Full Xứng Đôi

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
149,989
Reaction score
5,482
Points
14,914
Ảnh bìa
Tác giả
Thả An
Thể loại
HĐ, đoản
Tình trạng
Hoàn thành
Số chương
7 Chương
Nguồn
https://www.facebook.com/starishnoigiaitringontinh/
Lượt đọc
763
Đoản Văn Về Tình Yêu
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
149,989
Reaction score
5,482
Points
14,914
Chương 1
Đôi khi trong giây phút lơ đãng em lại nhớ đến anh ngày đó. Trong trí nhớ của em, mái tóc anh ngắn ngủn, dựng thẳng đứng, ống quần cuộn lên một đoạn, đứng giữa sân bóng rổ phía dưới nhìn về phía em vẫy vẫy tay. Sau lưng anh là ánh mắt trời ấm áp, êm dịu. Năm chúng ta gặp gỡ là năm cuối của cấp hai nhỉ? Ngôi trường chúng ta cùng học là một trường tư thục học phí đắt đỏ. Tỷ lệ lên lớp lúc nào cũng xếp đầu ở địa phương nhưng lại nằm ở vùng ráp gianh. Trường có ba dãy nhà. Một dãy được miễn cưỡng xem như một tầng, bên phải là dãy nhà của giáo viên và đối diện là một dãy phòng học xếp cạnh nhau như những thùng đựng hàng trong bến cảng, nhét hơn một nghìn người. May mà mỗi phòng học có một máy điều hòa nên xem như có chút mùi vị trường học tư nhân.

Trong lớp học hơn năm trăm người đó, em là một cô bé ngoan ngoãn, học giỏi, thành tích luôn tốt, nằm trong top 10 toàn trường. Mà anh, theo các thầy cô là một học sinh yếu kém, nhờ vào mối quan hệ của cha mà được vào học, thành tích của anh luôn đứng thứ nhất từ dưới lên. Anh được giáo viên chủ nhiệm xếp ngồi bàn đầu tiên, một người một cõi. Còn em, ngồi cách anh vài bàn, mỗi lần nhìn lên phía trước chỉ nhìn thấy mái tóc thẳng đứng của anh.

Việc học trong trường rất căng thẳng. Hơn nữa lại là năm cuối cấp, bài thi bài tập nối tiếp không dứt. Không khí âm thầm, lặng lẽ cứ tiếp nối từ tiết này sang tiết khác. Phòng học nhỏ hẹp chứa hơn 50 người lúc nào cũng bao phủ một màu xám đơn điệu tạo cảm giác nặng nề khiến người ta không thở nổi. Sự xuất hiện của anh ban đầu cũng chỉ là một mẩu nhỏ trong câu chuyện cười châm biếm của vài người. Mỗi khi gió thổi phần phật khiến cánh của phòng học muốn đóng sập lại thì anh lại nhanh chóng vụt qua ra tay cứu cánh cửa khiến bạn bè, thầy giáo đang giảng bài giật nảy mình.

Mỗi khi anh bước đi, dù là trong hành lang, trong sân trường hay ở bất cứ đâu, cứ bước vài bước là anh lại nhảy như đang khiêu vũ khiến người khác nhìn vào cảm thấy hết sức quái dị. Nếu anh gặp người quen sẽ nhiệt tình chào hỏi, trêu đùa vài câu, nụ cười luôn thường trực trên khuôn mặt ưa nhìn.

Đúng vậy, anh rất đẹp, một vẻ đẹp khác biệt hoàn toàn với những người khác. Chỉ là ngày đó, em chỉ để ý đến việc anh hay lấy lòng mọi người.

Chủ nhiệm lớp nói với em rằng đừng quan tâm đến anh. Dù anh không giao bài tập đúng hẹn cũng cứ mặc kệ anh, cách anh càng xa càng tốt. Cô chủ nhiệm nhắc nhở em như thế có lẽ bởi cô từng nhìn thấy giờ ngữ văn, em đến thu bài tập của anh, cùng anh nói chuyện đôi ba câu. Theo như thái độ của cô chủ nhiệm, chắc lại lo lắng em sẽ bị ảnh hưởng xấu từ anh. Em thuận theo đáp lời cô. Điều này cần gì có người đến nhắc nhở em chứ, em hiểu em và anh không phải cùng một loại người.

Chắc anh chẳng biết những chuyện đó, vẫn cứ thế cố gắng lấy lòng mỗi người.

Em vẫn đến dãy bàn đầu tiên thu bài tập, anh vẫn sẽ ngại ngần nói dăm ba câu với em, giống như tán gẫu bình thường. Ví dụ như “Bài tập ngày hôm qua cậu được mấy điểm?”, hoặc “Đề ngữ văn hôm qua là gì?”, hoặc những câu nói tầm phào chẳng có chủ đề.

Có những ngày bầu trời đứng bóng, em và bạn thân sẽ đi dạo quanh sân trường. Còn anh ở đó chơi bóng rổ, ống quần cuộn lên cao, bộ đồ mặc trên người không phải là đồng phục, khoác một cái áo rộng thùng thình bên ngoài, giơ tay vẫy chào em. Dưới ánh mặt trời rực rỡ, anh nở nụ cười toe toét, lộ ra hàm răng trắng đều tăm tắp.

Phần lớn thời gian em chẳng phản ứng gì hoặc quay đầu nhìn hướng khác. Hình như anh chẳng thèm để bụng, có vẻ như đối với ai anh cũng thân thiện, vui vẻ như vậy.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
149,989
Reaction score
5,482
Points
14,914
Chương 2
Em chưa từng cố gắng tìm hiểu thế giới của anh mà chỉ biết từng chút một thông qua lời anh kể. Năm đó thầy cô sẽ không quản thời gian nghỉ ngơi của học sinh, mặc kệ mọi người ôn bài hay ngủ vùi. Đó chính là thời gian anh kể những câu chuyện của anh. Anh giống một người chuyên kể chuyện ngày xưa, xoay người, nói với bạn học sau lưng những chuyện mà anh đã trải qua ở trường học cũ. Nội dung là những chuyện đánh nhau, gây sự, hút thuốc, trốn học, thậm chí cả chuyện tình yêu nam nữ…

Anh bảo trên tay anh có một vết sẹo nhỏ, là kết quả của một lần đánh nhau tập thể. Rồi bên trường học này có một đồn cảnh sát, anh đã từng được vào đó dạo chơi vài lần. Anh kể những câu chuyện xa lạ, khác biệt hoàn toàn với thế giới của em bằng một giọng điệu hết sức tự nhiên. Thế giới mà theo thầy cô, đó là một nơi sa đọa của những kẻ hư hỏng.

Em nằm nhoài ra bàn giả vờ ngủ, nhưng thực tế luôn nằm nghe toàn bộ câu chuyện của anh. Có lúc em sẽ lặng lẽ mở mắt, ngẩng đầu, xuyên qua cái ót của bạn học đằng trước, đánh giá khuôn mặt nhìn nghiêng của anh. Sống mũi thẳng tắp, đôi môi mỏng hấp dẫn, mái tóc được vuốt gel sáng loáng tạo nên vẻ đẹp lạ lẫm, mới mẻ khi nhìn từ một bên. Đó là lúc em ý thực được, anh chẳng hề giống với bất cứ ai đang ngồi ở đây.

Tuy mỗi lần lén nhìn anh em đều cẩn thận nhưng vẫn không tránh được vài lần tình cờ ánh mắt hai ta chạm vào nhau. Khoảnh khắc đó em sẽ lập tức cúi đầu nên chẳng bao giờ biết được vẻ mặt của anh sẽ như thế nào.

Cứ như vậy tình cờ nhìn nhau mấy lần. Một buổi trưa như thường lệ em ngồi làm bài tập toán.

Anh gõ gõ bàn em ngồi, hỏi: “Số điện thoại di động của cậu là bao nhiêu? Biết để khi cần sẽ hỏi cậu bài tập”.

“Cậu không tự ghi chép à”.

“Cậu biết mà, tớ lười”.

Tại sao em phải biết chứ? Trong nháy mắt đầu óc em lúc ấy đã lóe lên suy nghĩ thoáng qua như vậy. Em mơ hồ cảm thấy đây là một khởi đầu không tốt nhưng vẫn chẳng thể từ chối, em cứ vậy mà cho anh số điện thoại.

Chuyện sau đó cứ tự nhiên diễn ra. Mỗi ngày anh đều hỏi em bài tập, em sẽ trả lời anh từng vấn đề một, vô cùng cặn kẽ, kĩ càng. Mà anh cũng tư nhiên kể một vài chuyện xảy ra hàng ngày của anh. Anh mượn sách của bạn rồi để quên trong WC, cho đến hôm nay mới nhớ ra, quyển sách đã ngập tràn hương vị đặc biệt. Anh kể hôm nay anh ra ngoài gặp bạn gái, anh đưa cô ấy về bằng xe, cô ấy dựa vào anh ngủ say khiến anh phải cõng cô ấy về đến tận nhà. Anh bảo hồi còn bé anh hay trốn bố mẹ đi chơi buổi tối ở công viên, mà cái công viên đó nằm ngay cạnh nhà em.

Từng câu chuyện nhỏ trong cuộc sống của anh cứ thế dần tiến vào cuộc sống của em mà em chẳng hề hay biết. Lúc đầu em coi thường anh bao nhiêu thì bây giờ càng yêu thích anh bấy nhiêu. Anh bảo anh thích Rain, yêu thích những điệu nhảy Hip-hop của anh ta. Em sẽ cười nhạo chê anh ta xấu trai. Cữ mỗi khi anh bước đi sẽ làm vài động tác Hip-hop, em sẽ bảo anh giống kẻ điên. Nhưng ánh mắt em rơi vào trên người anh ngày càng nhiều. Cho đến một ngày, trong lớp học, giữa không gian tối mờ, anh nhảy một đoạn vũ đạo của Rain khiến bạn bè reo hò ầm ỹ, em bỗng nhiên nhận ra, tình cảm nhỏ vụn trong em đã thành một dòng sông dào dạt nước.

Nhưng, em chẳng dám nói ra.

Tình cảm trong lòng em như một chồi non cứ âm thầm nảy mầm ở một góc tối ẩm ướt dù cho chưa bao giờ được tiếp xúc với ánh mặt trời. Em bắt đầu thức khuya, chờ đến khi anh nhắn tin bảo anh muốn đi ngủ, em sẽ chúc anh ngủ ngon. Em chờ mong giờ bài tập ngữ văn. Khi đó em sẽ có cớ dừng lâu hơn ở dãy bàn anh ngồi, nói với anh đôi câu. Những thay đổi nhỏ này em cứ vô tình làm, cứ vô tình chìm sâu dần.

Một buổi chạng vạng ngày đông, khi bạn bè trong lớp tan học hết, em còn bài tập chưa hoàn thành nên ở lại làm. Vị trí bên người vốn trống, anh loay hoay một lúc chẳng biết thế nào lại ngồi xuống cạnh em. Anh cầm di động em mới mua ngắm nghía, nghịch nghịch. Anh mặc một bộ đồng phục học sinh dày nặng, mang theo hơi thở ấm áp. Tiếng bông ma sát chạm vào nhau khe khẽ lao xao mỗi khi anh cử động. Em thoáng nhìn qua anh, thầm nghĩ, nếu được dựa vào chắc sẽ ấm áp lắm đây.

Suy nghĩ đó cứ rục rịch trong đầu em nhiều lần, ở những khoảng thời gian khác nhau, ở những địa điểm khác nhau. Điều duy nhất giống nhau trong kí ức của em chính là anh ở ngay cạnh em, gần em trong gang tấc. Nhưng em chưa bao giờ dám làm, cũng chưa bao giờ nói cho anh nghe tình cảm của em, bởi em biết chuyện tình yêu này sẽ bị thầy cô ngăn cấm, phản đối. Em và anh cứ tiếp tục mờ ám như thế. Anh vẫn sẽ chúc em ngủ ngon, vẫn xoa xoa đầu em, than thở mỗi khi mệt mỏi, còn hỏi dò sinh nhật của em. Nhưng em biết, bạn gái của anh vẫn không ngừng thay đổi mỗi ngày. Anh vẫn thường xuyên bắt chuyện với người khác như đã quen thân từ lâu.

Những lúc buồn em hay nghĩ, trong mắt anh em có khác biệt so với những người khác hay chỉ đơn giản là một cô gái ngoan ngoãn mà thôi. Nhưng có những lúc trong màn đêm đen, em sẽ vui vẻ nghĩ rằng em có những điểm dặc biệt riêng mà người khác không có. Em chẳng bao giờ hiểu được ánh mắt của anh. Hay là em ảo tưởng nhỉ? Ảo tưởng rằng ánh mắt của anh mỗi khi nhìn em đều có gì đó kì lạ.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
149,989
Reaction score
5,482
Points
14,914
Chương 3
Thời gian trôi, nương theo niềm yêu thích anh cứ dần tăng lên trong em, kì thi cuối cấp cũng đến gần. Mà em may mắn nằm trong danh sách đề cử, tham gia một cuộc thi lên cấp ba của một trường học nổi tiếng trong thành phố. Thi viết, thi phỏng vấn không dễ nhưng em cũng thuận lợi vượt qua. Chuyện này có nghĩa rẳng em sẽ khác với mọi người, thoát khỏi kì thi chuyển cấp – một bước ngoặt quan trọng trong đời học sinh. Khi anh và các bạn còn bận suy nghĩ nên điền nguyện vọng như thế nào thì em ngồi trong phòng giáo viên, viết lời nhận xét bài của các bạn hoặc là giúp thầy cô dọn dẹp.

Cứ vậy em rất ít khi gặp anh, thậm chí có ngày em còn không bước chân vào phòng học. Mỗi khi tình cờ đi ngang qua lớp học, em sẽ nhón chân lên, nhìn xuyên qua cửa sổ kính, nhìn hàng ghế đầu tiên kiếm tìm hình ảnh anh say ngủ. Thỉnh thoảng em sẽ bắt gặp anh ngồi nghiêm túc nhìn cô giáo, giống như đang chăm chú nghe giảng. Em vẫn thấy mái tóc của anh dựng đứng như lần đầu em gặp anh.

Hết giờ học em vẫn nhận được tn nhắn của anh nhưng số lần giảm đi rất nhiều bởi em chẳng biết hôm đó sẽ có những bài tập gì. Anh hỏi mượn em vở ghi chép, mượn rất nhiều lần. Em vẫn đưa cho anh nhưng luôn tin rằng anh chẳng bao giờ xem chúng.

Khi nói về nguyện vọng tương lai. Anh viết: “Cậu thì tốt rồi, tớ chẳng biết điền cái gì, thành tích quá kém”. Giọng điệu của anh rất cương quyết chứ chẳng có chút gì bất đắc dĩ. Em biết anh chẳng quan tâm đến mấy chuyện này. Không biết anh sẽ quan tâm đến chuyện gì nhỉ?.

Anh và em chắc sẽ chia ly. Trong long em rất buồn bã nhưng rồi lại nghĩ: “Như thế cũng tốt”.

Tuần cuối cùng của tháng sáu, thi cấp ba kết thúc. Mưa dầm cũng ngừng rơi, không khí bỗng trở nên oi nồng, nóng bức. Lâu rồi em không gặp anh. Anh định làm gì trong tương lai em cũng không biết. Tuy em từng hỏi nhưng anh không nói. Hai ngày sau khi cuộc thi kết thúc, em cũng nhắn tin hỏi thăm kết quả của anh. Suốt hôm đó, em luôn cầm điện thoại trên tay, thỉnh thoảng lại liếc nhìn. Đến tận ngày thứ ba, em mới chịu tin rằng tin nhắn của em chỉ là cát giữa sa mạc, chẳng phân biệt được đâu là đâu. Em suy đoán rất nhiều khả năng cho đến khi từ một bạn nam thân thiết với anh biết được rằng anh thậm chỉ bỏ cả kì thi, ở nhà suốt ngày. Dù đối với anh cuộc thì này không quan trọng như lời anh nói nhưng em chẳng tin anh sẽ làm như vậy thật.

Ngày bế giảng em đã nhìn thấy anh. Hình như anh gầy hơn trước, cằm lún phún râu. Anh đến muộn, một mình ngồi cuối cùng của hàng. Em nghĩ chờ bế giảng kết thúc, em sẽ giả vờ tình cờ nhìn thấy anh, nói đôi câu cùng anh. Tâm tư rối loạn của em bị cắt ngang bởi tiếng gọi của giáo viên.Em cầm tờ giấy viết sẵn bài phát biểu, bước lên sân khấu, tầm mắt cứ thế vô tình nhìn về anh. Mà anh, ngay lúc em nhìn bỗng đứng dậy bỏ đi, bỏ qua cả nghi thức trao bằng tốt nghiệp. Bài diễn văn vẫn được em đọc trôi chảy nhưng trong khoảnh khắc đó trái tim em cảm thấy thất bại ê chề.

Em nghĩ vậy là mọi chuyện kết thúc rồi. Khi trường học không còn bóng dáng ai, ma xui quỷ khiến thế nào em chầm chậm bước về phòng học. Thật sự em chỉ muốn một lần cuối, bước đến nơi anh thường ngồi. Một đoạn kì lạ, hồ đồ trong đời được bắt đầu từ đây thì cũng nên kết thúc tại nơi này. Nhưng khi em mở cửa phòng học, trong không gian tĩnh mịch đó, em bắt gặp anh đang đứng trước chỗ em hay ngồi, kinh ngạc khi thấy em xuất hiện. Trên bàn có một chồng vở ghi chép của em. Em như bước đi trên mây, bước đến cạnh anh hỏi: “Cậu định đưa tớ à?”.

Anh gật đầu “Ừ” rồi lại lắc đầu nói “Không phải”.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
149,989
Reaction score
5,482
Points
14,914
Chương 4
Ngày ấy trong phòng học anh đã hôn em.

Bờ môi chúng ta dán chặt vào nhau, hơi ẩm ướt nhưng chẳng thâm nhập sâu. Em kinh ngạc, căng thẳng, chẳng thể thở nổi nhưng vẫn cảm nhận được hơi thở, mùi hương của riêng anh. Anh nắm chặt bàn tay em bằng một bàn tay ướt đẫm mồ hôi, trong nháy mắt thấm ướt cả tay em. Người đàn ông em trao nụ hôn đầu tiên là anh.

Sau này, khi em hôn những người khác, kĩ thuật hôn của họ điêu luyện hơn anh rất nhiều nhưng từ đầu đến cuối em chẳng cảm nhận được sự ấm áp và sâu sắc.

Từ ngày hôm đó, ròng rã suốt kì nghỉ hè, anh chẳng hề nói một câu nào với em. Lúc anh thả tay em ra, sự thảng thốt hiện rõ trên khuôn mặt anh. Anh để lại sách vở cho em, mặc kệ em đang luống cuống, không một lời giải thích, cứ như vậy biến mất suốt mùa hè dài dằng dặc. Em nhắn tin cho anh, tin nhắn chắc lạc giữa sương mù nên anh không thấy. Em gọi cho anh, lúc nào cũng nghe thấy những thanh âm đơn điệu đáp lời. Việc từng xảy ra khiến tim em đập thình thịch trong phòng học ngày đó dường như chỉ là giấc mộng của riêng em. Bởi vì anh biết mất, em chỉ đành dựa vào những quyển vở có mặt hôm đó, coi nó như bằng chứng chính xác cho kí ức của em.

Có những lúc em cố tình tìm kiếm thông tin của anh từ bạn bè trong lớp, từ chủ nhiệm. Thế rồi em nghe nói kết quả thi vào cấp ba của anh không tốt, bạn gái của anh đã thay một người khác. Em bỗng nhận ra trí nhớ của em không sai, em chỉ sai khi kì vọng quá nhiều. Có lẽ với con trai, những lời nói hay một nụ hôn đều không có ý nghĩa gì.

Tham gia một lớp dạy tiếng anh cấp tốc, theo cha mẹ đi du lịch đây đó, nháy mắt mùa hè của em đã trôi qua nhanh chóng. Em cố gắng không suy nghĩ đến anh, dần dần dường như thật sự không còn nhớ đến anh nữa. Em bắt đầu mong chờ cuộc sống của một học sinh cấp ba. Hoàn cảnh mới, bạn bè mới, tất cả đều không liên quan đến anh, trong vui mừng có nỗi buồn xen lẫn.

Cuộc sống cấp ba dễ dàng hơn em nghĩ rất nhiều, việc học rất ít, chủ yếu tham gia vào công tác đoàn đội, hội học sinh. Trong vòng tròn những mối quan hệ mới, em cứ vô tình hay cố ý quên đi một vài chuyện. Thế mà không ngờ, anh lại một lần nữa xuất hiện trong cuộc sống của em. một cách đột ngột.

Ngày ấy em ôm một chồng bài tập đến văn phòng giáo viên. Chồng bài tập rất cao, che khuất cả tầm mắt khiến bước chân em không vững vàng, rồi va phải một người.

Vở bài tập rơi tứ tung nhưng chẳng có tiếng xin lỗi nào được nói ra mà chỉ có sự ngơ ngác khiếp sợ hiện trên khuôn mặt anh. Anh cao hơn rất nhiều, em đứng chẳng đến vai anh. Tóc anh dài hơn, khuôn mặt bớt đi vẻ non nớt, thêm vào một chút sự trưởng thành. Chúng ta cứ thế đứng nhìn nhau, mặc kệ những tập vở ngổn ngang xung quanh.

“Tại sao cậu lại ở đây?”. Mãi một lúc sau em mới bật thốt ra được một câu hỏi như vậy.

“Cha bảo tớ đến dự thính, tớ vốn không định đi”. Anh trả lời rồi lập tức ngồi xuống nhặt vở lên. Lúc này em mới nhớ đến những quyển vở bài tập kia cũng cuống quýt ngồi xuống nhặt. Tay chúng ta tình cờ chạm vào nhau, bàn tay anh vẫn ấm áp như vậy. Thế mà anh vô tâm rời tay, gom hết vở đưa lại cho em. Khi em nhận lấy chúng, anh chẳng hề do dự đứng dậy, như hơn một năm trước, không nói một lời bước đi. Chỉ còn em ở lại nhìn bóng lưng anh nhỏ dần, dư âm trong lòng chỉ có câu nói kia: “Không định đến”.

Sau đó anh không ngừng dùng hành động chứng minh ba chữ này. Trên bảng phạt thường xuất hiện tên anh, đi trễ về sớm, trốn học, đánh nhau, thậm chí bị bắt vì gian lận trong thi cử. Cứ như vậy ba tháng liên tục, ai ai trong trường cũng biết tên anh, chỉ cần thêm một lần nữa thôi, anh sẽ bị đuổi học.

Anh thật sự không thể cứu chữa được, nhưng người càng không thể cứu chữa nổi là em mới đúng.

Tuần cuối cùng của học kì, trường học xếp lại lớp, lớp anh và lớp em tình cờ xếp cạnh nhau. Mỗi lần xếp hàng em đều nhìn thấy anh. Lớp học của anh hình như đều toàn là người giống như anh, tất cả đều bất kham. Nhìn anh thân thiết quàng vai bá cổ, nói cười vui vẻ với bạn học khiến em thất thần.

Em cố gắng khắc chế bản thân nhưng đến ngày đó, khi trường tổ chức dạ hội, cuối cùng em cũng chẳng thể kiềm chế nổi, cứ thế bộc phát.

Ngày hôm đó anh đại diện lớp lên bểu diễn một điệu nhảy của Rain. Tiết tấu trống dồn dập, âm nhạc rộn rã khiến mọi người trong hội trường vỗ tay ầm ầm. Em ngồi ở hàng ghế thứ hai, đoạn cuối của điệu nhảy, mọi người đồng loạt đứng dậy hò hét ầm ỹ, tiếng ồn ào tầng tầng bao bọc lấy em. Anh cởi áo khoác quăng về phía mọi người, tạo nên một trận hoan hô vang dội. Em nghĩ em thật nông cạn, cứ vậy đặt hết tâm tư lên anh, đúng là hết cứu nổi rồi.

Trong em bỗng dâng lên một cảm giác bi ai. Em cảm thấy ngăn cách giữa hai chúng ta là một bức tường cao vời vợi. Mặc dù chỉ cách nhau vài bậc thang nhưng trên sân khấu và dưới khán đài là hai thế giới hoàn toàn khác biệt.

Trở lại phòng ngủ cũ kĩ, các bạn cùng phòng vẫn chưa hết hưng phấn, tiếp tục rủ nhau ra ngoài chơi đùa. Em một mình ngồi trên giường, nước mắt tuôn rơi. Em không biết em khóc để xua tan nỗi oan ức hay biểu thị sự vô vọng trong lòng. Vài phút sau, em lại lau sạch nước mắt, cố gắng giấu đi sự yếu đuối vừa xuất hiện, bước chân ra khỏi phòng. Em cần một cơn gió mát, thổi đi những tình cảm vụn vỡ này.

Nhưng khi bước ra khỏi kí túc xá, ở ven đường, trong không gian tĩnh mịch, dưới ánh đèn đường mờ nhạt, em nhìn thấy anh. Anh ngậm một điếu thuốc cháy dở, tàn thuốc màu đỏ vụt sáng giây lát rồi nhanh chóng lụi tàn.

Em biết anh có hút thuốc, nhưng đây là lần đầu tiên em nhìn thấy. Mà chuyện này thì liên quan gì đến em chứ? Em thu hồi ánh mắt, cúi đầu, định bước nhanh qua anh. Thế mà anh vươn tay giữ em lại, không mạnh nhưng kiên trì.

Em nghiêng đầu nhìn anh, anh nhìn em chăm chú. Ánh mắt anh vẫn như trước, khiến em không tài nào hiểu được.

“Cậu muốn gì?”. Em rủ mắt, giọng nói thiếu kiên nhẫn. Em rất muốn thoát khỏi bàn tay của anh.

“Cậu khóc?”. Một câu hỏi chẳng liên quan gì cả.

“Liên quan gì đến cậu chứ?”.Em muốn giật tay ra khỏi bàn tay anh nhưng anh tăng thêm sức.

Em vừa tức giận vừa cảm thấy oan ức, trừng mắt nhìn anh, hốc mắt ươn ướt. Những chất vấn muốn hỏi nghẹn lại nơi cổ họng. Em định hỏi anh đến cùng anh định thế nào đây? Nhưng em lại sợ lời chưa kịp thốt ra đã rơi thành những giọt nước mắt. Em vẫn muốn duy trì chút ít tôn nghiêm trước mặt anh. Em không muốn anh nhận ra, em đối với người bất cần đời như anh, cực kì yêu thích.

Thấy mắt em bắt đầu hoen đỏ, anh nhíu mày. Những người qua đường hiếu kì nhìn chúng ta bằng ánh mắt tò mò. Anh kéo em chạy nhanh về một hướng nào đó mà em không biết.

Mới đầu bước chân em hơi lảo đảo, nhưng khi bước chân anh dần chậm lại, em đuối kịp anh. Anh kéo em chạy đến một con hẻm nhỏ chưa có ánh đèn, xung quanh là đồng ruộng yên tĩnh.

Em nghe được hơi thở hai ta dồn dập vì chạy nhanh. Em ngắm nhìn anh trong bóng tối dù nhìn chẳng rõ khuôn mặt anh.

Ngày đó, quang cảnh đồng ruộng như thế nào em cũng không nhớ, những ngôi sao trên bầu trời sáng như thế nào em cũng không nhớ, em chỉ nhớ được nỗi cô đơn trống trải khi nghe anh nói: “Mạn Mạn, tớ thích cậu. Nhưng với tớ, cậu là người quá tốt đẹp. Tớ không dám nghĩ đến”.

Lời anh vừa dứt em đã hôn anh. Chẳng biết em lấy dũng khí ở đâu ra, em nhón chân lên, dùng môi mình chặn lời anh. May mà không có ánh đèn nên anh không nhìn thấy khuôn mặt của em, nhất định là rất đỏ. Chỉ là em nhớ, lúc đó em chẳng cảm thấy xấu hổ một chút nào. Lúc đó chúng ta làm gì có thời gian suy nghĩ những chuyện đó cơ chứ. Anh ôm chặt lấy em. Em nếm được mùi thuốc lá nhàn nhạt từ miệng anh, mùi hơi đăng đắng nhưng lại khiến em thấy ngọt ngào.

Cuối cùng em cũng hiểu tại sao anh hốt hoảng bỏ chạy, tại sao anh muốn rời khỏi ngôi trường này, muốn xa rời em. Tất cả đều giống như em muốn cố quên anh mà thôi. Chúng ta đối với thế giới của người kia đều vừa sợ hãi, bài xích vừa bị nó hấp dẫn sâu sắc. Thế nên tình cảm của chúng ta cứ dần lớn lên, một cách vô thức.
 

Bình luận facebook

Top Bottom