Full Từ từ suy lý

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,779
Reaction score
5,489
Points
14,914
Ảnh bìa
Tác giả
Dực Tô Thức Quỷ
Thể loại
Ngôn tình hiện đại, trinh thám, suy lý, đô thị tình duyên
Tình trạng
Hoàn thành
Số chương
65 chương
Nguồn
Queenie_Sk • Poster và ebook: Mạc Y Phi
Lượt đọc
16,063
Là một pháp y, so với người sống, anh chỉ nguyện tin tưởng thi thể đang nằm trên bàn giải phẫu. Là một chuyên gia trắc hoang (1), cho dù nhìn thấu vô số lời nói dối, cô vẫn luôn tin rằng trên cõi đời này vẫn còn lời nói thật.
Từ Hoãn Hoãn: Nếu như em và thi thể cùng rơi xuống nước, anh sẽ cứu ai trước?
Từ Tĩnh: Tẻ nhạt … *liếc một cái* … Em!
Từ Hoãn Hoãn: Thật sao?
Từ Tĩnh: Thật, bởi … dù gì cuối cùng thi thể cũng tự nổi lên!
Từ Hoãn Hoãn: …
(1) trắc hoang: trắc nghiệm nói dối
VĂN ÁN 2
Là một chuyên gia trắc hoang, Từ Hoãn Hoãn bình thường chỉ làm ba việc: Viết tiểu thuyết, trắc hoang và ăn mì. Sau khi gặp Từ Tĩnh, cô quen ăn chực bữa tối nhà nam thần. Ăn chực một hồi liền phát hiện … ‘Ồ? Có phải nam thần coi trọng cô?’
Là pháp y, Từ Tĩnh làm ba việc nhiều nhất: nghiệm thi, nấu cơm và cho mèo ăn. Sau khi gặp Từ Tĩnh, anh nấu nhiều hơn một người ăn. Nhìn cô ăn, anh liền quyết định nhốt cô về nhà.
Truyện được edit và đăng tải độc quyền tại group Hội Nhiều Chữ và page Queenie_Sk. Xin vui lòng không re-up
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,779
Reaction score
5,489
Points
14,914
CHƯƠNG 1: BÁNH TÉT VÀ GÀ RÁN
Giữa tháng giêng, thành phố S đón đợt không khí lạnh nhất trong năm, người vừa đáp chuyến bay từ miền Nam không còn cách nào khác phải mở vali, lấy áo khoác nhung, mũ, khăn choàng bọc lấy hết toàn thân, chỉ còn hở đôi mắt, cả người trông không khác một đòn bánh tét.

Xuống xe taxi, cô từ từ kéo hành lý đi về hướng đồn cảnh sát, gần đến nơi bỗng nhìn thấymột quán gà rán, cho dù trời giông gió rét vẫn còn rất nhiều người xếp hàng.

“Đông như thế chắc sẽ rất ngon.” Giọng ồm ồm phát ra từ sau lớp khăn choàng cổ, từ từ bụng cũng réo vang ùng ục, liếc nhìn bảng quảng cáo gà rán, bước chân cô vô thức đi về nơi đâu đó.

Từ Hoãn Hoãn đứng vào hàng, nghiêng đầu đếm số người ở trước mặt, mùi gà rán thơm nức, cô hít một hơi thật sâu, mạnh đến mức hít luôn một cọng len vào mũi.

Đang đứng đợi được vài phút, điện thoại di động trong túi rung lên, cô nhìn màn hình, nhìn luôn đồng hồ chỉ giờ: “Ôi chao!”

Cô tháo găng tay, ấn nút nhận cuộc gọi, rồi nhanh chóng nhét di động vào chiếc khăn quàng cổ: “Alo!”

“Cô Từ, cô đến đâu rồi ạ?”

“À! Tôi đã đến trước cổng Cục cảnh sát rồi!”

Từ Hoãn Hoãn vội cúp điện thoại nhìn đoàn người xếp hàng, chỉ còn ba bốn người nữa thôi, cô chun mũi, xem ra đành đợi dịp sau vậy.

Trước khi rời đi cô kéo chiếc khăn quàng xuống, hít lấy hít để mùi thơm của gà rán, rồi ngẩng đầu, kéo vali đi thẳng không quay đầu lại.

Gà rán, hẹn ngày tái ngộ!

Đến cổng Cục cảnh sát, cô tự giới thiệu mình. Một anh cảnh viên trẻ tuổidẫn đường, còn giúp cô cầm hành lý.

Nhiệt độ ấm áp trong cảnh cục khiến cô cảm thấy thoải mái hơn hẳn. Cô nới lỏng khăn quàng cổ, kéo mũ trùm đầu và cởi áo khoác nhung to kềnh. Đưa cô đến trước cửa phòng hình sự, anh cảnh viên quay đầu lại, chứng kiến loạt hành động này anh ta ngây người nhìn Từ Hoãn Hoãn, trông cô không khác gì một cô bé con mặc áo người lớn.

Từ Hoãn Hoãn không lý giải được ánh mắt của anh ta đang nhìn mình, đành cười cười: “Cám ơn!”

“Là cô Từ sao?”

Nghe tiếng gọi mình, Từ Hoãn Hoãn quay đầu nhìn lại. Một người đàn ông mặc cảnh phục, làn da ngăm đen, dáng người cao lớn đang đi về phía cô. Cao, rất cao!

“Vâng, là tôi!”

Anh ta càng tiến tới gần,cô‘Từ nhỏ bé’ bất giác đứng thẳng người, ưỡn ngực, cố gắng có thể ngang hàng với tầm mắt của đối phương.

“Tôi là Đội trưởng đội trinh sát hình sự, Cao Lâm. Lần này thật làm phiền cô Từ quá, nhưng đụng phải kẻ tình nghi lỳ lợm thế này không biết phải làm sao. Từ sau khi bắt giam đến giờ hỏi một chữ cũng không chịu nói.”

Từ Hoãn Hoãn theo Cao Lâm tiến vào phòng thẩm vấn, cô cất hành lý vào một góc, treo áo khoác lên giá, lấy thun cột lại mái tóc, rồi nhận tư liệu từ trên tay Cao Lâm. Cô đọc từ đầu đến cuối, trong vòng một phút có thể nắm rõ được các thông tin chính.

Từ Hoãn Hoãn trả tư liệu lại cho anh ta. Ánh mắt của Cao Lâm có hơi kinh ngạc.

Cô từ tốn lên tiếng: “Tôi muốn coi đoạn băng quay lại cuộc thẩm vấn trước đó.”

Cảnh viên kỹ thuật, Chu Tề Xương, vừa nghe cô nói liền mở miệng nhắc: “Nhưng hắn không chịu nói bất cứ điều gì!”

Từ Hoãn Hoãn nhún vai, thờ ơ: “Không sao! Tôi không cần hắn nói chuyện.”

Cô ngồi trước màn hình vi tính, nhìn khoảng thời gian thẩm vấn, cô chớp mắt, ngẩng đầu nói với Cao Lâm: “Trong khoảng thời gian này, có thể giúp tôi gọi một phần thức ăn ngoài được không, là cửa hàng gà rán cạnh cảnh cục.”

“Hic … Được chứ!” Yêu cầu này không thành vấn đề.

Ghi lại món ăn cô thích, liếc nhìn thân hình của Từ Hoãn Hoãn, anh ta có hơi nghi ngờ: “Tất cả chỉ một mình cô ăn?”

“Ừm! Đúng!” Cô rất đói.

Chờ đến khi xem xong đoạn băng ghi hình thức ăn cũng đã mang đến. Trông thấy Cao Lâm cầm một túi lớn và một ly nước vào trong, hai mắt Từ Hoãn Hoãn sáng rỡ, nụ cười rạng rỡ trên môi.

Ngay sau đó, Cao Lâm và các cảnh viên im lặng nhìn Từ Hoãn Hoãn một tay ôm túi gà rán, tay kia cầm ly nước hút hút, kẹp laptop bên nách, một mình đi vào phòng thẩm vấn.

Trong phòng thẩm vấn chỉ có một người đàn ông hơn ba mươi tuổi, mắt một mí, có hơi dữ dằn. Hắn rung chân nhìn cửa phòng bật mở, nở nụ cười khinh bỉ nhưng ngay lập tức nheo mắt thắc mắc. Vương Thành phát hiện người vào đây không phải là cảnh sát mà là một cô gái nhỏ nhắn, da dẻ trắng nõn, nhìn qua chỉ độ khoảng hai mươi tuổi, khá non nớt, hơn nữa trong không khí còn có thêm mùi gà rán thoang thoảng.

Hắn nhíu mày, quan sát cô gái.

Từ Hoãn Hoãn đặt đồ ăn thức uống lên bàn, rồi mở laptop, ngồi xuống đối diện với hắn. Toàn bộ chuỗi hành động không hề liếc hắn lấy một cái.

Vương Thành muốn coi cô sẽ làm gì, hắn chờ cô lên tiếng.

Mấy giây sau cô mở một phần cánh gà rán, mấy phút sau lại thêm phần gà viên, mấy phút sau nữa lại lôi ra khoai tây chiên và sốt tương cà.

Cả nửa tiếng trời, Vương Thành nhìn túi đồ ăn căng phồng từ từ xẹp dần, ăn xong miếng khoai tây chiên cuối cùng, cô rút khăn lau tay, rồi hút một hơi nước ngọt.

Nghe tiếng cô hắng giọng một cái, ngay lập tức Vương Thành nhếch miệnglộ ra vẻ mặt châm biếm, hắn muốn coi cô làm trò khỉ gì, câu hỏi đầu tiên sẽ là gì.

Cạch! Cạch! Cạch!

Nhưng bắt đầu từ lúc đó bên tai hắn chỉ có tiếng lạch cạch của bàn phím, tiếng hút nước, ngoài ra không hề có tiếng động thứ ba.

Hắn hoàn toàn bị coi thường, thở hồng hộc, vẻ mặt căm phẫn rống lên: “Mẹ bà nó! Mày đang làm gì?”

Nghe thấy đối phương nói chuyện, Từ Hoãn Hoãn ló đầu khỏi màn hình laptop, chậm rãi lên tiếng: “Hả? Phiền đến anh sao? Tôi đang viết tiểu thuyết, tiểu thuyết ngôn tình.”

Vương Thành hung hăng chất vấn cô: “Mày không phải cảnh sát à?”

Từ Hoãn Hoãn lắc đầu: “Không! Tôi chỉ chờ người, không có phòng nên bọn họ sắp xếp tôi vào đây.”

“A!!!” Vương Thành cười lạnh: “Không phải chúng phái mày đến tìm hiểu tao sao?”

Từ Hoãn Hoãn nheo mắt, đôi mắt sáng lấp lánh, trong vắt như chú mèo vô tội: “Không, tôi viết tiểu thuyết. Này, nếu anh tẻ nhạt, có thể xem giúp tôi coi chương này nên viết thế nào …. Độc giả của tôi quá ….” Nói đến đây Từ Hoãn Hoãn thầm thở dài trong lòng, tiểu thuyết cô từ khi nào đã ‘hot’ như vậy?!!

Rầm!

Tiếng đập bàn của hắn khiến Từ Hoãn Hoãn giật mình, cô rụt cổ lại, giọng đầy oan ức: “Nếu như anh không thích thì thôi!”

Vương Thành chẳng muốn phí lời với cô: “Mẹ mày lại giở trò quỷ gì. Chúng mày đang làm cái chó gì!”

“Đang bận vụ án lớn!” Từ Hoãn Hoãn khép laptop lại, nhướn đầu về phía hắn, hạ thấp giọng: “Nghe đâu là vụ án giết người liên hoàn, đừng nói chỉ đội cảnh sát hình sự mà là dốc toàn bộ cảnh lực trong Cục điều tra!”

Từ Hoãn Hoãn trông thấy Vương Thanh cau mày, hơi thở gấp gáp, cổ nổi gân xanh, cô bỗng thở dài: “Anh đang đợi bọn họ thẩm vấn sao? Vậy … chuyện đó … khả năng chỉ cần qua mấy ngày là không xong rồi, dù sao …”

Vương Thành: “Tao giết ba người!”

Từ Hoãn Hoãn: “Tôi viết được bốn quyển sách!”

Vương Thành cười gằn từng tiếng, hất cằm: “Còn có một mạng người trong tay tao, bọn chúng mặc kệ sự sống còn của đứa trẻ ấy ư?!!”

Từ Hoãn Hoãn giả bộ giật mình: “Đứa trẻ? Ở đâu rồi?”

Vương Thành nở nụ cười khinh bỉ: “Dĩ nhiên là một nơi không ai tìm ra được!”

Vừa dứt lời, Từ Hoãn Hoãn tiếp lời: “Trong dãy nhà lầu cao tầng sao?!!”

Vẻ mặt châm biếm của hắn cứng đờ, con ngươi co rụt lại: “Không phải!”

Từ Hoãn Hoãn giơ ngón trỏ đặt lên môi: “Nhà anh … À không … Nhà xưởng.”

“A…” Phản ứng trên khuôn mặt của Vương Thành khiến Từ Hoãn Hoãn lần nữa lộ ra vẻhưng phấn như khi nhận được đồ ăn: “Đúng rồi, là tòa nhà gần nhà xưởng anh đang làm việc.”

Hai mắt hắn mở lớn đầy kinh ngạc, lửa giận bùng phát, hắn rống lên với Từ Hoãn Hoãn, cố gắng che dấu nội tâm hoảng loạn: “Mày nói láo!”

Từ Hoãn Hoãn vươn ngón tay ra trước mặt hắn: “Chính anh đã nói cho tôibiết, chính vẻ mặt này đã tố cáo anh!”

Vương Thành trợn mắt, nếu không phảibị còng, hắn thật sự muốn xông lên bóp chết cô.

Từ Hoãn Hoãn đứng lên, nhìn hắn, giọng điệu bình tĩnh: “Có phải anh cho rằng giết người rất lợi hại?” Cô lắc lắc ngón trỏ, “Không! Từ đầu đến cuối anh vẫn là một kẻ thất bại.”

Rồi sau đó, mặc kệ cho Vương Thành gào thét, cô thản nhiên thu dọn đồ đạc, rời khỏi phòng thẩm vấn.

Cao Lâm đứng chờ sẵn ở cửa, trông thấy Từ Hoãn Hoãn bước ra liền lấy tay đỡ laptop, “Tôi đã phái người đi tìm những căn hộ cho thuê tại khu vực xung quanh nhà xưởng. Chắc hắn vừa mới thuê thôi, sẽ nhanh chóng tìm ra được đứa trẻ bị bắt cóc.”

“A! Vậy thì tốt!”

Cao Lâm vừa khâm phục vừa bất ngờ với thành quả này của Từ Hoãn Hoãn: “Mấy người chúng tôi thay phiên nhau thẩm vấn, lúc trước nửa chữ hắn cũng không nói, tại sao khi cô vừa đi vào lại …”

“Là thế này!” Tốc độ nói chuyện của cô giống như tên Từ Hoãn Hoãn, chậm rì rì: “Vì hắn muốn có được sự quan tâm. Khi mọi người tra hỏi hắn, trên gương mặt hắn lộ ra vẻ đắc ý, tôi đã biết hắn có vẻ rất hưởng thụ trạng thái này, hắn cho rằng chỉ cần trong tay hắn còn giữ con tin, cảnh sát buộc phải thỏa hiệp với hắn. Do vậy, hắn chọn lựa không nói lời nào, điều này sẽ khiến mọi người lo lắng. Tuy nhiên, một khi hắn phát hiện mình bị coi thường, hắn sẽ rất phẫn nộ, muốn mau mau chóng chóng nói ra tất cả, để mong nhận được sự chú ý!” Thông qua sự quan sát, Từ Hoãn Hoãn nắm được nhược điểm tâm lý của hắn, nhờ vậy công việc trở nên thuận lợi hơn rất nhiều.

Cao Lâm nghe đến đây tựa như đã giác ngộ, à một tiếng: “Vì lẽ đó cô mới mang đồ ăn vào trong, giả bộ trước mặt hắn gõ gõ máy tính.”

Từ Hoãn Hoãn ngẩng đầu nhìn Cao Lâm, vuốt cằm, ngữ khí trịnh trọng và nghiêm túc: “Ừm! Chính là như vậy!”

Nhưng trong lòng cô có hơi chột dạ, thật ra vào đó để được ăn là chính, hơn nữa trong thời gian ấy cô còn viết được thêm một đoạn tiểu thuyết hơn trăm chữ!

“Sao cô có thể biết được hắn nhốt đứa bé ở dãy nhà lầu?” Về điểm này Cao Lâm cũng không nghĩ thông, rõ ràng tên Vương Thành không nói gì hết.

Từ Hoãn Hoãn giải thích: “Tôi hỏi hắn đứa trẻ ở đâu, tầm mắt của hắn nhìn lên trên, nên tôi đoán là ở chỗ cao, càng hỏi hắn càng hoảng loạn nên tôi có thể cam đoan những suy luận là đúng.”

“Thì ra là như vậy!”

Nghe Từ Hoãn Hoãn kể thì rất đơn giản nhưng Cao Lâm biết điểm này không phải ai cũng có thể nhìn ra.

Cao Lâm phái người đưa Từ Hoãn Hoãn về nhà. Một lần nữa, cô lại gói mình thành một đòn bánh tét, rồi yên tâm theo cảnh viên lên xe.

Về đến trước cửa tòa nhà, kéo hành lý vào trong, Từ Hoãn Hoãn phát hiện thang máy sắp đóng, cô rảo bước nhanh hơn, tiếng bánh xe ma sát với nền nhàphát ra những tiếng lộc cộc.

“Xin chờ một chút!” Từ Hoãn Hoãn đưa tay, cô cách cửa thang máy chỉ còn vài bước, cửa thang đang khép dần, cô nhìn thấy bên trong là một người đàn ông cao lớn, anh mặc áo khoác nhung đen, anh tuấn, ngũ quan như điêu khắc, làn da trắng nõn.

Từ Hoãn Hoãn nhếch miệng, bàn tay còn lơ lửng giữa không trung, ánh mắt nhìn cánh cửa từ từ đóng lại.

Oh …. Nooooo!!!!

“…”

Từ Hoãn Hoãn vô lực, nhấn nhấn nút thang máy, nhớ lại tình huống vừa rồi, đôi mắt lạnh lùng, hờ hững, rõ ràng là đang nhìn cô …

Từ Hoãn Hoãn nhìn con số biểu thị số tầng không ngừng thay đổi, cuối cùng dừng ở tầng mười hai.

“Aizza!!!” Người đàn ông đó là hàng xóm của cô sao?
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,779
Reaction score
5,489
Points
14,914
CHƯƠNG 2: VỊT BÁT BỬU VÀ THỊT KHO TÀU
Từ Hoãn Hoãn không lăn tăn nhiều về chuyện người đàn ông lạnh lùng kia có phải là hàng xóm của cô hay không. Đến lầu mười hai, cô mở cửa, kéo hành lý vào nhà. Sau khi tốt nghiệp, chỉ có một mình cô sống ở đây, không tính là bừa bãi nhưng cũng không được coi là sạch sẽ.

Cởi bỏ lớp trang phục dày cộm bằng bộ quần áo ở nhà, cô mở vali lấy laptop, còn những thứ khác để nguyên trong đó, rót một ly trà sữa, cầm túi snack rồi ngồi trên bàn bắt đầu làm việc. Tuy rằng ở trong phòng thẩm vấn đã viết được vài trăm chữ, nhưng chương hôm nay vẫn chưa viết xong!

Là một tác giả chăm chỉ hầu như ngày nào cũng ra chương mới, Từ Hoãn Hoãn nhìn số lượng độc giả và số điểm trên tài khoản chỉ biết khóc ròng, còn may đây không phải nghề chính, nếu không ngay cả trà sữa và mì gói cũng chẳng mua nổi!

Rốt cục cũng viết xong ba ngàn chữ, Từ Hoãn Hoãn đọc đi đọc lại hai lần, đăng lên mạng rồi ngả người ra giường, lăn qua lăn lại mấy vòng, đây chính là thời điểm cô cảm thấy đạtthành tựu nhất trong ngày.

Nhoài người lấy điện thoại di động đặt ở đầu giường, Từ Hoãn Hoãn phát hiện có tin nhắn: Từ Hoãn Hoãn, ngày mai nhớ đến tham gia buổi họp lớn, lần trước cậu đã hứa sẽ đến. Mười hai giờ tại phòng riêng 302 nhà hàng Tụ Phong, đừng quên nhé!

Từ Hoãn Hoãn dĩ nhiên không quên, và cũng chẳng thể nào quên, tin nhắn ấy luôn quanh quẩn trong đầu cô, thường xuyên nhắc nhở cô.

Sau khi tốt nghiệp, đây là lần đầu tiên lớp cấp hai tổ chức họp lớp, Từ Hoãn Hoãn chẳng hề có chút hứng thú với mấy chuyện này, điều cô quan tâm chính là nhà hàng Tụ Phong, vì nơi ấy có hai món tuyệt đỉnh là vịt bát bửu và thịt kho tàu. Trước đây được ăn một lần, hương vị nhớ mãi không quên. Có thể do bạn bè một mực mời mọc hoặc cũng có thể một người ham mê ‘mỹ thực’ như Từ Hoãn Hoãn không thể chống đỡ nổi nên cô đã đồng ý.

Ngày hôm sau, nằm lăn lộn trên giường một lúc lâu, khoảng mười một giờ Từ Hoãn Hoãn mới chậm rì rì chui khỏi mền, làm vệ sinh cá nhân xong xuôi, Từ Hoãn Hoãn đeo balo, cùng với chiếc bụng rỗng ra khỏi nhà.

Đúng mười hai giờ, Từ Hoãn Hoãn đến nhà hàng Tụ Phong, phục vụ đưa cô đến phòng riêng 302. Cửa mở, cô quét một vòng quan sát, có khoảng hơn ba mươi người, lớp cô có tổng cộng ba mươi sáu người, nói cách khác coi như đã đến đông đủ.

Sao mọi người đến sớm như thế? Có chút tò mò, Từ Hoãn Hoãn đi vào trong, mọi người đang tụm năm tụm ba cười cười nói nói, bầu không khí khá náo nhiệt.

“Đây là …?” Từ Hoãn Hoãn đang muốn đi đến sofa liền nghe tiếng một người cắt ngang, cô đành phải dừng lại, đưa tay chào hỏi.

“Có phải Từ Hoãn Hoãn không?” Gương mặt Từ Hoãn Hoãn từ lúc cấp hai cho đến bây giờ chẳng khác nhau là bao, một cô gái ngay lập tức nhận ra cô.

“Từ Hoãn Hoãn?” Nghe đến tên của cô, hầu như tất cả mọi người đều hướng mắt về phía này, Từ Hoãn Hoãn quan sát từng người, đánh giá biểu cảm trên khuôn mặt họ: khinh bỉ có, kinh ngạc có, đợi xem trò hay cũng có, …. Tựa như phản xạ có điều kiện, những biểu hiện này tự động truyền đến não bộ của cô, khiến cô không thể ngó lơ, coi như không có gì.

“Đúng là Từ Hoãn Hoãn rồi, tớ còn tưởng cậu không đến cơ.”

Từ Hoãn Hoãn khẽ mỉm cười.

“May quá, cậu đến rồi, chúng tớ đều nhớ cậu lắm!”

Cô nhận ra người nói câu này, là Hàn Văn Anh. Từ Hoãn Hoãn biết nụ cười trên môi cô ta là giả tạo: khóe môi khẽ nhếch chưa đầy một giây nhưng mang theo vẻ châm biếm. Câu nói vừa rồi của cô ta, thực tế chính là:May quá kẻ lót đáy đến rồi, nếu không bọn tao mất đi ít nhiều lạc thú. Ha ha ha!

Một cô gái khác khá thân với Hàn Văn Anh cũng mở miệng: “Đúng đúng! Từ Hoãn Hoãn cậu sao rồi? Đang làm công việc gì?”

Phối hợp với ánh mắt khinh bỉ đầy mong đợi của bọn họ, Từ Hoãn Hoãn chỉ cần một giây cũng có thể hiểu ra được ý bọn họ là gì: Nào mau mau kể cho bọn tao nghe xem mày sống khó khăn thế nào, công việc chán nát ra sao.

Khi còn học cấp hai, đầu óc và năng lực phản ứng của Từ Hoãn Hoãn rất kém, lúc nào cũng chậm chạp, còn chậm hơn bây giờ nhiều, nên học hành không khá, nhất là các môn khoa học tự nhiên. Đám bạn học xem thường không phải vì cô không cố gắng học tập mà vì đầu óc chậm phát triển. Do vậy Từ Hoãn Hoãn bị bạn bè xa lánh, tuy nhiên vì cô phản ứng chậm chạp nên chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, tốt nghiệp cấp hai cũng chẳng tạo thành bất cứ bóng ma tâm lý nào.

Thế nhưng bây giờ cô có thể nhìn thấu tâm tư của bọn họ, cô lên tiếng nói hai chữ: “Giáo viên!”

Lời vừa thốt ra, Từ Hoãn Hoãn có thể nhìn thấy vẻ mặt không tin tưởng và ánh mắt hoài nghi: “Giáo viên?”

“Giáo viên cấp hai?”

Từ Hoãn Hoãn: “Không phải!”

“Giáo viên mầm non?”

Từ Hoãn Hoãn: “Không phải!”

“A ….” Nội tâm bọn họ muốn thốt lên: Giáo viên tiểu học.

Từ Hoãn Hoãn: “Không phải!”

“A …” Nội tâm bọn họ lại muốn nói: Giáo viên trợ giảng.

Kết hợp lại chính là Giáo viên trợ giảng khối tiểu học. Mọi người thầm nghĩ nghề nghiệp này hoàn toàn hợp với Từ Hoãn Hoãn, dù sao cô cũng không giỏi.

Từ Hoãn Hoãn chẳng giải thích, cô không muốn phí lời trước mặt bọn họ, mặc kệ bọn họ suy đoán; còn cô, những lời cô nói đều là sự thật.

Phát hiện cuộc sống và công việc của Từ Hoãn Hoãn không tệ hại như tưởng tượng nên chẳng ai còn hứng thú. Một cậu thanh niên chuyển qua đề tài khác, mọi người lại tiếp tục bàn tán.

Họp lớp chính là thời điểm tốt nhất để khoe khoang công việc, người yêu hoặc vợ chồng. Từ Hoãn Hoãn ngồi yên lặng ở một góc, lúc đầu còn hứng thú quan sát vẻ mặt và ngôn ngữ cơ thể của bọn họ, không nỡ vạch trần những lời nói dối gượng gạo kia, nhưng bây giờ cô đói.

Làm sao vẫn chưa cóđồ ăn … Vịt bát bửu của tôi đâu! Thịt kho tàu của tôi đâu!

Từ Hoãn Hoãn khép hờ đôi mắt.

Ngồi bên cạnh là một cậu bạn khá hướng nội, trông thấy biểu hiện của Từ Hoãn Hoãn liền lên tiếng hỏi: “Cậu sao vậy?”

Từ Hoãn Hoãn uể oải trả lời: “Đói quá!”

“…”

Mọi người vẫn còn đang tán gẫu: “Hôm nay lớp chúng ta đến đông đủ hết rồi chứ?”

Một cô bạn kêu lên: “Còn thiếu Từ Tĩnh!”

Đám con gái lập tức phụ họa: “Đúng đúng! Sao cậu ấy còn chưa đến? Lớp trưởng cậu không thông báo với cậu ấy sao?”

Lý Húc đáp: “Rồi, nhưng người ta bận!”

Đám con gái ồ lên thất vọng, người đó chính là nam thần hồi còn đi học, là cái tên mà mấy nữ sinh nhớ mãi không quên, nhưng riêng với Từ Hoãn Hoãn mà nói có hơi xa lạ, trí nhớ của cô có vấn đề rồi ư? Cô hỏi cậu bạn ngồi bên: “Từ Tĩnh là ai?”

“Lớp bảy, lớp tám, cậu ấy là đứng đầu khối môn số học, lớp chín cậu ấy đứng đầu khối môn vật lý, cậu không nhớ sao?”

“À … chẳng trách không nhớ rõ!” Từ khi còn đi học cô đều không có ấn tượng với mấymôn khoa học tự nhiên nên thường chọn lãng quên, dĩ nhiên quên luôn cả người đứng đầu.

“…”

Hai lần bắt chuyện với Từ Hoãn Hoãn đều không thành không, đối phương đành phải từ bỏ.

Món ăn từ từ được đưa lên, Từ Hoãn Hoãn cầm đũa gắp thức ăn, lâu lâu cùng các bạn chạm cốc. Đánh chén ngon lành món vịt bát bửu và thịt kho tàu, Từ Hoãn Hoãn cực kỳ hài lòng, coi như chuyến đi lần này không uổng công.

Ăn xong, mọi người rủ nhau đi karaoke, Từ Hoãn Hoãn không có hứng thú với chuyện hát hò nên đi qua báo với lớp trưởng về trước. Cô cũng chẳng cùng ‘cấp độ’ với cả lớp, nên đương nhiên không ai giữ cô ở lại, Từ Hoãn Hoãn im lặng ra về.

Vừa bước khỏi phòng riêng, vừa khít có người đi đến, may đối phương phản ứng nhanh nên không va vào Từ Hoãn Hoãn.

“Xin …” Từ Hoãn Hoãn định ngẩng đầu mở miệng xin lỗi, phát hiện người va vào cô là người mới gặp hôm qua.

Đội trưởng đội hình sự Cao Lâm cũng nhận ra Từ Hoãn Hoãn: “Cô Từ … À! Không …” Anh ta sửa lại: “Giáo sư Từ!”

Lớp trưởng Lý Húc đi vệ sinh, vừa mở cửa nghe rõ mồn một danh xưng này, anh ta há miệng kinh ngạc:Từ … Giáo sư Từ?!!!!

Cao Lâm tiếp lời: “Nghe Cục Trưởng nói tôi mới biết cô là giáo sư được mời đến buổi tọa đàm tại đại học Thiên Hà.”

Giáo sư khách mời? Nội tâm Lý Húcđấu tranh kịch liệt, danh xưng này và ‘Giáo viên trợ giảng khối tiểu học’ cách nhau quá xa.

“Không cần gọi tôi là Giáo sư!” Từ Hoãn Hoãn không quen với chức danh này.

Cao Lâm không miễn cưỡng, anh ta đề nghị: “Vậy tôi gọi là Cố vấn Từ được không?”

Từ Hoãn Hoãn gật đầu.

Cao Lâm thấy cô đang cầm túi xách, nhìn phòng riêng phía sau: “Chuẩn bị về nhà chưa? Tôi đưa cô về!”

Từ Hoãn Hoãn không từ chối, vừa định bước đi liền trông thấy Lý Húc đứng như trời trồng ở trước cửa, cô nghiêng đầu, vẫy tay chào: “Chào tạm biệt lớp trưởng!”

Cô nhìn ra được vẻ mặt lúng túng của anh ta, không đợi anh ta đáp lời theo Cao Lâm đi khỏi.

Ra khỏi nhà hàng, theo thói quen, Từ Hoãn Hoãn mở cửa sau xe của Cao Lâm vì cô nghĩ khả năng ghế phụ lái sẽ để túi xách và đồ đạc. Đợi đến khi an tọa, cô mới phát hiện bên cạnh mình còn có một người đàn ông.

Tầm mắt của Từ Hoãn Hoãn dời từ đôi chân thon dài lên đến khuôn mặt, đối phương cũng đang nghiêng đầu nhìn cô. Ngũ quan như điêu khắc, vẻ mặt kiêu ngạo ánh mắt lạnh nhạt thêm chút ghét bỏ.

“Thang máy ….” Từ Hoãn Hoãn lập tức nhận ra được anh chính làngười đàn ông lạnh lùng trong thang máy.

Đối phương không mở miệng nói nửa chữ, còn không thèm nhìn mặt cô.

Cao Lâm lên xe, xoay người giới thiệu: “Cố vấn Từ, đây là Từ Tĩnh, pháp y của đội hình sự.”

Từ Tĩnh …. Đứng đầu môn vật lý, toán học cũng tên Từ Tĩnh, là một người sao?

“Từ Tĩnh, đây chính là người hôm qua tôi đã đề cập với anh, Cố vấn Từ, Từ Hoãn Hoãn!”

Nghe tên cô, Từ Hoãn Hoãn cảm nhận được Từ Tĩnh quét đuôi mắt nhìn cô.

Cao Lâm hỏi địa chỉ của cô sau đó ồ lên kinh ngạc, hỏi kỹ ra lại cảm thấy thần kỳ: “Hai vị lại ở cùng một tầng ư … Quá trùng hợp!”

Trên đường đi chỉ có Cao Lâm và Từ Hoãn Hoãn thỉnh thoảng hàn huyên vài câu, còn Từ Tĩnh ngồi bên cạnh nhắm mắt dưỡng thần, không nhúc nhích, nếu không phải nhan sắc của anh ở mức ‘quá đỉnh’ khiến không ai có thể dời mắt thì quả thật sẽ có cảm giác như anh không tồn tại.

Nửa tiếng sau xe lái vào tiểu khu, dừng lại trước cửa lớn của tòa nhà.

“Đi nhé!”

Đây là câu nói đầu tiên Từ Hoãn Hoãn nghe được từ Từ Tĩnh, thanh âm trầm thấp mê người, không giống như vẻ ngoài lạnh lùng của anh.

Phân tích xong giọng nói của Từ Tĩnh, cô cáo biệt Cao Lâm rồi xuống xe, quay qua quay lại không thấy Từ Tĩnh đâu.

Chân dài đúng là thích thật! Cô thầm cảm thán, nhấc chân lên từng bậc tam cấp.

Bọn họ vẫn gặp nhau trước cửa thang máy.

Từ Hoãn Hoãn liếc Từ Tĩnh, chậm rì rì mở miệng: “Có phải anh bị say xe?”

Từ Tĩnh nghiêng đầu liếc xéo cô, dựa vào nét mặt của anh, Từ Hoãn Hoãn khẳng định mình đoán không sai, cũng nhìn ra được đối phương không thích nói chuyện nên tự mình kết luận: “À! Đúng là bị say xe!”

Thang máy đến tầng trệt, cửa mở, Từ Tĩnh bước vào, Từ Hoãn Hoãn cũng theo sau.

Từ Hoãn Hoãn nhìn Từ Tĩnh đưa tay bấm tầng mười hai, hành động rất nhanh nhưng cô có thể thấy rõ ràng bàn tay của anh, các đốt ngón tay rõ ràng, hoàn mỹ. Sau đó, Từ Hoãn Hoãn phát hiện, người đàn ông bên cạnh cô luận nhan sắc, nghề nghiệp hay khí chất đều không khác gì nam chính trong các tiểu thuyết ngôn tình.

Cửa thang máy vẫn chưa khép lại, Từ Hoãn Hoãn tiến lên ấn nút đóng cửa, động tác này làm cô nhớ đến chuyện hôm qua.

Từ Hoãn Hoãn cắn cắn môi, ngẫm nghĩ một lát rồi quyết định hỏi: “Anh Từ, hôm qua trong thang máy anh nhìn thấy tôi đúng không!”

“Nhìn thấy!”

Thừa nhận … rất tốt!

“Vậy tại sao anh không thể nhấn nút chờ tôi một chút!”

“Phiền phức!” Thanh âm lạnh lùng truyền đến.

“Phiền phức?” Từ Hoãn Hoãn nhìn về phía trước, cửa nhôm kính sáng bóng phản chiếu chiều cao đối lập của bọn họ, cô không hiểu ý của Từ Tĩnh: “Cũng chỉ cần giơ tay bấm một cái thôi mà.” Vừa nói Từ Hoãn Hoãn vừa thị phạm lại động tác một lần nữa.

“Giơ tay cần đến cơ nhị đầu tay trước(1), bắp tay sau(2), cơ vai (3)và một số các cơ bắp khác phối hợp với nhau để hoàn thành. Ấn nút lại cần nhiều hoạt động cơ bắp hơn, loại vận động này không có ý nghĩa, và không cần thiết.” Ngữ khí hoàn toàn không còn chút kiên nhẫn, giải thích cặn kẽ xong, cửa thang máy cũng vừa vặn mở ra, Từ Tĩnh sải bước dài ra ngoài, còn lại một mình Từ Hoãn Hoãn đứng đó.

Một người chỉ hứng thú với mỗi cơ bụng như Từ Hoãn Hoãn thì chỉ nghe được một đống cơ …. Ngẩn người suy nghĩ suýt chút nữa cô lại bị giam trong thang máy. Cô bấm nút mở cửa lần nữa, chẳng hiểu tại sao lần này cô cảm giác như mình đang vận động rất ghê gớm.

Cô đi về hướng nhà mình, nhìn cánh cửa 1202 sắp đóng, quay sang nhìn cánh cửa đối diện 1201, thở dài một cái, rồi rút chìa khóa.

***

(1) Cơ nhị đầu tay (Biceps) Là cơ có 2 đầu, đầu dài và đầu ngắn. Cơ này có hình thoi dài, nằm ở khu cánh tay và thuộc loại cơ hai khớp (khớp vai – khớp khuỷu vì nó vắt qua hai hố khớp).

(2) Bắp tay sau (Triceps) là cơ lớn nhất mà mãnh mẽ nhất của cánh tay chúng ta. Chịu trách nhiệm mở rộng khuỷu tay (duỗi cánh tay). Vị trí: Nằm ở mặt sau cánh tay, giữa vài và cẳng tay.

(3) Cơ vai (Deltoids) Bao gồm: Altrerior Deltoilds (trước). Lateral Deltoids (giữa). Posterior Deltoid (sau). Cơ vai là cơ bắp tạo nên viền trong của vai. nằm giữa xương đòn, bả vai và cánh tay.Nó bao gồm ba bó cơ lớn riêng rẽ làm nhiệm vụ nhấc cánh tay của chúng ta lên cao. Nó được gọi tên như vậy là do có hình dáng giống chữ cái Delta trong chữ Hy Lạp.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,779
Reaction score
5,489
Points
14,914
CHƯƠNG 3: MÌ VÀ SƯỜN XÀO CHUA NGỌT
Về đến nhà chưa được bao lâu Từ Hoãn Hoãn nhận được điện thoại của ba.

“Alo …” Hai chữ ‘Pa pa’ còn chưa bật ra khỏi miệng đã nghe được giọng nói đầy kích động của ba cô ở đầu dây bên kia: “Hoãn Hoãn ơi, ba chắc chắn con không biết ba đang ở chỗ nào đâu!”

Từ Hoãn Hoãn: “Nhật Bản!”

Ông Từ kinh ngạc, con gái ông quả thực đã luyện được thần công xuyên tâm rồi … “Làm sao con biết! Hoãn Hoãn của ba, con đã đạt đến cảnh giới này rồi ư!”

“…” Cô nghe được đầu dây bên kia người ta đang trao đổi bằng tiếng Nhật.

“Ba đang ở Tokyo, đi chơi bảy ngày rồi về!”

“Ba chơi vui vẻ, ba nhớ mua giúp con …”

“Ba gọi để báo với con một tiếng, ba đi chơi đây, tạm biệt Hoãn Hoãn!”

“Ba, ăn …” Đáp lời cô chỉ có tiếng tút tút.

Khi ba của cô còn trẻ, do tính tình nóng vội nên không ít lần vấp ngã, vì vậy ông đặt tên con gái mình là Hoãn Hoãn, ước mong con sẽ chậm một chút. Từ Hoãn Hoãn sống đúng với kỳ vọng của ba, tính tình chậm chạp, hoàn toàn đối lập với ông. Ông Từ chịu đựng đến khi con gái tốt nghiệp, xong xuôi liền xua ra khỏi nhà, còn ông tự do tự tại đi du lịch.

Đặt điện thoại di động xuống, Từ Hoãn Hoãn ngồi ở bàn làm việc, bắt đầu kiểm tra bình luận.

Bình luận (3)

Độc giả 1: Tặng hoa nè!

Độc giả 2: Sao vẫn có cảm giác nam chính không tồn tại …

Độc giả 3: Đồng ý với lầu trên. Lúc trước cảm thấy tác giả viết theo kiểu siêu cấp biến thái, vậy mà nam chính lại quá nhu nhược…

Từ Hoãn Hoãn thầm rơi lệ. Vì hằng ngày cô đều tiếp xúc với nghi phạm, đoán tâm tư của bọn họ như cơm bữa; còn nam chính … Không có ai để cô quan sát!

Từ Hoãn Hoãn phiền muộn gục đầu trên bàn, lắc qua lắc lại.

Lắc bốn vòng, cô đột nhiên ngừng lại. Khoan đã …. Cô quay đầu nhìn về phía cửa ra vào, hai mắt lóe sáng. Nhà 1202 đối diện, người đàn ông mang đầy đủ đặc điểm của một nam chính ngôn tình kìa!

Thầm thán phục bản thân cơ trí, cô cười khà khà thành tiếng!

Viết xong chương mới, Từ Hoãn Hoãn xoa xoa bụng rỗng, liếc nhìn đồng hồ. Năm giờ rưỡi, cô ra tủ bếp, tính lấy mì ăn, lúc này mới nhớ ra tối hôm qua đã xơi mất gói cuối cùng. Cô mở tủ lạnh, ngoài mấy quả trứng gà và nước sốt chẳng còn thứ gì.

Rầu rĩ khép cửa tủ lạnh, không còn cách nào khác đành lại gói mình thành đòn bánh tét, cầm ví tiền ra ngoài. Đến thang máy mới biết thang hư rồi.

Từ Hoãn Hoãn: “…”

*Gương mặt nghìn chấm*

Lại xoa xoa bụng đói, lẽ nào cô phải lết xuống mười hai tầng lầu, tiếp tục bò lên mười hai tầng lầu à? Từ Hoãn Hoãn đến cửa thang bộ, đang căng thẳng, xoắn xuýt một phạm trù triết học ‘đi hay ở’, đột nhiên cô trông thấy Từ Tĩnh cầm túi đi lên.

Từ Hoãn Hoãn nhìn anh, rồi liếc túi xách trên tay.

Khà khà khà, tư liệu sống và nguyên liệu nấu ăn đã đến cùng một lúc!

Cho dù vừa leo mười hai lầu nhưng Từ Hoãn Hoãn không nhìn ra được chút mệt mỏi nào trên gương mặt Từ Tĩnh, chỉ đóng mãi khuôn lạnh lùng.

Từ Tĩnh liếc cô một cái, không chàohỏi, đi ngang qua cô.

Nhìn bóng lưng kiên cường, Từ Hoãn Hoãn theo sát đằng sau đến trước cửa nhà Từ Tĩnh, rồi khẽ gọi: “Anh Từ!”

Đang tra khóa vào ổ, Từ Tĩnh ngừng động tác, “Chuyện gì?”

Từ Hoãn Hoãn cúi đầu, ra vẻ tội nghiệp: “Nhà tôi hết đồ ăn rồi, thang máy lại hỏng. Anh có thể cho tôi nhờ một bữa tối? Tôi rất đói!” Cô nỗ lực biểu hiện đáng thương hết sức có thể.

Không biết là do ngữ điệu quá bi thương hay do bản tính thương người của ai đó, Từ Tĩnh xoay người, mở rộng túi, hào phóng: “Cô muốn nguyên liệu nấu nào?”

“Có mì ăn liền không?” Từ Hoãn Hoãn đưa mắt nhìn vào túi nilon, banh mắt tìm món ăn cô yêu mến.

Nghe ba chữ ‘mì ăn liền’, Từ Tĩnh nhíu mày, từ nét mặt của anh Từ Hoãn Hoãn có thể đọc hiểu, “Tôilại đi mua thứ đồ ăn nghèo chất dinh dưỡng như thế sao?”

Từ Hoãn Hoãn cảm thấy oan ức thay cho mì ăn liền, quyết lấy lui làm tiến: “Vậy có món nào chỉ cần lò vi sóng có thể biến ra được thức ăn không?”

Một lần nữa cô nhìn ra được vẻ mặt ghét bỏ của anh, cô cúi đầu: “Thật sự là không có rồi!”

Còn đang loay hoay tìm coi có món gì thích hợp, Từ Hoãn Hoãn nghe được thanh âm thở dài vàlạnh lẽo, mang theo chút bất lực từ trên đỉnh đầu truyền xuống: “Quên đi! Tôi làm cho cô một phần!”

Từ Hoãn Hoãn ngẩng đầu, hai mắt lấp lánh ánh sáng: “Thật không? Cám ơn!”

Biến hóa trên khuôn mặt của của Từ Hoãn Hoãn quá nhanh, Từ Tĩnh hỏi ngay: “Có phải cô chỉ chờ tôi nói câu này?”

“Đúng!”

Vốn nghĩ Từ Hoãn Hoãn sẽ nói một câu từ chối khách sáo, vậy mà… câu trả lời thật thà này khiến Từ Tĩnh sững người, anh cúi đầu nhìn đôi mắt đầy ý cười và nụ cười thõa mãn của Từ Hoãn Hoãn, khẽ nhếch miệng

Đúng rồi, sao anh lại quên mất một người ‘ngốc’ như cô sẽ không biết nói dối.

Cùng lúc đó, trong đầu Từ Hoãn Hoãn thầm mưu tính: như vậy cô sẽ có thể theo đuôi Từ Tĩnh, quan sát nhà nam thần sẽ như thế nào. Khà khà khà, lại còn quan sát được nam thần nấu cơm ra sao, quan trọng hơn cả là được lấp đầy bụng rỗng.

Đắc ý …. Từ Hoãn Hoãn vừa ngẩng đầu!

Rầm!

Cánh cửa căn hộ 1202 đóng sầm trước mắt cô.

Từ Hoãn Hoãn: “…”

Sao không giống trong phim truyền hình vậy?!!

Từ Hoãn Hoãn đành ôm bụng đói về nhà, cởi chiếc áo khoác dày cộm, cô mở máy tính, âm thanh báo có email mới vang lên ở góc phải màn hình.

Cô đăng nhập. Tất cả email của cô đều do duy nhất một người gửi, từ năm ngoái đến bây giờ tổng cộng tám mươi lá. Mở lá thư mới nhất, nội dung là một đoạn thơ tiếng anh ngắn, cô lướt qua rồi đóng lại.

Từ Hoãn Hoãn cúi gằm mặt xuống mặt bàn, bụng réo vang ầm ĩ.

Nửa tiếng sau, chuông cửa vang lên, Từ Hoãn Hoãn nhảy phốc khỏi ghế, dùng tốc độ tên lửa bay ra mở cửa, ngoài cửa dĩ nhiên là Từ Tĩnh.

Từ Tĩnh đã cởi bỏ chiếc áo khoác lông xám nhạt, giảm thiểu không ít sự lạnh lùng vốn có. Anh vẫn còn đeo tạp dề đen, nhìn qua có chút thu hút, mang đến một cảm giác rất đặc biệt. Một người chỉ quan tâm đến đồ ăn như Từ Hoãn Hoãn cũng phải liếc nhìn đắm đuối một lúc, một lúc sau mới chú ý đến hộp cơm màu đen.

“Đây!” Từ Tĩnh đưa cho cô hộp cơm.

Từ Hoãn Hoãn dùng hai tay kính cẩn nhận lấy: “Cám ơn, tôi sẽ ăn sạch sành sanh!”

Mùi thơm của thức ăn ngào ngạt, bị mỹ thực câu dẫn Từ Hoãn Hoãn nhất thời quên mất sự tồn tại của ‘soái ca’ trước mắt.

Rầm!

Cửa phòng 1201 đóng lại.

Từ Tĩnh bị nhốt bên ngoài, anh đứng yên không động đậy gần một phút, sau đó mới xoay người đi về hướng đối diện. Anh chưa đóng cửa, một con mèo trắng ngồi trước cửa, trông thấy anh nó kêu vang meo meo.

Từ Tĩnh cúi người xoa xoa đầu nó, con mèo nũng nịu cạ cạ vào bàn tay anh, “Ăn cơm thôi!”

Từ Hoãn Hoãn nhẹ nhàng đặt hộp cơm trên bàn, vào bếp lấy đũa, không thể chờ đợi, cô mở hộp cơm ra …. Chỉ trong một thời gian ngắn anh có thể nấu được hai món rau, một món mặn, món mặn chính là món sườn xào chua ngọt cô thích nhất!

Từ Hoãn Hoãn cúi sát đĩa thức ăn, hít một hơi thật sâu, lấy đũa gắp một miếng cho vào miệng, nhai nhóp nhép, đôi mắt nhắm nghiền tận hưởng: Quá ngon! Rất rất ngon!

Cứ như thế, Từ Hoãn Hoãn ăn xong bữa tối, một hạt cơm cũng không còn. Cô dọn dẹp, rửa sạch sẽ, rồi cầm sang nhà đối diện.

Cửa mở,vừa trông thấy Từ Tĩnh cô liền reo vang, ngữ khí chân thành: “Ăn quá ngon! Cám ơn!”

“Không có gì!” Từ Tĩnh nhận lấy hộp cơm, trên gương mặt lộ ra tia đắc ý không dễ phát hiện.

Để biểu đạt lòng biết ơn mãnh liệt, Từ Hoãn Hoãn tiếp lời: “Thật ra, so với việc ôm bụng đói coi phim thì có gói mì đã là tốt lắm rồi! Thật đấy!”

Từ Tĩnh: “…”

Từ Hoãn Hoãn nhìn cánh cửa lại một lần nữa đóng xầm trước mặt mình, cô nhớ lại vẻ mặt của anh khi nãy, nghiêng đầu tự hỏi: Lẽ nào cách thức biểu đạt này của mình đã sai sao? Đây là lời khen chân thành nhất của mình rồi đó nha!

Từ Hoãn Hoãn lắc đầu khó hiểu: Haizz! Tâm tư nam thần thật khó đoán.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,779
Reaction score
5,489
Points
14,914
CHƯƠNG 4: BÁNH BAO KIM SA VÀ TRÀ SỮA HONGKONG
Hôm nay là thứ ba, cách đây không lâu Từ Hoãn Hoãn được mời đến dự buổi tọa đàm của Đại học Thiên Hà, đây là lần đầu tiên cô tham gia với tư cách là chủ tọa, nội dung liên quan đến việc phân tích tâm lý qua nét mặt, thời gian là hai giờ chiều.

Người chưa bao giờ thức dậy sớm như Từ Hoãn Hoãn được một ngày hiếm thấycó mặt tại gần trường vào buổi sáng. Thật ra, cômuốn đến quán gần đó ăn cánh gà, sủi cảo tôm, bánh bao kim sa, bánh cuốn và trà sữa Hongkong … Cô mua mỗi món một phần, một mình đánh chén no nê, phần ăn còn dư cô gói lại cẩn thận, rồi chậm rì rì đi đến hội trường lớn của trường đại học.

Vào đến sân trường, khuôn mặt học sinh của Từ Hoãn Hoãn xen lẫn trong đám đông sinh viên, cô chẳng hề khác bọn họ là bao, tựa hồ cũng là sinh viên đến nghe giảng.

Sinh viên Giáp: “Hôm nay ai chủ trì buổi thuyết trình?”

Sinh viên Ất: “Nghe nói là Giáo sư Từ.”

Sinh viên Bính: “Có phải Giáo sư Từ hói đầu khoa mình không?”

Từ Hoãn Hoãn nghe nhóm sinh viên bàn luận, bất giác sờ sờ lên đỉnh đầu của mình.

Đến phía sau cánh gà, Từ Hoãn Hoãn thò đầu ra quan sát, hội trường rộng lớn đã chật kín người.

Từ Hoãn Hoãn vỗ vỗ ngực tự hào: “Xem ra tên tuổi của mình có sức hút không nhỏ.”

“Là điểm số có sức hút không nhỏ!”

“Hả???” Từ Hoãn Hoãn nghiêng đầu nhìn, phát hiện người vừa lên tiếng là Giáo sư Tống. Lúc này cô mới ngớ người, thì ra lời nghĩ trong bụng đã thốt ra khỏi miệng.

Giáo sư Tống là người quá rành tâm tư củasinh viên, ông cười cười: “Em quên rồi sao? Năm đó thầy làm buổi thuyết trình bọn em kéo lũ lượt đến nghe cũng chỉ vì điểm số.”

Bị tạt một gáo nước lạnh, Từ Hoãn Hoãn thở dài, cô chỉnh trang lại quần áo rồi cùng ông tiến lên bục sân khấu.

Cảnh tượng đối lập đến chói mắt xuất hiện trước bục giảng: Một giáo sư trung niên hói đầu, dày dạn kinh nghiệm sóng vai cùng một cô gái trẻ tuổi, gương mặt khá non nớt. Khi Từ Hoãn Hoãn đến trước bục thuyết trình, tất cả các sinh viên đều cho rằng cô là sinh viên đại diện đứng lên khai mạc buổi tọa đàm.

Đã đứng trên ghế đệm nhưng Từ Hoãn Hoãn vẫn thấp hơn độ cao của micro một chút. Cô hắng giọng một cái, duy trì tốc độ và ngữ khí thường ngày: “Chào các bạn,tôi tên Từ Hoãn Hoãn, là một chuyên gia trắc hoang, sẽ chủ trì buổi tọa đàm lần này.”

Cô nói xong liền ngừng lại, theo thông lệ phía dưới phải vang lên những tiếng vỗ tay nhưng thật bất ngờ khi đám đông sinh viên không một ai nhúc nhích. Đợi vài giây vẫn chưa có người vỗ tay, Từ Hoãn Hoãn nhìn vẻ mặt giống nhau như đúc của những bạn ngồi hàng ghế đầu, cô quyết định cho bọn họ thêm thời gian tiếp thu, tuy rằng trong lòng cô vương chút ưu thương.

Trời ơi sao cô lại còn bày đặt khen mình có sức hút nữa kìa!

Tiếng vỗ tay ở đâu đó vang lên, rồi từ từ càng nhiều sinh viên vỗ theo nhưng vẻ mặt kinh ngạc của bọn họ vẫn không dịch chuyển.

Thôi thì có vỗ tay là được … Cô quyết định thay đổi phương thức tọa đàm.

Từ Hoãn Hoãn lên tiếng: “Nếu như mọi người nghi ngờ về tôi hoặc về chuyên môn của tôi, mọi người có thể đặt câu hỏi cho tôi trước, tôi sẽ giải đáp hết tất cả các thắc mắc.”

“Giáo sư, cô vào nghề này mấy năm?”

“Hai năm.”

“Giáo sư, cô dùng phương pháp trắc nghiệm để phát hiện nói dối?”

“Không, tôi thông qua nét mặt để phát hiện nói dối.”

Đám sinh viên đặt câu hỏi vẫn còn có chút e dè, mãi cho đến khi: “Đã có máy trắc hoang (1), tại sao còn cần chuyên gia trắc hoang? Không phải quá dư thừa ư?”

(1) máy trắc hoang: máy phát hiện nói dối.

Nghe được câu hỏi này, Từ Hoãn Hoãn nheo mắt nhìn người vừa lên tiếng. Khà khà, cô biết ngay sẽ có người hỏi câu này.

Là một nam sinh ngồi hàng đầu, cậu ta đến đúng giờ bắt đầu, do phía sau đã hết chỗ nên cậu ta đành phải ngồi ở hàng ghế trước, chi tiết này Từ Hoãn Hoãn đã chú ý từ trước.

“Mặc dù máy phát hiện nói dối là một phát minh vĩ đại nhưng nó không phải là chiếc máy vạn năng, vẫn có sơ hở, và sự có mặt của chuyên gia trắc hoang là để bù đắp những sơ hở này.” Từ Hoãn Hoãn giải thích đơn giản, nhưng biểu hiện trong mấy phút ngắn ngủi của cậu ta, cô có thể đọc được sự nghi ngờ: Cậu ta sẽ mãi không tin nếu cậu ta không được tận mắt chứng kiến. Do vậy, cô liền đề nghị: “Vị bạn học này, cậu có muốn thử nghiệm một chút không?”

Cậu sinh viên gật đầu đồng ý,máy trắc hoang nhanh chóng được đưa đến, nhưng Từ Hoãn Hoãn không dự định để cậu ta đóng vai người nói dối: “Cậu là người phát hiện nói dối, còn tôi đóng vai kẻ nói dối. Cậu có thể hỏi trước …”

Nam sinh này tên Đổng Nghị Tuấn cắt ngang lời của Từ Hoãn Hoãn: “Tôi biết trình tự trắc hoang.”

“Được! Vậy cậu bắt đầu đi!”

Đổng Nghị Tuấn dùng hai câu đầu để thử độ chính xác của máy, sau đó mới bắt đầu cuộc trắc nghiệm: “Tên của cô là Từ Hoãn Hoãn?”

Từ Hoãn Hoãn không chớp mắt, trực tiếp trả lời: “Không phải.”

Máy trắc hoangghi lại biểu hiện của cô: Không nói dối.

Không chỉ Đổng Nghị Tuấn mà những sinh viên có mặt ở dưới hội trường đều kinh ngạc, rõ ràng cô vừa giới thiệu mình tên Từ Hoãn Hoãn.

Đổng Nghị Tuấn nhíu mày, nhưng cậu ta cho rằng do cô có chuẩn bị từ trước, nên cậu ta tiếp tục hỏi: “Cô là nữ?”

Từ Hoãn Hoãn lắc đầu: “Không phải!”

Vẫn không phát hiện nói dối.

Toàn bộ hội trường há mồm kinh ngạc.

“Tóc của cô màu đen?” Ngữ khí gấp gáp hơn hẳn.

“Không phải!”

Kết quả của máy trắc hoang khiến Đổng Nghị Tuấn đổ mồ hôi hột, gương mặt căng thẳng: “Vậy tôi là nam giới đúng không?”

“Không phải!” Từ Hoãn Hoãn ung dung phủ định tất cả câu hỏi, nhưng điều khiến mọi người khiếp sợ chính là máy trắc hoang không hề phát hiện cô nói dối.

“Thấy không? Tôi đã lừa gạt được cả máy trắc hoang, tuy nhiên nếu như cậu quan sát vẻ mặt khi tôi trả lời, cậu có thể phát hiện được tôi hoàn toàn nói dối.” Từ Hoãn Hoãn cầm micro, hướng về phía sinh viên, “Dĩ nhiên, không phải tôi không công nhận độ chính xác của máy trắc hoang mà chỉ chỉ ra rằng máy móc trong quá trình sử dụng sẽ tồn tại nhiều điều bất cập. Nếu như kẻ tình nghi nắm được những nhược điểm này, hắn có thể thản nhiên thông qua việc đo lường của máy, giống như tôi.”

Từ Hoãn Hoãn dứt lời, dưới hội trường vang lên những tiếng vỗ tay hoan hô cực liệt, vẻ mặt không còn chút nghi ngờ mà là thán phục.

Từ Hoãn Hoãn đặt micro xuống, quay sang nhìn Đổng Nghị Tuấn đang đỏ lựng vì quá xấu hổ: “Cám ơn cậu đã phối hợp, để cậu không buồn, tôi có thể tiết lộ cho cậu một cái tên.” Sau đó cô ra vẻ do dự: “Hic, nếu cậu không thích thì thôi.”

“Tên gì?” Đổng Nghị Tuấn cau mày, không biết Từ Hoãn Hoãn muốn nói gì.

Từ Hoãn Hoãn chỉ vào quyển sách ‘Tội Phạm Chuyên Nghiệp’ trên bàn cậu ta: “Quyển sách đó là do tôi viết.”

“Cô là Mạn Tam?” Đổng Nghị Tuấn ngạc nhiên, tác giả cậu ta yêu thích nhất đang ở trước mặt, lại còn là nữ tác giả?!! Cậu ta luôn cho rằng tác giả là nam giới.

“Là bút danh của tôi.” Cô có hai bút danh, một cái dùng để viết tiểu thuyết ngôn tình online, còn cái thứ hai là để kiếm tiền, chính là Mạn Tam.

Từ Hoãn Hoãn nhìn vẻ mặt biến hóa của Đổng Nghị Tuấn, cô giơ ngón trỏ đặt trên môi, nghiêm túc: “Giữ bí mật nhé!”

Đổng Nghị Tuấn gật đầu lia lịa: “Được, được!”

Chờ Đồng Nghị Tuấn bước khỏi bục giảng, Từ Hoãn Hoãn bước lên bục thuyết trình, cô vỗ vỗ vào đồng hồ đeo tay, nhìn sinh viên phía dưới, tâm trạng sung sướng: “Được rồi! Bây giờ chúng ta bắt đầu buổi tọa đàm!”

Ngồi ở hàng cuối cùng, Từ Tĩnh không nhìn rõ được vẻ mặt của Từ Hoãn Hoãn lúc này như thế nào, nhưng từ trong ngữ điệu anh có thể cảm nhận được. Hôm nay anh làm việc ở gần đây, kết thúc công việc, đi ngang qua đại học Thiên Hà, anh chợt nhớ hôm trước Từ Hoãn Hoãn kể hôm nay sẽ đến đây thuyết trình. Không hiểu sao, anh lại đi vào và ngồi ở đây.

Tuy ngồi ở hàng cuối, nhưng xung quanh vẫn có khá nhiều người, đối với một người quen tĩnh lặng như Từ Tĩnh thìkhông quen cho lắm. Ngồi được một tiếng, chịu không nổi, Từ Tĩnh đứng dậy, chuẩn bị rời đi. Loáng thoáng bên tai đoạn hội thoại của cậu sinh viên ngồi bên cạnh.

“Alo, đang nghe tọa đàm. Thú vị? Làm gì có, tao đang chơi game đây. Đợi kết thúc tọa đàm, nộp báo cáo rồi chuồn. Không được! Bây giờ không đi được … Alo?!” Đang nói chuyện, cậu ta phát hiện điện thoại di động bị người ta lấy mất, câu ta nghiêng đầu nhìn người đàn ông mặc áo khoác xám đang cầm điện thoại của mình, sắc mặt lạnh lùng.

“Anh ….” Rõ ràng cậu ta muốn chửi thề nhưng người đàn ông trước mặt cậu ta tỏa ra khí thế hoàn toàn áp đảo.

“Câm miệng!” Từ Tĩnh đặt ngón trỏ lên môi, cố gắng hạ thấp âm lượng: “Nghe điện, ra ngoài!” Mệnh lệnh ngắn gọn, không cho phép từ chối, rồi đưa trả điện thoại lại cho cậu ta

Từ Tĩnh không thèm để ý đến cậu sinh viên đó. Anh đưa mắt nhìn Từ Hoãn Hoãn, rồi chậm rãi bước ra ngoài.

Khỏi cổng trường, anh nhận được điện thoại của Cao Lâm: “Alo, Đội trưởng!”

“Từ Tĩnh, cậu biết Từ Hoãn Hoãn hôm nay có ở nhà hay không? Không liên lạc được với cô ấy!”

“Cô ấy đang ở trường, có buổi tọa đàm.”

“À à …. cậu đang ở đó luôn sao? Nếu vậy tiện đường báo cô ấy về đây một chuyến.”

“Ừm, để tôi đưa cô ấy đến!” Từ Tĩnh đút điện thoại vào túi, quay trở lại vào bên trong.

*

Nửa tiếng sau buổi tọa đàm kết thúc, Từ Hoãn Hoãn ký tên vào sách cho Đồng Nghị Tuấn rồi cầm túi thức ăn rời khỏi hội trường.

Cô sờ sờ bụng rỗng, nghĩ đến lát nữa về nhà hâm nóng đồ ăn, pha ly trà sữa … Ôi! Một bữa trà chiều hoàn mỹ.

Đang mơ về buổi chiều thơ mộng, Từ Hoãn Hoãn cảm nhận được có người nào đó kéo kéo tay cô, cô quay đầu nhìn, phía trên tay cô bao phủ một bàn tay lớn khác.

Ồ!!! Nhìn quen quen. Ánh mắt dời từ tay chuyển dần lên trên … lại là 1202!

Tư liệu sống đột nhiên xuất hiện trước mắt khiến Từ Hoãn Hoãn tròn mắt kinh ngạc: “Hả? Sao anh ở đây?” Kích động đến mức cô nắm chặt ngón tay của Từ Tĩnh.

Cảm giác khác lạ truyền đến, Từ Tĩnh khẽ nhíu mày, anh liếc mắt nhìn hai bàn tay đang nắm lấy nhau, vội vùng tay thoát ra, đưa mắt nhìn cô: “Đội trưởng Cao tìm cô, có vụ án!”

Từ Hoãn Hoãn rút điện thoại, trước buổi tọa đàm cô tắt máy, nghĩa là sự xuất hiện của Từ Tĩnh là vì: “Anh đến tham dự buổi tọa đàm của tôi sao?”

Từ Tĩnh gạt ngay ánh mắt mong chờ kia, lạnh nhạt: “Tôi làm việc ở gần đây!”

“Ồ!” Từ Hoãn Hoãn cúi đầu, ngẫm nghĩ: Điều này không thể xảy ra.

Từ Tĩnh liếc cô: “Đi thôi!”

Từ Hoãn Hoãn cắn cắn ngón tay, đi theo Từ Tĩnh ra ngoài. Một linh cảm bỗng nhiên ập đến.

Khoan khoan … Tình tiết này có thể cải biên thành truyện rất tuyệt nha: Nữ chính có một buổi tọa đàm hoặc tham gia hoạt động gì đó ở trường đại học. Đã nói qua với nam chính, nhưng nam chính báo bận, không có thời gian đi. Nhưng đến ngày lại lén lút ngồi ở phía khán đài, đã thế còn mắng đám học sinh một trận vì làm ồn ào không nghe giảng, nhưng không hề nói một lời cho nữ chính.

Hắc hắc hắc …. Nghĩ đến đây Từ Hoãn Hoãn cảm thấy cực kỳ thỏa mãn!
 

Bình luận facebook

Top Bottom