Chương 1
Mưa rơi như thác, đêm đen như thiết, những tia sét tử hồ sắc xé rách cả trường không, như muốn thôn tính cả đất trời

Kinh lôi thình lình phát động, vang lên một tiềng “Rầm!” lớn, kinh động đến người đang ngủ say trong lãnh cung kia

Nàng mở đôi mắt vẩn đục không ánh sáng, nhìn thoáng ra ngoài cửa sổ, hóa ra là trời đổ mưa to, ai... già rồi, tai ngày càng không dùng được nữa rồi.

Hồi lâu, nàng mỉm cười tự giễu, một nụ cười chứa đựng biết bao nhiêu bi thương hòa thương tang, mười tám năm rồi..... không ngờ rằng bỗng nhiên quay đầu đời, cuộc đời này lại trôi qua như vậy

Mười tám năm trước, cũng là một đêm mưa giăng đầy trời, sấm chớp vang dội, nàng bị Vũ Vinh Hoa biến thành “nhân trệ”, được nuôi bên trong một lu rượu, sau đó trơ mắt nhìn hai hài nhi của nàng chết thảm trước mặt mình.

Đêm hôm đó, vô số hắc y nhân bao vây Trường Xuân Cung, sau khi Vũ Vinh Hoa hạ lệnh, lấy danh nghĩa hoàng hậu thông gian bán nước bắt đầu đồ sát hậu cung, tất cả cung nhân đều phải nhận lấy cực hình, bồi giá tỳ nữ của nàng Hàm Yến và Điểm Thúy vì bảo vệ Huyền Việt cùng Lưu Chiêu, mà bị phân thành tám mảnh, nhận lấy cái chết vô cùng thê thảm

Cuối cùng, Trường Xuân Cung chỉ còn sót lại Huyệt Việt và Lưu Chiêu, hai thân thể bé nhỏ ôm chặt lấy nhau, giống như hai ngọn cỏ cô độc, trong đêm mưa gió đầy trời mà run rẩy, hai đứa trẻ ấy hoảng sợ, kinh hãi, bất lực, chờ đợi phụ hoàng cùng mẫu hậu sẽ đến cứu bọn y, nhưng thứ hai đứa trẻ ấy chờ đợi được lại chính là mệnh lệnh của di nương Vũ Vinh Hoa, ra lệnh đem bọn hắn loạn đao chém chết……

Đêm hôm đó, Trường Xuân Cung chính là máu chảy thành sông, nhân gian luyện ngục....
Huyền Việt, Lưu Chiêu……

A...... Con của nàng, bọn hắn còn nhỏ như vậy, sao có thể hạ thủ được…..

Vũ Vinh Hoa, người phụ nữ táng tận lương tân như ngươi, tại sao lại vẫn chưa chết? Tại sao??
Ta hận ngươi! Ta Hận ngươi, ta hận không thể ăn tươi nuốt sống ngươi, đem ngươi chém thành nghìn mảnh, nghiền xương nát thịt nhà ngươi……

Vu Thức Vi liều mạng cắn chặt môi, nước mắt rơi như mưa, trái tim nàng kịch liệt co thắt, giống như có vô số bàn tay xé nát nó, cào cấu nó, đem linh hồn sớm đã đi vào cõi chết của nàng một lần nữa thiên đạo vạn quả.


Nàng là hoàng hậu, và cũng là hoàng hậu đầu tiên trong lịch sử Đại Vân bị biến thành “Nhân Trệ”. Chỉ là vì sinh ở tiết vu lan giữa tháng 7, liền bị coi là người không may, thân nương hận nàng, sinh phụ không thích nàng, duy chỉ có Thương Quan Diệp yêu thương nàng, cưới và phong cho nàng là vương phi, sau khi đăng cơ liền sắc phong nàng làm hoàng hậu, vinh sủng phong quang.
Khi đó nàng đối với Thương Quan Diệp ngoại trừ lòng ái mộ, còn có rất nhiều lòng cảm kích, cảm kích y đã cứu nàng ra khỏi hồ lửa thái sư phủ đó, cho nàng một ngôi nhà, một đôi hài tử thông minh đáng yêu, nhưng không ngờ rằng..... không ngờ rằng chỉ là một cái xoay người, hắn đăng cơ chưa đến nửa năm lại có thể đẩy nàng vào một địa ngục đáng sợ hơn nữa.

Đầu tiên, hắn phong đích tỷ của nàng Vu Vinh Hoa làm quý phi, sau đó cướp đi binh phù mà người ấy lưu lại cho nàng, sau cùng chính là phế nàng, đầy nàng vào lãnh cung.

Hết thảy hắn đều ra tay một cách vô cùng độc ác quyết đoán, nửa phần nhân tinh hắn cũng không buồn lưu lại.

Dịu dàng nhất là hắn, vô tình nhất cũng là hắn. Bảy năm vợ chồng, cùng chung hoạn nạn, nàng phò trợ hắn đăng ngôi hoàng vị, không rời không bỏ. Hóa ra, đó chỉ là một giấc mộng đẹp của thời xanh xuân ngu xuẩn của nàng mà thôi, mộng tỉnh rồi, tất cả hóa hư không.

Đã nhiều năm trôi qua, tất cả ký ức đều đã trở nên mơ hồ, duy có từ li từng tí liên quan đến
Thượng Quan Diệp, không những không thể quên, ngược lại càng thêm rõ ràng, từng màn từng màn giống như một trò cười vô tình, tại nơi thời gian xa xôi kia như đang chế giếu sự vô tri cùng ngu xuẩn của nàng.

Một người là người nàng dùng cả sinh mạng để yêu, một người là tỷ tỷ ruột của nàng, vậy mà lại hại cả một cuộc đời của nàng, khiến nàng muốn sống không được, muốn chết không xong. Trước mắt cả một đời tan hoang này, cả một đời sống không bằng chết này, cả một đời hối hận cùng bất cam này, thật sự là rất nực cười, vừa đáng cười vừa đáng khóc a…

Phanh ~

Bỗng nhiên, đúng lúc này, cửa của lãnh cung đột nhiên mở ra, nối đuôi nhau vào là vài tên thái giám, tên thái giám đầu tiên tay cầm thánh chỉ, tuyên chỉ: “ Phế hậu Vu thị, xui khiến cung nữ hạ độc hoàng thượng, tội bất dung thứ, đặc tứ chưng hình, khâm thử.

Đầu độc?

Vu Thức Vi bất cười vô vị, muốn gán tội cho người khác thì sợ gì không có lý do?

Thái giám đọc xong, nhin thoáng ra gương mặt không chút biểu cảm của Vu Thức Vi, đáy mặt hiện lên một tia thương xót, sau đó cho những tên thái giám còn lại lui xuống, quỳ xuống trước mặt Vu Thức vi, nhỏ giọng nói: “Hoàng hậu nương nương, nô tài tìm được một người đến thay thế người, chờ một lúc, người liền theo Tiểu Đức Tử rời khỏi hoàng cung đi.

Tiểu Đức tử?

Đôi mắt vẩn đục của Vu Thức Vi hiện lên một tia kinh ngạc, giống như phải nghĩ thật lâu mới nhớ đến có người tên là Tiểu Đức tử, Tiểu Đức tử là một tay nàng đề bạt làm cận thị của Thượng Quan Diệp, là người chứng kiến nàng từ nhất đại sủng hậu biến thành nhất đại nhận trệ hoàng hậu

Chỉ là không ngờ rằng, cuối cùng người cứu nàng lại là hắn.

Vu Thức Vi rất nhanh liền lắc đầu, không, nàng sẽ không rời khỏi đây, nàng còn chưa được tận mắt nhìn đôi cẩu nam nữ kia gặp báo ứng.

Tên thái giám thấy nàng không đồng ý, tiếng nói càng nức nở: “Hoàng hậu nương nương, cầu xin người đồng ý đi, nô tài năm đó nhận được ân đức của nương nương, mẫu thân mới giữ được tính mạng, nô tài nhất định sẽ cứu người ra khỏi đây”

Vu Thức Vi lắc đầu mạnh hơn nữa, trong đôi mắt ảm đạm hiện lên hận ý mãnh liệt, nàng kéo dài hơi tàn này 18 năm, chính là vì nuốt không nổi uất hận này, sát tử chi thù, tàn thân chi hận, mỗi một thứ điều đều khiến nàng trong từng đêm thanh vắng như muốn phát cuồng lên, sao nàng có thể cam tâm mà rời khỏi đây chứ?

A~A~ nàng phát ra tiếng gào thét yếu ớt, nàng muốn nhìn thấy con tiện nhân Vu Vinh Hoa kia, nàng muốn gặp ả!

Thái giám dường như đọc hiểu được hận ý trong đôi mắt của Vu Thức Vi, nghẹn ngào nói:
“Hoàng hậu nương nương, người cần gì như vậy chứ, người nhất định phải gặp Vu hậu sao?”
Vu Thức Vy gật đầu, đúng, nàng nhất định phải gặp, bởi vì cho đến nay nàng vẫn không hiểu, sau khi Vu Vinh Hoa giết Huyền Việt cùng Lưu Chiêu, Thượng Quan Diệp sao vẫn có thể sủng hạnh Vu Vinh Hoa như vậy, mối thù giết con không đội trời chung, sao hắn lại có thể hồ đồ như vậy?
Hắn lợi dụng ả phế đi nàng, nàng nhận rồi, Vu Vinh Hoa hại nàng, biến nàng trở thành nhân trệ, nàng cũng nhận rồi, nhưng hài tử không chút minh bạch mà chết đi như vậy, nàng không cam, nàng có chết cũng không thể nhắm măt.

Thái giám xoa xoa nước mắt, im ắng lui ra ngoài.

Ước chừng sau nửa canh giờ, tại vinh hoa xuất hiện, ả đến một mình. Ả mặc trên người phương bào màu đỏ, kim tuyến lưu quang, đing đang hoàn bội, hoa quý đến mức khiến người khác không dám ngước nhìn.

Mười tám năm không gặp, dung nhan của ả vẫn khuynh quốc khuynh thành, thời gian như ban cho ả một đặc cách, hoàn toàn không lưu lại một vết tích gì trên gương mặt ả
“Muội muội, ngươi muốn gặp ta?” ả nở nụ cười đoan trang đức độ
Trong đôi mắt già nua của Vu Thức Vi tràn đầy hận ý, nếu như đôi mắt có thể giết người, nàng nhất định sẽ đem ả tiện nhân đội lốp thiên tiên này chém thành vạn mảnh
Vu Vinh Hoa đương nhiên biết Vu Thức Vi trả lời không được, mỉm cười một tiếng, hững hờ nhìn xích kim khảm phỉ thúy hộ giáp trên ngón út của mình “ nghe nói muội muội xui khiến cung nữ hạ độc hoàng thượng, được hoàng thượng ban cho chưng hình.”

Chưng hình……

Vu Thức vi cắn chặt răng, nhắm chặt hai mắt, lúc mở mắt ra, đôi mắt mang đầy oán độc, oán độc như mãnh thú ăn thịt người, như lệ quỷ uống máu, Vu Vinh Hoa, mười tám năm trôi qua rồi, một kẻ độc ác như ngươi sao vẫn có thể sống yên ổn như vậy? Dựa vào cái gì chứ?

Ả nhìn thấy nằng nhìn trừng trừng vào ả, Vu Vinh Hoa che miệng mỉm cười: “Muội muội, đừng dùng ánh mắt tàn độc như vậy nhìn ta chứ, ngươi rơi vào kết cục như ngày hôm nay, cũng không trách ta được, muốn trách thì trách ngươi không nên cướp đi nam nhân của ta, không nên cướp đi ngôi vị hoàng hậu của ta.”

Cướp của ả?

Hay cho kẻ điên đảo trắng đen

Hay cho người tỷ tỷ ruột thịt của ta

Vu Thức Vy mỉm cười tự giễu, trong nụ cười ẩn chưa không biết bao nhiêu là bi ai, kỳ thật nàng càng hận bản thân không biết nhìn người, mới có thể tin tưởng được kẻ thú đội lốp người này!
Vu Vinh Hoa ngồi xổm xuống, có chút khinh thường, có chút đắc ý mà nhìn Vu Thức Vy, “Muội muội, muội tốt nhất là đừng vùng vẫy nữa, an nhiên mà chết đi không tốt sao?

An nhiên mà chết đi sao?

Vu Thức Vy có chút thảnh thốt nhìn Vu Vinh Hoa, ả giết đi hai hài tử của nàng, vậy mà vẫn sống tốt, nàng sao có thể cam tâm chết đi, sao có thể cam tâm kia chứ?

Huyền Việt...... Lưu Chiêu……

Nghĩ đến kia hai hài tử đáng thương của nàng, Vu Thức Vy nước mắt rơi như mưa , vốn nghĩ rằng nước mắt sớm đã cạn, tâm can đã thôi không con đau nhức. Hóa ra là vẫn còn biết đau, sự đau đớn dày xé nàng, khiến nàng như muốn hủy hoại tất cả mọi thứ ở nơi đây.

“A...... Hài...... Hài...... Tử......” Vu Thức Vy đem hết cả hơi tàn mà nức nở thốt lên, đem hết tất cả những bi ai thống thổ trút hết ra, hận không thể vùi dập đi cả thiên địa này, hận không thể hủy diệt cả cái hoàng thành này.

Vu Vinh Hoa từ đầu đến cuối khuôn mặt đều mang một nụ cười mỉm, đôi mắt màu anh đào nhìn trái rồi lại nhìn phải như đang hồi tưởng đến điều gì: “Hải tử? Muội muội, ý muội là Huyền Việt và Lưu Chiêu sao?

Nghe vậy, Vu Thức Vy bỗng nhiên trở nên kích động hơn, cố gắng giãy dụa trong lu rượu, gào thét, đôi mắt âm lãnh đáng sợ.

Vu Vinh Hoa, sao ả có thể nói ra tên của hai hài tử của nàng nhẹ nhàng như vậy? Đao phủ? Không xứng! ả vĩnh viễn không xứng!

Nhìn thấy nàng kích động như vậy, Vu Vinh Hoa dùng tay nhẹ nhàng lướt qua gương mặt chằng chịt vết xẹo của Vu Thức Vy, yếu ớt mỉm cười: “Muội muội, muội vẫn còn trách ta giết Huyền Việt cùng Lưu Chiêu sao? Nhưng muội muội à, muội có bao giờ nghĩ rằng, việc này, nếu như không có sự đồng ý của y, sao ta có thể làm được kia chứ?

Cái gì?

Đồng tử Vu Thức Vy bỗng bưng co rút lại.

Thượng Quan Diệp?

Sao có thể?

Vu Vinh Hoa cười lạnh một tiếng, “muội muội, hoàng thượng vẫn nghĩ rằng ngươi luôn tơ tưởng đến người đó, còn nghĩ rằng hài tử chính là của kẻ đó kia kìa hahahah, hoàn toàn không biết, y chính mắt nhìn con mình chết thảm trước mặt mình, hahahah.

Vu Vinh Hoa cứ cười cứ cười, như điên như dại, thân hình lảo đảo mà rời khỏi lãnh cung.
Bên ngoài cuồng phong vẫn nổi, bầu trời đêm càng thêm âm u.

Vu Thức Vy ngẩn ngơ nhìn xuống mặt đất, đôi mắt trỗng rống như hố đen vô tận, như vực sâu thăm thẳm, bỗng một luồng khí đỏ trong nháy mặt nở rộ, hai dòng huyết lệ như lũ đột ngột tuôn ra, chính là từ đôi mắt mang đầy oán hận của Vu Thức Vy tuôn trào, ầm vang một cõi
A.... hóa ra việc nàng nghĩ cả đời cũng không sao hiểu được, hóa ra lại là như vây…….

Hổ dữ không ăn thịt con! Hổ dữ còn không ăn thịt con nữa mà!!!!

Phút chốc, Vu Thức Vy cắn đứt lưỡi, ngửa mặt lên trời uống máu lập thệ: Thượng Quan Diệp, Vu Vinh Hoa.... ta dùng chính sinh mệnh của ta nguyền rủa các ngươi, lai sinh lai thế, vĩnh sinh vĩnh thế, vĩnh viễn khiến các ngươi không được an thân, nhất định sẽ khiến các ngươi, muốn sống không được, MUỐN! CHẾT! KHÔNG! XONG!

Chưng hình tàn khốc được thi hành tại lãnh cung, người vốn dĩ đã câm từ lâu vậy mà trước khi chết lại có thể phát ra tiếng kêu thảm thiết thê lương như vậy, vang vọng cửu tuyền. Nghe nói đêm hôm đó, vốn dĩ là có một trận mưa to, vậy mà lại nổi lên một trận hồng bạo tuyết, tuyết đỏ như máu!! Phủ kín cả vạn dặm sơn hà

Có người nói: tháng sáu nổi hồng tuyết, lệ quỷ tất đòi mạng!
 
Chương 2
Mưa tuyết giao nhau rơi ròng rã cả một ngày, hoàng hôn chậm rãi buông xuống, bóng đêm dần che đi gió tuyết, từng trận gió nhè nhẹ thổi qua, tạo ra những âm thanh nức nở ma mị.
Trên chiếc giường nhỏ rách nát có một thiếu nữ sắc mặt trắng bệch, hai mắt nhắm nghiền, trên trán nàng đầy những hạt mồ hôi, khuôn ngực kịch liệt phập phồng, mở to miệng vồn vã hô hấp, giống như là vừa mơ thấy một cơn ác mộng, miệng liên tục lẩm bẩm những âm thanh gì đó....
Cuối cùng.......
“Rầm” một tiếng, nàng bật người dậy, trừng to đôi mắt của mình, nhìn về khoảng không phía trước một cách mông lung trống rỗng.
Qua một hồi lâu, cặp mặt đờ đẫn của nàng dần dần có hồn lại, mới cảm giác được trên người nàng đang rất đau, rất lạnh, liền theo bản năng nhìn xuống cơ thể của mình, chỉ thấy bản thân quần áo rách nát, trên người đầy những vết máu, từng vệt từng vệt , vô cùng đáng sợ.
Tuy nhiên, khi nàng nhìn về phía đôi tay mang đầy xưng phồng, mang đầy những vết rạn nứt của mình, đôi đồng tử lập tức co lại, dường như có một tia sét đánh xuyên qua người, trong đầu ong ong liên hồi
Sao.... sao có thể? Tứ chi của nàng không phải đều đã bị chém đứt cả rồi sao? Chuyện này sao có thể??
Vu Thức Vy ngẩng đầu nhìn xung quanh một cách mơ màng, ngơ ngác nhìn gian phòng nàng đang ở, gian phòng này vô cùng đơn sơ, ngoài chiếc giường nhỏ rách nát mà nàng đang nằm ra, thì chỉ còn 1 cái tủ quần áo chỉ còn trơ lại một cánh cửa và một cái bàn như sắp đổ đến nơi, phía trên đặt một chiếc ấm trà đã ố màu cùng một chiếc tách bị mẻ một phần. Nơi này đối với nàng vừa lạ lẫm lại vừa quen thuộc......
Trong lúc vẫn còn ngơ ngác với mọi thứ xung quanh, bỗng “Phanh” một tiếng, cánh cửa gỗ của căn phòng bị đá tung ra, xông vào là một lão ma ma trên người mặt một chiếc áo màu xám tro, sắc mặt của mụ vô cùng hung tợn, trên tay cầm một sợi roi da bám đầy những vệt máu khô.
Sau khi đi vào, mụ không nói lời nào, liền quất roi vào người Vu Thức Vy, tức giận mắng: “ranh con, ta còn nghĩ sao không thấy bóng dáng nhà ngươi đâu, hóa ra là chui vào đây lười biếng à, đồ lười biếng, tiện nhân! Kêu người làm mì thọ cho di dương, ngươi lại cả gan chui vào đây để ngủ!
Roi quất tới đâu, cảm giác đau rát liền đi đến đó, Vu Thức Vy lại hoàn toàn như không cảm nhận được đau đớn, vô cùng kinh ngạc mà nhìn về phía người đang quất roi vào người nàng – Chu ma ma, trong đáy mắt vụt lên một tia sáng.
Chu ma ma! Là Chu ma ma! Bà ta còn sống? Bà ta không phải trong ngày nàng xuất giá đã chết cùng với ngũ di nương rồi sao?
Không, không đúng.....
Vu Thức Vy vội vàng nhìn xuống đôi tay bé nhỏ của mình, đây không phải là đôi tay của một nữ nhân trưởng thành, rõ ràng là đôi tay của một thiếu nữ. Tròng mắt nàng đột ngột thay đổi, nàng dùng hết sức tát vào mặt mình, ngỡ như rằng bản thân đang nằm mộng.
Ai ngờ rằng, nơi bị tát liền truyền đến cảm giác đau rát âm ỉ, không phải, hóa ra là không phải, hóa ra nàng không phải là đang nằm mơ.
Vu Thức Vy như một kẻ điên mà cười phá lên: “hahaha…. Hahaha…..”
Nàng cười một cách điên cuồng, cười một cách bi ai, nước đến khi lệ tuôn rơi như sóng triều. Vốn cho rằng “Chưng hình” sẽ là dấu chấm hết cho cuộc đời bi ai của nàng, vốn cho rằng khi phát lời nguyền độc ác như vậy nàng sẽ vĩnh viễn không được siêu sinh, không ngờ rằng….. không ngờ rằng, nàng lại có thể trở về quá khứ, trở về thời niên thiếu của nàng.
Đợi đã, Chu ma ma vừa nhắc đến mì thọ?
Vu Thức Vy trong đầu bỗng lóe lên một tia sáng, nàng nhớ lại rồi, hôm nay chính là sanh thần 32 tuổi của Vương thị - Ngũ Di Nương – thân mẫu của nàng.
Trước kia Vương thị không bao giờ để nàng làm mì thọ cho bà ta, bởi vì sợ nàng sẽ nguyền rủa bà, sợ nàng sẽ truyền sự không may của nàng cho bà ta, cho nên mỗi năm vào ngày hôm nay, bà ta đều bảo nàng cút đi thật xa, dường chỉ cần không nhìn thấy nàng, thì hoàn toàn không có sự tồn tại của nàng trên cõi đời này. Nhưng thái độ lần này lại vô cùng khác thường, bảo nàng buổi chiều làm mì thọ cho bà ta. Nhưng bởi vì sáng này những giết nứt trên tay nứt toác ra, vô cùng đau nhức, khiến lúc giặt đồ chậm đi cả một lúc, lại bị Chu ma ma đánh đập một trận dã man, vết thương cũ chưa lành, lại thêm những vết thương mới, vết thương bị nhiễm trùng khiến nàng phát sốt, khi quay về phòng liền hôn mê bất tỉnh, nàng vẫn mài mại nhớ trong lúc nàng hôn mê, Lục di nương đã bôi thuốc giúp nàng.
Vậy hôm nay chính là ngày 17 tháng giêng năm 25 Hoàng Hưng,
Nàng vậy mà đã quay về hai mươi sáu năm trước, quay về lúc nàng chỉ vừa mới 15 tuổi, hai mươi sáu năm, đối với nàng mà nói đó là ròng rã cả hai kiếp người
Vu Thức Vy trong lòng bỗng cảm thấy một trận chua sót, phảng phất như trông thấy từng dòng ký ức của kiếp trước chảy ngược về, từng cảnh từng cảnh tái hiện trong đầu
Nàng phảng phất trông thấy trước khi bị Chưng hình đến chết, gương mặt đắc ý của Vu Vinh Hoa khi nói cho nàng biết Thượng Quan Diệp đã âm thầm đồng ý để ả giết Huyền Việt cùng Lưu Chiêu. Phảng phất trông thấy bản thân máu me đầm đìa khi bị biến thành nhân trệ, nhìn thấy tình cảnh sống không bằng chết của bản thân. Phảng phất trông thấy ánh mặt lạnh lùng vô tình của Thượng Quan Diệp khi đày nàng vào lãnh cung. Phảng phất trông thấy cái ngày bản thân không chút hối hận mà mặc giá y gả cho Thượng Quan Diệp, hóa ra từng li từng tí nàng đều nhớ rõ, càng nhớ như in nơi tận cùng sâu thâm của ký ức là nổi bất cam cùng sự hối hận, là nổi căm thù đến mức điên rồ. Trận hồng tuyết của ngày hôm đó là lễ tế cho kiếp trước bi ai của nàng, cũng rửa trôi đi nhân thiện thuần lương của nàng trong kiếp này. Từ thời khắc này, nàng – Vu Thức Vy nguyện làm tu la, còn hơn phải làm kẻ lương thiện, những kẻ đã từng hãm hại nàng, nàng sẽ không buông tha cho bất kỳ kẻ nào.
Vu Thức Vy toàn thân run rẩy, trong đáy mặt lóe lên hận ý cùng lệ khí vô cùng mãnh liệt, dường như bị hãm vây trong vực sâu thăm thẳm không lối thoát, đôi tay bé nhỏ vốn đã sưng phồng của nàng hung hăng bấu chặt lấy tấm chăn bông cũ kỹ, làm cho những vết thương trên đôi tay của nàng nứt ra, máu tươi tuôn ra, nhưng nàng hoàn toàn không hề hay biết.
Chu ma ma nhìn Vu Thức Vy tự tát vào mình, sau lại vừa khóc vừa cười, vô cùng kinh ngạc, chẳng lẽ con ranh này phát điên rồi sao? Còn có, tại sao cặp mắt của nàng lại lạ lẫm như vậy? thậm chí….. thậm chí còn có chút đáng sợ.
Đáng sợ?
Chu ma ma cảm thấy có chút buồn cười, mụ nâng roi lên, tàn nhẫn mà quất lên thân hình gấy yếu của Vu Thức Vy, lập tức một vết máu mới hiện ra, “ranh con, đừng giả điên với ta, mau đứng lên làm việc cho ta.”
Một cảm giác đau nhức truyền thẳng vào tim, đồng thời cũng đánh thức Vu Thức Vy, đáy lòng càng nổi lên một tia sát ý. Người đang liên tục quất roi vào người nàng chính là Chu ma ma, là thân tín bên cạnh Vương thị - thân mẫu của nàng, một ác phụ đã luôn giúp cho Vương thị hành hạ nàng, trên người nàng chằng chịt những vết thương mới và những vết sẹo cũ, đều là do mụ ngay ra.
Sắc mặt nàng trầm xuống, đáy mắt hiện lên hàn quang, nghiêm giọng nói: “chu ma ma, ngươi thật to gan, cả gan khi chủ phạm thượng!!!
“Khi chủ phạm thượng?? A...” Chu ma ma cười lạnh một tiếng, nhưng khi đối mặt với ánh mắt đầy hàn khí của Vu Thức Vy liền im bật, trong lòng giật thót lên, giống như bị dội thẳng một gáo nước lạnh vào mặt, toàn thân lạnh buốt, không kiềm được mà run lên.
Tại sao mụ lại cảm thấy con tiện nhân này có chỗ nào đó không đúng?
Mụ nhìn vào Vu Thức Vy, ranh con vẫn là ranh con, khuôn mặt già nua của mụ lộ ra sự tức giận, roi lại được hất lên, mắng: “con ranh này, ngươi điên rồi à?” lại cả gan dám nói chuyện với mụ như vậy?
Vu Thức Vy không tránh cũng không né, huơ tay nắm chặt roi của Chu ma ma vung tới, dùng sức kéo , Chu ma ma hoàn toàn không ngờ tới Vu thức Vy sẽ hành động như vậy, liền bị Vu Thức Vy một phát kéo ngã lên chiếc giường nhỏ của nàng,
Nàng thoáng nhìn thấy đầu giường có một cây kéo, nghĩ cũng không cần nghĩ liền huơ lấy, kề vào cổ của Chu ma ma, dùng đến một thanh âm lạnh lùng đến nổi bản thân còn lạ lẫm mà buông giọng nói: “Chu ma ma, lưỡi kéo vô tình a, ngươi tốt nhất là đừng động đậy”
Chu ma ma sợ đến ngay người, cả cơ thể cứng đơ lại, không ngờ rằng một kẻ từ trước đến nay bị mụ hành hạ đến rắm cũng không dám thả vậy mà lại dám chống trả, hơn nữa lại còn dám dùng lưỡi kéo kề vào cổ mụ, trong lòng hoảng sợ, mụ kinh hoàng nói: “Ranh con, ngươi muốn tạo phản rồi sao?
Tạo phản?
Vu Thức Vy như nghe phải một câu truyện cười nào đó, nhẹ giọng bật cười, một nụ cười còn lạnh hơn cả cái rét buốt của tháng chạp băng giá.
“Ngươi cười cái gì?” Chu ma ma phẫn nộ hỏi.
Vu Thức Vy dần tan đi tiếu ý, ánh mặt lạnh lùng nhìn thẳng vào khuôn mặt đầy phẫn nộ của Chu ma ma, nhẹ nhàng nói: “cười ngươi ác giả ác báo a.
“Con ranh con, ngươi....”
“Rầm” một tiếng, Chu ma ma vẫn còn chưa nói dứt lời, liền bị đập mạnh vào đầu, mất đi ý thức.
Phía trong Hương Tuyết Viện, Vương thị ngồi trên trường kỷ, trên người mặc chiếc áo lụa mềm màu xứ thanh hoa, một bên tóc cài một cây trâm kim ti mẫu đơn, nhàn hạ mà tỉa những nhánh hoa, nhìn thấy đêm đã dần buông, mà Chu ma ma vẫn chưa quay trở về, liền ra lệnh cho nha đầu hậu hạ bên người là Tiểu Ninh: “đi xem tại sao Chu ma ma đến giờ vẫn chưa quay lại?”
“Vâng, nô tỳ lập tức đi ngay.”
Tiểu Ninh tay cầm đèn lồng bước nhanh ra ngoài, đi đến khuôn viện của Vu Thức Vy, kêu một tiếng: “Chu ma ma”, trong lòng càng thêm bất an, lo lắng nhị tiểu thư gặp phải chuyện gì.
Trong căn phỏng nhỏ đổ nát, ánh sáng yếu ớt mập mờ phát ra từ cây nến, chỉ nghe thấy bên trong truyền đến một giọng nói lạnh lùng: “Tiểu Ninh, Chu ma ma ở đây.”
Tiểu Ninh bỗng nhíu chặt mày, dựa vào ánh đèn lồng, vừa tiến vào trong vừa nói: “nhị tiểu thư, người có sao không?”
 
Chương 3
Tiếng “cọt kẹt” vang lên, Tiểu Ninh đẩy cửa bước vào phòng của Vu Thức vy, bị chính những gì mình trông thấy dọa hoảng sợ. Dưới ánh nến mập mờ, Chu ma ma hai mắt nhắm nghiền ngã trên mặt đất, thân thể từ trên xuống dưới đều bị chói chặt lại, bên trong miệng còn bị nhét một tấm khăn lau, có vẻ đã ngất đi.
Tiểu Ninh lại nhìn lại một lần nữa, mới phát hiện cách đó không xa, Vu Thức Vy trốn trên chiếc giường nhỏ của mình mà run lẩy bẩy, nàng hai tay ôm đầu, dường đang như vô cùng sợ hãi, vô cùng bất lực.
“Nhị.... Nhị tiểu thư”. Tiểu Ninh vội vàng chạy đến bên cạnh nàng.
Vu Thức Vy ngẩng đầu lên, gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch đi, mặt đầy nước mắt, sau khi nhìn thấy Tiểu Ninh, đáy mặt hiện lên một tia đau thương
Kiếp trước, chính là Tiểu Ninh, mỗi lần nàng bị Chu ma ma đánh đập đến mức chỉ còn lại nửa cái mạng, là nha đầu này đã len lén chạy đến đưa thuốc cho nàng. Cũng là nha đầu này, bởi vì đỡ roi giúp nàng khiến Chu ma ma ko vui, sau đó liền bị Chu ma ma đánh chết. Trong lúc nàng hoạn nạn mà không may mảy chút tư lợi baỏ vệ nàng, ân nghĩa này, nàng vĩnh sinh ghi khắc.
Nàng ngập ngừng đứng dậy, kích động nắm chặt tay của Tiểu Ninh, bất lực bật khóc: “Tiểu Ninh, ta... ta thật sự là không còn cách nào khác, Chu ma ma.... bà ta xém chút nữa đã đánh chết ta rồi, ta rất sợ, rất sợ, bất đắc dĩ mới phản kháng.”
Nhìn thấy dáng vẻ hoảng sợ của Vu Thức Vy, Tiểu Ninh không kiềm được mà rơi nước mắt, đáy mắt lộ ra vẻ đồng tình. Chu ma ma quả thật đúng là thường hay đánh đập Nhị Tiểu thư đến gần chết, thỏ bị dồn vào đường cùng cũng biết cắn người, huống chi là người kia chứ.
Phản kháng rất tốt!
Tiểu Ninh sớm đã không nhìn nổi Chu ma ma hành xử tàn độc như vậy, rõ ràng là tiểu thư tôn quý, vậy mà bị mụ sai khiến đánh đập, sống cuộc sống ngay cả nha đầu hạ đẳng nhất trong phủ cũng không bằng
Nói cho cùng, vẫn là tại Ngũ di nương, nếu không phải Ngũ di dương âm thầm đồng ý, Chu ma ma sao lại cả gan lớn lối như vậy chứ.
Chỉ là nếu như vậy, e rằng Chu ma ma sau khi tỉnh dậy tuyệt đối sẽ không buông tha cho nhị tiểu thư.
Tiểu Ninh đột nhiên cảm thấy vô cùng lo sợ, lấy hầu bao ra, trong đó chỉ có duy nhất một khối bạc vụn, liền nhét vào tay Vu Thức Vy, vừa đẩy Vu Thức Vy ra cửa vừa nói: “Nhị tiểu thư, người mau chạy đi, nếu để Chu ma ma tỉnh dậy, nhất định sẽ không buông tha cho người, người mau chạy, chạy đi đâu cũng được, nơi nào cũng tốt hơn so với nơi này, chạy mau đi!
Vu Thức Vy nhìn Tiểu Ninh lương thiện như vậy, thâm tâm vôn đã chết đi của nàng dường như có một dòng suối ấm chảy qua, bi thương nói: “Tiểu Ninh, ta chỉ là phận nữ lưu yếu ớt, lại chưa bao giờ rời khỏi cửa, ta có thể chạy đi đâu kia chứ?”
Dừng một lúc, nàng lau đi nước mắt, đáy mắt lộ vẻ hy vọng: “nếu như Tiểu Ninh đồng ý giúp ta, không chừng ta vẫn còn cơ hội sống sót.”
“Cơ hội sống sót?” Tiểu Ninh kinh ngạc nhìn vào đôi mắt mang đầy kỳ vọng kia của Vu Thức Vy, ngật đầu thật mạnh, “Nhị tiểu thư có việc gì xin cứ việc phân phó, nô tỳ dù có phải liều chết cũng nhất định làm theo.”
Vu Thức Vy dịu dàng mỉm cười, nha đầu ngốc này, vẫn là như kiếp trước đơn thuần không tâm cơ, Tiểu Ninh bảo vệ nàng như vậy, sao nàng có thể để nha đầu ngốc này chết đi như vậy chứ?
“Tiểu Ninh, yên tâm, ta và ngươi đều sẽ không việc gì, ngươi chỉ việc làm theo lời dặn của ta là được.”
Một canh giờ sau, trước cửa thư phòng của Thái Sư Phủ truyền đến những âm thanh hỗn loạn.
Hai thị vệ trước cửa ngăn lại một nô tỳ có thần sắc hoang mang muốn chạy vào thư phòng, tỳ nữ hướng về phía thư phòng hô to: “không xong rồi lão gia, Chu ma ma đã châm hỏa đốt khuôn viện của nhị tiểu thư, bảo rằng muốn thiêu chết nhị tiểu thư”
Trong thư phòng,Thái sư Vũ Văn Thanh tay cầm bút liền dừng lại, sau đó có chút không kiên nhẫn mà nhìn về phái đại nhi tử Vu Nhậm Hoằng, trầm giọng nói: “Hoằng nhi, ra bên ngoài xem tại sao lại ồn ào như vây?”
Vu Nhậm Hoằng một thân cẩm bào bạch y, ngọc quan buộc tóc, khí độ tao nhã vái chào: “vâng, thưa phụ thân,”
Y vừa ra bên ngoài liền nhìn thấy thị vệ đang ngăn lại tiểu Ninh, phất phất tay, ra hiệu thị vệ buông tay, nhíu mày hỏi: “nô tỳ của viện nào, tại sao lại làm ồn như vậy?”
Tiểu Ninh lập tức quỳ xuống, khuôn mắt nhỏ nhắn sớm đã bị tro bôi đen, khó mà nhìn ra được diện mạo thật, nàng vội vàng nói: “Đại thiếu gia, nô tỳ là nha đầu của trù phòng (phòng bếp), lúc nãy đi đổi ca, nào ngờ ngang qua nơi nhị tiểu thư cư ngụ, gặp được Chu ma ma, bà ta trên tay nằm một bó đuốc, đốt phòng ngủ của nhị tiểu thư, nô tỳ vô cùng sợ hãi, liền tới bẩm báo lão gia.”
Nghe vậy, Chân mày của Vu Nhậm Hoằng nhíu chặt lại: “nhị tiểu thư mà ngươi nhắc tới là Vu Thức Vy?” Thứ nữ bị cả cái Thái sư phủ này quên lãnh
Vu Nhậm Hoằng nhìn về phía hậu viện, quả thật ngọn lửa đang bập bùng cháy, hơn nnữa ngọn lửa hoàn toàn không nhỏ chút nào.
Tiểu Ninh tiếp tục vội vàng nói: “Đại thiếu gia, cầu xin ngài cứu nhị tiểu thư, nếu như nhị tiểu thư bị Chu ma ma thiêu chết, chuyện này truyền ra ngoài, nói Thái sư phủ ngay cả một nô tài mà cũng có thể thiêu chết chủ tử, há chẳng phải là trò cười cho thiên hạ? Đương Kim Thánh Thượng sao có thể bỏ qua chuyện này.”
Vu Nhậm Hoằng nghe xong mi tâm khẽ động, cháy như thế này, chỉ e rằng toàn bộ người của Thái sư phủ này đều đã biết, Vu Thức Vy nếu như bị thiêu chết như, vậy Thái sư phủ sẽ mang tội danh hà khắc thứ nứ, dung túng nô tài hà hiếp chủ tử, nghiêm trọng hơn còn có thể mất đi thánh tâm.
Sau một hồi cân nhắc thiệt hơn, Vu nhậm Hoằng nhanh chóng quay về thư phòng bẩm báo: “Phụ thân, là Chu ma ma của Hương Tuyết Viện châm một ngòi lửa nơi Vu Thức Vy cư ngụ, bao vây nàng ở bên trong.
Vu Văn Thanh một lần nữa dừng lại tay đang cầm bút của mình, thần sắc có chút bực bội: “chỉ là chút việc vặt, đừng làm phiền tới ta, nan đề mà thánh thượng giao đến nay ta vẫn không tìm ra hướng giải quyết.
Vu Nhậm Hoằng biết phụ thân từ trước đến nay không thích nhị muội, thậm chí âm thầm cho phép những kẻ đó hà hiếp muội ta, tất nhiên hắn cũng không ưa thích gì vị nhị muội này, một thứ nử chỉ bảy tháng 15 ngày đã ra đời này, quả thật đúng là điều không may, chết cũng chẳng hề gì.
Chỉ là......
“Phụ Thân, Chu Thức Vy tuy rằng chỉ là việc nhỏ, những phụ thân có nghĩ đến, chuyện này nếu lan ra ngoài, truyền đến tai thánh thượng, thánh thượng sẽ nhìn người của Thái sư phủ chúng ta như thế nào? Các đối thủ của người sẽ có hành động ra sao?”
Nghe vậy, Vu Văn Thanh lập tức giật mình, đúng vậy, hắn làm sao có thể quên đi việc này được kia chứ, địa vị của hắn bây giờ, đại thần nhất phẩm, cả triều văn võ đại thần đều đang dòm ngó địa vị của hắn, chờ cơ hội mà kéo hắn xuống ngựa. Nếu như việc này bị những kẻ đó nắm thóp, tâu lên Thánh thượng, vậy Thái Sư Phủ sẽ lập tức rơi vào cảnh dầu sôi lửa bỏng.
Vu Nhậm Hoằng nhìn thấy phụ thân như đã hiểu rõ vấn đề, trên mặt liền hiện lên tiếu ý, đáy mắt hiện lên một tia tinh quang: “nếu như việc này biến thành phụ thân một lòng yêu thương hài tử, không tiếc thân mình mà lao vào biển lửa để cứu ái nữ, vậy thánh thượng lại sẽ nhìn phụ thân với ánh mắt như thế nào?”
“Haha... không hổ là Hoằng nhi của ta, Vi phu cũng là nghĩ như ngươi vậy” Vu Văn Thanh vuốt bộ râu, nhìn Vu Nhậm Hoằng một cách vô cùng hài lòng, đại nhi tử của hắn giống hắn, từ trước đến nay làm việc gì cũng đều ổn thỏa, mọi việc đều lấy Thái sự phủ làm trọng, luôn vì người phụ thân là hắn cân nhắc trước sau, hài tử như vậy, Vu gia có người kế hậu rồi
Rất nhanh, từng đám hạ nhân tay xách thùng nước, chạy về hướng khuôn viện của Vu Thức Vy, ngay cả Vu thái sư cũng đã đích thân đến, từ trong biển lửa cứu ra ái nữ xém nữa là bị thiêu chết của mình.
Sáng sớm ngày thứ hai, Chu ma ma phóng hỏa có ý định thiêu chết nhị tiểu thư, thái sư liều mình xong vào giải cứu ái nữ khỏi biển lửa truyền khắp nơi, không tới hai canh giờ liền tran truyền khắp cả hang cùng ngõ hẹp của kinh thành, mọi người mới nhớ tới việc thái sư phủ còn tồn tại một vị nhị tiểu thư, mọi người càng tán dương việc thái sư không màn hiểm nguy mà liều mình giải cứu ái nữ.
Không có ai là không tán thưởng việc thái sư dùng cả sinh mạng để bảo vệ hài tử, đúng là một vị phụ thân tốt, còn nghe nói vì muốn trấn an ái nữ, đặc biệt vì ái nữ xấp xếp một nơi ở mới, một phải là xây mới, chỉ là sắp xếp lại, đủ cho thấy thái sư là một vị quan thanh liêm cần kiệm.
Bên trong Phi Vân Các, Vu thức Vy mặc một chiếc váy lụa màu hồng liên tử, dùng trâm tùy tiện mà vấn tóc lên, im lặng ngồi dưới hiên, đem đôi tay đầy những vết nứt của mình ngâm trong một chén thuốc được dùng lò sưỡi bao bọc lấy, hoàn toàn không lạnh đi chút nào.
Chén thuốc này là đại phu nhân Đường thị đưa đến, sự việc đêm qua kinh động đến toàn kinh thành, Vu Văn Thanh đích thân xả thân cứu nàng, Đường thị sao có thể thua kém, khiến người đời chê bai hà khắc thứ nữ kia chứ.
Nhìn một vòng nơi ở mới, Vu Thức Vy liền liền cảm nhận được một cảm giác thân quen, khuôn viện này chính là nơi kiếp trước nàng từng cư ngụ, chỉ là điều là vào đầu tiết Nhị Long tháng 2 nàng mới dời vào đây, cũng chính là mười ba ngày sau.
Nàng vẫn nhớ như in ngày tháng 2 đó, Văn Đế thống lĩnh bá quan, cùng bá quan đi đến Pháp Hoa Tự tế thiên cầu phúc. Cũng chính là ngày hôm đó, nàng được Vô Ưu đại sư của pháp Hoa tự phê mệnh: “ thử cách thế gian hãn hữu sinh, nữ chủ nam mệnh quý nan ngôn, thiên thượng tử vi lai chiếu mệnh, mẫu nghi thiên hạ nhạc thái bình.”
Nàng với mệnh cách hiếm có “Thất lượng nhị tiền”, gây nên sự chú ý của vô số người, một trong số đó chính là kẻ lòng lang dạ sói, mang đầy dã tâm Thượng Quan Diệp. Ngày hôm đó sau khi quay về thái sư phủ, Vu Văn thanh liền sai người dọn dẹp lại Phi Vân Các, đích thân đưa nàng vào cư ngụ.
 
Chương 4
Khi đó nàng đối với Vu Văn Thanh vị phụ thân này có cảm kích nhiều cỡ nào ,cho là ông ta rốt cục cũng nhớ tới nữ nhi này của mình, rốt cục cũng cho nàng tình thương của người cha mà mười lăm năm nay chưa từng có. Bây giờ nghĩ lại, bản thân ngu xuẩn cỡ nào, ông ấy một người ích kỷ bạc bẽo, ham lợi, chỉ quan tâm tiền đồ của bản thân, thì sao lại quan tâm đến nàng chỉ là một thứ nữ.

Nàng từ đầu đến cuối chỉ là quân cờ để Vu Văn Thanh lôi kéo quyền lực, là viên đá cho Vu Vinh Hoa bước lên ngôi vị hoàng hậu , một viên đá mà sau khi đã lợi dụng xong sẽ tiện tay vứt đi.

Bàn tay chìm trong canh thuốc chậm rãi khép lại, đáy mắt Vu Thức Vy lan tràn hận ý vô tận: Kiếp trước, người khác làm dao thớt, mình làm thịt cá. Kiếp này, thà dạy ta phụ người trong thiên hạ, đừng dạy người trong thiên hạ phụ ta! Nợ ta, ta nhất định đòi lại gấp trăm lần ngàn lần.

Lúc này, Điểm Thúy vội vã vào báo: "Nhị tiểu thư, Ngũ di nương tới."

Vu Thức Vy mắt nheo lại một cái, khóe môi hé lên ý cười băng lãnh, không có nửa phần kinh ngạc.

Nụ cười lạnh chưa từng mất đi vừa vặn rơi vào trong mắt Ngũ di nương Vương thị đang bước nhanh xông vào, Vương thị ăn vận một thân cẩm phục đỏ nhạt đạm hoa văn, bới kiểu tóc hồ lô, cài một đôi trâm hoa cúc bát bảo phỉ thúy, thân hình hơi mập ra, khuôn mặt chảy xệ, đôi mắt sưng đỏ như hạch đào, như là vừa khóc qua.

“Bái kiến Ngũ di nương." Điểm Thúy thấy Vương thị đã đi tới, cuống quýt nhún người chào.

Vương thị nhìn cũng không nhìn Điểm Thúy một cái, từ khi tiến vào thì ánh mắt mang theo hận ý kia liền dừng trên người của Vu Thức Vy, bộ dáng hận không thể đem Vu Thức Vy đi lăng trì.

Điểm Thúy thấy ánh mắt như vậy, nhất thời đáy lòng run lên, trong đầu hiện lên hình ảnh vết sẹo đầy người của Vu Thức Vy khi giúp cô tắm rửa đêm qua , nghe nói đó là bị Chu ma ma đánh do Vương thị bày mưu đặt kế cho. Điểm Thúy không khỏi trong lòng run sợ, theo bản năng chắn trước mặt Vu Thức Vy, như là phòng bị gì đó.

Vu Thức Vy thấy nàng như vậy, không khỏi cười khẽ một tiếng, nha đầu này vẫn như kiếp trước đối với nàng trung thành và tận tâm, Vì vậy nhàn nhạt nói rằng: "Điểm Thúy, đi xuống xem một chút Hàm Yên vì sao còn chưa có trở lại."

"Nhị tiểu thư, nô tỳ..." Điểm Thúy còn muốn nói điều gì, lại bị Vu Thức Vy cắt ngang: "Đi xuống."

Vu Thức Vy từng trờ thành hoàng hậu, thống lĩnh lục cung, dĩ nhiên là có uy nghiêm, tuy rằng trùng sinh, nhưng uy nghiêm vẫn còn, lời này làm Điểm Thúy kinh sợ không dám nhiều lời nữa, liền nhanh chóng rời đi.

Trong phòng chỉ còn lại Vu Thức Vy và Vương thị, Vương thị cũng không vòng vo, nói ngay vào điểm chính: "Ngươi tiện nhân này, là ngươi hãm hại Chu ma ma có đúng hay không?"

Tiện nhân ?

Vu Thức Vy đáy mắt thoáng qua một tia sáng mịt mờ không rõ, nóng nhất không nóng bằng lòng người, lạnh nhất cũng không lạnh bằng lòng người, người này là mẫu thân ruột của nàng, lại gọi nàng là tiện nhân cả hai kiếp.

Đều nói hổ dữ không ăn thịt con, nhưng nàng một đời lại gặp phải hai người, một kẻ đã hại chết cặp nhi nữ của nàng là Thượng Quan Diệp, một người chính là mẹ đẻ nàng Vương thị.

Vương thị vốn tên là Vương Bích Tuyết, xuất thân thấp hèn, tính tình cũng rất thô bạo.

Từ khi nàng hiểu chuyện, liền chưa từng thấy qua Vương thị cười với nàng, mỗi lần nhìn ánh mắt của bà đều rất đáng sợ, giống như muốn ăn sống nuốt tươi nàng, nàng rất sợ bà, rất sợ rất sợ.

Cũng là từ khi nàng hiểu chuyển, liền bị Vương thị và Chu ma ma sai làm đủ các loại các chuyện vặt, nàng không giống các tỷ muội khác có thể mặc xiêm y và giày đẹp như thế, nàng vĩnh viễn ăn mặc một thân xiêm y vải thô, mặc cho đến rách, không đủ che thân, Vương thị mới cho phép nàng đổi một bộ y phục được vá lại.

Nàng chưa bao giờ nếm trải qua sự quan tâm và thương yêu của mẹ ruột , chứ đừng nói chi là sự thân thiết và ôm ấp giữa hai mẹ con, mẹ ruột của nàng mỗi ngày chỉ biết chửi rủa nàng chết.

Còn nhớ rõ có một lần khi còn bé, nàng chủ động ôm Vương thị, lại bị Vương thị đánh một trận đòn tàn nhẫn, lúc đó nàng nhỏ bé cơ hồ bị đánh chết, cũng may là Lục di nương La thị hảo tâm cứu nàng, mới bảo vệ được cái mạng nhỏ.

Vu Thức Vy vẫn không hiểu, một người mẫu thân, sao đối với con ruột của mình mất đi nhân tính như vậy?

Mãi đến nhiều năm sau nàng cuối cùng đã rõ, Vương thị hận nàng sinh vào giữatháng bảy, hận nàng không phải nam nhi, hận nàng không thể vì bà đổi lấy sủng hạnh, ngay cả vào ngày nàng xuất giá treo cổ tự sát, buộc nàng xuất giá cũng phải gánh trên lưng tội danh bất hiếu.

Sự thống hận vô bờ bến đã khiến Vu Thức Vy cuối cùng thoải mái tươi cười, thân mẫu thì như thế nào? Một kẻ hận đứa con ruột không chết đi, căn bản không xứng làm làm mẫu thân, nàng vì sao lại phải tôn nàng kính nàng?

Vu Thức Vy không nhanh không chậm đi tới trước mặt Vương thị, gương mặt thay đổi thành một vẻ mặt vô tội, thanh âm cũng vô tội, "Ngũ di nương, Chu ma ma rõ ràng là bởi vì muốn thêu chết nữ nhi mà bị phụ thân đưa đến Hình bộ, di nương sao có thể vu khống nữ nhi ?"

Vương thị vừa nghe, trong nháy mắt trở nên nổi giận, theo thói quen giơ tay lên liền muốn cho Vu Thức Vy một bạt tai, lại bị Vu Thức Vy nhanh tay lẹ mắt đón lấy cổ tay, ánh mắt như yêu, "Di nương đây là muốn động thủ đánh người sao? Nữ nhi nói sai cái gì sao?"

"Vu Thức Vy , ngươi đừng nên giả bộ, ta biết là ngươi." Vương thị hung ác nói, trên mặt đã trở nên dữ tợn, nàng dùng sức vùng vẫy, nhưng lại không thể thoát khỏi tay của Vu Thức Vy, không khỏi kinh hãi, khí lực của tiện nhân này từ bao giờ trở nên mạnh như vậy? Đã không còn bị nàng khống chế trong tay.

Đáy mắt trong con ngươi đen láy sâu thẵm của Vu Thức Vy hiện lên một tia buồn cười, sau đó một phát hung hăng đẩy tay của Vương thị ra , khiến Vương thị ngã nhào trên mặt đất.

Nàng ở trên cao nhìn xuống Vương thị, vẻ mặt hơi trắng bệch trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn ngập trào phúng, "Di nương bà biết thì như thế nào? Đi cáo trạng với phụ thân sao? Đừng quên, dù ta nếu không còn được phụ thân yêu thích, nhưng cũng đang chảy dòng máu của phụ thân, thục thân thục viễn, chắc di nương rõ hơn ta."

Dừng một chút, Vu Thức Vy đột nhiên tiến gần về trước một bước, gương mặt trở nên lạnh giá, ánh mắt như độc xà nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Vương thị, chậm rãi nói: "Hay là, di nương cho là phụ thân sẽ thương tiếc nét mặt già nua tàn tạ này của bà?"

"Ngươi..."

Vương thị trợn to hai mắt, có chút khó có thể tin Vu Thức Vy sẽ nói ra lời nói đại nghịch bất đạo như vậy, ở trong trí nhớ của bà, ánh mắt của con tiện nhân này nhìn bà đều là kinh khủng sợ hãi, chưa từng dám nhìn thẳng vào mắt của bà như vậy? Chưa từng miệng mồm lanh lợi như vậy?

Còn dùng ánh mắt tràn ngập hận ý nhìn bà, như là đột nhiên xuất bảo kiếm khỏi vỏ, phát ra sắc bén, gần như muốn một kiếm đâm thủng trái tim của bà, đâm xuyên thân thể của bà, đem bà khảm thành nhiều phần.

Vương thị phục hồi lại tinh thần, bỗng kinh ngạc phát hiện một mảng lưng mình đã ướt lạnh , tim cũng đập thật nhanh, như mới vừa từ trong quỷ môn quan đi dạo một vòng.

Chết tiệt!

Con tiện nhân này lại dọa bà đến nỗi đổ mồ hôi lạnh cả người, từ khi nào thì nàng bắt đầu trở nên lợi hại như vậy? Chỉ một cái nhìn liền có thể khiến người khác cảm giác cửu tử nhất sinh?

Vu Thức Vy nhìn thần sắc không thể tin được của Vương thị , cười chế giễu, chung quy chỉ là một kẻ hiếp đáp người hiền sợ kẻ ác mà thôi.

Vương thị hốt hoảng thu hồi tầm nhìn, không dám đối mặt với đôi mặt lệ quỷ của Vu Thức Vy , mới phát giác mình bây giờ là có chật vật bao nhiêu có thảm thê bao nhiêu, nhanh chóng đứng dậy hung hăng nói rằng: "Vu Thức Vy, đừng tưởng rằng ngươi thể hiển tí thông minh , liền có thể trở mình, ta sẽ không để cho ngươi toại nguyện."

"Thật không?" Vu Thức Vy với tay cầm lấy một đóa hoa mai mới nở, vẫn nở một nụ cười nhưng trong đáy mắt không có ý cười nào, vân đạm phong khinh nói: "Di nương so với ở chỗ này của ta khóc lóc om sòm, không bằng đi tiễn Chu ma ma một lần cuối, nghe nói buổi trưa canh ba hôm nay sẽ xử trảm đấy."

"Cái gì?" Vương thị trợn to hai mắt, như bị sét đánh vậy lui về sau một bước, "Xử trảm ?"

Thân thể bà loạng choạng một cái , liền xoay người lao nhanh ra ngoài, để lại một lời uy hiếp, "Vu Thức Vy, hãy đợi đấy."

Vừa vặn Điểm Thúy và Hàm Yên cũng đi đến, nhìn thấy bóng lưng Vương thị , hai nha đầu đều toát ra vẻ mặt chán ghét, Điểm Thúy càng là cúi đầu hừ một tiếng, "Súc sinh, súc sinh không xứng là mẹ." Đã sớm nghe nói Ngũ di nương đối xử đày đọa nhị tiểu thư, đều cho rằng chỉ là đồn đãi, mới vừa rồi thấy giọng điệu của di nương như vậy, lại nghĩ tới nhị tiểu thư một thân thương tích đầy mình, liền biết lời đồn không phải giả, hừ!

Vu Thức Vy nhìn vẻ mặt tức giận bất bình của Điểm Thúy, không khỏi cười cười, cười lại cười, ý cười lại dần dần cứng đờ ở trong gió.

Bởi vì nàng bỗng nhiên liền nghĩ đến hình ảnh Điểm Thúy và Hàm Yên vi bảo vệ cặp nhi nữ của nàng, mà bị xé thành tám mảnh, trái tim không khỏi thắt lại, hình ảnh tinh phong huyết vũ đó đủ để đặt nàng vào trong núi đao biển lửa lần thứ hai .

Một lúc lâu, nàng bình phục lại tâm tình, đáy lòng tăng thêm kiên định, nếu đã bắt đầu một lần nữa, thì sẽ không giẫm lên vết xe đổ lần nữa, cũng sẽ tuyệt không để cho Điểm Thúy và Hàm Yên lại chịu bất cứ thương tổn nào.

"Hàm Yên, món đồ ta sai ngươi đưa đến cho Lục di nương đã đưa đến đó chưa ?"

Hàm Yên khẽ cúi người,ngoan thuận nói: "Hồi nhị tiểu thư, đã đưa đến đó, đây là thứ Lục di nương nhờ nô tỳ thay di nương trả lại cho nhị tiểu thư."
 
Chương 5
Vu Thức Vy nhận lấy một cái bình rượu rỗng được Hàm Yên lấy ra từ trong ống tay áo, đáy mắt hiện lên một tia ý cười thâm sâu, "Như vậy rất tốt."

Lại lúc này, chợt thấy Điểm Thúy vỗ ót một cái, hét lên: "Ai nha, xem trí nhớ này của nô tỳ, đúng rồi nhị tiểu thư, lão gia vừa phái người đến phân phó, nói lễ long đầu nửa tháng sau, muốn nhị tiểu thư cũng đi tham gia, yêu cầu tiểu thư điều dưỡng tốt thân thể."

Lễ long đầu?

Lòng Vu Thức Vy 'Lộp bộp' nhảy lên.

Chính là ngày sẽ thay đổi số phận cả đời của nàng, nàng nếu muốn nghịch thiên cải mệnh, thì phải quyết định vào ngày này.

Lễ long đầu ở kiếp trước, nàng nhớ rõ bản thân còn đang trong hậu viện làm việc vặt, phụ thân căn bản không nhớ đến nàng, là đại phu nhân Đường thị đề nghị để cho nàng đi, là sợ mang tiếng bất công lạnh nhạt nhi nữ.

Mà kiếp nay, Vu Văn Thanh thì tất nhiên sẽ mang nàng đi. Người này xưa nay không buông tha bất cứ cơ hội được lợi nào, mang theo nàng, liền có thể tăng thêm danh tiếng tốt lần nữa mà thôi. Đường thị bên này cũng không có xung đột, dù cho là tất cả thứ nữ đều đi, cũng sẽ không che lấp hết hào quang nữ nhi thân sinh của bà, ngược lại, chỉ là làm nền mà thôi.

A ~ nói cho cùng, nàng vẫn chỉ là viên đá lót đường, bất quá lần này đây, cũng phải nhìn xem nàng có nguyện ý hay không.

Sáng sớm hôm lễ long đầu mùng hai tháng hai, trời xanh không mây, khí trời vô cùng tốt.

Vu Thức Vy ăn vận một thân váy màu đỏ thêu bông vàng kim, bên ngoài khoác một cái áo choàng lông màu xanh biếc khí thế mạnh mẽ, cúi đầu yên lặng chờ ở bên hông cánh cửa phủ Thái sư, chờ đại phu nhân Đường thị và chư vị 'Tỷ muội' đến.

Nhìn bản thân vận thân màu đỏ phối xanh sặc sỡ bắt mắt, Vu Thức Vy không khỏi cười chính mình ngu xuẩn và ấu trĩ vào ngày lễ khi đó , cho rằng đây là bộ quần áo đẹp nhất trên thế giới, bèn chỉ dựa vào cẩm y hoa phục liền tin đại phu nhân là đối tốt với nàng.

Nhưng sự thật, mang nàng đi ra ngoài bất quá chỉ để phụ họa cho nữ nhi ruột là ngọc cốt tiên tư đến thế nào, khuynh quốc khuynh thành đến thế nào.

Cũng vào lúc đó, một giọng nói duyên dáng uyển chuyển như tiếng chim sơn ca từ nội đại viện truyền đến, "Mẫu thân, đi nhanh chút thôi, Nhị muội hẳn đang đợi sốt ruột rồi."

Thân thể Vu Thức Vy cứng đờ, phảng phất bị đánh vào đầu một đòn, tứ chi co giật kịch liệt, thanh âm này... Nàng dù là hóa thành tro bụi cũng sẽ không quên, Vu, Vinh, Hoa!

Trước đó vài ngày Vu Vinh Hoa trở về nhà tổ ngoại Đường quốc công ở vài ngày, chưa từng gặp mặt nàng kiếp này, tam muội Vu Vinh Nhược nhưng cũng đã có đến thăm nàng hai ba lần, tứ muội Vu Vinh Mỹ thì một lần cũng không có.

Lúc đưa mắt lên, chỉ thấy nữ tử mặt mang nụ cười nhạt như được chúng tinh phủng nguyệt đi về bên này, đủ thướt tha, từng bước như đóa hoa sen.

Nàng ta mày như núi xa, hàm răng đều đẹp, quả thực là tư thế tuyệt mỹ vô song. Mặc quần áo tím nhạt tay áo dài đuôi váy phượng xếp nhiều lớp, làn váy thêu những đóa hoa ngọc lan lớn màu trắng, thủ công tuyệt xảo, tinh mỹ tuyệt luân, gió nhẹ chợt nổi lên, thổi bay lay động làn váy, phản chiếu màu sắc nhàn nhạt, như đặt mình trong một mảng sương mù lưu yên tử. Tóc búi kiểu phi vân, giữa mái tóc cài bộ dao có đóa ngọc lan tím , nhất bước tam dao, càng lộ vẻ cao nhã không tầm thường. Còn lại tóc đen rũ xuống ba thước, đen thùi tú lệ, phảng phất như cửu Thiên tiên tử hạ phàm, che lấp vẻ đẹp nhật nguyệt.

Đây chính là đích nữ tôn quý tập trung hàng vạn nghìn sủng của phủ thái sư, triều Đại Vân đệ nhất mỹ nhân Vu Vinh Hoa. Năm vừa mới mười lăm, đã trở nên ngọc cốt tiên tư, khiến vô số hậu duệ quý tộc khom lưng. Nếu không phải là lão phu nhân mất chưa đủ ba năm, còn trong ngày thủ hiếu, cánh cửa phủ thái sư này chỉ sợ là đã thay đổi trăm ngàn cái.

Thế nhưng, lại có ai biết dưới gương mặt mê hoặc lòng người này, lại giấu giếm một tâm địa so với rắn rết còn độc hơn ...

Đang lúc thất thần , một làn gió thơm nhẹ thổi vào mặt, Vu Vinh Hoa đã đứng vững ở trước mặt nàng, cười tươi làm sao, thân thiết giữ tay nàng, lời nói ôn nhu nhỏ nhẹ: "Nhị muội, muội đợi đến nóng ruột rồi."

Thanh âm như ngọc vỡ, thân thiết như vậy dễ nghe như vậy, khi đó càng là một nụ thân thiết nhiếp nhân tâm phách , khiến nàng cho rằng vị trưởng tỷ này là thích nàng đấy, liền ngây ngốc mang cả tâm ra đối đãi , cho đến sau này lại đem nàng ra hủy diệt triệt để như vậy.

Tay Vu Thức Vy khẽ run lên, vội vàng rụt trở về, cúi đầu, thanh âm run rẩy nói, "Không có, cảm tạ... Trường tỷ."

Thân thể của nàng hơi loạng choạng, đôi tay trong tay áo đã siết chặt, kiềm chế không được cơn run, cơ hồ là liều mạng đè nén hận ý phát ra từ đáy lòng, nàng sợ chính mình nhịn không được sẽ nhào tới, đem Vu Vinh Hoa xé tan nát.

Thế nhưng...

Người này hại nàng thảm như vậy, nàng sao có thể nào chỉ là đem ả xé nát đơn giản như vậy, nàng cũng muốn ả nếm thử tất cả thống khổ của nàng kiếp trước, gấp trăm lần, ngàn lần.

Vu Vinh Hoa cho rằng Vu Thức Vy đang sợ hãi, không khỏi lần nữa nắm lấy tay nàng, đôi mắt đẹp quan tâm: "Nhị muội không cần sợ, ta cũng không phải dã thú ăn thịt người, chúng ta là tỷ muội ruột a."

Tỷ muội ruột?

Vu Thức Vy trong lòng lạnh lùng cười, tỷ muội ruột thì như thế nào? Chung quy đấu không lại sự si niệm vọng tưởng của một nữ nhân đối với nam nhân , đảo mắt liền biến thành ma quỷ ăn thịt người không nhả xương.

Vinh Hoa, Thức Vy, a... Nàng ra đời sau ả chỉ có một ngày, liền khác nhau trời vực, ả là tiên tử trên trời , mà nàng lại là vũng bùn bên góc tường! Người người chán ghét mà vứt bỏ!

Hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu lên lần nữa, nét mặt Vu Thức Vy đã lộ ra một nụ cười cứng ngắc, nắm lấy tay của Vu Vinh Hoa, cười ngọt ngào nói: "Trường tỷ, cảm tạ trường tỷ."

Đại phu nhân cùng đi tới đang đứng một bên lúc này mới lên tiếng nói, nét mặt lộ vẻ mỉm cười hiền hòa, "Cũng đừng chỉ lo nói chuyện, đợi lát nữa Vu Thức Vy sẽ cùng con trường tỷ ngồi chung một chiếc xe ngựa, để cho tỷ muội các con hảo hảo tâm sự một phen."

Ánh mắt Vu Thức Vy lúc này mới chuyển sang trên người đại phu nhân, Đường thị một thân tố sắc đính lụa kim ngân hoa văn vân như ý, bên ngoài bọc một cái áo choàng gấm thật mỏng màu đỏ tía , chải búi tóc mẫu đơn, chỉ cài một đôi trâm vàng linh lung Bát Bảo ngọc bích, cũng không mất thân phận, lại cũng không quá mức.

Mặt bà mang một vẻ từ ái, như là gương mặt hiền từ của Bồ Tát, chu đáo mọi mặt. Đó là bản lĩnh bất hiển sơn bất lộ thủy này , đem phần âm u và hung ác trong đáy lòng bà tô son trát phấn sạch sẽ, nếu không phải kiếp trước đã thấy qua miệng lưỡi vẻ mặt âm hiểm đáng ghê tởm của bà, Vu Thức Vy thế nào cũng sẽ không nghĩ tới mẹ cả của nàng chính là một hồ ly cười mặt .

"Vu Thức Vy bái kiến mẫu thân." Vu Thức Vy nhu thuận lễ hành lễ với Đường thị.

Đường thị tự mình đỡ nàng lên, cười nói: "Ở trước mặt mẫu thân không cần đa lễ như vậy."

Nói xong, sắc mặt bà trở nên hơi ưu thương, quay đầu nhìn thoáng qua Vu VInh Nhược, Vu Vinh Mỹ ở sau lưng nói: "Tội nghiệp con không giống tam muội tứ muội con vậy, có một mẫu thân biết thương người."

Vu Thức Vy 'Thân thiết' kéo lại tay của Đường thị nói: "Vu Thức Vy có mẫu thân thương yêu, là đủ", tiếp đó lại hướng Vu Vinh Nhược, Vu Vinh Mỹ mỉm cười gật đầu, chào hỏi một tiếng, "Tam muội tứ muội hảo."

Vu Vinh Nhược nhẹ mỉm cười, thân thiết hồi một tiếng, "Nhị tỷ hảo."

Vu Vinh Mỹ đáy mắt lại toát ra một vẻ chán ghét, vốn là không muốn để ý kẻ không tốt lành này, nhưng ngại vì mẹ cả ở đây, chỉ phải không mặn không nhạt nói một câu, "Nhị tỷ hảo."

Vu Thức Vy cười mà không nói, nàng biết Vu Vinh Nhược , giống như mẹ đẻ của cô Tam di nương, đều là nhát gan, tâm tính thuần lương, cũng từng âm thầm vì nàng giải vây, đối với nàng cũng không xấu.

Vu Vinh Mỹ thì thật sự ghét nàng ta đấy, mọi việc chỉ cần là có liên quan đến nàng, đều phải cùng nàng tranh cao thấp.

Nàng vẫn không rõ chính mình chưa từng đắc tội với nàng ta qua, vì sao nàng ta lại ghét nàng như vậy, hiện tại nàng đã rõ, có vài người chính là như vậy, dù ngươi không đi chọc nàng ta, nàng ta cũng sẽ không bỏ qua cho ngươi, người như thế tục xưng 'đê tiện' .

Đường thị thấy các nàng chào nhau, thương cảm lau nước mắt, "Hài tử đáng thương, vi mẫu sau này tuyệt đối sẽ không để cho con chịu ủy khuất", sau đó nàng hướng mọi người phất phất tay, "Mọi người lên xe ngựa thôi, thái sư với Hoành nhi sớm đã tới trước, chúng ta cũng không nên đến muộn mới tốt."

"Vâng, phu nhân."

Mọi người dịu dàng cúi đầu, sau đó cùng Vu Vinh Nhược và Vu Vinh Mỹ lên một chiếc xe ngựa nhỏ hơn, vu sự suy thoái tắc dữ đại phu nhân và vu vinh hoa cùng cưỡi một chiếc xe ngựa, dọc theo đường đi 'Trò chuyện với nhau thật vui' .

Xe ngựa khó khăn đến Pháp Hoa Tự, ngoài tự sớm đã đông đúc tấp nập người, bởi vì hoàng thượng vẫn chưa tới, tất cả quan viên gia quyến đều phải ở bên ngoài xếp hàng chờ đợi, nhưng đệ nhất mỹ nhân của triều Đại Vân Vu Vinh Hoa xuất hiện, dẫn tới một trận náo động không nhỏ, ngay cả tiểu thư quan gia chưa lấy chồng cũng kiển chân trông mong, muốn trông thấy phong thái của đệ nhất mỹ nhân.

Vu Vinh Hoa cũng thông minh, từ lúc trước khi xuống xe ngựa đã dùng tử sa che mặt, xuất hiện ở trước mặt mọi người, ngược lại khiến cho mọi người như ngắm hoa trong sương, càng thêm hiếu kỳ, thật là đã chiểm đủ ánh nhìn.

Rốt cục ——

Chỉ nghe được một đạo âm thanh vang dội mà mênh mông truyền đến từ cuối đường lớn Quang Khiết, "Hoàng thượng giá lâm, hoàng hậu giá lâm ~ "
 

Bình luận facebook

Top Bottom