Full VÂN MỘNG TRUYỀN THUYẾT

Thảo luận trong 'Truyện ngôn tình' bắt đầu bởi ♚Hoàng Ngọc♔, 22/6/16.

  1. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,046
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914
    Dịch giả: HoangPhiYen
    Biên tập: Phong Sư Tiên Sinh
     
    ♚Tiểu❀Tích♥ thích bài này.
  2. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,046
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 1: Vân mệnh

    Trên đỉnh núi Tử Vân, tiên khí xoay chuyển vần vũ.

    Hai tử vũ tiên hạc xuất phát từ trong Tử Vân động, trực hướng phương bắc li khai. Trong không trung đột nhiên xuất hiện một tia hà quang thiểm điện, tiếp theo một đóa tường vân phiêu nhiên xuất hiện , từ từ hiện một nữ tử quốc sắc thiên hương, trong tay cầm bảo kiếm, mi tâm phản phất hồng sắc tiên khí, tuy khuôn mặt non trẻ nhưng đã cho thấy đạo hành đã có thành tựu.

    Thiếu nữ biệt danh là Sương Hoa, là đại đệ tử của tán tiên Tử Vân đạo trưởng, được đạo trưởng chân truyền, trong vòng trăm năm nay, tru diệt vô số ma quái.

    Sương Hoa đi vào Tử Vân Động, thu lại bảo kiếm nắm trong tay. Sau đó từ tốn dùng cánh tay kia lau đi giọt mồ hôi trên trán, chỉnh lại y trang , cuối cùng chầm chậm bước đi vào động khẩu.

    Trong Tử Vân Động, Tử Vân đạo trưởng lúc này đang ngồi ở trên bảo tọa, bế mục ngưng thần, một cổ tử khí phảng phất trong không trung như những mảnh lụa mềm mại, nhưng tịnh không tiêu tán. Sương Hoa đứng một bên chờ đợi, im lặng không nói một lời.

    Một lát sau, Tử Vân đạo trưởng mở mắt, chỉ tay gọi Sương Hoa tới gần.

    "Hoa nhi, Huyết Ma Minh Sang con đã xử lý thế nào rồi?"

    "Thưa sư phụ, đệ tử đã tru diệt được Huyết Ma Minh Sang, bất quá..."

    "Bất quá cái gì?" Đạo trưởng lộ xuất một chút thần sắc kinh ngạc.

    "Hai mươi người đã bị Huyết Ma Minh Sang giết đi."

    "Ồ." Tử Vân đạo trưởng trầm ngâm một chút, trong ánh mắt xuất một tia thương tiếc.

    "Đã vậy, với đạo hạnh của con, tru diệt Huyết Ma Minh Sang thật không phải là chuyện dễ, khả năng đệ tử toàn thân trở về coi như là mệnh trung còn may mắn, điều này đệ tử đã xem là vạn hạnh rồi."

    "Tại sao sư phụ vì chuyện gì mà không đích thân ra tay, nếu sư phụ ra tay có thể đã cứu sống tính mệnh của hai mươi người, còn có thể tru diệt Huyết Ma Minh Sang, vì chúng sanh mà trừ hại. Huống hồ, việc này sẽ không hao phí tinh nguyên của sư phụ nhiều lắm." Trong lúc nói, Sương Hoa nhịn không được tỏ ra vẻ bất mãn với sư phụ. Sau khi đích thân mục kích hai mươi người chết một cách bi thảm, mấy trăm năm đạo hạnh cũng không thể khắc chế được nộ khí không ngừng tăng lên trong lòng, khiến cho nàng trước mặt sư phụ không khỏi tỏ vẻ thất thái như thế.

    Tử Vân đạo trưởng có vẻ sửng sốt, liền thở dài một tiếng cảm thán. Sương Hoa đã phát giác sự thất thái của mình, đứng một bên im lặng không nói một lời.

    Đạo trưởng nhẹ nhàng dịch ngón tay, những đạo sắc quang mang đột nhiên quần vũ bao bọc, từ từ ngưng tụ hình thành một thanh kiếm. Ánh quang mang bao bọc quanh thanh kiếm càng lúc cường thịnh, cuối cùng bạo phát quang ảnh làm cho chúng nhân không thể mở mắt, khi quang ảnh vụt tắt chúng nhân thấy xuất hiện một thanh bảo kiếm.

    "Sư Phụ." Sương Hoa không kềm được liền kêu lớn một tiếng. Đã theo sư phụ nhiều năm, nàng chưa bao giờ nhìn thấy qua sư phụ sử dụng thần binh lợi khí, "Kiếm này, tên gọi là gì thế ?"

    Nhưng Tử Vân đạo trưởng tịnh không hồi đáp, sau một hồi ánh quang mang yếu dần, liền ra hiệu cho Sương Hoa tới gần quan sát.

    Nhìn thanh bảo kiếm chỉ thấy chuôi kiếm cùng thân kiếm do vô số những mảnh thủy tinh nhỏ trong suốt kết hợp tạo thành, nhìn gần chuôi kiếm nầy đúng như bao bọc bởi kình khí khó có thể nhìn thấu, làm cho mảnh áo đằng trước Sương Hoa trở thành bột phấn khi chạm vào thân kiếm.

    "Quả thật là một thanh bảo kiếm." Sương Hoa tán dương. Bởi vì hưng phấn, hai má nàng trở nên hồng nhuận, hiển thị nét mĩ miều.

    "Kiếm này tên là Sương Hoa," Đạo trưởng hòa hoãn mở miệng nói, "Lúc trước khi ta bôn ba bên ngoài nhờ thanh kiếm này xuất hào quang nên mới tìm được con. Con lúc ấy vẫn còn là trẻ con, nằm cuộn tròn bên cạnh thanh Sương Hoa kiếm, ta đoán con có uyên duyên với thanh kiếm này, Vì vậy cho nên đặt tên con là Sương Hoa. Bảo kiếm này do ta bảo quản nhiều năm, hôm nay đã đến lúc vật quy nguyên chủ.

    Nhưng trong lòng Sương Hoa thấy rùng mình, thầm nghĩ: Kiếm này thật là một bảo kiếm, sư phụ hôm nay không được bình thường, có lẽ nào sự tình liên quan đến thương tích của người?”

    Vì vậy tiếp nhận thanh kiếm trong tay lão sư, không nói lên lời.

    Chỉ thấy bảo kiếm rất dài, thần kiếm lấp lánh như ngọc. Nhẹ nhàng vũ động tức thì hào quang xuất ra bốn phía, Tử Vân động như bị bao trùm bởi đám mây, như bị ngàn ánh sáng bao phủ. Sương Hoa không khỏi có cảm thán thốt: “hảo kiếm, hảo tiễn!”

    Chỉ là đạo trưởng không thôi nhiếu mầy.

    "Trên núi Thiên Trụ, gần đây yêu khí thường xuyên xâm lấn, oán độc khí bốc cao tới mây xanh. Lúc trước ta tiến đến thám sát, bất quá yêu khí cũng rất cường thịnh, nhưng tìm không ra yêu nghiệt nào. Cho nên đã nhiều ngày qua ta một mực tìềm tâm tu luyện, chánh là vì thế thiên hành đạo, vì chúng sinh trừ hại." Nói đến đây, đạo trưởng tịnh bất lực rồi thở dài, "Gần nhất mấy ngày không đến xem oán độc khí, chẳng biết bao nhiêu sinh linh đã bị chết bởi ma trảo”.

    "Cho nên sư phụ trong lúc bị trọng thương mới kêu con tiến đến trừ yêu hàng ma?"

    "Đúng vậy."

    "Đã như sư phụ không thể đi được, với đạo hạnh của con như như thế này thì làm sao thủ thắng?"

    "Hoa nhi, con dù sao cũng là đại đệ tử, còn có Sương Hoa Kiếm tương trợ, cho dù là ở trong tình huống nào, làm sao không thủ thắng được chứ?"

    "Vậy, tại sao sư phụ không không sử dụng Sương Hoa Kiếm?"

    "Vạn vật đều có linh tính, huống chi là kỳ thế trân bảo. Sương Hoa Kiếm không có hữu dụng nhiều đối với ta, nếu ta sử dụng thì uy lực to lớn bị giới hạn, đến lúc đó thì so sánh với bảo kiếm bình thường không khác nhau là mấy." Đạo trưởng giải thích cho ái đồ hiểu và khi đụng việc thì đừng có sợ đầu sợ đuôi, không khỏi đem lại một chút sanh khí. "Đệ tử đi đi, trước khi rời khỏi động hãy cầm lấy Mặc Ngọc Kì Bàn Cách này , vật này coi như ta tặng con."

    Sau khi nói xong liền keo một đồng tử lui về phía sau lấy ra một món bảo vật, lớn như một bàn tay, trên mặt màu lục tự kim, tinh xảo vô cùng. Đúng là Tử Vân đạo trưởng chấn sơn chi bảo: Mặc Ngọc Kì Bàn Cách.

    Sương Hoa cao hứng thu lấy, sau đó từ biệt sư phụ rồi ly khai Tử Vân Động trực tiến Thiên Trụ.
     
    ♚Tiểu❀Tích♥ thích bài này.
  3. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,046
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 2: Ngự ma

    Mây khói trên không dần dần loãng bớt, Sương Hoa cũng chỉ còn cách Thiên Trụ Sơn ngoài trăm dặm bèn vén mây nhìn xuống

    Thiên Trụ Sơn nơi thần sơn thánh địa giờ thật đáng thương, trong vòng trăm dặm không một bóng người. Cát vàng bay loạn mịt mù trời đất.

    Chẳng trách sư phụ không để ý gì đến hai mươi tính mệnh đã bị Minh Sang Huyết Ma lấy đi, đám yêu ma ở Thiên Trụ Sơn này một ngày giết hại không biết bao nhiêu mạng người. Sương Hoa mày ngài nhăn lại, âm thầm vận công bay nhanh về phía Thiên Sơn Trụ. Đi được một lúc, yêu khí trước mặt đột nhiên mạnh lên, đất đá xuyên qua đám tường vân bay thẳng vào mặt. Sương Hoa cực kỳ kinh hãi vội vào hươu kiếm né tránh. Ngay lúc vừa sử kiếm hộ thân, yêu khí bất chợt yếu đi nhưng tường vân cũng bị đánh tan. Sương Hoa lại nhìn xuống dưới không ngờ chỉ còn cách Thiên Trụ Sơn không đầy trăm thước liền vội vàng dùng Ẩn Thân Quyết ẩn giấu thân mình rồi mới thu tường vân lại, đứng trong không trung quan sát ngọn cổ sơn bên dưới.

    Một đại danh sơn không ngờ biến thành một tòa phế sơn không một bóng cây bụi cỏ.

    Sương Hoa vận thần thông mở thiên nhãn giữa trán nhìn ngọn núi thấy vô số yêu vật chạy qua lại, kêu la ầm ĩ. Xem ra không ít hơn ba ngàn.

    "E rằng không thể lỗ mãng tiến vào" Sương Hoa nghĩ, nàng đã sớm thấy mấy động khẩu bên sườn núi có nhiều yêu binh canh gác.

    Sau khi vòng quanh Thiên Sơn Trụ vài vòng, trong lòng Sương Hoa biết lần diệt yêu này tất bại không còn nghi ngờ gì nữa. Chẳng bằng chỉ thăm dò nông sâu rồi quay về Tử Vân Động cùng sư phụ bàn tính. Đợi công lực sư phụ mạnh lên lại đến đây diệt yêu cũng không muộn. Còn một mình tiến vào chỉ sợ hồ ly còn chưa bắt được mà còn hại đến thân, mất hết tính mạng.

    Nghĩ vậy nên nàng bèn chọn một vách núi không có yêu binh canh gác niệm Thấu Tự Quyết, cả thân người nhập vào trong vách núi, chỉ nhờ vào cảm giác hướng về phía yêu khí dày đặc mà đi.

    Đang tiến tới, chợt dưới chân xuất hiện một lực hút, cả thân thể đột nhiên bị hút xuống. Sương Hoa vô cùng kinh hãi vội niệm chân ngôn phóng xuất đóa tường vân. Đám mây ngày càng dày đặc nhưng vẫn không thể ngăn thân mình Sương Hoa bị hút xuống dưới.

    Sương Hoa rút bảo kiếm ra, thầm biết đã trúng phải ám toán, sắp phải trải qua một trường ác đấu. Nghĩ tới yêu binh quá đông, lại còn có yêu vương chưa ra mặt, trên trán không khỏi thấm ướt mồ hôi.

    Đang lúc suy nghĩ miên man, hai chân đã bình ổn chạm đất. Nàng nhanh chóng quan sát bốn phía xung quanh, thì ra là một gian thạch ốc. Sương Hoa kinh nghi nắm chắt bảo kiếm, ánh sáng dìu dịu lập tức tỏa khắp gia thạch ốc. Ánh sáng chiếu qua, thấy có 1 người hôn mê nằm trên mặt đất. Sương Hoa thất kinh, bước vội hai bước đột nhiên dừng lại, chỉ sợ trúng phải mai phục. Hai người chỉ cách nhau vài bước, Sương Hoa mơ hồ nhận ra người đó là một thiếu niên anh tuấn, tấm áo màu trắng xơ xác, trên khóe miệng còn vài vệt máu. Nhìn lên trên trán, ngay giữa mi tâm có một vết thương không lớn, máu như đã đông lại, miệng vết thương đen thui.

    "Ầm", Sương Hoa thất kinh, thân mình nhảy áp sát vào vách đá.

    Chỗ nóc nhà ngay phía trên thiếu niên kia đột nhiên xuất hiện một vật tỏa sáng, kim quang sáng chói tỏa ra. Cùng lúc đó xung quanh thiếu niên kia xuất hiện một màn sáng màu lam mỏng như lụa, mềm như mây, dẻo như tơ, bao quanh hắn. Sương Hoa đang kinh dị trước cảnh điện quang hỏa thạch này, vật đang xoay tròn phía trên đã hướng phía thiếu niên đánh xuống. Hai quầng sáng chạm nhau không phát ra một tiếng động nhưng Sương Hoa cảm thấy choáng đầu hoa mắt, lồng ngực phát nóng như sắp phải thổ huyết.

    Sương Hoa Kiếm tỏa ra quang mang, kiếm khí tản ra thành một vòng tự động bao quanh bảo vệ chủ nhân. Sương Hoa cấp tốc niệm chân ngôn, nhắm mắt vận công điều tức. Sau khi khí huyết bình thường trở lại mới từ từ mở mắt.

    Lúc này, vật thần bí đó đã đánh xuống bốn năm lần, giống như có người niệm Ẩn Thân Quyết dùng pháp bảo đả thương người khác. Tình huống cấp bách, Sương Hoa ném bảo kiếm vào giữa thiếu niên và bảo vật kia.

    Thấy bảo vật kia lại đánh xuống, Sương Hoa liền niệm chân ngôn quát to một tiếng "Tật". Sương Hoa Kiếm chiếu ra nhiều điểm sáng như vô số sương tuyết bay múa giữa không trung.

    Trong chớp mắt hai bảo vật va đập vào nhau, hoa lửa tứ tung âm vang như núi lở. Sương Hoa chỉ cảm thấy một đạo kim quang bao mình vào trong, nàng ở giữa lôi minh thiểm điện mà không bị chút tổn thương nào. Nhìn qua thiếu niên kia, khóe miệng hắn lại xuất hiện vài vệt máu, vết thương ở mi tâm máu chảy đầm đìa.

    Khi ánh sáng tan đi, Sương Hoa Kiếm vẫn treo lơ lửng trên không, quang mang đại giảm. Chợt một tiếng "tang" vang lên, Sương Hoa Kiếm bị gẫy thành hai đoạn rơi xuống đất, phát ra hai tiếng nặng nề. Còn bảo vật kia lúc nãy vẫn còn trên không giờ cũng đã biến mắt không còn chút tăm hơi.

    Sương Hoa nhẹ nhàng bước đến bên thiếu niên, nhìn thấy nét thống khổ vô cùng trên gương mặt hắn, trong lòng nàng bất chợt dâng lên nỗi thương cảm không tên. Nàng cúi người xuống, cố sức dùng đôi tay ngọc ngà nâng người dưới đất lên.

    "Người này nặng thật" Sau khi nâng thiếu niên lên, Sương Hoa nhìn xung quanh. Ngoại trừ động khẩu lúc nàng rơi xuống đã đi qua, trong thạch ốc còn có 1 tấm cửa đá nhỏ. Nhờ vào ánh sáng yếu ớt phát ra từ đoạn kiếm gãy, có thể lờ mờ nhận ra trên tấm cửa đá có khắc một đóa hoa sen. Đến gần nhìn, cánh hoa màu vàng mềm mại đang nở ra, từ từ tỏa ra quang mang thánh khiết.

    Nhưng thiếu niên kia thực sự quá nặng, Sương Hoa đã hổn hển không thôi, đành thả hắn xuống, một mình đến bên cửa đá.

    Cánh hoa màu vàng tựa hồ nhè nhẹ rung động. Khi Sương Hoa vươn tay muốn đẩy cửa thì đột nhiên ngây người.

    Kim quang nhàn nhạt vẫn phủ lên mái tóc mây đen nhánh, nhưng ở nơi sâu thẳm trong tim, tựa hồ như có điều gì vẫn bị che kín đang được mở ra. Suy nghĩ dần dần trở nên mơ hồ.

    Một tiếng rên rỉ yếu ớt truyền vào bên tai, Sương Hoa chợt giật mình tỉnh lại.

    Người thiếu niên dường như đã tỉnh lại, đang đau đớn cử động thân thể.

    Sương Hoa hơi giật mình, vội bước lại hai bước. Trên trán thiếu niên vẫn chảy máu, sắc mặt tái nhợt như tro.

    "Ngươi thế nào?"

    Không ngờ hắn lại ngất đi, đợi đến lúc hắn tỉnh lại cũng đã trải qua nửa canh giờ. Ánh mặt hắn có chút tán loạn nhưng thấp thoáng một loại quang thải kỳ đặc.

    "Không lẽ hắn cũng là người tu đạo?" Sương Hoa nghĩ. Thiếu niên kia chợt ho rũ rượi, Sương Hoa kinh ngạc vội cố sức nâng hắn dậy, trong lòng lấy làm lạ vì thấy hắn quá nặng.

    "Ngươi là ai? Sao lại xuất hiện ở đây?" Khi thấy vẻ mặt thiếu niên thống khổ, trong lòng Sương Hoa xuất hiện vài tia thương xót, ngữ khí cũng nhu hòa hơn.

    "Ta?" thiếu niên chất phác ngẩng đầu lên nhìn cô gái xa lạ trước mắt. Ánh mắt hai người vừa chạm nhau hắn vội cúi đầu "Không biết"

    "Không biết?" Sương Hoa sửng sốt, thầm nghĩ "Thiếu niên này thật là kì quái, ngay cả vì sao mình ở đây cũng không biết" Nhưng nhìn ánh mắt hắn cũng không giống đang lừa gạt, chỉ là trong lòng nàng cảm thấy nghi hoặc nhưng cũng không hề hỏi.

    "Nhưng ngươi có biết bảo vật vừa rồi ở trên đầu ngươi là gì không?" Lúc này sắc mặt thiếu niên lại trắng xanh, ngất đi lần nữa. Sương Hoa thở dài bất đắc dĩ đứng lên, lấy ra bàn cờ bằng ngọc đen của sư phụ, niệm động chân ngôn đưa bảo vật lên giữa không. Kim quang nhu hòa rọi xuống người thiếu niên,gương mặt tái nhợt nhăn tít chân mày, khóe miệng còn vương vài sợi máu.

    Chỉ lát sau, thiếu niên liền biến thành một quân cờ màu đen bị hút vào trong bàn cờ.

    Sương Hoa thu bàn cờ lại rồi đi về phía cửa đá.

    Đóa hoa sen vẫn tỏa ra ánh sáng mờ mờ như trước, yên lặng chiếu lên mái tóc mây đen nhánh của nàng. Sương Hoa chần chừ một lúc mới vươn tay về phía đóa sen. Khi nãy đứng ở chỗ này, trong lòng nàng rõ ràng dâng trào một loại cảm giác cổ quái mà quen thuộc. Trong thoáng chốc đó, nàng cơ hồ muốn thu lấy đóa sen đó cho riêng mình.

    Có điều người thành tiên đắc đạo lục căn thanh tịnh sẽ không còn chút tham niệm. Sương Hoa từ khi đắc đạo đến nay đã hơn mấy trăm năm vì sao lúc nãy lại dâng lên một cỗ tham niệm như vậy?

    "Đóa sen này, loại này có rất nhiều, vì sao vẫn thấy giống như đã từng quen biết?" Ngón tay thon thon vuốt ve cánh hoa, trong đầu tựa hồ như đang có gì đó không ngừng kêu gọi tên mình.

    "Sương Hoa, tâm liên ..." Sương Hoa hai tay ôm chặt lấy đầu đang bị cơn đau bất chợt xâm chiếm, vô lực rên rỉ vài tiếng rồi mất đi tri giác.

    Không biết qua bao lâu, Sương Hoa mới từ từ hồi tỉnh, cảm thấy đầu óc đau buốt. Sau khi miễn cưỡng đứng lên, Sương Hoa bước về chỗ lúc nãy rơi xuống - Sương Hoa Kiếm mặc dù bị hủy nhưng dù sao đó cũng là kì bảo khó tìm được, bỏ lại trong ma huyệt này thật đáng tiếc.

    Sau khi định thần lại, Sương Hoa lấy bàn cờ giờ lên cao, nhờ vào ánh sáng mờ mờ của nó chiếu xuống để xem xét dưới mặt đất. Vừa nãy Sương Hoa Kiếm còn chiếu sáng ngời ngời, vì sao hiện tại không chút tăm hơi? Đang lúc nghi ngờ, chợt thấy phía trước vài bước có một người nằm. Từ trang phục có thể đoán chính là một thiếu nữ đang tuổi dậy thì. Không suy nghĩ nhiều, Sương Hoa thu cô gái này vào trong bàn cờ rồi lại cẩn thận tìm kiếm bảo kiếm của mình. Có điều thạch ốc tuy nhỏ nhưng tìm kiếm thế nào vẫn không thấy. Sương Hoa bất đắc dĩ đành phải nhờ vào bảo vật của sư phụ bay về Tử Vân Sơn.
     
    ♚Tiểu❀Tích♥ thích bài này.
  4. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,046
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 3: Không đề

    “Sư phụ.

    Nghe thấy giọng nói của ái đồ , Tử Vân đạo trưởng lặng lẽ mở mắt ra, bắt gặp nhân ảnh của Sương Hoa nhưng ông tịnh không quá kinh ngạc, ngược lại chỉ mỉm cười không nói.

    “Căn bản là không thắng được!”

    Sương Hoa ngoan cố kiểm tra lại dấu vết trên mặt đất, tức giận nói. Sau một hồi lại biến thành một tiểu cô nương vô cùng nhu thuận.

    Vị đạo trưởng lúc này đang đứng vuốt râu, đạo y màu tím không gió mà tự tung bay. Mỗi lần Sương Hoa không hoàn thành sứ mệnh thì đều bắt gặp dáng vẻ này. Trông đạo trưởng có vẻ kỳ quái nhưng ông cũng không trách móc gì cả.

    “Tốt lắm, Hoa nhi.” Đạo trưởng giơ một ngón tay lên. Ông đối với ái đồ này hiểu rõ như lòng bàn tay. Vì vậy ông không hề nói nhiều, mỉm cười nhận lại pháp bảo, sau đó cho Sương Hoa về phòng nghỉ ngơi.

    Sương Hoa vốn định phàn nàn sư phó mấy câu, nhưng thấy ông vẫn mỉm cười, còn chính mình chẳng biết phải nói cái gì, đành quay người bỏ đi.

    “Thiên địa hợp lại thành vạn vật, trọc khí, uế khí tích tụ nên oan nghiệt, thanh minh chi hoa bay lên thành phật minh. Trọc bất xâm thanh, uế bất thực minh, ngữ ý muốn nói ‘Ma cao một thước, đạo cao một trượng’ cũng nên.”

    Vài câu Anh Lạc Kinh Khai Thiên này luôn làm cho Sương Hoa đau đầu, tuy nói là người đắc đạo, nhưng nàng không thể nào chuyên tâm vào giáo văn của bản môn được. Cùng một sư phụ mà nàng và các đệ tử khác lại bất đồng, Sương Hoa nhìn kinh văn thì chỉ có thể nhớ đại khái tình tiết, nguyên bản thật sự của kinh văn thì thường quên sạch. Mỗi lần sư phó kiểm tra bài vở Sương Hoa luôn luôn lấy cớ để trốn thoát.

    “Thành thật mà nói, trong bản môn có không ít các sư đệ sư muội giỏi hơn mình, những câu văn rắc rối phức tạp này, bản thân bọn họ đều có thể dễ dàng hiểu được.” Sương Hoa xác thật rất ghen tị.

    Bất quá, muốn lên trời thì phải tùy duyên. Sương Hoa mặc dù không có khả năng ghi nhớ toàn bộ kinh văn, nhưng bản tính nàng lại thích thú với các kinh văn cổ xưa. Thêm vào đó, những thâm ý sâu xa trong kinh văn nàng đều hiểu được, nên pháp lực của nàng cũng đã gần tiếp cận với đạo trưởng, trở thành trợ thủ đắc lực của ông.

    Cẩu thả lật qua lật lại Anh Lạc Kinh một lần nữa, Sương Hoa cảm thấy buồn ngủ vô cùng. Nàng vứt quyển kinh văn qua một bên, gục lên bàn, từ từ chìm vào giấc ngủ.

    “Đại thánh của ma giới pháp lực mặc dù đã đạt tới cảnh giới chí cao vô thượng, nhưng bởi vì hắn tự tôn tự đại, nên bị Phật Tổ pháp lực vô biên phong ấn ở bên trong kim sắc liên hoa, vĩnh viễn không được thoát thân. Đó gọi là ‘Ma cao một thước, đạo cao một trượng’.” Sương Hoa lẩm bẩm rồi lại chìm vào giấc ngủ.

    Khi nàn giật mình tỉnh giấc, đã là ban ngày rồi. Sương Hoa dụi dụi mắt, bước xuống đất, làm vài động tác vươn vai, rồi hướng tới Tử Vân động đi đến.

    Hai tiên Hạc đang bay trên không trung, chậm rãi từ trong những đám mây hạ xuống. Nhìn thấy Sương Hoa đang đi tới, bọn chúng kêu lên vui vẻ, vội vàng bay tới nhảy múa chung quanh nàng.

    “Ngoan, ta đi gặp sư phó. Các người tự mình chơi đi nha.” Sương Hoa mỉm cười, nhẹ nhàng vỗ lên lưng hai con Tiên Hạc, sau đó đi về phía Tử Vân động.

    “Sư Phụ!” Còn chưa vào tới động, Sương Hoa đã kêu lớn. Trong động không có tiếng người đáp lại. Nàng đi vào mới phát hiện sư phó căn bản không có ở trong. Vì vậy nàng quay lại, nhằm hướng sau núi mà đi. Phía sau Tử Vân sơn là hoa viên, lúc nhàn rỗi, đạo trưởng cùng Sương Hoa đều thích qua đây tản bộ.

    “Sư Phụ.”

    Tử Vân đạo trưởng đang đứng tại một gốc cây Thủy Linh Tùng, nghe tiếng gọi bèn quay đầu lại, nói: “Không lo mà tu luyện cho tốt đi, Anh Lạc kinh con luyện xong chưa?”

    “A, sư phụ, cái này nói sau đi, hai người kia thế nào rồi?”

    “Cũng không có gì đáng ngại, bọn họ đang ở phía sau Thính Vũ Các.”

    “Con đi xem coi bọn họ thế nào.” Nói xong Sương Hoa hướng tới sâu trong hoa viên đi đến.

    Thính Vũ Các là nơi cao nhất trong hoa viên nhưng chỉ là một căn lầu nhỏ, không có gì hoa lệ, nằm giữa một rừng hoa rực rỡ, có một con đường lát bằng các phiến đá dẫn từ bên ngoài vào. Lúc này thiếu niên kia đang ngồi quay lưng về Thính Vũ Các, ngắm rừng hoa trước mặt. Còn thiếu nữ đang ngồi ở bên trong các, tay phải chống cằm, lơ đãng nhìn chân trời phía xa xa.

    “Các ngươi đã tỉnh rồi.” Sương Hoa cười cười, nhẹ nhàng đi đến.

    Thiếu niên quay đầu lại nhìn Sương Hoa, ánh mắt gắn chặt vào nàng không chịu dời đi chút nào.

    Thiếu nữ kia nghe vậy cũng quay đầu lại, bắt gặp Sương Hoa, chậm rãi chuyển thân đứng lên, mỉm cười gật đầu.

    “Huynh tên gọi là gì ?” Thiếu niên lúc này đã thay đổi trang phục, sắc mắt hồng hào, trông cũng thật là anh tuấn. Thấy thiếu niên nhìn mình không chớp mắt, Sương Hoa vội vàng cúi đầu xuống, trong tâm bắt đầu có chút bất ổn.

    “Tại hạ Ma La, chịu ơn cô nương cứu giúp, thật cảm kích vô cùng!” Nói dứt lời, mục quang thiếu niên như dán chặt trên người Sương Hoa, làm cho nàng một phen đỏ mặt tim đập loạn cả lên, hốt hoảng. Nàng cố gắng lấy lại bộ dạng bình thường rồi vội vã đi về phía cô nương kia.

    “Còn muội ?” Sương Hoa nắm lấy tay thiếu nữ, không hiểu sao lại cảm thấy vô cùng thân thiết.

    Nữ tử nhìn sắc mặt của nàng khẽ mỉm cười, sau đó lắc đầu.

    “Muội không có tên ?”

    Nữ tử lại lắc lắc đầu như trước.

    “Vậy chẳng lẽ muội không thể nói chuyện ?” Nói ra những lời này, tâm nàng đã vô cùng thông cảm với thiếu nữ.

    Nữ tử không hề nói câu nào, rút tay lại rồi xoay người quay đi.

    Sương Hoa vừa nói động đến ẩn tình của thiếu nữ, trong lòng cảm thấy áy náy. “Sư phụ nhất định sẽ giúp được muội, ta đi cầu xin người, bảo người làm cho muội nói được.” Nói xong nàng xoay người lại định rời đi ngay. Không nghĩ được thiếu nữ kia lại giữ chặt lấy tay Sương Hoa, liên tục lắc đầu.

    Sương Hoa cảm thấy kì quái, nhưng cũng không muốn hỏi lại vấn đề này, bèn nói: ”Thôi vậy, ta sẽ không đi cầu sư phụ nữa. Chỉ là muội cần phải tự chiếu cố chính mình cho tốt.” Sau đó nàng liền rời khỏi hoa viên, đi tìm sư phụ.

    “Sư phụ…….”

    Tử Vân đạo trưởng đang ngồi trên đài sen, Sương Hoa muốn nói nhưng lại thôi, do dự một hồi cuối cùng cũng cất tiếng hỏi: ”Sư phụ, người có đoán được thân thế của bọn họ không?”

    “Thiếu niên kia cũng là người tu đạo, hơn nữa vi sư thấy, pháp lưc của hắn so với con cũng không kém bao nhiêu đâu. Còn cô nương đó, nàng không hề biết pháp lực, mà chỉ là một nữ tử phàm nhân thôi, tuyệt đối không có gì quan hệ với con hết. Nàng chỉ giống với con đều là nữ hài tử, đều bị Yêu vương bắt giữ thôi.

    “Hừ ! Yêu nghiệt này quả thật đáng giận!” Nhắc tới chuyện yêu nghiệt bắt giữ nữ tử phàm nhân, Sương Hoa nhất thời nổi trận lôi đình. “Sư phụ, khi nào thì chúng ta thế thiên hành đạo, tiêu diệt hết bọn nghiệt chướng kia?”

    “Hôm nay có thể tiến hành!” Đạo trưởng khép hờ hai mắt, đạo bào không gió mà bay phấp phới. Quang mang chợt lóe, trong không trung đột nhiên xuất hiện hai thanh bảo kiếm. Đạo trưởng mở mắt, lấy một kiếm cầm trong tay, còn một thanh bay đến trong tay Sương Hoa. ”Trong tay ta và con là hai thanh kiếm Tử Điện và Thanh Sương, đều là cực phẩm trong các loại kiếm, là tị tà chí bảo của Tử Vân động chúng ta. Trận chiến hôm nay, chúng ta chỉ được thắng không thể bại.”

    “Vâng, sư phụ.”

    Thiểu niên xoay người nhìn nữ tử kia, thấy nàng cũng đang nhìn hắn, khóe môi nhếch lên một tia tiếu ý mơ hồ.

    “Mới rồi có hai đóa tường vân bay lên phía sau núi, có lẽ vị tỷ tỷ khi nãy đã cùng đạo trưởng lên đường trừ ma.” Nữ tử thầm nghĩ, nhìn lại thiếu niên trước mắt, rồi chậm rãi cúi đầu xuống: “Ngàn năm không gặp, bộ dạng của hắn vẫn như vậy.”

    “Trông mặt cô nương rất quen, không biết chúng ta có từng quen biết nhau không?”

    Nữ tử mỉm cười, đưa tay lên che miệng.

    “Kì quái, vì cái gì mà ta một điểm cũng đều không nhớ được? Chẳng lẽ ta còn quên điều gì đó trọng yếu?” Thiếu niên sửng sốt, thì thầm tự nói, rồi đi ra phía hoa viên.

    Từng đám mây nhẹ nhàng bay qua bầu trời, không lưu lại sau lưng chút vết tích nào. Thế giới tại thời khắc này tựa hồ đều đang say ngủ trong im lặng.

    Nhưng lúc này trên một ngọn núi đang có tình cảnh hỗn loạn ầm ĩ.

    Tử Vân đạo trưởng trụ vững tại không trung, hàng ngàn đạo quang mang quét xuống mặt đất, đám tiểu yêu đều bị hút vào trong kỳ trận. Đạo trưởng niệm chân ngôn, trong kì trận bốc lên tam muội chân hỏa, bọn tiểu yêu gào lên thảm thiết, lập tức bị tiêu diệt.

    Tử Điện và Thanh Sương mở ra một đường máu, trực tiếp nhắm hướng yêu động tấn công, chỉ trong khoảnh khắc đã chém đầu Yêu vương. Một lát sau Tử Vân đạo trưởng thu hồi Thanh Sương kiếm, ông cất tiếng gọi Sương Hoa bay ra khỏi ngọn núi, trụ vững trên mây. Trong tay ông Thanh Sương kiếm nhoáng lên, biến thành một cây phất trần. Đạo trưởng nhẹ nhàng vẫy phất trần, ba đạo thần chú nhẹ nhàng bay xuống.

    Vân khí trong không trung ngày càng nặng, không lâu sau đã có mưa rơi xuống.

    “Sư phụ.” Sương Hoa hưng phấn quay đầu lại, vẻ mặt vui mừng khôn tả.

    Nhưng giờ phút này đạo trưởng thần sắc ngưng trọng, bộ dáng không giống với người vừa chiến thắng. “ Kì quái, Yêu vương này ma lực tịnh không mạnh, vì cái gì mà nơi đây phát ra yêu khí trầm trọng như thế nhỉ?” Khi ông còn đang băn khoăn, từ Tử Vân sơn bỗng truyền đến môt cỗ yêu khí khủng khiếp. Đạo trưởng cả kinh, kêu to: “Không ổn rồi”, lập tức chuyển thân quay về.

    Sương Hoa không rõ nguyên nhân, cũng mau chóng theo sư phụ quay trở về Tử Vân sơn.
     
    ♚Tiểu❀Tích♥ thích bài này.
  5. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,046
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 4: Biến cố

    “Chuyện này là thế nào?” Sau khi về đến, Sương Hoa kinh ngạc nói. Tiên khí xung quanh Tử Vân động lúc này đã chìm xuống, hai tiên hạc đang sợ hãi lượn tròn trên không, trông thấy sư đồ Sương Hoa liền kêu lên một tiếng thê lương rồi hạ xuống.

    Đạo trưởng sắc mặt âm trầm không nói lời nào, đi thẳng về phía hậu sơn.

    Hoa cỏ phía hậu sơn lúc này đã tàn úa, cánh hoa bay rợp trời, rụng đầy trên mặt đất. Nữ tử trở về từ Thiên Trụ sơn mặt không biểu tình đang đứng giữa trời hoa rơi, sa y tung bay, thần trí bất định.

    “Người kia!” Đạo trưởng nóng nảy, đi thẳng tới trước mặt nữ tử, chỉ Thanh Sương kiếm vào nàng.

    Nữ tử sửng sốt, trong một thoáng tinh thần ngập ngừng, Thanh Sương kiếm đã chĩa vào yết hầu.

    “Hừ!” Nữ tử cười lạnh, “Ngay cả nộ ý của mình còn không khắc chế được, xem ra tu hành một ngàn ba trăm năm thật sự hiệu quả quá nhỏ!”

    “Cái gì! Ngươi…” Đạo trưởng vẻ mặt kinh ngạc, nói không nên lời. Sương Hoa cũng rất ngạc nhiên, nguyên lai nữ tử này có thể nói chuyện.

    Nhẹ nhàng đẩy bảo kiếm ra, bạch y nữ tử chậm rãi trở về Thính Vũ Các, thanh âm kiều mỹ truyền đến mang theo vẻ uy nghiêm không thể kháng cự: “Li khai Tử Vân sơn ư? Với chút đạo hạnh này của ngươi, nơi này đã không còn cần ngươi nữa rồi.”

    “Cái gì?”

    “Đến chỗ sư tổ lão quân, hắn sẽ cho ngươi một động phủ mới để an tâm tu luyện, ngày sau tu thành chính quả cũng chỉ là chuyện sớm chiều thôi. Nếu không nghe lời ta, hao phí tính mệnh ở nơi này, thì một ngàn ba trăm năm đạo hạnh kia chẳng phải là uổng công sao?”

    “Hừ, thật buồn cười, ngươi tưởng rằng ta sẽ nghe ngươi hồ ngôn loạn ngữ ư? Chỉ dựa vào lời nói của ngươi mà muốn ta rời Tử Vân sơn? Ha ha, nực cười! Ngươi thực ra là ai?”

    “‘Thiên địa hợp lại thành vạn vật!’ Ngươi chắc phải nhớ Anh Lạc kinh chứ? Sương Hoa - người được nhắc đến trong kinh chính là ta.”

    “Ngươi… Ngươi nói ngươi là đệ tử vô cùng đắc ý của đạo tổ năm đó, Sương Hoa?” Tuy miệng nói không tin, nhưng đạo trưởng cũng không hiểu được tại sao trong lòng mình tựa hồ như đã chấp nhận những lời này. Lòng đầy khiếp sợ, ông quay đầu lại nhìn ái đồ của mình. Trong lòng thầm nhớ lại Anh Lạc kinh, người trầm ngâm một lúc, trên mặt hiện ra nét cười.

    “Nếu thực sự là vậy, ta đây cũng nên ly khai.” Nói xong, thân hình biến thành ngọn gió, biến mất không thấy đâu, để lại Sương Hoa tại nơi này.

    Trong Thính Vũ Các, nữ tử đột nhiên thở nhẹ một hơi nói: “Tỷ tỷ, đã nhiều năm không gặp, người có khoẻ không?”

    “Tỷ tỷ? Ta là tỷ tỷ của ngươi sao?” Nghe thấy nữ tử đó gọi mình là tỷ tỷ, Sương Hoa ngây người.

    “Tỷ quả là đã quên tất cả mọi thứ rồi. Ma La ca ca đã nhớ lại mọi việc, chỉ là chàng ma tính đại phát, chẳng biết đã đi đến nơi nào. Đợi đến tối nay, chân khí hồi phục lại, ta sẽ giúp tỷ khôi phục trí nhớ.”

    Sau đó không nói thêm lời nào nữa, chỉ ngồi khoanh chân trong các.

    Sương Hoa không nói gì, suy tư một lúc nhưng không tìm được đầu mối nào, cũng đành khoanh chân ngồi xuống, dẹp bỏ suy nghĩ. Điều này thật hiệu quả, dường như chỉ mới thoáng qua, sắc trời đã tối đen. Bạch y nữ tử mở mắt, sau đó chậm rãi đi tới trước mặt Sương Hoa.

    “Tỷ tỷ, tỷ cần để ý, Anh Lạc kinh này là ta viết ra, những chuyện được thuật lại trong đó đều là theo kí ức của chúng ta ngày đó.” Nói xong ngọc thủ vung lên, một lớp khí mỏng mờ mờ xuất hiện trước mặt Sương Hoa, dần dần biến đổi hình dạng thành một tấm gương.

    Sương Hoa tuy không có mở mắt nhưng ‘khí kính’ này tựa hồ xuyên thấu tâm trí nàng, cảnh tượng trong khí kính không ngờ nàng lại trông thấy rõ ràng. Phong cảnh lần lượt biến đổi, mà ý thức Sương Hoa cũng dần dần trở nên tán loạn.
     
    ♚Tiểu❀Tích♥ thích bài này.