Phong Lưu

Catch Me If You Can
Bài viết
596,333
Reaction score
1,541
Points
278

Chương 234

21234.

Long Dạ Tước lúc này sao nói được là hận hay không? Bây giờ, anh cũng cũng hiểu sự hối hận của cha mình, lúc này, cha mới là đau khổ nhất! Ông ở bên ngoài có thêm một đứa con, nhưng mà đến giờ cũng không biết.

“Chúng ta quay về thôi!” nói xong, Long Dạ Tước muốn dắt cô đi bộ.

“Suỵt…” Chân của Tô Lạc Lạc đau đến không cách nào đi lại được, cô chỉ còn cách đứng lại tại chỗ, tội nghiệp mà nhìn anh, cười khổ một cái, “Chân hình như bị trật rồi.”

“Ngốc nghếch!” một tiếng la mắng nhẹ đem theo sự phiền não, Long Dạ Tước lập tức từ nguyên chỗ đó để ngang mà bế cô lên, nhanh chóng đưa đến phòng băng bó của bệnh viện, dưới ánh đèn, nhìn thấy một cái chân sưng đỏ của cô, mà vừa rồi cô lại không nói, Long Dạ Tước thật muốn mắng cô mấy câu.

Tô Lạc Lạc tỏ vẻ vô tội, thật sự, vừa rồi cô vì để ý cảm xúc của anh, mà không phải là tình hình vết thương của bản thân.

Đợi Tô Lạc Lạc băng bó xong đi ra, cô đi bộ cũng chịu ảnh hưởng, Long Dạ Tước bèn cho cô ngồi ở phòng nghỉ kế bên, đâu cũng không được đi, mà anh phải về đi nói với cha vài câu.

Ánh mắt Tô Lạc Lạc khẩn cầu mà tiễn anh đi, Long Dạ Tước quay đầu nhìn cô, nhẹ thở dài một tiếng, nghĩ đến thân thế phức tạp của cô, nghĩ rằng cô đối với tình trạng của Dạ Trạch Hạo bây giờ, mới có chút đồng tình rồi!

Long Dạ Tước lúc quay lại, Long Sở Hùng cũng lo lắng mà đứng dậy, nghĩ rằng con trai nhất định sẽ thù ghét bản thân, rất hận bản thân.

Dạ phu nhân cũng đã chuẩn bị xong tiếp nhận trừng phạt, lúc này bà đồng ý mọi tội lỗi đều tính lên đầu bà, không để liên lụy đến con bà.

“Con chỉ có một yêu cầu, chuyện này nhất định không được để mẹ con biết.” Long Dạ Tước bình tĩnh mà nhìn cha, còn cả Dạ phu nhân.

“Cậu yên tâm! Từ bắt đầu đến giờ tôi đều không hề muốn phá hoại hạnh phúc của mẹ cậu, tôi sẽ bảo mật đến chết.” Dạ phu nhân gật đầu đồng ý.

Long Sở Hùng cũng cảm kích mà nhìn con trai, ông không nghĩ con trai có thể dễ dàng mà tha thứ cho bản thân.

Nói xong câu này, trong lòng của Long Dạ Tước cũng thấy nhẹ nhõm đi không ít, vô duyên vô cớ có thêm một đứa em trai, đây là một chuyện ngoài dự liệu của anh, anh chỉ hi vọng mẹ cả đời này đều không bị chuyện này làm cho tổn thương, chỉ cần bà hạnh phúc là được.

Từ bệnh viện về nhà họ Long, Long Sở Hùng trong lòng cứ cảm thấy tội lỗi và cắn rưt, ông có lỗi đối với vợ, cũng có lỗi với cái đứa con từ nhỏ không ở bên cạnh ông lớn lên.

Tối hôm đó, có người mất ngủ. Long Sở Hùng ngủ không được, ông ngồi ở lan can hút thuốc, ông không phải là người thích trốn tránh, mà Tưởng Ân vì tối nay mà cảm thấy tâm trạng của chồng không được tốt, vì bà cũng rất lo cho ông, lúc bà thức tỉnh, nhìn thấy vị trí bên cạnh trống không, bà bất giác khoác một cái áo đi ra, nhìn thấy chồng mình ở lan can hút thuốc, bà có chút kinh ngạc.

Đã rất lâu không nhìn thấy chồng với một tâm trạng đầy tâm sự trùng trùng như vậy rồi.

“Có chuyện gì rồi sao? Tại sao lại không ngủ?” Tưởng Ân ngồi kế bên ông, lo lắng mà dò hỏi.

“Không có gì, bà ngủ trước đi!” Long Sở Hùng gượng cười, vươn tay kéo áo ngủ của bà chặt lại chút.

“Ông đừng giấu tôi, ông có chuyện hay không không lẽ tôi nhìn không ra sao?” Tưởng Ân hiểu chồng như nắm trong lòng bàn tay.

Long Sở Hùng tuy rằng đồng ý với con không nói, nhưng mà, ông không cách nào thật sự giải thích chuyện này, ông lại nặng nề mà hút một hơi thuốc, Tưởng Ân nhìn bộ dạng của chồng, bất giác đau lòng nói, “Ông có chuyện thì nói, đừng hút thuốc nữa, bất luận là chuyện gì, tôi cũng có thể tiếp nhận.”

“Tiểu Ân, còn nhớ năm đó chuyện chúng ta từng gây gổ qua không? Lần đó, bà xém chút bỏ nhà ra đi.”

“Tôi đương nhiên nhớ, lúc đó tôi quá nhẫn tâm rồi, sao vậy? Cũng là chuyện qua lâu rồi.”

“Lần đó tôi có một tiệc rượu quan trọng, tôi đi tham gia, vì tâm trạng không tốt, tôi đã uống rất nhiều rượu, tôi ở hành lang nghiêng ngã mà đi, có một vị tiểu thư tốt bụng dìu tôi về phòng.”

Tưởng Ân đột nhiên sốc mấy giây, nhìn chằm chằm chồng, lo lắng hỏi, “Sau đó thì sao?”

“Sau đó … tôi tưởng nhầm cô ta là bà… tôi đã phạm phải một sai lầm.”

Tưởng Ân sắc mặt trắng bệch, “Bà ta là ai?”

“Sau đêm đó, tôi cũng không nhớ được nữa, bà ta cũng không còn xuất hiện trước mặt tôi nữa, cho đến tối nay…”

“Người mà ông đi hiến máu tối nay chính là đứa con của bà ta?” Tưởng Ân trực tiếp suy đoán ra.

“Xin lỗi tiểu Ân, tôi đồng ý với con trai không nói cho bà biết, nhưng mà trong lòng tôi thật sự rất khó chịu, tôi cả đời này chưa từng giấu diếm bà chuyện gì, trong lòng tôi rất đau khổ.”

Khóe mắt của Tưởng Ân vẫn là tức đỏ rồi, “Ông thật sự không hề gặp qua bà ta nữa chứ?”

“Không hề có! Tôi có thể thề thốt.” Long Sở Hùng giơ tay lên bảo đảm.

Tưởng Ân liếc nhìn một cái, bà nhất thời không thể tiêu hóa được chuyện này, nhưng mà, bà tin tưởng chồng mình rất trung thực trong tình cảm .

“Bà nếu như muốn hận tôi, chửi tôi, đều được, đừng để trong lòng mà buồn đau, điều tôi không hi vọng nhất là tạo vết thương lòng cho bà.”

Tưởng Ân ngẩng đầu lên, nhìn thấy khuôn mặt và ánh mắt lo lắng của chồng, bà thở một hơi dài sâu, “Tôi không trách ông, chúng ta là vợ chồng cũng gần hai mươi tám năm rồi, tôi lúc nào cũng tin ông, cho dù ông một lần làm một chuyện có lỗi với tôi, nhưng tim ông vẫn ở bên tôi, tôi biết chứ.”

“Tiểu Ân...”

“Đừng nói nữa, tôi biết ông chắc chắn đều thấy tội lỗi với cả hai bên, thấy tội lỗi với đứa trẻ đó, cũng thấy tội lỗi với tôi, tim của ông không tốt, đừng nghĩ nhiều nữa.” Tưởng Ân nói xong, Long Sở Hùng ôm lấy bà vào trong lòng, “Tiểu Ân, cảm ơn bà đã tha thứ cho tôi!”

Tưởng Ân thật sự là người nghĩ thoáng, bà hít một hơi nói, “Chuyện này tôi sẽ nói với mẹ, chí ít để mẹ biết được, bà bên ngoài, còn có một đứa cháu, bà sẽ rất là vui.”

“Tiểu Ân…tôi thật chẳng có mặt mũi nào nhìn bà.”

Tưởng Ân nghe chồng mình nói câu này, cho dù còn có một chút ý hận, cũng tiêu tan hết.

Tối nay, ở bên cạnh Tô Lạc Lạc cùng Long Dạ Tước, ngủ thêm hai đứa nhóc, Tô Lạc Lạc ngủ không được, Long Dạ Tước cũng vậy, hai người nằm trên giường mà nhìn nhau, im lặng mà nhìn nhau như vậy.

Long Dạ Tước cầm lấy tay cô, chỉ mệnh lệnh một tiếng, “Không cho phép thức đêm, nhanh chóng ngủ đi !”

Tô Lạc Lạc chỉ còn cách nhắm mắt lại.

Sáng sớm, Long Dạ Tước nhận được điện thoại của mẹ, Tưởng Ân cũng không hi vọng chuyện này làm trong lòng con trai cảm thấy khó chịu, bà chủ động đem chuyện tối qua tha thứ cho chồng nói hết ra, làm cho Long Dạ Tước sốc một hồi, anh đã thấy được tính bao dung vĩ đại của mẹ.

“Con có rảnh thì đi xem xem đứa trẻ bị thương đi! Cũng là người có cùng quan hệ huyết thống với con.”

“Được, con biết rồi.” Long Dạ Tước trả lời một tiếng, bên kia đã cúp điện thoại.

Lúc này, vừa mới đưa hai đứa trẻ đến trường, Long Dạ Tước nhìn qua Tô Lạc Lạc ở kế bên, “Đi thăm Dạ Trạch Hạo đi!”

Tô Lạc Lạc nhoẻn miệng gật đầu, “Được!”

Dạ Trạch Hạo lần này bị tai nạn là do một bên kia tạo nên, trên ngực anh bị đồ sắc bén cắt một dao, xém chút mất mạng, cũng may, kịp thời hiến máu để anh lấy lại được mạng sống, mà anh tỉnh lại biết lai lịch hai người hiến máu, anh sốc lắm. Lại là cha mình và người anh em cùng cha khác mẹ của mình.
 

Bình luận facebook

Top Bottom