Truyện ngắn hay: Vợ chồng cùng tuổi

Thảo luận trong 'Truyện Việt' bắt đầu bởi hoca.2009, 15/1/16.

  1. hoca.2009

    hoca.2009

    Bài viết:
    8
    Đã được thích:
    11
    Điểm thành tích:
    3
    Vợ yêu! hôm nay sinh nhật vợ, chồng tặng vợ cặp nhẫn này,chúc vợ sinh nhật vui vẻ,Chúng ta sở hữu hợp đồng nên không vợ,nếu hôm nay vợ đứng trước mộ của chồng cầm chiếc nhẫn này, và khóc, thì chúng ta chia tay
    Ây da! hôm nay thiên nhiên vui trong lòng đi vòng vòng ko kể phố, bất giác gặp anh chàng baby gúm!

    Tính mê trai nỗi lên…….

    Nhỏ: Anh ơi, cho em khiến quen với

    Anh: cười, 0k , bé tên gì nè

    Nhỏ: dạ, em tên “pé Ngốc”

    Anh: Cười, ngốc thiệt không vậy, bạo thế mà ngốc, tin hẽm nỗi

    Nhỏ: hì, ngốc thiệt đấy chứ, ngốc mới dám làm quen anh,hỏi anh ai gan giống em hông..keke, thế anh tên gì nè

    Anh:Tên “ken”

    Nhỏ: men vậy, em thích anh rồi ấy, làm bạn trai em nha

    Anh: Ui con pé này ngốc thiệt, chưa gì mà đòi quen rồi, lỡ anh là người xấu,anh dụ em rồi sao

    Nhỏ: Cười, Xấu tính em cũng chịu,vì em xấu tính hơn. hihi

    Anh: trường hợp em thích vậy thì anh cũng ko nhẫn tâm làm em buồn, Nhưng anh kể trước, anh cực kỳ sợ nước mắt của Con gái, nếu 1 ngày nào đấy em rơi nước mắt vì anh thì chúng ta chia tay, chịu hum?

    Nhỏ: 0k baby,kekeke

    Thế là kế hoạch cua trai thành công nhỏ vui mừng hỏi anh , nào số phone, anh thích anh gì……………….

    Ngày trang bị nhất……..

    Uhm, mới sáng sớm NHỏ phone cho chục cú, nghe mà nhức đầu

    Anh: Alô, gì thế nhỏ

    Nhỏ: ai cho kiu bằng nhỏ, cần kiu bằng “vợ”

    Anh: Thôi sến lắm,quê chết

    Nhỏ: Giờ gọi không, không gọi là sống ko im đâu đó

    Anh: Ui!Ngoài ngốc ra,còn hung hãn nữa chứ, 0k.0k “vợ”, đc chưa

    có chuyện gì zậy?

    Nhỏ: Đi ăn! đói quá

    Anh: Thui, anh đang ngủ,làm biếng đi lắm

    Nhỏ: Giờ không đi bắt buộc ko, em lại là khỏi ngủ luôn á

    Anh: À ko, đi chứ, đừng làm cho bậy, em đang ở đâu anh lại ngay tắp lự

    Nhỏ: Đang ở nhà, lại rước nhanh

    Thế là khởi đầu một ngày dài “ken” sở hữu bạn gái, ko biết vui hay buồn, tràn trề những xúc cảm khó tả

    Anh: Ăn xong rồi đi đâu nữa nè

    Nhỏ: Chạy ra khu cỏ xanh gần ngọn núi đi

    Anh: Thui, xa lắm, mà nơi đó vắng hoe có gì vui đâu mà lại

    Nhỏ: Giờ ra ko? thích em nhéo hông hả?

    Anh: 0h n0! được rồi anh chạy ra ngay tắp lự mà, sợ em ghê

    tình ái Nhỏ

    tới nơi, nhỏ bay xuống xe vô cùng nhanh, chạy ùa đến nơi với cánh đồng cỏ mênh mông. hôm nay nhỏ mặc bộ váy cam nhìn dễ thương cực………

    Nhỏ: Đẹp không anh? Em thường ra đây lắm, vừa mát vừa êm, ko khí thoáng mát, quang cảnh tuyệt đẹp

    Anh: Nghe em nhắc huyên thuyên vậy là hiểu em mê chỗ này thế nào rồi,… nơi đây chẳng sở hữu gì cả anh muốn nơi nhộn nhịp cơ, chán ghê

    Nhỏ: Xí………anh là đại thiếu gia phải muốn nơi đông đúc còn em là con nhỏ nhà quê chỉ thích nơi bằng lặng thui

    Anh: Thui mà, đừng giận, giận trông xấu lắm,nỗi mụn ngày nay

    Nhỏ: Cười, đâu dễ giận thế, giận anh hồi anh cho đi bộ về rồi sao, đâu ngu

    ở đây mang nhìu dòng hoa lắm, nên đề cập là một rừng đầy hoa

    Nhỏ: Chạy tùm lum, các cánh người yêu công anh được nhỏ phá tới bay đầy trời,cùng sở hữu hàng ngàn con đom đóm (nhỏ bắt hồi nào không biết),nhỏ nắm lấy tay “anh” chạy ùa theo những cánh hoa đang bay cùng sở hữu gió, nhìn như cô công chúa “con” ấy, nhỏ quậy tâng bừng lun, phá phách ko chịu nỗi, nhưng lại làm “anh” cười

    Trời tối, “Anh và nhỏ” đi về, đến nhà nhỏ bảo…

    Nhỏ: HUn chào từ biệt coi

    Anh: Trời! mẫu này bắt buộc tự nguyện chứ seo kêu

    Nhỏ: muốn sao! Giờ hun hay ko , nói…

    Anh:Sợ em quá, chuz……………….., được chưa cô nương

    Nhỏ: đc rồi ngủ ngon, Chồng iu

    Anh: Bye pé

    Thế là ngày nào cũng thế này nào anh và nhỏ cũng ra cánh đồng đấy, ngày nào cũng chan chứa tiếng cười trong niềm hạnh phúc, mong sao thời kì đừng giới hạn lại đừng cho anh xa nhỏ

    với 1 ngày, đi ngang cửa tiệm đồ trang sức, pé nhìn thấy dòng hộp để “chiếc nhẫn hạnh phúc” với thể khắc tên 2 ý trung nhân nhau lên, pé cười tít mắt, chỉ trỏ anh,

    Nhỏ: Đẹp không anh? hi”””” ước gì sở hữu nó, chắc hạnh phúc lắm

    Anh: Xấu ờm! anh không rảnh tìm mấy cái này

    Thế là nhỏ cộng anh quay về trong sự tiếc, nhỏ biết không phải vì anh keo tiền (nhà anh giàu lắm) chắc anh ko muốn đeo nhẫn

    Ngày bữa nay, anh bảo có nhỏ

    Anh: Anh với công chuyện đi xa, cần ko chở pé đi chơi đc, pé chờ anh về rồi mình đi tiếp nhá!

    Nhỏ: quạu! Công chuyện gì! Anh với mọi người buộc phải ko, anh chán em rồi bắt buộc không, anh không muốn đi có em nữa nên ko?

    Anh: Trời, con pé này lắm lời quá, mang người nào đâu, anh nhắc đi công chuyện mà, kêu em chờ thì em chờ đi

    Nhỏ: Đc rồi! đi đâu thì đi đi, ko về cũng đc

    Nhỏ hờn giận vu, rồi lăn đùng ra ngủ, còn anh thì đi đâu chẵng biết

    1 ngày………..2 ngày………….. một tháng

    hôm nay sinh nhật pé, pé lại ra cánh đồng cỏ đấy, pé bảo

    Nhỏ: Vui quá! anh này ghét ghê, sắm cho em cặp nhẫn khiến cho quà sinh nhật, làm cho em tưỡng anh đi đâu bỏ em rồi chứ. hjx

    Hi, chắc em điên em dại rồi quá, sao em lại đứng đây chuyện trò vu vơ thế nhỉ, bắt buộc ko anh, à không lại nữa rồi, lại chuyện trò riêng lẻ nữa rồi

    Nước mắt nhỏ từ từ lăn dài trên má………..vÌngười đang nghe nhỏ nhắc là anh, nhưng sao anh không giải đáp,………….. tuyển mộ thì sao trả lời đc………..

    hức, hức, nhỏ òa lên khóc

    Nhỏ: Anh ơi! sao anh lại bỏ rơi em, em có lỗi, sao em lại bảo anh đi luôn chứ, sao em lại nói lời ngốc đấy chứ, để rồi anh xa em mãi, em biết lỗi rồi, em xin lỗi, anh quay về đi anh, đừng, đừng xa em mà, anh giận vì em hay nạt anh hả? em sẽ bỏ mà, anh giận vì em hay lớn tiếng có anh à, em sửa mà, anh đừng lặng thế, nói chuyện đi anh, anh nói anh ghét kể yên tĩnh này mà sao anh lại nằm đây……………..

    Nhỏ mệt mõi, nhỏ ngồi cạnh anh, nhỏ nằm xuống kế chiêu tập anh, các kỷ niệm lại ùa về tại nơi này,………….

    Sa0 anh không chịu đi chứ, em nhớ nơi này ấm áp lắm mà, sao giờ nó lạnh lẽo thế, nước mắt nhỏ lại rơi……………….

    Nhỏ câm hận, hận cặp nhẫn với tên “hạnh phúc”, cặp nhẫn làm suốt đời nhỏ không bao giờ đc gặp anh nữa

    Anh đã giấu nhỏ đi làm mướn cho người ta, làm cho hồ, lao công, khiên vác, để kiếm số tiền chính mình làm cho ra tìm cho nhỏ cặp nhẫn trong ngày sinh nhật, anh là một công tử nhà giàu mà bữa nay vì nhỏ, anh phải làm những chuyện thế này đây………..

    Ngày anh cầm số tiền trong tay, vừa sắm xong, thì anh lại bị tai nạn………..

    Anh không muốn em hiểu, phải đã nhờ người bạn đựng dùm và đưa cho em kèm theo bức thư “Vợ iu! bữa nay sinh nhật vợ, chồng tặng vợ cặp nhẫn này,chúc vợ sinh nhật vui vẻ,Chúng ta sở hữu hiệp đồng bắt buộc không vợ, trường hợp bữa nay vợ đứng trước chiêu tập của chồng cầm loại nhẫn này, và khóc, thì chúng ta chia tay, từ đây không ai nhớ ai nữa.Thế nha, người chồng yêu nhất trên đời”

    Nhỏ nghẹn cổ họng,nói không lên lời, đúng em đã khóc, chúng ta chẵng còn gì nữa……………..

    Trái tim nhỏ như muốn xé khiến đôi, tay bóp chặt cái nhẫn khắc tên anh và nhỏ,, nhỏ đau lòng vô vọng, 1 cô pé hồn nhiên vui tư ngày nào đâu rồi,1 t/y đẹp tới đây là chấm dứt, đấy là quy luật ấy,nhỏ để lại cặp nhẫn trên chiêu mộ anh, nhỏ quay đi

    Em và anh đến đây là hết, lời hẹn đó em sẽ khắc ghi, cái nhẫn này em xin ko nhận, một loại nhẫn đối với anh là “hạnh phúc”, còn đối có em nó là “nước mắt”

    Nhỏ từng bước, từng bước, đi tới phía ko còn anh, nhỏ ko còn thích nơi yên ắng này nữa, vì hiện tại nơi đây chỉ toàn là tiếng nấc, tiếng lòng, ko cần nữa…………
     

Chia sẻ trang này