OnGoing VỢ MỚI CẦM CƯƠNG: TỔNG TÀI, DỐC LÒNG YÊU!

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 45
Trong lòng Âu Lập Dương lập tức xuất hiện một dấu chấm hỏi thật lớn.

Nghe Hạ Hương Trừng nói, anh ta lại càng cảm thấy tình huống hôm đó rất đáng ngờ.

“Hạ Hương Trừng, đừng có mà lừa tôi, cũng đừng lấy cớ với tôi. Thứ sáu tuần sau, cô nhất định phải hẹn Vân Thủy Dạng cho bằng được.”

“Tôi sẽ cố gắng. Nếu Thủy Thủy không chịu, tôi cũng bó tay.”

Hạ Hương Trừng ghét nhất là bị người ta uy hiếp, trong lòng lập tức dâng lên ngọn lửa giận.

Nhưng lại không cách nào phản bác. Bởi vì cô cần công việc này.

“Hạ Hương Trừng, cô là người thông minh, cô nhất định sẽ nghĩ được biện pháp hẹn Vân Thủy Dạng ra ngoài. Tôi chờ tin tức tốt của cô.”

Nói xong, Âu Lập Dương cúp máy.

Khóe miệng của anh ta nhếch lên, ánh mắt lại càng âm trầm.

Anh ta đã nói, Vân Thủy Dạng không trốn thoát khỏi lòng bàn tay của anh ta được đâu.

Cận Kỳ Ngôn không phải là chỗ dựa của cô, đúng là không còn gì tốt hơn.

Nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại di động, một lát sau, Tiêu Mạch Nhiên quyết định xóa tấm ảnh nam nữ ôm nhau trong thang máy.

Không nhìn thấy rõ mặt đôi nam nữ đó, nhưng cô biết rất rõ, người đàn ông kia chính là Cận Kỳ Ngôn.

Thoáng khôi phục lại bình thường, giống như chưa từng nhìn thấy tấm ảnh đó, Tiêu Mạch Nhiên gọi một cuộc điện thoại đường dài.

“Alo, anh đang bận sao? Em có quấy rầy anh hay không?”

Nghe được giọng nói ngọt ngào của Tiêu Mạch Nhiên, bất giác, giọng nói của Cận Kỳ Ngôn trở nên rất ôn hòa nhẹ nhàng.

“Cũng không bận lắm. Bây giờ anh đang rảnh.”

Nói xong, khóe miệng Cận Kỳ Ngôn nhếch lên, cảm giác cả người thay đổi hoàn toàn.

Gương mặt lạnh lùng cũng trở nên nhu hòa không ít, khiến cho gương mặt đẹp trai lại càng gợi cảm mê người.

“Xin lỗi, anh bay đến Milan, em lại ở Paris trình diễn thời trang. Nếu không phải anh xảy ra chuyện, chúng ta đã gặp nhau ở Paris rồi.”

“Em đừng xin lỗi như vậy, cũng không phải lỗi của em mà. Nếu rảnh, anh sẽ bay đến đó thăm em. Anh đã chuẩn bị xong quà sinh nhật cho em rồi.”

“Em hy vọng anh có thể đến thăm em. Em muốn cùng anh đón sinh nhật.”

Không nghĩ ngợi, Cận Kỳ Ngôn đồng ý ngay.

“Được, anh sẽ đến Milan dự sinh nhật với em.”

“Thật sao? Quá tốt rồi. Em chờ anh nhé.”

“Ừm, là thật.”

“Cận Kỳ Ngôn, anh là Cơ trưởng đẹp trai và vô cùng quyến rũ. Có anh tham dự buổi sinh nhật của em, em rất vui. Em hy vọng ngày đó đến thật nhanh. Em không thể chờ đợi được mà muốn gặp anh. Lần trước không gặp được anh, đúng là đáng tiếc. Được rồi, em cúp máy đây. Nếu em đến trễ, giáo sư sẽ khiển trách.”

“Em mau đi học đi, anh sẽ không để cho em thất vọng đâu. Hôm sinh nhật em, anh nhất định sẽ xuất hiện.”

“Vâng, tạm biệt anh.”

Tiêu Mạch Nhiên cúp điện thoại. Thật lâu sau, Cận Kỳ Ngôn vẫn cầm điện thoại.

Bất giác, anh nhớ đến sợi dây chuyền mặt thiên sứ kia.

Nếu không phải bị Vân Thủy Dạng mua trước, anh đã mua nó làm quà sinh nhật cho Tiêu Mạch Nhiên rồi.

Anh biết cô rất thích sợi dây chuyền đó.

Liếc mắt nhìn lịch công tác trên bàn, sau đó Cận Kỳ Ngôn mua vé máy bay thứ sáu tuần sau bay đến Milan.

“Nghe nói hôm nay anh bị nhốt trong thang máy, lại còn ôm một cô gái. Em cũng biết hôm nay Vân Thủy Dạng sẽ đến phỏng vấn. Nếu sau này cô ấy đi làm chung với anh, anh nhất định sẽ rất vui.”

Ôn Lương Dụ đột nhiên xuất hiện tại phòng Tổng giám đốc. Cậu ta không hề sợ trêu chọc Cận Kỳ Ngôn sẽ bị giết chết.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 46
Nghe xong, biểu cảm của Cận Kỳ Ngôn nghiêm túc lại, ánh mắt càng lạnh lẽo hơn.

Trước mặt anh chính là hồ sơ xin việc của Vân Thủy Dạng.

Cô đã thông qua được vòng phỏng vấn thứ nhất, bây gờ chuyển sang giai đoạn sàng lọc.

Cận Kỳ Ngôn trừng mắt với Ôn Lương Dụ một cái. Tiện tay, anh rút hồ sơ của Vân Thủy Dạng đặt sang một bên.

“Ôn Lương Dụ, cậu không nói lời nào thì sợ người ta nghĩ cậu bị câm sao?”

Hứng thú vô cùng nhìn chăm chú vào sơ yếu lý lịch của Vân Thủy Dạng, Ôn Lương Dụ mỉm cười.

“Hai mươi hai tuổi, tốt nghiệp đại học khoa Trung văn, người như hoa như ngọc. Kỳ Ngôn, người ta bảo nước phù sa không chảy ruộng ngoài đấy.”

“Ôn Lương Dụ, đầu óc của cậu bị cửa kẹp hỏng rồi hả? Cút.”

“Em cảm thấy anh nên tìm phụ nữ lưu manh mà phát hỏa. Anh cứ tiếp tục như vậy là không được. Em sợ anh sẽ tức đến phát bệnh mất. Anh muốn đến Milan sao? Anh đã nghĩ thông suốt chưa?” Đột nhiên, gương mặt bất cần đời của Ôn Lương Dụ trở nên nghiêm túc hơn.

“Cậu không nhìn thấy tôi đã mua vé máy bay sao? Còn giả được à?”

“Em thật muốn dùng một gậy đánh cho anh bất tỉnh.”

“Còn tôi thì chỉ muốn ném cậu ra ngoài.”

Trong nháy mắt, Cận Kỳ Ngôn đối mặt với Ôn Lương Dụ.

“Theo tình huống trước mắt, em thấy anh đừng nên rời khỏi Thượng Hải. Anh nên biết rằng, chỉ cần một giây thôi, cái gì cũng có thể thay đổi.”

“Từ trước đến nay, tôi chưa làm chuyện gì mà không nắm chắc.” Ánh mắt đen láy của anh có thể hút hết mọi thứ, sâu không thấy đáy.

Thái độ của anh rất kiên định.

“Còn thời gian, anh còn có thể cân nhắc lại.”

“Không cần cân nhắc. Chuyện mà tôi quyết định sẽ không thể thay đổi.”

Mấp máy môi, Ôn Lương Dụ cũng không lên tiếng. Mấy giây sau, cậu mím môi thật chặt.

~~~~~~ ~~~~

Không được tập đoàn Hoa Vũ tiếp nhận, mặc dù có chút hụt hẫng, nhưng Vân Thủy Dạng cũng không buồn.

Cô là sinh viên mới tốt nghiệp, các tập đoàn lớn đâu có dễ dàng nhận cô vào. Có lẽ cô nên tìm một công ty nhỏ, xác suất thành công sẽ cao hơn.

Hạ Hương Trừng nói muốn mời cô ăn cơm chúc mừng vì tìm được việc làm, Vân Thủy Dạng vui vẻ đồng ý.

Không tìm được việc làm, nhưng sống thì vẫn phải sống. Vân Thủy Dạng còn đặc biệt đi tìm mua một món quà cho Hạ Hương Trừng.

“Cô còn nhớ cô gái bị nhốt trong thang máy không? Miệng của cô ấy rất ngọt, quản lý vốn muốn cho cô một cơ hội. Cận thiếu liền rút mất hồ sơ của cô ấy ra, nói kinh nghiệm của cô không đủ. Quản lý nào dám đắc tội Cận thiếu, đành phải đánh rớt cô ấy.”

“Không biết vì sao Cận thiếu lại không nhận cô ấy vào tập đoàn Hoa Vũ? Cô nói xem, bọn họ có tư tình gì hay không? Tôi nghe người ở tầng hai mươi lăm nói, cái hôm thang máy bị kẹt, Cận thiếu đã ôm cô ấy. Cô nên biết rằng có không biết bao nhiêu cô gái muốn tiếp cận Cận thiếu, nghĩ hết biện pháp, nhưng Cận thiếu giống như rất chướng mắt phụ nữ, ai cũng không vừa mắt. Theo tôi thấy, quan hệ giữa bọn họ không đơn giản, Cận thiếu chỉ là không muốn bị phát hiện thôi.”

“Mấy cô gái muốn trèo vào nhà cao cửa rộng cũng không phải ít. Nói không chừng, cô gái đó đã sử dụng thủ đoạn gì đấy, sau đó bị Cận thiếu phát hiện, cho nên mới không được nhận vào.”

Hai cô gái trò chuyện trong nhà vệ sinh. Sau khi rửa tay xong, hai người điềm nhiên như không có việc gì đi ra ngoài.

Sau khi các cô đi rồi, Vân Thủy Dạng cũng trùng hợp từ trong một gian phòng vệ sinh bước ra.

Lúc đó, cô cho rằng mình đã phỏng vấn thành công. Bởi vì cô nhìn thấy quản lý rất hài lòng đối với cô. Thì ra cũng chỉ vì một câu nói của tên khốn kiếp kia, hại công việc của cô không còn.

Trong nháy mắt, con ngươi của Vân Thủy Dạng dâng lên hai ngọn lửa.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 47
Dù tức giận, nhưng Vân Thủy Dạng vẫn biết bản thân muốn làm gì.

Sau khi rửa tay, cô vội vàng rời khỏi nhà vệ sinh.

Cô biết mình có lai lịch thấp, họ không thuê người như cô, trong lòng cô cũng có chút khổ sở, nhưng cũng không cảm thấy nó là chuyện gì lớn.

Cận Kỳ Ngôn công tư không phân, anh không cho cô đến tập đoàn Hoa Vũ, rõ ràng là đang trả thù cô!

Cô không nuốt trôi cục tức này!

Tên khốn kiếp Cận Kỳ Ngôn, cô ghét anh ta chết mất!

Tốt nhất đừng để cô trông thấy anh ta lần nữa.

~~~~~

Muốn chọn vòng tay cho Hạ Hương Trừng, Vân Thủy Dạng liền đi vào khu trang sức.

Đi đến một tiệm trang sức nổi danh, không vừa ý được cái nào, bất ngờ, cô nhìn thấy Ân Lập Dương cũng ở trong tiệm.

Trong nháy mắt, Vân Thủy Dạng quay đầu đi, cô không muốn nhìn thấy anh ta.

"Thủy Thủy!"

Vân Thủy Dạng muốn đi, Âu Lập Dương cũng không cho cô đi.

Anh ta lập tức kéo cô lại, còn ôm eo cô rất thân mật.

Âu Lập Dương muốn hôn cô, Vân Thủy Dạng liền nhanh nhẹn né tránh, còn dùng sức đẩy anh ta ra.

"Âu Lập Dương, anh thả tôi ra, cút!"

Vì trong tiệm có không ít nhân viên và khách hàng nhìn bọn họ, nên Vân Thủy Dạng đè nén giọng quát Âu Lập Dương.

Cô muốn gỡ tay anh ta ra, nhưng không ngờ anh ta lại càng nắm chặt hơn.

"Thủy Thủy, đừng tức giận, em thích cái gì, anh mua cho em. Chờ lát nữa, anh và em đi ăn cơm."

Âu Lập Dương hoàn toàn không có ý buông tha Vân Thủy Dạng, anh ta ôm chặt cô hơn, như dán cả người vào người cô.

Eo nhỏ mềm mại, lại thêm đang dán trên người anh, tư thế lung linh vô cùng mê người!

Vân Thủy Dạng đẹp hơn Lam Tâm Lạc, cô có nét đẹp ngây thơ trong sáng, lại thêm chút dễ thương tự nhiên, nhất là đôi mắt như ngọc trai của cô, đuôi mắt hơi vểnh lên, vừa to vừa sáng, trong veo như thủy tinh...

Cơ bản Âu Lập Dương không muốn cho Vân Thủy Dạng chạy thoát!

Môi anh đào kiều diễm, giống như muốn người khác lao vào âu yếm!

Cái cảm giác mềm mại kia, anh vẫn còn muốn nếm thử.

Anh thật muốn hôn Vân Thủy Dạng!

Môi của cô rất ngọt, giống như mật hoa, mỹ vị của cô làm anh càng muốn nhiều hơn!

"Âu Lập Dương, đồ khốn kiếp! Lưu manh vô sỉ! Tôi không cần anh mua đồ cho tôi, cút xa tôi ra một chút là tôi vui lắm rồi!"

Vân Thủy Dạng dùng sức dãy dụa, nhưng mà, cô không đẩy anh ta ra được, cô bị anh ta ôm quá chặt.

Sức của cô cũng không phải đối thủ của anh ta.

"Thủy Thủy, nháo như vậy được rồi, anh có thể chấp nhận, cũng không so đo với em. Anh dám thề, anh không hề yêu Lam Tâm Lạc, là cô ta quấn lấy anh. Trước đó, anh đã nói cho cô ta biết anh là người đã có bạn gái, là cô ta mặt dày theo đuổi anh.

Anh cẩn thận tránh cô ta khắp nơi, nhưng không ngờ cô ta lại vô cùng đê tiện, đặt bẫy anh. Bây giờ, còn muốn anh chịu trách nhiệm. Nếu như anh không chịu trách nhiệm, cô ta liền nháo lên cục cảnh sát, nói rằng anh cưỡng bức cô ta. Thủy Thủy, anh có thể nói một câu, anh chỉ yêu mình em."

"Âu Lập Dương, sao anh không đi chết đi? Ra đường chi cho thêm xấu hổ? Anh cho rằng tôi là con nít ba tuổi dễ dụ sao? Tôi không tin anh! Bạn trai tôi là Cận Kỳ Ngôn, anh dám đụng đến tôi thử, xem anh chọc nổi Nhà họ Cận không?"

"Cận Kỳ Ngôn là bạn trai của em? Vân Thủy Dạng, nói dối cũng phải có chừng mực nha! Ầy, Cận Kỳ Ngôn linh thật, vừa nhắc đã đến, xem anh ta có để ý em không."
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 48
Nhìn theo ánh mắt của Âu Lập Dương, Vân Thủy Dạng thấy Cận Kỳ Ngôn, anh ta đang đứng ở quầy hàng, giống như đến lấy đồ trang sức đã đặt trước.

Không để ý đến ân oán cá nhân, bây giờ Vân Thủy Dạng chỉ muốn thoát khỏi Âu Lập Dương, cô lớn tiếng kêu lên: "Cận Kỳ Ngôn, em ở đây."

Cận Kỳ Ngôn nghe thấy tiếng Vân Thủy Dạng gọi, nhưng mà anh không thèm để ý đến cô, anh cẩn thận kiểm tra dây chuyền đã đặt trước của mình.

Anh rất nghiêm túc, không cho phép có bất kỳ sai lầm nào.

Thật ra, lúc tiến vào, anh đã thấy Vân Thủy Dạng, nhưng mà anh lạicoi cô như không khí.

"Vân Thủy Dạng đừng kêu nữa, cơ bản Cận Kỳ Ngôn không phải bạn trai của em đúng không? Người ta đường đường là thiếu gia Nhà họ Cận, tài sản hơn trăm tỷ, làm sao có thể để mắt đến em.

Tự mình dán đến, người ta cũng không hiếm lạ gì, em đừng có mặt dày như vậy? Đúng, chuyện Lam Tâm Lạc là lỗi của anh, nhưng anh không muốn em bị tổn thương vì người đàn ông khác, anh cũng không muốn em tự xem nhẹ mình."

"Chúng ta bắt đầu lại có được hay không? Trong thời gian ngắn nhất anh sẽ xử lý Lam Tâm Lạc sạch sẽ, em vẫn là phu nhân duy nhất của nhà họ Âu!" Nói xong, Âu Lập Dương dán môi mình vào môi của cô, anh muốn hôn cô.

Vân Thủy Dạng tránh được môi nhưng không né được mặt.

Bị Âu Lập Dương hôn lên mặt, cô chỉ muốn nôn mửa!

Tên khốn kiếpghê tởm này! Lúc lăn trên giường với Lam Tâm Lạc sao không nghĩ đến cảm giác của cô, sau đó còn chạy đến dỗ cô, thật đúng là vô cùng mặt dày vô sỉ.

Sao trước kia cô không phát hiện Âu Lập Dương là kẻ đồi bại như vậy chứ?

Gọi vài tiếng, Cận Kỳ Ngôn đều không chú ý đến cô, giống như anh không nghe thấy cô nói.

Trong nháy mắt, Vân Thủy Dạng tuyệt vọng, cô không có ý định nhờ Cận Kỳ Ngôn giúp nữa, cô sẽ tự mình cứu mình!

Tức đến mức thở hổn hển, Vân Thủy Dạng hung hăn cắn Âu Lập Dương.

Rất đau! Trong nháy mắt, Âu Lập Dương liền nới lỏng tay.

Vân Thủy Dạng lập tức lui về sau mấy bước, đôi mắt xinh đẹp lập lòe lửa giận, Vân Thủy Dạng hung ác trừng mắt nhìn Âu Lập Dương.

"Cút! Tôi và anh đã sớm kết thúc rồi!"

"..."

"Đúng, Cận Kỳ Ngôn không phải bạn trai tôi, tôi cũng không có quan hệ gì với anh ta. Ở sân bay, tôi thấy anh rất phiền, liền lừa gạt anh. Coi như anh ta không phải bạn trai tôi, nhưng tôi - Vân Thủy Dạng này, cũng sẽ không ở cùng một chỗ với tên cặn bã như anh. Âu Lập Dương, anh từ bỏ cái suy nghĩ vớ vẫn đó đi!"

Bị cắn đau vô cùng, Âu Lập Dương lắc lắc tay.

Nhưng, ánh mắt thâm trầm của anh ta cũng không hề rời khỏi Vân Thủy Dạng.

Không phải bạn gái của Cận Kỳ Ngôn thì tốt, anh không cần lo lắng nữa.

"Tùy tiện kéo một người khác lừa gạt tôi, Vân Thủy Dạng, cô thật giỏi! Cô vội vả vứt bỏ tôi như vậy là vì vẫn còn thích tôi đúng không?"

"Âu Lập Dương, anh quá tự tin rồi! Từ khi tôi chạy ra khỏi giáo đường, tôi đã quyết định không thích anh nữa. Đối với anh, tôi chỉ cảm thấy thất vọng. Hay là, trước kia anh chỉ toàn là giả vờ tốt, còn bây giờ mới chính là khuôn mặt thật của anh."

Đúng, đôi khi nhớ lại lúc trước, trong lòng tôi vẫn còn đau nhức. Chẳng qua chỉ là một chút mà thôi, bây giờ tôi đã quên hết sạch. Anh và Lam Tâm Lạc có con, hai người cứ sống chung thật tốt vào, đừng đến làm phiền tôi nữa."

Có chút u oán trừng Cận Kỳ Ngôn, Vân Thủy Dạng chạy ra khỏi tiệm trang sức.

Sao anh ta có thể máu lạnh vô tình như vậy?

Nhớ đâu cô gặp phải người xấu, gặp bất trắc, có phải anh cũng khoanh tay đứng nhìn như vậy hay không?

Vân Thủy Dạng tự giễu, nhếch mép một cái!
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 49
Vân Thủy Dạng chạy rất nhanh, cô sợ Âu Lập Dương sẽ đuổi theo.

Đêm nay cứ bỏ qua thôi, hôm khác cô sẽ mua vòng tay cho Hạ Hương Trừng.

Âu Lập Dương cũng không đuổi theo, mà cẩn thận quan sát Cận Kỳ Ngôn.

Anh thấy, Cận Kỳ Ngôn rất lạnh lùng, sau khi lấy đồ trang sức đã đặt trước, liền ra khỏi tiệm.

Âu Lập Dương đi theo đến bãi giữ xe, anh không thấy Cận Kỳ Ngôn có hành động lạ gì cả, ngay cả điện thoại cũng không gọi.

Xác định Vân Thủy Dạng không phải phụ nữ của Cận Kỳ Ngôn, Âu Lập Dương hơi nhếch môi, lộ ra nụ cười thâm trầm.

Lam Tâm Lạc nhận được một sấp tài liệu, cô ta mở ra nhìn.

Thấy trong đó là những hình ảnh mập mờ, đôi mắt lập tức xông lên ngọn lửa.

Bởi vì phẫn nộ, mà mặt mũi cô ta có chút dữ tợn.

Nắm chặt tay, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay.

Bấm đến chảy máu tay, cô cũng không để ý chút đau nhức này, cô chỉ cần người đàn ông của mình ngoan ngoãn nghe lời.

Hay cho một tên Âu Lập Dương, ăn trong chén còn muốn gắp trong nồi!

Ở với cô, bên kia lại ôm ôm ấp ấp Vân Thủy Dạng, hai người còn dán chặt đến như vậy, còn nhớ mãi cô ta không quên, vậy người làm vợ như cô thì sao?

Lam Tâm Lạc cắn chặt răng, trong lòng không thể nào ngăn chặn lữa giận bùng lên.

Phịch một tiếng, laptop cỡ nhỏ trong tay cô ta rơi xuống đất.

Lam Tâm Lạc lập tức gọi điện thoại.

"Ở Thượng Hải này, tôi không muốn nghe thấy tên công ty thực phẩm Chính Đông nữa!"

Cơ bản đối phương không dám hỏi lý do, chỉ gật đầu đồng ý, nói rằng sẽ làm ngay lập tức.

Cúp máy, Lam Tâm Lạc vẫn không cảm thấy hết giận, cô siết chặt tay thành nắm đấm, không kiềm được tức giận, cả người còn hơi hơi run rẩy.

Vân Thủy Dạng, chờ đấy, cô muốn cái người phụ nữ đê tiện này hoàn toàn biết mất!

~

"Ha ha ha... Kỳ Ngôn, ngay cả ông trời cũng không giúp anh, hay là thôi đi, đừng đi Ý nữa."

Bão lớn sắp quét tới Thượng Hải, sau khi nhận được tin tức này, Ôn Lương Dụ liền cảm thấy rất sung sướng!

Anh gọi điện thoại cho Cận Kỳ Ngôn ngay lập tức.

"Ôn Lương Dụ, tôi muốn đánh chết cậu!" Khuôn mặt Cận Kỳ Ngôn đen thui, tiếng nói phát ra từ giữa kẽ răng.

Anh khá không vui, đôi mắt thâm trầm cũng hiện lên vài tia lửa giận.

Anh luôn chú ý đến dự báo thời tiết, đương nhiên anh biết chuyện bão sắp đến.

"Em đã nghe ngóng thay anh, chỉ sợ toàn bộ chuyến bay vào thứ bảy này sẽ bị hủy."

"Miệng quạ đen! Tôi đi sớm trước kế hoạch không được sao?"

"Chuyến bay ngày mai đến Ý không có chỗ trống, tối ngày kia thì còn một ít, chúc anh may mắn!

Không muốn nghe tiếng nhạo báng của Ôn Lương Dụ nữa, không nói gì thêm, Cận Kỳ Ngôn trực tiếp cúp máy.

Nhìn thoáng qua đồng hồ của mình, Cận Kỳ Ngôn sửa lại vé máy bay.

Anh đổi sang chuyến bay tối thứ sáu.

Vốn Vân Thủy Dạng muốn hẹn Hạ Hương Trừng ăn cơm, nhưng mà cô ấy phải làm thêm giờ, đành đến Michelin ăn một mình.

Vân Thủy Dạng vô tình gặp được người mà mình không muốn thấy nhất.

Người đàn ông ngồi đối diện anh ta, cô vẫn còn nhớ rõ, chính là Ôn Lương Dụ!

Xem ra, bọn họ đi ăn cơm cùng người lớn trong nhà.

Vân Thủy Dạng đến muộn, cô phải xếp hàng để chờ vị trí.

Nhìn thấy trước mặt mình còn rất nhiều người, đột nhiên trong đầu lóe sáng, cô liền đi đến bàn của Cận Kỳ Ngôn.
 

Bình luận facebook

Top Bottom