OnGoing Vốn Là Nhân Duyên

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,825
Reaction score
294
Points
83
Ảnh bìa
Tác giả
Phạm Kiều Trang
Thể loại
Truyện việt,ngôn tình
Lượt đọc
191
Tóm tắt truyện:
Đỗ Vân San sinh ra trong một gia đình bình thường ở ven ngoại ô thành phố. Năm hai mươi mốt tuổi, thông qua một trung tâm giới thiệu việc làm, cô quen Trịnh Thiên Vỹ. Mà nói đến Trịnh Thiên Vỹ thì cả thành phố A, không một ai là không biết, cậu ấy chính là con trai thứ hai của tập đoàn AON lừng lẫy, là kiểu người "siêu giàu" mà xung quanh có cả tá minh tinh xếp hàng để theo đuổi. Thật lòng mà nói, trên đời này, kiểu đàn ông có sức hấp dẫn nhất đối với phụ nữ chỉ có hai loại điển hình. Một là: vừa nhiều tiền, vừa lạnh lùng, lại vừa đẹp trai. Hai là: vừa ấm áp, vừa dịu dàng, lại vừa cuốn hút. Trịnh Thiên Vỹ thuộc kiểu đàn ông thứ hai, đương nhiên là còn kèm theo cả yếu tố "lắm tiền". Vậy còn kiểu đàn ông thứ nhất? Trong bộ truyện "Vốn là nhân duyên" này, kiểu đàn ông cực phẩm nào cũng đều có cả. Chúng ta, cứ từ từ đọc.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,825
Reaction score
294
Points
83
Chương 1
Khu đô thị Vạn Kim Phúc, phía tây nam thành phố A.

Vân San đặt một tấm bản đồ trong giỏ xe, lòng vòng suốt hơn nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng đến được cổng lớn của khu biệt thự mà vị khách hàng VIP kia sinh sống.

Thật ra thì ngoài cái địa chỉ cùng với bản hợp đồng có chữ ký của bên khách hàng, đến cả họ tên của người đã đồng ý thuê mình là gì, Vân San cũng không hề biết. Lúc cô thắc mắc chuyện này, bên trung tâm giới thiệu việc làm cũng chỉ trả lời một câu "đối phương là khách hàng VIP cấp đặc biệt, mọi thông tin cần phải bảo mật tuyệt đối".
Khi đó, do mợ giục gắt gao chuyện nộp phí sinh hoạt hàng tháng quá cho nên cô đành nhắm mắt làm liều, đặt bút ký roẹt một cái vào bản hợp đồng. Thế là hôm nay đương nhiên phải đạp xe đến đây để nhận việc thôi.

Đang mải mê nghĩ đến đó thì bỗng phía trước mặt xuất hiện mấy người bảo vệ chặn xe cô lại, một bác bảo vệ nhiều tuổi chậm rãi đi tới, lên tiếng hỏi

"Cô tìm ai?"
"Chú ơi, cháu đến đây nhận việc làm thêm ạ?"
"Làm thêm gì? Nhà nào?"
"Nhà số 12 ạ"

Nghe Vân San nói đến căn nhà số 12, mấy người bảo vệ đều đồng loạt kinh ngạc nhìn Vân San một lượt, nhìn đi nhìn lại một hồi, sau đó mới hỏi tiếp

"Có giấy giới thiệu không?"
"Giấy...giấy gì ạ?"
"Không có à? Không có thì đi về, khu này người ngoài không vào được"

Vân San bị đuổi đi như vậy, liền đơ người ra mất một lúc, vài phút sau mới nhớ ra trong túi còn có bản hơp đồng đã được bên kia ký sẵn, cô liền luống cuống rút ra, đưa tới trước mặt mấy người bảo vệ, run run trả lời

"Chú à, cháu không có giấy, nhưng cháu có cái này, chú xem xem có được không? Hôm nay là ngày đầu tiên đi làm của cháu, chú giúp cháu đi".

Người bảo vệ già nhất cầm lên xem một lượt, sau đó nhìn thấy mục bên A chỉ có một chữ ký, không có họ tên, nhưng chữ ký này rất đặc biệt, chỉ cần nhìn một lần cũng có thể nhận ra, nó giống hệt chữ ký của Trịnh Thiên Vỹ trên bản hợp đồng với tiểu khu khi mới đến ở tại đây.
Mà Trịnh Thiên Vỹ là ai, cả thành phố A này chỉ e là ai ai cũng biết chứ không riêng gì mình ông. Cho nên người bảo vệ đọc xong liền trả lại bản hợp đồng cho Vân San, sau đó vẫy vẫy tay với mấy người kia mở cổng cho cô vào.

Vân San đạp xe qua chiếc cổng nguy nga của tiểu khu, xuyên qua con đường rộng lớn hai bên trồng bạt ngàn những cây lộc vừng đầy hoa đỏ chói. Nhà ở đây không phải là nhà, mà là những căn biệt thự cao cấp mới đúng. Cao cấp đến mức không thể cao cấp hơn, mà hoành tráng nhất có lẽ là hai căn biệt thự sát nhau, một đen một trắng mang số 12 và 14.

Căn biệt thự số 12 rất rộng, tổng thể được trang trí theo phong cách của hoàng gia, xung quanh trồng đầy những loài hoa không rõ tên tuổi. Vân San đứng ngẩn ngơ trước cổng một hồi, sau chừng gần mười phút mới dám bấm chuông.

Nửa phút sau, một người phụ nữ nhiều tuổi từ trong nhà mở cửa bước ra, Vân San chưa kịp nói gì thì người phụ nữ đó đã lên tiếng trước

"Người giúp việc theo giờ mới đến đó phải không?"
"Dạ phải ạ"
"Vào đi, vào đi. Tôi xem ảnh của cô trên hồ sơ rồi".

***

Ở bên ngoài, căn biệt thự này đã hoành tráng cỡ nào, bên trong còn xa hoa gấp vạn lần hơn nữa. Sau khi nói chuyện với người phụ nữ kia xong, cô mới biết bác gái ấy là thím Hiên, là người làm của căn nhà này, nhưng hiện tại thím ấy cũng đã nhiều tuổi, cần thêm người để làm vài việc lặt vặt trong nhà. Ngoài ra, mọi thông tin về chủ của căn biệt thự này, cô cũng không biết gì thêm.

Vân San làm việc ở đây suốt hơn bốn tháng, mỗi ngày đều làm đủ hai ca, ca đầu tiên từ 11 giờ trưa đến 13 giờ chiều, ca thứ hai từ 17 giờ chiều cho đến 19 giờ đêm, không dám nghỉ lấy một ngày. Vậy mà ròng rã hơn 120 ngày, cô vẫn chưa một lần được gặp mặt vị chủ nhân trong truyền thuyết của căn biệt thự kia.

Cứ như thế cho đến một hôm, người đàn ông ấy về sớm hơn thường lệ.

Bình thường thím Hiên cứ sáu giờ tối đã nghỉ rồi, cho nên căn biệt thự chỉ còn một mình Vân San dọn dẹp, nấu nướng đồ ăn để sẵn trên bàn cho người kia về ăn mà thôi.

Hôm đó, mới gần bảy giờ tối, tiếng xe của Trịnh Thiên Vỹ đã về đến cổng. Vài giây sau, cánh cửa tự động của căn biệt thự được mở ra, chiếc Porsche màu đỏ chói từ từ tiến vào rồi lặng lẽ tắt máy.

Vì lần đầu tiên được gặp vị "khách hàng VIP cấp đặc biệt" cho nên trong lòng Vân San không khỏi có chút hồi hộp, lòng bàn tay đang cầm muôi đột nhiên chảy ra rất nhiều mồ hôi. Cô vốn tưởng rằng: những người có tiền, những người có khả năng sinh sống ở một nơi xa xỉ thế này chắc hẳn phải là những người đã nhiều tuổi, có thể là mấy ông đầu hói bụng phệ, hoặc là mấy bác trai trung niên, hai mắt đeo cặp kính dày cộp.

Thế nhưng khi người đàn ông ấy bước vào, Vân San mới biết những gì cô tưởng tượng hoàn toàn khác xa vời thực tế.

Trịnh Thiên Vỹ cao khoảng một mét tám mươi hai, thân hình cao lớn thẳng tắp, anh ta mặc một bộ vest màu xám tro rất lịch lãm với số đo ba vòng chuẩn đàn ông đích thực, khuôn mặt của anh ta cùng lắm chỉ khoảng chừng gần ba mươi tuổi mà thôi. Tuyệt đối không phải là mấy ông già hói đầu bụng phệ như Vân San tưởng tượng.

Cô ngẩn ra đánh giá Trịnh Thiên Vỹ một hồi, sau cùng khi người phía đối diện lên tiếng trước, cô mới giật mình bừng tỉnh:

"Cô là người mới à?"

Người mới? Đã làm được hơn 4 tháng thì có gọi là mới không nhỉ?

"Dạ, cháu mới đến làm được hơn 4 tháng ạ"

Trịnh Thiên Vỹ cười cười: "Cháu gì? Gọi tôi là anh thôi. Trông tôi già thế cơ à?"

"Dạ không phải. Chú....à...anh không già lắm ạ"

Nghe thấy vậy, Trịnh Thiên Vỹ càng cười lớn, nụ cười của anh ta đặc biệt ấm áp, khiến cho Vân San cảm thấy không khí ngượng ngùng ban nãy đột nhiên tan biến: "Tôi mới gần ba mươi thôi, còn em?"

"Dạ, hai mươi hai"
"Thế thì gọi anh là đúng rồi. Tôi tên là Vỹ"
"Vâng. Cháu...à...em tên là San"

Trịnh Thiên Vỹ nheo mắt suy nghĩ một lát, sau đó hỏi lại "San hả? Tên nghe lạ quá".
Vân San cố gắng nở ra một nụ cười, cười lại với Trịnh Thiên Vỹ, trả lời một câu "Vâng"
"Cơm em nấu đấy à?"
"Vâng"
"Tôi ăn rất vừa miệng đấy. Được rồi, hôm nay em về sớm một chút đi".
"Vâng, cảm ơn anh".

Vân San dắt xe ra khỏi căn biệt thự, trong đầu vẫn mải mê nghĩ về người đàn ông tên Vỹ ấy. Anh ta vừa trẻ tuổi, vừa đẹp trai, vừa nhiều tiền, lại vừa đặc biệt dịu dàng, chắc hẳn chưa vợ nhỉ?

Nghĩ đến đó, cô lắc đầu nguầy nguậy, tự nhủ thầm trong bụng "Vân San mày nghĩ gì vậy, điên rồi, điên rồi".

Bất giác, tầm mắt của cô chợt dừng lại ở căn nhà số 14. Suốt hơn bốn tháng nay, vị chủ nhân VIP của VIP của số nhà 12 cô rút cục cũng đã gặp rồi. Nhưng chủ nhân của căn nhà số 14 thì chưa, chưa một lần nhìn thấy.

Căn biệt thự tối màu số 14 nằm im lìm phía bên phải biệt thự của Trịnh Thiên Vỹ, từ trong sảnh ra đến ngoài sân đều rất sạch sẽ. Sạch đến nỗi ngay cả một chiếc lá rụng xuống cũng không hề có, vườn của biệt thự cũng chỉ trồng duy nhất một hàng cây cọ cảnh. Nghe thím Hiên nói, hàng ngày vẫn có người làm đến quét dọn ở căn biệt thự này, sáng sớm quét dọn một lần, tối muộn quét dọn lần nữa, vị chủ nhân của biệt thự số 14 có lẽ là rất ưa sạch sẽ.

Vân San đạp xe ra về, đến lúc ra đến cổng tiểu khu Vạn Kim Phúc tình cờ gặp một chiếc xe hơi sang trọng màu đen bóng đi ngược chiều. Vân San đi ra, còn chiếc xe kia tiến vào.
Cuộc chạm mặt đầu tiên của hai người chỉ lướt qua nhau nhẹ nhàng như thế đấy!!!
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,825
Reaction score
294
Points
83
Chương 2
Khu đô thị Vạn Kim Phúc, phía tây nam thành phố A.

Vân San đặt một tấm bản đồ trong giỏ xe, lòng vòng suốt hơn nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng đến được cổng lớn của khu biệt thự mà vị khách hàng VIP kia sinh sống.

Thật ra thì ngoài cái địa chỉ cùng với bản hợp đồng có chữ ký của bên khách hàng, đến cả họ tên của người đã đồng ý thuê mình là gì, Vân San cũng không hề biết. Lúc cô thắc mắc chuyện này, bên trung tâm giới thiệu việc làm cũng chỉ trả lời một câu "đối phương là khách hàng VIP cấp đặc biệt, mọi thông tin cần phải bảo mật tuyệt đối".
Khi đó, do mợ giục gắt gao chuyện nộp phí sinh hoạt hàng tháng quá cho nên cô đành nhắm mắt làm liều, đặt bút ký roẹt một cái vào bản hợp đồng. Thế là hôm nay đương nhiên phải đạp xe đến đây để nhận việc thôi.

Đang mải mê nghĩ đến đó thì bỗng phía trước mặt xuất hiện mấy người bảo vệ chặn xe cô lại, một bác bảo vệ nhiều tuổi chậm rãi đi tới, lên tiếng hỏi

"Cô tìm ai?"
"Chú ơi, cháu đến đây nhận việc làm thêm ạ?"
"Làm thêm gì? Nhà nào?"
"Nhà số 12 ạ"

Nghe Vân San nói đến căn nhà số 12, mấy người bảo vệ đều đồng loạt kinh ngạc nhìn Vân San một lượt, nhìn đi nhìn lại một hồi, sau đó mới hỏi tiếp

"Có giấy giới thiệu không?"
"Giấy...giấy gì ạ?"
"Không có à? Không có thì đi về, khu này người ngoài không vào được"

Vân San bị đuổi đi như vậy, liền đơ người ra mất một lúc, vài phút sau mới nhớ ra trong túi còn có bản hơp đồng đã được bên kia ký sẵn, cô liền luống cuống rút ra, đưa tới trước mặt mấy người bảo vệ, run run trả lời

"Chú à, cháu không có giấy, nhưng cháu có cái này, chú xem xem có được không? Hôm nay là ngày đầu tiên đi làm của cháu, chú giúp cháu đi".

Người bảo vệ già nhất cầm lên xem một lượt, sau đó nhìn thấy mục bên A chỉ có một chữ ký, không có họ tên, nhưng chữ ký này rất đặc biệt, chỉ cần nhìn một lần cũng có thể nhận ra, nó giống hệt chữ ký của Trịnh Thiên Vỹ trên bản hợp đồng với tiểu khu khi mới đến ở tại đây.
Mà Trịnh Thiên Vỹ là ai, cả thành phố A này chỉ e là ai ai cũng biết chứ không riêng gì mình ông. Cho nên người bảo vệ đọc xong liền trả lại bản hợp đồng cho Vân San, sau đó vẫy vẫy tay với mấy người kia mở cổng cho cô vào.

Vân San đạp xe qua chiếc cổng nguy nga của tiểu khu, xuyên qua con đường rộng lớn hai bên trồng bạt ngàn những cây lộc vừng đầy hoa đỏ chói. Nhà ở đây không phải là nhà, mà là những căn biệt thự cao cấp mới đúng. Cao cấp đến mức không thể cao cấp hơn, mà hoành tráng nhất có lẽ là hai căn biệt thự sát nhau, một đen một trắng mang số 12 và 14.

Căn biệt thự số 12 rất rộng, tổng thể được trang trí theo phong cách của hoàng gia, xung quanh trồng đầy những loài hoa không rõ tên tuổi. Vân San đứng ngẩn ngơ trước cổng một hồi, sau chừng gần mười phút mới dám bấm chuông.

Nửa phút sau, một người phụ nữ nhiều tuổi từ trong nhà mở cửa bước ra, Vân San chưa kịp nói gì thì người phụ nữ đó đã lên tiếng trước

"Người giúp việc theo giờ mới đến đó phải không?"
"Dạ phải ạ"
"Vào đi, vào đi. Tôi xem ảnh của cô trên hồ sơ rồi".

***

Ở bên ngoài, căn biệt thự này đã hoành tráng cỡ nào, bên trong còn xa hoa gấp vạn lần hơn nữa. Sau khi nói chuyện với người phụ nữ kia xong, cô mới biết bác gái ấy là thím Hiên, là người làm của căn nhà này, nhưng hiện tại thím ấy cũng đã nhiều tuổi, cần thêm người để làm vài việc lặt vặt trong nhà. Ngoài ra, mọi thông tin về chủ của căn biệt thự này, cô cũng không biết gì thêm.

Vân San làm việc ở đây suốt hơn bốn tháng, mỗi ngày đều làm đủ hai ca, ca đầu tiên từ 11 giờ trưa đến 13 giờ chiều, ca thứ hai từ 17 giờ chiều cho đến 19 giờ đêm, không dám nghỉ lấy một ngày. Vậy mà ròng rã hơn 120 ngày, cô vẫn chưa một lần được gặp mặt vị chủ nhân trong truyền thuyết của căn biệt thự kia.

Cứ như thế cho đến một hôm, người đàn ông ấy về sớm hơn thường lệ.

Bình thường thím Hiên cứ sáu giờ tối đã nghỉ rồi, cho nên căn biệt thự chỉ còn một mình Vân San dọn dẹp, nấu nướng đồ ăn để sẵn trên bàn cho người kia về ăn mà thôi.

Hôm đó, mới gần bảy giờ tối, tiếng xe của Trịnh Thiên Vỹ đã về đến cổng. Vài giây sau, cánh cửa tự động của căn biệt thự được mở ra, chiếc Porsche màu đỏ chói từ từ tiến vào rồi lặng lẽ tắt máy.

Vì lần đầu tiên được gặp vị "khách hàng VIP cấp đặc biệt" cho nên trong lòng Vân San không khỏi có chút hồi hộp, lòng bàn tay đang cầm muôi đột nhiên chảy ra rất nhiều mồ hôi. Cô vốn tưởng rằng: những người có tiền, những người có khả năng sinh sống ở một nơi xa xỉ thế này chắc hẳn phải là những người đã nhiều tuổi, có thể là mấy ông đầu hói bụng phệ, hoặc là mấy bác trai trung niên, hai mắt đeo cặp kính dày cộp.

Thế nhưng khi người đàn ông ấy bước vào, Vân San mới biết những gì cô tưởng tượng hoàn toàn khác xa vời thực tế.

Trịnh Thiên Vỹ cao khoảng một mét tám mươi hai, thân hình cao lớn thẳng tắp, anh ta mặc một bộ vest màu xám tro rất lịch lãm với số đo ba vòng chuẩn đàn ông đích thực, khuôn mặt của anh ta cùng lắm chỉ khoảng chừng gần ba mươi tuổi mà thôi. Tuyệt đối không phải là mấy ông già hói đầu bụng phệ như Vân San tưởng tượng.

Cô ngẩn ra đánh giá Trịnh Thiên Vỹ một hồi, sau cùng khi người phía đối diện lên tiếng trước, cô mới giật mình bừng tỉnh:

"Cô là người mới à?"

Người mới? Đã làm được hơn 4 tháng thì có gọi là mới không nhỉ?

"Dạ, cháu mới đến làm được hơn 4 tháng ạ"

Trịnh Thiên Vỹ cười cười: "Cháu gì? Gọi tôi là anh thôi. Trông tôi già thế cơ à?"

"Dạ không phải. Chú....à...anh không già lắm ạ"

Nghe thấy vậy, Trịnh Thiên Vỹ càng cười lớn, nụ cười của anh ta đặc biệt ấm áp, khiến cho Vân San cảm thấy không khí ngượng ngùng ban nãy đột nhiên tan biến: "Tôi mới gần ba mươi thôi, còn em?"

"Dạ, hai mươi hai"
"Thế thì gọi anh là đúng rồi. Tôi tên là Vỹ"
"Vâng. Cháu...à...em tên là San"

Trịnh Thiên Vỹ nheo mắt suy nghĩ một lát, sau đó hỏi lại "San hả? Tên nghe lạ quá".
Vân San cố gắng nở ra một nụ cười, cười lại với Trịnh Thiên Vỹ, trả lời một câu "Vâng"
"Cơm em nấu đấy à?"
"Vâng"
"Tôi ăn rất vừa miệng đấy. Được rồi, hôm nay em về sớm một chút đi".
"Vâng, cảm ơn anh".

Vân San dắt xe ra khỏi căn biệt thự, trong đầu vẫn mải mê nghĩ về người đàn ông tên Vỹ ấy. Anh ta vừa trẻ tuổi, vừa đẹp trai, vừa nhiều tiền, lại vừa đặc biệt dịu dàng, chắc hẳn chưa vợ nhỉ?

Nghĩ đến đó, cô lắc đầu nguầy nguậy, tự nhủ thầm trong bụng "Vân San mày nghĩ gì vậy, điên rồi, điên rồi".

Bất giác, tầm mắt của cô chợt dừng lại ở căn nhà số 14. Suốt hơn bốn tháng nay, vị chủ nhân VIP của VIP của số nhà 12 cô rút cục cũng đã gặp rồi. Nhưng chủ nhân của căn nhà số 14 thì chưa, chưa một lần nhìn thấy.

Căn biệt thự tối màu số 14 nằm im lìm phía bên phải biệt thự của Trịnh Thiên Vỹ, từ trong sảnh ra đến ngoài sân đều rất sạch sẽ. Sạch đến nỗi ngay cả một chiếc lá rụng xuống cũng không hề có, vườn của biệt thự cũng chỉ trồng duy nhất một hàng cây cọ cảnh. Nghe thím Hiên nói, hàng ngày vẫn có người làm đến quét dọn ở căn biệt thự này, sáng sớm quét dọn một lần, tối muộn quét dọn lần nữa, vị chủ nhân của biệt thự số 14 có lẽ là rất ưa sạch sẽ.

Vân San đạp xe ra về, đến lúc ra đến cổng tiểu khu Vạn Kim Phúc tình cờ gặp một chiếc xe hơi sang trọng màu đen bóng đi ngược chiều. Vân San đi ra, còn chiếc xe kia tiến vào.
Cuộc chạm mặt đầu tiên của hai người chỉ lướt qua nhau nhẹ nhàng như thế đấy!!!
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,825
Reaction score
294
Points
83
Chương 3
Gần đây, mối quan hệ của Vân San và Trịnh Thiên Vỹ rất tốt, anh không những tăng tiền lương hàng tháng mà còn thỉnh thoảng thưởng thêm cho cô một khoản rất hậu hĩnh.

Người ta nói đúng, Trịnh Thiên Vỹ rất nghèo, nghèo đến nỗi không có thứ gì ngoài tiền, cho nên ngoài chuyện cho Vân San tiền, anh chẳng biết làm gì cả.

Một hôm, Vân San đang trên đường tới tiểu khu Vạn Kim Phúc thì xảy ra va chạm giao thông. Cô vì tránh một chú chó đột ngột lao sang đường mà loạng choạng tay lái, chiếc xe đạp lao sang phần đường của ô tô. Đúng lúc đó một chiếc ô tô đen cóng trờ tới, tiếng lốp xe cao su vì phanh gấp mà ma sát trên đường tạo ra một dải đen dài khét lẹt.

Vân San mặc dù không bị thương gì nhưng cả người đã bị trầy trớt đến thê thảm. Vài giây sau một người đàn ông từ trên xe bước xuống, ông ta không những không trách mắng cô đi sai đường mà còn ân cần đỡ cô dậy, nhẹ nhàng hỏi:

"Cô không sao chứ?"
"Cháu không sao"
"Trớt hết người rồi, tôi đưa cô đi bệnh viện nhé"
"Không cần đâu ạ, cháu xin lỗi chú, do cháu đi sai đường"

Người đàn ông ấy nhìn Vân San một lượt, sau đó chậm rãi tiến lại phía xe ô tô, nói một vài câu với người ngồi trong đó. Một lát sau, ông ta quay ra đưa cho Vân San một ít tiền rồi lên xe rời đi.

Lúc chiếc xe sang trọng ấy đi qua người cô, tầm mắt Vân San vô thức nhìn về phía người ngồi ở ghế sau xe. Xuyên qua tấm kính màu đen, cô thấy mờ mờ nửa khuôn mặt của một người đàn ông, dù nhìn không rõ nhưng vẫn có thể cảm nhận được ngũ quan của người đó vô cùng đẹp đẽ. Tuy nhiên, khí chất toát ra từ anh ta lại cực kỳ đáng sợ, Vân San không biết diễn tả như thế nào, chỉ biết rằng lúc chiếc xe đã đi xa lắm rồi, sống lưng cô vẫn chưa khỏi lạnh toát.

***

Tối hôm đó, căn biệt thự số 14 sáng đèn.

Lần đầu tiên sau sáu tháng đến làm tại tiểu khu Vạn Kim Phúc, căn nhà số 14 có người đến ở.

Bắt đầu từ 5 giờ chiều, Vân San đã thấy nhiều người ra ra vào vào, bọn họ dọn dẹp từ trong ra ngoài, dọn cẩn thận đến mức cả căn biệt thự tuy tối màu nhưng đến một hạt bụi nhỏ cũng không hề trông thấy.

Cứ như thế cho đến gần bảy giờ tối, bên kia vẫn chưa dọn xong thì Trịnh Thiên Vỹ đã trở về.

Biểu tình của Trịnh Thiên Vỹ có lẽ không ngạc nhiên gì cho lắm, anh ta chỉ đứng nhìn sang căn nhà bên cạnh một chút rồi đi vào nhà.

Lúc thấy Vân San khắp người trầy trụa, câu đầu tiên Trịnh Thiên Vỹ nói

"Bị làm sao mà trở thành thế này"

Vân San vừa đeo tạp dề, vừa bưng tô canh nóng đặt lên bàn, chẳng buồn quan tâm đến mấy vết thương trên người mình, nhẹ nhàng trả lời "Anh về rồi à? Em bị đụng xe, vết thương nhỏ thôi".

"Ngồi yên đấy, chờ tôi đi lấy thuốc bôi cho em". Trịnh Thiên Vỹ vừa cởi áo khoác vắt lên móc, vừa chậm rãi đi đến tủ thuốc lấy ra một hộp thuốc màu vàng, sau đó quay lại phía Vân San.

Lúc Vân San còn mải mê há hốc mồm kinh ngạc thì Trịnh Thiên Vỹ đã bước đến bên cạnh, nhẹ nhàng bôi thuốc lên mấy chỗ bị trầy cho cô.

"Á". Vân San đột nhiên bị Trịnh Thiên Vỹ nắm tay nắm chân như vậy, nhất thời có chút giật mình, cho nên miệng không kìm được, vọt ra một câu Á.

"Sao thế, đau à?"
"Không ạ. Em...em bị giật mình thôi"
"Giật mình cái gì? Tôi có ăn thịt em đâu. Ai bảo em là bạn tôi chứ?"
"Bạn?". Vân San tự chỉ chỉ vào mặt mình, hỏi lại "Em á"
"Ừ". Trịnh Thiên Vỹ hờ hững ừ một tiếng, chăm chú bôi thuốc lên da của cô, biểu cảm chẳng mấy quan tâm.

Tất nhiên, Vân San không biết Trịnh Thiên Vỹ là ai, gia thế như thế nào, chỉ đoán rằng anh ta rất giàu thôi. Cái thế giới ở trên gác xép ẩm mốc, không có internet là thế đấy. Đến một người nổi tiếng rầm rộ như Trịnh Thiên Vỹ cô cũng không biết, vậy thì người nổi tiếng đến không thể nổi tiếng hơn được nữa ở căn nhà số 14 kia, nếu có đứng trước mặt xưng tên, có lẽ cô cũng không biết nhỉ?

Vừa mới nghĩ đến đó thì Trịnh Thiên Vỹ đã bôi thuốc xong, anh ta đặt lọ thuốc lên bàn, chăm chú nhìn Vân San, điềm nhiên mở miệng

"Thế nào? Còn thấy đau không?"
"Không đau. Ở quê em, bị trầy thế này không coi là vết thương"
"Quê em ở đâu"
"Ở ngoại ô"
"Ồ" Trịnh Thiên Vỹ chỉ ồ một cái rồi đi đến bên bàn ăn ngồi xuống. Thản nhiên gắp vài món đưa lên miệng.

Vân San lặc liễng đi tới bên cạnh, cởi tạp dề móc lên giá bếp rồi chào Trịnh Thiên Vỹ ra về. Lúc ra đến cửa, bất giác cô nhìn thấy một chiếc xe ô tô rẽ vào căn biệt thự số 14.

Một lát sau, người đàn ông đã đụng phải cô ban sáng bước xuống, ông ta nhanh chóng đi đến phía ghế sau, cung kính mở cửa.

Từ trong chiếc xe đắt tiền, một người đàn ông cao lớn, mặc một bộ vest đen lịch lãm bước xuống. Lần này, Vân San chỉ nhìn thấy bóng lưng của anh ta, một bóng lưng thẳng tắp nhưng phong thái có vẻ rất lạnh lùng, kiêu bạc.

Anh ta điềm đạm bước vào căn biệt thự, tất cả người làm đứng hai bên không một ai dám nói câu gì, đến cả một tiếng thở mạnh cũng không có.

Thì ra, đây chính là chủ nhân của căn nhà số 14!!!
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,825
Reaction score
294
Points
83
Chương 4
Những ngày tiếp theo, mối quan hệ của Trịnh Thiên Vỹ và Vân San lại tiến thêm một bước nữa.

Ví dụ như, những lúc xe cô bị hỏng, Thiên Vỹ giúp cô sửa xe. Nhìn chiếc áo sơ mi trắng đắt tiền của anh ta dính đầy dầu mỡ của xích xe đạp, Vân San không khỏi ruột đau như xát muối. Chiếc áo đó bằng cả năm tiền lương của cô cộng lại, vậy mà Trịnh Thiên Vỹ mặc xong một lần lại vứt đi như một thứ đồ rách.
Vân San tiếc của nhặt về, sau khi giặt sạch sẽ liền đưa lại cho Trịnh Thiên Vỹ. Từ đó về sau, việc giặt quần áo của anh ta, cô cũng phải kiêm luôn.

Về phần Trịnh Thiên Vỹ, từ khi cho người điều tra về gia cảnh của Vân San, anh lại càng muốn kết giao làm bạn bè với cô. Thiên Vỹ không có bạn, ba mẹ anh lại cực kỳ khắt khe trong việc lựa chọn những mối quan hệ cho con trai mình. Những cô gái anh biết chỉ theo đuổi anh vì tiền, vì địa vị và quyền lực của tập đoàn AON. Chỉ có một mình Vân San là chẳng mảy may quan tâm đến việc anh là ai, anh làm gì, đến một câu trả lời "Tôi kinh doanh vớ vẩn" của anh, Vân San cũng chẳng buồn hỏi thêm gì nữa.

Dù bản thân bị kìm kẹp về thân phận như vậy, tuy nhiên anh vẫn cảm thấy may mắn hơn anh trai mình nhiều, anh trai anh đến cả chuyện hôn nhân đại sự của bản thân cũng không thể tự định đoạt được, đừng nói gì đến chuyện có bạn.

Đang mông lung nghĩ đến đó thì điện thoại của Thiên Vỹ đột nhiên đổ chuông. Nhắc đến tào tháo, tào tháo đến. Người vừa gọi đến kia chính là anh trai của Trịnh Thiên Vỹ.

"Anh, em đây"
"Ngày mai bảo thím Hiên qua nấu cơm cho anh"

Trịnh Thiên Vỹ đang cầm ly nước đưa lên miệng, đột nhiên ho sặc sụa, ho đến nỗi mặt đỏ như gấc "Anh hai, đừng giỡn như vậy. Bên nhà anh chẳng phải có dì Liên rồi à"

"Dì Liên tạm thời nghỉ vài ngày"
"Nhưng thím Hiên có nấu cơm buổi tối bao giờ đâu, thím ấy chỉ dọn nhà thôi"
"Quyết định vậy đi, chìa khóa vẫn để ở chỗ cũ"

Dứt lời, đầu dây bên kia liền lạnh lùng cúp máy. Đến cả một cơ hội cho Thiên Vỹ từ chối cũng không hề có.
Trịnh Hạo Vũ nổi điên cái gì chứ? Anh ta có ăn cơm người nào nấu ngoài dì Liên đã phục vụ anh ta nhiều năm đâu? Hôm nay đột nhiên lại đổi khẩu vị à? Không đúng!!!

Trịnh Hạo Vũ từ nhỏ mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế OCD. Anh ta ưa sạch sẽ đến mức trở thành bệnh. Hoặc là, trên thế giới này Trịnh Hạo Vũ đứng thứ hai, thì không có ai đứng thứ nhất về độ sạch sẽ.

Đồ đựng thức ăn anh ta dùng phải được khử trùng đủ ba lần, từ nhỏ đến lớn chỉ ăn thức ăn của dì Liên nấu, chăn đệm mỗi ngày đều phải thay mới, đi tiếp khách hàng nếu phải bắt tay đối tác, bất quá anh ta phải dùng một loại găng tay da người chuyên dụng, nhà ở thì khỏi phải bàn, dù chỉ là một hạt bụi nhỏ cũng không được xuất hiện.

Vậy thì lần này, dì Liên nghỉ như vậy, chắc chắn Trịnh Hạo Vũ đã tự nấu ăn vài ngày rồi, có lẽ đến cả trình độ nấu nướng của mình cũng không thể nuốt nổi được cho nên mới phải gọi điện bảo Thiên Vỹ để thím Hiên đến nấu ăn cho anh ta.

Dù gì thím Hiên cũng đã phục vụ gia đình họ nhiều năm, có lẽ nếu miễn cưỡng thì Hạo Vũ cũng có thể tạm chấp nhận được.

Trịnh Thiên Vỹ tự mình suy luận xong, sau đó lại tự tưởng tượng ra cái cảnh anh trai mình đeo găng tay vô trùng để vào bếp nấu nướng, không khỏi ôm bụng lăn ra cười.

***

Ngày hôm sau, thím Hiên khi nghe đến việc mình phải đến nấu đồ ăn cho Trịnh Hạo Vũ, sắc mặt liền tái mét:

"Vỹ, thím giờ già rồi, chức năng tim cũng kém, không thể đến nấu ăn cho thằng Vũ được đâu". Thím Hiên run lẩy bẩy trình bày với Trịnh Thiên Vỹ. Nếu mỗi ngày đều phải đối diện với khuôn mặt lạnh còn hơn núi băng kia, e rằng không sớm thì muộn, thím ấy sẽ vỡ tim mà chết mất.

"Thím à, anh Vũ đã nói như vậy, cháu biết làm sao bây giờ. Anh cháu tuy khó tính một chút nhưng không sao đâu mà, không ăn thịt được thím đâu mà sợ". Trịnh Thiên Vỹ vừa phân trần, vừa tự nhủ trong lòng: đến mình còn sợ, huống chi là người nhiều tuổi lại yếu đuối như thím Hiên.

Mặc Thiên Vỹ khuyên can thế nào, thím Hiên cũng vẫn lắc đầu nguầy nguậy. Trước đây thím ấy đã từng chứng kiến Hạo Vũ sạch đến mức bắt người làm dùng nửa ngày để lau đi lau lại chỗ ngồi ở bàn ăn của mình, mặt mày anh ta lúc nào cũng lạnh băng không có chút biểu cảm, người ngoài nhìn thấy không rét cũng run. Sau đó, khó khăn lắm mới thoát được khỏi cái cảnh ngày nào cũng sợ hãi vì gặp Hạo Vũ. Giờ sống chết thế nào thím cũng nhất định không quay lại.

Hai người đang đùn đẩy nhau một hồi thì bỗng nhiên Vân San đến. Thím Hiên nhanh chóng nắm lấy cơ hội này, chạy đến cầm lấy tay cô:

"Tốt quá, Vân San đến rồi. Việc này nên để Vân San làm mới phải, thím mắt già chân chậm rồi, không làm được đâu"
"Việc gì ạ?". Vân San trông thấy thái độ của Thiên Vỹ lẫn thím Hiên như vậy, không tránh khỏi khó hiểu cho nên tò mò hỏi lại.

Trịnh Thiên Vỹ mặt mày méo xệch, từ trong nhà đi ra "Anh trai tôi cần người đến nấu ăn, có nói thế nào thím Hiên cũng không chịu đi".

Vân San suy nghĩ một lát rồi trả lời "Vậy để em đi cũng được, không sao đâu"
"Nhưng mà...."

Trịnh Thiên Vỹ chưa nói hết câu, thím Hiên đã cướp lời "Không sao, không sao, thím nấu cho con ăn là được mà"

Sau đó liền quay sang nói với Vân San "Anh trai của thằng Vỹ hơi khó tính, con sang bên đó phải cẩn thận đấy nhé"
"Sang bên nào ạ"
"Nhà bên kia, Vũ sống bên đó, nhà số 14 ấy"

Nhà số 14? Chẳng phải là ngôi nhà màu tối của người đàn ông trên chiếc xe hôm đó à? Là cái người mà nhìn thấy đã lạnh sống lưng á?

Trịnh Thiên Vỹ đi lại gần Vân San, nhẹ nhàng nói "San San, ngại quá, làm phiền em rồi"

"Có gì mà phiền em chứ. Lúc nào bắt đầu vậy anh?"
"Hôm nay". Trịnh Thiên Vỹ cúi xuống nhìn đồng hồ đeo tay, nói thêm "Bây giờ"

"Bây giờ hả?"
"Ừ"
"Bình thường anh ấy thường đi làm về muộn, nhưng lại không bao giờ ăn đồ nguội. Thế nên khoảng tám giờ tối em bắt đầu nấu ăn là vừa. Bây giờ đi chuẩn bị đồ ăn"

Vân San không nói thêm gì, cô chỉ lặng lẽ lấy điện thoại ra gọi điện cho mợ, nói rằng hôm nay phải học thêm tiếng anh ca tối, không về nấu cơm được. Sau khi nghe xong một tràng chửi dài không ngừng không nghỉ của mợ, đầu dây bên kia mới chịu cúp máy.

***

Sáu giờ tối, Vân San đến căn biệt thự bên cạnh, Trịnh Thiên Vỹ dẫn cô đi vào, hướng dẫn vị trí để đồ nấu ăn ở trong nhà cho cô.

Căn biệt thự số 14 lạnh lẽo y như màu sơn của nó, từ trong ra ngoài đều là tối màu. Trong nhà không hào nhoáng xa xỉ như nhà của Trịnh Thiên Vỹ, hầu hết đồ đạc trong nhà cũng rất đơn điệu, có lẽ, chủ nhân của căn nhà này là người vô cùng lạnh nhạt với sự đời.
Thứ làm Vân San ấn tượng nhất đó chính là ngôi nhà này rất sạch sẽ, có hẳn một chiếc tủ đựng các loại găng tay, thuốc khử trùng. Trịnh Thiên Vỹ cũng dặn cô phải khử trùng dụng cụ nấu ăn đủ ba lần, phải đeo tạp dề, đương nhiên cũng phải đeo găng tay 24/24.

Dặn dò xong, Thiên Vỹ ra về. Chỉ còn mình Vân San ở trong căn nhà cô độc, cơ thể không tránh khỏi rùng mình, da gà da vịt nổi hết cả lên.

Cô khử trùng và chuẩn bị đồ ăn xong, đúng tám giờ thì bắt đầu nấu nướng. Vân San căng thẳng đến mức không để ý thời gian, không gian gì. Cho đến khi một giọng nói lạnh đến mức thấu xương vang lên sau lưng, cô mới giật mình quay lại

"Ai cho cô vào đây?"

Người đàn ông đứng sau lưng rất cao lớn, cao đến mức chắn hết mọi ánh sáng trong phòng. Anh ta đứng ngược hướng bóng đèn cho nên Vân San không nhìn rõ mặt, chỉ thấy sau lưng chiếc bóng ấy đổ dài trên nền đá cẩm thạch, khí thế của người đàn ông đó trông lại càng như muốn bức người tới chết.

Cô run đến mức chiếc vung trên tay rơi loảng xoảng trên nền gạch, tạo thành âm thanh hết sức chói tai. Phải mất đến vài phút sau, Vân San lắp bắp mãi mới phát ra thành một câu hoàn chỉnh

"Tôi...tôi...anh...Vỹ...bảo...tôi...đến đây"
"Ra ngoài"

Vân San càng nghe càng thấy sợ đến mức chân mềm nhũn ra, không cách nào di chuyển được, cứ đứng đơ người ra đó.

Trịnh Hạo Vũ không buồn nói đến câu thứ ba, anh nhìn chiếc vung rơi dưới đất vài phút liền cảm thấy không thể chịu đựng thêm được nữa. Hạo Vũ tiến đến tủ lấy một chiếc găng tay đeo vào rồi dứt khoát kéo tay cô tống ra khỏi cửa.

Vài giây sau, cánh cửa tối màu đóng lại "Sầm" một tiếng. Vân San đứng thất thần trước cửa nhà một lúc lâu, cho đến khi gai ốc khắp người lặn đi, cô mới dám lấy xe đạp, quay về nhà.

Về đến nhà, cứ nghĩ đến người đàn ông có hàn khí kinh khủng kia, cô vẫn không khỏi rùng mình kinh sợ!!!
 

Bình luận facebook

Top Bottom