♥Hồng♛Anh♥

Jolly Jolly
Staff member
Tác giả VW
Messages
625
Reaction score
275
Points
63
Chương 5: Bắt được
Tối hôm đó. Gia đình anh đang chuẩn bị xuất phát để gặp mặt gia đình cô tại nhà hàng Bonjour thì có tiếng chuông điện thoại vang lên

" Alo? "- ba anh bắt máy, nói

"..."

Ông nhíu mày, nói: " cái gì? Bỏ trốn? "

"..."

" Được "- ông nói rồi cúp máy

" Con bé bỏ trốn rồi "- ông nhìn anh nói

Anh nghe ba anh nói vậy hai hàng lông mày kiếm chau lại, đôi chân dài sải bước đi ra ngoài. Ngồi trên xe, anh lấy điện thoại gọi cho thuộc hạ của mình

" Mau tìm cho được Lưu Nhi, dù có lật tung thành phố S này thì cũng phải tìm cho ra "- anh lạnh lùng ra lệnh

Anh lái xe về căn cứ Long Xà

" Alo "- thuộc hạ của anh gọi đến

"..."

" Cái gì mà không tìm được! Tôi huấn luyện mấy người, để chuyện nhỏ như này mà các người không làm được à? "- anh quát

" Dạ.. thật.. s..ự là.. không.. tìm.. được.. lã..o đại.. tìm.. ở sâ..n ba.. xem. Nếu cô ấy không ở thành phố S thì chắc.. đang ở.. nước.. ngoài. "- thuộc hạ của anh run sợ nói

Phải! Tại sao anh lại không nghĩ ra chứ! Anh gọi cho một dãy số quen thuộc

" Trần Huy, hãy tới sân bay tìm xem có tên Lưu Nhi xuất ngoại không. Và bay chuyến bay nào "- anh ra lệnh

5 phút sau

" Sao rồi? "- anh sốt ruột hỏi

" Dạ có. Máy bay đáp xuống Paris "- Trần Huy báo cáo

Với thế lực của anh thì những việc này không có gì khó!

" Chuẩn bị trực thăng cho tôi, nhanh lên "- không đợi bên kia trả lời anh liền cúp máy rồi lên sân thượng vừa lên đến nơi thì cùng lúc trực thăng đáp xuống. Anh leo lên, trực thân cất cánh bay lên. Anh thật sự rất muốn gặp cô!

Em đừng nghĩ em trốn được!

_____________

Tại khách sạn

" Giang, đi thử bar ở đây không? "- cô hớn hở hỏi

" Nghe cũng được đó cậu chuẩn bị đi "- Tô Giang nói
30 phút sau, Tô Giang bước ra khỏi phòng với chiếc quần bò dài ôm sát vòng 3 kết hợp với chiếc áo sơ mi cổ sâu hiện rõ khe ngực và đôi bốt khiến cô trở nên bốc lửa

Đúng lúc Tô Giang cũng bước ra khỏi phòng cùng với bộ váy ngắn ôm trọn 3 vòng, cô búi mái tóc nâu làm khoe hết tấm lưng trắn ngần. Đôi giày cao gót cao 5 phân càng tăng thêm phần quyến rũ

Hai người mỉm cười nhìn nhau rồi xuống khách sạn bắt xe đến bar Feel Me

Đương nhiên quán bar này đều thuộc sở hữu của anh

Đến nơi, hai người vừa bước vào liền thu hút hết mọi ánh nhìn từ những công tử nhà giàu đến những người đàn ông thành đạt

Cô với Tô Giang ngồi vào bàn và gọi phục vụ

" Hai chị dùng gì ạ? "- người phục vụ hỏi

" Cho tôi một chai rượu "- cô nói

" Dạ "- nói rồi anh t quay đi

5 phút sau, phục vụ đang bưng rượu đến thì bị một người đàn ông ngồi bàn phía trong góc gọi lại. Ánh mắt ông t đã dán chặt vào người cô từ lúc cô mới bước chân vào đây. Trong lúc ông t đang giả vờ gọi món để đánh lạc hướng nhân viên phục vụ để bạn ông ta đã lén bỏ gì đó vào chai rượu

Nhân viên phục vụ đem rượu ra bàn cô

" Ưm.. sao lại nóng vậy chứ.. "- cô khó chịu nói

Hai người nhâm nhi một lúc thì cảm thấy trong người khó chịu. Từ xa hai người đàn ông tiến tới

" Đi thôi "- hai người đàn ông cố lôi kéo cô và Tô Giang đi. Vì không làm chủ được bản thân nữa nên không thể chống cự. Hai người đàn ông mỉm cười nham hiểm nhìn nhau

Cô và Tô Giang bị lôi vào hai phòng khác nhau

Cô bị đẩy xuống chiếc giường gần đó. Ông t cuối xuống hít mùi trên người cô nói nhỏ: " em thật thơm đó "

Dường như cô vẫn ý thức được khẽ nói: " đừ..ng.. đụng.. và..o tôi.. "

Ông t nhếch mép cười rồi dần dần cởi hết đồ trên người của ông ta ra. Định cuối xuống hôn cô thì

" Rầm! "- tiếng cánh cửa đập mạnh vào tường

" Bắt ông ta về căn cứ và tra tấn cho ta, không được để ông ta chết! "- anh quát lớn

" Dạ! "- bọn thuộc hạ đồng thanh trả lời

Anh tiến tới chỗ cô thì thấy cô đang khó chịu uống người nằm trên giường miệng không ngừng bảo nóng và khó chịu

Anh nhíu hai hàng lông mày lại. Là xuân dược sao?

Định quay lại nhờ Trần Huy gọi bác sĩ thì không thấy đâu. Xem ra anh phải tự giải quyết rồi

Em xem tôi phạt em thế nào!
 

♥Hồng♛Anh♥

Jolly Jolly
Staff member
Tác giả VW
Messages
625
Reaction score
275
Points
63
Chương 6: Phạt ( H )
Anh ra lệnh cho thuộc hạ ra ngoài canh gác, anh nằm xuống cạnh cô, cảm thấy có hơi ấm cô liền quay mặt qua nhìn anh với đôi mắt đục ngầu bởi dục vọng

Cô kéo kéo cổ áo anh khó khăn nói: " anh.. t..ôi.. mu..ốn "

" Ai cho em trốn tôi? "- anh bá đạo hỏi

" T..ôi.. xi..n.. lỗ..i "- cô khó khăn trả lời

" Em muốn gì? "- anh kiên trì hỏi. Vì từ nãy giờ, những hành động của cô khiến anh không thể kìm được dục vọng của mình

" Muốn.. a..nh "

Nghe được câu trả lời anh liền cuối xuống áp môi mình lên bờ môi ấm nóng của cô hôn cuồng nhiệt. Anh cắn mút môi cô đến sưng đỏ như muốn phạt cô vì tội cô trốn anh

" Ưm.. đau.. "

Lợi dụng sơ hở anh đưa lưỡi của mình vào khám phá mọi ngóc ngách trong khoang miệng của cô. Anh hôn dần xuống cổ rồi xuống xương quai xanh mỗi nơi anh đi qua đều để lại dấu ấn.

Dần dần những vật cản trên người của hai người đều nằm dưới đất

Anh dừng lại trên nụ hồng đang cương cứng kia mà mút. Bên kia không quên xoa bóp

" Ưm "- cô ưỡn người lên như mời gọi

Anh đi dần dần xuống bụng cô. Anh thật muốn có tiểu bảo bối. Để cô không bao giờ thoát khỏi anh

Anh tách chân cô ra dùng một ngón tay đưa vào trong huyệt động. Huyệt động liền co bóp dữ dội. Dâm thủy liên tục chảy ra

Hai ngón rồi ba ngón, khi thấy vừa đủ rộng và ẩm ướt. Anh liền đưa phân thân đang cương cứng đến đau của mình vào

" A.. đau "- cô khẽ rên

" Ngoan, thả lỏng một tí. Bóp chặt như vậy là muốn cắt đứt anh sao? "- anh vừa nói vừa xoa bóp hai bên ngực để làm cô đỡ đau

Dần dần đau đớn trở thành sung sướng: " ưm.. ch..ậm một chút "

Trong phòng giờ đây chỉ nghe được những tiếng " phạch, phạch " khiến người nghe không khỏi đỏ mặt

Cảm nhận được cô sắp lên đỉnh anh ra vào thêm chục lần rồi bắn hết mầm mống của mình vào trong cô.

Vì tác dụng của xuân dược quá mạnh nên đêm nay cô đã đòi hỏi anh rất nhiều lần. Đến gần sáng cô mới " buông tha " cho anh.
 

♥Hồng♛Anh♥

Jolly Jolly
Staff member
Tác giả VW
Messages
625
Reaction score
275
Points
63
Chương 7: Bắt về (H)
Trong căn phòng nhỏ, có hai cơ thể trần truồng đang ôm nhau ngủ

Cô từ từ mở mắt dậy thấy mình đang nằm trong một lồng ngực săn chắc. Cô ngước mặt lên thì đập vào mắt cô là khuôn mặt yêu nghiệt của anh. Lại là anh ta nữa sao? Phải chuồng lẹ thôi.

Cô vừa định quay người xuống giường thì cánh tay ôm eo cô tự dưng siết chặt

" Em định đi đâu "- giọng nói của trầm ồn phát lên trên đỉnh đầu

" Tôi đi đâu cần anh quản sao? "- cô thờ ơ đáp lại

" Em phải chịu trách nhiệm với tôi "- anh bá đạo nói

Gì chứ? Mình mới là người thiệt thòi hơn mà? Tại sao mình lại chịu trách nhiệm chứ?

Cô không thèm liếc nhìn ai một cái. Bực dọc cầm đồ dưới sàn đi vào phòng tắm

Thấy được dáng vẻ dễ thương đó của cô. Anh không chịu được lập tức khoé miệng nở một nụ cười

Anh cũng nhanh chóng đi thay đồ

Cô thay đồ xong ra ngoài thì đã thấy anh đứng đợi

Cô định đi vượt qua anh thì bị một cánh tay kéo lại

" Anh làm gì vậy? "- cô bất ngờ hỏi

" Tôi đưa em về "

" Anh là gì của tôi mà đòi đưa tôi về?! "- cô bực mình nói

" tôi là chồng sắp cưới của em "

Cô nghe được lời này liền giật mình: " chẳng.. Chẳng lẽ anh là người mà ba mẹ tôi muốn tôi kết hôn? "

" phải "- anh gật đầu

" Mặc kệ anh, tôi không cần. Tôi tự về được "- cô cự tuyệt nói

Anh không trả lời. Nhất bổng cô lên, sải bước ra ngoài. Ném cô vào xe

" Anh không nhẹ tay hơn được à? "- cô nhăn nhó vì đau, nói.

Anh không nói gì chuyên tâm lái xe

Cô chợt nhớ ra điều gì đó. Liền hỏi: " Tô Giang đâu? "

" Cô ấy vẫn bình thường. Em không cần lo "- anh bình thản nói

5 phút sau xe của anh dừng tại một biệt thự của anh ở Paris

Người làm trong nhà đã được báo trước là anh sẽ về nên tất bật chuẩn bị chu đáo

Vừa về đến nhà người làm trong nhà đã xếp thành hàng dài chào đón

" Thiếu gia! "- bọn họ đồng thanh nói

Anh quơ tay nói: " được rồi, mọi người đi làm việc đi "

Bọn họ liền tản ra để làm việc của mình

Anh đi thẳng lên phòng của mình. Quay lại thấy cô vẫn còn đang đứng như trời trồng ở đấy liền nói " còn không mau đi "

Cô nghe anh nói vậy liền giựt mình chạy theo

Lên đến phòng anh. Vì ở đây không phải nhà chính của anh nên chỉ đơn giản vài món đồ. Gam màu gỗ làm tăng lên vẻ sang trọng cho căn phòng

Anh đưa cho cô chiếc áo sơ mi của anh nói: " thay đi "

Vì thấy mình đã mặc bộ đồ này hôm qua đến giờ nên không nghĩ gì cầm lấy đi thẳng vào phòng tắm của anh

Ngâm mình trong nước ấm khiến cho cô cảm thấy dễ chịu hơn

30 phút sau thì cô cảm thấy lạ. Cô ngại ngùng ra ngoài thì thấy anh đang ngồi đọc báo

Anh thấy cô liền ngừng đọc nhìn thấy cô giờ đây chỉ mang chiếc áo sơ mi của anh chỉ vừa vặn che đi bộ mông đầy đặn kia. Cô thậm chí còn không mang đồ lót. Dục vọng trong người liền nổi dậy

Anh tiến lại ép sát cô vào tường vừa cười nham hiểm nói: " em như vậy là muốn câu dẫn tôi sao? "

Anh nói gì vậy chứ? Chính anh đưa cái áo này cho cô

Anh nâng cằm cô lên, áp môi anh vào môi cô gặm nhắm đến xưng đỏ

" Ưm.."

Lợi dụng thời cơ cô mở miệng anh liền đưa lưỡi càn quét từ từ thưởng thức mật ngọt

Đến lúc cô gần hết dưỡng khí thì anh lưu luyến nhả ra kéo theo một sợi chỉ bạc

Anh nhấc bổng cô lên để hai chân cô quấn lên eo anh

Anh cuối xuống chiếc cổ trắng ngần để lại những dấu đỏ chót. Như muốn khẳng định cô là của riêng anh

Anh đi tới chiếc giường kingsize gần đó nằm đè lên người cô

Anh tiếp tục hôn cô, bàn tay không không phận sự mà mò vào trong áo cô tìm đến nơi đẩy đà kia mà xoa nắn. Anh mở từng cúc áo ra. Chỉ trong chốc lát nơi đó liền hiện ra trước mắt anh

Anh cuối xuống ngậm lấy nụ hồng đang vươn lên. Dùng lưỡi đá qua đá lại tăng thêm kích tình. Tay kia không quên xoa bóp bên còn lại

" ưm. Đừ..ng.. M..à "

Tay anh mò dần xuống nơi rậm rạp kia sờ nhẹ bên ngoài

Dịch nhờn lập tức chảy ra ướt hết ngón tay anh

" xem ra bản thân em còn thành thật hơn em nhiều "

Anh đưa ngón tay lên ngần miệng mình liếm. Hơi tanh nhưng thật sự rất ngon

Anh đưa tay ra vào bên trong hoa huyệt. Đột nhiên anh dừng lại. Cô liền cảm thấy phía dưới khó chịu cảm giác thật ngứa ngáy

" tiế..p t..ục..đi "- cô nhìn anh với đôi mắt tràn đầy dục vọng

" em cần tôi làm gì? "- anh lưu manh nói

" t..ôi cầ..n h..ạ..thâ..n của.. an..h, ch..o nó.. và..o đ..i "- cô khó khăn nói

" được, chiều ý em "- anh cười nham hiểm nói

Nghe được câu trả lời. Anh liền đưa cự vật của mình chuyện động bên trong cô

Anh đỡ cô ngồi dậy để hai chân cô quấn ngang hông anh. Tư thế này làm cho tiểu đệ của anh đâm sâu vào trong cô

" đừng nhanh như vậy.. "

Anh ra vào thêm mấy trăm lần nữa liền bắn hết tinh dịch của mình vào trong cô.

Anh và cô làm thêm vài hiệp nữa. Hai người mệt mỏi ôm nhau ngủ

__

Lúc cô và anh tỉnh dậy thì lúc đó cũng đã 7h tối

Cô cựa mình mở mắt. Dưới hạ thân liền truyền lên cảm giác đau đớn. Khó khăn cựa mình quay lại thì liền thấy anh đang nhìn mình. Cô liền đỏ mặt

Tiểu bạch thỏ này da mặt lại mỏng như vậy!

" em tỉnh rồi! tôi đưa em đi tắm rửa "

Anh ngồi dậy bế cô vào phòng tắm

Anh mở nước ấm rồi anh và cô cùng ngồi vào trong bồn để cô ngồi đối diện mình

" anh.. Anh làm gì vậy chứ? "- cô đỏ mặt nói

" tôi tắm cùng em "- anh bình thản nói

Anh nhẹ nhàng tắm rửa cho cô đến nơi đẫy đã kia. Anh không chịu được mà bóp nhẹ vài cái

" đừ..ng m..à " - cô ngại ngùng nói

Anh tà mị mỉm cười rồi di chuyển dần dần xuống chỗ đó

" đừng mà.. Còn đau lắm "- cô nói với giọng ủy khuất

" được rồi. Tôi chỉ xem thử thôi "

Quả nhiên nơi đó của cô đã đỏ ửng lên. Trong lòng anh liền có cảm giác đau xót

Tắm rửa cẩn thận cho cô xong. Anh bế cô đặt trên giường, lấy thuốc bôi vào cho cô. Thuốc tiếp xúc vào cô liền cảm thấy dễ chịu. Nhìn thấy vẻ mặt dễ chịu của cô đáy lòng liền có cảm giác vui vẻ

Anh đưa chiếc sơ mi khác cho cô mặc. Rồi bế cô xuống nhà ăn tối

Bây giờ cô cử động cũng khó khăn đừng nói gì đến việc đi đứng

Một bàn ăn thịnh soạn liền bày ra trước mặt

Anh gắp đồ ăn bỏ vào chén của cô: " em ăn nhiều một chút "

Lúc nãy anh bế cô, cô thật sự rất nhẹ

Hành động này của anh khiến tim cô đập mạnh

" Ngày mai chúng ta về thành phố S "- anh mở lời nói

" ừ "- cô đáp

Ăn xong anh liền đưa cô đi nghỉ ngơi
 

♥Hồng♛Anh♥

Jolly Jolly
Staff member
Tác giả VW
Messages
625
Reaction score
275
Points
63
Chương 8: Về nhà
Sáng hôm sau.

Cô từ từ mở mắt cựa mình thì không thấy ai bên cạnh trong lòng lại có cảm giác hụt hẫng.

Bỗng nhiên có tiếng mở cửa: " cạch ",

Anh bước vào.

" dậy rồi à? "- anh hỏi.

" ừ ".

" chuẩn bị đi. Chúng ta cùng về thành phố S "- đưa đồ cho cô rồi anh quay người bước ra ngoài.

Cô cũng lấy đồ bước vào phòng tắm vệ sinh cá nhân.

30 phút sau cô xuống nhà với bộ váy trễ vai màu trắng hơi xòe, chân đi giày cao gót. Tóc được búi lên cao lộ ra phần cổ trắng ngần. Càng tăng thêm vẻ đẹp thuần khiết của mình.

Anh đang uống trà nhìn thấy cô bước xuống. Liền không thể rời mắt khỏi cô.

" nhìn tôi lạ lắm sao? "- thấy anh nhìn mình như vậy nên cô ngại ngùng hỏi.

" ừ hum... Không sao. Đi thôi! "- anh hằn giọng nói.

Cô nghe anh nói vậy thì chỉ biết đi theo.

Ra ngoài thì đã thấy trực thăng đang đợi sẵn. Anh nắm tay cô cùng bước lên trực thăng.

Hành động này của anh khiến tim cô đập mạnh.

Sao tim mình đập mạnh vậy chứ? Chẳng lẽ.. Không, không phải đâu! Chắc tại mình lo quá thôi.

Cô không biết phải nói chuyện với ba mẹ như thế nào. Vì ba mẹ cô gọi cho cô tận mấy chục cuộc. Nhưng cô cố tình không bắt máy.

" em không cần phải lo chuyện đó ".

Câu nói của anh cắt đứt suy nghĩ của cô, kéo cô về thực tại.

Gì chứ! Anh ta đọc được suy nghĩ của mình à?.

Cô trợn tròn mắt nhìn anh.

Anh nhìn thấy hành động dễ thương này của cô thì bất giác mỉm cười.

Cô ngẫn ngơ trước nụ cười của anh.

Anh ta cười sao? Thật đẹp!.

Tim cô lúc này cũng đập mạnh như lúc nãy. Cô từ từ hít thở điều chỉnh lại nhịp tim của mình.

4 tiếng sau cả hai cũng đáp xuống thành phố S.

Tại sân nhà cô. Ba mẹ cô vì được anh cho hay là sẽ đưa cô về nên đứng trước cửa chờ sẵn.

Cô cầm tay anh từ từ bước đến chỗ cha mẹ mình.

" cha.. Mẹ "- cô nói.

" con bé này, tại sao lại bỏ trốn hả, có biết ba mẹ lo lắm không "- bà Lưu cô nói.

" co..n x..in lỗ..i "- cô cuối gầm mặt nói.

" thôi được rồi hai đứa mau vào nhà đi "- ông Lưu bây giờ mới lên tiếng.

" dạ "- hai người cùng nói rồi theo chân ông, bà Lưu vào nhà.

Thực ra thì lúc đầu ông, bà rất tức giận. Nhưng sau khi nghe tin anh đã tìm được cô. Và ông bà đã hứa là sẽ không nặng lời với cô nếu không sẽ không trả cô về cho họ.

Khi mọi người đã vào trong nhà. Ông Lưu nói: " chắc đi đường xa cũng mệt. Con lên phòng nghỉ trước đi. Lát nữa gì Trần sẽ đem đồ ăn lên cho con ".

" dạ "- cô nói rồi quay lưng đi lên phòng.

Còn con ngồi xuống, ta có chuyện muốn nói với con.

Anh đang định đi lên phòng cùng cô thì bị bắt ở lại đành ngậm ngùi: " dạ ".

" con có muốn tiếp tục hôn sự này không? "- ông Lưu ngại ngùng nói.

" dạ muốn "- anh dứt khoát nói.

" còn chuyện con bé bó trốn? "- ông Lưu nói.

" dạ không sao? Vì ban đầu cô ấy không chấp nhận con thôi. Nhưng bây giờ thì cô ấy đã chấp nhận con rồi "- anh mỉm cười nói.

Cô chấp nhận anh khi nào chứ?.

Ông, bà Lưu nghe vậy thì vui mừng, tươi cười nói: " vậy được rồi. Con cũng mau lên phòng với con bé đi ".

Anh từ nãy đến giờ chỉ đợi câu nói này. Liền đứng dậy xin phép rồi tiến thẳng lên phòng cô.

Vừa lên đến cửa phòng thì gặp dì Trần định mang đồ ăn cho cô.

Anh tiến tới nói: " Dì Trần để con mang vào cho, phiền dì rồi ".

" phiền gì chứ. Vậy nhờ con "- dì Trần mỉm cười hiền hậu nói. Dì cũng rất ưng ý anh, vì dì cũng chăm sóc hai chị em cô từ nhỏ nên cũng muốn cô tìm được người chồng tốt.

" dạ "- anh nói rồi nhận lấy khay đồ ăn.

Anh mở cửa đi vào, lúc này cô cũng ở trong phòng tắm đi ra. Trên người chỉ quấn đại khăn lông màu trắng, mái tóc còn ướt xõa ngang lưng.

" anh.. Anh.. Tại sao lại ở đây? Anh không biết gõ cửa à?"- cô hốt hoảng nói.

" không lẽ anh không được vào phòng vợ mình? Vào phòng vợ mình mà cũng phải gõ cửa à? "- anh mặt dày nói.

" ai là vợ anh chứ? "- cô liếc anh.

Anh để khay đồ ăn trên bàn, tiến tới đẩy cô sát vào tường

" em như này là muốn câu dẫn anh à? "- anh nham hiểm nhìn cô.

" tôi không có "- cô đỏ mặt nói.

Đúng lúc bụng cô đánh trống: " Tô..i t..ôi đói rồi ".

Cô thầm cảm ơn cái bụng của mình!.

Cô đang ăn ngon lành thì khựng lại bởi câu nói của anh.

" được rồi, em ăn đi, em ăn xong thì tôi liền ăn em ".
 

♥Hồng♛Anh♥

Jolly Jolly
Staff member
Tác giả VW
Messages
625
Reaction score
275
Points
63
Chương 9: Váy cưới
Đang ăn mà cũng dễ thương như vậy!

Cô đang ăn thì thấy ai đó đang nhìn mình chằm chằm

" anh đừng nhìn tôi nữa được không? "- cô nhíu mày khó chịu nói

" không thể! "- anh bình thản nói

Cô thở dài, thật hết cách với con người này mà!

" em ăn xong rồi? "- anh hỏi

Cô giật mình nhớ lại câu nói lúc nãy của anh: " đượcrồi, emănđi, emănxongthìtôiliềnănem ".

Cô lắp bắp nói: " chư..a chưa xong "

" còn gì nữa đâu mà em bảo chưa xong? "- anh vừa nói vừa tiến tới chỗ cô

" anh làm gì vậy? Tránh ra! "- cô hét lên

" thì em ăn no rồi, nhưng tôi thì rất đói "- anh mỉm cười gian tà

Cô nhìn nụ cười của anh thì ngây ngốc một lúc rồi đỏ mặt

" a..nh anh đói thì xuống nhà tìm đồ ăn đi "

" nhưng tôi muốn ăn em?! "- nói rồi anh áp môi mình lên môi cô, nhấm nháp bên ngoài chán chê. Anh cắn môi cô khiến cô đau

" ưm.. aa "

Anh lợi dụng lúc cô mở miệng liền đưa lưỡi ấm nóng của mình vào khoang miệng cô mà hút hết mật ngọt.

Đến khi cô tưởng chừng mình sẽ ngất vì hết hơi thì anh mới thả cô ra.

Cô hít lấy hít để không khí vào phổi

Anh nhìn thấy dáng vẻ dễ thương này của cô thì không kiềm lòng được hôn lên má cô, tiếng " chụt " rõ to. Thì nhận lại được cái liếc cháy mặt của cô.

" em mau đi thay đồ đi, tí nữa chúng ta sẽ đi thử đồ cưới "- anh vừa vuốt tóc cô vừa nói

" tôi không đi đâu "

" được thôi, em không đi thì tôi ăn em vậy! "- nói rồi anh tiến tới áp sát mặt mình vào mặt cô

" thô..ô.ii tô..i đ..i tôi đi "- cô lắp bắp nói

" được, vậy mới ngoan. Em mau thay đồ đi "- anh mỉm cười nhìn cô

Cô lấy đồ rồi vào phòng tắm thay đồ.

15 phút sau cô và anh cùng đến cửa hàng váy cưới

Marchesa. Marchesa là một trong những cửa hàng váy cưới bậc nhấc tại thành phố S.

Đến nơi anh. Đôi chân thon dài của anh bước xuống. Tiếp đến là thân thể cao lớn và khuôn mặt yêu nghiệt làm những nhân viên tiếp đón ở đó và những người phụ nữ xung quanh phải mê mệt. Nhưng bọn họ không dám hy vọng nhiều. Vì bọn họ biết rằng chẳng có quý ông nào còn độc thân mà đến tiệm áo cưới cả

Anh mở cửa xe cho cô, cô vừa bước xuống xe liền bắt gặp những ánh mắt đố kị của bọn họ

Cô nhíu mày tỏ vẻ khó chịu. Họ liền cuối đầu không dám nhìn. Không phải vì cô mà là vì họ đều cảm nhận được ánh mắt sắt lạnh của anh đang lướt qua từng người khiến họ lạnh sóng lưng

Những ả lỳ lợm vẫn tiếp tục nhìn anh. Trong lòng cô liền dâng lên một cỗ khó chịu. Cô cố ý khoác tay anh như đánh dấu chủ quyền

Hành động này của cô làm cho anh cảm thấy rất hạnh phúc. Anh nhìn xuống bàn tay trắng nõn đang khoác lên tay mình hài lòng mỉm cười

Anh và cô cùng bước vào, nhân viên phục vụ liền cuối chào: " chào Thiên tổng! "

Tất cả mọi người ở thành phố S này đều biết anh không phải dạng tầm thường!

" ừ. Các người hãy mang bộ sưu tập mới nhất ra đây "- anh lạnh lùng ra lệnh

" dạ. Phiền Thiên tổng đi theo tôi ạ! "- quản lý rụt rè nói

Anh khoát eo cô đi theo quản lý

" dạ đây là bộ sưu tập mới nhất của tháng này ạ! "- cô quản lý

" em chọn đi "- anh nhìn cô ôn nhu nói

Quản lý bất ngờ với sự thay đổi của anh. Khi nãy chẳng phải ánh mắt của anh rất lạnh hay sao? Sau khi nhìn cô gái này ánh mắt liền thay đổi?!

Cô rời vòng tay của anh đến sờ vào những chiếc váy cưới, không kiềm được mà thốt lên:" oaa, đẹp thật nha! "

Tay cô dừng lại ở một bộ váy: " tôi chọn cái này! "

Quản lý lấy xuống dẫn cô vào phòng thử. Không quên quay lại nói với anh: " phiền Thiên tổng ngồi đây đợi một lát "

Cô theo chân quản lý vào phòng thử

10 phút sau, nhân viên phục vụ kéo màn ra

Anh không thể rời mắt khỏi cô. Cô thật sự rất đẹp!

Bộ váy cưới không cầu kỳ nhưng rất đẹp. Hầu hết bằng vải ren làm lộ ra phần lưng trắng ngần. Và đôi chân thon dài

hình minh họa

Anh nhíu mày khó chịu về độ hở hang của nó liền lên ting phản bác không được Hở quá Đổi cái khác đi


Anh nhíu mày khó chịu về độ hở hang của nó, liền lên tiếng phản bác: " không được! Hở quá! Đổi cái khác đi. Tôi tìm được cái khác cho em rồi "

Nãy giờ anh không ngồi đợi mà tìm xem những mẫu khác

Thấy được sự kiên quyết của anh. Cô bĩu môi nghe theo lời anh

Quản lý nhận bộ váy của anh rồi kéo rèm lại. Anh ngồi xuống đọc báo trong thời gian đợi cô. Hình như anh chắc chắn rằng cô sẽ đẹp hơn lúc nãy với bộ váy của chính anh chọn

Anh nghe thấy tiếng rèm được kéo ra liền ngước lên nhìn. Quả thật không sai! Cô còn đẹp hơn khi nãy

Lần này anh chọn cho cô bộ váy xòe. Để lộ ra đôi vai trần và nửa lưng. Nhưng đỡ hơn lúc nãy. Anh rất hài lòng với sự lựa chọn của mình. Nhìn cô bây giờ giống như một nàng công chúa vậy

hình ảnh minh họa

Anh tin tới chỗ cô em rất đẹp


Anh tiến tới chỗ cô: " em rất đẹp! "

" thật không? "- cô mỉm cười nói

Đây là lần đầu tiên anh thấy cô cười với mình liền nói: " tôi có bao giờ gạt em chưa? "

" ai biết được "- cô liếc anh, nói

Anh thật muốn chết dưới sự đáng yêu này của cô! Đang định cuối xuống hôn cô thì bị cô đuổi ra

" thôi anh đi ra cho tôi thay đồ "- cô nói rồi đẩy anh ra

Anh bất mãn ra ghế ngồi chờ.

Lúc này có một ả nhân viên không biết sống chết đến tiếp cận anh. Ả ta giả vờ mang trà đến rồi hất đổ lên áo anh.

Ả ta ríu rít xin lỗi rồi lấy khăn giấy lau cho anh. Anh muốn cự tuyệt nhưng ả ta cứ áp tới định lấy tay đẩy ả ta ra thì nghe được giọng của cô

" a..nh dá..m? " - mắt cô lúc này đã đỏ ngầu

Nếu nhìn ở góc độ của cô thì anh với ả ta rất giống như đang hôn nhau

Cô nói rồi bỏ chạy ra ngoài. Anh lúc này mới định hình lại rồi hất ả ta xuống đất. Đôi mắt sâu không đáy nhìn thẳng vào ả khiến ả rùng mình. Anh nghiến răng nói: " cô đừng hòng sống yên với tôi! "

Anh bỏ lại ả ta đang ngồi dưới đất vẫn chưa tiếp thu được lời nói của anh

Khi cô ta hiểu được thì đã bị người của anh mang về căn cứ.

Cô bắt taxi về. Vừa về đến nhà cô liền chạy thẳng lên phòng đóng cửa mặc cho ba mẹ cô hỏi gì.

Lúc này anh cũng vừa về đến.
 

Bình luận facebook

Top Bottom