OnGoing VỢ MỚI CẦM CƯƠNG: TỔNG TÀI, DỐC LÒNG YÊU!

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,798
Reaction score
5,496
Points
14,914
Ảnh bìa
Tác giả
An Lam
Thể loại
HĐ, sủng, ngọt, nữ cường, HE
Tình trạng
Đang viết
Số chương
Đang ra
Lượt đọc
1,751
GIỚI THIỆU

Bị người khác ám hại, Vân Thủy Dạng lên giường với tổng tài phúc hắc, còn làm anh bị bẩn.

Còn chưa kịp thấy rõ Tổng tài phúc hắc là tiểu thịt tươi hay là lão thịt khô thì tên cầm thú này đã bỏ trốn mất dạng!

Ăn sạch người khác rồi muốn chuồn! Không có cửa đâu! Vân Thủy Dạng này thề... cô sẽ cưỡng bức tên cầm thú kia!

Năm năm sau, Vân Thủy Dạng mang theo một đôi trai gái phúc hắc xinh đẹp đáng yêu về, cái tên cầm thú bỏ trốn mất dạng ngày đó lại xuất hiện!

Thì ra anh là kim chủ lớn nhất Thượng Hải, một tay che trời, nắm giữ rất nhiều mạng người trong tay, tính cách quái gở, lạnh lùng kiêu ngạo không có tính người, người đời nói rằng anh bị bệnh tự kỷ, ba năm không hề nói một câu.

Mặc kệ tên cầm thú này là thứ gì, tóm lại, Vân Thủy Dạng vẫn muốn trả thù, thời thế Thượng Hải thay đổi rồi...

"Nói, vì làm thiếu phu nhân nhà họ Cận, cô đã tính toán bao lâu?" Anh vuốt cằm lạnh lùng chất vấn.

"Từ lúc anh nguyện ý gieo hạt giống trở đi!"

"Vân Thủy Dạng, tôi sẽ làm cô phải trả giá!"

"Cận tiên sinh, mời ngài làm rõ trước, là ai tính toán ai!"

Trích đoạn:

Vào một buổi tối không trăng không sao, ông chồng quốc dân áp đảo Vân Thủy Dạng:

"Ưm... Nghe nói cô mang tôi đi bán?"

"Ha ha ha… Không thể nào!" Chẳng qua là cô muốn kiếm một ít tiền thôi.

"…"

(Chuyện của bảo bảo): "Oh no, tổng giám đốc bá đạo giống y như đúc, ai mới là ba của chúng ta?"

"Ngốc, đương nhiên người nào giống chúng ta nhất thì người đó chính là ba của chúng ta!"

"Chị làm chị, cứ nghe chị."

"Anh làm anh, cứ nghe anh."

"Thủy Thủy, bạn gái lớp con nói đồng phục của con thơm quá."

"Đương nhiên là thơm, mẹ con dùng nước xả để xả đồ đó."

"Con nói cho bạn ấy biết, con xịt nước hoa."

"..."

"Thủy Thủy, con rất đau buồn, vì con quá đẹp trai, quá ưu nhã, nên các bạn nữ trong lớp đều muốn làm bạn gái của con, con phải làm sao bây giờ?"

Trong nháy mắt một đám quạ đen bay qua đỉnh đầu của Vân Thủy Dạng, trong lòng cô chửi mắng tên nào có gen mạnh như vậy?!

Vợ Mới Cầm Cương: Tổng Tài, Dốc Lòng Yêu!
GIỚI THIỆU
Bị người khác ám hại, Vân Thủy Dạng lên giường với tổng tài phúc hắc, còn làm anh bị bẩn.

Còn chưa kịp thấy rõ Tổng tài phúc hắc là tiểu thịt tươi hay là lão thịt khô thì tên cầm thú này đã bỏ trốn mất dạng!

Ăn sạch người khác rồi muốn chuồn! Không có cửa đâu! Vân Thủy Dạng này thề... cô sẽ cưỡng bức tên cầm thú kia!

Năm năm sau, Vân Thủy Dạng mang theo một đôi trai gái phúc hắc xinh đẹp đáng yêu về, cái tên cầm thú bỏ trốn mất dạng ngày đó lại xuất hiện!

Thì ra anh là kim chủ lớn nhất Thượng Hải, một tay che trời, nắm giữ rất nhiều mạng người trong tay, tính cách quái gở, lạnh lùng kiêu ngạo không có tính người, người đời nói rằng anh bị bệnh tự kỷ, ba năm không hề nói một câu.

Mặc kệ tên cầm thú này là thứ gì, tóm lại, Vân Thủy Dạng vẫn muốn trả thù, thời thế Thượng Hải thay đổi rồi...

"Nói, vì làm thiếu phu nhân nhà họ Cận, cô đã tính toán bao lâu?" Anh vuốt cằm lạnh lùng chất vấn.

"Từ lúc anh nguyện ý gieo hạt giống trở đi!"

"Vân Thủy Dạng, tôi sẽ làm cô phải trả giá!"

"Cận tiên sinh, mời ngài làm rõ trước, là ai tính toán ai!"

Trích đoạn:

Vào một buổi tối không trăng không sao, ông chồng quốc dân áp đảo Vân Thủy Dạng:

"Ưm... Nghe nói cô mang tôi đi bán?"

"Ha ha ha… Không thể nào!" Chẳng qua là cô muốn kiếm một ít tiền thôi.

"…"

(Chuyện của bảo bảo): "Oh no, tổng giám đốc bá đạo giống y như đúc, ai mới là ba của chúng ta?"

"Ngốc, đương nhiên người nào giống chúng ta nhất thì người đó chính là ba của chúng ta!"

"Chị làm chị, cứ nghe chị."

"Anh làm anh, cứ nghe anh."

"Thủy Thủy, bạn gái lớp con nói đồng phục của con thơm quá."

"Đương nhiên là thơm, mẹ con dùng nước xả để xả đồ đó."

"Con nói cho bạn ấy biết, con xịt nước hoa."

"..."

"Thủy Thủy, con rất đau buồn, vì con quá đẹp trai, quá ưu nhã, nên các bạn nữ trong lớp đều muốn làm bạn gái của con, con phải làm sao bây giờ?"

Trong nháy mắt một đám quạ đen bay qua đỉnh đầu của Vân Thủy Dạng, trong lòng cô chửi mắng tên nào có gen mạnh như vậy?!
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,798
Reaction score
5,496
Points
14,914
Chương 1: Lạnh lùng không ai bằng
Tình cảm ba năm, không nghĩ tới sẽ bị phản bội như vậy, trong lòng Vân Thủy Dạng rất khó chịu.

Nước mắt chậm rãi rơi xuống.

Đôi mắt tràn đầy đau khổ và uất ức... Cùng với tổn thương không thể tiếp nhận được!

Ý của Âu Lập Dương là cô là người làm sai!

Anh phản bội tình cảm của cô, bảo rằng lên giường với phụ nữ khác là vì cô không cho anh ngủ!

Nếu không phải đại tiểu thư nhà họ Lam khí thế hùng hổ tại phòng nghỉ của cô dâu bảo cô cút đi, thì cơ bản cô không biết Âu Lập Dương này là tên cặn bã khốn nạn!

Tất cả đều kết thúc, không cần đám cưới này nữa.

Nước mắt đong đầy trong đôi mắt, giống như dây chuyền trân châu bị đứt, rơi xuống từng hạt.

Cô nângváy cưới chạy về phía trước, cơ bản không chú ý nhìn đường.

Ngay khi cô băng qua đường, đột nhiên, một tiếng còi chói tai vang lên.

Vân Thủy Dạng đang đau lòng, tâm tình cũng bị ảnh hưởng, nên phản ứng cũng chậm hơn so với bình thường.

Chờ cô định thần lại, quay đầu nhìn, thì đã thấy một chiếc xe Lamborghini màu trắng sắp đụng vào cô.

Vân Thủy Dạng vội vã muốn tránh né, nhưng mà, cô không cẩn thận đạp vào mép váy cưới, nhất thời cả người liền ngã nhào xuống đất.

Trong lòng căng thẳng, Vân Thủy Dạng nghĩ mình sẽ bị xe đụng, nhưng không ngờ một giây sau, chiếc xe màu trắng dừng lại ngay trước mặt cô, không sai lệch một ly.

Trong cơn hoảng sợ, Vân Thủy Dạng ngước mắt nhìn, mũi xe vừa vặn chạm vào đầu cô.

Nếu thêm chút nữa, khẳng định cô sẽ bị đụng bay mấy mét.

Thật nguy hiểm! Sắc mặt Vân Thủy Dạng trắng bệch, thở hổn hển.

Cũng vì quá hoảng sợ mà đã ngừng khóc!

Mở to hai mắt, cô nhìn người đàn ông lái xe.

Sao cô lại cảm thấy trên trán anh ta mang theo một chút âm u.
Nhưng kỳ lạ là, hoàn toàn không ảnh hưởng đến sự hấp dẫn kinh người của anh ta!

Người này lạnh lùng lạ thường… Giống như một núi băng!

Lạnh đến đáng sợ, như không có cách nào sưởi ấm!

Lúc bọn họ đối mặt, khuôn mặt tuấn tú của anh cũng không có bất kỳ cảm xúc gì, ngay cả đôi mắt thâm thúy kia cũng chưa từng chớp một cái.

Sao người đàn ông này có thể lạnh lùng đến như thế?

Xuýt chút nữa cô bị anh ta đâm phải, vậy mà anh ta không hề có ý xuống xe quan tâm hỏi han cô một chút?

Người đàn ông khẽ mím đôi môi mỏng gợi cảm, môi mỏng cũng thâm trầm, lạnh lẽo!

Người đàn ông lạnh lùng khó gần như vậy, lại không phải dạng xấu xí gì, mà ngược lại cực kỳ đẹp trai, cực ngầu!

Nhìn dáng vẻ của anh ta, hệt như một pho tượng hoàn mỹ, đáng tiếc khuôn mặt tuấn tú kia quá thâm trầm, toàn thân chỉ tản ra khí tức lạnh lẽo.

Lúc đầu Vân Thủy Dạng không ghét anh, cô bị anh hù dọa. Bản thân bị té nằm trên mặt đất, vậy mà anh cũng không xuống xe hỏi tình hình của cô chút, vì điểm này, mà cô rất hoài nghi nhân phẩm của người lái xe này, cô xem thường anh ta!

~~~~~~

Hạ Hương Trừng đuổi theo Vân Thủy Dạ từ giáo đường đến đây, nhìn thấy hiện trường thì bị dọa xém bay tim ra ngoài.

Hai chân cô như nhũn ra, đứng yên tại chỗ chẳng khác nào pho tượng.

Đôi mắt trừng lớn, giống như sợ đến mức hồn bay phách lạc!

Mười mấy giây sau, Hạ Hương Trừng mới phản ứng lại, cô tranh thủ chạy đến nhìn Vân Thủy Dạng.

"Thủy Thủy, không sao chứ? Có bị đụng vào đâu không?"

Ngay khi Hạ Hương Trừng hỏi thăm, người đàn ông lạnh lùng này cũng di chuyển xe.

Đảo tay lái, bánh xe của chiếc Lamborghini màu trắng cũng vòng theo.

Vòng qua Vân Thủy Dạng và Hạ Hương Trừng, chiếc xe liền chạy mất dạng.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,798
Reaction score
5,496
Points
14,914
Chương 2: Anh ta là Cận Kỳ Ngôn!
"Sao người đàn ông kia lại không có giáo dục như vậy? Xém chút đụng vào người ta vậy mà chẳng thèm quan tâm, cũng không xin lỗi một tiếng. Lần sau đừng để mình thấy anh ta, nếu không sẽ cho anh ta đẹp mặt."

Giọng nói của Vân Thủy Dạng vẫn còn nghẹn ngào, tức giận mắng.

Vừa bị phản bội vừa xuýt chút bị xe đụng, có ai xui xẻo bằng cô không? Cô rất muốn khóc!

"Thủy Thủy, cậu có bị gì không?" Hạ Hương Trừng lo lắng hỏi, đồng thời đỡ Vân Thủy Dạng đứng lên.

"Không sao, chỉ bị ngã thôi. Nếu không phải tên lạnh lùng kia thắng kịp, thì chắc chắc mình bị đụng bay rồi. Trong một ngày mà gặp phải hai tên khốn, sao mình lại xui xẻo như vậy chứ!"

Âu Lập Dương lừa cô, ngay cả người đàn ông xa lạ cũng bắt nạt cô, ô ô ô...Vân Thủy Dạng khóc lên, trong lòng vô cùng khổ sở!

"Thủy Thủy, cậu không biết người đàn ông đó sao? Nhà anh ta rất có tiền, anh ta chính là Cận Kỳ Ngôn! Bây giờ là cơ trưởng của hãng hàng không lớn nhất, làm tất cả phụ nữ mê mệt đến choáng váng đầu óc. Có không ít cô gái vì muốn gặp anh ta một lần, mà không tiếc điều tra lịch bay của anh ta. Anh ta bay đi đâu, họ liền bay theo đó!"

Cũng kệ Vân Thủy Dạng có thích nghe hay không, Hạ Hương Trừng vẫn tiếp tục nói: "Bề ngoài đẹp trai của anh ta có thể so sánh với các ngôi sao hot trên truyền hình, đặc biệt là đôi mắt sắc bén như chim ưng đó, bất kỳ lúc nào cũng có thể tản ra vô số dòng điện, làm người đối diện ngây ngất. Còn đôi môi khiêu gợi kia, giống như muốn mê hoặc mọi người đến hôn."

Vân Thủy Dạng lắc đầu, cô hoàn toàn không cảm thấy người đàn ông gọi là Cận Kỳ Ngôn kia có gì tốt, cô chỉ nhìn thấy dáng vẻ hoa si của Hạ Hương Trừng.

Bây giờ cô bị phản bội, cô chỉ muốn khóc, Hạ Hương Trừng không an ủi cô thì thôi, còn hung hăng tâng bốc tên khốn kiếp kia, chẳng khác nào chém cô thêm một đao, càng làm cô khó chịu hơn.

"Oa oa oa.... Đàn ông không có ai là tốt cả! Ô ô ô... Không nên tin tưởng đàn ông nữa! Bọn họ đều là tên khốn!"

Nhận ra bản thân nói không đúng thời điểm, Hạ Hương Trừng liền tranh thủ dỗ Vân Thủy Dạng vài câu.

"Chỉ có tên Âu Lập Dương là khốn nạn thôi, Thủy Thủy, còn có rất nhiều đàn ông tốt, nhất định cậu sẽ gặp được."

Vân Thủy Dạng không nói gì, cô càng khóc càng đau lòng!

~~~~~~ ~~~~~~

Chuyện hủy bỏ tiệc cưới do đích thân cha xử lý, Vân Thủy Dạng vừa về đến nhà, lập tức đóng gói tất cả sính lễ của Ân Lập Dương lại, chuẩn bị trả cho anh ta.

Tất cả đều đã kết thúc, cô muốn ném sạch sẽ!

Giới hạn của cô chính là không thể nào chịu được phản bội!
Đêm, yên tĩnh đến mức làm người ta ngạt thở----

Vân Thủy Dạng muốn bình tĩnh lại, nhưng cho dù làm cách gì, cô cũng không thể bình tĩnh được.

Đã hơn mười giờ, cô đi quán bar.

Khói thuốc lượn lờ, ngồi ở quầy bar, Vân Thủy Dạng hăng hái uống bia.

Không cần ly, cô tu luôn cả chai.

Mượn rượu giải sầu, cô chỉ muốn bản thân có thể quên đi mọi chuyện.

Về sau, tuyệt đối không nhớ đến tên Âu Lập Dương kia nữa.

Ưm... Cô muốn quên sạch anh ta, không muốn liên quan gì đến anh ta hết.

Về sau đừng để cô gặp lại, nếu không cô sẽ cho anh ta bầm mặt!

~~~~~~ ~~~~~~

Gần 12 giờ đêm, quán bar vẫn náo nhiệt như cũ.

Đột nhiên một người đàn ông cao lớn đẹp trai đi vào.

Đôi mắt sắc bén như ưng nhìn xung quanh một vòng, chắc là đang tìm người.

Vân Thủy Dạng đứng lên muốn đến sân khiêu vũ, vì uống 8 chai bia mà cơ thể lung lay loạng choạng.

Không biết chuyện gì xảy ra, khi đến gần người đàn ông kia, đột nhiên cả người cô nghiêng về phía trước, thân thể laovề phía người đối diện.

Trong tay cô còn cầm một chai bia, bởi vì đột nhiên cơ thể như bị ai đẩy, theo quán tính cô liền đập vào người đàn ông kia. <!--Nhóm dịch: Mèo Xinh-->
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,798
Reaction score
5,496
Points
14,914
Chương 3: Tiếp xúc thân mật
Ai biết trong tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc, một giây khi Vân Thủy Dạng lao đến đập chai bia vào người đàn ông kia, anh ta lại linh hoạt nghiêng người.

Trong nháy mắt khi người đàn ông kia tránh né, Vân Thủy Dạng chật vật lao về phía sàn nhà.

Cô và sàn tiếp xúc thân mật: "Đau quá!"

Cô bị ngã mà người đàn ông kia cũng không thèm đỡ cô một chút, làm hại cô đập đầu đau muốn chết.

Trong lòng Vân Thủy Dạng khẽ nguyền rủa một tiếng, sau đó giãy dụa đứng lên.

Cô trợn mắt giận giữ nhìn người đàn ông chỉ đỡ cái chai mà không đỡ cô kia.

Bởi vì ánh đèn trong quán bar quá mờ, cộng thêm ý thức bị rượu xâm nhập, nên Vân Thủy Dạng không thấy rõ mặt người này lắm.

Ưm… Tóm lại người này rất lạnh lùng, ánh sáng mờ mời càng làm anh ta thêm lạnh lùng hơn!

Mặc kệ anh ta là ai, đối xử với một phụ nữ xinh đẹp như vậy, thì chính là không có phong độ, nhân phẩm càng không ra sao!

Cô muốn tranh luận với anh ta!

~~~~~~ ~~~~~~

Cận Kỳ Ngôn hơi nhướng mày nhìn Vân Thủy Dạng, khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng của anh không có chút độ ấm nào.

Vân Thủy Dạng ngã xuống rồi lại bò lên, anh cũng không quan tâm cô có đau hay không.

Người như Cận Kỳ Ngôn anh, không lãng phí thời gian với phụ nữ!

Để chai bia lên bàn, Cận Kỳ Ngôn muốn đi, anh đã thấy người anh muốn tìm.

Hại cô ngã sấp xuống còn không xin lỗi, người này thật không có giáo dưỡng, Vân Thủy Dạng rất tức giận.

Cô giữ chặt anh ta, không cho đi.

Bởi vì cô không đứng vững được, nên giứt khoát ôm chầm lấy anh.
Ợ một hơi rượu, Vân Thủy Dạng trừng mắt mắng: "Khốn kiếp, tôi đánh chết anh! Người đàn ông xấu xa, đều thích bắt cá hai tay, đều vô sỉ cầm thú! Lăn trên giường với những người phụ nữ khác còn ra vẻ đáng thương, tôi khinh bỉ anh!"

"Tiểu thư, tôi không biết cô, xin cô tự trọng một chút!”

Bị một cô gái uống say ôm chặt, trong mắt Cận Kỳ Ngôn liền hiện lên một tia tức giận.

Đột nhiên cơ thể cứng đờ, trở nên máy móc, cái cằm càng kéo căng.

Lông mày nhíu chặt, sắc mặt trầm xuống, nếu Vân Thủy Dạng còn ý thức, khẳng định sẽ ngừng lại.

Nhưng bây giờ cô nửa tỉnh nửa mê, không chịu buông anh ta ra, ngón tay cô dùng sức đâm vào lồng ngực của Cận Kỳ Ngôn.

"Đồ cặn bã! Anh dám ngủ nhưng không dám nhận! Dám bắt nạt tôi, tôi đánh chết anh!"

Đôi mắt nheo lại, môi khẽ mím, thâm trầm, băng lãnh!

Không tha thứ cho cô gái gây sự trước mặt, Cận Kỳ Ngôn bắt lấy cánh tay của Vân Thủy Dạng, mạnh mẽ gỡ tay cô ra.

Sau khi bị Cận Kỳ Ngôn giật tay ra, cô liền ói.

Ói ngay vào người Cận Kỳ Ngôn!

Tức giận, Cận Kỳ Ngôn khẽ rủa một tiếng, trong chốc lát, mắt anh ta tràn đầy lửa giận.

Thấy tình hình như vậy, quản lý liền vội vã cầm khăn sạch đến lau vết bẩn trên người Cận thiếu gia.

Quý nhân này không thể đắc tội được!

"Âu Lập Dương, đồ khốn kiếp! Ha ha ha… Đáng đời anh!" Không để ý đến việc lau vết dơ trên môi, Vân Thủy Dạng nhìn Cận Kỳ Ngôn cười khúc khích.

Lửa giận cháy lên đến đỉnh điểm, Cận Kỳ Ngôn lạnh lùng nói với quản lý: "Ném cô gái này ra ngoài, đừng để tôi nhìn thấy cô ta nữa!"

<!--Nhóm dịch: Mèo Xinh-->
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,798
Reaction score
5,496
Points
14,914
Chương 4: Anh tuấn hóa thân
"Anh dám ném tôi ra ngoài, tôi báo cảnh sát! Ưm... Để cảnh sát bắt đồ tồi như anh!"

Vân Thủy Dạng không phục, cô rất ngứa mắt với mấy tên đồi bại như vậy!

Quả thực không thể nói lý với phụ nữ uống say, Cận Kỳ Ngôn mặc kệ Vân Thủy Dạng, anh không muốn tốn thời gian với cô nữa.

"Quản lý, anh cứ theo lời tôi mà làm, mau xử lý cô ta sạch sẽ, đừng để cô ta xuất hiện trong phạm vi ánh mắt của tôi."

Vứt khăn mặt xuống, Cận Kỳ Ngôn nói.

"Này, anh không thể đi, anh còn phải xin lỗi tôi! Đồ tồi, tên khốn kiếp!"

Vân Thủy Dạng muốn đuổi theo, cô còn muốn mắng Cận Kỳ Ngôn nữa, nhưng quản lý đã kéo cô lại.

"Tiểu thư, cô đã uống say, tôi gọi xe giúp cô, cô ngoan ngoãn về nhà. Đừng làm loạn, một mình ở quán bar rất nguy hiểm."

"Tôi không có say, ai nói tôi say? Tôi còn có thể hát! Tôi có tiền mua rượu, không có uống chùa!"

Không nên nói lý với người uống say, quản lý cũng không nhiều lời với Vân Thủy Dạng nữa, kéo cô ra khỏi quán bar, đưa cô lên taxi.

~~~~~~ ~~~~~~

"Có thể đi được chưa?" Cận Kỳ Ngôn tức giận nhìn Ôn Lương Dụ hỏi.

"Nhận hóa đơn rồi đi luôn. Này, anh ngủ với cô gái kia sao? Người ta còn mắng anh bắt cá hai tay, dám ngủ không dám nhận!" Ôn Lương Dụ nhìn Cận Kỳ Ngôn đầy ẩn ý, nở cụ cười rất chi là vô lại.

"Tôi không có hứng thú với cô ta, sao có thể ngủ? Tôi cũng không phải cậu, cái gì mà chỉ cần là phụ nữ đều không ngại! Về sau đừng gọi tôi đến đón nữa, tự cậu về đi."

Cận Kỳ Ngôn lạnh lùng nói, liếc mắt nhìn Ôn Lương Dụ, sau đó đi thẳng ra cửa quán bar.

Nhún vai bất cần, Ôn Lương Dụ đi theo ra ngoài.

"Biết cái núi băng như anh không bao giờ động tới mấy người phụ nữ bình thường, đến chết cũng không thay đổi quan niệm! Có lẽ, bắt đầu từ người phụ nữ dám lao đến kia, cũng không tệ lắm!"

Cận Kỳ Ngôn liếc Ôn Lương Dụ, ra hiệu bảo anh cút.
"Được, em không nói anh nữa, em im miệng!" Ôn Lương Thụ thức thời không nói nữa.

Anh biết Cận Kỳ Ngôn lạnh lùng với mọi người như thế nào, nhất là phụ nữ!

~~~~~~ ~~~~~~

Gần 7 giờ, Cận Kỳ Ngôn xuất hiện ở sân bay quốc tế Thượng Hải.

Đồng phục phẳng phiu, giày da bóng loáng, kính đen lóa mắt... Nhất cử nhất động của anh đều vô cùng đẹp.

Tay trái cầm mũ, tay phải xách túi hành lý nhỏ, sự xuất hiện của anh lập tức làm cả sân bay chấn động.

Trong biển người vô cùng đông đúc, Cận Kỳ Ngôn trở thành tiêu điểm dễ như trở bàn tay.

Phụ nữ nhìn anh, đôi mắt lập tức hiện ra hình trái tim, trái tim không kìm được đập thình thịch liên hồi vì vẻ ngoài tuấn lãng của anh.

Cơ trưởng Cận đẹp trai quá!

Kkông chỉ có hành khách, mà ngay cả các nữ tiếp viên cũng say mê anh, các cô đều ước rằng có thể bay cùng chuyến với anh.

"Cơ trưởng Cận, buổi sáng tốt lành!"

Nữ tiếp viên chào hỏi Cận Kỳ Ngôn, anh hơi gật đầu một cái, không nói một lời.

Nữ tiếp viên cùng chuyến bay đi sau lưng anh, hoa si nhìn bóng lưng của anh cũng ăn ý không nói thêm một lời, ý rằng anh càng đẹp trai tuấn lãng càng không có bạn bè.

~~~~~~ ~~~~~~

7:10, Cận Kỳ Ngôn xuất hiện ở trung tâm điều khiển vận hành của hãng hàng không Hoa Vũ.

Cận Kỳ Ngôn đang định ký tên, thì đột nhiên giám đốc quản lý hành chính của Hoa Vũ xuất hiện.

"Cận tiên sinh, cậu bị hoãn bay, từ giờ trở đi, tiếp nhận điều tra nội bộ của Hoa Vũ."

<!--Nhóm dịch: Mèo Xinh-->
 

Bình luận facebook

Top Bottom