Vợ Trước Giá Trên Trời Của Tổng Giám Đốc

Phong Lưu

Catch Me If You Can
Bài viết
398,682
Reaction score
774
Points
278

Chương 642

Hạ Tuyết quay đầu, nhìn Hàn Văn Hạo, không hiểu hỏi: "Tại sao anh biết thua vậy? Cái này không thể nào?"

Hàn Văn Hạo cũng nhìn dáng vẻ hưng phấn của Hàn Văn Vũ, liền nhướng mày, không lên tiếng đứng lên, đi ra tân phòng của mình, chậm rãi nhẹ nhàng đi đến phòng của con gái, nhanh chóng mở cửa, Hi Văn đang cùng bạn Đan Y ngồi trên giường thủy tinh màu hồng của mình, đang vỗ tay đối chưởng, không biết có bao nhiêu vui vẻ, còn ngửa đầu cười khanh khách, Hàn Văn Hạo nhìn chằm chằm con gái hỏi: die»ndٿanl«equ»yd«on"Con vừa làm gì?"

Hi Văn lập tức quay đầu, cất giọng trong vắt nói với cha: "Cùng Đan Y chơi vỗ tay đối chưởng a! Chơi rất vui a! Cha! Cha có muốn cùng chơi không?"

Hàn Văn Hạo không lên tiếng, đóng cửa lại, tròng mắt hơi híp nói: "Không thể nào! Đầu óc tên kia bị sét đánh?"

"Anh cả!! Mau tới đây!! Đêm đã khuya rồi, anh có chơi có chịu! Em trai cho anh một cơ hội cuối cùng! Nếu anh đoán được ai là vợ của anh, tối nay em trai sẽ để cho anh Động Phòng Hoa Chúc!" Hàn Văn Vũ lập tức đem Hàn Văn Hạo ngăn ở bên ngoài, trong tay cầm một khối tấm vải đỏ, die»ndٿanl«equ»yd«onnhìn anh cả hì hì cười.

Hàn Văn Hạo nhìn em trai nói: "Chú giở trò quỷ gì?"

"Ba người chúng ta cùng nhau giở trò quỷ! Ha ha ha!" Hàn Văn Vũ lập tức mở cửa, phát hiện bức tường người ngăn ở trước tấm bình phong, Trác Bách Quân là cao thủ giải trí, hai ngón tay nhanh chóng cầm lên cái ly lớn, một phút ngắn ngủn, chồng lên một tháp ly nho nhỏ, nhưng đặt vào một cái cuối cùng, bởi vì sơ ý một chút, rớt xuống, Tĩnh Đồng nhanh như tia chớp, trên không trung tiếp nhận cái ly kia, bản lĩnh tốt!

Trác Bách Quân kinh ngạc nhìn Tĩnh Đồng đã đỏ lên mặt, hắn vui vẻ cười một tiếng, ngẩng đầu nhìn Hàn Văn Hạo nói: "Anh dạy rất tốt!"

Hàn Văn Hạo mặt lạnh không lên tiếng, ngồi tại chỗ, nhìn Hàn Văn Kiệt lại đem tới một chai rượu mạnh, đưa cho Trác Bách Quân, Trác Bách Quân không nói hai lời, liền lập tức cầm chai rượu, die»ndٿanl«equ»yd«oncẩn thận hướng ly thứ nhất rót rượu, rượu đang chậm rãi chảy xuống, vẫn chảy đến một ly cuối cùng, người cả căn phòng, cuồng nhiệt vỗ tay, Hàn Văn Hạo bình tĩnh nhìn Trác Bách Quân rót xong rượu, nhìn hai tròng mắt của người em trai này sáng lên, nói: "Uống đi! Anh trai! Chỉ cần anh uống hết tháp ly này, không ngã xuống, sẽ đi vào chọn vợ!"

Hàn Văn Hạo chặt nhíu mày, ngẩng đầu nhìn vẻ mặt của Hàn Văn Vũ, Hàn Văn Kiệt và Trác Bách Quân nở nụ cười hả hê nhìn mình, hắn gật gật đầu, nói: "Các người nhớ kỹ cho anh!" Hắn vừa nói xong, liền nghiêng người tới trước, cầm lên cái ly, một ly, một ly rượu mạnh xuống bụng, dạ dày nặng nề thiêu đốt, hắn lập tức đè xuống nhộn nhạo, uống nữa! Một ly, một ly, Uống! Ly đã cạn sẽ sạch! Ly ly lớp lớp để lên bàn!

Hàn Văn Vũ nhìn anh cả uống hết 13 ly xuống bụng, rốt cuộc hai mắt có chút vẩn đục, hắn phù một tiếng, vui vẻ che miệng nở nụ cười, Hàn Văn Hạo giơ lên ly thủy tinh cuối cùng, lúc đem ly rượu mạnh uống xuống bụng, die»ndٿanl«equ»yd«oncũng đã cảm thấy thần trí của mình rốt cuộc có chút mơ hồ, hắn nặng thở dốc một hơi, hoa mắt, choáng váng đứng lên, Hàn Văn Vũ lập tức đi tới sau lưng anh trai, cầm tấm vải đỏ quấn ngang ánh mắt của anh trai, mới nói: "Trước mặt có năm cô gái! Anh tùy tiện đi một vòng trước mặt của các cô! Tìm ra ai là vợ của anh, dắt cô ấy ra, hôm nay chúng tôi lui ra khỏi tân phòng của anh!!"

Hàn Văn Hạo bị che lên tấm vải đỏ, bị Hàn Văn Vũ đẩy tới trước mặt năm cô gái, cách tấm vải thật dầy, chỉ thấy thấp thoáng mấy cái bóng nhàn nhạt, chiều cao giống nhau, ăn mặc giống nhau, ngay cả bóng dáng cũng giống nhau, hắn chậm rãi di chuyển bước chân, đi qua từng cô gái bên cạnh, phát hiện mùi thơm trên người các cô cũng giống nhau, Daniel ngồi ở trên ghế sa lon, mỉm cười nhìn Hàn Văn Hạo.

Đầu tiên, Hàn Văn Hạo đi qua trước mặt của Hi Thần, nhìn bóng dáng này, lại đi qua trước mặt của Phó Tịch Viện, die»ndٿanl«equ»yd«on cảm giác không đúng, lại đi qua trước mặt của Tĩnh Đồng, cũng cảm giác không đúng, lại đi tới trước mặt của Tĩnh Nhi tiểu thư nhà họ Vương, vẫn cảm giác không đúng, trở lại trước mặt của một cô gái, ngoài cửa sổ một cơn gió mát quét tới, thổi lất phất nổi lên sợi tóc mềm mại của cô, hắn nhìn chằm chằm vào bóng kia, trong lúc tất cả mọi người đều yên lặng như tờ, đột nhiên mở miệng nói: "Năm người này đều không phải! Hạ Tuyết ở phía sau của tôi"

Sau lưng Hạ Tuyết sững sờ, tiếng vỗ tay của tất cả mọi người vang lên lên cuồng nhiệt, Hàn Văn Hạo lập tức kéo tấm màu đỏ xuống, lại nhìn thấy Tả An Na đang mỉm cười đứng ở trước mặt của mình, rưng rưng nhìn Tổng Tài nói: die»ndٿanl«equ»yd«on "Tổng Tài, chúc mừng anh, tìm đúng người sinh thích nhất. Tu ngàn năm mới gặp lại, Tả An Na chúc hai người hạnh phúc trăm năm đến bạc đầu"

Hàn Văn Hạo nhìn cô, xúc động cười khẽ, xoay người lại, quả nhiên nhìn thấy Hạ Tuyết đang sửng sốt nhìn mình, cô ngây ngốc hỏi: "Làm sao anh biết là em?"

Hàn Văn Hạo cười khẽ, nhìn Hạ Tuyết, hai mắt thoáng qua thâm tình nói: "Bởi vì lúc anh di động bước chân, em không nhịn được đi theo anh, đây là thói quen của em, luôn đuổi theo bước chân của anh"

Hạ Tuyết cười nhỏ, lập tức nghiêng người tới trước, ôm chầm lấy Hàn Văn Hạo, Hàn Văn Hạo cũng ôm chặt Hạ Tuyết, trong từng tràng vỗ tay, hai người hôn nhau nóng bỏng.

Daniel nhìn hình ảnh này, cũng không lên tiếng, trong tiếng vỗ tay cuồng nhiệt, ra khỏi căn phòng tràn đầy hạnh phúc, chậm rãi đi đến phòng của Hi Văn, nhẹ nhàng mở cửa nhìn vào, nhìn thấy Hi Văn vẫn cùng bạn nhỏ chơi vỗ tay đối chưởng, vui đùa vui vẻ, trẻ con luôn ngây thơ hồn nhiên, trong thế giới của bọn chúng, thật ra cũng không có ly biệt đau khổ, hoặc có thể nói, bởi vì ngây thơ hồn nhiên, cho nên rất dễ quên một chút tổn thương.

Daniel cười khẽ một tiếng, nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại, cũng giống như những ngày ở Pháp, có lẽ chỉ là xa cách ngắn ngủi, ngày mai còn có thể gặp lại, hai tròng mắt hắn thật ra vẫn có chút không bỏ, lại từng bước đi qua hành lang thật dài, đi xuống lầu, lúc này cả đại sảnh đã yên tĩnh, sẽ không ai phát hiện người đàn ông này đi ra khỏi đại sảnh, trong màn đêm sương mù, nhìn Mặc Nhã và Hạo Vũ mở cửa xe cho hắn.

"Trực tiếp đến phi trường, Sophie sẽ ở lại sắp xếp mọi thứ" Daniel ngồi ở trong xe nói.

"Vâng!" Mặc Nhã cũng lên xe ngay sau đó, bảo tài xế lái xe, cô mới quay đầu nhìn nửa khuôn mặt của Daniel trong màn đêm, giống như nhỉn thấy được một bức tượng điêu khắc tuyệt đẹp, hắn giơ tay nhấc chân, luôn lộ ra hào khí, người đàn ông này, kết thúc một đoạn tình cảm, nhưng cuộc đời sự nghiệp của hắn, giờ mới bắt đầu, có ai có thể biết, thế giới của hắn rộng bao nhiêu? die»ndٿanl«equ»yd«onTương lai của hắn, sẽ dẫn dắt một quốc gia đi về phía trước, một quyết sách, có thể chấn động toàn thế giới. Nhưng một người như vậy, lại hết lần này đến lần khác không ích kỷ, khi tất cả người đưa hắn lên Tổng Thống, lúc ngưỡng mộ hắn, có lẽ cho tới bây giờ cũng không có ai nghĩ qua, đã từng ở một ngày nào đó, năm tháng nào đó, hắn yêu một cô gái, thậm chí muốn vì cô bỏ đi thời gian quý báo nhất và sự nghiệp tôn quý nhất cả đời, chỉ mong theo cô ở trong núi tuyết, chờ đợi sóc con đến.

Có người hỏi, người đàn ông như thế, tại sao không có ai yêu? Nói càn! Hắn làm sao sẽ không có ai yêu? Rất nhiều, rất nhiều người cũng yêu hắn! Hắn ưu tú như thế, khoan dung như thế, rộng lượng như vậy, không phải sao? Bởi vì bị từ chối, cho nên chúng ta phủ nhận hắn hoàn mỹ? Không phải, không phải, không phải, hắn ở trong lòng của chúng ta, vẫn là một anh hùng.

Xe lái vào phi trường, sương mù nặng nề, đây không phải là mùa xuân sao? Tại sao sương mù không rõ? Cánh cửa tình yêu, trong mỗi thế giới, đều có phong cảnh riêng của từng thế giới, mỗi người cũng có phong cảnh thuộc về mình? Bạn giữ chặt cánh đồng lúa mạch trong lòng bạn không? Phải canh giữ chặt chẽ! Cái thế giới này, bởi vì có bạn, mới có thể tồn tại!



Daniel đi xuống xe, đạp sân quảng trường đẫm ướt, đi về phía máy bay tư nhân, lúc này hắn phát hiện một cô gái mặc váy màu trắng, bên ngoài khoác áo khoác dầy cộm màu xanh dương, bên trái đánh một cái nơ con bướm thật to, đầu tóc xoăn, tay cầm túi xách màu đen bóng loáng, nhìn Daniel hơi cong eo gật đầu, dịu dàng nói: "Chủ nhân"

Daniel đứng ở trước mặt của cô, mượn ánh đèn phi trường, die»ndٿanl«equ»yd«onnhìn cô gái này mặc dù ưu nhã xinh đẹp, hai tròng mắt sáng lấp lánh có chút cơ trí và đáng yêu, hắn nhàn nhạt nhìn cô hỏi: "Cô là ………. "

"Tôi là thư ký thay thế Sophie, cùng ngài trở về nước Pháp, tham gia tranh cử Tổng Thống, tôi tên là Quân Nhi" Quân Nhi mỉm cười nói.

Daniel nhẹ nhàng nhớ tới cái tên này: "Quân Nhi?"

"Vâng" Quân Nhi mỉm cười gật đầu nói: "Đúng vậy"

Daniel suy nghĩ một chút, gật đầu một cái, mỉm cười nói: "Thời gian sau này, vất vả cho cô rồi"

"Không vất vả, có thể hầu ở bên cạnh ngài, đây là vinh hạnh của tôi, mời lên máy bay" Quân Nhi hơi tránh ra đường thang mây, Daniel thở dốc một hơi, mới quay đầu nhìn bầu trời tối tăm, nghĩ đến bầu trời xanh xanh, mây trắng trắng, tối nay ra đi, die»ndٿanl«equ»yd«on lại vô cùng u ám như vậy, nhưng hắn cười nhẹ một tiếng, cuộc đời của chúng ta, không chỉ có tình yêu, không phải sao?

Hắn không lưu luyến nữa, mà nhanh chóng đi lên bậc thang, đi vào máy bay tư nhân, Quân Nhi cũng đi theo, căn dặn Thanh Nhã đóng cửa, sau đó theo Daniel, ánh sáng của ly thủy tinh lóe lên, bưng tới ly rượu đỏ Daniel thích uống.

"Cám ơn" Daniel mỉm cười nhận lấy rượu đỏ, nhìn Quân Nhi nói: "Ngồi đi"

"Vâng" Quân Nhi mỉm cười ngồi ở bên cạnh hắn, trong miệng hát nhỏ một khúc dân ca, Daniel tò mò quay đầu, nhìn Quân Nhi cười nói: die»ndٿanl«equ»yd«on"Cô hát bài hát đó rất êm tai"

"Thật sao? Ngài muốn nghe không? Tôi hát cho ngài nghe?" Quân Nhi ngẩng huôn mặt tươi cười, nhìn Daniel nói.

"Tốt" Daniel nhắm lại hai mắt, mỉm cười nghe.

Quân Nhi cười ngọt ngào, ngồi bên cạnh Daniel, nhìn máy bay chậm rãi khởi động, sắp bay lên trời, tiếng hát ngọt ngào, mềm mại của cô vang lên:

"Tìm kiếm kí ức thời thơ ấu, mở trang nhật kí, nhìn thấy mình trong quá khứ, lắng nghe tiếng nói quen thuộc, quanh quẩn trong giấc mơ, thời thơ ấu dại khờ. Câu chuyện cổ tích, mãi mãi xanh.

Trong chuyện xưa có bóng dáng của tôi, ly cà phê với đôi mắt mỏi mệt hiện lên trên gương mặt tiều tụy cùng niềm kiêu hãnh của mình.

Harry potter, phép thuật vô hạn, hắn thần bí, xuyên qua thời gian, có thể hóa giải chú ngữ, với tình yêu, không hề sợ hãi......

BATMAN!

Xuất hiện trong đêm tối, lúc gặp nguy hiểm, trong nháy mắt đứng ra.

Chuyển biến trong vòng một đêm, cô bé lọ lem thay đổi, tin chắc chỉ cần có duyên phận, cho dù qua bao lâu, tình yêu vẫn chân thật.

Bạch Tuyết ngủ say, táo đỏ đã bị phá vỡ, nước mắt những người bạn lùn, bão tuyết bay tán loạn, Hoàng Tử nhỏ cưỡi ngựa trắng, hôn nàng cùng rong chơi khắp chân trời.

Thần đèn, thấp sáng linh hồn, cọ qua chất phác, tham lam và ngu dốt

Bụi Gai, làm thành chiến y, tràn ngập kỳ tích, đồng tâm hiệp lực và lòng can đảm mạnh mẽ, dũng cảm bảo vệ bạn!!"

Máy bay phá vỡ bầu trời đêm tăm tối, xẹt qua cầu vồng bảy màu trong đêm, bài hát cảm động đuổi theo, hướng đất nước lãng mạn bay đi.
 

Bình luận facebook

Top Bottom