OnGoing Từ Luyến Trường Không

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,782
Reaction score
5,489
Points
14,914
Ảnh bìa
Tác giả
Bản Lật Tử
Thể loại
Số chương
65 chương + 1 ngoại truyện
Nguồn
https://www.facebook.com/quynhdaoqueeniesk
Lượt đọc
1,469
Văn án:

Gần đây Hướng Trường Không thường giao thức ăn cho Từ Luyến ...
Giao ... giao ... giao một hồi, giao luôn cả bản thân mình.

Máy bay bay qua lúc nào cũng để lại phía sau một vệt trắng dài, là vì ‘nó’ quyến luyến trời mây.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,782
Reaction score
5,489
Points
14,914
CHƯƠNG 1
Đèn đỏ ở giao lộ Hưng Hòa cực kỳ lâu, Hướng Trường Không đợi đến giây thứ chín sáu bất chợt nhìn thấy một chiếc máy bay bay ngang qua bầu trời xa xăm. Trời hôm nay rất đẹp, chiếc máy bay để lại một làn khói thật dài, tựa như đang vẽ tranh trên trời cao thăm thẳm.

Hướng Trường Không nhìn nó từ từ bay qua tầm mắt của mình, mãi cho đến khi đèn chuyển xanh anh mới nổ máy, khởi động chiếc xe điện đi về phía trước. Anh phụ trách giao thức ăn cho mấy nhân viên làm tại các tòa nhà văn phòng gần đó.

Tháng mười, thành phố A đã vào thu, gió thổi mạnh kéo theo tiết trời lành lạnh.

Đến tòa nhà văn phòng, anh đậu xe dưới lầu, lấy thức ăn ra khỏi thùng giữ nhiệt, vừa gọi điện thoại cho khách hàng vừa rảo bước vào trong. Đây là cao ốc văn phòng cao cấp, nam nam nữ nữ ra ra vào vào đều diện những bộ âu phục lịch sự và thời thượng, Hướng Trường Không chờ bọn họ bước hết ra ngoài, anh mới nhấc chân vào trong.

Vì đang trong giờ nghỉ trưa, người lên lầu không nhiều, thang máy đi thẳng đến tầng 23. ‘Đinh’ một tiếng, cửa mở. Hướng Trường Không bước ra, đã quen thuộc nơi này, anh nhanh chóng tìm được địa chỉ công ty, đẩy cánh cửa kính trước mắt.

“Xin chào, cho hỏi ở đây ai là cô Chu ạ?”

“Đây! Đây!” Một cô gái mái tóc cắt ngắn ló ra khỏi bàn làm việc, vẫy vẫy tay với Hướng Trường Không.

“Ơ …. Em gọi gì đó!” Vị nam đồng nghiệp ngồi đối diện kích động đứng bật dậy, gõ lên mặt bàn cô ấy hai lần, hỏi bằng giọng tò mò. Vì đập bàn khá mạnh nên tài liệu của anh ta bị rớt xuống nền đất.

“Là canh dúng!”* Cô ta phấn khích nhảy nhót, chạy ra khỏi bàn, “Cám ơn, cám ơn! Để đây được rồi!”

[[*Canh thập cẩm cay Tứ Xuyên (麻辣烫): Canh thập cẩm cay là một món ăn vặt có gốc từ món ăn của người Hán vùng Trùng Khánh Tứ Xuyên. Đây là món ăn mang đậm hương vị văn hóa ẩm thực trường phái Tứ Xuyên. Canh thập cẩm cay là món hỗn hợp bình dân. Rau củ thịt cá đều được xiên đầy những que trúc, cho hết vào chung một nồi nước nóng, chính là nghĩa đen của “nước sôi lửa bỏng”. Không cần ninh nấu tỉ mỉ, thức ăn được trộn với nhau như vậy, cùng hòa quyện hương vị với nhau, không thể tách rời được.]]

Hướng Trường Không đặt phần thức ăn xuống, nói thêm câu ‘Chúc ngon miệng!’, rồi xoay người rời đi. Tài liệu của nam đồng nghiệp kia rơi ngay phía dưới chân anh, Hướng Trường Không khom lưng tính nhặt lên giúp anh ta. Ai ngờ còn chưa đụng tới đã nghe tiếng anh ta la oai oái: “Đừng đụng, đừng đụng vào! Tôi tự nhặt. Đừng làm dơ đồ của tôi.”

Động tác của Hướng Trường Không khựng lại, không nói gì, bước qua tập tài liệu của anh ta đi thẳng ra ngoài. Trước khi đẩy cửa, anh nhìn lại bàn tay của mình, chà chà lên đồng phục hai ba lần mới dám đẩy cửa ra.

Ra tới thang máy, cửa thang vừa khít bật mở, có một anh chàng giao thức ăn vội vã bước ra. Bắt gặp Hướng Trường Không, anh ta tiện miệng chào hỏi một chút.

Hướng Trường Không và anh ta không cùng một cửa tiệm nhưng giao cùng tòa nhà nên thỉnh thoảng hay gặp nhau. Hướng Trường Không chỉ gật đầu, rồi bước nhanh vào thang máy.

“…” Anh chàng giao cơm đứng ngớ người một lát, huýt sáo: “Sao người anh em hôm nay bỗng dưng lạnh nhạt với tôi vậy!”

Dứt lời, anh ta tiếp tục công việc của mình.

Hướng Trường Không im lặng nhìn con số trên bảng điện tử giảm dần, anh mở điện thoại xem đơn hàng kế tiếp.

Tiếp theo anh phải đến công viên Ánh Sao giao thức ăn cho khách hàng tên Từ Luyến. Gần đây anh thường nhận được điện thoại đặt hàng từ vị khách này, hơn nữa ba ngày liên tiếp đều đặt món đùi gà chiên giòn, món ăn ngon nhất của tiệm.

Một lần nữa tiến đến chiếc xe điện, Hướng Trường Không chạy về công viên Ánh sao.

Mười năm trước, công viên Ánh sao chỉ là một khoảng đất trống, mấy năm gần đây được nhà nước rót tiền đầu tư mở công viên, phát triển một cách thần tốc. Bây giờ không những là công viên lớn nhất thành phố A mà còn xây dựng thêm trung tâm triển lãm cùng hệ thống các cửa hàng đa dạng, đặc sắc, nghiễm nhiên trở thành khu vui chơi mới của thành phố, thu hút hàng ngàn du khách và các nhiếp ảnh gia. Nghe nói năm nay lại sắp sửa xây thêm ‘Nông trường Ánh Sao’ với mô hình cho người thành phố thuê đất, trải nghiệm trồng rau nhà kính.

Vị khách hàng Từ Luyến cũng có cửa hàng nho nhỏ trong khu công viên này.

Khi lần đầu tiên đến giao cơm ở đây Hướng Trường Không vẫn phải mò mẫm bản đồ, hai ba lần sau anh đã thuộc nằm lòng tất cả vị trí trong công viên.

Đậu xe đạp điện ở bên ngoài, lấy phần thức ăn của Từ Luyến, anh đi vào trong cửa hàng. Ngày hôm nay không có nhân viên ở lầu trệt, hèn gì cô chỉ đặt một phần ăn.

“Xin chào!” Anh đưa tay đẩy nhẹ cánh cửa, chuông gió treo bên trên phát sinh những tiếng leng keng.

Từ Luyến đang đun sáp trên lầu, nghe tiếng động cô liếc mắt nhìn xuống. Khu vực làm việc của cô ở tầng một, phía đối diện có một tấm kính nhìn thẳng xuống cửa chính bên dưới. Một anh chàng giao thức ăn trong trang phục cam đứng đó, trên tay cầm túi thức ăn cô đã đặt.

“Xin chờ một chút!” Từ Luyến tắt bếp, rửa tay, đi xuống lầu.

Tiếng giày cao gót lanh lảnh vang lên, càng ngày càng tiến gần đến Hướng Trường Không.

Hai ngày trước anh thấy cô mặc bộ vest đen, vừa đẹp vừa đậm nét nữ cường nhân. Thế nhưng hôm nay cô lại diện một chiếc áo gió dài màu đen, có đai lưng khá lớn phía sau, dưới chân đi đôi giày cao gót đen, mái tóc đen mượt cột cao ở sau gáy.

Hôm nay trông cô không còn khí chất của nữ cường nhân, mà chỉ như một nhân viên bình thường.

“Cám ơn!” Từ Luyến đã đi đến trước mặt Hướng Trường Không từ bao giờ, nhận túi thức ăn trên tay anh.

Hướng Trường Không chỉ cảm giác tay mình nhẹ đi, anh vô thức nói câu ‘Xin đừng khách sáo!’ rồi ra khỏi cửa hàng.

Ngồi yên vị trên xe điện, anh bất giác quay đầu ra đằng sau nhìn Từ Luyến một chút, cô cầm túi thức ăn trên tay, đi vào phòng nghỉ ở tầng trệt.

Gương mặt của cô rất đẹp, mặt trái xoan, không để tóc mái, lộ ra vầng trán trơn bóng. Lông mày của cô không mảnh mà hơi dày, son môi màu đỏ thẫm.

Hình như cô rất thích mặc những trang phục tối màu, giống hệt như tên cửa hàng bán nến hương của cô vậy - ‘MONSTER’ (Quái vật)

Hướng Trường Không xoay đầu lại, tiếp tục đến điểm giao hàng kế tiếp.

Từ Luyến ăn thật nhanh, mười phút sau đã hoàn tất bữa trưa. Cuối tháng này có một công ty bất động sản khai trương chi nhánh mới, họ đặt cô hơn hai trăm hộp nến hương để dành tặng cho khách hàng VIP.

Công ty này thành lập từ rất lâu rồi, nguồn lực tài chính dồi dào, kí với cô đơn hàng hơn trăm ngàn bộ quà tặng. Những thứ này từ trước đến nay đều do một tay Từ Luyến đảm nhận, không thuê nhân công vì cô cảm thấy phiền phức; hơn nữa, cô cũng không tin vào tay nghề của những người thợ kia …. Tuy nhiên một mình đảm đương thì gặp nhiều khó khăn.

Cô mở cửa hàng này được hai năm, nói chung kinh doanh chỉ ở mức tạm ổn, dù sao nến hương vẫn chưa được nhiều người dùng đến. Mãi cho đến khi cô cùng cửa hàng bánh ngọt ‘Đường Tâm Mật Ý’ sát bên cạnh hợp tác thì việc kinh doanh khá hơn rất nhiều.

Lễ Giáng Sinh năm ngoái, chủ cửa hàng bánh ngọt tìm tới, nhờ cô làm giúp vòng Giáng sinh và nến trang trí. Thành phẩm làm ra khiến ông ta hết sức hài lòng, ông ta chụp hình khoe lên mạng.

Weibo của ‘Đường Tâm Mật Ý’ có hơn một triệu người theo dõi, bọn họ vừa đăng lên, Từ Luyến cũng được thơm lây. Không chỉ khách hàng đến với cửa hàng cô ngày một nhiều mà còn có thêm nhiều công ty đến đặt hàng. Nửa cuối năm, một mình cô thật sự lo không xuể nên buộc thuê thêm một người đến giúp cô trông coi cửa hàng và thu ngân.

Nghỉ ngơi một chút, Từ Luyến lại lên lầu tiếp tục công việc. Khi bắt tay vào việc thời gian trôi qua thật nhanh, chờ đến khi khi chuông báo thức vang lên cả nửa phút cô mới tỉnh trí. Cô thở hắt ra một hơi, đây là báo thức cô cài hẹn đặt thức ăn bên ngoài.

Chiếc đồng hồ này cô mới mua. Nhiều việc quá, chỉ cần nhân viên không có mặt, cô nhất định sẽ bỏ bữa, không còn cách nào khác cô phải đặt đồng hồ nhắc mình ăn uống.

Ứng dụng đặt thức ăn tối bên ngoài khá đa dạng, nhưng quán ăn thật sự ngon chẳng có mấy tiệm, Từ Luyến chẳng cần suy nghĩ gì nhiều gọi một phần cơm đùi gà.

Cùng lúc này cũng là ‘giờ cao điểm’ của Hướng Trường Không, trước khi anh xuất phát, anh gọi một cuộc điện thoại về nhà.

Chuông reo khá lâu mới có người bắt máy, sau khi nhận điện thoại đầu dây bên kia không lên tiếng. Hình như chuyện này với Hướng Trường Không chẳng có gì ngạc nhiên, anh nói luôn: “Mẹ nhớ ăn tối. Con để thức ăn trong tủ lạnh, mẹ nhớ hâm lại nhé!”

Đầu dây vẫn chẳng nói lời nào, chỉ có tiếng hít thở đều đều cho biết bên kia vẫn đang nghe máy.

Hướng Trường Không tiếp lời: “Chén dĩa cứ để con về dọn, tầm mười giờ là con về thôi, mẹ ngủ sớm đi!”

Lần này anh dừng lại một lúc, bên kia vẫn một khoảng im lặng. Anh chợt thở dài, nói tạm biệt rồi cúp điện thoại.

Tiếng bíp bíp báo đầu dây bên kia đã ngắt máy, Ông Thục Lệ vẫn đặt ống nghe bên tai một lúc mới đặt xuống, bà đi về hướng tủ lạnh lấy món ăn mà Hướng Trường Không đã nói, bỏ vào lò vi sóng, bất chợt có tiếng người gõ cửa.

Nơi họ ở là một căn hộ cũ, nhà bếp sát cửa chính. Ông Thục Lệ bước ra khỏi bếp, nhìn về phía cửa. Người bên ngoài vẫn chưa đi. Tiếng gõ cửa vang lên liên hồi, bà vẫn đứng yên đó một lúc rồi mới chầm chậm ra mở.

Cánh cửa không mở toang, chỉ hé một chút, còn có dây xích chặn lại, cái này do Hướng Trường Không lắp đặt cho mẹ.

Người đứng ở ngoài trông thấy bà chợt sững người một lát, rồi nở nụ cười: “Chào bác Hướng, cháu là Tiểu Lưu, ở nhà đối diện, bác còn nhớ cháu không?”

Ông Thục Lệ không trả lời, sắc mặt thản nhiên nhìn đối phương. Vẻ mặt của bà khiến Tiểu Lưu hơi sợ. Hướng Trường Không chuyển về đây ở hai năm rồi, cô ta thường gặp hai anh em nhà họ Hướng, chỉ có người mẹ là rất ít khi lộ diện, nghe nói là có bệnh.

“Cháu vừa xuống lấy chuyển phát nhanh, nhìn thấy hộp thư nhà bác có thư nên tiện mang lên cho anh ấy!” Tiểu Lưu lên tiếng, đưa bức thư về phía trước, “Dạ, đây ạ! Cháu không làm phiền bác nữa, chào bác!”

Sau khi đưa thư cho Ông Thục Lệ, cô ta xoay người, về nhà mình. Ông Thục Lệ đóng cửa, cúi đầu nhìn lá thư trong tay mình.

Người nhận: Hướng Trường Không, người gửi: ‘Viện Nghiên Cứu Phi Cơ Nhất Phi - Thành Phố A’.

Ông Thục Lệ nhìn chằm chằm dòng chữ này một lúc lâu, sau đó xé nó làm đôi rồi ném vào thùng rác.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,782
Reaction score
5,489
Points
14,914
CHƯƠNG 2
Mười giờ hai mươi, Hướng Trường Không về đến nhà, rón rén mở cửa. Trong nhà rất yên tĩnh, mẹ anh đã đi ngủ. Anh đóng cửa, không mở đèn, cài lại dây xích khóa mà bà Ông Thục Lệ mở ra trước khi về phòng.

Trên chiếc bàn vuông phòng khách có mấy cái chén, Hướng Trường Không chồng lên, đem vào bếp rửa. Dọn dẹp xong xuôi anh cột túi rác, sáng sớm ngày mai tiện xuống nhà anh đem vứt rác luôn.

Vừa cúi người xuống, Hướng Trường Không khựng lại. Trong thùng rác có một lá thư bị xé làm đôi, màu sắc và hình thức lá thư anh cực kỳ quen thuộc. Anh khẽ nhếch miệng, lấy phong thư ra khỏi thùng rác.

Quả nhiên là thư của Viện nghiên cứu Nhất Phi.

Phần người gửi được in sẵn, phần người nhận là chữ viết tay, ba chữ Hướng Trường Không được viết rất mạnh mẽ. Khóe miệng anh mím chặt, anh đứng chôn chân tại chỗ, một lúc lâu sau mới tắt đèn nhà bếp, cầm thư về phòng mình.

Mở chiếc đèn bàn, Hướng Trường Không lấy thư ra, ghép lại.

Trường Không,

Viện Nghiên Cứu Nhất Phi bắt đầu tuyển sinh, có hai tiêu chuẩn cho đợt này. Bác không biết cháu có quan tâm không nhưng vẫn gửi cháu thư tuyển sinh đã đóng dấu.

Bác biết cháu khó xử, cũng hiểu được lập trường của cháu. Thế nhưng, cháu còn trẻ, sự nhiệt tình và tài hoa không hề thua kém ba mình. Bác luôn cho rằng cháu không nên từ bỏ dễ dàng như vậy.

Bác có đính kèm một lá thư đề cử trong phiếu tuyển sinh, hi vọng vào năm tới có thể được gặp cháu tại Viện.

Bác Hầu.

Nội dung lá thư của bác Hầu rất ngắn, nhưng Hướng Trường Không đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần. Anh tìm đọc thể lệ chiêu sinh, cùng thời gian báo danh mà bác Hầu đã gửi.

Ngày 21 tháng 10 đến ngày 31 tháng 10.

Con ngươi Hướng Trường Không chợt lóe sáng, là những đốm lửa đã chìm trong góc tối từ rất lâu rồi … nhưng rồi đốm lửa ấy cũng tắt dần.

Anh gấp thư vào, mở ngăn kéo, cất vào chỗ sâu nhất.

Ngày hôm sau, Hướng Trường Không làm việc ca ngày, sau mười giờ bắt đầu nhận đơn. Tám giờ rưỡi anh đã làm xong bữa sáng, gõ cửa phòng bà Ông Thục Lệ: “Mẹ, dậy ăn sáng!”

Bà Ông Thục Lệ trong phòng không đáp lời, nhưng chỉ một phút sau cửa mở. Bà đi ra phòng vệ sinh rửa mặt, rồi ngồi xuống đối diện Hướng Trường Không. Trên bàn bày sẵn một đĩa màn thầu, Hướng Trường Không múc cho mẹ chén cháo, không quên nhắc mẹ cháo còn nóng.

Bà Ông Thục Lệ nâng chén, miệng nhỏ nhỏ mím lại, ánh mắt lơ đãng đảo qua thùng rác ở gần đó, túi rác thay mới, rác cũ đã được Hướng Trường Không dọn sạch sẽ. Bà thu hồi tầm mắt, bỏ chén cháo xuống, cầm một chiếc màn thầu lên. Trên bàn ăn rất yên tĩnh, hai người không ai nói với ai lời nào, chỉ có tiếng lách cách phát ra từ chén đũa, và tiếng nhai nuốt thức ăn.

Dùng xong bữa sáng, Hướng Trường Không đưa thuốc cho mẹ, đợi bà uống xong mới vào bếp rửa chén.

Đến văn phòng, Hướng Trường Không quẹt thẻ, vào phòng thay đồ. Trong phòng có hai đồng nghiệp đã có mặt từ sớm, đang ngồi tán gẫu, Hướng Trường Không đi về phía bọn họ, “Chào anh Vương, anh Ngô.”

“Chào Tiểu Hướng. Hôm nay chú cũng đến sớm vậy!” Anh Vương là một người đàn ông trung niên, dáng người mập mạp, nhìn rất phúc hậu. Anh ta nhìn Hướng Trường Không cười cười, “Vừa rồi mới nhắc chú với anh Ngô!”

Hướng Trường Không khẽ nở nụ cười, mở tủ cá nhân: “Nói gì về em vậy?”

“Xếp hạng! Chú lại đứng đầu về số lượng giao thức ăn và lời khen tặng, chú có thấy càng ngày Tiểu Trương càng không vừa mắt với chú không?”

Trước khi Hướng Trường Không vào làm, Tiểu Trương luôn giữ kỷ lục đầu bảng.

Hướng Trường Không mỉm cười: “Các anh nghĩ quá rồi, mọi người đều là làm việc cả thôi!”

Anh Vương nhắc: “Làm việc cũng đừng liều mạng quá, đặc biệt là những người giao nhận như chúng ta, ngày nào cũng phải chạy ngược xuôi ngoài đường. Phải chú ý an toàn.”

“Em biết rồi, cảm ơn anh Vương đã nhắc nhở!”

“Cơ mà, anh hơi ngạc nhiên về chú đấy. Mới đến làm có hai tháng mà lên tay nhanh quá?!!! Mấy tân binh phải mất ít nhất một tháng mới thông thuộc địa hình, tháng đầu tiên chẳng nhận được bao nhiêu đơn hàng đâu. Chú chỉ có mấy ngày đầu là ít đơn thôi.”

Nghe nói thế, anh Ngô cũng sáp tới: “Anh đừng nói chứ, hôm trước em nhìn bản đồ nhiệm vụ giao nhận của em nó …. Trời ạ, lít nha lít nhít, phức tạp hơn cả đường tàu điện ngầm ấy. Gặp phải mấy anh lính mới thì chỉ ôm xe mà khóc.”

Hướng Trường Không lấy áo khoác ra, rồi đóng tủ cá nhân lại: “Từ bé trí nhớ của em đã cực tốt. Chạy hai ba lần có thể nhớ rõ mồn một. Còn bản đồ, lúc ít đơn em còn tham khảo một chút, chứ lúc nhận nhiều em cũng chẳng coi qua.”

Anh Ngô chớp mắt đầy tò mò: “Chú đều nhớ kỹ?”

“Vâng, em tính toán khoảng cách và thời gian trong đầu, vạch ra con đường ngắn nhất, sẽ đạt được hiệu suất cao nhất.”

Hai người bọn họ nhìn nhau thở dài: “Không hổ là sinh viên đại học, đầu óc linh hoạt hơn chúng ta nhiều. Giờ mấy tụi thanh niên hay gọi là gì nhỉ ….'Nam Thần Siêu Cấp'?”

Anh Vương phì một tiếng: “Thôi đi, chẳng phải sinh viên đại học nào cũng thông minh đâu. Cháu tôi đây cũng là sinh viên nè …. Mà tôi thấy nó ngu y chang tôi.”

Hướng Trường Không mặc áo khoác vào, cười cười: “Chào anh Vương, anh Ngô, em đi trước đây!”

“Ừm. Hôm nay gió lớn nhớ đeo khẩu trang.”

“Dạ vâng!”

Lúc Hướng Trường Không đến văn phòng thì Từ Luyến cũng bắt đầu xuất phát. Cửa tiệm của cô mở cửa mười giờ sáng mỗi ngày, sau khi thức giấc cô dành nửa tiếng chạy bộ quanh tiểu khu. Cô ở cách công viên Ánh Sao không xa, nếu không kẹt xe thì tầm hai mươi phút là đến.

Ngày hôm nay cô nhân viên cô thuê cũng đến đúng giờ, thấy cô lái xe tới, cô ấy vẫy vẫy tay chào hỏi.

Đậu xe xong xuôi, cô vừa mở cửa tiệm vừa đáp lại lời chào.

“Boss, hôm qua cửa hàng đông không?”

“Tàm tạm.”

“Vậy hôm qua chị ăn gì? Không phải ăn cơm đùi gà nữa chứ?” Trương Quả Nhi nói đến đây thì cố tình lấy tay huých nhẹ vào cánh tay của Từ Luyến: “Nói thật đi có phải chị nhìn thấy soái ca giao nhận nên ngày nào cũng gọi cơm đùi gà đúng không?”

Từ Luyến dừng động tác, quay sang nhìn cô ta: “Sao? Mỗi lần đưa cơm cho chị đều cùng là một người ư?”

“…”

Được thôi, coi như cô ấy chưa hỏi gì?

“Bọn họ mặc quần áo i chang nhau, còn đội mũ, làm sao chị nhận ra được!” Từ Luyến không quan tâm lắm.

Trương Quả Nhi không dám đáp bừa: “Vì anh giao nhận ấy trắng hơn với mấy người khác. Thật lòng em chỉ muốn hỏi anh ấy dùng kem chống nắng loại gì đấy!”

“Ồ!”

“Hơn nữa, anh ấy cũng cực đẹp trai. Chị không thấy ánh mắt của anh ấy rất u buồn sao …. Phảng phất chất chứa nhiều tâm sự lắm.”

“Chị không chú ý!” Từ Luyến đánh giá cô gái trước mặt mình, “Em đang coi trọng người đàn ông ấy sao?”

“Hì hì!” Trương Quả Nhi cười hề hề, lấy ra một quyển sổ màu đen, huơ huơ trước mặt Từ Luyến, “Không dám giấu boss, em đã cho anh ấy vào số thứ tự thứ ‘0123’ trong danh sách mục tiêu quan sát’ của em.”

Từ Luyến nhìn lướt qua quyển sổ ghi chép của Trương Quả Nhi, dòng chữ nhỏ ‘Một ngàn biểu cảm’ đặc biệt nắn nót. Cô không có ý kiến, đi thẳng lên lầu.

Trương Quả Nhi ngại ngùng thu tay về, ngay số thứ tự 0121 cô ta viết một dòng: Ngày hôm nay boss cực kỳ lạnh lùng.

Rồi vẽ thêm icon cau có.

Trương Quả Nhi là sinh viên năm tư của Viện Hí Kịch Trung Ương. Cô ta ấp ủ một giấc mơ rất lớn đó chính là thu thập tư liệu sống về biểu cảm của một ngàn người khác nhau, bao gồm tình cách, đặc điểm. Tất cả đều được ghi chú tỉ mỉ.

Từ Luyến cũng là một trong những mục tiêu quan sát của cô ấy.

Về điểm này, Trương Quả Nhi cũng đã trình bày rõ với Từ Luyến khi phỏng vấn, Từ Luyến cũng không có ý kiến.

Mười giờ mới mở cửa nên giờ nghỉ trưa đến rất nhanh, Trương Quả Nhi chạy lên lầu hỏi Từ Luyến muốn ăn món gì.

Từ Luyến vẫn đang nấu sáp, cô ngẩng đầu nhìn Trương Quả Nhi, hỏi: “Trưa nay em ăn gì?”

“Em muốn ăn canh dúng.” Ngữ điệu Trương Quả Nhi tươi vui, “Vậy chị em mình gọi cùng một món nhé, có thể thêm chút thức ăn.”

“Ừm, được!”

“Vậy chị xem muốn ăn loại nào.” Trương Quả Nhi cầm điện thoại, mở ứng dụng. Sau khi chọn xong, Trương Quả Nhi chạy xuống lầu, bắt đầu đợi soái ca giao cơm. Từ Luyến tiếp tục công việc. Sáp vừa nấu lại bị khô lại, coi như công cốc rồi.

Cô hoàn tất hai khuôn sáp, rồi xuống lầu rửa tay, vừa hay nhân viên giao đồ ăn cũng tới. Lần này Từ Luyến cố tình nhìn tướng mạo của người này ….

--- Đâu có trắng đâu ta!

“Không phải anh ấy rồi!” Sau khi nhân viên giao nhận rời đi, Trương Quả Nhi vừa mở hộp thức ăn vừa nói: “Vừa rồi là người khác. Lần sau nếu soái ca với cặp mắt u buồn đến, em sẽ gọi boss.”

“… Tôi cũng đâu muốn biết đâu!”

Trương Quả Nhi chớp chớp mắt, “Vừa rồi chị nhìn lén người ta, em thấy hết cả rồi.”

Từ Luyến cầm đũa, quyết định không nói chuyện với cô ấy nữa.

Điện thoại di động trên bàn rung nhẹ, Từ Luyến cắn đũa trong miệng, cầm điện thoại lên nhìn.

Lớp trưởng cấp ba: Từ Luyến, mọi người đang bàn nhau họp lớp, cậu tham gia không?

Từ Luyến ngẫm nghĩ một chút rồi nhắn ba chữ: Không hứng thú.

Sau khi gửi đi, cô gửi thêm một tin: Tớ không có thời gian.

Lớp trưởng cấp ba: Công việc cậu bận lắm sao? Nhưng mà bây giờ vẫn chưa xác định chính xác thời gian. Nếu quyết định xong tớ thông báo lại cho cậu, đến lúc đó cậu xem có thể sắp xếp đi được không nha. Lâu lắm rồi mọi người không gặp nhau.

Từ Luyến: Đến lúc đó rồi nói.

Lớp trưởng cấp ba: À… Đúng rồi! Sao cậu không còn ở trong group bạn cấp ba vậy?

Từ Luyến: Vậy à? Chắc tớ lỡ tay thoát ra.

Lớp trưởng cấp ba: Chờ tớ một chút, tớ thêm cậu vào lại.

“….”

Từ Luyến thầm nghĩ, lại phải lỡ tay thêm lần nữa rồi!!!

“Boss ơi, ai vậy?” Trương Quả Nhi nhìn cô đầy tò mò.

Từ Luyến liếc cô ấy một cái, thả di động lên bàn: “Lớp trưởng cấp ba hỏi chị có đi họp lớp không!”

“À …. Em đoán nhất định chị trả lời là không có hứng thú.”

Theo như cô ta quan sát mấy tháng nay, Từ Luyến hầu như không tham gia bất kỳ hội họp nào, cũng chưa từng thấy người bạn nào đến thăm cô, ngoại trừ mục tiêu quan sát số 0122 của cô.

Từ Luyến trả lời: “Thật sự là chị không có hứng thú!”

Trương Quả Nhi lắc lắc đầu: “Boss à … chị như vậy là không được. Mấy ngày trước có một hot blogger đăng bài phê phán tụi thanh niên bọn em bây giờ. Người ấy nói thanh niên thời nay không chịu ra khỏi nhà, không có những giao tiếp xã hội thì làm sao có bạn trai, bạn gái.”

“Hoang đường!” Từ Luyến khịt mũi coi thường, “Chị không ra khỏi cửa, không xã giao đã nói rõ chị không thích tìm bạn trai bạn gái gì đó, lại càng thích ở một mình.”
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,782
Reaction score
5,489
Points
14,914
CHƯƠNG 3
Trương Quả Nhi vội vàng ghi chép câu này của Từ Luyến vào sổ, sau đó mới ngồi xuống, tiếp tục bữa trưa. Từ Luyến chẳng chút nào kinh ngạc với hành động này của cô ấy, cô ăn nhanh phần của mình rồi lên lầu gọi điện thoại cho khách hàng.

Bên phía công ty bất động sản hỏi về tình hình đơn hàng, bàn giao với bên đó xong xuôi, cô cúp máy, chợt nghe tiếng chuông gió kêu leng keng. Xế chiều khách khá đông nên Từ Luyến cũng chẳng để ý là ai, làm tiếp công việc trên tay. Ấy vậy mà Trương Quả Nhi ngồi ở dưới lại cực kỳ kích động.

--- Mục tiêu quan sát 0122 đến rồi!

“B ….”

“Suỵt!” Ngụy Nhất Thần đưa tay lên miệng ra hiệu đừng lên tiếng, chiếc nhẫn bạc trên ngón trỏ phát ra ánh sáng, “Để tôi tự lên tìm cô ấy!”

Trương Quả Nhi im lặng gật đầu.

Ngụy Nhất Thần đi thẳng lên lầu hai, tiếng giày da của anh ta phát ra những tiếng cộp cộp, Trương Quả Nhi hưng phấn viết vào sổ.

--- Số thứ tự 0122: Cmn …. Ngụy Nhất Thần quả thực mê người!!!

Viết xong đọc lại, Trương Quả Nhi cảm thấy quá lộ liễu … Dù sao cũng là tài liệu ghi chép, cô ấy nên khách quan một chút mới đúng. Do vậy cô ấy sửa lại, đổi thành ‘Ngụy Nhất Thần thực sự thu hút!!!’

Cửa phòng Từ Luyến không khóa, Ngụy Nhất Thần trực tiếp mở cửa đi vào, Từ Luyến mới nhận ra có người đến.

“Sao anh đến đây?” Cô liếc nhìn Ngụy Nhất Thần một chút, rồi tầm mắt lại dán vào chiếc nhiệt kế. Cô đang hạ nhiệt cho sáp, phân đoạn này không được phân tâm bởi vì nhiệt độ xuống thấp quá sẽ phải đun lại.

Ngụy Nhất Thần khá bất mãn với thái độ lãnh đạm này của Từ Luyến, nhưng anh ta vẫn tươi cười bước tới, lấy hai tấm vé trong túi bỏ lên bàn: “Buổi biểu diễn của Pumpkin, mai chúng ta cùng đi nhé!”

Từ Luyến nhìn vé vào cửa, quay sang nói với anh ta: “Anh biết rõ chú Thúc không thích anh làm mấy chuyện này, vậy còn đi nghe biểu diễn, muốn chú tức chết sao?”

Ngụy Nhất Thần đứng thẳng người, ra vẻ không quan tâm: “Năm ngoái anh để tóc dài em cũng nói vậy, không phải bây giờ anh vẫn đứng đây nhảy nhót tưng bừng à?”

Đúng … Năm ngoái Ngụy Nhất Thần để tóc dài; thật ra cũng không dài lắm, chỉ đến vai, rồi cột tóc đuôi ngựa. Đây chính là tạo hình của Ray – trưởng nhóm Pumpkin, là nhóm nhạc Ngụy Nhất Thần đã yêu thích từ nhỏ, ngay cả đeo khuyên tai cũng học theo Ray.

Năm nay anh ta rốt cục cũng cắt tóc, tuy vẫn phảng phất nét tạo hình của Ray nhưng ít ra mái tóc gọn ghẽ, chấp nhận được.

Từ Luyến thấy nhiệt độ hạ gần được, cô liền rút nhiệt kế khỏi sáp, lau khô, rồi nghiêng đầu trêu tức Ngụy Nhất Thần: “Vì vậy, năm nay anh dự định ‘không ngừng cố gắng’?”

Ngụy Nhất Thần nhún vai, giọng thờ ơ: “Cái gì ông ấy không thích anh làm, anh càng làm, em xem làm gì được nhau!!!”

Từ Luyến thôi không bàn thêm đề tai này nữa, mâu thuẫn giữa bố con nhà bọn họ không phải một sớm một chiều, cô người ngoài không tiện phán xét.

“Thần ca, mau đi thôi ----!!!”

Hai thanh niên trẻ trâu ngồi trên chiếc xe mô-tô phân khối lớn, gọi lớn. Ngụy Nhất Thần ló ra ngoài, ra hiệu với bọn họ, rồi xoay qua chỉ vào tấm vé vào cổng: “Ngày mai anh đến đón em, anh còn có việc, đi trước.”

Từ Luyến nhìn bóng lưng vội vã rời đi của Ngụy Nhất Thần, rồi đưa mắt nhìn tấm vé vào cổng trên bàn, cô khẽ nhướn mày… Hình như cô chưa đồng ý đi mà!

Trương Quả Nhi ở dưới lầu nhìn Ngụy Nhất Thần và đám anh em của anh ta lái mô-tô rời đi mới lạch bạch chạy lên lầu, “Boss, boss …. Thần ca đến tìm chị làm gì vậy?”

“…” Cô ngừng động tác, ngước nhìn cô ấy, “Từ bao giờ em cũng bắt đầu gọi anh ấy là ‘Thần ca’?”

“Vô tình …..” Trương Quả Nhi quơ quơ tay, tiến tới một chút liền trông thấy hai tấm vé, “Oa …. Là đêm nhạc ‘Phục sinh’ của Pumpkin sao!!! Vé VIP nữa chứ? Thần ca tặng chị????”

“Ừm!”

“Quá đỉnh, Thần ca quả nhiên vô địch thiên hạ! Chị có biết tấm vé này trên mạng hét giá bao nhiêu không?”

Từ Luyến không rõ: “Bộ buổi biểu diễn này hot lắm sao?”

Tuy rằng trước đây cô từng thích nhóm Pumpkin, nhưng bọn họ giải tán mười năm rồi, mười năm cũng đủ khiến con người ta quên đi rất nhiều chuyện.

Trương Quả Nhi biện bạch: “Boss à … chị đừng khinh thường Pumpkin như vậy chứ, bọn họ nổi tiếng khắp mọi thời đại, hiện tại giới giải trí em e rằng chỉ có Mạc Thiên Vương mới có thể sánh được. Thêm vào đó người hiện đại coi trọng gì nhất chứ?!!! Là tình cảm đó … Pumpkin đã cướp trái tim của hàng vạn người!”

Từ Luyến đăm chiêu, khẽ gật đầu: “Em nói vậy tự dưng chị thấy cũng muốn đi!”

Trương Quả Nhi: “…”

---Mình nên tìm ngay Ngụy Nhất Thần lĩnh công.

Nghĩ đến đây, tiếng chuông gió lại vang lên, Trương Quả Nhi vui vẻ nhảy chân sáo xuống lầu, đon đả chào mời: “Xin chào, mời quý khách vào!”

Một ngày làm việc năng suất trôi qua, MONSTER đóng cửa lúc sáu giờ rưỡi. Trương Quả Nhi thu dọn gọn gàng, rồi chào Từ Luyến ra về. Một mình Từ Luyến ở trong cửa hàng, xử lý mấy đơn hàng, đến bảy giờ rưỡi mới rời đi.

Không biết có phải trưa nay ăn nhiều hay không mà tối cô không đói lắm, về thẳng nhà nấu mì ăn.

Cùng lúc này vẫn là giờ cao điểm của Hướng Trường Không, anh bận tối mắt tối mũi đến tám giờ rưỡi mới mua đại món gì đó, ngồi xuống ven đường. Khu vực này không thuộc trung tâm thành phố, dòng người trên đường không quá đông đúc, ai ai cũng vội vã, chẳng quan tâm đến anh chàng giao thức ăn đang ngồi ăn bên vệ đường.

Công việc của Hướng Trường Không là giao đồ ăn cho mọi người nhưng bản thân anh lúc nào cũng giải quyết bữa ăn theo kiểu này.

Dưới ánh đèn đường, một người đẩy xe điện đi tới, đậu xe bên cạnh xe anh. Hướng Trường Không ngẩng đầu, liếc mắt nhìn, chính là anh chàng giao nhận anh thường hay gặp ở tòa nhà văn phòng kia.

“Hello người anh em. Chúng ta lại gặp nhau, thật là hữu duyên!” Anh ta lấy túi nilon, cầm trên tay ngồi sát Hướng Trường Không.

Hướng Trường Không không muốn biểu hiện lạnh nhạt như hôm qua, nhưng cũng chẳng thêm lời, anh chỉ gật đầu, nhàn nhạt đáp: “Ừm!”

“Muộn thế này anh cũng mới anh cơm sao? Nghề này của chúng ta thật mệt mỏi!” Anh ta vừa nói vừa mở hộp, hương thơm chầm chậm lan tỏa. Rất thơm nhưng nhìn vào không ‘ổn’ chút xíu nào. Hướng Trường Không nhìn hộp mì nở mềm nhũn, lộn xộn, anh quay sang nhìn anh ta: “Sao biến thành thế này?”

Anh chàng vỗ vỗ gáy, cười khổ: “Đừng nhắc tới. Hộp này là tớ phải giao cho khách, ai ngờ giữa đường làm rớt, lại còn đến trễ. Món ăn giao không đúng, khách không chịu nhận, mình đành phải mua thôi.”

Làm đến giờ này tô mì không thành ra như vậy mới là lạ, cả hai tiếng rồi.

Hướng Trường Không trầm mặc một lúc, “Giao nhận phải chú ý an toàn trên hết. Cậu té không bị thương chứ?”

“Chỉ là vết thương ngoài da, không quá lo!” Anh ta cười khà khà hai tiếng, cuộn những sợi mì vào đũa, cho vào miệng: “Đừng thấy nó lung tung thế này mà chê …. ngon lắm đó! Ngay cả tớ không dám mua một tô mì đắt thế này đâu.”

Hướng Trường Không nhìn anh ta, đưa chai nước suối qua: “Uống đi, chưa mở đâu!”

Anh ta sửng sốt, rồi cười ha hả: “Cám ơn người anh em!”

Làn da của anh ta cũng như những nhân viên giao nhận khác, thời gian dài dầm mưa dãi nắng nên ngăm đen, nhưng hàm răng anh ta rất trắng. Anh ta nở nụ cười tươi lộ ra hàm răng sáng bóng, trông rất đáng yêu.

Chắc có lẽ là do nhận được chai nước suối của Hướng Trường Không, anh ta thân thiện hơn: “Hôm nay cho dù có hơi xui nhưng cũng may vị khách kia không trách cứ, không cho quả một sao. Không thì toi!”

Hướng Trường Không gật đầu, tiếp tục ăn hết phần ăn của mình.

“Có lúc tôi cảm thấy mình thật thê thảm. Mệt gần chết không nói, lại còn nhận được vô số ánh mắt khinh khi ở khắp mọi nơi.” Anh ta chọc chọc đôi đũa vào hộp mì lạnh ngắt, oán than, “Nếu không phải vì muốn cùng vợ mở một tiệm ăn nho nhỏ tớ đã chẳng làm công việc này rồi.”

Hướng Trường Không liếc mắt: “Quán ăn nhỏ?”

“Ừm, tôi với vợ ước mơ một tiệm mì nhỏ thôi, không cần lớn. Cơ mà mở tiệm phải có tiền, tiền thuê cũng cao. Bây giờ tớ liều mạng thế này cũng chỉ mong tích góp được đủ tiền.”

“Thì ra là vậy!”

“Vợ tớ cũng rất cực, cũng đi sớm về khuya như tớ, nhưng bọn tớ sắp chạm đến mục tiêu rồi, chúng tớ rất vui.” Anh ta nghiêng đầu về Hướng Trường Không: “Còn cậu thì sao, có mơ ước gì không?”

Ánh mắt nhìn về xa xăm, bất chợt xuất thần: “Giấc mơ?”

“Đúng, tuy là giao nhận nhưng chúng ta cũng ấp ủ ước mơ chứ!”

Hướng Trường Không nhất thời không trả lời, anh chợt nhớ tới lá thư bị xé đôi và ném vào sọt rác kia.

Một chiếc xe hơi chạy vụt qua mặt bọn họ, đèn xe chiếu chói mắt. Hướng Trường Không ngửa đầu nhìn bầu trời đêm. Không biết từ bao giờ rất khó bắt gặp những vì sao trên bầu trời thành thị, trời cao chỉ đen kịt một mảnh.

“Tôi không có mơ ước lớn như thế, chỉ mong có thể nuôi được em gái lên đại học.”

Không ngờ Hướng Trường Không lại trả lời câu hỏi này, anh ta sững sờ một chút mới hỏi tiếp: “Cậu còn em gái sao?”

“Ừm, năm nay lớp 12 rồi!” Hướng Trường Không ném hộp cơm vào thùng rác.

Thấy anh chuẩn bị rời đi, anh ta vội vàng đứng dậy: “Này, người anh em, tớ tên Trình Bằng, cậu tên gì?”

Hướng Trường Không sải bước đến chiếc xe điện, quay đầu nhìn anh ta: “Tôi tên Hướng Trường Không!”

Người ta nói, tên anh nghĩa là ‘Khát khao trời cao’.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,782
Reaction score
5,489
Points
14,914
CHƯƠNG 4
Buổi biểu diễn của Pumpkin diễn ra cùng ngày, từ sáng sớm trên weibo đã xuất hiện rất nhiều tin tức, chương trình còn chưa bắt đầu đã lên top tìm kiếm.

Mỗi ngày đều đặn Từ Luyến luôn dành thời gian lên mạng kiểm tra hộp thư. Weibo của cô bây giờ cũng có mấy trăm ngàn người theo dõi, trên weibo cũng có số liên lạc của cửa hàng nhưng vẫn có khách hàng thích liên hệ bằng email.

Kiểm tra email xong xuôi, cô bắt đầu điểm tin tức weibo, phát hiện không ít người nhắc đến buổi biểu diễn ngày hôm nay. Cô chống cằm, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, ngẫm nghĩ coi có nên đi coi cùng Ngụy Nhất Thần hay không.

“Boss ơi, mười một giờ rồi! Đặt cơm nhé!” Trương Quả Nhi từ ở dưới chạy lên, đẩy cửa phòng làm việc của Từ Luyến.

Cô nghiêng đầu nhìn: “Chị phát hiện em rất xông xáo trong ‘công cuộc đặt cơm’ đấy!”

“Dĩ nhiên! Ngay cả chuyện ăn uống còn không chịu tích cực thì hi vọng làm được tích sự gì nữa chứ???”

Từ Luyến cảm thấy cô ấy nói rất có lý, cô liền mở ứng dụng đặt thức ăn ra: “Em thích ăn gì?”

Trương Quả Nhi tiến sát đến bên cô, ánh mắt đảo qua vô số món ăn trên màn hình: “A! Bên quán Ngọa Long ra món mới rồi, trông cơm xá xíu đó khá hấp dẫn.”

“Vậy order cho em phần cơm xá xíu.”

“Dạ, còn chị thì sao?”

“Chị …” Từ Luyến suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn chọn cơm đùi gà, “Chị ăn cơm đùi gà thôi!”

“…” Trương Quả Nhi quét mắt nhìn cô từ đầu đến chân, lát nữa xuống lầu cô ấy nhất định phải ghi vào sổ: Boss ‘chung tình’ một cách bất ngờ.

“Nếu hôm nay soái ca giao thức ăn đến em gọi chị ha!”

Từ Luyến: “…”

Từ Luyến tiếp tục lướt weibo, canh gần đến giờ cô không cần Trương Quả Nhi gọi mà tự xuống lầu.

Hướng Trường Không giao thức ăn đến đúng giờ, anh đẩy cửa tiệm MONSTER thì bắt gặp Từ Luyến đang đứng ở quầy thu ngân tán gẫu với Trương Quả Nhi.

Hình như cô rất thích màu đen, ngày hôm nay cô vẫn đi đôi giày cao gót đen, chỉ thay chiếc áo gió vào hai ngày trước bằng chiếc áo khoác da lửng màu đen.

Hướng Trường Không bước vào bất chợt không gian trở nên nhỏ hẹp hẳn: “Xin chào, tôi đến giao thức ăn!”

“Á!” Trương Quả Nhi đột nhiên hét lên.

Từ Luyến: “…”

Hướng Trường Không: “?”

“Cám ơn!” Từ Luyến bình tĩnh nhận lấy phần thức ăn trong tay của Hướng Trường Không, vẫn không quên liếc Trương Quả Nhi một cái. Trương Quả Nhi ho khụ khụ hai tiếng, “Anh ơi … em muốn hỏi anh một chuyện!”

“Có chuyện gì ư?” Hướng Trường Không ngơ ngác nhìn Trương Quả Nhi.

Đối diện với cặp mắt được ca tụng là ‘u buồn’ Trương Quả Nhi cảm giác tuổi thọ của mình đã giảm đi mất một năm.

“Khụ khụ ….. À …. À … Tại em thấy nước da của anh trắng hơn mấy anh giao nhận kia, không biết anh dùng kem chống nắng loại nào?”

Hướng Trường Không ngẩn người: “Tôi không thường xài kem chống nắng. Trước đây em tôi có cho tôi một tuýp kem nhưng tôi cũng không để ý là hiệu gì.”

Trương Quả Nhi trợn tròn mắt nhìn anh đầy tò mò: “Anh còn có em gái ư?”

“Ừm … Nhà chúng tôi da ai cũng trắng, chắc là do di truyền.”

Trương Quả Nhi: “…”

--- Rồi, rồi, hiểu rồi.

Không gian rơi vào tĩnh lặng trong chốc lát, sau đó Hướng Trường Không theo thói quen cúi đầu chào, nở nụ cười: “Chúc ngon miệng!”

Chờ Hướng Trường Không đi ra ngoài, Trương Quả Nhi nháy mắt với Từ Luyến: “Chính là anh ấy. Ngày hôm nay sau khi trò chuyện, em phát hiện giọng của anh ấy rất êm tai, thật nhẹ nhàng du dương.”

Từ Luyến cầm túi thức ăn vào phòng nghỉ, “Chị nghi là lần sau anh chàng này sẽ không dám giao thức ăn đến đây nữa!”

“Làm sao có chuyện đó chứ!” Nói giữa chừng Trương Quả Nhi ngừng lại, cô ấy chạy ra ngoài, rút quyển sổ từ trong balo.

Số thứ tự 0123: Ngày hôm nay soái ca giao nhận cất giọng nói, thanh âm của anh thật ôn nhu. Anh ấy còn có một người em gái.

Viết đến đây Trương Quả Nhi ngừng bút, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa.

Hướng Trường Không đang chuẩn bị ngồi lên xe điện, anh vừa chuẩn bị đạp chân ga thì một chiếc xe hơi màu bạc dừng ngay trước cửa tiệm Từ Luyến. Trương Quả Nhi ngẩn người, rướn cổ nhìn ra ngoài.

Chiếc xe con màu bạc cực kỳ bắt mắt, giữa trời trưa nắng chiếc xe càng phản chiếu nhiều ánh sáng lấp lánh. Hướng Trường Không đưa mắt nhìn chiếc xe ấy một chút, trông thấy một người đàn ông mở cửa xe bước ra.

Anh ta cũng mặc một chiếc áo khoác da màu đen giống Từ Luyến, đeo mắt kính đen. Sau khi đóng cửa xe, anh ta gỡ mắt kính xuống, đi thẳng vào cửa hàng. Hướng Trường Không nhìn anh ta đi ngang qua người mình, đối phương cũng theo bản năng mà liếc mắt nhìn Hướng Trường Không một cái.

Vừa rồi cô gái trong cửa hàng nói da anh trắng, nhưng người đàn ông này còn trắng hơn anh; nhưng khi nhìn kỹ Hướng Trường Không nhận ra là do anh ta trang điểm. Ngoại trừ làn da trắng không được tự nhiên cho lắm thì đôi mắt được vẽ khá tỉ mỉ cộng với ngũ quan cân đối nên trông người đàn ông này trở nên gợi cảm và thu hút.

Đi sượt qua người Hướng Trường Không, Ngụy Nhất Thần thu hồi tầm mắt. Một anh chàng giao nhận chẳng thể nào gây được sự chú ý của anh.

Hướng Trường Không nhìn người đàn ông đi vào bên trong. Anh trông thấy anh ta tiến đến sát bên Từ Luyến, cùng cô nói chuyện, nhìn điệu bộ có vẻ rất thân thiết. Anh quay đầu, khởi động xe điện.

Khi Ngụy Nhất Thần tới, Trương Quả Nhi chợt như muốn phát điên. Đối phương chỉ gật đầu với cô ấy một cái, lại khuấy động trái tim của cô ấy.

Trương Quả Nhi lật nhanh đến số thứ tự của Ngụy Nhất Thần, viết ngay vào: Phong cách của Ngụy Nhất Thần hôm nay quả nhiên muốn đoạt mạng!!!

“Trương Quả Nhi em có ăn cơm không đây?” Từ Luyến kêu Trương Quả Nhi không ngờ lại là Ngụy Nhất Thần bước vào. Gặp Ngụy Nhất Thần, Từ Luyến khá kinh ngạc: “Hôm nay anh … thật sự rất cool!”

Ngụy Nhất Thần cười cười, cúi đầu xoạt xoạt điện thoại mấy cái, rồi giơ lên trước mặt Từ Luyến: “Anh trang điểm theo phong cách của Ray, thế nào … ổn chứ?”

Từ Luyến liếc nhìn di động, rồi quay sang Ngụy Nhất Thần, khẽ gật đầu: “Cũng không tệ lắm … nhưng mà nếu chú Ngụy trông thấy …”

“Lại tức chết?” Ngụy Nhất Thần nhướn mày, cắt ngang lời cô.

“Ắt hẳn chú sẽ đánh chết anh!” Từ Luyến nói xong lại quay ra gọi Trương Quả Nhi, “Trương Quả Nhi!”

“Tới liền, tới liền!” Trương Quả Nhi đáp lời, vừa vặn ngẩng đầu bắt gặp Hướng Trường Không đang đưa mắt nhìn vào cửa hàng của cô, rồi nhanh chóng xoay người, lái xe điện rời đi. Trương Quả Nhi một lần nữa nhấc bút: Trực giác phụ nữ cho biết soái ca có lẽ đang để ý đến boss, anh ấy lén lút nhìn boss mấy lần.

Viết đến đây Trương Quả Nhi nghĩ đến Ngụy Nhất Thần đang ở trong: soái ca giao nhận đấu với ‘Thần ca’ … ai thắng ai thua?

Xét tướng mạo, Ngụy Nhất Thần cao lớn hơn, nhưng cô ấy cảm giác soái ca kia cũng không phải dạng vừa. Trương Quả Nhi không dám nhận mình gặp được nhiều người, nhưng cô ấy luôn rất tự tin về con mắt nhìn người của mình. Có câu ‘Phúc hữu thi thư khí tự hoa’*, ngó sơ khí chất của soái ca chắc chắn là người có ăn có học, khả năng là một người cực kỳ thông minh. Vậy tại sao anh ấy lại phải đi làm nghề giao nhận?

[[*trong lòng có sách vở tất mặt mũi sáng sủa]]

--- Chắc chẳn phía sau soái ca giao nhận là cả một câu chuyện kỳ bí. Hi vọng trong tương lai mình có thể biết được câu chuyện của anh ấy. Mặt khác, hôm nay anh ấy cũng dạy mình một đạo lý, cho dù kem chống nắng có tốt đến mức nào cũng không thắng nổi gien di truyền … ^^!

Viết hết đoạn này, Trương Quả Nhi cất sổ, chạy vào phòng nghỉ ăn trưa.

Ngụy Nhất Thần nhìn bữa trưa của hai người bọn họ, “Ngày nào em cũng ăn cái này sao Từ Luyến?”

Nhắc đến vấn đề này, Trương Quả Nhi tranh nói trước: “Nói ra chắc anh không tin. Boss của em không biết ăn món này liên tục mấy ngày rồi ấy!”

Từ Luyến giả điếc, tiếp tục bữa cơm của mình. Ngụy Nhất Thần lắc đầu, “Quá thảm, tối nay anh sẽ đãi em ăn ngon!”

Từ Luyến từ chối thẳng thừng: “Không có thời gian, phải làm hàng nữa!”

Ngụy Nhất Thần lập tức xù lông: “Nói tối nay đi xem biểu diễn chung với anh mà, không cho phép làm hàng!”

“Chúng ta có hứa hẹn gì đâu?”

“Mặc kệ, anh đến rồi!” Ngụy Nhất Thần ra chiêu, “Này … hơn nữa coi cách ăn diện chúng ta hôm nay trông giống ‘tình nhân’ không?”

Ánh mắt Ngụy Nhất Thần nhìn Từ Luyến đầy mờ ám, Trương Quả Nhi không chịu nổi bầu không khí ám muội này liền bưng hộp cơm ra ngoài ăn. Từ Luyến đúng là không hề dao động, chỉ nhướn mắt nhìn anh: “Tối mới đi xem, anh đến sớm vậy làm gì?”

“Sợ em đổi ý!” Ngụy Nhất Thần đáp rất nhanh.

Từ Luyến: “Anh cũng rảnh quá!”

“Đúng! Vì buổi biểu diễn ngày hôm nay mà anh đã cố gắng hoàn tất mọi công việc thật sớm.”

“Từ Luyến: “...”

--- Công việc của ông anh ‘bận rộn’ quá đấy!!!

Ngụy Nhất Thần ở trong cửa hàng của Từ Luyến đến chiều, còn giúp cô tiếp khách, lấy được lòng mấy cô bé đến mua hàng. Tuy nhiên mấy cô bé ấy lại nói Ngụy Nhất Thần học theo cách trang điểm của Cố Tín, khiến Ngụy Nhất Thần bất mãn hết sức: “Nữ sinh thời nay chỉ biết đến Cố Tín, không phải phong cách của Cố Tín cũng là do ảnh hưởng bởi Ray ư!!!”

--- Chính Ray và Pumpkin là nền móng cơ sở cho dòng nhạc Rock n Roll.

“Cố Tín rất đẹp trai mà!” Từ Luyến nhàn nhạt trả lời.

Ngụy Nhất Thần tiến sát về phía Từ Luyến, nhìn cô không chớp mắt: “Dám ở trước mặt anh khen người đàn ông khác đẹp trai?”

“Ừ đấy … thì sao?”

“…”

Ngụy Nhất Thần chỉ biết câm nín, rồi cũng phải nặn ra vẻ mặt tươi cười: “Năm giờ rồi, chúng ta đi thôi!”

Từ Luyến nhìn đồng hồ, quả nhiên đã năm giờ: “Bình thường tiệm em 6h30 mới đóng cửa!”

“6h30 không kịp, trong cửa hàng không phải còn có Trương Quả Nhi à?” Ngụy Nhất Thần không nói thêm lời, kéo tay Từ Luyến ra ngoài.

“Đợi đã!”

“Lại gì nữa!”

“Trang điểm lại một chút!”

Không hiểu sao đột nhiên tâm trạng của Ngụy Nhất Thần rất tốt, anh ta cười cười: “Lên xe trang điểm!”

Từ Luyến bị anh ta lôi ra ngoài kéo đến chiếc xe hơi đậu ngoài cửa hàng của cô từ trưa: “Từ đâu anh có xe này?”

Ngụy Nhất Thần là con nhà giàu trăm phần trăm, nhưng lúc nào anh ta cũng đối nghịch với ba mình nên dĩ nhiên ông ấy sẽ không mua xe cho anh ta, thường anh ta chỉ đi chiếc xe mô-tô đen kia mà thôi.

“Mượn bạn, xe này cũng không tệ lắm!” Ngụy Nhất Thần mở cửa xe, hất cằm.

Từ Luyến ngẫm nghĩ một chút: “Còn xe em thì sao?”

Ngụy Nhất Thần: “Cứ để ở đây, sáng mai anh đưa em đi làm!”

“Vẫn bằng chiếc xe này?”

“… Đi xe của anh!”

Từ Luyến phá lên cười.

Lên xe cô thắt dây an toàn, chợt hỏi: “Anh có bằng lái chưa đấy?”

Ngụy Nhất Thần: “…”

Anh rút bằng lái từ trong ví, hai tay kính cẩn dâng lên cho Từ Luyến.

“Được rồi, đi thôi!” Từ Luyến kiểm tra bằng lại xong xuôi rồi mới trả lại cho anh ta. Ngụy Nhất Thần lái xe tốt hơn trong tưởng tượng của cô nhiều, cô lấy thỏi son trong ví, quay về hướng gương tô lại son môi.

Một màu son đỏ tươi.
 

Bình luận facebook

Top Bottom