Full Yêu không phải lúc

Thảo luận trong 'Truyện ngôn tình' bắt đầu bởi ♚Hoàng Ngọc♔, 18/2/16.

  1. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,046
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914
    Giới thiệu: Lương Cảnh Hành, anh đã lớn hơn em một giáp, còn muốn để em chờ nữa sao?

    Đại Thúc văn

    Nội dung: Tình duyên đô thị, 1 vs 1, thầy trò

    Nhân vật chính: Khương Từ, Lương Cảnh Hành

    Phối hợp diễn: Trần Giác Phi, Hứa Tẫn Hoan
    Nữ chính giống như một bông hoa sen thanh lãnh đầy ngạo khí, lại tài hoa, vẽ tranh rất đẹp. Dù gia cảnh thất thế , gia đình không còn ai, bản thân chưa tốt nghiệp, nhưng cô nhất định không chịu cúi đầu, không nhận bất kì sự giúp đỡ vô duyên vô cớ nào. Ai dây vào cô đều không có kết quả tôt. Ví dụ như anh cháu trai của nam chính, lỡ đụng vào đầu tóc cô, trêu ghẹo cô vài câu liền bị cô cáo xâm hại, còn bản thân thì cạo trọc đầu. Nam chính hơn nữ chính một giáp, ban đầu giúp nữ chính vì cha cô từng có ơn với anh, nhưng dần bị cái tính quật cường, xa lánh mọi người, cô đơn đến tội nghiệp của nữ chính thu hút. Chuyện tình của hai người trải qua nhiều sóng gió, muốn biết tiếp xin mời đọc truyện.
     
    Chỉnh sửa cuối: 12/5/16
    Hà Linh thích bài này.
  2. Chú Bé Rắc Rối

    Chú Bé Rắc Rối Manly nhất xóm Thành viên BQT

    Bài viết:
    356
    Đã được thích:
    239
    Điểm thành tích:
    43

    Chương 1: Mở đầu

    Tháng ba, cái rét của tháng ba.

    Những đám mây đen như ruột bông rách đè nặng đường chân trời, rơi xuống vài trận mưa, ánh mặt trời mỏng manh như ánh mắt của người đang hấp hối nhìn nhân gian lần cuối cùng.

    Khương Từ mặc một bộ váy nhung màu đen, cúi đầu với từng người đến phúng viếng, mặt không chút thay đổi nghe câu “xin hãy nén bi thương” hết lần này đến lần khác.

    Lương Cảnh Hành che dù đứng trong mưa, chăm chú nhìn hồi lâu, cuối cùng bước lên. Anh nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay tái nhợt của Khương Từ, chợt thấy giật mình-ngón tay cô lạnh như băng, hoàn toàn không còn chút sinh khí.

    Thiên ngôn vạn ngữ măắc kẹt lại ở yết hầu, miệng anh khẽ nhếch lên, nhưng cuối cùng lại hóa thành lời khuyên “xin hãy nén bi thương”

    Cô gái hạ mắt xuống, khẽ gật một cái, vẻ mặt không chút thay đổi.

    Lương Cảnh Hành tiến tới linh đường, đặt một bông cúc trắng trước di ảnh của cha Khương, linh đường to lớn yên lặng như có áp lực đè xuống, vài người túm tụm lại đè thấp thanh âm nói chuyện với nhau. Lương Cảnh Hành nghe thấy vài câu, cảm thấy chói tai, không khỏi quay đầu nhìn cửa.

    Khương Từ vẫn đứng ở đó, dáng vẻ yếu ớt, giống như một nét mực nhạt, bất kì lúc nào cũng có thể biến mất bên trong ánh mặt trời màu xám trắng.

    Sau một thời gian, tang sự đã xử lí xong xuôi, Lương Cảnh Hành lại nghĩ đến hình ảnh Khương Từ trong lễ truy điệu ngày đó, cảm thấy không yên tâm, cuối cùn đi đến nhà họ Khương.

    Biệt thự đã bị niêm phong, ghế shopha bằng da thật, bộ đồ bằng gỗ cây hoa lê, trong tủ bày đầy đồ cổ… toàn bộ đều bị niêm phong. Không biết Khương Từ tìm đâu được cái ghế nhựa màu đỏ – các quán trà giá rẻ ven đường vẫn thường dùng, lại lấy từ chiếc hộp giấy để ở chân tường một chai nước khoáng đưa cho Lương Cảnh Hành: “Thật xin lỗi, trong phòng không có nước ấm.”

    Hai gò má cô ửng hồng một cách mất tự nhiên, đôi môi nhợt nhạt.

    Lương Cảnh Hành nhận chai nước, nhẹ nhàng bóc lớp plastic phía trên, cúi đầu nhìn cô: “Cô bị ốm sao?”

    Khương Từ lắc đầu, ho nhẹ một tiếng: “Anh Lương, mời ngồi.”

    “Không sao.” Lương Cảnh Hành nhìn xung quanh, cảm thấy hơi mất tự nhiên, lại nhớ đến mục đích của mình, cuối cùng nói: “Cô Khương, tôi cùng với cha cô từng là bạn cũ, nếu cô có khó khăn gì, tôi sẽ cố gắng giúp đỡ.”

    Nói xong, lấy một tấm danh thiếp từ trong túi áo của mình ra.

    Khương Từ nhìn thoáng qua, nhẹ giọng cảm ơn, sau đó nhét vào trong túi.

    Lương Cảnh Hành nhìn cô: “Xin lỗi, tôi nói thẳng, cha cô có còn để lại tài sản…”

    Khương Từ ngẩng đầu, cái áo khoác màu tím càng làm nổi bật vẻ nặng nề, đôi mắt như hai hạt pha lê không tạp chất, mái tóc đen buông xuống thắt lưng, vẻ mặt lạnh nhạt, cả người lộ ra vẻ rét lạnh: “Không còn gì cả.”

    Tiếng mưa rơi rả rích bên ngoài cửa sổ sát đất, hạt mưa chậm rãi chảy xuống dọc tấm thủy tinh.

    Lương Cảnh Hành hạ mắt, liếc qua đống văn kiện dày trên bàn, nghĩ đến luật sư cũng sắp tới, lòng anh đột nhiên cảm thấy phiền muộn, thấp giọng hỏi: “Tôi có thể hút thuốc được không?”

    Khương Từ gật đầu.

    Lương Cảnh Hành lấy một điếu thuốc ra, đi về phía cửa sổ, mở hé ra. Mưa rơi bên ngoài làm cho trời đất vốn phận biệt rõ ràng trở nên nhạt nhòa. Một lúc lâu sau, ngón tay anh hơi động, một đoạn tàn thuốc thật dài rơi xuống, bị gió xuân se lạnh dội vào trong cửa sổ thổi qua hóa thành tro bụi.

    “Cô Khương.” Lương Cảnh Hành nhìn Khương Từ, từng bước tiến về phía trước: “…Tôi có từng mượn cha cô một chút tiền, thật ra hôm nay đến đây cũng là vì trả nợ.”

    Lông mi Khương Tử khẽ run rẩy, đôi môi mím lại thành một đường, từ lúc bước vào cho đến nay, đây là lần đầu tiên Lương Cảnh Hành thấy vẻ mặt cô có chút thay đổi. Nhưng cô cũng không nói gì, chỉ nhẹ nhàng “À” một tiếng.

    Lương Cảnh Hành lấy một tấm chi phiếu ra, điền vào số tiền mười vạn, đưa cho Khương Từ.

    Khương Từ cúi đầu nhìn mũi chân mình, thân thể hơi run, giống như tàn thuốc kia, bất cứ lúc nào cũng có thể bị gió thổi thành tro bụi. Lúc lâu sao, cô khẽ cắn môi: “…Người đi thì trà lạnh, anh Khương, anh bằng lòng qua đây, tôi vô cùng biết ơn.”

    Lương Cảnh Hành cúi đầu nhìn cô: “Vậy hãy nhận đi.”

    Cô yên lặng hồi lâu, cuối cùng chậm rãi vươn tay ra nhận lấy tấm chi phiếu.

    Anh lại hỏi: “Cô còn người thân nào khác không?”

    Khương Tử do dự một chút: “Có.”

    Đợi một lát, Lương Cảnh Hành cáo từ. Khương Từ tiễn anh ra tận cửa, lễ phép nói cảm ơn.

    Lương Cảnh Hành bung dù che mưa: “Không cần khách khí.”

    Anh bước vài bước, quay đầu nhìn một cái, Khương Từ vẫn đứng tại chỗ, tóc đen bị gió thổi bay, vờn nhẹ trên khuôn mặt tái nhợt của cô, hai mắt tối đen như nổi lên một chút ánh sáng nhạt, nhìn kĩ lại lại như chỉ là ảo giác.

    Lương Cảnh Hành thu hồi ánh mắt, xoay người rời đi.
     
    Last edited by a moderator: 3/4/16
  3. Chú Bé Rắc Rối

    Chú Bé Rắc Rối Manly nhất xóm Thành viên BQT

    Bài viết:
    356
    Đã được thích:
    239
    Điểm thành tích:
    43

    Chương 2

    Qua tháng năm, nhiệt độ của thành phố Sùng liên tục tăng lên, Lương Cảnh Hành vừa dạy học ở trường, vừa chuẩn bị khai trương công ty mới của chị gái mình, bận rộn đến mức chân không chạm đất, lại còn phải bớt thời gian đến trường học thu thập cục diện rối rắm cho cháu ngoại Trần Giác Phi.

    Trường tứ trung thành phố Sùng là trường học số một của tỉnh, nhưng sau khi một vũng bùn như Trần Giác Phi bị nhét vào bằng của sau, không những nó không tiến bộ được chút nào, mà ngược lại càng lúc càng giống bùn loãng không xây được tường. Mọi người cũng không hi vọng gì nhiều vào nó, chỉ cần nó ngoan ngoãn học hết trung học sau đó sẽ đưa tai họa này sang Mĩ du học. Vậy mà cái yêu cầu nhỏ này, Trần Giác Phi cũng coi như gió thoảng bên tai, luôn luôn gây rắc rối. Nếu không phải hiệu trưởng nể mặt mũi nhà tài trợ lớn , thì đã sớm đuổi học Trần Giác Phi từ tám trăm năm trước rồi.

    Buổi sáng, sau khi Lương Cảnh Hành làm xong giấy phép, lái xe đến công ty xem tiến độ trang hoàng một chút, cơm cũng chưa kịp ăn, lại vội vàng đến trường học.

    Văn phòng vào giữa trưa không một bóng người. Trần Giác Phi cà lơ cà phất ngồi ở trước bàn làm việc, ngón tay đang nghịch cái cây xanh được đặt trên bàn giáo viên chủ nhiệm. Vừa nhìn thấy Lương Cảnh Hành, lập tức đứng dậy, thân thiết gọi một tiếng “Cậu”.

    Lương Cảnh Hành lấy tay ngăn mặt hắn lại: “Quay về ghế ngồi đi.”

    Trần Giác Phi cười hì hì: “Cậu ăn cơm chưa?”

    Lương Cảnh Hành không thèm trả lời mà hỏi: “Giáo viên chủ nhiệm của cháu đâu?”

    “Đi căn tin rồi.” Trần Giác Phi không ngồi yên được, hai tay đặt trên thành ghế giống như kẹo kéo xoay đến xoay đi. Lương Cảnh Hành đạp chân cậu: “Cháu lại gây ra chuyện tốt gì rồi?”

    “Hì.” Trần Giác Phi lộ ra hàng răng trắng bóc: “Lần này là cháu bị oan.”

    Trần Giác Phi ngồi nghiêm chỉnh, nhìn Lương Cảnh Hành: “Ban ba có một nữ sinh, vẻ ngoài tương đối xinh đẹp, cháu muốn kết bạn với cô ấy, nhờ người nói gần nói xa mà cô ấy vẫn không quan tâm. Hôm qua mới chặn cô lại trên đường… Vậy mà vẻ mặt cô ta lại giống như cháu giết cả nhà cô ta vậy, trừng mắt nhìn cháu, dđi òng qua người cháu. Trong lúc tức giận, cháu mới nói vài câu rồi xông lên nắm đuôi tóc cô kéo lại, vậy mà cô ta nâng tay lên cho cháu một cái tát-cậu không tin thì nhìn xem, trên mặt cháu vẫn còn vết đỏ này.”

    Trần Giác Phi đưa mặt lên lại bị Lương Cảnh Hành ghét bỏ đẩy ra: “Sau đó, không biết cô gái này lại phát bệnh gì, về nhà cạo tóc đi. Hôm sau đi học mang một cát đầu bóng loáng. Thành tích học tập của cô ta rất tốt, còn là đối tượng được các thầy cô quan tâm. Thầy giáo hỏi chuyện , kết quả…”

    “Kết quả thế nào?”

    Trần Giác Phi bĩu môi: “Cô ta nói cháu quấy rối tình dục.”

    Lương Cảnh Hành liếc cậu một cái: “Vậy cháu đã nói cái gì với cô ấy?”

    Trần Giác Phi ấp úng.

    Anh hừ nhẹ: “Theo như cậu thấy thì cháu không hề bị oan uổng chút nào.”

    Trần Giác Phi kêu lên: “Không phải,cháu chỉ là nói vài câu không dễ nghe thôi sau, sao khuỷu tay cậu lại hướng ra bên ngoài chứ?”

    Lương Cảnh Hành đang muốn giáo huấn hai câu, thấy thầy Tiền chủ nhiệm lớp đẩy cửa tiến vào. Anh hàn huyên vài câu với thầy Tiền, sau đó nói thẳng vào chủ đề chính: “Việc này vốn là lỗi của Trần Giác Phi, nó đồng ý xin lỗi, cần thiết thì tiến hành bồi thường.”

    Thầy Tiền thấy Lương Cảnh Hành linh hoạt như vậy, theo phép tắc cũng dạy bảo vài câu: “Chủ nhiệm ban ba đã dẫn người lại đây, hai người chờ một chút.”

    Trần Giác Phi ghé vào tai Lương Cảnh Hành nói: “Không phải chứ, xin lỗi ở văn phòng á?”

    Lương Cảnh Hành vẫn ngồi yên: “Sao lúc quấy rối người ta cháu không nghĩ đến hậu quả?”

    Một lát sau, cửa văn phòng bị đẩy ra, một giáo viên lớn tuổi đeo kính bước vào, đi theo sau là một nữ sinh mặc đồng phục với ba màu đỏ, trắng, đen. Cô gái hạ bả vai, đầu cúi thật thấp, chỉ chừa lại cho mọi người cái đầu hoang tàn bóng loáng.

    Lương Cảnh Hành đẩy Trần Giác Phi: “Đi qua xin lỗi mau.”

    Trần Giác Phi không tình nguyện bước lên phía trước, lẩm bẩm một câu.

    Sắc mặt anh trầm xuống: “Nói to lên.”

    Trần Giác Phi biết nếu người cậu này mà nổi giận còn kinh khủng hơn bất kì ai, cũng không dám vuốt râu hùm, ngoan ngoãn lớn tiếng nói: “Thật xin lỗi.”

    Bả vai đang hạ thấp của cô gái lúc này mới nâng lên một chút, chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lùng dừng lại trên mặt Trần Giác Phi: “Tôi nhận lời xin lỗi của cậu nhưng sẽ không tha thứ cho cậu.”

    Đôi mắt đen nặng nề nhìn, không mang bất kì cảm xúc gì, giống như hai viên ngọc thủy tinh.

    Lương Cảnh Hành nhất thời ngẩn người, nhìn chằm chằm, cuối cùng cũng tin tưởng cô gái chỉ còn cái đầu da xanh trước mắt này là Khương Từ đã mấy tháng không gặp.

    Khương Từ cũng nhìn thấy Lương Cảnh Hành, miệng cô khẽ nhếch, nhưng cuối cùng cũng không nói câu gì, mặt không thay đổi rời ánh mắt.

    Mọi việc giàn xếp ổn thỏa, Lương Cảnh Hành dắt Trần Giác Phi đi, Khương Từ đi đằng sau bị giáo viên chủ nhiệm kêu lại: “Khương Từ, tiện thể em mang tài liệu tiếng Anh về đọc đi.”

    Bước chân anh hơi dừng một chút, nhưng cũng không quay đầu.

    Đến cầu thang, Lương Cảnh Hành đột nhiên dừng chân: “Trần Giác Phi, cháu tự lăn đi ăn cơm đi.”

    Trần Giác Phi ngẩng đầu nhìn anh: “Vậy cậu đi đâu?”

    “Cậu còn có việc.”

    “Việc gì?” Trần Giác Phi nhìn anh: “Cậu? Cậu không quay lại đưa cho phí đền bù tổn thất gì đó cho nữ sinh kia chứ? Cháu nói thật với cậu, cô ta cũng không dịu dàng yếu đuối như vẻ bề ngoài đâu. Có lần 4 nữ sinh nhốt cô ta trong WC mà cũng không chiếm được chút lợi ích nào trên người cô ta…”

    Ánh mắt Lương Cảnh Hành trầm xuống.

    “…Cô ta là học sinh nghệ thuật, luôn đi theo một họa sĩ học vẽ tranh, học phí cũng không rẻ, mỗi năm khoảng mười vạn, nhưng ba mẹ cô ta đều đã chết, thật không biết tiền bạc đến từ đâu…”

    “Trần Giác Phi!”

    Trần Giác Phi ngạc nhiên.

    “Mười mấy năm ăn học của cháu đều vất cho chó ăn rồi hả? Lại học đâu cái thói chửi bới thanh danh của người khác?” Lông mày nghiêm túc của anh trầm xuống, đôi mắt hẹp dài nhìn chăm chú vào mặt cậu, ánh mắt như kết băng, bình tĩnh đến dọa người.

    Cuối cùng Trần Giác Phi cũng thấy sợ hãi, lập tức im lặng, lùi về phía sau một bước: “Cháu… cháu đi ăn cơm trước, cậu, cậu đi làm việc đi.” Nói xong, chân như bôi mỡ chạy như bay xuống cầu thang.

    Chờ khi không còn nhìn thấy Trần Giác Phi nữa, Lương Cảnh Hành xoay người, lập tức ngẩn ra.

    Trên hành lang cách đó không xa, Khương Từ ôm một tập sách bài tập, lẳng lặng đứng đó. Không biết đã đứng đấy bao lâu, cũng không biết đã nghe được những gì.

    Anh bước lại gần, cúi đầu nhìn cô: “Đã lâu không gặp.”

    Khương Từ hơi hạ ánh mắt: “Ừ.”

    Lương Cảnh Hành định nhận lấy chồng bài tập trên tay cô, Khương Từ lại nghiêng người né tránh: “Không sao đâu. Không nặng.”

    Lương Cảnh Hành không khỏi đánh giá cô.

    So với ba tháng trước, thân hình cô càng thêm gầy yếu, khuôn mặt tái nhợt như tờ giấy. Nếu không phải tạo hình cái đầu trọc thêm buồn cười, cả người lộ vẻ bệnh khí dày đặc: “Cô… thời gian qua thế nào?”

    “Vẫn tốt.” Khương Từ nhìn mũi chân, giọng nói bình thản.

    “Nhìn tinh thần cô không được tốt. Có phải bị bệnh không?”

    “Không có.” Khương Từ khẽ lắc đầu: “Chỉ là nghỉ ngơi không được tốt thôi.”

    Sao Lương Cảnh Hành lại không nhận thấy từ đầu đến chân cô đều lộ ra vẻ kháng cự, nhưng anh càng muốn làm như không biết, tiếp tục hỏi: “…Kinh tế có gặp khó khăn gì không?”

    Ngón tay Khương Từ khẽ động nhẹ, tiếp tục lắc đầu: “Không có.”

    Lần này, cũng không đợi anh hỏi tiếp, cô ngẩng đầu nói: “Anh Lương, cảm ơn sự quan tâm của anh.”

    Cô nhìn thoáng qua chuông báo: “Giờ nghỉ trưa cũng sắp hết, tôi về lớp học trước.”

    Lương Cảnh Hành nhìn cô, gật đầu.

    Ánh mắt Khương Từ hạ xuống, đi lướt qua người anh, từng bước từng bước đi xuống cầu thang. Bộ đồng phục thể dục trên người cô giống như bao tải thô ngu xuẩn, càng làm thân hình cô thêm gầy yếu.

    Lương Cảnh Hành không khỏi nghĩ đến hình ảnh lần đầu gặp cô.

    Khi đó sự nghiệp của cha cô là Khương Minh Viễn lửa mạnh thêm dầu. Khương Minh Viễn dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng, đầu tiên là bán cặp lồng đựng cơm, sau đó là vật liệu xây dựng, trong tay có chút tiền, bắt đầu kiêng kị người khác coi mình là “nhà giàu mới nổi”. Sau đó học đòi văn vẻ, trình độc của ông ta cũng tương đối sâu, đạt đến độ siêu phàm, ngoài sưu tầm đồ cổ, tranh chữ, kết bạn với người có học, nhà thơ, còn để cho Khương Từ theo học một họa sĩ nổi tiếng. Đối với quyết định này, Khương Minh Viễn hết sức tự đắc, thậm chí vào sinh nhật của Khương Từ còn tổ chức một buổi đấu giá bức tranh của con gái, tuyên bố tiền đấu giá được sẽ để giúp đỡ những thanh niên bần cùng có chí lớn làm họa sĩ.

    Trước khi buổi đấu giá bắt đầu, Khương Từ xuất hiện. Cô gái 15 tuổi mặc lễ phục màu trắng, mái tóc đen dài được búi thành một búi tóc thanh nhã, khi ngẩng đầu nói chuyện với người khác, giống như một con thiên nga vươn chiếc cổ kiêu hãnh.

    Cuối cùng bức tranh được bán với giá 23 vạn, Khương Từ rụt rè cảm ơn, cả người lộ ra vẻ kiêu ngạo, nhưng lại là hào quang phát ra từ bên trong, làm người đối diện cũng không cảm thấy chán ghét.

    Ai cũng không nghĩ được một người thô bỉ học đòi văn vẻ như Khương Trí Viễn lại sinh được một cô con gái làm cho người người khen ngợi như vậy.

    Hai năm ngắn ngủi qua đi, thời thế thay đổi, hòn ngọc quý năm xưa, hôm nay lại rơi vào hoàn cảnh này, không khỏi làm cho người ta thương tiếc.

    Khương Từ đi vào lối rẽ, hoàn toàn biến mất trong tầm mắt. Lương Cảnh Hành châm một điếu thuốc, không quân tâm mình đang mặc Âu phục, khuỷu tay chống lên lan can đầy rêu xanh.

    Yên lặng biến mất trong chốc lát, không còn nhìn thấy hình ảnh Khương Từ ở tầng dưới. Lương Cảnh Hành di chuyển ánh mắt, nhìn cô đi thẳng vào tòa nhà đối diện, lại biến mất, sau đó lại xuất hiện trên hành lang tầng 4. Khi cô ôm tập sách đi qua, dọc đường có không ít nữ xinh ngó ra nhìn quanh rồi chỉ trỏ, nhưng lại không có ai đến nói chuyện cùng cô.

    Khương Từ vẫn ngẩng đầu bước đi, giống như một nữ thần thong thả mà kiên định tiến về phía trước.

    Trong lúc hoảng hốt, anh giống như nhìn được hình bóng Khương Tử năm 15 tuổi ấy. Lương Cảnh Hành chớp mắt, đem điếu thuốc trong tay bóp nát, ném vào thùng rác.

    Anh nghĩ, lúc này đứa cháu ngốc kia của anh thật sự đúng là coi tiền như rác.
     
    Last edited by a moderator: 8/4/16
  4. Chú Bé Rắc Rối

    Chú Bé Rắc Rối Manly nhất xóm Thành viên BQT

    Bài viết:
    356
    Đã được thích:
    239
    Điểm thành tích:
    43

    Chương 3

    Trần Giác Phi vô cùng bực bội, cũng do trong lòng cảm thấy khó chịu, bất đầu âm thầm để ý đến Khương Từ. Theo dõi hơn nửa tháng, cuối cùng cậu cũng nắm được một “Nhược điểm”.

    Ngày nào cha mẹ Trần Giác Phi cũng bận rộn với sự nghiệp của mình, cũng không quan tâm lắm đến cậu, mọi thứ đều được bù lại bằng tiền, đối với hành vi hoang đường của con mình, phần nhiều cũng chỉ mắt nhắm mắt mở cho qua chuyện. Việc này càng làm cho Trần Giác Phi trở nên kiêu căng, nghĩ dù sao thì cũng có người giải quyết hậu quả cho mình, vì thế hành vi càng thêm trắng trợn.

    Làm một người có tiền, không thể thiếu vài đứa bạn hồ bằng cẩu hữu bên người, thường tụ tập lại với nhau, lá gan cũng càng ngày càng lớn, những việc như đi quán Bar chơi bời, thật sự không đáng để nhắc tới.

    Cũng chính tại một quán Bar ở phía đông thành phố, Trần Giác Phi nhìn thấy Khương Từ.

    Ban đầu cậu cũng không nhận ra, chỉ cảm thấy nhân viên phục vụ mang rượu ra trông rất quen, ánh mắt tự nhiên mà nhìn theo, thấy vẻ mặt khi cô ngẩng đầu nói chuyện với người phục vụ trong quán Bar, mới nhận ra người này chính là Khương Từ. Cô ta đội một bộ tóc giả màu nâu, gương mặt đánh một lớp phấn dày, đính đôi lông mi giả dày thô tục nhìn qua trong như những cái chân của con ruồi vậy.

    Ngay lập tức cậu nổi lên tâm tình xem kịch vui, gọi cô ta mang menu đến.

    Nét mặt Khương Từ không chút thay đổi, giống như không hề biết người trước mắt, bình thản hỏi: “Xin hỏi, anh còn cần gì nữa không?”

    Trần Giấc Phi nhấc chân lên, hai cánh tay khoát lên trên tựa lưng của ghế sô pha, cười mà như không cười nhìn cô: “Bình thường các cô nhận được bao nhiêu tiền boa?”

    “Khách hàng cho bao nhiêu, chúng tôi nhận được bấy nhiêu.” Cô dùng từ vô cùng khéo léo, “Khách hàng” chứ không phải “Khách nhân”, lời này làm cho người khác cảm thấy miên man bất định. (Chậc, cái này mình cũng không hiểu cho lắm.)

    Trần Giác Phi cười môt tiếng, đột nhiên buông cánh tay xuống, tay đẩy chiếc cốc trước mặt lên phía trước: “Uống một chén, tôi liền cho cô một ngàn.”

    Đám nam sinh đến cùng hắn lập tức cười rộ lên.

    “Thật xin lỗi, tôi không uống rượu.”

    Trần Giác Phi nghiêng mắt nhìn cô: “Cô là phục vụ đúng không?”

    Khương Từ yên lặng.

    “Đã là phục vụ, ý trên mặt chữ, thì tất nhiên phải phục vụ khách hàng, tiếp rượu cũng là phúc vụ, bảo không uống là không cần uống hay sao?”

    Khương Từ lạnh mắt nhìn cậu: “Nếu cậu cần người tiếp rượu, tôi sẽ gọi người đến.”

    Trần Giác Phi “Hừ” một tiếng: “Hôm nay tôi không phải là cô thì không được”

    Đám nam sinh ồn ào liên tục, trong lời nói đã có vài phần đùa cợt.

    Trần Giác Phi thấy Khương Từ vẫn mang vẻ mặt bình thản, không chút giận dữ, càng nổi lên lòng hiếu thắng: “Cô gọi người chịu trách nhiệm quản lý của các cô đến đây.”

    Khương Từ liến nhìn cậu, sau đó cầm menu rời đi.

    Một lát sau, một người mập mạp đầu đầy mồ hôi theo Khương Từ đi đến, tới gần không chờ Trần Giác Phi mở miệng, lập tức liên tục nói xin lỗi: “Thật ngại quá, cô ấy chỉ là một phục vụ bình thường, nếu ngài muốn người tiếp rượu, tôi sẽ gọi vài cô em xinh đẹp lại đây, ngài thấy có được không?”

    Trần Giác Phi chế nhạo: “Một không muốn cô ta ca hát, hai không cần cô ta kể chuyện cười.” Tay cậu chỉ chỉ bên trên mặt bàn bóng loáng, “Chỉ cần ngay tại đây, uống hết ly rượu này, ngay cả sợi lông của cô ta tôi cũng không động vào, thế nào, chỉ là một việc bình thường. chính mình có ý nghĩ xấu xa, nhìn ai cũng như Tây Môn Khánh.”

    Môi Khương Từ mím thành một đường, dùng đôi mắt tối đen bình tĩnh nhìn Trần Giác Phi.

    Trần Giác Phi cười nhạo một tiếng, nhún vai, hò hét với mấy người bạn bắt đầu uống rượu, không nhìn Khương Từ lấy một cái, tay quản lý mập kéo đồng phục của Khương Từ, nói thầm: “Đi thôi.” Khương Từ không nhúc nhích, quản lý mập lại kéo lần nữa.

    Đột nhiên Khương Từ giật tay của quản lý mập ra, từ trong túi lấy ra tiền lương vừa được phát hôm nay, soạt một cái để trên bàn: “Anh uống hết ly rượu này, tôi cho anh một ngàn.” Dứt lời, không chờ Trần Giác Phi kịp phản ứng, cầm lấy ly rượu trên bàn hất thẳng vào người Trần Giác Phi.

    Trần Giác Phi bật dậy từ trên ghế sô pha, cúi đầu nhìn qua cả người mình, quần áo bị ướt một mảng lớn, rượu theo một đường tí tách chảy xuống đất. Tất cả xảy ra quá nhanh, mấy người ngồi bên cạnh cũng sợ ngây người, đến khi kịp phản ứng, Khương Từ đã tháo thẻ tên trên ngực xuống, nhét vào trong tay của quản lý mập. “Anh Tào, đã đắc tội khách, tôi xin nghỉ việc.” Dứt lời, đi qua người quản lý mập, đầu cũng không thèm quay lại hướng về phía sau phòng nghỉ.

    Quản lý mập lau mồ hôi trên trán, vội vàng khom người xin lỗi. Nếu là bình thường, e rằng Trần Giác Phi đã sớm nổi điên, nhưng lần này từ đầu đến cuối lại không có tức giận, chỉ nhếch môi, nhìn Khương Từ biến mất trong ánh đèn màu xanh lá.

    “Giác Phi?” Có một người vỗ vỗ vai Trần Giác Phi.

    Trần Giác Phi không để ý, đột nhiên nhấc chân đuổi theo.

    Cửa phòng nghỉ có khóa, không phải nhân viên của quán thì không vào được, Trần Giác Phi dựa trên cánh cửa kiên nhẫn chờ đợi, khoảng chừng mười phút sau, cửa “Cạch” một tiếng mở ra.

    Khương Từ tẩy trang, đầu đội tóc giả, da đầu màu xanh hơi lộ ra. Cô mặc một chiếc sơ mi trắng vô cùng bình thường, đeo một chiếc ba lô đen, tay xỏ trong túi quần, quay người lại thấy Trần Giác Phi, dừng lại một chút, lại tiếp tục bước lên phía trước.

    “Này.”

    Bước chân Khương Từ vẫn không dừng lại.

    Trần Giác Phi bước lên phía trước bắt được cánh tay Khương Từ: “Kêu cô đấy, điếc sao?”

    Đầu tiên Khương Từ liếc nhìn tay cậu một cái, sau đó ánh mắt dời đi, dừng lại ở trên mặt Trần Giác Phi: “Làm gì vậy?”

    Trần Giác Phi giũ giũ quần áo ướt sũng trên người: “Cô cứ như vậy mà đi sao?”

    “Không phải là tiếp rượu cho anh sao?”

    Trần Giác Phi giận quá hoá cười: “Người khác động vào đuôi tóc cô một chút liền cạo luôn đầu, vừa rồi có một tên đàn ông sờ soạng chân cô, sao không thấy cô chặt luôn chân đi?” Mắt cậu nhìn chằm chằm vào Khương Từ, “Đã làm việc tại nơi này, còn giả bộ trinh tiết liệt nữ gì nữa?” Không chờ Khương Từ phản ứng, cậu buông cánh tay cô ra, bước từng bước về phía sau, khóe miệng mang theo một nụ cười châm chọc.

    Mặt Khương Từ trắng bệch.

    “Chuyện lần trước, tôi cũng rộng lượng không so đo với cô.” Cậu lấy điện thoại từ trong túi quần ra: “Tốt nhất lần sau không được động đến tôi, nếu không tôi sẽ giao bức ảnh này cho chủ nhiệm lớp cô.”

    Khương Từ yên lặng, lạnh lùng nhìn Trần Giác Phi. Trần Giác Phi cuối cùng cũng thấy hòa nhau, trong lòng thoải mái, đang muốn đem điện thoại cất vào trong túi, trước mặt đột nhiên nhoáng một cái, di động đã không còn ở trong tay.

    Cậu sững sờ một lúc, Khương Từ đã chạy đi. Trần Giác Phi nhanh chân đuổi theo: “Đưa điện thoại cho tôi.”

    Khương Từ làm như không nghe thấy, từ cửa sau quán Bar, chạy về phía đầu ngõ như mất mạng, suy cho cùng cô cũng là con gái, không so nổi với chân dài của Trần Giác Phi, mắt thấy sắp bị đuổi kịp, bất giác tay hất một cái.

    Di động bộp một tiếng nằm trên đường cái, đúng lúc bị một chiếc xe con đi qua nghiền nát.

    Trần Giác Phi dừng bước, nhìn chiếc điện thoại mới đổi tan xương nát thịt trước mặt mình, sững sờ một lúc lâu, giọng nói mang theo vài phần tủi thân vang lên: “Cô có bệnh hả!”

    Khương Từ cũng hơi sũng sờ, dường như mới kịp nhận ra mình vừa làm ra chuyện gì.

    Trải qua việc như vậy, Trần Giác Phi chưa phục, châm rãi đi lên một tay xoa thắt lưng, thở hổn hển liếc nhìn Khương Từ. “Tôi tận mắt nhìn thấy cô làm việc trong quán Bar, chẳng lẽ cô cũng định móc mắt tôi?”

    Ai ngờ Khương Từ lại chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mặt dừng lại ở trên mắt cậu.

    Lưng Trần Giác Phi lạnh run, hoàn toàn chịu phục. “Cô đúng là bị thần kinh.”

    Cả người cậu đầu mồ hôi, rượu trên áo cũng chưa khô, hai hỗn hợp trộn vào nhau, dính và da như cao su làm toàn thân vô cùng khó chịu. Cậu cũng không muốn trở lại tìm mấy người… bạn bè kia, ở trước mặt bọn họ chịu nhục như vậy, cũng hơi có chút bẽ mặt.

    “Cho tôi mượn di động gọi một cuộc điện thoại kêu người tới đón.”

    Khương Từ bất động, chỉ cảnh giác nhìn cậu.

    “…Tôi không ném điện thoại của cô đi đâu. Nếu cô không yên tâm thì ấn gọi hộ tôi.” Nói xong cũng không quản Khương Từ có đồng ý hay không, đọc ra một dãy số.

    Cô yên lặng trong chốc lát, lấy điện thoại từ trong ba lô ra, ấn dãy số.

    Điện thoại vang lên vài tiếng, bên kia liền truyền đến một thanh âm trầm thấp dễ nghe, có vài phần quen thuộc, Khương Từ cũng không nghĩ nhiều nói: “Đến đón Trần Giác Phi ở đối diện Walmart, đường Hà Vương Động.”

    Bên kia yên lặng vài giây: “Cô Khương?”

    Khương Từ sửng sốt, cũng nhận ra Lương Cảnh Hành: “Anh Lương.”

    “Giác Phi đang ở cùng cô sao?”

    “…Tình cờ gặp, cậu ta bị mất di động.”

    Quả thật hắn không nghĩ tới Khương Từ có thể “Mặt dày” như vậy.

    Lương Cảnh Hành cũng không hỏi thêm nữa. “Được, cô bảo nó đứng chờ ở đó, tôi lập tức tới ngay.”

    Khương Từ cúp điện thoại, liếc nhìn Trần Giác Phi, nhạt nhẽo nói. “Anh ta sẽ tới ngay, cậu cứ chờ ở đây.” Nói xong liền muốn đi.

    Trần Giác Phi vươn tay bắt đượcc ba lô trên lưng cô. “Cô cứ như vậy rồi đi sao?”

    Khương Từ quay đầu nhìn cậu.

    “Quân áo thì thôi đi, thế còn di động?”

    Khương Từ buông ánh mắt. “Tạm thời tôi không đền nổi.”

    Đây là sự thật. Trần Giác Phi hoàn toàn không cáu giận nổi nữa. “Không chào mà định đi, vậy cô giúp tôi mua một bộ quần áo cũng không quá đáng chứ?”

    Phía trước vài bước là chợ đêm, con ngõ nhỏ nghiêm chỉnh, ven đương đều là quán. Từ nhỏ Trần Giác Phi đều là cẩm y ngọc thực, bình thường quần áo cũng không dưới một ngàn, chưa từng bước vào những quán hàng rong bán những bộ quần áo giả mạo kém chất lượng như vậy.

    Nhưng trên người nhớp nháp vô cùng khó chịu, cậu cũng mặc kệ, lấy bừa trên giá hàng một cái áo. “Cái này đi.”

    Khương Từ hỏi chủ quán: “Áo này bao nhiêu tiền?”

    “Bốn mươi.”

    “Đắt quá, ba mươi.”

    Trần Giác Phi không thể tưởng tượng nổi nhìn Khương Từ, giá đã rẻ đến mức không thể tin rồi, cô ta còn muốn mặc cả? Khương Từ Chẳng những mặc cả, còn cùng chủ quản cò kè nửa ngày, cuối cùng mua với giá 35 đồng.

    Rời sạp hàng, Trần Giác Phi tìm chỗ vắng người cởi chiếc sơ mi trên người ra, mặc vào cái áo mua với giá rẻ nhất từ trước tới nay, tiện tay đem quần áo bẩn vứt vào thùng rác, trào phúng nói: “Lúc cô quăng ra một ngàn, sao không thấy cô tính toán chi li như vậy?”

    Khương Từ không nói chuyên, Trần Giác Phi cũng không trông mong Khương Từ trả lời.

    Hai người yên lặng đi về phía đối diện Walmart, bỗng nhiên Khương Từ thấp giọng nói: “Chuyện đó không giống.”

    Trần Giác Phi không hiểu gì cả. “Cái gì không giống?” Lời vừa nói ra, mớt kịp phản ứng, Khương Từ đang trả lời vấn đề cậu hỏi năm phút trước.

    Cậu không khỏi nhìn thoáng qua Khương Từ.

    Trong bóng đêm, Khương Từ cúi đầu suy nghĩ, vẻ mặt mang theo vài phần cô đơn không nói lên lời. Sự cô đơn này, cũng giống như cô vậy, người ngoài bất kể như thế nào, cũng không thể xông vào được.
     
    Last edited by a moderator: 8/4/16
  5. Chú Bé Rắc Rối

    Chú Bé Rắc Rối Manly nhất xóm Thành viên BQT

    Bài viết:
    356
    Đã được thích:
    239
    Điểm thành tích:
    43

    Chương 4

    “Tự cậu chờ đi, tôi về trước.” Khương Từ nói.

    “Cô ở đâu? Về kiểu gì?” Trần Giác Phi buột miệng, nói xong chỉ muốn cắn lưỡi mình. Tự dưng lại chủ động quan tâm đến người bị bệnh thần kinh này, đúng là gặp quỷ.

    “Gần đây thôi, tôi về đây.” Vừa nói xong, phía trước chợt lóe lên ánh đèn xe.

    Trần Giác Phi vẫy vẫy tay: “Lương Cảnh Hành! Ở đây!”

    Xe dừng lại trước mặt hai người, cửa kính xe mở ra. Lương Cảnh Hành ló đầu, nhíu mày nhìn Trần Giác Phi, “Cháu vừa gọi ai đấy?”

    Trần Gác Phi cười hì hì, kéo cửa ra, chui vào trong xe.

    Ánh mắt Lương Cảnh Hành dừng lại trên người Khương Từ: “Cô Khương, cô cũng lên xe đi, tôi đưa cô về trước.”

    Khương Từ lắc đầu, tay chỉ vào nơi nào đó bên phải trong bóng đêm: “Tôi đang trọ ở đó. Rất gần.”

    Lương Cảnh Hành nhìn theo.

    Đường Hà Vương là một con đường cũ trong nội thành, nhà ở mới nhất trong khu này cũng phải có ít nhất 20 năm tuổi. Ban đêm nhìn không rõ, nhưng ban ngày lại vô cùng rõ ràng, nhà cửa,đường phố loang lổ cũ nát, đối lập hẳn với những khu đô thị sầm uất. Tỷ lệ tội phạm của nơi này cũng vô cùng cao, trộm vặt là chuyện thường ngày, những tin tức như phát hiện được hai thi thể đã thối rữa trong ngõ nhỏ cũng không mới mẻ gì.

    Lương Cảnh Hành thu hồi ánh mắt, “Được, cám ơn cô đã gọi điện cho tôi, đi về nhớ chú ý an toàn.”

    Khương Từ gật đầu, chờ khi Lương Cảnh Hành lái xe đi, mới bắt đầu xoay người rời đi.

    Lương Cảnh Hành rẽ phải, trùng hợp là Khương Từ cũng đi con đường đó. Thấy hai tay cô kéo dây ba lô, đầu cúi xuống, tránh những xe bán hoa quả rong đang rao to trên đường, hơi nước từ những quán nướng bốc lên, ven đường là một kẻ say xỉn không biết đã uống bao nhiêu rượu đang cúi thấp nôn mửa.

    “Cậu, lần trước sau khi cháu đi, chắc chắn cậu quay lại tìm Khương Từ, đúng không?”

    Lương Cảnh Hành lấy lại tinh thần, quay đầu nhìn về phía trước, cũng không phủ nhận, “Tìm cô ấy nói vài câu.”

    “Cậu thì có lời gì để nói với cô ta?”

    Anh dừng một chút, “Cô ấy là con gái của một người quen cũ.”

    Trần Gíac Phi lập tức tò mò, “Cậu biết cô ấy?”

    “Có gặp vài lần.” Không đợi Trần Giác Phi mở miệng, Lương Cảnh Hành lại hỏi cậu, “Thế còn cháu, hôm nay sao lại ở cùng một chỗ với cô ấy? Lại gây rắc rối gì rồi hả?”

    “Hừ! Cháu mà lại dám gây rắc rối cho cô ta á? Cô ta bỏ qua cho cháu là cháu đã cảm tạ trời đất rồi! Đầu tiên là ở trong quán Bar hắt rượu vào người cháu , sau đó lại làm…” Đột nhiên cậu nhớ đến lời nói của Khương Từ, không biết tại sao lại không vạch trần lời nói dối của cô, liền bỏ bớt đi vụ điện thoại di động. “…Tóm lại, đừng nghĩ cô ấy là một cô gái, những truyện độc ác như vậy, tất cả đều làm được.”

    Lương Cảnh Hành nhíu mày: “Cô ấy làm gì ở quán Bar?”

    Trần Giác Phi bĩu môi, “Làm việc. Lần trước cậu còn nói cháu phỉ báng, thật sự tự tôn tự ái của cô ta…”

    “Làm công việc gì?”

    “Cậu, lời này của cậu thật vô nghĩa, ở loại địa phương đó, làm việc gì mà chả bị người ta chiếm được chút tiện nghi.”

    Môi mỏng anh nhếch lên, không thèm nhắc lại.

    Trần Giác Phi vươn vai một cái, không quan tâm đến việc này nữa, thay đổi đề tài, “Cậu, khi nào thì mợ về?”

    “Gọi cô ấy à dì.”

    “Mợ” trong lời nói của Trần Giác Phi là chỉ Hứa Tẫn Hoan. Hứa Tẫn Hoan nhỏ hơ Lương Cảnh Hành hai tuổi, hai người từ nhỏ lớn lên cùng một chỗ, trong mắt người ngoài, đã sớm coi họ là một đôi. Chỉ là trong đó có khúc chiết, chỉ người trong cuộc rõ ràng.

    Ba ngày sau, Hứa Tẫn Hoan từ thủ đô trở về, cùng ăn một bữa cơm với gia đình Lương Cảnh Hành, trò chuyện tán gẫu về tình hình gần đây.

    Hứa Tẫn Hoan biết được công ty của anh sắp khai trương, cười nói: “Hay là em đến làm việc trong công ty anh, lương không cần cao, bao ăn bao uống là được rồi.”

    Lương Cảnh Hành gạt gạt tàn thuốc, “Tòa miếu nhỏ của anh sao chứa được tượng Phật lớn như em chứ.”

    Hứa Tẫn Hoan làm ổ trên ghế sô pha, cây đèn bên cạnh tỏa ra ánh sáng trắng, làm gương mặt cô vô cùng dịu dàng. Cô vươn tay với Lương Cảnh Hành, “Cho em một điếu thuốc.”

    “Không phải là Vạn Bảo Lộ, em hút không quen.” Dừng một chút, “Không phải em nói muốn cai thuốc sao?”

    Hứa Tẫn Hoan cười một tiếng, “Đúng vậy, anh xem, thuốc em cũng không mang theo, nếu không sao lại đi xin của anh.”

    Lại hỏi: “Việc trang hoàng công ty thế nào rồi?”

    Lương Cảnh Hành vo viên điếu thuốc, “Còn hành lang nữa, không biết nên treo bức tranh gì, em tư vấn cho anh đi.”

    Cô nói: “Anh cũng coi như một nhà nghệ thuật, cần gì em tư vấn? Hay là muốn em nói, anh trực tiếp đi tìm người vẽ tranh đi.”

    “Tranh gì?”

    “Tranh phong cảnh, tranh thế trừu tượng, tranh khiêu dâm… Tranh gì không quan trọng, phải xem trình độ họa sĩ thế nào.”

    Lương Cảnh Hành cân nhắc một lúc, tiêp thu ý kiến của cô. Lại hỏi: “Tháng sau là sinh nhật em, có dự định gì không?”

    “Không làm. Hàng năm trong nhà đều đến một đống người, cũng khống biết đến mừng sinh nhật hay bấu víu quan hệ, không có ý nghĩa gì. Mẹ em đang ép em nhanh chóng kết hôn. Em nói với bà ấy, cứ từ từ đã.”

    “Tránh được mùng một, lại không thoát được mười lăm. Em cứ nói thẳng với dì ấy đi.”

    Hứa Tẫn Hoan cười: “Nói sớm không bằng nói muộn.”

    Hứa Tẫn Hoan ở thành phố Sùng một tuần, thừa dịp chưa đến sinh nhật, lại tìm cớ chạy đi.

    Trần Giác Phi tỏ ra thất vọng hơn so với bất kì ai, “Cậu, sang năm là đã 30 rồi, cậu tính kéo dài đến khi nào mới cùng mợ kết hôn?”

    Lương Cảnh Hành cười cười: “Cháu cảm thấy cậu già hả?”

    Cậu vội lắc đầu, “Tuổi của cậu cũng không tính là lớn. Chẳng qua là hay làm ra vẻ ông cụ non, sắc mặt nghiêm nghị, lúc dạy bảo người khác, so với ông cụ ở nhà còn kinh khủng hơn. Lời thật thì hơi khó nghe, cậu nghe cháu, vẻ mặt hiền lành một chút thì mới được phụ nữ thích.”

    “Nếu ở trường học mà cháu có lòng như thế này. Thì cậu chắc chắn cháu hiền lành hơn so với bất cứ ai.”

    Thật ra gần đây Trần Giác Phi đã yên tĩnh đi rất nhiều, thời gian rảnh rỗi đều dùng để chú ý Khương Từ, mong lại nắm được nhược điểm của cô. Nhưng từ khi nghỉ việc ở quán Bar, sau khi tan học, Khương Từ về nhà luôn, hoặc đến phòng tranh ngồi vài giờ, đến Chủ nhật sẽ theo thầy giáo học vẽ tranh… Tóm lại, tất cả đều là cuộc sống của một học sinh bình thường. Việc này, ngược lại làm Trần Giác Phi không nói rõ mình thấy thất vọng hay vui mừng.

    Ngày đó, Khương Từ từ quán Bar về nhà, ngủ một mạch đến nửa đêm thì bị một tiếng đập cửa làm thức giấc. Ở đây buổi tối không có khách đến bao giờ, cô cảnh giác đứng dậy, cầm một cây gậy sắt để ở cạnh giường, đi tới cửa, nhìn qua mắt mèo, bên ngoài là một mảnh tối đen, không nhìn thấy gì cả.

    Đợi một lúc, bên ngoài yên lặng không tiếng động, Khương Từ đang định quay trở lại giường, cửa lại vang lên tiếng “Cốc cốc cốc.”

    Trái tim của cô như treo ở cổ họng, “Ai đó?”

    “A Từ, là anh!”

    Nghe được giọng nói của Tào Bân, Khương Từ gỡ xích sắt xuống, kéo then cửa sắt ra, mở khóa chống trộm, “Anh Tào, sao anh lại đến đây?” Cô bật đèn phòng khách, nghiêng người cho Tào Bân vào, sau đó cẩn thận khóa kỹ cửa.

    Rõ ràng là Tào Bân trực tiếp đi đến từ quán Bar, áo đầy mồ hôi, Tào Bân là một người béo mập, vì thế rất sợ nóng, đứng trong căn phòng oi bức, thở hộc hộc hổn hển.

    Khương Từ muốn mang quạt điện ra, Tào Bân khoát tay, “Không cần đâu, anh sẽ đi ngay.” Từ trong túi áo, anh lấy ra một xấp tiền, “Đây là một ngàn đồng em bỏ lại, anh nói với ông chủ em muốn thi vào trường cao đẳng, ông chủ tỏ vẻ thông cảm, trả lại cho em năm trăm đồng tiền thưởng.”

    Khương Từ cúi đầu nhìn xấp tiền giấy hồng nhạt thật dày, lại không vươn tay nhận lấy.

    Tào Bân kéo tay cô, nhét xấp tiền vào, “Cô nương ngốc, hà tất phải băn khoăn về tiền này.” Anh xoa xoa mồ hôi trên mặt, “Em còn trẻ, lòng dạ cao, sau này gặp phải tình huống như vậy, nói đùa vài câu cho qua truyện.”

    Ngón tay Khương Từ xiết chặt, không nói gì.

    “Không làm việc này cũng tốt, em là một học sinh giỏi, nó sẽ phá hủy thanh danh. Sau này nếu có việc cần tiền, cứ nói với anh Tào , một năm cấp ba của em, cũng không thành vấn đề.”

    Thời điểm cha qua đời thì Khương Từ phải một năm nữa mới tròn 18 tuổi, rất nhiều thứ chưa làm được, Tào Bân là đồng hương của Khương Từ, đã từng được cha Khương Từ chiếu cố rất nhiều. Vốn là đã mất liên lạc, một lần bắt gặp Khương Từ phát tờ rơi ở siêu thị, Tào Bân nhận ra, liền kéo Khương Từ đi làm nhân viên phục vụ ở quán Bar.

    Khương Từ cười cười, lắc đầu, “Không cần đâu, em vẫn còn tiền.”

    Tào Bân gật gật đầu, “Được rồi, em đã có số điện thoại của anh, nếu có việc gì khó khăn thì cứ gọi điện.” Trước khi đi, lại dặn Khương Từ; “Nhớ khóa cửa cho kĩ, đừng tùy tiện mở cửa cho bất cứ ai.”

    Sau khi Tào Bân về, Khương Từ trở lại phòng ngủ, đem xấp tiền đã bị mồ hôi làm cho ẩm ướt, đếm ba lần, sau đó nhét vào dưới gối đầu.

    Cuộc sống giống như một túi bột mì lớn thủng tứ phía, bịt lại một chỗ, lại chảy ra từ chỗ khác. Sống, chỗ nào cũng phải dùng tiền. Ăn cơm, mặc quần áo, nước, gas, còn có màu vẽ. Hơn nữa, thứ cuối cùng chính là thứ cần chi nhiều nhất, làm sao cũng không thể tiết kiệm được.

    Sau khi Khương Minh Viễn qua đời, vốn Khương Từ không có ý định tiếp tục học vẽ tranh. Nhưng cô không giỏi thứ gì khác, chỉ có vẽ tranh, bỏ dở giữa chừng cũng thật đáng tiếc, mà thầy giáo của cô là Trần Đồng Úc, họa sĩ nổi tiếng của thành phố Sùng, tiêu chuẩn nhận học trò cũng cực kì cao, ba mươi năm qua không dạy quá bốn người.

    Cũng may mười vạn đồng của Lương Cảnh Hành giống như đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, cô cắn răng một cái, cuối cùng vẫn dùng tới.

    Lại một tuần, Khương Từ theo thường lệ đến phòng vẽ tranh của Trần Đồng Úc.

    Càng gần cuối năm, nhiệt độ của thành phố Sùng càng tăng cao, đã sắp đạt đến uy lực của “Hỏa lò”. Bốn mươi phút trên xe công cộng làm một thân Khương Từ ra đầy mồ hôi.

    Trần Đồng Úc rót cho Khương Từ một cốc nước đá, không đề cập đến chương trình học hôm nay, “A Từ, thầy muốn nhờ em giúp một việc. Em vẫn còn một tháng hè đúng không? Một người bạn của thầy có nhờ thầy vẽ một bức tranh trên tường, chuyện rườm rà tốn thời gian này, em làm thay thầy đi.” Ông dừng một chút, “Đối phương trả thù lao khá cao, phải gấp hai lần bình thường.”

    Khương Từ do dự, “Em sợ bức tranh sẽ không đẹp được như thầy.”

    Trần Đồng Úc vốn dĩ cũng không đồng ý cho học trò của mình chưa học xong đã đi khoe khoang, từng vì việc Khương Từ đem tranh đi đấu giá mà tức giận đến thổi râu trừng mắt, một tháng không nói chuyện cùng cô. Nhưng tình huống bây giờ có chút đặc biệt, hi vọng có thể giúp đỡ được chút nào hay chút đấy. Lúc biết được nhà Khương Từ xảy ra chuyện, ông đã muốn miễn một năm học phí cho Khương Từ, nhưng cô lại không chút do dự mà từ chối.

    Ông thường xuyên cảm thấy Khương Từ chính là hình ảnh lúc trẻ của ông, kiêu ngạo ngút trời, tính tình ngoan cố bướng bỉnh, không chịu được ánh mắt thương hại của người khác. Lúc trước còn giàu có, kiêu căng cũng được, nay rơi vào tình cảnh khó khăn, thanh cao biến thành lệ khí, cô vẫn giữ cái tính khí như vậy, thật đúng là muốn ăn đánh mà.

    Nói cho cùng, vẫn có câu, “tình thâm bất thọ, cường cực tắc nhục*”.

    (* ý nói một người đặt quá nhiều tình cảm, tình cảm đó sẽ không lâu dài, mọi việc đều quá tranh cường háo thắng, khó tránh khỏi có ngày phải chịu nhục)

    (mình không biết có chính xác không nữa, bạn nào biết thì bảo mình nha)
     
    Last edited by a moderator: 5/4/16