Full [Truyện ma] Giải ngải ký - Phần 2: 11 Âm binh

Bài viết
65
Reaction score
14
Points
8
Bác tự viết ak? Kiểu này h mới được đọc :big_smile:
 

2L

Staff member
Bài viết
581
Reaction score
302
Points
63
Chương 16: Đám ma (3)
Cường gỡ hết kim trên người xuống, cảm giác trở lại làm chính mình thật tốt, giống như là vừa được tái sinh vậy. Trong lòng nhẹ nhõm hơn, nhưng thể xác lại nặng nề hơn, Cường bắt đầu cảm nhận được cơn đau truyền tới từ những chỗ bầm dập trên người. Xem qua thì chỉ là mấy vết thương ngoài da, cậu vẫn có thể chịu đựng được. Kim và chỉ đều được thả từ trên trần nhà xuống, có lẽ cái bẫy công phu này đã được chuẩn bị từ rất lâu, thất bại như vậy quả thực có chút uổng phí.
Tình hình của Quân thì nghiêm trọng hơn, bằng mắt thường cũng nhìn ra, mặt hắn không chỗ nào không bị trầy xước. Trán thì có hai cục u rớm máu, má trái tụ máu tới tím đen lại, miệng và mũi đều bị rách, nếu là người khác chắc đã đau tới ngất đi rồi. Sau khi Cường đứng dậy, cậu định kéo hắn lên, nhưng thiện ý đó bị hắn gạt đi, ai đánh hắn ra nông nỗi này, dù có bị điều khiển thì chắc cậu cũng cảm thấy rất sung sướng.
Kiểm tra một lát, thấy thân thể không vấn đề gì nữa, lúc này Cường nhìn quanh nhà thờ, giờ thì nó đã thành một bãi chiến trường. Với những bàn ghế gãy đổ, chân tay manocanh rơi lung tung khắp nơi, đằng kia còn có cả một cái hố bị đục ra sâu hoắm. Cường chột dạ, có lẽ nào cô gái đã chết, nhìn cái ghế lún sâu trong tường, chỉ thấy hai cánh tay bất động của cô gái thò ra, bụi bám tới trắng cả một khoảng đó. Giết người là tội hình sự nguy hiểm, nhẹ thì đi tù chục năm, nặng thì tử hình. Nếu giết người mà có hối cải, ví như kịp thời đưa đi cấp cứu, có lẽ sẽ được giảm án.
Bình thường đối mặt với kẻ thù, cậu sẽ chỉ nghĩ làm sao để chiến thắng mà không chút bận tâm, nhưng đối mặt với pháp luật, cậu thực sự lo sợ. Cường muốn qua đó xem tình hình cô gái thế nào, nếu sự đã rồi thì để Quân bắt cậu luôn cũng được, dẫu sao hắn cũng là thanh tra. Chân vừa đi được hai bước, bỗng có bàn tay đặt lên vai giữ cậu lại, Quân đằng sau nói:
- Về thôi, còn đi đâu nữa vậy?
Cường thở dài, đáp:
- Cô gái kia có lẽ chết rồi, chuẩn bị gọi người tới bắt tao đi, tao đầu thú.
Quân từ phía sau bước lên đứng ngang hàng với Cường, hắn nhìn về phía bức tường bị đâm thủng, sau vài giây mới quay lại nhìn Cường, mặt làm ra vẻ khinh thường những lời cậu vừa nói. Hắn ôm ngực cười ruồi một cái, dù rất đau nhưng vẫn cố nói bằng giọng chế giễu:
- Mày mà chạy không nhanh, chắc tao sẽ phải gọi xe cấp cứu đưa mày về nhà xác luôn đấy. Đừng có cô ấy thế nọ cô ấy thế kia, nó là ĐÀN ÔNG, mày hiểu hai từ ấy có nghĩa là gì không?
Cường không buồn đôi co với hắn, mặc kệ là đàn gì, nhìn thế kia là biết không sống được rồi, lương tâm cậu không cho phép bỏ chốn, nếu đã làm ra chuyện trái pháp luật, phải can đảm đứng ra chịu hình phạt. Cậu gạt tay Quân ra, giờ là lúc đối mặt với thực tế, quá nhiều chuyện xảy ra gần đây, bản thân cậu đã rất mệt mỏi rồi.
- Tao nói là chạy, hướng cửa ở bên này, đừng cố làm anh hùng nữa. Mày biết đó là gì không, Rối quỷ, kim và chỉ này không phải chỉ để điều khiển kẻ khác, nó còn có thể thay đổi hình dạng nữa. Đại loại là phẫu thuật thẩm mỹ cấp cao, nếu như mày muốn thành một trong những con manocanh kia, vậy thì cứ đi tiếp đi – Quân gằn từng tiếng một, mặt hắn sầm lại.
Hắn nói mấy lời đó làm gì, nếu hắn muốn chạy, vậy cứ thẳng hướng kia mà chạy, sao phải ở đây lằng nhằng với cậu. Cường cau mày, nhìn từ đầu tới chân Quân, hình như hắn bị thương ở đâu rất nặng, tới mức đứng không vững, chỉ có thể tựa người vào thành ghế. Cậu không nhớ được là vừa rồi, chính tay cậu đã kéo giãn dây chằng giữa hai chân hắn, nếu bây giờ hắn muốn di chuyển, chắc chỉ có thể bò đi bằng hai tay.
- Nhanh, đi về, đỡ tao – Cuối cùng thì Quân cũng phải nói.
Thật làm khó cho cậu quá, Cường nhìn lỗ thủng trên tường thêm lần nữa, hai cánh tay thon nhỏ bất động, trong đầu cậu mờ mịt, bất đắc dĩ vẫn phải đưa tên này ra khỏi đây đã. Thế là Quân quàng một tay qua cổ cậu, hai chân hắn lết đi, tốc độ không nhanh không chậm, mồ hôi hắn toát ra đầy trán. Có vẻ Quân đang lo lắng chuyện gì đó, phải ép buộc cậu đỡ hắn như vậy, bản thân Quân cũng không lấy gì làm thoải mái.
Tách.
Tiếng gì vậy. Cường nghe thấy có âm thanh phát ra từ phía sau, đang định ngoảnh mặt lại nhình, Quân lập tức nói:
- Đừng có nhìn, nhanh chóng rời khỏi đây đi.
Tách… Tách….
Tiếng động ngày một nhiều hơn. Giống như là vôi vữa cùng gạch đá đang nứt ra, Cường đoán là từ phía lỗ thủng trên tường. Nhưng có chuyện gì mới được, va chạm mạnh tới mức nứt tường? Hay là cô gái kia đang rơi ra, có khi cô ấy còn sống cùng nên.
RẦM!
Hai người lập tức dừng chân, Cường quay đầu nhìn lại, cùng lúc Quân bỗng cho tay lên đỡ trán, chuyện tồi tệ nhất bây giờ mới bắt đầu. Cái ghế kia đã bị hất văng ra xa, so với lực đẩy của Cường thì mạnh gấp chục lần, toàn bộ thành ghế và chân ghế đều bị ép tới gãy nát. Cái gì có thể làm được như vậy?
Dưới ánh sáng dịu dàng của bóng đèn tuýp, Cường chỉ biết trợn mắt há miệng, cách cậu hơn 15m là hai cánh tay lực lưỡng với cơ bắp cuồn cuộn như của vận động viên thể hình chuyên nghiệp, nếu tay cậu đặt cạnh hai cánh tay kia, sẽ giống như que đũa để cạnh thân cây. Hai cánh tay đó lại đặt trên một cơ thể đô vật không kém, bờ vai khổng lồ với những bó cơ căng bóng, có thể vì những bó cơ đó quá nặng nên dáng người kia phải còng xuống, đứng khum khum như một con gấu vậy.
Người đó cao tới 2m, hơn Cường một cái đầu là ít, áo voan không chịu nổi cơ thể bành trướng quá nhanh nên đã bị xé toạc, cả chiếc bra bên trong cũng bị sức căng của vòng một đồ sộ mà đứt làm hai mảnh. Mấy miếng vải đó giờ chỉ như sợi dây trên cổ, không phải Cường nghĩ xấu gì, nhưng ngực kia không phải ngực phụ nữ, dù có tập tạ cả đời cũng không bao giờ rắn chắc được như vậy. Bất giác cậu nhìn lại ngực mình, cảm giác đây là thịt, còn kia phải là bê tông đổ vào.
Nhìn múi bụng mới sợ, nó cộm lên thành từng cục từng cục, rãnh ngăn cách giữa các múi sâu tới một đốt ngón tay, đếm qua thì phải được tám múi. Mắt Cường như bị chọc thủng ngay khi cậu nhìn xuống hạ bộ của người đó, hai cái chân bọc trong chiếc váy đã bị xé tới tận hông, giờ thì kia không phải là váy nữa, mà nó đã chuyển thành khố hai mảnh rồi. Bắp đùi, bắp chân căng đẫy hằn lên những đường gân chằng chịt, chỉ nhìn thôi mà cậu cũng ngạt thở vô cùng.
Người đó bước ra khỏi màn bụi, khuôn mặt hiện lên đủ khiến người đối diện khiếp đảm. Đó là một vẻ nam tính khó chối từ, với trán rộng, mày cao và rậm, mắt sâu, mũi to và thẳng, môi trề, má hóp và đặc biệt là bộ râu lưa thưa dưới cằm, nhìn qua đã thấy đẹp trai rồi. Mái tóc dài lúc trước được thay bởi quả đầu bằng với hai đường undercut ở mang tai, đứng ở đâu quan sát cũng thấy đây là một khuôn mặt nam giới điển hình.
Cường dùng ánh mắt không thể tin nổi nhìn Quân. Giờ thì hắn chỉ có thể than một câu:
- Trước giờ chưa từng có cô gái nào ở đây, thằng đó làm trong giới thời trang, ngày trước tao từng qua lại với hắn, đã bảo là chạy đi mà không nghe.
Qua lại? Cường một lần nữa phải kinh ngạc nhìn Quân. Chuyện này điên rồi, từ một cô gái mình hạc xương mai, đột nhiên chuyển thành đô vật chuyên nghiệp, đây không phải là sự thật. Chớp mắt, Cường đột nhiên thấy một cơn gió ập đến, mạnh tới mức cậu phải lùi lại, trước mắt là Quân đang hoảng hốt nói gì đó. Nhưng vì gió lớn qua, cậu chỉ kịp nhìn, không kịp nghe thấy gì.
Sạt… sạt… sạt
Cường bị hất xuống đất, cậu tự hỏi là cái gì vừa va vào người cậu vậy, lắc lắc đầu, Cường hé mắt nhìn lại, lòng thầm kêu lên, Quân xong rồi. Bên kia gã khổng lồ đã đè ngã hắn, vì Quân kịp lọt vào giữa hai hàng ghế nên gã không thể vồ trúng được hắn. Nhưng mà hai hàng ghế đang có nguy cơ gãy sập xuống, Quân vừa bò lùi, vừa hét lên:
- Nhìn xem chỉ ở đâu, mau rút hết kim chỉ trên người thằng này ra, nhanh…
Rầm!
Quân ngoác miệng nhìn sang bên phải, ghế bên đó đã bị bóp gãy, gã khổng lồ bắt đầu tiến lại gần hắn, khuôn mặt nam tính cười lên thành tiếng, hềnh hệch. Không phải sợ bình thường nữa, Quân chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có thảm cảnh như này, chỉ là hắn cần tiền, hắn sẵn sàng bán mạng vì tiền, nhưng không phải là bán như thế này.
Cường nghe thấy hắn nói, mắt cậu nhìn nhanh trên người gã khổng lồ, làm sao để nhìn thấy những sợi chỉ trong suốt đó? Không thể dùng mắt thường mà nhìn được. Nghĩ xem, có cách nào để những sợi chỉ kia lộ ra, dùng cái gì đó khác với màu không khí. Thời gian không còn nhiều nữa, Cường nhảy lên hàng ghế bên cạnh, với tay lên trước mặt gã, muốn liều xem có trúng sợi nào không.
Gã khổng lồ thấy cậu vướng víu quá, gã xua tay túm lấy cậu, nhưng Cường kịp nhảy lùi lại, bỗng nhiên cổ tay cậu bị cứa một đường. Đúng rồi, sợi chỉ mảnh đó có thể nhìn ra nếu dính máu, Cường lập tức nhìn phía trên cánh tay gã khổng lồ, có một hạt máu rất nhỏ lơ lửng trên không trung. Chính là nó, cậu vươn tay chộp lấy, sợi chỉ lập tức cứa vào lòng bàn tay Cường, đầu kim liền bị rút ra.
Cánh tay không có kết nối với sợi chỉ lập tức buông thõng xuống, dù vẫn có thể cử động được, nhưng muốn nhấc lên thì hoàn toàn không thể. Gã khổng lồ dùng cánh tay còn lại quơ một mảnh gỗ ném về phía Cường, sau đó hắn lập tức quay lại tóm lấy Quân. Lợi dụng lúc gã không để ý, hắn đã lết đi được khá xa, nhưng vẫn trong tầm với của gã nên chân Quân lập tức bị nắm được.
Quân cố co chân còn lại đạp tay gã ra, nhưng gã coi đó như muỗi cắn, miệng còn lầm bầm:
- Em sẽ coi anh là con rối em yêu nhất, em thề, em thề…
Bốp!
Cường cầm nguyên một cái thành ghế gãy giáng xuống đầu gã khổng lồ, có vẻ hắn đã tỉnh, ngay lập tức hắn buông chân Quân, hai mắn trợn ngược lên, miệng thở phì phì, hắn quay phắt người lại tìm Cường. Cậu nhanh chân nhảy lên một chiếc ghế bên dãy đối diện, vừa quay lại, người cậu đột nhiên chấn động, hai chân không đứng vững nữa.
Rầm! Rầm! Rầm!
Ba cú đập liên tiếp xuống chiếc ghế khiến nó bị biến dạng, chân ghế gãy nát, rất nhanh sau đó ghế bị nghiêng về một bên, Cường lùi không kịp, cậu trượt về gần vị trí gã khổng lồ đứng. Một tay hắn thủ thế chuẩn bị vồ lấy cậu, Cường nhảy khỏi ghế, do khoảng cách giữa hai hàng ghế quá hẹp, chân Cường gần như bị mắc lại.
Aaaaaa!
Có tiếng hét vang lên sau lưng gã khổng lồ, Quân dùng hết sức bật dậy, hắn chộp lấy lưng gã và quơ nắm chỉ cắm trên cái lưng khổng lồ kia. Dẫu sao tay hắn cũng đã bị thương, có cứa thêm nữa cũng không thành vấn đề. Gã khổng lồ lắc người, tay gã đập vào ngực hắn, giống như bị búa tạ đập trúng, Quân trượt chân gục xuống. Giờ thì hắn chỉ cách gã vài bước chân.
Đột nhiên thân hình gã khổng lồ cũng đổ ập theo, Quân nhếc miệng cười, hắn đã kịp rút hết kim trên lưng gã, vì thân hình đồ sộ một cách vô lý kia khiến gã trở nên nặng nề, nếu không có Rối quỷ điều khiển, hắn chỉ là một cái bị thịt không hơn không kém. Nhưng một cánh tay và bàn chân gã vẫn hoạt động được, bằng tất cả sức lực còn lại, gã dồn vào cánh tay, nhích người từng chút một tới gần Quân.
Cường bên kia đã thoát khỏi hai hàng ghế, cậu lập tức đè lên cơ thể gã khổng lồ, không cho hắn tiếp tục di chuyển, đồng thời cho tay lên đầu gã. Gã quẫy đạp rất mạnh, nhưng do tóc gã rất ngắn nên có thể thấy được cây kim lộ ra, cậu rút một cái, gã khổng lồ giật mình, cái đầu ngúc ngoắc nhẹ dần, rồi gục hắn xuống.
Tới lúc này thì gã đã gần như không thể di chuyển được nữa, Cường xuống khỏi người gã, chỗ này không tiện ở lâu, đỡ Quân đứng lên rồi cả hai lập tức rời đi. Ngộ nhỡ gã khổng lồ tỉnh dậy được, vậy chẳng ai còn sức mà đánh với hắn, lúc đó hắn có muốn làm bao nhiêu con rối nữa cũng được.
Trên đường về, Cường nghĩ mãi một việc, cho tới khi thực sự thấy mọi chuyện đã kết thúc rồi, cậu mới quay sang hỏi Quân:
- Ý mày nói qua lại với gã khổng lồ kia, là như thế nào?
Quân nghệt mặt ra, hắn thực sự không muốn nhớ lại quãng thời gian đen tối đó. Chuyện xảy ra khi gã còn ở hình dạng cô gái, Quân ban đầu rất vừa mắt với gã, cũng như Cường, hắn thấy cô ta xinh đẹp, quyến rũ và lúc nào cũng rất cuốn hút. Thế là cô ta mồi chài hắn về nhà, đó là một tiệm thời trang rất hoành tráng, cô ta có riêng một hãng quần áo có tiếng, tiền cũng rất nhiều, phải nói là giàu nhất trong tổ chức.
Nghe thế, Quân càng thích, hắn như con thiêu thân lao vào vòng tay cô gái, cho tới khi hai người vào phòng ngủ, hắn đẩy cô lên giường, hai người chỉ mới trao nhau những cái chạm nóng bỏng. Rồi hắn cởi áo, đập vào mặt hắn là khuôn ngực phẳng lỳ, giống như vừa va vào bức tường, hắn buông cô gái ra. Nhưng quá muộn, cô gái lập tức hiện nguyên hình là một gã đàn ông lực lưỡng, hắn bị đè xuống giường và hai tay không thể động đậy được.
Gã khổng lồ muốn biến hắn thành một con rối, như những người từng bị gã cắm kim đầy người đang treo khắp trần phòng kia. Quân tất nhiên không chịu, hắn giãy lên, giằng tay ra, đạp túi bụi lên thân hình đồ sộ của gã, nhưng không suy suyển. Cuối cùng, khi gã khổng lồ cúi xuống, Quân đã cố hết sức dùng một đòn thiết đầu công. May mắn cho hắn, gã đã choáng váng tới không thể ngồi dậy được, còn hắn vẫn kịp bỏ chạy ra khỏi phòng. Từ đó Quân luôn bị gã truy đuổi, nhưng lần này thực sự là nguy hiểm nhất.
 

2L

Staff member
Bài viết
581
Reaction score
302
Points
63
Chương 17: Lò mổ
Quân tới viện khám qua vết thương, hắn được bác sĩ chẩn đoán là dãn dây chằng, nếu lúc đó mạnh tay hơn một chút, có thể sẽ phải dùng tới phẫu thuật để nối lại. Thời gian nghỉ ngơi hồi phục kéo dài trong nửa tháng, đấy là nếu hắn chịu để cho vết thương ổn định, nhưng chắc chắn sẽ không có chuyện như thế. Quân đã gọi người tới phong tỏa nhà thờ trên đường Nguyễn Trãi, hắn báo với bên cảnh sát rằng trong đó có một tên giết người hàng loạt nguy hiểm.
Nhưng khi cảnh sát tới, nhà thờ đang có rất nhiều công nhân hoạt động, theo như tìm hiểu thì nơi này vừa được một doanh nhân thầu lại cách đây ba ngày. Với lý do nhà thờ đã xuống cấp, tường nứt, bàn ghế gãy mục, người đó đã thuê một đội công nhân tới sửa chữa và thay mới lại. Nghe thì rất hợp lý, thảo nào mà gã khổng lồ ấy có thể bày ra cả một đám tang trong này mà không khiến ai chú ý.
Bên cảnh sát cũng không thấy có ai khả nghi như trong miêu tả của Quân, những công nhân ở đó xác nhận họ đã thi công ở đây từ sáng, và cái người cao trên 2m, cơ bắp lực lưỡng như vậy chắc chắn không thể trốn ở đây được. Tự nhiên xuất hiện một đội công nhân, còn thi công từ sáng, hiểu rồi, mấy anh cảnh sát chắc không nhìn ra được người thật và Rối quỷ khác nhau ở điểm nào. Hắn nói với bên cảnh sát nếu không có gì khả nghi, vậy bọn họ không cần điều tra nữa, chuyện này là lỗi thông tin từ phía hắn.
Vì vết thương mà Quân không thể tự do kiếm tiền được, hắn chỉ có thể ngồi nhà nhận giấy tuyển dụng, việc đi ra ngoài phụ thuộc vào Cường. Hắn đã dùng tới cả cách chia cho cậu 30% số tiền công, thay vì không được đồng nào như trước, để ép cậu phải đi làm thay hắn. Đối với Cường thì có tiền hay không không quan trọng, cái cậu quan tâm là làm thế nào để tìm được tên đeo mặt nạ. Nỗi ám ảnh này lớn tới mức, cậu nhận tất cả các giấy tuyển dụng liên quan tới mất tích, bao gồm cả tìm thú lạc.
Còn một điều nữa, Quân vẫn thường xuyên có thông tin về vụ bắt cóc hàng loạt, nếu theo dõi qua hắn, chắc chắn sẽ có ngày cậu lần được ra dấu vết của tên đeo mặt nạ. Nghĩ kỹ thì cậu đã quá hấp tấp, nếu kẻ đó thực sự xuất hiện, liệu với khả năng hiện tại cậu có thể làm được gì, dốc hết sức ra, chắc chẳng kịp dãy chết.
Mãi tới 9h45 tối mới xong hết việc, Cường giao lại tài liệu cho Quân, vừa trải qua một ngày rất dài với cậu. Sáng nay bên cảnh sát có thông báo một vụ án mạng xảy ra ở con phố đối diện nhà tập thể. Vì Quân không thể ra khỏi nhà để thu thập thông tin, hắn để Cường đi thay. Vậy là cả ngày cậu lăn lộn ở hiện trường, theo lời hắn nói, thấy bất cứ cái gì cậu cũng phải viết lại, để về hắn tự chọn lọc.
Có vẻ tên kia đang vướng phải một vụ rất hóc búa, một tay hắn cầm tập hồ sơ, tay còn lại vân vê điếu thuốc. Quân cũng có lúc phải dùng tới nicotin để giảm bớt căng thẳng, trông hắn như già đi cả chục tuổi dưới ánh đèn bàn.
- Thời gian gây án là từ 11h đêm tới 3h sáng, nạn nhân chết ngay sau khi bị tấn công, hung khí nghi ngờ là búa hoặc vật nặng tương đương. Vừa cách đây chục hôm cũng xảy ra một vụ giết người như thế này ở đầu phố, không thể làm gọn gàng hơn được sao.
Quân thở dài, hắn nhìn tập hồ sơ đầy ngao ngán, chẳng là mấy cái ảnh chụp hiện trường này rõ nét quá. Nạn nhân nằm trong tư thế úp sấp, đầu nghiên về bên trái, từ gáy tới đầu đều bị dập nát, những mảnh da đầu dính vào với xương sọ bắn rải rác trong bán kính 30cm quanh cơ thể, máu và não nát bấy hòa vào nhau thành một chất dịch lỏng màu đỏ nhạt, chảy lênh láng trên mặt đất. Cảm giác được cả thứ chất lỏng đó vẫn đang tràn ra, mùi của nó sẽ như thế nào nếu còn để tới bây giờ? Gương mặt nạn nhân cũng bị lực va đập làm cho biến dạng, trán và bên má trái có một vết trầy lớn, từ các hốc mắt, mũi, miệng đều chảy máu, khả năng là do đứt động mạch chủ nên xảy ra hiện tượng trào ngược như vậy.
Bên pháp y đã mất 4 tiếng liên tục để gắp hết được những mảnh vụn từ đầu nạn nhân, họ cho chúng vào hai cái túi kéo, Quân không rõ là họ đem về để ghép lại hay để làm gì. Hắn ghét nhất là làm những vụ thế này, công việc tiếp theo sẽ là phân tích từng cm hiện trường để tìm ra dấu vết hung thủ, hắn còn phải nghiên cứu xem động cơ và hành vi của kẻ đó như thế nào. Xung quanh hiện trường không có bất kỳ manh mối nào, trừ một dấu giày giẫm trên lưng áo và mấy dấu giày in máu gần nạn nhân, chúng đều là cùng một loại nên chắc chắn đó là của hung thủ.
Quân nhìn dấu giày đó rất lâu, đế giày này là dạng vân chéo như mũi tên, gót giày hình vuông, bên trong rỗng. Kiểu thiết kế này thường dành cho ủng, vì nó được dùng trong môi trường nước để tránh bị trơn trượt, người ta sẽ gia tăng những rãnh khí nhằm tạo lực ma sát. Cỡ giày khá lớn, so với cỡ to nhất thì còn rộng hơn, bàn chân thường tỷ lệ thuận với cơ thể để có thể giữ được thăng bằng, bàn chân to như vậy, chắc hung thủ cũng tương đối cao.
Dấu giày in rất đậm, từ dấu thứ ba là đã thấy máu chỉ còn là những nét đứt, nếu không phải đang chạy nhảy, vậy chắc chắn là do trọng lượng cơ thể, cơ thể càng nặng thì áp lực dồn xuống bàn chân càng nhiều. Hung thủ tạm thời là một người có thân hình to cao.
Về phương thức gây án, có thể thấy nạn nhân không hề có dấu hiệu chống trả, hung thủ ra tay bất ngờ, vì thời gian hoạt động từ đêm trở về gần sáng, nên hiệu suất thành công rất cao. Như trong vụ này, từ những dấu vết còn lại có thể thấy, nạn nhân đột ngột bị đẩy ngã sấp xuống đất khiến cho trán và má trái bị trầy xước, sau đó hung thủ chỉ cần giẫm lên lưng nạn nhân, dùng vũ khí đập nát đầu người bên dưới là xong.
Chỉ một nhát đập khiến cho đầu nạn nhân thành một đống bầy nhầy, vũ khí hung thủ sử dụng có thể là búa tạ, lực đập xuống cũng phải rất mạnh, chứng minh thể lực hung thủ không phải tầm thường. Quân nghĩ, có phải hung thủ này cố tình để nạn nhân còn nguyên mặt, vì trong tất cả các vụ án liên quan, mặt nạn nhân đều không bị đập nát. Hoặc hắn khéo léo đến mức chỉ đập mỗi phần sọ não, giống như một kiểu giết người nghệ thuật vậy.
- Nạn nhân tập trung vào nam giới, còn trẻ, đáng ngại nhất là phạm vi gây án đang càng lúc càng thu hẹp quanh khu vực này. Từ đầu tháng đến nay đã có ba vụ án mạng rồi, thêm ba tháng trước, tổng cộng cũng là 12 vụ. Mày nghe hiểu không đấy? – Quân gõ điếu thuốc xuống gạt tàn, hắn liếc mắt nhìn Cường đang đứng trước cửa.
Cường không đáp, chuyện này khiến tâm lý cậu bị ảnh hưởng rất nhiều. Lần đầu thấy một cái chết thê thảm như vậy, kẻ thủ ác vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, hắn thậm chí còn có chiều hướng gia tăng số lần phạm tội, chẳng lẽ không có cách nào ngăn hắn lại? Vì những người đang ngồi điều tra sau bàn giấy như tên kia, nếu như hắn chịu làm việc nghiêm túc, có lẽ hung thủ đã sớm bị bắt và lĩnh án tử hình rồi.
Bước khỏi phòng, Cường được cái lạnh đêm đông thổi cho nguội đầu óc, tự nhiên cảm giác mọi thứ đều đơn giản, chết, thực ra cũng rất đơn giản. Cậu đi vào trong con ngách, nghĩ lại cảnh xác người vỡ nát sáng nay, thời điểm gây án là từ 10h, vậy trước khi gây án, hung thủ sẽ làm gì?
Bịch… Bịch…
Đúng lúc Cường nhìn về phía trước con ngách, có một người chầm chậm đi qua, đã hơn 10h đêm, thẳng hướng từ trong ngách đi ra, chỉ có duy nhất một ngọn đèn đường vẫn sáng. Cảm giác tiếng bước chân nặng nề vọng từ ngoài đường vào, luẩn quẩn trong các bức tường xung quanh cậu, khiến trực giác cậu phải chú ý.
Trước khi gây án, có phải hung thủ sẽ đi săn mồi?
Bịch… Bịch…
Từ ngách đi ra sẽ tới một con ngõ dài, nhà ở hai bên đều đã khép chặt, thưa thớt lắm mới thấy ánh sáng từ một cửa sổ cao tầng hắt xuống, gió thổi hun hút, đêm tĩnh mịch. Không phải vô tình mà Cường lại nhìn người đang bước qua cửa ngách kia, thời tiết hôm nay khô ráo, người kia lại mặc một chiếc áo mưa, chân đi ủng. Bước từng bước rất chậm, người đó lặng lẽ đi qua như một con thú lớn, với cái đầu giấu trong mũ áo mưa phì phò thở ra khói, tấm lưng rộng khum khum, trong tay ôm một bọc vải bố dài hơn một sải tay.
Bịch.
Tiếng bước chân dừng lại.
Cùng lúc Cường bước ra khỏi ngách, dưới mặt đất có một bóng đen đổ dài tới chân cậu.
Vụt!
Bóng đen chợt động, Cường chỉ kịp nhìn thấy nó vung lên, chân cậu tự động phản xạ lại, ngay lập tức cậu tung người né sang trái ba bước. Nhưng không kịp.
Bốp!
Toàn thân cậu chấn động, có một lực đẩy khủng khiếp ập tới, tốc độ còn nhanh hơn cả cái liếc mắt của cậu, đây là sức mạnh gì vậy? Chân và tay Cường chới với trong không trung, một tích tắc sau lưng cậu lập tức đập xuống đường, cả khuôn mặt bị một bàn tay chộp lấy, sau giây phút bàng hoàng đó, cơ thể cậu gần như tê liệt. Chính cú đẩy đã khiến đầu cậu bị va xuống nền gạch, choáng váng tới không còn tri giác, Cường đã mất trí nhớ tạm thời vào lúc đó.
Rắc!
Dường như có tiếng xương sọ rạn nứt.
Hai mắt cậu lờ mờ thấy được một bóng đen ló ra, che đi tia sáng chói lóa từ ánh đèn cao áp. Bóng đen ghé dần vào mặt cậu, vẫn không nhìn ra đó là ai, hai mắt cố nhấp nháy mấy lần, hình ảnh nhòe đi như có ai đổ nước lên mặt cậu. Cố nghiêng đầu sang hai bên, đau quá, chẳng cảm thấy gì nữa rồi, tới ngón tay cũng không nhấc lên được, trước khi Cường kịp nhận ra người vừa tấn công mình, cậu đã ngất lịm đi.
- Còn tươi, thịt còn tươi… khà khà….
 

2L

Staff member
Bài viết
581
Reaction score
302
Points
63
Chương 18: Lò mổ (2)
Lạnh.
Đầu đau quá. Cảm giác như có một lỗ hổng lớn ở sau gáy, gió từ ngoài còn thổi vào óc cậu tê buốt. Muốn chạm thử vào đầu một cái, nhưng cánh tay không nhúc nhích. Thử tay khác xem, cũng không được, hai tay đều bị giữ chặt lại rồi, chỉ có bàn tay là còn co duỗi được. Xung quanh có ánh sáng, qua màng mí liền thấy được, đèn đang chiếu thẳng vào mắt, để như vậy chói quá.
Lưng giống như đang áp xuống tảng băng, lạnh cứng cả người, nhích dịch sang trái phải đều không được. Bên dưới cũng không thể di chuyển, chân còn tê dại đi, cảm giác được dây trói ở cổ chân thít rất chặt. Toàn thân bất động, đầu đau như sắp nứt ra, nửa thân trên dính vào mặt băng lạnh toát, nửa thân dưới bị cố định một chỗ. Tình hình là như thế nào đây?
Xoẹt… Xoẹt… Xoẹt…
- Phần thịt chỗ này… không ăn được, hà hà…
Tiếng động lặp đi lặp lại, giống như người ta dùng một mảnh kim loại miết trên bề mặt đá, là mài dao, đúng rồi, người ta đang mài dao. Cũng không có mùi gì quá nặng ở đây, hai lỗ mũi hít thở đều đặn, nhiều nhất chỉ ngửi thấy mùi tanh, cơ bản là trong này quá lạnh, không khí ngưng tụ lại thành từng cục từng cục đập vào mũi. Lạnh như vậy thì có thể là ở đâu?
Xoẹt… xoẹt…
Tí tách.
Cường miên man suy nghĩ, cậu không mở nổi mắt, cũng vì vừa mới tỉnh lại sau một cơn đau dài, nên tri giác vẫn chưa hoạt động được bình thường. Dẫu vậy cậu cũng nhận ra bản thân đang rơi vào tình huống xấu. Tay chân cậu đều bị trói chặt, người cũng không nhúc nhích được, thậm chí tới cái áo đang mặc cũng không thấy đâu nữa, may vẫn còn cái quần, nơi này lạnh như trong nhà xác vậy, mỗi lần hít thở, Cường cảm giác lỗ mũi còn đóng giá lại.
Tí tách.
Có hạt nước vừa bắn vào mặt cậu. Nóng hổi. Từng hạt rất bé, giống như phun mưa xuống vậy, bắt buộc Cường phải mở mắt để xem là cái gì. Choang. Ánh sáng từ bóng đèn chụp trên cao rọi thẳng vào mắt cậu, ngay lập tức Cường quay sang bên trái, nơi những mạt mưa đang bắn tới, cậu từ từ hé mắt ra nhìn.
Đó không phải nước. Là tia máu phun ra. Dây thần kinh trong đầu Cường căng lên, ngay bên cạnh chỗ cậu nằm, có một người đang bị mổ sống. Mặt người đó đối diện với mặt cậu, hai mắt trợn ngược, miệng hớp hớp, thỉnh thoảng đầu lại giật lên một cái. Hai hốc má vừa bị khoét đi, để trơ lại xương hõm, máu thịt nhầy nhụa chảy đầy xuống phản nằm.
Cường chết lặng. Cậu gần như không thở nổi khi thấy những tia máu vẫn bắn lên mặt mình. Có một tấm lưng đang cúi xuống cạnh phản thịt bên kia, một tay cầm dao, liên tiếp rạch những thớ thịt dính vào lồng ngực người nằm đó, con dao liếm thịt ngọt xớt, một tay luồn vào bên trong, moi móc quả tim vẫn đang đập thình thịch ở dưới khung xương sườn ra. Từng tia máu bắn khắp xung quanh, nếu không vì tấm lưng kia chắn lại, chắc cả người cậu phải tưới đầy máu nóng.
Người đó bị cố định trên phản thịt bằng một mảnh dây da to bản, thắt từ vai nọ sang vai kia, có chốt rất chắc chắn ở hai bên thành phản. Tay và chân cũng bị khóa lại như vậy, tư thế nằm thẳng căng, muốn giãy cũng không giãy được. Bỗng trong lòng Cường lạnh ngắt, cậu lập tức nhìn lại người mình, hai bàn tay nắm chặt lại.
Không xong rồi, người bên kia bị trói thế nào, cậu cũng y như vậy. Vừa ngóc đầu dậy nhìn từ vai tới chân, người cậu bị bó chặt không khác gì khúc giò, chỉ còn mỗi cần cổ là ngọ nguậy được, do ảnh hưởng của vết thương sau gáy nên chỉ một lát Cường lại phải ngửa đầu ra. Đau tới nhăn mặt, cậu thử giật hai tay, quá chặt, dây da này chỉ thít lại chứ không có dấu hiệu nới lỏng. Vặn vẹo một lúc mà toàn thân nóng ran, hai bên cổ tay hoàn toàn vô hiệu, không giật được ra, vậy làm sao thoát khỏi đây?
Nghĩ tới đó, Cường chột dạ. Có hai con mắt đang nhìn về phía cậu, từ tấm lưng rộng trồi lên một cái đầu, khuôn mặt từ từ quay sang phản cậu nằm. Vừa rồi Cường tạo ra tiếng động khá mạnh, khiến người đứng bên kia lập tức chú ý, bóng lưng lay động. Rồi tới cái miệng trên khuôn mặt ngoác ra, người kia đang cười, da đầu Cường tê rần rần, kinh ngạc hiện rõ trên nét mặt cậu.
Ọc ạch.
Bàn tay từ từ rút khỏi lồng ngực người nằm dưới phản thịt. Có thứ gì cũng theo ra ngoài, trong nắm tay là một khối thịt đang động đậy, máu chảy tong tong xuống đất, kia chẳng phải là quả tim nóng hổi. Cường nghẹn họng, bàn tay ấy từ từ đưa quả tim lên cái miệng rộng đang nhả khói, động tác rất chậm, hai hàm răng há ra, ngoạm lấy một miếng thật lớn, ước chừng phải nửa quả tim kia. Thịt tươi nên rất mềm và nóng, hàm răng nghiến chặt lấy quả tim, cắn đứt miếng thịt và bắt đầu nhai chóp chép.
Ực.
Nuốt rồi. Mồ hôi lạnh chảy đầy đầu Cường, mắt thấy miếng thịt trôi xuống cổ họng và biến mất, bất giác cậu nuốt một ngụm nước miếng, cảm giác bây giờ không có gì ngoài kinh tởm. Nửa quả tim còn lại liền được nhét nốt vào miệng, cái miệng nhai tới phọt máu, cơ hàm lên xuống, rồi cổ họng bạnh ra để nuốt trôi miếng thịt. Tận mắt chứng kiến người ăn thịt người sẽ cảm thấy thế nào, không thể miêu tả nổi, da gà đồng loạt nổi lên, dạ dày co bóp kịch liệt, cổ họng bồn chồn, có thể nôn ra bất cứ lúc nào.
Người kia đứng quay lưng với ánh sáng, Cường không thấy mặt, nhưng rất nhanh thôi, cậu sẽ được thấy, vì bóng đen bắt đầu tiến tới chỗ cậu. Bước đi của hắn cũng rất chậm, càng nhìn cậu càng thấy hắn quen mắt, hình như trước đây cậu từng gặp người này, ấn tượng không nhiều lắm, nhưng chắc chắn là có gặp rồi.
- Tỉnh rồi… Quân… tỉnh… rồi…
Cường kinh ngạc, giọng nói ồm ồm vừa rồi nhắc tới tên ai vậy? Còn khuôn mặt người kia, không thể nhầm được, hắn là gã đồ tể đêm hôm đó đã dọa Quân sợ toát mồ hôi. Khi cậu còn đang bàng hoàng nhìn hắn, bàn tay đầy máu lại chộp tới, hắn nắm lấy hai má Cường, lắc qua lắc lại, mặt hắn cười khoái chí.
Nhìn gần, khuôn mặt gã đồ tể thực sự rất đáng sợ. Má hắn chảy tận cằm, miệng nhoe nhoét máu, môi trên còn dày chạm vào mũi, hai cánh mũi bạnh ra thở phì phì, trên cùng là đôi mắt hí, mỗi lần cười là mỡ trên mặt dồn nén lại, ép cho hai con mắt thành một đường kẻ chỉ. Đầu hắn trọc hếu, ánh sáng chiếu vào còn bóng và phản quang lại lấp lóa. Một gương mặt bị thịt, từ người hắn bốc ra một thứ mùi gây gây, vì quần áo dính máu, hay vì cơ thể hắn có sẵn thú mùi đó, Cường không biết, chỉ biết là cậu phải rời khỏi đây thật nhanh.
Hai cổ tay lại tiếp tục giằng co, miếng dây da đã có lúc bị kéo căng lên, nhưng nó dai và chắc tới mức khó tin, Cường cắn chặt môi, mồ hôi chảy đầy đầu mà cậu cũng không kéo đứt được nó. Phải làm sao bây giờ, một lần nữa, Cường gồng hết sức bật người dậy, nhưng vai và ngực không thể giật ra khỏi cái đai da to bản kia, cảm giác sau mỗi lần cố gắng đó là một lần tức ngực khó thở. Bình tĩnh, bình tĩnh…
- Không… Quân… không được thoát… đâu…
- Tao không phải Quân! Mày bắt nhầm người rồi, thả tao ra.
Nghe gã đồ tể lắp bắp nói, Cường lập tức phản bác, trong tình huống như vậy cậu không thể tiếp tục im lặng được. Gã nghiêng đầu, nụ cười trở lên ngây dại.
- Quân… đẹp trai… ăn vào cũng sẽ đẹp… trai…
Cái gì? Như có tiếng nổ lớn trong đầu Cường, ăn cái gì để đẹp trai, mà gã có hiểu những gì gã nói không, thứ nhất là cậu không phải Quân, mặt hai người khác nhau hoàn toàn, thứ hai, không thể ăn “cái gì đó” vào là đẹp trai được. Cường nói:
- Tao là Cường, tao không phải Quân, mày có hiểu tao đang nói gì không? Tao là Cường, ư-ơ-ngờ-ương-cờ-ương-cương-huyền-cường, mày biết đánh vần tên Quân thế nào không?
- U-ớ-lờ-uân-…cờ-ương-cương-huyền-cường….
Càng nói càng thấy đây là một thằng điên, gã không hiểu những gì đang nói, càng không hiểu những gì cậu nói. Cường nổi cáu, cậu bật người dậy, kéo căng hai cánh tay lên, vô hiệu, dây da vốn dĩ rất dai, thêm mồ hôi của cậu, nó càng trở lên chắc chắn. Có dùng bao nhiêu sức lực cũng không thể giằng đứt được thứ này, muốn thoát được chỉ có thể dùng dao cắt.
Gã đồ tể mặc kệ Cường vùng vẫy trên phản thịt, hắn quay lại chỗ người đối diện, bây giờ đã là một xác chết lạnh ngắt. Hắn xẻ phần bụng của người đó ra, moi hết nội tạng vứt vào một cái xô, sau đó cùng lưỡi dao lách vào khung xương sườn, tiếp tục róc thịt ra khỏi khung xương. Động tác thành thục và nhanh nhẹn, hai tay thoăn thoắt mổ xẻ, được một lát toàn bộ thịt trên phần thân của xác chết đã bị tách rời, máu vẫn còn tươi nguyên chảy đầy trên mặt phản.
Tiếp theo, gã cắt phần thịt đã róc xương ra, Cường nhìn hắn không rời mắt, giờ cậu mới hiểu hắn muốn làm gì. Trên tường căn phòng treo đầy những miếng thịt đỏ ối như vậy, hắn kẹp hai góc thịt trên dây, có vẻ như hắn muốn nó ráo hết máu. Sau đó, giống như ở những miếng thịt trước, hắn dán lên miếng thịt một tờ giấy, trên ghi giá tiền, không đắt lắm, nhưng ai mà dám mua chúng?
Loảng xoảng.
Gã đồ tể quay về khay đồ, hắn sắp xếp lại dụng cụ trên đó, Cường thấy hắn lựa vài con dao, rất nhiều loại dao, kích cỡ đa dạng, có những con nhỏ như dao y tế, có con lại to như dao phay. Để làm gì? Tim cậu thắt lại, một giọt mồ hôi chảy xuống mang tai, ở tư thế nằm như vậy, cảm giác có nước chảy vào tai rất khó chịu. Nhưng đó chưa khó chịu bằng cảnh tượng đang diễn ra, gã đồ tể một tay cầm con dao bầu, lưỡi dao sáng bóng, một tay cầm cái liễng dao, hắn mài mài lưỡi dao lên đó vài cái. Tiếng rẹt rẹt sắc lạnh, lỗ đồng tử của Cường co rút cực đại, cậu bắt đầu thấy lo lắng, hai tay điên cuồng giãy dụa, đầu ngúc ngoắc.
Không được, thứ dây da này phải chắc hơn cả xích sắt, giằng co như vậy mà nó không nới ra, mồ hôi còn làm cho nó trơn bóng nữa. Hết cách rồi, không thể thoát được kiếp nạn này, còn bị mổ phanh ra như vậy, thật sự không cam tâm. Cường nghĩ, trong lòng có chút cuốt lên, cơ thể cậu càng giãy mạnh, mắt nhìn gã điên đang tiến tới gần, Cường lập tức gào to:
- THẢ…. ưm…
Bàn tay to như hộ pháp của gã lập tức chộp lấy mũi miệng cậu, đập đầu cậu xuống phản kim loại, có tiếng cốc một cái sau đầu, vết thương lại rách miệng, đau tê tái. Nhưng trước cái chết đang đến gần, Cường vẫn không đầu hàng, cậu giằng mặt ra khỏi bàn tay tanh tưởi kia. Nhưng không được, hắn ấn chặt tay xuống, xương mặt cậu như bị ép tới biến dạng. Tay còn lại hắn ấn ấn phần bụng Cường, miệng nói:
- Tim… phải ăn sống… mới ngon… ăn lúc còn đang… đập… Quân… sẽ bị ăn…
Mẹ kiếp, không phải Quân, nhưng cậu sắp chết rồi, mắt Cường nhìn cánh tay cầm dao của gã đang hua hua trong không khí. Vẻ mặt gã càng lúc càng đáng sợ, đột nhiên, dọc khung xương sườn có cảm giác lạnh toát, Cường không thể nhìn thấy hành động của gã, nhưng cậu cảm nhận được lưỡi dao đang dí xuống da thịt mình. Đau, lưỡi dao bắt đầu xuyên thủng da cậu, máu nóng chảy từ vết cứa ra, chỉ một lát nữa là cậu cũng bị mổ phanh ra như người bên kia.
Bỗng gã đồ tể rút lưỡi dao ra, nghe tách một cái, vết cắt không quá sâu, Cường cảm thấy tim mình đập dồn dập hơn lúc nào hết. Mắt thấy gã đang nhìn lưỡi dao, sau đó lại ấn vào bụng cậu một cái, nói:
- Thịt… rắn quá… không cắt bằng dao được… phải… dùng cưa… thôi…
Cưa? Giờ thì Cường chết chắc rồi, do cậu gồng người nên cơ bụng rắn lại, nếu dùng Cưa, người cậu sẽ bị cắt làm hai khúc, thảm cảnh đó rất khó để hình dung. Gã đồ tể vứt con dao vào khay đồ, hắn cũng buông tay khỏi mặt cậu, vì hắn còn phải tìm xem cưa để đâu.
- Không… có… cưa để… ngoài kia… rồi… phải đi… lấy…
Dứt lời, tấm lưng nặng nề tiến xa khỏi phạm vi ánh sáng, rất nhanh sau đó Cường nghe thấy tiếng cửa mở, rồi tiếng bước chân xa dần. Cậu nằm yên trên phản, miệng há rộng đớp lấy không khí, cổ họng bị khí lạnh thổi vào khô rát, không được, phải nghĩ cách thoát khỏi đây, chết như vậy quá ngu xuẩn. Cường ngóc đầu lên, nhìn nơi vừa bị cắt, máu đã ngừng chảy, đó không phải chỗ yếu hại gì, cậu hơi yên tâm. Động não lên, làm thế nào bây giờ?
KÉT… Cạch.
Quay trở lại rồi. Cường thót tim, cậu trợn mắt nhìn vào bóng tối phía cánh cửa, đúng là cửa vừa mở, có người vừa bước vào. Mẹ kiếp, mới rời đi được vài giây, chẳng lẽ ngoài kia là kho dụng cụ của hắn, hết thật rồi, hắn dùng cưa thì cậu có gồng tới cứng người cũng vẫn bị cắt đôi mất. Cường thầm chửi bản thân, tại sao những lúc như vậy không nghĩ lạc quan lên, cố hết sức thêm lần nữa.
Loảng xoảng.
Bên kia bỗng vang lên tiếng khay đồ va nhau, Cường giật mình, giá mà cậu có thể với được một con dao, dù tiếp theo phải đánh với gã đồ tể, cậu không nghĩ là mình thua hắn. Gã đồ tể đang làm gì, Cường ngóc đầu dậy, thấy bóng lưng xoay sang bên phản thịt kia, hình như hắn đang quan sát gì đó. Bóng lưng che không hết ánh sáng, Cường vẫn thấy được khuôn mặt bên kia.
Khoan! Khoan! Khoan!
Cậu như nhảy dựng lên, kia không phải gã đồ tể, là người khác, lưng người đó gọn gàng hơn, dáng người cân đối hơn, mặc áo khoác sạch sẽ chứ không phải áo trong lò mổ. Trong lúc vội vàng, Cường lập tức lên tiếng:
- Ai vậy, cứu tôi với!
Người đó giật mình, quay mặt nhìn về phía cậu. Nhưng vì ngược sáng, Cường không thấy được khuôn mặt, chỉ nghe được tiếng nói rất khẽ:
- Có người bị thương, điều cho tôi một xe cứu thương tới đây.
Nói xong, người kia tiến tới phản của Cường, cậu hồi hộp chờ đợi, khuôn mặt ló ra sau bóng tối, thậm chí còn khiến cậu kinh ngạc hơn nữa.
- Đại… đại ca! – Cường lắp bắp thành tiếng.
Đây là người mà tối hôm đó Quân gọi là đại ca, thái độ của hắn đối với người này rất kính trọng, Cường vẫn nhớ đúng khuôn mặt này, không thay đổi một chút nào cả. Đại ca lập tức ra hiệu im lặng, anh ta cúi xuống sờ dây buộc qua vai của Cường, so với Quân, đại ca đứng đắn hơn rất nhiều, cậu nghe anh ta nói:
- Chúng ta từng gặp nhau rồi à? – Rõ ràng là đại ca không nhận ra Cường – Cậu bị thương rồi, chờ tôi cởi trói đã, nói chuyện sau đi.
Cuối cùng thì cái dây da cố định vai cậu với phản cũng được tháo, Cường có thể ngồi dậy được, trong đời cậu chưa có giây phút nào hạnh phúc như thế. Cường có hỏi đại ca, sao anh ta lại có mặt ở đây. Đại ca vừa tháo dây trói tay, vừa kể lại.
Anh ta là đội trưởng đội cảnh sát cơ động thành phố, chức vụ rất cao, nhiệm vụ chính là điều động người tham gia phá các chuyên án lớn. Vụ giết người hàng loạt lần này là do anh ta trực tiếp chỉ đạo, sau khi nhận báo cáo về vụ án gần nhất, bên cơ động đã khoanh vùng khả nghi, cắt cử người theo dõi trên các tuyến phố.
Đúng ra là sau khi Quân báo lại những phân tích của hắn cho đại ca, anh ta mới dẫn người xuống khu vực Cường bị tấn công để điều tra. Trên đường đi, vô tình đại ca nhìn thấy một người trong diện khả nghi, kéo theo một bao tải rất lớn, ngay sau đó đội cơ động lập tức áp sát, theo dõi gã tới đây.
Nơi mà Cường đang bị giam giữ, thực chất là dưới nền một lò mổ, gã đồ tể đã âm thầm xây dựng một căn hầm với rất nhiều ngăn, người của đại ca đang kiểm tra khắp các ngăn dưới hầm này. Bọn họ liên lạc với nhau qua chiếc bộ đàm, vừa rồi anh ta đã gọi một xe cứu thương, ra khỏi đây cậu sẽ được đưa tới bệnh viện điều trị.
Có gì không đúng, Cường nhìn đại ca, chẳng phải anh ta và gã đồ tể cùng trong một tổ chức? Tại sao anh ta không nhận ra hắn, có phải đại ca chưa thấy mặt gã không, nếu như anh ta thấy mặt gã, có lẽ họ sẽ liên thủ lại giết cậu. Cần phải thoát khỏi mấy cái dây này càng nhanh càng tốt. Nghĩ tới đó, tay trái Cường vừa được thả ra, đại ca nhanh chóng tháo tiếp dây dưới chân, anh ta hỏi:
- Cậu có thấy hung thủ đâu không? Từ lúc xuống đây, tôi không thấy hắn?
Hả?
Cường đang gỡ dây tay phải, nghe câu hỏi mặt lập tức tái đi, anh ta vào đây mà không thấy hắn bước ra sao. Đúng lúc đó trong bóng tối sau lưng đại ca có thứ gì dịch chuyển, chớp mắt liền thấy, một bàn tay to bản chộp ngang đầu anh ta, một giây sau đã hất văng cả người đại ca đi.
RẦM!
Người đại ca đập mạnh vào tường, chắc một cú ném đó phải khiến anh ta gãy xương cổ mất. Tim Cường vừa đập chệch một nhịp, cậu biết ngay tiếp theo sẽ tới lượt mình, bàn tay đó quay sang dúi đầu cậu xuống phản, “Rắc” mặt cậu bị ép nghiêng sang bên trái, cổ như bị trẹo hẳn đi. Đó là cái gì?
Tay còn lại của gã đồ tể đang cầm theo một cái đầu, không phải, là một người đã bị hắn bẻ gãy đầu, thân người đó vẫn bị lôi theo. Hắn thả người đó xuống, rồi rút từ sau lưng ra cái cưa cực to, một tay Cường không thể đẩy nổi bàn tay hộ pháp đang đè đầu cậu. Vì nửa thân trên đã được tự do, cậu vùng vẫy, không để hắn có cơ hội hành động.
Lách cách.
Bỗng gã đồ tể dừng tay, vừa rồi Cường cũng nghe thấy có tiếng gì phát ra từ trong bóng tối. Hé mắt nhìn lên, thấy mặt gã nghệt ra, hai con mắt híp nhìn về nơi vừa rồi ném đại ca qua đó, Cường cũng vì thế mà cố ngước mắt nhìn theo. Có thứ gì đang bước ra, mang theo hơi thở chết chóc và nỗi khiếp sợ cho những kẻ còn sống.
Lách cách.
 

2L

Staff member
Bài viết
581
Reaction score
302
Points
63
Chương 19: Lò mổ (3)
Bỏ qua thứ đang đến kia đi, đại ca chắc chắn không thể dễ dàng chết như vậy, giờ anh ta đã bị chọc điên lên, phải nhanh chóng dời khỏi đây trước đã. Cường suy nghĩ rất thức thời, những chuyện diễn ra gần đây khiến cậu không vực dậy được bản năng hiếu kỳ nữa. Lợi dụng gã đồ tể đang mất tập trung, Cường nhanh chóng tháo dây da trói bên tay trái, nhưng vì không thể dùng mắt nhìn, tay phải của cậu chỉ có thể lần mò từng chút một.
Vừa quan sát hành động của gã đồ tể, Cường vừa nín thở nghe ngóng tiếng động đang tới gần. Cậu vô tình nhìn qua người bị gã lôi theo lúc nãy, hình như đó là cảnh sát, từ trong túi người đó rơi ra một cái bộ đàm. Theo lời đại ca, người này có thể đang đột nhập vào phòng chứa dụng cụ của gã đồ tể, không may là gã đã vào đó, người này chống trả bất thành nên bị gã bẻ cổ lôi về đây. Thần thái trước lúc chết của người này vẫn chưa biến mất, Cường thấy được vẻ đau đớn và sợ hãi trên đó, phải chết bất đắc kỳ tử như vậy âu cũng do số người này không may mắn.
“Đội trưởng nghe rõ trả lời. Tôi đã mất liên lạc với…”
Có tiếng bộ đàm từ trong bóng tối phát ra.
RỐP!
Chưa nghe hết câu, bộ đàm liền bị giẫm nát, có vẻ người bên kia không muốn liên lạc ra ngoài, hoặc là anh ta không ý thức được thứ mình vừa giẫm vào là bộ đàm. Liền sau đó, Cường đã thấy được đại ca, vẫn là cùng một khuôn mặt, nhưng biểu cảm bây giờ khác hoàn toàn. Giống như trong lần đầu tiên cậu gặp, vẻ điềm tĩnh và lạnh lùng toát ra từ đôi mắt kia thực sự khiến người đối diện phải dè chừng. Một nửa mặt bị máu bao phủ, từng giọt từng giọt chảy xuống cằm, cú va chạm đã khiến đầu đại ca bị rách một mảng lớn, tới chiếc áo sơ mi cũng đã dính máu loang lổ.
Đại ca giống như trở thành con người khác, anh ta nhìn mọi thứ bằng con mắt âm độc, liếc trái liếc phải rồi hầm hầm nhìn gã đồ tể, một bên mắt đã chuyển màu đỏ. Từ biểu cảm trên mặt không thể đoán được anh ta đang nghĩ gì, chỉ thấy mùi nguy hiểm toát ra càng lúc càng nồng đượm. Cường cố gắng nhanh tay hơn nữa, dù làm nghề gì thì anh ta vẫn là một Âm dương sư, đợi lát nữa anh ta phát điên lên, chắc chắn cậu không giữ nổi mạng.
- Lại chảy máu, mẹ kiếp, cái thân xác con người này đúng là vô tích sự. Là mày làm phải không, thằng béo? – Đại ca nói, giọng trầm khàn hơn nhiều so với lúc vừa rồi cứu Cường.
Gã đồ tể ngẩn người, mặt hắn bỗng nhăn lại, những khối mỡ di chuyển khắp mặt, ép cho mắt mũi miệng dúm vào một chỗ, hắn quát lên:
- Không… phải béo… là… nhiều thịt… thôi…
Thoát rồi! Cường vừa gỡ thành công tay bên phải, cậu lập tức đưa hai tay lên đẩy bàn tay gã đồ tể ra, hắn đè mạnh tới mức nơi mặt cậu tiếp giáp với phản đã trở lên lạnh ngắt. Dùng hết bảy phần sức lực mới đẩy lùi được cánh tay núc ních mỡ đó, Cường bật dậy, cậu thủ thế chống trả lại đòn tấn công tiếp theo của gã. Nhưng vừa nhìn, Cường nhận ra hắn không còn chú ý tới cậu nữa, mắt hắn bây giờ đang dán vào người mới đến bên kia.
- Thịt… thịt… - Gã đồ tể vừa nhỏ dãi vừa lầm bẩm, vẻ mặt hưng phấn kỳ lạ.
Dù đang muốn nhanh chóng tháo được dây chân, nhưng Cường cũng cố liếc mắt nhìn thử về phía sau một cái. Đại ca còn cách chỗ cậu hơn hai mươi bước chân, chiếc áo khoác đã bị anh ta cởi ra, tay anh ta đang gỡ dần từng cúc áo sơ mi. Đây là cái tình huống gì vậy, đánh nhau thì cứ đánh thôi, cần thiết phải cởi đồ thế không? Cường đột nhiên dừng tay, cậu muốn xem đại ca đang định làm gì.
- Tao rất ghét bị ai đó gọi dậy bằng cách này, cứ thế này thì máu sẽ không cầm được mất, nếu mày gọi tao bằng cách khác, tao sẽ xem xét cho mày một con đường sống – Cởi tới cúc cuối cùng, đại ca chợt nói, trông như anh ta đang cảnh cáo với kẻ đối diện.
Áo sơ mi vừa chạm đất, Cường nín thở quan sát, qua vài giây, vẫn không thấy có gì khác thường xảy ra. Chỉ thấy nửa thân trên đại ca để trần, cơ bắp cũng rất rắn chắc, nhưng so với khối mỡ di động bên này, hắn sẽ không vì mấy múi cơ kia mà sợ hãi được. Đang lúc cậu suy nghĩ, chợt thấy gã đồ tể hành động, hắn vứt cái cưa sang một bên, hai tay dang rộng, chân ầm ầm chạy tới, tư thế giống như muốn vồ lấy đại ca ngay tức khắc.
- Thịt…
Làm gì bây giờ? Cường không kịp hỏi, mắt thấy gã lao tới rất nhanh, hai mươi bước chân trong tích tắc chỉ còn một bước, sát ngay trước mặt đại ca. Vẫn là khuôn mặt không cảm xúc đó, đối diện với một kẻ khát máu như vậy mà anh ta không hề biến sắc, con người này có gì mà tự tin tới vậy?
RẦM!
Câu hỏi đã có lời giải, gã đồ tể vừa bay qua trước mặt Cường, vận tốc còn nhanh hơn cả khi hắn lao đến. Nhìn lại Cường thấy một cánh tay màu xám đen vươn ra từ trong bóng tối phía sau đại ca, kích thước gấp ba lần tay người thường, đầu năm ngón có năm móng vuốt khoằm khoằm, chắc chắn đó không phải tay người. Cánh tay mọc ra từ một thân hình cao lớn, kia là giống gì thì Cường chưa rõ, vì nó không phải quỷ, chắc chắn không phải quỷ.
Thứ cậu nhìn thấy, không chỉ có một con, mà là hai con, đứng sang hai bên trái phải sau lưng đại ca. Con bên trái vừa dùng tay đánh bay gã đồ tể. Chúng bước lên chắn trước mặt đại ca, hình dung rất giống người, thân hình cao lớn nhưng không có dáng khum khum như quỷ, chúng đứng ưỡn ngực, các cơ bắp trên người phát triển rõ rệt, kết cấu rất đẹp mắt. Đặc biệt thân dưới chúng có một chiếc khố, vạt trước vạt sau che chắn cẩn thận, mặt chúng cũng được che bởi một mảnh vải, trên vải có vẽ một hình thoi, đầu trọc toàn thân cũng không có lông lá gì.
Dáng đi của chúng rất linh hoạt, hai chân di chuyển nhẹ nhàng, Cường thấy bàn chân của chúng có hình dạng giống con người, cũng có năm ngón với móng dài. Bước đi không phát ra tiếng động, so với quỷ thì chúng vẫn cao cấp hơn một bậc. Hành động của hai con động vật lạ này khiến Cường phải nghi ngờ, đại ca không biết là người như thế nào, nếu là người tốt, có thể thứ mà anh ta nuôi sẽ ít gây nguy hiểm.
Đột nhiên, Cường thấy một trong số chúng tiến về phía mình, con còn lại đang nhìn cái xác chết mổ phanh trên phản thịt. Cường nhìn con bên kia, thấy nó dùng bàn tay lướt qua thân thể người nằm đó, không có vẻ như nó sẽ ăn thịt người ấy. Nhìn sang con đang đối diện với mình, Cường thấy nó cúi xuống ngửi ngửi người cậu. Vì chưa biết đây là giống gì nên Cường không thể động thủ với nó, nếu phải đối mặt với quỷ, trước hết cậu vẫn phải hiểu được hành vi của nó.
Thứ này không có oán. Cường chợt nhận ra, toàn thân nó bốc ra mùi tử khí, nhưng hoàn toàn không có dấu hiệu của oán. Nó ngửi quanh người cậu một lúc, tiếc khăn che mặt nghiêng qua nghiêng lại, nó muốn tìm cái gì?
- Đừng sợ, anh bạn ngày trước đi với Quân phải không? Nếu anh bạn không có mùi quỷ, nó sẽ không tấn công đâu.
Tiếng đại ca vừa nói, anh ta nhận ra cậu rồi, Cường quay mặt nhìn sang, đại ca đang bám vào một bên thành phản. Dáng vẻ như sắp không trụ được nữa, vết thương trên đầu anh ta vẫn không ngừng chảy máu. Thấy nó ngửi chán rồi bỏ đi, Cường định hỏi đây là giống gì, nhưng bất ngờ, đại ca đột nhiên ngã gục xuống. Lúc này cậu mới thấy tấm lưng trần của đại ca.
Trên lưng anh ta có một hình xăm rất lớn. Quân từng nói, mỗi Âm dương sư đều phải có một hình xăm trị quỷ trên cơ thể, cái đó là để bảo vệ bản thân khi hành xử, có tác dụng khiến cho ma quỷ phải tránh xa. Đây chắc là hình xăm trị quỷ của đại ca, trông nó rất đặc biệt, tổng thể bao gồm hai cái đầu lâu ngậm vòng đặt đối xứng nhau, xung quanh có rất nhiều hoa văn như những khúc xương chất đống, đường sống lưng ở giữa nổi lên thành một vệt thẳng. Máu chảy từ trên vết thương xuống tới một chiếc đầu lâu thì ngừng lại, giống như là chiếc đầu lâu đang hút máu của anh ta vậy.
Mà đúng là nó đang hút máu thật, hình xăm đó ban đầu có màu gì không rõ, nhưng hiện tại toàn thể đều hiện lên thành một màu đỏ rực. Cả tấm lưng của đại ca nhìn như một bức tranh sống, có thể vận động được, hơn nữa, Cường lại thấy nó tương đối quen mắt. Cậu vừa tháo dây buộc chân vừa ngẫm nghĩ. Hai đầu lâu ngậm vòng kia tượng trưng cho cái gì, những hoa văn đặc biệt kia cậu từng thấy ở đâu, lại còn đường rãnh giữa nữa.
Mấy con thú lạ này từ đâu chui ra? Đột nhiên đầu cậu lóe sáng, trước mặt xuất hiện một hình ảnh, trong Yết Ma bộ có minh họa lại, cửa Ngục Quỷ cao 1800 thước, được làm từ hàng ngàn bộ xương người chết ép lại, trước cửa gắn hai cái đầu nâu rất lớn đối xứng nhau, miệng mỗi đầu lâu ngậm một chiếc vòng đồng. Quỷ ngục là nơi chỉ có quỷ đi vào, không có quỷ đi ra, thứ đi ra khỏi đó, chỉ có thể là Quản Ngục.
Cường đưa mắt nhìn hai thân hình kia, chúng chính là Quản Ngục. Mấy hình xăm trị quỷ không có tác dụng gì khi đứng trước Quản Ngục, chúng cai quản phần tối tăm nhất của Âm giới, chuyên dẫn dộ hoặc trừ khử những loài gây rối trong ngục, không thể dùng cấp độ để đong đếm khả năng của chúng. Nhưng, Cường toát mồ hôi trán, tại sao trong Âm dương sư lại có người tu Mật Tông? Đây là thủ pháp thi triển của Yết Ma bộ, Quản Ngục tuy không phải thần, nhưng cũng là người cai quản Âm giới. Trong chín tầng, chúng cai quản tầng cuối cùng, kẻ gọi được chúng ra, tu vi phải rất thượng thừa, pháp lực cũng vào dạng cao siêu, vì một nhẽ: Quản Ngục không thể thu phục được.
Một khi chúng xuất hiện, bất kỳ loài quỷ nào cũng phải chết, bao gồm cả những người nuôi quỷ. Thứ thu hút chúng, chính là âm khí thoát ra từ những sinh vật xung quanh, nói tóm lại là bất cứ ai có âm khí đều là con mồi của Quản Ngục. Ở lần họp mặt đó, đại ca biết cậu là thầy trừ tà Thiền Mật Tông, nên vừa rồi mới nói cậu không phải sợ.
Cái khác biệt duy nhất giữa thầy trừ tà và Âm dương sư, chính là ở âm khí, nghe tên là biết Âm dương sư người nào cũng tu quỷ, âm khí vốn rất nặng nề. Cường nghĩ đại ca chắc có cách để áp chế Quản Ngục, nên bọn chúng mới chịu nghe lời anh ta, có thể là bởi hình xăm Quỷ môn kia, hoặc là… bí quyết nằm ở một bên mắt của đại ca. Con mắt đó không hề tầm thường, trước khi Quản Ngục xuất hiện, Cường đã thấy nó đổi màu, tròng mắt đột nhiên hóa đỏ, lúc đầu còn tưởng do máu chảy vào, giờ nghĩ lại mới thấy con mắt đó là chìa khóa liên kết anh ta với hai Quản Ngục kia.
Nghĩ thì lâu nhưng hành động thì rất nhanh, Quản Ngục đi qua những xác chết, hút hết âm khí toát ra từ bọn họ, ngăn không cho quá trình oán niệm hình thành, từ đó những oan hồn ấy không thể hóa quỷ được nữa. Chúng tiến dần tới nơi vừa ném gã đồ tể, hắn bị vùi dưới một đống thịt người cùng nội tạng các loại, tới lúc đó hắn vẫn chưa thể bật dậy được.
Cường nhìn nhanh xuống dây buộc chân, hai tay thoăn thoắt tháo hết các nút thắt ra, cậu nhảy khỏi phản, đầu tiên là chạy tới chỗ đại ca xem thương thế anh ta. Đầu rách to quá, Cường lấy cái áo anh ta vừa cởi gần đó, rịt vào vết thương để cầm máu, nói:
- Đại ca, anh phải cố lên, tôi sẽ đưa anh tới bệnh viện.
Đại ca chớp chớp vài cái, máu không ngừng rơi vào mắt anh ta, dù Cường đã phải lau đi rất nhiều. Đợi mãi là không thấy đại ca đáp, Cường lay lay vai, chỉ nghe thấy tiếng thở đều đều, hai mắt lờ đờ, giống như anh ta sắp ngất đi. Để lâu có thể sẽ nguy hiểm đến tính mạng, Cường lập tức sốc anh ta dậy, một tay quàng qua vai, dìu anh ta đi ra cửa.
RẮC!
Cách đó vài mét, có tiếng đứt gãy vang lên. Cường vừa di chuyển vừa nhìn sang, bỗng cậu khựng lại. Có phải là đầu Quản Ngục vừa bị bẻ rồi không, bên kia đã xảy ra chuyện gì vậy? Trong lúc Cường loay hoay xơ cứu cho đại ca, Quản Ngục bên phải đã nắm đầu gã đồ tể kéo lên, gã lúc đó không có phản ứng gì, trên người nhớt nháp đầy những máu thịt. Thân gã chứa đầy âm khí, chưa nói tới những thứ bám xung quanh nữa, từng đó cũng đủ để Quản Ngục ăn gã rồi.
Nhưng gã là ai, không phải là Âm dương sư sao, trước giờ gã chẳng sợ ai, Quản Ngục là cái thứ gì gã cũng không biết, vậy đời nào gã chịu để yên cho nó ăn mình. Thế là trước cả khi Quản Ngục hành động, hai tay gã đã vươn lên tóm lấy đầu nó, bẻ cổ người khác đối với gã không có gì khó khăn, dù xương kẻ lần này có rắn hơn vài lần, nhưng như vậy cũng chưa đủ để làm khó hắn.
Tiếp theo thì như Cường thấy, đầu của Quản Ngục đã xoay về phía sau. Nhưng bàn tay đang nắm đầu gã vẫn chưa thấy buông ra, một giây tiếp theo, bàn tay đó dập thẳng vào tường. Một tiếng rạn vỡ vang lên, tường lập tức lún xuống một mảng lớn. Quản Ngục lắc lắc đầu, cổ nó liền xoay trở lại, còn gã đồ tể sau cú va chạm thì mắt mũi trợn ngược, không biết là gã có đau không, nhưng chắc chắn gã đã phát điên rồi.
Gã hét lên một tiếng, lấy thân hình đồ sộ húc thẳng vào người Quản Ngục, uy lực đến mức hai chân Quản Ngục trượt dài ra sau, tiếng két két két từ móng của nó cào xuống nền nhà nghe chói tai vô cùng, chẳng mấy chốc mà nền phòng đã bị cào thành mười rãnh sâu cỡ hơn hai đốt ngón tay. Quản Ngục dùng tay giữ vai gã lại nhưng không được, hai chân gã vẫn lao ầm ầm về phía trước, cũng chính là chỗ Cường đang đứng.
Nếu bình thường thì Cường chỉ cần né đi là được, nhưng hiện tại cậu đang phải đỡ thêm một người, chạy thế nào cũng không kịp, trước mắt là hai quả tạ đang lao đến, nếu bị đâm trúng, hai người coi như xong. Còn cách một mét, Cường buộc phải đẩy đại ca sang một bên, bản thân cậu cũng mượn lực mà nhảy ngược lại.
RẦM!
Gã đồ tể đẩy Quản Ngục lao qua chỗ hai người, sau đó Quản Ngục vấp phải một phản thịt, cả người nó và phản thịt đều đổ ập xuống, gã thì may mắn dừng lại kịp, vai gã nhấp nhô theo tiếng thở phì phò. Cường bỏ qua gã, cậu nhìn nhanh sang bên đối diện, đại ca đã nằm im bất động, anh ta bị đẩy xuống sàn mạnh quá nên ngất thật rồi.
Đúng lúc đó, gã đồ tể quay người nhìn về phía Cường rồi lại nhìn đại ca, giữ nguyên nụ cười trên mặt, có vẻ gã nhắm tấn công đại ca trước. Chân vừa động, một bàn tay với năm móng sắc nhọn liền chộp tới vai gã, bàn tay đó siết chặt lại, găm những móng như vuốt diều hâu kia vào sâu trong da thịt hắn. Cường không thấy có máu phun ra rừ vết thương, chỉ thấy một thứ chất lỏng màu vàng nhờ nhờ như mỡ chảy xối xả ra.
Cường nhanh chóng tiếp cận chỗ đại ca đang nằm, không biết có nội thương chỗ nào nữa không, mất máu nhiều quá rồi. Đang chuẩn bị đỡ anh ta dậy, đột nhiên sau lưng cậu xuất hiện một bóng đen, còn chưa kịp nhìn lại, cậu lập tức cho tay lên chắn.
BỐP!
Thứ đó vừa hất văng cậu đi, lưng bị đập mạnh vào thanh chắn dưới phản thịt, đau tới vẹo cả người. Cường hé mắt nhìn lại, bên kia chính là Quản Ngục, nó là con thứ hai, nãy giờ nó xử lý tử thi, xong xuôi rồi mới lao vào tham chiến. Quản Ngục tóm lấy đầu đại ca, nó nhấc anh ta lên cao, hành động không có nhiều thiện ý.
Cường chợt nhận ra, không phải nó định cứu người, nó đang định bóp nát đầu đại ca ra, giống như đã làm với gã đồ tể kia. Đây là mất kết nối, trong lúc nước sôi lửa bỏng như vậy, đại ca lại ngất đi, anh ta không thể dùng con mắt kia áp chế Quản Ngục nữa. Vì tu quỷ nên âm khí trong người đại ca rất nhiều, Quản Ngục nghiễm nhiên coi anh ta là con mồi để tấn công.
- Gyaaaaa!
Cùng lúc chiếc phản sau lưng Cường đột nhiên bị nhấc bổng lên, tiếng hét vừa rồi là từ gã đồ tể, hắn dùng hai tay giữ lấy đầu phản, tiếp theo cậu được thấy một cảnh kinh người. Gã dùng chiếc phản kim loại dài 1,6m rộng 1,2m đập tới tấp xuống đầu và người Quản Ngục, đó cũng là cảnh bạo lực nhất tính tới hiện tại mà Cường từng chứng kiến. Kinh ngạc hơn cả là Quản Ngục sau khi đã làm cho tấm phản dày 10 phân kia biến dạng, nó vẫn đứng vững, dù thân thể bị trầy xước và gãy dập rất nhiều chỗ, nhưng tuyệt nhiên nó không buông tay, bàn tay vẫn ghim chặt vào vai gã đồ tể.
Mặc kệ bọn chúng, Cường bật dậy, cứu người là quan trọng, đại ca đang rơi vào nguy hiểm, đánh làm sao để Quản Ngục buông anh ta ra bây giờ? Trong một giây, cậu tính toán hết các vị trí có thể tấn công bất ngờ, đầu không với được, tay quá to, thân hình rắn chắc, nếu không thể đánh vào những điểm đó, vậy thì nên đốn hạ đầu gối.
Ngay lập tức Cường xoạc chân, lòng bàn chân hướng tới mặt trong của đầu gối, chỗ có nhiều dây chằng nhất, chỉ cần đạp mạnh vào đấy, chắc chắn nó sẽ khụy xuống.
RẮC!
Cường chết cứng người. Cậu thậm chí còn không kịp chửi thề, cổ chân cậu gần như gập đôi lại, trong giây lát bàn chân mất cảm giác. Cái thứ đầu gối gì mà cứng hơn cả đá, ở mức độ va chạm như vậy mà Quản Ngục vẫn đứng yên không suy suyển, người duy nhất chịu ảnh hưởng là Cường. Cậu lập tức ôm lấy kệ đựng đồ dựng cạnh đó, mồ hôi không ngừng túa ra, còn tưởng chân cũng phế luôn rồi.
Quản Ngục không để ý tới Cường, bàn tay nó siết dần lại, với nó thì đầu người chỉ như một quả cam, có thể bóp vỡ bất cứ lúc nào. Mà nó chủ yếu nhắm vào đầu, bách phát bách trúng, trước tình hình nguy cấp, Cường nhịn đau, đây là nơi nào chứ, đầy những dụng cụ sắc bén xung quanh, cầm tạm một món lên dùng cho nhanh.
Đập vào mắt cậu lúc đó là một con dao phay lưỡi hai mươi phân, độ sắc bén không cần bàn cãi, cầm lên rất vừa tay. Nhanh nhất không phải là chặt vào tay nó, chặt thẳng vào bả vai, gân và dây chằng tập trung ở đấy, làm thế còn có thể khiến còn mất khả năng hoạt động nữa.
Phập.
Nghĩ là làm, Cường dồn lực vào hai tay chặt mạnh xuống, lưỡi dao cắt rất ngọt, tới cả xương bên trong cũng đứt lìa. Chặt một đường đứt từ da tới xương, không đau không chảy máu, nhưng cánh tay Quản Ngục lập tức buông thõng xuống, cổ tay nới lỏng, đại ca rơi xuống nền nhà. Cường lao tới kéo anh ta ra khỏi phạm vị Quản Ngục với tới, bây giờ nó đang ôm cánh tay đứt lủng lẳng của mình, nhìn thì thấy chúng không có khả năng hồi phục được nữa.
Đúng lúc đó, gã đồ tể từ phía sau xông tới, da thịt trên vai bị bóc trần, đầu khớp xương đỏ máu hở ra. Vừa rồi hắn đã giã cho Quản Ngục bên kia một trận tơi tả, nhưng tuyệt nhiên nó vẫn trụ vững, tới khi gã ngừng tay, Quản Ngục mới tiếp tục hành động, nó dùng tay còn lại tóm lấy đầu gã. Bị trúng một lần thôi, tới lần thứ hai thì quên đi, hắn gạt cánh tay kia ra, lực cánh tay của hắn không đủ mạnh, nhưng hắn vẫn còn một thứ vũ khí khác.
Ngoàm!
Gã đồ tể nhoài người ngoạm lấy cánh tay đang chộp xuống đầu mình, hắn nghiến chặt hàm răng, nơi da thịt bị hắn cắn trúng bắt đầu rời ra. Lúc đó tình thế giằng co, hắn không biết đau, Quản Ngục cũng không biết đau, được gần một phút thì Quản Ngục rụt hai tay lại. Bàn tay lột nguyên một mảng thịt trên vai gã đồ tể, đồng thời gã cũng xé được một miếng thịt trên cánh tay của nó. Vừa thoát được khỏi Quản Ngục, gã lập tức nhìn về phía Cường, cũng là lúc cậu kéo được đại ca về, còn chưa hoàn hồn, gã đã nhào tới tấn công hai người.
Bỗng có bàn tay rất lớn chặn ngay trước mặt gã đồ tể, hai ngón chọc vào mũi hắn, hất cho hắn ngã ngửa về phía sau. Quản Ngục bên chỗ Cường mặc kệ cánh tay trái chỉ còn dính lại chút da với thân, nó không để ai chiếm lấy con mồi của mình. Đây chưa coi là thoát hiểm, vì ngay sau đó Quản Ngục liền áp sát cậu, Cường tiếp tục vung dao chém nó.
Nhưng lần này con dao bỗng trở lên vô dụng, da thịt Quản Ngục trơ ra như đá. Vì nó không thể phục hồi được vết thương nên nó có một khả năng khác, đó là thích ứng, hiểu đơn giản là thẻ rút kinh nghiệm. Nếu vì một nguyên nhân nào đó mà nó bị thương, vậy nó sẽ thay đổi bản thân, như bây giờ thì con dao này chỉ là đồ bỏ với nó.
Không ổn. Cường nghĩ, nếu nó đã cường hóa toàn thân, vậy điểm yếu duy nhất chỉ có thể là khuôn mặt, dù có miếng vải che đi, nhưng cứ tấn công thẳng vào đấy, phần mềm vẫn tập trung nhiều nhất ở đó. Vì Quản Ngục đang cúi xuống, Cường lại đứng cao hơn, cậu nhanh tay túm lấy đầu nó, một chân co lên, đầu gối thúc thẳng vào giữa mặt kẻ đối diện.
Bây giờ cậu mới có cảm giác mình vừa đánh trúng cái gì đó. Quản Ngục nhận một thụi, nó không lúng không chuyển, nhưng tri giác bị đông cứng, giống như Cường đã tắt công tắc hoạt động của nó. Cậu lập tức lui về giữ thế phòng thủ, tay kéo lấy đại ca, nhìn xem cửa ra đang ở đâu, bỗng cậu thấy người bên dưới có động.
Đại ca hé mắt nhìn lên, thấy vậy Cường mừng húm, kết nối lại được khôi phục rồi, anh ta sẽ điều khiển được hai tên tay sai này. Lại thấy anh ta thì thào:
- Cậu thoát được khi nào vậy? Mà sao tôi thấy đầu đau quá.
 

Bình luận facebook

Top Bottom