OnGoing Trúng Số

Thảo luận trong 'Truyện Việt' bắt đầu bởi WindySky, 20/3/16.

  1. WindySky

    WindySky

    Bài viết:
    63
    Đã được thích:
    49
    Điểm thành tích:
    18
    Không có mô tả :v
     
  2. WindySky

    WindySky

    Bài viết:
    63
    Đã được thích:
    49
    Điểm thành tích:
    18

    Chương 1

    Soi đi soi lại 10 lần, hắn vẫn chưa thể tin nổi mấy tấm vé số của mình đã trúng giải đặc biệt. Sợ mình đang trong mơ, hắn vớ lấy cái cốc gõ bộp vào đầu mình, cái cốc vỡ tung tóe, máu trên đầu hắn rơm rớm chảy. Cảm giác đau nhói khiến hắn biết không phải mơ.

    Tắt máy tính, khởi động lại cho chắc, vì biết đâu máy tính lỗi nên báo nhầm ngày? Khi biết chắc chắn mình trúng thật, hắn chạy ra chốt chặt cửa phòng rồi quay vào úp hai bàn tay vào mặt 5p để lấy lại bình tĩnh. 9 tỉ, số tiền ngay cả trong mơ hắn cũng chưa bao giờ mơ đến.

    Hắn lấy cái bút bi viết thử dãy số 9 tỉ lên tờ báo cũ, xem liệu mình có viết chính xác được đến tận hàng đơn vị không? Tất nhiên là hắn chịu, chỉ nhớ mang máng tỉ thì có rất nhiều số 0 đằng sau. Mấy số 0 hắn chưa nghĩ ra, vì đang rối bỏ con mẹ lên, chỉ cần biết 9 tỉ là được. Việc có mấy số 0 bọn công ty xổ số chúng nó tự tính bằng máy, hơi đéo đâu mà nghĩ.

    Hắn nhớ lại buổi chiều định mệnh hôm nay. Tan chỗ làm, ghé qua chợ mua chai nước mắm Nam Ngư về chấm lòng lợn, còn thừa ít tiền lẻ hắn mua luôn 3 tờ vé số của con mụ người quen. Mua xong con mụ còn cười cười dặn “Tối trúng độc đắc nhớ cho bác vài trăm ăn sáng nha?” Hắn quay đi, bảo “Địt mẹ trúng cho bà 1 tỉ luôn đéo nói nhiều!” Nhớ lại đâm lo éo biết con mụ ấy có nhớ lời hứa lúc chiều không? Nó đòi thật thì dở, hay vứt cho vài triệu bạc gọi là lộc lá nhỉ?

    Bây giờ thì hắn đang lâng lâng trong mớ cảm xúc hỗn loạn. Để xem nào…. Nên làm gì ngay bây giờ để đánh dấu khoảnh khắc cuộc đời sang trang mới đây? À, sực nhớ đến lão bố vợ (từng là bố vợ thôi) vẫn hay khinh thường mình ra mặt vì nghèo, hắn rút điện thoại ra gọi ngay. Mẹ, lão già này mỗi khi hắn đến vẫn gác chân trên bàn ngồi coi ti vi đéo cả thèm quay mặt ra hỏi han hắn, để xem nào.

    “A lô, ông ngoại đấy hả?” Hắn cao giọng hỏi.
    “Ờ, tau đây!” Bố vợ khệnh khạng như mọi khi, cái giọng đến ghét.
    “Làm cái đéo gì đấy?”. Hắn lễ phép hỏi.
    “Ơ… địt mẹ… đứa mô mà láo rứa?”
    “Phèo đây, con rể ông đây. Đéo lưu số à mà còn hỏi?”
    “Ơ cái địt con mẹ… mi say riệu à Phèo?”. Bố vợ bức xúc.
    “Say đéo đâu, loại như tôi tiền éo đâu mà uống riệu?”
    “Mi có bị điên không? Ăn với nói hỗn hào quen thân…”
    “Dạ, con đùa bố tí. Bố ơi, con thông báo cho bố một tin để bố chia vui cùng con ạ…” Hắn hạ giọng.
    “Đùa cái lol nhé! Nhưng mà… tin chi đó? Sắp lấy vợ mới à?”
    “Dạ khồng, con trúng…. số đặc biệt…”
    Bố vợ reo lên thảng thốt:
    “Cái chi? Mi nói lại tau nghe mồ?
    “Dạ, con vừa trúng xổ số?
    “Hả???? Mấy triệu hả con? Nhiều không con ơi?”
    “Dạ thưa bố, có…. chín… tỉ thôi à!” Hắn nhấn nhá từng chữ một cách chậm rãi như tây bập bẹ nói tiếng Nghệ.

    “Trời ơi, phúc đức nhà ta quá con trai của bố ơi, à quên con rể ơi… Rứa rứa… mà thật không con, đừng lừa bố phải tội nhá…. Bố là bố đêm nào cũng gác tay qua trán suy nghĩ về con thôi. Bố vẫn hay nói với vợ bố, tức là mẹ vợ con đó… bà đừng có mà chộ hắn nghèo rồi mà khinh khỉnh, hắn là tôi biết chớ, một con người bản lĩnh đức độ, tài giỏi nhưng chưa gặp thời…Đó, bố đoán có sai mô, bố biết con của bố chớ…”

    “Thôi đi, lảm nhảm cái đéo chi lắm rứa?” Hắn cắt ngang.
    Bố vợ cun cút cười hề hề:

    “Dạ, bố nói chi lỡ lời con bỏ qua cho bố nha. Bố là bố….À rứa khi mô thì con sang đây chơi với bố mẹ, gia đình ta? Con ạ, trong nhà ai cũng liên mồm nhắc đến con… Nhớ lắm đó….sang đây ta uống riệu hè?”
    “Ờ, có chi mai con sang, thế nhé!”

    Ngày thứ 2. Bây giờ thì cái tin hắn trúng 9 tỉ đã vang khắp vùng, vì con mụ bán vé số gặp ai cũng khoe “Thằng nớ mua vé ở đây trúng 9 tỉ đó”.

    Buổi sáng, Đài truyền hình huyện cử 3 phóng viên đến làm phóng sự về hắn. Quay xong, thằng biên tập viên đưa bản viết nháp để hắn duyệt qua. Hắn đọc chăm chú:

    “TẤM GƯƠNG LÀM KINH TẾ CẦN NHÂN RỘNG. .. Chúng tôi đến thăm nhà anh Trần Văn Phèo khi ánh nắng ban mai vừa lấp ló. ..Để có được thành quả như hôm nay, anh Phèo chia sẻ, hằng ngày anh đạp xe xuống chợ Rạp mua 1 con gà mái rồi đạp về nhà. Về nhà, anh cho gà ăn bánh đúc ngô, cơm nguội và uống philatop loại hết date để vỗ béo. Vỗ béo xong sáng mai anh lại đạp xe ra chợ Phố bán. Bán xong anh lại mua một con gà mái khác về cho ăn cơm nguội, bánh đúc ngô và uống philatop loại hết date rồi sáng mai lại đạp xe xuống chợ Rạp bán… Cứ thế ngày này qua ngày khác, bằng sự nỗ lực, chăm chỉ cộng với đầu óc ham học hỏi, tiếp cận công nghệ mới, một hôm anh lấy tiền lãi bán gà mua 3 tờ vé số. Quả là trời không phụ lòng người, anh đã trúng 9 tỉ”.

    Đọc xong hắn bảo viết tốt lắm, như củ cặc ấy, rồi cho mỗi phóng viên 1 cái phong bì.

    Buổi trưa vợ chồng anh trai về chơi. Bà chị dâu thấy hắn liền vòng tay chào:

    “Ô chú Phèo, năm mới khỏe không chú? Trông chú độ này nhìn vượng lắm, da dẻ hồng hào, nước đi cũng bệ vệ thôi rồi luôn…”

    Hắn nhếch mép:

    “Mới gặp hôm mùng 3 đó, vượng cái éo gì? Mà về làm chi đó?”

    Chị dâu tụt hứng, nhưng lấy lại thái độ vồn vã rất nhanh:

    “Về đưa chú gói sâm, nghe ông nội bảo dạo này chú ăn hơi kém, mỗi bữa được có 5 bát nên anh chị lo lo là, tìm mãi mới dặn được gói sâm tận bên Hàn Quốc cho chú đây. Anh chị là lo sức khỏe của chú lắm…”

    Liếc gói sâm trên tay chị dâu, hắn cười nhạt. Nụ cười của hắn khiến chị dâu muốn rụng tim vì sợ. Một nỗi sợ rất mơ hồ.

    Đang cười nói bô lô ba la thì anh trai vào. Chị dâu chỉ sang hắn bảo với chồng:

    “Đấy anh coi chú Phèo đó mà học tập, quần áo khi mô cụng giản dị, ăn uống kiêng khem nên da dẻ đỏ đắn chưa? Con người tư chất có khác, giỏi giang tháo vát, con mô lấy được chú thì mả bố nó phát như cái đình….”

    Nghe chị dâu lải nhải sốt cả ruột, hắn gắt:

    “Thế đứa nào hay bảo tôi bất tài vô dụng? Đứa nào chê thằng này đến cái xe máy cũng ko có mà đi? Đứa nào khinh thằng này ra mặt, đứa nào?”

    Chị dâu nghe xong bật khóc nức nở, đập đầu cái bộp vào bậc tam cấp thống thiết nói:

    “Chị xin chú đừng nhắc chuyện năm cũ. Đó là chị muốn chú phẫn chí mà thay đổi, phấn đấu làm ăn… chứ chị thì chị vẫn biết trong nhà này chú là người có tài, tuy nghèo tí nhưng đức độ hơn người, chị vẫn hay nói với anh chú rằng anh đừng có mà coi thường chú Phèo….”

    Anh trai hắn nghe đến đó nhảy dựng lên tát vợ 3 cái, đoạn bảo: “Tao khinh chú khi mô? Đừng có đặt điều nhá, chú Phèo sống tốt như nào tôi biết cả…. chẳng qua chú giỏi giang mà chưa gặp vận thôi… Nhìn cái trán chú tôi lạ chi, thanh cao lòng lộng như lãnh đạo thôn, chú hè!”

    Hắn ngồi vênh râu hút thuốc coi diễn kịch, nghĩ đến cảnh chiều nay sang nhà bố vợ, không biết sẽ được đón tiếp như nào đây???…
     
    Chỉnh sửa cuối: 21/3/16
    ♚Hoàng Ngọc♔ thích bài này.
  3. WindySky

    WindySky

    Bài viết:
    63
    Đã được thích:
    49
    Điểm thành tích:
    18

    Chương 2

    Gần tối, vợ chồng chị gái và mấy người họ hàng gần cũng đã kịp có mặt. Anh rể hắn dựng xe, gạt đám người đang lao xao trước sân, chạy vào nói to, giọng giật cục rất nghiêm trọng.

    “Ai chửi tôi cũng được, nhưng vì sự an toàn của chú Phèo thằng em tôi, đề nghị cử người ra phố mua ngay cái két”.

    Anh trai hắn cười khẩy.

    “Nhận tiền xong làm cái sổ đút ngay vô ngân hàng chớ két kiếc gì, ông hâm à?”

    Chỉ chờ có thể, anh rể phản công.

    “Vâng tôi hâm! Nhà này nói thật ngoài chú Phèo tôi xếp vào hạng kiệt xuất ra thì chả thằng đéo nào không hâm. Vì sao tôi bảo mua két không? Anh biết một mà không biết hai, đó là tôi muốn có chỗ thật bảo đảm để cất 3 tờ vé số trúng giải. Nhẽ để 3 tờ vé ấy vào ví nhét sau đít quần anh mới yên tâm à? Trộm cắp giờ như rươi, chưa kể nhỡ chú Phèo đãng trí ngồi con mẹ nó vào chậu cám lợn, khi ấy lại bảo tôi là anh rể mà không có trách nhiệm dặn dò chu đáo? Phỏng ạ?”

    Anh rể vừa dứt lời, chị gái hắn bồi ngay.

    “Đúng! Chú Phèo sống với tôi từ nhỏ tôi lạ gì tính chú ấy, mặc dù giỏi nhưng hay đãng trí bác học. Cứ cẩn thận cho chắc gạo, chú Phèo hè!”

    Không thể lép vế, chị dâu rót cốc chè xanh đưa cho hắn, đoạn thủng thẳng.

    “Cái chi mà…sống với tôi từ nhỏ. Nói mà không biết ngượng mồm. Rứa lúc chú Phèo ra ở riêng, mượn triệu bạc mở cái quán nước ghi đề đứa mô chối đây đẩy? Đứa mô sợ chú vay rồi quỵt luôn? Đứa mô nói chú học cho lắm vào rồi cũng chỉ ra đường vá xe? Đứa mô hè?”

    “Này này! Đừng có mà nhét chữ vào mồm người khác nhá! Tôi nói rứa khi mô? Đây nói cho mà biết, nhà này sống với nhau như nào hỏi chú Phèo, chú ấy nói cho. Nhớ năm lớp 1, chú ấy ăn ổi xanh đi ngoài không được, tôi móc đít 4 lần mới ra. Năm lớp 6 chú ấy ăn trộm mít ngã gãy tay, tôi… tôi…” Chị gái hất vạt váy, nhảy cẫng lên, quyết không để bị bắt nạt.

    “Thôi đi! Mẹ, nhức hết cả đầu!”

    Hắn hất ly nước xuống sân, quát lớn, giọng oanh liệt như hiệu trưởng trường Mầm non quát giáo viên hợp đồng.

    Chị dâu lập tức chạy ra hét vào tai con gái.

    “ Con Na đâu? Chú Phèo nhức đầu… Mi phóng xe về nhà mang ngay lọ mật gấu loại đặc chủng nuôi 46 năm trong rừng Amazon đến đây tao bóp cho chú phát! Nhanh lên con!”

    Chị gái hắn dẩu cặp môi vĩ đại cười nhạt như nắng ban mai, bảo.

    “Trần đời chưa thấy ai nhức đầu lại bóp mật gấu! Cô định giết em trai tôi à? Tôi nói thật, ai động đến tôi, tôi có thể bỏ qua chớ đe dọa đến sức khỏe, tính mạng em trai tôi là không xong đâu!” Đoạn quay sang bảo con trai.

    “Con ra hiệu thuốc tây nói lấy cho mẹ lọ Phật Linh loại của Pháp sản xuất nha! Chú con chắc suy nghĩ vận nước nhiều quá đâm ra nặng đầu, cứ lấy Phật Linh của Pháp bôi một lúc là khỏi thôi. Khổ thân em trai tôi!”

    Hắn ngồi bắn thuốc lào, nhả làn khói mong manh ra khỏi mồm, chiêu ngụm chè xanh rồi nuốt cái ực một cách nho nhã như ông đồ chính hiệu, xong bảo.

    “Tôi đéo sao đâu! Mọi người ai về nhà nấy đi, loạn hết cả lên éo hiểu chuyện gì nữa!” Biết hắn bắt đầu nổi cáu, không ai bảo ai, tất cả lục tục rút lui.

    Sáng nay hắn quyết định vứt tất cả lại đó, bắt xe sang thăm vợ cũ và con gái. Hôm qua đã kịp dặn hai cựu giấu vợ cũ chuyện trúng số. Hắn muốn giành cho cựu vợ một sự bất ngờ để còn có kịch hay mà xem.

    Mẹ, không nói đến thì thôi, nhắc lại tự nhiên hắn thấy lòng đau nhói. Cái con vợ hắn, một đứa mở mắt ra việc đầu tiên là nghĩ đến tiền. Nhắm mắt đi ngủ tiền vẫn lửng lơ trong bán cầu trái của não bộ như là thứ ám ảnh duy nhất của cuộc đời làm vợ. Một đứa sống bên chồng mà như đang tạm trú, suốt ngày hằn học, dằn hắt và rẻ rúng hắn chỉ vì tiền. Nhiều lúc hắn chợt nghĩ, một đứa sống vì tiền thì khi có thật nhiều tiền nó sẽ sống vì gì? Hay nói cách khác, khi không còn phải vật vã vì tiền, mục đích sống còn lại của đời nó sẽ là cái gì?

    Nghĩ về vợ cũ, hắn vừa giận vừa thương, dù trái tim hắn từng tổn thương rất nhiều lần vì những câu nói, hành động của thị. Nhưng hắn bỏ qua hết, vì tính hắn không mấy khi chấp đàn bà! Cuộc đời ngắn lắm, chỉ có kẻ ngu dốt và cay nghiệt mới giữ trong lòng sự thù hận, oán trách và hằn học với những thứ không đáng. Hắn chỉ tiếc vì đã chọn nhầm người để đời mình đâm ra lỡ làng, để con gái lớn lên không có bố bên cạnh, vậy thôi!

    Xe khách dừng lại bên đường, hắn nhảy xuống bắn điếu thuốc, tranh thủ đái phát cho nhẹ nhõm cõi lòng. Điện thoại reo. Giọng cựu bố vợ oang oang.

    “Phèo ơi! Sắp đến nơi chưa con? Trưa ni ăn chi để mẹ mua mồ? Gà hay mực sim đây con?”

    Kéo khóa quần cái rẹc, hắn đủng đỉnh.

    “Cái chi cụng được, à mua ít cà chấm mắm tép bố ạ!”

    “Dạ, bố sẽ nói mẹ mua liền!”

    “Bố đừng có dạ nữa được không?”

    “Hì hì, tại bố quen mồm, bố xin lỗi!”

    “Bỏ đi nhá, nghe chối lắm!”

    “Dạ,… à quên lại nhỡ mồm!”

    Ông cựu cũng là một ca khó đẻ nốt. Hồi hắn và vợ rục rịch chia tay, mỗi lần đi xe máy đường dài sang, ông cựu ngồi trong nhà gác cẳng lên bàn coi tivi không thèm quay mặt ra chào. Chỉ ờ một tiếng rồi cắm mũi hét theo thằng bình luận viên Tạ Biên Cương trong tivi “Vào! Địt mẹ quả nớ mà đéo vào!” Ông coi cú sút lên trời của thằng cầu thủ ất ơ trong màn hình thiết thực gấp 3 lần cái đứa đang cởi áo khoác và lột mũ bảo hiểm trước cửa nhà mình.

    Những lúc đó hắn thấy ngại thay cho bố vợ, chứ đời hắn thì quen với sự rẻ rúng rồi. Tất nhiên rẻ rúng bằng thái độ, còn chỉ cần buông ra một lời xúc phạm, nhất là bét bất kể trước mặt là ai hắn cũng phang cho phát bẽ mặt đến đâu thì đến.

    Nhảy tót khỏi xe khách, khoác cái balo ở trong đựng cặp quần đùi, bàn chải đánh răng, sạc điện thoại và gói bánh cho con gái, đi bộ dọc hè phố. Vừa đi hắn vừa nhớ lại những lần giữa trời nắng 45 độ, kiên quyết không bắt taxi, cúi mặt lủi thủi đi bộ vào nhà vợ chỉ vì tiếc 28 nghìn. 28 nghìn chưa được bát tái bò của con mẹ đầu ngõ, nhưng sẽ mua được cho con gái lốc sữa tươi kèm 2 cái kẹo mút.

    Đến nhà vợ, nếu không đi làm, vợ sẽ giương đôi mắt ếch lên nhìn chồng 0,7 giây rồi cúi xuống đập cái bép vào chân, nói khiếp, muỗi chi mà cắn đau rứa. Rồi lỉnh vào bếp như trước mặt là một đứa vừa rớt trên trời xuống chứ không phải là chồng. Duy nhất con gái chạy ra hét lên trong nước mắt, bố, bố! Gỡ balo ra, bóc cho nó hộp sữa. Nhìn con hút hút, ánh mắt rạng rỡ, giọt sữa trắng tinh vương ra khóe miệng xinh xinh, hắn thấy không còn gì đáng kể nữa. Bao nhiêu mồ hôi và cả sự chua chát lúc lầm lũi đi bộ trên đường biến mất hoàn toàn.

    “À, đến rồi hả con? Đi taxi vô à? Mệt không? Cún mô rồi, bố mi đến rồi này!”

    Ông cựu chạy đứt cả quai dép, hồ hởi nghênh đón, đoạn quát vào nhà trong.

    “Bà mi mô? Pha cho con rể ly nước chi mát mát rồi lấy khăn lau mặt ra đây mau. Bật quạt lên, quạt mô rồi?” Nhìn lão cuống quýt như sợ mắc lỗi, Phèo phì cười. Mẹ kiếp, không gác chân lên bàn ngồi coi tivi nữa đê? Hét địt mẹ vào, đéo vào nữa đi!

    “Ông hôm nay nỏ coi bóng đá à?”

    Hắn hỏi rất bâng quơ.

    “À không, đá đấm chi bằng con rể sang! Mần ly bia cho mát đã hè? Đi đường nhọc không con?”.

    Lão xoa tay như một công chức cấp huyện chân chính đón tiếp đoàn thanh tra Sở. Dưới bếp nghe tiếng gà oác lên mấy tiếng đầy khí thế, mẹ vợ nói với lên.

    “Con sang rồi à? Mẹ đang dở tay thịt con gà. Thích món chi con? Luộc hay rang đây?”

    Hắn bảo chi cũng được, quan trọng éo gì. Bố vợ nghe xong tủm tỉm cười, nói con thì thật đo, rành giống bố ở khoản nói bậy. Công nhận nói bậy sướng mồm con rể của bố hầy!

    Vừa lúc đó vợ cũ đi làm về. Mặt vẫn khó đăm đăm như thường lệ. Trông thị rất khó đoán khi nào thị vui, hoặc đời thị thật ra chả bao giờ có niềm vui.

    Hắn thả một câu khiến bố vợ lặng người mất 6 giây.

    “Có mắt mà không biết ai đang ở trong nhà à? Ai dạy cô vô lễ như thế?”

    Mẹ vợ hốt hoảng cầm con dao đang chặt thịt gà chạy lên thanh minh.

    “Chắc là hắn quên đó! Con cứ chửi chết mẹ hắn đi, đồ hư thân! Có chi tí nữa làm thịt gà xong mẹ cho hắn trận!”

    Vợ trợn mắt, mặt đỏ bừng bật lạt lại tanh tách như xưa nay vẫn bật…
     
    ♚Hoàng Ngọc♔ thích bài này.
  4. WindySky

    WindySky

    Bài viết:
    63
    Đã được thích:
    49
    Điểm thành tích:
    18

    Chương 3

    Thị mím chặt môi. Chóp mũi thị đỏ tấy lên như trái cà chua. Mắt gườm gườm rất giống con mẹ bán bán quần áo chợ Ngã Tử Sở, sáng ra bị khách trả giá rẻ mạt rồi ngúng nguẩy cắp đít bỏ đi. Trong khoảnh khắc xuất thần của thị, hắn vẫn đủ bình tĩnh để cố tìm xem trên gương mặt biểu cảm đó có nét yêu dấu nào ngày xưa quen nhau còn sót lại?

    “Đây rứa đó! Tôn trọng thì chào, không tôn trọng không việc chi phải chào cả!”

    A à! Khẩu khí của một bậc liệt nữ nó phải thế. Hắn phì cười vì tự nhiên thấy thương thị. Đời thị nếu viết tiểu sử chắc cũng được 5 cái gạch đầu dòng, thăng trầm và đau khổ được bao nhiêu mà nghiệt ngã thế?

    “Đừng có láo! Tôi hỏi cô, đứa nào dạy cô vô lễ như thế? Đứa nào?”

    Ngay lập tức bố vợ nhảy cẫng lên rồi chạy lại vuốt vuốt ngực hắn, giọng nhũn như con chi chi.

    “Đứa mô chứ nhất quyết không phải bố nhé! Bố mẹ thề là không phải do bố mẹ!”

    Đoạn quay sang quát con gái.

    “Mi bị thần kinh à? Con ơi, con ngu lắm, con có biết là chồng con vừa mới trúng… trúng… à quên… chồng con nó rất yêu quý nhà ta không? Bố vẫn thường dặn dò con, anh Phèo là một con người tài năng, đức độ, sống có trước có sau. Thôi làm mà nối lại với nhau đi cho bố mẹ nở mặt nở mày. Bố là bố bạc con mẹ nó hết tóc vì chuyện bọn bay đó con!”

    Thấy không khí có vẻ căng thẳng, hắn buông một câu khiến 2 cựu chết lặng người.

    “Nối nối cái con khỉ! Nói cho mà chia vui là đây chuẩn bị cưới vợ mới!”

    Câu nói vô tình của hắn không ngờ có sức công phá tương đương 2 quả bom nguyên tử trút xuống Hiroshima và Nagasaki ở đệ nhị thế chiến. Bố vợ nghe xong nằm vật ra ghế salon, tay bắt chuồn chuồn. Mẹ vợ mặt tái mét luống cuống hỏi “Dầu Phật Linh mô? Lấy dầu ra bôi vào thái dương hệ cho bố mi ngay!” 5 phút trôi qua. Đã tìm được lọ Phật Linh. Chợt bố vợ kêu ré lên đầy bi tráng “Ối!”

    Hắn đến bên hỏi “Sao thế bố?” Bố vợ nước mắt giàn giụa rên lên khe khẽ “Địt mẹ, nhỏ cả vô mắt rồi!” Trong cơn xúc động, bố vợ níu vai hắn thì thầm hỏi.

    “Có thật là sắp lấy vợ mới không con? Đừng giấu bố mẹ phải tội?”

    Đã trót đâm lao hắn theo lao luôn. Giọng rề rà rất khệnh.

    “Vâng! Thì cũng lấy được rồi! Một mình lọ mọ cơm nước mãi kể cũng chán”.

    Đang pha nước cam, cựu vợ nhếch mép bảo.

    “Con mô lấy phải thì chị xin chia buồn! Gớm, báu đấy! Cái loại trời mưa nằm ru rú trong nhà mơ tưởng cầu vồng, trong khi thiên hạ người ta xách lưới ra đồng ầm ầm kiếm cá rô về kho nghệ mà không biết nhục. Cưới nhau về hái cầu vồng xuống kho nghệ mà ăn với nhau nhé!”

    Ấy là thị rỉa rói cái tính mà thị vẫn nghĩ nhảm nhí nhất ở hắn, đó là lãng mạn vặt. Thật, đôi khi hắn cũng thấy rứa nhưng chỉ là thoáng qua. Một đứa sẵn nhạy cảm như hắn, đêm nằm nghe mưa rớt lộp bộp trên tán cọ cũng thấy buồn, mặc dù vẫn tỉnh táo để nhận ra rằng chả biết buồn vì cái đéo gì.

    Ngoài những khoảnh khắc nhất thời ấy ra, bình thường hắn khá thực tế.

    Bằng chứng là đêm nào buồn đái, hắn cũng chạy ra vườn vác chym nhè vào mấy luống hẹ mà táng cho đỡ phí lượng ure trong nước tiểu. Có bữa uống bia, tưới quá đậm sáng ra mấy luống rau chết sạch, vợ hắn chống tay chửi cho trận mới chừa.

    “Rứa à? Rứa à? Con mô đó con? Xinh không?”

    Mẹ vợ láu táu hỏi dồn. Hắn nằm dài trên ghế, ngáp 3 cái, vẻ mặt bí ẩn như đạo sỹ danh tiếng đang trình diễn phương pháp đuổi mưa bằng 64 quẻ trong kinh dịch.

    “Tất nhiên là xinh! Đời con chỉ được phép một lần lấy vợ xấu thôi!

    “Rứa à? Con mô đó?”

    “À nói ra mẹ cũng không biết mô!”

    “Có phải con tên là Thy không? Con người yêu cũ đúng không? Tưởng đứa mô thì mẹ mừng cho, chớ cái con chụp ảnh với con mà mông chìa ra như mời anh xơi thì mẹ không duyệt được!”



    À cũng biết Thy cơ đấy, chắc cựu vợ cho xem cái ảnh hắn chụp chung với Thy lúc còn yêu nhau quyết liệt. Giỡn chơi chứ yêu đương éo gì tầm này nữa. Một thằng sửa xe đạp và bán gà dạo, lê la với mấy lồng gà hết chợ này đến chợ khác con điên nào ở thị xã này thèm ngó? Nhắc mới nhớ, có lần bắt chuyện với một con sinh viên thực tập, nó chun mũi nói, ê anh đứng xa ra tí, người anh nghe mùi chi á! Còn mùi gì nữa ngoài mùi phân gà. Mẹ, muối hết cả mặt! Kể từ đó hắn bỏ ý định làm quen gái.

    Ăn cơm xong ra sân ngồi uống trà. Bố vợ chỉ tay vào hắn, nói với ông khách đến chơi.

    “Con rể tui đó! Tốt nghiệp khoa Triết, đại học Khoa học Thủy lợi và Nhân văn. Nhìn rứa chớ giỏi thôi rồi luôn!”

    Ông khách quẹt cái tăm xoèn xoẹt như thiếu nữ chơi tam thập lục, hỏi lại.

    “Ơ, có cả trường nớ à? Tên lạ hầy!”

    Bố vợ chiêu ngụm trà, nhổ toẹt xuống sân một cách quyết liệt đoạn bảo.

    “Ờ, hắn học liên thông hai trường luôn!”

    Ông khách rít hơi Thăng Long, nhả khói mơ màng, trầm trồ khen giỏi hầy, giỏi thật đo, rứa giờ hắn mần chi? Cựu bố vợ bảo, à giờ á? Giờ làm chủ tịch hội đồng quản trị kiêm giám đốc điều hành xưởng gara sửa xe đạp bên thị xã. Tiền như lá mít đéo phải ngợi!”

    Hắn phì cười, định quay ra lườm phát nhưng mải móc thịt gà giắt răng nên thôi.

    Ngó vệt nắng ngoài sân, thấy cũng xế chiều rồi, hắn quay vào định chào mẹ vợ để về. Chợt có điện thoại. Bà chị dâu giọng hổn hển.

    “Chú Phèo à! Tình hình là có mấy người đến tặng hoa chúc múc chú, chị hỏi thì nói tập thể lớp mẫu giáo khóa 1983 – 1986. Chú mau mà về nhá, người đến hỏi thăm đông lắm. Trưa nay chị phát hiện ra 19 đứa gọi chú bằng anh, 7 ông xưng chú họ và 23 bà nói trước có chào chú một hai lần ngoài đường… tất cả đều rất muốn gặp chú”.

    Thấy đã đến lúc hạ màn được rồi, hắn nói xa xả trong điện thoại cốt cho vợ cũ nghe.

    “Rứa à? Mẹ, có 9 tỉ bạc mà xôn xao thế! Bảo bọn nó biến cụ cả đi, tôi trúng số chứ giỏi giang thành đạt con mẹ gì mà chúc mừng”.

    Vừa nói hắn vừa ý tứ liếc vợ. Vợ hắn cười rất nhạt, quay mặt vào trong nói trống không.

    “Uống có 2 ly bằng hạt mít mà lên đồng nói lảm nhảm cái chi rứa không biết?”

    Thị vừa dứt lời, mẹ vợ chạy ngay ra lấy tay bịt mồm con gái mắng yêu.

    “Ăn với nói hỗn hào! Chồng con, anh Phèo đó, vừa trúng giải đặc biệt 9 tỉ bạc, con gái nghe rõ chưa? Đáng lẽ như người ta thì đã khoe ầm lên, nhưng là một con người khiêm tốn, kín đáo, chồng con giữ kín chuyện này chưa nói với con để chia vui. Thôi, giờ biết rồi thì lại ôm hôn chồng cái. Hôn ngay cho nó nóng đi con, của chồng công vợ đi mô mà thiệt, con rể của mẹ hầy!”

    Vợ hắn nghe xong đứng sựng như trời trồng, cặp môi vĩ đại khẽ run lên bần bật báo hiệu có thể sắp khóc đến nơi. Hắn khinh khỉnh không thèm nhìn, đoạn móc gói cò mềm loại 5 nghìn một bao rút điếu thuốc châm lửa rít liền 2 khói, động tác lãng tử như Nguyễn Thành Luân trong phim “Ván bài lật ngửa”.

    Chợt thị nấc lên nghẹn ngào, mắt đỏ hoe.

    “Con là con vẫn biết anh í lắm chứ! Mặc dù hay nói tục và đái bậy nhưng tư cách mênh mông như trời như bể. Hồi anh ấy đi buôn gà, con vẫn nói với mọi người đừng thấy anh dúm dó mà coi thường, cử nhân khoa Triết thì không phải dạng vừa đâu, rồi sẽ có ngày anh í rũ bùn đứng dậy sáng lòa cho xem. Giờ thì đúng là ông trời có mắt, không phụ lòng người”.

    Lúc ấy vội về nên hắn chỉ cười khẩy. Rút mấy tờ xanh xanh dúi vào tay vợ, hắn bảo cầm lấy mua sữa cho con. Thị cúi đầu nói em xin rồi tiễn chồng một đoạn xa, nước mắt rơi lộp độp xuống mặt đường vì cảm động.

    Chiều đã muộn. Không vẫy taxi, hắn quyết định khoác balo lủi thủi cắm mặt đi bộ như mọi lần. Không phải vì tiếc tiền. Hắn muốn thả mình để cảm nhận thật chậm cảm giác cay đắng, tủi nhục của một thằng đàn ông ăn hại, vô tích sự sang thăm con không có nổi triệu bạc dằn ví.

    Đi qua hàng me xanh rớt, những chiếc lá li ti như hạt mưa bay bay trong gió rơi xuống bám đầy vai áo khiến hắn lặng người. Tự nhiên nhớ đến mấy câu của Trịnh.

    Còn một mình trên phố âm thầm nhớ nhớ tên em
    Ngoài kia không còn nắng mềm ngoài kia ai còn nhớ tên.

    Mẹ, hay vãi cả đái. Phải là kẻ hết sức cô độc và tinh tế mới có thể viết được ngọt như thế. Đời hắn nếu không phải chở gà ra chợ bán dạo, trước khi bán nhồi cho ít bánh đúc ngô rồi thắt cọng rơm ngang cổ cho giống đang thắt cà vạt, éo biết chừng có thể tinh tế không kém gì Trịnh.

    Đến gần bờ sông hắn đi chậm lại. Đứng trên cầu nhìn xuống dòng nước uể oải trôi trong chiều muộn, hắn thấy lòng chùng xuống vì cảm giác cô đơn. Có bàn tay rất mềm khẽ đặt lên vai lên vai. Hơi thở nồng ấm gấp gáp phả sau gáy. Hắn quay ngay lại, vì chỉ sợ chậm một giây thôi bàn tay mềm mại ấy sẽ biến mất mãi mãi. Như từng để tuột mất tình yêu duy nhất đời hắn.

    – Em ơi, chị vừa nhặt được cái Iphone nhưng không biết cách mở….

    Trước mặt hắn là con mẹ đồng nát mắt đảo như rang lạc với cái điện thoại tàu trên tay, trân trân nhìn hắn như thôi miên.

    Hắn ngửa mặt lên trời cười khầng khậc như một thằng điên.
     
    ♚Hoàng Ngọc♔ thích bài này.
  5. WindySky

    WindySky

    Bài viết:
    63
    Đã được thích:
    49
    Điểm thành tích:
    18

    Chương 4

    Xe tấp vào một quán ăn ven đường sau khi dừng lại mấy lần vì hỏng vặt. Không đói lắm nhưng hắn vẫn gọi một suất. Con mụ chủ quán cầm cái muôi huơ huơ bảo “Ăn cơm thì ra ngoài mua vé nha”. Vé vé cái thằng cụ mày, ở đâu ra thói bán hàng hách dịch như mậu dịch viên thời bao cấp thế? Hắn lẩm bẩm chửi thầm. Cái món dịch vụ xứ An Nam này đéo bao giờ khá lên được, cứ đông khách lên tí là coi khách hàng như ăn mày, mặt mũi sưng sỉa đến ghét.

    Đang chờ đến lượt thì có đôi vợ chồng già bước vào, theo sau là cậu thanh niên dáng vẻ như sinh viên, cả ba đều lam lũ, khổ khổ như nhau. Bà già rón rén hỏi “Suất mô cũng năm mươi ngàn à chị? Có suất rẻ hơn không?” Chủ quán mặt vênh như phải đấm, gắt “Không có nha!” Thằng con trai nghe xong sượng sùng vân vê vạt áo, mắt len lén nhìn đĩa thịt gà trên bàn rồi quay mặt nuốt nước bọt cái ực đầy diễn cảm. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, hắn chợt nhớ đến hình ảnh của hắn gần 5 năm trước, cũng ở một quán cơm, khi con mụ chủ quán xoay cái bát nhựa trên tay rồi úp cái rụp xuống mặt tủ, bảo “Hôm nay tôi đéo bán cho ông nữa nhé! Mẹ, nợ đéo gì nợ dai như đỉa!”

    Lúc đấy rất nhiều ánh mắt đổ dồn vào hắn. Hắn ước có cái lỗ tử thần bỗng dưng xuất hiện, nuốt chửng cái quán cơm chết tiệt ấy trong nháy mắt. Nuốt luôn mụ chủ quán mặt nạc đóm dày như Bao Công lẫn hắn và đám “khán giả” bất đắc dĩ – cái lũ đang trơ mắt ếch nhìn hắn với tất cả sự hài hước xen lẫn rẻ rúng và thương hại. Nhưng tất nhiên không có cái hố nào. Hắn đứng ngây người với nụ cười vô nghĩa trên môi. Da mặt tự nhiên rồm rộp. Đời hắn chưa khi nào sang trọng vì tiền, nhưng tiền đã rất nhiều lần khiến hắn nhục nhã, ê chề và cay đắng. Hồi đó hắn mới ra trường. Tốt nghiệp khoa Triết với rất nhiều hoài bão và dự định cao cả, nhưng rồi đời đã cho hắn những cái tát đau đớn khiến hắn gục ngã. Trở về quê hắn xoay sang bán trứng vịt lộn, mở quán nước, ghi đề, buôn gà dạo, tiền đồ tối om như rúc váy chị Dậu cho đến khi cưới vợ, sinh con.

    “Bà lấy cho tôi 3 suất, mỗi suất 100 nghìn! Vé đây!”

    Ném cái “phẹt” xấp vé cơm xuống mặt tủ kính một cách oanh liệt, giọng hắn cương nghị rất đúng khẩu khí của một kẻ có tiền. Quay sang bộ ba lúc nãy, hắn hạ giọng.

    “Tôi gửi tiền rồi đấy, ba người cứ ăn cho no đừng ngại!”

    Nói đoạn hắn quay ra gian ngoài bắn thuốc lào. Bà già trợn tròn mắt, chạy theo níu tay hắn run run hỏi họ tên. Hắn điềm nhiên ngồi xuống bắn hai hơi Tiên Lãng, phả khói, mặt lạnh tanh như nhân viên phòng công chứng, bảo cứ ăn đi, tên tuổi quan trọng gì. Lát sau quay vào thấy ba người đang cắm cúi ăn, hắn rẽ lối khác lấy cơm cốt để họ khỏi trông thấy mà bận lòng.

    Ăn cơm xong ra bàn uống chè bồm. Điện thoại reo tíu tít trong túi quần, giọng chị dâu.

    “Chú Phèo à! Đang ở mô đó mà sao chưa thấy về? Ừ ừ, chị dâu đây, cả họ đang lo không biết chú gặp phải chuyện chi trên đường mà mãi chưa về đến nhà. Khiếp, chú làm cho anh chị như lửa đốt trong lòng. Em ơi, Phèo ơi về nhanh nhé, lúc chiều biết chú thích ăn gà hầm hạt sen, chị đã đi chợ mua về làm sẵn đây rồi. Về ăn cho nóng nha Phèo của chị!”

    Hắn bảo mới ở nhà cựu vợ ra, đang nghỉ giữa đường. Chị dâu hốt hoảng.

    “Rứa à? Rứa nhà đó có… có… xin tiền chú không? Đừng cho nha, tuyệt đối nửa xu cũng không cho. Phèo ơi, em thông minh tài giỏi nhưng hay quên lắm, em có nhớ hồi em sang thăm con, đến bữa không ai mời bát cơm, phải bỏ ra đường ăn phở Nam Định không? Chị nói thật nghe em kể mà chảy nước mắt vì xót. Đêm đó chị khóc đến 3 giờ sáng luôn vì thương em trai của chị, anh nhà chú phải động viên mãi đấy! Tỉnh ngộ đi em ơi, Phèo của chị ơi!”

    Đang bắn thuốc lào, hắn phì cười suýt sặc khói. Những chuyện như này hắn tiên lượng được hết, nhưng vẫn giả vờ ngô nghê để còn hóng kịch hay. Hắn có tính rất lạ, đó là thích nghe đứa khác nói dối hoặc diễn xuất với mình – trong khi đã biết mẹ kịch bản từ đầu.

    “Ờ, nhưng thấy người ta bây giờ cũng quý mình…”

    Vờ vịt như đang phân vân, hắn cố tình thả một câu nghe có vẻ rất “hớ” ra. Chị dâu hắn xuýt xoa rên lên trong điện thoại.

    “Trời ơi! Bây giờ chú trúng 9 tỉ bạc nhà đó không quý mới lạ. Thôi chết tôi rồi, kiểu này mấy bữa nữa bên đó lại dụ dỗ chú quay trở lại cho coi. Chú là phải tỉnh táo nghe chị góp ý nghe chưa Phèo?”

    À bây giờ chị dâu chỉ dám dùng từ “góp ý” với hắn chứ không phải khuyên nhủ. Hắn nhếch miệng cười. Sống ở đời, muốn nhận thật nhiều lời khuyên thì hãy làm kẻ thất bại. Khi đấy đến trẻ con nó cũng hùa theo bố mẹ nó để nhảy lên cổ ta mà dằn hắt và nói giọng coi thường. Anh em, họ hàng, bạn bè, thậm chí những đứa không bao giờ mời nổi bữa cơm cũng sẵn sàng tỏ vẻ thương hại kiểu vuốt đuôi “Tao nghĩ mày phải thay đổi, không thể như thế này, thế nọ mãi được”. Chúng nó nói một tràng cho sướng miệng, rồi sau đó mách người thân “Cháu là cháu vừa ngồi khuyên hắn mãi rồi đó, hy vọng hắn tỉnh ra”.

    Đối với hắn, lời khuyên thường không mấy giá trị. Nhiều lúc vừa nghe đứa khác rủ rỉ khuyên nhủ, hắn vừa lầm bầm chửi trong bụng “Câm mẹ mồm đi, tư cách đéo gì mày mà đòi xoa đầu bố?” nhưng vẫn giả vờ gật gật ra chiều đang chiêm nghiệm. Có những ý nghĩ mà nếu hắn nói ra, đứa đứng trước mặt hắn chắc chết vì muối mặt, nhưng đang trong vai kẻ thất bại nên hắn giữ lại được trong lòng. Một thằng buôn gà, buôn vịt chạy chợ, áo quần người ngợm hôi hám như móc dưới cống lên, nói đéo ai nghe. Ấy là hắn vẫn luôn nhủ mình thế.

    Tối mịt về đến nhà. Vừa lò dò vào sân, lão trưởng họ liền chạy ra nghênh đón, tay bắt lia lịa ra chiều hữu nghị và thắm thiết.

    “Gớm hè! Lâu lắm rồi mới được diện kiến anh Phèo hè! Độ ni nhìn thần thái có vẻ vượng hẳn. Nói thật là mỗi khi họp họ, tui vẫn nói với mọi người, anh Phèo con nhà chú Tràng tốt nghiệp khoa Triết, trường đại học Khoa học Thủy lợi là người có chí khí, thông minh hơn người đấy, phải cái chưa gặp vận”.

    Phèo cười rất mặn, mạnh dạn vỗ vai trưởng họ, nói bác cứ đề cao cháu quá, lâu khỏe không bác?

    Ngay lập tức vợ trưởng họ nhắc nhỏm trong nhà ra, nét mặt vô cùng đau thương và khốn khổ, rên lên khe khẽ.

    “Cháu Phèo của bác à! Độ ni đau yếu suốt anh ạ, mới điều trị bệnh viện tỉnh về hết cả đống tiền. Đợt ni chắc phải lên bệnh viện trung ương dài ngày, khổ lắm trâu bò lợn gà bán hết chú ạ. Đang đau yếu nhưng biết anh thành đạt à quên trúng xổ số, vội giục ông nhà tôi chở lên đây động viên, chia vui với anh luôn. Khiếp hè, dạo ni đẹp trai thật đo, cháu của bác là phải…” Nói đoạn ôm ngực ho 14 tiếng, trưởng họ thất kinh chạy đến đỡ lấy, xong quay ra bảo.

    “Ốm đau suốt anh ơi, nhưng cứ hễ khỏe ra là lại nhắc thằng Phèo con nhà chú Tràng, nói thằng ấy sống có tình, biết trước biết sau mỗi tội chưa nên cơm cháo gì, tội cho hắn”

    Phèo cười, nói dạ dạ bác cứ đề cao cháu quá rồi lủi vào nhà vệ sinh vạch quần đái tồ tồ rất khí thế. Chị dâu đứng ngay cửa nói vọng vào.

    “Nghe tiếng đái cũng biết thủy lực, nội công chú Phèo nhà ta thâm hậu rồi! Kiểu ni đẻ con trai là cái chắc. Chị nói không phải nịnh, chứ tiếng tiểu tiện của chú nghe rồ rồ cứ như tiếng kèn pha – gốt của dàn nhạc giao hưởng thính phòng Viên”.

    Vừa kéo khóa quần, Phèo vừa phì cười. Không biết bà này học thanh nhạc khi nào mà hiểu biết thật. Hay là khi vui sướng thì người ta thường phát tiết ra những tinh hoa?
     
    ♚Hoàng Ngọc♔ thích bài này.