phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Ảnh bìa
Thể loại
HĐ,Ngôn Tình,Ngược Trước Sủng Sau,HE
Tình trạng
Đang viết
Nguồn
Inovel
Lượt đọc
349,653
Truyện Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai từ Inovel ( Cập Nhật Hằng Ngày )
Bốn năm trước cô bị lợi dụng rồi bị bỏ rơi một cách tàn nhẫn, bốn năm sau, cô lại dắt đứa con đáng yêu quay về, trừng phạt người chồng khốn kiếp, đấu với ả tình nhân, rồi vô tình phát hiện ra một bí mật động trời. Cuối cùng, người chồng tổng tài kiêu ngạo trước nay chưa bao giờ cúi đầu giờ hối hận nói rằng: Anh sai rồi, em quay về đi được không? Cô trả lời: Anh nói cái gì? Nói to lên, tôi nghe không rõ!
 
Last edited:

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 1
Ầm...

Một tiếng sấm đinh tai nhức óc vang lên, giữa bầu trời tối đen như mực chợt có một luồng sét xuất hiện, tỏa ánh sáng chói lòa soi sáng cả thế giới, rồi lại mau chóng tan biến vào màn đêm vô tận. Từng giọt mưa lớn như hạt đậu bắt đầu rơi xuống, tí ta tí tách rơi vào trong cửa sổ biệt thự, từ từ khiến căn phòng thấm ướt.

“Cô rốt cuộc muốn gì?” Cố Thiên Tuấn nói bằng giọng say rượu đầy khó chịu, thân hình cao lớn của anh không cần tốn chút sức lực nào cũng có thể đẩy An Nhiên áp sát vào bức tường bằng đá hoa cương đắt tiền, hai bàn tay lực lưỡng như muốn bóp nát bờ vai gầy của cô.

Tại sao người phụ nữ này lại cứng đầu như thế? Anh trước nay chưa từng yêu cô, từ năm đầu tiên kết hôn cho đến tận bây giờ, anh chưa từng chạm vào cô một lần nào, lẽ nào cô vẫn chưa hiểu sao?

“Em muốn anh!” An Nhiên gào lên tức tưởi, ngẩng nhìn Cố Thiên Tuấn bằng gương mặt đẫm nước mắt, “Thiên Tuấn, em muốn anh, em chỉ muốn anh thôi!”

“Muốn tôi đúng không?” Ánh mắt Cố Thiên Tuấn nhìn An Nhiên tỏa ra một sự lạnh lùng đến đáng sợ, “Được, tôi cho cô! Cho đến khi cô không muốn nữa mới thôi!”

Vừa dứt lời, đôi tay to lớn của Cố Thiên Tuấn nhanh như cắt vươn ra xé toạc bộ áo ngủ bằng lụa của An Nhiên.

Cơ thể An Nhiên ngay lập tức phơi bày ra giữa bầu không khí ẩm ướt, tấm lưng trần bị Cố Thiên Tuấn mạnh bạo áp chặt vào bức tường lạnh lẽo, An Nhiên điên cuồng lắc đầu gào khóc: “Thiên Tuấn, sao anh lại làm thế này với em?”

“Đây không phải điều cô muốn sao?” Ánh mắt Cố Thiên Tuấn sắc bén như một lưỡi dao, vừa căm phẫn nhìn cô vừa mạnh bạo xâm chiếm cơ thể cô.

“Ưm...” An Nhiên cảm thấy cơ thể đau như bị xé ra, cô vươn tay cố đẩy ngực Cố Thiên Tuấn ra, nhưng hoàn toàn vô ích.

“Không phải cô nói là muốn tôi sao?” Cố Thiên Tuấn ép chặt An Nhiên vào tường, động tác vẫn liên tục, sự chống cự của cô khiến một người đang có hơi men trong người như anh càng thêm điên cuồng.

“Tại sao... tại sao lại làm thế này với tôi?” An Nhiên nhìn Cố Thiên Tuấn lúc này như đã thành một người xa lạ, không vùng vẫy nữa. Cô nhắm mắt lại, những giọt nước mắt bắt đầu rơi lã chã.

An Nhiên thật sự không thể ngờ, vào đúng hôm cô tốt nghiệp đại học năm 21 tuổi, người chồng kết hôn một năm lại cho cô một món quà tốt nghiệp như thế này!

Trước đây, Cố Thiên Tuấn vốn chỉ lạnh lùng với cô chứ không hề giống như hôm nay, giày vò cô hệt như một con quỷ thế này.

“Tại sao... tại sao...?” An Nhiên thẫn thờ nhìn cây đèn pha lê lớn trong phòng ngủ, liên tục lẩm bẩm câu này.

Nhưng Cố Thiên Tuấn không trả lời, chỉ tiếp tục mạnh bạo xâm chiếm cơ thể cô, sự thô bạo của anh gần như khiến An Nhiên muốn ngất đi, cô không thể tưởng tượng được sự thân mật mà cô mong chờ bấy lâu nay lại có thể như thế này!

Không biết là bao lâu, Cố Thiên Tuấn sau khi trút ra mấy lượt vào người cô cuối cùng cũng chịu dừng lại. Sau khi nghe điện thoại của một người phụ nữ, anh bỏ đi không chút do dự.

Còn An Nhiên nằm lại trên giường, giương ánh mắt thẫn thờ nhìn vào không khí, nước mắt lúc này cũng đã cạn khô.

An Nhiên lúc này cuối cùng cũng đành phải thừa nhận, Cố Thiên Tuấn chưa bao giờ yêu cô cả, trước đây anh lấy cô hoàn toàn là vì muốn được điều hành công ty của bố, đuổi người mẹ kế thâm hiểm và người em trai cùng cha khác mẹ vừa mới tốt nghiệp cấp ba đi.

Bây giờ, anh đã thành công rồi, thế nên anh không cần cô nữa. Trái tim An Nhiên lúc này đột nhiên cảm thấy hụt hẫng, hệt như mình không còn gì nữa.

An Nhiên đờ đẫn ngồi dậy khỏi giường, nhìn thấy tờ đơn li hôn đặt ở đầu giường rồi khẽ đưa cánh tay mảnh khảnh cầm tờ giấy ấy lên.

Trên đơn li hôn viết rất rõ ràng, chủ yếu là về các vấn đề phân chia tài sản, Cố Thiên Tuấn không hề do dự mà để lại cho An Nhiên tất cả những gì cô đáng được hưởng.

Nhìn thấy những điều ấy, An Nhiên chỉ biết cười đau khổ, nếu cô chỉ quan tâm đến tài sản thì trong lòng lúc này đâu có đau thế này.

An Nhiên cầm bút lên, trải tờ đơn ngay ngắn trên bàn, nhìn tờ đơn giấy trắng mực đen có hiệu lực pháp luật rành rành ấy rồi kí tên mình vào.

Cất tờ đơn đi, An Nhiên thậm chí chẳng thèm nhìn tờ chi phiếu, cứ thế bước chân trần ra khỏi phòng ngủ...

**

Bốn năm sau...

Tại biệt thự nhà họ Lâm, bên trong bức tường biệt thự làm bằng đá hoa cương bóng loáng như gương, từng dãy bàn tiệc được phủ vải đỏ với các món sơn hào hải vị đang được xếp ngay ngắn. Những người khách bước vào đều là những người giàu có hoặc nổi tiếng trong giới kinh doanh, họ đang nói cười vui vẻ, trò chuyện hàn huyên.

An Nhiên lúc này đã đổi tên thành An Điềm, hôm nay cô mặc một bộ váy dài hở ngực màu trắng, phần hông được khoét lỗ, nối lại bằng những sợi khóa kim loại nhỏ, phần váy phủ đầu gối có thêu hoa văn tinh xảo, màu sắc nhã nhặn khiến cô trông như vừa từ một vườn hoa bước ra, một cánh tay nhấc lên cũng toát ra vẻ nho nhã và ngọt ngào.

An Điềm cầm li rượu nhìn sự hào hoa của những người khách ra vào buổi tiệc, trong lòng có hơi kích động.

Hôm nay là sinh nhật của Lâm Kính Trạch, con trai của một ông trùm của giới kinh doanh trang sức.

Vừa hay công ty thời trang Tô Thị mà An Điềm đang làm việc đang có ý muốn hợp tác với công ty Lâm Thị, An Điềm là nhân viên của Tô Thị nên có vinh dự được cùng phó tổng giám đốc Tô Thị tham gia buổi tiệc này.

Ban đầu, vốn chỉ là một nhà thiết kế mới được điều đến nên An Điềm không hề có tư cách tham gia một buổi tiệc sang trọng thế này.

Nhưng tác phẩm của An Điềm lại được tổng giám đốc Tô mới nhậm chức để mắt đến, thế nên đã đích thân điều cô từ công ty con ở thành phố S về làm việc tại tổng công ty ở thành phố H, chờ sau khi cô xong kì thực tập sẽ giao cho chức vụ quan trọng.

Bốn năm trước, sau khi kí lên tờ đơn li hôn với Cố Thiên Tuấn, cô đã rời khỏi thành phố H để đến thành phố S, ở đó, cô dựa vào năng lực của mình mà tự nuôi sống bản thân và con trai An An.

Giờ đây, để thực hiện ước mơ của mình, cũng là để có thể kiếm được nhiều tiền hơn, cô lại một lần nữa quay về thành phố H.

Nghĩ đến đây, ánh mắt An Điềm chợt tối sầm lại: Thành phố H có người đó, Cố Thiên Tuấn.

Lúc này, điều mà An Điềm sợ nhất chính là người đó sẽ cướp đi con trai của cô.

Cho dù không hay đọc tin tức, nhưng An Điềm cũng biết, bốn năm trước, sau khi li hôn với cô, Cố Thiên Tuấn đã giương cờ gióng trống lấy về người vợ hiện tại của anh là Chu Mộng Chỉ.

Thế nhưng, thiên đạo quả có luân hồi, ông trời không bao giờ tha cho ai cả, Cố Thiên Tuấn bây giờ tuy có tiền có thế lại có người vợ mà mình yêu thương, nhưng vợ anh bao nhiêu năm nay lại không thể có thai, hai người họ đến tận bây giờ vẫn chưa có đứa con nào.

Thế nên An Điềm rất lo, nếu Cố Thiên Tuấn biết được sự tồn tại của An An thì liệu có cùng người phụ nữ đó đến giành con trai với cô không?

Tuyệt đối không được!

An Điềm nhíu chặt đôi mày xinh đẹp của mình, cô tuyệt đối không thể để chuyện đó xảy ra, con trai An An chính là tất cả của cô, không ai được phép cướp ra khỏi tay cô!

An Điềm hít một hơi thật sâu, cố gắng để bản thân không nghĩ lung tung nữa, thành phố H lớn thế này, sao có thể dễ dàng gặp lại anh ta chứ?

“An Điềm, sao còn đứng ở đó? Mau theo tôi đến chào hỏi tổng giám đốc của các công ty nào!” Phó tổng Hồ thấy An Điềm cứ đứng ngẩn ngơ thì liền bước đến bên cạnh cô hối thúc.

“Vâng, tôi sẽ đi ngay!” An Điềm vội vã gật đầu rồi bước theo sau phó tổng Hồ.

Phó tổng Hồ nhìn dáng vẻ xinh đẹp của An Điềm một lúc rồi quay lưng bước về phía các ông chủ đang nói cười, còn An Điềm thì liền cố nở một nụ cười thật ngọt ngào rồi bước theo.

“Chào Vương tổng, lâu rồi không gặp!” Gương mặt phó tổng Hồ nở nụ cười hồ hởi, cùng cụng li với Vương tổng, một người có gương mặt phệ.

“Ừ.” Vương tổng nhếch mép đáp lại phó tổng Hồ, cũng có thể xem hành động ấy là một nụ cười, sau đó ánh mắt ông ta lập tức di chuyển nhìn về phía An Điềm.

Bộ váy hở ngực khiến đôi vai mảnh khảnh của An Điềm lộ ra hoàn toàn, bờ xương quai xanh xinh đẹp càng nổi bật hơn, không những thế, An Điềm còn có một đôi mắt bồ câu sáng rực, chỉ cần cười nhẹ thì sẽ lập tức khiến người ta không thể rời mắt, cộng thêm sống mũi cao thẳng tắp và bờ môi mềm căng bóng khiến gương mặt cô trông rất hoàn hảo, thu hút ánh nhìn của mọi người.

Ánh mắt Vương tổng lập tức sáng lên, chủ động hỏi phó tổng Hồ: “Phó tổng Hồ, cô gái này là...”
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 2
“Đây là nhà thiết kế thời trang mới đến của công ty chúng tôi, tổng giám đốc Tô vừa nhìn đã thích tác phẩm của cô ấy nên đã phái cô ấy đến đây.” Phó tổng Hồ vừa thấy Vương tổng có hứng thú với An Điềm thì liền vội vàng đứng cạnh đẩy nhẹ, tỏ ý muốn An Điềm nói chuyện với Vương tổng.

“Chào Vương tổng, tôi tên An Điềm.” An Điềm chìa tay ra bắt tay Vương tổng, tự tin giới thiệu bản thân.

“Vương tổng là nhà cung ứng vật liệu thời trang lớn nhất của công ty chúng ta đấy.” Phó tổng Hồ đứng bên cạnh nói với An Điềm.

An Điềm lập tức hiểu ý, liền bước đến cụng li với Vương tổng: “Mong sau này sẽ có thể hợp tác vui vẻ với Vương tổng.”

Phó tổng Hồ trông thấy những nếp nhăn trên mặt Vương tổng lúc này đều giãn ra thì liền nói: “Hai người cứ trò chuyện nhé, tôi sang bên kia chào hỏi Lý tổng.”

Phó tổng Hồ rời đi rồi, Vương tổng liền bước lên một bước, gần như áp sát vào người An Điềm: “Cô An, đây là danh thiếp của tôi...”

Hương thơm quyến rũ trên người An Điềm hệt như một đôi bàn tay nhỏ vuốt ve Vương tổng.

“Cảm ơn Vương tổng.” An Điềm vội vàng đưa tay nhận danh thiếp cất đi, gương mặt tuy không quên nở nụ cười lịch sự nhưng cả người thì lại bất giác lùi ra sau một bước, giữ khoảng cách an toàn với Vương tổng.

Sau khi trò chuyện một lúc, An Điềm khéo léo cho Vương tổng biết thêm nhiều điều về công ty Tô Thị, khiến Vương tổng nhận ra cô không phải đơn thuần chỉ là một bình hoa di động, lập tức có một cái nhìn khác về cô.

Lúc này, cả An Điềm và Vương tổng đều đã có được những thông tin hữu ích, thế nên cô khách sáo chào Vương tổng rồi bước trở lại về phía phó tổng Hồ.

“Phù...” An Điềm đặt li rượu xuống, hít một hơi thật sâu, trò chuyện lâu như thế, cũng có thể xem là không uổng công!

“Tình hình sao rồi?” Phó tổng Hồ thấy Vương tổng rời đi rồi liền bước đến hỏi.

“Cũng tạm ạ.” An Điềm khiêm tốn trả lời, “Vương tổng nói, nếu chúng ta hợp tác chân thành, tăng lượng đơn hàng một cách hợp lí thì ông ấy sẽ chỉ lấy giá bằng 80% giá thị trường thôi.”

“Tốt lắm!” Phó tổng Hồ hài lòng gật đầu, “Công ty chúng ta hiện giờ đang lên kế hoạch tăng sản lượng, thế nên đơn hàng cho phía Vương tổng chắc chắn sẽ tăng cao, bây giờ giảm giá vật liệu như thế thì lợi nhuận công ty chúng ta nhận được cũng sẽ tăng cao rồi.”

“An Điềm à, cô làm tốt lắm, vậy bên phía Vương tổng cô sẽ phụ trách luôn nhé.” Phó tổng Hồ rất biết dùng người, hiện giờ An Điềm có biểu hiện xuất sắc như thế, ông đương nhiên phải động viên.

Sau đó, An Điềm lại cùng phó tổng Hồ nói chuyện với vài ông chủ có máu mặt nữa, trong suốt quá trình, cô đều tỏ ra rất chuyên nghiệp và được việc.

Cuối cùng, sau khi gặp hầu hết những nhân vật quan trọng thì An Điềm cũng đã uống khá nhiều rượu, cô cảm thấy nụ cười trên mặt mình lúc này cũng cứng hẳn, thế nên xin phép phó tổng Hồ để vào nhà vệ sinh chỉnh trang lại một chút.

Trong nhà vệ sinh riêng trên tầng hai biệt thự họ Lâm...

Cố Thiên Tuấn đang liên tục vỗ nhẹ vào lưng Chu Mộng Chỉ, vừa nhìn vợ mình đang cúi đầu nôn vừa lo lắng hỏi: “Mộng Chỉ, em thấy đỡ hơn chưa?”

“Ọe...” Đáp lại lời Cố Thiên Tuấn chỉ có những tiếng nôn thốc nôn tháo.

Chu Mộng Chỉ đứng ôm ngực, đôi mày mỏng của cô nhíu chặt lại, đôi môi hồng đào xinh xắn lúc nãy có hơi trắng bệch.

Do vừa nôn liên tục nên khóe mắt Chu Mộng Chỉ lúc này đang rơm rớm nước mắt, có vài giọt đã rơi xuống đôi má xanh xao của cô, khiến Cố Thiên Tuấn trông thấy mà đau lòng.

“Thiên Tuấn, cậu cũng không cần quá lo, Mộng Chỉ chẳng qua chỉ hơi không khỏe thôi.” Anh họ của Chu Mộng Chỉ, cũng là giám đốc phòng thị trường công ty Cố Thị, đồng thời là quản gia của biệt thự họ Cố, Chu Hán Khanh, tuy vẻ mặt cũng lo lắng không thua gì Cố Thiên Tuấn nhưng miệng lại không ngừng an ủi anh.

“Đáng lẽ tôi phải để Mộng Chỉ ở nhà nghỉ ngơi, đã biết rõ sức khỏe cô ấy không tốt rồi mà cứ bắt cô ấy phải đến đây.” Cố Thiên Tuấn nhìn vẻ mặt nhăn nhó của Chu Mộng Chỉ, giọng nói trở nên tức giận.

“Không... không sao mà...” Chu Mộng Chỉ ngẩng gương mặt trắng bệch lên, cố gượng cười với Cố Thiên Tuấn, “Thiên Tuấn, em thấy đỡ nhiều rồi, anh không cần phải lo, em... ọe...”

Chu Mộng Chỉ còn chưa nói dứt câu đã lại cúi đầu nôn tiếp, vừa nôn vừa quặn quại ôm ngực, chẳng mấy chốc đã nôn ra cả dịch vị.

Chu Mộng Chỉ cả đêm hôm qua vốn đã không nghỉ ngơi đủ, lại cộng thêm việc tham gia hoạt động hôm nay quá nhiều, rồi trong buổi tiệc lại ăn uống lung tung, thế nên một người vốn có sức khỏe không tốt như cô lúc này lập tức bị tái phát căn bệnh đau dạ dày.

“Mộng Chỉ, chúng ta sẽ về nhà ngay, anh sẽ gọi bác sĩ riêng đến.” Cố Thiên Tuấn bước lên phía trước ôm vai Chu Mộng Chỉ, cúi dầu dịu dàng nói với cô.

“Không cần đâu.” Chu Mộng Chỉ lại nôn thêm một lúc nữa mới ngẩng đầu nói với Cố Thiên Tuấn, “Đây là buổi tiệc của bạn anh, em không thể làm mất hứng.

“Thiên Tuấn, Mộng Chỉ nói đúng đấy, đây dù gì cũng là tiệc sinh nhật của bạn thân cậu, Mộng Chỉ lại là vợ cậu thì đương nhiên phải tham dự, Thiên Tuấn, cậu đừng tự trách mình nữa.” Chu Hán Khanh nhỏ nhẹ khuyên nhủ, mắt chốc chốc lại nhìn đôi tay Cố Thiên Tuấn đang ôm lấy vai Chu Mộng Chỉ, trong ánh mắt hiện lên một cảm xúc khó hiểu.

“Nhưng Mộng Chỉ bị thế này tôi thật sự không yên tâm.” Cố Thiên Tuấn lắc đầu, kiên nhẫn khuyên nhủ, “Mộng Chỉ, nghe lời anh, chúng ta về nhà đi được không?”

“Nhưng mà...”

“Cộp, cộp, cộp...”

Một loạt tiếng giày cao gót yêu kiều gõ lên mặt sàn, ngắt ngang lời Chu Mộng Chỉ. An Điềm do thấy nhà vệ sinh tầng một có một hàng người đang xếp hàng, mà cô thì lại quá say, muốn mau tỉnh táo lại, thế nên đã mò lên nhà vệ sinh tầng hai, mơ hồ nhìn thấy có ba người đang đứng trong đó.

Cố Thiên Tuấn đang lo cho tình trạng của Chu Mộng Chỉ nên cũng không quan tâm xem người mới đến là ai, chỉ quay sang nhìn Chu Hán Khanh một cái, tỏ ý muốn bảo anh ta đuổi người ấy đi.

Chu Hán Khanh gật đầu với Cố Thiên Tuấn rồi bước nhanh về phía An Điềm.

“Cô à, nhà vệ sinh này là nhà vệ sinh riêng, mời cô ra ngoài.” Chu Hán Khanh bước đến trước mặt An Điềm nghiêm nghị chặn cô lại nói.

“Hả? Sao lại có đàn ông ở đây?” An Điềm chớp chớp đôi mắt to tròn lúc này đang mơ màng của mình, rồi không quan tâm lời Chu Hán Khanh nói, mà chỉ ngón tay thanh mảnh của mình vào mặt anh ta, “Anh à, là anh phải ra khỏi đây mới đúng.”

Lúc này, Chu Mộng Chỉ đang đau ngực dữ dội cũng cố ngẩng đầu lên nhìn cô gái xinh đẹp đang đứng đằng xa đôi co với Chu Hán Khanh, trong lòng cảm thấy khó chịu, cô quay sang nhìn Cố Thiên Tuấn, nói bằng giọng nũng nịu: “Thiên Tuấn, cái cô kia đang gây sự kìa.”

“Em đừng nóng, anh sẽ đuổi cô ta đi ngay.” Cố Thiên Tuấn vỗ nhẹ vào lưng an ủi Chu Mộng Chỉ rồi quay người bước về phía An Điềm.

Cố Thiên Tuấn chỉ cười dịu dàng với mỗi Chu Mộng Chỉ, còn ở trước mặt người khác, anh luôn có vẻ mặt lạnh như băng, thế nên khi còn chưa bước đến chỗ An Điềm, anh đã cất giọng lạnh lùng: “Cút ra ngoài.”

An Điềm đang cãi nhau với Chu Hán Khanh, nghe thấy giọng nói hống hách như thế thì lập tức bật cười, cô vừa nhìn người đang bước đến ấy vừa hỏi bằng giọng nhẹ như gió thoảng: “Nếu tôi không cút đi thì sao?”
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 3
Ngay khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, cả hai lập tức nhận ra một gương mặt vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.

Những kí ức tuy cảm nhận khác nhau nhưng đều khiến hai người khắc cốt ghi tâm lúc này đây lại ùa về trong đầu cả hai.

Sự từ bỏ tàn nhẫn và tuyệt tình của Cố Thiên Tuấn bốn năm trước khiến trái tim vốn đã bình lặng của An Điềm lúc này lại tràn ngập căm hận. Cô nắm chặt bàn tay lại, khiến móng tay bấm vào lòng bàn tay, cảm giác đau nhói ấy khiến cô tỉnh táo lại mấy phần.

Cố Thiên Tuấn là người mà cô mãi mãi không thể tha thứ được, nhưng cô cũng không muốn chuốc phiền phức, giữa cô và Cố Thiên Tuấn tốt nhất không ai nợ ai, không ai dính tới ai nữa thì hơn, cho dù hiếm hoi lắm có lúc gặp nhau thế này thì cũng chỉ nên là những kẻ xa lạ!

Chỉ trong một khoảnh khắc thôi nhưng An Điềm có biết bao nhiêu suy nghĩ.

Cuối cùng, cô dùng ánh mắt bình thản nhìn Cố Thiên Tuấn một cái rồi quay người bỏ đi, bước ra khỏi nhà vệ sinh.

Tất nhiên, ngay khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau ấy, Cố Thiên Tuấn cũng đã giật mình: An Nhiên đã thay đổi rồi, gương mặt phúng phính trẻ con khi lấy anh vào năm 20 tuổi đã không còn nữa, thay vào đó là gương mặt với ngũ quan cân đối xinh đẹp giờ đang được trang điểm nên càng lộng lẫy hơn.

Quan trọng nhất chính là, khí chất của cả con người cô cũng khác. Nếu An Nhiên của bốn năm trước là một đóa hoa bách hợp vẫn còn vương sương đêm, thì An Nhiên của hôm nay đã là một đóa sen hồng kiều diễm, chỉ cần vung nhẹ một cánh hoa thôi cũng khiến người ta mê đắm.

Chỉ có điều, ánh mắt đầy căm hận của An Nhiên lại khiến Cố Thiên Tuấn cảm thấy mình như vừa mới bị ong đốt, vì dù gì, từ đầu đến cuối chính anh là người có lỗi với cô, vào cái đêm bốn năm trước ấy, anh đã ép An Nhiên phải rời xa anh, nhưng khi cô ra đi thì lại không mang theo một chút tài sản nào.

Trong suốt bốn năm ấy, Cố Thiên Tuấn nhiều lúc cũng có nhớ lại gương mặt mỉm cười của An Nhiên, nhớ lại những lúc cô đứng bên bếp nấu canh giải rượu cho anh, nhớ nhiều nhất chính là vào cái đêm mưa gió sấm chớp ầm ầm ấy.

Anh đã làm cô tổn thương, chuyện ấy là không thể chối cãi.

Có nhiều lúc Cố Thiên Tuấn nghĩ, nếu An Nhiên chịu nhận số tiền đền bù li hôn ấy thì anh liệu có phải sẽ hoàn toàn quên cô không?

Nhưng lúc này, An Điềm lại tuyệt tình quay lưng bỏ đi, trông thấy thế, Cố Thiên Tuấn vội vàng bước lên một bước.

“Thiên Tuấn!”

Lúc này, Chu Mộng Chỉ đột nhiên xuất hiện bên cạnh Cố Thiên Tuấn, cô dùng bàn tay gầy yếu xanh xao của mình nắm chặt lấy khuỷu tay anh.

Chu Mộng Chỉ nhận ra vẻ bất thường của Cố Thiên Tuấn, vì bình thường, ánh mắt anh khi nhìn những người phụ nữ khác thường không bao giờ quá mười giây.

Nhưng lúc này, Chu Mộng Chỉ lại thấy ánh mắt anh chằm chằm nhìn người phụ nữ kìa, trong mắt còn lộ lên một tình cảm đặc biệt.

Ánh mắt thăm dò của Chu Mộng Chỉ lập tức chuyển sang nhìn An Điềm, nhưng chỉ thấy bóng lưng của cô đang vội vã bước đi. Chu Mộng Chỉ phát hiện, người phụ nữ này có thân hình rất đẹp, ăn mặc thời trang, chỉ nhìn đằng sau thôi mà đã cảm nhận được đây là một người rất đẹp rồi!

Do bốn năm trước, An Điềm sau khi kí đơn li hôn xong thì lập tức rời xa Cố Thiên Tuấn, còn Cố Thiên Tuấn cũng không bao giờ nhắc đến cô, hơn nữa còn xóa hết tất cả mọi dấu vết còn sót lại của cô, thế nên Chu Mộng Chỉ chưa bao giờ gặp An Điềm, đừng nói là chỉ nhìn thấy lưng, cho dù An Điềm có đứng trước mặt thì Chu Mộng Chỉ cũng sẽ không biết là ai.

Nhưng cho dù Chu Mộng Chỉ không quen An Điềm thì ánh mắt lúc này cũng vẫn sa sầm đi. Tuy có rất nhiều người phụ nữ đã từng dụ dỗ Cố Thiên Tuấn, nhưng cô biết anh trước nay luôn giữ mình trong sạch, tại sao chỉ duy nhất người phụ nữ này lại dễ dàng có được sự chú ý của anh?

Chu Mộng Chỉ không kiềm được mà đằng hắng một tiếng rồi quay sang nhìn Cố Thiên Tuấn, tỏ vẻ không biết gì: “Thiên Tuấn, anh làm sao thế?”

“Không... không sao.” Cố Thiên Tuấn vội vàng quay đầu lại, đưa tay nắm lấy bàn tay đang ôm lấy khuỷu tay mình của Chu Mộng Chỉ, nở nụ cười dịu dàng.

“Cô gái lúc nãy, anh có quen sao?” Chu Mộng Chỉ nhìn Cố Thiên Tuấn bằng ánh mắt thăm dò.

Cố Thiên Tuấn hơi ngẩn người, sau đó lắc đầu đáp: “Anh không quen.”

Năm năm trước, khi Cố Thiên Tuấn kết hôn với An Nhiên, vì không muốn làm cho Chu Mộng Chỉ đau lòng nên hôn lễ của anh không khoa trương, truyền thông cũng không hề hay biết, Chu Mộng Chỉ chỉ nghe đến cái tên An Nhiên mà thôi, chứ hai người họ chưa hề gặp nhau bao giờ.

Bây giờ gặp lại một cách bất ngờ thế này, Cố Thiên Tuấn càng không muốn nói cho Chu Mộng Chỉ mọi chuyện, vì anh biết Chu Mộng Chỉ là một người đa nghi lại nhạy cảm, sức khỏe của cô vốn đã không tốt, nếu suy nghĩ quá nhiều thì sẽ càng không ổn.

“Ừ.” Chu Mộng Chỉ ngoan ngoãn gật đầu với Cố Thiên Tuấn, sau đó không truy hỏi nữa, nhưng ánh mắt thì vẫn cứ nhìn theo bóng dáng rời đi của An Điềm.

“Thiên Tuấn, hay là cậu đưa Mộng Chỉ về trước đây, đây dù sao cũng là tiệc sinh nhật của anh Lâm, cậu về trước cũng không hay lắm.” Chu Hán Khanh bước lên một bước đề nghị Cố Thiên Tuấn.

“Nhưng mà Mộng Chỉ...”

“Thiên Tuấn, em không sao đâu.” Chu Mộng Chỉ hòa nhã lắc nhẹ khuỷu tay Cố Thiên Tuấn, “Hay là em cố chịu thêm một lúc, chờ sau khi tan tiệc rồi hẵng về, dù gì cũng không thể để anh về sớm được, như thế không hay chút nào!”

“Nhưng sức khỏe của em không cho phép mà!” Chu Hán Khanh có hơi sốt ruột, anh ta bước lên một bước khuyên nhủ hai người, “Cứ làm theo lời tôi đi, Thiên Tuấn cứ ở lại đây, để tôi đưa Mộng Chỉ về nhà nghỉ ngơi.”

Cố Thiên Tuấn nghĩ một lát, cuối cùng đành phải gật đầu, “Cũng đành phải thế thôi.”

Cố Thiên Tuấn cũng không muốn Chu Mộng Chỉ không khỏe thế này mà cứ phải cố gắng gượng, anh khẽ vuốt nhẹ gương mặt cô rồi dịu dàng nói: “Về nhà nhớ phải nghỉ ngơi cho khỏe đấy.”

“Ừ.” Chu Mộng Chỉ hôn nhẹ lên má Cố Thiên Tuấn, “Thay em nói lời xin lỗi Kính Trạch nhé.”

“Mộng Chỉ, Kính Trạch sẽ hiểu mà, em không cần phải lo.”

“Ừ, vậy em đi đây.” Chu Mộng Chỉ nở nụ cười quyến rũ với Cố Thiên Tuấn, trong đôi mắt xinh đẹp chứa chan tình cảm.

Sau khi quyến luyến một lúc với Cố Thiên Tuấn, Chu Mộng Chỉ được Chu Hán Khanh dìu ra ngoài.

Chu Hán Khanh sau khi dìu Chu Mộng Chỉ ngồi vào băng sau một chiếc Rolls-Royce thì không bước lên chỗ tài xế mà ngồi xuống ngay bên cạnh cô.

Chu Hán Khanh cũng không quan sát xung quanh mà vội vàng ôm lấy vai Chu Mộng Chỉ quan tâm hỏi han: “Mộng Chỉ, sao đột nhiên em lại bị đau dạ dày? Bây giờ đã thấy đỡ hơn chưa?”

“Anh mau bỏ tay ra, giờ chúng ta đang ở ngoài đường đấy!” Chu Mộng Chỉ giật bắn mình, vội vàng đẩy tay Chu Hán Khanh ra.

“Nhưng ở quanh đây làm gì có ai?” Chu Hán Khanh quay lại nhìn một vòng xung quanh, thấy bàn tay mình bị Chu Mộng Chỉ đẩy ra một cách không do dự thì liền giải thích bằng giọng nói hụt hẫng.

“Như thế cũng không được!” Lỡ như để người khác nhìn thấy thì hai chúng ta sẽ tiêu đời đấy!” Gương mặt vốn trắng bệch của Chu Mộng Chỉ lúc này do quá căng thẳng nên có hơi đỏ lên, “Chu Hán Khanh, anh phải cẩn thận một chút.”

“Mộng Chỉ, em có biết anh đau khổ thế nào không? Nhìn thấy em bệnh thế này mà anh lại không thể là người đầu tiên quan tâm đến em, em có biết anh buồn thế nào không? Vì em, anh đã phải đóng giả làm anh họ của em, ngày ngày nhìn cảnh em thân mật với Cố Thiên Tuấn, anh lại không thể làm được gì, anh thật sự đau khổ lắm!” Chu Hán Khanh nhìn gương mặt xinh đẹp đang hơi mệt mỏi của Chu Mộng Chỉ, kích động đến mức lại một lần nữa nắm lấy vai cô.

“Tôi đã nói với anh rồi, giữa hai chúng ta mãi mãi không thể nào, tôi cũng đã nói với anh, nếu anh không muốn ở bên cạnh tôi nữa thì có thể rời đi!”
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 4
“Mộng Chỉ, em cũng biết anh không thể rời xa em mà!” Chu Hán Khanh nhăn mặt, đôi mày nhíu chặt lại như con sâu róm.

“Vậy anh mau im miệng, ngoan ngoãn làm anh họ của tôi, làm giám đốc của công ty Cố Thị, làm quản gia của biệt thự, rồi hưởng thụ vinh hoa phú quý của anh!” Chu Mộng Chỉ nhìn thẳng vào mắt Chu Hán Khanh, lạnh lùng nói.

Chu Hán Khanh nhìn vẻ mặt tuyệt tình của Chu Mộng Chỉ, từ từ cúi đầu. Đã bốn năm rồi, từ sau khi Chu Mộng Chỉ lấy Cố Thiên Tuấn, đã bốn năm trôi qua, suốt bốn năm nay, anh ta ngày nào cũng nhìn thấy Chu Mộng Chỉ và Cố Thiên Tuấn dính lấy nhau như keo, yên thương ân ái, lòng anh ta đau như thắt từng đoạn ruột.

Tuy anh ta có thể nhân lúc Cố Thiên Tuấn đi công tác mà ở bên cạnh Chu Mộng Chỉ, nhưng chỉ một chút ấm áp lúc đó cũng không thể nào đủ để bù đắp cho nỗi đau khổ suốt bốn năm của anh ta!

Cố Thiên Tuấn là cái thá gì? Cố Thiên Tuấn lên đại học mới bắt đầu quen Chu Mộng Chỉ, còn anh, từ lúc bắt đầu có kí ức thì đã bảo vệ cho Mộng Chỉ! Anh dõi theo Chu Mộng Chỉ lên tiểu học, cấp hai, cấp ba, đại học! Đã luôn đi theo từng bước chân của cô, ở bên cạnh cô, bảo vệ cô, yêu thương cô!

Còn Cố Thiên Tuấn thì sao? Ngoài việc có tiền có quyền hơi đẹp trai một chút thì có gì nữa? Cố Thiên Tuấn dựa vào đâu mà có thể khiến Mộng Chỉ phải chịu nhiều khổ sở thế này?

“Hán Khanh, đừng làm khó em nữa được không?” Chu Mộng Chỉ trông thấy ánh mắt lạc lõng của Chu Hán Khanh thì giọng nói trở nên hòa nhã đi nhiều, cô đưa tay khẽ vuốt mặt Chu Hán Khanh, nhìn vào mắt anh ta nói, “Hán Khanh, anh đã từng hứa với em, sẽ bảo vệ em cả đời. Cho dù em muốn gì anh cũng sẽ cho em.”

“Phải, anh đã từng hứa với em, cho nên anh nhất định sẽ làm được.” Chu Hán Khanh đau khổ gật đầu với Chu Mộng Chỉ, đây là người phụ nữ mà anh đã yêu từ nhỏ đến lớn, cho dù cô có bảo anh đi chết thì anh cũng bằng lòng.

Vì vậy, nhìn thấy cô ở bên cạnh người đàn ông khác thì có là gì đâu? Ít ra anh vẫn có thể ngày ngày trông thấy cô!

Nghĩ đến đây, tâm trạng Chu Hán Khanh dần dần bình tĩnh trở lại, anh hít một hơi thật sâu, miễn cưỡng cười với Chu Mộng Chỉ: “Mộng Chỉ, vừa rồi là do tâm trạng anh hơi kích động.”

“Không sao đâu.” Chu Mộng Chỉ khẽ lắc đầu với Chu Hán Khanh, thông cảm nói, “Em cũng biết là do anh quan tâm em nên mới kích động như thế.”

Chu Mông Chỉ nói xong liền đưa tay vuốt tóc Chu Hán Khanh, dịu dàng nói: “Dạ dày của em vẫn còn hơi đau, anh đưa em về biệt thự được không?”

“Được, anh sẽ đưa em về biệt thự ngay để nghỉ ngơi!” Chu Hán Khanh liền gật đầu rồi bước ra ghế tài xế.

Chu Mộng Chỉ ngồi ở băng sau, miệng nở một nụ cười đắc ý, hài lòng nhìn Chu Hán Khanh vội vã lái xe đi đưa cô về biệt thự.

Thế này quá tốt, có một người đàn ông cam tâm tình nguyện bán mạng cho mình, lại có một người đàn ông khác có tiền có quyền, yêu mình và nuôi mình, thế thì Chu Mộng Chỉ còn đòi hỏi gì hơn nữa?

Nghĩ đến sự dịu dàng quan tâm và che chở của Cố Thiên Tuấn dành cho mình, trong lòng Chu Mộng Chỉ cảm thấy rất mãn nguyện.

Nhưng ngay lúc ấy, trong đầu Chu Mộng Chỉ lại chợt hiện ra hình ảnh người phụ nữ bí ẩn trong nhà vệ sinh đã làm cho Cố Thiên Tuấn thất thần.

Tuy bây giờ Chu Mộng Chỉ không còn nhớ dáng vẻ của người phụ nữ ấy nữa, nhưng dáng vẻ thất thần của Cố Thiên Tuấn vừa rồi thì lại khắc cốt ghi tâm trong lòng Chu Mộng Chỉ.

Chu Mộng Chỉ cắn răng, cô cảm thấy bất kì việc gì cũng cần phải đề phòng hậu hoạn, người phụ nữ ấy đã có thể khiến Cố Thiên Tuấn chú ý, thế thì để địa vị của mình không bị ảnh hưởng, tốt nhất phải mau nghĩ cách để người phụ nữ đó không bao giờ có cơ hội xuất hiện trước mặt Cố Thiên Tuấn nữa.

Chu Mộng Chỉ khẽ nheo mắt, sau đó ngẩng đầu lên nói với Chu Hán Khanh đang tập trung lái xe: “Hán Khanh, anh còn nhớ người phụ nữ lúc nãy chúng ta mới gặp trong nhà vệ sinh không?”

“Người phụ nữ nào?” Chu Hán Khanh cau mày, bởi anh trước nay không hề chú ý đến người phụ nữ nào khác, trong mắt anh chỉ có duy nhất Chu Mộng Chỉ thôi.

“Lúc em bị đau dạ dày, có người phụ nữ đòi xông vào ấy.”

Nghe Chu Mộng Chỉ nói thế, Chu Hán Khanh mới có chút ấn tượng: “À anh nhớ lại rồi, làm sao?”

“Anh giúp em xử lí một chút, Thiên Tuấn đã có hơi để mắt đến cô ta, nên em mong cô ta sẽ mãi mãi không bao giờ có thể xuất hiện trước mặt Thiên Tuấn nữa.”

Gương mặt dịu dàng của Chu Mộng Chỉ lúc này chợt hiện lên một chút thâm hiểm không hề hợp với khí chất của mình. Đối với bất kì người phụ nữ nào có âm mưu tiếp cận Cố Thiên Tuấn, cô đều sẽ âm thầm giải quyết, thế nên người phụ nữ đã khiến Cố Thiên Tuấn chú ý này đương nhiên cũng không phải là ngoại lệ.

“Mộng Chỉ, có phải là em đã hơi lo xa rồi không?” Chu Hán Khanh nhìn gương mặt xinh đẹp của Chu Mộng Chỉ qua gương chiếu hậu, thầm nghĩ: Mộng Chỉ, Cố Thiên Tuấn trong lòng em quan trọng đến thế sao?

“Hán Khanh, vừa rồi anh còn nói với em, bất kì việc gì em bảo anh đi làm thì anh đều nhận lời mà.” Chu Mộng Chỉ vừa trông thấy Chu Hán Khanh có chút không bằng lòng thì liền cố kiềm cơn giận, giả vờ tỏ vẻ buồn bã, “Không lẽ những lời anh nói đều là gạt em sao?”

Nghe thấy giọng nói thất vọng ấy của Chu Mộng Chỉ, Chu Hán Khanh lập tức hốt hoảng: “Mộng Chỉ, anh sao có thể gạt em chứ? Em cũng biết mà, tất cả những việc anh làm đều là vì em!”

“Vậy xin anh giúp em một lần nữa được không? Giúp em đuổi người phụ nữ đó ra khỏi thành phố H!” Chu Mộng Chỉ nói tiếp với Chu Hán Khanh.

Chu Hán Khanh hít một hơi thật sâu rồi gật đầu nói: “Được, chờ anh chở em về trang viên rồi sẽ lập tức làm ngay.”

“Vậy anh nói cho em nghe kế hoạch của anh trước đã.” Chu Mộng Chỉ không yên tâm, muốn Chu Hán Khanh phải nói ra kế hoạch thật cụ thể.

Chu Hán Khanh mím môi rồi bất lực nói: “Anh sẽ làm giống như lúc trước, điều tra công ty của người phụ nữ đó rồi báo cho cấp trên của cô ta rằng ý của Cố Thiên Tuấn muốn cô ta phải rời đi.”

Nghe Chu Hán Khanh nói như thế, Chu Mộng Chỉ cuối cùng mới yên tâm gật đầu, cô vui vẻ nhìn Chu Hán Khanh nói: “Cảm ơn anh, A Khanh.”

Chu Hán Khanh không nói gì, chỉ khẽ thở dài đáp lại Chu Mộng Chỉ.

Tại buổi tiệc của công ty Lâm Thị...

Cố Thiên Tuấn sau khi tách ra được một đám giám đốc muốn làm thân với mình thì bước ra một góc ngồi một mình, lặng lẽ uống rượu.

Anh lơ đãng đưa mắt nhìn những người ra ra vào vào, trong lòng vẫn lo cho tình trạng sức khỏe của Chu Mộng Chỉ.

Đồng thời, cảnh tượng vừa rồi gặp An Nhiên trong nhà vệ sinh lúc này cũng vẫn cứ lẩn quẩn trong đầu Cố Thiên Tuấn.

Bốn năm rồi, đã bốn năm trôi qua rồi.

Vào đêm mưa gió ấy, anh trong lúc tức giận và say rượu đã làm An Nhiên tổn thương, mà kể từ sau hôm ấy thì An Nhiên cũng mất tích.

Đối với cuộc hôn nhân với An Nhiên, thái độ Cố Thiên Tuấn từ đầu đến cuối chỉ có hai chữ: Lợi dụng.

Nhưng dần dần, Cố Thiên Tuấn phát hiện, cho dù anh có đối xử với An Nhiên lạnh lùng thế nào thì cô vẫn cứ luôn nở nụ cười dịu dàng với anh, còn có dáng vẻ rụt rè khiến người ta không khỏi cảm thấy thương xót.

Khi chìa tờ đơn li hôn ra trước mặt cô, Cố Thiên Tuấn không thể nào quên được gương mặt đau thương tuyệt vọng lúc ấy của An Nhiên. Anh cũng không thể quên được khi mình về nhà, phát hiện thấy tờ đơn li hôn đã được kí tên và tờ chi phiếu còn nguyên trên bàn, tâm trạng anh đã áy náy biết dường nào.

Thế mà sau bốn năm, hôm nay An Nhiên lại trở thành một người xa lạ, một người xa lạ tràn ngập sự thù hận với anh.

Vậy được, sau này cứ xem như người lạ đi. Ngay khi Cố Thiên Tuấn đưa ra quyết định này, trong lòng anh có hơi lạc lõng, anh không biết đó là do nỗi nhớ anh vẫn còn dành cho An Nhiên hay là do sự áy náy với cô gây ra nữa.

“Này, anh ba, đang nghĩ gì đấy?” Lâm Kính Trạch, tổng giám đốc tập đoàn Lâm Thị, đang mặc một bồ đồ tây màu hồng bó sát, tay cầm li rượu cocktail màu xanh nhạt bước đến chỗ Cố Thiên Tuấn.
 

Bình luận facebook

Top Bottom