Truyện hoàng phi nhất tiếu khuynh thành

Vietwriter

Vietwriter

Ad cute phô mai que :"))
Bài viết
1,421,104
Reaction score
15,322
Points
278

Chap-261

CHƯƠNG 261: Ý ĐỊNH CẦU HÔN




CHƯƠNG 261: Ý ĐỊNH CẦU HÔN



Doãn Hoàng hậu công khai cảnh cáo Dung Tần, điều đó cũng có nghĩa là công khai không đội trời chung với bà ta, có lẽ sau này thời gian Dung Tần ở trong cung sẽ trôi qua càng ngày sẽ càng khó khăn.



Nhưng Dung Tần, người một lòng muốn Doãn Hoàng hậu chết lại hoàn toàn không thèm quan tâm, hôm nay bà ta đã dám vạch mặt chuyện riêng tư của Doãn Hoàng hậu trước mặt Gia Thành Đế thì đã nghĩ đến hậu quả, bà ta tuyệt đối không vì chuyện này mà đi ngược lại với dã tâm báo thù của mình.



"Lời này của Hoàng hậu nương nương là có ý gì? Thần thiếp chẳng qua là thay nương nương trừ bỏ một cung nữ xảo trá ngang ngược và phạm thượng mà thôi, cung nữ như vậy nếu một ngày chưa bị diệt trừ, bên cạnh Hoàng hậu nương nương ngày sẽ nhiều thêm một phần nguy hiểm, chờ tới sau này, lại bị một cung nữ bò lên đầu ngài đi tiểu!” Lúc nói ra lời này, ánh mắt Dung Tần lóe lên, trong mặt đều là hận ý không thể ăn tươi nuốt sống bà ta.



Sự hận thù của hai người với nhau đâu chỉ đơn giản như vậy, nhìn vào sự phách lối kiêu căng của bọn họ là biết.



"Bản cung có bị nguy hiểm hay không cũng chưa tới lượt ngươi quan tâm đến, ngươi chẳng qua chỉ là một Tần phi nhỏ bé, cũng dám ở trước mặt chỉ trích nói bản cung không đúng, trong mắt người rốt cuộc còn có bản cung hay không?” Trên mặt Doãn Hoàng hậu đã không thể dùng từ tức giận để miêu tả, giống như chịu đựng sự khuất nhục vô cùng lớn, hận không thể bóp chết Dung Tần.



Lúc này bà ta đã không còn là hoàng hậu cao quý trang nhã, trong mắt chỉ có sự yêu hận của một người phụ nữ bình thường.



Dung Tần xõa tay, bộ trang phục Tần phi bình thường trong ngày mùa đồng có vẻ hơi lương bạc, so sánh với Doãn Hoàng hậu thì nàng ta có vẻ vô cùng mộc mạc.



"Hoàng hậu nương nương, Nhược Châu được Hoàng Thượng hạ lệnh xuất cung tu hành, Hoàng hậu nương nương cần gì phải nổi cáu với thần thiếp? Nếu ngài thật sự uất ức đến hoảng sợ, chi bằng đến trước mặt Hoàng thượng khóc lóc kể lể đi!” Dung Tần phẩy nhẹ chiếc khăn tay, quay người cao ngạo rời đi.



Chỉ dựa vào việc hiện tại Doãn Hoàng hậu không làm gì được bà ta, bà ta cũng muốn hung hăng châm chọc Doãn Hoàng hậu, hoàn toàn không để ý đến việc sau này hậu quả sẽ thế nào, kết thúc sẽ thế nào.



Dung Tần này đã thống hận Doãn Hoàng hậu đến cực hạn!



Nhưng như vậy cũng tốt, cô sẽ giảm bớt một cánh tay đối phó với Doãn Hoàng hậu, sau này nếu như có tin tức gì bất lợi với Doãn Hoàng hậu, chỉ cần cho người tung tin đến bên tai Dung Tần là được rồi.



Vẫn chưa đi đến Đông Hoa Viên, trên đường liền đụng phải đoàn tùy tùng bên người Ôn Vương, và hẹn gặp cô ở phía bắc Ngự Hoa Viên, muốn lấy Thiên Sơn tuyết liên cho cô.



Xem ra Ôn Vương này gần đây đã học được tính trung thực, vậy mà chủ động yêu cầu gặp mặt đưa Thiên Sơn tuyết liên cho cô, lần này thì tốt rồi, bớt cho cô suốt ngày lo lắng về bệnh của Minh Khê.



"Tham kiến Ôn Vương, không ngờ Ôn Vương lại đến đúng lúc như vậy, thật sự là người giữ chứ tín!” Tiết Tịnh Kỳ nhìn thấy một người đàn ông trên thân mặc bộ trường sam màu lam đứng ở phía bắc Ngự Hoa Viên, không phải Ôn Vương thì là ai?



Tiếng bước chân nặng nhẹ đạp trên tuyết, Ôn Vương có thể nghe được một cách rõ ràng, ở một góc của phía bắc Ngự Hoa Viên, tiếng bước chân của Tiết Tịnh Kỳ nghe có vài phần quen thuộc.



Giống như đã nghe ở đâu đó, cho dù không quay đầu lại cũng biết cô là ai.




ctp_1993245_1_3




ctp_1993245_2_3
 

Bình luận facebook

Top Bottom