phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,615
Reaction score
315
Points
83
chương 88
Âm thanh rúng động đến mức cái bàn cũng rung lên khiến động tác của Vu Thức Vy và Hàn Giang Nguyệt dừng lại, cả hai cùng nhìn về phía cửa.

Chỉ thấy Thượng Quan Cửu U cả người y phục đen đang giận dữ đứng ở đó, khuôn mặt lạnh lẽo bất thường khiến người ta sợ hãi, ánh mắt sắc bén tựa dao như muốn chém chết Hàn Giang Nguyệt và Vu Thức Vy vậy.

Ngoài đầu hành lang, Lưu ma ma đang đứng ở nơi không xa. Vừa nghe thấy tiếng động lớn kia, bà liền chạy đến. Nhìn thấy Thượng Quan Cửu U thì chạy ngay vào trong phòng, cạch một tiếng, đóng cửa thật kĩ lại.

Trong phòng, Vu Thức Vy đã đẩy Hàn Giang Nguyệt ra từ lâu, nhanh nhẹn dùng khăn trải bàn bằng lụa quấn quanh người, dưới đáy mắt nàng có sự lạnh lùng trước nay chưa từng có.

Hàn Giang Nguyệt chỉnh lại y phục của mình, không hề có vẻ ngượng ngùng khi bị bắt gặp. Y mặt không đỏ hơi thở không loạn, vẻ mặt không vui nhìn Thượng Quan Cửu U: “Gà trống cháy lông? Sao ngươi lại ở đây?”

“Ngươi nói cái gì?” Thượng Quan Cửu U cao giọng, đi lên vài bước giận dữ nói: “Hàn Giang Nguyệt, nếu bổn vương không đến, vậy chẳng phải ngươi đã được lợi rồi sao?”

Đáng chết! Sáng nay hắn nghe nói đến tình hình của Vân Hương Lầu đã muốn đến xem rốt cuộc Vu Thức Vy muốn giở trò gì. Không ngờ vừa đến ngoài cửa đã nghe thấy những âm thanh không ổn kia. Khốn kiếp! Cũng may là hắn đến, nếu không thì tên cầm thú Hàn Giang Nguyệt chẳng phải đã khiến Vu Thức Vy...

Nghĩ mãi nghĩ mãi, ánh mắt Thượng Quan Cửu U rơi vào Vu Thức Vy đang đứng quay lưng về phía hắn. Vừa rồi khi mở cửa, hắn thật sự thấy ngây người. Hắn không ngờ một người lạnh lùng băng giá như nàng lại có thể bị một nam nhân khác đè dưới thân, còn để lộ ra vẻ mặt vừa xấu hổ vừa buồn bực như thế. Tuy hắn biết nàng không hề tình nguyện cùng tên kia, nhưng hắn vẫn thấy tức giận. Tựa như thứ quan trọng nhất của hắn bị người khác cướp đi mất vậy.

Thứ quý trọng nhất?

Suy nghĩ này khiến Thượng Quan Cửu U ngây người, từ khi nào nàng ấy trở thành thứ quan trọng nhất của hắn? Thật nực cười, hắn chỉ là không chịu được khi nhìn thấy thứ dơ bẩn thôi. Đúng, chính là như vậy.

Hai tay Hàn Giang Nguyệt khoanh trước ngực, có chút buồn cười nhìn sắc mặt lúc này lúc khác của Thượng Quan Cửu U, khinh khỉnh nói: “Thượng Quan Cửu U, ta có được lợi hay không liên quan gì đến ngươi? Ngươi làm hỏng chuyện tốt của ta mà còn có mặt mũi ở đây truy hỏi bổn vương?”

“Chuyện tốt? Hừ... Hàn Giang Nguyệt, rõ ràng Vu Thức Vy không hề muốn, là ngươi ép buộc!” Thượng Quan Cửu U lạnh lùng buộc tội.

Hàn Giang Nguyệt không cho là đúng, đưa tay kéo Vu Thức Vy vào lòng, khoe khoang nhìn Thượng Quan Cửu U nói: “Đây là chuyện của ta và Vy Nhi, ngươi có tư cách gì can thiệp?”

“Ngươi...” Thượng Quan Cửu U nghẹn lời không nói ra được gì, chỉ tay về phía Vu Thức Vy nói: “Vu Thức Vy, không ngờ nàng lại là hạng nữ nhân thế này. Trước mặt bổn vương thì làm ra vẻ thanh cao lạnh lùng, ở trước mặt nam nhân khác thì lại lẳng lơ đưa đẩy như vậy. Thật khiến bổn vương ghê tởm.”

Vừa dứt lời, Hàn Giang Nguyệt đã xông đến đấm vào mặt Thượng Quan Cửu U một đấm rồi nói: “Thượng Quan Cửu U, Vy Nhi là nữ tử tốt đẹp nhất trên đời này, ta không cho phép ngươi nói lời không hay về nàng ấy!”

Thượng Quan Cửu U cũng trả lại cho Hàn Giang Nguyệt một đấm: “Người khiến nàng ta chịu cái tiếng này chính là ngươi! Ngươi có tư cách gì nói chuyện? Hàn Giang Nguyệt, sau này tốt nhất ngươi cách xa nàng ta một chút đi.”

Hàn Giang Nguyệt nắm lấy cổ áo Thượng Quan Cửu U, trầm giọng: “Người nên cút đi chính là ngươi. Nàng ấy là nữ nhân của ta, không đến lượt ngươi nói nhăng nói cuội.”

Nói rồi hai người tựa như trẻ con xông vào nhau, ngươi một đấm ta một đấm, đánh nhau loạn xạ.

“Đủ rồi.”

Vu Thức Vy vẫn luôn quay lưng về phía họ thật sự không chịu nổi nữa, hét lên một tiếng rồi mở cửa ra khỏi phòng.

Cuối cùng Thượng Quan Cửu U lại đấm thêm một đấm vào mặt Hàn Giang Nguyệt, dùng vẻ thắng lợi nói: “Hàn Giang Nguyệt, bổn vương nói rồi, sẽ không để ngươi cưới được Vu Thức Vy đâu. Ngươi cho rằng vì sao hoàng thượng mãi không ban hôn cho ngươi?”

Hàn Giang Nguyệt đẩy Thượng Quan Cửu U ra, đá một đá vào người hắn: “Vậy chúng ta cứ đợi mà xem.”

Sau khi ra khỏi phòng, Hàn Giang Nguyệt mới phát hiện Vân Hương Lầu đã đứng đầy người. Sảnh ở bên dưới hay là bốn phía của ba tầng lầu đều đầy người qua lại. Tất cả mọi người đều đều chờ đợi sự xuất hiện của mỹ nhân tuyệt thế trong lời đồn.

Ánh mắt y tìm một vòng khắp lầu hai và lầu ba mới cuối cùng tìm được Vu Thức Vy không quá bắt mắt trong biển người. Nàng cố tình hóa trang một phen, ai nhìn vào cũng chỉ tưởng là tiểu công tử của nhà nào đó.

Hàn Giang Nguyệt vượt qua biển người đi về phía nàng. Sau khi đến sau lưng nàng, y nói nhỏ vào tai nàng: “Thượng Quan Diệp đã đến, đang ở phòng kia.”

Nói rồi y chỉ về vào một gian phòng lầu hai cho Vu Thức Vy nhìn.

Vu Thức Vy quay đầu lại lạnh lùng nhìn Hàn Giang Nguyệt một cái, nhàn nhạt nói: “Trước giờ ta chưa từng nghi ngờ năng lực làm việc của vương gia, nên vương gia không cần đích thân đến đây nói cho ta biết.”

Nhìn thấy vẻ xa cách vạn dặm của Vu Thức Vy lúc này, Hàn Giang Nguyệt tự thấy buồn rầu. Buồn rầu vì vừa rồi bản thân quá nóng vội mới hủy đi cục diện khó khăn lắm mới đổi lại được. Giờ thì hay rồi, đáng đời rồi thấy chưa? Nàng ấy lại trở về dáng vẻ như lúc trước, chỉ sợ đến bằng hữu cũng chẳng được làm nữa.

Không được, y phải nghĩ cách cứu vãn, phải làm sao đây?

Vu Thức Vy không biết Hàn Giang Nguyệt lúc này đang nghĩ cách để lấy lòng nàng, nàng chỉ nhìn chằm chằm vào gian phòng y vừa chỉ, trong mắt có ánh sáng lóe lên.

Ngay đúng lúc này, cửa phòng được mở ra, Thượng Quan Diệp cả người y phục xa hoa từ trong bước ra. Bên cạnh hắn là công tử Chu gia Chu Đình Thâm, theo sau còn một nam tử nữa, một thân y phục trắng, phong thái bất phàm.

“Đường Sùng Diễn?” Vu Thức Vy kinh ngạc nhìn Đường Sùng Diễn, lẩm bẩm: “Sao hắn lại đến đây?” Không phải ngoại trừ Vu Vinh Hoa, hắn không hề muốn bố thì cho ai khác một ánh mắt sao? Sao có thể đến nơi trăng hoa này?

Rốt cuộc...

Trong tiếng hoan hô của nhiều người, Lưu ma ma đi lên sân khấu, cất cao giọng: “Các vị quan nhân, Hạo Tuyết cô nương đến rồi, mời hướng mắt đến lầu ba.”

Cả Vân Hương Lầu lập tức trở nên yên ắng, mọi người đều ngẩng đầu nhìn lên đầu cầu thang lầu ba.

Trong sự nín thở chờ đợi của mọi người, một đôi chân ngọc xuất hiện trong tầm mắt mọi quan khách. Sau đó, trong tiếng đàn tranh réo rắt, đôi chân ngọc ấy từng bước, từng bước đi xuống.

Mãi cho đến khi người ấy đứng lại ở sân khấu lầu ba, mọi người mới tìm lại được hô hấp của mình.

Trời ạ, nữ tử này đẹp quá!

Ngũ quan nàng xinh đẹp, quyến rũ động lòng người. Cho dù chỉ trang điểm nhạt thôi nhưng từng cái nhăn mắt nhíu mày cũng khiến người khác mất hồn. Trên mái tóc dài uốn lượn như rắn có cài một cây trâm ngọc khắc hoa, phần đuôi cây trâm thả dài theo tóc mai bên tai cất tiếng đinh đang theo gió, sinh động vô cùng.

Trên người nàng mặc bộ y phục màu bạc thêu chỉ vàng, thân hình quyến rũ ẩn hiện dưới y phục bó sát. Trên áo yếm màu hồng có thêu hoa lan duyên dáng, lại còn cố tình để áo yếm hững hờ lộ ra một nửa da thịt trắng như ngọc. Tất cả những người ở đây đều có thể thấy, người trước mắt này quyến rũ duyên dáng đến mức nào, quả là báu vật nhân gian.

Qua hồi lâu, mọi người mới tỉnh táo lại, lập tức tiếng vỗ tay như sấm vang dội từ khắp nơi.

“Hạo Tuyết cô nương! Hạo Tuyết cô nương!”

Lưu ma ma ra hiệu cho những người dưới sân khấu yên lặng lại: “Các vị quan khách, xin nghe Lưu ma ma ta nói một câu. Hôm nay là ngày ra mắt mọi người của Hạo Tuyết cô nương chúng tôi, vậy nên cô nương ấy sẽ tặng mọi người tuyệt kĩ Phi Thiên Vũ của cô nương ấy xem như tiết mục mở màn ngày hôm nay. Các vị có đồng ý xem không?”

“Đồng ý! Đồng ý!”

Tiếng vỗ tay mãnh liệt lại bùng nổ, tiếng vỗ tay lớn đến mức cứ như muốn rung chuyển Vân Hương Lầu.

Thẩm Ly Hạ nhếch miệng cười, đảo mắt nhìn khắp lượt mọi người trong Vân Hương Lầu, cuối cùng ánh mắt dừng lại chỗ Thượng Quan Diệp đang ngồi ở lầu hai. Ánh mắt nàng sâu thẳm, chớp mắt một cái, nàng giơ tay nắm lấy dải lụa đỏ đã được buộc chắc trên xà ngang từ lâu.

Nàng nhấc chân lên, dùng lực một chút rồi nhấc mình lên không trung, bắt đầu bay giữa vô số dải lụa đỏ khắp sân khấu, trình diễn đủ các tư thế múa duyên dáng xinh đẹp, phát huy màn trình diễn Phi Thiên Vũ lên đến đỉnh điểm. Khúc nhạc vừa dứt, Thẩm Ly Hạ đã đến bên cạnh Thượng Quan Diệp. Nàng đặt tay lên lan can, xoay người một cái dựa vào lòng Thượng Quan Diệp, mỉm cười nói: “Công tử có muốn chia sẻ thời gian tối nay với tiểu nữ tử không?”

Lời vừa nói ra, tất cả mọi người đều há hốc, thế là chọn xong rồi sao?

Mọi người đổ dồn ánh mắt vào nam tử may mắn kia, có người tinh mắt đã phát hiện ra đó là Đoan Vương liền không dám nhiều lời, còn những người khác thì cất tiếng phản đối.

“Tại sao chứ?”

“Bọn ta không phục, Hạo Tuyết cô nương, chọn ta đi.”

Âm thanh phản đối vang lên như sấm, Thẩm Ly Hạ xem như không nghe thấy, ánh mắt vẫn dán chặt lấy Thượng Quan Diệp: “Công tử chẳng lẽ không đồng ý? Vậy được rồi, tiểu nữ tử cũng không miễn cưỡng.”

Nói rồi Thẩm Ly Hạ nắm lấy lụa đỏ, chuẩn bị bay đi.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,615
Reaction score
315
Points
83
chương 89
Khóe miệng Thượng Quan Diệp khẽ cong lên, nắm lấy tay còn lại của Thẩm Ly Hạ, kéo nhẹ một cái khiến nàng lần nữa sa vào lòng hắn, nói một cách phong lưu: “Mỹ nhân đã nói vậy, cớ gì không chấp thuận?”

Nói xong lập tức bế Thẩm Ly Hạ lên đi thẳng vào gian phòng phía sau.

Tất cả mọi người đều tròn mắt. Chuyện này nhanh quá rồi đấy, họ còn chưa xem đủ mà, mỹ nhân cứ thế để một tên công tử bột chiếm được lợi sao?

“Bọn ta không phục, mỹ nhân mau quay lại đây.”

“Nhất định là mù rồi, rõ ràng ta tốt hơn tên công tử bột kia nhiều.”

“Đúng rồi, người nào trong chúng ta cũng hơn hẳn hắn.”

Lưu ma ma nhìn những người đang mất hứng chuẩn bị rời đi, lập tức phe phẩy quạt cất cao giọng: “Khách quan, khách quan, đừng lo lắng. Vì để các vị khách quan được chơi cho tận hứng, các cô nương của bọn ta đã chuẩn bị đủ loại tiết mục trình diễn cho các vị.”

Nói rồi, bà ta vỗ tay vài cái, các cô nương khác của Vân Hương Lầu lần lượt lên sân khấu bắt đầu ca hát nhảy múa.

Vu Thức Vy không nhìn một màn kia nữa mà quay đầu lại nhìn Hàn Giang Nguyệt đứng phía sau, nhàn nhạt nói một câu: “Cáo từ.”

Nói rồi nàng vượt qua biển người, lặng lẽ ra khỏi Vân Hương Lầu.

Lúc Hàn Giang Nguyệt đuổi theo đến bên ngoài thì khắp con đường người qua kẻ lại đã không còn bóng dáng của Vu Thức Vy. Y đứng tại góc đường tấp nập, ánh mắt buồn bã, nàng... gấp gáp muốn tránh khỏi y đến vậy sao?

Thật ra y không biết, Vu Thức Vy căn bản không phải vì trốn y, mà khi vừa ra khỏi Vân Hương Lầu đã bị Thượng Quan Cửu U ép lên xe ngựa rồi tăng tốc rẽ vào một con hẻm lát đá xanh.

Lúc này, trong xe ngựa, Thượng Quan Cửu U lạnh lùng trừng mắt nhìn Vu Thức Vy, càng nhìn càng giận, càng nhìn càng giận. Vì Vu Thức Vy ở đối diện vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh nhạt bình tĩnh như thế, ngoại trừ lạnh lùng ra thì chẳng có gì khác. Đáng chết, ở trước mặt Hàn Giang Nguyệt thì thế này thế nọ, trước mặt hắn thì lại như người chết. Hắn thật muốn xé nát khuôn mặt xinh đẹp khiến hắn phiền lòng này của nàng.

Vu Thức Vy bị hắn nhìn đến mức sau lưng nổi da gà, lạnh nhạt nói: “Vương gia làm vậy là có ý gì đây?”

“Nàng nói xem ta có ý gì? Đương nhiên là muốn đem nàng hiếp xong rồi giết, sau đó ném xác nơi hoang dã.”

Nghe xong, trên mặt Vu Thức Vy chẳng có vẻ gì sợ hãi, vì nàng biết hắn chỉ nói thế thôi. Nàng đối với hắn mà nói, cũng giống như Vu Vinh Hoa đối với nàng, nếu vẫn còn giá trị lợi dụng thì vẫn chưa đến lúc ra tay.

Nàng không đáp lại lời hắn mà mở rèm cửa sổ ra nhìn bên ngoài, bình tĩnh nói với phu xe: “Sư phụ, đưa ta đến cửa sau phủ thái sư là được rồi.”

“Ầm” một tiếng, Thượng Quan Cửu U đánh lên thùng xe, phẫn nộ quát: “Không có lệnh của bổn vương, không được xuống!”

Vu Thức Vy bị tiếng quát đột nhiên của hắn làm cho giật mình, nàng quay đầu lại dùng ánh mắt kì lạ nhìn Thượng Quan Cửu U. Nàng không hạ độc hắn, cũng không chọc giận hắn, hắn phát điên cái gì vậy?

“Sư phụ, nếu vương gia đã không cho đi thì dừng ở đây đi, ta đi bộ về.”

Dù vậy, phu xe bên ngoài cứ như không hề nghe thấy, xe ngựa vẫn lăn bánh đều đều, không hề có ý dừng lại. Có lẽ vừa rồi đã bị Thượng Quan Cửu U dọa cho sợ quá, không dám dừng.

Vu Thức Vy đành chuyển tầm nhìn về lại khuôn mặt của Thượng Quan Cửu U, nói một cách chân thành: “Vương gia, người không cho thần nữ xuống xe, cũng không cho xe ngựa đưa ta về, rốt cuộc là có ý gì?”

Ánh mắt Thượng Quan Cửu U chợt lóe, kéo Vu Thức Vy một phát, cố định nàng trên đùi của hắn, ôm chặt nàng vào lòng, cất tiếng nói không chút ấm áp: “Bổn vương nói rồi, phải hiếp xong rồi giết, sau đó vứt xác nơi hoang dã.”

Vu Thức Vy nhíu mày giãy giụa, dưới đáy mắt dần xuất hiện sát khí. Hôm nay làm sao vậy? Tưởng nàng dễ ăn hiếp vậy sao?

“Vương gia, thả ta ra.”

Thượng Quan Cửu U chẳng những không thả ra mà còn ôm chặt hơn. Hắn dùng một tay sờ lên môi nàng, ánh mắt lạnh băng: “Đôi môi này... bổn vương đột nhiên cũng muốn nếm thử xem mùi vị thế nào mà lại khiến Hàn Giang Nguyệt thà từ bỏ giang sơn cũng phải có mỹ nhân.”

Vừa dứt lời, hắn đã dùng tay giữ lấy cằm nàng, môi hắn dần áp sát, mang theo tư thế chiếm hữu.

Nhìn thấy hắn sắp hôn đến, Vu Thức Vy dưới tình thế gấp gáp không thể nghĩ nhiều liền với tay xuống eo của Thượng Quan Cửu U cấu thật mạnh.

“A!” Thượng Quan Cửu U bị đau hét lên, tay đang ôm nàng cũng thả lỏng nhiều. Vu Thức Vy nhanh chóng tận dụng thời cơ này tránh thoát khỏi cái ôm của hắn. Lúc này nàng kéo rèm xe lên, muốn nhảy ra ngoài thì bị Thượng Quan Cửu U kéo lại đè xuống đất, tay hắn bóp cổ nàng.

“Vu Thức Vy, cô dám tấn công bổn vương?”

Ánh mắt Vu Thức Vy còn lạnh lùng hơn hắn, dùng giọng điệu đầy khí thế nói: “Thần nữ chỉ phòng vệ chính đáng thôi, không tính là tấn công.”

“Cô...” Thượng Quan Cửu U cưỡi ngồi trên người nàng, từ một tay đổi thành cả hai tay đều bóp cổ nàng, bộ dạng nghiến răng nghiến lợi như thể thật sự muốn bóp chết nàng.

Vu Thức Vy cắn răng, cảm thấy khó thở, nàng dùng ánh mắt như nhìn người điên mà nhìn Thượng Quan Cửu U: “Vương gia, người không cảm thấy người rất kì lạ sao? Bây giờ người vừa nổi giận vừa muốn giết ta là sao? Trừ phi là do người đang ghen!”

Ghen?

Thượng Quan Cửu U cứng người tự hỏi, cái gì vậy? Sao hắn có thể ghen được?

“Cô nói năng bậy bạ gì thế?”

Thượng Quan Cửu U cũng cấu một phát thật mạnh vào eo nàng: “Bổn vương chẳng qua chỉ muốn báo thù vừa rồi cô cấu ta!”

Vu Thức Vy cắn răng để bản thân không hét lên. Đợi cơn đau qua đi, nàng mới phát hiện lúc nãy nàng cấu hắn như thế đúng là đau thật.

“Vương gia, nếu đã không phải là ghen thì xin đừng phát điên nữa. Tránh ra.”

Vu Thức Vy đẩy hắn ra, Thượng Quan Cửu U thuận thế đứng lên, trừng mắt với nàng, lẩm bẩm: “Ngồi lên người cô một chút cũng đâu có chết.”

“...” Vu Thức Vy không còn gì để nói. Trong lòng nàng nghĩ sau này nhất định phải tránh xa tên vừa ngốc vừa điên này một chút mới được.

Xe ngựa lộc cộc lộc cộc đi một đường đến phủ nhiếp chính vương mới dừng lại. Thượng Quan Cửu U kéo Vu Thức Vy xuống xe: “Tự mình đi về đi. Còn nữa, bổn vương không thèm ghen đâu, bổn vương chỉ thấy cô là ghét thôi.”

Vu Thức Vy nhướng mày, nở nụ cười hoàn hảo nói: “Như nhau như nhau thôi, thần nữ nhìn thấy cửu hoàng thúc cũng thấy ghét vô cùng. Vậy nên về sau người đi đường của người, ta đi đường của ta, chúng ta nước sông không phạm nước giếng.”

Nói rồi Vu Thức Vy huýt gió một tiếng, xoay người bỏ đi, không thèm quay đầu lại.

“Cô...” Mặt Thượng Quan Cửu U xanh lè, đánh lên xe ngựa một chưởng. Vu Thức Vy đáng chết, lại dám gọi hắn là cửu hoàng thúc, hắn già như vậy sao?

Nữ nhân xấu xa đáng chết, sớm muộn gì hắn cũng phải có được nàng, à không, phải giết được nàng.

Phủ nhiếp chính vương và phủ thái sư không hề cách xa nhau, chỉ đi qua ba con đường mà thôi. Vu Thức Vy nhanh chóng về đến cửa sau của phủ thái sư. Đang cải nam trang, không để ai phát hiện ra thì tốt hơn, vậy nên nàng chọn một con đường kín đáo để về Thính Vũ Hiên.

Nhưng nàng đâu biết lần ra ngoài này của nàng đã bị Đường Thị và Vu Vinh Hoa để mắt từ lâu. Thế nên nàng vừa về, còn chưa đi đến Thính Vũ Hiên thì đã bị Lý ma ma hầu hạ bên Đường Thị bắt được ở hậu hoa viên.

“Công chúa, đứng lại.”

Vu Thức Vy dừng bước, bình tĩnh xoay người, vẻ mặt lạnh nhạt: “Có chuyện gì mà gọi bổn công chúa?”

Lý ma ma hành lễ với nàng, sau đó ra hiệu cho các nha hoàn phía sau: “Công chúa, phu nhân mời người qua gặp.”

Lúc bà ta đang nói thì các nha đầu đã đi đến. Bên trái có hai người, một người nắm lấy cánh tay nàng, một người giữ lấy chân nàng, bên phải cũng thế, một trong số họ còn nói: “Công chúa, đắc tội rồi.”

Nói rồi bốn người nhấc nàng lên mà đi. Vu Thức Vy nhìn trời xanh mây trắng, lười giãy dụa, vì đi chuyến này về nàng thật sự mệt vô cùng nên cứ để mặc họ khiêng đi, dù cho thế này có hơi mất hình tượng.

Sau khi đến Quan Cảnh Viên, bốn nha hoàn thả Vu Thức Vy xuống. Lý ma ma còn rất nể mặt xin lỗi Vu Thức Vy: “Có chỗ nào đắc tội, mong công chúa bỏ qua.”

Vu Thức Vy cũng chẳng để ý: “Các ngươi lui xuống đi.”

Nói rồi nàng bước vào Quan Cảnh Viên, đi qua một con đường rải sỏi, lại đi qua một câu cầy nhỏ mới đến lầu các nơi Đường Thị ở.

Từ xa đã nghe thấy tiếng đánh chửi, còn có tiếng khóc rấm rứt. Sắc mặt Vu Thức Vy lạnh băng, là Hàm Yên và Điểm Thúy.

“Nói, rốt cuộc công chúa đi đâu rồi? Lũ đê tiện các người, lại dám dạy hư công chúa.”

Trước khi Vu Thức Vy xuất hiện, vài lão nô tỳ đang không tiếc chút sức lực nào đánh ba người Điểm Thúy, Hàm Yên và Tiểu Ninh. Ba nha hoàn này đều cắn chặt răng, khóc rấm rứt.

“Dừng tay!” Vu Thức Vy cất tiếng lạnh lùng.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,615
Reaction score
315
Points
83
chương 90
Nghe thấy tiếng ngăn cản này, mấy ma ma ác độc ấy lập tức dừng tay, tập trung nhìn Vu Thức Vy, đều thay đổi sắc mặt.

Dưới lầu các, đại phu nhân Đường Thị và Vu Vinh Hoa ung dung ngồi đó, cuối cùng cũng thấy Vu Thức Vy xuất hiện, ánh mắt hiện lên vẻ ‘rốt cuộc cá lớn cũng sa lưới’.

Ba di nương và hai thứ nữ đứng sau lưng Đường Thị, mỗi người một vẻ mặt nhìn Vu Thức Vy trở lại.

Trên mặt đất, ba người Hàm Yên thả lỏng, biểu cảm mừng rỡ: “Tiểu thư…”

Vu Thức Vy lạnh lùng nhìn cảnh tượng này, đúng là rất quen thuộc, ngày đó trở về sau buổi cung yến, họ cũng bắt nạt mấy tỳ nữ của nàng như vậy.

Đáng chết…

Vu Thức Vy nén cơn giận bước tới, thản nhiên hỏi một cầu: “Mẫu thân, ba nha đầu này làm sai chuyện gì? Tới mức phải đánh thành như vậy?”

Nghe vậy, vẻ đắc ý nơi đáy mắt Đường Thị biến thành uy nghiêm, trầm giọng nói: “Ba nha đầu này dạy xấu chủ tử, bao che công chúa đóng giả nam nhân vào thanh lâu, quả thực đáng ghét. Chuyện này la do người mẹ cả như ta quản giáo không nghiêm, người đâu, mời công chúa tới từ đường ở hậu viện, diện bích tư quá, ba nha đầu này thì đánh chết cho ta.”

Bà ta vừa dứt lời, mấy ma ma ác vứt roi mây còn dính máu vừa dùng để đánh mấy người Hàm Yên xuống, cầm gậy lện, định thi hành hình phạt.

Lệ khí trên người Vu Thức Vy trào ra trong nháy mắt, nàng nghiêm nghị quát lớn: “Ta xem kẻ nào dám!”

Một cảm giác uy nghiêm vô hình lộ ra, ngăn cản hành động của mấy ma ma đó, nàng hô to: “Ám vệ đâu?”

Dư âm còn chưa dứt, hơn mười bóng người từ trên trời bay vụt tới, rơi xuống sau lưng Vu Thức Vy, như thiên binh thiên tướng, tất cả cùng quỳ xuống: “Tiểu thư, có thuộc hạ.”

Vu Thức Vy chỉ vào đám ma ma đã đánh mấy người Hàm Yên: “Đánh gãy tay mấy người này cho ta, vứt ra khỏi phủ thái sư.”

Lần trước, nàng không có năng lực bảo vệ bọn họ, mới lấy lui làm tiến, hiện tại, nàng đã có năng lực, sẽ không để người khác tuỳ ý bắt nạt.

“Vâng.”

Mười người áo đen nhận mệnh, nhảy người một cái, chớp mắt liền tới bên cạnh mấy ma ma ác độc đó, họ vung tay lên, dễ dàng đánh gãy tay đám người đó, tiếng kêu thảm thiết như tiếng giết heo vang khắp toàn bộ phủ thái sư.

Dưới sự trợn mắt há mồm của mọi người, mười người áo đen bay tới nhấc mấy mụ già đó lên, vứt ra khỏi phủ thái sư.

Tất cả diễn ra quá nhanh, mọi người kinh hoàng không kịp phản ứng lại, vừa rồi đã xảy ra chuyện gì?

Đường Thị và Vu Vinh Hoa cũng không ngờ Vu Thức Vy còn có một đám ám vệ áo đen, ngạc nhiên nhìn nhau. Đường Thị phẫn nộ quát: “Hỗn xược, Vu Thức Vy, mặc dù ngươi là công chúa, nhưng vẫn là thứ nữ của phủ thái sư ta, quốc có quốc pháp, gia có gia quy, ngươi dám công khai lấn ép mẹ cả, người đâu, người đâu, trói nó lại cho ta, đi gặp thánh thượng.”

Một đám gia đinh cầm gậy vọt vào, bao vây lấy Vu Thức Vy.

La Thị nhìn cảnh này, vội nói: “Đại phu nhân, Vu Thức Vy là công chúa mà hoàng thượng thân phong, phẩm cấp hơn nhị phẩm cáo mệnh là ngươi, ngươi đang phạm thượng đấy, chẳng lẽ ngươi không sợ hoàng thượng giáng tội sao?”

Vu Vinh Hoa bỗng quay đầu lườm La Thị, cười lạnh nói: “Bổn huyện chủ liền giáng tội ngươi trước, Vân La La Thị bao che công chúa, vả miệng.”

Vân La hành lễ, cười âm hiểm, đưa tay tát La Thị, chỉ một lát, khuôn mặt La Thị liền bị đánh đến sưng đỏ.

Sắc mặt Vu Thức Vy dần trở nên âm trầm, hai người này hôm nay làm sao vậy? Điên rồi hay sao? Thật sự tưởng rằng nàng tới thanh lâu là có thể làm gì nàng sao?

“Ám vệ, ra hết đi.” Hôm nay nàng nhất định phải dạy cho họ một bài học.

Vút vút vút, lại hơn mười bóng người rơi xuống trong sân của Đường Thị, Vu Thức Vy chỉ vào Đường Thị: “Đường Thị coi thường hoàng tộc, lấn chủ phạm thượng, giam bà ta vào từ đường trong hậu viện cho ta.”

Dứt lời, hai người áo đen nhoáng lên một cái, định bắt Đường Thị đi, Đường Thị bỗng quát lớn ngăn cản: “Dừng tay.”

Bà nhìn Vu Thức Vy bằng ánh mắt sắc nhọn: “Ngươi dám đối xử với mẹ cả như thế, chẳng lẽ ngươi không sợ bị người trong thiên hạ phỉ nhổ sao?”

“Người trong thiên hạ liên quan gì tới ta? Đường Thị, ta là công chúa mà hoàng thượng thân phong, bây giờ là người của hoàng gia, đã vào gia phả của hoàng gia, ngươi dám nhục nhã bổn công chúa công khai như thế, coi thường hoàng gia, đáng tội gì?”

“Cái gì?”

Đường Thị sửng sốt, không thể tin nhìn Vu Thức Vy, ả chỉ là một đứa con gái khác họ, sao có thể vào trong gia phả của hoàng gia? Không thể nào, tuyệt không có khả năng này, triều Đại Vân chưa từng có tiền lệ như thế.

“Vu Thức Vy, ngươi nói linh tinh ít thôi, sao hoàng gia có thể cho ngươi vào gia phả? Ngươi tưởng ta dễ bị lừa vậy sao?”

Vu Thức Vy cười lạnh, nhìn bà ta như nhìn một kẻ điên: “Hoàng thượng niệm tình hôn nhân của ta không thành công, đã phải chịu uất ức, nên thu ta làm nghĩa nữ, đã vào gia phả của hoàng gia, chỉ còn chưa tuyên bố ra ngoài, chờ thời cơ đến mới chiêu cáo thiên hạ.”

Cái gì?

Đường Thị cảm thấy đầu óc nổ đùng đùng, như bị sét đánh trúng, sắc mặt cũng trở nên tái nhợt, cả người mềm nhũn, suýt thì ngã xuống đất.

Vu Vinh Hoa chạy tới đẩy ám vệ áo đen ra, đỡ lấy Đường Thị, nàng ta đưa tay tát Vu Thức Vy, tức giận nói: “Vu Thức Vy, cho dù như vậy, chuyện ngươi đóng giả nam nhân tới thanh lâu cũng là sự thật, ta sẽ nói chuyện này cho thánh thượng, ngươi cứ chờ đấy.”

Vu Thức Vy không chút khách khí trả lại nàng ta một cái tát, cúi đầu kề vào tai nàng ta, giọng nói lạnh lẽo như bỉ ngạn nơi địa ngục: “Vu Vinh Hoa, là ngươi muốn chọc vào ta, chuẩn bị sống không bằng chết đi.”

Dứt lời, nàng đẩy Vu Vinh Hoa ngã xuống đất, nhìn từ trên cao xuống: “Ngươi đi đi, cứ việc nói, không nói là con chó nhỏ.”

Vu Vinh Hoa bị kích thích, nổi cơn thịnh nộ, đứng giận hét lớn: “Ngươi chờ chết đi.”

Dứt lời, nàng ta chạy như điên ra khỏi viện Quan Cảnh. Đường Thị phản ứng lại thì vội đuổi theo, kêu to: “Hoa Nhi, trở lại, mau trở lại.”

Có chuyện lớn rồi, sắp có chuyện lớn rồi!

Vu Thức Vy lướt nhìn những người đứng trong viện, quát khẽ: “Các ngươi nghe cho kĩ đây, về sau ai còn dám động vào người bên cạnh bổn công chúa, chẳng khác nào đánh vào mặt bổn công chúa, tội xem thường hoàng gia, kết cục là gì không cần ta phải nói các ngươi cũng biết, làm điều ác thay cho người khác, hoặc là thuận theo ý ta, các ngươi cứ tự mà lo liệu.”

Dứt lời, nàng dẫn theo ám vệ và ba người Hàm Yên ra khỏi viện Quan Cảnh.

Lúc này tất cả mọi người mới hồi hồn, sợ hãi run lên, vứt hết gậy xuống chạy hết đi, chỉ một lát, trong việc chỉ còn lại vài người.

Vu Vinh Mỹ và tứ di nương Triệu Thị liếc nhìn nhau, mẫu thân, may mà vừa rồi bọn họ không đổ dầu vào lửa, nếu không kết cục…

La Thị bưng mặt, chạy theo Vu Thức Vy.

Tam di nương Chân Thị dẫn Vu Vinh Như đi, không quên căn dặn: “Bây giờ nhị tỷ con là công chúa, về sau càng không thể vi phạm quy củ.”

“Vâng, mẫu thân.”

Vu Thức Vy vừa trở lại hiên Thính Vũ, La Thị cũng theo tới nơi, lo lắng nói: “Tiểu Vy, con đi thanh lâu thật sao?”

“Đúng vậy.” Vu Thức Vy thừa nhận nói.

Nghe xong La Thị thay đổi sắc mặt, vội kéo tay nàng ra ngoài, nói: “Vậy con còn không tới hoàng cung nhanh lên? Không thể để Vu Vinh Hoa tố cáo con trước được.”

Vu Thức Vy đẩy tay La Thị ra, xoay người lấy thuốc trên bàn: “Chờ chút, ta bôi thuốc cho ba người họ đã.”

“Chờ chút? Chuyện này không thể chờ được.” La Thị vội giành lấy thuốc bôi trong tay Vu Thức Vy: “Ta bôi cho các nàng ấy, con mau đi đi.”

Vu Thức Vy cười khẽ: “Sao phải vội? Muốn nói thì cứ để bọn họ nói, càng nói ta không ra gì càng tốt.”

Sắc mặt La Thị cứng đờ: “Lời này có ý gì? Hay là con có cách ứng đối rồi?”

“Đối phó với hai người đó dễ như trở bàn tay. Nhưng tới tối hôm nay, ngươi phải làm khó Đường Thị, lần này ta phải khiến hai mẹ con người này vào địa ngục lần nữa.”

Hừ, vốn định để hai người đó đắc ý thêm vài ngày mới ra tay, nhưng đã dám tới chọc nàng, vậy thì kết thúc bọn họ triệt để vậy.

La Thị gật đầu, sắc mặt nghiêm trọng nói: “Được, ta đi về chuẩn bị.”

Sau khi La Thị đi, Tiểu Ninh đột nhiên do dự nói: “Tiểu thư, nô tỳ phải nói cho người một chuyện, hôm nay nô tỳ ra ngoài điều tra chuyện mà người dặn thì gặp phải cản trở, suýt nữa bị giết chết.”

“Ngươi nói cái gì?” Sắc mặt Vu Thức Vy biến đổi, có chút bất ngờ: “Vì sao lại giết ngươi? Chẳng lẽ ngươi phát hiện ra cái gì?”

Tiểu Ninh gật đầu nặng nề: “Vâng, nô tỳ tra được những người bên cạnh hoàng hậu trước kia đều đã chết, bây giờ chỉ còn lại một Phí ma ma vừa ra cung, hôm đó nô tỳ đi tìm Phí ma ma, sau đó nửa đường thì bị đuổi giết.”

Nghe vậy, đáy lòng Vu Thức Vy trầm xuống: “Có biết Phí ma ma muốn đi đâu không?”

“Lư Thành, cách nơi này năm trăm dặm, đó là quê cũ của bà ấy.”

“Lư Thành…” Vu Thức Vy híp mắt, dặn dò: “Chuyện này đừng điều tra nữa.”

Đã có người ngăn cản, nhất định là bí mật không thể để người khác biết, nàng sẽ phái người khác đi điều tra.

Khoảng nửa canh giờ sau, hoàng cung truyền tin tới, hoàng thượng muốn triệu kiến Vu Thức Vy ngay lập tức. Vu Thức Vy thay quần áo, sau đó ngồi lên xe ngựa đi về phía hoàng cung, tĩnh tâm chuẩn bị ứng đối với bão gió…
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,615
Reaction score
315
Points
83
chương 91
Bóng đêm chưa tắt, trên bầu trời rộng lớn sao sáng đầy trời.

Trong thư phòng của phủ Mẫn quận vương, đèn đuốc sáng trưng.

Hàn Giang Nguyệt mặc quần áo trắng đứng trước bàn, ngón tay thon dài cầm bút lông sói, cẩn thận phác hoạ từng nét từng nét một trên tờ giấy trắng.

Dưới ngòi bút ngũ sắc là một bóng dáng xinh đẹp, nàng hơi nghiêng khuôn mặt tinh mỹ, tóc xanh phiêu dật bay sau lưng, vẽ ra vẻ tiêu sái bay theo gió.

Ánh mắt Hàn Giang Nguyệt quyến luyến nhìn vào bức tranh, cho tới nét cuối cùng, y mới thở phào ngồi xuống, cẩn thận cầm bức tranh lên, nhẹ nhàng thổi khô.

Nữ tử trong tranh sinh động như thật từ mi mắt tới nụ cười, cười tươi như hoa với y.

Hàn Giang Nguyệt dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt của nữ tử, tận sâu trong đáy mắt là tình yêu: “Vy Nhi, vì sao muội vẫn chưa thể yêu ta…”

“Vương gia, thuộc hạ có chuyện bẩm báo.”

Ánh mắt Hàn Giang Nguyệt loé lên, nhanh chóng cất bức tranh đi rồi mới mở cửa, thản nhiên nói: “Chuyện gì?”

“Bẩm vương gia, La Nghĩa huyện chủ chạy vào cung tố cáo Vu tiểu thư đóng giả thành nam nhân tới thanh lâu…”

“Lư Nguyệt, chuẩn bị ngựa.”

Điện Đức Chính trong hoàng cung.

Vu Thức Vy vừa mới tới, hoàng đế nhìn nàng, hỏi nghiêm túc: “Nhị nha đầu, La Nghĩa huyện chủ nói ngươi tới thanh lâu, có đúng không?”

Vu Thức Vy cung kính hành lễ, thừa nhận nói: “Đúng vậy, hoàng thượng, đúng là thần nữ đã đi.”

Vu Vinh Hoa ở một bên sợ nàng nói những cái khác, vội giành lời: “Hoàng thượng, ngài nghe rồi chứ, chính nàng đã thừa nhận, một nữ tử khuê các, lại tới những chốn phong nguyệt như thế, hoàng thượng nhất định phải nghiêm trị nàng, không làm nhục tôn xưng công chúa.”

An Lạc công chúa ngồi bên cạnh lạnh lùng nói: “Phụ hoàng, ngài vừa nhận nàng làm nghĩa nữ, bây giờ nàng lại làm ra chuyện mất mặt hoàng gia chúng ta thế này, ngài nói phải trừng trị nàng thế nào?”

Thái hậu ngồi đối diện muốn che chở nàng: “Nhị nha đầu, tự nhiên ngươi tới đó làm gì? Có phải có việc gì không?”

Vu Thức Vy hé miệng, còn chưa nói lời nào, Vu Vinh Hoa lại tranh nói trước: “Tới đó có thể có chuyện gì được chứ, chắc là ước hẹn với một tên đàn ông nào đó, vì tránh tai mắt của người khác mới đỏng giả thành nam nhân tới thanh lâu.”

Đường Thị bên cạnh Vu Vinh Hoa cũng phụ hoạ: “Bẩm hoàng thượng, thái hậu, hôm nay người hầu thấy công chúa ra ngoài, cảm thấy không ổn mới đi theo, ai ngờ thấy công chúa vào trong Vân Hương Lâu. Người hầu đó cũng vào theo, không lâu sau lại thấy một nam tử áo trắng vào phòng công chúa, bọn họ ở trong phòng rất lâu, còn về chuyện bọn họ đã làm những gì, thần phụ lại không biết được.”

Nghe xong, ánh mắt hoàng đế loé lên mấy cái, sau đó nhìn Vu Thức Vy: “Bọn họ nói là sự thật sao? Ngươi tới Vân Hương Lâu, còn gặp một người đàn ông?”

Vu Thức Vy khẽ gật đầu, bình tĩnh nói: “Bẩm hoàng thượng, đúng là thần nữ đã tới Vân Hương Lâu, nhưng không gặp nam nhân nào cả, bọn họ đang nói linh tinh.”

“Nói linh tinh?” Vu Vinh Hoa cười lạnh, nói bén nhọn: “Nhị muội muội, bây giờ là ở trước mặt thánh thượng, ngươi có biết ngươi đang khi quân không?”

Dứt lời, nàng đổi giọng nói thêm: “Hoàng thượng, tên gia đinh chính mắt nhìn thấy công chúa lén gặp nam nhân cũng tới rồi, thần nữ lớn mật thỉnh cầu hoàng thượng triệu hắn vào đối chứng.”

Hoàng đế suy tư một lát rồi trầm giọng nói: “Cho hắn vào.”

Sau khi vào trong, gia đinh nơm nớp lo sợ khấu kiến hoàng thượng, hoàng đế uy nghiêm hỏi: “Nói lại lần nữa những gì ngươi đã nhìn thấy.”

“Vâng, hoàng… Hoàng thượng, tiểu nhân… Sớm hôm nay tiểu nhân nhìn thấy công chúa mặc quần áo nam nhân ra khỏi cửa, cảm thấy lạ bèn lén đi theo. Ai ngờ lại thấy công chúa vào Vân Hương Lâu, lên gian phòng cuối cùng trên tầng ba, không bao lâu sau lại có một nam tử áo trắng bước vào, tiểu nhân nghe được âm thanh kì lạ, không dám nghe tiếp, vội vàng về phủ bẩm báo chuyện này cho chủ mẫu.”

Gia đinh vừa nói xong, An Lạc công chúa liền đập bàn trà, nói cay nghiệt: “Vu Thức Vy lớn mật, nhân chứng ở đây, còn không mau nhận tội, khai ra tên đàn ông đó là ai?”

Vu Vinh Hoa vội chen mồm: “Nhị muội muội, cho dù muội có ước hẹn với nam nhân thật, cũng phải chọn một nơi chính đáng, mang theo vài nha đầu, như vậy cũng không huỷ hoại danh tiếng của muội, nhưng muội không những chọn nơi ong bướm như Vân Hương Lâu, lại còn không dẫn theo một nha đầu nào, nhỡ xảy ra chuyện gì thì sao? Ngươi bảo chúng ta phải giải thích thế nào với hoàng thượng và thái hậu.”

Đường Thị cũng tỏ ra ưu thương nói: “Mẫu thân biết con còn đang buồn vì chuyện của Hách Liên vương gia, con muốn gặp ai còn cứ việc nói là được, mẫu thân sẽ sắp xếp thoả đáng cho con, không đến mức để con bị huỷ thanh danh.”

Ba người này mỗi người một câu, nói như việc Vu Thức Vy lén gặp nam nhân là chuyện chắc như đinh đóng cột, nói sinh động như thật, khiến người khác tưởng rằng Vu Thức Vy không thể gả cho Hách Liên Thành, mới trở nên buông thả, tìm một nam nhân để ước hẹn.

Từ đầu tới cuối, Vu Thức Vy căn bản chưa nói được câu nào, bọn họ quyết tâm phải quật ngã Vu Thức Vy.

Hoàng đế không khỏi hơi dao động: “Nhị nha đầu, chẳng lẽ ngươi thích Hách Liên Thành kia thật sao?”

Vu Thức Vy đang định nói đó là chuyện không thể nào, Vu Vinh Hoa lại lần nữa đoạt lời: “Hoàng thượng, nhị muội muội thẹn thùng, ngài hỏi như vậy đương nhiên muội ấy sẽ không thừa nhận, nhưng trong phòng muội ấy tới giờ vẫn còn cất giữ miếng ngọc bội của Hách Liên vương gia.”

Hoàng đế rất kinh ngạc, lẽ nào ông đã phá huỷ một mối nhân duyên tốt thật rồi sao? Nhưng tên Hách Liên Thành đó quả thực không phải một người thích hợp để trở thành vị hôn phu, nghe nói trong vương phủ của hắn cơ thiếp nhiều vô kể, hơn nữa mấy hôm nay trong kinh thành còn đồn hắn đã bị phế rồi, không thể “hành sự” được nữa, nếu gả nhị nha đầu cho hắn thật, khác nào thành goá phụ?

Nghe bọn họ càng nói càng không bình thường, rốt cuộc Vu Thức Vy không nhịn được nữa nói: “Trưởng tỷ, rõ ràng là tỷ thích Hách Liên Thành, sao lại ấn lên đầu muội, ngọc bội đó là Hách Liên vương gia tặng cho tỷ mà?”

Có ma mới biết là miếng ngọc nào, nhưng nếu Vu Vinh Hoa muốn nói là có, thì nàng cũng cho là có đi.

Có lẽ Vu Vinh Hoa đã sớm nghĩ tới việc Vu Thức Vy cắn ngược lại, nàng ta cười lạnh: “Muội muội, cho dù muội có nói thế nào, thì sự thật vẫn là sự thật, hoàng thượng, tỳ nữ của mẫu thân thần nữ tìm được miếng ngọc đó trong phòng của nhị muội muội, có thể để nha đầu đó trình miếng ngọc đó lên được không?”

Hoàng đế khoát tay: “Trình lên.”

Ông cũng tò mò sao hai người này lại có liên quan tới nhau.

Dưới long uy, Hồng Lăng đưa miếng ngọc hình chim ưng bắt thỏ cho Lục An, Lục An lại đưa cho hoàng thượng.

Vu Vinh Hoa nói: “Hoàng thượng, miếng ngọc này là vật bên người Hách Liên vương gia, ngài xem có phải bên trong khắc một chữ Ung không.”

Hoàng đế thử nhìn, đúng là có một chữ Ung, lại còn là ngọc hình chim ưng bắt thỏ mà người Đột Quyết yêu thích, có thể xác định là của Hách Liên Thành.

Lúc này, Vu Vinh Hoa còn nói thêm: “Hoàng thượng, ngài nhìn xem cạnh trong của miệng ngọc còn khắc một chữ Vy đúng không? Vì cho thấy tấm chân tình, Hách Liên vương gia đã khắc tên của nhị muội muội lên miếng ngọc. Nếu hoàng thượng không tin có thể truyền Hách Liên vương gia tới chứng thực.”

“Không cần truyền, bổn vương tới rồi.”

Một giọng nói tràn ngập lệ khí vang lên, Hách Liên Thành không để người truyền lời đã xông vào điện, không nói hai lời liền giáng cho Vu Thức Vy một cái tát: “Tiện nhân, thảo nào muốn huỷ hôn, thì ra là có tên dã nam nhân nào rồi.”

Vu Thức Vy bị tát tới hoa mắt chóng mặt, một lát sau sắc mặt nàng âm trầm, giọng nói lạnh lùng: “Hách Liên vương gia, ngươi điên rồi!”

Lúc này nàng mới hiểu ra, không phải Vu Vinh Hoa hành động theo cảm tính, mà đã sắp đặt sẵn âm mưu với Hách Liên Thành, đáng chết…

Khuôn mặt Hách Liên Thành vô cùng tức giận, biểu cảm như bị cắm sừng, nổi giận đùng đùng nói: “Đúng là bổn vương điên rồi, bổn vương thật lòng với ngươi như thế, không ngờ ngươi lại lén gặp dã nam nhân, đúng là dâm phụ.”

Hoàng đế ngồi trên thượng toà, đáy mắt nổi lên gió bão, quát lạnh: “Hách Liên Thành, đây là Đại Vân, ngươi ngang nhiên đánh công chúa Đại Vân, muốn gây chiến tranh giữa hai nước sao?”

Hách Liên Thành nghe vậy, vội xoay người hành lễ tạ tội: “Bệ hạ bớt giận, tiểu vương thất nghi rồi, thực sự tiểu vương tức giận quá mức.”

Hoàng đế nghe xong cũng tức giận: “Ngươi tức giận cái gì? Cho dù nhị nha đầu có tìm người đàn ông khác, thì cũng không liên quan gì tới ngươi, ngươi gây sự gì ở đây?”

“Ngươi…” Hách Liên Thành ra vẻ định tranh luận với hoàng thượng, Vu Vinh Hoa lại nhanh chóng giảng hoà nói: “Hoàng thượng, vương gia, không thể cãi nhau vì chuyện của nhị muội muội được, nhị muội muội, muội nên nói ra người đàn ông đó là ai thì tốt hơn, để Hách Liên vương gia nguôi giận.”
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,615
Reaction score
315
Points
83
chương 92
Thái hậu ở một bên sớm đã vội vàng lắm rồi, nhưng không chen được miệng vào, lúc này Vu Vinh Hoa lại đứng về phía Hách Liên Thành, bà không khỏi quát lớn: “La Nghĩa huyện chủ, ngươi luôn mồm áp đặt cho muội muội ngươi tội danh lén gặp nam nhân, hay là ngươi còn muốn hãm hại nhị nha đầu như lần trước?”

Đụng phải ánh mắt phẫn nộ của thái hậu, Vu Vinh Hoa không tỏ ra sợ hãi chút nào, nói cung kính: “Thái hậu, đây là sự thật, không phải thần nữ muốn áp là áp được.”

“Thế sao?”

Vu Thức Vy đứng lên chắp tay nói, không cho bọn họ cơ hội nữa: “Hoàng thượng, bọn họ nói nhiều như thế, luôn không cho thần nữ cơ hội biện giải, thần nữ khẩn cầu hoàng thượng cho thần nữ cơ hội chứng minh cho sự trong sạch của mình.”

Hoàng thượng giơ tay: “Chuẩn.”

Vu Thức Vy nói vâng, bước tới trước mặt Vu Vinh Hoa, trầm giọng nói: “Trưởng tỷ, tỷ nói muội lén gặp nam nhân, nhưng không tận mắt nhìn thấy đúng không?”

Ánh mắt Vu Vinh Hoa loé lên: “Dù ta không thấy tận mắt, nhưng hắn đã thấy.”

Trong lúc nói chuyện, nàng ta chỉ vào gia đinh, gia đinh lập tức bò lên trước nói: “Đúng vậy, tiểu nhân đã nhìn thấy.”

Ánh mắt Vu Thức Vy bỗng trở nên bén nhọn, quát lớn: “Bổn công chúa không hỏi ngươi, không cần ngươi chen mồm.”

Gia đinh sợ run lên, lui về phía sau: “Vâng.”

Vu Vinh Hoa tức đến xanh cả mặt, đang định nói gì lại bị Vu Thức Vy ngắt lời: “Trưởng tỷ, tỷ chỉ cần trả lời đúng hay không, đừng nói nhảm.”

“Ngươi… đúng vậy.”

“Được rồi, vậy muội hỏi một câu nữa, ngươi nói ta và Hách Liên vương gia tình đầu ý hợp, cũng có chứng cứ rồi, xin hỏi sao tỷ lại biết? Chuyện của ta chưa từng nói với tỷ, có phải Hách Liên vương gia nói với tỷ không?”

Nghe vậy, sắc mặt Vu Vinh Hoa biến đổi, nếu trả lời không phải, sao nàng ta lại biết? Nếu trả lời là phải, chẳng phải đang nói nàng ta và Hách Liên vương gia có liên quan không ít tới nhau sao? Bản thân nàng cũng sẽ dính vào vũng bùn này.

Tiện nhân đáng chết, đúng là khó đối phó!

“Không phải.”

Vu Thức Vy cười cười, quay đầu nhìn hoàng thượng, nói thản nhiên: “Hoàng thượng, trưởng tỷ chưa nghe ta và Hách Liên vương gia nói về chuyện này, sao lại biết miếng ngọc đó là vật đính ước của ta và vương gia? Có hai trường hợp, một là trưởng tỷ và mẫu thân phái người giám sát ta, hai là bọn họ nói dối, nhân cơ hội hãm hại ta.”

Con ngươi của Vu Vinh Hoa co rụt lại, bỗng ngẩng đầu lạnh lẽo nhìn Vu Thức Vy, gằn giọng nói: “Vu Thức Vy, ngươi đừng có cãi cố!”

“Cãi cố?” Vu Thức Vy xuy một tiếng, cười lạnh nói: “Trưởng tỷ, là cãi cố hay đang kể lại sự thật, trong lòng ngươi biết rõ, ta biết tỷ nóng lòng trả thù ta, nhưng đừng lấy một cái âm mưu có trăm ngàn lỗ hổng thế này ra để hãm hại ta, nói thật, đúng là ô nhục trí thông minh của ta.”

Lời này nói ra, thái hậu là người đầu tiên cười ra: “Haha… nhị nha đầu nói rất đúng, đừng tưởng rằng các ngươi tạo ra một miếng ngọc bội là có thể đổi trắng thay đen.”

Vu Vinh Hoa không phục nói: “Thái hậu, nhân chứng vật chứng đều có, người lại chỉ nghe lời nói phiến diện của muội ấy, chẳng lẽ người đã bị muội ấy che mắt tới nỗi không phân rõ phải trái sao?”

Lời nói này khiến tất cả mọi người thay đổi sắc mặt, Đường Thị cuống quít nhận lỗi: “Thái hậu hậu tha tội, Hoa Nhi không biết lựa lời, tuyệt không phải cố ý.”

Vu Vinh Hoa cũng nhận ra mình đã lỡ lời, vội vàng dập đầu nhận tội: “Thần nữ đáng chết, thần nữ không biết lựa lời, thần nữ đáng chết.”

Thái hậu liếc nhìn nàng ta: “Ngươi đúng là đáng chết!”

Nói xong bà nghiêng đầu đi, không nhìn nàng ta nữa, trên mặt tỏ vẻ thấy ngươi là ta thấy phiền.

Vu Thức Vy cười, nghiêng mặt đụng phải ánh mắt như muốn giết người của Hách Liên Thành, đáy mắt nàng hiện lên vẻ chán ghét: “Vương gia, ta có một vấn đề muốn hỏi ngươi.”

Hách Liên Thành cao ngạo quay đầu sang chỗ khác: “Tại sao bổn vương phải trả lời ngươi? Dù thế nào cũng không thay đổi được sự thực ngươi lén đi gặp nam nhân, không thay đổi được chuyện ngươi dẫm đạp lên tấm chân tình của bổn vương.”

“Tấm chân tình?” Vu Thức Vy lạnh lùng cong môi, trong mắt là sự trào phúng vô hạn: “Nếu vương gia có tấm chân tình này với ta, vương gia có nguyện chết vì ta không?’

Cái gì?

Hách Liên Thành sửng sốt, không biết phải trả lời vấn đề này của Vu Thức Vy như thế nào. Nếu nói không, chắc chắn nàng sẽ nói hắn không thực lòng với nàng, nếu nói đồng ý, nàng có dám để hắn chết không?

Nàng ta dám!

Nàng ta tưởng mình là ai? Hắn đường đường là vương gia của Đột Quyết, cho dù nàng ta muốn hắn chết, hoàng đế cũng sẽ không đồng ý.

Suy xét một lát, Hách Liên Thành kiên định nói: “Ta đương nhiên nguyện chết vì ngươi.”

Vu Thức Vy cười cười, nhẹ nhàng bước tới một bên, lấy một cái đèn tới, vứt cây nến đi, sau đó dùng chân đèn dài mấy tấc chĩa vào Hách Liên Thành, sát khí nơi đáy mắt sôi lên ùng ục: “Vương gia, vậy ngươi chết vì ta đi, được không?”

Càng nói, nàng cách Hách Liên Thành càng gần, sát ý trong mắt càng nồng đậm, còn sắc bén hơn cả chân đèn lấp loé trong tay nàng.

Sát khí không che giấu chút nào này khiến Hách Liên Thành giật mình lui về đằng sau, hắn gào thét trong lòng: Vu Thức Vy muốn giết hắn! Nàng ta thật sự muốn giết hắn!

Mặc dù đáy lòng kinh hoảng, nhưng trên mặt Hách Liên Thành lại là vẻ giận dữ, hắn quát lên: “Vu Thức Vy, ngươi dám giết bổn vương?”

“Không, không phải ta giết ngươi, mà là ngươi chết vì ta, ngươi yên tâm, sau khi ngươi chết, ta sẽ đích thân mang thi cốt của ngươi về Mạc Bắc, thủ tiết cả đời cho ngươi, ngươi nói có được không?”

Con mắt Hách Liên Thành rụt lại, càng thêm hoảng sợ lui về đằng sau, gằn giọng nói: “Vu Thức Vy, ngươi dám.”

Vu Thức Vy cười âm trầm khủng bố: “Vì sao không dám? Cùng lắm thì ta chôn cùng ngươi, vương gia, đừng lùi nữa, chúng ta làm một đôi uyên ương vong mệnh được không?’

Giờ phút này, Hách Liên Thành đã bị lời nói âm trầm lạnh lẽo của Vu Thức Vy làm rối loạn tâm trí, không cần suy nghĩ liền đánh Vu Thức Vy một chưởng: “Cút đi, tiện nhân, ai muốn làm uyên ương vong mệnh với ngươi, ngươi lén lút với dã nam nhân, sao bổn vương còn có thể thích ngươi, bổn vương trông thấy ngươi đã cảm thấy buồn nôn.”

Vu Thức Vy bị hắn đánh lui mấy bước, máu trong người dâng lên, cổ họng thấy tanh tanh, một ngụm máu tươi phun vào người An Lạc công chúa ngồi gần nhất.

An Lạc công chúa kinh hãi hét lên, đẩy Vu Thức Vy ra, phẫn nộ nói: “Vu Thức Vy, ngươi phun vào ai đấy?”

Vu Thức Vy lảo đảo mấy cái mới đứng vững, sắc mặt trâm trầm. Thái hậu vội đỡ lấy nàng, lo lắng nói: “Nha đầu, con sao rồi?”

“Con không sao.”

“Không sao?” Thái hậu tức giận, giật lấy chân đèn trong tay Vu Thức Vy, đánh Hách Liên Thành một trận: “Đánh người ta hộc máu, còn nói cái gì mà tình đầu ý hợp, lời nói của các ngươi, một chữ ai gia cũng không tin.”

Hách Liên Thành ôm đầu chạy khắp nơi, thái hậu chỉ là một bà lão, còn là thái hậu của một nước, hắn không dám ra tay.

Vu Thức Vy đuổi theo thái hậu, hô lên: “Thái hậu, thần nữ không sao, người đừng tức giận, nếu người mà tức giận, thần nữ chết không yên tâm.”

Cuối cùng thái hậu cũng ngừng lại, ngồi xuống thở hổn hển nhìn Hách Liên Thành: “Hai huynh muội nhà các người tới Đại Vân chúng ta là bắt đầu gây ra đủ trò, mau cút về Mạc Bắc đi.”

Hách Liên Thành nghe vậy, xanh mặt nói: “Thái hậu, bổn vương niệm tình người đã lớn tuổi, không muốn so đo với người, nhưng người bao che cho tiện nhân này như vậy, không biết ả ta chỉ là một dâm phụ lén lút với dã nam nhân sao?”

Đường Thị cũng đổ dầu vào lửa: “Hoàng thượng, công chúa nói nhiều như vậy, nhưng không có câu nào chứng minh được là mình không lén gặp nam nhân, thần phụ muốn hỏi một câu, người đàn ông trong phòng đó rốt cuộc là ai?”

Đường Thị lại vòng về chủ đề cũ.

Vu Thức Vy híp mắt lại, đáy mắt hiện lên sự mỉa mai: “Mẫu thân, trong căn phòng đó đúng là có một người áo trắng đi vào, nhưng đó không phải đàn ông, mà cũng là một nữ tử đóng giả nam nhân.”

Cái gì?

Ánh mắt của mọi người rơi vào người Vu Thức Vy, ý của nàng là sao? Hai nữ nhân gặp nhau trong thanh lâu? Nghe có vẻ không được bình thường cho lắm.

Vu Vinh Hoa lạnh lùng nói: “Vu Thức Vy, ngươi không có chứng cứ liền bắt đầu nói tinh linh chứ gì, ngươi cho rằng ai nấy đều không biết thẹn như ngươi, đóng giả nam nhân vào thanh lâu sao?”

Hoàng thượng từ nãy tới giờ không nói lời nào, giờ lạnh mặt trách mắng: “Câm miệng, nàng là muội muội của ngươi, vì sao mỗi lời ngươi nói đều như giấu đao, dáng vẻ như muốn đẩy nàng vào chỗ chết? Nếu đúng là có gì thật, ngươi làm tỷ tỷ chẳng lẽ không hẳn là phải bảo vệ cho nàng sao? Lại còn đem những việc xấu trong nhà bêu ra trước mặt trẫm. Thanh quan khó dứt việc nhà, ngươi coi trẫm thành quản gia của Vu phủ nhà ngươi sao?”

Vu Vinh Hoa nghẹn họng trợn mắt, sắc mặt lúc xanh lúc trắng, nói không ra lời.
 

Bình luận facebook

Top Bottom