Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
258,125
Reaction score
645
Points
278
chương 83
Nếu như nàng đoán không sai, trong Thanh Liên tự sớm đã có đại phu rồi.
Lúc này đây, ni cô bên ngoài đều đã xông vào, bao gồm ngự lâm quân cùng đồng hành lần này, thống lĩnh Ngự lâm quân quỳ xuống, nói: “Ti chức cứu giá chậm trễ, xin Hoàng thượng thứ tội”
Sắc mặt Hoàng thượng bỗng trầm xuống nhìn về phía gã hắc y nhân đang bất tỉnh, long nhan thịnh nộ: “Bắt giữ hắn lại cho trẫm, nghiêm hình bức cung, trẫm muốn biết kẻ nào cả gan dám hành thích trẫm”
Thống lĩnh Ngự lâm quân liền hỏa tốc lôi gã hắc y nhân xuống, Hoàng đế liền nói: “Lập tức tìm đại phu, nơi đây có ai am hiểu y thuật không?”
Đám ni nô sớm đã bị dọa đến sắc mặt trắng bệch, một trong số đó hoảng sợ nói: “Bẩm, Hoàng thượng, hôm qua mẫu phân của Vong trần đến thăm, liền trong tự viện đổ bệnh, lúc này đây vừa mời đến một vị đại phu”
Quả nhiên....
Vu Thức Vy đột nhiên đứng dậy, gạt đi lời của ni cô, vội vàng nói: “Hoàng thượng, không kịp nữa rồi, Thần nữ biết chút y thuật, để thần nữ bảo toàn mạng sống của tỷ tỷ đã.
Vừa nói, Vu Thức Vy đã đi đến trước mặt của Vu Vinh Hoa, bàn tay bắt lấy chuôi trường kiếm vẫn còn đang cấm trong người Vu Vinh Hoa: “Trưởng tỷ, lúc rút kiếm ra sẽ đau một chút, tỷ cố chịu đựng, đừng sợ, muội sẽ cứu tỷ”
Đáy mắt Vu Vinh Hoa hiện lên nộ ý, sắc mặt càng trắng bệch, cố gắng nhịn đau mà lên tiếng: “Muội muội, sao muội có thể biết y thuật được chứ, tuy rằng mạng của tỷ không đáng giá gì, nhưng cũng không thể để muội gánh phải trọng tội mưu hại đích tỷ được.”
Nghe vậy, Mọi người cũng bắt đầu chú ý đến điều này, liền khuyên ngăn: “Tĩnh Văn quận chúa, đây là mạng người, không phải là trò chơi, ngươi không thể lấy mạng của đích tỷ mình ra mà đùa giỡn được.”
“Tĩnh Văn công chúa, Vu đại tiểu thư là ân nhân cứu mạng của Hoàng Thượng, người đừng đùa giỡn nữa”
Bát công chúa cũng có chút hồ nghi: “Vu tỷ tỷ, ngươi biết y thuật từ lúc nào a”
Thái hậu sắc mặt lo lắng: “Nhị nha đầu, ngươi có được không a”
Tuy nàng mỗi lần nhị nha đầu giúp bà ấn huyệt, đều khiến bà cảm thấy vô cùng thoái mái, nhưng dù sao từ trước đến nay cũng chưa bao giờ nghe nhị nha đầu nói nàng ta am hiểu y thuật, hơn nữa trước mặt là một mạng người.
Hoàng đế cũng có chút do dự: “Nhị nha đầu, ngươi đừng gây rắc rối nữa, các ngươi mau đi tìm đại phu về đây”
Hoàng hậu lúc này từ bên người Vu Vinh Hoa đứng bật dậy, đẩy mạnh Vu Thức Vy ra, điên cuồng nói: “Ngươi cút đi cho ta, ngươi hại Hoa nhi hết lần này đến lần khác vẫn chưa đủ sao? Hiện tại Hoa nhi đã ra nông nổi này rồi, ngươi còn muốn hại Hoa nhi đến như thế nào mới chịu vừa lòng!!”
Lời của Hoàng hậu vừa dứt, sắc mặt của mọi người liền trở nên ngưng trọng, Thái hậu nghiêm trọng nói: “Hoàng hậu, ngươi đang hồ ngôn loạn ngữ gì đó? Vu Vinh Hoa xã thân cứu giá, tất cả mọi người ở đây đều vô cùng lo lắng, nhưng ngươi như vậy có phải là quá lắm rồi không?”
Lời nói này như một hồi chuông cảnh tỉnh, cơ thể Hoàng hậu đột nhiên cứng đơ, mau chóng đứng lên, chỉnh trang lại y phục, nói: “Thần thiếp... thần thiếp chỉ là cảm thấy Tĩnh Văn công chúa chỉ là một tiểu thư khuê các, sao lại có thể am hiểu y thuật được chứ”
Thái hậu khiển trách nói: “Nhị nha đầu là một lòng muốn cứu tỷ tỷ của mình, mới nói như vậy, còn người là gì cái gì? Vu Vinh Hoa cùng ngươi không có quan hệ gì cả, tại sao ngươi lại quan tâm đến Vu Vinh Hoa như vậy?”
Hoàng hậu cứng đơ người, lập tức cuối gập đầu, nhằm che dấu đi đáy mắt thất kinh của minh: “Thần thiếp thấp lễ rồi, thần thiếp đáng chết”
Vu Thức Vy nhìn Hoàng hậu, ánh mắt bỗng lóe qua một tia sáng, sau đó trầm giọng nói: “Mọi người đừng tranh cãi nữa, tỷ tỷ hiện tại mất máu quá nhiều, trừ khi mọi người đều muốn tỷ tỷ chết, bằng không đừng nói gì nữa, Bát công chúa, ngươi đến giúp ta một tay, Hoàng thượng, mời người quay lưng đi”
Hoàng đế nhìn vào đôi mắt kiên định của Vu Thức Vy, sự hồ nghi trong đáy lòng cũng dần tan biến, hắn đã từng nhiều lần chứng kiến sự lợi hại của Vu Thức Vy, nàng tuyệt đối biết rõ mình đang làm gì, Vu Vinh Hoa hãm hại nàng như vậy, rõ ràng nàng có thể bỏ mặc làm ngơ, nhưng vẫn mạo hiểm để cứu Vu Vinh Hoa, có thể thấy là thật tâm, dù sao cũng là cùng chung dòng máu, nàng ta quả thật quan tâm đến vị đích tỷ này!
“Được, ngươi ra tay đi” Hoàng đế nói xong liền quay người đi, Ngự Lâm quân cũng đều lập tức quay người.
Vu Thức Vi thi lễ: “Đa tạ Hoàng thượng đã tin tưởng, trưởng tỷ, muội nhất định sẽ cứu tỷ”
Dứt lời, nàng liền quỳ xuống, đưa tay nắm chặt chuôi kiếm.
Bát công chúa cũng quỳ xuống, có chút bối rối mà nói: “Bây giờ ta phải làm gì?”
“Ôm chặt nàng ta, đừng để nàng ta cử động.” Lúc này đây, giọng nói của Vu Thức Vy vô cùng nghiêm túc, ánh mắt tỏa sáng mà nhìn thẳng vào đôi đồng tử mang đầy lo lắng cùng bất an của Vu Vinh Hoa: “Trưởng tỷ, chuẩn bị xong chưa, muội bắt đầu đây”
Dứt lời, nàng không đợi Vu Vinh Hoa có cơ hội từ chối, liền xé rách đi y phục của ả, để lộ ra vết thương, quả nhiên không sai mà, vị trị này căn bản không phải là tâm thất.
Hoàng hậu nhìn thấy Hoàng Đế đồng ý để Vu Thức Vy cứu Vu Vinh Hoa, vốn muốn ngăn cản, nhưng thái hậu đã đi trước một bước: “Hoàng hậu ngươi muốn làm gì? Hoàng thượng đã tin tưởng nhị nha đầu, vậy thì ngươi cũng nên tin tưỡng, hơn nữa, lẽ nào nàng ta lại đi hại đích tỷ của mình sao?”
Hoàng hậu bỗng đứng yên, mắt nhắm chặt lại, hai bàn tay nắm chặt: “Được, Vu Thức Vy ngươi nghe đây, nếu như Hoa nhi vì sự cứu chữa của ngươi mà có mệnh hệ gì, vậy thì ngươi tốt nhất cũng chuẩn bị mà đi cùng nàng ta đi.”
“Hoàng hậu nương nương, xin đừng làm phiền trong lúc ta chữa trị tỷ tỷ, lỡ như vì sự uy hiếp của ngươi mà khiến ta hoảng sợ mà run tay, người chịu thiệt cũng chỉ là tỷ tỷ mà thôi”
Dứt lời, Vu Thức Vy liền nắm chặt chuôi kiếm, làm ngơ cái nhìn sơ hãi mà liên tục lắc đầu của Vu Vinh Hoa, một hơi rút ra trường kiếm.
“Phụt” một tiếng, một dòng máu tươi lập tức bắn lên mặt Vu Thức Vy, Vu Vinh Hoa thét lên một tiếng, sau đó đau đến mất đi ý thức.
Hoàng hậu mở trừng đôi mắt, không nói nên lời, liền ngất đi. Đám đông cũng đều biến sắc, không ngừng nhìn về phía Vu Thức Vy, Thái hậu vội vã bước đến một bước, liền bị Vu Thức Vy ngăn lại: “Không có vấn đề gì, tỷ tỷ chỉ là ngất đi mà thôi”
Vu Thức Vy giơ tay lau đi vết máu trên mặt, liền từ bên hông lấy ra thuốc cầm máu, nhanh chóng rãi lên vết thương của Vu Vinh Hoa, dùng tấm khăn sạch đã chuẩn bị từ trước mà đắp lên vết thương. Tay kia cũng không chút rãnh rỗi, lấy ra một cây ngân trâm, đâm mạnh vào nhân trung của Vu Vinh Hoa, lực đạo vô cùng mạnh, khiến Vu Vinh Hoa vì quá đau đớn mà phải tỉnh dậy.
Đám đông thấy Vu Vinh Hoa vẫn chưa chết, nhẹ nhàng thở ra một hơi.
Lúc này đây, Đại phu cũng đã được ni sư dẫn đường mà vội vàng chạy đến, đại phu nhân Đường thị cũng lê lấy “tấm thân bệnh tật” mà lao đến bên canh Vu Vinh Hoa, nhìn thấy Vu Thức Vy đang chữa trị cho Vu Vinh Hoa, đồng tử liền co lại, một tia sát ý bỗng vụt qua, hét lên một tiếng: “Thức Vy, Ngươi muốn làm gì?”
Vu Thức Vy lười để ý đến bà ta, vội vàng hướng về phía đại phu: “Đại phụ, mau đem một phiến nhân sâm để tỷ ấy ngâm đã, không thể để tỷ ấy ngất đi lần nữa”
Đau như vậy, ngất đi thì làm sao có thể cảm nhận đượ chứ? Kiếp trước Cố ngưng vì muốn ả ta vui vẻ, mà chặt đi tứ chi của nàng, còn kêu ngươi làm phỏng lưỡi nàng, cạo trọc đầu nàng, so với những gì nàng đã phải trãi qua, nổi đau này đã là gì kia chứ.
Đại phu không nói gì, liền cấp tốc lấy ra nhân sâm, nhét thẳng vào miệng Vu Vinh Hoa, bắt nàng ngậm trong miệng, Vu Thức Vy đi đến gương thuốc, lấy ra băng vải, nói với tất cả mọi người: “Ta sắp giúp tỷ tỷ băng bó vết thương, phi lễ chớ nhìn”
Tất cả mọi người đều im lặng mà quay người đi, Vu Thức Vy bắt đầu động thủ, cố tình gia tăng lực đạo, khiến Vu Vinh Hoa đau đến nghiên răng nghiến lợi, trong miệng lại đang ngậm nhân sâm, không sao ngất đi được, chỉ có thể trơ mắt mà chịu đựng nỗi đau cực hạn này, đợi đến khi Vu Thức Vy băng bó xong, thì đã một thân đầy mồ hôi lạnh, như từ trong hồ nước bước ra.
Bát công chúa nhìn Vu Thức Vy một cách khâm phục: “Vu tỷ tỷ, tỷ thật lợi hại, không ngờ rằng tỷ còn biết cả y thuật”
Vu Thức Vy cười một nụ cười tự giễu, trong nụ cười chất chứa biết bao bi thương: “Bệnh lâu rồi thì sẽ tự biết lấy một chút y thuật, ta từ nhỏ trên người thường có nhiều vết thương, cho nên biết chữa thương cũng không phải là chuyện lạ gì”
“Vu tỷ tỷ, có một mẫu thân như vậy, khiến tỷ phải chịu khổ rồi.” Bát công chúa căn bản hoàn toàn không quan tâm gì đến Vu Vinh Hoa, liền buông Vu Vinh Hoa ra, nắm chặt tay Vu Thức Vy an ủi.
Vu Vinh Hoa không còn được Bát công chúa đỡ, liền lập tức ngã xuống đất, vết thương cũng rách ra, đau đến mức Vu Vinh Hoa tưỡng như sắp chết đi vậy, khuôn mặt trắng bệch không ngừng vặn vẹo, trong lòng không ngừng mắng: “Bát công chúa đáng chết, rõ ràng người bị thương là ta, vậy mà lại đi đồng tình ả Vu Thức Vy, đúng là bị điên mà”
Đường thị lập tức đỡ Vu Vinh Hoa dậy, lại khiến vết thương của Vu Vinh Hoa rách rộng hơn, khiến ả ta thiếu chút nữa là ngất đi: “Mẫu thân nhẹ tay chút, đau chết ta rồi”
Đường thị nghe vậy liền không dám động đậy, nói: “Hoa nhi, ngươi sao rồi?”
Vu Vinh Hoa hung hăng trừng mắt về phía Vu Thức Vy: “Nữ nhi không sao, chỉ cần Hoàng thượng bình an, chút thương tích này có là gì”
Hoàng đế nghe xong vô cùng cảm động, trầm giọng phân phó: “Người đâu, đem kiệu đến đây, đem Vu tiểu thư hồi cung dưỡng thương”
Đoàn người liền hỏa tốc hồi cung.
Đêm đó, Hoàng thượng liền hạ chỉ, Vu Vinh Hoa cứu giá có công, khôi phục thân phận đích nữ, sắc phong nhị phẩm La Nghĩa Huyện chủ, Vu Thức Vy cứu chữa Vu Vinh Hoa có công, tấn thăng Tĩnh Văn công chúa, phẩm cấp không đổi”
Lúc nhận thánh chỉ, Vu Thức Vy không có chút bất ngờ, ngược lại Hàm Yên, Điểm Thúy cùng Tiểu Ninh vô cùng chấn động.
Hàm Yên liền lên tiếng: “Tiểu thư, đang yên đang lành, Vu Vinh Hoa sao lại biến thành có công cứu giá, còn nhảy thẳng lên làm Huyện chủ?”
 

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
258,125
Reaction score
645
Points
278
chương 84
“Đang yên lành?” Vu Thức Vy đặt thánh chỉ trong tay lên bàn, hai mắt lộ ra vẻ lạnh lùng, phì cười nói, “Rõ ràng là một kế hoạch thâm độc, thì ra đây chính là lí do vì sao Đường Thị đột nhiên rời đi, tìm người thích sát hoàng thượng rồi lại đỡ đao cho hoàng thượng, từ đó xoay chuyển cục diện, đúng là đã hao tổn không ít công sức.”

Hàm Yên kinh ngạc, “Đỡ đao? Tiểu thư, ý của tiểu thư tức là Vu Vinh Hoa đã lấy mạng ra đặt cược sao?”

Vu Thức Vy chỉ cười không đáp, xem như âm thầm thừa nhận.

Điểm Thúy có chút không cam lòng, càng thắc mắc, “Tiểu Thư, nô tì thật sự không hiểu, Vu Vinh Hoa nếu đã tự biên tự diễn đỡ đao thì cứ để ả ta chết đi, tại sao người lại cứu ả?”

Vu Thức Vy nheo mắt, cười sự ngây thơ của nàng ta, “Ngươi thật sự cho rằng ả ta có thể chết sao? Đường Thị đã chuẩn bị rất kĩ càng rồi, nếu ta không ra tay thì lần này không phải đã giúp Vu Vinh Hoa được trở mình một cách triệt để rồi sao?”

Ả ta cứu được hoàng thượng, còn nàng lại cứu được ân nhân cứu mạng của hoàng thượng, tuy công lao không lớn như Vu Vinh Hoa, nhưng hoàng thượng vẫn sẽ niệm tình nàng, sẽ không để Vu Vinh Hoa độc chiếm hết công lao, Vu Vinh Hoa vội vàng muốn trở mình như thế, được thôi, thế thì cứ phải chuẩn bị thật chu đáo…

“Tiểu thư, việc này hiện giờ không quan trọng lắm, hôn lễ của người và Hách Liên Thành ngày mai là cử hành rồi, rốt cuộc có cách nào phá giải không?” Hàm Yên lo lắng hỏi.

Tiểu Ninh cũng rất lo lắng, “Nếu hết cách thì nô tì sẽ đi giết tên Hách Liên Thành đó, sau đó nô tì sẽ ra tự thú, tuyệt đối không liên lụy đến tiểu thư.”

Điểm Thúy cầm cây kéo trên bàn lên khí khái nói: “Để ta đi với cô.”

“Được rồi, các cô đừng ồn nữa, các cô tưởng giết được hắn rồi đi tự thú thì sẽ không liên lụy đến tiểu thư sao? Đến lúc ấy e rằng người đầu tiên bị lôi xuống nước chính là tiểu thư đấy.” Hàm Yên giằng lấy cây kéo trong tay Điểm Thúy, trách móc.

Tiểu Ninh cũng hơi xấu hổ nói: “Thế thì nô tì sẽ phái hai sát thủ đi giết hắn.”

Ngón tay Vu Thức Vy gõ liên tục lên bàn, ánh mắt nhìn xa xăm ngoài cửa sổ, hoàn toàn không quan tâm lời nói của họ, hệt như đang chờ đợi điều gì đó. Ba người Hàm Yên không nói thêm gì nữa, cứ yên lặng ở bên nàng.

Khoảng một canh giờ sau, khi ba người Hàm Yên đang gật gù muốn ngủ gục thì cửa phòng chợt có tiếng gõ, “Tiểu Thư, tôi về rồi.”

Ánh mắt Vu Thức Vy sáng lên, lộ ra một vẻ vui mừng, “Điểm Thúy, mở cửa.”

Cửa vừa mở, Vệ Trường Phong toàn thân mặc đồ đen bước vào, trên vẻ mặt cương nghị của hắn có chút mệt mỏi, hai mắt đỏ ngầu, hệt như đã mấy ngày không ngủ.

Vừa vào trong, hắn quỳ xuống trước mặt Vu Thức Vy nói: “Tiểu thư, thuộc hạ về rồi.”

Vu Thức Vy nhếch mép cười, dáng vẻ lạnh lùng, “Người về muộn hơn so với ta dự tính một ngày, đã gặp phải rắc rối gì sao?”

Vệ Trường Phong gật đầu, “Hồi tiểu thư, việc mà người dặn dò, thuộc hạ may mắn hoàn thành, thư mà Thiên Khả Hãn gửi cho hoàng đế bây giờ chắc đã vào đến hoàng cung rồi. Chỉ có điều thuộc hạ gặp phải một phiền phức khác, trên đường đến đây gặp phải kẻ thù truy đuổi, đối thủ rất mạnh, thuộc hạ phải vòng qua mấy ngọn núi, đi suốt hai ngày hai đêm mới thoát được chúng.”

“Thì ra là thế.” Vu Thức Vy cau mày một chút, ánh mắt lộ lên vẻ bí ẩn, “Ngươi lui xuống nghỉ ngơi đi, cứ chọn một sương phòng ở phía sau.”

“Vâng, tiểu thư.”

Vệ Trường Phong lui xuống rồi, Điểm Thúy liền hỏi ngay: “Tiểu thư, rốt cuộc là tin gì thế? Người đã sai Vệ Trường Phong đi làm gì?”

Vu Thức Vy đưa tay lên che miệng ngáp nói tránh đi, “Ngày mai các ngươi sẽ biết thôi, mau đi ngủ đi.”

Ba a đầu đưa mắt nhìn nhau rồi thất thểu lui xuống, Vu Thức Vy thay y phục đi ngủ, không quan tâm bên ngoài trời đã sáng hay chưa…

Lúc này ở hoàng cung, hoàng đế đang duyệt tấu chương, đột nhiên nhận được thư gửi xuyên đêm từ Thiên Khả Hãn ở Mạc Bắc, nội dung liên quan đến hôn sự giữa Hách Liên Thành và Vu Thức Vy.

Hoàng đế xem xong, giận dữ ném thư tín xuống đất, nổi trận lôi đình, “Lục An, ngươi nói xem chuyện này là sao? Hách Liên Thành thì hết lời cầu xin được cầu hôn, còn cha của hắn thì lại đem mười mấy vạn đại quân uy hiếp, nói rằng nếu Hách Liên Thành mà lấy Vu Thức Vy thì sẽ tấn công vào thành, đối đầu với triều định Đại Vân chúng ta, còn nói nhị a đầu khắc cha chồng, khắc mẹ chồng, khắc cả nhà chồng, đúng là những kẻ điên, bọn Đột Quyết này, tất cả đều là lũ điên.”

Lục An sợ hãi quỳ rạp xuống đất, “Hoàng thượng bớt giận, bớt giận, chuyện này không phải hợp với ý của thái hậu, hai người sẽ không thể thành thân sao?”

Hoàng đế đập bàn quát: “Nhưng tên Đột Quyết ấy thật sự quá hống hách, dám uy hiếp trẫm, hắn nghĩ trẫm là con hổ giấy sao?”

“Hoàng thượng, thế hiện giờ phải làm sao? Ngày mai là ngày đại hôn của Tĩnh Văn công chúa và Hách Liên vương gia rồi.”



Hoàng đế lạnh lùng hừ một tiếng, “Tên Thiên Khã Hãn ấy đã chê bai thậm tệ con gái của Đại Vân triều chúng ta như thế, thế thì trẫm sẽ không khách sáo nữa, truyền ý chỉ của trẫm, Mạc Bắc Ung Vương trước hôn lễ có hành vi không đứng đắn, không xứng đáng làm phu quân, trẫm hủy hôn ước của hắn với Tĩnh Văn công chúa.”

“Hoàng thượng anh minh.”

Tại dịch trạm.

Phía sau bức màn phù dung vang lên tiếng thở hổn hển của một nam tử, “Mỹ nhân, bổn vương hết sức rồi, không làm nổi nữa đâu.”

“Vương gia, mau qua đây, là nam nhân mà, mới có một chốc mà đã hết sức rồi sao?”

“Được, bổn vương cho nàng biết thế nào gọi là uy phong…”

Bên ngoài bức màn, Cẩm Thư đang ngồi bên bàn, ôm vai nhìn Hàn Giang Nguyệt bên cạnh nói: “Vương gia, hắn ta rốt cuộc phải bao lâu nữa thì mới bất lực?”

Ánh mắt Hàn Giang Nguyệt lạnh lùng tựa hồ băng, “Chắc cũng sắp phế rồi, đừng nôn nóng.”

Hai người tiếp tục quan sát, khoảng một khắc sau đột nhiên chợt nghe tiếng một nữ tữ kêu lên: “Trời ơi vương gia, chỗ đó của ngài chảy máu rồi, a…”

Ngay sau đó, bức màn bị hất tung ra, một nữ tử chỉ khoác áo hững hờ phóng như bay ra ngoài, khi chạy đến bên cạnh Hàn Giang Nguyệt liền giật lấy tờ ngân phiếu một ngàn lượng trong tay y rồi lại tiếp tục chạy ra ngoài, vừa chạy vừa hô: “Không xong rồi, vương gia bất lực rồi, Hách Liên vương gia bất lực rồi…”

“Cẩm Thư, xem xem hắn thế nào rồi.”

Cẩm Thư lừ mắt nhìn Hàn Giang Nguyệt, “Sao lại bảo ta đi xem? Ta chỉ sợ bị mù mắt thôi…”

Khó chịu thì khó chịu, nhưng Cẩm Thư vẫn bước đến bên giường, giở tấm màn ra quan sát tình hình bên trong, trông thấy Hách Liên Thành ngất xỉu trên giường, bên dưới có một vũng máu, Cẩm Thư bắt mạch cho hắn rồi mau chóng nhét một viên thuốc vào miệng hắn, sau đó ngao ngán quay về chỗ của Hàn Giang Nguyệt.

“Phế rồi, thần tiên cũng không thể giúp hắn hồi phục lại.”

“Được, chúng ta rút thôi, bổn vương giờ sẽ vào hoàng cung gây áp lực, bảo hoàng thượng hủy bỏ thánh chỉ…”

Lời y còn chưa dứt thì đã nghe ngoài cửa có một tiếng hô sắc lẻm, “Ung Vương tiếp chỉ…”

Người ấy không nghe tiếng ai đáp, lại hô một lần nữa, “Ung Vương tiếp chỉ.”

Hàn Giang Nguyệt đằng hắng rồi nhại giọng của Hách Liên Thành nói: “Có việc gì mau nói đi.”

Công công bên ngoài nghe tiếng Hách Liên Thành hống hách như thế thì rất giận, không thèm bước vào phòng, cứ thế đứng bên ngoài tuyên thánh chỉ: “Ung Vương trước hôn lễ có hành vi không đứng đắn, không xứng đáng làm phu quân, nay hủy hôn ước với Tĩnh Văn công chúa, khâm thử.”

“Bổn vương chẳng muốn lấy nàng ta, mau cút đi.”

Công công tuyên chỉ nghe thế càng tức giận, đặt thánh chỉ ngoài cửa rồi phủi tay đi thẳng, không quên mắng một câu, “Bọn mọi rợ ngang ngược, hừ!”

Hàn Giang Nguyệt bên trong nghe tiếng bước chân đi rồi thì ánh mắt lộ vẻ vui mừng, “Không ngờ còn chưa đi thỉnh chỉ mà thánh chỉ đã đến rồi, thật đúng ý của bổn vương.”

Cẩm Thư bật cười nói: “Thế thì chúng ta còn không mau đi đi? Nếu còn ở lại bị người ta nhìn thấy thì sự anh minh cả đời này của ta sẽ bị hủy hết.”

“Ngươi mà cũng có anh minh à? Bổn vương lại không biết việc này đấy, đúng là chuyện nực cười.”

Cẩm Thư bĩu môi, “Miệng lưỡi độc địa, vô lại…”

Sáng sớm hôm sau, khi trời vừa tờ mờ sáng thì tin tức hôn lễ của Tĩnh Văn công chúa và Hách Liên vương gia bị hủy đã lan truyền khắp kinh thành, ngoài ra còn có cả tin đồn Hách Liên vương gia mây mưa suốt ba ngày ba đêm cuối cùng bị bất lực được bàn luận từ khắp đường lớn đến ngõ nhỏ, trở thành chuyện cười cho cả kinh thành.

Người ta chỉ cần nhắc đến hai người này là liền cho rằng đó là một đôi hoang dâm vô độ, đàm tiếu cả ngày cũng không hết chuyện.

Thánh chỉ báo tin hủy hôn lễ cho Vu Thức Vy thì lại đến tận khi trời sáng hẳn rồi mới đến, Hải công công truyền chỉ rất kiên nhẫn, chờ khoảng hơn một khắc mới chờ được Vu Thức Vy ra tiếp chỉ.

“Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết, Ung Vương Đột Quyết, phẩm đức không có, không xứng làm phò mã, nay hủy hôn lễ, ngày sau sẽ làm tìm lang quân xứng đáng cho công chúa, khâm thử.”

“Thần nữ tiếp chỉ, hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.”

Vu Thức Vy tiếp chỉ xong thì nhẹ nhàng quay sang nhìn Hàm Yên, chỉ một ánh mắt thôi, Hàm Yên liền hiểu ý, lấy ra một tờ ngân phiếu một ngàn lượng dúi vào tay công công tuyên chỉ, “Công chúa mấy ngày nay sức khỏe có hơi không tốt, đã để công công đợi lâu, đây là chút tâm ý của công chúa, xem như là mời công công uống trà.”

Hải công công tuyên chỉ vừa trông thấy là một ngàn lượng thì ánh mắt liền sáng rực, vội vàng cười nói: “Có thể bỏ sức cho công chúa thì vinh hạnh của nô tài, nếu sau này công chúa có gì dặn dò, nô tài nhất định sẽ làm ngay.”

“Thế thì đa tạ công công.”

Hải công công vừa đi khỏi thì Tiểu Ninh đã vội chạy đến, có hơi hốt hoảng nói: “Tiểu thư, không xong rồi, Thấm Thủy công chúa tìm đến nơi rồi.”
 

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
258,125
Reaction score
645
Points
278
chương 85
Nghe thế, Vu Thức Vy lập tức lập tức quắc mắt, sau đó ngắt một cành liễu nhẹ nhàng đưa lên môi, thản nhiên nói một câu: “Vứt ả ta ra ngoài.”

Tiểu Ninh lắp bắp hỏi lại: “Nhưng mà tiểu thư, Đoan Vương… Đoan Vương cũng đi cùng với ả ta.”

“Đi cùng…” Vu Thức Vy cười nhạt, hai người ấy có lẽ là muốn gặp nàng để cùng đòi cả nợ cũ lẫn nợ mới, nàng ta làm thế có phải là chó cùng rứt giậu không?

“Thế thì cứ cho họ vào đi.”

Sắc mặt Tiểu Ninh có hơi sợ sệt, do dự một lúc rồi nói: “Nhưng mà tiểu thư, khí thế của họ rất hung hãn, nô tì lo họ sẽ gây bất lợi cho tiểu thư.”

“Cào cào sau mùa thu còn phải búng mấy lượt nữa thì mới chết hết.”

“Vâng, nô tì hiểu rồi.”

Hàm Yên nhìn ra phía sau lưng Tiểu Ninh, sau đó lại đưa mắt nhìn bốn tì nữ mà đại phu nhân đưa đến đang dọn dẹp hoa viên ở phía xa rồi khẽ nói: “Tiểu thư, việc này mà để họ nhìn thấy chắc là không thích hợp lắm?”

Ánh mắt Vu Thức Vy sáng lên, lạnh lùng nói: “Đuổi họ ra đi, nói với họ Đoan Vương và Thấm Thủy công chúa sắp đến, để tránh gặp nguy hiểm thì bảo họ nấp xa một chút.”

“Nói với họ sao?” Hàm Yên khẽ nhướn mày, thắc mắc hỏi, “Tại sao vậy tiểu thư?”

“Cứ làm theo lời ta nói, sau đó phái Điểm Thúy trông chừng họ.”

Hàm Yên hơi hiểu ý, khẽ nheo mắt rồi quay người hô to, “Thái Mai, Thái Lan, Thái Trúc, Thái Cúc, bốn người các ngươi mau rời khỏi đây, một lát nữa Thấm Thủy công chúa và Đoan Vương sẽ đến, tiểu thư muốn các ngươi mau chóng rời đi.”

Bốn a đầu vừa nghe thế thì sắc mặt lập tức trắng bệch, vội vàng phủi hết bùn đất trên chân tay rồi chạy ra khỏi đình. Hàm Yên chạy ra ngoài tìm Điểm Thúy, phát hiện nàng ta đang cho cá ăn bên hồ, liền chuyển lời của Vu Thức Vy lại cho nàng ta, còn mình thì lại chạy ra sương phòng sau đình tìm Vệ Trường Phong…

Một khúc nhạc du dương chợt vang lên từ trong đình, triền miên như gió tuyết, chưa cần đến gần, Thượng Quan Diệp đã biết là Vu Thức Vy đang thổi, gương mặt vốn đang lạnh lùng nay càng trở nên khó coi hơn.

Vu Thức Vy đáng chết, đã hại họ thê thảm thế này mà còn có tâm trạng thổi nhạc.

“Vu Thức Vy, con tiện nhân này, không ngờ người thổi nhạc lại là ngươi.”

Thấm Thủy công chúa vừa bước vào liền trông thấy Vu Thức Vy đang đứng cầm cành liễu trong tay. Nàng mặc một bộ váy mười hai dải rất nho nhã, cổ áo có thêu hoa văn mây bạc, làn gió nhẹ nhàng thổi qua khiến tà váy bay phấp phới, khí chất thần tiên.

Còn khúc nhạc ấy do chính nàng thổi, kết hợp với dáng vẻ của nàng lại càng thêm thoát tục.

Ánh mắt Thấm Thủy công chúa toát lên vẻ đố kị, lạnh lùng xông đến. Vu Thức Vy đặt lá liễu xuống, khó chịu nhìn nàng ta, “Thấm Thủy công chúa và Đoan Vương đến thăm, bổn công chúa không nghênh đón từ xa, rất mong lượng thứ.”

Thấm Thủy công chúa trông thấy dáng vẻ làm bộ làm tịch ấy của nàng thì giận dữ định cho nàng một bạt tai, nhưng Vu Thức Vy đã mau chóng giữ lấy tay nàng ta rồi đẩy mạnh nàng ta vào trong lòng của Thượng Quan Diệp, khóe môi nhếch một nụ cười mỉa mai, “Lẽ nào bản lĩnh của công chúa chỉ xứng với một bạt tai này sao?”

Thấm Thủy công chúa quắc mắt nghiến răng nghiến lợi nói: “Vu Thức Vy, ngươi thật sự cho rằng mình vô pháp vô thiên, không ai có thể làm gì ngươi sao?”

“Ta chưa bao giờ nghĩ như thế cả.”

“Ngươi…”

Thượng Quan Diệp thấy Thấm Thủy công chúa vừa trông thấy Vu Thức Vy đã liền mất hết lí trí thì liền ngăn lại, ánh mắt băng giá nhìn Vu Thức Vy rồi lạnh lùng nói: “Vu Thức Vy, chúng ta người ngay không nói việc mờ ám, cô rốt cuộc muốn thế nào?”

Muốn thế nào ư?

Ánh mắt Vu Thức Vy ánh lên tia lạnh, ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt hắn, thể hiện hết nỗi hận trong lòng mình, cơn giận ấy như một trận hồng thủy, khi đã trào lên rồi sẽ nhấn chìm tất cả, phá hủy tất cả.

Vẻ hận thù ấy còn lạnh hơn cả hồ băng, chói chang hơn cả ánh dương, khiến Thượng Quan Diệp cảm thấy mắt mình như bị gai đâm.

Sắc mặt Thượng Quan Diệp trở nên trắng bệch, bị ánh mắt căm hận ấy làm cho bất giác lùi lại một bước, thân người lảo đảo, suýt nữa đã ngã ra đất.

Nàng ta… nàng ta…

Nàng ta sao lại dùng ánh mắt căm phẫn ấy mà nhìn hắn? Cứ hệt như hắn là kẻ thù huyết hải của nàng vậy, cứ hệt như nàng cho dù có tan xương nát thịt, cho dù có hóa thành ma dưới vực sâu vạn trượng cũng phải tìm hắn để đòi mạng vậy.

Thượng Quan Diệp định thần lại, hít một hơi thật sâu mới bình tĩnh lại, phát hiện ra mình vừa rồi ngay khoảnh khắc ấy thật sự đã bị Vu Thức Vy dọa sợ chết khiếp.

Hắn lấy lại vẻ bình thường, bước lên một bước, áp sát người Vu Thức Vy, đưa tay nắm chặt lấy tay nàng, kéo nàng lại phía mình rồi nghiến răng hỏi, “Vu Thức Vy, rốt cuộc tại sao cô lại hận ta như thế? Ta rốt cuộc đã làm gì chọc giận cô?”

“Làm gì sao?”

Vu Thức Vy lạnh lùng cười một tiếng, hất tay Thượng Quan Diệp ra rồi nở nụ cười bí hiểm, “Bí mật này ngươi mãi mãi cũng không biết được.”

Dứt lời, nàng vung tay tát thẳng một bạt tai vào mặt Thượng Quan Diệp rồi nhẹ nhàng nói: “Cút ra ngoài.”

Thấm Thủy công chúa thấy Vu Thức Vy hống hách như thế thì giận không kiềm nổi nữa, liền rút roi ở thắt lưng ra vung về phía Vu Thức Vy, hét to: “Thượng Quan Diệp, ngươi tránh ra, ta phải giết ả.”

Sợi roi múa vun vút sắp đánh vào người Vu Thức Vy, nhưng nàng lại không hề động đậy, hệt như không nhìn thấy, sắc mặt không đổi, thong dong khác thường.

Thượng Quan Diệp giật mình gọi to một tiếng “công chúa”, muốn ngăn nàng ta lại, nhưng đã không kịp nữa, sợi roi quất thẳng về phía Vu Thức Vy.

Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, một tia sáng sắc lạnh chợt lóe lên, một tiếng xoẹt vang lên, sợi roi của Thấm Thủy công chúa liền bị cắt làm hai, biến thành một mớ rác rưởi, rơi xuống trước mặt Vu Thức Vy.

“Ai? Ra đây.” Thấm Thủy công chúa gầm lên.

Ngay sau đó, một loạt tiếng động vang lên, phía sau Vu Thức Vy vang lên xoạt xoạt mấy tiếng, tám chín người mặc áo đen người nào người nấy cao to lực lưỡng xuất hiện đồng loạt thỉnh tội, “Tiểu thư, thuộc hạ đến muộn.”

Vu Thức Vy nở nụ cười nhạt, chỉ vào Thượng Quan Diệp và Thấm Thủy công chúa nói: “Đến rất đúng lúc, mau vứt chúng ra ngoài.”

Đám hắc y nhân lập tức chắp tay nói: “Vâng.”

Dứt lời, họ liền phóng lên không rồi nhảy xoạt xoạt xuống trước mặt Thấm Thủy công chúa và Thượng Quan Diệp, rút trường kiếm trong tay ra, mặt đằng đằng sát khí nhìn hai người họ.

Lúc này, Vệ Trường Phong cũng xuất hiện, mau chóng lách ra phía trước đám hắc y nhân, cũng rút kiếm ra lạnh lùng nói: “Các ngươi muốn sống mà rời khỏi đây hay là muốn bọn ta tiễn các ngươi?”

Thượng Quan Diệp và Thấm Thủy công chúa trợn tròn mắt nhìn đám người mặc áo đen đột nhiên xuất hiện này, người nào người nấy dáng vẻ lạnh lùng, trên người tỏa ra một sát khí của kẻ luyện võ đã lâu, hơn một nửa hẳn là sát thủ, ai cũng có võ công cao cường, cho dù là Thượng Quan Diệp cũng không dám đảm bảo đánh thắng bất kì một ai trong số đó.

Hắn không chỉ lại một lần nữa mở rộng tầm mắt với Vu Thức Vy mà còn không ngờ bên cạnh nàng lại có nhiều tuyệt thế cao thủ thế này, thảo nào vừa rồi không thèm né tránh, thì ra đã có dự tính trước.

Biết hôm nay không thể đối phó được, Thượng Quan Diệp đành phải bỏ cuộc, kéo tay Thấm Thủy công chúa rời đi, còn buông một câu hằn học, “Vu Thức Vy, bổn vương không tha cho cô đâu, ngày khác nhất định sẽ chính tay băm cô ra trăm ngàn mảnh…”

Vu Thức Vy dùng ánh mắt chế giễu nhìn hai người người họ rời đi đến tận cuối hành lang mới thu lại tầm nhìn, đúng lúc ấy lại chợt trông thấy đại phu nhân Đường Thị xuất hiện từ xa, trên mặt Đường Thị nở một nụ cười xuân phong đắc ý. Ngay khi Vu Thức Vy trông thấy bà ta, bà ta cũng nhìn thấy nàng, liền gọi to từ xa: “Thức Vy.”

Vu Thức Vy bước ra khỏi đình, bước đến nghênh đón cười nói: “Mẫu thân gọi con?”

Đường Thị khom người, cung kính hành lễ với Vu Thức Vy, “Thần phụ bái kiến Tĩnh Văn công chúa.”

Vu Thức Vy đỡ bà ta dậy, nở một nụ cười tự tin, “Mẫu thân không cần đa lễ, phải rồi mẫu thân, sao người lại đến đây? Không phải người đang ở hoàng cung chăm sóc trưởng tỉ sao?”

“Trưởng tỉ của con… vừa rồi đã về phủ rồi, hoàng thượng đã đặc biệt căn dặn bảo con đi thay thuốc cho trưởng tỉ con, cho nên mẫu thân mới đến đây tìm con.”

“Thì ra là thế.” Vu Thức Vy quay sang nhìn Hàm Yên dặn dò: “Hàm Yên, đi lấy hộp thuốc của ta đến đây.”

“Vâng, tiểu thư.” Hàm Yên mau chóng đi lấy hộp thuốc.

Vu Thức Vy mỉm cười quay đầu lại, nhưng ngay khi quay lại chợt bắt gặp ánh mắt sắc như dao của Đường Thị, bà ta nói bằng giọng rất kiên quyết: “Ngươi… không phải là Vu Thức Vy, ngươi rốt cuộc là ai?”

Một đứa con gái ti tiện suốt ngày ru rú sau phủ từ lúc nào lại biết thổi nhạc, lại còn biết cả y thuật nữa?

Tuyệt đối không thể!
 

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
258,125
Reaction score
645
Points
278
chương 86
Rốt cuộc là ai?

Sắc mặt Vu Thức Vy bình tĩnh, không chút kinh sợ, nàng ngẩng đầu lên, bước đến một bước, khẽ hé môi son, nói vào tai Đường Thị, "Ta là quỷ, ăn thịt người không cần nhả xương"

Giọng nói xa xăm, lạnh lẽo, quỷ dị khiến Đường Thị lạnh toát cả lưng. Bà ta không tự chủ được, bước lùi lại, kinh ngạc nhìn Vu Thức Vy.

Bà ta đột nhiên phát hiện sâu trong đôi mắt Vu Thức Vy, không thể phân biệt được đâu là vui đâu là buồn... thậm chí một chút sinh khí cũng không có. Khoảng cách gần là vậy, bà ta có thể cảm giác được khí lạnh toát ra từ người nàng, cứ như... cứ như không phải từ người sống.

"Ngươi đang nói bậy bạ gì thế?" Sắc mặt Đường Thị trở nên hung dữ lạ thường.

Vu Thức Vy cong cong khóe miệng, ý tứ tà dị, "Cái thời đại này, nói thật mà cũng không ai tin sao?"

Nàng vốn là con quỷ, một con quỷ oán khí xung thiên, ngay cả Diêm Vương cũng không dám thu nạp. Nàng sống đi chết lại trở về, dĩ nhiên sẽ không buông tha cho bất kỳ ai đã từng hại nàng.

Đường Thị tưởng Vu Thức Vy cố ý dọa mình nên trong lòng không khỏi buồn cười. Chỉ là một con nha đầu, để xem thủ đoạn của nó cao minh đến đâu? Ta muối còn nhiều hơn nó ăn cơm, trước đây chẳng qua vì chủ quan, ta mới nhận nó làm con. Sau này... ta sẽ cho nó thấy cảnh muốn sống, sống được mà muốn chết, chết cũng không xong.

Lúc này, Hàm Yên mang theo một hộp thuốc chạy đến, "Tiểu thư, hộp thuốc đây".

Vu Thức Vy nhận lấy hộp thuốc, nàng cười, "Ngươi ở lại trong Thính Vũ Hiên, mùa hè này, không biết lúc nào mới có thể đi, ngươi giúp ta chuẩn bị thêm vài khối băng."

Hai mắt Hàm Yên lập tức sáng lên, hiểu ngay thâm ý của Vu Thức Vy, cúi đầu, xoay người rời đi.

"Mẫu thân, đi thôi."

Vu Thức Vy theo Đường Thị đến Vinh Hoa Viên. Qua gần hai tháng tu hành, Vu Vinh Hoa lại được trở về vinh hoa, trong lòng nhất định vô cùng đắc ý.

"Hoa Nhi, nhị muội muội đến thay thuốc cho con đây."

Trong phòng lập tức vang lên giọng nói mừng rỡ, thân thiết, "Nhị muội muội đến rồi. Mau vào đây! Nhiều ngày không gặp, tỉ thật sự rất rất nhớ muội đấy."

Tận đáy lòng Vu Thức Vy cảm thấy buồn nôn nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười. Không nghĩ ngợi nhiều, nàng bước chân vào phòng.

Ai ngờ, vừa bước qua khỏi bục cửa, người vẫn chưa đứng vững thì trên đầu một chậu nước đá đổ ập xuống làm Vu Thức Vy ướt từ đầu đến chân.

Vu Thức Vy giật nảy mình vì sự việc quá nhanh, nàng chưa kịp phòng bị.

Bộ y phục vốn mỏng bây giờ lại càng dán chặt vào thân làm ẩn hiện làn da trắng bên dưới.

Thật lâu sau đó, Vu Thức Vy đột nhiên cười xòa, nàng cười cho sự ấu trĩ của Vu Vinh Hoa. Đã trải qua nhiêu bao nhiêu chuyện như thế mà ả vẫn ngu xuẩn đến vậy, ả nghĩ một chậu nước đá này có thể làm gì nàng chứ?

Đường Thị phía sau cũng có chút kinh ngạc, vì bà ta cũng không biết chuyện này.

Hết kinh ngạc, Đường Thị cảm thấy tức giận, cái con bé Hoa Nhi này sao lại không biết giữ bình tĩnh thế chứ? Bà ta cầm cái khăn lông, xoa xoa lên mái tóc ướt sũng của Vu Thức Vy, ngữ khí có chút áy náy: "Nhất định là con nha đầu nào đó làm loạn, con đừng để tâm nhé."

Vu Thức Vy nhận khăn từ tay bà ta, xoa xoa lên mái tóc, mặt không chút giận dữ, bình tĩnh đáp: "Sao con lại giận chứ?"

Giận dữ thì không phải trúng ý của Vu Vinh Hoa sao?

Nàng vẫn cứ dịu dàng, thong thả, nhất bộ nhất sinh liên, vòng qua tấm bình phong đến trước giường Vu Vinh Hoa. Vu Vinh Hoa vẫn chưa kịp thu lại nụ cười trên nỗi đau người khác đã nhìn thấy bộ dạng ướt sũng của nàng liền giả vờ kinh ngạc, nói: "Trời ơi, nhị muội muội, sao người muội ướt thế này?"

Vu Thức Vy mỉm cười, không nói lời nào, lẳng lặng mở hộp thuốc, mang ra thuốc trị thương và vải băng, đưa tay cởi y phục của nàng ta ra.

Nàng cầm kéo cắt bỏ những vải băng đang quấn trên người nàng ta, thận trọng lấy mớ thuốc cũ ra, đổi thuốc mới vào. Sau đó nàng lại quấn vải băng lên, động tác cứ liên tục một cách thuần thục.

Vu Vinh Hoa nằm trên giường thấy người nàng đã bị hại ra nông nổi này mà vẫn có thể lấy đức báo oán, vì mình mà tận tình thay thuốc, trong lòng cảm thấy càng tức giận, tiện nhân, ả tại sao lại không tức giận?

Càng nghĩ càng giận, Vu Vinh Hoa cuối cùng không chịu nổi nữa, nộ khí bừng bừng, đứng dậy bạt tai Vu Thức Vy. "Tiện nhân, ngươi hại ta thê thảm thế này, ta nhất định sẽ đòi lại hết."

Đòi lại?

Vu Thức Vy bụm mặt cười một trận, cuối cùng là ai nợ ai đây? Nàng dựa vào cái gì mà có thể không cần đầu thai vẫn được trùng sinh? Là bởi vì ngay cả ông trời cũng thấy ngứa mắt nên đã để nàng quay về đòi lại tất cả món nợ máu này, Vu Vinh Hoa đã bao giờ tính đến chuyện này chưa?

Nhìn thấy Vu Thức Vy vẫn có thể cười được, Vu Vinh Hoa càng giận dữ lại cho Vu Thức Vy thêm một bạt tai nhưng lần này đã bị Vu Thức Vy ngăn lại được.

Vu Thức Vy lạnh lùng nhìn, chậm rãi từng câu từng chữ: "Vu Vinh Hoa, ngươi thật sự cho rằng mẫu thân của ngươi, Đường gia và cả Thượng Quan Diệp có thể bảo vệ được ngươi sao? Ngươi có biết tại sao ta vẫn giữ lại cái mạng chó của ngươi đến bây giờ không?

Đó là bởi vì nàng không muốn ả ta chết dễ dàng như vậy, tất cả đau khổ nàng gánh chịu, một phần mười cũng còn chưa đòi lại được thì sao nàng nỡ để cho ả ta chết nhanh đến vậy?

Đường Thị và Vu Vinh Hoa khiếp sợ nhìn Vu Thức Vy, nàng ta đang nói cái gì vậy? Hả... Thật buồn cười, dám uy hiếp cả Đường gia, người Đường gia đều phải chết hết sao?

Vu Vinh Hoa hất tay Vu Thức Vy ra, cười lạnh lùng: "Vu Thức Vy, đợi đến lúc đó ngươi cũng đã chết rồi. Đừng lo, ngươi chết đị, bọn nha đầu của ngươi cũng lần lượt từng đứa từng đứa đi theo ngươi thôi."

Vu Thức Vy đứng dậy không dây dưa thêm, "Vậy thì để xem ai chết trước."

Nói xong, nàng không nhìn lấy hai mẹ con khiến người ta buồn nôn này một cái, thẳng bước ra khỏi Vinh Hoa viên.

Về đến Thính Vũ Hiên, nhìn thấy bộ dạng của Vu Thức Vy, Điểm Thuý và Tiểu Ninh vô cùng kinh ngạc, vội vàng thay y phục cho nàng. Tiểu Ninh nói: "Tiểu thư, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Sao người tiểu thư lại ướt sũng thế này?"

"Không có gì, không cẩn thận ngã xuống nước thôi, à phải rồi Tiểu Ninh, giúp ta điều tra một chuyện."

Tiểu Ninh nhanh chóng bước đến trước mặt Vu Thức Vy, "Tiểu thư, xin căn dặn."

"Ngươi đi điều tra người bên cạnh hoàng hậu..."

Sau một hồi xì xầm, Vu Thức Vy lại căn dặn: "Sau này mang theo bên mình thêm mấy tên ám vệ nữa."

Lời Vu Vinh Hoa nói hôm nay làm nàng thật sự có chút sợ hãi trong lòng, nàng sợ ả ta sẽ ra tay với ba nha đầu của nàng.

Tiểu Ninh có chút sợ hãi nhưng lại không nói gì, nhanh chóng đi làm việc.

Sau khi Tiểu Ninh đi, Điểm Thuý hiếu kỳ hỏi Vu Thức Vy, "Tiểu thư, hoàng hậu gì thế, người nói với Tiểu Ninh chuyện gì vậy?"

Vu Thức Vy lau tóc, thản nhiên nói: "Chuyện này sau này ngươi sẽ biết, bây giờ, ngươi hãy đi giúp ta làm chuyện khác. Đó là đợi ta viết xong bức thư này thì mang giao cho Mẫn Thân Vương Hàn Giang Nguyệt.

Điểm Thuý nghe lời, mắt long lanh, tiểu thư muốn viết thư cho Mẫn Thân Vương sao?

Trời ơi, trời ơi, lẽ nào Mẫn Thân Vương cuối cùng cũng hâm nóng được trái tim băng giá của tiểu thư rồi sao? Tiểu thư cuối cùng đối với Vương gia cũng ....

Nếu là vậy thì thật sự quá tốt rồi, quá tốt rồi!

Vu Thức Vy cặm cụi viết thư, không biết suy nghĩ của Điểm Thuý. Viết xong, nàng cẩn thận nói: "Nói là thư ta gửi Lộc Nguyệt biểu muội."

Điểm Thuý phấn khích nhận thư rồi bỏ đi, "Vâng, nô tì đã hiểu."

Vu Thức Vy đột nhiên gọi Điểm Thuý lại, "Đợi đã, Điểm Thúy, vừa nãy ta thấy bốn nha đầu ngươi nhìn chằm chằm trong hoa viên kia, có chuyện gì à?”

Nghe vậy, Điểm Thuý dừng lại, mặt tái lại, "Tiểu thư, nô tì đi hái lan thì nhìn thấy đại phu nhân đang ngắm cảnh.”

"Được rồi, ta biết rồi, ngươi đi đi."

Sau khi Điểm Thuý đi, Vu Thức Vy ngáp một cái, cơn buồn ngủ lại kéo đến. Nàng lấy một cây kim châm ra tự châm vào người mình. Sau khi tỉnh táo hơn, chỉnh trang lại dung nhan, nàng liền dặn dò hai người Thái Lan Thái Cúc, "Đi chuẩn bị xe ngựa đi, ta phải vào cung thăm thái hậu."

"Vâng, thưa tiểu thư."

Vu Thức Vy dẫn Thái Lan Thái Cúc cùng vào hoàng cung. Sau khi thăm viếng thái hậu, Vu Thức Vy đi sang thăm Bát công chúa. Nàng để Thái Lan Thái Cúc lại cho Bát công chúa để tránh tai mắt kẻ khác rồi đến Thái Y Viện.

Rõng rã tìm cả buổi trưa nàng mới tìm được quyển Y Kinh Thượng Cổ kiếp trước của mình. Nàng giấu quyển sách đi và mang về về phủ thái sư.

Đêm đến, Vu Thức Vy ngồi trên cái giường nhỏ cạnh cửa sổ, lật giở từng trang sách y thuật dưới ánh nến sáng rực. Hàm Yên bước vào, trên tay bưng một bát cháo hạt sen nấm tuyết, "Tiểu thư, đừng đọc nữa, ăn chút gì đi."

"Chuyện ta sai ngươi làm đến đâu rồi?"

Hàm Yên đặt chén cháo xuống, cung kính nói: "Ly Hạ cô nương bên đó đã chuẩn bị xong xuôi, thời gian dự định là ngày mai."

"Rất tốt, chuẩn bị nam trang, ngày mai ta phải đích thân đến Vân Hương Lâu trấn thủ cho Ly Hạ."

Hàm Yên cười nhẹ, "Tiểu thư, lúc nô tì quay về thì đã sớm chuẩn bị nam trang cho người rồi. Người yên tâm."
 

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
258,125
Reaction score
645
Points
278
chương 87
Sáng sớm hôm sau, tin tức Vân Hương Lâu vừa có một tuyệt thế mỹ nhân mới lan truyền khắp mọi nơi. Chưa đầy hai canh giờ, tin tức đã lan truyền khắp cả kinh thành. Bọn họ còn nói mỹ nhân tuyệt thế này chiều nay, đúng giờ thân, ba khắc sẽ cử hành lễ Khai Bao để tìm một vị khách quý đầu tiên thật vừa ý, hơn nữa còn không thu tiền.

Tin vừa truyền ra, tất cả nam tử đều như hổ như báo náo loạn, quyết tâm chiều nay phải đến Vân Hương Lâu xem náo nhiệt một chuyến. Lỡ như may mắn được mỹ nhân tuyệt thế nhắm trúng thì sao?

Trên lầu ba của Vân Hương Lâu bày biện xa hoa, một giọng nói nữ nhân trong trẻo vang lên, "Ly Hạ, thật ra ngươi không cần phải hy sinh vì ta, ta vẫn có thể giúp ngươi rửa sạch hàm oan của Thẩm thị."

Vu Thức Vy đứng cạnh cửa sổ, tay cầm quạt xếp, mặc bộ y phục nam nhân màu trắng, phong thái nho nhã. Nói xong, nàng xoay người nhìn chằm chằm vào Thẩm Ly Hạ như muốn cho nàng ấy cơ hội hối hận.

Thẩm Ly Hạ cũng nhìn ra được ý của Vu Thức Vy muốn cho mình cơ hội, nên vội vàng từ chối: "Không thưa tiểu thư, lòng ta đã quyết, ta nhất định phải đích thân rửa sạch hàm oan này cho Thẩm thị, hy sinh một chút, có xá là gì. Nhưng ta vẫn cảm ơn sự tương trợ của người, nếu không, ta không thể sắp xếp ổn thỏa mọi chuyện trong một thời gian ngắn như vậy."

"Được, đã đi đến bước đường này thì không thể quay đầu lại nữa. Con đường phía trước khó khăn, nguy hiểm, ngươi có sợ không?

"Không sợ."

Vu Thức Vy gật đầu, mặt không cảm xúc, "Nếu đã là vậy thì hãy đi thay y phục đi, thời gian cũng sắp đến rồi."

Thẩm Ly Hạ cúi người, uyển chuyển rời đi.

Khoảng một lát sau, một âm thanh ngay cửa phòng bỗng vang lên, đó là tiếng the thé của Lưu ma ma, "Tiểu Thư, có Hàn công tử tìm người."

"Hàn công tử?"

Vu Thức Vy khẽ chau mày, nhất thời không nhớ nổi mình có quen ai tên Hàn công tử. Nghĩ đi nghĩ lại, Hàn công tử không phải là Hàn Giang Nguyệt đó chứ? Nàng vẫn luôn gọi y là Mẫn Thân Vương nên quên mất luôn y họ gì.

"Cho hắn vào đi."

Dứt lời, cửa phòng được mở, một làn gió nhẹ thoảng qua, phía sau cánh cửa là một nam nhân tuyệt sắc phong thái nhẹ nhàng bước vào.

Thân như ngọc thụ, dáng vẻ đạo mạo, khoác trên mình một bộ cẩm bào trắng cân xứng dáng người cao ráo, chân mang đôi hài da hưu trắng, nhìn tựa thần tiên, không nhuốm trần thế. Cũng như Vu Thức Vy, tay y cầm một cây quạt xếp, phe phẩy từng làn gió nhẹ, khóe miệng luôn để hờ nụ cười làm người khác cảm giác như làn gió mùa xuân.

Vu Thức Vy gật gật đầu nghênh đón, "Vương gia."

Hàn Giang Nguyệt vừa nhìn thấy Vu Thức Vy đối với y lãnh đạm như vậy, lập tức có chút không vui, "Chỉ vậy thôi à?"

Mấy ngày không gặp mà chỉ chào hỏi lạnh nhạt thế thôi sao? Ngay cả một nụ cười cũng không có.

"Ơ? Gì vậy?" Vu Thức Vy có chút khó hiểu với ánh mắt đó của y, trong đôi mắt lạnh lẽo ấy lại thêm mờ mờ ảo ảo như trăng trong nước, hoa trong sương càng thêm đẹp.

Hàn Giang Nguyệt nhìn vào đôi mắt của nàng, một đôi mắt ngây thơ. Nàng càng nhìn lơ đãng thì lại càng quyến rũ, làm trái tim y xao xuyến.

Yêu tinh...

Hàn Giang Nguyệt lặng lẽ cắn răng, siết chặt nàng vào lòng, bất giác hôn ngấu nghiến lên môi nàng. Hôn xong y thản nhiên buông ra một câu: "Đây là lợi tức của nàng cho một tháng không gặp ta."

Lợi tức?

Vu Thức Vy đột nhiên bị hôn như thế, đầu óc choáng ngộp chưa kịp phản ứng thì đã nghe tiếng nói vọng ở phía sau, gương mặt trắng xinh của nàng bỗng chốc ửng hồng. Nàng liền đẩy y ra, giận dữ nói, "Vương gia, sao người có thể..."

Sao có thể vô lại như thế chứ? Câu này hình như nàng đã nói rất nhiều lần rồi, họ không thể đến với nhau, tại sao còn như thế?

Hàn Giang Nguyệt nhìn thấy nàng giận dữ, vươn tay ôm lấy nàng vào lòng, cười nói: "Đừng giận, ta chỉ là không kiềm chế được tình cảm với nàng thôi."

Không kiềm chế được tình cảm?

Vu Thức Vy bỗng mở to mắt, trong phút chốc, tim nàng đập thình thịch như tiếng trống. Cố nén lại, nàng trừng mắt liếc một cái, giận dữ nói: "Thả ta ra."

Vừa nói, nàng vừa dùng sức vùng vẫy nhưng không thể thoát khỏi lòng ngực của y. Thế là nàng tức giận giẫm một cái thật đau lên chân y nhưng không ngờ bên tai bỗng đột nhiên vang lên giọng nói mê hoặc: "Vy nhi, tốt nhất đừng cọ quậy trong lòng nam nhân, nếu không cọ một hồi sẽ sinh hỏa đấy."

Hơi thở ấm áp phà vào tai Vu Thức Vy làm tai nàng cảm thấy ngứa ngáy. Không tự chủ được, nàng co rụt cơ thể lại, sắc mặt trở nên khó chịu.

Nàng có cọ quậy bao giờ, nàng chỉ là muốn giãy giụa thôi mà.

"Người thả ta ra."

"Không thả, cái này là nàng nợ ta, ai bảo nàng cấm cửa bổn vương hơn tháng nay, bổn vương phải đòi lại hết." Hàn Giang Nguyệt bá đạo vòng tay qua eo nàng, mặc kệ nàng nói gì, dù sao hôm nay nàng cũng đừng hòng trốn tránh.

Vu Thức Vy chán nản, "Vương gia, người thật sự muốn ta nói bao nhiêu lần mới hiểu đây? Ta và người... chúng ta vĩnh viễn không thể được."

Chưa nhắc đến gút mắc kiếp trước của họ, chỉ đơn giản nói ở kiếp này, nàng đã dấn thân vào con đường báo thù, căn bản không thể nói đến chuyện tương lai, có thể một ngày nào đó, nàng bị người ta tính sổ, làm y đau lòng thì sao?

Về tình về lý, nàng đều không thể liên lụy đến y.

Hàn Giang Nguyệt trở nên trầm lặng, phong ba bão táp ẩn trong đáy mắt y trào dâng một cách bí hiểm, "Vy nhi, nếu chúng ta đã không thể đến bên nhau, sao nàng còn muốn tính toán với Thấm Thủy công chúa? Lẽ nào không phải là vì ta sao?"

Nghe vậy, Vu Thức Vy bỗng nhiên mở to hai mắt nhìn, "Người phái người giám sát ta?"

"Điều này không quan trọng. Nếu nàng thật sự không quan tâm đến ta, tại sao lại tính toán với Thấm Thủy công chúa? Nàng nói cho ta biết, tại sao?”

Vu Thức Vy chớp mắt, gục đầu xuống che giấu sự chột dạ trong lòng, "Ả đắc tội với ta, ta muốn báo thù."

"Thật sao? Có rất nhiều cách để báo thù, sao lại chọn cách này? Nếu nàng thật sự không quan tâm đến ta, tại sao lại phải chọn cách gả nàng ta cho Thượng Quan Diệp?"

Cả một tháng trời cấm cửa, y vốn cũng định buông xuôi, không làm phiền đến nàng. Nhưng khi y biết được mưu tính của nàng với Thấm Thủy công chúa, nghĩ đến nghĩ lui cuối cùng y cũng nghĩ ra dụng ý thâm sâu trong âm mưu hoàn mỹ này. Đống tro tàn trong lòng lại bùng cháy trở lại, y không khỏi suy nghĩ, có lẽ vì nàng quan tâm đến y chăng, cho nên bất luận thế nào y cũng phải tìm hiểu cho bằng được tâm ý tận sâu trong trái tim nàng.

Hàn Giang Nguyệt hùng hổ vừa dọa nạt vừa truy hỏi, Vu Thức Vy bí bách lùi về sau, cúi đầu thản nhiên nói: "Vương gia, người nghĩ nhiều rồi đó, chuyện này không liên quan gì đến người cả. "Thật sao?" Hàn Giang Nguyệt bóp chặt cằm Vu Thức Vy, nhìn thẳng vào mắt nàng, "Một chữ ta cũng không tin."

Đột nhiên, Hàn Giang Nguyệt ôm lấy Vu Thức Vy lần nữa, điên cuồng hôn lấy hôn để lên mặt, lên môi, lên cổ nàng, không để cho nàng cho cơ hội cự tuyệt.

Vu Thức Vy mệt mỏi, đẩy y ra, tức giận nói: "Vương gia... Vương gia, xin người đừng như vậy. Ta vốn không thích người, chúng ta không thể nào..."

"Xoẹt" một tiếng, Vu Thức Vy cảm thấy thân người mát mát, y phục trên người nàng đã bị Hàn Giang Nguyệt dùng nội lực xé nát, làm lộ ra một chấm hồng nho nhỏ sau chiếc áo yếm.

Y như điên như dại, đè lấy người nàng xuống bàn, trầm giọng nói: "Vy nhi, dù nàng có cự tuyệt ta thế nào, ta nhất định cũng phải có nàng, nếu nàng còn chống cự, thì ta sẽ chiếm lấy nàng ngay bây giờ."

Vu Thức Vy kinh sợ dùng tay che lấy thân người nhưng lại bị y nhanh mắt túm lấy đôi tay nàng cố định lên trên đầu, ép hỏi nàng, "Nàng còn cự tuyệt ta sao?"

Tim Vu Thức Vy trước giờ chưa bao giờ loạn đập đến thế nhưng ngoài mặt nàng vẫn ra vẻ bình tĩnh, "Vương gia, người thả ta ra trước, chúng ta có thể thương lượng."

"Thương lượng?" Hàn Giang Nguyệt trầm lặng hơn, "Nàng vẫn muốn cự tuyệt ta đúng không?"

Vu Thức Vy cũng nổi giận, "Vương gia, xin người nói chuyện có lý chút được không? Người cứ như thế thì sau này ngay cả bằng hữu chúng ta cũng không phải."

Hàn Giang Nguyệt nghe xong càng nổi giận, siết chặt tay nàng hơn mấy phần, gầm gừ: "Ai muốn làm bằng hữu của nàng? Ta không muốn làm bằng hữu của nàng, ta muốn là người đàn ông của nàng."

Nói xong, y kéo toẹt chiếc yếm còn sót lại trên người nàng xuống, hung bạo chiếm lấy nàng như một con mãnh thú, mặc kệ nàng giãy giụa, kêu la.

Vu Thức Vy thật sự không chịu nổi nữa. Nàng đẩy y ra, nói lý mà lý không thông được, với lại ngân châm hôm nay vẫn chưa mang ra, hay là....

Lúc này nàng thật sự nghĩ đến chuyện sẽ giết y!

Ngay lúc nàng đang định cắn y để y tỉnh lại thì "ầm" một tiếng, cửa phòng bỗng bị ai đó đạp mạnh.

Ngoài cửa là một giọng gào théo, "Buông nàng ấy ra."
 

Bình luận facebook

Top Bottom