♥Hồng♛Anh♥

Jolly Jolly
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
1,181
Reaction score
290
Points
83
Ảnh bìa
Tác giả
Thiên Diện Tuyết
Thể loại
Ngôn Tình,Hiện Đại, Có H
Tình trạng
Hoàn thành
Số chương
307
Nguồn
Diễn Đàn Lê Qúy Đôn
Lượt đọc
37,102
Truyện Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu Nhân của tác giả Thiên Diện Tuyết kể về một chuyện tình rất chi là "bá đạo" nhưng bên trong lại vô cùng đơn giản.

Anh đến với cô bằng tình yêu chân thành, xuất phát từ trái tim mình, nhưng cô thì ngược lại, cô vì hận thù mới đến bên cạnh anh, hai người chung sống với nhau một thời gian dài và cuối cùng thời cơ cũng đã đến.

Cô chỉa thẳng cây súng vào đầu anh và nghĩ rằng anh sẽ sợ hãi, người đàn ông vẫn giữ nguyên nụ cười , sự điềm tĩnh của anh đã làm cô phải bất ngờ trở lại .Lúc này cô không thể bắn anh, cô đã bị anh giật lại súng và bị anh giở trò đen tối ... Liệu cô có thể trả thù một cách nhanh gọn và nghiêm túc ??
 
Last edited by a moderator:

♥Hồng♛Anh♥

Jolly Jolly
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
1,181
Reaction score
290
Points
83
Chương 1: Hành hạ điên cuồng

"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng

Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc.

Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng

"Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này

Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá!

Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong

Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh.
Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần khinh bỉ cùng giễu cợt, "Nhỏ như vậy đã đi kiếm tiền? Phụ nữ nào cũng hèn hạ thế sao? ? ?" Thanh âm băng lạnh thấu xương của anh vang ở bên tai, tựa như một phát sung, khiến lòng Ngải Tuyết vỡ vụn.

Anh cho là cô muốn như vậysao? Công ty gia tộc bị người có lòng ám toán, tài vụ của công ty xuất hiện tham ô, tiền bạc cũng thiếu hụt.

Hôm nay ba quỳ gối trước mặt cô, cầu xin cô tới nơi này giúp gia tộc vượt qua cửa ải khó khăn này,ông cụ của gia tộc Mộ Dung nói, chỉ cần cô ở với cháu của ông một buổi tối, liền đồng ý giúp công ty Ngải thị cô vượt qua khó khăn lúc này.

Ngải Tuyết hoảng sợ nhìn ba, một khắc kia, lòng của cô đau đớn, thật ra cô không phải con gái ruột của ba, cô chỉ là một đứa cô nhi, lớn lên ở cô nhi viện! Lúc đầu, ba cũng vì muốn tìm bạn chơi cùng con gái ruột của ông, chính là chị cô bây giờ - Ngải Vũ, nhìn cô cảm thấy ưng thuận, nên liền đem cô về gia tộc, cô vô cùng cảm kích vì ông cho cô một mái ấm gia đình, cô cảm thấy mình như cô bé lọ lem hóa thành công chúa.

Mà hôm nay, vì lợi ích của gia tộc, cô biến thành vật hy sinh, nằm trên giường của người đàn ông xa lạ mặc cho anh đùa bỡn! Ánh mắt Ngải Tuyết trở nên đau buồn và thương cảm, cắn chặt môi, không nói tiếng nào!

Ánh mắt của cô bị anh nhìn thấu, tim không khỏi đau xót, nhưng anh lại lắc đầu, càng thêm ra sức với hông của cô, hung hăng hành hạ cô, mỗi một lần đều hành hạ cô đến chết đi sống lại"

Chỗ đau ở sâu trong cơ thể dần bị thay thế bởi từng trận khoái cảm, trên mặt Ngải Tuyết hiện lên từng mảnh đỏ ửng!
 
Last edited:

♥Hồng♛Anh♥

Jolly Jolly
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
1,181
Reaction score
290
Points
83
Chương 2: Ông theo dõi cháu
Khóe miệng anh nhếch lên tạo thành nụ cười mỉa mai.

Không biết đã trải qua bao lâu, Ngải Tuyết mệt mỏi hôn mê trong mơ màng, khi cô tỉnh lại, phần dưới cơ thể vẫn đau nhức khó chịu như cũ, một giọt mồ hôi rơi xuống mặt cô, lúc này cô mới ý thức được, người đàn ông kia vẫn điên cuông đòi hỏi ở trong cơ thể của cô.

Đôi mắt hơi mở, liền nhìn thấy thân hình tuyệt mĩ của người đàn ông đó với vẻ mặt tức giận và đôi mắt hấp dẫn chết người của anh.

"Cô gái, tối nay cô là của tôi, đừng hòng ngủ" Trán Ngải Tuyết đầy mồ hôi, người đàn ông này tính giày vò cô cả đêm sao?

Rạng sáng 5 giờ, cuối cùng anh cũng mệt mỏi nằm bên cạnh thân thể trắng noãn của Ngải Tuyết, mà Ngải Tuyết, đã bất tỉnh nhiều lần! ! !

Khi cô tỉnh lại lần nữa đã là giữa trưa, nhìn cả thân thể không mảnh vải che thân khuôn mặt liền đỏ bừng, mọi thứ của đêm qua tựa như một giấc mơ, nhưng lại rõ ràng đến thế.

Người đàn ông kia đã giày vò cô suốt cả đêm, tinh lực của anh sao có thể khỏe như vậy?

Ngải Tuyết rời giường muốn đi tắm, cả người dính đầy mùi vị của người đàn ông kia.

Vừa mới cử động thân thể, hạ thân liền đau như bị xé rách.

"Cô đã tỉnh?"Từ đỉnh đầu truyền đến tiếng nói lạnh lùng.

"Ừ" Anh mới từ phòng tắm đi ra, phía dưới cơ thể quấn một chiếc khăn tắm, khuôn mặt Ngải Tuyết liền đỏ bừng vội quay đi.

"Cô tên gì?" Thanh âm đầy truyền cảm của người đàn ông kia vang lên
"Ngải Tuyết!"

"Tôi sẽ nhớ kỹ cô, mùi vị không tệ" Anh nhếch miệng châm chọc.

Ngải Tuyết bĩu môi, không muốn giải thích thêm, vì sau này, hai người bọn họ sẽ giống như hai đường thẳng song song, không bao giờ giao nhau nữa.

Anh lấy khăn lông lau mái tóc ngắn màu nâu của mình, quần áo chỉnh tề, thản nhiên đi ra khỏi phòng trong ánh mắt ngây người của Ngải Tuyết.

"Kiệt!" Người đàn ông này chính là cháu trai được ông cụ Mộ Dung thương nhất - Mộ Dung Kiệt

Mộ Dung Kiệt thấy ông cụ đang đi tới, anh khẽ nhíu mày

"Kiệt, tối hôm qua không tệ chứ?" Thằng nhóc này, cư nhiên chiến đấu hăng say cả đêm, ai nói cháu trai nhà ông là đồng chí, thì không nổi hứng thú với phụ nữ chứ?

"Ông có ý gì?" Mộ Dung Kiệt hơi nheo đôi mắt lại như đang suy nghĩ sâu xa.

Ông cụ biết đã lỡ lời làm lộ chuyện, ngượng ngùng sờ chóp mũi

"Ông theo dõi cháu?" Sắc mặt Mộ Dung Kiệt âm u vô cùng.

"Không có, không có, tối hôm qua ông ngủ sớm, cái gì cũng không biết, đúng không, Quý Hằng?" Ông cụ giả bộ ngớ ngẩn để ném củ khoai lang phỏng tay này ném cho Quý Hằng – cháu trai của mình

Vẻ mặt Mộ Dung Kiệt khó chịu trừng mắt ông cụ:"Không được có lần sau nữa"
 
Last edited by a moderator:

♥Hồng♛Anh♥

Jolly Jolly
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
1,181
Reaction score
290
Points
83
Chương 3: Chỉ 1 đêm từ một cô gái trở thành một người phụ nữ.
Khóe miệng ông cụ tươi cười như một đóa hoa, Quý Hằng đứng bên cạnh liên tục lau mồ hôi lạnh trên trán, nhìn Mộ Dung Kiệt đi về phía chiếc xe Ferrari màu trắng số lượng có hạn, phách lối rời đi.

Ngải Tuyết tắm xong, nhặt quần áo của mình lên, trên giường có một mảng màu đỏ như hoa hồng! Cô không dám nhìn, chỉ một đêm, từ một cô gái trở thành một người phụ nữ!

Ra khỏi khách sạn, đứng giữa phố nhìn người đến người đi, trong lòng khó chịu vô cùng, mười giờ tối, mới chậm rãi trở về nhà - nơi cô không bao giờ muốn trở về nữa.

Đẩy cửa nhà ra, mọi người nhìn thấy cô trở lại liền bao quanh cô, vội vàng hỏi: "Như thế nào? Mọi chuyện tốt chứ?" Không có hỏi han ân cần, chỉ quan tâm đến lợi ích của gia tộc!

"Yên tâm, . . . . . . Con mệt mỏi rồi" Cô không muốn nhìn những người này nữa, nói xong vội vàng đi lên lầu.

"Tiểu Tuyết, ba thực xin lỗi con!" Ngải Trung xấu hổ nhìn Ngải Tuyết, ông thật sự không có cách nào khi ông cụ nhà Mộ Dung nói lên yêu cầu như thế, mà lúc đó không còn phương pháp khác, chỉ đành để Ngải Tuyết chịu uất ức. . . . . .

Toàn thân Ngải Tuyết cứng ngắc, nước mắt quanh tròng, hít một hơi thật sâu, cô quay đầu nở nụ cười gượng gạo"Bác Ngải, đừng nói như vậy, trước giờ, là bác cho con một mái nhà, để con từ một con vịt con xấu xí biến thành Thiên Nga Trắng, hiện tại, coi như là con báo đáp công ơn của bác, sau này, con cũng không nợ bác cái gì cả?"

“Tiểu Tuyết, con mới gọi ba là cái gì?" Ngải Trung kinh ngạc nhìn Ngải Tuyết.
"Bác Ngải, cám ơn bác đã chăm sóc tốt cho con, Tiểu Tuyết luôn ghi nhớ công ơn này, tuy nhiên con không thể gọi bác một tiếng ba nữa!" Ngải Tuyết đè nén sự khó chịu này trong lòng, thản nhiên nhìn người đàn ông mình gọi là ba mấy chục năm.

Ngải Trung là một người thông minh, đã hiểu được câu nói đó, Tiểu Tuyết chính là đang tự trách mình.

"Tiểu Tuyết"

"Bác Ngải, bác không cần nói thêm cái gì, con sẽ trở lại trường học, con cũng không phải đang trách bác" Ngải Tuyết không đợi Ngải Trung nói hết, cô đã ngắt lời, hiện tại cô thật sự không muốn đối mặt với người đàn ông này – người mà cô từng quý trọng nhất.

"Bác tiễn con đi!" Ngải Trung biết rõ tâm ý của Tiểu Tuyết, đứa nhỏ này, mặc dù từ nhỏ tính tình ngoan hiền, thông minh, nhưng làm việc không hề sai sót, nói cái gì chính là cái đó, đã quyết định chuyện gì chắc chắn sẽ không thương lượng nữa.

Ngải Tuyết khẽ gật đầu, cũng không có ý từ chối, dù sao cũng từng là người thân của nhau, cũng không cần tuyệt tình như vậy.

Tới cổng trường học, Ngải Tuyết vẫy tay một cái ý bảo ông trở về, liền xoay người chìm dần trong bóng tối của sân trường.
 
Last edited by a moderator:

♥Hồng♛Anh♥

Jolly Jolly
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
1,181
Reaction score
290
Points
83
Chương 4: Thống hận đàn bà, ghét nhất sự phản bội
Một nơi khác, Mộ Dung Kiệt đang lười biếng ngồi ở ghế sô pha đang thưởng thức ly rượu đỏ, nhàn nhạt liếc nhìn người đàn ông run lẩy bẩy quỳ trước mặt anh.

Ánh mắt đầy sự khinh thường, phía sau anh là mười hai hộ vệ thân hình cao lớn, mọi người đều tác phong uy nghiêm.

Những người này là bảo vệ cho riêng anh, ai cũng là tinh anh đều trải qua sự huấn luyện khắc khe.

Bọn họ cùng anh vượt qua mọi cửa ải khó khăn, để đặt chân đến những đỉnh nủi cao nhất thế giới.

"Sợ sao?" Khóe miệng Mộ Dung Kiệt gợi lên sự mỉa mai, tay vuốt đáy ly rượu.

Người đàn ông trên đất ngẩng đầu lên, hoảng sợ nhìn người đàn ông cao cao tại thượng giống như đế vương đang ngồi trên sô pha kia.

Một dòng nước ấm chảy thấm ra ngoài.

Vẻ mặt Mộ Dung Kiệt khinh thường có chút chán ghét

Hai tay anh đút vào túi đứng lên, đi quanh người đàn ông đó hai vòng

Đột nhiên, hai tay anh nắm tóc người đàn ông đó, ném hắn đến góc tường, để chống đỡ hắn, anh đã túm lại đầu của hắn khiến hắn phải dùng sức giương về phía sau.

"Đã nghĩ tới hậu quả khi phản bội tôi chưa?" Mộ Dung Kiệt hừ lạnh ra tiếng, sắc mặt âm u tới cực điểm

Đời này, anh ghét nhất chính là phản bội

Mà hắn chính là thủ hạ đi theo anh mười năm, lại dám khiêu chiến giới hạn của anh như vậy.
"Đại ca, tôi sai rồi, tôi bị người ta hảm hại! Mong đại ca bỏ qua cho gia đình của tôi!" Sắc mặt hắn xem ra cực kỳ thống khổ

"Hiện tại mới nghĩ đến người nhà của mày? Sớm đi tới chỗ nào rồi hả?" Cư nhiên dám tiết lộ bí mật của tổ chức choThanh bang

"Tôi đã biết sai rồi, Đại ca, cầu anh bỏ qua cho người thân của tôi, van anh" Hắn biết mình sẽ không thoát khỏi cái chết, chỉ mong không mang thêm tai họa đến cho người nhà.

"Tự mình kết thúc đi!" Mộ Dung Kiệt cố nén lửa giận đang muốn phun trào, hừ lạnh lên tiếng.

Lấy áo khoác của mình mang theo lửa giận vội vã rời đi, Mộ Dung Kiệt mới mở cửa ra, người đàn ông bên trong liền uống thuốc độc tự sát.

Mộ Dung Kiệt lái xe điên cuồng ở trên đường cao tốc, lại phản bội anh.

Mẹ của anh đã từng mang tình nhân về nhà xxoo trên giường, tình cờ bị ba phát hiện khi đi công tác về sớm mấy ngày.

Ba giận không thể phát tiết, lái xe trong sự phẫn nộ ở trên đường cao tốc, nên va chạm với xe tải chạy ngược chiều, đã tử vong tại chỗ.

Mà con tiện nhân đó, chẳng những không rơi một giọt lệ vì ba, mà còn bỏ trốn theo gã tình nhân kia.

Từ đó, Mộ Dung Kiệt, chỉ còn lại mỗi ông cụ cùng sống nương tựa lẫn nhau.

Cũng từ đó, anh thống hận đàn bà, ghét sự phản bội.

Đột nhiên, anh đạp phanh xe, vô lực ngồi xụi lơ trên ghế lái

Mộ Dung Kiệt, ngoài mặt là đại BOSS của tập đoàn Mộ Dung, ngầm cũng là đại ca của bang Long Hổ, là Thiên Long mà hai phe hắc bạch nghe tên đều phải kính sợ vài phần.
 
Last edited by a moderator:

Bình luận facebook

Top Bottom