root

Tác Giả
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
19,953
Reaction score
186
Points
9,999
Chương 10
Trước đó nàng đã phái Hàm Yên mang đến cho cô một chén rượu, để ra ám hiệu hỏi ngầm xem cô có muốn liên minh cùng nàng hay không, La Thị cũng hồi trả cho nàng một món quà ngay bấy giờ, đưa chén rượu đã uống hết trả lại cho nàng, biểu thị rằng cô đồng ý liên minh với nàng. Ngay sau đó liền xảy ra việc Vu Vinh Hoa của Pháp Hoa Tự lột bỏ xiêm y dưới con mắt của bao nhiêu người, tất cả đều do đôi tay hảo hương của La Thị phát huy tác dụng gây ra.
Chỉ là Vu Thức Vy không hiểu, La Thị tại sao phải che dấu thân phận tiểu thư Thế Gia Điều Hương của mình? Bản lĩnh của cô không hề thua kém Đường Thị, vậy mà vì sao lại chết trong tay Đường Thị?
Hay là kiếp trước cô đã lơ là làm sai điều gì.
La Thị dần thu về sát khí trong mắt mình, nàng hỏi cô tin hay không, đáp án của cô là: tin. Từ giây phút mà nàng tìm tới cô, cô đã biết rồi, chế giễu nói: “vậy thì ta đã quá xem thường ngươi rồi, ta muốn biết rốt cuộc ngươi biết chuyện này từ khi nào.”
Vu Thức Vy cười nhạt, nhấc vòi rượu trên bàn lên, mời cô một chén, “từ khi nào phát hiện ra thì ta cũng không rõ, nhưng quan trọng là lợi và hại của hai ta không hề xung đột, hai ta là bạn không phải địch.”
Nghĩa là nếu có một ngày lợi và hại của họ xảy ra xung đột thì họ sẽ không còn là đồng minh nữa.
Một kẻ địch thật thà tốt hơn một người bạn giả dối, nàng tin rằng La Thị còn rõ điều này hơn nàng, hỏi như vậy chẳng qua là muốn thăm dò xem nàng nắm trong tay điểm yếu gì của cô.
La Thị nghe xong, sắc mặt dần cứng lại, là bạn không phải thù......
Lúc lâu sau đó, cô dường như nghĩ thông điều gì đó, lộ ra một nụ cười tỏ ra đã hiểu ý của nàng, cũng nâng lên chén rượu, hồi đáp chén rượu của Vu Thức Vy, “Vậy thì chúc chúng ta sẽ đạt được mục tiêu của bản thân.”
Cô muốn xem một người có tính tình quả quyết, lòng dạ quyết đoán như Vu Thức Vy, sau này sẽ còn làm được những gì, bỗng dưng cô thấy rất kì vọng.
Hai người nhìn nhau cười, chuyện trò đôi lời Lạc thị đang tính rời đi.
Bỗng dưng lúc này, Hàm Yên vội vàng bước vào, sắc mặt khác lạ, bước tới bên cạnh Vu Thức Vy, thấp giọng bẩm báo: “Nhị tiểu thư, xảy ra chuyện lớn rồi, hoàng thượng ở ngoại thành gặp phải thích khách.”
“Thích khách?” Vu Thức Vy cau mày, kiếp trước không hề có chuyện gặp phải thích khách, là do chỗ nào xảy ra vấn đề chứ?
“ vậy giờ hoàng thượng sao rồi?” Vu Thức Vy hỏi.
Hàm Yên cung kính đáp: “cũng may hoàng thường không sao, là Cửu U Vương giúp hoàng thượng đỡ nhát dao đó, hiện giờ đang cấp cứu trong hoàng cung.
Cửu U Vương? Cửu hoàng thúc Thượng Quan Cửu U?
Ánh mắt Vu Thức Vy trầm lại, nàng nhớ rất rõ rằng ngày Thượng Quan Diệp đăng cơ Cửu U Vương đã mang theo mấy chục vạn đại quân đi Như Nhiên (tên một dân tộc cổ đại), đồng thời trở thành quốc vương của Nhu Nhiên chỉ sau một đêm, hơn thế trong một thời gian ngắn còn thống nhất Bắc Mạc. Sau khi Thượng Quan Diệp đăng cơ được 3 năm, Thượng Quan Cửu U đưa quân nam tiến, tấn công Đại Vân, cuối cùng lại chết vì trúng độc ngay trong doanh trại của mình, thực sự khó lòng tin được.
Bây giờ nghĩ lại, thấy rất đáng ngờ.
“ Tiểu Vy, ta vẫn còn việc, xin cáo từ.” La Thị đứng cạnh bỗng dưng lên tiếng làm ngắt đoạn suy nghĩ của Vu Thức Vy.
Vu Thức Vy mỉm cười, “vậy ta không tiễn.”
Sau khi Lạc Thị rời khỏi, Vu Thức Vy hỏi Hàm Yên: “Việc ta bảo ngươi nghe ngóng sao rồi, có phát hiện ra điều gì không?”
Hàm Yên gật đầu, “dạ đã nghe ngóng được, người đó giờ ở Bắc Cương, không lâu nữa sẽ trở lại.”
Nghe vậy, Vu Thức Vy hít sâu một hơi, nhắm mắt lại, “ ta biết rồi, lui ra đi, ta muốn yên tĩnh một mình, nếu có người tới tìm, cứ bảo là ta bị bệnh.”
“vâng, nô tì cáo lui.”
Chớp mắt đã đến đêm, ánh trăng động nhẹ , sao sáng rực trên bầu trời.
Trong vườn của hậu viên bỏ hoang, từ ngoài bụi cỏ khô cao bằng người, một bóng đen lén lút vụng trộm đi tới, thấp giọng gọi: “tiểu thư, tiểu thư.”
Trong bụi cỏ, có một bóng đen động đậy, đi ra từ bên trong, đáp: “ là ta.”
Vừa nói vừa tháo xuống nón che đầu, dưới ánh trăng một gương mặt thanh tú xinh đẹp, thuần khiết trong như băng, trắng tuyết lộ ra, ngoài Vy Thức Vy ra còn có thể là ai được nữa?
Tiểu Ninh nhìn thấy Vu Thức Vy, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, nhẹ cả người, cô nhìn trái nhìn phải một lúc, tim của cô lại bị nhấc lên nơm nớp lo sợ, không nhịn được xoa xoa hai cánh tay, nuốt nước bọt nói: “tiểu thư, sao lại phải tới đây?Nghe nói ở đây từng có quỷ đấy.”
Gương mặt nhỏ bé của tiểu Ninh nhăn nhó tràn đầy vẻ sợ hãi,
Vu Thức Vy không nhịn được cười thành tiếng, “nha đầu ngốc, quỷ thì có gì đáng sợ, trên thế giới này, đáng sợ nhất chính là con người.”
Tiểu Ninh gật gật đầu, thần sắc trở nên căng cứng, thấp giọng nói: “tiểu thư, bên phía Vương Thị có động tĩnh rồi, bà ta muốn nô tì hạ độc người.”
“Hạ độc?”
Vu Thức Vy mặt không chút biểu tình lặp lại hai chữ này, đáy mắt yên tĩnh không có bất cứ cảm xúc gì, dường như việc này không hề liên quan tới nàng, nàng sớm đã chết lòng với vị mẫu thân Vương Thị này, thì còn có gì đáng đau lòng nữa chứ?
Tiểu Ninh thấy Vu Thức Vy không nói gì, tưởng rằng Vu Thức Vy đau lòng, mắt lướt qua chút thương đau, “tiểu thư, người bảo, phải làm sao?”
Vu Thức Vy lành lạnh cong lên đôi môi anh đào, ánh mắt lướt qua chút tàn độc, “Bà ta muốn ngươi hạ độc, vậy thì ngươi hạ độc là được.”
“Gì cơ?” Tiểu Ninh bị dọa xuýt chết, tưởng rằng Vu Thức Vy nói đùa, vội vàng nói: “Nhị tiểu thư, người nói gì vậy? Nô tì sao dám hạ độc người cơ chứ?”
Cô mong tiểu thư nhà mình sống tốt còn không kịp, sao có thể hại nàng được?
Bối Tiểu Ninh hai mắt bắt đầu ngấn lệ, Vu Thức Vy không kìm lòng vuốt tóc cô, an ủi nói, “Ninh Nhi ngốc, ta bảo em hạ độc là tương kế tựu kế, ta sẽ không mang tính mạng mình đi mạo hiểm, em nhớ kĩ, ở trước mặt Vương Thị phải thật bình tĩnh, không được lộ ra bất cứ sơ hở gì, phải bảo toàn tính mạng của mình trước thì mới có thể bảo toàn tính mạng cho ta được.”
Tiểu Ninh giờ mới hiểu ra từ khóc thành cười, “Tiểu Ninh hiểu rồi, Tiểu Ninh nhất định sẽ không để lộ ra bất kì sơ hở gì.”
“Uhm, quay về đi.” Tiểu Ninh cúi người, nhìn quanh bốn phía, rồi nhanh chóng rời đi.
Rồi Vu Thức Vy mới đội lại nón lá, cũng chuẩn bị rời đi.
Ai ngờ đúng lúc này, đằng sau chuyền tới tiếng động lớn, hình như có vật nặng gì đó bị ném xuống đất.
Vu Thức Vy dừng chân lại, toàn thân cảnh giác, đột ngột quay người nhìn về phía sau, chỉ thấy dưới ánh trăng sáng có một bóng đen sâu trong bụi rậm, không rõ là vật gì.
Nàng chớp chớp mắt, vén bụi cỏ ra, nhìn vào bên trong, thì thấy bóng đen đó là con người, hắn cuộn tròn người lại, không hề động đậy, cũng không rõ là vì sao.
Kệ hắn đi, muốn thế nào thì thế đấy, chẳng hề liên quan đến nàng.
Nghĩ vậy, Vu Thức Vy bèn quay người đi khỏi. Không ngờ rằng, nàng còn chưa ra khỏi hậu viện, đã nghe thấy tiếng nói yếu đuối của một nam nhi, “Muốn đi? Để mạng của ngươi lại”
Một tiếng cười vang trời truyền đến, Vu Thức Vy cảnh giác, nàng nghiêng người đổ trên mặt đất, sau đó nghe thấy ba tiếng vang nhẹ “tinh, tinh, tinh”, vừa nhấc tay lên liền thấy ba thanh kim bạc lóe sáng sắc lạnh đính trên cánh cửa trước mặt nàng.
Ánh mắt Vu Thức Vy trầm lại, lướt qua chút tàn khí, không ngờ người đó muốn giết nàng! Vừa rồi nếu nàng phản ứng chậm một chút thôi, lúc này chắc đã mất mạng nơi chín suối.
Chết tiệt!
Vu Thức Vy đột nhiên quay người lại ánh mắt như hồn ma nhìn về phía bóng đen, lạnh lùng nói: “Không cần biết ngươi là ai, ta chưa từng gặp ngươi, cho nên ngươi không có lí do gì phải giết người diệt khẩu.”
Âm thanh vừa dứt, chỉ thấy người đó nghiêng ngả đứng dậy, thấp giọng nói: “Dựa vào cái gì ta phải tin ngươi?”
Dựa vào cái gì?
Vu Thức Vy cười lạnh, “Dựa vào ngươi không có lựa chọn nào khác, chỉ có thể tin ta.”
Lời nói quả quyết, thậm chí có chút ngạo mạn, làm tên áo đen thoáng chút ngạc nhiên, ngay sau đó ánh mắt hắn lại tràn đầy sự chế giễu, ý định giết người lại hiện lên, “ngươi có tin ta giết ngươi ngay bây giờ không.”
Vu Thức Vy tỏ ra một chút cũng không cảm nhận thấy sát khí mà tên áo đen đó toát ra, đồng thời cũng dùng ánh mắt tràn đầy sự chế giễu đáp trả, hơi nhếch đôi môi đỏ hồng của nàng lên, nhẹ nhàng phát ra hai chữ, “không tin.”
Nói xong, nàng bỗng giơ hai tay lên, vung vạt áo lên trong không trung hai cái sau đó hạ xuống, động tác lưu loát sinh động.
Thấy thế, tên áo đen không rõ, nàng vung tay áo làm gì? Một khắc sau đó, hắn hiểu liền, nhưng đã muộn, kinh ngạc trợn to mắt nhìn Vu Thức Vy, “ngươi...”
Âm thanh chưa thoát ra, tên áo đen đã “bịch” một tiếng ngã xuống, toàn thân không có lấy một chút sức lực, mềm oặt như bùn đất.
Trong mắt tên áo đen toàn là kinh ngạc, không thể tin được, không tin được rằng bản thân bại bởi tay một người con gái, hắn rõ ràng cảm nhận được trên người nàng không có một chút nội lực nào, cũng không biết võ công, làm thế nào mà nàng làm được điều đó?
Trừ khi là bởi động tác vung tay áo ban nãy?
Vu Thức Vy thấy hắn ngã xuống, thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ: cũng may vài ngày trước lấy từ chỗ Lạc Thị một chút mê hương không mùi không sắc để phòng thân, nếu không hôm nay khó mà thoát được kiếp nạn này.
Nàng đi tới, ngồi xuống, lột ra khăn che mặt của tên áo đen, nhìn kĩ, thấy tên nam nhi này dung mạo lạnh lùng, ánh mắt nặng nề u ám, sát khí trên người hắn vì bị nàng chạm vào người mà trở nên càng mãnh liệt, bất giác hỏi: “Ngươi là ai?”
 

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
258,125
Reaction score
644
Points
278
Chương 11
Tên áo đen lạnh lùng ngạo mạn nhìn Vu Thức Vy một cái, vẫn không thể tin được rằng bản thân bị một người con gái sức trói gà không chặt hạ gục, lạnh lùng nói: “Không liên quan tới ngươi.”
Vu Thức Vy vươn mày, chế giễu nói: “Tất nhiên là không liên quan đến ta, ta cũng không muốn quản, là ngươi động đến ta trước, chẳng qua ta chỉ lấy cách của ngươi trị lại ngươi mà thôi.”
Nói xong nàng liền đứng dậy bỏ đi, không có ý định tiếp tục phí lời với một người danh tính không rõ ràng. Nhưng ngay lúc nàng quay người đi, lại nhìn thấy một vệt sáng lấp lánh dưới ánh trăng mờ ảo, nàng dừng chân, rồi quay người trở lại.
Ánh mắt nàng nhìn chằm chằm lên người tên áo đen, chỉ thấy có một mũi tên cắm trên ngực hắn, trong đêm tối, máu nhuộm đen trên người khiến toàn thân hắn càng trở nên u ám hơn, thứ nàng vừa thấy là dòng máu chảy ra từ người hắn phản ánh lên khúc xạ của ánh trăng.
Bị thương sao?
Vu Thức Vy nheo nheo mắt, đáy mắt tĩnh lặng lướt qua chút sắc bén, một khắc sau, bỗng dưng nàng cúi người, nhanh như chớp một con dao găm đã nằm trên cổ tên áo đen, âm thanh nàng đầy hàn khí, “Nói, tại sao ngươi lại tới phủ Thái Sư?”
Tên áo đen bất ngờ bị động tác của Vu Thức Vy làm kinh ngạc trợn to mắt, đến khi hiểu được Vu Thức Vy đang làm gì, đột nhiên sắc mặt trầm xuống, mặt đầy hàn khí, “Ngươi muốn giết ta?”
“Ta không có lí do giết ngươi.” Nàng cũng chẳng phải kẻ sát nhân, đối với một kẻ không thù không oán với mình nàng chẳng thèm động đến.
Thu về dao găm, Vu Thức Vy chỉnh sửa lại trang phục, đáy mắt sượt qua nét tàn ác, “Lập tức cút khỏi đây, nếu không thì......”
Lời cảnh cáo của nàng còn chưa dứt, bỗng phảng phất có tiếng huyên náo từ ngoài tường truyền vào, tựa như có rất nhiều người đang cưỡi ngựa tới, chớp mắt đã đến, chần chừ do dự ở bên ngoài một lúc.
“Đại nhân, đuổi tới đây là không thấy người đâu nữa”
“ Ở đây là phủ Thái Sư, chúng ta có cần vào trong lục soát không?”
“Tát” một tiếng bạt tai, chỉ nghe thấy một giọng nói trầm mạnh: “Đồ ngu, đây là phủ Thái Sư phủ ngươi biết không, là phủ của quan nhất phẩm của triều đình, không có thánh chỉ, không có Tư văn thư Tam Pháp, ai dám vào lục soát?”
Người đó ngầm hừm một tiếng xong, vội vàng đáp: “Đại nhân, ngài quên rồi sao, trong tay ngày còn có Thượng Phương bảo kiếm, thấy bảo kiếm như thấy Thánh Thượng, có gì không dám vào lục soát cơ chứ?”
“Đúng à, bổn quan quên mất thứ này, người đâu, theo bổn quan đi vào từ cổng chính.”
“Đa..đa..đa” tiếng vó ngựa vội vàng rời đi, chắc là ra chỗ cổng chính rồi.
Vu Thức Vy nhìn tên áo đen nằm trên đất, lại nghĩ tới thế trận của đám người vừa rồi, liên tưởng tới việc chiều nay hoàng thượng gặp phải thích khách, rất nhanh nàng nghĩ tới điểm mấu chốt, “Hóa ra ngươi chính là tên thích khách muốn ám sát hoàng thượng.”
Tên áo đen lập tức trở nên căng thẳng, dời mắt sang phía khác, trầm mặc không nói gì.
Vu Thức Vy chớp chớp mắt, biết rằng mình đoán đúng, ung dung nói: “Ngươi nói nếu ta giao ngươi cho hình bộ, ngươi sẽ ra sao?”
Tên áo đen hừm một tiếng, “tùy ngươi.”
Tùy nàng?
Vu Thức Vy mặt sắc như dao, sau đó dưới ánh nhìn kinh nhạc của tên áo đen, nhanh chóng đỡ hắn dậy để rời khỏi đây, “Vậy ta mang ngươi đi giao cho Hình bộ, nói không chừng ta còn được lãnh thưởng nữa.”
Sắc mặt tên áo đen trầm lại, sau đó chế nhạo nói: “Lẽ nào ngươi không sợ đến Hình bộ rồi sẽ không quay ra được nữa sao?”
“Ngươi muốn nói, ngươi sẽ khai ra ta chính là tên chủ mưu hành thích hoàng thượng sao? Hay sẽ khai rằng phủ Thái Sư chính là chủ mưu, sau đó kéo theo cả phủ Thái Sư chết cùng ngươi, ván bài Như Ý này không tồi à.”
“Ngươi đoán ra rồi?” Sắc mặt tên áo đen hàn lạnh, đúng là hắn định nói như vậy.
Ngay sau đó, sau gáy hắn bị đập một cái mạnh, chỉ nghe thấy Vu Thức Vy lạnh lùng nói cạnh tai hắn, “Còn không mau thu về cách nghĩ rác rưởi đó của ngươi lại, đã là sát thủ, thì phải có tu dưỡng và tôn nghiêm của một sát thủ chứ.”
Tên áo đen lại trợn to mắt kinh ngạc lần nữa, chỉ thấy buồn cười, hắn làm sát thủ bao nhiêu năm nay, đến giờ lại cần một nữ nhi chưa tới 15 tuổi dạy hắn sao? Thật nực cười!
Chớp cái hai người đã rời khỏi hậu viên bỏ hoang, nhanh chóng đi về phía lầu Phi Vân của Vu Thức Vy.
Lầu Phi Vân nằm ở cuối góc tây của phủ Thái Sư, rất hẻo lánh, thường chẳng có ai lui tới, giờ lại là ban đêm, càng chẳng có lấy 1 bóng người, sau đó rất nhanh Vu Thức Vy đã dìu tên áo đen về đến lầu Phi Vân.
Hàm Yên còn chưa ngủ thấy Vu Thức Vy đưa về một người đàn ông áo đen, không khỏi giật mình ngã xuống đất, lắp ba lắp bắp nói: “Tiểu thư, hắn ta....”
Vũ Thức Vy lạnh lùng nói, “không được lớn tiếng, mau chóng đi xử lí vết máu, chờ chút có người tới đòi lục soát, ngươi cản trở một chút là được.”
“ Nhưng mà tiểu thư....”
“ Không nhưng nhị gì hết, nhớ rõ, đừng để lộ ra dấu vết gì, nếu không ta và ngươi đều chết không có chỗ chôn.”
Vũ Thức Vy tỏ ra rất nghiêm trọng, Hàm Yên bị dọa mặt trắng bệch, vội vàng đáp một tiếng, “vâng, nô tì rõ rồi.”
“Lui ra đi , tí nữa ngươi giả vờ như vừa ngủ dậy là được, bất luận xảy ra chuyện gì, đều không phải sợ, mọi thứ có ta lo liệu cả.”
Nhìn Vu Thức Vy sắc mặt không có lấy một chút lo sợ, Hàm Yên cũng yên tâm cứ như vừa ăn viên tâm hoàn đơn, vội vàng đi ra ngoài.
Tên áo đen nhìn vào đôi mắt lạnh lùng của Vu Thức Vy, trong lòng có chút ngạc nhiên. Dường như từ đầu đến cuối nàng đều rất bình tĩnh, nửa đêm nhìn thấy thích khách mà có thể không chút sợ hãi, lại có thể sắc mặt không đổi mà đưa hắn về khuê phòng mình, nàng có thần thái rất chân định ung dung dường như ngay cả khi thái sơn đổ ngay trước mắt cũng không hề gì, còn nói với nô tì rằng: “Mọi thứ đã có nàng lo.”
Với tính cách khí chất này, cách hành sự quả quyết này, tuyệt đối không phải một tiểu thư khuê các nên có, nữ nhi này.... tuyệt đối không phải dạng tầm thường.
Đang mải suy nghĩ, cạnh tai truyền tới âm thanh lạnh như tiền, không chút tình cảm, “ Thích khách, bỏ ánh mắt thăm dò đó của ngươi đi, mau trốn vào mật thất.”
Tên áo đen mới phát hiện mình đã nhìn nàng rất lâu, gượng gạo thu về ánh mắt, thấy có chút lúng túng như bị bắt quả tang, dường như bản thân ở trước mặt nữ nhi chưa tới 15 tuổi này mọi tâm tình, suy nghĩ đều không có nơi để giấu diếm.
Hắn nhìn nàng di chuyển bình thanh hoa sứ trên bàn một cách thành thạo, “rầm rầm” một tiếng nhỏ, bức tường bị dời đi, xuất hiện một lối đi u tối.
“Đi vào.”
Vu Thức Vy một tay lôi tên áo đen vào bên trong không chút thương tiếc, thậm chí rất thô lỗ, tên áo đen ngã một cái rất đau.
“Ngươi....” tên áo đen cả ngươi tràn đầy hàn khí, vừa muốn nói thì nghe thấy bên ngoài vang lên loạt tiếng ồn huyên náo, sắc mặt có chút thay đổi.
Vu Thức Vy sắc mặt cũng lập tức thay đổi, nhìn cũng không nhìn tên áo đen một cái, lập tức đóng cửa mật thất lại, sau đó nhanh chóng cởi bỏ áo choàng, lau hết vết máu xót lại trên sàn, sau khi thấy không còn dấu vết gì mới nhanh chóng nằm lên giường.
Vừa nằm xuống đã nghe thấy một loạt tiếng chân và tiếng nói hỗn loạn bên ngoài phòng, trong đó có nghe thấy tiếng nói của Vu Văn Thanh, “Tả thống lĩnh đại nhân, trong phủ của bổn quan sao có thể có thích khách được chưa?”
Vu Thái Sư, thuộc hạ đuổi theo tên thích khách, theo đến hậu viên phủ của ngài thì không thấy tung tích thích khách đâu, thuộc hạ đoán có thể thích khách đã lẻn trà trộn vào quý phủ, thuộc hạ phụng lệnh hoàng thượng cho dù phải đào ba tấc kinh thành này lên cũng phải tìm cho ra thích khách, mong Thái Sư ngài thông cảm.”
“Thống lĩnh đại nhân đã khăng khăng như vậy, bổn quan cũng không nhúng tay vào nữa, nhưng nếu không có thích khách, mong thống lĩnh đại nhân cho bổn quan một lời giải thích.”
“Thái Sư tha tội, nếu như không có, trên điện Kim Loan (khi lên triều), thuộc hạ nhất định sẽ ở trước mặt thánh thượng tạ lỗi với Thái Sư. Người đâu, mau vào lục soát cho ta.”
Âm thanh vừa dứt, rất nhanh đã xuất hiện giọng nói lo lắng của Hàm Yên, “Đại nhân chờ chút, tiểu thư nhà nô tì dù gì cũng là nữ nhi chưa xuất giá, cũng phải để nô tì thông báo một tiếng đã, tránh hủy mất thanh danh của tiểu thư.”
Tiếng chân hỗn loạn dừng lại, “Điều này cũng phải, do bổn quan sơ xuất rồi, vậy mời tiểu thư ra đây trước, rồi chúng ra vào lục soát.”
Hàm Yên đáp “Đa tạ đại nhân” rồi nhanh chóng mở cửa vào phòng, thấy trong phòng không còn hình bóng của tên áo đen, mới thở ra nhẹ nhõm, đi tới cạnh giường, nhẹ giọng gọi: “Tiểu thư, Ngự Lâm quân Tả thống lĩnh đại nhân tới lục soát thích khách hành thích hoàng thượng, mời tiểu thư nhanh chóng ra ngoài một chút.”
Vu Thức Vy ngồi dậy, choàng lên áo choàng, đi theo Hàm Yên ra ngoài, trên mặt đã thay bằng bộ mặt lim dim vừa tỉnh dậy, đến khi thấy ngoài cửa có nhiều người như vậy, lại vờ như bị dọa mặt trắng bệch, “phụ....phụ thân. Xảy ra chuyện gì vậy?”
Vu Văn Thanh nhìn Vu Thức Vy một cái, có chút bất lực nói: “Không có gì, bây giờ con ở ngoài này chờ một chút, để đại nhân vào lục soát.”
Tả thống lĩnh gật gật đầu, vung tay, “tất cả vào lục soát cho ta.”
Đám người đông như quạ xông vào Phi Vân lầu, đông tây lục soát một trận, cuối cùng tất cả đi ra, trong đó có một tên bẩm báo: “Thưa thống lĩnh đại nhân, không phát hiện ra bất cứ điều gì.”
 

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
258,125
Reaction score
644
Points
278
Chương 12
Nghe thấy tên lính nói vậy, lưng của Vu Văn Thanh thẳng lên vài phần, lộ ra sắc thái uy nghiêm của một Thái Sư nói: “ Thống lĩnh đại nhân soát cũng soát rồi, mặt mũi của phủ Thái Sư ta mất cũng mất rồi, ngươi vẫn còn nghi ngờ bổn quan che dấu thích khách?”
Tả thống lĩnh nghe thấy lời nói của Thái Sư trở nên nghiêm trọng, sắc mặt lập tức thay đổi, đổ oan cho Thái Sư che dấu thích khách, đây là tội lớn. Hắn vội vàng cúi người chắp tay, nơm nớp lo sợ nói: “Thuộc hạ không dám, sự việc xảy ra ngày hôm là thần có lỗi, mạo phạm tới phủ Thái Sư, xin Thái Sư tha tội.”
Vu Văn Thanh phất phất tay áo, thay sang bộ mặt hiền hòa nói, “Đại nhân thân mang trọng trách hoàng thượng giao phó, bổn quan phối hợp còn không kịp, hà tất gì lại làm khó đại nhân.”
Tả thống lĩnh lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, cúi người chắp tay lần nữa, “Thái Sư anh minh, thuộc hạ cảm kích vô cùng.”
Hắn hướng về phía binh lính xua tay, “Còn không mau rút lui khỏi phủ Thái Sư.”
“Rõ, Thống lĩnh đại nhân.” Ngự Lâm quân hỏa tốc rút khỏi phủ Thái Sư, Tả thống lĩnh cáo lỗi vài câu rồi mới rời khỏi.
Thấy người đều đã đi hết rồi, Vu Thức Vy ngáp một cái, mắt như ngấn lệ nhìn về phía Vu Văn Thanh, tỏ vẻ đáng thương nói: “ Phụ thân, nữ nhi......nữ nhi có thể về phòng được chưa?”
Vu Văn Thanh mải nhìn theo Tả thống lĩnh rời khỏi, nghe thấy tiếng nói yếu ớt sau lưng mới nhớ ra Vu Thức Vy còn đứng đó.
Ông ta quay lại, nhìn Vu Thức Vy một cái, vốn dĩ chỉ định liếc qua, nhưng khi nhìn vào đôi mắt long lanh như chứa đầy nước đó của Vu Thức Vy, bỗng ngây ra một lúc.
Dưới ánh trăng sáng vằng vặc, chỉ thấy một thiếu nữ mặc áo trắng đứng đó, thân hình mỏng manh yếu đuối như cành liễu dưới gió, gương mặt xinh đẹp không chút phấn son hiện ra, với ngũ quan tinh tế đẹp đẽ, cặp mắt cong cong, nàng đẹp như hoa lan trong động, như hoa quỳnh dưới trăng mười phần tao nhã, khiến người khác nhận thấy một nét đẹp yên tĩnh, ưu nhã.
Đây.....
Đây chính là đứa con gái thứ mà ông chưa từng gặp qua đây sao?
Trên người nàng toát ra một phong thái tao nhã nhẹ nhàng, vẻ đẹp này, không phải do ngoại hình mà dường như toát ra từ bên trong nàng, làm say động lòng người.
Nàng không giống như mẫu thân Vương Thị của mình, cũng không giống người phụ thân này, nếu để nói giống ai, thì nàng với nhị ca Vu Nhậm Hi cũng có vài nét tương đồng.
Mắt Vu Văn Thanh sáng lên, vụt qua nét tinh anh, việc xảy ra ở Pháp Hoa Tự ông cũng có nghe nói rồi, danh tiết của con gái trưởng đã bị hủy hoàn toàn, chẳng còn tư cách gì để tranh chức Thái Tử phi nữa, hôm nay lại thấy con gái thứ xinh đẹp thanh tú dường này, có lẽ phải sắp xếp tính toán lại một số việc.
Rất nhanh, trên mặt Vu Văn Thanh lộ ra nụ cười từ bi, đi đến cạnh Vu Thức Vy thân thiết vỗ vỗ vai nàng, hiền hậu nói: “ tiểu Vy, hôm nay làm con sợ rồi phải không.”
Tiểu Vy?
Mắt Vu Thức Vy thoáng qua chút châm biếm, ở kiếp trước, bắt đầu từ khi trong miệng ông ta thốt ra câu tiểu Vy, cũng chính là lúc ông ta bắt đầu mưu tính cuộc đời thậm tệ của nàng.
Giai đoạn đó, các vị hoàng tử đang đấu tranh gay gắt, ai cũng có hậu thuẫn của riêng mình, Vu Văn Thanh thì vẫn cứ duy trì quan điểm trung lập, chỉ làm việc theo ý hoàng thượng, được lòng hoàng thượng nhất, nên đã trở thành đối tượng mà các hoàng tử muốn lôi kéo về ủng hộ cho mình.
Con người Vu Văn Thanh trước nay đều rất thận trọng, ông ta rất xem trọng danh lợi quyền, tuyệt đối sẽ đem không danh quyền phía trước của mình ra cá cược, cho nên sau khi quan sát kĩ thế trận xong, sau ba ngày Văn Đế băng hà ông ta mới đột ngột trở mặt ủng hộ, giúp đỡ Thượng Quan Diệp tranh ngai vàng.
Và chính lúc đó, nàng vì giúp Thượng Quan Diệp đăng cơ hoàng đế, đã đem ba nghìn ám quân mà người đó để lại cho nàng đi chiến đấu đẫm máu suốt một ngày trời, vì Thượng Quan Diệp mà nàng đã ám sát tất cả những kẻ cản đường, bao gồm Tam Hoàng tử, Tứ Hoàng tử và tất cả các đại thần phản đối Thượng Quan Diệp lên ngôi vua.
Tiêu diệt hết những kẻ cản đường này xong, nàng vì hắn hai tay đã dính đầy máu tươi, nàng thay hắn cõng hết những lời chửi nhục mạ của thiên hạ, vậy mà vào ngày hắn phế đi danh tước của nàng, chính hắn đã nói với nàng:“một người đàn bà độc ác hai tay dính đầy máu tanh, sao có thể xứng đáng trở thành quốc mẫu.”
Đúng vậy à, đôi bàn tay nhỏ bé của Vu Vinh Hoa, thuần khiết không dấu vết gì, mới xứng đáng trở thành quốc mẫu, còn nàng thì trở thành người phụ nữ độc ác mà ai cũng muốn dẫm chết.
Hơ hơ.....sau này nàng mới từ chỗ Thượng Quan Diệp biết được, hắn đồng ý lấy nàng, một là vì nàng có số mệnh tử vy sẽ trở thành Phượng Lâm thiên hạ, hai là vì sau lưng nàng có sự ủng hộ của hàng chục vạn quân của Hàn gia. Thượng Quan Diệp không những bầy mưu tính kế nàng, hắn còn mưu tính cả người bảo vệ nàng, từng bước từng bước vắt cạn tất cả giá trị mà hắn có thể lợi dụng từ nàng, đáng hận nhất là nàng lại là người cuối cùng biết được việc này......
Vu Văn Thanh thấy Vu Thức Vy không nói gì, tưởng nàng bị chuyện vừa rồi làm khiếp sợ thật, lại nghĩ tới việc xảy ra ngày hôm nay, bất giác thở dài một cái, “tiểu Vy, con về phòng đi, giờ ta sẽ cho người mời đại phu đến xem cho con.”
Vu Thức Vy cuối cùng cũng ngẩng đầu lên , hận ý trong mắt sớm đã được giấu đi, một chút cũng không đọng lại, sắc mặt của nàng phát bạch, miễn cưỡng nở ra nụ cười, “phụ thân, tiểu Vy không sao, giờđã muộn rồi, phụ thân chắc cũng rất vất vả, mời phụ thân mau trở về nghỉ ngơi, ngày mai tiểu Vy sẽ đi tìm đại phu sau.”
Vu Văn Thanh nghĩ một lúc, ngật đầu nói: “cũng được, vậy ta về trước, con cũng nghỉ ngơi sớm đi.”
Ông ta nhìn sang Hàm Yên đứng cạnh Vu Thức Vy một cái, dặn dò: “ngày mai cho nhà bếp sắc cho nhị tiểu thư chút thuốc bổ bồi dưỡng tốt thân thể.”
Hàm Yên cung kính cúi người, vui vẻ đáp: “vâng, lão gia.”
Cho đến khi Vu Văn Thanh đi xa rồi Hàm Yên hưng phấn kéo tay Vu Thức Vy nói, “tiểu thư, người nghe thấy chưa, lão gia nói muốn người bồi dưỡng thân thể đó, cuối cùng lão gia cũng lo lắng cho người rồi.”
Nụ cười trên môi Vu Thức Vy sớm đã bị băng giá thay thế, mặt không chút biểu tình liếc Hàm Yên một cái nói, “ngươi thật sự tưởng rằng ông ấy lo lắng cho ta sao? Ngươi biết không, hôm nay là lần đầu ta và ông ấy gặp mặt nhau.”
Ở kiếp trước, trước năm 15 tuổi, nàng chưa từng gặp qua phụ thân của mình, người phụ thân này cũng không bằng lòng gặp nàng, ông ta cũng không nhớ rằng mình còn có đứa con gái này.
Sự hưng phấn trong mắt Hàm Yên đông cứng lại, “xin lỗi tiểu thư, nô tì....”
“Thôi bỏ đi, lòng người hiểm ác, không phải ai cũng có thể nhìn thấu được, sau này phải cẩn thận hơn.” Vu Thức Vy nói xong cũng là lúc nàng vào đến khuê phòng mình.
Hàm Yên vội vàng đi theo, nhanh chóng khóa cửa lại, đến khi các cửa đều được đóng nghiêm ngặt, thần sắc mới trở nên căng thẳng nói: “tiểu thư, người ban nãy......”
Sau khi Vu Thức Vy uống hết chén trà, mới từ từ đứng dậy, mở cửa mật thất, phát hiện tên áo đen đã hôn mê bất tỉnh. Sắc mặt hắn trắng bệch, má hồng lên một cách bất thường, Vu Thức Vy đưa tay sợ trán hắn, quả nhiên, phát sốt rồi.
Hàm Yên đứng cạnh sợ đến nỗi hai tay bịt chặt miệng, mới ngăn bản thân phát ra âm thanh, cô nhẹ giọng nói một câu, “tiểu thư, làm thế nào bây giờ?”
“Khiêng hắn lên giường.”
“ồ, ồ.” Hàm Yên nhanh chóng cùng Vu Thức Vy đưa tên áo đen lên giường Vu Thức Vy.
“Hàm Yên, đem hòm thuốc của ta tới đây.”
Ở kiếp trước, Thượng Quan Diệp vì cùng bách tính chống lũ lụt, ngâm mình trong nước suốt năm ngày trời, nên mắc phải bệnh nan y. Mỗi khi trở trời bệnh của hắn lại phát tác, rất đau khổ, nàng vì muốn làm giảm bớt nỗi đau của hắn mà đi theo viện trưởng thái y viện Lư thái y học y gần hai năm trời. Vốn nghĩ rằng ngu ngốc như nàng sẽ chẳng học được gì, không ngờ rằng, nàng cực kì nỗ lực, học được gần hai năm, 10 phần bản lĩnh của Lư thái y cũng đã học được 8,9 phần, ngay cả Lư thái y cũng khen nàng có thể đi hành y được rồi.
“Tiểu thư, hòm thuốc đây.”
Hàm Yên làm dứt đoạn dòng hồi tưởng của nàng, đưa qua một hòm đã được chuẩn bị đầy đủ các loại thuốc chữa thương.
Vu Thức Vy mở hòm thuốc ra, thủ pháp thành thạo lấy ra vò rượu cồn, dao con, và thuốc trị thương, nàng nhìn tên áo đen đang hôn mê một lúc, hơi trầm giọng nói: “Hàm Yên, lên giường, giữ chặt hắn lại, chút nữa khi rút mũi tên ra có khả năng hắn sẽ tỉnh lại.”
Hàm Yên có chút sợ hãi, “tiểu thư, nô tì..... nô tì không dám.”
“ Mọi thứ đã có ta, mau đi.”
Mỗi lần nghe thấy bốn chữ ‘mọi thứ có ta’, Hàm Yên trở nên rất bình tĩnh, dường như có người che ô bảo hộ, khiến cô chẳng sợ giông tố.
Hít thở sâu một cái, Hàm Yên gật đầu, sau đó quả quyết cởi giầy trèo lên giường, giữ chặt tên áo đen, “tiểu thư, nô tì chuẩn bị xong rồi.”
Vu Thức Vy bên này đã hơ nóng dao con, đồng thời nhét một mảnh vải vào mồm tên áo đen, phòng chút nữa hắn vì đau mà phát ra tiếng động.
Mọi thứ chuẩn bị xong, Vu Thức Vy ổn định lại tinh thần, sau đó một tay nắm chặt nửa đầu mũi tên, mắt vụt qua tia sáng, dùng lực một cái, nhanh gọn chính xác rút ra mũi tên cắm sâu trên ngực tên áo đen xuống.
“Phụt” một tiếng, máu tươi từ miệng vết thương trào ra, bắn đầy mặt Vu Thức Vy.
Mà tên áo đen lúc này cũng dần dần tỉnh lại vì đau, trợn tròn mắt, ngậm chặt mảnh vải trong miệng rên lên một tiếng, mặt hắn vì quá đau mà méo mó hết cả lại, trông rất hung ác đáng sợ.
Hàm Yên bị dọa đến tuột tay, xuýt chút thì ngã xuống, may mà có Vu Thức Vy nhanh tay đỡ cô một cái, “ngươi đi xuống đi.”
Nói xong, liền nhanh chóng giúp tên áo đen xử lý vết thương, cũng may đầu mũi tên không đâm vào giữa tim, lệch đi vài phân, coi như giữ được tính mạng.
 

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
258,125
Reaction score
644
Points
278
Chương 13
Một đêm không ngủ.
Vu Thức Vy vì cứu tên hắc y nhân mà bận rộn cả đêm, cho đến khi trời gần sáng hắc y nhân hạ sốt mới cảm thấy yên tâm, sau khi cùng Hàm Yên đưa tên hắc y nhân vào trong mật thất, liền nằm xuống, định nghỉ ngơi một lát.
Ai ngờ nằm chưa được một canh giờ, liền có tiếng gõ cửa phòng, bên ngoài truyền đến âm thanh vô cùng vội vàng của Điểm Thúy, “Tiểu thư, đại phu nhân mời tiểu thư đến Vinh Hoa viện.”
Vu Thức Vy mở mắt ra, từ từ ngồi dậy, giữa hai hàng lông mày hiện lên một tầng hàn khí, “Có thể nói cho ta biết là có chuyện gì không?”
Điểm Thúy ở bên ngoài cung kính nói: “Nghe Hồng Lăng bên viện của tứ di nương nói, là bát vương tử đã đến phủ, hình như là muốn điều tra chuyện gì đó.”
Chuyện gì?
Ngoài chuyện của Vu Vinh Hoa, còn có thể là chuyện gì?
Ánh mắt có chút đỏ lên của Vu Thức Vy lóe qua một luồng sát khí, nàng thật muốn xem thử, kiếp này hắn và nàng, ai thắng ai bại! Nhìn xung quanh căn phòng một lượt, sau khi xác định không còn bất kỳ dấu vết của hắc y nhân, mới từ từ đáp lại, “Ta đến ngay.”
Nàng thay một bộ y phục, lại cố ý trang điểm một hồi, mới theo Điểm Thúy đến Vinh Hoa viện, để Hàm Yên lại chăm sóc tên hắc y nhân kia.
Mà lúc này trong Vinh Hoa viện, không khí nặng nề và khẩn trương.

Thượng Quan Diệp mặc bộ lân bào màu đen, sắc mặt lạnh lùng ngồi phía trên, đại phu nhân Đường Thị Vu Vinh Hoa theo thứ tự ngồi một bên, sắc mặt vô cùng ảm đạm, đứng phía sau họ là mấy vị phu nhân trong phủ và hai người con thứ, sắc mặc ai nấy đều khác thường.
Bên dưới, Vu Vinh Nhược là Vu Vinh Mỹ đang quỳ gối, cả hai đều mơ hồ, không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà hoàng tử lại cho họ quỳ.
Sau khi Đường Thị nhận được ánh mắt đồng ý của Thượng Quan Diệp, đột nhiên mở miệng dõng dạc nói: “Vinh Nhược, Vinh Mỹ, ta hỏi hai ngươi, hôm qua đại tỷ của các người đột nhiên có hành vi bất thường, có phải do hai người hãm hại không?”
Vu Vinh Nhược và Vu Vinh Mỹ cùng kinh ngạc, sắc mặt liền biến đổi.
“Mẫu thân, sao lại có thể như vậy chứ? Nữ nhi không thể nào làm ra chuyện hãm hại đại tỷ được.” Vu Vinh Mỹ khẳng định đáp.
Tứ di nương Triệu Thị phía sau Đường Thị cũng vội vàng hòa giải nói: “Đúng thế, phu nhân, tứ tiểu thư vẫn luôn rất kính trọng đại tiểu thư, lấy đại tiểu thư làm tấm gương cho mình, tại sao lại có thể hãm hại đại tiểu thư được chứ?”
Sau khi Đường Thị nghe xong đưa ánh mắt nhìn khuôn mặt Vu Vinh Mỹ một hồi, trong ánh mắt lóe qua một tia sáng, người thứ nữ này có bình thường khoa trương hống hách, đầu óc đơn giản, có việc gì cũng hiện lên trên mặt, căn bản không thể nào làm ra thủ đoạn tà ác tinh diệu như vậy được, ngược lại...
Bà ta nhìn một hồi tứ di nương Triệu Thị, Triệu Thị này một trai một gái đều là con thứ, nói không chừng đang tính toán cho hai người con của bà ta, nhưng thủ đoạn này thật sự bỉ ổi ác độc, nếu thật sự là như vậy, Đường Thị chắc chắn sẽ không tha cho bà ta.
Triệu Thị bị Đường Thị nhìn đến nổi run cả người, hoảng hốt, “Phu nhân, chẳng lẽ người đang nghi ngờ ta? Nghi ngờ ta hãm hại đại tiểu thư, vì để tính toán cho hai đứa con của mình? Phu nhân, tiện thiếp hiểu rõ lòng thương của người đối với đại tiểu thư, bởi vì tiện thiếp cũng là một người mẫu thân, hành vi ác độc như vậy tiện thiếp không thể nào làm ra được.”
Bà ta rất tự tin nói, chỉ thiếu mỗi chỉ thiên thề độc thôi.
Ánh mắt của Đường Thị trầm ngâm, sau đó đưa mắt nhìn về phía Vu Vinh Nhược đang quỳ gối, thấy sắc mặt cô ta trắng bệch như giấy, bị dọa đến run cả người, ánh mắt lộ ra vẻ buồn chán, trầm giọng nói: Vinh Nhược, có phải con hãm hại đại tỷ không?”
Ánh mắt Vu Vinh Nhược run rẩy, nhìn về phía Đường Thị, một đôi mắt lấp lánh đã tràn ngập nước mắt, ôn nhu giải thích nói: “Mẫu thân, nữ nhi không dám.”
Lúc này thân làm người bị hại Vu Vinh Hoa cũng không nhịn được nói giúp cho Vu Vinh Nhược, “Đúng đó mẫu thân, nữ nhi hiểu rõ tam muội, muội ấy không thể nào hại con được.”
Tính cách của Vu Vinh Nhược, Vu Vinh Hoa vẫn luôn hiểu rõ, trước giờ chỉ có cô ta tranh giành của muội ấy, muội ấy vốn dĩ không có cái gan này.
Đường Thị nghe vậy gật gật đầu, lại chăm chú nhìn Vu Vinh Nhược một cái, người thứ nữ này trước giờ nhát gan vô dụng, việc gì cũng muốn trốn tránh, cho dù cho cô ta ăn gan hùm mật gấu, cô ta cũng không dám làm như vậy.
Vậy thì, người hôm đó đi Pháp Hoa Tự lại ở gần Hoa Nhi nhất chỉ còn lại một người là Vu Thức Vy.
Đối với người thứ nữ này, bà ta cũng không hiểu rõ, thậm chí nàng lớn như vậy rồi mà bà ta chưa gặp mặt được mấy lần, chỉ là có vài lần vô tình từ miệng của Lý Ma Ma nghe được chút chuyện liên quan đến nàng mà thôi, đại loại như là bị đánh đến thừa sống thiếu chết. Vừa nghĩ đến Vu Thức Vy, Đường Thị nhìn ra ngoài viện, sau đó hỏi ngũ di nương Vương Thị đang đứng phía sau: “Vương Thị, Thức Vy đâu?”
Vương Thị cung kính, trong mắt hiện lên một tia oán hận, nhẹ giọng đáp: “Bẩm phu nhân, Tiện thiếp chưa từng...”
‘gặp qua’ hai từ này còn chưa kịp nói ra, liền nghe thấy bên ngoài có một âm thanh nhẹ nhàng truyền đến, “Mẫu thân, Thức Vy đến rồi.”
Trong lúc đó, một vị thiếu nữ mặc một chiếc váy lụa màu hồng, bên ngoài khoác một chiếc áo màu xanh xuất hiện ở phía bên kia của viện, sắc mặt của nàng hiện lên vẻ khẩn trương, bước chân cũng vô cùng gấp gáp, giống như đang bận rộn mà vội vàng chạy đến đây. Đến gần mới phát hiện trên mặt nàng được trang điểm rất đậm, đôi môi đỏ được tô dày đến nỗi như hai cây lạp xưởng, căn bản không thể nhìn ra dung nhan của nàng.
Mọi người chỉ cảm thấy sáng chói trước mặt, dường như nhìn thấy một hộp màu đầy màu sắc đi đến, còn đem theo một mùi thơm nồng nặc khiến cho mọi người đau hết cả đầu.
Vu Thức Vy vội vàng chạy đến tiền đường, tựa như mới phát hiện được sự có mặt của Thượng Quan Diệp và các vị phu nhân, nhất thời dường như bị hoảng sợ, sắc mặt khẩn trương cũng biến thành lo sợ, vội vàng bái kiến Thượng Quan Diệp đang ngồi ở phía trên, “Thần nữ Vu Thức Vy bái kiến bát hoàng tử điện hạ.”
Nói xong nàng lại bái kiến Đường Thị, “Thức Vy bái kiến mẫu thân.”
Nhìn thấy nàng hành lễ chu đáo, sắc mặt của Đường Thị thu lại, uy nghiêm nói: “Thức Vy, chuyện hôm qua, có phải ngươi hãm hại đại tỷ của ngươi, làm đại tỷ của ngươi mất mặt trước mọi người không?”
Nghe vậy, Vu Thức Vy hung hăng ngẩng đầu lên, chạm vào đôi mắt sắc bén thăm dò của Đường Thị, bị ‘dọa’ đến nỗi toàn thân run rẩy, “Mẫu thân...Thức Vy... Thức Vy không có.”
“Không có?” Đường Thị nhìn chằm chằm vào mắt nàng, nhìn thấy thần sắc vừa chân thành vừa lo sợ của nàng, bên trong không có nửa lời dối trá và chột dạ, không khỏi hoài nghi, chẳng lẽ quả thực không liên quan đến cô ta?
Nhưng vào lúc này, Thượng Quan Diệp ngồi phía trên đột nhiên mở miệng, nói với ba người Vu Thức Vy, Vu Vinh Mỹ và Vu Vinh Nhược: “Đem vật tùy thân mà hôm qua các người mang theo giao ra đây, khăn tay, túi thơm, thậm chí là y phục các người mặc hôm qua.”
Đường Thị bất giác nhìn Thượng Quan Diệp một cách thâm sâu, sau đó nói: “Điện hạ nói rất đúng, còn không mau giao ra đây.”
Thấy vậy, tam di nương Chân Thị nhỏ giọng dặn dò tỳ nữ tùy thân Hằng Vũ của Vu Vinh Nhược, “Hằng Vũ, đi lấy y phục và vật tùy thân hôm qua của Tam tiểu thư mang qua đây.”
Tứ di nương cũng dặn dò tỳ nữ tùy thân Tiểu Đào của Vu Vinh Mỹ: “Ngươi cũng đi lấy đi.”
Hai tên nha đầu sau khi nghe xong, liền nhanh chóng rời đi, còn Vu Thức Vy cũng căn dặn Điểm Thúy đứng ngoài cửa cách đó không xa, để cô ta mang đồ của nàng đến.
Một lát sau, ba tên nha đầu đều nhanh chóng mang đồ đến, giao đến bàn bát tiên ở bên cạnh Thượng Quan Diệp.
Thượng Quan Diệp lạnh lùng nhìn quét qua ba người Vu Thức Vy, sau đó căn dặn tên hắc y nữ tử vẫn luôn đứng yên ở phía sau, “Ngưng Hương, ngươi đi xem thử.”
Tên nữ tử đó thân hình cứng ngắc, một miếng vải xanh buộc sau đầu, lông màu mảnh mai ánh mắt lạnh lùng, có một tư thái anh hùng hào sảng. Cô ta nghe thấy sự căn dặn của Thượng Quan Diệp, liền đi đến trước bàn bát tiên, cầm lên vật tùy thân ở trên bàn của Vu Thức Vy và hai người kia, để lên mũi, từ từ ngửi.
Vu Thức Vy nâng tầm mắt lên, tựa như vô ý nhìn vào hắc y nữ tử kia, sau đó cúi đầu, che đi sự tức giận đang dâng lên trong mắt, âm thầm cắn răng, Cố Ngưng Hương! Nữ hộ vệ đắc lực bên cạnh Thượng Quan Diệp, thân thủ vô cùng cao, có tay nghề cao trong việc điều chế hương thơm.
Kiếp trước chính cô ta đã điều chế ra một loại hương là trường sinh hương, dâng cho Văn đế, sau khi Văn đế ngửi được một thời gian liền không cách nào rời xa nó, nửa năm sau đó, cơ thể hoàng thượng trước giờ vẫn luôn cường tráng đột nhiên lâm bệnh nặng. Đợi đến khi thái y chữa trị, bệnh đã thâm nhập vào xương cốt, không còn thuốc chữa. Còn nàng, cũng là sau khi Thượng Quan Diệp đăng cơ mới biết chuyện này, nữ tử này có thể nói là một thanh kiếm sắc bén nhất của Thượng Quan Diệp.
Bản thân nàng cũng có thâm thù đại hận với tên Cố Ngưng Hương này! Kiếp trước chính là do cô ta, vì để lấy lòng Vu Vinh Hoa, điên cuồng lấy kiếm chặt đứt tứ chi của nàng, còn mình một bước trở thành Hương Tần.
Lúc đó,cô ta thân là hộ vệ của Thượng Quan Diệp, đã nhiều lần không nể mặt nàng. nàng cũng là vô tình biết được Cố Ngưng Hương thích Thượng Quan Diệp nên mới tìm cớ làm khó nàng, cũng không ít lần làm khó Vu Vinh Hoa khi vừa mới nhập cung, sau đó thấy Vu Vinh Hoa đắc thế, liền thuận gió đẩy thuyền, dựa dẫm vào Vu Vinh Hoa. Nhưng nghe nói kết cục của cô ta vô cùng thê thảm, chết không có chỗ chôn thây.
Hưm! Loại người như Vu Vinh Hoa tâm địa ác độc, lại hay thù dai, thứ nữ như nàng chưa từng làm điều gì có lỗi với cô ta, nhưng cô ta lại muốn làm nàng thành heo để rửa hận, huống hồ gì là ả Cố Ngưng Hương đã từng làm khó và làm xấu mặt cô ta chứ.
 

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
258,125
Reaction score
644
Points
278
Chương 14
Nghĩ đến những chuyện đã qua, Vu Thức Vy nhịn không được tự cười nhạo mình, cười bản thân lúc đó thật giống như những gì Thượng Quan Diệp nói, ngu xuẩn đến nỗi hết thuốc chữa.
Nàng lấy lại bình tĩnh, che giấu đi nỗi hận trong đáy mắt, đổi thành vẻ sợ hãi, đôi mắt to nhìn lướt qua Cố Ngưng Hương, sau đó vừa có ý vừa vô ý nhìn vào mẹ đẻ Vương Thị đứng phía sau Đường Thị ánh mắt lộ vẻ đang cười trên nỗi đau của người khác.
Chỉ thấy trên mặt Vương Thị không có biểu cảm gì, nhưng đôi mắt đó không ngừng nhìn vào Vu Thức Vy, ngoài cười trên nỗi đau của người khác ra, còn có vẻ thâm độc hiểm ác, ánh mắt đó dường như muốn nói, Vu Thức Vy, hôm nay ngươi chết chắc rồi.
Ha... Chết chắc rồi sao?
Đợi lúc nữa không biết ai sẽ chết chắc.
Vu Thức Vy nhìn về phía Vương Thị nở ra một nụ cười nhạt chứa đựng nhiều hàm ý, ánh mắt như một cái giếng cạn lướt qua khuôn mặt ả, sau đó lại đi xuống dưới, hai hàng lông mi che đi sự khinh bỉ trong đáy mắt của nàng.
Vương Thị bị ánh mắt này của nàng làm cho lạnh cả sống lưng, dường như cảm giác đi qua quỷ môn quan ngày hôm đó lại lần nữa xuất hiện, tại sao ả ta đột nhiên lại cảm thấy chuyện đại tiểu thư bị gài bẫy, là do Vu Thức Vy làm?
Trên tiền đường, Cố Ngưng Hương đã ngửi hết một lượt các vật dụng, cuối cùng cầm lên một chiếc khăn tay ở trên có thêu hoa mai năm cánh xoay người, đi đến trước mặt mọi người.
Ánh mắt lạnh lùng của ả quét qua ba người Vu Thức Vy, giơ khăn lên nói: “Chiếc khăn này là của ai?”
Vu Vinh Mỹ ánh mắt lóe lên, hoảng hốt nói: “Không phải của tôi.”
Vu Vinh Nhược cũng nhỏ giọng nói một câu, “Cũng không phải của tôi.”
Lúc này, ánh mắt của tất cả mọi người đều dồn về phía Vu Thức Vy, nếu đã không phải hai người họ, vậy thì tất nhiên là của Vu Thức Vy, mà Vu Thức Vy lại lộ ra một vẻ biểu cảm mơ hồ, “Chiếc khăn này có vấn đề gì sao?”
“Hoa” một cái, giây tiếp theo, chiếc khăn đó hung hăng rơi trên khuôn mặt được trang điểm đậm của Vu Thức Vy, giữa hai hàng lông mày của Cố Ngưng Hương hiện lên vẻ thông minh khó lường, chắc như đinh đóng cột nói: “Ngươi chính là người đã gài bẫy Vu đại tiểu thư.”
Bên trong sảnh hoa được một phen choáng váng, ánh mắt của mọi người lần nữa lại dồn về khuôn mặt của Vu Thức Vy, đều dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn vào Vu Thức Vy.
Vu Thức Vy nắm lấy khăn tay kéo xuống, kinh hãi nhìn Cố Ngưng Hương, sau đó nhìn qua tất cả mọi người, vội vàng nói: “Không phải tôi.”
“Không phải ngươi?” Cố Ngưng Hương nhếch khóe môi đỏ lên, sau đó ánh mắt như dao nhìn vào khuôn mặt của Vu Thức Vy, “Vậy Vu nhị tiểu thư tiểu thư có thể giải thích phấn hoa linh lan trên chiếc khăn tay từ đâu mà có không?”
Phấn hoa linh lan?
Mọi người nhìn nhau, nhìn qua nhìn lại, đều không biết tại sao, chỉ có sắc mặt của ngũ di nương Vương Thị thay đổi mà thôi.
Cố Ngưng Hương nói tiếp: “Vu đại tiểu thư chính là vì độc mê tình này, mới làm ra những hành vi bất thường ở Pháp Hoa Tự, có thể làm ra loại độc mê tình này chỉ có ba thứ, thứ nhất là linh lan kết hợp với trầm hương làm cho người ta sinh ra ảo giác, sau đó hoa lai sinh tương khắc với hai thứ này, lại sinh ra loại độc thứ hai, đó chính là độc mê tình, người trúng độc sẽ có hành vi khác với người bình thường, giống như hành vi ngày hôm qua của đại tiểu thư.”
Ngưng một hồi cô ta lại tiếp tục nói: “loại cuối cùng cũng chính là loại lợi hại nhất, phấn hoa huyết quan âm, có thể giải bách độc, có thể trong thời gian một chum trà, xóa sạch sẽ toàn bộ dấu vết mà độc mê tình để lại trên cơ thể người, cho dù là Đại La Kim Tiên, cũng không thể nào phát hiện được. Hư, Vu nhị tiểu thư, thật sự là một thủ đoạn tốt, không ngờ trong phủ thái sư lại có một cao thủ điều chế mùi hương tuyệt thế như vậy.”
“Ôi” Mọi người mở to mắt, lại hít một hơi lạnh, nếu quả thực như vậy, thật sự đúng là thủ đoạn cao minh, không, không chỉ có cao minh, thực sự là không chút dấu vết, tinh diệu tuyệt thế.
Nghĩ đến người này đang ẩn giấu bên cạnh mình, mọi người đều cảm thấy toàn thân nổi da gà, thật là lo sợ.
Nhưng, rất nhanh trong lòng mọi người lại nghĩ, Vu Thức Vy chẳng qua chỉ là một thiếu nữ mười lăm tuổi, lại luôn ở trong hậu viện bị Vương Thị ngược đãi, sao lại biết nhiều như vậy chứ?
Lúc này, ánh mắt mọi người nhìn Vu Thức Vy thật giả bất định, bán tín bán nghi.
Thượng Quan Diệp cũng dùng ánh mắt sắc bén nhìn vào ánh mắt của Vu Thức Vy, quan sát phản ứng của nàng, thử thăm dò xem có tìm thấy điều gì trong đôi mắt ủy khuất kia không, cho dù là một chút, hắn liền có thể biết được có phải là nàng hay không. Sau đó hắn liền thất vọng, ánh mắt của Vu Thức Vy từ đầu tới cuối không có nửa phần chột dạ, ngược lại, toàn là vẻ ủy khuất.
Lúc này, Vu Vinh Hoa đứng dậy, đi đến trước mặt Vu Thức Vy, ánh mắt chao đảo bất định, “Nhị muội, thật sự là muội sao?”
Đôi mắt to của Vu Thức Vy đã chứa đầy nước mắt, nhìn Vu Vinh Hoa, lắc đầu tỏ vẻ tội nghiệp nói: “Đại tỷ, không phải muội, thật sự không phải muội, những gì cô ta nói, muội thật sự không biết mà.”
Nghe vậy, ánh mắt Vu Vinh Hoa trở nên trầm ngâm, “Vậy muội làm sao giải thích phấn hương linh lan trên khăn tay của muội?”
“Là... Là...” Vu Thức Vy lau lau nước mắt, sau đó từ từ đưa mắt nhìn về phía các di di nương đang đứng sau Đường Thị, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt của La Thị đầu tiên, nhìn thấy sự hoảng sợ khó phát hiện trong đáy mắt của cô ta, liền âm thầm làm ra một ánh mắt yên tâm cho cô ta, sau đó lại dời tầm mắt đến khuôn mặt của tứ di nương Triệu Thị.
Lông mày của tứ di nương Triệu Thị nháy một cái, tức giận liếc qua Vu Thức Vy, phẫn nộ nói: “Nhị nha đầu ngươi nhìn ta làm cái gì? Nói cho ngươi biết, đừng mơ có thể hất thau nước bẩn vào người của ta.”
Khuôn mặt Vu Thức Vy hiện lên một nụ cười, nói thầm trong lòng: Yên tâm, chuyện đang đợi ngươi vẫn còn ở phía trước.
Cuối cùng ánh mắt nàng dừng lại trên khuôn mặt của Vương Thị, một đôi mắt đẫm lệ chớp chớp, cắn chặt môi, không nói nữa, bộ dạng như là đang che giấu điều gì đó.
Vương Thị nhìn thấy Vu Thức Vy nhìn chăm chăm bà ta như vậy, lúc này tim đập thình thịch, lập tức thu lại vẻ cười trên nỗi đau của người khác lại, một luồng dự cảm không lành ngập tràn trong đầu, trong lòng nghĩ, Vu Thức Vy như vậy là có ý gì?
Mọi người cũng theo tầm mắt của Vu Thức Vy nhìn về phía Vương Thị, thấy ánh mắt ngây ngô của Vương Thị, liền bắt đầu nghi ngờ điều gì đó.
Đường Thị thấp giọng nói: “Vương Thị, ngươi quỳ xuống.”
Sắc mặt Vương Thị liền thay đổi, nhanh chóng đi đến tiền đường bên dưới quỳ xuống, không dám mạo muội nói chuyện.
Đường Thị lại nhìn về phía Vu Thức Vy, “Nhị nha đầu, lúc nãy ngươi muốn nói gì? Cứ nói ra.”
Thanh âm bà ta lạnh lùng nhưng rất uy nghiêm, hình thành một luồng khí lạnh có cảm giác áp bức, làm mọi người cảm thấy lo sợ trong lòng, uy phong nữ chủ nhân của nhà này không cần nói ai cũng có thể hiểu rõ.
Vu Thức Vy cũng cảm thấy được áp lực bức bách đó, tuy trong lòng không có nửa phần sợ hãi, nhưng trên mặt lại không thể không tỏ ra vẻ sợ sệt, vội vàng mở miệng, “ Hồi mẫu thân, chiếc khăn của nữ nhi kỳ thực không phải là của nữ nhi, là... là...do ngũ di nương làm rơi trong viện của nữ nhi, nữ nhi chưa từng nhìn thấy chiếc khăn nào đẹp đến như vậy, liền nổi lòng ham muốn muốn giữ lại bên mình. Hôm qua đi đến Pháp Hoa Tự, nữ nhi cố ý mang theo chiếc khăn này, như vậy nữ nhi sẽ cảm thấy giống như có mẫu thân ruột ở bên cạnh, chuyện gì cũng không còn lo sợ, nhưng không ngờ...”
Nàng vừa nói vừa rơi đầy nước mắt trên khuôn mặt, những giọt nước mắt đó làm mờ đi lớp trang điểm của nàng, phấn son ngưng tụ lại với nhau, càng thêm khó coi.
Nhưng lúc này không một ai để ý đến lớp trang điểm của nàng, mà đang chìm đắm trong sự đau khổ và bi thương mà nàng thêu dệt ra, một đứa con gái muốn có chiếc khăn của mẫu thân mình, chỉ có trộm mới có được, nghe thấy vậy khiến người ta cảm thấy khó chịu trong lòng.
Vu Thức Vy từ nhỏ đã chịu sự ngược đãi của Vương Thị, Thượng Quan Diệp không hề biết, nhưng những người trong phủ đều biết rất rõ, Vu Thức Vy nói như vậy, độ tin cậy cũng rất cao.
Nếu đúng như lời nàng nói, vậy người có tâm địa ác độc đó chính là Vương Thị rồi.
Ánh mắt của mọi người lại đổ dồn về phía Vương Thị, tứ di nương vẫn luôn không sợ làm lớn chuyện liền cười nhạo châm biếm nói: “Ôi, trên thế gian này, quả thực loại người gì cũng có, hư...”
Sắc mặt Vương Thị lúc tái lúc trắng, trong lòng cảm thấy vô cùng phẫn nộ, hung hăng nhìn về phía Vu Thức Vy, giọng sắc xảo nói: “Tiện nhân, ngươi dám vu khống ta?”
Ánh mắt bà ta như mãnh thú, nhìn chằm chằm vào người của Vu Thức Vy, nếu không phải có nhiều người ở đây, bà ta nhất định sẽ nhảy qua dốc hết sức mà giáo huấn Vu Thức Vy một trận.
“Tiện nhân?” Thượng Quan Diệp ngồi phía trên nghe thấy những lời của Vương Thị liền nhướn mày lên, có chút kinh ngạc nhìn Vương Thị, lại nhìn về phía Vu Thức Vy nước mắt không ngừng rơi xuống, lạnh lùng nói: “Cô Ta không phải con ruột của bà sao?” Trên đời này làm gì có mẫu thân ruột nào gọi nữ nhi của mình là tiện nhân chứ?
Vương Thị biết mình nhất thời kích động nói lỡ lời, trong lòng lại thêm rối bời, ác cảm đối với Vu Thức Vy lại tăng thêm vài phần, vội vàng thỉnh tội, “Điện hạ thứ tội, tiện thiếp lỡ lời.”
Bà ta bình tĩnh trở lại, dường như đã quyết định gì đó, ánh mắt lóe qua một tía sắc bén, thấp giọng nói: “Điện hạ, chiếc khăn đó không phải của tiện thiếp, là nó vu khống cho tiện thiếp, là nó hãm hại đại tiểu thư, chính là do nó làm.”
 

Bình luận facebook

Top Bottom