[ Xuyên không, Lãng mạn] Đứa con lai, anh yêu em!

Bài viết
30
Reaction score
51
Points
18
Ảnh bìa
Tác giả
Lạc
Thể loại
Lãng mạn, xuyên không, vampire
Số chương
Khoảng 30-40
Lượt đọc
2,186
Title : Đứa con lai, anh yêu em!

Author : Lạc

Category / Genre : Xuyên không, lãng mạn, vampire

Status : Updating

Rating : K+
Length : 20-30 chapters

Author's Note: Thank you for reading my story, if I get something wrong, just tell me, I will change it. Thank you very much.

Summary : " Cho dù quá khứ, hiện tại hay tương lai, anh vẫn yêu em.
Nếu anh có chết đi, vẫn sẽ có người thay anh yêu em!"
 
Bài viết
30
Reaction score
51
Points
18
Chap 1: Xuyên không
Chap 1: Xuyên không

- Chú chờ con khoảng 1 tiếng nhé, khi nào con xong rồi con sẽ gọi chú.

- Dạ vâng thưa cô chủ!

Nó đóng cửa xe lại rồi nhẹ nhàng ôm bó bông bước đi. Gió thổi ngang quá tóc nó, nhẹ nhàng mà thật chu chác. Nó dừng chân trước mộ của ông nội nó. Ông nó là một nhà võ sư, lúc nhỏ nó hay nghe ông nó kể về mấy chuyện thần tiên, rồi huyền thoại về gia tộc của nó, nó thích lắm. Nhưng giờ, muốn nghe ông nó kể, cũng chẳng được nữa rồi. Nó khẽ đặt bó bông lên mộ, rồi giọt nước mắt nó rơi, nó yếu đuối quá! Đứng trước mộ ông nó 20 phút, rồi nó cũng dần lê những bước chân nặng nề bước đi.

- Cô ơi!- Có tiếng gọi sau lưng nó, nó quay lại

- Sao vậy bác?

- Cái này có phải của cô không?- Người đàn ông chìa bàn tay ra trước mặt cô, một miếng ngọc bội màu xanh hiện ra trước mặt nó.

- Không phải đâu bác ạ!

- Tôi thấy nó rớt chỗ mộ mà cô vừa bước ra mà, chắc cô quên thôi. Cô giữ nó đi, nhìn nó quý giá lắm đấy! – Nói rồi người đàn ông dúi miếng ngọc vào tay nó, rồi bước đi vội vã. Nó bàng hoàng chưa biết gì, với theo gọi ông bác đó, nhưng kì lạ ông bác biến đâu mất rồi. Nó vừa cầm miếng ngọc vừa gọi điện cho bác tài xế tới đón nó.

Trên đường về nhà nó cứ cầm săm soi cái miếng ngọc đó mãi, tính hỏi bác tài xế nhưng lại thôi. Bác cũng đâu biết gì nhiều về ngọc đâu. Lạ thay, trên miếng ngọc có khắc hình đôi nam nữ đang ôm nhau, đằng sau còn có tên, nhưng đã bị mờ đi.

Két..

Nó ngã nhào về phía trước. Mùi máu tanh bốc lên nồng, tiếng còi xe cấp cứu ren inh ỏi lên, nó bất tỉnh rồi.

Nó tỉnh dậy trong một căn phòng kì lạ. Nó ngồi bật dậy, nhìn xung quanh chẳng thấy ai cả, chỉ thấy khung cảnh như xưa lắm. Giường, bàn ghế, rồi cửa, mọi thứ như quay trở về thời cổ đại. Nó ngồi dậy đi loanh quanh thì chợt thấy một người phụ nữ ngồi đung củi nấu cơm, nó chạy lại hỏi

- Bác ơi cho cháu hỏi đây là đâu ạ?- Người phụ nữ quay lại vẻ mặt giận dữ

- Mày mất trí hả con nha đầu kia? Còn không mau chuẩn bị để đi vào cung lãi nhãi cái gì, tao đánh chết bây giờ.- Người phụ nữ quát vào mặt nó, nó chẳng hiểu chuyện gì xảy ra, chỉ đứng ngơ ngác thì bị người đàn bà đánh cho cái bạt tai ngã quỵ xuống đất, nó kịp có lời nào thì đã có một cô gái đứng trước mặt nó che chắn cho nó rồi. Cô gái đỡ nó dậy rồi đưa nó vào nhà kho, chuẩn bị đồ cho nó. Nó ngạc nhiên mới hỏi

- Chị là ai vậy? Còn người đàn bà kia sao lại đánh tôi?- Cô gái quay lại vẻ mặt ngạc nhiên

- Băng Lệ Hân, em không nhớ gì à? Chị nghĩ em chỉ bị té từ trên cây xuống thôi mà!

- Băng Lệ Hân?

- Ừ, tên em đó.- nó trầm ngâm một hồi, rồi nhìn người con gái đó

- Còn chị? Chị tên gì?

- Hả? Em không nhớ tên chị luôn, vậy chắc em mất trí nhớ thật rồi! Tên chị là Bách Y Nguyệt.

- Sao em không có họ giống chị?

- Em không nhớ thật rồi, chị đành phải kể cho em nghe vậy! – Cả tối hôm đó hai chị em không ngủ, Bách Y Nguyệt phải kể lại mọi chuyện cho nó nghe, hy vọng nó nhớ được, nhưng vô ích, nó chẳng nhớ gì, nhưng không sao, nó phải biết về cuộc sống của nó thôi, vì cả chuỗi ngày dài của nó là ở đây mà.
 
Last edited by a moderator:
Bài viết
30
Reaction score
51
Points
18
Chap 2: Vào cung
Chap 2: Vào cung
Sáng hôm sau, nó tỉnh dậy thì đã thấy Dương Y Nguyệt chuẩn bị đồ, có vẻ rất bận rộn nên nó chạy lại hỏi:

- Chị cần em giúp không?

- Em dậy rồi đấy à, còn không nhanh đi thay đồ chuẩn bị đi, quan thanh tra sắp tới rồi kìa! – Dương Y Nguyệt hối thúc nó. Nó chẳng biết chuyện gì xảy ra, chỉ biết nghe lời Dương Y Nguyệt đi thay đồ. Do nó chưa quen với cách thay đồ nên cũng còn hơi vụng về. Thay đồ xong nó chạy ra chỗ Bách Y Nguyệt:

- Em ăn sáng nhanh đi rồi còn đi nữa!

- Đi đâu ạ? – Nó tròn mắt ngạc nhiên

- Em… À chị quên mất! Hôm nay là ngày quan thanh tra đi đưa cái thiếu nữ tròn 17 tuổi vào cung để phục vụ. Tất cả các nhà nào có con gái đều phải cho đi hết.

- Em cũng có nghe chuyện này, nhưng chúng ta sẽ làm gì khi vào cung?

- Chị cũng không biết nhiều, nhưng nghe mấy chị làng trên nói là mỗi năm cung đưa khoảng 700, 800 cung nhân vào cung. Khi vào đó họ sẽ tuyển lựa những cung nhân có nhan sắc sẽ phục vụ, hầu hạ cho các phi tần, hoàng hậu, và cả hoàng thượng. Nhưng mà nghe nói rất là khắc khe, khó có cung nhân nào chịu được lắm, nghe nói chết cũng rất nhiều.

- Vâng, em biết rồi. – Nó gật đầu nhẹ, rồi tiếp tục ăn. Nó suy nghĩ nhiều về chuyện vào cung, nó thầm nghĩ, nếu có một ngày nó trở thành hoàng hậu thì sẽ sướng lắm nhỉ? Nhưng mà theo nó được biết qua sách vở của lịch sử thì cuộc chiến dành ngôi vị trong cung cũng không đơn giản, thậm chí phải mất cả mạng. Hầu như các phi tần, hoàng hậu đều con nhà có gia giáo, có quyền lực nên cũng rất khó để lọt vào mắt xanh của hoàng thương. Nó suy nghĩ mãi nên quên ăn, Bách Y Nguyệt giục nó

- Em ăn nhanh lên, rồi mình còn phải đi ra đầu làng nữa kìa!

- Ơ, dạ vâng ạ!

***

Sau khi ăn xong, nó giúp Bách Y Nguyệt mang đồ ra đầu làng. Nó cảm thấy trong lòng có chút run run, nhưng cũng thú vị nên nó cứ cười tủm tỉm, Bách Y Nguyệt thấy vậy nghiêm giọng

- Khi vào cung em không được cười tự tiện đâu đó!

- Em… em đâu có cười đâu

- À, hay đang tương tư anh nào hả?

- Không… không có đâu chị!

Hai chị em đùa giỡn suốt quãng đường lên đầu làng. Khi đến nơi, đã có rất nhiều cô gái trẻ đứng chờ. Ai cũng xúng xính, nhất là những cô gái nhà giàu trong làng lại còn đẹp hơn!

- Tất cả chú ý, thánh chỉ của nhà vua ban lệnh, tât cả các cô gái của tất cả các nhà trong làng đã tròn 17 tuổi sẽ theo thanh tra về cung!

Cuộc hành trình vào cung của nó đã bắt đầu.

***

Khi bước chân vào khỏi cổng thành nó sẽ chẳng bao giờ bước ra được nữa. Nó cũng cảm thấy có chút sợ hãi, nó bất chợt suy nghĩ, chuyện gì sẽ xảy ra nếu nó chẳng bao giờ được quay về thế giới hiện đại của nó nữa? Nó sẽ phải ở tại cung này mãi mãi sao? Nó phải chịu đựng những quy luật khắt khe trong cung hay sao? Nó bắt đầu cảm thấy sợ rồi, thay vì cái cảm giác phấn khởi lúc nãy thì bây giờ nó sợ hãi, nó cảm thấy có chút tuyệt vọng ở đây. Thấy nó buồn buồn, Bách Y Nguyệt lay tay nó

- Này em sao vậy?

- Không có gì đâu ạ. Em chỉ hơi sợ thôi!

- Chị hiểu mà, em đừng lo. Biết đâu với nhan sắc của em lại lọt được vào mắt xanh của hoàng thượng không chừng!

- Chị cứ đùa mãi, em xấu xí vậy mà.

- Em của chị mà xấu xí gì, đẹp quá đấy chứ! – Nhưng cũng không thể phũ nhận là nó rất đẹp. Đôi bồ câu to tròn, sáng long lanh. Gương mặt nó đẹp rất sắc xảo, da trắng muốt, mịn màng. Cũng không ít người phải lay động trước sắc đẹp của nó. Ở thời hiện đại nó cũng nhận không ít lời tỏ tình của những chàng trai trong trường, thậm chí cả anh hai của nó còn phải rung động trước vẻ đẹp của nó, nên có lẽ cơ hội lọt vào mắt xanh của hoàng thượng cũng chẳng khó khăn chút nào.

***

Tất cả các cô gái vào cung được sắp xếp cho chỗ ngủ, nó và Bách Y Nguyệt đi một chặn đường dài nên ngủ rất ngon. Trong giấc mơ, nó mơ thấy anh hai nó, bố mẹ nó ở thời hiện đại đang ngồi bên giường nó khóc hết nước mắt. Nó muốn ôm chầm lấy họ, nhưng bàn tay của nó chỉ len lỏi qua da thịt của anh hai nó. Nó cố gạt nước mặt lăng dài trên má của mẹ nó nhưng vô ích thôi, giọt nước xuyên qua ngón tay nó, đưa nhau rơi xuống. Nó nhìn cơ thể nó đang nằm trên giường bệnh, đôi mắt nhắm nghiền, trên tay nó vẫn còn cầm miếng ngọc bội màu xanh. Nó chẳng tài nào lí giải được tại sao cơ thể của nó ở đây, nhưng linh hồn và cơ thể khác của nó lại ở thời cổ đại, phải làm sao để nó có thể quay về đây? Phải làm sao? Tim nó bây giờ như vỡ vụn, nó tuyệt vọng lắm rồi. Nó đau đớn lắm rồi. Nó buông thôi. Nó giựt mình tỉnh dậy, nhìn mọi thứ xung quanh vẫn chẳng có gì thay đổi, thì ra đó chỉ giấc mơ, một giấc mơ buồn. Bách Y Nguyệt thấy nó tỉnh cũng tỉnh theo, lờ mờ ngồi dậy

- Băng Lệ Hân, sao em không ngủ đi. Ngày mai có cuộc khảo sát lựa chọn mĩ nhân đó, cố ngủ đi em.

- Em biết rồi, chị ngủ đi.- Nó nằm xuống, từ từ chìm vào giấc ngủ.
 
Last edited by a moderator:
Bài viết
30
Reaction score
51
Points
18
Chap 3: Gặp gỡ Vương Gia !?
Chap 3: Gặp gỡ Vương Gia?!

- Băng Lệ Hân! Dậy mau lên, chúng ta sắp trễ giờ rồi!- Bách Y Nguyệt lay lay người nó, mặt nhăn nhó.

- Cho em ngủ thêm tí nữa!- Nó lầm bầm trong miệng, mắt vẫn cứ nhắm nghiền.

- Thôi được, em không dậy thì chịđi một mình vậy!

- Thôi được rồi, em dậy, em dậy! - Băng Lệ Hân mệt mỏi đứng lên, cầm bộ y phục Bách Y Nguyệt đưa cho nó rồi đi thay đồ. Nó nhìn thật lộng lẫy trong bộ y phục hồng phấn đó, thêm làng da trắng hồng càng làm cho nó nổi bật hơn.

Cuộc thi được diễn ra để tuyển chọn những mỹ nhân đẹp để phục vụ cho hoàng thượng, hoàng hậu, và các quan lớn trong cung.

Hàng trăm cô gái mặc y phục xếp hàng chời đợi. Sau cuộc tuyển lựa, dĩ nhiên nó dễ dàng qua được.

- Băng Lệ Hân! – Mẫn Nhu gọi nó. Mẫn Nhu là quản lý các phi tần trong cung, bà ấy cũng sống trong cung này ba mươi mấy năm nên hiểu biết cũng rộng rãi, nhưng với nhan sắc của nó thì hiếm khi mới có một mĩ nhân thế này, nếu cho phục vụ những quan lớn thì tầm thường quá, nên ba quyết địng âm thầm đổi người hầu của Vương Gia thay vào đó nó được phục vụ Vương Gia. Nếu lỡ sau này, với nhan sắc của nó sẽ lọt và mắt xanh của Vương Gia thì bà ấy cũng có công.

- Vâng!

- Từ nay tôi giao cho cô nhiệm vụ phục vụ cho Vương Gia, cô đã hiểu chưa?

- Vương Gia?

- Đúng!

- Vương Gia là ai ạ?

- Con nha đầu này, còn không biết Vương Gia là ai à?

- Dạ không ạ.- Nó từ thời hiện đại đến thì làm sao biết cách xưng hô trong cung được

- Vương Gia chính là em trai của vua đấy, liệu hồn mà phục vụ cho đàng hoàng, may mắn cho cô là tí nhan sắc đấy!- Nói xong Mẫn Nhu bỏ đi, để lại trên tay nó bộ y phục. Nó ngơ ngác chưa biết chuyện gì, vứt bộ y phục sang một bên, nó đi ngủ. Còn về phần Bách Y Nguyệt thì chỉ làm phục vụ trong nhà bếp của hoàng cung thôi. Từ nay nó khó mà gặp được Bách Y Nguyệt, rồi ai sẽ chỉ dạy nó những chuyện trong cung đây? Nó mệt mỏi lắm rồi, chỉ muốn quay về thế giới của nó thôi. Nhắm mắt lại, nó thiếp vào trong giấc ngủ.

***

Sáng hôm sau

- Con nha đầu này còn chưa thức dậy?- Mẫn Nhu lay lay người nó, hét lên

- Ơ, chuyện gì vậy? – Nó ngồi dậy mắt nhắm mắt mở, thấy Mẫn Nhu ngồi trước mặt.

- Hỗn láo. Ta Mẫn Nhu đây, còn không mau thay y phục để còn mang đồ ăn sang cho Vương Gia.

- Dạ vâng.- Nó quên mất hôm nay là ngày đầu tiên nó được phục vụ Vương Gia nên nhanh chóng chạy đi thay y phục. Theo sau Mẫn Nhu đến cung của Vương Gia lòng nó hồi hộp, dù gì đây cũng là lần đầu nó được sống với thân phận phi tần, vả lại còn được gặp có Vương Gia, nó cũng muốn biết gương mặt của Vương Gia trông như thế nào.

- Đến nơi rồi, đây là chỗ ngủ của cô cùng những phi tần khác, từ nay Hàn Nhi sẽ chỉ cho cô công việc phải làm.

- Dạ vâng! – Mẫn Nhu gọi Hàn Nhi ra sau thì thầm to nhỏ rồi Hàn Nhi cười nhẹ, bước vào giúp đỡ nó.

- Bách Lệ Hân, mụi ra bếp chuẩn bị mang đồ ăn sáng lên cho Vương Gia đi!

- Nhưng mà, mụi không biết phải đi đường nào? Với lại mụi là người mới, không biết cách phục vụ Vương Gia như thế nào.

- Thôi được rồi, đi theo tỷ.

Hàn Nhi dẫn nó xung quanh những chỗ nó cần làm công việc hàng ngày, chỉ cho nó cách phục vụ Vương Gia, và cả nội quy ở đây nữa. Được cái nó học cũng nhanh, nên cũng không mấy khó khăn. Nhưng hôm nay ngày đầu, nó chưa được mang đồ ăn sáng lên cho Vương Gia nên chưa được thấy chân dung của Vương Gia, nó cũng hơi thất vọng.

- Hàn Nhi, mụi có chuyện muốn hỏi!

- Mụi chưa ngủ à, khuya rồi, sáng mai mụi còn phải dậy lúc 5 giờ sáng đấy!

- Nhưng mà mụi có chuyện muốn hỏi thật mà!

- Thôi được rồi, mụi hỏi đi!

- Vương Gia bao nhiêu tuổi rôi ạ?- Nó tò mò hỏi nhỏ Hàn Nhi. Hàn Nhi bật cười lớn

- Mụi hỏi chuyện đó làm gì?

- Sao tỷ lại cười, mui chỉ muốn biết thôi mà, chắc Vương Gia cũng bốn mươi mấy tuổi rồi đúng không ạ?

- Suỵt! Nói nhỏ thôi, không thôi người ta là mụi chết đấy! Vương Gia chỉ mới 19 tuổi thôi.

- Hả?- Nó hét lên trong ngạc nhiên, vậy là Vương Gia chỉ lớn hơn nó một tuổi thôi sao?

- Suỵt! Mụi hét lớn quá vậy, thôi ngủ đi!

- Mụi vẫn còn một câu hỏi!

- Sao mụi hỏi nhiều quá vậy?

- Câu này là cuối cùng mà.

- Thôi được rồi, hỏi đi.

- Vương Gia tên gì ạ?- Hàn Nhi lại một lần nữa bật cười lớn.

- Sao mụi lại muốn biết tên của Vương Gia?

- Mụi… mụi chỉ hỏi vậy thôi.

- Lại đây tỷ nói nhỏ cho nghe!- Hàn Nhi kéo nó lại gần thì thầm vào tai nó – Vương Gia tên là Diệp Lạc.

- Thôi mụi biết rồi, mụi đi ngủ đây.!

- Cái con nha đầu này, mụi hỏi tỷ xong rồi phủi ơn đi ngủ vậy đó hả? Thôi ngủ đi.

- Chúc tỷ ngủ ngon.

Nó hồi hộp muốn thấy Vương Gia lắm rồi, Vương Gia chỉ mới 19 tuổi thôi sao, vậy mà nó cứ tưởng Vương Gia già lắm rồi chứ. Ngày hôm nay nó mệt lắm rồi, nên thiếp đi lúc nào không hay, trên môi vẫn nụ cười đó.
 
Last edited by a moderator:
Bài viết
30
Reaction score
51
Points
18
Chap 4: Gặp gỡ Vương Gia (2)
Chap 4: Gặp gỡ Vương Gia!? (2)

Sáng hôm sau nó dậy từ sáng sớm, chuẩn bị y phục, đi nhanh ra bếp của hoàng cung đã thấy có rất nhiều cung nữ ở đó rồi vậy nó cứ tưởng mình nó là người dậy sớm nhất. Thấy Hàn Nhu đứng chuẩn bị đồ ăn sáng ở góc bếp nó chạy lại

- Tỷ dậy sớm vậy mà không gọi muội cùng dậy luôn!

- Thấy muội ngủ ngon nên tỷ không nỡ đánh thức, muội chuẩn bị mang cái này lên cho Vương Gia nhé!- Hàn Nhu cười nhẹ rồi đưa phần ăn sáng vào tay nó, nó vui mừng cầm khay đồ ăn lên, sự hồi hộp muốn gặp Vương Gia lân lân trong lòng! Nhẹ nhàng đẩy cửa phòng, nó đã thấy rất nhiều cung nữ đứng cuối mặt cạnh giường của Vương Gia chờ đợi, còn Vương Gia đang ngồi dậy mặc đồ quần áo, đến cả mặc y phục còn có cả cung nữ phục vụ, nó thầm nghĩ tên Vương Gia này đúng là lười biếng. Cung nữ nào cũng rất cẩn thận, khép nép sợ hãi. Nhưng mà nãy giờ mới để ý nha, cái tên lười biếng kia cũng là mĩ nam chứ không ít, gương mặt lạnh lùng của hắn khó mà kiếm được ở thời hiện đại à nha. Mãi sẫn sờ ngắm nhìn phòng của Vương Gia, và gương mặt của hắn mà nó quên mất cả lễ nghi, vẫn cứ đứng im, tay cầm khay đồ ăn nhìn sững vào Vương Gia.

- Bốp! Con nha đầu này, còn không mau quỳ xuống.- Vị phu nhân kia tiến lại gần, tát vào mặt nó một cái thật mạnh, giọng nói tức giận, nó hoảng hốt quên mất rằng mình đang ở trong phòng của Vương Gia, nó vội vàng quỳ xuống, tay cầm khay thức ăn đưa lên quá đầu. Nghe thấy tiếng ồn ào, Diệp Lạc chậm rãi bước ra

- Có chuyện gì ồn ào? – Tuy mới 19 tuổi nhưng nó có thể cảm nhận được giọng nói của Diệp Lạc nặng nề, lạnh lùng khiến cho người nghe cảm thấy sợ hãi đúng là Vương Gia có khác. Vị phu nhân run run

- Dạ không có gì thưa Vương Gia, chỉ là con nha đầu này không biết lễ nghĩa nên thần dạy dỗ, mong Vương Gia thứ tội

- Bà mới là người không biết lễ nghi! – Giọng nói lạnh lùng đến đáng sợ khiến vị phu nhân kia run cầm cập. Môi lắp bắp run run

- Mong Vương Gia tha tội, thần không tái phạm.

- Đưa bà ta đi. – Lập tức binh lính từ ngoài bước vào đưa bà ta đi, vị phu nhân khóc thét lên miệng luôn lẩm bẩm hai từ “ Vương Gia”. Ánh mắt hắn ta vẫn không có gì thay đổi, bỗng nhiên hắn liếc xuống chỗ nó

- Ngẩng đầu. – Hắn ra lệnh. Nó không nghĩ là hắn nói tới nó nên vẫn giữ nguyên tư thế, nhưng nó cảm thấy có ánh mắt nhìn phía nó lên lén ngẩng đầu lên nhìn, không ngờ người Vương Gia ra lệnh chính là nó. Nó ngẩng đầu nhìn Vương Gia, ánh mắt có chút sợ hãi. Còn về phía Diệp Lạc, hắn nhìn chăm chú vào cung nữ mới không biết lễ nghĩa kia, nhưng trong khoảnh khắc hắn đứng hình trước vẻ đẹp của nó, đôi mắt ánh lên vẻ sợ hãi lại càng làm hắn cảm nhận được muốn che chở nó.

- Tất… tất cả các ngươi lui ra ngoài, ngoại trừ tên cung nữ này. – Hắn chỉ tay về phía nó ngay lập tức cung nữ lui ra ngoài, nhẹ nhàng khép cửa lại. Trong phòng giờ chỉ còn lại nó và Diệp Lạc, nó có hơi chút lo sợ trong lòng

- Đứng lên đi!- Nó có chút ngạc nhiên, nhưng cũng từ đứng dậy đặt khay thức ăn lên bàn, nó lén nhìn vào ánh mắt của Diệp Lạc. Ánh mắt lạnh lùng ban nãy giờ đổi lại là sự dịu dàng ấm áp, nó cảm thấy lòng mình cũng đỡ hồi hộp hơn.

- Ngươi là người mới à?

- Ơ.. dạ vâng. – Hắn ngước lên nhìn nó, mỉm cười.

- Ngươi qua đây ngồi đi. – Nó kéo ghế ngồi xuống cạnh Vương Gia, nó thầm nghĩ không ngờ tiếp cận Vương Gia cũng dễ dàng như vậy

- Ngươi đang nghĩ sao ta dễ dãi với ngươi vậy đúng không? – Nó hoảng hốt, hắn đọc được suy nghĩ của nó luôn sao. Trong lúc nó đang ngạc nhiên thì Diệp Lạc khẽ mỉm cười, khoảnh khắc nó hoảng hốt sao lại dễ thương đến thế, cử chỉ nhỏ đó đã lọt vào mắt của hắn.

- Ngươi có muốn đi dạo với ta không?

- Có chứ. – Nó thản nhiên trả lời, nhưng quên mất đó phải giữ lễ nghi – Dạ được thưa Vương Gia. Hắn hơi cau mày vì câu trả lời của nó, câu trả lời tự nhiên mà trước giờ hắn chưa nghe bao giờ, làm sao nó có thể tự nhiên với hắn như một người bạn như vậy được chứ.

- Vương Gia, Vương Gia, Diệp Lạc! – Thấy hắn thẩn người nó quơ quơ tay trước mặt hắn

- Ngươi vừa gọi ta là gì?

- Ơ..à.. Vương Gia..

- Sau đó?

- Dạ.. là Diệp Lạc ạ!

- Ngươi có muốn chết không? – Nó hoảng hốt, lo sợ không lẽ nó sẽ phải chết sao, chết đơn giản vậy thôi sao? Còn anh hai, bố mẹ nó thì sao, làm sao để gặp lại họ? Nó khẽ đáp lại

- Không ạ. – Hắn nhướng mày, khẽ ngạc nhiên, trái lại với người khác nó không cầu xin, không quỳ lạy mà chỉ vô tư trả lời. Hắn cảm thấy thú vị với cô cung nữ này rồi.

- Thôi được rồi, ngươi có thể gọi vậy!

- Thật không ạ?

- Có.

Nó thầm nghĩ, thì ra tên Vương Gia này cũng không đáng sợ như nó nghĩ chứ.
 
Last edited by a moderator:

Bình luận facebook

Top Bottom