Full [Tự truyện]Cho em quan hệ... để thay tiền học phí nhé

Thảo luận trong 'Truyện Việt' bắt đầu bởi kenpro1479, 6/1/16.

  1. kenpro1479

    kenpro1479 Tác giả VW

    Bài viết:
    127
    Đã được thích:
    40
    Điểm thành tích:
    18
    Tự truyện, nghĩa là truyện thật của bản thân. Và đúng như vậy, câu chuyện mà tôi sắp kể ra hoàn toàn là sự thật, do chính tôi vừa trải qua trong thời gian gần đây, không hư cấu hay thêm thắt một chi tiết nào hết. Nếu các bạn có hay đọc truyện bên F17, thì chắc sẽ có ai đó biết tôi là tác giả các bộ tiểu thuyết như Thế Giới Lặng Im, Thời Khắc Tử Thần, ... Đó là tiểu thuyết, dĩ nhiên không thật, còn câu chuyện này, thật hoàn toàn, tôi xin cam đoan như vậy.

    Có thể các bạn sẽ thấy nó rất khó tin, kì lạ, vì đúng ra thì chính tôi cũng cảm thấy như vậy. Đến tận bây giờ, khi ngồi một mình viết những dòng này, tôi vẫn chưa hoàn toàn hiểu được ý nghĩa, mục đích của những điều mình đã trải qua.

    Có người nói, cuộc sống là một chuỗi những duyên phận, và bạn sẽ chẳng biết điều gì sắp xảy ra, người bạn sắp gặp là ai, nhưng tất cả đều đầy bất ngờ và lý thú.

    Và tôi xin mạn phép được đặt tên câu chuyện:


    "CHO EM QUAN HỆ... ĐỂ THAY TIỀN HỌC PHÍ NHÉ"

    Do là chuyện thật, nên có một số cái tên, địa điểm, chi tiết tôi sẽ phải giấu đi, mong các bạn thông cảm.

    PS: Đôi dòng nói thật của tôi là vậy, và tôi cũng chỉ muốn kể lại câu chuyện cho các bạn nào thích nghe. Nếu bạn thích đọc, tôi xin cám ơn rất nhiều, nhưng nếu bạn không thích hay nghĩ tôi nói dóc, xin mời cứ đi ra.
    Bạn không có lý do gì để chửi tôi, và cũng không có quyền để làm như vậy. Bạn chửi tôi, tất nhiên tôi sẽ chửi lại, vì khi ra đường, ai ném đá vào mặt bạn, bạn có ném lại không?!
    Nói trước là vậy, xin cám ơn nhiều


    Mấy hôm nay phải đi giao hàng thời vụ để kiếm chút ít chuẩn bị tết (vì tôi nói mình đang thất nghiệp là nói thật), nên có chậm 1-2 ngày ra phần mới, mong mọi người thông cảm.
    Còn về một số bạn nói rằng tôi giật tít, câu view hay cố tình vi phạm luật 18+, thì xin nói chính xác là sẽ không có "khiêu dâm", "ecchi" hay 18+ gì đâu. Các bạn cứ đọc, nó chỉ là câu chuyện về số phận một con người thôi, còn nếu có gì vi phạm thì cứ report mod bann tôi là được.
     
  2. kenpro1479

    kenpro1479 Tác giả VW

    Bài viết:
    127
    Đã được thích:
    40
    Điểm thành tích:
    18

    Chap 1

    Tôi chỉ chia câu chuyện ra theo từng phần, nói chính xác hơn là từng mốc thời gian chính xác, để các bạn dễ hiểu hén

    Phần 1: Tin nhắn lúc buổi trưa


    Tôi đang thất nghiệp.
    Tôi phải dạy vẽ để kiếm chút tiền sống qua ngày.
    Đó là những điều duy nhất bạn cần biết về tôi, để có thể hiểu được câu chuyện này. Còn những vấn đề khác như chiều cao, cân nặng hay ngoại hình thì cho qua nhé.
    Nếu không kể những việc linh tinh khác thì thực tế hiện nay là như vậy. Và phải tự hào mà nói, ở Sài Gòn này có rất ít những lớp dạy vẽ theo phong cách truyện tranh Nhật. Tôi là một trong những người dạy hiếm hoi đó, nên cũng có được 5,6 học viên. Tuy nhiên, tôi chỉ dạy tại nhà, riêng cho mỗi học viên, nên cũng chẳng phổ biến lắm.
    Đó là một buổi trưa thứ hai đầu tuần, ngày uể oải và mệt mỏi nhất với bất kì ai, cả người đi làm lẫn người ở nhà. Tôi chỉ ngồi một mình, thong thả uống vài ngụm cà phê và lướt web. Khi chưa biết phải làm gì, thì dùng ít thời gian để thư giãn cũng là một việc hay – tôi đã nghĩ như vậy. Đúng lúc đó, âm báo tin nhắn của điện thoại vang lên:
    (Ngôn ngữ trong tin nhắn có phần viết tắt và kí hiệu hơi teen một chút, nên tôi tạm dịch thành chữ bình thường luôn để các bạn dễ đọc, vì tôi cũng không thích ngôn ngữ teen cho lắm)
    “Bạn ơi, bạn cho mình hỏi bạn có mở lớp dạy vẽ truyện tranh phải không ạ?”
    Thật thà mà nói, lúc đó tôi chẳng hề biết tin nhắn này sẽ dẫn đến một câu chuyện đặc biệt thế nào, mà tâm trạng chỉ đơn giản là hơi phấn khởi vì rất có thể mình sẽ có thêm một học viên mới.
    “Uh, đúng rồi bạn”
    “Bạn cho mình hỏi mình có thể đăng kí được không ạ?”
    “Được chứ. Bạn muốn học giờ nào?!”
    “Buổi tối được không bạn? Tại vì mình phải đi làm đến hơn 7 giờ mới xong, bạn thông cảm”
    “Được bạn. Mình còn trống tối thứ hai, tư, năm, bạn thích buổi nào?”
    “Cả ba buổi luôn được không bạn?! Mình là H, nhà mình ở Quận X… . Mình thích học vẽ, thích vẽ truyện tranh lắm, nhưng chỉ rãnh buổi tối thôi. Mình đã hiểu được những lời bạn nói trong bài đăng đó, cuộc sống này tuy chật vật, nhưng vẫn có chỗ cho đam mê phải không bạn?”
    Qua cái tên và cách nhắn tin, thì chính thị là con gái rồi. Thật ra tôi cũng không nhớ mình có nói gì về đam mê hay cuộc sống không nữa. Nhưng chẳng có lý do gì để cắt ngang câu chuyện vì thắc mắc đó hết.
    “Uh. Nhưng mình nghĩ bạn chỉ nên học 2 buổi 1 tuần thôi. Vậy là thứ hai, thứ tư nha bạn, học phí là X00 K/tháng/1 tuần 2 buổi nhé.”
    Sau tin nhắn này, có đến hơn 20 phút tôi không nhận được hồi âm nữa. Mãi cho đến lúc tôi gần như tin chắc rằng cô gái này đã bỏ cuộc thì âm báo lại vang lên:
    “Dạ vâng ạ. Bạn cho mình xin địa chỉ đi”
    “Địa chỉ là xxx đường xxx, phường x, quận x nha bạn.”
    “Dạ vâng, vậy mình học lúc 7 giờ 30 nha bạn. Vì 7 giờ mình mới làm ra, để mình đi xe ôm qua cho kịp.”
    “Ui trời, bạn không có xe sao. Từ chỗ bạn qua nhà mình xa kinh lắm, bạn đi xe ôm bao nhiêu tiền cho đủ?”
    “Xa lắm à? Mình xin lỗi, mình không biết. Vậy bây giờ mình phải làm sao?”
    Tôi thở dài, cảm thấy hơi nản lòng với chuyện này. Nhưng rồi tôi lại chợt nghĩ, dù sao đây cũng là một người có cùng sở thích, đam mê với mình, nên chịu khó một chút chắc cũng được.
    “Thôi như này đi, tối thứ hai, thứ tư mình cũng có việc đi xuống quận xx, từ đó qua chỗ bạn cũng gần. Bạn cho mình địa chỉ đi, mình sẽ đến chỗ bạn để dạy.”
    “Nhưng xa như vậy, liệu có làm phiền bạn lắm không?”
    “Không sao, bạn cho mình địa chỉ chính xác đi”
    “Nhà mình là số xx, đường xx, quận x, nhưng mà là trong hẻm, nên mình sẽ đứng chờ bạn ở đầu hẻm nhé. Cám ơn bạn nhiều, và xin lỗi vì đã làm phiền.”
    “Rồi ok bạn. Nhưng mà nè, bạn không cần phải nói chuyện khách sáo vậy đâu hén, mình thích tự nhiên hơn. Hẹn bạn thứ tư này, tại hẻm xx hén.”
    “Hi, cám ơn bạn nhiều.”
    Tôi đặt điện thoại xuống, chợt mỉm cười một mình. Có thêm học viên mới, nghĩa là có thêm thu nhập (mặc dù lần này thật ra chẳng được bao nhiêu), mà lại là học viên nữ. Kể ra thì cũng khá vui. Nhưng tôi cũng có phần nào thắc mắc, cô gái này bao nhiêu tuổi rồi mà lại đi làm, còn làm đến 7 giờ tối chứ?!
    Niềm vui của tôi chưa kéo dài được bao lâu thì khoảng nửa tiếng sau, một tin nhắn khác lại đến, cũng là của cô gái đó:
    “Bạn ơi, thật sự xin lỗi vì đã làm phiền, nhưng mà bạn cho mình nói một chuyện nha. Bạn có thể bớt tiền học phí cho mình được không? Vì thật sự lương tháng mình chỉ có hai triệu hà, mà còn phải gởi trả tiền chi phí ăn ở và gởi về phụ giúp gia đình nữa. Xin lỗi bạn nhiều nha.”
    Tôi thở dài, có hơi thất vọng, nhưng cũng hồi đáp lại:
    “Vậy bạn cứ đề nghị mức phí đi.”
    “Bạn ơi, thật sự mình cũng khó khăn lắm, nên mới làm phiền bạn như vậy thôi. Mình còn phải gởi tiền về nuôi bà nội ở quê nữa, nên mới đành mong bạn giảm được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu, chứ mình không có xin xỏ gì đâu. Bạn giảm được bao nhiêu thì tùy do bạn thôi.”
    Tôi ngớ người, lần này lời lẽ trong tin nhắn có phần hơi gay gắt, lại mang chút tự ái. Có lẽ cô gái này cũng thuộc dạng tự trọng cao ngất đây.
    “Không cần phải nghiêm trọng vậy đâu bạn. Thôi thì thế này nhé, mình tính bạn x00 k thôi đó.”
    “Bạn ơi, mình nói cái này bạn đừng la mình nha. Chừng đó mình thật sự cũng không trả nổi. Xin lỗi bạn nha.”
    Đến lúc này thì tôi cũng đành chịu thua, đành miễn cưỡng hồi âm lại lần nữa:
    “Vậy thì chịu thôi bạn ơi, chừng đó tiền là mình cũng chỉ lấy tiền xăng thôi, vì nhà bạn xa quá. Còn nếu bạn đi xe ôm đến nhà mình thì cũng tốn khối tiền đó.”
    Sau khi đặt điện thoại xuống, tôi yên trí là câu chuyện này đã chấm dứt. Và có lẽ điều đó đã đúng, vì tin nhắn không đến nữa. Tôi để điện thoại lại trong phòng và xuống nhà để ăn cơm trưa.
    Có đến hơn nửa giờ sau tôi mới lên phòng, và thật ngạc nhiên, lại có báo hiệu tin nhắn:
    “Bạn ơi, cho mình xin lỗi, nhưng mình làm phiền bạn một lần nữa nha. Ngày mai bạn có thể đến chỗ mình được không, mình chỉ muốn hỏi vài chuyện thôi. Mình biết là rất phiền bạn, nhưng bạn cố gắng dùm mình nha.”
    Thật tình thì đường đi khá xa, và việc này cũng chẳng có ích gì cả. Nhưng không hiểu sao, những lời nói trịnh trọng trong tin nhắn, thêm việc lờ mờ đoán được hoàn cảnh của cô gái này đã làm tôi hơi mủi lòng. Tôi khá đắn đo, dù rằng cuối cùng cũng quyết định đi thử một chuyến, xem mình có thể giúp được gì cho cô ta không.
    “Thôi cũng được, vậy hẹn bạn ngày mai, lúc 8 giờ hén.”
    “Cám ơn bạn rất nhiều, xin lỗi vì đã làm phiền bạn nãy giờ nha.”
    Tôi thở dài, đặt điện thoại xuống bàn. Thật tình thì lúc đó suy nghĩ của tôi khá hỗn độn, tưởng tượng ra nhiều tình huống khác nhau, cả tình huống xấu nhất là mình bị dàn cảnh để cướp, vì điểm hẹn là một quận ở xa, nghe nói an ninh không mấy tốt.
    Nhưng có lẽ trí tưởng tượng của tôi là chưa đủ, và mọi thứ lại diễn ra theo một hướng hoàn toàn khác. Chính quyết định này đã mang tôi vào một câu chuyện, mà phải nói, là kì lạ nhất từ trước đến giờ, mà tôi chưa lần nào được trải qua…
     
    ♚Hoàng Ngọc♔ thích bài này.
  3. kenpro1479

    kenpro1479 Tác giả VW

    Bài viết:
    127
    Đã được thích:
    40
    Điểm thành tích:
    18

    Chap 2

    Mấy ngày hôm nay phải tranh đi thủ đi giao hàng thời vụ (kiếm chút ít để dành tết, vì tôi nói đang thất nghiệp là thật 100%) , nên hơi chậm ra truyện tí, các bạn thông cảm.

    Thú thật tôi chỉ kể lại những chuyện đã xảy ra, không thêm thắt gì, không ngờ lại được các bạn quan tâm đến vậy, cả ý kiến ủng hộ lẫn bài xích.
    Nhưng phải khẳng định với các bạn rằng tôi không có bịa ra chuyện, nên sẽ không có tình tiết kiểu "khiêu dâm", "ecchi" hay cái gì đó bậy đâu. Nếu các bạn nào thấy vi phạm thì cứ report mod, còn không thì không vào chửi tôi, chỉ mong là vậy




    CHO EM QUAN HỆ... ĐỂ THAY TIỀN HỌC PHÍ NHÉ!


    Phần 2: Lời đề nghị kì lạ

    Ngày hẹn đã đến.
    Tối hôm đó, tôi khởi hành trước giờ hẹn đến hơn 45 phút, có lẽ là để dự phòng đường đi khá xa, hoặc cũng có thể vì tâm trạng hơi hồi hộp, đứng ngồi không yên. Tôi tự dặn lòng, chỉ nên tìm cách giúp đỡ, hoặc là hướng dẫn cho cô gái đó tự học, hoặc gởi tài liệu online, chứ không nên xiêu lòng mà nhận lời đi dạy, khi đến cả tiền xăng xe cũng chẳng đủ. Đi đến cuộc hẹn, chỉ nên xem như biết thêm một người bạn mới. Chỉ nên là vậy.
    Sau khoảng hơn 40 phút chạy xe, tôi đã đến được đường xx như trong tin nhắn. Đó là một con đường không lớn, nhưng hai bên cũng có đầy cửa hàng quán xá, nhìn bề ngoài thì không đến nỗi thiếu an ninh như người khác hay nói. 5 phút còn lại là để lần mò ra hẻm số xx, cũng không khó tìm lắm. Đúng 8 giờ, tôi đã có mặt tại điểm hẹn, nhìn quanh, và chẳng thấy cô gái nào cả.
    Tôi leo xe lên lề, chống chân và bắt đầu chờ đợi. 5 phút khác lại tiếp tục trôi qua, và trong tâm trạng hồi hộp thì quả thật là dài hơn hẳn bình thường. Cô gái này hẹn mình, mà lại đến trễ sao?! Dù vậy, tôi vẫn đợi, và có lúc thì lén nhìn vào gương, vuốt lại mái tóc, ngắm nghía mặt mình. Một hành động thật vô nghĩa, mà chính tôi cũng chẳng hiểu vì sao.
    Ngay lúc đó, tôi bỗng nhìn thấy một bóng người đang đi đến, cũng có vẻ sốt ruột tìm kiếm cái gì đó.


    Chuyện thật như đùa, nhưng ngay khi nhìn rõ người đó, tôi bỗng lạnh toát toàn thân, suýt nữa là chết sững. Nếu không kể đến bộ trang phục bó sát, hơi màu mè và thân hình rất ốm, dáng đi ẻo lả, thì đó đúng là một người đàn ông (dân gian ta hay gọi là pede đó). Tất nhiên học viên có thể là bất kì ai, tôi là người dạy, không có quyền kì thị, nhưng trong tình huống này thì quả là quá bất ngờ, ngoài dự kiến khiến tôi chẳng thể suy nghĩ được gì nữa.
    Người đó bỗng nhiên bước nhanh về phía của tôi hơn, khiến việc duy nhất tôi nghĩ ra lúc đó chính là: Rồ máy xe bỏ chạy. Nhưng thật may, khi tôi vừa đội mũ bảo hiểm xong thì người đó cũng lướt nhanh qua, như chẳng hề quan tâm gì đến tôi vậy. Ngay phía sau tôi, cách khoảng vài mét là một người đàn ông khác đang chờ sẵn, đón người kia và phóng xe đi ngay.
    Đến lúc này tôi mới có thể bình tĩnh lại, dù tim vẫn còn đập rất mạnh. Đột nhiên, điện thoại lại reo lên, báo hiệu có cuộc gọi đến, làm tôi giật mình thêm lần nữa. Tôi bắt máy, và bên trong tai nghe là giọng nữ:
    -Alo! Bạn ơi, bạn đến chưa vậy?!
    -Mình đang ở trước hẻm xxx đây!
    -Lạ quá, mình chờ ở đó, rồi đi dọc theo đường cũng không thấy luôn. Chờ chút nha, để mình quay lại. Bạn ngắt máy đi, không lại tốn tiền!
    Tôi thở phào nhẹ nhõm. Là giọng nữ, không phải nam, tôi đã đoán không sai.
    Từ phía xa lại có một người đang đi bộ đến, và lần này là một cô gái trẻ (Sao lúc nãy tôi chẳng nhìn thấy nhỉ). Cô ta cứ lo lắng, quan sát xung quanh, và khi ánh mắt chạm đến chỗ tôi thì… lại đột ngột đảo sang hướng khác.
    Tôi có hơi ngớ người, tưởng như mình lầm lẫn. Chẳng còn cách nào khác, tôi đành thử bấm máy gọi tiếp, và ở bên kia, cô gái đó cũng nhận cuộc gọi. Lần này thì chính xác thật, tôi mừng rỡ, nhanh chóng rồ máy xe, chạy đến chỗ cô gái và nói:
    -Bạn… là người muốn học vẽ phải không?!
    Cô gái tròn mắt, gật đầu:
    -Phải… phải rồi! Vậy bạn… anh là K hả?!
    -Đúng vậy! Lúc nãy thấy bạn nhìn mình, nhưng lại quay sang chỗ khác nên mình cứ tưởng là lầm người!
    Cô gái hơi cúi mặt:
    -Em… xin lỗi. Vì anh… không giống như em nghĩ, nên em cứ tưởng không phải!
    -Không sao! – Tôi cười, mặc dù trong bụng thì hơi nhột. Chẳng lẽ tôi không giống một thầy giáo dạy vẽ sao? – Giờ bạn muốn đi đâu nào?!
    -Hay… là mình nói ở đây luôn nha! – Cô gái hơi rụt rè.
    -Đâu có ai đứng giữa đường mà nói chuyện bao giờ! – Tôi cười, rồi chỉ sang góc đường, nơi có một quán sinh tố nhỏ. Mình qua kia ngồi đi!
    -Nhưng mà… !
    -Có gì mà nhưng! Lên xe mình chở cho nhanh nè!
    -Dạ… Thôi để em đi bộ qua cũng được! – Cô gái nói và nhanh chóng bước về phía quán nước. Tôi phì cười, cũng đành rồ máy xe đi theo sau.

    Tôi vừa khuấy ly sinh tố vừa nói:
    -Rồi… bạn muốn hỏi mình chuyện gì nào?!
    Tôi phải mở lời trước, vì cô gái này cứ ngại ngùng, ngồi yên như bức tượng “người cúi mặt suy tư”, chẳng uống nước, cũng chưa nói được câu nào. Khi đã vào quán rồi, tôi mới có thời gian quan sát cô ấy kĩ hơn. Trong tình huống và câu chuyện này, tôi không nên nhận xét gì nhiều, nên chỉ có thể miêu tả một chút: Đó là một cô gái nhỏ nhắn, tóc ngắn, cũng dễ nhìn (có lẽ là vậy) và chắc chắn là trẻ tuổi hơn tôi.
    Rõ ràng cô ta cũng nhận ra điều đó nên nói với tôi:
    -Anh… cứ gọi em là em đi, chắc là… anh lớn hơn em mà phải không?!
    -Chắc vậy. Anh là K, còn em là H phải không?!
    -Dạ phải!
    -Anh sinh năm xx, còn em?!
    -Em… sinh năm 93!
    -À, vậy thì đúng là nhỏ hơn anh thật. Em muốn hỏi anh chuyện gì nào?!
    -Hôm trước… em có hỏi anh về chuyện học vẽ đó… !
    -Ừ ! Đúng rồi! Thì sao em?!
    Cô gái rụt rè nói:
    -Có… cách nào khác không anh?! Em thích học vẽ lắm, nhưng mà… !
    Tình huống đúng như tôi đã dự đoán, và dĩ nhiên cũng đã chuẩn bị sẵn tinh thần.
    -Em… đã biết vẽ chưa?!
    -Dạ… chưa anh! Em chỉ biết nghệch ngoạc thôi!
    Nhìn vẻ mặt thật tình của cô gái, tôi cũng có phần hơi tội nghiệp. Nhưng khi nghĩ đến hoàn cảnh hiện tại của mình, ý tưởng đó lập tức bị xua đi ngay. Tôi phải đi dạy, gom góp từng đồng cũng là vì hoàn cảnh thất nghiệp, đang rất túng thiếu. Tốn công sức, thời gian, quãng đường khá xa, với một mức phí chẳng đủ tiền xăng thì thật không đáng công, lãng phí.
    Tôi đành bấm bụng, nhắc lại câu nói hôm trước:
    -Anh cũng chịu thôi em ơi! Mức phí đó… không thể giảm hơn được nữa đâu!
    Cô gái im lặng, chẳng nói thêm được gì. Tôi cũng thấy hơi khó chịu, nên chỉ đành ngồi im, đưa mắt nhìn sang hướng khác. Dù rất đồng cảm, nhưng tôi chẳng thể làm khác được, tiền… vẫn là trên hết (nghe ác thật, nhưng biết làm sao, khi các bạn đang thất nghiệp và phải chu cấp gia đình hàng tháng, thì mọi thứ khác đều chẳng đáng lo nữa).
    Bầu không khí căng thẳng kéo dài đến hơn mười phút, cho đến khi đột ngột bị cắt đứt bởi tiếng nói của cô gái:
    -Hay là… em có một đề nghị được không anh?!
    -Ừ… em cứ nói đi! – Tôi hơi ngạc nhiên.
    Cô gái vẫn cúi mặt, giọng nói càng nhỏ hơn lúc nãy:
    -Anh có thể… ấy… để thay tiền học phí được không?!
    Lúc đó tôi không nghe rõ câu nói, chỉ loáng thoáng được chữ “ấy”. Trong ngôn ngữ của Việt Nam thì “ấy” là một chữ rất kỳ diệu, thay thế được khối chữ khác, và người nghe muốn hiểu sao tùy ý. Có thể tôi đã hiểu ý nghĩa chữ “ấy” ngay lúc đó, hoặc là chẳng hiểu gì cả.
    -Em nói sao… anh không hiểu?!
    Cô gái hơi ngẩng mặt lên, nhưng đôi mắt thì nhíu lại và giọng nói rất ấp úng:
    -Em… em nói là… có thể… cho em quan hệ để thay tiền học phí được không?!
    Lần này thì nghe rõ thật, và tôi cũng chắc rằng mình đã hiểu đúng ý nghĩa chữ “ấy”. Nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với một sự bất ngờ, bất ngờ đến sững sờ.
    -Em… nói giỡn đó hả?!
    Cô gái lắc đầu.
    Nếu không cố bĩnh tĩnh, biết đâu tôi đã há hốc mồm hay ngã khỏi ghế rồi. Rất may mắn rằng chuyện đó đã không xảy ra, và tôi vẫn ngồi yên trên ghế để hỏi thêm một câu khác:
    -Em hiểu mình đang nói gì chứ?!
    Cô gái gật đầu.
    Nếu nói tình huống này chỉ diễn ra trong tiểu thuyết hay truyện tranh thì chắc hợp lý hơn. Tôi là một tác giả tiểu thuyết, từng tưởng tượng ra hàng tá tình huống kỳ quái, nhưng như kiểu này thì đúng là chưa bao giờ, nên càng chẳng biết giải quyết thế nào.
    -Em… thích học vẽ đến vậy sao?!
    Cô gái gật đầu.
    Đến lúc này thì mọi thứ đã rõ ràng. Lời đề nghị quá sức kỳ lạ, và với tư cách là một tên con trai, thì nó cũng rất có sức hấp dẫn. Tôi dám chắc rằng các bạn cũng sẽ nghĩ như vậy, thậm chí sẽ rủa xả tôi thậm tệ nếu dám nói là không muốn.
    Tôi muốn, chắc chắn là cũng xiêu lòng vì chuyện “ấy” đó. Nhưng muốn là một chuyện thuộc về cảm xúc, còn khi đối mặt với thực tế, thì những vấn đề phải phân vân lại thuộc về lý trí. Tôi ngây người ra, hàng tá ý nghĩ đối lập vụt qua đầu, giữa có hay không, giữa lợi và hại. Chính lúc này, một suy nghĩ lại trỗi dậy thật mạnh mẽ nhất. Tôi thở dài, bóp trán và nói:
    -Em nè… lời đề nghị của em… hay đó! – Tôi thở mạnh, rồi cố dứt khoát nói, mặc dù trong lòng vẫn có một sự thôi thúc đầy tiếc nuối - Nhưng anh… từ chối!
    -Sao… sao vậy anh?!
    -Vì… anh nghĩ… vẽ là đam mê, cũng xem như là nghề nghiệp của anh. Đem nghề và đam mê của mình đổi chác kiểu như vậy… hình như hơi thiếu tôn trọng!
    Lần này đến lượt cô gái tròn mắt, ngây người. Rồi cô ta lí nhí nói:
    -Em… xin lỗi!
    Tôi thở dài:
    -Thật tình anh cũng không muốn từ chối em, nhưng em không có xe để qua chỗ anh, còn nhà em thì xa quá… !
    Cô gái lại im lặng.
    -Nhưng mà… thấy em thích vẽ đến vậy… thôi thì thế này. Mỗi tuần một ngày, anh sẽ cố tranh thủ để đến đây dạy cho em, và phần còn lại em phải tự luyện thôi. Được chứ?!
    -Anh… chịu dạy em thiệt sao?!
    -Ừ!
    -Em… có phải trả tiền không?!
    -Không em!
    -Em… em cám ơn anh nhiều. Em làm phiền anh quá!
    Tôi tin rằng mình đã cảm nhận được thật rõ sự mừng rỡ của cô gái. Thật lòng tôi cũng chẳng nghĩ mình đã làm được gì lớn lao, nhưng trước thái độ biết ơn chân thành của cô ta, đột nhiên tôi lại cảm thấy ngại, nên đành lảng sang chuyện khác:
    -Mà… em chưa cho anh biết nhà thì lần sau anh phải đến đâu?!
    Cô gái hơi bất ngờ:
    -Em quên mất… nhưng mà… nhà em nhỏ lắm, chắc không có chỗ đâu. Hay là… mình ra ngoài được không anh?!
    -Cũng được. Vậy mình học ở quán nước này, nếu như em không ngại tối!
    -Không sao đâu. Em thấy vậy là được lắm rồi. Nhưng mà chuyện học phí thì em nghĩ… !
    Tôi đoán được cô gái sẽ nói gì, nên lên tiếng trước:
    -Thật ra anh cũng có một điều kiện đó!
    -Là gì vậy anh?!
    -Để dành tiền… mà chia tiền nước với anh. Anh không có tiền trả hết đâu! – Tôi vừa nói vừa cười.
    Cô gái ngẩng ngơ, rồi lại gật đầu. Quả thật nếu bỏ qua lời đề nghị “táo bạo” khi nãy, thì cô ấy rất ít nói, chỉ thích lắc và gật.
    Thế là thỏa thuận giữa chúng tôi được hoàn thành. Nếu hỏi rằng tôi có tiếc nuối khi từ chối lời đề nghị đó không, thì có lẽ rằng: Nửa có, nửa không. “Có” vì lẽ gì thì ai cũng hiểu, còn “không” là vì nhờ từ chối, tôi mới có dịp hiểu thêm nhiều điều về cuộc sống này, về một cô gái và một câu chuyện kỳ lạ không kém. Câu chuyện… bắt đầu từ những nét chì và một niềm đam mê vượt qua cả số phận.
    Dù vậy, đâu đó trong lòng, tôi vẫn tự thắc mắc rằng, một cô gái như em, một con người rõ ràng rất hiền lành và rụt rè, thì tại sao lại có thể đưa ra một lời đề nghị đáng kinh ngạc đến mức như vậy. Tôi chưa có dịp hỏi, và cũng không biết nên hỏi như thế nào.
    Nhưng cuộc đời là một chuỗi bất ngờ, tôi gặp em cũng là bất ngờ, lời đề nghị kia càng bất ngờ, và những tháng ngày tiếp theo cùng sự thật về em sẽ càng bất ngờ hơn bao giờ hết. Khi đã bước chân vào một câu chuyện, thì những tình tiết và mắc xích sẽ từ từ nối lại dù bạn có muốn hay không, vì đó chính là… số phận.


    -Hết phần 2-
     
  4. kenpro1479

    kenpro1479 Tác giả VW

    Bài viết:
    127
    Đã được thích:
    40
    Điểm thành tích:
    18

    Phần 3: Câu chuyện không tên

    Tôi đi dạy vẽ, đó là một điều rất bình thường.
    Học trò của tôi là nữ, cũng chẳng phải chuyện đáng nói.
    Có thể đối với người khác mọi việc chỉ đơn giản như vậy, nhưng với tôi, có một điều gì đó thật đặc biệt, dù nó chẳng hiện hữu hay rõ ràng.

    Đã ba tuần trôi qua, kể từ lúc tôi bắt đầu dạy vẽ cho em. Ba tuần, nghĩa là chỉ ba lần gặp mặt, nhưng cũng đủ cho tôi nhận ra em là một cô gái rất có hoa tay và cực kì đam mê vẽ truyện tranh. Em đã tự mày mò vẽ khá nhiều, dù rằng chưa nắm được bất kì quy tắc nào. Tôi chỉ được xem vài bức vẽ trước đây của em. Em thích vẽ những nhân vật nữ có mái tóc dài theo kiểu “siêu tưởng”, đặc biệt hơn cả là thích vẽ những anh chàng cao to, bảnh bao và nhìn rất “ngầu”.
    Tôi đã từng ngạc nhiên:
    -Em thích vẽ nhân vật nam đến vậy à?!
    Em gật đầu.
    -Và là nam đẹp trai nữa? Chắc là thể loại tình yêu lãng mạn phải không?!
    Em lắc đầu.
    -Hở?! Nghĩa là sao?!
    -Em… thích những câu chuyện phiêu lưu kìa! – Em nói, giọng có pha lẫn một chút ngại ngùng. Em thích mình là nhân vật chính trong đó, được đi đến nhiều thế giới, gặp gỡ nhiều người khác nhau, kể cả quái vật cũng được!
    -Trí tưởng tượng bay xa đó. Nhưng phiêu lưu tức là phải có hiểm nguy, cản trở. Vậy em có tưởng tượng đến những tình huống đó chưa?!
    -Dạ… dĩ nhiên là có. Bởi vậy… em mới vẽ ra các nhân vật anh hùng này. Em mong rằng khi mình gặp nguy hiểm, sẽ có một anh hùng đến cứu giúp cho em!
    Nói đến đây em lại gãi đầu, cười:
    -Tại… tại em thích tưởng tượng ra những câu chuyện như vậy thôi! Nhưng dở ẹc hà, anh đừng cười nhé!
    -Cười làm gì. Anh cũng là một người viết truyện mà! – Rồi tôi đột nhiên muốn trêu em: Nhưng mà nè, em phải tưởng tượng thực tế một chút mới hay. Thời buổi này… con gái thì chỉ thấy toàn dê xồm đến chứ làm gì có anh hùng?!
    Em hơi buồn, khẽ gật đầu:
    -Em biết, nhưng… chẳng lẽ không có người tốt sao anh?!
    -Ai biết được, anh chưa thấy ai tốt cả!
    Em đột nhiên nhìn tôi:
    -Là anh đó… anh đâu có làm gì em, phải không?!
    Câu nói của em khiến tôi sững người và thật sự bối rối. Tôi cố nén hơi thở, giữ vẻ bình thản và cố tìm bừa một lý do:
    -Anh hả? Chắc tại… anh chưa muốn thôi!
    Em ngẩng mặt, tròn mắt nhìn tôi với một vẻ thật khó tin. Chẳng hiểu vì sao, khi nhìn vào khuôn mặt em lúc đó, tôi lại có cảm giác thật ngượng ngùng. Ánh mắt to tròn, phản phất nét gì đó rất ngây thơ, đến mức tôi phải thắc mắc một điều ngớ ngẩn:
    -Nhưng mà nè… anh hỏi em một chuyện được không?!
    -Dạ được mà. Anh cứ nói đi!
    -Lúc đó… là cái lúc mà mình gặp lần đầu đó… ý là lúc… lúc em đề nghị. Nếu như… anh đồng ý thì sao?!
    Em hơi ngẩng người, bối rối, nhưng rồi cũng lí nhí nói:
    -Dạ… thì… cứ làm vậy thôi!
    -Nhưng em là con gái mà, sao lại nói về nó đơn giản quá vậy?! Vả lại, đổi chuyện đó chỉ để lấy mấy trăm ngàn tiền học, em không thấy tiếc sao?!
    Em lắc đầu:
    -Không đâu anh! Thật sự… em thích học vẽ lắm. Em không có tiền, nên nếu phải như vậy cũng đáng mà!
    Em nói thật dứt khoát, khiến chính tôi mới là người ngạc nhiên, không thể hỏi thêm gì nữa. Ngay vào lúc đó, chắc chắn trong lòng tôi đã có những suy đoán riêng về thân phận của em, và nó cũng phần nào giống với điều mà các bạn đang nghĩ. Nhưng khi nhìn vào khuôn mặt rụt rè và đôi mắt phản ánh sự ngây thơ kia, thêm với cả niềm đam mê của em, tôi thật lòng không bao giờ muốn tin vào suy đoán đó. Ý nghĩ của chính mình, và lại chỉ mong rằng nó sai, điều đó thật mâu thuẫn.

    Tất nhiên cuộc sống vẫn là cuộc sống, không phải chỉ có tưởng tượng và những điều mơ mộng, mà còn có cả thực tế.
    Buổi đầu tiên học với tôi, em mang theo một sấp khoảng 20 tờ giấy A4 mới trắng tinh. Dĩ nhiên vẽ và luyện nét là một công việc rất hao tốn giấy, và chúng tôi nhanh chóng dùng hết chỗ đó.
    Buổi học thứ hai, giấy em dùng chính là sấp giấy cũ kia, đã được tẩy hết những nét chì. Lúc đó, tôi vẫn chưa chú ý lắm, chỉ nghĩ rằng em tiết kiệm.
    Buổi học thứ ba, những tờ giấy kia bắt đầu xạm đen và nhàu nát vì những nét chì in hằn phải tẩy xóa quá nhiều lần. Rõ ràng em đã dùng đi dùng lại chúng đến mức như vậy. Tôi đã hỏi rằng:
    -Giấy này cũ quá rồi, bụi chì lem nhem làm sao mà thấy gì nữa em. Sao không thay giấy mới đi?!
    -Vì… hao giấy quá. Mà tiệm tạp hóa gần chỗ em bán mắc lắm, nên làm thế này đỡ hao hơn!
    Em nói, vẻ mặt có hơi ngượng ngùng pha lẫn bối rối. Biểu cảm đó khiến tôi cảm thấy hơi hối tiếc vì đã buông ra câu hỏi kia. Tôi lại quên mất rằng hoàn cảnh của em cũng đang rất khó khăn, đồng lương ít ỏi phải gởi về nuôi gia đình ở quê xa.
    Ngày hôm sau, tôi mang từ nhà theo một sấp giấy mới.
    Lần tiếp theo, tôi cũng lại mang theo giấy của mình, mặc dù em đã cố từ chối.
    Cuối cùng, tôi quyết định mua luôn hai lốc giấy A4 mới tinh trong nhà sách. Thế là có cái mà thoải mái xài dần, không cần phải nghĩ.

    Một tháng học trôi qua, chúng tôi bắt đầu trở nên thân thiết hơn. Tôi và em đã có thể tâm sự, chia sẻ những điều về bản thân, cả ước mơ và dự định. Em kể về nơi mình đã xuất phát, một vùng quê nghèo ở miền Trung xa xôi (Phải đến khi nghe em nói tôi mới biết, vì chất giọng của em rất nhẹ). Mẹ em mất sớm vì sinh khó đứa em trai, chỉ còn lại ba và bà nội. Nhưng nguồn thu duy nhất của gia đình là làm nông không thể trang trải chi phí chạy chữa cho người bà bị bệnh thận mãn tính. Vì vậy, em phải đành rời xa nhà, cùng bạn bè đến thành phố này tìm việc làm và hiện đang phụ giúp cho một quán cơm, kiêm luôn cả dọn dẹp nhà cửa. Đó là lý do mà em rất có rất ít thời gian, chỉ rãnh rỗi sau 7 giờ tối, khi đã hoàn thành mọi việc.
    Tất nhiên tôi tin là em nói thật, nhưng điều đó vẫn chưa giúp giải tỏa được thắc mắc về lời đề nghị kỳ lạ lúc trước. Rõ ràng hoàn cảnh, công việc hiện nay và nó là những thứ chẳng hề liên quan.
    Tôi vẫn luôn thắc mắc, nhưng lại tự hiểu mình không nên hỏi thêm, chỉ có thể giữ nó trong đầu mà thôi.
    Tôi cũng bắt đầu chia sẽ với em về những ước mơ của mình, dù rằng trước đây vẫn luôn giấu kín, vì biết rằng người với người khác, họ sẽ cười và cho đó là viễn vông. Tôi muốn mình trở thành một tác giả tiểu thuyết, vừa viết vừa vẽ minh họa cho tác phẩm của mình, và phát triển sự nghiệp để gây dựng nên một nơi mà những người có đam mê giống tôi có thể cùng làm việc.
    Em không cười. Em đón nhận câu chuyện đó bằng một thái độ hoàn toàn tin tưởng:
    -Vậy khi anh có sự nghiệp đó, em có thể tham gia không?!
    -Được thôi! – Tôi cười. Cứ luyện vẽ cho tốt đi. Anh cũng cần họa sĩ vẽ minh họa lắm đó!
    Dĩ nhiên tôi chẳng biết bao giờ dự định kia sẽ thành sự thật, nhưng khi nói câu này với em, viễn cảnh đó lại hiện ra trong đầu thật rõ ràng, cứ như chuyện của ngày mai thôi. Biết đâu điều đó sẽ là động lực cho em cố gắng thì sao.
    Và cố gắng… cho cả tôi nữa.

    Tháng nóng qua đi, mùa mưa bắt đầu đến. Mưa rả rích, đặc biệt là rất thường xuyên vào buổi tối.
    Mưa cản trở tầm nhìn, đường phố sũng ướt, và mọi người cũng hạn chế ra ngoài hơn.
    Phần lớn là vậy, trừ tôi.
    Chẳng hiểu vì sao, nhưng tôi lại rất thích những giờ dạy cho em. Đối với tôi, đó là nơi duy nhất tôi có thể thoải mái nói chuyện, tâm sự với một người tin mình. Tôi là kẻ thất nghiệp, nhiều lần thất bại trong công việc, nên luôn mệt mỏi, chán nản về bản thân. Tôi không thể lo nổi cuộc sống cho gia đình, nên lại càng mặc cảm, trốn tránh chính cả những người thân. Mỗi buổi tối dài lê thê, khi không dạy vẽ thì tôi lại lang thang nơi các quán cóc, ngắm trời mây và suy nghĩ vẫn vơ một cách cô độc trong dòng thời gian dài lê thê.
    Rồi giờ đây, những buổi tối đó không còn vô nghĩa nữa. Ít nhất tôi có thể truyền dạy cho một người đam mê giống mình, đó là em.
    Ba buổi một tuần, tôi tự ý tăng thời gian học lên, mặc cho sự ngạc nhiên đến ái ngại của em. Lý do duy nhất tôi đưa ra là vì mình có việc, thuận tiện đường nên ghé qua. Tôi chẳng biết em có tin điều đó hay không, mà thật ra chính tôi cũng sẽ không tin nếu người khác nói với mình như vậy. Đó là sự siêng năng đến bất thường, trái ngược hoàn toàn với mục đích ban đầu khiến đôi lúc tôi phải tự thắc mắc với bản thân mình. Tôi không hiểu mình hoặc có thể là tôi đã hiểu nhưng không muốn thừa nhận: Khi ở bên em, tôi có một cảm giác thật yên bình, thoải mái, như quên đi phần nào khó khăn trong cuộc đời.
    Dĩ nhiên trời mưa rả rích, quán sinh tố ven đường kia cũng không thể làm lớp học dã chiến được nữa. Chúng tôi phải chuyển vào một quán nước trong nhà, và nhờ vậy, tôi biết thêm nhiều điều nho nhỏ về em: Món uống em thích nhất là trà chai C2, trong khi đó là món tôi không ưa. Em thích ra ngoài vào buổi trưa (mà lý do mãi sau này tôi mới biết), tôi lại thích ngủ trưa để tránh nắng. Thật may mắn là chúng tôi cũng có một vài điểm giống, như cả hai cùng thích ngồi ngắm mưa và bàn về những câu chuyện phiêu lưu mơ mộng.
    Giống thì ít, khác thì nhiều, nhưng điều đó cũng chẳng phải vấn đề gì to tát. Những khoảng thời gian ở cùng em thật êm dịu, đến mức tôi tưởng như đã quên đi ngày tháng trôi qua thế nào.
    Tôi cũng từng nghĩ những ngày vui vẻ đó sẽ kéo dài mãi, không bao giờ chấm dứt.
    Ít nhất… tôi đã từng tưởng như vậy.
     
    ♚Hoàng Ngọc♔ thích bài này.
  5. kenpro1479

    kenpro1479 Tác giả VW

    Bài viết:
    127
    Đã được thích:
    40
    Điểm thành tích:
    18

    Phần 4: Cry on my shoulder (Hãy khóc trên vai anh)

    “Con người ta sẽ luôn nghĩ mình hiểu rõ bản thân, cho đến khi phải đối diện với thực tế…”
    Câu nói này có lẽ đúng với tất cả, và tôi cũng không ngoại lệ. Tôi cứ tưởng mình luôn hiểu rõ những gì cần làm và không cần, cho đến khi bước chân vào câu chuyện này. Tôi nhận lời đi dạy cho em với một quãng đường thật xa mà chẳng hề có tiền công, tôi lại còn tự tăng số buổi học dù việc đó sẽ thêm phần tốn kém cho bản thân.
    Tệ hơn nữa, là tôi cũng bắt đầu quan tâm đến em.
    Tất nhiên em vẫn thường xuyên quan tâm đến tôi. Có lẽ đó là sự biết ơn, hoặc cũng có thể là bản năng nhạy cảm có sẵn của con gái. Em dễ dàng nhận ra lúc tôi đang không vui, không khỏe hoặc có tâm sự trong lòng. Trong cuộc sống này, có một ai đó hiểu được mình và quan tâm bằng lời nói cũng đủ khiến tôi cảm thấy dễ chịu, dù rằng nhiều điều là thuộc về cá nhân, thật khó để kể cho người khác nghe.
    Tôi không có được sự nhạy cảm đó, nên đành thường bí mật quan sát em. Những giờ học vẽ, thời gian gặp nhau ngắn ngủi được tận dụng tối đa, và tôi bắt đầu có thể ghi nhớ được những biểu cảm, thái độ trên khuôn mặt em. Nhờ đó, tôi cũng nhận ra được lúc em vui, và kể cả lúc em có chuyện buồn, dù đã cố giấu kín.
    Khoảng sau hai tháng, em bắt đầu có những biểu hiện lạ, không rõ ràng, nhưng cũng không thể phủ nhận. Nỗi buồn thường ẩn trong đôi mắt của mỗi người, đó là vô thức của cảm xúc, rất khó để che dấu. Và tâm trạng cũng in vào trong tranh vẽ, như một sự phản chiếu của suy nghĩ. Các nhân vật em vẽ ra tuy đúng tỷ lệ, sắc nét hơn nhưng không còn sống động như xưa.
    Tôi nhận ra tất cả điều đó, và dĩ nhiên không thể không hỏi em. Dù vậy, câu trả lời nhận được vẫn luôn là:
    -Không có gì đâu anh. Chắc em hơi mệt thôi!
    Tôi không tin điều đó, thỉnh thoảng cứ lặp lại câu hỏi. Lời đáp cũng lặp lại bằng đúng số lần hỏi của tôi, cho đến khi được sáu lần thì tôi đành thở dài chịu thua:
    -Phù… nếu em không muốn nói thì thôi vậy!
    Em lắc đầu, vẻ hối lỗi:
    -Không phải đâu. Anh đừng giận, không có chuyện gì quan trọng đâu mà!
    Tôi nhìn em rồi chậm rãi nói:
    -Em thích nghe nhạc chứ?!
    Em lắc đầu:
    -Dạ… không thích lắm!
    -Sao vậy?! Anh tưởng con gái thì thích âm nhạc mà?!
    -Dạ không! Chỗ em ở và mấy nhà xung quanh… thường mở nhạc ồn lắm. Mà toàn những bài hát… có nội dung nghe rất vô duyên!
    Tôi bật cười:
    -Ra là vậy. Tại vì em nghe chưa đúng âm nhạc thật sự thôi!
    Tôi rút điện thoại ra và nói:
    -Thử bài này đi. Có hơi lỗi thời, nhưng biết đâu lại hợp với em!
    Em nhăn mặt:
    -Nhạc tiếng Anh hả?! Thôi đừng… !
    -Hồi còn đi học, trường em không có dạy tiếng Anh sao?!
    -Có… nhưng mà em học dở môn này lắm… !
    Tôi xua tay:
    -Chẳng sao. Để anh dịch lời trước cho em nghe, rồi từ từ mà cảm nhận bài hát. Đây là bài: “Cry on my shoulder”, có nghĩa “Khi em buồn, hãy khóc trên vai anh”!
    Tất nhiên tựa bài hát theo tiếng Việt này là tôi dịch thêm vào cho hay, chứ trong nguyên gốc tiếng Anh chả có dư chữ nào để dịch ra thành câu “Khi em buồn” hết.
    “Nếu người hùng trong mơ đã chẳng đến bên em
    Nếu em thấy buồn, cần một ai kia bên cạnh
    Nếu em đang phải xa người yêu, em thấy mình đơn lạnh
    Nếu em cố liên lạc, nhưng chẳng tìm được người bạn nào
    Em có thể trốn chạy, nhưng nào có thể vượt qua
    Những cơn bão lòng, những đêm dài đơn độc
    Nhưng anh sẽ chỉ cho em nhận ra số phận
    Rằng những gì tốt đẹp nhất trên đời nào phải mất tiền mua
    Nhưng nếu em muốn khóc, hãy ngã đầu lên vai anh mà khóc em nhé
    Nếu em cần một người thật sự quan tâm đến em
    Nếu lòng em buồn và con tim em giá lạnh
    Khi ấy, một tình yêu chân thành có thể làm được gì?
    Anh sẽ chỉ em xem
    …”
    -Lời bài hát… hay quá! – Em tròn mắt.
    -Em chưa nghe bao giờ à?!
    -Dạ… chưa anh!
    -Được! Vậy thì lắng nghe nhé!
    Và tôi mở trình nghe nhạc của điện thoại, những giai điệu bắt đầu vang lên:
    “But if you wanna cry… cry on my shoulder
    If you need someone… who care for you
    If you feeling sad… your heart get colder
    Yes… I show you what real love can do…”
    Em ngẩng người, khuôn mặt lặng đi, tưởng chừng sắp tan vào dòng âm nhạc. Đúng như tôi đoán, nó đã mang đến kết quả tốt. Khoảng 10 phút sau, tuy giai điệu kết thúc từ lâu, nhưng em vẫn im lặng, cứ như đang suy tư điều gì đó.
    Dù vậy, tôi đã trông chờ một phản ứng nào đó tích cực hơn, chứ không phải trầm lắng đến thất vọng thế này. Tôi bắt đầu sốt ruột và phải lên tiếng trước:
    -Vậy… em hiểu chưa?!
    -Cũng hay… nhưng em không hiểu hết được. Tại vì là tiếng Anh mà!
    -Anh không có nói chuyện ngôn ngữ. Anh nói về ý nghĩa của bài hát kìa!
    Em gật đầu:
    -Vậy thì có mấy chỗ em thấy không đúng. Em đâu có đang xa người mình yêu, với lại… tình yêu của anh là không mất tiền mua à?!
    Lần này kẻ ngẩng người chính là tôi. Tôi thở dài, đành xua tay và uể oải nói:
    -Thôi… bỏ đi! Em thấy nó hay là được rồi!
    Bất chợt em nhìn tôi và mỉm cười:
    -Em giỡn thôi! Em hiểu mà… ! Nhưng em thấy anh còn nhiều thứ phải suy nghĩ quá nên không muốn làm phiền anh! Anh đừng lo, khi nào thật sự cần, em sẽ nói với anh mà!
    -Ừ! Vậy thì được! Hứa chắc nhé!
    -Em hứa!
    Cuối cùng em cũng hiểu được điều tôi muốn nói. Không, đúng ra thì em vẫn luôn hiểu, chỉ có tôi là không mà thôi.

    Từ sau hôm đó, em bắt đầu vui vẻ trở lại. Niềm vui của em lan sang tôi, khiến tôi cũng thấy yêu đời hơn. Chúng tôi dành nửa số thời gian của những buổi học để phát thảo chân dung hàng tá nhân vật và bàn về những câu chuyện mới, mà chẳng biết bao giờ mới có thể xây dựng hoàn chỉnh. Dù vậy, đó là giấc mơ của tôi, và cũng là nguồn cảm hứng được truyền cho em.
    Có một giấc mơ lớn nhất, đó là tôi có được sự nghiệp của riêng mình, có những tác phẩm riêng nổi tiếng, và em cũng được trở thành họa sĩ vẽ minh họa, được cầm bút mỗi ngày, không phải làm thuê vất vả trong quán xá nữa.
    Giấc mơ tươi sáng của những người đang trong viễn cảnh cùng khổ.

    Hai tuần lại trôi qua. Vào một ngày thứ sáu, em chợt nói với tôi:
    -Trưa mai… anh có rãnh không?!
    -Cũng có. Mà để làm gì vậy em?!
    -Anh có thể đi chơi với em với em được không. Đến khoảng bốn giờ chiều thôi!
    Tôi gãi đầu:
    -Chà! Anh có nói em rồi, anh không thích ra đường buổi trưa. Nắng nóng khó chịu lắm!
    Em gật đầu:
    -Em biết! Nhưng mà ngoài buổi tối, chỉ có giờ trưa là quán vắng khách, em có thể lén ra ngoài thôi!
    -Thôi để dịp khác đi! Ngày mai anh muốn nghỉ ngơi!
    Em cúi mặt, có vẻ hơi buồn bã. Nhìn biểu cảm đó, tôi hơi áy náy nên nói:
    -Xem như để dành dịp này đi! Cuối tháng là lễ hội ma Halloween, em thử cố xin nghỉ một buổi tối, anh sẽ dẫn em đi chơi!
    -Lễ hội ma là sao hả anh?!
    Tôi bắt đầu giải thích cho em nghe về Halloween, lễ hội có xuất xứ từ phương Tây, về những hoạt động, phong tục diễn ra trong ngày đó như xin kẹo, đèn bí ngô và hóa trang. Em tròn mắt, có vẻ rất thích thú:
    -Hay quá vậy anh?! Ở nước mình cũng có như vậy luôn à?!
    -Tất nhiên là không được như phương Tây rồi. Nhưng vài chỗ cũng tổ chức xôm tụ lắm! Em muốn đi thử chứ?
    Em gật đầu, cười:
    -Dạ! Em muốn lắm!
    -Ừ! Vậy thì cố xin nghỉ đi nhé! Hẹn em cuối tháng đó!
    -Em biết rồi! Hì hì!

    Lời hẹn của chúng tôi xem như được xác lập. Bây giờ nghĩ lại, tôi mới nhận ra rằng nó giống như tôi đã mời em đi hẹn hò lần đầu tiên vậy. Dĩ nhiên tôi sẽ rất vui, và cũng rất trông đợi ngày đó.
    Dù vậy, nó đã không bao giờ đến, vì chỉ một ngày sau, vào tối thứ bảy, tôi lại nhận được tin nhắn của em:
    “Xin loi anh, cho em xin nghi hoc mot thoi gian nhe. Cam on anh ve moi thu va xin loi vi da lam phien anh nhieu qua”
    Tin nhắn bất ngờ, ngắn ngủi nhưng đủ để cho tôi sững sờ. Tôi vội gọi lại cho em, nhưng bên trong điện thoại chỉ còn vang lên một giọng nói đều đặn và vô tình:
    “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…”
    Em tắt máy, sau khi để lại một lời nhắn ngắn ngủi đầy khách sáo. “Một thời gian” là đến bao giờ? Nó chỉ như lời hẹn qua loa và vô định vậy.
    Nếu chính xác, thì tôi chỉ có thể hiểu theo một nghĩa: Đây chính là lời chia tay của em.
    Một thời gian… cho đến mãi mãi.