữa nay sai tui luôn?
- Mẹ bảo em làm vậy, em phải làm vậy. Trong lúc anh giúp việc nhà thì em sẽ nghỉ ngơi, ăn chút gì đó rồi uống thuốc, rồi lên ngủ sớm để mai còn đi học! - Nàng nhún vai thản nhiên đáp.
- Còn anh làm gì?
- Anh về nhà anh ngủ chứ sao!
- Ghê, mới hết bệnh đã lấy oán báo ân! - Tôi vờ càu nhàu trách móc.
Tiểu Mai thấy thế tưởng thật, nàng bèn phì cười ôm tay tôi, ra chiều nũng nịu dễ thương quá chừng chừng:
- Giúp em đi mờ, người ta mới bệnh dậy thôi mờ… Nhen, anh yêu…!
Nàng mới thỏ thẻ đến đó là tôi đã như tan chảy ra đến nơi, vội gật đầu lia lịa:
- Ba cái đồ yêu này cứ để anh lo, em chỉ ăn uống ngủ nghỉ thôi!
Rồi tôi cũng chưng hửng, gãi đầu cười:
- Ủa quên, nhà cửa anh quét với lau hết rồi. Bé Trân cũng dọn phòng em rồi, còn gì nữa đâu mà làm!
- Vậy á? - Tiểu Mai ngạc nhiên, tròn mắt xuýt xoa. - Hai anh em dễ thương ghê, hôm nào em mời một bữa cảm ơn nhe!
- Làm gì một bữa, phải mười bữa, một trăm bữa mới đáng chớ!
- Mười bữa thì còn được, nhưng một trăm bữa thì… chừng nào anh cưới em rồi em tính, nghen!
Thề có mấy ông trời, hễ lúc nào Tiểu Mai nói đến chuyện trăm năm là tôi như cõi lòng dậy sóng, chỉ nghĩ đến lúc được về chung nhà với nhau thôi mà cảm giác cứ lâng lâng như đi trên mây. Mà mây này màu hồng chứ không màu xanh, chẳng những thế còn mang hình hài cụ thể của những trái tim lãng mạn.
- Tưởng tượng gì bậy bạ đó, mang vali lên phòng em đi chứ, anh!
Tôi rớt khỏi mây, rơi cái bịch xuống đất.
oOo
Suốt mười mấy năm đi học từ nhỏ đến lớn, phải công nhận một điều rằng tôi chưa từng thấy học sinh nào nghỉ bệnh tới ngày đi học trở lại mà được hoan nghênh nhiệt liệt như Tiểu Mai. Chả nói đâu xa, mới hồi lớp 10 của hai năm trước tôi sốt liệt giường gần một tuần lễ vậy mà tới bữa đi học lại chỉ được mấy thằng bạn chí cốt trong hội bàn tròn là choàng vai bá cổ hỏi thăm qua quýt rồi thôi.
Ấy thế mà sáng hôm sau, khi tôi với nàng vừa mới ôm cặp bước vô cửa lớp là mọi người đã hú hét nhau vỗ tay ầm ầm. Có mấy thằng con trai còn hứng chí quá đập bình bình lên bàn, cảnh tượng trước giờ sinh hoạt trông như có siêu sao điện ảnh vừa mới nhập trường đang giao lưu sinh hoạt với cộng đồng người hâm mộ.
- Trúc Mai đi học rồi kìa!
- May quá, có người phổ cập tiếng Anh lại rồi!
- Hết bệnh chưa Trúc Mai? Coi chừng đi gần thằng Nam nó lại lây cho bệnh mới thì khổ!
- Thằng Nam mà lây thì chỉ có lây bệnh khùng hà hà!
Tiên sư mấy đứa bạn khốn nạn, trừ nhóm các bạn nữ là hỏi thăm Tiểu Mai dịu dàng lịch sự ra thì còn lại mấy thằng con trai, thằng nào thằng nấy câu trước còn chưa nghe suông câu sau đã đâm chọt qua tôi. Nhưng thôi, dù sao bọn nó cũng là bạn bè cùng lớp, có lòng thiện tâm mừng cho Tiểu Mai khỏi bệnh cũng coi như quý hóa lắm rồi. Tôi tạm gọi là bỏ qua cho.
Nhưng riêng Tuấn rách thì không, nó chơi tôi cú hôm qua quá khét nên tôi đã quyết ý thù này không trả không phải tên Nam. Bèn đợi đến khi cả lớp kết thúc màn hoan nghênh Tiểu Mai đi học trở lại mới sè sẹ nói nhỏ với nàng:
- Chừng nào em truy bài trở lại thì giết thằng Tuấn cho anh. GIẾT!
Tiểu Mai không hiểu ý tôi nói. Tôi kêu nàng giết Tuấn rách trong giờ truy bài tức là nàng hãy dò bài Anh văn thằng này cho nó chết lên chết xuống. Chứ không phải là giết nó theo đúng nghĩa đen, là cầm dao đâm hay đem súng ra bắn. Nhưng có lẽ do điệu bộ của tôi bị hận thù làm mờ mắt nên hung thần ác sát quá hay sao mà Tiểu Mai lại ngơ ngác hiểu sang ý kia, nàng tròn mắt nhìn tôi:
- Anh coi phim nhiều quá rồi hở?
Khiến tôi ôm đầu nẫu ruột, chỉ thầm khá khen cho cái mạng Tuấn rách vẫn còn chưa đến nỗi tuyệt vận. Được thể lại còn làm cho thằng này cười vênh váo hơn nữa. Nhưng kể cũng lạ, chẳng hiểu sao trong cả đám hội bàn tròn chỉ có mỗi Tuấn rách là thích cà khịa tôi bất chấp mọi lúc mọi nơi. Nhớ lại hồi hè lúc nó qua nhà tôi thỉnh xin được luyện võ cùng trông rất chi là lễ độ mà ta. Mà thôi, tôi không có thời gian giải thích giùm cho nó, tôi chỉ biết có thù tất báo.
Quay sang tính giải thích rõ cho Tiểu Mai hiểu “giết” Tuấn rách là như thế nào thì tôi thấy nàng đang mỉm cười nhìn ra ngoài cửa sổ.
- Em đang cười cái gì vậy? - Tôi chưng hửng.
Tiểu Mai tủm tỉm:
- Ở nhà mãi cũng chán, phải nhớ trường nhớ lớp chứ anh!
- Ờ nhể! - Tôi vỡ lẽ, vỗ vỗ lên trán ra chiều mình cũng đồng bệnh tương lân.
- Vậy có nhớ tụi tui hông? - Nhỏ Phương ở bàn trên vọt miệng xuống.
- Hì, cảm ơn Phương nè. Vài bữa, mình mời cả nhóm đi ăn nhen! - Tiểu Mai thực lòng đáp.
Cuộc đối thoại của hội chị em phụ nữ đã dập tắt đi màn “mượn đao giết người” của tôi dành cho Tuấn rách. Bèn biết thân biết phận mà lùi về chỗ ngồi, tôi nghiến răng trèo trẹo. Luân khùng trông thấy nên liếm môi hỏi:
- Gì đấy, em yêu hết bệnh đi học lại mà mặt mày nhìn gớm vậy bây?
- Bố mày phải xử thằng rách quần kia thì mới hả giận con à! - Tôi thu nắm tay lại, tưởng như mình đang bóp đầu Tuấn rách.
Luân khùng phẩy tay:
- Kệ đi, nó bị khùng anh em biết lâu rồi mà. Tao có vụ này hay lắm đây!
- Vụ gì? Hay hơn chuyện tao dần thằng Tuấn tả tơi bê xê lếch không?
- Hay hơn nhiều, sáng nay… tao có theo dõi rồi!
- Theo dõi ai? Vụ gì?
Nói đến đây nó bèn hạ giọng xuống, nhìn dáo dác xung quanh rồi mới nói tiếp để giải đáp cho vẻ mặt đầy ngạc nhiên của tôi:
- Lúc nãy tao thấy thằng Khang đi theo phụ nhỏ Ái Khanh thay nước lau bảng!
- Thì… sao? Nó đàn ông mà, gặp mày hay tao thì cũng làm vậy thôi có gì đâu! - Tôi nhíu mày.
- Ngu, mình chỉ làm khi tiện đường đi thôi, như lúc tao đi nộp sổ đầu bài đó. Còn đằng này, hồi nãy thằng mập đang đứng trên lớp đếm sĩ số để viết bảng thì tự nhiên nó phi ra ngoài. Tao xài thiên lý nhãn liền, tao nhìn ra thì…!
- Mày rình tụi nó chứ thiên lý nhãn gì!
Bất ngờ bị tôi kê tủ đứng nên thằng Luân chạm tự ái, nó trợn mắt:
- Mày có để bố nói không?
- Ô kê ô kê, nói tiếp đi! - Tôi xuống nước cầu hòa, sự tò mò đã lấp đầy tâm trí.
- Tao nhìn ra thì thấy thằng Khang nó chủ động mậy, nó canh sẵn nhỏ Ái Khanh vừa bê cái thau nước ra là nó chạy theo liền, quăng luôn cây phấn xuống đất!
Như hôm qua, hai thằng lại cũng đồng thanh: - Có gian tình!
Đang tính khai thác thêm đề tài hấp dẫn này thì trống đánh ba tiếng báo hiệu tới lúc sinh hoạt mười lăm phút đầu giờ. Tôi đâm ra tiếc hùi hụi vì hôm nay lại cũng có tiết Lý, thằng Luân phải lên bảng truy bài nên đành ngầm hẹn người anh em tí xong xuôi chúng ta lại bàn việc lớn.
Quả thật lúc đó cũng chả hiểu hai thằng tôi nghĩ gì mà đàn ông đàn ang với nhau lại đi tọc mạch chuyện riêng tư người ta chả khác gì hai bà thím ngồi ở chợ trời. Để rồi vài tiếng đồng hồ sau đó, nghiệp quật cả hai banh xác tại chỗ.
Đại thể buổi học hôm đó chỉ có hai sự kiện đặc biệt. Đầu tiên là sự xuất hiện trở lại của Tiểu Mai sau gần mười ngày vắng mặt như mang về một làn gió quen thuộc của 12A1 trong suốt ba năm qua, rằng không có một bài tập khó nào của thầy cô mà đám học sinh chúng tôi lại chịu thúc thủ. Bằng chứng là vào buổi học sáng nay có năm tiết gồm các môn Sinh, Anh Ngữ 2 tiết, Toán và Lý thì trong đó hết ba môn là Tiểu Mai đã bỏ lỡ 3 bài kiểm tra mười lăm phút, cộng thêm một bài kiểm tra một tiết Lý.
Theo như lệ thường, học sinh nào vắng mặt có phép thì phải làm bài kiểm tra bù vào hôm khác, và phải đi xuống cuối góc lớp để làm bài một mình. Thế nhưng vì Tiểu Mai là… Tiểu Mai, thầy cô cũng biết cả rồi nên cứ để nàng ngồi tại chỗ mà làm bài kiểm tra bù.
Bài kiểm tra mười lăm phút các môn Sinh, Anh và Toán thì Tiểu Mai múa bút chỉ có… năm phút là xong hết thảy. Lúc nàng đứng dậy đi lên nộp bài cả lớp còn tưởng nàng mới hết bệnh nên đầu óc vẫn chưa tỉnh táo, đành chịu nộp giấy trắng á chớ. Chỉ có riêng tôi là tin tưởng Tiểu Mai vốn đã thông tuệ sẵn rồi, trong mấy ngày gần khỏi bệnh cũng đã âm thầm tu luyện nên vài ba cái sơ đồ phả hệ môn Sinh, một ít đề bài chia động từ bất quy tắc môn Anh, và một bài tích phân môn Toán chả thể nào làm khó được nàng.
Đến tiết cuối cùng là môn Lý của cô Tuyết chủ nhiệm cũng sẽ vậy thôi, tôi đoan chắc thế. Kiểm tra 15 phút nàng làm chỉ trong 5 phút, thì kiểm tra 45 phút chắc bét lắm chừng… 15 phút là xong ấy mà. Nghĩ thế nên tôi hoàn toàn yên tâm, ngồi khoanh tay nghe ngóng cô Tuyết phổ biến một chuyện quan trọng của học kỳ này.
- E hèm… bây giờ cô bàn một chuyện với cả lớp mình rồi mới vào bài giảng sau. Đó là…!
Cô Tuyết chưa nói hết câu đã bị Tuấn rách bất thần nhảy vọt vô họng ngồi:
- Là hoạt động văn nghệ mừng ngày Nhà giáo Việt Nam 20 tháng 11 phải không cô?
Cái thằng này lại ngựa quen đường cũ cứ thích nói leo trả treo tiền bối, tôi mà là giáo viên đứng lớp thì nãy giờ đã gô đầu nó lên bảng tuột quần thị chúng rồi. Nhưng cô Tuyết chỉ ậm ừ cho qua, kể như cũng kệ thằng học sinh mình có tật có tài:
- Tuấn nói đúng rồi, là về tiết mục văn nghệ lớp mình sẽ biểu diễn nhân ngày Nhà giáo Việt Nam!
Thật ra chuyện này cũng không đến nỗi khó đoán, cứ như truyền thống mọi năm thì đến tầm giữa tháng 10 học sinh sẽ được phổ biến hoạt động văn nghệ ngày 20-11, từ đó có thể lên kế hoạch chuẩn bị cho tiết mục biểu diễn. Như năm lớp 10 của cô Hiền thì A1 tụi tôi có diễn hai tiết mục là múa bộ đội của hội bàn tròn, múa balê của bí thư Khả Vy. Đến lớp 11 thì là tiết mục hát hò gì đó của mọi người, khi ấy tôi chả để ý lắm vì đang dính vào thị phi với thằng Minh Huy.
Nhưng giờ là lớp 12 cuối cấp, không ai bảo ai tự chúng tôi cũng biết rằng phải làm một tiết mục gì đó thật đặc biệt, thật táo bạo để cho toàn thể thầy cô trường Phan phải trầm trồ, đám hậu bối các niên khóa về sau phải lấy đó làm tấm gương, làm tín ngưỡng.
Không khí cả lớp bỗng chốc râm ran hẳn lên, mấy mươi cái miệng đồng loạt hoạt động hết công suất. Trừ mỗi Tiểu Mai là đang cắm cúi làm bài, tựa như chẳng hề để tâm đến thế sự xung quanh.
Cô Tuyết thấy thế bèn nhịp nhịp cây thước xuống bàn ra hiệu im lặng:
- Mấy đứa thảo luận trật tự, đừng để ảnh hưởng các lớp xung quanh!
Từ một cái chợ đang ồn ào huyên náo, tập thể 12A1 giảm thiểu quy mô hoạt động xuống còn một phiên họp tổ dân phố đã có khuôn khổ nề nếp hơn, chỉ xì xào bàn tán rầm rì như Đường Tăng niệm chú vòng kim cô.
- Năm nay múa lửa đi, sẵn kết hợp nướng thịt luôn cho giám khảo thèm chơi!
- Không được, hát đi. Hát “Full House” của Bi Rain đi, hay “Haru Haru” Big Bang cũng được, mê quá mê!
- Đúng là con gái mấy bà suốt ngày mê tụi trai Hàn, nếu hát phải hát Tôi Đã Lầm Tin Em của Lý Hải!
- Bài đó cũ mèm rồi, hát Một Vòng Trái Đất hay Cô Bé Mùa Đông đi!
- Công Chúa Bong Bóng của Bảo Thy cũng ok lắm!
- Gì, Công Chúa Hôi Nách hả?
Thấy tình hình ngày càng loạn xì ngầu theo hướng hát hò độc diễn, mà nếu cứ để yên thì kết quả chắc chắn sẽ chẳng đi đến đâu, nên cô Tuyết mới lên tiếng vãn hồi thế cuộc:
- Khả Vy, em có ý kiến gì không?
Là bí thư của lớp nên Khả Vy được cô chủ nhiệm hỏi là đúng bài rồi. Thế nhưng cô nàng cũng chỉ cười trừ:
- Dạ trước mắt thì chưa cô ơi, để em bàn thêm với mấy bạn!
Nói rồi Vy đưa mắt nhìn sang Tiểu Mai đang làm bài kiểm tra, cô Tuyết hiểu ý ngay. Tiểu Mai là lớp phó văn thể mỹ, chắc chắn sẽ có đột phá gì đó. Nhưng hiện tại nàng đang bận nên hết nạc mới vạc đến xương, cô Tuyết chuyển hướng:
- Khang, em là lớp trưởng có ý tưởng gì không? Văn nghệ năm trước em cũng tham gia mà nhỉ?!
Khang mập rõ ràng chỉ chờ có thế, từ nãy giờ tôi với Luân khùng rình nó đã thấy thằng này nhấp nhổm lắm rồi, vừa nghe gọi tên đã đứng phắt dậy phát biểu:
- Thưa cô, em đề cử bạn Ái Khanh vào đội văn nghệ!
Ái Khanh nghe lớp trưởng bỗng đâu gọi đến tên mình thì cũng giật mình, quay xuống lớp nhìn thằng mập với vẻ ngạc nhiên không kể xiết. Cô Tuyết cũng vậy, thắc mắc hỏi tiếp:
- Sao em lại đề cử bạn Khanh? Năm trước Khanh cũng tham gia văn nghệ hay sao, mà em biết?
Tôi ở dưới lớp nghe cô hỏi thế bèn gật gù ra chiều đắc ý, quay xuống thì thầm với thằng Luân:
- Có gian tình! - Rồi búng tay cái chóc, mặt hớn hởn như Conan vừa chỉ ra tên hung thủ áo đen.
Luân khùng cũng khoái chí lắm, nó cúi gằm mặt xuống bàn mà cười hích hích, giơ ngón tay cái làm hiệu “number one”.
Đến đây thì rõ là xúi quẩy, cô Tuyết từ nãy giờ cả lớp làm ầm lên thì chẳng bắt ai, giờ đang yên ổn thì lại túm đầu ngay tụi tôi chỉ… nói năng nhỏ nhẹ:
- Luân, em cười gì đó?
Thằng Luân nghe cô chủ nhiệm gọi tên thì điếng cả hồn, nó vội đứng dậy lúng búng:
- Dạ đâu có… em đâu có gì đâu cô!
- Rõ ràng còn chối, em tưởng cô mắt không thấy đường à? - Cô Tuyết bất chợt nghiêm giọng.
- Dạ… dạ…!
Đến đây thì thằng Luân run chín tôi cũng phải run mười, thầm cầu trời khấn phật cho cô có chém có giết thằng Luân gì cũng được chỉ đừng có động đến tôi. Chạy trời không khỏi nắng, cô Tuyết như khẳng định rằng mắt mình vẫn còn tốt lắm, gọi đích danh tôi:
- Trí Nam, em đứng dậy!
Tôi rụng rời chân tay vội lẩy bẩy đứng dậy, vừa kịp thấy Tiểu Mai cũng lần đầu tiên kể từ nãy đến giờ mới bị phân tâm, phải ngừng bút quay xuống nhìn về phía tôi.
- Em nói gì mà Luân nó cười? - Cô Tuyết hỏi thẳng vấn đề.
- Dạ… dạ em nói…! - Tôi toát mồ hôi hột, miệng lưỡi bỗng chốc cứ quíu vào nhau.
- Nói gì, cả hai đứa?
Tôi với Luân khùng lúc này biết mình tiêu chắc rồi, chỉ mong cho thằng bạn mình nó có nghĩa khí thì mày mở miệng nói ra trước đi, tao nói không có nổi. Nhưng chả hiểu sao phút chót lại lấy đâu ra dũng khí đàn ông, thà nhận tội cho xong chứ cứ ngậm mồm lại thì cũng vậy.
Thế là ở cái lúc sinh tử quan đầu ấy, hai thằng tôi lại đồng thanh trả lời một câu nguyên y xì chẳng gì thay đổi:
- Có… gian tình!
Hết chương 404
 
Last edited:

Bình luận facebook

Top Bottom