phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 347
60347.
Không những vậy, Chu Mộng Chỉ còn có thể lấy thân phận là người bị hại mà nói với Cố Thiên Tuấn rằng, chốn công sở thật sự quá đáng sợ, cô ta không muốn làm nữa, sau đó sẽ khiến Cố Thiên Tuấn bắt cái cô An Điềm “không hiểu lí lẽ” này phải nghỉ việc và rời khỏi thành phố H.

Một mũi tên mà có thể bắn được hai con chim như vậy, cô ta đã phải nghĩ rất lâu mới nghĩ ra được cách này! Chu Mộng Chỉ sao có thể không cảm thấy đắc ý?

An Điềm trông thấy màn tự biên tự diễn của Chu Mộng Chỉ thì lập tức sững sờ: Chu Mộng Chỉ định vu oan cho mình sao?

Nhưng ngay sau đó, An Điềm liền cầm ngay lấy một cốc nước khác trên bàn rồi cũng tự tạt vào mặt mình, sau đó cũng ném cái cốc xuống đất rồi ngồi phịch xuống đất.

Ha ha, Chu Mộng Chỉ, cô tưởng có một mình cô biết chơi chiêu à?

Khóe môi An Điềm nở nụ cười lạnh lùng: Không phải cô rất giỏi tỏ vẻ đáng thương sao? Để tôi xem bây giờ cô sẽ làm thế nào! Nếu cô nói nước trên người cô là do tôi tạt thì tôi cũng sẽ nói nước trên người tôi là do cô tạt!

Như vậy thì phu nhân tổng tài tập đoàn Cố Thị “vô cùng đáng thương, khổ sở chịu nhục” sẽ ngay lập tức biến thành một “bà điên” thích tạt nước và mắng chửi nhân viên cấp dưới! Không lẽ cô nỡ hủy đi hình tượng của mình trước mặt Cố Thiên Tuấn sao?

Tôi thật sự rất muốn xem thử cô sẽ nói thế nào!

An Điềm trừng mắt nhìn Chu Mộng Chỉ đang ngẩn người, trong mắt hiện rõ vẻ khiêu khích.

An Điềm vừa ngồi xuống đất cũng là lúc Cố Thiên Tuấn và Tô Thanh Dương xông vào, sau đó nhìn thấy cảnh tượng như thế.

Quả nhiên, Chu Mộng Chỉ bị An Điềm chơi chiêu ngược lại đã không dám nói gì, chỉ im thin thít mà đi theo Cố Thiên Tuấn và Lâm Kính Trạch.

Không biết Chu Mộng Chỉ sau khi vào phòng nghỉ rồi sẽ nói gì với Cố Thiên Tuấn.

An Điềm lúc này đang ngồi trên ghế sofa, nhấp một ngụm nước nóng, cảm thấy có hơi mệt, cô không hề muốn làm một người xấu chút nào, nhưng cũng không phải con ngốc!

Chu Mộng Chỉ sao có thể nghĩ ra một cách nực cười như vậy để trừng trị mình chứ? Bây giờ là thế kỉ 21 rồi mà cô ta còn tưởng mình đang sống trong bộ phim cung đấu thời nhà Thanh sao?

Nghĩ đến Chu Mộng Chỉ, An Điềm lại không kìm được mà nhoẻn miệng cười khinh bỉ.

Nhưng khi nhớ lại bóng dáng Cố Thiên Tuấn đưa Chu Mộng Chỉ đi một cách đầy quan tâm, nụ cười trên môi An Điềm lại từ từ tắt đi.

Tô Thanh Dương ngồi bên cạnh, trông thấy An Điềm cứ ngẩn người mà không trả lời câu hỏi của mình thì cũng không gặng hỏi nữa, chỉ thầm thở dài.

Lúc này, Khưu Doanh Doanh và Thẩm Sở Hà sau khi tìm được một chiếc khăn bông và một bộ quần áo sạch liền chạy vào: “Chị An Điềm, cũng may công ty chúng ta có kí túc xá cho nhân viên! Chị xem, em tìm được cả quần áo sạch cho chị này!”

“Có cả khăn sạch nữa, An Điềm, cô mau lau đi.” Thẩm Sở Hà vừa nói vừa đưa khăn ra trước mặt An Điềm.

An Điềm khó khăn lắm mới định thần lại. Cô đặt cốc nước lên bàn rồi đưa tay nhận cái khăn trong tay Thẩm Sở Hà.

An Điềm vừa lau mặt vừa cười với Thẩm Sở Hà: “Cảm ơn cô.”

“Đừng khách sáo!” Thẩm Sở Hà lắc đầu nói với An Điềm, sau đó hỏi, “An Điềm, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?”

An Điềm chỉ cười không đáp, chuyện này quá phức tạp, nếu cô nói là do Chu Mộng Chỉ đã tự biên tự diễn ra trò đó để hại cô thì Chu Mộng Chỉ nói không chừng sẽ ỷ vào lòng tin của Cố Thiên Tuấn dành cho cô ta mà đổi trắng thay đen.

Thế nên, An Điềm không thể mở miệng trước, cô muốn xem thử Chu Mộng Chỉ giải thích thế nào với Cố Thiên Tuấn đã.

“Phải đấy, em cũng đang rất tò mò đây!” Khưu Doanh Doanh đặt quần áo sạch lên đùi An Điềm, “Chị An Điềm, chị mau kể em nghe đi.”

“Bây giờ chưa vội, rồi sẽ có ngày sự thật được phơi bày thôi.” An Điềm nhún vai, vẫn không kể.

“Để An Điềm thay quần áo trước đã, sau đó cho cô ấy nghỉ ngơi một chút.” Tô Thanh Dương tinh ý đứng dậy nói với Thẩm Sở Hà và Khưu Doanh Doanh, “Chúng ta ra ngoài đi.”

“Vâng.” Khưu Doanh Doanh và Thẩm Sở Hà gật đầu tiếc nuối rồi cùng Tô Thanh Dương ra ngoài.

An Điềm hít một hơi thật sâu, bắt đầu thay quần áo.

Bên ngoài phòng nghỉ, Khưu Doanh Doanh và Thẩm Sở Hà quay lại văn phòng tiếp tục làm việc, còn Tô Thanh Dương vẫn cứ đứng trước cửa, muốn đợi một người.

Quả nhiên, chẳng bao lâu sau, Cố Thiên Tuấn dẫn theo Susan xuất hiện trước cửa phòng nghỉ.

Hai người đàn ông bốn mắt nhìn nhau, bầu không khí lập tức trở nên căng thẳng.

Cố Thiên Tuấn nhìn thẳng vào mắt Tô Thanh Dương nói: “Tô Thanh Dương, tôi…”

“Vào đi!” Tô Thanh Dương cũng nhìn thẳng vào mắt Cố Thiên Tuấn, lần đầu tiên chủ động cho Cố Thiên Tuấn vào gặp An Điềm.

Tuy Tô Thanh Dương trong lòng không hề muốn cho Cố Thiên Tuấn vào gặp An Điềm chút nào, nhưng chỉ có Cố Thiên Tuấn mới có thể giúp An Điềm thấy dễ chịu hơn, vừa rồi trong phòng họp, khi An Điềm thấy Cố Thiên Tuấn rời đi với Chu Mộng Chỉ thì mắt đã đỏ hoe lên.

Tô Thanh Dương bất lực nghĩ, việc mà mình có thể làm cũng chỉ đến thế mà thôi.

Cố Thiên Tuấn kinh ngạc nhìn Tô Thanh Dương một lúc rồi trịnh trọng gật đầu với anh, sau đó mở cửa bước vào.

Còn Susan gật đầu lịch sự với Tô Thanh Dương xong thì đứng ngoài phòng nghỉ chờ.

Khi Cố Thiên Tuấn bước vào phòng nghỉ, An Điềm đang ngồi nhắm mắt trên ghế sofa, nghe tiếng bước chân vào, cô tưởng là Tô Thanh Dương nên uể oải mở mắt ra.

Nhưng khi thấy người trước mặt mình là Cố Thiên Tuấn, An Điềm lập tức nghe tim mình đập thịch một cái, dù vậy cô vẫn cố tỏ ra thản nhiên, quay mặt đi không nhìn Cố Thiên Tuấn: “Sao? Đến đây hỏi tội tôi thay cho cô vợ của anh à?”

“Em không sao chứ?” Cố Thiên Tuấn nhìn An Điềm lúc này đã thay quần áo, nhận thấy tóc cô vẫn còn ướt.

Nghe giọng nói quan tâm của Cố Thiên Tuấn, An Điềm liền nuốt nước bọt, sau đó lại nói tiếp bằng giọng lạnh lùng: “Tôi có sao hay không thì liên quan gì đến anh?”

“An Điềm…” Cố Thiên Tuấn khẽ thở dài, vừa rồi ngay khi anh trông thấy An Điềm ngã trên sàn thì đã muốn bước đến bảo vệ cô ngay.

Nhưng nếu anh bước lên thì tất cả mọi cố gắng trước nay đều sẽ thành công cốc hết! Lúc đó thì anh sẽ thật sự không thể bảo vệ được An Điềm nữa.

“Anh gọi tên tôi làm gì? Cô vợ cưng của anh đã khóc lóc kể lể gì với anh rồi?” An Điềm cuối cùng cũng quay mặt lại, cười rất cay đắng, “Cô ta nói gì anh cũng tin hết có đúng không?”

“Cô ấy không nói gì cả.” Cố Thiên Tuấn lắc đầu, lúc nãy khi anh đưa Chu Mộng Chỉ về phòng nghỉ, cho dù anh có hỏi gì thì Chu Mộng Chỉ cũng chỉ ôm mặt khóc, không nói lời nào.

“Cô ta cũng khá thông minh đấy.” An Điềm lạnh lùng hừ mũi, Chu Mộng Chỉ vẫn còn biết án binh bất động!

“An Điềm, vừa rồi trong phòng họp rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

“Tôi sẽ không bao giờ nói cho anh biết đâu.” An Điềm trừng mắt nhìn Cố Thiên Tuấn rồi đứng phắt dậy, giọng nói đầy sự uất ức và phẫn nộ, “Anh cứ xem như tôi đã ức hiếp cô vợ cưng của anh đi! Tôi là kẻ độc địa như vậy đấy, anh định làm gì tôi?”

Cố Thiên Tuấn nhìn vẻ mặt căm phẫn của An Điềm, biết cô đang rất giận nên cũng không hỏi nữa, cũng không khó chịu, chỉ đưa tay ra dịu dàng vuốt lên mái tóc có hơi rối của An Điềm: “An Điềm, em chịu uất ức rồi…”

Em chịu uất ức rồi…

An Điềm ngay lập tức ngẩn người, cho dù cô đã bảo rằng chính mình đã ức hiếp Chu Mộng Chỉ, nhưng Cố Thiên Tuấn vẫn không hề trách móc cô, còn nói với cô là: Em chịu uất ức rồi.

Cố Thiên Tuấn nói câu đó nghĩa là sao?

An Điềm mấp máy môi, hình như đã hiểu ra gì đó, ánh mắt đang từ kinh ngạc lập tức trở lại vẻ lạnh lùng.

Cô mạnh tay hất bàn tay đang vuốt tóc mình của Cố Thiên Tuấn ra: “Anh nói câu đó có phải vì muốn bắt cá hai tay không? Muốn vừa có thể yêu thương vợ mình, lại vừa dụ dỗ tôi làm tình nhân của anh chứ gì?”

“An Điềm, em giận thì được, nhưng xin em đừng nói mình như vậy!” Cố Thiên Tuấn nhíu mày lại đầy phiền não và lo lắng, tất cả mọi việc đều đã nắm chắc trong tay, tất cả mọi thứ đều đã tiến hành theo kế hoạch, nhưng mỗi khi nhìn thấy An Điềm không vui thì anh lại trở nên không còn kiên nhẫn nổi.

“Ha ha, anh nói mấy câu ám muội như thế, không phải chính vì muốn như thế sao?” An Điềm nhìn Cố Thiên Tuấn đầy khinh miệt, sau đó gằn giọng, “Cố Thiên Tuấn, tôi cho anh biết, không thể nào đâu, An Điềm này tuyệt đối sẽ không bao giờ là người như vậy, từ nay về sau, chúng ta sẽ là người xa lạ… ưm ưm ưm…”

Cố Thiên Tuấn lại hôn lên môi An Điềm, anh thật sự hết cách rồi, anh không thể nói cho An Điềm biết nỗi khổ tâm trong lòng, nhưng cũng không muốn nghe An Điềm nói mấy lời tuyệt tình đó, vậy nên chỉ còn cách hôn cô thôi.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 348
60348.
Lần nào cũng như vậy!

Cơn giận của An Điềm không vì nụ hôn của Cố Thiên Tuấn mà tan biến, mỗi lần An Điềm tủi thân, Cố Thiên Tuấn không nói gì cả, cũng không giải thích, mà chỉ dùng sức chặn miệng mình lại như vậy!

An Điềm cảm thấy mình không thể cứ không rõ ràng với Cố Thiên Tuấn như vậy, mình như vậy thật rất bi thương! Cô muốn cắt đứt hoàn toàn với Cố Thiên Tuấn!

Lưỡi của Cố Thiên Tuấn vẫn cứ tấn công An Điềm, An Điềm vừa né ra vừa dùng răng cắn vào.

Lúc này, một mùi tanh của máu tràn ngập trong miệng của An Điềm.

Cố Thiên Tuấn dừng lại rồi từ từ buông An Điềm ra

“Cố Thiên Tuấn, tôi nói anh biết, tôi...”

“Sẽ không lâu đâu.” Cố Thiên Tuấn ngắt lời An Điềm, nhìn cô chằm chằm, giọng hơi khàn, “An Điềm, sẽ không lâu nữa đâu, anh sẽ nói hết tất cả mọi chuyện cho em biết, nhưng trước đó, em phải ngoan nhé?”

“Anh đang nói gì vậy?” An Điềm không hiểu vẻ mặt quyết đoán của Cố Thiên Tuấn.

“Đợi anh.” Cố Thiên Tuấn hôn nhẹ lên trán của An Điềm rồi quay người đi.

An Điềm đứng tại chỗ, ngớ người ra nhìn bóng hình của Cố Thiên Tuấn, không hiểu lời nói của Cố Thiên Tuấn có ý nghĩa gì. Nhưng trong lòng cô bỗng dưng rất bình yên, giống như con chim bay lạc đàn tìm được đường về nhà vậy.

An Điềm không hiểu tại sao mình lại có cảm giác như vậy, cô đặt tay lên ngực, ngồi trên sofa trầm tư…

Sau khi Cố Thiên Tuấn ra khỏi phòng nghỉ của An Điềm thì tìm Chu Mộng Chỉ.

Đứng ở cửa phòng nghỉ sang trọng, Cố Thiên Tuấn hít thở sâu rồi mới đẩy cửa vào.

Chu Mộng Chỉ vốn dĩ ngồi nghỉ trong phòng, lo lắng bất an, ngoài ngạc nhiên với khả năng ứng biến của An Điềm ra thì Chu Mộng Chỉ chỉ còn lại sự sợ hãi.

Cô ta không biết mình nên giải thích mọi chuyện vừa xảy ra như thế nào, càng sợ An Điềm nói hết mọi chuyện vừa nãy ra. Đương nhiên, cô ta sợ nhất hình tượng mình bị sụp đổ trong lòng của Cố Thiên Tuấn.

Khi Cố Thiên Tuấn đẩy cửa vào, Chu Mộng Chỉ giật cả mình, bình tĩnh lại một chút mới đứng lên, nhìn Cố Thiên Tuấn vội hỏi: “Thiên Tuấn, An Điềm đó đã nói gì rồi?”

Cố Thiên Tuấn không nói gì cả, chỉ nhìn chằm chằm Chu Mộng Chỉ, anh thực sự không muốn nhìn thấy người phụ nữ trước mặt này, tuy nhiên nghĩ đến kế hoạch tiếp theo, Cố Thiên Tuấn cân nhắc rồi nói: “An Điềm không nói gì cả.”

Chu Mộng Chỉ yên tâm thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần An Điềm không nói thì ít ra mình còn cơ hội giữ lại hình tượng, hy vọng cô ta sẽ biết điều như thế suốt!

“Vâng, vậy thì tốt.” Chu Mộng Chỉ thả lỏng người bất giác nói.

Đột nhiên ý thức được câu nói này của mình có cảm giác chột dạ, Chu Mộng Chỉ vội giải thích: “Ý của em là, chuyện xảy ra vừa nãy chỉ là hiểu lầm thôi, An Điềm không nói chắc cũng nghĩ như em vậy”

Trong lòng Cố Thiên Tuấn cười lạnh một tiếng, sau đó nói: “Mộng Chỉ, nếu em không muốn nhắc đến chuyện vừa xảy ra lúc nãy thì anh cũng không ép em. Chỉ là, em vẫn còn muốn làm việc ở đây chứ? Nếu em không thích công việc này thì đừng miễn cưỡng bản thân.”

“Thích! Đương nhiên là thích!” Chu Mộng Chỉ vội gật đầu, nếu vừa xảy ra sự cố mà mình đã bỏ đi, có phải là chột dạ lắm không?

Trước đây cô ta quá xem thường An Điềm rồi, nhưng bây giờ cô ta phải lên kế hoạch cho thật kỹ lưỡng, để giải quyết triệt để An Điềm!

“Chuyện qua rồi hãy để nó qua đi, em cũng không so đo với An Điềm. Thiên Tuấn anh đừng hỏi nữa được không?” Chu Mộng Chỉ bước về trước nắm lấy tay của Cố Thiên Tuấn, tuy cô ta không nói cụ thể xảy ra chuyện gì, nhưng trong lời nói vẫn gán hết tội lỗi cho An Điềm.

“Được rồi.” Cố Thiên Tuấn gật đầu, anh vẫn còn việc quan trọng, thực sự không muốn vì chuyện nhỏ nhặt này mà dây dưa với Chu Mộng Chỉ, “Hôm nay em gặp phải chuyện như vậy thì đừng làm nữa, công ty anh vẫn còn có việc, nhờ Susan đưa em về nhà nhé!”

“Được, Thiên Tuấn, anh đến công ty làm việc đi, em gây rắc rối cho anh rồi.” Chu Mộng Chỉ cúi đầu, tỏ vẻ tội nghiệp nói.

Cố Thiên Tuấn kìm nén sự chán ghét rồi nói: “Em đừng nghĩ nhiều.”

Sau đó đi ra khỏi phòng nghỉ, anh dặn Susan đưa Chu Mộng Chỉ về biệt thự rồi một mình mình lái xe đến công ty.

Chu Mộng Chỉ ngồi trên xe lén lén nhìn trộm Susan đang lái xe, sau đó lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho Chu Hán Khanh: Hán Khanh, em không sống nổi nữa rồi! Mau chóng về biệt thự!

Khi Chu Mộng Chỉ gửi tin nhắn cho Chu Hán Khanh là lúc Chu Hán Khanh đang bực dọc nhắm mắt nghỉ ngơi trên ghế da.

Hai cấp dưới đứng trước bàn làm việc của Chu Hán Khanh cũng sợ đến run người.

Một lúc sau, một cấp dưới rụt rè nói với Chu Hán Khanh: “Sếp à, việc này kỳ lạ quá, rõ ràng không có sơ suất gì cả, nhưng...”

“Câm miệng!” Chu Hán Khanh trừng mắt lên, cầm xếp tài liệu trên bàn quẳng vào hai người ở phía trước bàn.

Hai người đó vội im lặng, nhắm mắt lại để mặc xấp tài liệu bị quẳng vào người.

“Khốn kiếp!” Chu Hán Khanh tức điên lên, “Tôi dựa vào công trình này để bù đắp lại sơ suất của những ngày tháng trước đó, để Cố tổng yên tâm, nào ngờ các người lại gây thêm rắc rối cho tôi!”

“Chúng tôi cũng đâu muốn xảy ra chuyện như vậy! Không ăn hoa hồng, cẩn thận tận tụy, không ngờ nguyên liệu lại là hàng lõm! Sếp à, chúng tôi thực sự không biết việc này là thế nào cả!” Một giọng nói đầy uất ức.

Người còn lại phụ họa theo: “Đúng vậy, sếp à, kỳ lạ quá, hay là có người cố tình chơi chúng ta không?”

Nghe cấp dưới nói vậy, Chu Hán Khanh sững sờ: Đúng rồi, những việc gần đây xảy ra tới tấp, việc gì cũng nhằm vào anh, anh phải điều tra xem thế nào!

Chính là lúc Chu Hán Khanh đang trầm tư suy nghĩ thì tiếng báo tin nhắn ngắt quãng suy nghĩ của anh.

Chu Hán Khanh cầm điện thoại lên, khi thấy tin nhắn của Chu Mộng Chỉ, anh đột nhiên đứng dậy.

Thấy biểu hiện kích động của Chu Hán Khanh, hai cấp dưới giật mình, còn tưởng xảy ra chuyện gì to tát!

“Tôi có việc rồi, hai anh về trước đi!” Chu Hán Khanh để điện thoại vào túi rồi lại mặc bộ vest vào.

“Nhưng, sếp à, chuyện trước mắt quan trọng như vậy, anh không tranh thủ thời gian làm thì...”

“Tôi làm việc cần anh dạy sao?” Chu Hán Khanh mặc xong đồ vest, lạnh lùng nhìn cấp dưới một cái.

“Dạ.” Cấp dưới của Chu Hán Khanh vội im miệng, cúi đầu không dám nói gì nữa.

Chu Hán Khanh suy nghĩ một lúc, anh suy nghĩ về chuyện quan trọng trước mắt, rồi lại nhớ đến tin nhắn của Chu Mộng Chỉ, cuối cùng anh nhấc chân đi khỏi văn phòng: Anh cố gắng làm việc ở Cố Thị là để ở bên cạnh Mộng Chỉ, nếu vì chuyện của công ty mà lơ là Mộng Chỉ thì không đúng với mục đích ban đầu.

Tuy tình hình hiện tại rất phức tạp, nhưng cuối cùng đôi chân của Chu Hán Khanh vẫn bước ra khỏi văn phòng của mình.

Khi Chu Hán Khanh đến biệt thự của Cố thị, đúng lúc Susan cũng đã đưa Chu Mộng Chỉ đến cửa biệt thự, cô ta thấy Chu Hán Khanh đến, khuôn mặt vốn đang tươi cười xuất hiện sự hoang mang.

Còn Chu Hán Khanh thì mỉm cười gật đầu với Susan.

“Anh họ!” Chu Mộng Chỉ thấy Chu Hán Khanh đến, đột nhiên như gặp phải quý nhân vậy, tinh thần vốn ủ rũ bống phấn chấn hẳn lên.

“Ừ, Mộng Chỉ, em lên lầu trước đi, anh có vài lời muốn nói với Susan.” Chu Hán Khanh nhìn Chu Mộng Chỉ nói.

Chu Mộng Chỉ nhìn qua Susan, rồi lại nhìn Chu Hán Khanh, liền hiểu ý ngay: “Vâng.”

Sau khi Chu Mộng Chỉ đi, Susan do dự một lúc đi đến trước mặt Chu Hán Khanh nói: “Giám đốc Chu, cảm ơn anh đã chuyển tiền.”
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 349
60349.
“Đừng khách sao, mọi người đều là đồng nghiệp, giúp đỡ lẫn nhau thôi.” Chu Hán Khanh mỉm cười, nhẹ nhàng nói.

Vài ngày trước, Chu Hán Khanh nghe Susan đang nói điện thoại, hình như người thân của Susan bị bệnh đang cần tiền gấp, tuy lương của Susan không thấp, nhưng bệnh tình của người nhà cô có vẻ rất nghiêm trọng, nhất thời Susan không có số tiền nhiều như vậy, lại đang cần gấp nữa.

Khi Chu Hán Khanh nghe được tin này thì không suy nghĩ nhiều, đã chuyển một khoản tiền vào tài khoản của Susan.

Chu Hán Khanh đợi một hai ngày, thấy Susan không hề chuyển lại tiền cho anh là anh biết mình đã thành công rồi.

Nhưng Chu Hán Khanh không nói không làm gì cả, giống như chưa từng xảy ra chuyện này vậy, vẫn đi làm bình thường, cũng không đi tìm Susan.

Vì anh biết, Susan sẽ chủ động đến tìm mình. Quả nhiên, hôm nay Susan đã mở lời rồi.

“Anh Chu, tôi sẽ sớm trả lại tiền cho anh.” Susan nghiến răng, trong lúc khó khăn cô trông rất tội nghiệp.

“Tôi nói rồi, không cần đâu.” Chu Hán Khanh lắc đầu, “Số tiền đó, coi như để làm bạn với nhau.”

Cuối cùng thì Chu Hán Khanh cũng đã tìm thấy kẽ hở của Susan, bắt chuyện với cô, sau này muốn theo dõi Cố Thiên Tuấn, hoặc có chuyện gì khác cũng dễ như trở bàn tay?!

Susan nghe câu này liền biến sắc, cô cúi đầu suy nghĩ, cuối cùng giống như đã hạ quyết tâm vậy: “Giám đốc Chu, tôi nghĩ chúng ta không phải là người chung con đường, nên tôi không thể giúp anh làm gì cả. Nhưng tôi sẽ báo đáp cho anh vì đã giúp đỡ tôi.”

Susan nói xong thì tiến đến gần Chu Hán Khanh, nói nhỏ: “Chú ý tin nhắn của tôi.”

Chu Hán Khanh ngạc nhiên nhìn Susan, Susan gật đầu xác nhận với anh.

“Được, tôi đợi tin nhắn của cô!” Chu Hán Khanh gật đầu, dù tạm thời chưa thể kéo Susan qua đây, nhưng có được thông tin từ cô ấy cũng không tệ!

Susan hít thở sâu, sau đó lùi lại, nói một cách tự nhiên: “Vậy nhé, giám đốc Chu, tôi đi trước đây.”

“Chào!” Chu Hán Khanh mỉm cười với Susan nhìn cô rời khỏi.

Sau khi Chu Hán Khanh tiễn Susan đi thì vào phòng ngủ, vừa mở cửa ra Chu Mộng Chỉ đã bổ nhào vào lòng của Chu Hán Khanh: “Hán Khanh, lần này em bị ức hiếp thật rồi, anh phải giúp em!”

Đối mặt với sự nũng nịu của Chu Mộng Chỉ, Chu Hán Khanh vỗ vai của Chu Mộng Chỉ nói: “Ngoan, để anh đóng cửa lại trước.”

Chu Mộng Chỉ miễn cưỡng buông Chu Hán Khanh ra, quay người đi buồn bã ngồi trên giường.

Sau khi Chu Hán Khanh đóng cửa lại liền ngồi bên cạnh Chu Mộng Chỉ, anh đưa tay xoa xoa chiếc mũi nhỏ của Chu Mộng Chỉ rồi hỏi: “Rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy? Trong tin nhắn nói nghiêm trọng như thế, anh còn chưa làm xong việc đã vội chạy đến rồi.”

“Thì là chuyện công ty đó!” Chu Mộng Chỉ nhắc đến chuyện này là bực mình, “Dương Thanh Lộ vừa chết lại xuất hiện một An Điềm, đúng là không để yên cho người ta sống tốt mà!”

“Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”

“Chuyện là như vậy...” Chu Mộng Chỉ thuật lại mọi chuyện cho Chu Hán Khanh biết.

Chu Hán Khanh nghe xong gật gật đầu: “An Điềm này thông minh đấy!”

“Anh nói vậy là ý gì?” Chu Mộng Chỉ vừa nghe Chu Hán Khanh khen An Điềm liền tức giận.

“Đương nhiên không có ý gì khác.” Chu Hán Khanh vội giải thích, “Anh chỉ cảm thấy, khả năng ứng biến của An Điềm không tệ, bất kỳ người nào trong thời gian ngắn như vậy mà nghĩ ra được cách này đều không phải là người đơn giản đâu.”

“Em kể cho anh nghe những chuyện này không phải là để anh khen con khốn đó, em muốn anh thay em trả thù!” Chu Mộng Chỉ càng giận hơn, “Bây giờ thì tốt rồi, công việc vẫn phải tiếp tục, thời gian làm thẩm mỹ cũng phải dời lại.”

Nghe thấy thời gian thẩm mỹ phải dời lại, Chu Hán Khanh ngược lại cảm thấy an tâm hơn, còn về công việc, Mộng Chỉ vừa nói với Cố Thiên Tuấn sẽ tiếp tục làm, xem ra Mộng Chỉ còn phải chịu tủi thân thêm một thời gian.

Thấy Chu Hán Khanh không nói gì, Chu Mộng Chỉ vội nắm lấy tay anh, nũng nịu nói: “Hán Khanh, lần này em bị ăn hiếp, anh nhất định phải thay em báo thù!”

“Thù thì nhất định phải báo rồi, nhưng em muốn trả thù kiểu nào thì em mới hết giận?” Chu Hán Khanh nắm lại tay của Chu Mộng Chỉ, kiên nhẫn hỏi.

“Nếu như em đã dùng kế mà vẫn không làm gì được cô ta, thì cứ để cô ta biến mất như Dương Thanh Lộ đi!” Chu Mộng Chỉ nói đến đây thì ánh mắt chứa đầy thù hận.

Nghe Chu Mộng Chỉ nói lại muốn giết người, thái dương của Chu Hán Khanh lại đau: “Mộng Chỉ, từ lúc nào mà em lại xem mạng người như cỏ rác vậy? Dương Thanh Lộ đó ăn hiếp em suốt, còn cám dỗ Cố Thiên Tuấn nên anh mới giải quyết cô ta. Nhưng mâu thuẫn giữa em và An Điềm đó chỉ là mâu thuẫn nhỏ với nhau trong công ty thôi, hơn nữa, nói thật thì em luôn là người hãm hại cô ta mà.”

“Tóm lại em và An Điềm đó đã trở mặt nhau rồi, không biết lúc nào An Điềm bắt đầu phản kích lại thôi, đến lúc đó em là người chịu thiệt thòi, anh đành lòng sao?” Chu Mộng Chỉ rưng rưng nước mắt nhìn Chu Hán Khanh.

Chu Hán Khanh nhìn đôi mắt nhu mì cùng vẻ biểu cảm đáng thương của của Chu Mộng Chỉ rồi nói: “Mộng Chỉ...”

“Anh giúp em giải quyết An Điềm được không” Chu Mộng Chỉ sà vào lòng Chu Hán Khanh, “Giải quyết An Điêm giống như lần trước giải quyết Dương Thanh Lộ vậy nhé?”

“Nhưng...”

“Không nhưng nhị gì cả!” Chu Mộng Chỉ hôn Chu Hán Khanh, đôi mắt như mê hoặc lòng người, “Được không anh?”

Chu Hán Khanh nhìn vào mắt của Chu Mộng Chỉ, cuối cùng đành gật đầu: “Được rồi.”

“Em biết là anh thương em nhất mà!” Chu Mộng Chỉ đắc ý sà vào lòng Chu Hán Khanh nói.

“Chỉ là, sau vụ giết Dương Thanh Lộ lần trước, anh nghe nói có một nhóm người không rõ lai lịch đang điều tra sự việc của Dương Thanh Lộ, nên nếu muốn trừ khử An Điềm, chúng ta phải đợi thêm một thời gian nữa.”

Nếu đã đồng ý với Chu Mộng Chỉ rồi thì đương nhiên Chu Hán Khanh sẽ phải dự tính thật tốt, anh nhìn qua Chu Mộng Chỉ, dặn dò: “Thời gian này, em cứ hòa thuận với An Điềm đi, lỡ như An Điềm xảy ra chuyện gì thì em cũng không bị nghi ngờ.”

“Vâng, em nghe anh đấy.” Đợi có được kết quả như mình muốn rồi, Chu Mộng Chỉ vui vẻ hẳn lên, cô ta đặt tay lên trước ngực của Chu Hán Khanh rồi bắt đầu cởi những chiếc nút áo sơ mi ra.

“Mộng Chỉ...” Giọng của Chu Hán Khanh khàn khàn, anh nắm chặt tay của Chu Mộng Chỉ, ngạc nhiên hỏi, “Em định...”

“Em định làm gì, anh không biết sao?” Chu Mộng Chỉ nhướng mày, đẹp như một bông hoa khoe sắc, đã lâu rồi không ai bên cạnh cô.

Nhưng, Cố Thiên Tuấn nói, chỉ cần một thời gian nữa thôi là anh có thể ở bên cạnh cô rồi. Nên trước đó, cô ta chỉ có thể tìm Chu Hán Khanh để thỏa mãn.

Nhưng Chu Hán Khanh không hề biết suy nghĩ trong lòng của Chu Mộng Chỉ, anh còn tưởng, Chu Mộng Chỉ là con người tình cảm, yếu đuối!

Anh ta đưa tay giữa sau gáy của Chu Mộng Chỉ, Chu Hán Khanh kích động hôn lên môi của Chu Mộng Chỉ.

Chu Mộng Chỉ càng chủ động phản ứng lại Chu Hán Khanh, cô ta vừa hôn vừa mở những chiếc nút áo của Chu Hán Khanh ra…
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 350
60350.
Trong một căn hộ cao cấp nhất ở trung tâm thành phố H...

Ánh đèn mờ ảo, âm nhạc du dương trong phòng, Thẩm Sở Hà mặc đồ ngủ màu kem sữa, tỏa ra hương thơm thoang thoảng, mái tóc màu hạt dẻ ngang vai xõa tự nhiên.

Cô rót một ly rượu vang, chậm rãi đi đến trước mặt một chàng trai.

Chàng trai đó đón lấy ly rượu, nhẹ nhàng thưởng thức: “Mình nghe nói, hôm nay cô ấy gặp phải rắc rối ở công ty?”

“Vội vàng gọi mình đến đây như vậy, mình còn tưởng cậu đã nghĩ thông rồi, muốn cùng mình trải qua một đêm tuyệt đẹp!” Thẩm Sở Hà cười yêu kiều, cô quay người lại ngồi lên đùi chàng trai, cô vén áo ngủ lên, cố tình để lộ đôi chân trắng trẻo, “Thì ra là vì chuyện của An Điềm, cậu khiến mình đau lòng quá!”

Thẩm Sở Hà đưa tay cầm lấy ly rượu vang mà chàng trai đó vừa uống, nhẹ nhàng mím môi, ánh đèn phản chiếu lên đôi môi vừa thắm rượu vang của Thẩm Sở Hà càng tạo cảm giác mê hoặc người khác.

Thẩm Sở Hà ngước nhìn chàng trai phía trước, từng chút một áp sát môi mình vào anh.

Chàng trai vẻ mặt lạnh lùng, ánh mắt hững hờ nhìn Thẩm Sở Hà từ từ tiến lại gần, anh không tiếp đón cũng không từ chối, cứ nhìn Thẩm Sở Hà như vậy.

Đôi môi đỏ tươi ngọt ngào càng tiến càng gần, đợi khi đôi môi hai người chỉ còn cách nhau nửa milimet, Thẩm Sở Hà đột nhiên dừng lại, cô nhìn vào đôi mắt chàng trai, ánh mắt đầy mê hoặc.

Cứ như vậy gần một phút, chàng trai đó dường như chẳng hề ngước nhìn.

Cuối cùng, Thẩm Sở Hà lắc đầu, đột nhiên đứng lên.

“Hừ hừ...” Thẩm Sở Hà nhìn chàng trai nọ, bất giác cô than thở, “Cậu là người đàn ông đầu tiên không chủ động tấn công mình đây.”

Chàng trai cười nhẹ, không nói gì.

Thẩm Sở Hà nhún vai: “Nhưng cũng không sao cả, dù sao cậu cũng đang ở cạnh mình, đây cũng là nguyên nhân mình chịu làm việc cho cậu!”

“Vậy cậu phải chuẩn bị tốt để cả đời này làm việc cho mình đấy.” Giọng của chàng trai ngạo mạn cực kỳ

“Cậu chớ đắc ý đi.” Thẩm Sở Hà nghiêm túc nhìn chàng trai đó, “Rồi sẽ có một ngày, mình sẽ chinh phục cậu! Đến lúc đó, mình sẽ nhìn thấy bộ dạng cậu bị đốn gục dưới chân mình!”

“Thế thì cứ đợi đấy.” Giọng nói của chàng trai rất tự tin.

“Thôi được rồi, không nói chuyện này nữa.” Thẩm Sở Hà đi đến phía trước bàn, tắt nhạc đi, cô rót cho mình một ly rượu rồi nói, “Tuy hôm nay xảy ra một việc nhỏ ngoài ý muốn, nhưng An Điềm xử lý rất tốt, Chu Mộng Chỉ không hề đạt được cái gì cả! Anh yên tâm đi!”

“Ừ.” Chàng trai gật đầu, “Mình rất có lòng tin với cô ấy, chỉ là mình rất muốn thêm một lần nữa chuyện của cô ấy mà thôi.”

“Ha ha...” Thẩm Sở Hà miễn cưỡng cười một cái, “Cậu nói những lời này trước mặt mình, không sợ mình giận sao? Dù sao thì mình cũng đã thích cậu bao nhiêu năm nay rồi!”

Gương mặt chàng trai tỏ vẻ vô tội: “Mình tưởng cậu đã quen từ lâu rồi chứ!”

“Cậu...” Thẩm Sở Hà tức giận nhìn vẻ mặt chàng trai, sững sờ vài giây, sau đó đành nói, “Cậu được lắm!”

“...” Chàng trai không nói gì, chỉ nhún vai.

“Đúng rồi, “ Thẩm Sở Hà giống như đang nhớ ra điều gì đó, cô nói, “Hôm nay mình đã gặp người mà cậu phái đến bên cạnh Cố Thiên Tuấn, năng lực tốt lắm, không tệ!”

Nói đến đây, Thẩm Sở Hà đắc ý nói: Cố Thiên Tuấn hô mưa gọi gió trên thương trường lâu nay nào biết, thực ra, đã có một người luôn ẩn náu bên anh ta 3 năm nay rồi!

Chàng trai gật đầu, khen ngợi: “Quả thực là Susan rất được việc, chỉ là...”

Chàng trai nói đến đây, giọng có hơi ngạc nhiên: “Chỉ là, khi lần đầu tiên cô ấy gặp mình, vẻ bề ngoài đã thay đổi rất nhiều, lúc đó phải mười mấy giây sau mình mới có thể nhận ra Susan.”

“Phụ nữ sẽ luôn vì những người yêu mình mà chau chuốt bề ngoài!” Thẩm Sở Hà bĩu môi, “Cậu xem khuôn mặt làm điên đảo chúng sinh của cậu đi, đó là khuôn mặt mà người phụ nữ nào cũng muốn bổ nhào đến!”

“Thế sao?” Chàng trai rờ cằm mình, hỏi ngược lại Thẩm Sở Hà.

“Đúng vậy!” Thẩm Sở Hà gật đầu, thật thà trả lời.

“Thế thì hy vọng cô ấy gặp mình sẽ sà vào lòng mình, như vậy thì mình sẽ rất vui.” Chàng trai nói đến đây, giọng điệu tràn đầy mong đợi.

“Sao nói tới nói lui lại nói về An Điềm rồi?” Thẩm Sở Hà mất hứng nói, “Kế hoạch bên cậu sắp xếp thế nào rồi?”

Chàng trai hất cằm lên nói: “Thế thì phải xem kế hoạch của Cố Thiên Tuấn đã tiến hành tới đâu rồi...”

Tại văn phòng chủ tịch tập đoàn Cố Thị…

Cao Lỗi do dự một lúc, cuối cùng hỏi: “Cố tổng, có thật là anh muốn tiến hành kế hoạch này sớm hơn à?”

“Ừ.” Cố Thiên Tuấn gật đầu chắc chắn, tuy bây giờ thời cơ vẫn chưa chín muồi, nhưng có một số chuyện nhất định phải tiến hành sớm thôi! Hôm nay An Điềm chịu thiệt thòi rồi, Cố Thiên Tuấn cảm thấy mình không thể ngồi yên được nữa.

“Được, tôi đi sắp xếp.” Cao Lỗi gật đầu, anh nhìn Cố Thiên Tuấn một cái rồi quay người ra khỏi phòng.

Vừa đi hai bước, Cao Lỗi lại quay người đi.

“Cố tổng, việc này có cần Susan tham gia không?” Cao Lỗi nghĩ một lúc, ngoài bản thân mình thì chỉ có Susan có thể giúp Cố tổng, tuy Susan mới đến công ty ba năm, nhưng ba năm nay, thái độ nghiêm túc của Susan cũng cũng nhận thấy được..

Cố Thiên Tuấn chắp tay suy nghĩ rồi gật đầu: “Để cô ấy tham gia vào đi, một mình anh cũng bận rộn lắm.”

Tuy chuyện tiếp theo cần làm rất quan trọng, nhưng cũng chỉ là một phần trong cả kế hoạch, để Susan tham gia vào cũng không ảnh hưởng gì.

Nếu mọi chuyện thuận lợi thì tốt rồi, nếu làm không tốt anh vẫn có cách bù đắp, vì An Điềm, anh phải đảm bảo kế hoạch không có tý sơ hở nào cả!

“Vâng.” Cao Lỗi gật đầu, quay người rời khỏi phòng làm việc của Cố Thiên Tuấn.

Khi Cao Lỗi đến văn phòng của Susan, Susan vẫn đang tăng ca, ánh đèn sáng trưng, rọi lên khuôn mặt của Susan, cô mặc chiếc váy dài màu vàng, rất phối với màu da trắng trẻo cùng thân hình dịu dàng của cô.

“Susan!” Cao Lỗi cười, chào hỏi Susan, “Từ khi cô trở nên xinh đẹp, tôi cứ cảm thấy đang làm việc với một người khác vậy.”

“Thế bạn gái nhỏ của anh đẹp hay là tôi đẹp?” Từ sau khi Susan trở nên xinh đẹp cũng trở nên thích nói đùa, dù sao thì “cậu chủ” của cô đã từ Mỹ trở về rồi, còn gặp cô vài lần, nói chuyện qua vài lần.

Mỗi khi nghĩ đến đây, Susan luôn cảm thấy rất vui.

“Cái này...” Cao Lỗi nhún vai, thật thà nói, “Bạn gái của tôi xinh hơn cô nhiều! Hơn nữa, trong mắt tôi thì không ai đẹp bằng cô ấy.”

“Được rồi được rồi, anh trợ lý ạ, đừng chém gió về tình yêu nữa?” Susan cười, trước đây cô không có mong muốn gì cả, bây giờ đột nhiên rất vui khi nhìn thấy những cặp tình nhân tình tứ bên nhau, dường như bản thân mình cũng có thể hấp thu được hạnh phúc từ họ vậy.

“Được rồi, chúng ta nói vào việc chính nào.” Cao Lỗi cười nhẹ một tiếng rồi để xấp tài liệu trước mặt Susan.

“Đây là?” Susan cảm thấy thắc mắc ngẩng đầu lên nhìn Cao Lỗi.

“Ba ngày sau, hội đồng quản trị mở cuộc họp khẩn ‘đột xuất’ để quyết định một số việc quan trọng, trong đó là danh sách các thành viên cấp cao tham gia cuộc họp, cô sắp xếp thông báo họ nhé.”

Cao Lỗi cố tình nhấn mạnh từ “đột xuất” để ra hiệu ngầm cho Susan về cuộc họp cổ đông ba ngày sau, tuy là Cố tổng sắp xếp đâu vào đấy, danh sách các nhân viên cấp cao ở công ty cũng đã được định sẵn.

Nhìn vào có vẻ là đột xuất, như vậy mới có thể khiến cho đối phương trở tay không kịp.

Susan nhìn Cao Lỗi, sau đó nghiêm túc gật đầu: “Được rồi, tôi hiểu rồi, tôi sẽ sắp xếp những người cấp cao này.”

“Vất vả rồi.” Cao Lỗi nhìn Susan, “Đợi xong việc này là chúng ta khỏe rồi.”

“Mong là như vậy.” Susan nhìn xấp tài liệu trên bàn thở dài.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Có truyện mới hay lắm đây mọi người.
 

Bình luận facebook

Top Bottom