Full Vợ Cũ Quay Lại, Tổng Tài Biết Sai ( Phần 2 )

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
248,584
Reaction score
639
Points
278
Ảnh bìa
Thể loại
HĐ, Ngôn Tình, Ngược Trước Sủng Sau, HE
Tình trạng
Hoàn thành
Số chương
540
Nguồn
Inovel
Lượt đọc
296,844
Truyện Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai Phần 2 từ Inovel
Bốn năm trước cô bị lợi dụng rồi bị bỏ rơi một cách tàn nhẫn, bốn năm sau, cô lại dắt đứa con đáng yêu quay về, trừng phạt người chồng khốn kiếp, đấu với ả tình nhân, rồi vô tình phát hiện ra một bí mật động trời. Cuối cùng, người chồng tổng tài kiêu ngạo trước nay chưa bao giờ cúi đầu giờ hối hận nói rằng: Anh sai rồi, em quay về đi được không? Cô trả lời: Anh nói cái gì? Nói to lên, tôi nghe không rõ!

Link đọc Phần 1: https://vietwriter.com/threads/vo-cu-quay-lai-tong-tai-biet-sai.2063/
 
Last edited:

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
248,584
Reaction score
639
Points
278
List truyện hay và đặc sắc do Vietwriter tuyển chọn
Link đọc mình để kèm trong tên truyện,chỉ cần click vào tên truyện sẽ dẫn đến truyện các bạn cần đọc. :smile::smile::smile:

Vợ Yêu Con Cưng Của Tổng Tài
Vì chi phí nằm viện của mẹ, cô đáp ứng yêu cầu ích kỷ của ba, trở thành vật thế thân của người chị.
Bóng tối bao trùm, một đêm hoang đường.....
Trong một đêm cô gái mất hết tất cả.
Cô ra đi một cách thảm hại. Năm năm sau cô dẫn một đôi con cưng quay về!
Lấy Nhầm Tổng Tài
Để trả viện phí cho anh trai, Thẩm Thất bất đắc dĩ phải gả vào nhà họ môn nhà họ Hạ. Cô cứ tưởng rằng người mình lấy là con cả nhà họ Hạ (Hạ Nhật Ninh), nhưng lại không biết người chồng theo danh nghĩa của cô chính là người con thứ Hạ Nhật Ninh.
Hạ Nhật Ninh, người kế thừa thực sự của nhà họ Hạ , đế vương thương mại rung chuyển đất trời, bạo quân vô tình máu lạnh trong thương trường, mà người em cô nằm mơ cũng...
Lấy Chồng Quyền Thế
Lâm Thiển - một cô gái ngang ngược, thường xuyên đánh nhau, trốn học, văn dốt võ nát. Một buổi sáng tỉnh dậy, cô hoảng hốt nhận ra rằng mình đã bị bác ruột bán cho một lão già hom hem.

Cố Thành Kiêu - một thiếu gia trẻ tuổi xuất thân danh giá, chính trực, dũng cảm, quyền thế ngập trời. Một đêm nào đó, có một thiếu nữ xinh đẹp xuất hiện trên giường anh. Sáng hôm vừa mới mơ màng tỉnh lại thì bị đập một cú như trời giáng, lăn ra bất tỉnh.

Là cố ý sắp xếp? Hay chỉ là sự trùng hợp?

Ngay sau đó, một cuộc hôn nhân chớp nhoáng diễn ra. Cố Thành Kiêu ngoài mặt ra vẻ chỉ muốn nhận trách nhiệm, nhưng thực ra đã đặt cô gái nhỏ bé đó vào mắt vào tim.
Thế nhưng cô gái đó ngang ngược đã quen, tuy cảm kích anh đã giúp cô thoát khỏi cuộc sống khổ sở nhưng vẫn yêu thích cuộc sống tự do tự tại không người quản thúc.

___


Cố Thành Kiêu nhìn cô, châm chọc, “Còn cười được, xem ra bị thương vẫn còn nhẹ.”
“…”
“Đau hả?”
“Không đau, không đau chút nào.”
Vịt chết mạnh miệng, Cố Thành Kiêu tức giận nói: “Còn muốn đánh nhau nữa không?”
“…”
Tự biết đuối lý, Lâm Thiển hiếm khi không giận dỗi, ngắm nghía xung quanh. Đây là phòng bệnh viện mà, chắc Cố Thành Kiêu đã trông cô cả đêm.
“Không cần anh quan tâm tôi.” Cô bỗng trở nên cố chấp: “Tôi tự giải quyết xong rồi.”
Tự giải quyết xong rồi? Cái cô gọi giải quyết xong, chính là đánh nhau một trận?
Boss Trở Thành Chồng
Lần đầu gặp, cô say rượu nên bị anh đưa vào phòng, một đêm kích tình.

Lần thứ hai gặp, cô đến công ty kí hợp đồng, sau khi kí xong mới phát hiện anh lại là ông chủ của mình.

Lần thứ ba gặp mặt, anh đẩy cô vào phòng trang điểm dạy cô như thế nào là hôn.

Lần thứ tư gặp mặt, anh trực tiếp ném cô vào trong xe, mang cô về nhà mình!

Lần thứ năm gặp mặt.. lần thứ sáu.. Tô Tố muốn điên lên! Sao người lại như keo dính sắt vậy, muốn thoát cũng thoát không được!

Tô Tố : Tôi muốn hủy hợp đồng với anh!
Tiêu Lăng : Được, tiền vi phạm hợp đồng, 1 tỷ!..
Tô tố : Có thể thương lượng không?
Tiêu Lăng : Không thể!
Tô Tố : Rốt cuộc anh muốn như thế nào!
Tiêu Lăng : Làm người phụ nữ của tôi!
ĐẾ VƯƠNG SỦNG ÁI
Vật lộn suốt mười mấy năm trong mưa bom bão đạn. Lâu Thất quyết định rửa tay gác kiếm quy ẩn giang hồ, nào ngờ vì nhất thời ham chơi muốn lái may bay một mình đi thám hiểm khu vực tam giác quỷ Bermunda, cô đã bị cuốn vào xoáy nước đại dương, sau đó rơi vào lòng 1 người đàn ông. Điên chán rồi, bây giờ cô cố gắng vào vai 1 bông hoa trắng tinh khôi yếu đuối, hắn thì từng bước bóc trần vỏ bọc ngụy trang của cô. Ép cô để lộ bản tính nữ Hán mạnh mẽ của mình.
CON CƯNG CỦA TỔNG TÀI ÁC MA
Một bản hợp đồng, sau khi được xét nghiệm, cô đã dâng mình cho một người đàn ông xa lạ đeo mặt nạ cáo, đứa con trai vừa ra đời chỉ được nhìn thấy một lần rồi không rõ tung tích... Năm năm sau, cô gia nhập Tần thị, trở thành thư ký của tổng tài Tần Trọng Hàn.
Tổng Tài Hỏi Vợ: Bánh Bao Làm Mai (Daddy Tổng Tài)
Vì muốn cướp đi cổ phần của ba cô, cô bị chồng và bạn thân liên kết lập mưu thành kẻ ngoại tình. Một tờ giấy li hôn vứt trước mặt, cô bị ép ra khỏi nhà với bàn tay trắng.
Bốn năm sau cô quay về ..........
Tay dắt theo đứa con xinh xắn, con trai cưng hai tay chống nạnh
- "Mami con nghe nói bây giờ đang thịnh hành nhận cha nuôi, mẹ chờ đó. Con đi nhận một người về chống lưng cho mami"
Mấy ngày sau, nhóc con dẫn về một người đàn ông cực kì đẹp trai , giống nhóc như khuôn đúc .
- "Mami, mami yên tâm, con đã điều tra qua rồi papa là một người đứng đầu bảng xếp hạng giàu có nhất thế giới. Chuyên trị những kẻ bất phục!". Con trai tự tin nói
Cô: "..."
Nhìn cô ngây người ra , anh lạnh lùng ném vào cô tờ giấy xét nghiệm ADN ( họ là cha con )
- "Cô trộm giống của tôi khi nào thế??"
Cô nổi giận! Là tên khốn kiếp nào đã chiếm lấy cơ thể tôi bốn năm về trước mà không chịu trách nhiệm cơ chứ??
Tổng Tài Bá Đạo Giành Vợ Yêu
Bạn thân vì muốn cướp đi người đàn ông của cô mà bày mưu với cô, hại cô qua đêm với một người đàn ông xa lạ! Hai tháng sau, cô phát hiện mình đã có thai, lại tình cờ biết được cha của đứa bé là ai, đó chính là cấp trên vừa mới đến nhận chức của cô, anh trai của bạn thân cô... Cô một bước trở thành chị dâu của đôi cẩu nam nữ kia sao?
Cưỡng Hôn Vợ Yêu
Bị mẹ gả bán cho lão già. để hủy hôn. có đến một quán trai bao, tiện tay vớ đại một người đàn ông xa lạ. Không ngờ trai bao lại biến thành đại tổng tài yếu sinh lý, coi có như thuõc bất cô về nhà dùng mỗi đêm. tối nào cũng ăn vài lần, còn xem cô như thuốc bôi và thuốc uống. “Mộ Thương Nam! Quỷ tha ma bắt anh cái này mà gọi là yếu sinh lý à?" Diệp Phi xoa xoa cái lưng đau nhức, tức giận lên tiếng, đã mệt tới mức không bước nối xuống giường nữa. Cánh tay thon dài của anh ôm cô gái nhỏ vào lòng. giọng nói hùng hậu kéo theo mị lực nam tỉnh của anh. “Trừ em ra, anh yếu sinh lý với tất cả phụ nữ khác. Bệnh này phải chữa. em phải chiu trách nhiêm chữa khỏi cho anh không?“
Rất yêu rất yêu em
Cô cùng anh đã từng xuân phong nhất độ.
Khi gặp lại, cô đã có chồng, không quen biết anh. Đối mặt với anh, cô co quắp, lùi bước, ẩn nhẫn.
Còn anh, lần nữa yêu cô, khiến cô ly hôn, về lại vòng tay của anh.
Nước Mắt Vợ Yêu
Sau một hồi mây mưa, một sấp tiền ném lên gương mặt ửng hồng của cô: "Đây là tiền thưởng cho cô!".
Người đàn ông ngạo nghễ liếc nhìn cô khinh miệt, rõ ràng cô được cưới xin đàng hoàng, nhưng lại sống như một cô gái làng chơi.
Cô không thể tiếp tục cuộc sống kiểu như này nữa, chỉ có điều cô phát hiện ra mình đã mang thai . . .
Thì Ra Yêu Anh Lại Đau Đến Như Vậy
Sở Thế Kiệt căm hận Hạ Thất Thất lấy danh nghĩa yêu thương mà phá hoại mối tình 10 năm của anh ấy và người anh ấy yêu thương .Vì vậy,mỗi một ngày của Hạ Thất Thất từ khi gả vào nhà họ sở cũng khiến cô ấy sống không bằng chết.
Niệm Niệm Hôn Tình
Sáu năm trước.
Cô nói:
- Đưa một trăm vạn đây, tôi cho anh sướng chán thì thôi!
Hắn đè cô lên bức tường:
- Tần Mộ Sở, giữa chúng ta hết rồi, hết thật rồi!
Sáu năm sau gặp lại nhau. Hắn đè cô xuống giường: - Mối làm ăn một trăm vạn năm xưa, giờ tôi sẽ đòi lại cả vốn lẫn lời!
- Nhưng mà tôi đã kết hôn rồi! Đúng, cô đã kết hôn hơn nữa năm rồi! Tuy rằng cô không hề biết bất cứ điều gì về chồng mình cả, thậm chí ngay cả tên của anh ta cô cũng không hay. Điều duy nhất cô biết được là, khi mọi người nhắc đến người đàn ông đó...
 
Last edited:

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
248,584
Reaction score
639
Points
278
Chương 351
 Sau khi Cao Lỗi đi rồi, Susan lập tức xem qua danh sách tài liệu, cô siết chặt đôi tay, lập tức lấy điện thoại mình ra tìm số của Chu Hán Khanh.

 Ba ngày sau sẽ có cuộc họp cổ đông đột xuất, mong giám đốc Chu chuẩn bị cho tốt.

 Sau khi Susan gõ ra những dòng chữ này thì lại đính kèm một phần mềm từ trong điện thoại mình và hai câu đó, cùng gửi cho Chu Hán Khanh.

 Tiếp đó chỉ cần đợi Chu Hán Khanh nhận tin nhắn của mình và đợi sự việc xảy ra ba ngày sau đó!

 Bàn tay siết chặt của Susan có hơi ướt, dù sao thì đây cũng là lần đầu tiên cô không làm theo lời Cố Thiên Tuấn.

 Từ khi Susan ứng tuyển vào công ty Cố thị, cậu chủ đã nói với cô: Cố gắng hết sức làm việc cho Cố Thiên Tuấn, đợi khi tôi cần sẽ tự ắt tìm đến cô. Nhưng, trước đó thì cô sẽ là trợ lý trung thành tuyệt đối với Cố Thiên Tuấn!

 Ba năm nay, dường như Susan không hề liên lạc với người bên cậu chủ, cũng tận tụy làm việc cho Cố Thiên Tuấn, ngay đến cả cô cũng cho rằng cô chính là trợ lý trung thành của Cố Thiên Tuấn.

 Nhưng, bây giờ cậu chủ của cô quay về rồi, cô là người của cậu chủ, đương nhiên là mọi chuyện sẽ nghe theo lời của cậu chủ rồi!

 Nhớ lại vừa nãy mình gửi tin nhắn cho Chu Hán Khanh, trong lòng Susan vui vẻ cười một cái.

 Khi Chu Hán Khanh nhận được tin nhắn của Susan thì hai người vừa mặc quần áo xong.

 “Mở cuộc họp cổ đông sao?” Chu Hán Khanh cầm điện thoại mình lên cau mày, lẽ nào là vì những chuyện mình làm hỏng? Nhưng tại sao phải là họp đột xuất chứ?

 Lẽ nào, cuộc họp này mở ra vì mình sao?

 Vẻ mặt của Chu Hán Khanh bất giác tối sầm lại, là Cố Thiên Tuấn chủ động mở cuộc họp về những chuyện mình làm không tốt, nên anh ta muốn tìm cớ đuổi mình đi?!

 Nhưng mình đi theo Cố Thiên Tuấn làm việc bao năm nay, không có công lao cũng có khổ lao! Cố Thiên Tuấn cũng rất xem trọng mình, sao có thể bày kế đuổi mình đi chứ?

 Hay là…

 Cố Thiên Tuấn đã biết được gì rồi?!

 Nhớ lại một số việc liên tục xảy ra gần đây, đôi mắt Chu Hán Khanh ánh lên vẻ bàng hoàng sợ hãi!

 “Hán Khanh, anh sao thế?” Chu Mộng Chỉ cảm thấy Chu Hán Khanh có gì đó không ổn.

 Chu Hán Khanh nhìn qua vẻ mặt đang thắc mắc của Chu Mộng Chỉ, không nói gì cả, những gì mình vừa suy nghĩ cũng chỉ là phỏng đoán, Mộng Chỉ vốn dĩ rất nhạy cảm với những tin xấu, nếu nói cô ấy biết, nhất định cô ấy sẽ chịu không nổi.

 Nên vẫn cứ đợi cuộc họp ba ngày sau đó, mình tính tiếp vậy.

 Nghĩ đến đây, Chu Hán Khanh nhẹ nhàng sờ lên khuôn mặt hồng hào của Chu Mộng Chỉ, lắc đầu nói: “Không có gì, chỉ là nhớ ra công ty có chút việc mà thôi.”

 “Ừ.” Chu Mộng Chỉ yên tâm gật đầu, cô sà vào lòng Chu Hán Khanh, nhẹ nhàng nhắc nhở: “Anh đừng quên chuyện của An Điềm đấy.”

 “Đương nhiên không quên rồi!” Chu Hán Khanh trả lời.

 Chỉ là, phải đợi ba ngày sau khi cuộc họp kết thúc thì anh ta mới có thể lên kế hoạch tiếp, trong lòng Chu Hán Khanh lo lắng.

 Ba ngày sau, dường như tất cả mọi người đều im lặng đợi chờ chuyện sắp xảy ra vào ba ngày sau.

 Nhưng An Điềm không hề hay biết gì, cuộc sống thực ra cũng không tốt lắm.

 Từ sau khi gây nhau với Chu Mộng Chỉ, An Điềm xem như trở mặt hoàn toàn với Chu Mộng Chỉ, sau khi Cố Thiên Tuấn để lại một câu nói kỳ lạ trong phòng nghỉ thì không liên lạc gì với cô nữa.

 Ngày thứ nhất, An Điềm đi làm bình thường, xem Chu Mộng Chỉ trong phòng làm việc như người xa lạ.

 Ngày thứ hai, Khưu Doanh Doanh xin nghỉ phép không đi làm, An Điềm càng chán chường hơn, khó khăn lắm mới đến giờ tan làm, An Điềm đang chuẩn bị cơm tối cho An An thì tiếng chuông vội vã reo lên.

 An Điềm lau khô tay, thấy người gọi điện thoại cho mình lại là Cao Lỗi!

 Cầm điện thoại lên, An Điềm thắc mắc hỏi: “Sao thế?

 “An Điềm, hôm nay cô nhất định phải giúp tôi.” Giọng của Cao Lỗi lo lắng.

 An Điềm nghe như vậy liền hỏi: “Có phải là Cố Thiên Tuấn xảy ra chuyện gì không?”

 “Không liên quan đến Cố tổng!” Cao Lỗi lắc đầu, cũng không kịp trêu là thì ra An Điềm rất quan tâm đến Cố tổng mà nói ngay, “Là chuyện của tôi và Doanh Doanh.”

 “Chuyện của anh và Doanh Doanh?” An Điềm vừa nghe thì lòng nhẹ hẳn, cô nói: Hừ, chắc lại là chuyện tình cảm!

 “Nói đi, chuyện gì nào?” An Điềm chậm chạp mở loa lên, sau đó đặt qua một bên tiếp tục thái rau.

 “Hôm nay là kỷ niệm 66 ngày tôi và Doanh Doanh quen nhau...”

 “66 ngày mà cũng có kỷ niệm sao?” An Điềm lập tức ngắt lời của Cao Lỗi, hừ một tiếng, quả nhiên cô đoán không nhầm, Cao Lỗi gọi đến chính là vì chuyện yêu đương! Doanh Doanh hay ở trước mặt cô kể chuyện tình yêu thì đã đành, Cao Lỗi cũng vậy! Thế giới này thật không công bằng với dân FA!

 “Doanh Doanh nói có kỷ niệm 66 ngày thì là có mà!” Cao Lỗi giải thích như đúng rồi vậy.

 “Được được rồi, Doanh Doanh nói có người ngoài hành tinh trên đời thì thế giới cũng sẽ có người ngoài hành tinh đúng không?” An Điềm bĩu môi hỏi.

 “Tại sao không phải chứ?” Cao Lỗi hỏi ngược lại, cảm thấy câu hỏi của An Điềm quá kỳ lạ, Doanh Doanh nói cái gì thì là cái đó, điều đó đã thành nguyên tắc trong lòng anh rồi.

 “Được rồi, anh giỏi lắm! Anh và Doanh Doanh đều giỏi!” An Điềm giận hờn thái rau, nói to, “Hai người rảnh rỗi không có gì làm nên thay phiên nhau bày tỏ tình yêu phải không? Tôi mặc kệ! Tôi cúp máy đây!”

 “Đừng đừng đừng, An Điềm, tôi có việc thật mà!” Cao Lỗi sốt sắng.

 “Vậy có gì anh nói mau đi!” An Điềm bực bội đặt dao xuống, rồi để rau vào trong một cái thau.

 “Hôm nay là kỷ niệm 66 ngày của tôi và Doanh Doanh, việc này là tôi biết trước, nên đã chuẩn bị quà cho Doanh Doanh rồi. Nhưng vừa nãy Doanh Doanh không muốn quà, có tôi bên cạnh là được rồi...”

 “Rồi sao?” An Điềm trợn mắt, thực sự muốn chém nát cái điện thoại trước mặt.

 “Gần đây tôi hơi bận, nên đã chuẩn bị trước, và âm thầm để hết quà ở trong căn hộ của cô ấy thuê! Lỡ như lúc đó cô ấy phát hiện, tôi không làm theo lời cô ấy nói, cô ấy có giận tôi không?”

 Giọng của Cao Lỗi rất buồn phiền, “Bây giờ tôi nhân lúc mua kem cho Doanh Doanh mà gọi điện cho cô, An Điềm, lần này cô giúp tôi nhé! Rốt cuộc tôi phải làm thế nào thì mới không làm Doanh Doanh giận đây?”

 An Điềm dựa vào sự kiên nhẫn cuối cùng để không chém nát cái điện thoại, cô nghiêm túc hỏi: “Cao Lỗi, anh chắc là anh không phải đang khoe khoang tình yêu của mình chứ?”

 “Đương nhiên không phải rồi!” Cao Lỗi thực sự lo lắng, “Cô còn nói không muốn túi xách hay trang sức gì cả, không có sáng tạo gì hết, nhưng những cái mà tôi chuẩn bị đều là những món đồ đó!”

 Trái tim của An Điềm như hàng trăm ngàn mũi kim đâm xuyên, nhưng vẫn chủ động bị ngược: “Nào nói xem, anh đã mua những gì cho Doanh Doanh rồi?”

 “Cũng không có gì.” Cao Lỗi tỉ mỉ đếm từng món đồ mà mình đã chuẩn bị, “Tôi mua theo mùa, mua cho Doanh Doanh bốn bộ quần áo làm thủ công thôi.”

 An Điềm ngưỡng mộ thở dài.

 “À, còn nữa, còn bốn bộ trang sức phối với bốn bộ quần áo, lần lượt là ngọc trai, kim cương, vàng và phỉ thúy.”

 An Điềm lại hít thở sâu.

 “Ngoài ra, tôi còn mua cho Doanh Doanh mười cái túi xách, vì tôi không biết cô ấy thích kiểu nào, và son bản giới hạn, mỹ phẩm, tôi đều mua rất nhiều bộ, chỉ sợ cô ấy không chọn được món mình muốn.”

 An Điềm đặt tay lên ngực, cảm thấy mình đây thở cũng đã đủ no rồi.

 “Đúng rồi, tôi còn chuẩn bị cho Doanh Doanh rất nhiều đồ ăn vặt mà cô ấy thích, cả thảy là hai thùng to!”

 Ăn đi! Ăn cho ngập mặt luôn đi! Trong lòng An Điềm tràn ngập sự tức giận của kẻ FA.
 

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
248,584
Reaction score
639
Points
278
Chương 352
 “Còn nữa, tôi vốn định mua một chiếc xe cho Doanh Doanh nữa, nhưng cô ấy lại không biết lái xe, tôi sợ cô ấy xảy ra chuyện nên định khi nào cô ấy biết lái xe rồi mới mua cho cô ấy, bây giờ nghĩ lại, may mà chưa mua, nếu không Doanh Doanh sẽ càng giận hơn.” Giọng nói của Cao Lỗi rất vui.

 An Điềm vỗ vỗ cái đầu đang nhức ong ong của mình, trong lòng nghĩ, rốt cuộc là nên thiêu chết hay là nhấn nước chết cặp đôi này đây.

 “An Điềm? An Điềm, cô còn đang nghe không?” Cao Lỗi ở đầu dây bên kia hỏi.

 “Đang nghe!” An Điềm không thiết tha trả lời.

 “Vậy cô nghĩ là Doanh Doanh có giận tôi không? Nếu cô ấy giận thì tôi phải dỗ thế nào đây?”

 “Giận cái đầu heo của anh thì có!” An Điềm chịu hết nổi, Cao Lỗi này cũng lớn tuổi rồi, trong công việc là một nhân vật lạnh lùng dứt khoát, sao trước mặt Doanh Doanh lại ngốc như thế chứ, “Doanh Doanh sẽ không giận mà còn cảm động bổ nhào đến hôn anh được chưa!”

 “Sao có thể như thế chứ, tôi...”

 “Có gì mà không thể, không tin anh thử đi!” An Điềm hét vào điện thoại xong thì cúp máy.

 Cứ tiếp tục nghe câu chuyện tình cảm của họ, An Điềm sẽ càng cảm thấy mình là người già neo đơn đáng thương!

 Cao Lỗi bị An Điềm cúp ngang, vẻ mặt ủ rũ thất vọng: Vốn còn định trông mong vào An Điềm bày cách cho mình, kết quả là chả hiểu sao cô ấy lại nổi giận, không nói gì lại còn cúp máy nữa.

 Cao Lỗi không thể nào hiểu nổi mà cất điện thoại vào, nhìn ánh đèn lấp lánh, khắp nơi khu vui chơi đều là tiếng cười nói vui vẻ.

 Lúc này, Khưu Doanh Doanh từ xa chạy lại: “Chú đẹp trai, kem của tôi đâu rồi?”

 Cao Lỗi cười: “Tôi quên mất, giờ đi mua cho em.”

 Cao Lỗi nói xong thì quay người đi: Mua kem cho Doanh Doanh trước đã, chuyện quà cáp để đó trước.

 “Chú đẹp trai!” Khưu Doanh Doanh gọi Cao Lỗi từ phía sau

 “Hả?” Cao Lỗi dừng bước quay đầu lại.

 “Chỗ mua kem ở bên kia mà...” Khưu Doanh Doanh chỉ về hướng ngược lại.

 “Ờ!” Cao Lỗi thở dài nhẹ, sau đó đi theo hướng của Khưu Doanh Doanh chỉ.

 Khưu Doanh Doanh nhìn về hướng Cao Lỗi đi khỏi, biểu cảm vui vẻ nhạt dần, cô vì chú đẹp trai đi chơi vào ngày kỷ niệm mà đã xin nghỉ phép một ngày rồi, vốn dĩ rất vui vẻ, nhưng không hiểu sao, chú đẹp trai lại xao lãng như vậy!

 Bây giờ ngay cả chỗ mua kem cũng không nhớ, hay là xảy ra chuyện gì rồi?

 Khưu Doanh Doanh vò đầu bứt tai, nhớ là hình như Cao Lỗi từng nói với cô, mấy hôm nay anh sẽ bận lắm! Hôm nay mình lại kiên quyết phải kỷ niệm 66 ngày bên nhau, như vậy có quá đáng lắm không?

 Nghĩ đến đây, Khưu Doanh Doanh rất buồn, chú đẹp trai thích cô đã là phúc phận to lớn lắm rồi, tại sao còn không biết đủ chứ?

 Lúc này, Cao Lỗi cầm kem đến trước mặt Khưu Doanh Doanh: “Doanh Doanh, kem mà em thích đây, vị matcha nhé. Chỉ là không được ăn nhiều, chỉ ăn một cây thôi nhé. “

 Khưu Doanh Doanh ủ rũ đón lấy cây kem, ngẩng đầu lên nhìn Cao Lỗi: “Chú đẹp trai, tôi cảm thấy hơi mệt, tôi muốn về nhà.”

 “Về nhà.” Cao Lỗi xem đồng hồ, kỳ lạ hỏi, “Sao nói là ở bên em cả ngày mà, bây giờ đã là giờ ăn tối rồi, ăn tối rồi về nhé.”

 “Không cần đâu, tôi không đói.” Khưu Doanh Doanh lắc đầu, vẫn là mau chóng thả chú đẹp trai về thôi, nếu không sẽ làm lỡ việc của chú đẹp trai.

 “Không đói?” Câu nói được nói ra từ Khưu Doanh Doanh ham ăn càng khiến Cao Lỗi lo lắng, “Bệnh rồi à?”

 Cao Lỗi vừa nói vừa đặt tay lên trán của Khưu Doanh Doanh, rồi lại đặt tay lên trán của mình.

 “Không nóng lắm...” Cao Lỗi để tay xuống hỏi, “Doanh Doanh, em làm sao vậy?”

 “Không có gì!” Khưu Doanh Doanh lắc đầu, sau đó quàng tay của Cao Lỗi, hối thúc, “Chúng ta đi nào.”

 Cao Lỗi không biết Khưu Doanh Doanh thế nào, nhưng thấy bộ dạng cô không muốn nói, đành để mặc cô kéo mình ra khỏi khu vui chơi.

 Lúc này đã là chiều tối, không khí mùa xuân càng lúc càng rõ ràng, sau khi mặt trời xuống núi, cũng không lạnh lắm, Khưu Doanh Doanh mặc váy tay dài, buông tay Cao Lỗi ra, quyến luyến nói: “Chú đẹp trai, chú không cần đưa tôi về nhà đâu, tôi tự về được rồi, chú mau về đi.”

 “?” Cao Lỗi không hiểu, “Doanh Doanh, có phải là em có chuyện gì không?”

 “Thực sự là không có gì!” Khưu Doanh Doanh lắc đầu, “Chỉ là tôi tự nhiên mệt rồi, muốn về nhà.”

 Thấy Khưu Doanh Doanh kiên quyết về nhà,Cao Lỗi vốn muốn nán lại thêm, anh nghĩ: Không biết là sau khi Doanh Doanh về nhà, thấy được những món quà không có sáng tạo mà mình chuẩn bị có thất vọng lắm không.

 “Vậy được, tôi đưa em về.” Cao Lỗi cảm thấy nếu mình đi theo Khưu Doanh Doanh thì vẫn còn có thể nhận lỗi, để tránh cho Khưu Doanh Doanh giận hơn.

 “Không cần đâu, tự tôi đi được rồi, chú mau về làm công chuyện của mình đi.” Khưu Doanh Doanh lắc đầu, tuy cô thực sự rất muốn Cao Lỗi ở bên mình một chút nữa, dù đó chỉ là thời gian lái xe thôi.

 “Tôi nhất định phải đưa em về.” Cao Lỗi kiên quyết, nếu để một mình Doanh Doanh đi thì hậu quả rất khó lường.

 Khưu Doanh Doanh nhìn biểu cảm nghiêm túc của Cao Lỗi, đột nhiên cảm thấy vui trong lòng, cái này không phải là cô không biết điều mà là chú đẹp trai kiên quyết đưa mình về nhà: “Vậy cũng được, cảm ơn chú đẹp trai đưa tôi về!”

 Khưu Doanh Doanh nói xong, hạnh phúc đong đầy khoác tay Cao Lỗi rồi lên xe.

 Cứ như vậy, Cao Lỗi lái xe đến dưới lầu căn hộ của Khưu Doanh Doanh.

 “Tôi đưa em lên nhé!” Tuy câu nói này là một câu nói mập mờ trong loạt phim tình cảm, nhưng Cao Lỗi ngay thẳng không hề có ý đó, anh chỉ muốn khi Khưu Doanh Doanh nổi giận thì kịp thời nhận lỗi.

 “Chú đẹp trai, chú không bận sao?” Tuy Khưu Doanh Doanh rất vui, nhưng rất lo làm lỡ việc của chú đẹp trai, nên hỏi.

 “Không.” Cao Lỗi lắc đầu.

 “Vậy cũng được!” Khưu Doanh Doanh đưa tay ra, chủ động nhét tay mình vào tay của Cao Lỗi, “Chúng ta đi nào.”

 Hai người nhanh chóng đi đến trước cửa.

 Tiếp đó, thời khắc khiến Cao Lỗi hồi hộp đã đến, Khưu Doanh Doanh lấy chìa khóa ra mở cửa.

 Căn hộ của Khưu Doanh Doanh cũng không lớn lắm, bên trong trang trí theo phong cách trẻ trung ngọt ngào.

 Nhưng giây phút mở cửa ra, Khưu Doanh Doanh sững sờ cả người, mấy chục đôi giày hàng hiệu đặt dưới đất, mấy bộ váy áo thủ công treo trên tường.

 Khưu Doanh Doanh không thể tưởng tượng được, cô bước đi đến chỗ phòng ngủ, mấy thùng đồ ăn vặt để trên giường mình, cùng vô số mỹ phẩm trên bàn trang điểm, còn có hai chú gấu bông cao hơn người ngồi trên ghế.

 Cao Lỗi đi theo Khưu Doanh Doanh vào phòng ngủ, anh nhức đầu xoa xoa huyệt thái dương, khi mới bắt đầu sắp xếp anh không ngờ lại nhìn lung tung như vậy, nhưng bây giờ nhìn lại, đã làm rối tung hết cách bày trí trong nhà của Khưu Doanh Doanh rồi, không có đẹp tí nào cả.

 “Doanh Doanh này...”

 “Những thứ này đều do anh chuẩn bị sao?” Khưu Doanh Doanh quay người lại nhìn Cao Lỗi.

 “Đúng vậy.” Cao Lỗi thở dài, vội nói bằng giọng điệu chân thành, “Doanh Doanh, em đừng giận. Tôi đảm bảo, lần sau sẽ không tặng những thứ không có sáng tạo này nữa đâu. Thực ra lúc nãy tôi muốn nói với em rồi, nhưng không biết phải nói thế nào, nên đợi đến bây giờ. Tôi...”
 

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
248,584
Reaction score
639
Points
278
Chương 353
 “Chú đẹp trai, cảm ơn chú bận như thế mà vẫn mua quà cho tôi.” Khưu Doanh Doanh còn chưa đợi Cao Lỗi nói xong đã sà vào lòng anh.

 “?” Cao Lỗi lập tức ngẩn người, “Em không chê quà của tôi không sáng tạo sao?”

 “Sao lại chê chứ?” Khưu Doanh Doanh ngẩng đầu nhìn Cao Lỗi, ánh mắt sáng lấp lánh như sao.

 “Em từng nói là không thích mấy món quà như túi xách hay trang sức vì không sáng tạo mà, không phải sao?”

 “Chỉ cần là do chú tặng thì tôi đều thích hết, chỉ là do tôi không muốn chú lãng phí nên mới nói thế thôi.” Khưu Doanh Doanh cười ngượng nghịu.

 Thấy Khưu Doanh Doanh hiểu chuyện như vậy, sự yêu thương trong mắt Cao Lỗi lại càng dâng trào. Anh cứ tưởng Khưu Doanh Doanh là một cô gái cực kì đơn thuần, mọi tâm tư đều ghi rõ hết trên mặt, không ngờ cô lại là người tinh tế như vậy.

 Nhận được ánh mắt tán dương của Cao Lỗi, Khưu Doanh Doanh liền đắc ý vươn tay ra ôm lấy cổ anh, sau đó thuận đà gác chân lên hông Cao Lỗi rồi ngẩng đầu lên hôn anh.

 Cao Lỗi nhắm mắt rồi cũng ôm chặt lấy Khưu Doanh Doanh, nghiêm túc hồi đáp.

 Trong phòng rất yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng thở gấp của hai người, Khưu Doanh Doanh và Cao Lỗi cứ thế hôn nhau rồi nằm lên ghế sofa.

 Khưu Doanh Doanh nằm lên người Cao Lỗi, vừa hôn môi anh vừa đưa tay chạm vào cúc áo của anh, gỡ từng chiếc một.

 Bàn tay vừa chạm vào khuôn ngực rắn chắc của Cao Lỗi, hai má Khưu Doanh Doanh lập tức đỏ bừng lên.

 Nhưng ngón tay cô chỉ khựng một chút là lại tiếp tục lần tiếp xuống hông anh.

 Nhưng lúc này, một bàn tay to lớn chợt nắm tay Khưu Doanh Doanh lại. Cao Lỗi rời môi Khưu Doanh Doanh, nói bằng giọng có hơi khàn đi: “Doanh Doanh, đừng như vậy, tôi sẽ không kìm chế được bản thân mình mất.”

 Khưu Doanh Doanh kề sát vào tai Cao Lỗi, giọng nói rất ngọt ngào: “Tôi lại không muốn chú kìm chế chút nào.”

 Khưu Doanh Doanh nói xong lại tiếp tục đưa tay chạm vào hông Cao Lỗi.

 “Doanh Doanh…” Cơ thể Cao Lỗi lập tức càng nóng bừng hơn, anh hít một hơi thật sâu mới lấy lại được bình tĩnh mà đẩy Khưu Doanh Doanh lúc này đang cố tháo thắt lưng của anh ra.

 Khưu Doanh Doanh bị đẩy ra, ủ rũ ngồi bên cạnh, sau đó chỉ vào cái thắt lưng bằng da của Cao Lỗi rồi hỏi: “Đây là cái quái gì thế? Sao tôi mở không được?”

 Thấy gương mặt đỏ bừng và đôi mày cau lại đầy khó chịu của Khưu Doanh Doanh, Cao Lỗi cảm thấy thật may vì vừa rồi mình đã kìm chế được, một người yêu tuyệt vời thế này, nhất định phải giữ lại vào khoảng thời gian tuyệt nhất, cho cô ấy tình yêu tuyệt vời nhất thì mới có thể xứng đáng với cô ấy.

 “Khi nào cảm thấy đến lúc thì tôi sẽ dạy cho em, từ từ mà dạy…” Cao Lỗi xoa đầu Khưu Doanh Doanh, nói rất sâu xa.

 “Không cần chú dạy tôi, thật ra mấy thứ này tôi cũng có biết chút ít mà.” Khưu Doanh Doanh ngượng ngùng đan mấy ngón tay vào nhau rồi lẩm bẩm.

 Cao Lỗi khẽ cười, đưa tay véo mũi Khưu Doanh Doanh hỏi: “Con bé này, học được mấy thứ ấy ở đâu vậy?”

 “Truyện cấp ba đấy!” Khưu Doanh Doanh ngẩng đầu nói với vẻ đắc ý, “Nữ sinh hư hỏng một chút thì mới đáng yêu, trong khi tôi đã học đại học rồi, ngay cả chút kiến thức sinh lí cơ bản ấy mà còn không biết thì đúng là mất mặt!”

 Cao Lỗi thật sự thấy bó tay với Khưu Doanh Doanh, anh lắc đầu cười nói: “Vậy được, bây giờ em cứ tạm thời tích lũy kiến thức lí thuyết trước đi, đợi khi nào lớn rồi thì bắt đầu lấy kinh nghiệm thực tế trên người của tôi!”

 “Kinh nghiệm thực tế?” Khưu Doanh Doanh ngơ ngác chớp mắt, rồi đột nhiên hiểu ra ý trong lời nói của Cao Lỗi, gương mặt vốn đang đỏ bây giờ lại càng nóng bừng lên.

 Cao Lỗi nhìn vẻ xấu hổ của Khưu Doanh Doanh, không hiểu nổi một cô bé hay ngượng ngùng như vậy vừa rồi lấy đâu ra dũng khí mà đòi chủ động tháo thắt lưng của anh ra!

 “Nếu em đã hết giận, vậy thì tôi về đây. Em nghỉ ngơi sớm đi.” Cao Lỗi lại vuốt tóc Khưu Doanh Doanh dịu dàng nói.

 “Vâng, chúc ngủ ngon, về nhà nhớ gọi điện cho tôi đấy, chú cũng phải nghỉ ngơi sớm nhé.” Khưu Doanh Doanh ngoan ngoãn gật đầu.

 Sau khi đưa mắt tiễn Cao Lỗi đi rồi, Khưu Doanh Doanh liền lao vào cuộc chiến mở quà.

 Cho dù là gì đi nữa, chỉ cần là quà do chú đẹp trai tặng thì Khưu Doanh Doanh đều rất thích, cô phấn khích đến mức cả đêm không ngủ được.

 Hôm sau, Khưu Doanh Doanh mất ngủ cả đêm vác hai mắt thâm quầng như gấu trúc mà đi làm.

 An Điềm trông thấy dáng vẻ uể oải của Khưu Doanh Doanh, lại nhớ đến việc hôm qua Cao Lỗi đã gọi điện cho cô, liền giật mình trong lòng: Doanh Doanh ủ rũ thế này, lẽ nào hôm qua sau khi thấy món quà của Cao Lỗi đã không lao đến cưỡng hôn Cao Lỗi mà lại cãi nhau với anh sao?

 Nếu đúng là như vậy thì Doanh Doanh đúng là không hiểu chuyện chút nào.

 An Điềm liền đẩy ghế đến bên cạnh Khưu Doanh Doanh: “Doanh Doanh, sao hôm nay nhìn em ủ rũ vậy? Chuyện hẹn hò với Cao Lỗi hôm qua sao rồi?”

 “Em và chú đẹp trai hẹn hò rất ổn mà!” Khưu Doanh Doanh thẫn thờ gật đầu.

 “Thế sao hôm nay nhìn em chẳng có chút tinh thần gì vậy?” An Điềm nhìn lại Khưu Doanh Doanh một lượt, rồi đột nhiên nheo mắt nghĩ: Nếu đã không cãi nhau, mà bây giờ trông lại mệt mỏi thế này, thế thì chắc chắn là đã…

 An Điềm lắc đầu tặc lưỡi: Tốc độ của hai người này đúng là nhanh thật đấy! Quả nhiên rất có khả năng Doanh Doanh lúc vừa tốt nghiệp xong là sẽ có ngay em bé rồi.

 “Không lẽ hai người tối qua đã… Cho nên em mới mệt đến mức uể oải thế này sao?” An Điềm bắt đầu ngập ngừng suy đoán.

 “Chị nói cái gì vậy? Hôm qua em bóc quà của chú đẹp trai, đã bóc cả đêm, cười cả đêm, vậy nên sáng nay mới không có tinh thần.” Khưu Doanh Doanh vừa ngáp vừa nói.

 “À, thì ra là thế!” An Điềm lập tức có hơi cụt hứng, cô còn tưởng hai người họ đã xảy ra chuyện ấy ấy rồi cơ!

 “Chị An Điềm, sao bây giờ chị lại thành ra nhiều chuyện như vậy?” Khưu Doanh Doanh nhìn An Điềm bằng ánh mắt thông cảm, “Có phải cuộc sống của chị đã quá tẻ nhạt, đến lúc cần có bạn trai rồi không?”

 Hỏi xong câu ấy, Khưu Doanh Doanh lại tự trả lời: “Cũng phải, chị An Điềm vẫn còn trẻ như vậy, cũng có nhu cầu sinh lí mà, cho nên…”

 “Thôi đủ rồi đừng nói nữa.” An Điềm lập tức ngắt lời Khưu Doanh Doanh, “Mau đi làm việc đi! Chị chẳng cần bạn trai gì cả, chị chỉ cần sống cùng với An An là được rồi.”

 “Vâng vâng vâng, chị An Điềm nói gì cũng đúng, dù sao người không có bạn trai cũng đâu phải là em.” Khưu Doanh Doanh nhún vai cười gian xảo.

 “Em còn nói nữa là chị không mua nước trái cây cho em nữa đâu!” An Điềm trừng mắt uy hiếp.

 “Vâng vâng vâng, chị không có bạn trai, chị là nhất!” Khưu Doanh Doanh nói câu cuối vẫn không quên châm chọc An Điềm.

 An Điềm trừng mắt nhìn Khưu Doanh Doanh, sau đó đẩy ghế lại chỗ ngồi của mình, chắp tay chìm vào suy tư: Mình đâu phải là không muốn cũng được như Doanh Doanh, cũng muốn có người yêu thương lắm chứ! Chỉ tiếc rằng nhiều khi ước mơ chỉ là mơ ước mà thôi.

 An Điềm lặng lẽ thở dài rồi tiếp tục làm việc.

 Hôm nay đã là ngày thứ ba kể từ sau khi có cuộc cãi vã với Chu Mộng Chỉ, cũng chẳng khác gì so với ngày thường, An Điềm vẫn sáng chín giờ đi làm chiều năm giờ tan làm, khi cô về đến nhà thì An An vẫn chưa tan học.

 An Điềm đổi sang dép đi trong nhà, treo túi xách lên rồi mệt mỏi ngồi xuống ghế sofa.

 Tuy căn hộ chung cư của An Điềm không lớn, nhưng nếu chỉ ở một mình thì sẽ thấy rất lạnh lẽo. Cô lại bất giác thở dài rồi đứng dậy đi chuẩn bị cơm tối.

 Chỉ một lát sau đó, ngoài phòng khách chợt vang lên tiếng mở cửa.

 An Điềm đang rửa nồi trong bếp, nghe thấy tiếng ấy thì liền vui vẻ từ nhà bếp chạy ra, vừa đi vừa nói: “Cục cưng An An về rồi à?”

 “Vâng, mẹ ơi con về rồi. Chú Cố cũng về với con nữa!” An An đứng ở phòng khách vừa nắm tay Cố Thiên Tuấn vừa nói vọng vào trong bếp.
 

Bình luận facebook

Top Bottom