Full [Trùng sinh-Đam mỹ] Tỉnh mộng, quay đầu liệu còn kịp?

Messages
2
Reaction score
2
Points
3
nàng ra chương mau mau đi mà..ta chờ mỏi mòn
 
Reactions: H M

H M

Messages
27
Reaction score
47
Points
3
Chương 2: Trọng sinh


Ánh nắng từ khe cửa lọt vào phòng, Triệu Tử Văn mơ màng từ từ thích ứng với ánh sáng, đầu y có chút đau nhưng tứ chi thì lại vô lực. Bỗng y nghe thấy một âm thanh quen thuộc:
"Đại thiếu gia, người mau ngồi dậy ăn một chút."
Mắt nhìn người kia tiến vào, Triệu Tử Văn liền một trận kinh sợ. Bạch ma ma? Không phải bà ấy đã mất vì bạo bệnh rồi sao? Không thể nào! Triệu Tử Văn muốn ngồi dậy nhìn thật rõ bà là người hay ma, nhưng lúc này cả người y mềm nhũn, chỉ có thể trợn to mắt nhìn bà, từ miệng y gọi lấy tên bà:
"Bạch ma ma..."
Đây là...giọng nói của y. Đáng lẽ y không thể nói mới đúng, ả đàn bà kia đã cho y uống cổ độc làm y không thể tố giác ả. Vậy thì tại sao? Lúc này Bạch ma ma lại lên tiếng:
"Ngày mai là sinh thần của tiểu thiếu gia, dù cậu không muốn cũng phải cố dậy mà tham dự, dù sao đó cũng là đệ đệ của cậu."
Nói đoạn bà thở dài:
"Phu nhân vì chuyện của cậu rất đau lòng, khóc đến nổi sinh bệnh mà cậu lại không đến thăm nàng một lần. Lão gia lại càng tức giận, nếu không phải phu nhân can ngăn, ngài ấy đã tới đây đánh cậu một trận rồi."
Bà lại im lặng còn y thì lại đang dậy sóng, từ những chuyện vừa xảy ra y có thể tin rằng mình đã trọng sinh. Ha ha ha, ông trời quả nhiên có mắt, còn cho y một cơ hội làm lại cuộc đời, kiếp này y xin thề sẽ không ngu xuẩn hại người hại mình nữa, cũng không muốn trả thù ai, y chỉ muốn bù đắp những sai lầm trong kiếp trước đối với những người thân của mình. Bà nắm lấy tay y một lúc rồi lại tiếp:
"Tử Văn à, từ nhỏ già đã chăm sóc cậu, già biết cậu không phải là một đứa hư hỏng. Rồi sau này cậu sẽ hiểu những gì lão gia phu nhân làm là vì muốn tốt cho cậu. Hôm trước ngài ấy mời phu tử đến dạy cậu vì không muốn cậu cứ lêu lỏng, cậu không nên lớn tiếng với lão gia rồi tuyệt thực như vậy được, cậu mau ngồi dậy ăn miếng cháo rồi đi xin lỗi phụ mẫu."
Triệu Tử Văn im lặng nghe Bạch ma ma kể tội, y nhớ đời trước bà cũng nói với y như vậy, kết quả y không nghe lại còn tức giận đuổi bà đi và không cho bà bước vào phòng y nữa bước. Bây giờ Triệu Tử Văn y mới biết mình ngu ngốc cỡ nào khi xua đuổi người thương yêu mình. Y ra hiệu bảo mình muốn ngồi dậy, Bạch ma ma đỡ y dựa vào vách, y nắm chặt tay Bạch ma ma nghẹn ngào:
"Bạch ma ma, con xin lỗi, từ nay về sau con sẽ không như vậy nữa, con nhất định sẽ không để mọi người phải lo lắng cho con. Con muốn ăn một chút rồi sẽ đến thăm mẫu thân."
"Được, được, nghĩ thông suốt rồi thì tốt. Mau cháo còn nóng con ăn đi rồi nghỉ ngơi một chút hãy đi thăm phu nhân, nàng nhìn con hốc hác như vậy lại càng không vui. Nào, ta đi báo cho phu nhân biết con sẽ đến."
Bạch ma ma không giấu được sự vui sướng nhanh bước ra khỏi phòng. Y nhìn bà rồi lại cúi đầu, y sợ mình sẽ không kiềm chế được bản thân mà rơi lệ. Hết thảy đều chưa bắt đầu. Không có Bạch Lâm, không có Lâm Phiến Phiến, chỉ có một Triệu Tử Văn vừa được trở về từ cõi chết. Bây giờ y sẽ thay đổi tất cả...
-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Lâm thị khi nghe Bạch ma ma nói thái độ hôm nay của Tử Văn, còn nói y sẽ đến thăm bà thì bệnh trạng đã tự lui một nửa. Đến Triệu Tử Tuấn cũng kinh ngạc khi nghe con mình thay đổi, sau đó mặt ông lại tức giận:
"Không biết có phải lại muốn dùng khổ nhục kế gì hay không hay là để không muốn ta mời phu tử đến đây dạy dỗ nó. Hừ xem nó như vậy được bao lâu."
Lâm thị không vừa lòng khi nghe phu quân nói về nhi tử của mình như vậy, bà liền gắt:
"Suốt ngày ngài cứ khó khăn với nó thì hỏi sao nó không phản nghịch, lần này thiếp thấy nó thật sự muốn hối cải rồi, chúng ta làm phụ mẫu cũng nên cho nó cơ hội chứ."
Nghe phu nhân mình nói vậy ông cũng siêu lòng:
"Được rồi, nếu lần này nó thật sự muốn sửa đổi thì ta không bắt nó học phu tử nữa, cũng không cấm cửa nó. Nhưng nếu nó chứng nào tật đó thì ta sẽ bẻ gãy chân nó."
Triệu Tử Văn đứng bên ngoài nghe vậy tâm liền ấm áp, dù y có phạm tội tày trời thì người cuối cùng cho y chỗ dựa chỉ có phụ mẫu ,họ thương yêu y như vậy y còn ngu ngốc tưởng họ đối nghịch mình. Thật sự kiếp trước y đã ngu ngốc đến mức nào.
Y đi vào phòng, xúc động nhìn phụ mẫu bằng xương bằng thịt trước mắt, tim y thắt lại. Lâm thị thấy con trai đến, liền vội xuống giường, ôm lấy y, nhìn thấy y gầy guộc như vậy, bà đau lòng muốn chết. Y đỡ bà xuống giường nhìn bà, rồi nhìn phụ thân, trong đầu lại hiện ra cảnh tượng ông vì sự dại dột của mình mà hộc máu chết, sau đó mẫu thân cũng tự sát theo bất giác y hoảng hốt, lùi về sau. Triệu Tử Văn cố gắng trấn tỉnh mình, y sợ mình sẽ lại phát điên. Không đúng, đó đều là ở kiếp trước, kiếp này phụ mẫu y vẫn còn cảnh tượng đó sẽ không xảy ra vào kiếp này, và bây giờ y nên làm việc cần làm.
Triệu Tử Văn quỳ xuống, đưa tay lên trời làm thành tư thế phát thệ:
"Triệu Tử Văn con xin thề, sau này con sẽ không làm điều gì sai trái cũng như không để mọi người phải lo lắng nữa. Phụ thân, mẫu thân, hài nhi bất hiếu để hai người đau lòng như vậy, hài nhi có tội. Xin hãy cho con một cơ hội để chứng minh, nếu sau này con tái phạm sẽ bị trời trừng phạt."
Triệu Tử Tuấn nghe nhi tử nói vậy liền vui vẻ, trong mắt ông liền hiện lên tia hi vọng tưởng chừng như sớm đã nguội lạnh.
 

H M

Messages
27
Reaction score
47
Points
3
Chương 3:
Lâm thị sau khi được con trai cho một kinh hỷ thì bệnh trạng giống như không còn, ôm lấy Triệu Tử Văn vừa khóc lại vừa cười. Con trai bà qua một hồi náo loạn dường như đã trưởng thành không ít, bà không mong nó phải vang danh hay có công trạng hiển hách, chỉ cần một đời bình an vậy là đủ. Bà nhìn con mình đầy từ ái, mỉm cười nói:

"Văn Nhi, thấy con như vậy ta rất vui mừng, lần này cũng coi như không có nguy hiểm, nhưng ngàn vạn lần con không được lại làm việc nguy hại tính mạng như vậy, con có chuyện gì thì cái mạng già này của mẫu thân làm sao chịu được. Chuyện con không muốn, ta và cha con sẽ không ép con nữa, bất quá chuyện học tập không thể trễ nãi, cho dù không mời Trương phu tử tới dạy thì cũng phải mời người khác tới, con yên tâm, phu tử được chọn sẽ không quá khó khăn đâu."

Triệu Tử Tuấn muốn nói gì đó lại bị thê tử trừng một cái, ông nhìn bà rồi nhìn sang Triệu Tử Văn, cuối cùng phất tay áo nghiêng đầu sang một bên. Lời của thê tử nói ông một chút cũng không vừa ý, Trương phu tử là ai, là thái phó của hoàng thượng, tuy nói ông ấy không muốn làm quan trong triều nhưng lại là người được hoàng thượng kính trọng, gọi một tiếng phu tử không phải thân phận ông thấp kém mà là ông ấy vốn dĩ chán ghét xưng quan vị, người như vậy há có thể bị thê mình đem ra so sánh với những phu tử tầm thường khác. Lần này ông có thể mời được Trương phu tử đến dạy là vì ông và ông ấy có giao tình mấy chục năm, ông cũng muốn con trai lớn của mình nên người hơn một chút nên mới cầu cạnh ông ấy, thật không ngờ đứa con này của ông lại dám đem cái chết ra đe dọa ông.

Hừ, sao ông lại không biết nó là do sợ hãi danh tiếng của Trương lão, ông ấy không chỉ nổi danh về kiến thức sâu rộng, uyên thâm thông sử, mà còn được biết đến với danh hiệu "thần sát", thủ đoạn mà ông ấy dùng đối với học trò mà nói có thể khiến cho quỷ khóc thần sầu, tiếng khóc lầm than của đám học trò không phải ông chưa từng nghe nói đến, nhưng ông cho là phương pháp đó không sai, năm đó ông và Trương lão trong quân đội còn cực khổ hơn như vậy nhiều, cho một đám thư sinh yếu ớt đó chút cực khổ thì đã sao.

Nhìn bộ dáng gào khóc của nó mấy hôm trước chắc chắn là do đám bạn heo chó của nó xúi giục, hừ, đường đường là thừa tướng đương triều sao lại có đứa con vô dụng như vậy. Nhưng thấy con trai tuyệt thực, sắc mặt như sắp chết khiến ông hoảng hốt không thôi, lúc đó dường như ông sắp mất đứa con này, bây giờ lại thấy nó ngoan ngoãn như vậy lại càng không nỡ, chỉ biết thở dài, có lẽ Triệu gia phải trông cậy vào đứa con trai nhỏ của mình rồi, còn Văn Nhi, mình sẽ bảo hộ nó cả đời vậy.

Triệu Tử Văn nhìn thấy vẻ mặt bất đắc dĩ của phụ thân vừa đau lòng lại hạnh phúc, dù mình làm gì phụ mẫu đều dung túng cho mình. Nguyên nhân khiến bản thân ra nông nổi này y đều đã nhớ lại hết. Y tự giễu bản thân quá mức ngu ngốc, chỉ có như vậy liền bị người ta xúi giục đến tuyệt thực, y còn tự nghĩ nếu không phải sinh ra ở Triệu gia chắc mình chết lâu rồi, ngu ngốc như vậy sống đến hôm này có thể nói là kỳ tích rồi.

"Mẫu thân đừng quá lo lắng sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe, hài nhi trải qua lần này giống như vừa dạo quỷ môn quan một vòng trở về, cũng biết được chính mình đã khiến phụ mẫu buồn phiền, sau này hài nhi sẽ không như vậy nữa. Còn về chuyện ầm ĩ không chịu học tập Trương phu tử chỉ là do hài nhi nhất thời nghĩ không thông làm náo loạn, sau mấy ngày bình tĩnh con cảm thấy phụ thân đã dụng tâm vì con rất nhiều. Ở kinh thành, người muốn làm học trò của Trương phu tử còn phải xếp hàng dài, ngài ấy kiến thức uyên bác,con tin tưởng làm học trò của ngài ấy con sẽ giỏi giang hơn một chút."

Lâm thị cùng Triệu thừa tướng nghe con trai nói như vậy cao hứng không thôi, đứa bé này rốt cục trưởng thành, lần náo loạn này xem ra rất xứng đáng.

Triệu Tử Văn nhìn bọn họ cao hứng bản thân cũng rất vui mừng, đời trước vì muốn lấy lòng Bạch Lâm mà Triệu Tử Văn lao vào học tập văn chương, cầm, kỳ, thi, họa trong một lần hạnh ngộ được một vị danh sư dạy dỗ, tư chất y thông minh cộng thêm dụng tâm học tập rất nhanh đạt đến trình độ cao thâm, hơn nữa vị đó còn dạy cho y võ công, binh pháp y cũng đều học đến thượng thừa, nếu không phải bị nữ nhân kia ám toán chắc chắn y sẽ không rơi vào cảnh nhục nhã kia.

Đời này sống lại, y sẽ đem những kiến thức mình có được khiến Triệu gia vững như nắng ban trưa, lưu danh thiên cổ.
 

H M

Messages
27
Reaction score
47
Points
3
Chương 4: Tiểu Ngọc Nhi
Sau khi rời khỏi viện tử của Lâm mẫu, Triệu Tử Văn không trở về phòng ngay mà đi dạo sau hậu viện. Nơi này hẳn là nơi Triệu Tử Văn ít khi đặt chân tới, đời trước y tùy hứng thích gây chuyện sao có thể chịu đặt chân tới một nơi im ắng như vậy, nếu là trước kia, bây giờ y cũng sẽ không về phòng tịnh dưỡng mà đã chạy đến thanh lâu hoặc tụ tập cùng đám cẩu bằng hữu đi trêu hoa ghẹo nguyệt rồi, y sẽ không thể cả ngày chỉ ở trong phủ thế này.

Nhưng mà hiện tại, trải qua một kiếp đau thương, y tất nhiên sẽ không lặp lại những hành vi ngu xuẩn đó, đã qua mười mấy năm y cũng không còn nhớ rõ hậu viện này trông như thế nào, có những trồng những gì, trong trí nhớ y chỉ biết nơi đây khá vắng vẻ, yên tĩnh cho nên nơi này chắc sẽ là nơi Triệu Tử Văn y thường xuyên lui tới sau này. Con người khi đã già không phải sẽ thích đến những nơi yên tĩnh như thế này sao.

Hóa ra trong hậu viện này trồng đào a, hiện tại mấy cây đào đã kết trái chín, Triệu Tử Văn hái một quả sau đó phi thân lên một cái cành to của cây cổ thụ, hừm, tại sao lại có một cây cổ thụ to thế này ở đây. Triệu Tử Văn nằm gối đầu lên tay vừa ăn đào vừa suy nghĩ.

Sống lại là một chuyện, còn chuyện tiếp theo về sau lại là chuyện khác, y sống lại tất nhiên sẽ không để mọi chuyện giống như đời trước, có thể một số sự kiện lớn của Tề quốc sẽ giống đời trước, nhưng y chỉ xem những thứ đó là lợi thế mà thôi, không thể tự phụ được. Y đã lãnh giáo qua thủ đoạn của Bạch Lâm, con người đó một khi ra tay đã nắm tám chín phần thắng, chắc chắn bây giờ căn cơ hắn bố trí đã bao phủ cả Tề quốc, mà y chỉ là con chốt thí cuối cùng...

Hiện tại, nếu muốn phá hủy mưu đồ của hắn chỉ có thể ra tay từ hoàng đế. Hoàng đế Bạch Tất Dụ năm nay hai mươi tuổi, tuy tuổi còn trẻ nhưng thủ đoạn trị quốc phân minh rõ ràng, có công được thưởng có tội tất phạt, không thiên vị bất kỳ ai dù là cận thần tâm phúc, rất được lòng dân. Nhưng sự thật có phải như vậy không thì chỉ có mình hắn biết rõ, ném đá giấu tay, bỏ đá xuống giếng mới thật sự là cách mà vị hoàng đế trẻ tuổi này trị quốc, nếu không phải sống cạnh Bạch Lâm mấy năm y cũng không thể biết, người khiến Bạch Lâm bị cầm chân sao có thể là kẻ chính trực thật thà, mà kẻ địch của kẻ địch tất nhiên là bằng hữu rồi.

Triệu Tử Văn suy nghĩ cách tiếp cận hoàng đế lại tránh được nghi ngờ, phải biết đế vương đều là những kẻ đa nghi, nếu không cẩn thân hành sự chắc chắn đây sẽ là kiếp thứ hai y chết vì sự ngu xuẩn của mình. Đang miên man suy tính bỗng nhiên y nghe phía dưới có tiếng nói chuyện:

"Dương thúc, mấy cây đào đều chín quả hết rồi, ngày mai là sinh thần của ta, ta muốn đem đào ta trồng cho phụ thân, mẫu thân cùng ca ca ăn."

Giọng nói non mềm của đứa trẻ vang lên. Triệu Tử Văn nhìn xuống thì thấy một gương mặt trắng trẻo của một đứa nhóc, hai má phúng phíng hồng hào trông còn giống quả đào hơn cả chính nó, đôi mắt to tròn đen láy đang cao hứng cầm một quả đào to khoe với một thúc phụ lớn tuổi. Tên nhóc này chính là đệ đệ của y, Triệu Tử Ngọc. Đời trước y rất chán ghét tên nhóc này, cảm thấy nó từ khi ra đời đã đoạt tình yêu thương của phụ mẫu, hơn nữa còn bị người ngoài đem ra so sánh khích bác, nói y còn vô dụng hơn cả một đứa trẻ năm tuổi. Chính vì vậy y luôn tìm cách ức hiếp nó, mỗi ngày nguyền rủa nó mau chết đi, mãi cho đến khi nó mười tuổi bị trượt chân rơi xuống hồ chết, y mới biết bản thân còn đáng ghét hơn nó gấp trăm lần, nhưng lúc đó y tự an ủi bản thân rằng y không có sai, là nó tự té chết chứ không phải do y nói.

Triệu Tử Văn nhịn không được nở một nụ cười châm chọc, một thiếu niên mười bảy tuổi lại đi ghen tị với một đứa nhóc năm tuổi, tên ngốc này có thể làm ra chuyện khôi hài như vậy quả danh xứng như thực. Lúc nãy nghe đứa nhỏ nói muốn đem đào mình trồng cho y ăn, y biết trong lòng của đứa nhỏ này chắc chắn muốn thân cận hơn với vị ca ca ngày thường bắt nạt nó.

Lúc này, vị thúc phụ lớn tuổi vẻ mặt bất đắc dĩ cười cười nói:

"Đúng a tiểu thiếu gia, lão gia cùng phu nhân ăn đào người trồng chắc chắn rất vui."

Ông cũng tự động bỏ đi phần của đại thiếu gia, trên dưới phủ thừa tướng ai không biết đại thiếu gia rất chán ghét nhị thiếu gia, lát nữa tìm cách khuyên nhủ tiểu thiếu gia đừng đi trêu chọc đại thiếu gia thì hơn.

Triệu Tử Ngọc tươi cười híp mắt ôm những trái đào vào lòng, do cánh tay đứa nhỏ quá ngắn nên cũng không ôm được nhiều. Tuy cả hai đều nói đây đào do nó trồng nhưng thật chất vườn đào này đã kết quả được mấy lần, do năm nay nó muốn dâng đào cho phụ mẫu cùng ca ca ăn nên mấy tháng nay mỗi ngày đều đích thân đi tưới nước, bắt sâu cho cây. Cả phủ cũng rất nể mặt nói đào ra trái to là do tiểu thiếu gia trồng được.

Tiểu tử Triệu Tử Ngọc đang vui vẻ ôm đào thì cảm thấy có ai đó đang nhìn nó, đừng nói trực giác của đứa nhỏ quá nhạy bén mà là do ánh mắt của người nào đó quá rõ ràng.

"A!"

Mấy trái đào vì người đang ôm hốt hoảng mà rơi đầy trên đất, Dương thúc cũng hốt hoảng chạy lại thì thấy đại thiếu gia đang ngồi ở trên cây nhìn xuống. Ai da, tại sao đại thiếu gia ban ngày ban mặt lại đi hù dọa người khác như vậy. Tiểu Ngọc Nhi ban đầu chỉ chỉ bị giật mình, bây giờ phát hiện là ca ca thì rất cao hứng, tuy rằng ca ca không thích nó, nhưng nó lại rất thích ca ca nha. Nó mở to hai mắt nhìn Triệu Tử Văn hỏi:

"Tại sao ca ca lại ở trên cây vậy? Trên đó vui lắm sao?"

Thấy đứa nhỏ đáng yêu hỏi mình một câu ngây ngô như vậy, Triệu Tử Văn cười một cái, từ trên cây phóng xuống, chỉ nghe Tiểu Ngọc Nhi "Oa" một tiếng. Đứng trước mặt Tiểu Ngọc Nhi, xoa đầu nó nói:

"Ca ca đây là ở trên cây suy nghĩ nên tặng Tiểu Ngọc Nhi quà gì vào ngày mai nha."

Tiểu Ngọc Nhi nghe ca ca muốn tặng quà cho nó thì vô cùng cao hứng, chạy tới ôm chân Triệu Tử Văn nói:

"Có thật không ca ca? Tiểu Ngọc Nhi cũng có thứ muốn cho ca ca nha, nhưng phải ngày mai mới cho ca ca biết được."

Nhìn cái đầu nhỏ đang ôm chân mình, Triệu Tử Văn bế nó lên hôn một cái, nói:

"Được a, ca ca rất mong chờ đó."

Nha nha, ca ca bế nó còn ôm hôn nó nha, mẫu thân rất thương mình cũng hay hôn mình,nói vậy ca ca cũng thương nó rồi, thật tốt, ca ca không có chán ghét nó nữa. Tiểu Ngọc Nhi cũng hôn Triệu Tử Văn một cái, nói:

"Tiểu Ngọc Nhi rất thích ca ca."

Triệu Tử Văn bị một nụ hôn này chinh phục rồi, đứa nhỏ này căn bản không có ghi thù trước kia, đứa nhỏ thiện lương như vậy lại có mệnh bac, nhìn nó y không khỏi nhớ tới hài tử vô duyên của mình.

"Ca ca cũng rất thích Tiểu Ngọc Nhi."
 

Bình luận facebook

Top Bottom