[Truyện] Đã nhớ...một cuộc đời!

Thảo luận trong 'Truyện Việt' bắt đầu bởi LeO FAlone, 12/1/16.

  1. LeO FAlone

    LeO FAlone Hj hj, đồ ngốk Tác giả VW

    Bài viết:
    5,093
    Đã được thích:
    588
    Điểm thành tích:
    113
    "Cuộc đời là những lần gặp gỡ và biệt ly, là những lần lãng quên và bắt đầu nhưng luôn có những chuyện một khi đã xảy ra sẽ để lại dấu vết và luôn có những người một khi đã tới sẽ không thể nào quên.." Đấy là điều tôi học được ở một số người, bản thân tôi giờ ngẫm lại vẫn thấy đúng. Trước khi dành trọn vẹn thời gian để chăm sóc gia đình bé nhỏ của mình. Tôi dành thời gian để hoàn thiện nó, một hồi ký có thật về cuộc sống sinh viên của tôi trước kia. Nếu một ai muốn quên đi những tháng ngày trong quá khứ, chắc hẳn họ sẽ để yên nó trong tim, còn tôi, tôi chọn cho mình cái cách quên khó hiểu đó là viết lại một cách thật nhất những gì mình nhớ, những gì mình trải, tôi không quan tâm người ta gọi nó là gì.. Truyện, chuyện hay tiểu thuyết.. Điều tôi quan tâm và mong muốn là những người đến với hồi ký của tôi sẽ có thể tìm được một chút gì của mình trong đó bằng cảm nhận của cả trái tim. Có thể với bạn nó sẽ khó tin, nó sẽ vô lý, có những điều tưởng chừng như cổ tích giữa đời thường vì vậy hãy chắc chắn rằng bạn có lòng tin vào mọi chuyện trước khi tiếp tục nó, thật giả mong manh tuỳ người đọc, điều mà tôi có thể làm là viết cho đến khi kết thúc mà thôi. Do đó, tôi chọn "đây" là lơi lưu giữ những dòng tôi viết để có thể chia sẻ, để tôi quên đi và nếu tình cờ cô ấy có đọc được thì hãy xem như một lời cảm ơn tôi dành đến "Em" người con gái tôi đã yêu, vẫn yêu và sẽ mãi yêu. Có thể nhiêu đây là một chặng đường dài tôi đã đi qua, nhân vật không hẳn là ai, không hẳn là điều gì khi biết. Nó sẽ mập mờ nhất định với người tò mò điều mà tôi mong muốn. để bắt đầu sau bao lời dẫn lan man giông dài. Tôi xin trích một câu nói tôi từng được biết và rất ưa thích " Vẫn biết có câu nếu kiên trì giấc mơ sẽ thành hiện thực, nhưng hiện thực nghiệt ngã hơn giấc mơ có mấy ai đủ sức đi đến cuối con đường? ".
    Hi vọng quá khứ hãy ngủ yên.
    Để bình yên cho những ngày còn lại.
    Một tựa đề đơn giản mà có thể nói nên rất nhiều điều "Đã Nhớ Một Cuộc Đời"
    .MR friday.
     
  2. LeO FAlone

    LeO FAlone Hj hj, đồ ngốk Tác giả VW

    Bài viết:
    5,093
    Đã được thích:
    588
    Điểm thành tích:
    113

    Chap 1

    Bến xe cạnh ngôi trường cấp hai đông đúc lạ thường, không có thêm nó thì cũng chẳng mất đi cái sự tấp nập vốn có này. Nó, một thằng sinh viên mới đỗ đại học, ước mơ từ thủa bé xíu. Vẫn biết gia đình có hoàn cảnh không tốt, phải đi học với mong muốn đổi đời. Nhưng chẳng hiểu sao xe đến nó vẫn chần chừ ngoái nhìn lại cảnh vật của quê hương điều mà nó ít bao giờ làm trong những năm tháng trước, đi rồi mới thấy nhói lòng. Xa quê xa gia đình, cảm giác này thật sự không dễ chịu cho lắm. Phải đến khi lão lơ xe giục nó mới khệ lệ cầm theo chiếc balo leo lên. Chui xuống hàng ghế cuối, nơi nó có thể tìm được một chút yên tĩnh trong chiếc xe đầy tiếng cười nói này. Dòng suy nghĩ chợt đến, lo lắng, hồi hộp, có cả háo hức nữa. Cuộc sống sắp tới không biết có được như ông anh kể cho không, khó khăn, làm thêm, mỳ tôm, giảng đường.. Ôi nghĩ cũng phấn chấn thêm được chút, vì nó ưa thử thách mà. À thêm nữa, ông anh nó còn kể về những mối tình sinh viên, nghe cũng thấy buồn cười, nào là viết thư tình, hay ngồi hát giữa đêm. Nó chắc chẳng có cơ hội tìm được trải nghiệm. Tính cách lầm lì, ngoại hình xấu xí, với cái chiều cao khiêm tốn, nó ghét tiếp xúc, bé giờ chỉ có một thằng bạn thân tên Long đối diện gần nhà thôi. Chứ nói gì đến bạn gái. Vẫn biết là mình đã bỏ lại ở tuổi thơ những thiếu xót gì, nhưng nó không hối hận. Ngẫm lại bố mẹ đi làm đồng, tiền ăn chẳng đủ nói chi đến việc lo cho nó trên cái thủ đô phồn hoa nổi tiếng đắt đỏ này, Cuối cùng hai người đi vay mới đủ tiền học phí, đã quyết như thế rồi thì phải cố gắng thôi, nó cũng có ý định làm thêm để giúp bố mẹ phần nào và để nếm thử mùi đời cho biết. Cũng may là có ông anh sinh viên ở trên, ông mà kể cho nó nhiều điều ấy, mẹ sắp xếp cho nó ở cùng ổng, ổng vui vẻ đồng ý liền vì hai anh em rất quí nhau, thôi thì cứ biết thế đã chứ nghĩ được gì nữa đâu mệt não.. Nó thả lỏng người giữ nguyên tư thế dù đang mỏi dừ.. Bệnh say xe chẳng phải điều gì ghê gớm, nhưng cũng đủ để đánh gục nó là thằng có thể trạng yếu đuối và đi ôtô đếm trên đầu ngón tay, mỗi lần cua là mỗi lần nội tạng như muốn trào ra ngoài. Mệt quá, nó ngó quanh xe trước khi tìm vào giấc ngủ. Chợt thấy có người đang nhìn nó, chăm chú. Đôi mắt này có màu nâu rất đẹp, một đứa con gái. Nhận thấy đối tượng nhìn lại. Con nhỏ cất giọng trong trẻo.
    _Anh là sinh viên à?
    _Ừ.
    Nó cảm giác bị làm phiền, nhưng hình như do ít tiếp xúc với con gái và thú vị với sự làm quen bạo dạn của nhỏ nên nó đã trả lời, điều mà ít khi nó làm với người khác giới.
    _Thật không?
    _Thật, không tin hả?
    _Hihi.. Em nhìn mặt anh non quá trời, như lớp 10 vậy. Chẳng giống sinh viên gì hết.
    _Vậy mà phải đấy.
    Thiếu điều muốn mắng cho nhỏ một cái, mặt nó từ bé đã vậy rồi, bày đặt chê bai >.<. thấy tự ti về cơ thể quá.
    _Năm mấy vậy anh?
    _Năm đầu.
    _Vậy là bằng em.Ý nhầm.. mình hihi, bằng tuổi hông cho làm anh đâu.
    _Ừ.
    Nó cười trước cái điệu bộ tự nhiên này. Nhỏ cười theo.
    _Cậu có vẻ ít nói nhỉ?
    _Bình thường..
    _Thế mà nãy giờ Ừ hoài..
    _Mình mệt thôi.
    _Ủa.. Cậu say xe đúng hông?
    Nó gật đầu nhẹ. Nhỏ lúi húi. Xòe bàn tay ra. Trong đó là một nửa quả chanh.. Miệng cười cười..
    _ Dí vô mũi ấy. Đỡ lắm hi..
    Nó làm theo lời nhỏ. Nhỏ ngồi quan sát. Được lúc thì thấy đỡ nôn nao hẳn.. Cảm giác bớt xa lạ với nhỏ hơn chút..
    _Cảm ơn cậu ha !
    _Không có gì Hihi..
    _Ủa mà cậu cũng bị à? Mà lại có cái này?
    _Còn lâu. Đây là một thói quen để phòng thôi. Ai như cậu. Con trai mà yếu như sên..
    Nhỏ lè lưỡi chế giễu nó.. Đúng là đồ nhiều chuyện.. Bệnh nó có chọn giới tính mà kêu.. Bộ con trai là không được say xe hả.. >.<.Chỉ biết cười gượng.. Vì chẳng có tâm trạng để phản pháo lại nhỏ..
    _Thế cậu tên gì?
    _Mình tên M..
    _Đầy đủ?
    _NHM.. Còn cậu?
    _Mình á.. Chi.. Bùi Huệ Chi..
    .. Cũng không biết tại sao nó vẫn có thể đáp lại những câu hỏi và nói chuyện với nhỏ. Chắc ngoại hình này làm nó thấy nhớ đến một người và cảm thấy thân thuộc.. Mặc dù chỉ mới gặp nhau. Được một lúc cũng biết. Nhỏ Chi ở Thư Phú Cùng huyện nó luôn. Và cũng như nó. Nhỏ là tân sinh viên đỗ đại học. Trên HN. Trùng hợp thế. Vẻ như. Hết chuyện để nói..Nhỏ im lặng.. Nó cũng thế.. Cố rúc vô cái góc kia.. Kiếm một giấc ngủ.Vậy mà vẫn không yên..
    _Bộ.. Mặt mình dính cái gì hả?
    _Đâu có..
    _Thế sao nhìn chằm chằm thấy ghê.
    Nhỏ vô duyên quá đi mất. Khó chịu nhưng chẳng dám to tiếng. Ngủ mà nhìn chằm chằm người ta thế thì ai chịu được.
    _À.. Nhìn cậu ngố ngố, hài hài..hihi
    Ơ.. Ngố kệ nó. Ai mượn nhỏ nhìn mà chê với hỏi tùm lum. Mệt não với người này quá.
    _Ừ.. Ngố !
    _Mà nè?
    _Gì?
    _Con trai.. Sao da dẻ trắng thế?
    _Không biết..
    _ Hừm. Định dấu hả. Nói mình nghe coi. Mình cũng muốn vậy. Hihi.
    Buồn cười.. Da nhỏ trắng bóc thế kia.. Còn đòi hỏi.. Làm như thân thiết lắm không bằng.
    _Sinh ra đã thế rồi. Chẳng biết tại sao nữa.
    Nhỏ lại im lặng. Nó nhớ về cái làn da được thừa hưởng của mẹ này mang đến cho nó biết bao rắc rối ngộ nghĩnh như bị các bác trêu là con gái. Ngại thì mặt lại hồng lên. Dính nắng cũng không xi nhê.. Được mỗi cái đó thôi. Nhỏ đang nhìn về phía trước bỗng quay phắt lại.
    _Nè.. Không ngủ nữa hả...?
    _Cậu nhìn hoài ,sao ngủ nổi?
    _Vậy cho mình tựa nhờ cái vai nhé !
    Hajzz.. Khôn ơi là khôn.. Chẳng lẽ lại từ chối thì mang tiếng.. Mà cũng lạ, nhỏ là gái quê mà bạo hệt gái phố vậy..?.. Nói thẳng, căn bản nó cũng thích thích chút.. :])
    _Nhưng toàn xương thôi.. Đau đầu ráng chịu ha..!
    _Ừm..
    Nhỏ nói khẽ rồi từ từ. Tựa đầu vào vai nó. Được tý rồi nhắm mắt. Mùi hương của nhỏ từ mái tóc đen đổ dài trên vai nó. Làm nó có cảm giác lạ. Chợt. Quay sang ngắm nhỏ. Người ta nói. Con gái đẹp nhất khi ngủ chắc đúng. Hàng mi cong cong và đôi mắt nhắm nghiền. Nhưng cái khẩu trang phập phồng kia. Khiến nó chẳng thể hình dung nổi khuôn mặt nhỏ. Chỉ đoán nhỏ cũng xinh lắm vì đôi mắt kia. Thật sự rất đẹp.
    Cứ như vậy. Chờ thời gian trôi. Một bên vai nặng trĩu một bên tay vân vê nửa quả chanh. Nó lại một lần nữa trầm ngâm về quãng thời gian sắp tới.
     
  3. LeO FAlone

    LeO FAlone Hj hj, đồ ngốk Tác giả VW

    Bài viết:
    5,093
    Đã được thích:
    588
    Điểm thành tích:
    113

    Chap 2.

    Chưa đến nơi. Chiếc xe vẫn chạy trên con đường đầy nắng. Những cảnh sắc của vùng quê mất dần. Thay vào đó là những toàn nhà cao tầng hiện lên. Cũng lạ đôi chút vì cô bạn gái mới quen. Nhỏ Chi thiệt sự bạo. Cứ ngủ ngon lành trên cái vai gầy của nó. Lúc xe đi qua dòng kẻ đường. Nảy nên.. Đầu nhỏ bị lệch xuống phía dưới. Vậy mà vẫn ngủ được. Cũng tà. Nó lắc đầu chỉnh lại tư thế cho nhỏ. Chứ không cứ để vậy. Sai cổ như chơi. Và mỗi lần như thế. Tay nó lại run. Không phải vì lần đầu tiếp xúc với con gái nhưng đây là người lạ. Nhỡ nhỏ dậy bắt gặp nó đụng chạm thì ngại chết.
    Cảnh vật bên đường lại thay đổi. Xe đi nhanh hơn. Có lẽ đang trên cao tốc. Không còn những đợt xóc nữa nên nó cũng an tâm ngả người ra.. Nãy giờ nhỏ tựa mỏi quá. Xe trở lên im lặng. Chỉ có bác tài dường như còn thức. (Lúc ấy chưa có tuyến như bây giờ. Thành ra quê nó gần HN nhưng phải lòng vòng rất xa..). Chẳng còn việc gì để làm. Để nghĩ. Nó lại quay sang nhìn nhỏ Chi. Bỗng thấy xao xuyến đôi chút. Dù sao cũng là con người mà. Con trai thấy gái xinh tự khắc ngắm thôi. Đoán vậy chứ nó bắt đầu tò mò khuôn mặt của nhỏ phía sau lớp khẩu trang. Tự nhiên thấy ghét cái đó ghê gớm. Đi xe khách mà bịt mặt như ninja. Ngẩn ngơ vì tánh tò mò. Đầu thì tưởng tưởng. Còn bàn tay bất giác đưa lên chiếc khẩu trang định kéo ra xem. Thì toàn xe tối lạ. Giật mình tưởng làm sao. Hóa ra xe đi qua gầm cầu. Chán nản. Rụt tay lại. Bỏ luôn cái ý định kia đi.
    ..
    Cũng chợp mắt được chút. Tỉnh dậy ngó vô cái đồng hồ với chiếc dây đeo tay sờn cũ.( Quà sinh nhật của một cô bé. Người mà khiến nó đầu tiên biết yêu thương một người khác giới là như thế nào vào đầu năm cấp hai. Ngày sinh nhật đó. Là ngày sinh nhật buồn nhất. Vì món quà này cũng là món quay chia tay trước khi em chuyển đi..). 3 giờ chiều. Cánh tay tê mỏi vì nhỏ còn đang ngủ. Như bị đánh thuốc mê. Xe dừng ở DB. Phanh hơi gấp nên nó với nhỏ bị chúi đầu về phía trước. Sẵn tiện gọi nhỏ luôn.
    _Nè.. Dậy coi..!! Đến bến rồi.. Chi..!
    Không phản ứng. Bộ va đập vô đâu. Xỉu rồi ta..? Dựng nhỏ lê.. Gào vào tai nhỏ.
    _ Dậy đi..!! Nước miếng chảy.. Ướt hết vai người ta rồi..!!
    Trêu tý. Xem nhỏ có dậy ko. Hiệu nghiệm. Nhỏ hé mắt tỉnh dần rồi trợn mắt lên.. Rối rít..
    _Ơ.. Ơ.. Đâu.. Mình xinh lỗi.. Không cố ý đâu..!
    _Hề. Gọi mãi. Không có đâu. Xe đến bến rồi. Xuống đi..!
    Nhận ra bị lừa. Nhỏ đỏ mặt.. Gõ nhẹ vào vai nó.
    _M xấu tính. Thì xuống. Cẩn thận quên đồ đấy M.
    Dặn thừa. Mỗi cái balo. Quên sao được. Đeo lên va.. Nó đi xuống trước. Hơi mất thăng bằng sau quãng đường dài. Và còn bị say xe. Nó chống tay vào cái cột gần đó để không bị ngã. Đợi nhỏ. Chứ khéo lại ở luôn trên xe. Nãy nghe bảo cùng bến với nó mà. Vài phút trôi qua. Với tiếng giục của bác tài. Mọi người đi xuống hết mà không thấy nhỏ đâu. Thấy lạ. Nó chạy lên xe. Hóa ra. Nhỏ mang theo 3 túi mà cầm được hai bên tay. Còn cái nữa. Chưa biết sao. Đến gần cầm luôn giúp nhỏ. Đi sau lý nhí.
    _Cảm ơn M nha..!
    Nó lầu bầu khó chịu. Đi học chứ đi du lịch đâu mà mang lắm đồ đạc.. Tụi con gái thật rắc rối.
    Chiếc xe khách nổ máy phóng đi. Chắc chuẩn bị một đợt khách mới. Và nó cũng chuẩn bị có cuộc sống mới. Cuộc sống sinh viên. Nó đâu biết rằng sắp tới sẽ xảy ra biết bao nhiêu chuyện sóng gió để rồi giữ lại được cô gái nó yêu thương. Nhiều lúc cho đến tận bây giờ. Nó vẫn trêu em." Nếu ngày ấy anh không đi học thì sao nhỉ?"
    ...
    Hai đứa ngồi cạnh nhau ở hàng ghế chờ tại bến. Nó nghỉ một chút trước khi chia tay cô bạn mới quen này. Dòng người khắp nơi cứ đi qua đi lại. Bến xe đông người vội vã. Mùi xăng dầu nồng nặc. Tất cả mọi vật đều trong ánh mắt hiếu kì của thằng lần đầu lên HN như nó. Kể cũng lạ. Nó thấy cái gì cũng lạ.. Lạ nhiều.Cả cảm xúc với cô bạn này. Nó dễ rung động. Nhỏ Chi không nói gì với nó nữa. Lôi trong túi ra chiếc di động hí hoáy gọi. Cái đồ vật đắt tiền này đôi khi nó mượn được của thằng Long nghịch nên biết sử dụng.. Nhưng vì nhà không có điều kiện thành ra chẳng dám xin bố mẹ. Cơm còn không đủ ăn nữa là. Lúc sau. Một chiếc ô tô con tiến đến chỗ nó và nhỏ. Chiếc cửa kính mở ra, bước xuống là người phụ nữ có vẻ quí phải với bộ đồ công sở cùng mái tóc búi cao. Bà ta nhìn nhỏ Chi mỉm cười hiền hậu. Nhỏ Chi cũng tháo chiếc khẩu trang và líu ríu đứng dậy cầm hành lí. Chẳng lâu để nó quay sang nhìn kĩ khuôn mặt nhỏ sau lớp khẩu trang đó. Không ngoài dự đoán. Nhỏ Chi dễ thương quá. Đôi mắt nâu to tròn luôn toát lên vẻ thú vị. Hai bên má hơi bầu bĩnh chút xíu. Mái tóc thì thuôn dài lại còn có chiếc mũi cao với đôi môi hồng nhạt. Nó ngẩn ngơ ngắm nhỏ mà không biết. Mặt mình lúc ấy quá khó coi..
    _Nè M ơi..! Kéo giùm mình cái này lên xe với.. Nặng quá..!
    _Ủa M..? M ơi.. Sao lại ngẩn người ra vậy..?
    _À.. À.. Mình hơi mệt..
    Nó nói dối cảm giác hai bên má nóng dần dần. Nhỏ Chi tủm tỉm cười. Nó đành kéo vali giúp nhỏ để bớt ngượng. Chiếc cốp xe được mở sẵn. Nhỏ bỗng quay ra kệ nó rồi lúi húi viết gì đó vào một mẩu giấy. Chẳng biết viết gì. Chỉ thấy hơi bực vì sự vô tâm không lời hỏi han của nhỏ mà chỉ lo nhờ vả. Đi qua người phụ nữ kia. Nó lễ phép chào.
    _Cháu chào bác..!
    _Ừ.. Chào cháu.. cháu là...?
    Lúc này nhỏ Chi ở đằng sau đến nói:
    _ Bác Nga ,cậu ấy tên M đồng hương với con , con quen trên xe bác ạ!
    _ Bố nhà cô, tôi đến sao không chào hỏi gì hết vậy?
    _ Con còn mệt mà.- Nhỏ phụng phịu, trông dễ thương dữ.
    Rồi nhỏ quay sang nó.
    _M Đây là bác mình, vì học một mình trên đây bố mẹ mình không yên tâm nên, nhờ bác cho ở cùng.- Nhỏ nói một tràng dài. Người phụ nữ kia nhẹ nhàng.
    _ Vậy à? Cảm ơn cháu nhiều nhé, con bé này lúc nào đi đâu cũng mang nhiều thứ nặng, may mà có cháu đấy.
    _ Không có gì đâu bác!
    _ Thôi về nhà nào Chi ơi.- Bác ấy gọi nhỏ Chi.
    _ Vâng, thế còn M thì sao, M tính ở đâu?- Nhỏ quay sang nó.
    _ Mình có ông anh cũng là sinh viên ở trọ gần đây, đến ở nhờ vài bữa.
    _Ùm, vậy hẹn gặp M sau nha!
    _ Ùm chào Chi!
    _ Mà nè!
    _Gì vậy?
    _ Số điện thoại của mình nè, có gì liên lạc nha.- Nhỏ dúi cho nó tờ giấy nãy nhỏ hí hoáy viết, hóa ra là ghi số điện thoại.
    _ Nhưng mình không có điện thoại.- Nó thật thà.
    _Ủa vậy hả, người gì mà...!- Nhỏ thoáng chút ngạc nhiên mặt thì xụ xuống.
    _ Vậy khi nào có thì gọi sau vậy, giờ mình phải về rồi!
    _Ừm.- nó khẽ trả lời, rồi đút mẩu giấy vào túi áo trên ngực.
    _Thôi mình đi đây.
    Nó vẫy chào.Xong nhỏ bước lên ô tô đóng xập cánh cửa lại, nó thấy dường như đấy là ngăn cách giữa nó và nhỏ trong cái xã hội hiện nay, một xã hội không có chỗ cho người nghèo. Nó thoáng buồn. Chợt nhỏ thò đầu ra cửa tay vẫy chào nó, rồi làm một động tác, ngón cả áp vào tai ngón út để lên miệng, ba ngón còn lại chụm lại. Mãi vì sau nó mới biết nhỏ muốn nói " Nhớ gọi cho Mình " rồi nhỏ rụt đầu vào. Nó nhìn theo chiếc xe đến khi nó nhỏ rồi rẽ sang một hướng khác. Đi thêm một chút nữa thì nó bị săn đón bởi những lão xe ôm, cảm giác như người nổi tiếng được phỏng vấn ý. Nó chọn cho mình một anh, xe ôm có vẻ trẻ trẻ, mặc kệ ánh mắt tiếc nuối của mấy lão kia. Đọc anh ấy địa chỉ khu trọ của ông anh họ hơn nó hai tuổi, rồi đội mũ bảo hiểu trèo lên xe. Anh xe ôm bảo cũng gần và bắt đầu đi.
    Bây giờ cũng gần 3 rưỡi chiều rồi, không biết anh nó có ở nhà không nữa, vì nghe bảo anh ý làm thêm tại một quán ăn vào buổi chiều mà. Thôi kệ đi, đến đâu thì đến, nó tặc lưỡi. Đôi khi nó bất cần như vậy, cứ để dòng đời đưa nó đến đâu thì đến thôi.Không nghĩ nữa, Nó bắt đầu để ý đường phố HN những chỗ nó vừa đi qua,công nhận tấp nập thật, nhất là những chỗ ghế đá ven hồ, người ta ngồi đầy ra đấy, chắc để tránh nóng, cũng phải thôi tuy mới hè những không khí đã nóng thế mà, khí hậu Việt Nam thất thường bỏ xừ ra khi quá nóng khi quá lạnh. Đưa mắt qua, vỉa hè nhiều lúc nó tia được vài cô xinh xinh mặc cái quần ngắn củn cỡn, con trai mà bản năng rồi kaka.
     
  4. LeO FAlone

    LeO FAlone Hj hj, đồ ngốk Tác giả VW

    Bài viết:
    5,093
    Đã được thích:
    588
    Điểm thành tích:
    113

    Chap 3

    ..Lan man quá, làm nó đến khu trọ lúc nào không hay. Anh xe ôm phải nhắc nó:
    _ Đến nơi rồi em ơi!
    Đúng là được nhìn gái xinh có xíu mà ông ý làm nó mất cả hứng, giật mình :
    _ ak...ơ.. Vâng, của em hết bao nhiêu vậy anh?
    _ 30 nghìn em.- dường như biết nó vừa làm gì, ông ấy hỏi:
    _Tia gái hả, haha?.- ông chạm đúng huyệt của nó làm nó ngại ấp úng:
    _ kh..ô.ng đâu có đâu anh.- nó chối, mà ông này hỏi "có ý" thật đấy, nó lầm rầm.
    _ haha, chú không phải ngại, con trai thì phải thế, mà chú là sinh viên ak?
    _ Vâng, năm đầu anh ạ.
    _ Nói thật anh cũng sinh viên tỉnh lẻ, làm nghề này để sống với học ở đây thôi, quê chú ở đâu?
    _ em ở HT anh.
    _ Ùm cũng xa, thôi anh đi chạy khách đây, chào chú nhé!
    _ vâng, em chào anh.
    _ Mà nè anh dặn, ở đây phức tạp lắm, không giống dưới quê đâu, làm việc gì cũng phải cẩn thận đấy.
    _Vâng.- Nó gật đầu chào anh xe ôm nhiệt tình nhắc nhở nó, chờ anh phóng đi rồi nó quay vào khu nhà trọ, trong đầu suy nghĩ về điều anh vừa nói " ở đây phức tạp lắm".
    .
    .
    .
    Khu nhà trọ không rộng, nhưng phải nói sạch sẽ, ngay cả cái lối nhỏ đi vào, đi qua cánh cổng khu. Đang ngó nghiêng nhìn thì một người đàn ông đến gần nó. Chắc ông chủ nhà, vì trông ăn mặc thoải mái lắm, áo ba lỗ, quần đùi, đi đôi tông xanh.
    _Thằng kia, đi đâu đấy.. Đến thuê phòng hả..?
    Giọng nói có phần hơi gay gắt chút. Nó lúng túng.
    _Dạ. Không. Cháu đến tìm người ạ..
    _Thế mày tìm ai..?
    _ Anh Cương ạ.. Có ai tên vậy không bác?
    _Ừ.. Có, Cương phòng 6 hả?
    _Vâng đúng rồi bác..
    Mừng quýnh, may hôm trước về, anh Cương cho cái số phòng, không thì chẳng biết nói sao nữa.
    _Thế mày là gì của nó ?
    _Dạ, cháu là em họ anh Cương lên ở trọ cùng ạ..
    _À.. Rồi, thế thì vào đây ngồi chơi với bác.. Nó đi làm ngoài quán cơm, chiều tối mới về cơ..
    Bác ấy tỏ ra thân thiện hơn, dẫn nó đến một căn phòng ở gần cổng, giống phòng bảo vệ ở các trường học..
    _Ngồi đi cháu. Để bác lấy cho cốc nước..
    _Dạ, cháu xin. Phiền bác quá.
    Ngồi xuống chiếc ghế dài đặt gần cửa sổ, nó nhìn xung quanh căn phòng.. Bộ bàn ghế gỗ nó đang ngồi có vẻ đã lâu năm.. Trên bàn có khay ấm chén chắc dùng tiếp khách.. Bên cạch còn có bàn cờ tướng đang xếp dở.. Chà..ông bác này cũng biết chơi.. Nhớ trước kia nhờ ông nội dạy mà cũng một thời mê mẩn với những quan cờ.. Lúc sau thấy bác ấy đi cầm theo ca nước mời nó..
    _Uống đi cháu, chắc đi đường mệt lắm nhỉ?
    _ Dạ, cũng bình thường thôi bác ạ.- rồi nó cầm cốc nước lên uống một hơi dài nửa cốc liền, đã khát thiệt!
    _ Vậy cháu tên gì? Cùng quê với thằng Cương luôn hả?
    _ Dạ cháu tên M, cùng quê với anh Cương luôn, anh họ cháu mà.
    _ Ùm bác tên Trung, chủ khu nhà này, thấy sinh viên chúng mày cũng khổ lên bác xây cho thuê.
    _Vâng châu hiểu ạ.
    _ Cháu có thằng anh tốt đấy, ở đây bác quí nó nhất tính nó thật thà, lại ngoan ngoãn, chứ không như mấy đứa kia, nhờ một chút cũng không được.
    _Vâng.- việc được thơm lây tiếng của thằng anh khiến nó cũng vui nó cười cười, uống thêm ngụm nước nữa nó hỏi bác :
    _ Vợ con bác đâu , bác?
    _Ak? Bà ý ra ngoài chợ mua đồ chắc phải tầm lúc thằng Cương về, bà ấy mới về. Bác có đứa con gái kém tuổi cháu, đang học 12, nó đi chơi ở đâu từ trưa rồi.
    _Vâng, em nó học chắc cũng giỏi hả bác?- Nó hỏi.
    Bác Trung thở dài, nét mặt khẽ nhăn lại, thoáng chút lo lắng :
    _ Không, nó ham chơi lắm, không biết năm sau thi đại học được không nữa cháu ạ.
    _ Vâng.- Nó cũng hiểu nỗi lo của bác, người cha nào chả thương con chứ, bố nó cũng nhiều lần lo cho nó như vậy rồi mà.
    _ Thôi bác ra ngoài kia trông nhé, cháu cứ ngủ đi, không ai lấy đồ đâu mà lo, để cạnh đấy.
    _ Dạ, cảm ơn bác ạ!
    _ Ui giào ơi, Cảm ơn gì chứ, cứ coi như ở nhà đi cháu, nằm đấy, khi nào thằng Cương về bác gọi, nhìn mày bơ phờ quá rồi kìa.- Bác ấy nói, rồi bước ra phía cửa.
    Nó nhẹ nhàng nằm xuống trong cái tiếng vù vù của chiếc quạt máy. Sảng khoái thật. Nó thiếp đi khi trong đầu nó lởn vởn một suy nghĩ. "Bác ấy thân thiện và tốt bụng thật, mong rằng ở đây ai cũng như vậy".........
    *****
    _Nè anh gì ơi, dậy dậy.. Trời tối rồi..!
    Tiếng gọi với mùi nước hoa thơm thơm, nó lờ mờ hé mắt. Trước mặt nó bây giờ là một đứa con gái, xinh, tóc dài bồng bồng, cong cong màu nâu, còn xen vài ngọn tím đỏ. Mắt nhỏ kẻ đậm đang nheo nheo lại, tay thì ra sức lay người nó. Hình như mơ gặp được tiên nữ thì phải, nhưng sao tiên nữ lại nhuộm tóc nhỉ..?.. Giật mình ngồi dậy trên chiếc ghế dài, người nhức mỏi. Chỉ thấy sảng khoái chút từ chiếc quạt máy đang vù vù trên đầu, để xua tan cái không khí nóng nực này. Nó dụi mắt, thắc mắc.
    _Ơ bạn là ai vậy?
    Chắc không phải tiên rồi :])
    _Dạ, em là Tâm con bố Trung, bố bảo em vào gọi anh dậy.
    _Vậy à.. Cảm ơn Tâm nhé!
    Bên ngoài cửa sổ, nó thấy trời đã tối, chớm hè mà vậy chắc hẳn giờ đã rất muộn. Đưa cánh tay lên nhìn chiếc đồng hồ cũ, hơn 6 rưỡi không còn sớm, thảo nào thấy bụng đói cồn cào. Tự dưng cái bụng còn sôi lên mới chết chứ, nhỏ Tâm che miệng khúc khích cười.
    _ Anh đói rồi phải không..hihi?
    Nếu nhỏ biết nó bị say xe và phải đi một chuyến đường dài để lên đây thì chắc sẽ không cười nhạo nó như vậy đâu.. Thôi chẳng thèm chấp.
    _Bình thường.. Bạn có thấy anh Cương đâu không, anh ấy về chưa?
    Chắc nhỏ này con chủ nhà nên thế nào chả biết anh nó.
    _Dạ, anh Cương đang đẩy hộ bố em cái cổng, sắp vào rồi đấy anh. Vừa dứt lời, ông anh nó bước vào, tay xách theo bọc nionl gì đó, tiếng nói oang oang..
    _A.. Cu M, xin lỗi để chú đợi lâu.. Nghe bác bảo mày mệt nên ngủ say lắm hả?
    _Đỡ rồi anh.
    _Được rồi, bây giờ cứ ở đây với anh, hai bác tốt lắm, không phải lo lắng chi nhiều nghe chưa?
    _Biết rồi mà. Dặn hoài.
    _Anh mới dặn mà bảo.. Thôi đi ăn cơm, chắc đói rồi chứ gì?
    Nó gật đầu không đáp, anh Cương đã quá quen với tính cách của nó rồi nên chẳng để ý nhiều, chỉ pha trò trêu chọc.
    _Khiếp chưa, mày làm gì mà ôm khư khư cái balo thế, trông tội nghiệp không kìa.. Haha?
    _Nhìn lại đeo hay ôm..
    _Thì đeo.. Gù hết cả người, như con rùa ý.. Haha.
    Nó không đáp, cho ông mất hứng chơi, hai anh em tính trẻ con như nhau nên rất hợp, dù cả hai tuổi không còn nhỏ gì.
    _Ê cu, gì mà im luôn vậy?
    _Anh nói nhiều quá.
    _Á à, thằng này lâu không ăn đòn bật hả?
    Lâu ngày không gặp, hai anh em lại cạnh khóe nhau.. Thấy vậy, nhỏ Tâm cười khúc khích, quên mất ở đây còn một người nữa. Mà hình như từ nãy đến giờ ánh mắt nhỏ này chỉ dừng lại ở nó thì phải, hay nó quá tưởng bở nhỉ. Nhưng dù sao thì nó cũng vừa liếc nhỏ, theo bản năng hướng về cái đẹp. Đúng là HN toàn gái xinh, chẳng có gái xấu vì từ chiều giờ ngắm được bao nhiều người xinh rồi hoặc có thể gái xấu chưa xuất hiện.
    _Ủa, sao tự dưng mặt mày thộn ra vậy M?
    _Thộn cái đầu anh ý.
    Tụt hết cả cảm xúc.
    _Hihi.. Thôi anh Cương dẫn anh M về phòng ăn cơm đi, chắc anh ấy đói "thiệt"rồi đó.
    Nhỏ nhấn mạnh chắc muốn làm nó ngại, nhưng vô dụng, mắt nó lại để ý nhỏ nhiều hơn. Chính xác là cái này đập vào mắt, chứ không phải chủ định nhìn. Nhỏ Tâm mặc cái quần bò, bó sát ngắn cũn cỡn, áo cộc trắng cũng bó sát.. Thiệt là, nóng thì nóng chứ việc gì phải mặc mấy cái đồ này chứ. Cơ mà chân nhỏ trắng thiệt đó.. Ôi bị ảnh hưởng quá rồi =.=. Kiểu này bác Trung lo cũng phải thôi, nhỏ ăn chơi thế cơ mà, đầu còn ba màu tóc nữa chứ.. Ít ra nhỏ được cái lễ phép, ăn nói có chủ ngữ, không giống nhiều bà ăn chơi nửa mùa ở làng nó. Bôi được chút mĩ phẩm là bắt đầu tỏ vẻ làm giá. Thấy mà ghê.
    _Ừ, thôi anh lên nhá, em cũng về đi, chơi cả chiều rồi đấy, đừng để hai bác lo!
    _Dạ vâng, em biết rồi, hihi.
    Nhỏ này cười còn có má núm đồng tiền, tính duyên hết cả phần người khác chắc.
    _Mình lên nha Tâm!
    _Dạ.. Chào anh M nha.
    Vẫn điệu cười mê hoặc ấy, nhỏ đưa tay lên vẫy tạm biệt. Ra khỏi phòng nhỏ, anh Cương huých tay.
    _Sao? Thích rồi hả mày?haha.
    _Ông hâm này, thích gì nhanh tôi đói rồi đó nha.
    _Anh còn lạ gì mày nữa, tẩm ngẩm tầm ngầm thấy, gặp gái xinh là ngu luôn nhưng chắc ngượng haha.. Thôi con trai phải thế, gay đâu mà không nhận đi.
    _Nhận cái gì, có mà ông bị gay thì có.Hay ông cũng thích mà không dám nhận?
     
  5. LeO FAlone

    LeO FAlone Hj hj, đồ ngốk Tác giả VW

    Bài viết:
    5,093
    Đã được thích:
    588
    Điểm thành tích:
    113

    Chap 4.

    Vớ vẩn tao có người yêu rồi đấy nhá, ăn nói linh tinh.
    _ Thì ai bảo ông nói trước làm gì?
    Cứ thế anh Cương dẫn nó đi trên cái khoảng sân tối tối của cái nhà trọ, thì gặp bác Trung, tuy tối nhưng ít ra cũng đủ để nó nhìn thấy bác.
    _ Thằng M dậy rồi hả cháu?
    _ Vâng, được một lúc rồi bác ạ!
    _ Ùm thôi Cương mày dẫn em nó lên phòng còn ăn cơm, bác về nhà đây ăn với bà ấy và con Tâm.
    _ Vâng, chào bác ạ!
    _ Cháu chào bác!
    Nói xong bác ý đi ra phía cửa của khu, trong khi anh Cương dẫn nó đến một dãy nhà tất cả đều có cửa xanh hết, đều nhau 10 phòng trải dài xuống cuối khu trọ. Dừng lại trước căn phòng thứ 6, anh Cương lúi húi mở cửa nhờ nó cầm cái bọc màu đen đen.
    _ Mày cầm hộ anh cái.
    _ Gì vậy anh?
    _À đồ ăn, biết mày lên, mệt mỏi ngại nấu nướng quá, nên anh lấy ngoài quán về hai anh em mình ăn đỡ ấy mà.
    Rồi anh Cương cũng mở cửa xong,căn phòng tối om cho đến khi cái công tắc gần cửa phòng được anh Cương bật lên. Căn phòng này sơn màu trắng cũng nhỏ thôi có 2 cái giường xếp đối diện nhau, một cái bếp ga mini và chạn bác đũa cuối phòng, hai cái bàn học xếp nhỏ dựng lên nhau. Một cái tủ gỗ nữa. Hình như trước đây cũng có ai sống ở đây rồi thì phải :
    _Trước anh sống với ai nữa à?
    _ Ùm thằng bạn anh, được một thời gian nó chuyển đi rồi còn mỗi anh thôi.
    _ Thôi mày bỏ balo ra tắm đi, quần áo xếp vào kia kìa.
    _ Vâng em để luôn balo trong đấy nhé anh?
    _Ùm tuỳ mày.
    Nó lôi hết mấy bộ quần áo của nó ra, toàn mấy đồ cũ của anh nó thửa lại, nhưng nó hiểu hoàn cảnh gia đình mình lên chưa bao giờ kêu ca. Bố mẹ không để anh em nó đói là tốt rồi, hầu hết mấy cái áo này đều có lỗ chuột đục. Xếp được quần áo vào trong tủ cũng nhanh được cái, tủ rộng có mỗi đồ của anh Cương mà, có ngăn còn để trống ấy chứ, nó để luôn balo vào đó, rút cả lọ vừng mẹ nó làm ra.
    _ Anh Cương mẹ em làm cái này, bỏ ra mà ăn này.
    _Ùm, vừng thím làm thì ngon nhất rồi, hehe.
    Lấy cho mình bộ quần đùi áo cộc mặc cho mát, có 2 anh em thì ngại gì? Cái áo của nó còn có hai cái lỗ kiểu như dí thuốc lá vào ở gần bụng, trông đến là buồn cười:
    _ Phòng tắm đâu anh Cương?
    _ Ak, kia kìa cái cửa trắng trắng gần bếp đấy.
    Nó bước đến gần mở cửa,vào trong và bật công tắc lên, phòng tắm này tuy nhỏ nhưng khá đầy đủ, hai cái chậu trong có quần áo, chắc quần áo bẩn anh Cương chưa kịp giặt. Một cái gương to để soi đính trên tường, dưới thì có cái khay bàn chải với lọ kem đánh răng. Cùng cái vòi nước to và cái gáo.
    ...
    _ Mát quá anh ạ.
    _ Ùm, thôi đi ăn cơm mày.- Anh Cương đã dọn sẵn mâm bát rồi.
    _ Ăn đi mày.
    _ Em mời anh ăn cơm.
    _Ùm.
    Trong bữa ăn, anh có hỏi thăm về bố mẹ, anh trai nó. Nó cũng chỉ trả lời qua loa vì vẫn chăm chú ăn (tính xấu của nó khi ăn là thế). Sau bữa ăn, nó đòi rửa bát nhưng anh không cho cứ bảo nó ngồi cho xuôi cơm rồi đi ngủ, anh rửa cho. Nó cũng mệt lên chờ đầu khô rồi lên cái giường, đối diện giừơng anh trải chiếu nằm, bật quạt máy. Trong đầu nghĩ, " không biết những ngày sau thế nào đây ". Rồi nó ngủ lúc nào không biết. Kết thúc đêm đầu tiên ở HN, trong quãng đời sinh viên của nó.

    ***

    Nó ngủ một cách ngon lành cho đến khi có cái gì mềm mềm kiểu lông vũ , cứ dí vào mũi nó, làm nó ngứa ngứa buồn buồn.
    _ Ơ...ơ..!
    _ hihi.- Cái tiếng cười tinh nghịch, mà quen. Bất giác một tay đưa lên mũi gãi, một tay còn lại quơ quơ..Bỗng nó chạm vào một vật gì đó mềm mềm tròn tròn..
    _ A...a..a.. Dậy mau, cái đồ... Làm cái gì thế, dậy mau!- Kế tiếp đó,bị xơi một phát đạp mạnh làm nó lăn luôn vào góc giường. Đau quá,tỉnh ngủ ngồi dậy, mặt ngu tầm 5 phút,dụi dụi mắt.
    _ Ơ Tâm ak? Sao cậu lại ở đây? Mà anh Cương đâu?
    _Cương gì mà Cương? Anh biết anh vừa làm gì ko?
    _ Làm gì cơ, mà sao cậu lại đạp mình?- Nó thắc mắc, nhỏ gọi kiểu bạo lực ghê, có ngày nó vẹo xương mất, cái con nhỏ khùng.
    _ Thế anh không nhớ thật hả?- Nhỏ hỏi.
    _ Không, nhớ gì?- Nó tỏ ra ngơ ngác nhưng thực chất nó biết lúc nãy nó chậm phải ngực nhỏ. Tội lỗi quá nhưng là do nhỏ cả, ai biểu phá nó ngủ làm gì?
    _ À thôi không có gì.- Mặt nhỏ giãn ra, tay nhỏ vòng ra sau lưng ném đi cái gì đó, kiểu như là nhánh cỏ. Hóa ra là nhỏ dùng cái này phá nó.
    _ Cái gì thế kia?Nghịch gì như trẻ con thế?
    _ Ai bảo mặt anh ngủ trông ngố quá làm chi ,hihi?
    _ Ừ.thế anh Cương đâu Tâm?
    _ Dạ anh ý ra ngoài đi làm rồi anh, anh ý nhờ em gọi anh dậy, muộn rồi mà.
    Xem cái đồng hồ cũng 8 giờ sáng rồi. Nó thấy hơi đói.
    _ Ùm, cảm ơn Tâm nha. Tâm ăn sáng chưa?
    _ Em ăn rồi, anh Cương dặn anh là đói thì có mì trong cái tủ chạn gần bếp, làm mà ăn.
    _ Ừm, phiền Tâm quá, cậu cứ ngồi chơi mình vệ sinh cá nhân chút.
    _ Dạ, thôi em ra nhà đây!
    _Vậy khép mình cái cửa nha.
    _ Vâng ạ.
    Làm thủ tục WC xong xuôi nó, ra bếp lục tìm gói mì ăn. May mà còn nước sôi trong phích. Ăn xong nó rửa sạch sẽ rồi mặc quần áo bước ra ngoài với ý định làm quen mấy người cạnh đây mẹ nó dặn với nó như thế trước khi lên, để cho người ta có ấn tượng tốt với mình. Nó cũng chưa phải đến trường, vì trường nó phải mấy tuần nữa mới nhập học cơ mà. Khóa cửa phòng xong, nó rảo bước xung quanh khu trọ, công nhận ở đây rộng, hầu hết mấy phòng dưới khóa hết chỉ có vài phòng trên mở cửa thôi, chắc mọi người đi làm, sinh viên mà, ai chả phải đi làm thêm. Vì phòng nó ở giữa lên nó cũng thấy được bao quát hết mấy phòng xung quanh. Bước lùi lên phía trên thì thấy phòng số ba mở, trong đó có hai anh đang ngồi ôm đàn ghitar một anh đeo kính, còn đàn và hát cơ, thú vị ghê.
    _ Em chào hai anh ạ!
    _ Ờ..ờ.. Chào em, em là...?.
    _ Dạ em là em anh Cương, mới chuyển lên ạ.
    _ Em thằng Cương af? Vào đây ngồi chơi em.
    Anh đeo kính để cây đàn sang một bên, mời nó vào nhà. Ông anh kia đầu tóc cắt cua cũng dẹp sang bên, cho nó vào.
    _ Vâng, em sang chào hỏi mấy anh vì em mới đến ạ.
    _Ừ, có gì đâu, bọn anh cũng là bạn thằng Cương mà.
    _ Vâng.
    _ Thế chú quê ở đâu?- Anh húi cua đưa nó cốc nước hỏi nó?
    _ Dạ em, Hà Tây cùng quê với anh Cương luôn anh ạ.
    Nhìn anh này có vẻ hơi dữ.
    _ Ùm, anh biết rồi, anh tên Sơn còn thằng này tên Quốc, chú mới lên có gì không biết thì hỏi bọn anh, em thằng Cương cũng như em bọn anh mà, không phải ngại.
    _ Đúng đấy, có gì cứ nói bọn anh.
    _ Dạ ,em cảm ơn hai anh, em xin phép lên chào mấy người nữa ạ. Đặt cốc nước xuốn. Đầu thắc mắc, anh Cương sao mà được nhiều người quí thế nhỉ?
    _Em đi đi.