Phong Lưu

Catch Me If You Can
Bài viết
596,333
Reaction score
1,541
Points
278

Chương 46

2146.
Yên lành trải qua một cái cuối tuần, thứ hai, sáng bảy giờ.

Tối qua Tô Lạc Lạc nhận được điện thoại của Hạ Thấm, kêu cô đi làm không nên đi trễ, dù sao thì công việc mà cô có thể thông qua phỏng vấn là một việc rất đáng tự hào.

Hạ Thấm vẫn luôn than vãn, tiếc là cô không phải học thiết kế hóa trang, không thì cô cũng muốn vào đó làm, vì ở đấy lúc nào cũng có thể gặp đại minh tinh, đại danh nhân.

“Cục cưng à, dậy thôi nào! Mau dậy thôi nào!” Tô Lạc Lạc mở cửa phòng của nhóc con, gọi hai đứa trẻ còn đang ngủ say dậy.

“Mami, con còn muốn ngủ mà!” Tô Tiểu Hinh xoay người, bàn tay nhỏ áp vào mặt, tiếp tục ngủ.

“Không ngủ nữa, hôm nay là ngày đầu tiên tụi con đi học, phải tạo ấn tượng tốt trước mặt cô giáo chứ, phải không? Ngoan nào, đừng ngủ nữa, dậy ăn sáng thôi nào.” Tô Lạc Lạc ôm con gái vào lòng, lại đưa tay vỗ mông con trai một cái, “Tiểu Sâm, mau lên.”

Tô Tiểu Sâm giống một chú cún vậy nằm sấp trên giường, đôi lông mi dày vẫn che chừng đôi mắt, cậu còn đang chiến đấu với người máy trong mơ mà!

Lúc này, từ ngoài cửa bước vào một thân hình cao to, Tô Lạc Lạc ngẩng đầu, là Long Dạ Tước đã mặc một bộ đồ vest lịch thiệp đi vào, anh vẫn chưa thắt cà vạt, áo sơ mi chỉ cài đến nút thứ ba, lộ ra xương đòn hấp dẫn, còn gương mặt hoàn hảo như điêu khắc, cùng làn da bóng mịn màu đồng, khiến anh càng toát lên vẻ cao quý hơn người, đôi mắt đen sáng khiến người ta liên tưởng đến đôi mắt sắc bén, lạnh lùng của con báo.

Tô Lạc Lạc làm lơ người đàn ông có khí trường mạnh mẽ này, ngẩng đầu nói với anh ta, “Giúp gọi con trai dậy.”

Tô Tiểu Sâm lập tức đưa cao đầu, nhìn thấy ba cậu đến rồi, ngoan ngoãn ngồi dậy dụi mắt, còn Tô Tiểu Hinh vẫn ngủ ngon lành trong lòng Tô Lạc Lạc.

Tô Lạc Lạc lập tức thấy lo, chẳng lẽ sau này mỗi sáng đều là cảnh tượng như vậy?

Tô Lạc Lạc tức khắc vùi mặt vào cổ con gái chọc bé con, đồng thời cũng dùng một tay thọt lét eo con gái.

Tô Tiểu Hinh lập tức bị chọc cười đến tỉnh giấc, lên tiếng kêu đầu hàng, “Mami, đừng mà! Đừng mà!”

“Xem con dậy hay không nè?” Tô Lạc Lạc lại vùi đầu vào cổ con gái.

“Ba ơi, cứu con…. Cứu con…” Khuôn mặt cao quý phi phàm của Long Dạ Tước lập tức nở một nụ cười đầy tình yêu thương, bước lên phía trước, cứu con gái khỏi người phụ nữ nào đó.

Tô Tiểu Hinh ôm ba, lập tức đắc ý nhìn mami làm mặt xấu, cười đắc ý…

Tô Lạc Lạc lập tức có chút xịu mặt, lại đưa tay tiếp tục chọc con gái, ai ngờ nhóc con uốn éo một cái, hai bàn tay của Tô Lạc Lạc chạm ngay vào xương đòn của tên kia.

Cô ngây người ra, và anh ta cũng rõ ràng là ngây người mất vài giây, đôi mắt sâu thẳm nhìn trừng trừng khuôn mặt nhỏ của cô.

Cảm giác nóng ấm khi va chạm da thịt khiến Tô Lạc Lạc cười khan rút tay lại, cô ngại ngùng kéo con trai dậy, “Tiểu Sâm, theo mami đi đánh răng.”

“Ba à, con đến phòng ba đánh răng được không!” Tô Tiểu Hinh hỏi ba.

Long Dạ Tước đưa tay vuốt mái tóc rối bời của cô nhóc, “Được, ba dẫn con đi.”

Tô Lạc Lạc đi đến phòng tắm, gương mặt cô ở trong gương vẫn còn ửng đỏ, chết tiệt mà, cô như vậy có được tính là xâm phạm anh ta không?

Thôi đi, chỉ là ngoài ý muốn, chơi cùng bọn trẻ, không tránh được có hành động va chạm chân tay mà

Hai nhóc con ăn sáng xong, đã có tinh thần hơn, bọn chúng đều thích trường mới, lúc này, đã là bảy giờ bốn mươi phút sáng rồi, trường học ở hướng cổng chính của khu dân cư trước biệt thự, khi đưa bọn trẻ đến trường thì đúng tám giờ, một hàng giáo viên có kinh nghiệm phong phú đứng chào đón ở trước cổng, và còn có một hàng giáo viên nước ngoài, dùng tiếng anh chào hỏi.

Đứng nhìn hai nhóc con đi vào, thân hình nhỏ bé đi khuất rồi, Tô Lạc Lạc mới quay đầu, nhìn thấy Long Dạ Tước ở phía sau đã đi về hướng xe sang của anh ta rồi.

“Này! Đợi chút…” Tô Lạc Lạc lập tức kêu anh ta lại, vì cô cũng vội đến trung tâm thành phố, muốn ngồi nhờ xe anh ta.

“Ai tên này?” Tên nào đó quay lưng lạnh lùng hỏi.

Tô Lạc Lạc cũng nghĩ thông rồi, dù sao thì cũng phải sống cùng anh ta hai năm, nhưng nếu cứ tạo ra không khí không vui, thì không ai có thể sống thoải mái được, thế nên, cô có thể chịu thiệt chút, cô tình nguyện làm người cúi đầu, đôi mày cô cong lên, cười rất ngọt ngào nói, “Long thiếu gia, xin hỏi bây giờ có phải ngài đi làm không? Tôi có thể ngồi nhờ xe ngài vào thành phố không vậy!”

Nghĩ đến việc hiện tại cô chưa có xe đi làm, sau này có lẽ mỗi ngày đều phải đi nhờ xe anh ta, nên cô cảm thấy sau này phải lấy lòng anh ta là chuyện nhất thiết phải làm.

Long Dạ Tước nhìn cô gái hoàn toàn có chút biến tướng, đôi mày ngài chau lại, “Ngồi xe được, nhưng tôi thích im lặng.”

“Yên tâm, tôi cũng không phải người nhiều chuyện.” Tô Lạc Lạc cười mỉm chi, đảm bảo không nói chuyện.

Mở cửa ghế lái phụ ngồi vào, Tô Lạc Lạc cầm điện thoại lên tìm hiểu sơ lược sự phát triển của studio, quả nhiên có một bài báo cực kỳ rõ ràng về khởi nguồn và cả thành viên quan trọng của studio, hơn nữa, còn có hình chụp chung của bà chủ với rất nhiều minh tinh lớn, danh nhân thành đạt.

Hơn nữa, rất nhiều chuyên gia trang điểm xuất thân từ đây sau này đều trở thành chuyên gia trang điểm chuyên dùng của minh tinh nào đó với mức lương hậu hĩnh, lương hàng năm rất lý tưởng, Tô Lạc Lạc thế là tự âm thầm cổ vũ bản thân, nếu một ngày nào đó cô có thể trở thành chuyên gia trang điểm chuyên dùng của minh tinh nào đó, vậy nghĩa là thành danh rồi.

Cô quả nhiên vô cùng im lặng, còn Long Dạ Tước tập trung lái xe, đôi tay dài đặt trên vô lăng tao nhã hấp dẫn.

Tô Lạc Lạc chỉ khi không khí trở nên ngột ngạc mới quay nhẹ đầu nhìn sang người đàn ông kế bên, cô là chuyên gia trang điểm, tay cô đã chạm vào không ít khuôn mặt khác nhau, nhưng người đàn ông ở bên cạnh này, không nghi ngờ gì, là người có khuôn mặt thuộc dạng xuất chúng.

Đúng là được sinh ra với một ngoại hình đẹp mà.

Khuôn mặt nhìn nghiêng của anh như núi cao vậy góc cạnh phân biệt rõ ràng, còn lông mi anh ta vừa dài vừa dày, cong vút tạo thành độ cong mê người, chiếc mũi cao thẳng, đôi môi mỏng gợi cảm, và cả cái cằm chẻ tiêu chuẩn đẹp trai nữa.

Ngoại hình của tên này, đúng là tuyệt tác mà.

Nếu anh ta làm diễn viên hay đại loại thế, thì khi này đảm bảo anh ta đã nổi như cồn rồi.

“Đến đâu xuống xe?” Bất giác, anh ta mở miệng nói với giọng trầm thấp.

Tô Lạc Lạc nhìn sang bên cạnh, chỉ một trạm xe buýt nói, “Xuống xe ở đây.”

“Cô đi đâu làm gì?” Long Dạ Tước hiếu kỳ nheo mắt hỏi.

“Tôi đi làm đó!” Tô Lạc Lạc nói xong, không quên quay đầu lễ phép nói một câu “Cám ơn anh!”

Cô đeo ba lô nhỏ đi về con đường phía trước.

Phía sau, chiếc Rolls Royce màu bạc chậm rãi di chuyển, Long Dạ Tước nhìn thân hình đi rất nhanh trong dòng người, chân đạp ga, xe hòa vào dòng xe cộ bên cạnh, trực chỉ hướng công ty anh đi.

Tô Lạc Lạc vô cùng hào hứng phát hiện, sau này nên dừng ngay góc đường đó, vì đi bộ chỉ năm phút là tới studio rồi.

Vừa vào studio, cô tiếp tân dẫn cô vào phòng làm việc của Trình Phương, Trình Phương đã chuẩn bị xong thẻ nhân viên cho cô, nói với cô, “Sau này có mặt vào mỗi sáng chín giờ, nếu có công việc đặt hẹn đặc biệt sớm, tụi chị sẽ thông báo trước cho em.”

“Được ạ, chị Phương.” Tô Lạc Lạc cầm thẻ nhân viên lên đeo trước ngực, khiến tâm trạng cô vô cùng phấn khởi.
 

Bình luận facebook

Top Bottom