2L

Staff member
Bài viết
581
Reaction score
302
Points
63
Chương 231
Đơn Doanh từ sau khi bước ra từ buổi yến tiệc, thì giống như đã biến mất vậy đó, một hai ngày cũng không tìm thấy cô, sau khi cảnh sát nhập cuộc, cũng điều tra qua xuất nhập cảnh, cũng không phát hiện cô có xuất cảnh, cho nên, sự mất tích của Đơn Doanh giống như là câu đố vậy.

Mà người nhà họ Đơn cũng khẩn trương lo lắng, Tô Lạc Lạc cũng có phần lo lắng, cô luôn tự trách, có phải vì sự xuất hiện của cô, Đơn Doanh mới biến mất không?

Nhưng mà, vợ chồng nhà họ Đơn một chút cũng không trách cô, họ chưa từng nghĩ qua như vậy, họ đối với Tô Lạc Lạc chỉ có sự áy náy và yêu thương, rõ ràng sẽ không trách cô.

Dù cho là Long Dạ Tước của giờ đây, cũng cảm thấy Đơn Doanh mất tích là chuyện không đơn giản, chẳng lẽ cô đã xảy ra chuyện gì rồi sao?

Cuối cùng khoảng ba ngày sau, cảnh sát ở bên cạnh bờ sông phát hiện một dấu vết vỏ xe lái xuống bờ sông, vì camera của một đoạn quốc lộ bị hư hỏng, đang duy trì trạng thái sửa chữa, cho nên, đoạn đường này cảnh sát không thể tỉ mỉ kiểm tra, cho đến khi cảnh sát dọc theo con đường điều tra kỷ lục mà Đơn Doanh đêm đó lái chiếc xe, mới phát hiện một vết vỏ xe lớn không rõ ràng này.

Điều ra thông tin khi Đơn Doanh bước ra từ buổi tiệc, thì phát hiện trong tay cô đang cầm một chai rượu mạnh vừa lái xe vừa uống, tinh thần vô cùng điên cuồng, cũng may đoạn đường mà cô lái xe không có nhiều xe qua lại, mới không xảy ra tai nạn gì, nhưng mà, dấu vết vỏ này đã cho phát hiện lớn.

Những tin tức mà dấu vết xe này hé lộ ra, đúng là dấu vết chiếc xe Ferrari của Đơn Doanh, mà chiếc xe này đã đâm thẳng vào bờ sông, nếu như khi đó Đơn Doanh đang ở trong xe, như vậy, cô và chiếc siêu xe của cô cùng chìm xuống bờ sông.

Có được tin ác to lớn thế này, vợ chồng nhà họ Đơn chạy thẳng đến hiện trường, Long Dạ Tước và Tô Lạc Lạc cũng nhanh chóng chạy qua đó, Tô Lạc Lạc nhìn vào những thợ lặn mà cảnh sát tìm đến, cô trực tiếp khẩn trương run rẫy, cô biết bao hy vọng người chị sinh đôi này có thể không xảy ra chuyện gì, dù cho cô không thích cô ta, cô cũng không hy vọng chị ấy xảy ra tai nạn gì cả, Đơn phu nhân ở bên cạnh luôn che môi lại, luôn nén chịu lại sự đau thương, Đơn Chí Hòa cũng đỏ lên khóe mắt, khẩn trương đợi chờ tin tức.

Nhưng mà, cảnh sát đối với chuyện này không lạc quan cho lắm, cũng muốn cho họ chuẩn bị sẵn tâm lý.

Long Dạ Tước cũng hoàn toàn không dự đoán được chuyện này, nhưng mà những chuyện thiên tai nhân họa, cũng không tránh được, nếu như đúng thực là đã xảy ra, cũng chỉ có thể chấp nhận mà thôi.

Đêm đó, cảm xúc của Đơn Doanh kích động như vậy, vừa lái xe vừa uống rượu, rõ ràng là tình trạng lành ít dữ nhiều.

Cuối cùng sau nửa tiếng thợ lặn tìm kiếm, đã nổi lên mặt nước, hướng về phía bờ làm một động tác, hiển nhiên đã tìm được chiếc siêu xe chìm xuống bờ sông, xe cẩu giơ qua đó, chuẩn bị kéo lên bờ.

Sau khi thợ lặn chuẩn bị sẵn sàng, xe cẩu giơ cao lên, chỉ nhìn thấy nước tung lên ra tứ phía, từ từ mang chiếc xe chìm xuống sông kéo lên bờ, chiếc siêu xe màu đỏ lọt vào trong mắt của mọi người, Đơn phu nhân trực tiếp đau thương khóc òa lên, xém tí đã ngất xỉu đi. Chiếc siêu xe được kéo lên bờ, Tô Lạc Lạc không dám nhìn thẳng vào những tình hình bên trong, Long Dạ Tước ôm chặt mặt cô lại trước ngực, không cho cô nhìn vào, cảnh sát bước lên phía trước, kéo cửa xe ra, chỉ nhìn thấy bên trong ghế tài xế, Đơn Doanh yên tĩnh ngồi trên ghế tài xế, còn cài lại dây an tòan, cả con người nhìn vào đã chết đi mấy ngày rồi.

Vợ chồng nhà họ Đơn không dám nhìn thẳng bộ dạng qua đời của con gái, vô cùng đau thương, ông trời đối với họ quá tàn nhẫn, họ mới vừa tìm lại được một đứa con gái, nhưng đột nhiên lại mất đi một đứa con gái, những đả kích như thế này, đúng là quá thê thảm đó.

Tô Lạc Lạc cũng khóc lên, Long Dạ Tước ôm lại đầu của cô, không cho cô nhìn cảnh tượng chết của Đơn Doanh, Đơn Doanh được khiêng kên, đặt trên một tấm vải trắng.

“Ba, mẹ, con xin lỗi, xin lỗi…” Tô Lạc Lạc nhìn vào ba mẹ đang bi thương nói lời xin lỗi.

Đơn phu nhân ngay lập tức ôm cô vào trong lòng, “Không, không phải lỗi của con, không phải lỗi của con…con đừng tự trách!”

Đây không phải là lỗi của ai cả, đây đơn giản chỉ là tai nạn thôi, bản thân Đơn Doanh tự đi lên trên con đường hoàng tuyền, cô nên bình tĩnh chấp nhận sự xuất hiện của em gái, mà không phải dùng hành vi vô cùng không chịu trách nhiêm này, dù cho đêm đó cô không uống rượu rồi lái xe, cũng không gây nên tai nạn như vậy.

Đơn Doanh bị khiêng đi, tất cả đều cho thấy đây chỉ là một vụ tai nạn, mà cảnh sát cũng đang cố gắng thu thập những chứng cứ để chứng minh là không phải bị giết hại.

Tin tức Đơn Doanh bị tai nạn qua đời, cũng không biết giới truyền thông từ đâu biết được chân tướng mà đăng tải thông tin lên mạng, nhưng mà, giới truyền thông cũng tung một tin khác, đứa con gái mà nhà họ Đơn mất đi nhiều năm đã quay trở lại.

Sau khi xử lý xong chuyện hậu sự của Đơn Doanh, đã là ba ngày sau rồi, vợ chồng nhà họ Đơn luôn chìm trong sự đau khổ, Tô Lạc Lạc ở bên cạnh họ, nhìn thấy Tô Lạc Lạc, trái tim của họ giống như có được an ủi.

Một tuần sau, Tô Lạc Lạc dẫn theo hai đứa nhóc chưa báo danh tính đến nhà họ Đơn, ở bên cạnh vợ chồng nhà họ Đơn cùng họ trải qua những ngày tháng u ám nặng nề này, sự ra đi của Đơn Doanh, khiến cho họ rất đau thương, mà tính cách của Đơn Doanh chính là nguyên nhân thực sự gây nên tai nạn của lần này.

Cô quá kiêu ngạo hiếu thắng, cô không thể chấp nhận sự tồn tại của Tô Lạc Lạc, cô không muốn ở bên cạnh có thêm một đứa em gái giành giật đồ với cô, điểm này, là Đơn phu nhân nhìn thấy trong những kỷ lục trò chuyện của cô với bạn bè. Tuy rằng khi đó chưa nhìn nhận Tô Lạc Lạc về nhà họ Đơn, nhưng mà bạn bè có hỏi trong khi trò chuyện trong nhóm, lỡ như Tô Lạc Lạc là em gái của cô thì như thế nào? Trả lời của Đơn Doanh tràn đầy sự bất mãn và oán hận, thậm chí các loại châm chọc khiêu khích, đây khiến cho Đơn phu nhân nhìn thấy được một mặt khác của con, đây khiến cho bà rất đau lòng.

Dưới sự vui đùa của hai đứa nhóc bên cạnh, tâm trạng của hai người già dần dần tốt lên, Tô Lạc Lạc từ đầu thay thế Đơn Doanh ở bên cạnh họ, mà từ hôm nay trở đi, Tô Lạc Lạc lại trở thành đứa con gái duy nhất sống trên đời này của họ.

Tô Lạc Lạc cũng tự trách, Long Dạ Tước lặng lẽ ở bên cạnh và chăm sóc khiến cho cô thấy cảm kích và ấm áp, tuy rằng sự qua đời của Đơn Doanh khiến cô cảm thấy đáng tiếc và đau khổ, ngoại trừ chấp nhận và ở lại bên cạnh của ba mẹ, cô không còn cách nghĩ khác.

Trong khoảng thời gian này, tình cảm của Tô Lạc Lạc và Long Dạ Tước đã thăng tiến lên không ít, giống như tình nhân vậy, nếu như không phải thời cơ không thích hợp, Long Dạ Tước đã tính là cầu hôn với cô rồi đó.

Cách với thời gian Đơn Doanh qua đời, chớp mắt đã gần một tháng trôi qua, chỉ nghe thấy phía sau người truyền đến âm thanh của chiếc siêu xe quen thuộc, cô tự nhiên quay đầu, chỉ nhìn thấy Dạ Trạch Hạo đang lái chiếc siêu xe màu xanh qua đây, Tô Lạc Lạc dừng chân lại, chiếc siêu xe ngay lập tức cũng dừng bên cạnh của cô, cửa sổ xe hạ xuống, khuôn mặt tuấn tú của Dạ Trạch Hạo đã lộ ra.

Hai người cũng rất lâu không gặp mặt rồi đó, Tô Lạc Lạc nhìn sang anh, cười và chào hỏi, “Đã lâu không gặp, anh đi đâu rồi vậy?” Dạ Trạch Hạo từ trên xe bước xuống, đối với đứa con gái này, hiện nay anh chỉ có thể xem như bạn bè, anh nhếch môi cười, “Còn có thể làm gì nữa, đóng phim đó.”
 

2L

Staff member
Bài viết
581
Reaction score
302
Points
63
Chương 232
“Xem ra anh cũng rất bận đó.” Tô Lạc Lạc cười, nhìn anh dường như càng lúc càng trưởng thành hơn rồi.

Dạ Trạch Hạo híp mắt nhìn cô, “Cô gần đây sống tốt không?”

“Cũng được!”

“Ở cùng anh ta à?” Dạ Trạch Hạo có ý ám chỉ.

Tô Lạc Lạc cũng không giấu diếm gì, cô gật đầu, “Uhm! Ở cùng nhau rồi.”

“Chúc mừng.” Dạ Trạch Hạo nhoẻn miệng cười, “Lúc cô kết hôn, tôi nhất định tặng một phần quà lớn.”

“Vậy còn anh? Có bao giờ nghĩ đến...” Tô Lạc Lạc có thể hiểu rõ người thân còn trên thế gian, sự khốn khổ và chán nản khi không thể nhận nhau.

Dạ Trạch Hạo than một tiếng, “Tùy duyên thôi! Nếu như ông trời muốn tôi và anh ta nhận nhau, tôi sẽ không cự tuyệt, nếu như ông trời không cho tôi cơ hội, tôi cũng không sao hết.” Dạ Trạch Hạo suy nghĩ thoáng mà nói.

Tô Lạc Lạc cũng không thể nói gì, nếu như Dạ Trạch Hạo quay về, vậy Long Dạ Tước và mẹ của anh ta, sẽ rất đau lòng, bây giờ, cô không muốn người đàn ông này chịu tổn thương.

“Có thời gian dẫn bọn trẻ qua nhà tôi chơi.” Dạ Trạch Hạo nói xong, chui vào trong xe, tính rời khỏi.

Tô Lạc Lạc vẫy tay với anh, “Tạm biệt!”

Tô Lạc Lạc về đến biệt thự, Long Dạ Tước đi công ty xử lý công việc rồi, cô bây giờ cũng xem nhiều sách để bổ sung năng lực, hơn nữa, ý của ba mẹ đã rất rõ ràng, toàn bộ trong nhà họ Đơn chỉ có mình cô là người kế thừa, đợi bọn họ về hưu, tất cả sản nghiệp đều giao cho cô lo liệu.

Vì vậy, Tô Lạc Lạc bây giờ thực sự không thể lười biếng nữa, cô nhất định phải học lại một chút kiến thức mới, đương nhiên, kế bên có một Long Dạ Tước, cô không cần phải lo lắng quá.

Buổi chiều khoảng bốn giờ, xe của Long Dạ Tước đã chạy vào vườn hoa, Tô Lạc Lạc nghe thấy tiếng xe, cô cười nhẹ đi ra ngoài, dưới ánh mặt trời, cô mặc trên người bộ váy đơn giản, đẹp tao nhã, làm ánh mắt người đàn ông bước xuống xe lướt qua một màu sắc tuyệt vời.

Anh cảm thấy sự quyến rũ từ trên người con gái này càng lúc càng mê hoặc người khác, nó làm anh có chút lo lắng rồi.

“Về rồi à!” Tô Lạc Lạc cười đơn giản đi đến bên cạnh anh, Long Dạ Tước nắm lấy tay cô, cánh tay vòng vào eo nhỏ của cô, kéo cho cô gần vào bản thân, tim của Tô Lạc Lạc đập nhanh, tuy là cùng người đàn ông này đủ thân mật rồi, nhưng còn một lớp quan hệ cuối cùng chưa tiếp cận đến.

Long Dạ Tước cũng không gấp, anh dự định cưới xong mới yêu cầu, có lẽ, chỉ có một buổi hôn lễ tuyệt đẹp, mới có thể khiến cô bỏ xuống cảnh giác với anh, hoàn toàn dâng hiến tất cả cho anh,

“Nên đi rước bọn trẻ rồi.” Tô Lạc Lạc trong ánh mắt nóng bỏng của anh, có chút khẩn trương.

Long Dạ Tước cười nhẹ bèn phong ấn lại đôi môi thơm ngọt của cô, hôn ở trong vườn hoa, Tô Lạc Lạc có chút khẩn trương mà đeo lên vai anh, còn quá non theo bước của anh.

Một nụ hôn nồng cháy, làm bên má Tô Lạc Lạc đỏ hồng, đẩy anh ra, “Đi thôi!”

Long Dạ Tước cười nắm lấy tay cô, “Cùng anh tản bộ qua đó đón các con.”

“Uhm! Em cũng cần vận động một chút rồi, mấy ngày ở nhà, muốn lười rồi.” Tô Lạc Lạc cũng rất thích quá trình tản bộ như vậy, do trường học cách nhà cũng không phải xa, đi bộ như vậy, giúp người khỏe hơn.

Long Dạ Tước nắm tay cô, tản bộ ra đến cửa, đi đến trường học của bọn trẻ, đúng lúc gặp lúc bọn trẻ ra về, đón được hai đứa trẻ dễ thương, đi dọc theo con đường về nhà còn có thể đi trong bóng mát của cây cối, nhìn thân hình như những tiểu tinh linh của bọn chúng, cảm thấy mãn nguyện lắm.

Trên đường trở về nhà, bèn nhận được điện thoại ăn cơm tối của nhà họ Long, Long Dạ Tước dẫn ba mẹ con họ chạy nhanh qua đó, vừa kịp hưởng thụ bữa tối.

Trên bàn ăn, Tô Lạc Lạc đang ăn, đột nhiên điện thoại cô reo lên, cô cầm lên xem, là chị Mai rất lâu rồi không liên lạc, cô hơi sốc chút, chị Mai sao lại gọi điện thoại cho cô chứ?

Cô đi nhanh qua một bên nghe điện, “Alo, chị Mai.”

“Alo, Lạc Lạc, Trạch Hạo xảy ra chuyện rồi!” Bên kia âm thanh của chị Mai kinh hoàng mà loạn lên.

“Anh ta xảy ra chuyện gì rồi?” Tim của Tô Lạc Lạc cũng gấp đến muốn nhảy ra ngoài rồi, hôm nay cô vẫn thấy anh ta bình thường mà.

“Anh ta bị tai nạn xe rồi, bây giờ người đang ở trong bệnh viện, cần phải hiến máu, nhưng mà, máu của anh ta là loại hiếm thấy loại Hr âm tính, chỉ có người thân mới có thể hiến cho, cô có thể kêu Long Dạ Tước qua đó cứu anh ta? Cầu xin cô đó, nếu anh ta như không có loại máu này, anh ta sẽ mất mạng đó.”

Trong đầu Tô Lạc Lạc như muốn nổ tung rồi, sắc mặt cô trắng toát, điện thoại trong tay xém chút làm rơi, Long Dạ Tước thấy biểu cảm của cô như vậy, anh kinh ngạc mấy giây, “Lạc Lạc, em làm sao rồi?”

“Cho em hỏi anh là loại máu Hr âm tính phải không?” Tô Lạc Lạc quay đầu sang anh ta, gấp gáp dò hỏi.

Long Dạ Tước kinh ngạc mấy giây, gật đầu, “Anh đúng là vậy, làm sao rồi?”

“Em có người bạn xảy ra tai nạn giao thông mất nhiều máu, cần gấp loại máu này, anh có thể theo em đi không? Anh ta cần máu, nếu không, anh ta sẽ mất mạng đó.”

Long Sở Hùng ở kế bên cũng nghe thấy rồi, ông nhanh nói, “Bác cũng là loại máu đó, cứu người bạn nào? Bác đi cùng các con.”

Tô Lạc Lạc nhìn một đôi cha con, cô thật rất lo lắng đến nước mắt muốn rơi rồi, xảy ra chuyện là Dạ Trạch Hạo á! Cô không muốn giương mắt mà nhìn anh ta rời đi, cô đã chịu không nỗi cảnh bạn bè rời khỏi rồi.

“Được, bác trai, con mời bác cũng cùng đi qua đó.”

Long Dạ Tước thấy cô bị sợ đến bộ dạng như vậy, bất luận là cứu người nào, anh cũng không phản đối rồi, để bọn trẻ ở lại nhà họ Long, Long Dạ Tước lái xe, chở cô và cha mình đi thẳng đến bệnh viện, ở cửa phòng cấp cứu, Tô Lạc Lạc dẫn cha con nhà họ Long kịp thời đến, chị Mai thấy vậy, sốc đứng cả người.

Mà chính lúc đó, Tô Lạc Lạc cũng nhìn thấy một vị phu nhân xinh đẹp cứ đứng đợi ở cửa phòng cấp cứu, khi ánh mắt của bà nhìn thấy hai cha con chạy đến, ánh mắt bà sốc lắm, bà không ngờ đã hai mươi lăm năm không gặp qua ông ta, cũng đã đến rồi.

Lúc Long Dạ Tước nhìn thấy chị Mai, thì đã biết người cần được cứu là ai rồi, anh quay đầu nhìn Tô Lạc Lạc, “Người bị tai nạn là Dạ Trạch Hạo?”

Tô Lạc Lạc trên đường đến không dám nói cho anh biết, lúc này, anh lại đoán ra rồi, cô gật đầu, “Đúng, là anh ta! Anh đồng ý cứu anh ta không?”

Long Dạ Tước bây giờ hoàn toàn không còn hiểu lầm nữa rồi, anh gật đầu một cái, “Anh đương nhiên đồng ý cứu người.”

Mà lúc này, Long Sở Hùng nhìn thấy người phụ nữ ngồi trên ghế, sắc mặt ông bỗng chốc đờ ra, ông nhìn thấy người phụ nữ này, lại nghĩ đến người bị thương đang chờ làm phẫu thuật, ông đoán ra rồi, thân thể của ông lúc đó cũng run rẫy.

“Là con của cô bị thương à?” Ông hỏi người phu nhân.

Dạ phu nhân nhìn ông, gật đầu, “Đúng, là con của tôi bị thương rồi.”

“Nhóm máu của nó là Hr âm tính à?”

Khóe mắt Dạ phu nhân lập tức ướt đẫm, cũng nhanh đỏ lên, “Đúng...”

Long Sở Hùng bỗng chốc hiểu rõ được cái gì đó, ông không dám tin mà nhìn vị phu nhân này, dường như quay trở về một sai lầm lúc còn trẻ, đồng thời, ông cũng biết một kết quả, thì ra, ông ở trên thế giới này, còn có một đứa con khác nữa.

“Y tá, nhanh chóng lấy máu của tôi, lấy bao nhiêu cũng không sao hết, chỉ cần cứu lấy đứa trẻ này.” Long Sở Hùng kéo tay áo lên và nói chuyện với y tá. “Thưa ngài, chúng tôi nhiều nhất chỉ có thể vì ngài lấy bốn trăm cc máu thôi.” Y tá nghiêm túc mà nói.
 

2L

Staff member
Bài viết
581
Reaction score
302
Points
63
Chương 233
Bên cạnh, Long Dạ Tước nghe thấy lời vừa rồi của ba, anh cũng sốc mấy giây, anh nhíu mày nói, "Có thể lấy thêm máu của tôi, tôi còn trẻ, ứng phó được."

Tiếp sau đó, là hai cha con cùng hiến máu, sự hiến máu của bọn họ khiến Dạ Trạch Hạo thân đang nằm trong phòng bệnh mất máu nhiều được ổn định mà cứu chữa.

Tô Lạc Lạc ngồi ở bên cạnh Dạ phu nhân, cô nhìn sự ôn hòa của vị phu nhân này, có chút không thể tin được đó là người thứ ba, có lẽ, năm đó nhất định có phát sinh chuyện gì đó, nhưng mà may mắn thay, bà không hề quấy rầy cuộc sống của Long phu nhân.

Long Sở Hùng sau khi lấy máu, dù gì cũng đã lớn tuổi, ông ngồi xuống chiếc ghế đối diện, tinh thần mang đầy nỗi bứt rứt và giằng xé, dưới tình hình như vậy, ông đột nhiên được biết mình còn có một đứa con, đây tuyệt đối là một chuyện khiến ông trở tay không kịp.

Dạ phu nhân đột nhiên ngấn lệ tự trách mà nhìn ông, vạn phần hối hận mà xin lỗi, "Thật xin lỗi!"

Trên mặt Long Sở Hùng lướt qua một màu sắc bi thương, ông lắc đầu nói, có chút đau đớn mà than một hơi, "Em tại sao lại không nói cho anh chuyện này."

Kế bên, Long Dạ Tước vừa mới ngồi xuống, thì nghe thấy lời của ba mình và vị phu nhân kia, tâm tư mẫn cảm của anh, khuôn mặt thoáng chốc biến sắc, anh nhìn cha, lại nhìn vị phu nhân người vốn không quen biết, trong mắt anh có chút màu sắc bị sốc.

Tô Lạc Lạc cũng lo nhìn Long Dạ Tước, cô không nghĩ đến Long Sở Hùng lại biết thân phận của Dạ Trạch Hạo, cô bây giờ lo lắng nhất chính là cảm xúc của Long Dạ Tước.
"Ba, chuyện này là sao?" Giọng của Long Dạ Tước lập tức biến đổi lạnh tanh.

"Đây là sai lầm mà ta phạm phải lúc còn trẻ, một sai lầm mà ta chưa từng nói với mẹ con." Long Sở Hùng mắt đỏ hết, muôn phần tự trách và hối hận, đối diện với sự chất vấn của con trai, ông cũng chỉ có thể chân thành mà nhận sai.

Long Dạ Tước sắc mặt bỗng chốc khó coi, Dạ phu nhân kế bên nhìn anh, xin lỗi anh nói, "Xin lỗi, đừng trách cha cậu, là lỗi của tôi! Là tôi lúc đó còn quá trẻ, tôi có lỗi với mẹ con hai người."

Long Dạ Tước bỗng chốc phẫn nộ mà đứng dậy, "Vì vậy, bây giờ người đàn ông nằm trong giường, là em cùng cha khác mẹ của tôi sao?"

Anh giận dữ nhìn sang cha, Long Sở Hùng mặc định mà gật đầu, trong mắt toàn là tự trách và hối hận, "Xin lỗi, Dạ Tước, ta có lỗi với mẹ của con."

"Tôi và cha cậu năm đó ở buổi tiệc rượu mà quen biết, cha cậu uống say rồi, ông ta cái gì cũng không biết, đừng trách ông ta." Dạ phu nhân gấp rút giải thích, "Cậu có hận thì hận tôi đi!"

"Mẹ tôi cũng biết chuyện này?" Long Dạ Tước lúc này tức giận mà nhìn sang hướng vị phu nhân.

"Không...bà ta không biết, đêm đó chúng tôi không còn liên lạc gì với nhau nữa rồi, cũng không gặp mặt nhau nữa, cho đến bây giờ." Dạ phu nhân vạn phần tự trách, cái chuyện này, bà cứ sống trong áp lực. "Xin lỗi, là lỗi của tôi! Là tôi tưởng nhầm bà thành phu nhân của tôi, tổn thương bà." Long Sở Hùng lúc đó tuy say, nhưng nhớ rất rõ ràng, lúc đó ông và phu nhân phát sinh mâu thuẫn hiểu nhầm, sự rời khỏi của bà, làm ông say xỉn, vì vậy, mới sai lầm khi người phụ nữ đưa ông về phòng, tưởng nhầm là vợ của ông.

Long Dạ Tước nhìn biểu cảm tự trách của cha, thân là đàn ông, anh có thể hiểu một người đàn ông say rượu, cho dù xảy ra chuyện gì, đó cũng không liên quan gì đến tình cảm, chỉ là nhất thời rung động, nhưng lúc này, anh không có cách nào để bình tĩnh.

Anh đột nhiên ánh mắt nhìn sang hướng Tô Lạc Lạc, anh có chút sốc, "Em có phải sớm đã biết trước quan hệ của anh ta và anh?"

Tô Lạc Lạc có chút sợ hãi khi ánh mắt tiếp xúc với anh, nhưng cô thừa nhận mà gật đầu, "Đúng, em biết."

Long Dạ Tước đột nhiên thấy đau ở ngực, anh bước dài rời khỏi, phía sau lưng, Tô Lạc Lạc chạy theo, "Dạ Tước, xin lỗi, em không phải cố ý không nói cho anh biết... xin lỗi..."

Long Dạ Tước lập tức đi ra khỏi cửa, anh bước nhanh ra ngoài màn đêm, sau lưng, Tô Lạc Lạc lo lắng đuổi theo sau, nhưng mà, cô quá gấp gáp rồi, lại không biết ra cửa có một đoạn bật thang, chân cô bước lên phía trước, trực tiếp bước hụt vào hư không, bất giác phát ra một tiếng kinh hãi hô hoáng, "Á..."

Tiếp sau đó, cả người cô từ vị trí năm bậc thang mà ngã xuống.

Long Dạ Tước vừa tức giận rời khỏi, nghe thấy tiếng hô hoáng phía sau lưng, lúc anh xoay người thì đã không kịp nữa, cả người Tô Lạc Lạc đã lăn xuống.

"Lạc Lạc!" Long Dạ Tước nhanh chân tiến đến, ôm lấy cô gái bị lăn xuống vào trong lòng, trên trán của Tô Lạc Lạc hiện lên một vết sưng đỏ, chân cũng trật làm sắc mặt cô trắng toát, nhưng mà, cô không lo mình đau, cô nhanh tay nắm chặt lấy cổ của anh "Xin lỗi...em xin lỗi!"

Long Dạ Tước bất giác thở một hơi dài, "Cái câu nói này cũng không đến phiên em nói với anh, em chỉ là không nói cho anh biết thôi, không liên quan gì đến em."

"Em biết anh lúc này nhất định rất hận Dạ Trạch Hạo, nhưng mà, em hi vọng anh có thể bình tĩnh trở lại." Tô Lạc Lạc thật không hi vọng trong lòng anh chứa đầy ý hận, vì cô yêu anh, cũng rất thương anh.

Long Dạ Tước bế cô lên, quan tâm mà hỏi, "Bị thương chỗ nào rồi?"

Tô Lạc Lạc không muốn lúc này rồi còn làm anh phải lo lắng, bèn nhịn chỗ chân bị sưng, lắc đầu nói, "Chỉ là đụng vào trán, cũng không đau!"

"Ngốc nè!" Long Dạ Tước la nhẹ một tiếng, "Tại sao không nhìn đường cẩn thận?"

Nói xong, liền bế cô đi đến ghế ngồi nghỉ ngơi ở bên cạnh ngồi xuống, anh tỉ mỉ mà kiểm tra vết thương trên trán của cô, Tô Lạc Lạc dùng đôi mắt to long lanh nước nhìn anh, giống như hóa thành ánh sáng mặt trời, soi rọi nỗi hận thù trong lòng anh, khiến chúng đều bốc hơi cả.

Long Dạ Tước nhìn thấy biểu cảm của cô như vậy, chỉ có thể sờ vào đầu cô nói, "Bây giờ, em biết gì thì nói anh nghe đi! Nếu như đã xảy ra rồi, anh sẽ thử tiếp nhận chuyện này."

Long Dạ Tước không phải loại người lòng dạ hẹp hòi đến nỗi không bao dung người khác, hơn nữa người phạm phải sai lầm là ba anh, cũng giống như sai lầm anh từng phạm phải vậy, quan trọng nhất là không hi vọng mẹ anh biết được chuyện này. "Dạ Trạch Hạo sớm đã biết ba của anh chính là cha ruột của mình, nhưng mà, anh ta cứ không có dũng khí để nhận nhau, vừa rồi nhìn thấy mẹ của anh ta, em nghĩ, là vì mẹ của anh ta cứ ra lệnh cho anh ta, không được quấy rầy cuộc sống của gia đình anh rồi! Vì vậy anh ta cứ kiên quyết không nói cái bí mật này ra, nhưng mà em biết, anh ta rất khát vọng có một người cha, cũng giống như lúc bọn trẻ sau khi biết đến sự tồn tại của anh, không lo nghĩ gì mà đi tìm kiếm anh."Tô Lạc Lạc nói xong, nhẹ nhàng thở ra một hơi nói, "Em hôm nay gặp anh ta rồi, anh ấy nói với em, nhận hay không nhận cha, anh ấy sẽ xem sự sắp đặt của ông trời, nếu như ông trời cho anh ấy cơ hội, anh ấy sẽ nhận lại, nếu như không cho anh ấy cơ hội, anh ấy sẽ không nhận, sau đó, buổi tối thì anh ta xảy ra chuyện rồi, em không biết đây có phải là ông trời đang cho anh ấy một cơ hội hay không ."

Long Dạ Tước chau này, thì ra, người cứ giành người con gái của anh, lại là đứa em cùng cha khác mẹ, cái cảm giác phức tạp này làm lòng anh rối loạn. "Xin anh đừng hận anh ta được không? Anh ta cũng chỉ là vô tình mà đến thế giới này, anh ta cũng là người rất tội nghiệp."Tô Lạc Lạc nhẹ giọng nói.
 

2L

Staff member
Bài viết
581
Reaction score
302
Points
63
Chương 234
Long Dạ Tước lúc này sao nói được là hận hay không? Bây giờ, anh cũng cũng hiểu sự hối hận của cha mình, lúc này, cha mới là đau khổ nhất! Ông ở bên ngoài có thêm một đứa con, nhưng mà đến giờ cũng không biết.

“Chúng ta quay về thôi!” nói xong, Long Dạ Tước muốn dắt cô đi bộ.

“Suỵt…” Chân của Tô Lạc Lạc đau đến không cách nào đi lại được, cô chỉ còn cách đứng lại tại chỗ, tội nghiệp mà nhìn anh, cười khổ một cái, “Chân hình như bị trật rồi.”

“Ngốc nghếch!” một tiếng la mắng nhẹ đem theo sự phiền não, Long Dạ Tước lập tức từ nguyên chỗ đó để ngang mà bế cô lên, nhanh chóng đưa đến phòng băng bó của bệnh viện, dưới ánh đèn, nhìn thấy một cái chân sưng đỏ của cô, mà vừa rồi cô lại không nói, Long Dạ Tước thật muốn mắng cô mấy câu.

Tô Lạc Lạc tỏ vẻ vô tội, thật sự, vừa rồi cô vì để ý cảm xúc của anh, mà không phải là tình hình vết thương của bản thân.

Đợi Tô Lạc Lạc băng bó xong đi ra, cô đi bộ cũng chịu ảnh hưởng, Long Dạ Tước bèn cho cô ngồi ở phòng nghỉ kế bên, đâu cũng không được đi, mà anh phải về đi nói với cha vài câu.

Ánh mắt Tô Lạc Lạc khẩn cầu mà tiễn anh đi, Long Dạ Tước quay đầu nhìn cô, nhẹ thở dài một tiếng, nghĩ đến thân thế phức tạp của cô, nghĩ rằng cô đối với tình trạng của Dạ Trạch Hạo bây giờ, mới có chút đồng tình rồi!

Long Dạ Tước lúc quay lại, Long Sở Hùng cũng lo lắng mà đứng dậy, nghĩ rằng con trai nhất định sẽ thù ghét bản thân, rất hận bản thân.

Dạ phu nhân cũng đã chuẩn bị xong tiếp nhận trừng phạt, lúc này bà đồng ý mọi tội lỗi đều tính lên đầu bà, không để liên lụy đến con bà.

“Con chỉ có một yêu cầu, chuyện này nhất định không được để mẹ con biết.” Long Dạ Tước bình tĩnh mà nhìn cha, còn cả Dạ phu nhân.

“Cậu yên tâm! Từ bắt đầu đến giờ tôi đều không hề muốn phá hoại hạnh phúc của mẹ cậu, tôi sẽ bảo mật đến chết.” Dạ phu nhân gật đầu đồng ý.

Long Sở Hùng cũng cảm kích mà nhìn con trai, ông không nghĩ con trai có thể dễ dàng mà tha thứ cho bản thân.

Nói xong câu này, trong lòng của Long Dạ Tước cũng thấy nhẹ nhõm đi không ít, vô duyên vô cớ có thêm một đứa em trai, đây là một chuyện ngoài dự liệu của anh, anh chỉ hi vọng mẹ cả đời này đều không bị chuyện này làm cho tổn thương, chỉ cần bà hạnh phúc là được.

Từ bệnh viện về nhà họ Long, Long Sở Hùng trong lòng cứ cảm thấy tội lỗi và cắn rưt, ông có lỗi đối với vợ, cũng có lỗi với cái đứa con từ nhỏ không ở bên cạnh ông lớn lên.

Tối hôm đó, có người mất ngủ. Long Sở Hùng ngủ không được, ông ngồi ở lan can hút thuốc, ông không phải là người thích trốn tránh, mà Tưởng Ân vì tối nay mà cảm thấy tâm trạng của chồng không được tốt, vì bà cũng rất lo cho ông, lúc bà thức tỉnh, nhìn thấy vị trí bên cạnh trống không, bà bất giác khoác một cái áo đi ra, nhìn thấy chồng mình ở lan can hút thuốc, bà có chút kinh ngạc.

Đã rất lâu không nhìn thấy chồng với một tâm trạng đầy tâm sự trùng trùng như vậy rồi.

“Có chuyện gì rồi sao? Tại sao lại không ngủ?” Tưởng Ân ngồi kế bên ông, lo lắng mà dò hỏi.

“Không có gì, bà ngủ trước đi!” Long Sở Hùng gượng cười, vươn tay kéo áo ngủ của bà chặt lại chút.

“Ông đừng giấu tôi, ông có chuyện hay không không lẽ tôi nhìn không ra sao?” Tưởng Ân hiểu chồng như nắm trong lòng bàn tay.

Long Sở Hùng tuy rằng đồng ý với con không nói, nhưng mà, ông không cách nào thật sự giải thích chuyện này, ông lại nặng nề mà hút một hơi thuốc, Tưởng Ân nhìn bộ dạng của chồng, bất giác đau lòng nói, “Ông có chuyện thì nói, đừng hút thuốc nữa, bất luận là chuyện gì, tôi cũng có thể tiếp nhận.”

“Tiểu Ân, còn nhớ năm đó chuyện chúng ta từng gây gổ qua không? Lần đó, bà xém chút bỏ nhà ra đi.”

“Tôi đương nhiên nhớ, lúc đó tôi quá nhẫn tâm rồi, sao vậy? Cũng là chuyện qua lâu rồi.”

“Lần đó tôi có một tiệc rượu quan trọng, tôi đi tham gia, vì tâm trạng không tốt, tôi đã uống rất nhiều rượu, tôi ở hành lang nghiêng ngã mà đi, có một vị tiểu thư tốt bụng dìu tôi về phòng.”

Tưởng Ân đột nhiên sốc mấy giây, nhìn chằm chằm chồng, lo lắng hỏi, “Sau đó thì sao?”

“Sau đó … tôi tưởng nhầm cô ta là bà… tôi đã phạm phải một sai lầm.”

Tưởng Ân sắc mặt trắng bệch, “Bà ta là ai?”

“Sau đêm đó, tôi cũng không nhớ được nữa, bà ta cũng không còn xuất hiện trước mặt tôi nữa, cho đến tối nay…”

“Người mà ông đi hiến máu tối nay chính là đứa con của bà ta?” Tưởng Ân trực tiếp suy đoán ra.

“Xin lỗi tiểu Ân, tôi đồng ý với con trai không nói cho bà biết, nhưng mà trong lòng tôi thật sự rất khó chịu, tôi cả đời này chưa từng giấu diếm bà chuyện gì, trong lòng tôi rất đau khổ.”

Khóe mắt của Tưởng Ân vẫn là tức đỏ rồi, “Ông thật sự không hề gặp qua bà ta nữa chứ?”

“Không hề có! Tôi có thể thề thốt.” Long Sở Hùng giơ tay lên bảo đảm.

Tưởng Ân liếc nhìn một cái, bà nhất thời không thể tiêu hóa được chuyện này, nhưng mà, bà tin tưởng chồng mình rất trung thực trong tình cảm .

“Bà nếu như muốn hận tôi, chửi tôi, đều được, đừng để trong lòng mà buồn đau, điều tôi không hi vọng nhất là tạo vết thương lòng cho bà.”

Tưởng Ân ngẩng đầu lên, nhìn thấy khuôn mặt và ánh mắt lo lắng của chồng, bà thở một hơi dài sâu, “Tôi không trách ông, chúng ta là vợ chồng cũng gần hai mươi tám năm rồi, tôi lúc nào cũng tin ông, cho dù ông một lần làm một chuyện có lỗi với tôi, nhưng tim ông vẫn ở bên tôi, tôi biết chứ.”

“Tiểu Ân...”

“Đừng nói nữa, tôi biết ông chắc chắn đều thấy tội lỗi với cả hai bên, thấy tội lỗi với đứa trẻ đó, cũng thấy tội lỗi với tôi, tim của ông không tốt, đừng nghĩ nhiều nữa.” Tưởng Ân nói xong, Long Sở Hùng ôm lấy bà vào trong lòng, “Tiểu Ân, cảm ơn bà đã tha thứ cho tôi!”

Tưởng Ân thật sự là người nghĩ thoáng, bà hít một hơi nói, “Chuyện này tôi sẽ nói với mẹ, chí ít để mẹ biết được, bà bên ngoài, còn có một đứa cháu, bà sẽ rất là vui.”

“Tiểu Ân…tôi thật chẳng có mặt mũi nào nhìn bà.”

Tưởng Ân nghe chồng mình nói câu này, cho dù còn có một chút ý hận, cũng tiêu tan hết.

Tối nay, ở bên cạnh Tô Lạc Lạc cùng Long Dạ Tước, ngủ thêm hai đứa nhóc, Tô Lạc Lạc ngủ không được, Long Dạ Tước cũng vậy, hai người nằm trên giường mà nhìn nhau, im lặng mà nhìn nhau như vậy.

Long Dạ Tước cầm lấy tay cô, chỉ mệnh lệnh một tiếng, “Không cho phép thức đêm, nhanh chóng ngủ đi !”

Tô Lạc Lạc chỉ còn cách nhắm mắt lại.

Sáng sớm, Long Dạ Tước nhận được điện thoại của mẹ, Tưởng Ân cũng không hi vọng chuyện này làm trong lòng con trai cảm thấy khó chịu, bà chủ động đem chuyện tối qua tha thứ cho chồng nói hết ra, làm cho Long Dạ Tước sốc một hồi, anh đã thấy được tính bao dung vĩ đại của mẹ.

“Con có rảnh thì đi xem xem đứa trẻ bị thương đi! Cũng là người có cùng quan hệ huyết thống với con.”

“Được, con biết rồi.” Long Dạ Tước trả lời một tiếng, bên kia đã cúp điện thoại.

Lúc này, vừa mới đưa hai đứa trẻ đến trường, Long Dạ Tước nhìn qua Tô Lạc Lạc ở kế bên, “Đi thăm Dạ Trạch Hạo đi!”

Tô Lạc Lạc nhoẻn miệng gật đầu, “Được!”

Dạ Trạch Hạo lần này bị tai nạn là do một bên kia tạo nên, trên ngực anh bị đồ sắc bén cắt một dao, xém chút mất mạng, cũng may, kịp thời hiến máu để anh lấy lại được mạng sống, mà anh tỉnh lại biết lai lịch hai người hiến máu, anh sốc lắm. Lại là cha mình và người anh em cùng cha khác mẹ của mình.
 

2L

Staff member
Bài viết
581
Reaction score
302
Points
63
Chương 235 ( Cuối )
Không ngờ chỉ trong một đêm, tâm nguyện nhiều năm của anh hoàn thành rồi, cha anh biết sự tồn tại của anh, còn không tiếc tất cả mà hiến máu cho anh.

Lúc này, Dạ Trạch Hạo lần thứ hai tỉnh dậy, khuôn mặt trắng bệch yếu ớt, nhưng mà, vết thương đã ổn định rồi, chỉ cần sau này tiếp tục dưỡng thương.

Ngoài phòng bệnh, có người nhẹ nhàng gõ cửa phòng, Dạ phu nhân lên trước mở ra, chỉ thấy ngoài cửa Tô Lạc Lạc cầm một lẵng hoa đứng ngoài cửa, còn có Long Dạ Tước.

Long Dạ Tước nhìn thấy Dạ Trạch Hạo nằm trên giường, hai cặp mắt nhìn nhau, Dạ Trạch Hạo nhất thời không biết nói gì, mà Long Dạ Tước cũng nhất thời không biết nói gì.

Long Dạ Tước xoay đầu nói với Dạ phu nhân, "Cha tôi đã nói hết mọi chuyện với mẹ tôi rồi, mẹ tôi tha thứ cho bà rồi."

Khóe mắt Dạ phu nhân hơi ướt, bà đã vì sai lầm năm xưa mà chịu đựng nhiều rồi, cũng rất hối hận, giờ đây, lại còn có thể được Long phu nhân tha thứ, bà thật sự có chút không biết giấu mặt đi đâu được.

Ánh mắt Dạ Trạch Hạo nhìn sang hướng Tô Lạc Lạc, lộ ra một sự cảm kích, anh biết, thân thế của bản thân được thừa nhận, đau khổ của mẹ bị tiêu trừ, nhất định có liên quan đến sự giúp đỡ của cô gái này.

Tô Lạc Lạc nhoẻn miệng cười với anh, "Cậu nghỉ ngơi cho tốt, dưỡng thương cho tốt mới là quan trọng."

"Cảm ơn cô!" Dạ Trạch Hạo nói xong, ánh mắt quay sang Long Dạ Tước, cũng cùng một câu, "Cũng cám ơn anh đã cứu tôi."

Long Dạ Tước lúc trước coi anh ta là tình địch, bây giờ, anh đã không còn cảm giác đó nữa, anh đơn điệu mà trả lời một tiếng, "Tôi không nghĩ ba tôi đem toàn bộ số máu lấy ra để cứu anh, vì vậy, tôi nhất định phải thay ông nhận một phần trách nhiệm."

Trong lòng của Dạ Trạch Hạo đột nhiên ấm áp, thì ra tối qua cha ruột của anh đồng ý mạo hiểm tính mạng nguy hiểm mà cứu anh, mà Long Dạ Tước nói như vậy, nhưng anh nghe ra được, anh ta đã thừa nhận sự tồn tại của anh rồi.

Người vui nhất không ai khác chính là Tô Lạc Lạc rồi, cô nói chung có thể nhẹ nhõm thở dài một hơi rồi, lúc này, vấn đề giữa hai anh em cũng đã giải quyết.

Từ bệnh viện đi ra, ánh mặt trời chiếu lên khuôn mặt tươi cười của Tô Lạc Lạc, Long Dạ Tước đột nhiên cảm thấy có một chuyện anh nên làm, nhà họ Long đã lâu rồi không có hỷ sự, nên cử hành một hỷ sự để thay đổi hoàn cảnh rồi.

Anh vươn tay gọi điện cho trợ lý, lúc Tô Lạc Lạc ngồi vào trong xe, anh ở kế bên dặn dò trợ lý một tiếng, "Đi đến chỗ bàn làm việc ngăn kéo bên trái, đem cái hộp nhẫn gửi qua cho tôi, đồng thời đặt một phòng lãng mạn cho tôi."

"Được ạ! Ông chủ, ngài bây giờ đang ở đâu?"

"Tôi sẽ đến tiệm cơm Ảnh Tôn ăn cơm, nhanh lên nhé." Long Dạ Tước dặn dò xong, mở cửa ghế lái mà ngồi vào.

Tô Lạc Lạc quay đầu nhìn anh, hiếu kì hỏi, "Chuyện công ty anh rất bận không?"

"Không bận!" Long Dạ Tước nói xong, vươn tay nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô, lấy ngón tay anh để ước lượng vòng ngón tay, tưởng tượng xem có tương thích không.

Tô Lạc lạc cười lên, "Làm sao vậy?"

"Anh đặt một nhà hàng, chúng ta đi ăn cơm."

Tâm trạng của Tô Lạc Lạc hôm nay cũng rất tốt, có thể để Dạ Trạch Hạo nhận về nhà họ Long, cô cũng rất vui, cô gật đầu, "Uhm! Được!" Xe chạy một mạch đến tiệm cơm, mà lúc này, một gian phòng được chuẩn bị sẵn cho bọn họ, đã bố trí rất là lãng mạn ấm áp, trên bàn một hình trái tim xếp từ socola cao cấp, còn có tách chú gấu thủy tinh hình trái tim đại diện cho tình yêu, một bó hoa hồng tươi mới nở mùi hương thơm ngát, lúc Tô Lạc Lạc bị Long Dạ Tước dẫn vào, bất giác mà đờ hết vài giây.

Cái nhà hàng này lại chuẩn bị cho các cặp tình nhân nhiều thứ đến vậy sao?

Long Dạ Tước nói với cô, "Em ở đây đợi anh một chút." Anh quay người đẩy cửa đi ra, còn trợ lý đã ở trước cửa đợi sẵn, hai tay đem hộp trang sức màu vàng dâng lên, Tống Nhã cười nói, "Long tổng, chúc ngài cầu hôn thành công."

Long Dạ Tước nhẹ nhàng kéo cà vạt, hỏi cô một câu, "Cô cảm thấy tôi sẽ thành công không?"

"Long tổng đẹp trai có dáng như vậy, nhất định thành công."

"Được, mượn cô lời chúc tốt." Long Dạ Tước nhoẻn miệng cười, trong tay cầm lấy cái hộp nhẫn kim cương hướng về phía phòng.

Tô Lạc Lạc đang ngồi ở ghế sofa đợi Long Dạ Tước, tất cả bố trí ở đây làm cô cảm thấy ấm áp, ý vị của tình yêu tuôn chảy.

Mà chính lúc này, cửa bị đẩy ra, Long Dạ Tước thân hình cao to mà bước vào, một tay của anh giấu ra phía sau, Tô Lạc Lạc bất giác hiếu kì cười hỏi, "Giấu cái gì vậy?"

"Em đoán đi?" Long Dạ Tước cười nhìn cô.

Tô Lạc Lạc nghiêng đầu suy nghĩ hồi, "Nhất định rất là ngon rồi." nói xong, cô liền muốn đứng dậy qua đó tra xem.

Long Dạ Tước lập tức một tay ấn cô xuống ghế sofa lại, sau đó, anh một đầu gối quỳ dưới đất, đưa cái hộp nhẫn kim cương phía sau lưng giơ lên trước mặt cô, "Lạc Lạc, gả cho anh!"

Tô Lạc Lạc mở to con mắt, khóe mắt phủ lên một lớp ý cười vui mừng, dường như trong dự liệu, chỉ là nghĩ nhanh hơn chút, cô vươn tay nhẹ nhàng mà lấy hộp nhẫn qua, sau đó, một giây sau, cô ôm lấy anh, khuôn mặt nhỏ vùi vào cổ anh, cười trả lời tiếng, "Được!"

Một tháng sau, một hôn lễ hào hoa cực lớn cử hành ở thành phố A, cô dâu là con gái đại phú châu báu Đơn Lạc Lạc, chú rể là thái tử gia tập đoàn Long thị, hôn lễ trở thành tâm điểm chú ý, khiến người khác kinh ngạc thán phục. Sau lễ thành hôn thật náo nhiệt, trong biệt thự tân hôn, đã là khoảng mười giờ tối, Tô Lạc Lạc vừa tẩy trang xong, đẹp động lòng người, trên người còn mặc một bộ đồ ngủ màu vang đỏ, mà hôm nay chú rể trong tiệc rượu đã uống mấy ly rượu, đã có ý vị rồi, lại nhìn thấy cô dâu đang ngồi trên giường đợi anh, con mắt của Long Dạ Tước dường như đã mê say rất sâu, rượu không làm người say người tự say.

Tô Lạc Lạc đã trở về nhà họ Đơn, đổi tên Đơn Lạc Lạc, thân phận cao quí, lần này hai nhà thành hôn, rất được xem trọng.

Long Dạ Tước bước rất vững vàng mà đến bên cạnh giường, anh ngồi xuống, vươn tay nhẹ nhàng vén mái tóc dài rũ xuống của cô lên tai, lộ ra một khuôn mặt ngại ngùng của cô gái, tối nay, Đơn Lạc Lạc biết bản thân cũng không chạy thoát được rồi, cô là người của anh rồi, cả đời cũng là người của anh.

Vì vậy, tối nay, cho dù là chuyện đáng sợ, cũng không còn đường thoái lui nữa.

"Lạc Lạc, em thật đẹp." Long Dạ Tước cười nhẹ, nhẹ nhàng nâng cái hàm tinh tế của cô, đôi môi nồng ấm sớm đã đợi không được mà đặt nụ hôn lên môi cô.

Một đêm nồng cháy, trở thành một đôi vợ chồng hoàn mỹ, nỗi ám ảnh năm năm trước dưới sự dịu dàng như ngọn lửa ấm áp của anh khiến cô như hóa thành nước, không còn e sợ khi đến gần nữa, ngược lại, đến lúc cuối, đã đến mức không chết thì sẽ không dừng lại luôn.

Tô Lạc Lạc từ không biết, đến lúc yêu một người, thì là yêu hết toàn bộ của anh ta, yêu đến có thể khắc phục tất cả nỗi sợ hãi trong lòng, còn gì có thể so sánh với sự tuyệt vời khi yêu một người toàn tâm toàn ý chứ!

Cô nghĩ, cả đời này, trừ người đàn ông này ra, cô sẽ không yêu bất kì người nào khác, anh cho cô tất cả những gì cô cần.

Còn đối với Long Dạ Tước mà nói, tất cả chờ đợi đều đáng giá hết, tại vì cái đẹp của cô đáng để làm anh hao tổn lòng nhẫn nại.

Sáng sớm.

Lúc hai người nắm tay đi đến vườn hoa, chỉ thấy dưới ánh mặt trời, hai đứa trẻ xinh đẹp rất vui, nhanh bỏ đồ chơi trong tay ra, từ trên thảm cỏ tung tăng chạy qua, "Ba à, mami.." Long Dạ Tước và Tô Lạc Lạc mỗi người ôm một đứa, hai đôi mắt nhìn nhau, hạnh phúc tràn đầy.
 

Bình luận facebook

Top Bottom