2L

Bài viết
584
Reaction score
308
Points
63
Chương 226
Long Dạ Tước nhìn thấy nụ cười tràn đầy tâm tư của Đơn Doanh, anh nói với Tô Lạc Lạc, “Ăn no chưa? Ăn no chúng ta vào trong sảnh lớn, buổi đấu giá bắt đầu rồi đó.”

Tô Lạc Lạc vội gật đầu, “Em ăn no rồi.”

“Được, vậy chúng ta đi thôi!” Long Dạ Tước nói xong, cách lại chiếc bàn thì đưa tay ra, bàn tay của Tô Lạc Lạc cũng kê lên đó, bị anh ta dùng sức nắm lại, Tô Lạc Lạc nói với Đơn Doanh, “Thất lễ trước đây.” Nói xong, hai người nắm lại tay từ lối đi bên cạnh rời đi.

Mà Đơn Doanh lại thấy ngại có chút không biết phải làm như thế nào, cô cắn vào môi, trong ánh mắt thoáng qua một hơi sắc oán hận, Tô Lạc Lạc quả nhiên đến bạn cũng không muốn làm với cô sao? Đơn Doanh như cô khi nào đã hạ thấp người xuống cầu xin một người làm bạn chứ?

Xem ra Tô Lạc Lạc này đúng là không mang cô để trong mắt rồi đó!

“Có gì tài giỏi chứ! Không phải cũng ỷ vào sự yêu thích của Long Dạ Tước sao?” Đơn Doanh buồn phiền uống một ly rượu, nhưng giờ đây, có một đàn ông đến bên cạnh cô, nhưng bị cô lạnh mắt nhìn một cái, cô trước tiên rời đi. Trong sảnh lớn, tiết mục đấu giá quan trọng của buổi tiệc đêm nay sắp được bắt đầu rồi đó, hôm nay Đơn Doanh rất tức Tô Lạc Lạc, cô không tự chủ gọi một chị em tốt ra giá với cô, nếu như Long Dạ Tước thích xâu ngọc trai đó, như vậy, cô cũng không muốn anh dễ dàng có được, trái lại cô muốn xem thử, người đàn ông này vì Tô Lạc Lạc có thể ra giá bao nhiêu, đối với cô mà nói, dù cho người của cô có ra giá cao bao nhiêu, cuối cùng, ở trong công ty từ thiện của gia đình chuyển tiền một lần thì được rồi, đối đế quá cô làm sổ sách giả là được rồi.

Nhưng cô tuyệt đối không cho Long Dạ Tước dễ dàng có được xâu ngọc trai đó. Những khách mời cũng kết thúc buổi tiệc tối, dần dần đi đến trong sảnh lớn, Long Dạ Tước và Tô Lạc Lạc ngồi vào bàn đầu, Tô Lạc Lạc cúi đầu nhìn vào sổ tay tuyên truyền, lật đến trang có hình xâu ngọc trai đó, đây đúng là xâu ngọc trai hoàn mỹ trên thế gian khó mà thấy được, những hạt ngọc trai to tròn có độ sáng, hơn nữa, bên trong chính giữa còn cách một viễn kim cương hồng, còn toát ra một hơi sắc thời trang.

Tô Lạc Lạc thực sự rất thích xâu ngọc trai này, đây là vật sưu tầm của mẹ. Được thôi, khoảnh khắc buổi đấu giá cũng đang khẩn trương tiến hành, người chủ trì ở trên sân khấu, trước tiên là giới thiệu mười món báu vật này, mỗi một phần đều có giá trị đặc biệt của nó, mà trong những khách mời đêm nay, cũng có không ít người là vì những báu vậy này mà đến đây đó, món đầu tiên bắt đầu, cao gấp ba giá ban đầu bán đi rồi.

Đơn phu nhân ngồi trên một bàn khác cũng rất vui, bởi vì ở đây có được một đồng tiền nào, bà đều dùng trên việc từ thiện, đây có ý nghĩa là, công ty của bà có thể giúp được càng nhiều người hơn.

Liên tiếp ba món, đều bán được với giá tốt, tiếp theo đó, thì đến món đồ mà Đơn phu nhân quyên góp, đó là một xâu ngọc trai vô cùng quý hiếm, lần này trong những khách mới nữ, thì có người để mắt đến rồi đó, quyết định bằng giá cao mua vào.

Khi người chủ trì bắt đầu gọi giá, giờ đây giá lên xuống, đều là một trăm ngàn, năm chục ngàn thêm vào đó, cũng có thêm một lần năm trăm ngàn, tóm lại, một sợi dây chuyền ngọc trai có giá một triệu, chớp mắt đã đến giá ba triệu, sau đó, ba triệu vẫn chưa dừng lại, còn có người tiếp tục ra giá.

Long Dạ Tước ở bên cạnh Tô Lạc Lạc vẫn chưa mở miệng, anh đang đợi người ra giá cao xuất hiện, sau đó, anh lấy giá tuyệt đối áp đão có được, chủ yếu, nhưng chuyện thú vị như vậy cũng là một chuyện vui trong buổi đấu giá, anh cũng không muốn phá hoại.

“Năm triệu...” Một khách nữ nhẫn tâm, thì ra giá.

“Được! Năm triệu lần đầu tiên.”

“Năm triệu lần thứ hai...”

“Mười triệu!” Một gióng nói trầm ấm vang lên.

“Được! Bên đây chúng ta ra giá mười triệu đó! Là ngài Long, còn ai có giá cao hơn giá này không?”

“Mươi một triệu!” Bên cạnh có một cô gái giơ tay.

Chính là bạn nữ mà Đơn Doanh sắp xếp đó.

Ánh mắt của Long Dạ Tước quét qua đứa con gái ra giá này, anh ta trực tiếp ra giá, “Năm mượi triệu!”

Đứa con gái giơ tay lập tức bị làm đến giật mình, mà những tiếng oa lên trong sảnh lớn không ngừng vang lên, trời ơi! người nhà họ Long có thể ai náy đều biết, vị Long thiếu gia này cũng quá xa hoa đó rồi! Một dây chuyền chỉ cần một triệu, quả nhiên bị kêu giá lên đến giá năm mươi triệu.

Đứa con gái này đang do dự có nên tiếp tục ra giá hay không? Ánh mắt của Đơn Doanh ở xa trố lên nhìn vào cô, đứa con gái này chỉ có thể nhẹ tiếng ra giá thêm một lần, “Năm mươi năm triệu.”

“Tám mươi triệu!” Giọng nói của Long Dạ Tước trực tiếp đè qua đứa con gái này.

Trên mặt của cô gái này đỏ lên, trực tiếp không thể lên tiếng, dù cho Đơn Doanh ở xa kia luôn dùng ánh mắt ra hiệu, cô cũng không dám ra giá nữa, lỡ như ra giá đến xảy ra chuyện thì sao?

Tô Lạc Lạc cũng bị làm đến ngây ngô, người đàn ông này có cần ra giá cao như vậy không? Dù cho anh mua vì cô, nhưng mà gọi đến giá này, đã quá cao rồi đó, cô cũng có tâm lý từ bỏ muốn có được sợi dây chuyền này rồi đó.

Đơn phu nhân hoàn toàn cũng là lần đầu tiên gặp được chuyện như vậy, mà bà hiển nhiên biết được cái giá này, chính là bạn của con gái, hoàn toàn vì muốn nâng giá cao lên.

“Tám mươi triệu lần đầu tiên, tám mươi triệu lần thứ hai, tám mươi triệu lần thứ ba...” Người chủ trì đập búa định giá.

Đơn phu nhân nhìn sang Long Dạ Tước, có chút có lỗi than một hơi, bà tính là một lát nữa sẽ đơn độc nói chuyện với anh, đây qúa bất ngờ rồi đó.

Tiết mục đấu giá kết thúc, chỉ cần thời gian nữa tiếng, mười món đồ đã bán được giá tốt, nhưng bên trong chính là giá của dây chuyền ngọc trai đó có giá cao nhất, đến nổi những thời gian còn lại, khách mời đều đang bàn tán về chuyện này.

Đơn phu nhân bước đến trước mặt của Long Dạ Tước, lịch sự nói với anh, “Ngài Long, tôi có thể nói chuyện với anh một lát được không?”

Long Dạ Tước lập tức kéo theo Tô Lạc Lạc đứng lên, “Tôi có thể dẫn theo cô ta không?”

“Được!” Đơn phu nhân đương nhiên vui mừng.

Theo sau Đơn phu nhân đến một căn phòng yên tịnh, Đơn phu nhân trước tiên ngay thẳng xin lỗi, “Xin lỗi, ngài Long, lúc nãy khi đấu giá, con gái tôi cố tình nâng giá lên, cho nên, sợi dây chuyền ngọc trai này tôi quyết định lấy giá năm triệu giao dịch với anh, anh thấy như thể nào?” Tô Lạc Lạc nhìn vào tâm ý này của mẹ, trong lòng đúng là nể phục đó, nhưng mà Long Dạ Tước bên cạnh cô chỉ hờ hửng cười một tiếng, “Đơn phu nhân, tôi tình nguyện ra giá này, hơn nữa, tôi đối với chuyện từ thiện cũng rất nhiệt tình, càng ủng hộ sự nghiệp này của nhà họ Đơn, cho nên, duy trì giá ban đầu!”

Đơn phu nhân lắc đầu, “Đây... cái giá này quá cao rồi đó, sợi dây chuyền đó không đáng giá cao như vậy.”

Long Dạ Tước híp mắt cười, nhìn sang người con gái bên cạnh, “Đây là quà tôi tặng cho cô ta, tôi tin là đối với sợi dây chuyền này của bà mà nói, tuyệt đối đáng cái giá này, cô ta cũng thích.”

Giờ đây Đơn phu nhân, mới cảm nhận được tình cảm mà Long Dạ Tước đối với Tô Lạc Lạc, nghĩ lại con gái ngu ngốc của bản thân còn suy nghĩ bậy bạ, đúng là không lượng sức mà.

Bà ta có chút ngạc nhiên với ý nghĩa của câu nói này, bà nhìn sang Tô Lạc Lạc, “Tô tiểu thư, cô rất thích sợi dây chuyền này sao? Sợi dây chuyền này đối với cô mà nói, có ý nghĩa đặc biệt trân trọng như thế nào vậy?” Trái tim của Tô Lạc Lạc căng thẳng lên mấy phần, cô đương nhiên không thể nói với mẹ, ý nghĩa ở đâu rồi, cô gật đầu, “Đúng, con rất thích sợi dây chuyền này.”
 

2L

Bài viết
584
Reaction score
308
Points
63
Chương 227
Tiếp theo sau của buổi yến tiệc, còn có tiết mục khiêu vũ, sau khi trải qua một ven khẩn trương đấu giá, bầu không khí của cả buổi yến tiệc lại trở nên tốt đẹp hơn, mà còn rất có tình cảm, Đơn Doanh giận đến một mình buồn bực trong phòng trên lầu hai, Long Dạ Tước quả nhiên không quan tâm đến tiền bạc, anh cũng muốn đấu giá được sợi dây truyền ngọc trai đó tặng cho Tô Lạc Lạc, đó là đồ vật của mẹ đó, Tô Lạc Lạc vì sao muốn lấy chứ?

Tám mươi triệu, đây xem như là một cái giá trên trời đó.

Hơn nữa, Đơn Doanh cũng có chút tức giận, giữa Long Dạ Tước và Tô Lạc Lạc quả nhiên cũng có con rồi, chẳng lẽ Long Dạ Tước thích cô, chính vì cô đã sinh con của anh sao?

Cửa phòng của cô được đẩy ra, chị em tốt của cô bước đến phía trước, nói với cô, “Tiểu Doanh tiệc khiêu vũ sắp bắt đầu rồi đó, cậu có muốn đi xuống không?”

Đơn Doanh hứ một tiếng, “Tớ không có hứng thú, những người đàn ông đó tớ nhìn vào cũng thấy chán.”

“Tớ biết cậu chỉ thích Long Dạ Tước thôi! Nhưng mà người ta đã có bạn gái rồi, nhưng mà, cậu là Đơn tiểu thư, là phía chủ nhà của buổi tiệc này, chỉ cần cậu chủ động mời anh ta nhảy một điệu múa, tớ nghĩ anh ta dù thế nào đi nữa, cũng không từ chối cậu đâu, nhiều khách mời ở đây đều đang nhìn đó!”

Ánh mắt của Đơn Doanh sáng lên, ngước đầu lên nhìn vào chị em tốt, “Cậu nói là sự thật chứ? Tớ mời anh ta, anh ta đúng là sẽ đồng ý chứ?”

“Đây là vấn đề lịch sự, Long Dạ Tước cũng là quý công tử của gia đình giàu có, anh ta chắc chắn không đến nổi không biết phép tắc mà từ chối cậu đâu!”

“Cậu nói rất đúng, nếu như anh ta là một quý ông, anh ta nhất định sẽ không từ chối tớ, hơn nữa, anh cũng không thể nào cả đêm đều nhảy cùng Tô Lạc Lạc mà.” Tự tin của Đơn Doanh đã trở lại, cô nghĩ, Long Dạ Tước không chú ý đến cô, chính vì anh chưa hiểu rõ về cô.

Chỉ cần anh hiểu được mặt tốt đẹp của cô, cô nhất định mạnh hơn Tô Lạc Lạc gấp mười lần. Trong sàn nhảy, Tô Lạc Lạc có chút khẩn trương, bởi vì cô nhảy múa thực sự rất tệ, nhớ lại lần trước nhảy múa cùng anh, cô cố tình đạp vào chân anh, nhảy đến một nữa thì rời đi, mà đêm nay, tâm trạng của cô đã không còn là hồi lúc mới quên biết với anh rồi, cô đúng là phải rất nghiêm túc đảm nhận vai trò là bạn nhảy của anh.

“Thực tình em không biết khiêu vũ mà.” Tô Lạc Lạc chích ngừa với anh ta trước.

Long Dạ Tước ôm lại eo của cô, mang cô sát gần với bản thân một chút, “Anh sẽ dạy cho em.” “Ờ! Được thôi!” Tô Lạc Lạc chỉ còn cách gật đầu, Long Dạ Tước đưa tay ra, ôm lại chiếc eo của cô, xoay chuyển cơ thể liền bước vào trong sàn nhảy, đây là một âm nhạc có bốn tiết tấu chậm, những khách mời trong sàn nhảy, đều nhảy rất tuyệt đẹp, Tô Lạc Lạc theo bước nhảy của Long Dạ Tước, từ từ lắc lư chiếc eo, chiếc eo thon mảnh mai, bàn tay của người đàn ông tuyệt vời ôm lại, cảm nhận sự dịu dàng chiếc eo thon của cô, trong ánh mắt sâu sắc của Long Dạ Tước thêm vào chút ý nóng bỏng.

Tô Lạc Lạc có chút xấu hổ không dám nhìn ánh mắt của anh, cô rõ ràng cảm nhân được nhiệt độ nóng bỏng có thể làm con người tan chảy trong mắt của anh, đột nhiên, bàn tay lớn của Long Dạ Tước lọt vào phía sau đầu của cô, nhẹ nhàng ấn một cái, khuôn mặt nhỏ của Tô Lạc Lạc liền sát vào trước ngực của anh, chôn sâu vào trong.

Giờ đây, cô đúng là có chút ngại không dám nhìn ánh mắt của những người xung quanh, cô dứt khoát thà trở thành con đà điểu, ôm sát trước ngực của anh, từ từ nhảy múa, trong khi hô hấp, toàn là hơi thở thanh thoát rất dễ chịu của người đàn ông này.

Nơi u ám bên cạnh, trong ánh mắt của Đơn Doanh chiếu ra một ánh mắt đố kỵ, cô cắn vào môi, đợi đến lúc điệu nhảy này kết thúc, cô phải tìm một cơ hội thích hợp nhảy múa cùng Long Dạ Tước.

Cuối cùng, một bản nhạc đã kết thúc, âm nhạc đổi thành bản nhạc thoải mái, khách mời đều ở bên cạnh nghỉ ngơi, thưởng thức rượu ngon, Đơn Doanh đã nhắm chuẩn cơ hội, một bộ đầm dạ hội màu đỏ thu hút tầm nhìn, khi cô đi ngang qua, có được rất nhiều sự chú ý và mong đợi của nam tính, hy vọng có cơ hội nhảy múa cùng cô.

Sau đó, họ chỉ có thể mở to mắt lên nhìn vào Đơn Doanh bước ngang qua họ, bước đến bên cạnh của Long Dạ Tước, Đơn Doanh dùng giọng điệu trong trẻo mở lời, “Anh Long, tôi có thể cùng anh nhảy một điệu nhảy không?”

Tô Lạc Lạc đang ở bên cạnh uống nước, trái tim của cô níu lại một cái, cô thực sự là không thích Đơn Doanh quá gần Long Dạ Tước, cô nhìn sang Long Dạ Tước, đang nghĩ anh sẽ làm như thế nào.

“Xin lỗi, tôi mệt rồi.” Long Dạ Tước trực tiếp lạnh lùng từ chối.

Sắc mặt của Đơn Doanh có chút thay đổi, Long Dạ Tước quả nhiên lấy lý do mệt mõi từ chối cô hay sao? Đương nhiên, cô sẽ không cam tâm như vậy, cô nhếch môi cười, “Không sao cả! Tôi có thể đợi anh nghỉ ngơi một lát.”

“Đêm nay, toàn bô thời gian của tôi đều thuộc về cô ta rồi.” Ánh mắt của Long Dạ Tước lọt trên người của Tô Lạc Lạc, tình cảm chiều chuộng trong đôi mắt, người bên cạnh đã nhìn thấy hết. Sắc mặt của Đơn Doanh có chút không chịu đựng được nữa, cô cắn vào môi, không ngờ là Long Dạ Tước quả nhiên một lần cơ hội cũng không cho cô, mà mọi thứ này, cũng chỉ vì Tô Lạc Lạc đó, cũng không biết đã cho người đàn ông này uống thuốc mê gì rồi, khiến trong ánh mắt của anh chỉ nhìn thấy người phụ nữ này thôi, những người con gái khác lại xem như không nhìn thấy.

“Tô tiểu thư, tôi mời bạn trai của cô nhảy một điệu múa, cô không có ý kiến mà!” Đơn Doanh chỉ có thể mở lời với Tô Lạc Lạc, cô nghĩ, nếu như Tô Lạc Lạc từ chối cô, vậy sau này thì cô có lý do giận cô ta rồi đó.

Tô Lạc Lạc có chút sửng người ra, cô ta vẫn là không chịu bỏ cuộc, cô nhếch môi cười, “Tôi không làm chủ được, cô vẫn là hỏi anh ta đi!”

Cô mang trái banh đá lại cho Long Dạ Tước, sắc mặt của Long Dạ Tước lộ ra chút ý bài xích, đây khiến cho Đơn Doanh đã không còn can đảm hỏi thêm một lần nữa, cô cắn vào môi nói, “Vậy thất lễ rồi.”

Khi quay lưng, khóe mắt của Đơn Doanh đã uất ức đỏ lên, cô muốn khóc ra rồi đó, mà lúc nãy, khi cô bước qua đây, nhiều người như vậy nhìn vào cô, hiện nay, những người đó nhìn cô bị Long Dạ Tước từ chối rồi đó.

Cô xưa nay tính tình hơi kiêu ngạo, đương nhiên không chịu được uất ức như vậy, cô che môi lại chạy theo hướng phòng vệ sinh, Đơn phu nhân ở gần đó nhìn thấy cảnh này, chỉ có thể than một tiếng.

Buổi khiêu vũ kết thúc, khách mời dần dần cũng quay về, Tô Lạc Lạc muốn tìm cơ hội chào tạm biệt với ba mẹ, cô cũng không nhìn thấy ba nhiều, ông giống như đang tiếp đón những khách mời có tuổi tác, cô không tìm thấy Đơn phu nhân, cô hỏi một nhân viên phục vụ.

Nhân viên phục vụ chỉ tay vào hướng lầu hai, “Cô lên lầu hai tìm thử xem! Đó là phòng nghỉ ngơi mà Đơn phu nhân thường hay sử dụng đó.”

“Được!” Tô Lạc Lạc gật đầu, quay đầu nhìn sang Long Dạ Tước, “Vậy em lên đó nha! Anh ở đây đợi em nhé.”

“Được!” Long Dạ Tước nhẹ giọng nhận lời.

Tô Lạc Lạc từng bước từng bước bước lên lầu hai, cô đang tìm kiếm, thì nghe thấy bên trong một phòng nghỉ ngơi truyền đến một tiếng la mắng tràn đầy oán hận, “Cô ta là thứ gì chứ? Cô ta bằng cái gì mà có được anh ta chứ?”

Trong lòng của Tô Lạc Lạc ngây ra, giọng nói là của Đơn Doanh, cô đứng trước cửa, thì nghe thấy Đơn Doanh đang khóc lóc và la mắng với chị em tốt, “Cô ta cứ nghĩ là có gương mặt giống tớ, thì sẽ có được sự để ý của ba mẹ, cô quá tự tin rồi đó, tớ mới là con gái của nhà họ Đơn, cô là thứ gì chứ? Cô ta thứ gì cũng không phải, nói không chừng cô ta chính là loại con hoang của người nào đó sinh ra.”
 

2L

Bài viết
584
Reaction score
308
Points
63
Chương 228
Trái tim của Tô Lạc Lạc giật mạnh một cái, đây đã không chỉ là đang la mắng cô, mà là đến ba mẹ cũng bị lôi kéo vào la mắng cùng lúc, cô tuy rằng có thể nhiều lần nhẫn nhịn, nhưng mà câu nói này, cô thực sự không thể nhịn được nữa.

Cô không tự chủ đẩy cửa vào, nói với Đơn Doanh đang ngồi trên ghế sofa, “Xin cô nói chuyện khách sáo một chút, cô là tiểu thư của nhà họ Đơn, sẽ không có người giành giật với cô, cô còn có gì không mãn nguyện chứ?”

Đơn Doanh không ngờ là cô quả nhiên đứng ở ngoài nghe lén, cô cười lạnh một tiếng, “Cô quả nhiên dám nghe lén tôi nói chuyện sao?”

“Tôi không phải nghe lén, tôi là đến tìm ba mẹ cô chào tạm biệt đó, chỉ là tình cờ nghe thấy thôi.”

“Đó là ba tôi, mẹ tôi, cô thân mật nhích gần quá làm gì chứ? Cô không biết xấu hổ hay sao?” Đơn Doanh lập tức la mắng.

“Cô…” Tô Lạc Lạc tức muốn điên lên.

“Tôi như thế nào hả? Chẳng lẽ cô muốn đợi khi, với ba mẹ tôi làm tốt quan hệ, để nhận làm ba mẹ nuôi gì đó hay sao? Cô còn muốn ỷ vào việc có gương mặt giống tôi, muốn có lợi ích từ nhà họ Đơn sao?” Đơn Doanh cười lạnh ra tiếng.

Tô Lạc Lạc cắn vào môi, cô đúng thực là muốn trực tiếp nói với cô, cô không cần thiết làm như vậy, cô cũng là người của nhà họ Đơn.

Nhưng mà, Đơn Doanh còn chê những lời cô nói lúc nãy không đủ kích thích cô, tiếp túc lớn tiếng nói, “Cũng không nhìn thử mình là loại hàng gì, con chó con mèo giống như cô vậy cũng muốn tiếp cận ba mẹ của tôi, giả vờ ngoan hiền trước mặt ba mẹ tôi, cô đây là không biết xấu hổ, có phải không?”

Sắc mặt của Tô Lạc Lạc tái nhạt, cô giận dữ quá đột nhiên cười ngược lại, cuối cùng cô không muốn nhịn nữa, sau khi cô cười, hít một hơi sâu và nói, “Tôi không phải chó mèo gì cả, tôi là em gái của cô.”

Trên mặt chế giễu của Đơn Doanh chấn động ngạc nhiên nhìn vào cô, “Cô nói cái gì?”

Mà chính ngay lúc này, cánh cửa phía sau đẩy vào, vợ chồng Đơn phu nhân bước vào trong, nhưng mà, họ không nghe thấy những lời mà Tô Lạc Lạc nói lúc nãy. Tô Lạc Lạc quay đầu qua nhìn ba mẹ bước vào, khóe mắt của cô đột nhiên đỏ lên, nhưng Đơn Doanh càng cười chế nhạo hơn, “Cô quả nhiên còn dám tự xưng là em gái của tôi sao, quá nực cười rồi đó, cô rốt cuộc muốn làm gì đây? Cô đúng là muốn thay thế địa vị của tôi trong nhà họ Đơn hay sao? Tôi chính xác là có một người em gái sinh đôi, nhưng em ấy khi sinh ra đã thì đã chết rồi.”

Đơn phu nhân thấy con gái nói chuyện khó nghe như vậy, bà vội trách mắng, “Tiểu Doanh, con nói bậy gì, sao con có thể nói chuyện với Tô tiểu thư như vậy chứ?”

Trước cửa, đang đứng một dáng người cao to, lúc nãy Long Dạ Tước đã có chút lo lắng cho Tô Lạc Lạc, giờ đây, anh đứng ngay trước cửa, đúng lúc nghe thấy câu nói này của Đơn Doanh, thân hình thon dài của anh đã bước vào trong. Tô Lạc Lạc nhìn thấy anh bước vào trong, sự uất ức của cô trong vô tình càng mãnh liệt hơn, khóe mắt cô đỏ lên, Long Dạ Tước bước qua đây, dịu dàng ôm vai của cô vào trong lòng, Long Dạ Tước quay đầu qua nhìn sang Đơn Doanh đang hung hăng bên cạnh, “Lạc Lạc luôn nhường nhịn không ảnh hưởng đến cuộc sống của cô, mà giấu lại chân tướng, nhưng quả nhiên cô một lần đến một lần ép buộc, cô rõ ràng không xứng đáng làm chị gái của cô ta.”

Đơn phu nhân là người đầu tiên ngạc nhiên, bà vội nhìn sang Long Dạ Tước, “Ngài Long, ngài đang nói gì đó?”

Long Dạ Tước nhìn vào vợ chồng nhà họ Đơn, ánh mắt bình tĩnh nói, “Lạc Lạc là đứa con khác của hai người, cô ta không có chết, cô vẫn còn sống.”

“Cái gì?” Đơn phu nhân ngạc nhiên che miệng lại, không dám tin vào nhìn sang Tô Lạc Lạc, “Con…Con là đứa con gái khác của dì sao? Sao có thể được chứ?”

“Nhưng mà đứa con gái nhỏ của chúng tôi sớm ngay lúc sinh ra thì…” Đơn chí Hòa nói.

“Đích thực, cô ta là con gái của hai người.” Long Dạ Tước vô cùng khẳng định nói.

“Ba, mẹ, hai người đừng bị cô ta lừa gạc, cô ta mới không phải.” Đơn Doanh hổn hển nói.

Tô Lạc Lạc cắn vào môi phản bác lại, “Dù cho cô có tin hay không, nhưng tôi chính là em gái của cô.”

“Lạc Lạc, Con… Sao con có thể khẳng định như vậy, nói là con gái của dì vậy?”

“Lần trước bạn con có xin dì một cọng tóc dì còn nhớ không? Con đã tự ý đi xét nghiêm adn, hiển thị ra con và dì là quan hệ mẹ con, lúc đó con cũng không dám tin vào, nhưng mà, chân tướng lại là vô cùng chính xác đó.” Tô Lạc Lạc kích động nhìn sang mẹ, nói ra chuyện này.

Nước mắt của Đơn phu nhân đột nhiên rơi ra từ khóe mắt, bà liền ôm lại Tô Lạc Lạc, “Con là con gái của mẹ, con đúng là con gái của mẹ, quá tốt rồi, quá tốt rồi.”

“Đây khiến người không thể tin được…Sao con có thể vẫn còn sống chứ?” Đơn chí Hòa vui mừng ngạc nhiên chen lẫn với nhau.

“Con không biết năm đó như thế nào con có thể sống sót được nữa, có thể năm xưa mẹ con ở đó lượm con về đó!” Tô Lạc Lạc cũng chỉ có thể nói như vậy, chuyện đã qua hai mươi mấy năm rồi, ai còn có thể nói rõ chứ?

“Mẹ của con?” Ánh mắt của Đơn phu nhân tràn đầy cảm kích.

“Mẹ muôi của con.” Tô Lạc Lạc thút thít.

Đơn Doanh ở bên cạnh trố mặt to lên, giấy phút này, trên mặt của cô nóng rát, giống như vô tình bị người khác dùng sức tát mấy bàn tay vào mặt, trong lòng của cô hoảng hốt, sợ hãi, chuyện cô sợ nhất, quả nhiên thành sự thật rồi đó, Tô Lạc Lạc đúng là em gái của cô.

“Trời ơi! Đứa con của tôi, đứa con của tôi còn sống trên đời này.” Khoảnh khắc này Đơn phu nhân, đối mặt với đứa con gái còn sống, trong lòng tràn đầy sự áy náy và tự trách.

Khóe mắt của Tô Lạc Lạc cũng ướt mờ đi, nước mắt đã thấm ra, cô giấu quá mệt mõi rồi đó, cô đúng là rất muốn quay trở lại bên cạnh của ba mẹ, họ tốt như vậy, thân thiết như vậy, cô đúng là không muốn rời xa họ.

“Mẹ…” Tô Lạc Lạc nhẹ tiếng hô lên, ập vào trong lòng của Đơn phu nhân.

“Con ơi…” Đơn phu nhân ôm lại Tô Lạc Lạc ngạc nhiên vui mừng khóc lên.

Long Dạ Tước cũng thở phào một hơi, nhìn thấy Tô Lạc Lạc từ đầu quay về nhà họ Đơn, anh đúng là mừng thay cho cô, như thế này, trái tim của cô sẽ không cô đơn nữa.

Mà bên cạnh, còn đang đứng mấy chị em tốt của Đơn Doanh, cũng đều oa một tiếng trong lòng, em gái sinh đôi của Đơn Doanh quả nhiên đã sống lại rồi đó, thì đang đứng trước mặt họ, sau này, ngày tháng của Đơn Doanh không dễ sống rồi đó.

Khoảnh khắc này Đơn Doanh đang nắm chặt lại nấm đấm, cô thực ra cũng đang hy vọng đây là một giấc mơ, đợi sau khi cô tỉnh dậy, cô vẫn là đứa con duy nhất của nhà họ Đơn.

Nhưng mà, chuyện này lại không đơn giản như vậy, cô biết đó đã là sự thật rồi.

Lại nhìn vào ánh mắt kích động mà áy náy của ba mẹ nhìn vào Tô Lạc Lạc, cô biết được, sau này, Tô Lạc Lạc sẽ trở thành đứa con mà họ yêu thương trong lòng nhất, còn cô, sẽ bị để sang một bên.

Tô Lạc Lạc và Đơn phu nhân công khai chuyện này, Đơn phu nhân sờ trên mặt của cô, “Con ơi, con sống có tốt không? Những năm qua, con sống có tốt không?”

“Tốt, con sống rất tốt.” Tô Lạc Lạc nhếch môi cười, đối mặt với ba mẹ, cô tuyệt đối không thể biểu hiện ra uất ức nào cả.

Dù là nghe được cô nói như vậy, Đơn phu nhân vẫn là rất đau lòng đó, bà lập tức muốn bồi thường lại tình yêu của hai mươi mấy năm qua, muốn mang tất cả những gì bà có đều giao hết cho cô.

“Tiểu Doanh, mau, mau qua đây làm quen một cái, đây là em gái con đó, em gái ruột đó.” Đơn phu nhân giới thiệu với con gái.

Đơn Doanh nhìn vào Tô Lạc Lạc, trong mắt rõ ràng không có chút vui mừng, cô lạnh mặt lại, khoanh lại đôi tay, hứ nhẹ một tiếng, “Ai biết có phải là thật không đây.”

Tô Lạc Lạc nghe được câu nói này, cô trực tiếp nói, “Tôi có thể làm thêm một lần dna” Đơn phu nhân ở bên cạnh vội vàng nói, “Không cần xét nghiêm nữa, mẹ tin con.” Không quan tâm thật hay là giả, bà cũng kiên định tin vào đây là đứa con nhỏ mất đi của bà.
 

2L

Bài viết
584
Reaction score
308
Points
63
Chương 229
Đơn phu nhân luôn nắm lại tay của Tô Lạc Lạc, cũng không chịu buông ra, bà cứ như vậy nhìn vào đứa con gái út của mình, trong ánh mắt toàn là áy náy và tự trách, năm đó sao bà có thể cứ nghĩ là đứa con gái đó đã không được cứu chứ?

Vậy sau đó làm sao mà sống sót được chứ, cô chỉ là trẻ sơ sinh, rốt cuộc là đắc tội với ai vậy chứ? Đơn phu nhân nhớ mại mại khi sinh đứa con thứ hai, chỉ có hơn bốn cân, nhỏ bé đến nổi bà cũng thấy đau lòng muốn chết, khi nghe được không có hơi thở, cả con người bà cũng suy sụp.

Hiện nay, bà đúng là không dám tin vào đứa con gái thì không bị tổn thương tí nào, đã trưởng thành đứng trước mặt bà, bà đúng là quá kích động rồi đó, quá kích động đó.

Đơn Doanh thấy ba mẹ luôn nhìn vào Tô Lạc Lạc, cô đột nhiên có chút tức giận cầm lên cái túi xách trên ghế sofa, “Ba, mẹ, con về trước.”

Trong khẩu khí rõ ràng là giận dữ mà, Tô Lạc Lạc nhìn vào dáng quay lưng của Đơn Doanh, trái tim níu chặt lại, cô biết, sự trở lại của cô, tuyệt đối sẽ ảnh hưởng đến Đơn Doanh.

Đơn phu nhân phát hiện ánh mắt của cô lo lắng nhìn vào Đơn Doanh, bà vội an ủi nói, “Lạc Lạc, đừng lo lắng, chị con có thể chỉ là nhất thời chưa chấp nhận được con, sau này chúng ta sẽ cùng cô ta sống hoà thuận với nhau.”

“Ba, mẹ... Xin lỗi...” Tô Lạc Lạc xin lỗi, bởi vì cô sớm đã biết được chân tướng, nhưng đến hiện nay mới chịu nói ra.

“Con ngốc qúa đi, người nên xin lỗi là ba mẹ mới đúng, năm xưa do ba mẹ quá sơ ý, không phát hiện con vẫn còn sống.” Đơn chí Hoà nhìn vào con gái, cũng không nhịn được chảy rơi nước mắt.

“Đúng đó, con làm sao mà sống được vậy chứ, ba mẹ đúng là rất hối hận không đi nhìn thêm con một lần.” “Không thể trách mẹ được, sau khi mẹ con sinh con, đột nhiên xuất huyết nhiều, ở lại trong bệnh viện hơn nữa tháng mới khỏe, mà lúc đó con là được ý tá bồng đi, ba biết trong mỗi bệnh viện, đều có một nơi để giữ lại những đứa trẻ đã qua đời, ba đúng là không nghĩ đến con vẫn còn sống đó.” Đơn Chí Hoà nắm lại nấm đấm, vô cùng tự trách.

Tô Lạc Lạc đại khái có thể nghĩ đến, vì sao mẹ lại tìm được bản thân rồi, có thể năm đó đứa con mà mẹ sinh ra cũng mới qua đời, cho nên, mẹ tận tay đưa đến phòng trẻ sơ sinh đó, sau đó, mới tìm thấy bản thân năm đó vẫn còn hơi thở.

Có thể khi cô sinh ra không có hơi thở, nhưng sau đó đã đột nhiên hồi phục lại sức sống.

“Con không có trách ba mẹ, con biết ba mẹ là người tốt, nếu như ba mẹ biết được, chắc chắn sẽ không bỏ rơi con.” Tô Lạc Lạc đỏ lên khoé mắt cười lên.

“Được rồi, con ơi, con quay về thì tốt rồi, ba mẹ sau này tuyệt đối không để con chịu khổ nữa đâu.” Đơn Chí Hoà nhìn vào Tô Lạc Lạc, trong ánh mắt tràn đầy tình yêu thương của cha.

Nước mắt của Tô Lạc Lạc một lần nữa tràn ra, từ nhỏ đến lớn, cô chưa hề cảm nhận được một chút ít tình yêu thương từ ba, chỉ có lạnh lùng vô tình, nhưng hiện nay, cuối cùng cô cảm nhận được, ánh mắt dịu dàng mà hiền từ của ba, khiến cô cảm thấy trong lòng vô cùng ấm áp.

“Bác trai Đơn, bác gái Đơn, đêm nay Lạc Lạc cũng mệt rồi, con dẫn cô ta về trước, ngày mai con sẽ dẫn cô ta đến nhà họ Đơn gặp mặt với hai bác.” Long Dạ Tước thấy trời đã tối rồi, dù sau đã nhìn nhận rồi, sau này thời gian vẫn còn dài, không gấp gáp giây phút này.

Đơn phu nhân lau đi nước mắt, đột nhiên bà hiểu rồi, “Hèn chi con nói sợi dây truyền ngọc trai đó của mẹ đối với con mà nói, ý nghĩa lớn như vậy, thì ra ý nghĩa quả nhiên ở đây, cực cho con quá.”

Tô Lạc Lạc gật đầu, “Đúng vậy, bởi vì đó là của mẹ, cho nên, con rất thích.”

“Mẹ nên tặng đó cho con.”

“Không, bác gái, đây cũng là con cống hiến vì từ thiện.” Long Dạ Tước mở lời.

“Cám ơn Dạ Tước chăm sóc cho Lạc Lạc, hai con có kết hôn chưa?” Đơn phu nhân hiếu kỳ hỏi.

Long Dạ Tước nhìn sang Tô Lạc Lạc, cười nhẹ một cái, “Con thì rất muốn đó! Nhưng cô ta vẫn chưa đồng ý.”

Giờ đây Tô Lạc Lạc, cũng cảm thấy có chút xấu hổ, cô nhếch mép môi không nói chuyện.

“Dạ Tước đối với con đúng là tốt đó, Lạc Lạc, đừng bỏ lỡ đó.” Đơn phu nhân cười dặn dò con gái.

“Chúng con đã có hai đứa con bốn tuổi rồi đó.” Long Dạ Tước một lần nữa mở lời.

“Cái gì? Chúng con có con rồi sao?” Vợ chồng nhà họ Đơn một lần nữa bị chấn động, đến con cũng có rồi sao, còn là bốn tuổi rồi sao?

Tô Lạc Lạc gật đầu, “Ừm, một cặp thai long phụng đó.”

Tin tức này khiến cho vợ chồng nhà họ Đơn vừa vui mừng vừa ngạc nhiên, không ngờ là con gái đã có con của nhà họ Long, xem ra hôn nhân này chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.

“Ba, mẹ, ba mẹ khuyên Đơn Doanh cho tốt nha! Con nghĩ đêm nay chị ấy có thể bị đả kích quá lớn rồi đó.” Tô Lạc Lạc cũng không hy vọng làm đến gia đình không vui vẻ.

“Đứa con đó từ nhỏ đến lớn lớn lên bên cạnh ba mẹ, đã nuôi dưỡng bản tính ngang bướng, lúc nãy Dạ Tước nói, con luôn lo nghĩ đến cảm nhận của nó, mới không nhìn nhận ba mẹ, Lạc Lạc, lòng dạ của con đúng là tốt đó.” Đơn phu nhân vui mừng lại đau lòng.

Tô Lạc Lạc được sự khen ngợi của mẹ, trái lại cô thấy có chút ngại, Long Dạ Tước nắm lại tay của cô nói, “Đi thôi! Chúng ta về nhà, ngày mai anh đưa em đến nhà họ Đơn.”

“Được! Vậy chúng con quay về trước đi! Nghỉ ngơi sớm, ngày mai gặp.”

“Ừm, ngày mai gặp.” Tô Lạc Lạc vẫy tay chào tạm biệt với ba mẹ, cùng Long Dạ Tước bước ra phòng nghỉ ngơi.

Phía sau người, vợ chồng nhà họ Đơn luôn cười, sự vướng mắt nhiều năm trong lòng cuối cùng cũng được buông xuống. Khi bước ra sảnh lớn, nhân viễn lễ nghi đã đợi ở đó, họ mang sợi dây truyền mà hôm nay Long Dạ Tước đấu giá được giao cho họ, Long Dạ Tước cầm trên tay, đứa đến trước mặt của Tô Lạc Lạc, “Tặng cho em đó, anh cũng chưa tặng qua quà cho em, đây là món quà đầu tiên đó, sau này, em thích quà gì, anh sẽ không tiếc gì mà mua cho em.”

Phần quà tám mươi triệu, thật tình khiến Tô Lạc Lạc khó mà chấp nhận được, nhưng mà, đây là đồ vật của mẹ, cô lại vô cùng muốn có được, cô đưa tay nhẹ nhàng nhận lấy, ngẩng đầu lên, chạm với ánh mắt sâu sắc của người đàn lòng này, trái tim của cô lập tức nhảy lên mấy cái.

Long Dạ Tước nhìn vào những sắc màu dưới đáy mắt của cô, anh mốc môi cười, chỉ cần có được sự yêu thích của cô, muốn anh làm gì cũng được.

Ngồi vào trong xe, Tô Lạc Lạc mở cái hộp ra, lấy ra sợi dây truyền đó, dù cho đã có những ánh sáng lung linh, nhưng sợi dây truyền này vẫn trắng sáng tinh khiết, giống như toát ra những ánh sáng nhẹ nhàng, vô cùng quý hiếm.

“Long Dạ Tước...Cám ơn anh.” Tô Lạc Lạc nhìn sang cảm kích người đàn ông ở kế bên.

Long Dạ Tước híp lại đôi mắt nói, “Em mới gọi anh là gì đó?”

“Long...” Tô Lạc Lạc lập tức phát hiện, quả nhiên gọi anh ta bằng họ tên luôn, đây giống như không lịch sự cho lắm!

“Bỏ họ đi, gọi lại lần nữa.” Long Dạ Tước bá đạo yêu cầu.

Tô Lạc Lạc ngay lập tức nhếch môi lại, nhẹ nhàng gọi lên một tiếng, “Dạ Tước.”

“Gọi thêm lần nữa, anh không có nghe rõ.” Long Dạ Tước cười và yêu cầu.

Tô Lạc Lạc biết anh đã nghe thấy, nhưng cô vẫn là thanh giọng một cái, nói với anh “Dạ Tước.”

Long Dạ Tước nghe thấy giọng nói véo von của cô gọi tên của bản thân, trước ngực có chút dập dờn, vô cùng hưởng thụ. Sau khi Tô Lạc Lạc gọi xong, cũng có chút xấu hổ, khuôn mặt nhỏ liền nóng lên nhìn sang ngoài cửa sổ, bầu không khí tiếp theo, không tự chủ trợ nên có chút mờ ám tinh tế.
 

2L

Bài viết
584
Reaction score
308
Points
63
Chương 230
Chiếc xe chạy thẳng về biệt thự, dừng xe lại, Tô Lạc Lạc đẩy cửa xe ra bước về hướng sảnh lớn, đột nhiên có một bóng đen lướt qua, Tô Lạc Lạc giật hết cả mình á lên một tiếng, quay lưng lại thì ôm chặt vào thắt lưng của người đàn ông theo phía sau, một khuôn mặt nhỏ vùi vào trước ngực của anh.

Sau khi Long Dạ Tước nhìn thấy cái bóng đen đó, không tự chủ cười nhẹ vỗ vào cô, “Đừng sợ, chỉ là một con chim cú mèo lạc đường thôi.”

Tô Lạc Lạc lúc nãy đột nhiên bị làm giật hết cả mình, giờ đây trái tim cô còn hoảng sợ, cô từ trong lòng của anh ngẩng đầu lên, thì nhìn thấy trên một cành cây, đôi mắt tỏa sáng với ánh sáng màu xanh, cô vẫn còn sợ nhanh chóng chốn lại vào trước ngực của anh, “Rất đáng sợ đó.”

Long Dạ Tước nhìn thấy cô thật tình sợ hãi rồi, anh lập tức cúi người xuống, bế ngang cô lên đi về hướng sảnh lớn, Tô Lạc Lạc chưa từng nhìn qua đôi mắt kỳ lạ như vậy, giống như âm hồn vậy đó, Long Dạ Tước bế cô bước vào trong sảnh lớn, đèn thủy tinh cảm ứng giọng nói lập tức sáng lên.

Long Dạ Tước đặt cô vào ghế sofa, nhìn thấy khuôn mặt của cô vẫn còn chút tái nhạt, đáng thương lại đáng yêu, anh cười trầm nhẹ, “Còn sợ sao?”

“Ừ!” Tô Lạc Lạc gật đầu, dưới đáy mắt lướt qua chút hoảng loạn.

“Vậy anh di chuyển sự chú ý của em nhé! Không thôi, đêm nay em có thể không ngủ được đó.”

“Hả? Anh sẽ hát cho em nghe sao?” Tô Lạc Lạc đang suy nghĩ anh sẽ dùng cách nào để trêu chọc cô đây!

Nhưng mà, đàn ông cười nhẹ nói, “Anh không biết hát, nhưng mà anh biết…” Giây phút sau, anh nâng nhẹ chiếc cằm của cô lên, khiến cho cô ngước đầu lên, và đôi môi nóng rực của anh liền hôn xuống.

Đôi mắt của Tô Lạc Lạc mở to lên, đây chính là phương thức mà anh nói muốn di chuyển sự chú ý của cô hay sao? Trên mặt của cô lúc nãy còn tái nhạt, giờ đây trực tiếp phình đỏ lên, nụ hôn của người đàn ông vừa đặt xuống môi cô dịu dàng lại quyến luyến, khiến cô không thể từ chối được, chỉ có thể không kìm lòng nổi mà chấp nhận.

Dưới đáy mắt của Long Dạ Tước thoáng qua một hơi sắc tình dục mãnh liệt, đêm nay, anh thực sự vô cùng khao khát cô, cho nên, nụ hôn của anh, cũng trở nên nóng rực mà mãnh liệt, có ý đồ khiêu dậy phản ứng của cô.

Đôi mắt của Tô Lạc Lạc lờ mờ, cô cũng biết bản thân không thể từ chối người đàn ông này được nữa, nhưng mà, cô cũng đang thử theo bước của anh, thả lỏng người ra, dựa vào người anh.

Cảm nhận được sự phản hồi của cô, dưới đáy mắt của Long Dạ Tước thoáng qua một ý vui mừng, anh dùng sức đè cô xuống dưới ghế sofa…

Sau đó, kết quả vẫn là Tô Lạc Lạc mãnh liệt từ chối mà kết thúc.

Tô Lạc Lạc che mặt lại, có chút tự trách nói, “Xin lỗi, em…em vẫn chưa chuẩn bị tốt…”

Long Dạ Tước biết là lần đó vào năm năm trước, đã để lại một ám ảnh dữ dội trong lòng của cô, nhưng giờ đây, anh cũng chỉ có thể tiếp tục nhẫn chịu, dù sao anh cũng không muốn tổn thương đến cô.

“Được! Anh tiếp tục đợi em chuẩn bị, Lạc Lạc, đời này anh đã khẳng định lấy em rồi đó, chỉ muốn em thôi, cho nên, đừng cho anh đợi quá lâu.” Long Dạ Tước nhẹ tiếng nói ra.

Tô Lạc Lạc cắn vào môi, trong lòng có chút khó chịu, cô không biết cả đời này còn có thể chấp nhận anh được nữa không.

Đêm nay không có chia nhau ra ngủ, Long Dạ Tước sợ rằng cô sẽ sợ hãi đôi mắt của chim cú mèo, anh bồng cô lên ngủ trên giường của anh, nhưng đêm nay không làm gì cả, chỉ có là hôn trên mái tóc của cô, ôm cô lại thật chặt.

Sáng sớm.

Long Dạ Tước và Tô Lạc Lạc ăn sáng xong, thì đưa cô về nhà họ Đơn, mà vợ chồng bên nhà họ Đơn đã không còn đợi được muốn gặp con gái thêm lần nữa, đêm qua Đơn Doanh một đêm không có quay về, họ cũng rất lo lắng. Tô Lạc Lạc lần đầu tiên đến nhà họ Đơn, đây là một căn biệt thự trung cấp, vị trí vô cùng tốt, trang trí theo phong cách cổ điển tao nhã, vô cùng phù hợp khí chất của vợ chồng nhà họ Đơn. Khi Tô Lạc Lạc bước vào trong, Đơn phu nhân bước đến phía trước nắm tay cô, “Con ơi, đây là nhà của con, sau này, nơi đây có phòng ngủ của con, con có thể tùy ý quay về đây ở, ba mẹ hoan nghênh con quay về.”

Tô Lạc Lạc đánh giá nhà thực sự của mình, khóe mắt của cô ươn ướt, bước từng bước lên lầu, bước đến căn phòng mà ba mẹ chuẩn bị cho cô, ngập tràn màu tím nhạt, là màu sắc mà cô yêu thích, dọn dẹp cũng rất gọn gàng ấm cúng.

“Đơn Doanh đâu? Chị ấy không có ở nhà sao?” Tô Lạc Lạc nhìn mẹ và hỏi.

Cô không hy vọng việc cô quay về khiến Đơn Doanh tức giận ra đi.

“Ba mẹ cũng gọi nhiều lần điện thoại cho chị ấy, nhưng mà, chị ấy không có nghe máy, ba mẹ cũng rất lo lắng, không biết chị con đã đi đâu rồi.” Đơn phu nhân thở dài một tiếng, bà đúng là cảm nhận được rồi đó, có thêm được một đứa con gái, nhưng giống như với một đứa con gái kia lại càng xa cách hơn.

Loại cảm giác này với người làm cha mẹ mà nói thì thật sự rất khốn khổ, cũng là một chuyện rất xót xa.

“Mẹ, xin lỗi nhất định nguyên nhân là vì con.” Tô Lạc Lạc cũng rất áy náy.

“Con khờ quá, không liên quan đến con, chỉ là tiểu Doanh luôn kiêu ngạo, hơn nữa vô cùng ngang ngược, thêm vào đó lại có chút thích Dạ Tước.” Đơn phu nhân than một hơi, “Mẹ thực sự rất muốn nhìn thấy hai chị em con ở chung với nhau.”

“Nếu như chị quay về, con sẽ sống tốt với chị, đó là chị của con.” Tô Lạc Lạc thật lòng hy vọng có thể sống tốt với Đơn Doanh, hơn nữa, bởi vì ngoài việc sinh sống, khoảnh khắc này, cô ở trước mặt của Đơn Doanh, cô có thể chịu thiệt một chút để lo cho đại cuộc.

Đơn phu nhân nhìn vào tâm tư này của cô, bà đúng là đau lòng vô cùng, bà ôm cô vào lòng, “Lạc Lạc, con đừng tự trách, con quay về là chuyện tốt đối với ba mẹ, dù cho tiểu Doanh có ý kiến, ba mẹ cũng tuyệt đối hoan nghênh con.”

Tô Lạc Lạc gật đầu, có thể hiểu được tâm tư của mẹ.

Buổi trưa, họ ở nhà họ Đơn ăn cơm trưa, vẫn không nhìn thấy Đơn Doanh quay về, gọi điện thoại cho bạn cô, nghe nói đêm qua Đơn Doanh tự mình lái xe rời đi, họ cũng không liên lạc được cô.

“Luôn không gọi được điện thoại, trước đây còn gọi được, hiện nay, trực tiếp khóa máy.” Đơn Chí Hòa có chút lo lắng.

“Tiểu Doanh có thế nào đi nữa, cũng sẽ không khờ đến khóa máy, con nó chắc không xảy ra chuyện gì chứ?” Đơn phu nhân cũng bắt đầu lo lắng.

Tô Lạc Lạc ngước đầu lên nhìn sang Long Dạ Tước, “Anh có thể giúp đỡ tìm chị ấy không?”

“Không thể được, báo cảnh sát thôi! Sức mạnh của cảnh sát lớn hơn.” Long Dạ Tước đề nghị.

“Được, bây giờ bác sẽ báo cảnh sát.” Đơn Chí Hòa cũng đồng ý, dù cho là có báo tin giả, cũng tốt hơn hiện nay không biết tung tích của con gái.

Trong lòng Tô Lạc Lạc cũng lo lắng, Đơn Doanh không thích cô thế nào đi nữa, cũng không thể không quay về nhà đâu! Chị ấy đi đâu rồi chứ?

Đơn Chí Hòa trực tiếp báo cảnh sát, vì là chuyện thiên kim của nhà họ Đơn bị mất tích, phía cảnh sát cũng vô cùng xem trọng, lâp tức triển khai hoạt động tìm kiếm, Đơn Chí Hòa cũng huy động những người bên cạnh, hy vọng đêm qua có ai gặp được Đơn Doanh, có thể cho họ tin tức.

Trong lòng của Đơn phu nhân có một suy nghĩ bất an, nhưng mà, bà đè nén lại không biểu hiện ra, nhưng bà tuyệt đối tin tưởng, dù cho con gái có không chịu chấp nhận sự thật còn có đứa em gái thế nào đi nữa thì cũng tuyệt đối sẽ không biến mất không tìm thấy. Nhưng tiếp theo sau, thì là đợi tin tức, Tô Lạc Lạc cũng từ từ có mấy phần tự trách, cô không ngờ là sự quay về của bản thân khiến Đơn Doanh không thích như vậy, quả nhiên biến mất luôn.
 

Bình luận facebook

Top Bottom