OnGoing VƯƠNG XIN DỪNG BƯỚC

Thảo luận trong 'Truyện Việt' bắt đầu bởi ♚Hoàng Ngọc♔, 23/4/16.

  1. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,025
    Đã được thích:
    149,157
    Điểm thành tích:
    14,914
    Tóm Tắt nội dung truyện

    Vương Xin Dừng Bước của tác giả Sam là câu chuyện về cuộc sống nổi tiếng của cô và mong ước trả thù của chính nó...

    Tuyết Lãnh Băng là một cô gái bí ẩn, một tiểu thư với vẻ bề ngoài bình thường nhưng không ai có thể biết cô chính là một trong những tay lớn trong thế giới ngầm, ngay cả chính phủ cũng phải dè chừng đến công ti mang nhiều mờ ám của nó...

    Một cô gái lạnh lùng, một tay trong hoàn hảo, tất cả những gì nó làm chỉ là muốn trả thù cho cái chết của mẹ .!!
     
  2. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,025
    Đã được thích:
    149,157
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 1: Cô Gái Đằng Sau Màn.

    Cuộc đời không như là mơ.

    Cuộc sống không như mong muốn.

    ------------------------------------------------

    07:00 AM. Thành phố X là thánh phố nổi tiếng của nước Z. ( Để đảm bảo phần hư cấu bạn tác giả sẽ để ẩn tên nước, tên thành phố, tên đường và tên trường )

    Cũng như mọi ngày ở khu biệt thự hạng sang vẫn yên tỉnh như vậy, cái không khí yên tỉnh này kiến cho người ta phải sợ.

    Nơi đây nổi tiếng với căn biệt thự trắng. Vì sao nó nổi tiếng ư? đơn giản vì nơi này rất xa hoa ngay cả chính phủ nước Z cũng chưa từng được phép bước vào.

    Người ta đồn đại chủ nhân căn biệt thự này là một trùm Mafia. Nhưng có người đồn đại chủ nhân căn biệt thự trắng này là một chủ nhân của một gia tộc lánh đời nào đó.

    Nhưng sự thật đằng sau mà không ai biết được chủ nhân đằng sau màng chính là một cô gái 17 tuổi.

    Trong biệt thử, mỗi người mỗi việc đang dọn dẹp biệt bỗng một tiếng nói đầy nghiêm nghị vang lên:

    " Mọi người chú ý " - một thanh âm nghiêm nghị của một người đứng tuổi vang lên- ông ta là Quản gia Quân, kiến cho mọi người đang làm việc lập tức bỏ dở công việc của mình chạy đến trước mặt quản gia Quân xếp thánh 2 hàng.

    Quản gia Quân thấy vậy thì hài lòng gật đầu nhìn 10 con người đắng trước mặt mình nhưng giọng nói vẫn mang theo phầm nghiêm nghị như trước: " Tiểu thư sắp trở về mọi người dọn dẹp phòng nhạc, thư phòng và phòng ngũ cho tiểu thư đừng để ngài ấy mất hứng. "

    10 người đắng trước mắt quản gia Quân đồng loạt cuối người một góc 45 độ giọng nói to rõ: " Đã rõ "

    " Được rồi đi làm việc đi " Quản gia Quân phất tay ý bảo mọi người tiếp tục công việc của mình.

    Hơn 10 con người lập tức tản ra làm nốt công việc của mình, mỗi con người đều mang vẽ mặt hết sức nghiêm trọng chứng minh vị " tiểu thư" trong truyền thuyết là một người rất thích sạch và khó tính cực kì.

    Quản gia Quân nhìn đồng hồ sau đó nhanh chân đi đến hoa viên. Quản gia Quân đi đến một cây cột đưa tay xoay nhẹ trên cây cột hai hàng hoa ở chính giữa lập tức được dẹp qua hai bên lộ ra một cái sân trống.

    Rất nhanh chừng 5 phút một cái trực thăng đáp xuống từ trực thăng bước xuống một thiếu nữ với mái tốc nâu nhạt ngắn ngan lưng trên người một bộ váy màu đen giản dị khuôn mặt trắng hồng được che hết một nữa bằng một đôi kính đen, cả người cô toát lên khí chất vương giả. - Vị thiếu nữ này là tiểu thư và cũng là chủ nhân trong truyền thuyết về ngôi biệt thự trắng này - Lãnh Tuyết Băng

    Còn những người còn lại thì đã xếp thành hai hàng dọc theo đường đi, tất cả cuối xuống một góc 45 độ còn quản gia Quân thì đứng ở giữa hai hàng cũng cuối người xuống một góc 45 độ: " Mừng tiểu thư đã về "

    Lãnh Tuyết Băng hơi nở nụ cười lịch sự với mọi người sau đó vươn tay đưa chiếc áo khoác cho một người cạnh đó, thấy vậy người bên cạnh lập tức đưa tay đón cái áo mắt tiền. Sau đó Lãnh Tuyết Băng đi thẳng về phía trước.

    Quản gia Quân thấy vậy lập tức đi đằng sau, Lãnh Tuyết Băng hơi nghiên đầu: " Dạo này bên kia có việc gì không!?"

    " Họ hình như chuẩn bị ám sát vị thương gia dầu mỏ nổi tiếng của Saidi - Rsen. " - Quản gia Quân cung kính trả lời.

    Lãnh Tuyết Băng nghe vậy thì khuôn mặt tuyệt diễm hơi cau mày suy nghĩ gì đó rồi gật gật đầu:

    " Chắc phải hy sinh rất nhiều thứ "

    Cô nói không sai vì vị thương gian dầu mỏ ở Saidi này một người thâm tàng bất lộ không ham nữ sắc, không hứng thú với tiền tài quyền lực muốn ám sát người này sợ là khó hơn lên trời.

    Quản gia Quân cũng gật đầu phù họa, ngoài phu nhân ra người ông nể phục chính là vị thương gia mang tên Rsen này.

    Lãnh Tuyết Băng nheo mắt tháo kính ra lộ ra đôi mắt trong trẻo lạnh lùng trong đôi mắt ấy là một vùng băng mỏng, nhưng không kém phần cơ trí.

    Cô lạnh giọng nở một nụ cười lạnh : " Cứ để bọn họ đấu đá lẫn nhau đi, Trai cò tranh chấp ngưu ông đắc lợi "

    Bỏ lại một câu Lãnh Tuyết Băng đi thẳng lên thư phòng. Quản gia Quân nhìn theo thân ảnh cô độc trước mắt không khỏi lắc đầu vì tiểu thư rất giống như ông chủ là một người có trí thông minh hơn người nhưng tiểu thư quá cô đơn, gắng nặng trên vai cô ấy quá nặng.

    Lãnh Tuyết Băng đi đến thư phòng ngã người vào ghế dựa đem sự mệt mỏi thể hiện qua một hơi thở dài, 8 năm nay không ngày nào cô không có gắng không ngày nào cô không nhớ đến tình cảnh đó nhưng dù có cố làm việc đến đâu thì cô vẫn không thể quên được.

    Sắp tới cô rất bận vì đám người kia chắc chắn sẽ không chịu yên ổn, lúc nào cô cũng phải chuẩn bị sẳn tinh thần chiến đầu.

    Có nhiều lúc cô rất mệt mỏi, rất sợ hãi nhưng mà hoàn cảnh không cho phép cô yếu mếm 8 năm qua đi 1 s 1 phút của cô có thể làm rất nhiều việc.

    Lãnh Tuyết Băng đang chiềm trong cái suy nghĩ của mình thì điên thoại vang lên phá vở không gian yên tĩnh. " Ring ring ...."

    Đầu dây bên kia một giọng nữ trong trẻo vang lên : " Nghe nói cậu chở về rồi!? "





    Lãnh Tuyết Băng nghe giọng nói hơi nhíu mày sau đó không nhanh không chậm trả lời : " Ừ "

    Giọng nữ ấy vẫn mang theo phần trêu cợt : " Tớ chuẩn bị trường Y ho cậu để lấy thành tích giả tiếp cận họ "


    " Khi nào? "

    " A, 1 tuần nữa sẽ nhập học cùng ngày với ngày khai trường."


    " Ừ "

    ....
     
  3. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,025
    Đã được thích:
    149,157
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 2: Học Sinh Mới

    1 tuần sau.

    8:00 am. Trường Y

    Hôm nay là ngày đầu tiên khai trường của Trương Y một ngôi trường dành cho quý tộc, hắc đạo và bạch đạo.

    Nơi này là nơi đào tạo chỉ những người có IQ trên 110, trường Y là một ngôi trường phức tạp nhất thể giới vì quá nhiều tần lớp ở đây kiến trường này thành một nơi phân biệt giai cấp nhiều nhất.

    Nhưng mà cũng có rất nhiều người tình nguyện tán gia bại sản chỉ để được xin vào được trường này. Bất quá 3 năm nay không có nhân học sinh mới vào trường vì yêu cầu của trường quá cao tỉ lệ đánh rớt là 99,99%

    Trước cổng trương những học sinh thi nhau đi " siêu xe " của mình vào trường, hai bên hành lan là những nhóm học sinh đang nói chuyện với nhau.

    " Này đoán xem năm nay có học sinh mới không!? " - hs 1.

    " Làm sao có thể có chứ? 3 năm rồi không có mà. Trường mình càng ngày tỉ lệ đậu càng thấp cứ đà này chắc hết lớp học sinh cũ trường mình chắc không còn ai học " - hs 2.

    "..."

    Trên phòng hội trưởng hội học sinh có 3 thiếu niên. Một người mái tóc nâu bộ đồng phục sộc sệt lộ khuôn ngực, vẽ mặt cợt nhã cức kì, tai đeo một hoa tai màu tím ( bạch kim tím, trên thế giới chỉ có 3 viên ) ngồi trên bàn hai chân vắt lên bàn hai tay bấm điện thoại. - Hắn chính là Quân Minh Phong - Con trai của tập đoàn K&S giàu nhất thế giới nổi tiếng với biệt danh " Bạn gái mỗi ngày mỗi mới"

    Một người dựa cửa sổ mái tóc đen ẩn dấu khuôn mặt tuấn mĩ hoàn mĩ sau cái kính cận, trên tay cầm quyển sách. - Hắn là Tống Hạo Quân - Con trai của Viện trưởng viện nghiên cứu khoa học Z&Z, thong minh hơn người nổi tiếng với trí thông minh không ai bì kịp

    Một người nằm dài tên ghề sofa ngủ, với mái tóc đen phủ mắt, khuôn mặt hoàn mĩ tuấn mĩ. - Hắn chính là Đàm Kính Nguyên - Con trai của tổ chức W

    Quân Minh Phong nheo mắt nhìn " cái đám" ồn áo phía dưới lầu mày nhíu lại khó chịu: " Cái đám này không đi học thì thôi chúng nó mà đi học thì như cái chợ "

    Tống Hạo Quân nghe vậy cong môi sau đó nhìn xuống dưới sau đó lắc đầu: " Cũng không có gì thú vị đừng quan tâm "

    Tống Hạo Quân vừa dứt lời thì bên dưới còn ồn hơn vì...

    Trước cổng trường một chiếc xe mui trần màu đỏ chạy nhanh đến. Kiến cho mọi người trầm chồ.

    " Xe ai vậy!? "

    " Không biết "

    " ..."

    Không để mọi người suy nghĩ thì trên xe một thiếu nữ với chiếc váy màu trắng với đôi giày thể thao màu trắng, mái tóc nâu uống cong ngan lưng, khuôn mặt hoàn mĩ xinh đẹp đến đáng sợ, trên ngươi cô toát ra hơi thở lạnh lùng và vương giả kiến người người chỉ cuối đầu không dám nhìn. - Ngươi con gái này đương nhiên là Lãnh Tuyết Băng.

    Mọi người ầm lên :

    " Học sinh mới " - Hs1 lập tức nhao nhao lên nói một câu mà cả trường ai cũng biết ...

    " Biết rồi bộ tôi không có mắt sao!? "- hs 2 gắt

    " Woa đẹp hơn cả hoa khôi trong trường luôn " - hs 3

    " Ê tụi bây có thấy cái gì đó nó lạnh lạnh không!? " - Hs 4

    " ..."

    Lãnh Tuyết Băng đưa tay gạt mái tóc sau đó khó chịu nhìn xung quanh sau đó trong lòng mắng Thanh Thanh vạn lần.

    ( Ở nơi nào đó .....

    Thanh Thanh * Hắc xì * aaaa mới sáng ai nhắc mình vậy!?)

    Một giáo viên thấy Lãnh Tuyết Băng thì lập tức chạy ra hơi cuối người : " Lãnh tiểu thư, bên này "

    Lãnh Tuyết Băng hơi gật đầu sau đó đi theo vị giáo viên đó đến phòng hiệu trưởng.

    -----

    Phòng hội trưởng .

    Quân Minh Phong nheo mắt nhìn theo dáng người của Lãnh Tuyết Băng sau đó không nhanh không chậm nói, giọng nói mất đi sự cợt nhã mà là một tia thưởng thức : " Có thấy con nhỏ kia quen mắt không nhỉ !? "

    Tống Hạo Quân lắc đầu sau đó quay qua Đàm Kính Nguyên bị tiếng ồn đánh thức đang cầm cái máy tính bảng : " Nguyên ai vậy!? "

    Đàm Kính Nguyên nhìn hai người trước mắt sau đó nở nụ cười nhạt: " Lãnh Tuyết Băng, điểm thi vào trường 558 điểm gần điểm tuyệt đối. IQ 190. Những thông tin khác bị chính phủ khóa rồi "

    Quân Minh Phong hơi cong môi hiện lại vẽ mặt cợt nhã : " Thú vị aaaaa "

    Tống Hạo Quân nghĩ nghĩ sau đó cũng cong môi cười nói : " IQ hơn người bình thường, thân thế được chính phủ bảo mật đến nổi Nguyên không tra ra được chỉ có 2 loại người ..."

    Đàm Kính Nguyên thả cái máy tính bảng ngã người ra sofa : " 1 là nhân vật cực kì nguy hiểm "

    Quân Minh Phong tiếp lời hai người : " 2 là nhân vật cực kì cao quý "

    Tống Hạo Quân nghĩ đến Lãnh Tuyết Băng sau đó rũ mắt xuống : " tớ nghĩ cô gái đó thuộc cả hai dạng người đó rồi "

    --------

    Lại nói đến Lãnh Tuyết Băng khi đến phòng hiệu trưởng thì đập vào mắt là một căn phòng hết sức cao quý toát lên khí thế của người hoàng gia Anh.

    Đôi mắt Lãnh Tuyết Băng xoẹt qua tia sát khí sau đó rất nhanh khôi phục vẽ bình thường, cô nhìn chằm chằm vào người trước mắt.

    Vị hiệu trưởng này khác xa với tưởng tượng của Lãnh Tuyết Băng vì đây là một phụ nữ ngoài ba mươi toàn thân toát lên khí thế vương giả còn hết sức quyến rũ với mái tóc nâu đậm đôi mát đen chưa đựng vẽ bí hiểm làn da trắng đặc trưng của người Á Đông trên người là một bộ váy đen tôn lên làn da trắng. - Vị này là Allen một trong những ngôi sao sáng giá của thế giới.

    Lãnh Tuyết Băng không khỏi tán thưởng trong lòng. Allen cũng đánh giá người trước mặt trong lòng bà ta cũng tán thưởng đôi mắt cô gái kia và cả hai người cứ như vậy hợp ý nhau lúc nào không hay.
     
  4. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,025
    Đã được thích:
    149,157
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 3: Đụng Mặt Tống Hạo Quân

    Allen nhìn Lãnh Tuyết Băng sau đó gật đầu, đây là người mà bà cần tìm, bà biết cô gái này không đơn giản như số tuổi của cô : " Em là Lãnh Tuyết Băng? "

    Lãnh Tuyết Băng hơi gật đầu giọng nói vẫn lạnh nhạt như lúc trước : " Vâng "

    Allen cười hiền nhìn Lãnh Tuyết Băng : " 1 khối băng, thú vị.... em đến lớp A1 dãy A,, từ đây ra ...."

    Sau khi Lãnh Tuyết Băng nghe Allen nói đường đi thì trong lòng cô thầm mắng: hồ ly. Vì cô biết vị hiệu trưởng này đang chỉ đường vòng để thử trí nhớ của cô bất quá vị hiệu trưởng này rất hợp ý của cô.

    Allen nói xong nhìn nét mặt của Lãnh Tuyết Băng thấy nét mặt không chút thay đổi thì gật đậu cực kì hài lòng thật ra thì bà có thể cho người dẫn đường nhưng bà muốn kiểm tra thái độ của cô gái trả này nhưng mà cô gái trẻ này thực sự điểm tỉnh đến đáng sợ : " Được rồi em về lớp đi "

    Lãnh Tuyết Băng cười nhạt sau đó hơi cuối người rồi bước ra khỏi phòng hiệu trưởng. Đi trên hành lang cô đánh giá một lần ngôi trường này.

    Ngôi trường này thật ra không tệ nhưng phân biệt giai cấp quá nặng ở các học sinh, hắc đạo và bạch đạo thì như nước với lửa và thành viên thuộc chính hủ chính là nguyên tố điều hòa.

    Ngôi trường này có rất nhiều tổ chức nhỏ mạnh nhất là tổ chức King với ba người nổi tiếng

    Và 3 người họ là ngôi sao vàng trong trường. Ngoài là còn có Hội quán Miss Girl với " Hot girl truyền thuyết Quý Minh Huyên

    Và các hội quán khác ( Đến chổ nào tớ giới thiệu chổ đó luôn nha )

    Lãnh Tuyết Băng bổng mong muốn mình như những học sinh bình thường kia, không có những gánh nặng kia liệu cô có như họ không?

    Lãnh Tuyết Băng nở nụ cười tự giễu trên đời này làm sao có từ " nếu " có trách thì hãy trách ....

    -----------

    Kí ức

    " Nhóc con biến chổ khác chơi "





    " Nhóc con máy cút chổ khác, ăn xin vô đây làm gì "





    " Bẩn quá! con nhóc này đâu ra vậy "





    " AI thật tội nghiệp con cái nhà ai vậy"





    " Chắc nó bị ba mẹ vứt bỏ a. Thật đáng thương "





    " ..."





    -------------

    Những câu châm chọc mắng chửi chưa một giây nào cô có thể quên những lời châm chọc đó. Mẹ cô từng nói " Sống là cho mình không phải nhìn vào người khác "

    Ba cô từng nói : " Đừng nhìn bế ngoài mà đánh giá 1 con người. Người tốt người xấu đều có một góc nhỏ ước mơ "

    Lúc nhỏ cô không hiểu hai câu đó có ý nghĩa gì nhưng khi không còn họ trên thế gian nữa thì cô mới biết được thì ra hạnh phúc nó chỉ đơn giản lắm.

    Hồi còn bé cô rất nghịch không bao giờ nghe lời ba mẹ nhưng hai người họ rất thương cô, nhắc đến thật buồn cười lúc nhỏ cô từng tuyên bố " Không sợ cái gì " nhưng khi nhìn thấy ba mẹ chết trước mặt mình thì cô lại chọn cách hèn nhát trốn đi.

    Đây là nổi nhục nhã lớn nhất của cô, còn bọn họ cứ để rồi xe ai mới là người sống đến phút cuối cùng.

    Lãnh Tuyết Băng dựa lưng vào hành lang nhìn quan cảnh bình yên trước mắt rồi lại nhìn lên bầu trời kia : " Ai! Mây thực tự do. Tại sao mình không được như vậy. Vô lo vô nghĩ vô phiền ...."

    Haizz... Lãnh Tuyết Băng quay bước bước nhanh nhưng khi đi hết hành lang thì bị một người đâm phải.

    " A" chết tiệc không phải chứ, như thể nào lại ngày đầu tiên đã đâm vào người ta. Lãnh Tuyết Băng loạn choạn ngã xuống có vẽ như tốc độ của hai người quá nhanh nên kiến Lãnh Tuyết Băng ngã luôn xuống đất còn người phía trước bị rơi hết mấy quyển sách trong tay.

    Lãnh Tuyết Băng cau mày khó chịu đang chuẩn bị đứng dậy thì một bàn tay ai đó vương ra kém theo giọng nói ôn nhu: " bạn không sao chứ!? "

    Lãnh Tuyết Băng nhìn lên người phía trước, đó là một nam sinh với mái tóc đen với cặp kính cận nhưng sau cái kính đó là một gương mặt rất soái ca, khuôn mặt ấy có thể hớp hồn tất cả các nữ sinh nhưng đối với Lãnh Tuyết Băng cô thì không như vậy. - Hắn là Tống Hạo Quân rồi

    Lãnh Tuyết Băng lạnh nhạt ngồi dậy nhặt hết đống sách kia sau đó đặt lên cánh của Tông Hạo Quân sau đó lạnh nhạt đứng dậy không nhanh không chậm trả lời : " Không sao "

    Tống Hạo Quân thấy vậy thì suýt nữa là đập đầu xuống đất vì cô gái này thật.... không biết diễn tả làm sao. Tống Hạo Quân lấy lại bình tĩnh nở một nụ cười cầu hốn kiến bao nhiêu thiếu nữ run động: " A! bạn là học sinh mới sao? chưa thấy bạn bao giờ "

    Lãnh Tuyết Băng hơi nhíu mày sau đó quay lại vẽ lạnh nhạt cười như không cười nói : " ừ "

    Tống Hạo Quân thật sự thua cô gái này nhưng vẫn cố nặng ra nụ cười : " Bạn học lớp nào ?"

    " A1 dãy A " Lãnh Tuyết Băng vẫn kiên nhẫn trả lời, không hiểu sao cô thấy cậu bạn này nói chuyện rất hợp ý cô ( Thường thường thì nàng ấy cho văng rồi, sau này Quân Minh Phong sẽ thưởng thức cái tính cách lạnh nhạt kiến người khác phát điên của Lãnh Tuyết Băng )

    Tống Hạo Quân như suy nghĩ cái gì đó rồi sau đó gật đầu với Lãnh Tuyết Băng rồi chỉ về phía bên trái hai người : " Sao cậu không đường này cho nhanh, cậu mà đi đường này thì cậu sẽ đi du lịch quay trường mất "

    " A " Lãnh Tuyết Băng nhớ tới ngài hiệu trưởng yêu dấu của chúng ta sau đó phải lắc đầu : Đúng là chơi mình thật . : "Cảm ơn, cậu có thể chỉ đường "

    Nghe câu nhờ vã của Lãnh Tuyết Băng thì Tống Hạo Quân không khỏi ảo não thật là một cô gái không thú vị mà Ai : " Được đi theo mình dù sao mình cũng học lớp đó "

    Nói song Tống Hạo Quân đi phía trước Lãnh Tuyết Băng như nghĩ cái gì đó sau đó sãi bước theo sóng vai với Tống Hạo Quân....

    ------------

    ( 1 ) Tống Hạo Quân
     
  5. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,025
    Đã được thích:
    149,157
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 4: Gặp Quân Minh Phong

    Tống Hạo Quân dẫn Lãnh Tuyết Băng đi dọc hành lang kiến cho vài học sinh cúp tiết thấy mà nhìn chằm chằm Lãnh Tuyết Băng bằng cặp mắt giết người kiến Lãnh Tuyết Băng cực kì khó chịu nhíu mày.

    Trong lòng cô thầm mắng : Đúng là họa từ trên đầu rơi xuống.

    Rất nhanh cả hai đã đứng trước một lớp học được trang trí thanh nhã, Lãnh Tuyết Băng nheo mắt đánh gia nhìn vào trong lớp.

    Đập và mắt Lãnh Tuyết Băng là một lớp học đang rất nghiêm túc học hành kiến Lãnh Tuyết Băng thầm kêu sau đó Lãnh Tuyết Băng đột nhiên nhớ tới cái gì đó sờ sờ trên vai sau đó quay qua Tống Hạo Quân dùng vẽ mặt " THẬT NGẠI QUÁ " : " Xin lỗi bạn có thể đưa mình đến nhà xe được không, cặp và điện thoại mình để ở đó rồi "

    Tống Hạo Quân dừng bước nhìn vẽ mặt đó của Lãnh Tuyết Băng thì hơi cuối người suy nghĩ sau đó lắc đầu : " Không được tiết sau là tiết của giáo viên chủ nhiệm. Vì giáo viên này rất khó tính cậu cứ để nghĩ giải lao 5 phút rồi đi nếu không thì ... rất thảm "

    Lãnh Tuyết Băng nghe vậy cũng gật đầu rồi nhanh bước vào lớp, cả lớp nghe tiếng động thì nhìn lên khi thấy Tống Hạo Quân và Lãnh Tuyết Băng thì đóng sách vở sau đó nhìn lên dùng vẽ mặt khó hiểu nhìn Tống Hạo Quân.

    Lãnh Tuyết Băng nhìn thấy cảnh này thì hơi ngạc nhiên nhưng mặt vẫn không chút biểu cảm, ngạc nhiên vì lớp học này nghiêm túc a. Khác hẳn lời đồn phân biệt giai cấp a.

    Tống Hạo Quân nhìn qua Lãnh Tuyết Băng sau đó nhìn lại các bạn trong lớp nở nụ cười ôn nhu : " Bạn ấy là học sinh mới. Từ nay bạn ấy sẽ học chúng lớp với chúng ta "

    Lãnh Tuyết Băng nhìn quanh một vòng sau đó cười như không cười nhìn xuống dưới : " Xin chào tôi là Lãnh Tuyết Băng ..."

    Mọi người trón mắt nhìn Lãnh Tuyết Băng như mong muốn Lãnh Tuyết Băng còn nói gì đó nhưng mà 1... 2 .... 3....4... phút lớp im như tờ nhìn Lãnh Tuyết Băng nhưng không thấy gì nữa.

    Tống Hạo Quân thấy vậy thì nở nụ cười : " Lãnh Tuyết Băng cậu ngồi bàn kia nhé ". Tống Hạo Quân chỉ vào góc lớp còn trống sau đó nhìn lại Lãnh Tuyết Băng bày ra bộ dáng " còn chổ đó thôi "

    Lãnh Tuyết Băng gật đầu xuống chổ của mình, vừa vào chổ thì cũng vừa lúc vào tiết học ....

    3 tiết học đối với Lãnh Tuyết Băng như một cực hình. Vì sao ư!? tất nhiên là cô rất thông minh mấy cái đó cô đã hoàn thành năm 12 tuổi rồi bây giờ còn học lại... thật là phiền phức.

    Vì thế Lãnh Tuyết Băng khi vừa hết tiết thì lập tức đi luôn ra bãi đổ xe, trong đầu cô quay vù vù tại sao dạo này cô rất hay quên.

    Lãnh Tuyết Băng nhéo mắt nhìn xung quanh sau đó đi dọc hành lang dãy C đến khu đổ xe nhưng khi đang đi thì cô nghe tiếng đánh nhau kiến cô dật mình.

    Lãnh Tuyết Băng theo thói quen lùi lại hai bước sau đó lách qua hàng rào, nào ngờ vừa lách qua hàng rào của trường đập vào mắt là hơn 20 người áo đen vây đánh một thiếu niên mặt đồ học sinh tóc nâu tên lỗ tai có bấm một chiếc khuyên tai màu tím Lãnh Tuyết Băng liếc qua là biết người đó là - Quân Minh Phong.

    Lãnh Tuyết Băng chưa gặp qua người này nhưng hắn lại rất nổi tiếng với chiếc khuyên tai màu tím này, sau đó cô nhìn qua đám người áo đen thì Lãnh Tuyết Băng giật mình vì đám người này của hội quán Tử Minh.

    Nhìn tình hình thì hẳn là cái tên Quân Minh Phong gặp rắc rối rồi nhưng mà Lãnh Tuyết Băng cũng không có ý định giúp đở gì. Trai cò đánh nhau ngư ông đắt lợi là nguyên tắc làm việc của Lãnh Tuyết Băng.

    Đúng như Lãnh Tuyết Băng nghĩ chỉ một lát thì Quân Minh Phong hạ 10 tên thì có dấu hiệu rơi vào thế hạ phong. Bỗng từ đằng sau có một người đánh lên.... Lãnh Tuyết Băng thấy vậy thì không nghĩ nhiều nhặt cục đá ven đường ném vào cổ tay tên kia kiến cả cánh tay hắn bị gãy ( ặc có ảo quá không nhỉ )

    Cả bọn người đều quay lại nhìn cô như một quái thai mới xuống còn Quân Minh Phong thì hơi cong môi vì hắn biết cô ở đó ngay từ đầu nên đã cố gắng không hạ nhanh bọn này.

    Lãnh Tuyết Băng thấy cả mấy người đều nhìn cô thì cười gượng ngùng : " Tiếp tục đi "

    Nghe vậy Quân Minh Phong trong lòng càng thấy thú vị hơn nhưng mặt vẫn không cảm xúc nhìn đám người kia.

    Lãnh Tuyết Băng quay người bước đi còn 10 ngươi kia thấy vậy thì cầm cây chạy lên tính đánh cô. Một tên vừa giơ lên không trung thì trực tấp ngất đi.

    Lý do ư, vì cô gái đang đi đột nhiên hơi cuối người dơ cù trỏ tay trái kết hợp với động tác chân đá xoáy trên không kiến tên kia lộn một vòng trên không rồi ngã xuống.

    Mấy tên còn lại thấy vậy thì xông vào nhưng mà Lãnh Tuyết Băng nhanh gọn né tránh bằng những bước lùi né sang trái sang phải mặt dù là những động tác khó nhưng nếu không có đôi chân trợ lực tốt sẽ ngã ngay lập tức.

    Lãnh Tuyết Băng vừa né vừa nhìn 9 người trước mặt sau đó nhẩm tính thời gian - 2 phút.

    Tính thời gian song Lãnh Tuyết Băng đột nhiên nở nụ cười kiến mấy người kia phải run sợ vì nụ cười kia là nụ cười của tu la.

    Không để bọn họ nghĩ một bóng đen lách qua giữa hai người đầu, nhanh gọn dơ cù chỏ chúng ngay gáy cả hai kiến cả hai ngã xuống.

    Sau đó bóng đen tung một cước đá xoáy từ mặt đất một cái cây đập vào bụng tên thứ 3. rồi xoay người tung một quyền vào cổ thứ 4 .... cứ như vậy 9 tên bị hạ nốt ao trong 2 phút.

    ----------------------

    ( 2 ) Quân Minh Phong