OnGoing Từ Luyến Trường Không

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Messages
149,744
Reaction score
5,478
Points
14,914
CHƯƠNG 5
Đây là lần đầu tiên Từ Luyến nghe live concert. Không khí ở sân vận động còn náo nhiệt hơn cô tưởng. Những giai điệu tưởng chừng như cô đã quên lãng thì nay chợt ùa về đầy sống động, toàn bộ khán giả hò reo, hát theo lời ca, làm động tác sóng biển dập dờn … Thanh âm vang vọng len lỏi đến tận màng nhĩ của cô.

[[*Live concert có thể coi như live show, nhưng quy mô tổ chức lớn hơn.]]

Ngụy Nhất Thần rất ‘high’. Anh ta là fans cứng của Pumpkin, âm nhạc của Pumpkin hầu như lấp đầy thanh xuân của anh ta.

Từ Luyến nhìn Ngụy Nhất Thần đang đứng ca hát ở bên cạnh. Anh ta có thể không khác gì với vạn vạn khán giả đang ở đây … nhưng cũng có thể anh ta đã từng có cơ hội y như họ, được đứng trên sân khấu kia.

Hai tiếng sau, buổi biểu diễn kết thúc, người trên sân khấu , người dưới khán đài đều mệt đến ngất ngư. Tâm trạng của Ngụy Nhất Thần vẫn chưa hết kích động do vậy Từ Luyến khăng khăng đòi cầm lái.

Trên đường Ngụy Nhất Thần lải nhải suốt về buổi diễn, còn lấy điện thoại ra coi đi coi lại clip mà anh ta đã quay lại. Từ Luyến vẫn chuyên tâm lái xe, không quan tâm đến anh ta; ấy vậy mà hình như tuy ‘tự kỷ’ Ngụy Nhất Thần cũng thấy rất hoan hỉ.

Toàn bộ tin weibo đều được Pumkin phủ kín, Ngụy Nhất Thần ngồi trên ghế phụ lái lướt tin liên tục: “Ái chà? Ngay cả Phong Kính cũng có mặt … có người chụp được nè. Anh quyết định sẽ ủng hộ bộ phim của anh ta!”

Ngụy Nhất Thần tự nói tự trả lời, lát sau nghiêng đầu hỏi Từ Luyến: “Em biết Phong Kính là ai không?”

Từ Luyến: “Biết chứ, ngôi sao điện ảnh mà. Cực cao, cực soái!”

“Em lại khen người đàn ông khác đẹp trai?”

“Thì sao?”

“Không sao, anh quyết định sẽ không ủng hộ anh ta nữa!”

Từ Luyến: “…”

--- Cũng dễ thay đổi quá đi mất!!!

Ngụy Nhất Thần cuối cùng cũng tắt weibo, nhìn ra ngoài cửa sổ: “Em đang lái về à?”

“Chính xác!”

“…” Ngụy Nhất Thần mím môi, áp sát Từ Luyến, ngữ điệu đè thấp, rất dụ dỗ: “Chúng ta còn chưa ăn bữa tiệc thịnh soạn mà!”

“Quá trễ, không ăn nữa!”

“Vậy …. Chúng ta làm việc khác?!!”

Giọng của Ngụy Nhất Thần vốn rất lôi cuốn, khi anh ta ra chiêu thì hầu như bọn con gái không thể chống đỡ. Anh ta vừa dứt lời, bầu không khí trong xe lập tức thay đổi, Từ Luyến nghiêng đầu, Ngụy Nhất Thần nhìn chằm chằm cô đầy chờ mong.

Từ Luyến: “Biến …”

Ngụy Nhất Thần: “…”

Cô lái xe về tiểu khu của mình, nhường ghế lái cho Ngụy Nhất Thần, trước khi anh ta rời đi, cô gõ gõ cửa xe, khom lưng nói với Ngụy Nhất Thần bên trong: “Anh lái xe cẩn thận, người ta chỉ có say rượu, chưa từng thấy ai như anh nghe nhạc cũng say!”

Ngụy Nhất Thần: “…”

Ngụy Nhất Thần nhìn cô phá lên cười hả hê, anh ta thắt dây an toàn, phóng xe rời đi.

Về đến nhà đã gần mười một giờ, tưởng giờ này tất cả mọi người đều đã ngủ, ai ngờ vừa bước vào cửa đã bị ông Ngụy tóm gọn.

Ngụy Chấn Đình mặc bộ pyjama, liếc mắt nhìn đồng hồ treo tường, cau mày chỉ trích Ngụy Nhất Thần, “Lại chạy đi đâu ….”

Lời còn chưa dứt, ông bị tạo hình của Ngụy Nhất Thần dọa sợ: “Mày biến thành con quỷ nào vậy!”

Ngụy Nhất Thần không để tâm đến phản ứng của bố mình, thậm chí anh ta còn phấn khích hơn: “Đẹp không ba? Con cố tình hóa trang theo phong cách này đó. Đi nghe ca nhạc dĩ nhiên phải có bộ cánh thích hợp.”

Không cần nói ông Ngụy Chấn Đình cũng biết con trai mình vừa đi đâu, ông lại càng phát điên: “Tao đã nói bao nhiêu lần, không cho phép chơi rock n roll, mày không nghe tao nói sao?!!”

“Tối rồi còn ầm ĩ gì nữa vậy!” Bà Ngụy từ trên lầu đi xuống, chứng kiến được trang phục của con trai, bà cũng giật mình: “Con trai à, kiểu gì thế này ….”

Ngụy Nhất Thần nở nụ cười đi về phía mẹ, ôm vai bà thân mật: “Không tệ lắm đúng không mẹ? Lần sau con bày mẹ cách trang điểm.” Dứt lời anh ta buông vai mẹ ra, đi về phòng mình.

“Mày quay lại cho tao! Càng ngày càng như thằng dở người!” Ngụy Chấn Đinh đứng ở phòng khách gào thét, Ngụy Nhất Thần giả điếc vẫn đều bước.

Đóng cửa phòng, gương mặt tươi cười của anh ta cũng biến mất, dưới lầu vẫn còn loáng thoáng tiếng la mắng của ông Ngụy Chấn Đình. Ngụy Nhất Thần đi đến trước máy nghe nhạc, bỏ dĩa của Pumpkin vào, vặn âm lượng lớn nhất.

Tiếng đàn guitar cùng sôi sục hòa cùng tiếng trống vang lên tràn ngập khắp căn phòng, Ngụy Nhất Thần đưa hai cánh tay mô phỏng đang cầm chiếc guitar.

Từng nốt từng nốt anh đều đánh rất chuẩn, động tác cực kỳ chính xác phối hợp với âm hưởng trong máy phát. Thật sự làm người ta sản sinh ảo giác.

Sau khi khúc nhạc dạo kết thúc, Ngụy Nhất Thần ca theo lời hát của Ray.

Em hỏi tôi mộng ước tương lai

Đó chính là cánh cửa cấm kỵ.

Có thứ tôi chưa từng dám chạm vào

Tựa như hoa mơ đầu nhành

Lướt qua liền co cụm lại ….

Đây là ca khúc ‘Thanh Mai’ nổi tiếng của Pumpkin, cũng là bài hát mở màn cho đêm nhạc hôm nay, khi nhạc dạo vừa cất lên, toàn bộ sân vận động như vỡ òa, ai nấy cũng đều rất hưng phấn.

Khi trình diễn bài này các thành viên trong nhóm nhạc chỉ tầm mười chín hai mươi tuổi, vừa hay đúng tuổi thanh xuân ngây ngô. Ngụy Nhất Thần đã từng xem qua một chương trình phỏng vấn ban nhạc, MC hỏi Ray muốn truyền tải điều gì qua ca khúc này, Ray trả lời - ‘Thanh mai’ chua chua ngọt ngọt, tựa như ái tình, cũng như giấc mơ vậy.

“Nó lại nổi điên trên đó rồi!”

Biệt thự nhà họ Ngụy có thiết kế cách âm nhưng lại không lắp đặt trong phòng Ngụy Nhất Thần. Ông Ngụy Chấn Đình cau chặt mày, lên lầu, đá mạnh vào cửa phòng Ngụy Nhất Thần, “Tao thấy đầu óc mày có vấn đề rồi đó! Có biết mấy giờ rồi không?”

Mẹ Ngụy Nhất Thần đi sát theo sau ông ta: “Đừng giận đừng giận, ông lên huyết áp, rồi phải nhập viện nó cũng đâu vào thăm ông!”

Ngụy Chấn Đình: “…”

“… Đợi đến khi quả mơ dần chín

Chua chua ngọt ngọt tan đầu lưỡi

Khi đó, tôi đưa tay liền có thể nắm được ánh mặt trời đỏ chói.”

Ngụy Nhất Thần chìm đắm trong không gian riêng của mình, mãi cho đến khi ca khúc sôi động ấy kết thúc, anh ta mới ngã người lên giường, khuôn ngực phập phồng.

Bức tường đối diện treo một cây đàn guitar, và một cây đàn guitar đã gẫy.

Đã qua mười năm nhưng với Ngụy Nhất Thần ký ức chưa hề phai mờ.

Năm đó, khi ba anh ta đập vỡ cây đàn đầu tiên, cũng đập tan một đoạn cuộc đời anh ta

… Cũng năm đó Pumpkin tuyên bố giải tán. May là những ca khúc của bọn họ vẫn còn lưu lại.

Sau lần đó Ngụy Nhất Thần mua một cây đàn guitar khác, rồi cũng bị ba anh đập vỡ. Khi ba anh đập vỡ cây đàn lần thứ ba, anh ta cũng đã học được kỹ năng mới --- Đàn guitar bằng không khí.

Với cây đàn này, ông Ngụy Chấn Đình muốn đập cũng không đập được.

Ngụy Chấn Đình vẫn đứng ở bên ngoài đạp cửa rầm rập. Ngụy Nhất Thần đứng dậy, tắt máy, lấy khăn lông vào phòng tắm.

Thanh âm im bặt cũng giúp tâm trạng của ông Ngụy Chấn Đình bình tâm trở lại, ông ta sốc lại quần áo, quay sang nói với vợ: “Mai mời bác sĩ đến khám cho nó, nhờ bác sĩ coi cái đầu nó có bị chạm dây nào không!”

Bà Ngụy: “…”

Từ khi Ngụy Nhất Thần thích thể loại rock n roll, hai ba con không ngừng gây chiến, bà cũng từng đứng ra can ngăn mấy lần, nhưng tính người nào cũng ương bướng, không ai chịu nhường ai.

“Haizza!” Bà lắc đầu theo ông Ngụy Chấn Đình về phòng.

Đối với fans Pumpkin mà nói đêm nay chắc chắn là một đêm trắng, nhưng đối với Hướng Trường Không đêm nay cũng như mọi đêm. Ngày hôm sau anh lại phải làm ca ngày, còn phải ngủ sớm hơn mọi bữa nửa tiếng.

Ca sáng bắt đầu từ sáu giờ ba mươi, Hướng Trường Không thức giấc lúc bốn giờ rưỡi, vào bếp gắp ít dưa chua, múc chén cháo thịt, dùng xong điểm tâm, anh để lại tờ giấy ghi chú cho mẹ rồi mới đi làm.

Sáng sớm đơn hàng không nhiều bằng trưa và tối nhưng vẫn có khách dậy sớm đặt món ăn. Hướng Trường Không đến một cửa hàng ăn nhanh lấy phần ăn, rồi đạp xe về tiểu khu gần công viên Ánh Sao.

Tiểu khu này không cho xe điện vào trong, Hướng Trường Không đi đến cửa, đậu xe sang một bên, gọi bảo vệ mở cổng giúp.

Lúc này là bảy giờ đúng, bảo vệ mở cửa sổ phòng trực, vẻ mặt cau có: “Giao thức ăn gì mà sớm thế!”

“Vâng!” Hướng Trường Không chỉ gật đầu, không nói thêm.

Bảo an liếc nhìn chiếc xe điện, quay sang nói với anh: “Cậu đem cái xe điện mang sang phía kia đi, đừng chắn lối người ta.”

Thật ra vị trí đậu xe không hề chắn cổng ra vào hay lối đi, nhưng Hướng Trường Không vẫn đi tới di chuyển chiếc xe của mình, anh biết anh chàng bảo vệ này cố tình làm khó làm dễ.

Lần đầu tiên anh đến đây giao thức ăn cũng gặp người đàn ông này. Vì chưa rõ vị trí cụ thể nên Hướng Trường Không quay sang nhờ anh ta chỉ đường. Anh ta không chỉ đường cho anh ngay mà lại hỏi anh có thuốc lá không.

Một điếu thuốc có đáng gì, nhưng Hướng Trường Không không hút thuốc dĩ nhiên chẳng mang theo thuốc lá bên người. Anh ta cho rằng anh keo kiệt, có điếu thuốc cũng ki bo, nên chỉ đường qua loa.

Tiểu khu này có mười sáu tòa nhà, xe điện lại không được vào trong nên buộc phải đi bộ. Giao thức ăn thì phải thật nhanh. Cũng may Hướng Trường Không đi một lúc phát hiện sai đường, sau đó tự mình tìm đến lô chín.

Còn bây giờ anh đã nằm lòng vị trí của mười sáu lô rồi, và dĩ nhiên anh chàng bảo vệ này cũng nhớ mặt anh.

Đi qua lô mười hai, anh trông thấy một người mặc bộ thể thao xám từ trong tòa nhà bước ra, trên cổ quàng chiếc khăn lông trắng, phía sau tóc thắt bím cao, vì đang chạy nên đuôi tóc không ngừng lắc lư trái phải.

Là Từ Luyến.

Hướng Trường Không không ngờ có thể gặp được Từ Luyến ở đây, anh rất ngạc nhiên. Anh giao cơm cho Từ Luyến rất nhiều lần nhưng đều ở cửa hàng, chưa từng nghĩ rằng cô sống ở tiểu khu này.

Từ Luyến khi đi làm và khi tập thể dục hoàn toàn khác nhau, có lẽ nhờ trang phục mà trông cô dịu dàng hơn hẳn, không lạnh lùng như lúc ở cửa hàng. Hướng Trường Không đứng nhìn một lúc lâu sau đó mới thu hồi tầm mắt, đi ngay phía sau cô.

Mãi cho đến khi Từ Luyến chạy vòng trở lại, ngược hướng với anh, bàn tay đang nắm túi thức ăn mới thả lỏng.

Anh biết mình quan tâm đến Từ Luyến, sự quan tâm ấy đã vượt qua giới hạn giữa một người giao hàng và khách hàng. Tuy nhiên cũng chỉ đến thế mà thôi, vì anh biết mình chỉ là một anh chàng giao nhận.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Messages
149,744
Reaction score
5,478
Points
14,914
CHƯƠNG 6
Từ Luyến không để ý đến Hướng Trường Không, cô chạy bộ nửa tiếng rồi về nhà. Tắm rửa xong xuôi, cô mở tủ lạnh xem có món gì cho bữa sáng. Để hòa vào một tổng thể với phần trang trí nhà bếp, cô sắm một chiếc tủ lạnh hai cửa thật lớn, cô còn nhớ khi ấy nhân viên bán hàng nói với cô nhét cả một siêu thị mini vào đây cũng không thành vấn đề.

Tuy nhiên khi ở nhà Từ Luyến chỉ thường ăn mì, tủlạnh quanh năm suốt tháng đều chẳng có bao nhiêu món. Cô lấy sandwich và quả cam trong tủ lạnh ra. Điểm tâm của cô hôm nay sẽ là bánh sandwich và nước cam.

Còn chưa kịp vắt cam thì điện thoại báo tin nhắn, Từ Luyến liếc nhìn màn hình, là của Ngụy Nhất Thần.

Ngụy Nhất Thần: Giờ anh qua rước em, cùng đi ăn sáng.

Từ Luyến ngẫm nghĩ một chút rồi hồi âm: Qua nhà em ăn đi.

Ngụy Nhất Thần: Nhà em cũng có đồ ăn? Em gọi thức ăn ngoài rồi à?

Từ Luyến đảo mắt đọc tin, không trả lời anh ta. Cô bỏ sandwich vào tủ lạnh, lấy ra túi bánh Hoàng Cao.

[[*Bánh Hoàng Cao là một đặc sản của Quý Châu.]]

Khi Ngụy Nhất Thần đến Từ Luyến cũng đã hấp xong bánh. Anh ta vào nhà bếp, mũi hít hà hai cái: “Em làm gì đấy, rất thơm.”

Từ Luyến: “Hôm trước Trương Quả Nhi cho em ít bánh Hoàng Cao, bảo em là đặc sản ở quê cô bé. Hôm nay em đặc biệt lấy ra đãi anh.”

“Thật chứ?” Vẻ mặt Ngụy Nhất Thần đắc ý, anh liếc mắt nhìn vỏ túi đựng bánh: “Mẹ kiếp, hôm nay là hết hạn rồi!”

Thật tâm Từ Luyến không để ý việc này, cô giả ngơ: “Vậy à? Vậy anh đến thật khéo!”

Ngụy Nhất Thần: “…”

Ngụy Nhất Thần hiểu, là do Từ Luyến thấy hết hạn, nếu vứt đi thì tiếc quá nên mới kêu anh ta lại đây ăn.

Bánh Hoàng Cao tuy gần hết hạn sử dụng nhưng vẫn còn rất ngon, ngọt ngọt mềm mềm, chủ yếu là có thể no bụng. Từ Luyến ăn mới ba miếng đã cảm thấy ứ hự.

Cô uống hớp nước cam, rồi hỏi Ngụy Nhất Thần: “Tối qua anh về chú Ngụy có nói gì không?”

Ngụy Nhất Thần cười cười: “Trời ạ, ông ấy gặp anh như gặp phải quỷ. Sau đó anh còn biểu diễn cho ông ấy một đoạn solo guitar không khí.”

Từ Luyến mím mím môi: “Xem ra khả năng nổi loạn của anh vẫn còn kéo dài rất lâu.”

Ngụy Nhất Thần và cô quen nhau năm cấp ba. Nói đúng hơn là cô bị anh ta nhìn trúng. Khi cô biết Ngụy Nhất Thần, anh ta lúc nào cũng bày ra bộ dạng bất cần đời, ở trong trường có khá nhiều người ủng hộ anh ta, nhưng Từ Luyến không chút hứng thú nào với Ngụy Nhất Thần.

Từ nhỏ cô đã bị người ta cho rằng mình là một con bé quái gở nhưng chính cô hiểu rõ hơn ai hết: Một khi mối quan hệ đã trở nên thân mật, một khi hai người quyết định ở chung sẽ nảy sinh nhiều vấn đề phức tạp, mâu thuẫn cũng từ đó liên tiếp xảy ra. Cô không thích phải xử lý những chuyện phiền toái này; do đó vẫn tuân thủ giới hạn, chưa bao giờ vượt khuôn phép.

Ngụy Nhất Thần và cô quen biết nhiều năm, mối quan hệ của bọn họ nhìn qua tưởng chừng như rất thân thiết, nhưng bản thân Từ Luyến vẫn giữ chừng mực trong mối quan hệ này của mình.

Ngụy Nhất Thần nghe cô nói, anh ta cười ha hả: “Nếu như không được làm chuyện mình thích, thì mấy chuyện kia có làm hay không cũng đâu có gì khác nhau.”

“Vào công ty giúp chú Ngụy cũng không khác gì nhau sao?”

“Dĩ nhiên là có, ông ấy không làm anh hài lòng thì anh cũng không để ông ấy hài lòng!”

Từ Luyến trầm ngâm một chút, gật gù: “Ừm!”

“…” Ngụy Nhất Thần nhếch miệng: “Phản ứng này của em bình thản quá nhỉ. Quên đi, đừng nhắc đến đề tài này nữa, ảnh hưởng khẩu vị.”

Hai người dùng xong điểm tâm, Ngụy Nhất Thần đưa cho Từ Luyến nón bảo hiểm, leo lên mô-tô chở cô đến công viên Ánh Sao.

Xe mô-tô của Ngụy Nhất Thần cũng giống như xe điện của Hướng Trường Không, không được phép vào tiểu khu. Chính vì nguyên nhân này nên Ngụy Nhất Thần và bảo vệ cũng lời qua tiếng lại, còn ẩu đả một lần. Tuy nhiên nể mặt Từ Luyến là dân cư, cho anh ta vào bên trong đã là nhân nhượng lắm rồi.

Ngụy Nhất Thần lái xe rất nhanh, còn đến sớm hơn ngày thường mười phút. Đưa cô đến cửa hàng thì Ngụy Nhất Thần cũng đi ngay. Từ Luyến mở cửa, tiếp tục lên lầu hai làm hàng.

Trương Quả Nhi không ngờ Từ Luyến đến trước cả cô ấy, chạy lạch bạch lên lầu: “Boss, sao hôm nay đến sớm vậy! Em còn tưởng hôm qua hai người đi nghe ca nhạc, suốt cả đêm không ngủ đấy!”

Từ Luyến vẫn tiếp tục công việc trên tay, trả lời: “Không lớn chuyện như thế!”

Trương Quả Nhi chống cằm, nhiều chuyện: “Hôm qua chị và Thần ca thế nào?”

Từ Luyến: “Xem xong buổi biểu diễn ai về nhà nấy!”

“…” Thần ca sao kém quá vậy – Trương Quả Nhi thầm nghĩ, tò mò hỏi tiếp: “Boss, Thần ca làm nghề gì vậy?”

Câu hỏi này cô ấy đã muốn hỏi lâu rồi, nhưng chưa bao giờ dám hỏi thẳng trước mắt Ngụy Nhất Thần. Trước mặt Từ Luyến trông Ngụy Nhất Thần hiền hiền vậy thôi, ở trong con mắt người khác chính là một tay anh chị có tiếng.

Từ Luyến trả lời: “ Chị đoán anh ấy làm cho băng nhóm xã hội đen nào đó!”

Trương Quả Nhi: “…”

Cô ấy xuống lầu, lôi quyển sổ ghi chép: Boss đột nhiên trở nên hài hước. *Cảm thấy sợ hãi*

Cũng không nên liệt Ngụy Nhất Thần vào dạng ăn chơi, anh ta có kết hợp với bạn bè mở một quán bar nhỏ.

Mở quán bar cũng là tiền mẹ Ngụy Nhất Thần cho, ba anh ta từ xưa đến nay nhất quyết không cho anh một đồng. Cũng may quán bar kinh doanh cũng khá, năm nay Ngụy Nhất Thần đã có thể trả lại tiền vốn cho mẹ, còn thỉnh thoảng mua ít quà biếu bà, dĩ nhiên ông Ngụy Chấn Đình không có phần.

Quán bar là loại hình doanh nghiệp hoạt động về đêm, Ngụy Nhất Thần tối nào cũng có mặt ở đó, khi hứng lên có thể chạy lên sân khấu ca vài bài. Ngày hôm nay, vừa đến quán bar anh ta đã có cảm giác kỳ lạ. Anh ta qua phòng nghỉ, trông thấy mấy anh em đang ngồi xụi lơ một chỗ, người nào cũng rầu rĩ.

“Xảy ra chuyện gì mà mặt như đưa đám vậy?” Ngụy Nhất Thần ném mũ bảo hiểm và áo khoác lên ghế sofa, “Anh thấy bàn ghế bên ngoài lung tung, có mấy cái còn bị gãy, các chú đánh nhau à?”

“Là cái thằng oắt con Chu Binh chứ ai! Hắn biết tối hôm qua anh không có ở đó nên kéo người đến gây sự!” Một anh chàng tóc húi cua phẫn nộ, vì quá tức giận khiến vết thương ở miệng lại rỉ máu.

Ngụy Nhất Thần nhíu mày: “Chu Binh? Tại sao lại đến gây chuyện?”

Đường Thanh Nam được coi là con đường của bar, pub ở thành phố A, thế lực hỗn tạp. Khi mở quán, nhóm của Ngụy Nhất Thần vẫn thực hiện đầy đủ những quy tắc ngầm ở đây, những gì không nên làm tuyệt đối chưa bao giờ làm trái.

Đầu húi cua nói tiếp: “Còn không phải vì đàn bà!!! Đúng là thằng chó chuyên gây họa.”

Ngụy Nhất Thần nhìn anh ta, ra hiệu anh ta nói tiếp.

Đột nhiên đầu húi cua lộ vẻ mặt lúng túng, húng hắng vài cái mới tiếp lời: “Thần ca còn nhớ cô gái tên Lộ Lộ không? Cô gái có cặp ngực bự bự ấy ….”

Ngụy Nhất Thần nhíu mày, đầu húi cua lập tức đổi sang cách nói khác: “Chính là cô gái nhuộm tóc hồng, lúc nào cũng nhìn anh đầy say mê, còn thích nghe anh hát nữa ấy.”

Ngụy Nhất Thần suy nghĩ một lúc: “Có chút ấn tượng!”

Tất cả phụ nữ đến quán bar này phần lớn là vì Ngụy Nhất Thần. Ngụy Nhất Thần không thể nào nhớ hết mặt của tất cả mọi người, chỉ riêng cô Lộ Lộ này thì khác. Có một lần Ngụy Nhất Thần hát xong một bài, cô ta bao rượu toàn bar, muốn dùng tâm ý này để tỏ tình với Ngụy Nhất Thần.

“Cô ta trở thành bạn gái của Chu Binh từ khi nào?”

Đầu húi cua trả lời: “Chu Binh vẫn luôn theo đuổi cô ta, Lộ Lộ lại không thích hắn, nói rõ là thích anh…. Em là phụ nữ em nhất định cũng sẽ chọn anh.”

Ngụy Nhất Thần lườm anh ta một cái, anh ta vội tiếp lời: “Mà tên Chu Binh này cũng hèn bỏ mịa. Có bản lĩnh thì đối mặt trực tiếp đi, toàn chọn mấy ngày anh không có mặt vào gây sự!”

Ngụy Nhất Thần cũng cho rằng như thế, anh ta vỗ vỗ vai đầu húi cua, hỏi: “Sao mọi người không nói sớm cho anh!”

Đầu húi cua đáp: “Hôm qua anh đi nghe nhạc với chị Từ Luyến mà, bọn em sợ quấy rầy anh … Anh chị hôm qua …”

Ngụy Nhất Thần: “…”

--- Tối qua chẳng phát sinh bất cứ chuyện gì, e rằng đã phụ lòng mong đợi của các huynh đệ.

Ngụy Nhất Thần ho hai tiếng rồi nói với mọi người: “Từ trước đến nay người không đụng ta, ta không đụng người. Nếu người ta đòi nằm trên đầu trên cổ chúng ta rồi thì chúng ta không dễ bỏ qua như vậy. Đi nào anh em, lôi thằng nhãi Chu Binh tính sổ!”

“Tuân lệnh …”

Ngụy Nhất Thần dẫn theo một nhóm người mặt mũi hầm hầm ra ngoài ‘đòi lại công đạo’. Trên đường đi anh ta nhận được điện thoại của mẹ, bà nói hôm nay bà tự tay xuống bếp, dặn anh ta tối nhớ về sớm ăn cơm.

Ngụy Nhất Thần rất ít khi ăn cơm ở nhà, ngồi chung bàn với ba, chỉ hai câu là lại ầm ĩ nhà cửa, chi bằng không gặp thì tốt hơn. Tuy nhiên hôm nay mẹ anh ta nấu nướng, anh ta nên nể mặt mẹ mình một chút. Trước khi về nhà Ngụy Nhất Thần cố gắng che đi mấy dấu bầm tím nhưng về đến nhà vẫn bị mẹ phát hiện: “Con trai, mặt con sao vậy? Đánh nhau à?”

Ngụy Nhất Thần mím mím môi, ngồi xuống ghế sofa: “Không … gần đây thịnh hành trang điểm kiểu này!”

Bà Ngụy cẩn thận nhìn kỹ lại, không dễ bị lừa: “Trang điểm gì chứ, rõ ràng là bị người ta đánh!”

Nói đến đó ông Ngụy Chấn Đình vừa vặn bước vào, gặp Ngụy Nhất Thần liền nhíu mày. Ngụy Nhất Thần nhìn sang hướng khác không thèm để ý đến ông. Ngụy Chấn Đình đi đến trước mặt anh ta, từ trên cao nhìn xuống: “Mày về đúng lúc đấy. Đây là con gái của chú Nhiếp, tìm hiểu người ta một chút!”

Vừa nói ông vừa lấy ra một bức ảnh trong cặp. Ngụy Nhất Thần lướt nhìn, hôm nay mẹ anh ta gọi về ăn cơm rõ ràng là có ý đồ. Anh ta liếc nhìn mẹ, bà Ngụy lúng túng: “Con gái chú Nhiếp cũng xinh lắm, tính cách thùy mị, ba mẹ muốn con làm quen với con bé ấy xem thế nào.”

Ngụy Chấn Đình đặt tấm ảnh lên bàn: “Ngày kia đã đặt cho mày và Nhiếp Lôi anh ở nhà hàng âu Đại Tửu.”

Ngụy Nhất Thần đứng bật dậy: “Tại sao con phải ăn cơm với cô ta? Ba thích thì đi ăn với cô ta đi!”

“Mày!!!!”

Ngụy Chấn Đình tức giận, giơ tay muốn đánh Ngụy Nhất Thần, bà Ngụy tóm chặt tay ông khuyên nhủ: “Đừng … bây giờ ông đánh đâu lại nó!”

Ngụy Chấn Đình: “…”

Bà vợ này của ông luôn có phương thức can ngăn khá đặc biệt.

“Con trai à …”

“Tại sao mẹ cũng hồ đồ giống như ba vậy?”

“Mày nói ai hồ đồ!” Ông Ngụy Chấn Đình tức đến mức khuôn mặt đỏ au, “Mày xem bộ dạng của mày ra cái thể thống gì không?”

Ngụy Nhất Thần cầm nón bảo hiểm, không nói nhiều lời: “Nói chung con không đi, ba mẹ thích ba mẹ cứ đi!”
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Messages
149,744
Reaction score
5,478
Points
14,914
CHƯƠNG 7
Cách ngày, Ngụy Nhất Thần đang chuẩn bị ra ngoài đột nhiên phát hiện cửa đã khóa trái, anh ta cau mày dùng sức đẩy cửa nhưng cánh cửa vẫn không nhúc nhích.

Nghe động tĩnh bà Ngụy vội chạy tới: “Con trai à, con đừng đạp nữa. Nhà chúng ta dùng toàn đồ tốt cả đấy, muốn đẩy cũng không được đâu.”

Ngụy Nhất Thần: “…”

Anh ta dằn cơn giận xuống, làm nũng với mẹ: “Mẹ, mẹ khóa cửa phòng con làm gì!”

Bà Ngụy trả lời: “Cũng tại ba con, ông ấy sợ con bỏ trốn nên buộc phải khóa lại.”

Ngụy Nhất Thần nổi điên: “Ông ấy muốn gì, coi con là tù nhân sao???”

“Không phải, không phải …. Ba con đã nói rồi chỉ cần con và Nhiếp Lôi …”

“Không gặp!”

Ngụy Nhất Thần bỗng nhiên hét toáng lên khiến bà Ngụy giật nảy mình. Bà thở dài, khuyên nhủ: “Con trai à, bố mẹ cũng đâu buộc con phải cưới người ta. Chỉ có điều con bé Nhiếp Lôi này cũng được lắm, con quen thêm một người có tổn thất gì đâu … Hơn nữa, con cứ như thế này mẹ đâu yên lòng.”

Nghe mẹ nói câu cuối cùng, giọng điệu khẽ nức nở, Ngụy Nhất Thần trầm mặc, một lúc lâu sau mới mở miệng: “Được rồi, mẹ đừng khóc. Con đi là được chứ gì!”

Bà Ngụy kinh ngạc: “Thật sao?”

“Vâng!” Ngụy Nhất Thần đáp, “Nhưng con đói quá, mẹ nói thím mang đồ ăn lên phòng cho con!”

“Được … con chờ một chút!”

Nghe thấy tiếng bước chân xa dần, Ngụy Nhất Thần nhanh tay thu dọn đồ dùng, lấy giấy tờ, nhắn tin cho mấy anh em. Sắp xếp xong xuôi, thừa dịp thím giúp việc mở cửa đem thức ăn vào phòng, anh ta lách ra, phóng ra như một làn gió. Bị đụng mạnh, thím ta lảo đảo, nháy mắt Ngụy Nhất Thần đã chạy ra khỏi cửa, phía sau có thêm mấy người giúp việc đuổi theo nhưng không nhanh bằng anh ta. Anh ta chạy thẳng ra cổng, nhìn ba chiếc mô-tô đang chạy về phía mình.

“Thần ca!”

Người trên xe phất tay với Ngụy Nhất Thần, anh ta phi lên một chiếc xe, người ngồi trước quăng tới chiếc mũ bảo hiểm, rồ ga chạy.

“Con trai à, con đi đâu vậy!” Bà Ngụy đuổi được đến cổng chỉ còn trông thấy bóng lưng của bọn họ.

Ngụy Nhất Thần đội nón, quay ra đằng sau hô to: “Mẹ … Khi nào đến nơi con gọi cho mẹ!”

Ba người anh em đến đón anh vui vẻ lái xe đi, Ngụy Nhất Thần điều chỉnh lại tư thế, bên tai chỉ còn nghe thấy tiếng vù vù.

“Thần ca, chúng ta đi đâu đây!”

Ngụy Nhất Thần ngẫm nghĩ một lát: “Đi công viên Ánh Sao trước!”

Từ Luyến và Trương Quả Nhi đổi sang đặt ở tiệm khác, gọi hai món mặn một món canh, hai người đang ở dưới tầng trệt chờ thức ăn. Kết quả soái ca giao nhận chưa đến thì Ngụy Nhất Thần tới rồi.

Ba chiếc mô-tô nổ máy ầm ầm trước cửa tiệm, Trương Quả Nhi lại lấy sổ ra, đến số thứ tự của Ngụy Nhất Thần, viết: Gần đây Thần ca thường xuyên đến, lần ra ‘quân’ nào cũng thật phong cách.

Từ Luyến trông thấy anh ta cũng hơi bất ngờ: “Sao anh lại đến đây? Hôm nay có buổi biểu diễn nào nữa sao?”

“Anh tìm em thì nhất định là đi nghe ca nhạc? Chúng ta có thể làm nhiều chuyện khác.” Ngụy Nhất Thần cố tình khom lưng, tiến sát đến Từ Luyến. Trương Quả Nhi rụt cổ, cố gắng giảm thiểu sự tồn tại của bản thân: “Hay là em nên tránh đi một lát?”

Từ Luyến: “Em tránh đi thì tiện mang người này đi dùm!!!”

Trương Quả Nhi: “…”

--- Em không dám.

Ngụy Nhất Thần nhếch môi, không nói đùa nữa: “Anh ra nước ngoài, chắc hơi lâu…”

“Ra nước ngoài?” Chỉ mấy từ đơn giản nhưng Từ Luyến lại mường tượng trong đầu một hiện trường đầy máu me, “Anh lại đắc tội với ai?”

Ngụy Nhất Thần hừ lạnh: “Anh là loại người gây rối rồi bỏ chạy à?”

Từ Luyến không trả lời, Ngụy Nhất Thần nói tiếp: “Ba bắt anh đi coi mắt!”

Từ Luyến sửa lại suy nghĩ: “Vậy chắc anh kinh hãi lắm!”

Ngụy Nhất Thần: “…”

Anh ta im lặng một lát, sau đó nhìn Từ Luyến đầy phấn khởi: “Nếu không hai chúng ta kết hôn đi … như vậy anh sẽ không bị ép cưới nữa!”

Từ Luyến bình thản: “Chúc anh thượng lộ bình an!”

Ngụy Nhất Thần: “…”

Trương Quả Nhi lặng lẽ cầm bút: Thần ca đột ngột diễn màn cầu hôn, rồi ôm mặt chịu khổ.

“Không nói nữa, anh phải ra sân bay đây, trở về sẽ mua quà cho em.” Ngụy Nhất Thần dang hai tay, giọng lưu luyến, “Tặng anh một cái ôm từ biệt được không?”

Đột nhiên Từ Luyến ‘a’ một tiếng.

Ngụy Nhất Thần mừng tít mắt, rồi nghe Từ Luyến nói tiếp: “Đồ ăn của chúng ta đến rồi!”

Ngụy Nhất Thần: “…”

Anh ta cầm mũ bảo hiểm tức tối rời đi. Trương Quả Nhi lại cúi đầu viết tiếp: Thảm!!!

Phía dưới cô ấy còn không quên tặng thêm ba dấu chấm than.

Hướng Trường Không đậu xe điện, trông thấy Ngụy Nhất Thần đang từ trong bước ra. Anh nhớ mặt người đàn ông này, dù lần trước chỉ sượt qua nhau nhưng rất ấn tượng.

Ngày hôm nay anh ta không trang điểm, da dẻ không trắng mà trông rất tự nhiên, anh ta vừa đi vừa nhíu mày khiến ngũ quan càng thêm bức người.

Hướng Trường Không vừa đi vừa suy nghĩ: không biết người đàn ông này có quan hệ gì với Từ Luyến.

Anh đi đến cửa, chờ Ngụy Nhất Thần ra trước, mới đẩy cửa vào: “Xin chào, thức ăn mọi người đặt đã có rồi đây!”

“Cám ơn. Để em lấy cho!” Trương Quả Nhi xông xáo, nhân cơ hội liếc nhìn bàn tay của Hướng Trường Không. Các đốt xương rõ ràng, ngón tay thon dài, nhìn rất thích. Cô ấy lại tìm được một ưu điểm của soái ca rồi.

“Chúc quý khách dùng cơm ngon miệng!” Hướng Trường Không nói xong cũng rảo bước ra về. Trương Quả Nhi vừa cầm túi cơm vừa nói chuyện với Từ Luyến: “Lần nào soái ca cũng rất vội vàng.”

Từ Luyến: “Bọn họ cũng còn rất nhiều đơn hàng phải hoàn tất, còn rất nhiều người chờ bọn họ giao đồ ăn đến.”

Trương Quả Nhi gật đầu: “Bọn họ cực quá!”

Từ Luyến: “Để tồn tại, vốn dĩ rất khổ cực.”

Hai mắt Trương Quả Nhi sáng rỡ: “Câu này em lấy được không? Em sẽ nhớ thật kỹ.”

Từ Luyến: “…”

Ngày hôm nay Hướng Trường Không cũng làm ca sáng, tám giờ là hết ca. Anh đưa thức ăn đến tầm bảy giờ rưỡi, sau đó ra công viên Ánh Sao tìm một băng ghế trống ngồi ăn tối. Trùng hợp là cũng gặp được anh chàng giao nhận lần trước, Trình Bằng.

“A!!! Hướng … Hướng Trường Không! Tớ nhớ không lầm chứ!” Trình Bằng đẩy chiếc xe điện đến trước mặt anh rồi ngừng lại.

Hướng Trường Không gật đầu: “Chào anh!”

“Cậu khách sáo quá!” Trình Bằng mở phần ăn tối, ngồi xuống bên cạnh anh, tán gẫu: “Cậu ăn món gì vậy? Vừa rồi mới ghé tiệm ăn vặt lấy thức ăn cho khách nên nhờ ông chủ xào luôn cho phần mì, cậu muốn nếm thử không?”

“Không đâu, cám ơn!”

Trình Bằng mím mím môi: “Cậu nói chuyện thật lễ phép!”

Hướng Trường Không: “…”

Trình Bằng cầm dĩa, cuộn mì đưa vào miệng: “Mì xào tiệm này ngon lắm, nhiều nữa, ăn rất no!” Dứt lời, anh ta nuốt vội, nhìn Hướng Trường Không đang im lặng ăn cơm: “Nè, người anh em. Tớ luôn cảm thấy cậu với đám giao nhận tụi này không giống nhau. Nhìn qua cậu trông học thức, cũng rất đẹp trai.”

Hướng Trường Không hơi mất tự nhiên, Trình Bằng ghẹo: “Cậu đừng ngại, tớ hỏi thật chứ cậu có bạn gái chưa?”

Hướng Trường Không vốn dĩ không muốn trả lời, nhưng Trình Bằng cứ nhìn chằm chằm nên anh đành trả lời: “Chưa có!”

“Làm sao có thể như thế được! Tớ đây mà đã kết hôn rồi, làm sao cậu chưa có bạn gái được chứ!” Anh ta biến ngay thành một bà tám nhiều chuyện: “Như vậy đi, tớ về hỏi vợ xem có cô nào được được giới thiệu cho cậu nhé!”

“Thật sự không cần đâu, cám ơn!”

“Đừng khách sao, anh em với nhau cả!” Trình Bằng vỗ vỗ vai anh, rồi ngước nhìn bầu trời đen như mực, “Ở công viên này không thể tìm được bất kỳ ngôi sao nào, sao gọi là công viên ánh sao?”

“Ừm …. Công viên này và khu trung tâm thương mại Ánh Sao là do cùng một nhà đầu tư nên họ lấy luôn tên này đặt cho công viên.”

“… Ở trung tâm đó cũng có ngôi sao nào đâu!”

“… Khả năng trước khi tu sửa, vẫn còn trông thấy sao!”

Hai người ngồi tán gẫu mấy chuyện trên trời dưới đất, loáng một cái đã tám giờ. Trình Bằng tiếp tục giao hàng, hấp tấp rời đi; còn Hướng Trường Không sải bước ra chiếc xe điện của mình, hôm nay có lẽ anh về nhà sớm một chút.

Từ vị trí này về nhà sẽ không đi qua cửa hàng của Từ Luyến, nhưng vô tình hay cố ý, anh vẫn đảo xe ngang qua cửa hàng của cô.

Từ Luyến vẫn chưa về.

Trong cửa hàng đèn đã tắt một nửa, cô nhân viên không có ở bên trong, chỉ còn một mình Từ Luyến đang đứng thống kê gì đó. Cô đứng giữa khoảng không sáng tối, cô là trung tâm chia đôi không gian, và không một ai biết được cô sẽ nghiêng về bên nào.

Cảnh tượng này hằn sâu trong trí nhớ của Hướng Trường Không, mãi cho đến tận nhiều năm sau này anh vẫn không quên được hình ảnh đó.

Anh đậu xe ngoài cửa, đứng ở đó ngắm nhìn một lúc mới đẩy cửa đi vào.

Nghe tiếng chuông gió, Từ Luyến ngẩng đầu nhìn ….

--- Hả? Đây không phải “Soái ca với đôi mắt u buồn’ sao?

Cô nhìn anh: “Ngại quá … Hình như tôi không đặt thức ăn!”

Hướng Trường Không đứng ở trước cửa càng thêm lúng túng: “Không phải, tôi chỉ muốn mua ít đồ, cô sắp đóng cửa rồi sao?”

Từ Luyến sửng sốt một chút, rồi mở hết đèn trong tiệm lên, tiến về phía trước: “Không sao, anh muốn mua gì?”

Hướng Trường Không nhìn một vòng, tên cửa hiệu tuy là MONSTER nhưng sản phẩm và cách bài trí ở đây rất đáng yêu. Trong cửa hàng có đặt mấy chậu hoa, đều là hoa tươi, những bông hoa khiến không gian bừng sức sống, điều này cũng chứng tỏ người quản lý đã luôn quan tâm đến cửa tiệm của mình.

Những loại nến hương đủ kiểu dáng và màu sắc, Hướng Trường Không nhìn quanh không biết nên chọn loại nào: “Sắp đến ngày sinh nhật của em gái, tôi muốn tặng cô bé một món quà.”

Từ Luyến gật đầu, hỏi: “Em gái anh năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”

“Lớp mười hai rồi!”

“Vậy cô bé sắp bước vào kỳ thi đại học.” Từ Luyến ngẫm nghĩ một chút, không chọn cho anh nến thơm mà đề cử sản phẩm thạch cao thơm: “Loại thạch cao thơm này thì thế nào? Sản phẩm này tôi có thêm một loại tinh dầu mà tôi rất thích, mùi thơm tươi mát, không quá nồng, lại có tác dụng an thần. Khi gặp căng thẳng quá độ tôi thường dùng mùi hương này.”

Hướng Trường Không nhìn món đồ trong tay cô, một sản phẩm hình thoi, làm từ thạch cao, phía trên trang trí một ít hoa khô. Bất luận là hình thức hay màu sắc đều không chê vào đâu được. Hướng Trường Không nhướn mắt, nhìn cô: “Tất cả những sản phẩm ở đây đều do chính tay cô làm sao?”

“Vâng, tất cả đều do tôi làm. Hoa khô trang trí ở mặt trên là tôi nhập từ nước ngoài về. Hoa khô ở trong nước tôi đã từng thử qua rất nhiều loại nhưng cánh hoa không chắc, rất dễ rụng, không dễ tạo hình. Giá thành loại hoa khô này cao hơn loại trong nước nên giá cả thành phẩm cũng nhỉnh hơn một chút. Nếu anh không thích mùi hương này, ở bên kia tôi có rất nhiều loại tinh dầu khác nhau anh có thể chọn lựa rồi nhỏ thêm vào sản phẩm. Tuy nhiên nếu thêm tinh dầu trực tiếp thì hương thơm không giữ được lâu.”

Hướng Trường Không biết Từ Luyến là người rất kiệm lời, nhưng khi nhắc đến những ‘tác phẩm’ của chính mình cô nói cũng đặc biệt nhiều hơn.

Anh nở nụ cười: “Không cần đâu. Tôi rất thích, cô có thể gói lại giùm tôi được chứ?”

~~~~~
*Thạch cao thơm: là dùng thạch cao, tinh dầu, tự đúc hình dạng mình yêu thích. Dùng làm vật trang trí tạo mùi hương như túi thơm, sáp thơm.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Messages
149,744
Reaction score
5,478
Points
14,914
CHƯƠNG 8
Khi Từ Luyến gói quà cho Hướng Trường Không, anh vô thức ngắm đôi tay của Từ Luyến. Bàn tay trắng nõn, mịn màng, không tì vết, là một đôi tay chưa làm qua những chuyện nặng nhọc. Nghĩ đến việc cô thường đặt thức ăn ngoài, anh nghĩ chắc có lẽ bình thường mười đầu ngón tay của cô không đụng đến chuyện bếp núc; nhưng cũng chính đôi tay này đã làm nên những tác phẩm tinh xảo đẹp đẽ.

Hướng Trường Không lại đưa mắt quan sát những ngọn nến, rồi lập tức bị một ngọn nến được đặt ngay quầy thu ngân thu hút.

Đó là một ngọn nến hình cầu, kích thước bằng quả táo nhỏ, xanh xanh trắng trắng. Hướng Trường Không không biết cô có thể làm được sản phẩm này như thế nào. Nền quả cầu một màu xanh thăm thẳm, rồi len lỏi vài đám mây trắng, tựa như bầu trời bao la.

Từ Luyến thấy anh đang quan sát ngọn nến đó, liền cầm nó lên: “Mẫu trời xanh mây trắng này tôi vừa học được, mới chỉ làm được một cái này đầu tiên thôi, tôi vẫn chưa hài lòng lắm. Tôi đặt tên cho nó là ‘Luyến không’.”

Hướng Trường Không sửng sốt, lặp lại: “Luyến không?”

“Ừm …. Tôi còn bỏ thêm chút tinh dầu, phí không ít tâm tư vào nó … Tựa như có thể thưởng thức tất cả các mùi vị trên thế gian một lần.” Từ Luyến đưa nến lên trước mặt Hướng Trường Không: “Anh ngửi thử xem!”

Hướng Trường Không hơi cúi đầu, mùi hương nồng nàn dâng lên: “Hương vị của trời xanh!”

Từ Luyến nhoẻn miệng cười, nụ cười hiếm khi nào xuất hiện trên đôi môi cô, “Ừm!”

Hướng Trường Không cầm ngọn nến trên tay Từ Luyến, nhẹ nhàng đặt lên bàn tay mình, cảm xúc dịu nhẹ len lỏi sâu tận trong tâm hồn: “Nến này có thể bán cho tôi được không?”

“Dĩ nhiên, cần tôi gói lại cho anh không?”

Hướng Trường Không cười cười: “Không cần đâu, cám ơn!”

Từ Luyến đặt hai món đồ Hướng Trường Không đã mua cho vào túi xách của cửa hàng, đưa anh thêm một tấm thẻ khách hàng, nói với anh thẻ này giảm giá 20% cho lần mua hàng tiếp theo. Hướng Trường Không tiếp nhận và nói lời cám ơn, sau đó cầm túi ra về.

Sau khi anh đi, Từ Luyến cũng đóng cửa, về nhà ngủ.

Hướng Trường Không nói mùa quà tặng em gái không phải là lấy cớ tiếp cận Từ Luyến, mà em gái Hướng Noãn của anh sắp đến sinh nhật thật.

Hướng Noãn ở trong ký túc xá của trường, chỉ có cuối tuần mới về nhà. Vừa vặn thứ sáu tuần này anh được nghỉ nên quyết định chọn ngày này tổ chức sinh nhật cho em gái.

Sáng sớm anh đã ra khỏi nhà mua thức ăn, chọn những món Hướng Noãn thích nhất. Trên đường về nhà anh nhận được điện thoại của dì Phạm.

Dì Phạm sinh hoạt cùng một đoàn văn nghệ với mẹ anh, biết nhau từ khi còn trẻ, đã qua mấy chục năm, ai cũng đã có tuổi nhưng chưa bao giờ cắt đứt liên lạc. Anh nhận điện thoại: “Dì ạ, có chuyện gì không?”

Dì Phạm lên tiếng: “Trường Không à, dì với dì Hà muốn hỏi thử xem mai cháu có rảnh không, hai dì muốn qua thăm mẹ.”

Hướng Trường Không trả lời: “Dạ hôm nay con được nghỉ, nếu không bận hai dì đến luôn hôm nay được không, vừa khít con cũng tổ chức sinh nhật cho Hướng Noãn.”

Dì Phạm cảm thán: “Là sinh nhật Hướng Noãn sao? Tốt lắm, để dì nói dì Hà một tiếng, mua cho Hướng Noãn một cái bánh sinh nhật nhé!”

Hướng Trường Không mỉm cười: “Không cần đâu, hôm nay con làm nhiều món lắm, dì và dì Hà chung vui cùng bọn con là được rồi ạ!”

“Không được, không được. Sinh nhật làm sao lại không có bánh. Con yên tâm, nhanh lắm. Hướng Noãn không có ở nhà chứ?”

“Dạ chưa về, sáng nay lớp nó học bù nửa buổi nên 12 giờ trưa mới về nhà được.”

“Vậy không nói nữa, để dì chạy ra ngoài mua bánh!”

Dì Phạm vội vàng cúp điện thoại, Hướng Trường Không bật cười, mang túi thực phẩm về nhà.

Về đến nhà anh bắt tay chuẩn bị bữa trưa. Mười một giờ dì Phạm và dì Hà đến, cầm theo một chiếc bánh sinh nhật. Phòng khách vốn dĩ không rộng, nay có thêm khách càng thêm chật chội. Hướng Trường Không rót nước mời khách, rồi quay sang nói với bà Ông Thục Lệ đang ngồi ngoài ban công tắm nắng: “Mẹ! Dì Phạm và dì Hà đến thăm mẹ đây!”

Ông Thục Lệ nghe giọng con trai, bà quay đầu nhìn phòng khách, gặp được những người chị em tốt nhưng gương mặt bà vẫn không chút biểu cảm. Dì Phạm ngân ngấn nước mắt: “Lệ Lệ à!”

Ông Thục Lệ đã gần năm mươi nhưng dì Phạm vẫn quen gọi mẹ anh Lệ Lệ, tựa như bọn họ chỉ mới mười bảy đôi mươi: “Gần đây bà thế nào rồi, có đỡ hơn không?”

Ánh mắt nhìn dì Phạm một lúc, sau đó quay đầu lại nhìn ra cảnh vật bên ngoài.

Dì Phạm mím môi, cố gắng để không rơi lệ: “Trước đây Lệ Lệ trong đoàn văn nghệ tựa như một bông hoa khoe sắc, nhảy rất đẹp ….”

Đừng nhắc đến khi còn trẻ, mà chỉ mới cách đây mấy năm thôi, nhóm của dì Phạm vẫn còn xưng bá ở quảng trường khiêu vũ. Hiện tại, ánh mắt của Ông Thục Lệ chẳng lộ ra bất kỳ tâm tình nào.

Hướng Trường Không nhẹ giọng an ủi: “Mẹ cháu đã khỏe hơn trước rất nhiều, dì đừng buồn.”

Dì Phạm gật đầu, bà biết trước đây tình trạng của Ông Thục Lệ còn tệ hơn rất nhiều. Dì cũng vỗ vỗ vai an ủi lại Hướng Trường Không: “Cho bà ấy thêm chút thời gian, dì tin mẹ con sẽ khỏe. Con làm gì thì làm đi, không cần ở đây tiếp dì đâu!”

“Vâng!” Hướng Trường Không gật đầu, đi vào bếp.

Trong phòng khách, dì Phạm và dì Hà đang tán gẫu với bà Ông Thục Lệ. Họ kể cho nhau nghe những câu chuyện xưa, nhưng xuyên suốt cuộc trò chuyện bà Ông Thục Lệ chẳng chút phản ứng, tuy nhiên bầu không khí không hề lạnh lẽo.

Mười hai giờ rưỡi, Hướng Noãn đeo balo trở về nhà. Vừa đến cửa đã ngửi mùi thịt thơm phức: “Oa … hôm nay anh hai làm khâu nhục!”

Hướng Noãn thả ba-lô xuống, quẹo thẳng vào bếp, Hướng Trường Không vừa làm vừa la em gái: “Về nhà sao không biết chào dì Phạm, dì Hà.”

“A! Vâng!” Từ sau khi bà Ông Thục Lệ sinh bệnh, hai người thường đến nhà Hướng Noãn nên cô bé không thấy ngạc nhiên. Cô bé chui ra khỏi bếp: “Dì Phạm, dì Hà, hai dì đến chơi!”

Dì Phạm cười cười: “Hướng Noãn càng lớn càng đẹp. Sao con cắt tóc rồi.”

Hướng Noãn đáp lời: “Sáng nào cũng phải mất thời gian chải đầu, con cắt luôn, gội đầu vèo vèo!”
Là học sinh lớp 12, phải dành giật từng giây từng phút.

Dì Phạm mỉm cười: “Hướng Noãn của dì rất xinh, con để kiểu tóc nào cũng hợp. Anh con nói hôm nay tổ chức sinh nhật con, dì và dì Hà đặt một chiếc bánh trái cây. Con thích không?”

“Dạ thích, thích lắm ạ!” Hướng Noãn gật đầu lia lịa, “Dì nói chuyện với mẹ con đi. Con cất giỏ trước đã!”

Hướng Noãn về phòng, cất balo rồi vào bếp, cô bé muốn xem anh trai đã chuẩn bị cho cô bé món gì. Hướng Trường Không thấy em gái vào, “Còn vào đây làm gì nữa?”

“Em coi xem giúp được anh một tay không!”

Hướng Trường Không nhìn em mình lớn từng ngày, mấy mưu nhỏ của cô bé làm sao gạt được đôi mắt của anh: “Anh nghĩ là em qua đây để xem có món gì ăn không thôi!”

“…. Hự, vì em đói quá!”

“Được rồi! Em bưng ra đi, ăn được rồi đó!”

“Vâng!”

Hướng Noãn sắn tay áo làm việc, Hướng Trường Không căn dặn: “Nồi canh để đó cho anh, em đừng bê!”

“Em biết rồi!”

Một bàn đầy thức ăn được dọn lên, ở giữa là chiếc bánh sinh nhật thật lớn, cắm ngọn nến số 17, ánh nến ấm áp. Hướng Noãn nhắm mắt, chắp tay cầu nguyện, sau đó thổi nến.

Dì Phạm tò mò: “Noãn Noãn, cháu cầu nguyện gì vậy?”

Dì Hà: “Tôi đoán nó xin thi đậu đại học.”

Hướng Noãn cười cười: “Nguyện vọng phải bí mật mới linh nghiệm đó nha!”

Hai dì bật cười, rồi giúp cô bé cắt bánh. Một bữa cơm đầm ấm, vui vẻ.

Ăn xong bữa trưa, hai dì ở chơi đến ba giờ mới về, “Lệ Lệ, hôm nào chúng ta lại ra quảng trường khiêu vũ nhé! Bà không biết chứ ai cũng hỏi cô giáo Ông đi đâu rồi đó!”

Ông Thục Lệ nhìn bà ta, rồi chậm rãi nghiêng đầu sang hướng khác.

Hướng Noãn nhìn ra được hai dì có chút thất vọng, cô bé nói với bọn họ: “Để con tiễn hai dì xuống.”

“Ừm!”

Sau khi tiễn hai người, Hướng Noãn về phòng, cô bé vỗ vỗ mặt để tỉnh táo một chút, lấy lại tinh thần, rồi lấy sách bài tập toán.

Hướng Trường Không dọn dẹp xong nhà bếp, cầm túi quà mua ở cửa hàng Từ Luyến, gõ cửa phòng Hướng Noãn. Hướng Noãn đang giải một hàm số khá phức tạp, nghe tiếng gõ cửa, cô bé quay đầu nhìn: “Anh ạ … Anh vào đi, cửa không khóa.”

Hướng Trường Không đi đến bàn học, đưa món quà ra: “Tặng em!”

Hướng Noãn phấn khích. Cô bé vốn dĩ cho rằng bữa tiệc trưa nay đã là món quà rất lớn rồi.

“Cám ơn anh!” Cô bé vui vẻ đón nhận, quên mất đề toán hóc búa đang giải, “Oa … là thạch cao thơm, còn có mùi hương nữa chứ!” Cô bé hít nhẹ một hơi, cảm thấy toàn thân được thả lỏng.

“Thoải mái quá, không ngờ được anh tặng món này đấy!”

Hướng Trường Không ngại ngùng: “Là chủ cửa tiệm chọn giúp anh!”

Hướng Noãn nhìn logo trên túi quen quen: “Ồ … cửa hàng này hình như em thấy ở đâu rồi, để em nhớ …”

Ba giây sau, Hướng Noãn đột nhiên lấy điện thoại di động, mở weibo: “Tiệm bánh ngọt em đang theo dõi đã từng đề cử sản phẩm của cửa hàng cô ấy … Là đây nè!”

Cô bé đưa điện thoại ra trước mặt anh trai, vừa nhìn anh đã biết chính là logo của cửa hàng Từ Luyến.

“Sản phẩm ở cửa hàng chị ấy siêu đẹp nhưng giá cả không hề rẻ …” Hướng Noãn lên tiếng, giả vờ nũng nịu, “Lại để anh hai tiêu tiền rồi!”

Hướng Trường Không xoa xoa đầu cô bé: “Em thích là tốt. Anh không phiền em làm bài nữa!” Trước khi rời đi anh bổ sung thêm: “Đúng rồi, phương trình kia em đã giải sai từ bước thứ ba rồi.”

Hướng Noãn: “…”
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Messages
149,744
Reaction score
5,478
Points
14,914
CHƯƠNG 9
Chỉ vì câu nói kia của Hướng Trường Không, anh lập tức bị bắt lại giảng cho Hướng Noãn bài tập toán nguyên cả buổi trưa.

Những dãy hàm số đối với Hướng Noãn như một mớ bong bong thì với Hướng Trường Không chỉ như phép cộng trừ của học sinh tiểu học.

Từ nhỏ Hướng Noãn đã biết anh trai mình rất thông mình, làm gì cũng đạt được thứ hạng cao nhất, thỉnh thoảng còn mang về cúp vô địch và giấy khen. Hướng Trường Không là niềm tự hào của Hướng Noãn. Hàng xóm hay họ hàng thường hay so sánh cô bé với anh trai mình, nhưng Hướng Noãn chẳng thèm để ý.

Cô bé cho rằng trong gia đình mình đã được phân công rất rõ ràng: Hướng Trường Không phụ trách thông minh, còn cô phụ trách đáng yêu.

Mãi cho đến khi biến cố lớn xảy ra.

Hướng Noãn nhìn anh trai mình đến mức thất thần, Hướng Trường Không lấy bút gõ nhẹ đầu em gái, hỏi: “Không hiểu à? Để anh giải thích lại lần nữa.”

Hướng Noãn nhìn lại những dòng phân tích của Hướng Trường Không trên tờ giấy nháp, cô bé nhỏ giọng: “Anh hai …. Anh thật sự không tiếp tục đào tạo chuyên sâu sao?”

Hướng Trường Không đang giải phương trình bỗng khựng lại, ngòi bút để lại một chấm tròn đen ướt nhòe. Anh ngẩng đầu nhìn Hướng Noãn, cười cười: “Người phải tiếp tục đào tạo chuyên sâu là em, anh không cần đào tạo vì đã quá thông minh rồi.”

“Nhưng mà ….”

“Anh đi chuẩn bị bữa tối, phần còn lại em tự nghĩ tiếp đi!” Hướng Trường Không đặt bút xuống, rời khỏi phòng Hướng Noãn.

Hướng Noãn nhìn lời giải anh trai viết trên giấy một cách mạch lạch, ngay cả người cứ nhìn thấy phương trình là hoa mắt như cô bé đọc qua cũng có thể hiểu. Đang ngây ngốc thì điện thoại Hướng Noãn rung nhẹ.

Cô bé mở máy đọc tin nhắn.

Trầm Lân: Nhắc cậu sinh nhật sắp đến rồi, tớ sẽ tặng cậu một chiếc bánh sinh nhật, chúc cậu sinh nhật vui vẻ.

Tim Hướng Noãn đập thình thịch, Trầm Lân là lớp phó học tập, thành tích rất tốt, kỳ thi nào cũng đứng đầu. Cậu ta rất trắng, mái tóc cắt ngắn, đeo một cặp kiếng cận, dáng vẻ thư sinh.

Hướng Noãn khá thích Trầm Lân, nhưng chưa từng dám biểu lộ. Không ngờ lần này cậu ta còn nhớ đến sinh nhật của mình.

Hướng Noãn: Cám ơn! *Khuôn mặt đáng yêu*

Trầm Lân: Khi nào nhận được bánh sinh nhật rồi nói, phải đúng ngày mới nhận được.

Hướng Noãn:…

--- Chắc chắn là bánh online rồi!!!

Cô bé thầm nghĩ, không nên có yêu cầu quá cao với lớp phó. Hơn nữa bọn họ chỉ là quan hệ bạn bè bình thường, nhận bánh kiểu này là tốt lắm rồi, Hướng Noãn thản nhiên nhận ‘chiếc bánh sinh nhật’ này.

Hướng Noãn: Ừm ừm.

Trầm Lân không hồi âm, Hướng Noãn nhìn chằm chằm đoạn chat một lúc rồi tiếp tục làm toán.

Sinh nhật của Hướng Noãn là vào ngày kia.

Đúng ngày, Hướng Noãn nhận được rất nhiều lời chúc mừng từ bạn bè trong lớp, lẫn bạn bè weibo. Đến phiên Trầm Lân, cô bé không biết cậu ta chọn ‘loại bánh’ nào cho mình.

‘Chiếc bánh’ rất đặc biệt, bên ngoài là dòng chữ đỏ --- ‘Ba năm dùi mài, đến ngày hái trái’

Cô bé biết, Trầm Lân không phải chúc cô bé sinh nhật vui vẻ, mà chúc cô bé học tập tiến bộ.

--- Được thôi, hợp với người mọt sách như cậu ta.

Hướng Noãn nhắn tin cảm ơn Trầm Lân. Chợt nhớ tới người anh trai xuất sắc của mình, đến tận bây giờ anh vẫn độc thân. Thật sốt ruột.

Khi ra canteen, cô nhận được tin nhắn hồi đáp của Trầm Lân, bất ngờ là còn nhận được bao lì xì sáu đồng sáu, bên trên là dòng chữ: Chúc thi đậu đại học!

Rất có ý nghĩa.

Hướng Noãn vừa ăn màn thầu vừa xem đi xem lại ‘phong bao lì xì’, bất giác bật cười. Xem ra lớp phó mọt sách vẫn còn cứu được thì cô bé vẫn có thể nuôi hi vọng anh trai mình tìm được bạn gái.

Thật ra Hướng Trường Không được nhiều người thích hơn Hướng Noãn nghĩ, không chỉ ở trong trường học có vô số nữ sinh thầm thương trộm nhớ, mà ngay cả bây giờ làm giao nhận mấy cô bên phòng hành chánh cũng thầm mến anh.

Dĩ nhiên Hướng Trường Không không hề biết chuyện này.

Gần trưa, các đơn đặt hàng không ngừng ồ ạt đến, Hướng Trường Không sau khi vạch sẵn sơ đồ, trước tiên sẽ đi đến công ty tài chính gần đó. Đến được địa chỉ giao hàng, Hướng Trường Không cầm túi thức ăn trong tay, giọng ngại ngùng khẽ vang lên: “Xin phiền một chút, ở đây có quý khách nào tên Tiểu Tiên Nữ không ạ.”

Tất cả nhân viên trong phòng bật cười, cô gái tên Tiểu Tiên Nữ ngượng chín mặt, e dè lên tiếng: “Là tôi, nhờ anh cầm vào đây giúp tôi.”

Mấy đồng nghiệp bắt đầu trêu ghẹo cô ta, Hướng Trường Không không quan tâm mấy chuyện này, cầm túi thức ăn trao cho khách: “Chúc cô ngon miệng!”

“Cám ơn!” Tiểu Tiên Nữ nhẹ giọng.

Hướng Trường Không đang định rời đi, cánh tay của anh đột ngột bị kéo lại. Anh quay đầu nhìn ra sau, bất chợt ngẩn ngơ.

Là Triệu Địch, bạn đại học của anh.

Triệu Địch trợn tròn mắt, nhìn Hướng Trường Không đầy kinh ngạc, dường như không tin vào mắt mình: “Hướng Trường Không …. Đúng là cậu rồi! Tôi còn tưởng mình nhận nhầm người cơ!”

Anh ta nói rất lớn, vẻ đắc ý lộ rõ trên gương mặt, lại như vô cùng nhớ người bạn học đã lâu không gặp này.

Sắc mặt Hướng Trường Không khẽ biến, vô thức lảng tránh ánh mắt của Triệu Địch.

“Sao làm nghề giao nhận?” Triệu Địch quyết không buông, nét mặt hớn hở: “Để tôi giới thiệu cho mọi người, đây là sinh viên xuất sắc nhất trường đại học A của tôi, là viên ngọc quý trong ngành thiết kế máy bay, là tương lai của ngành hàng không! Mà … hiện tại, tại sao lại là nhân viên giao thức ăn? Muốn trải nghiệm cuộc sống à?”

Phòng làm việc trở nên yên tĩnh lạ lùng, ánh mắt mọi người vô tình hay cố ý đều đổ dồn về Hướng Trường Không. Hướng Trường Không mím mím môi, thoát khỏi cánh tay của Triệu Dịch, nhanh chóng rời đi.

Bầu không khí nhất thời vẫn chưa khôi phục lại, cô gái tên Tiểu Tiên Nữ cầm đôi đũa, nghiêng đầu nhìn Triệu Địch: “Triệu Địch, có thấy mình quá đáng không?”

Triệu Địch không để ý, còn cầm điện thoại hướng về phía Hướng Trường Không, chụp một tấm.

Hướng Trường Không đi thẳng ra đến thang máy mới phát hiện Trình Bằng đang đứng ở đó, trên tay anh ta cầm theo túi thức ăn, đôi mắt trợn tròn nhìn anh vừa ngạc nhiên lại vừa nể phục. Hướng Trường Không lách qua người anh ta, đi ra ngoài.

Trình Bằng hồi thần, nhanh chóng mở miệng: “Tôi mới là người giao thức ăn cho Tiểu Tiên Nữ!”

Một cô gái đứng dậy, tiếp nhận phần ăn trên tay anh ta.

Trình Bằng đuổi theo Hướng Trường Không, anh ta cũng lao kịp đến chặn cửa khi cửa thang sắp đóng.

Hướng Trường Không liếc nhìn cánh cửa lại mở ra, rồi cụp mắt nhìn sang hước khác. Trình Bằng bước vào thang máy, lên tiếng: “Vừa rồi gã kia nói gì tớ nghe hết cả rồi, cậu học thiết kế máy bay à?”

Tuy rằng anh ta sớm nhận ra Hướng Trường Không không phải người bình thường, nhưng không ngờ đến anh lại ‘phi thường’ đến thế.

Hướng Trường Không không trả lời, Trình Bằng sốt ruột: “Vậy cậu ở đây giao thức ăn làm gì chứ? Sự nghiệp hàng không Trung Quốc đang cần cậu đó!”

Hướng Trường Không vẫn không lên tiếng, Trình Bằng nhìn ra tâm trạng anh không vui, an ủi: “Cậu đừng thèm để ý đến gã đó. Những lời gã nói ra nghe nồng nặc mùi giấm chua*, nhìn sơ cũng biết gã đố kị với cậu! Khẳng định thành tích của gã tệ hơn cậu, chắc thuộc dạng mãi đứng thứ hai chưa bao giờ được đứng nhất phải không?”

*giấm chua: ghen tị.

Anh ta vừa dứt lời, cửa thang máy cũng mở ra, Hướng Trường Không không quay đầu, đi thẳng ra ngoài, Trình Bằng dí theo sau: “Cậu đang ỉ chân dài bắt nạt người chân ngắn à?”

Anh ta trơ mắt nhìn Hướng Trường Không sải bước về chiếc xe điện của mình, lái xe rời đi. Anh ta đứng tại chỗ thở dài, lấy điện thoại di động gọi cho vợ: “Mình à, lần trước anh bảo em tìm giúp người anh em một cô bạn gái, bây giờ cho qua đi nhé!”

Vợ Trình Bằng vẫn chưa hiểu đầu cua tai nheo: “Sao rồi, anh ấy có bạn gái rồi à?”

“Không, anh đang cân nhắc, nhưng khả năng những người bạn kia của em đều không xứng với cậu ấy!”

Đầu dây bên kia hét lên: “Này này … bọn em còn không ghét bỏ dân giao nhận bọn anh, mà các anh … Ngon dám chê bai bọn em à?”

“Gì mà giao thức ăn chứ?” Trình Bằng nhìn theo phương hướng của Hướng Trường Không, “Tương lai người ta là ở trên trời kìa!”

Chạy xe điện một lát, gió mát cũng thổi bay được tâm trạng phiền não của Hướng Trường Không, tâm trạng anh dần bình tĩnh lại. Anh cảm giác cứ mỗi lần anh gặp chuyện không vui, anh đều gặp được Trình Bằng, lần trước cũng vậy, lần này cũng vậy.

Anh thở dài, dừng xe trước cửa quán ăn Ngọa Long, vào trong lấy thức ăn.

--- Cô Từ Luyến, một phần đùi gà đặc biệt.

Nhìn hàng chữ này, Hướng Trường Không vô thức mỉm cười. Ngày nào cũng ăn cơm đùi gà, không chán thì cũng đâu đủ dinh dưỡng.

Cô Từ Luyến gọi cơm đùi gà vẫn đang bận bù đầu. Sau lần đầu tiên hợp tác với ‘Đường Tâm Mật Ý’, hai cửa hàng thỉnh thoảng cùng nhau kết hợp làm quảng cáo, hiệu quả khá tốt. Lần này, bà chủ thứ hai của Đường Tâm Mật Ý lại đến tìm Từ Luyến hợp tác.

Bà chủ Phó: Bà chủ Từ có rảnh không? Bên tôi đang chạy chương trình, tính là khách nào mua từ năm mươi đồng sản phẩm bánh ngọt bên tôi thì sẽ được tặng một thẻ ưu đãi của bên MONSTER, chị thấy được không?

Hình thức này lần trước bọn họ đã từng hợp tác, cả hai cửa hàng đều tăng doanh thu, nên Từ Luyến thoải mái đồng ý: Được chứ! Tuy nhiên tháng này bên tôi vẫn kẹt một đơn hàng, nếu bên chị khách nhiều quá, tôi e rằng làm không kịp.

Bà chủ Phó: Không sao, kế hoạch này của bên tôi tháng sau mới bắt đầu cơ. Vào mùa dâu bên tôi sẽ tung ra vài sản phẩm mới, đẩy mạnh tuyên truyền, thu hút thêm lượng khách.

Từ Luyến: Quá tốt, cuối tháng này bên tôi cũng hoàn tất đơn hàng cho khách, tháng sau không thành vấn đề.

Bà chủ Phó: Ok! Để tôi viết một kế hoạch tỉ mỉ rồi đưa cho chị xem qua nhé!

Từ Luyến: Vâng!

Gõ xong chữ này, Từ Luyến chợt nghe tiếng chuông gió leng keng. Hôm nay Trương Quả Nhi nghỉ, không có ai ở dưới tiếp khách, Từ Luyến bỏ điện thoại xuống bàn, xuống lầu.

Khách hàng là hai cô gái, giống như là khách du lịch đến thành phố A tham quan. Hai người bọn họ rất hứng thú với sản phẩm của Từ Luyến, Từ Luyến cũng kiên nhẫn giới thiệu từng sản phẩm của mình.

Tiếng chuông gió lại vang lên, Từ Luyến nghĩ là người giao thức ăn đến.

Thế nhưng cô đoán sa rồi.

Là bốn tên côn đồ hung hăng …. Vừa bước chân vào đã dọa hai vị khách hàng đứng qua một bên im thin thít.
 

Bình luận facebook

Top Bottom