Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
258,125
Reaction score
645
Points
278
Chương 79
“Vậy sao?” Nụ cười nơi khóe miệng của Vu Thức Vy càng sâu hơn, khiến người nhìn không rét mà run: “vậy thì phải chúc mừng công chúa rồi, bổn quận chúa chúc ngươi hoa hảo nguyệt viên, trường trường cửu cửu”
Trong lúc nói, còn đưa tay giúp Thấm thủy công chúa vén lại mái tóc và chỉnh lại cổ áo giúp ả ta, vô cùng ra dáng một vị tẩu tẩu, ôn nhu nói: “Nếu đã sắp gả đi rồi, vậy thì cũng đừng thường xuyên qua lại với những nam nhân khác, bằng không, sau này Mẫn thân vương sẽ bị người đời chê cười, công chúa, ngươi nói có đúng hay không?”
Thấm thủy công chúa liền đẩy Vu Thức vy ra, thuận tay tặng nàng một bạt tai, nhìn nàng khinh bỉ: “Vu Thức Vy, ngươi nghĩ ngươi là ai? Mà có gan nói chuyện với bổn công chúa như vậy? Ngươi chẳng qua chỉ là một thứ nữ hèn mọn, còn nghĩ mình quả thật là quận chúa à?”
Vừa dứt lời, liền khiến cả cái Tiên khách lầu đều nhìn về phía này, khuôn mặt ai cũng tràn đầy hưng phấn mà chuẩn bị xem náo nhiệt.
Vu Thức Vy tay che mặt, đáy mắt lóe sáng, hoàn toàn không giận giữ, cũng không phản kích, chỉ là đưa tay kéo người đang muốn tiến lên nói lý cùng Thấm Thủy công chúa là Diệp Hề Tương về: “Hề Tương, đừng so đo cùng ả ta”
Diệp Hề Tương có chút tức giận: “Thức Vy, ngươi là quận chúa, sao phải nhịn ả ta chứ”
Đáy mắt Thấm thủy công chúa trầm lại, giơ tay liền tát thẳng vào mặt Diệp Hề Tương, cao ngạo nói: “Người lại là cái gì? Dám cả gan nói bổn quận chúa như vậy? ả là quận chúa, là bởi vì được gả cho hoàng huynh ta cho nên mới được nâng đỡ, nói cho cùng, ả cũng chỉ là một thứ nữ hèn mọn, ngay cả xách giày cho bổn công chúa cũng không đáng”
Diệp Hề Tương vô cùng tức giận, khuôn mặt đỏ bừng, cả người không ngừng run lên: “Ngươi nghĩ mình là công chúa thì ghê gớm lắm sao? Chẳng phải cũng cuối đầu xưng thần trước Đại Vân triều chúng ta sao? Người là công chúa của Mạc bắc, không phải là công chúa của Đại Vân triều chúng ta, ngươi lại nghĩ ngươi là cái gì kia chứ?”
Từ Thái Vi cũng nói vào: “Hóa ra người đột quyết không có giáo dưỡng như vậy, còn là công chúa nữa chứ, động một chút là đánh người, lẽ nào đây chính là sự dạy bảo của hoàng thất Mạc bắc sao? Đúng là trò cười cho thiên hạ”
Xung quang nghe những lời Từ Thái Vi nói, liền như hiểu ra gì đó, ánh mắt nhìn Thấm Thủy công chúa cũng thay đổi: “Cái gì mà công chúa Mạc bắc chứ, chẳng qua chỉ là một ả vũ phu”
“Đúng, một con nha đầu không có giáo dưỡng”
“Ngươi xem bộ dạng cao ngạo của ả ta, nghe nói tại yến tiệc hoàng cung muốn làm Đại Vân triều chúng ta khó xử, may mà có Vu gia nhị tiểu thư đa mưu túc trí, mới không rơi vào mưu kế của chúng.”
“Hừ, đến đây đã chẳng có gì tốt lành, còn ức hiếp Đại Vân triều chúng ta, kêu ả cút về đi, nơi đây không hoan nghênh ả”
“Cút về đi”
Dự luận của đám đông ngày một lớn, cuối cùng biến thành sự phẫn nộ của tập thể, đồng lòng kêu Thấm Thủy công chúa cút đi
Thấm Thủy công chúa không ngờ rằng mọi người lại phản ứng dữ dội như vậy, trong phút chốc liền đem sự tức giận trút hết lên người của Từ Thái Vi, giơ tay hung hăng tát vào mặt nàng, lực đạo mạnh đến mức liền khiến nàng ngã nhào xuống đất, ngạo nghễ mà nhìn Từ Thái Vi: “Ngươi lại là cái loại gì mà dám nói chuyện với bổn công chúa như vậy? Ăn mặc thì nghèo nàn, ngươi nghĩ rằng bản thân xứng đáng nói chuyện cùng bổn công chú sao?”
“Chát!”một thanh âm vang lên, Thấm thủy công chúa vẫn chưa nói hết lời, đã bị Vu Thức Vy hung hăng tát một bạt tại, Vu Thức Vy hất hất cằm, ngạo nghễ nhìn Thấm Thủy công chúa, nói: “Công chúa, ta đã nhiều lần nhẫn nhịn, nhưng ngươi lại được nước lấn tới, ngày càng quá quắt, ngươi ức hiếp thần dân của Đại Vân triều ta, xem thường thần dân của Đại Vân triều ta, vậy tại sao lại muốn gả cho chiến thần Mẫn thân vương của Đại Vân triều ta chứ? ngươi không thấy như vậy rất mâu thuẫn sao?”
Dứt lời, Vu Thức Vy liền đỡ Từ Thái vi dậy, lo lắng mà nhẹ nhàng xoa lên gương mặt xưng đỏ của nàng: “Từ tỷ tỷ, ngươi không sao chứ?”
Từ Thái Vi cuối thấp đầu, trên mặt là cảm giác bỏng rát, nàng ta quả thật bị lời của Thấm Thủy công chúa tác động đến rồi, trong ba người bọn họ, nàng ta quả thật là người bần hàn nhất. Diệp Hề Tương là đích trưởng tôn nữ của Ninh quốc công, chất nữ của hoàng hậu, thân phận tôn quý. Còn Vu Thức Vy, thân phận hiện tại là Quận chúa, còn là chủ nhân của Ngự Bảo trai, thân phận cũng vô cùng tôn quý, chỉ có nàng ta, chỉ là một Ngự sử thiên kim….
Vu Thức Vy nhìn thấy trong đáy mắt Từ Thái Vi thoáng qua nét tự ti, mi tâm bỗng chau lại: “Từ tỷ tỷ, ngươi ngẩng đầu lên, nghe ta nói”
Từ Thái Vi chậm chạp ngẩng đầu lên, hoang mang mà nhìn vào đôi đồng tử của Vu Thức Vy, Vu Thức Vy dùng một giọng nói vô cùng nghiêm túc, nói: “Ta hoàn toàn không cảm thấy tỷ bần hàn, ta cảm thấy tỷ là tốt nhất. Người người đều biết Ngự sử đại nhân là một vị quan thanh liêm chính trực, vì bách tính mưu cầu hạnh phúc, không chút tự tư tự lợi, thữ hỏi lấy đâu ra ngân lượng để ngươi có y phục xa hoa kia chứ. Điều này một ngoại bang công chúa làm sao có thể hiểu được, ta tin chắc răng bách tính ở đây không ai xem thường tỷ, ngược lại, còn vì sự mộc mạc của tỷ mà cảm thấy kiêu ngạo, kiêu ngạo vì sự cần kiệm thanh liêm của Ngự sử đại nhân.
Lời nói của Vu Thức Vy khiến Từ Thái Vi cảm động đến mức rơi lệ, sự hèn mọn tự ti nơi đáy mắt kia cũng tan biến không sót lại chút gì, đứng thẳng người, ngẩng cao đầu, mỉm cười nói: “Đúng, ta cảm thấy kiêu ngạo khi có một phụ thân như vậy”
Bách tính xung quang cũng nhao nhao tán thưởng: “Đúng vậy, Ngự sử đại nhân từ trước đến nay thanh thanh liêm chính trực, thượng triều đều là đi bộ, chưa bao giờ thấy y dùng kiệu”
“Ngự sử đại nhân còn vô cùng quan tâm đến bách tính, có một lần ta bị thương đi không nổi, là Ngự sử đại nhân không màng đến việc thượng triều chậm trễ sẽ bị xử phạt, cõng ta đi đến đại phu”
“Hóa ra vị tiểu thư này đây chính là thiên kim của Ngự sử gia, quả đúng là một hảo cô nương”
“Đúng, hảo cô nương, ả ngoại bang công chúa đó đúng là đáng hận, dám sỉ nhục cả Ngự sử thiên kim của Đại Vân triều chúng ta”
“Với ngoại hình cùng tính cách của ả ta, mà cũng tơ tưỡng đến việc gả cho chiến thần, ta khinh!”
“Đúng, ả ta không xứng đáng được gả cho chiến thần”
Bách tính càng nói càng kích động, cuối cùng biến thành những thanh âm còn sục sôi hơn cả lúc nãy: “Cút đi, cút khỏi Đại Vân triều”
Thấm Thủy công chúa từ bé đã tâm cao khí ngạo, được Thiên Khả Hãn nâng niu như châu ngọc trong lòng bàn tay, làm gì bị ai chỉ thẳng vào mắt mắng như lúc này, nhất thời ngoại trừ nổi giận, cũng không biết phải phản bác như thế nào, liền đưa ánh mắt cầu cứu hướng về phía Thượng Quan Diệp.
Ai ngờ rằng Thượng Quan Diệp quay đầu đi, giả vờ như hoàn toàn không quen biết ả ta, thản nhiên như việc này hoàn toàn không liên quan đến bản thân mà bước ra ngoài
Vu Thức Vy khẽ nhếch môi, nhìn Thượng Quan Diệp rời đi, thầm nghĩ: “Việc khiến bách tính đại nộ như vậy, Thượng Quan Diệp sao có thể tham gia vào được kia chứ, nếu như việc này dây đến bản thân, sẽ ảnh hưởng đến tiền đồ của hắn, hắn sao có thể ngốc như vậy.”
Thấm Thủy công chúa tức đến mức nghiến răng nghiến lợi, căm phẫn chỉ vào Vu Thức Vy: “Tiện nhân, ngươi quả nhiên đúng là rất biết cách ăn nói.”
Vu Thức Vy tiến lên một bước, không chút sợ hãi mà nhìn ả ta: “Thế nào? Thấm thủy công chúa còn muốn tặng ta thêm một bạt tai sao? Hóa ra đây chính là khí độ của Mạc bắc công chúa, khí độ chỉ bằng một bạt tai, đúng là khiến ta được mở mang tầm mắt mà”
Vu Thức Vy đi lướt qua Thấm Thủy công chúa, khóe miệng khẽ nhếch mà đi thẳng ra Tiên Khách lầu.
Lúc Từ Thái Vi cùng Diệp Hề tương đi lướt qua ả, khuôn mặt không dấu được sự căm ghét mà nói: “Đúng là buồn nôn”
“Các ngươi….. các ngươi hãy đợi đấy!” Thấm Thủy công chúa nghiến răng nghiến lợi mà nói, khuôn ngực phập phồng kịch liệt, sắc mặt lúc xanh lúc đỏ, cắn chặt môi, tức đến phát điên nhưng không biết phát tiết vào đâu, ả thề, nhất định sẽ tận tay mà xé xác Vu Thức Vy, sau đó đem cho chó ăn!
Ra khỏi Tiên khách lầu, Thượng Quan Diệp cản trước mặt Vu Thức Vy, chế giễu nói: “Quận chúa quả nhiên hoa ngôn xảo ngữ, quả thật khiến bổn vương bái phục”
Vu Thức Vy nhếch môi: “Sao có thể so với Vương gia, một chữ không nói, liền có thể gạt bỏ mọi việc, hoàn toàn như người ngoài cuộc chứ?”
Trong lời nói chính là chế giếu hắn vứt quả bằng hữu, bội tín bội nghĩa.
Thượng Quan Diệp là một kẻi thông minh, sao có thể không hiểu ý của nàng kia chứ, không giận mà còn mỉm cười: “Quận chúa nói không sai, bổn vương chúc quận chúa cùng Ung vương bách niên hảo hợp”
“Vậy ta và Ung vương đa tạ ngươi rồi” Nàng nhẹ nhàng vỗ vào vai Thượng Quan Diệp, liền lướt qua người Thượng Quan Diệp mà rời đi.
Thượng Quan Diệp sắc mặt âm lãnh mà nhìn theo bóng lưng của Vu Thức Vy, mãi cho đến khi nàng mất hút khỏi đám đông, Thấm Thủy công chúa mới từ Tiên khách lầu bước ra, hắn trầm giọng nói: “Đi, bổn vương đưa ngươi về dịch trạm”
Thấm thủy công chúa gật gật đầu, cả một bụng tức giận nhưng không tìm được nơi phát tiết: “Hôm nay bị bọn chúng nói đến như vậy, bổn công chúa cũng không còn tâm tình dạo chơi nữa, đi thôi”
Sau khi bọn Vu Thức Vy rời khỏi Tiên Khách lầu, liền đi vào một ngõ nhỏ, Vu Thức Vy đột nhiên lên tiếng: “Từ tỷ tỷ, Diệp tỷ tỷ, các tỷ có muốn xả cơn giận này không?”
Diệp Hề Tương đáy mắt lóe sáng: “Thức Vy, ngươi muốn nói gì?”
Vu Thức Vy bộ dạng cao thâm, hướng về phía Tiểu Ninh vẫy vẫy tay: “Tiểu Ninh, cầm khối kim bài ngự tứ này đến tìm Kinh Triệu Doãn đại nhân, nói với hắn ta, Ung Vương tại dịch trạm tìm hắn.
“Tuân lệnh, tiểu thư” Tiểu Ninh cầm lệnh bài liền rời đi.
Diệp Hề Tương cùng Từ Thái Vi nhìn nhau, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra: “Thức Vy, có phải ngươi có việc cần phải giải quyết?”
Vu Thức Vy cười một nụ cười nham hiểm: “Chúng ta đến dịch trạm, đi xem một vở kịch hay nào”
 

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
258,125
Reaction score
645
Points
278
Chương 80
Tiếng xe ngựa “lộc cộc lộc cộc” vang lên, đưa Thấm thủy công chúa cùng Thượng Quan Diệp tiến về hướng dịch trạm, đi được đến nửa đường, Thấm Thủy công chúa bỗng cảm thấy cơ thể trở nên bức bối khó chịu, bất giác liền nới lỏng cổ áo, nóng nảy nói: “Đại Vân triều của các ngươi khí hậu thật quá oi bức, thật hy vọng có thể sớm ngày trở về Mạc bắc”
Thượng Quan Diệp gật gật đầu, cũng cảm thấy cơ thể quả thật vô cùng nóng nực, phía sau lưng đã toát cả một tầng mồ hôi lạnh, không khỏi cử động một chút thân thể, ánh mắt bất giác nhìn về cánh cổ trắng ngần vừa lộ ra của Thấm Thủy công chúa, màu trắng ẩn hồng đó toát ra một vẻ đẹp vô cùng mê hoặc lòng người, khiến cổ họng của hắn vô thức khẽ động, thân thể đột nhiên cảm thấy nóng bức hơn nữa.
Hắn cố gắng hướng ánh mắt về một hướng khác, mới phát giác được rằng hoàn toàn không thể khống chế nổi bản thân, liên tục nhìn về phía cánh cổ trắng ngần của Thấm Thủy công chúa.
Thấm Thủy công chúa cũng nhìn về hướng Thượng Quan Diệp, trong lòng bỗng sản sinh một cảm giác rung động trước nay chưa từng có, chỉ cảm thấy ở một nơi nào đó bên trong cơ thể không ngừng phát ra hơi nóng lan tỏa khắp châu thân, ánh mắt của nàng bỗng nhiên trở nên nóng bỏng, chớp chớp mắt, phát giác người đang ngồi trước mặt mình không biết từ lúc nào đã trở thành Hàn Giang Nguyệt, ánh mắt chỉ một thoáng kinh ngạc liền biến trở thành tình ý miên man.
“Vương gia, ngươi ngồi gần muội một chút, ngồi cách xa muội như vậy làm gì chứ?”
Thanh âm từ trước đến nay vốn cao ngạo bỗng trở nên ôn nhu động lòng người, tựa như khe suối nhỏ, róc rách chảy, vô cùng êm tai, truyền đến tai Thượng Quan Diệp, chỉ cảm thấy toàn thân bỗng run lên, thân thể càng trở nên nóng bức, hắn quay đầu lại nhìn, trong mông lung tựa hồ như nhìn thấy được Vu Vinh Hoa, bất giác dời người đến bên cạnh Thấm Thúy công chúa.
Thấm Thủy công chúa vui mừng mà ôm chặt lấy cánh tay của Thượng Quan Diệp, dựa vào vai hắn mà vui vẻ nói: “Vương gia, cuối cùng huynh cũng quan tâm đến muội rồi, tốt quá rồi”
Thượng Quan Diệp gật đầu, nhìn dung nhan khuynh quốc khuynh thành của Vu Vinh Hoa, lồng ngực đập mạnh liên hồi, chỉ cảm thấy được nàng ta dựa vào người như vậy vô cùng thoải mái, rất thoải mái, không nhịn được mà ôm chầm lấy nàng ta.
Thân thể Thấm Thủy công chúa bỗng run lên, trở mình ôm chặt lấy hắn ta, dùng một thanh âm mêm mại như rắn không xương mà gọi: “Vương gia~”
Cổ họng Thượng Quan Diệp khẽ động, liền nghiêng thân, đè Thấm Thủy công chúa dưới thân mình.
Xe ngựa không biết từ lúc nào đã ngừng trước dịch trạm, xa phu nghe thấy bên trong vang ra những thanh âm khiến người khác phải đỏ mặt, liền biết bên trong đang phát sinh việc gì, không dám quấy nhiễu, chỉ đành hướng về phía thị về của dịch trạm phất phất tay, ra hiệu bọn chúng rời khỏi rơi đây, không được bén mảng đến gần.
Phía bên trong trà lầu đối diện dịch trạm, Vu Thức Vy ngồi cạnh cửa sổ, nhàn nhạt nhìn về hướng chiếc xe ngựa không ngừng rung động đó, đáy mắt hiện lên một tia toan tính.
Diệp Hề Tương cùng Từ Thái Vi cũng ngoái đầu nhìn về hướng chiếc xe ngựa mà Vu Thức Vy đang nhìn, vẫn là không hiểu đang phát sinh chuyện gì, Từ Thái vi liền hỏi: “Thức Vy, cuối cùng là ngươi muốn cho chúng ta xem cái gì a”
Diệp Hề Tương cũng kéo lấy tay áo nàng, bĩu môi nói: “đúng vậy mau nói rốt cuộc là muốn cho chúng ta xem kịch gì?”
“chờ một lúc nữa các ngươi liền biết.”
Cảm thấy cũng đã đến lúc, Vu Thức Vy liền gọi tiểu nhị đến: “tiểu nhị ca, đây là trà mà ta mời Thấm Thủy công chúa cùng Đoan vương gia, ngươi mang đến chiếc xe ngựa đó cho bọn họ giúp ta.
Tiểu nhị không nghĩ ngợi gì, tay cầm ấm trà cùng hai tách trà mà chạy về hướng chiếc xe ngựa, lúc đi đến gần, tiểu nhị liền phát hiện bên trong xe ngựa truyền đến những thanh âm vô cùng quái lạ, trong lòng có chút nghi ngờ, liền nhét hai tách trà vào lồng ngực, đưa tay vén rèm xe ngựa ra.
Liền nhìn thấy bên trong là hai cơ thể trắng ngần không mảnh vải che thân đang quấn chặt vào nhau, kinh hãi đến mức lập tức vất đi ấm trà trong tay mà quay lưng bỏ chay.
Chính ngay lúc này, Kinh Triệu Doãn Trần đại nhân cùng vài tên thị vệ cưỡi ngựa tiến đến, sau khi nhìn thấy tiểu nhị với nét mặt hoảng sợ quay đầu bỏ chạy, trong lòng liền có một cảm giác không hay, bên trong chiếc xe ngựa đó đã phát sinh việc gì? Tại sao tên tiểu nhị đó lại tỏ vẻ hoảng sợ đến như vậy? Còn có, dịch trạm này lẽ ra phải có người trấn giữ chứ? Bọn chúng bỏ đi đâu cả rồi?
Trần đại nhân sau khi xuống ngựa liền vội vàng tiến đến chiếc xe ngựa xem bên trong rốt cuộc đã xảy ra việc gì, sau khi nhìn vào bên trong, lập tức mở to hai mắt, lắp bắp không nói nên lời, chỉ thấy bên trong xe ngưa là một nam một nữ đang vội vàng chỉnh trang lại y phục, bọn họ tóc tai rối bời, khắp người đều là mồ hôi, mặt mày ửng đỏ, nhìn kỹ lại, không phải là Đoan vương cùng Thấm Thủy công chúa sao?
Trần đại nhân lập tức buông rèm xuống, quay lưng hô: “Thần bái kiến đoan vương, bái kiến công chúa”
Thượng Quan Diệp thắt lại đai lưng, sắc mắt tối sầm, đáy ánh hừng hực nộ khí như muốn thiêu hủy cả đất trời, đáng chết, hắn đang yên đang lành sao có thể cùng Thấm Thủy công chúa làm ra việc này được kia chứ....
Sắc mắt của Thấm Thủy công chúa cũng vô cùng khó coi, cho đến khi nhìn thấy vết máu đỏ thắm trên thảm, càng trở nên khó coi hơn nữa, nghiến răng nghiến lợi nói: “Thượng Quan Diệp, bổn công chúa xem ngươi là bằng hữu, không ngờ rằng ngươi còn không bằng loài cầm thú!!”
Thượng Quan Diệp quay đầu hung hăng trừng nàng: “người cho rằng bổn vương nguyện ý sao?”
Hắn đang yên đang lành sao có thể đột nhiên ra tay với Thấm Thủy công chúa? Điều này hoàn toàn không bình thường chút nào......
Đột nhiên, Thượng Quan Diệp bỗng nghĩ đến ánh mắt như đang mưu tính điều gì của Vu Thức Vy, liền một chưởng đập mạnh xuống xe ngựa, tức đến mức cả thân mình đỏ au: “Đáng chết, nhất định là ả ta, không ngờ rằng bất chi bất giác lại mắc phải mưu kế của ả”
Thấm Thủy công chúa híp mắt lại, hai bàn tay bấu chặt vạt áo của mình, nghiến chặt răng mà nhả ra từng chữ: “ý ngươi nói là con tiện nhân đó.....”
Thượng Quan Diệp gật gật đầu, bước xuống xe ngựa, nhìn Trần đại nhân, uy nghiêm nói: “Trần đại nhân, sao ngươi lại đến đây?”
Trần đại nhân chấp tay nói: “Hồi bẩm vương gia, là Ung vương có việc tìm hạ thần.”
“Hóa ra là như vậy, vậy lúc nãy trần đại nhân có nhìn thấy được gì không?” Thanh âm của Thượng Quan Diệp băng lãnh đến dị thường, tạo áp lực mà hướng về phía Trần đại nhân, khiến cho Trần đại nhân vô cùng kinh hãi, vội vàng nói: “vừa nãy hạ thần không thấy gì cả”
“ân, còn không mau đi?”
“Tuân lệnh, hạ thần lập tức rời đi”
Bên trong trà lầu đối diện dịch trạm, Diệp Hề Tương nhỏ giọng hỏi: “cuối cùng đã xảy ra chuyển gì?”
Vu Thức Vy đặt chén trà xuống, nhìn thoáng qua vẻ mặt bị dọa đến hồn siêu phách tán của tiểu nhị, nhếch miệng cười nói: “cô nam quả nữ, củi khô lâu ngày cũng cháy, ngươi nói bọn họ còn có thể làm gì chứ?”
Diệp Hề Tương trừng to đôi mắt: “sẽ không.... sẽ không là cái đó chứ?”
Từ Thái Vi có chút không thể tin được: “lẽ nào bọn chúng lại to gan đến như vậy? Không nhịn nổi đến như vậy sao?”
Vu Thức Vy chỉ mỉm cười không đáp, đứng dậy thanh toán, sau đó cùng Từ Thái Vi, Diệp Hề Tương đường đường chính chính bước ra khỏi trà lầu, Thượng Quan Diệp cùng Thấm Thúy công chúa sớm đã vội vàng tiến vào dịch trạm, cho nên hoàn toàn không phát giác được bọn Vu Thức Vy từ trà lầu bước ra.
Tiểu Ninh từ một ngỏ nhỏ cách đó không xa chạy đến: “tiểu thư, tiếp theo nên làm gì?”
“Lan truyền ra ngoài, Đoan vương cùng Thấm Thủy công chúa giữa thanh thiên bạch nhật, lại có thể trong xe ngựa điên loan đảo phượng, làm ra việc đồi bại với nhau, thương phong bại tục, có thể lan truyền tệ hại như thế nào thì lan truyền tệ hại như thế ấy”
Tiểu Ninh liền thi lễ: “Rõ, nô tỳ lập tức thi hành”
Diệp Hề Tương cùng Từ Thái Vi bỗng đưa mắt nhìn nhau, trong đáy mắt hiện lên một tia hoảng sợ, có chút xa lạ mà nhìn Vu Thức Vy, giống như đây là lần đầu tiên quen biết Vu Thức Vy vậy, bọn nàng phát giác nữ tử đứng trước mặt bọn nàng đây, chỉ là một cái mỉm cười liền có thể làm ra một hành động kinh thiên động địa, giống như hoàn toàn không phải là Vu Thức Vy mà các nàng từng quen biết.
Không, hay nói đúng hơn là thật sự từ trước đến nay các nàng hoàn toàn không biết được một Vu Thức Vy chân chính là như thế nào!
Vu Thức Vy nhìn thần sắc của Diệp Hề Tương cùng Từ Thái Vi, hoàn toàn không có chút bất ngờ, chỉ lãnh đám nói: “Ta ra mặt giúp Diệp tỷ cùng Từ tỷ, chẳng lẽ các tỷ không vui hay sao?”
Diệp Hề Tương hít một hơi sâu, mới phát giác trong lòng bàn tay đã đổ đầy mồ hôi lạnh, giả vờ trấn tĩnh nói: “ngươi ra mặt giúp bọn ta, bọn ta tất nhiên là vui..... nhưng thủ đoạn tàn độc như vậy....”
“Tàn độc? Diệp tỷ, tỷ có dám nói tại Tiên khách lầu Thẩm Thúy công chúa tát tỷ một bạt tai như vậy, tỷ trong lòng không muốn phanh thây xẻ thịt ả ta?”
“Từ tỷ có dám nói trong lúc ả ta xỉ nhục tỷ như vậy, tỷ không muốn giết chết ả ta?”
Diệp Hề Tương cùng Từ Thái Vi sững người, bởi vì từng câu từng chữ của Vu Thức Vy đều nói đúng tâm can của các nàng, đúng vậy, lúc nãy các nàng chính là nghĩ như vậy, hơn nữa còn nghiêm trọng hơn cả những gì Vu Thức Vy vừa nói.
Nhưng Vu Thức Vy cùng bọn nàng khác nhau ở chỗ, Vu thức Vy dám nói dám làm, còn bọn nàng, có gan nói, nhưng không có gan làm. Thủ đoạn tàn độc, kỳ thực ai chẳng có, chỉ là xem có bộc lộ ra ngoài hay không, kỳ thật các nàng cũng tàn độc thua kém gì ai chứ!
Vu Thức Vy nhìn các nàng không ai lên tiếng, cũng không miễn cưỡng, chỉ quay lưng đi sâu về phía hẻm nhỏ: “Ta hồi phủ trước, nếu như Diệp tỷ cùng Từ tỷ vẫn nguyện ý tin ta, ngày mai đến tìm ta vậy”
Diệp Hề Tương cùng Từ Thái Vi lại đối mặt nhìn nhau: “Hề Tương, có phải chúng ta có chút quá đáng không? Thức Vy là đang ra mặt giúp chúng ta”
Diệp Hề Tương gật gật đầu: “Đúng vậy, Thấm Thủy công chúa ương ngạnh phách lối như vậy, đều là do ả tả tự chuốc lấy, hơn nữa gả cho Thượng Quan Diệp tốt biết mấy, vậy thì không cần phải gả cho Mẫn thân vương nữa rồi.”
“Mẫn thân vương?” Đáy mặt Từ Thái Vi bỗng lóe sáng: “Ngươi nói có lẽ nào Thức Vy hành xử như vậy chính là có tư tâm”
“Tư tâm gì chứ?”
“Ngươi lẽ nào không nhớ? ả Thấm Thủy công chúa đó chính là muốn gả cho Mẫn thân vương, nhưng người Mẫn thân vương thích lại là Thức Vy, chuyện này cả kinh thành đều biết a”
“Ý của ngươi là.... Thức Vy cũng không muốn Thấm Thủy công chúa gả cho Mẫn thân vương, lẽ nào Thức Vy.....”
 

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
258,125
Reaction score
645
Points
278
chương 81
Cái nắng nóng của buổi trưa như thêu như đốt, khiến moi vật như mất đi sức sống, hoa lá cỏ cây cũng trở nên ảm đạm, trên những đoạn đường dài cũng chẳng có mấy bóng người, bởi vì đại đa số đều đã tìm một nơi nào đó để dừng chân nghỉ mát, tránh xa cái nóng như thêu như đốt này, mà nơi để dừng chân nghỉ mát đó, không đâu xa chính là các trà lầu.
Lúc này đây, phía bên trong một trà quán trong thành, đã chật ních người, nam có nữ có, già có trẻ có đều đang tập trung tinh thần nghe thuyết thư tiên sinh(1) kể truyện: “Nói đến vị Thấm Thủy công chúa này a.... ấy ya, đúng là không còn gì để nói, từ lúc đến Đại Vân đến nay, đều cùng Đoan vương ra vào có đôi có cặp, bên ngoài tỏ ra chỉ là bằng hữu thông thường, thật sự thì bên trong, hai người đó sớm đã ngư thủy chi hoan(2).....”
Phía Dưới liền có người lên tiếng: “Lão bốc phết vừa thôi, lão kể như đích thân nhìn thấy vậy.”
Mọi cười lập tức cười rộ lên
Thuyết thư tiên sinh vuốt vuốt bộ râu của mình, không nóng không vội mà nói: “Lão phu không tận mắt trông thấy, nhưng có người tận mắt trông thấy a, hơn nữa còn chính là vào sáng ngày hôm nay”
“Lúc đó, trong xe ngựa chỉ có Đoan vương cùng Thấm Thủy công chúa, trai tài gái sắc, cô nam quả nữ chung một cỗ xe ngựa, lửa gần rơm tất nhiên là phải cháy, nam hoan nữ ái vốn là chuyện thường tình, nhưng đến mức nhịn không được mà hành xử trong xe ngựa....”
“Nghe nói tiếng động lúc đó kinh thiên động địa, Thấm Thủy công chúa phát ra những thanh âm tiêu hồn đoạt mệnh, xa phu cùng thị vệ đều ngại ngùng mà lẫn đi nơi khác, không ngờ rằng lại bị một vị tiểu nhị ca bắt gặp, nghe vị tiểu vị ca đó nói, vương gia cùng công chúa trên cổ xe ngựa điên loan đảo phượng, vô cùng điên cuồng. Nói đến càng khiến người khác buồn nôn hơn chính là, ả Thấm Thủy công chúa đó là dâm phụ đã đành, ả lại còn vô cùng tự cao tự đại, lòng tham không đáy, không chút xấu hổ mà nói muốn gả cho đệ nhất mỹ nam của Đại Vân triều chúng ta là Mẫn thân vương.”
Mọi người nghe nói đến đây, đều phát ra những âm thanh khinh bỉ,
“Chỉ là một ả dâm phụ mà cũng dám tơ tưỡng đến Mẫn thân vương, đúng là không biết xấu hổ”
“Đúng vậy, Mẫn thân vương của chúng ta anh tuấn hiên ngang, một ả dâm nữ đệ tiện vậy mà cũng xứng?”
“Ta cảm thấy ngay cả xách giày cho Mẫn thân vương cũng còn không xứng”
“Ta cũng cảm thấy như vậy”
Thuyết thư tiên sinh nhìn mọi người nghị luận xôn xao như vậy, liền hằn giọng ho khan một tiếng: “Việc này mọi người đều đã biết rồi, vậy lão phu kể cho mọi ngươi nghe thêm một việc khác vậy”
Mọi người đồng thanh nói: “Lão mau kể đi”
Thuyết thư tiên sinh nhấp một ngụm trà, huơ nhẹ cây quạt trong tay, nói: “Việc lão phu muốn nói tiếp đến chính là nữ tử mà Mẫn thân vương yêu thích, các ngươi cũng biết là ai rồi chứ?”
“Không phải là nhị tiểu thư của tướng phủ gia sao? Hài tử đáng thương không được phụ thân thương yêu, không được mẫu thân chăm sóc đó, nàng ta thế nào rồi?”
Thuyết thư tiên sinh tiếp tục nói: “Nghe nói hôm qua hoàng thượng hạ thánh chỉ, sắc phong vị Vu nhị tiểu thư này là Tĩnh Văn quận chúa, tứ hôn cho Hách Liên Thành vương gia của Mạc Bắc đột quyết , theo lý mà nói, việc này là một việc đáng mừng, nhưng lão phu nghe nói, vị Hách Liên Thành vương gia này vào đêm hôm trước sủng hạnh một vị mỹ nữ, vị nữ tử đó kỹ năng khuê phòng vô cùng cao minh, khiến Hách Liên Thành vương gia như phát cuồng lên, liên tục hai ngày vẫn còn chưa chịu cùng vị mỹ nữ đó rời khỏi giường.”
“Trời ạ, hai ngày, gã Hách Liên Thành đó là ngựa giống à”
“Quá đáng sợ rồi, nghe nói vị Vu nhị tiểu thư đó từ nhỏ đã bị thân mẫu ngược đãi, vô cùng ốm yếu, sao có thể chịu được sự hành hạ của gã Hách Liên Thành này kia chứ, chỉ e rằng không được mấy ngày liền thiệt mạng trong tay gã ta”
“cũng không thể nói như vậy, suy cho cùng cũng là nữ tử của Đại Vân triều chúng ta, tốt hơn nhiều so với ả dâm phụ Thấm thủy kia, nhưng thánh chỉ tứ hôn đã ban, gã Hách Liên Thành đó không thể trước ngày cử hành hôn lễ mà thu liễm một chút sao? Giữa thanh thiên bạch nhật sủng hạnh một kỹ nữ, không phải là trực tiếp tát vào mặt tân quận chúa sao?”
“Đâu chỉ có vậy, đây chính là tát thẳng vào mặt hoàng thượng, tát thẳng vào mặt Đại Vân triều chúng ta kìa, chỉ là một gã ngựa giống vương gia, vậy mà cũng muốn cưới nữ tử của Đại Vân triều chúng ta, hai huynh muội này đúng là khiến người khác buồn nôn mà”
“đúng, quả đúng là buồn nôn mà”
Phía bên trong hoàng cung, Hoàng đế nghe Lục An bẩm báo tình hình bên ngoài, sắc mặt từng chút một từng một mà trầm xuống, tựa hồ như bất kỳ lúc nào cuồng phong bão tố cũng có thể nổi lên.
Cuối cùng, Lục An nói một câu: “Hoàng thượng, bên ngoài tất cả đều đồn rằng Hách Liên vương gia cùng Thấm Thủy công chúa đều là cặn bã, không đáng làm người, không xứng cưới được quận chúa của Đại Vân triều ta, càng không xứng gả cho vương gia của Đại Vân triều ta.”
“Rầm!” một tiếng, Hoàng đế một chưởng vỗ mạnh lên bàn, long nhan thịnh nộ, phẫn nộ quát: “Bọn chúng quả thật không xứng đáng, nếu không phải tên Hách Liên Thành đó thành khẩn cầu thân như vậy, trẫm sao có thể đem Vu gia nhị nha đầu tứ hôn cho hắn? Thái hậu cùng Đoan Nhu đến nay vẫn còn đang giận Trẫm, nhất định muốn trẫm thu hồi lại thánh chỉ.”
“Lục An, ngươi nói, thánh chỉ sao sao có thể thu hồi lại kia chứ? Nêu thu hồi, long uy của trẫm còn đâu?”
Lục An thận trọng giúp hoàng thượng châm một tách trà, cười nói: “Hoàng thượng, mẫu tử làm gì có chuyện thù dai, thái hậu sao có thể thật sự mà giận người kia chứ, thái hậu chẳng qua là vì Tĩnh Văn công chúa mà đau lòng thôi.”
“Ngươi nói đúng, Vu gia nhị nha đầu quả thật đúng là vô cùng đáng yêu, hơn nữa lại vô cùng thông minh, tứ hôn cho tên vô dụng Hách Liên Thành đó quả thật là đáng tiếc, kỳ thật Mẫn thân vương đã cầu xin trẫm rất nhiều lần, bất kể có là thiên kim tiểu như của đạt quan quý tộc nào đi chẳng nữa, y cũng không cần, y chỉ cần duy nhất Vu gia nhị nha đầu, Lục An ngươi nói, quả thật có người chì yêu mỹ nhân không cần giang sơn sao?”
Lục An mỉm cười: “Lão vương gia trung tâm cẩn cận, cùng Vương phi nương nương khánh lệ tình thâm, làm nên một đoạn giai thoại, có hổ phụ ắt có hổ tử, nô tài không dám đảm bảo gì, nhưng nô tài tin rằng Mẫn thân vương đối với Tĩnh Văn quận chúa là thật lòng.”
Hoàng thượng gật gật đầu: “ai....việc này để trẫm suy nghĩ đã, nhưng việc của lão bát cùng Thấm Thủy công chúa, thiên hạ dều đã lan truyền đến như vậy rồi, để bảo toàn danh dự của bọn chúng, trẫm chỉ còn cách tứ hôn, giúp trẫm mài mực, trẫm muốn viết thánh chỉ...”
Thái sự phủ, Tiểu Ninh vội vàng từ bên ngoài chạy vào Thính vũ Hiên, vừa tới cửa liền hưng phấn la lên: “Tiểu thư, hoàng thượng vừa hạ thánh chỉ, ban hôn cho Thấm Thủy công chúa cùng Đoan vương, nửa tháng sau sẽ cử hành đại hôn.”
Điểm Thúy đang đứng một bên giúp Vu Thức Vy huơ quạt, đáy mắt hiện lên một tia thống khoái: “biểu tử phối cẩu, thiên trường địa cửu, bọn chúng ở bên nhau đúng là xứng lứa vừa đôi mà”
Hàm yên cũng nói thêm một câu: “Như vậy, Thấm thúy công chúa sẽ không thể tiếp tục đeo bám Mẫn thân vương được nữa rồi, tiểu thư của chúng ta có cơ hội rồi”
Vu Thức Vy nằm trên ghế quý phi, nghe Hàm Yên nói như vậy, đôi mắt vốn đang khép hờ bỗng mở to, trừng Hàm Yên một cái: “cái gì mà tiểu thư nhà ngươi có cơ hội rồi”
Hàm Yên phát giác được mình đã lỡ lời, vội vàng lè lưỡi, lắc lắc đầu: “là nô tỳ nhiều chuyện rồi.”
Tiểu Ninh vẫn còn chưa nói hết lời, tiếp tục nói: “Ngày mốt là tiết Đoan Dương, hoàng thượng sẽ đi đến Thanh Liên tự cầu phúc, nói tiểu thư người cũng phải đi cùng a.”
“Thanh Liên tự?”
Vu Thức Vi mi tâm khẽ động, đó không phải là từ viện Vu vinh Hoa tu hành sao? Tại sao nhất định phải chọn Thanh Liên tự?
Hàm Yên bỗng nhớ mình vẫn còn việc chưa bẩm báo đến Vu Thức Vy, liền nói: “Tiểu thư, Nô tỳ vừa nhờ ra vào sáng ngày mai, Đường thị sẽ đến Thanh Liên tự vì tiểu thư cầu phúc, nói sẽ lưu lại đó một đêm, ngày mốt mới quay trở về.”
“Ngày mốt?”
Vu Thức Vy híp đôi mắt lại, Đường thị sao bỗng nhiên lại có hảo tâm mà muốn cầu phúc cho nàng kia chứ? Bà ta muốn nàng chết còn không kịp nữa là, nhưng nếu là lấy nàng làm cái cớ để có thể đi thăm Vu Vinh Hoa cũng không phải là không có khả năng. Chẳng qua tại sao bà ta sớm không đi, muộn không đi, lại nhất định phải đi vào ngày mai, còn lưu lại đó một đêm? Mà Đế hậu cũng là vào ngày mốt đi đến Thanh Liên tự.....
Hai việc này hoàn toàn không liên quan gì đến nhau, nhưng tại sao nàng luôn cảm thấy có gì đó không ổn?
“Cho người theo sát Đường thị, đừng để xảy ra xơ sót gì”
“Tuân lệnh tiểu thư, nô tỳ đã rõ”
Rạng sáng tiết Đoan Dương, Hàm Yên cùng Tiểu Ninh từ sớm đã giúp Vu Thức Vy lựa chọn y phục, vì hiện tại Vu Thức Vy đã là nhật phẩm quận chúa, cho nên từ phục trang cho đến trang sức, trong những dịp quan trọng như thế này, điều phải được lựa chọn kỹ lưỡng, để không làm mất đi thân phận”
Trãi qua một phen ăn mặc cùng trang điểm rườm rà, Vu Thức Vy cuối cùng có thể phở phào một tiếng, lắc nhẹ cái đầu đang đầy các loại châu thúy của nàng mà nói: “như vậy quả thật vô cùng mệt a”
Liền nghĩ đến phượng quan lúc còn làm quan hoàng hậu của mình, lúc đó, bản thân làm thế nào mà ngày ngày có thể vượt qua được chứ?
“Tiểu thư, xe ngựa của hoàng cung đã chờ ở bên ngoài” Bên ngoài truyền đến thanh âm hoạt bát của Điểm Thúy.
Vu Thức Vy đứng dậy phân phó Hàm Yên cùng Tiểu Ninh: “Các người đi một chuyến, hoàn thành tốt nhiệm vụ mà ta đã giao, ta mang theo Điểm Thúy là đủ”
“Cung tiễn tiểu thư”
Lúc xe ngựa của Vu Thức Vy đến Thanh Liên tự, thì loan giá của đế hậu cũng vừa đến nơi. Lần cầu phúc này không giống ở Pháp Hoa tự, không có văn võ bá quan, cũng không có các phu nhân tiểu thư của các đạt quan quý tộc, chỉ có vài vị công chúa cùng phi tần đến, như là một gia đình bình thường đến cầu phúc vậy.
Vu Thức Vy chờ đến khi đế hậu cùng thái hậu đều đã xuống loan giá, liền tiến đến trước hành lễ: “Thần bái bái kiến hoàng thượng, bái kiến thái hậu, bái kiến hoàng hậu.”
Ánh mắt thái hậu vô cùng ôn nhu, kéo Vu Thức Vy về phía mình, giả vờ giận dữ nói: “nha đầu nhà ngươi, mấy ngày rồi cũng không chịu đến thăm ta, hóa ra những lời đó đều là nói để cho lão bà này vui lòng thôi sao?”
(1) Người kể truyện trong các trà quán thời xưa
(2) ấy ấy
 

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
258,125
Reaction score
645
Points
278
chương 82
Vu Thức Vy dịu dàng đỡ lấy tay Thái hậu, cùng thái hậu tiến vào bên trong, vừa đi vừa nói: “Thái hậu, thần nữ mấy ngày hôm nay là do bận chuẩn bị giá trang (1)
“Giá trang?” Thái hậu bỗng chu miệng lên, khuôn mặt đầy nét nhăn hiện lên một chút tức giận, không vui mà nhìn về phía Hoàng đế: “Hôn sự này, ai gia hoàn toàn không đồng ý”
Nghe vậy, Vu Thức Vy nhìn thoáng qua gương mặt đang có chút lúng túng khó xử của hoàng đế, khéo léo mà giảng hòa: “Thái hậu, lúc này không phải là lúc để nói những việc này, hôm nay không phải đến đây để cầu phúc sao? Chúng ta mau vào trong thôi”
Vu Thức Vy bỗng nhiên cảm thấy có một ai đó đang nhìn mình, đưa mắt nhìn, liền bắt gặp hoàng hậu đang dùng ánh mắt vô cùng căm phẫn mà nhìn về phía nàng, nàng vô cùng kinh ngạc, tại sao hoàng hậu lại nhìn nàng với ánh mắt như vậy.....
Tất cả ni cô sau khi thấy bọn nàng đều đã ngừng trò chuyện, lúc này đây mới bắt đầu hành lễ: “Khấu kiến Hoàng thượng, Khấu kiến Thái hậu nương nương, Khấu kiến Hoàng hậu nương nương, khấu kiến chư vị công chúa cùng chư vị quý nhân.
Hoàng đế phất phất tay, mang theo chúng phi cùng hài tử đi theo phía sau Thái hậu, nhóm đạo cô cũng theo đó mà đi vào, không ai đế ý ánh mắt thâm độc mang đầy hận ý của vị đạo cô tuyệt sắc đi ở sau cùng đó: “Vu Thức Vy, ngươi cuối cùng cũng đã đến!”
Sau khi dâng hương tại bảo điện Đại Hùng, đám người liền ùn ùn kéo đến hậu viện của Thanh Liên tự, Vu Thức Vy đỡ lấy tay của Thái hậu cười nói: “Thái hậu, ở Thanh Liên tự này có một mỹ cảnh, những ngôi tự khác không nơi nào có”
Thái hậu trước nay chưa bao giờ nghe nói đến, liền cao hứng nói: “Mỹ cảnh đó như thế nào a?”
Hoàng đế đứng ở một bên cười nói: “Nhị nha đầu người quả thật là biết không ít, Mẫu hậu, trụ trì của Thanh Liên Tự Vân đại sự nhiều năm trước đã ươm trồng được mặc liên(2), liền tại hậu viện của Thanh Liên tự này trông nên ba dặm mặc liên, biến hậu viện của Thanh Liên tự trở thành mỹ cảnh độc nhất vô nhị, rất nhiều người đến đây, chỉ để tận mắt nhìn thấy mặc liên hồ này.”
Thái hậu ngạc nhiên trừng to đôi mắt: “Mạc liên? Vậy ai gia nhất định phải mở mang tầm mắt rồi”
Nói đến đây, liền được hai tiểu ni cô dẫn đường đến mạc liên hồ, vừa đến hậu viện, mùi hương sen thoang thoãng lập tức ập đến, mọi ngươi đều bất ngờ trước cảnh sắc trước mắt mình, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.
Chỉ thấy phía dưới khoảng trời xanh mây trắng, là một dãy nước xanh trong biềng biệc, phía trên dãy nước xanh trong đó là vô số diệp liên trôi nổi bồng bềnh, cùng vô số những đóa Mạc liên đang thi nhau tỏa sắc, như những vị tinh tú trên trời bao, trãi dài khắp ba dặm hồ.
Kiếp trước Vu Thức Vy đã được nhìn thấy mỹ cảnh này, kiếp này nhìn lại, vẫn cảm thấy vô cùng kinh diễm, từng đóa mạc liên thanh tao thoát tục cứ thể bồng bềnh trôi trên mặt hồ, làm cho mọi ngươi có cảm giác như thân đang ở tây thiên dao trì, còn những đóa mạc liên này như những tuyệt sắc tiên tử, lãnh đạm mà nhìn sự phồn hoa của thế gian.
Thái hậu vô cùng kinh diễm mà nhìn một hồ đầy mạc liên, một hồi lâu mới thốt nên lời: “Thế gian này quả thật có liên hoa màu đen sao? Thật sự đúng là hiếm có, đúng là hiếm có!”
Bát công chúa có chút bất bình nói: “Đường đường là Thượng Quan Đoan Nhu ta ngang dọc tại kinh thành này bao năm, mà lại không biết có một mỹ cảnh như vậy tồn tại, quả thật là.... quả thật là.... là cái gì nhỉ?”
Hoàng đế đứng ở một bên trừng nàng một cái: “Là cái gì? Không biết thì về đọc thêm sách, ngay cả một câu nói cũng nói không xong, còn dám nhắc đến việc ngươi chui lỗ chó chốn ra ngoài à?”
Đừng cho rằng hắn không biết cái lỗ chó ở lãnh cung kia là dùng để làm gì, còn lần nào cũng phải lo lắng tìm thêm vài ám vệ để bảo hộ nàng ta.
Bát công chúa lè lười, xấu hổ mà cúi gập đầu, làm cho mọi người không sao nhịn được mà được phá lên.
Vu Thức Vy cũng che miệng cười, ánh mắt vô ý mà lướt về phía sau lưng, lại bắt gặp một ánh nhìn căm phẫn hướng về phía mình, tiếu ý nơi đáy mắt nàng bỗng nhiên hiện rõ, Vu Vinh Hoa!
Nàng buông tay Thái hậu ra, đi thẳng đến trước mặt Vu Vinh Hoa, nằm tay nàng, thân thiết nói: “Trưởng tỷ, đã lâu không gặp”
Hận ý trong đáy mắt Vu Vinh Hoa liền lập tức biến mất, điềm đạm hành lễ theo nhà phật, không nhanh không chậm nói: “Thí chủ, bần ni đã xuất gia, thoát ly hồng trần, lục căn thanh tịnh, hãy gọi bần ni là Vong Trần.
Đáy mặt Vu Thức Vy bỗng lóe sáng, nếu quả thật đã thoát ly hồng trần, lục căn thanh tịnh, vậy ánh mặt căm phẫn lúc nãy là đóng kịch cho vui à?
Nếu như ả đã thích đóng kịch đến như vậy, nàng liền giúp vui cùng ả vậy.
“Vong trần sư cô nói chí phải, là ta đường đột rồi, lâu ngày không gặp, sư cô vẫn tốt chứ? Đồ mà ta đem đến không biết sự cô đã dùng đến chưa? Nếu như không đủ, cứ nói với ta, khi quay về, ta lập tức phân phó Hàm Yên lại đem cho người.”
Vu Vinh Hoa nghe xong, trong lòng vô cùng tức giận, Vu Thức Vy khi nào đem đồ đến cho ả chứ? Đáng chết mà, cả gan dám nói láo trước mặt Hoàng thượng cùng Thái hậu, vậy mà ả lại không thể lật mặt nàng, lúc trước hình tượng của ả đã bị tổn hại nặng nề, hiện tại có nói gì cũng chẳng có ai tin, ngược lại còn cho rằng ả không biết điều mà đặt điều vu khống.
Tức chết được đi mà!!
Vu Vinh Hoa miễn cưỡng nén đi cơn giận của mình, cười nói: “Đa tạ mỹ ý của thí chủ, từ nay về sau xin đừng đem gì đến nữa, bần ni đã quen với cuộc sống ở đây rồi”
Vu Thức Vy gật gật đầu, có chút bi ai mà nói: “kỳ thật, ta chưa bao giờ hận tỷ.”
Đó là chuyện không bao giờ xảy ra! Vu Thức Vy vội vã bổ sung thêm một câu trong lòng.
Đám đông thấy Vu Thức Vy bị Vu Vinh Hoa hãm hại đến như vậy, vậy mà hoàn toàn không quan tâm đến hiềm khích lúc trước, vừa đem đồ đến cho ả vừa tha thứ cho ả, đúng là quá rộng lương, quá rộng lượng mà.
“Vị Tĩnh Văn quận chúa này đúng là một kỳ nữ hiếm có”
“Đúng vậy, đúng là một vị kỳ nữ hiếm có, khí độ phi phàm này đúng là khiến người khác không thể không khâm phục”
Khóe miêng Vu Vinh Hoa không kiềm được mà giật một cái, nhưng cũng không thể không miễn cưỡng mỉm cười: “Đa tạ sự rộng lượng của công chúa, bần ni nhất định sẽ vì thí chủ mà cầu một ngọn trường sinh đăng, ngày ngày cầu nguyện thí chủ bình an vô sự”
Xác định là không phải là cầu nguyện nàng ngày ngày đi chết chứ?
Vu Thức Vy mỉm cười không trả lời, cũng không nói gì thêm, liền quay lưng đi về phía Thái hậu, chỉ về phía hồ mạc liên, cùng Thái hậu cười nói vô cùng vui vẻ. Mọi người một lần nữa đều dời sự chú ý về phía hồ mạc liên, không ai để ý đến Vu Vinh Hoa đang từng chút từng chút một tiến đến bên cạnh hoàng thượng.
Sau khi trôi qua khoảng hai, ba khắc, mọi người đều đã nhìn đủ rồi, Hoàng đế liền nói: “Mạc liên hồ chúng ta cũng đã xem rồi, cũng đã đến lúc hồi cung, về đến hoàng cùng còn có yến tiệc”
“Tuân lệnh, Hoàng thượng”
Đám đông liền quay người, đợi Hoàng thượng đi đầu dẫn đường, ai ngờ rằng, Hoàng thượng vẫn còn chưa bước đến, mọi người liền nghe thấy một thanh âm xé gió mà lao đến: “Cẩu hoảng đế, nộp mạng đi”
Tiếng nói vừa vang lên, tất cả mọi người đều vô cùng kinh hãi, nhìn về hướng tiếng động vừa phát ra, vừa nhìn, liền lập tức dọa cho mọi người ba hồn mất đi bảy phách, chỉ nhìn thấy một gã hắc y nhân vượt qua bức tường hậu viện mà lao đến trước mặt của hoàng đế, trên tay cầm một thanh trường kiếm, hàn quang vụt sáng, sát ý bừng bừng.
Đám đông lập tức hỗn loạn, kinh hãi kêu to: “Hoàng Thượng, cẩn thận”
Hắc y nhân đáy mắt đầy sát ý, không để lỡ một phút nào, nâng lấy trường kiếm hướng về phía tâm thất của hoàng đế mà hạ thủ
Tất cả mọi người lúc này đây đều đang vô cùng kinh sợ, hoàn toàn không biết nên phản ứng thế nào, Vu Thức Vy tuy rằng cũng vô cùng kinh hãi, nhưng vẫn chưa đến mức mất đi lý trí, liền lập tức buông Thái hậu ra mà chạy về phía Hoàng thượng.
Nói thì chậm, những hành động thì qủa thật rất nhanh, chỉ nhìn thấy một thân ảnh màu xám xé không mà lao đến, trước Vu Thức Vy một bước, đến trước mặt của hoàng đế, dùng chính huyết nhục của bản thân mình mà đỡ nhát trường kiếm đó, còn không quên phụ họa thêm một câu nói: “Hoàng Thượng cẩn thận”
“phật” một tiếng, tiếng trường kiếm đâm vào da thịt vang lên, máu cháy không ngừng
Vu Thức Vy đã đi đến trước mặt, ngân trâm trong tay liền đâm vào gã hắc y nhân, hắc y nhân lập tức gã nhào xuống đất, mất đi ý thức.
Vu Thức Vy quay đầu lại, ánh mắt lãnh lẹo mà nhìn khuôn mắt trắng bệch của Vu Vinh Hoa, nàng nghìn phòng vạn phòng, đến cuối cùng cũng để ả ta toại nguyện, bước chân vào địa ngục để có thể phục sinh, Vu Vinh Hoa, ngươi thông minh ra rồi.
Hoàng đề liền lập tức đỡ lấy người của Vu Vinh Hoa, hoang mang nói: “Ngươi thế nào rồi?”
Vu Vinh Hoa phun ra một ngụm máu tươi, khó khăn mà nói: “Hoàng thượng không sao là tốt rồi”
Hoàng hậu sớm đã bị dọa đến sắc mặt trắng bệch, hoàn toàn đánh mất đi phượng nghi, thất thanh: “Hoa nhi, Hoa nhi, ngươi thế nào rồi? Người đâu, mau đến đây, trời ơi, ai đó cứu Hoa nhi đi..”
Vu Thức Vi có chút kinh ngạc mà nhìn Hoàng hậu, bà ta là thê tử của Hoàng đế, đầu tiên không phải nên quan tâm đến hoàng đế sao, thế mà trong mắt lại chỉ có duy nhất một mình Vu Vinh Hoa, ánh mắt lo âu cùng thống khổ kia hoàn toàn được phát ra từ trong tiềm thức, tuyệt đối không phải giả vờ, điều này quả thật có chút kỳ quái.
Thái hậu cũng bị dọa không nhẹ, hoang mang mà chạy đến: “Hoàng thượng, ngươi có sao không?”
Hoàng Thượng liền trả lời: “Trẫm không sao, nhưng Vinh Hoa dùng thân giúp trẫm đỡ nhát kiếm đó, nếu không mau chữa trị, e rằng sẽ nguy hiểm đến tính mạng”
Vu Thức Vy mi tâm khẽ động, nhìn thoáng qua vết thương trên người Vu Vinh Hoa, nơi đó rõ ràng đã được tránh khỏi điểm chỉ mạng, đâm vào xương tỳ bà bên cạnh, chỉ cần không mất quá nhiều máu, căn bản là chết không nổi, giờ phút này đây nàng đã có thể chắc chắn đây là vở kịch do Vu Vinh Hoa dàn dựng.
(1) Của hồi môn
(2) Hắc liên – hoa sen đen
 

Bình luận facebook

Top Bottom