♥Hồng♛Anh♥

Jolly Jolly
Staff member
Tác giả VW
Messages
625
Reaction score
275
Points
63
Chương 10: Đám cưới
Anh đưa chìa khóa cho bảo vệ rồi đi thẳng vào nhà. Thấy ba mẹ cô đang đi từ phòng cô xuống

" ba, mẹ. Vợ con đâu? "- anh bá đạo hỏi.

" con bé ở trên phòng. Mà có chuyện gì à? Sao thấy con bé từ vừa khóc vừa luôn miệng nói muốn hủy hôn! "- mẹ cô trả lời

Khi anh nghe bà nói đôi mắt liền hiện lên tia sáng vì cô đang ghen! Mà đương nhiên yêu mới nghen. Nhưng khi nghe đến 3 chữ cuối " muốn hủy hôn " thì anh liền đen mặt. Cô gái này dám?

Điều này càng thúc đẩy anh tiến nhanh đến phòng cô. Vừa bước vào liền bị một cái gối dính thẳng vào mặt.

" Ai cho anh vào đây! Mau cút ra ngoài cho tôi! "- cô hét lên

" em đang thử váy cưới. Sao lại bỏ về? Lại còn khóc? "- anh cố tình chọc tức cô

Vừa nói anh vừa lau nước mắt trên mặt cô. Nhìn thấy cô khóc, trong lòng anh liền có cảm giác đau xót!

Cô hất tay anh ra. Kiên quyết nói: " tôi muốn hủy hôn. Tôi không muốn cưới anh! "

Nghe cô nói vậy, lửa giận trong người anh liền bừng cháy. Anh áp môi mình lên môi cô. Cắn mạnh môi cô như muốn trừng phạt vì lời cô vừa nói

Bị anh cắn cô rên nhẹ vì đau: " ưm.. "

Lợi dụng sơ hở. Anh đưa lưỡi ấm nóng của mình vào khoang miệng của cô. Tìm đến lưỡi cô mà trêu đùa. Đến lúc cô sắp hết hơi thì anh mới thả cô ra.

" ai cho em nói bậy? Mau trả lời câu hỏi của anh! "- anh nhìn dáng vẻ dễ thương của cô khi đang cố hít thở. Nhưng anh vẫn cố kìm nén lại. Nghiêm nghị hỏi cô

" anh nói muốn cưới tôi. Lại đi hôn người khác! "- cô không kìm được lại bật khóc

" em đang nghen à? "- anh mặt dày hỏi

Cô bị nói trúng tim đen. Đỏ mặt lắp bắp nói: " là..m g..ì c..ó. Ai thèm ghen chứ "- cô đảo mắt qua chỗ khác tránh ánh mắt mong chờ của anh

" lúc nãy cô ta làm đổ trà lên áo anh. Anh đã từ chối nhưng cô ta cứ muốn lau cho anh "- anh kiên nhẫn giải thích

" thật không? "- cô nhướng mày hỏi

" thật! Anh có bao giờ gạt em chưa? "

" ai mà biết được "- cô liếc anh

Anh thật không chịu được sự dễ thương này của cô. Nhéo má cô một cái: " một tuần nữa là tới ngày cưới. Từ đây đến lúc đó anh không muốn nghe em nói hai từ " hủy hôn " nữa. Được không? "

" được "- cô nói

" thôi được rồi em mau thay đồ rồi xuống ăn tối "- anh nói

Chỉ còn một tuần nữa là đến ngày cưới. Anh cô gắng thu xếp công việc để về sớm cùng cô. Nếu công việc nhiều quá thì anh sẽ giao hết cho Trần Huy

Để vun đắp tình cảm cho hai người. Anh dẫn cô đi chơi, đi xem phim, đi ăn, và làm những " việc " mà những cặp tình nhân hay làm.

Thấm thoát một tuần cũng trôi qua. Hôm nay là ngày hạnh phúc nhất của hai người

___

15h30 ở thành phố S

Tiệc cưới được tổ chức tại nhà hàng Bonjour với hai màu chủ đạo là trắng và vàng. Tăng thêm phần sang trọng của nhà hàng

Cô đang ở trong phòng nghỉ của cô dâu. Vốn dĩ cô để mặt mộc cũng đã đẹp, nhưng thợ trang điểm chỉ mới trang điểm nhẹ lên đã ra sức khen ngợi: " em chỉ mới trang điểm nhẹ lên thôi, mà chị đã rất đẹp rồi! "

Cô nhìn vào gương gật đầu cười trừ

Cô nghe bên ngoài có tiếng động. Vừa quay đầu lại thì thấy Tô Giang vào

" wao. Cậu đẹp thật đó nha! "- Tô Giang khen ngợi

Hai người ngồi tán gẫu một lát thì đến giờ cử hành hôn lễ

Anh đang đứng trên sân khấu nôn nóng đợi vợ mình. Cô ấy làm gì mà lâu vậy chứ?!

Tiếng nhạc vừa cất lên thì cánh cửa lớn cũng mở ra. Cô khoác tay ông Lưu từ từ bước vào

Đến chỗ anh: " ta giao con bé cho con "- ông nói rồi đặt tay cô lên tay anh

Anh và cô cùng đọc lời hứa, đeo nhẫn cho nhau và trao nhẫn cho nhau. * mình không biết viết đoạn này như nào :]) *

Những khách hàng của anh lần lượt đến bắt chuyện và mời rượu cô nhưng đều bị anh uống hết

Tiệc tan thì trời cũng tối. Tô Giang cùng bạn bè của cô rủ cô đi tăng 2. Cô hớn hở muốn đi vì nghĩ sẽ thoát khỏi anh đêm nay nhưng anh một mực từ chối

Anh ghé sát vào tai cô nói nhỏ: " em đừng nghĩ có thể thoát khỏi anh đêm nay! "
 

♥Hồng♛Anh♥

Jolly Jolly
Staff member
Tác giả VW
Messages
625
Reaction score
275
Points
63
Chương 11: Đêm tân hôn (H)
Chiếc xe của anh từ từ dừng lại trước Phong gia.

Anh bước xuống bế cô vào nhà. Người hầu trong nhà thấy anh về liền cung kính cuối chào

Anh gật đầu rồi cuối xuống nhìn tiểu bạch thỏ đang úp mặt vào ngực mình vì ngại

Anh mỉm cười rồi sải chân lên phòng ngủ của mình. Anh đạp thẳng cửa phòng, anh vừa bước vào căn phòng liền sáng đèn, căn phòng được trang trí theo kiểu tân hôn. Trên giường còn có vài cánh hoa hồng

" anh để em xuống đi, em muốn đi tắm "- cô đỏ mặt nói

" được. Anh cũng muốn tắm "- nói rồi anh bế cô đi thẳng vào nhà tắm

" g..ì ch..ứ anh đi sang phòng khác tắm đi! "- cô đấy anh ra ngoài nhưng chẳng nhích được tí nào!

" vì sao anh phải sang phòng khác? Đây là phòng của anh mà! "- anh thản nhiên nói

" anh.. Vô sỉ! "- cô nhấn mạnh hai từ cuối cùng

" em dám mắng anh vô sỉ? Vậy anh vô sỉ cho em xem! "- vừa nói dứt lời anh áp môi mình lên môi cô nhấm nháp

Tay anh vòng ra sau kéo khóa váy của cô xuống. Cô cản nhận được váy của mình đang từ từ tuột xuống định mở miệng ra nói gì đó liền bị lưỡi ấm nóng của anh len lỏi vào tìm lưỡi của cô mà chơi đùa

" ưm "- mọi lời nói của cô đều được anh nuốt vào bụng

Vì cô mang váy cưới hở vai mà nửa lưng nên cô không mang áo lót. Bây giờ trên người cô chỉ còn duy nhất chiếc quần lót màu đen

Anh cũng nhanh chóng cởi bỏ hết những chướng ngại vật trên người mình xuống

Anh cuối xuống hôn lên cổ cô và để lại những dấu tím, đỏ. Một tay anh không ngừng xoa bóp một bên ngực, còn một tay thì đang lần mò xuống nơi cấm địa kia

" ưm.. Đừn..g m..à "

Anh ngước lên ngậm lấy đôi môi hồng đào kia tiếp tục mút

Anh đưa một ngón tay vào. Hạ thân của cô liên tục co rút giữ chặt ngón tay anh

" em định cắn đứt ngón tay anh luôn sao "- anh nham hiểm nhìn cô

" chẳng phải tại anh sao "- cô lườm anh

Anh mỉm cười rồi hôn lên trán cô. Anh tiếp tục đưa hai, ba ngón tay vào hoa huyệt của cô. Thấy đủ rộng anh bế cô lên để hai chân cô quấn ngang hông mình rồi từ từ đưa cự long của mình vào bên trong

" aa.. Đauu "

" ngoan, thả lỏng. Một chút liền hết đau "- anh nói hôn lên môi cô để trấn an

Một lúc sau, đau đớn liền biến thành khoái cảm

" ư..m Thiê..n chậ..m chậm lại "

Anh như bỏ ngoài tai lời nói của cô. Tiếp tục ra vào mãnh liệt

Một lúc sau hai người cùng ra. Anh bắn hết mầm móng của mình vào trong người cô rồi bế cô vào bồn tắm mở nước ấm tắm rửa cho cô

Cô mệt lả người, gục mặt xuống hõm cổ anh. Mặc cho anh làm gì thì làm

Anh lau người cho cô rồi bế cô lên giường. Cả hai ôm nhau cùng chìm vào giấc ngủ.

Nhưng trước khi thiếp đi cô nghe anh nói. Đại khái là

" Nhi Nhi, anh yêu em "
 

♥Hồng♛Anh♥

Jolly Jolly
Staff member
Tác giả VW
Messages
625
Reaction score
275
Points
63
Chương 12: Về nhà
7h sáng hôm sau, những ánh nắng ban mai chiếu sáng căn phòng hiện lên hình ảnh hai con người đang ôm nhau ngủ. Dù là đang ngủ nhưng trên mặt họ không dấu nổi sự hạnh phúc.

Anh mở mắt nhìn thấy cô vẫn nằm ngủ ngon trong lòng mình. Miệng anh liền hiện lên ý cười.

" ưm "- cô bị ánh sáng đánh thức liền khó chịu quay mặt qua chỗ khác. Cảm nhận được hơi ấm từ lòng ngực anh cô liền chúi đầu vào

" đừng quấy, anh không ngại ăn em thay buổi sáng đâu "- anh vừa nói vừa cười nham hiểm

Cô nghe được liền nằm im thin thít

Hai người ôm nhau ngủ thêm một lúc: " dậy thôi bảo bối! "- anh ôn nhu nói

" ưm.. Không muốn, em muốn ngủ thêm tí nữa "- cô mè nheo trong lòng anh

" em không muốn về nhà mẹ à? "- anh nói rồi hôn lên tóc cô. Mùi hương này thật dễ chịu

Cô nghe vậy liền bật dậy: " muốn chứ! "- cô tươi cười nói

" vậy chúng ta đi tắm rửa "- anh mỉm cười gian tà nhìn cô

" không! Em tắm trước "- cô hôn chụt lên môi anh rồi chạy thẳng vào phòng tắm

Anh sờ lên môi mình rồi mỉm cười bất lực. Đành qua phòng khác tắm vậy!

Cô không nhận ra chính mình đang đứng trước gương, khắp nơi đều có những dấu hôn đỏ chót. Như thế này thì làm sao cô về gặp mẹ được!. Thôi tính sau, đi tắm trước vậy.

Cô mở nước ấm rồi ngâm mình: " aa thật dễ chịu.. "

30 phút sau. Cô xuống nhà thì thấy anh đang ngồi đọc báo, uống trà. Anh chỉ mang đồ vest như thường ngày, được may rất tỉ mỉ

Anh thấy cô thì bỏ tờ báo xuống, tiến tới gần, tay vòng qua eo cô mỉm cười nói: " em đẹp lắm! "

Hôm nay cô mang một bộ váy trang nhã và rất dễ chịu. Phía thân trên được làm bằng vải nhung ôm sát làm nổi bật lên vòng 1 và vòng 2 của cô. Thân dưới của váy hơi xòe ra

* hình ảnh minh họa *

 chúng ta ăn sáng thôi


" chúng ta ăn sáng thôi "

Buổi sáng của anh trôi qua bình thường nhưng của cô thì không. Cô bị anh ép ăn đến căng bụng, nếu cô không ăn hết thì anh sẽ không cho cô về nhà!

_

Tại Lưu gia

Ông, bà Lưu khi nghe tin con gái sẽ về thăm nhà từ sáng đến giờ đã chuẩn bị đầy đủ

Nghe tiếng còi ở bên ngoài, hai người biết con gái đã về nên ra cửa đón.

Cô thấy ba mẹ thì vui mừng định chạy đến ôm. Nhưng chưa được hai bước thì bị anh giữ lại: " đi từ từ thôi! "

Cô bĩu môi đi chậm lại. Thấy cô nghe lời như vậy, anh xoa đầu mỉm cười, nhìn cô với ánh mắt đầy ôn nhu, nói: " ngoan lắm! "

" Mẹ, con nhớ mẹ lắm aa! "- cô ôm chặt bà Lưu

Ông Lưu thì đang bắt tay với anh: " chúng ta vào nhà thôi "

Bốn người vào nhà nói chuyện đến trưa thì ông, bà Lưu giữ hai người lại ăn cơm. Mọi người định vào trong phòng bếp thì nghe thấy tiếng còi xe bên ngoài.

Một người đàn ông tiến vào ôm chầm lấy cô. Cô không biết chuyện gì đang xảy ra nên không phản ứng kịp: " gặp lại em rồi Nhi Nhi "

Từ đâu một lực kéo cô lại. Phải, đó là anh!: " ai cho anh ôm vợ tôi?! "- anh ôm chặt cô vào lòng ngực. Như muốn xóa hết mùi hương của người đàn ông đó

" anh.. Em khó thở "- cô đánh vào lưng anh

Anh thả lỏng cô ra cuối xuống hỏi han cô với vẻ mặt lo lắng: " anh xin lỗi! em có làm sao không "

Cô từ từ lấy lại nhịp thở, nói: " em không sao ".

Cô quay người lại bất ngờ nói: " a.. Là anh, Thế Nghĩa "

" phải anh đây! Con chào hai bác "

" ừ! Con mới về "

anh ta định tiến lên ôm cô lần nữa thì bị anh cản lại

Anh ta khó chịu trước hành động của anh liền lên tiếng: " anh là ai? "

" tôi là chồng của cô ấy "- anh ngênh mặt lên nói

" chồng? Em có chồng rồi sao? "- mắt anh ta cụp xuống

" dạ phải "- cô khoác tay anh nói

" đúng rồi. Thiên, đây là anh họ của em! "

" chỉ là anh họ thôi sao?! "- anh cảm nhận được rằng trong lòng của anh ta không đơn thuần xem cô là em gái

Thật ra thì ai cũng nhìn thấy, chỉ mình cô là không. Vì anh ta nghĩ rằng khi anh ta thành công và có được quyền lực trong tay thì mọi người trong gia đình sẽ chấp nhận loại tình cảm này. Mà cho dù nếu không chấp nhận thì anh ta sẽ dẫn cô đi thật xa để sống hạnh phúc với nhau. Nghĩ đến đó thôi cũng đã đủ động lực để anh ta ra nước ngoài mấy năm qua để cố gắng xây dựng sự nghiệp. Đến lúc thành công và trở về tìm cô thì cô đã có chồng. Nhưng nếu anh ta đã cố gắng như vậy thì đương nhiên sẽ không dễ dàng bỏ cuộc!

" nếu con đã về thì cùng ăn cơm chung với bọn ta "- ông Lưu lên tiếng phá tan không khí ngột ngạt

" dạ được "

Anh ta định ngồi bên cạnh cô như thấy anh ngồi rồi, tay còn chưa rời khỏi eo cô. Nên anh ta đành phải qua chỗ đối diện.
 

♥Hồng♛Anh♥

Jolly Jolly
Staff member
Tác giả VW
Messages
625
Reaction score
275
Points
63
Chương 13: Mang thai
" em ăn nhiều một chút, mấy hôm nay vất vả cho em rồi! "- anh vừa gắp đồ ăn cho cô vừa mặt dày nói

Mặt cô đỏ bừng lên, những người khác đều hiểu được ẩn ý trong câu nói của anh miệng không nhịn được mà mỉm cười. Thế Nghĩa cũng mỉm cười theo nhưng trong nụ cười đó nếu ai chịu để ý liền nhìn thấy sự gượng gạo

" Thế Nghĩa, con năm nay đã 24 tuổi rồi, sao không mau tìm một người vợ? Định khi nào cho chúng ta uống rượu mừng đây? "- ông Lưu cười cười nói

" con con có thích một người rồi, nhưng không ngờ cô ấy lại có chồng sớm như vậy! "- Anh ta vừa nói vừa nhìn cô với ánh mắt đượm buồn

Anh và ông, bà Lưu đều hiểu câu Thế Nghĩa nói, chỉ có cô là không. Mọi người đều im lặng tiếp tục ăn

Bữa ăn kết thúc trong không khí ngột ngạt. Ăn xong, mọi người ra phòng khách nói chuyện. Gần đây lúc nào cô cũng thấy buồn ngủ. Vì vậy, sau khi bữa ăn kết thúc. Cô xin phép mọi người lên phòng nghỉ ngơi

Anh cũng định lên phòng cùng cô. Nhưng bị ba mẹ vợ giữ lại nói chuyện, tán gẫu

Con muốn lên phòng với vợ con!- anh thầm than trong lòng

30 phút sau, khi ông, bà Lưu có việc phải ra ngoài. Dặn dò giữ hai người ở lại ăn tối rồi mới được về, anh gật đầu dạ vâng cho qua loa rồi chạy lên phòng với vợ mình.

Mở cửa phòng ra thì nhìn thấy thân hình nhỏ nhắn đang nằm trên giường ngủ rất ngon. Anh nhẹ nhàng vén chăn nằm xuống. Có lẽ vì cô bật điều hòa nhiệt độ hơi thấp, nên khi cảm nhận được hơi ấm sau lưng liền quay lại vùi mặt vào ngực anh. Hành động này khi bị anh nhìn thấy lại biến thành hành động câu dẫn. Tiểu bạch thỏ này, thật biết cách câu dẫn!

Anh cuối xuống hôn lên môi cô, tay thì lần mò vào trong áo tìm nơi đẫy đà nhất mà nắn bóp

Cô đang ngủ thì thấy cơ thể mình có gì đó lạ lạ. Hơi thở lại không thể điều chỉnh được, mở mắt ra thì thấy anh đang hôn mình. Trong lòng lại cảm thấy mình bị khi dễ, đôi mắt bị phủ một tầng hơi nước

Anh biết cô đã tỉnh thì ngước lên nhìn. Thấy cô như sắp khóc liền thả môi cô ra, nhưng phía dưới thì vẫn đều đặn bóp

" hửm? Sao lại khóc? "- anh vừa nói vừa lau nước mắt cho cô

" anh khi dễ em "- cô ngước cặp mắt đầy nước lên nhìn anh

" anh không có "

" nhưng anh muốn ăn em! "- anh cuối xuống nói nhỏ vào tai cô rồi tiếp tục hôn

Cô cứ như vậy mà khóc, khiến anh không dám làm gì nữa sợ cô giận! Không hiểu sao dạo này cô rất nhạy cảm, hở tí là sẽ khóc, thậm chí không thèm nói chuyện với anh

" em muốn ngủ "- cô hất tay anh ra. Dịch xa ra ngoài rồi tiếp tục ngủ

Anh đang định nhích tới gần kéo cô lại thì ngừng lại vì câu nói của cô: " anh mà đụng vào em thì em sẽ không để ý tới anh nữa đâu "

Anh đành nằm nhìn tấm lưng và nghe tiếng thở đều đều của cô. Trong căn phòng, có một người đang ngủ rất ngon. Không quan tâm đến mọi thứ xung quanh. Còn người còn lại không có người ôm quen thuộc bất lực mở mắt nhìn trần nhà

5h chiều

" dậy thôi Nhi Nhi, em mà ngủ nữa là tối không ngủ được đâu "- anh thơm nhẹ lên má cô nhẹ giọng nói

" ưm.. Em muốn ngủ nữa "

Đúng là con sâu ngủ mà, anh bế coi vào phòng tắm về sinh cá nhân cho cô cũng là một việc khó khăn. Phải dỗ mãi cô mới chịu nín

Hai người vừa xuống nhà cũng là lúc ông, bà Lưu về đến: " dậy rồi à? Để ta bảo người làm nấu đồ ăn tối "- bà Lưu đi đến ngồi lên ghế

Ngồi nói chuyện một lúc thì cô mới chợt nhớ: " a đúng rồi? Chị Khả đâu hả mẹ? "

" chị con có chuyến đi công tác bên nước ngoài rồi! Có lẽ tháng sau mới về "

" dạ "

Đúng lúc đó người làm trong bếp đi ra gọi mọi người vào ăn cơm. Hôm nay có rất nhiều món ăn hải sản tươi ngon, anh đến kéo ghế ra cô.

" mời ba mẹ ăn cơm! "- cô nói rồi gắp con hào mà anh đã gắp cho cô

Vừa bỏ vào miệng, cô cảm nhận có mùi tanh chạy xộc lên mũi. Cô ôm miệng chạy vào phòng tắm ói ra hết những gì cô đã ăn sáng nay.

Anh thấy cô ói như vậy thì chạy vào vỗ lưng cho cô, nhìn thấy gương mặt xanh xao của cô mà trong lòng anh cảm thấy xót

Bà Lưu nghi ngờ trong lòng liền đến hỏi nhỏ anh: " mấy bữa nay con bé có biểu hiện gì lạ không? "

" dạ, gần đây cô ấy rất dễ buồn ngủ, tính tình lại rất nhạy cảm "- anh thành thật trả lời

" để ta gọi bác sĩ đến "

Anh quay lại vào trong tiếp tục dỗ dành cô

10 phút sau. Bác sĩ riêng của Lưu gia đến để khám cho cô, anh từ nãy giờ vẫn không rời khỏi cô nửa bước. Một lúc sau, bác sĩ thu dọn đồ nghề vào hộp. Anh mở miệng hỏi: " vợ tôi có sao không bác sĩ? "

" chúc mừng gia đình, cô ấy đã có thai 1 tháng rồi "

Mọi người đều hạnh phúc, anh ôm chặt cô vào lòng thì thầm

" cảm ơn em, Nhi Nhi "
 

♥Hồng♛Anh♥

Jolly Jolly
Staff member
Tác giả VW
Messages
625
Reaction score
275
Points
63
Chương 14: Hạnh phúc viên mãn- End
Sau khi biết cô có thai, cô như bị anh cấm túc. Không cho ra khỏi nhà nữa bước. Mọi góc nhọn như cạnh bàn, cạnh ghế đều được bọc lại tránh đụng vào bụng cô và để bảo vệ cho con của hai người sau này. Tính đến nay thì cũng đã đến tháng thứ 8 của thai kỳ, cô đang nhàm chán vừa ăn snack vừa xem tivi thì thấy anh về. Cô nhanh chóng cất gói snack sau lưng trong lòng thầm mong anh không phát hiện ra!

" anh về rồi "- anh nói rồi dụi mình vào ngực cô

" anh mau lên phòng tắm rửa đi, em muốn về nhà mẹ "- cô hối thúc anh

" em là đang đuổi anh sao? Hay em đang giấu anh chuyện gì? "

Bị nói trúng tim đen cô lắp bắp trả lời: " là..m làm gì có chứ? "

Anh tức giận hỏi cô: " ai đưa cho em thứ này?! "- từ bao giờ gói snack đã nằm trong tay anh

Chết rồi!- cô thầm than trong lòng, cô sợ cũng phải thôi. Vì từ khi cô mang thai những thứ đồ ăn như thế này đã như thứ cấm kị trong nhà này. Vài lần trước cô cũng lén ăn và cũng bị anh bắt được, vì cô không ra ngoài được nên nhờ người làm trong nhà nếu đi siêu thị thì mua giúp cô. Nhưng những người này đều biết sự đáng sợ của anh nên cô phải năn nỉ hết sức mới nhờ vả được. Và sau khi bị anh phát hiện ra thì những người đó đương nhiên phải chịu hình phạt kinh khủng nhất vì dám cho vợ anh ăn bậy

" em không nói? "- sau một hồi vẫn thấy cô im lặng thì anh hỏi lại một lần nữa

" thôi được rồi. Tập hợp hết người làm trong nhà này ra đây "- anh ra lệnh. Lập tức mọi người làm trong nhà xếp thành hai hàng dài mặt ai cũng tái mét như đang chuẩn bị gặp thần chết

" ai là người đưa cho phu nhân thứ này "- anh gằn giọng nói

Mọi người vẫn im thin thít không dám nói gì, không phải vì không dám nói mà là vì bị sức ép kinh người của anh lấn áp nên không thể nào mở miệng nói được

" được! Không nói đúng không? Người đâu! Đưa tất cả bọn họ về trụ sở xử lý! "- anh ra lệnh cho thuộc hạ

Mọi người nhận thức được việc mình sắp chết thân thể liền đứng không vững như sắp ngã đến nơi. Cô nghe vậy thì hốt hoảng đỡ bụng đứng dậy đi đến chỗ anh: " anh, là em muốn ăn mà, bọn họ không có lỗi "- cô ngước ánh mắt cầu xin lên nhìn anh

Anh đỡ lưng cô, anh đi tới ghế rồi đặt cô lên đùi mình: " bao nhiêu lần rồi? "

" 2 lần "- cô úp mặt vào ngực anh. Mùi hương của anh làm cô rất dễ chịu a~

" nếu còn lần sau nữa thì sao? "

" tùy anh xử lý "

" thôi được rồi "

Cô ôm anh: " cảm ơn anh "- rồi vẫy tay ý bảo mọi người lui xuống. Trong lòng thầm cảm ơn phu nhân của mình nếu không bọn họ đã đi chầu diêm vương từ bao giờ

Tha cho họ thì được nhưng em thì không! Hôm nay em sẽ ở nhà không được đi ra ngoài

" dạ "- cô cụp mắt xuống rồi lủi thủi đi lên phòng

Anh sau khi tắm rửa xong. Bước từ phòng tắm ra thì thấy cô đang nằm trên giường quay lưng về phía anh, anh tiến tới ngồi lên giường nói nhỏ vào tai cô: " xuống ăn cơm thôi bảo bối "

" không muốn ăn "- cô kéo chăn lên chùm qua đầu

Anh nhíu mày tỏ vẻ khó chịu. Cô càng ngày càng không nghe lời anh! Có phải vì anh cưng chiều cô quá mức mà sinh hư hay không?

" tại sao lại không muốn ăn "- anh kéo chăn xuống bắt cô đối diện với mình thì thấy khóe mắt cô đỏ hoe như sắp khóc. Trong lòng liền dâng lên một cỗ đau xót

" em muốn ăn cùng mẹ "- nói đến đây thì nước mắt cô không kìm được mà tuôn trào ra ướt hết khuôn mặt xinh đẹp.

" thôi được rồi, anh chở em về nhà mẹ, được không? "- anh hôn lên những vệt nước mắt trên mặt cô, nói. Cô lúc này mới nín khóc, chạy xuống nhà chờ anh. Nói là chạy vậy thôi chứ thật ra cô đi nhanh còn không dám. Vì sợ anh nhìn thấy sẽ tức giận rồi lại bắt cô ở nhà!

Anh nhìn bóng lưng đang vui vẻ đi kia mà chợt lắc đầu. Vẻ mặt với tính tình trẻ con kia thì làm sao mà anh nỡ giận cơ chứ!

Anh và cô ăn cơm và nói chuyện ở nhà cha mẹ xong thì trời cũng đã tối. Ông, bà Lưu muốn hai người ở lại nhưng anh nhất quyết không đồng ý vì đương nhiên ở nhà mình sẽ dễ dàng " hoạt động " hơn rồi!

1 tháng sau.

Vì sắp tới ngày sinh rồi. Nhưng cũng chưa biết khi nào tiểu bảo bối sẽ muốn ra nên anh giao hết công việc ở công ty cho Trần Huy còn anh ở nhà chăm sóc vợ. Nếu có gì khó thì Trần Huy đem đến nhà anh là được

Buổi tối, cô với anh đang ngủ thì nước bắt đầu ào ra và cơn đau bụng cũng ập tới: " Phon..g Phong em đau bụng "- cô đánh vào ngực anh

Anh nghe thấy cô la đau thì tỉnh giấc rồi gọi người chuẩn bị xe đưa cô vào phòng sinh. Anh đang ngồi bên ngoài để chờ, lúc đó ông, bà Lưu và ba mẹ của anh sau khi nghe tin cũng lập tức chạy tới.

" con đừng lo quá, con bé sẽ ổn thôi "- ông Lưu an ủi anh

" dạ "- anh gật đầu, lúc đó thì nghe tiếng khóc oe oe của trẻ con, trên mặt mọi người đều hiện lên vẻ vui sướng.

Y tá bế em bé ra trước mặt anh: " chúc mừng Phong tổng, có một thiếu gia "- vì lúc khám thai anh và cô không muốn bác sĩ tiết lộ giời tính. Vì muốn cho nhau sự bất ngờ

Anh không thèm để ý mà chạy thẳng vào phòng để xem vợ mình. Người ta đồn Phong tổng rất yêu thương vợ mình là không sai mà!

Anh vừa vào thì thấy cô đã thiếp đi vì mệt, trên mặt cô có vài sợi tóc do mồ hôi mà bết lại, dính trên mặt cô. Anh vuốt ra sau, hôn lên trán cô. Cô biết là anh vào, nên lúc chuẩn bị ngủ, cô nghe loáng thoáng câu nói của anh đại loại như:

" Nhi Nhi cảm ơn em, em chịu khổ như vậy là đủ rồi! "

Sau đó cô cảm nhận được vệt gì nóng ấm chảy trên má mình! Nhưng cô đâu có khóc?!
 

Bình luận facebook

Top Bottom